Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Chuyện tình vượt thời gian - Dục Hồng Y

 
Có bài mới 06.11.2012, 09:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2212 lần
Điểm: 10.64
Có bài mới [Xuyên không] Chuyện tình vượt thời gian - Dục Hồng Y - Điểm: 11
Chuyện tình vượt thời gian


images


Tác giả: Dục Hồng Y

Dịch giả: Nguyễn Thị Hà

Giá bán: 77.400

Ngày xuất bản: 20-03-2012

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Nguồn: https://www.facebook.com/groups/hoi6thang/

Nội dung:

Mới ngày đầu tiên nhập học, Lâm Tiểu Ngư đã vô tình “đắc tội” ngay với hội trưởng hội học sinh trường Trung học phổ thông Phác Thiện, kết quả là đêm đó cô nàng phải ngủ ở ngoài công viên gần trường học. Trong lúc Lâm Tiểu Ngư đang “say giấc nồng” thì bỗng nhiên có một thứ gì đó rất nặng đè lên người cô. Khi cô choàng tỉnh giấc thì thấy trên người mình là một anh chàng khôi ngô tuấn tú trong bộ trang phục thời cổ đại, nai nịt gọn gàng, lưng đeo một thanh kiếm.

Anh chàng đó tự xưng là Sai dịch đại nhân triều đại nhà Thanh, tên là Thượng Quan Cảnh Lăng…..

Để giúp Thượng Quan Cảnh Lăng nhanh chóng thích nghi với cuộc sống hiện đại và để trang trải cuộc sống, Lâm Tiểu Ngư dự định sẽ tìm cho anh ấy một công việc. Hội trưởng Tả Mạc Phong vô tình phát hiện ra Thượng quan Cảnh Lăng ở trong trường cùng với Lâm Tiểu Ngư nên đã “ra thỏa thuận” với Lâm Tiểu Ngư rằng chỉ cần cô ấy tham gia vào Hội học sinh thì anh ta sẽ giúp Thượng Quan Cảnh Lăng có cơ hội được làm huấn luyện viên câu lạc bộ võ thuật của trường. Lâm Tiểu Ngư không còn cách nào khác đành “đau khổ” chấp nhận thỏa thuận đó và “chịu đựng” những ngày tháng bị Tả Mạc Phong “hành hạ” …



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn meocon1002 về bài viết trên: Hủ nữ nhà ta, hellocrazy, huynhphuongthuy, map_th, meoluna, nashiki96, phuongcutebn, yanl12781, Độc Cô Lai Vãng

Có bài mới 06.11.2012, 09:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2212 lần
Điểm: 10.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Chuyện tình vượt thời gian - Dục Hồng Y - Điểm: 10
Tiết Tử

Triều đại nhà Minh, năm Kiến Văn thứ hai (năm 1400 sau Công nguyên), tại vách núi Khiếu Vân, huyện Thanh Tùng.

Đêm về khuya, những đám mây lặng lẽ trôi qua dưới ánh trăng, càng làm cho màn đêm thêm mờ ảo. Trên vách đá dựng đứng có hai bóng đen đang quyết đấu với nhau.

“Quân Lưu Ca, hôm nay ta nhất định phải đưa hạng gian tặc h dâm như ngươi về quy án!”

Nói dứt lời, bóng đen ấy giơ thanh kiếm trong tay lên chĩa thẳng vào yếu huyệt của đối phương. Ánh trăng sáng lọt qua đám mây rọi vào khuôn mặt anh ta, trên người khoác bộ trang phục của sai dịch, nai nịt gọn gàng, mặt mũi khôi ngô, tướng mạo phi phàm. Nhưng điểm thu hút nhất chính là khí chất anh hùng toát ra trên khuôn mặt ấy.

Người được gọi tên là Quân Lưu Ca có thân hình cường tráng hơn một chút, hắn vung kiếm đỡ lấy mũi kiếm đang lao về phía mình. Ánh sáng của thanh kiếm hắt lên mặt hắn, dù không thật rõ nhưng cũng đủ để người ta nhận thấy một đôi mắt nhỏ gian manh đầy Tả khí. Nếu nói theo sách tướng số thì loại người có đôi mắt này là kẻ đê hèn vô sỉ, dâm đãng lăng loàn.

“Thượng Quan Cảnh Lăng, tôi và ngài không thù không oán, ngài hà tất phải chèn ép tôi đến vậy?” Quân Lưu Ca cảm nhận được sức mạnh của đối phương đang dồn lên thanh kiếm, không còn cách nào khác đành phải lên tiếng van xin.

Viên sai dịch Thượng Quan Cảnh Lăng không thèm đáp lời, càng dồn sức vào thanh kiếm trên tay. Quân Lưu Ca hoảng hốt, vội lăn xuống dưới hòng tránh lưỡi kiếm của đối phương. Thượng Quan Cảnh Lăng không bỏ qua, tiếp tục tấn công tới tấp khiến Quân Lưu Ca vội vã chạy.

Để bắt được tên vô lại Quân Lưu Ca, Thượng Quan Cảnh Lăng đã phải bám theo hắn gần nửa tháng. Nay hắn ở ngay trước mặt, sao có thể dễ dàng để hắn chạy thoát như vậy? Viên sai dịch tự nhủ, phải tóm gọn tên hoang dâm đã hủy hoại thanh danh, hại đời biết bao cô gái nhà lành

Quân Lưu Ca vừa tháo chạy, vừa lầm bầm than khổ, phía trước là đường cụt, còn nơi nào để thoát nữa đây. Thiết nghĩ, bản thân hắn cũng có thể coi là cao thủ trong số những tên vô lại, không ngờ lại bị một tên sai dịch vô danh tiểu tốt đẩy đến tình cảnh này, thật đen đủi!

“Phía trước không còn đường chạy, tốt nhất là ngươi nên ngoan ngoãn nhận tội.” Thượng Quan Cảnh Lăng rút kiếm chặn đứng con đường thoát thân của Quân Lưu Ca.

Quân Lưu Ca đứng bên vách đá cheo leo, nhìn phía sau là vực sâu, phía trước là lưỡi kiếm sắc bén của Thượng Quan Cản Lăng. Hắn không còn đường thoát thân, cũng không cam tâm đầu hàng, phải làm thế nào đây? Viên sai dịch tiến lại mỗi lúc một gần, hắn hét to một tiếng rồi buông thanh kiếm trong tay.

“Sai dịch đại nhân tha mạng, tôi xin đầu hàng!” Quân Lưu Ca lập tức cúi thấp đầu.

Mặc dù thấy Quân Lưu Ca đã buông kiếm đầu hàng, song Thượng Quan Cảnh Lăng vẫn hoài nghi, không dám khinh suất, thận trọng xách kiếm tiến đến trước mặt tên tội phạm, định còng tay hắn lại.

Đột nhiên, một đám sương mù bay lên, xộc thẳng vào mắt Thượng Quan Cảnh Lăng. Hóa ra nhân lúc viên sai dịch tiến lại gần, Quân Lưu Ca đã dùng hết sức mình phả khói mê chuyên dùng để tấn công các cô gái vào mắt

Thượng Quan Cảnh Lăng phản xạ rất nhanh song đôi mắt vẫn bị khói mê làm cay xè. Tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Quân Lưu Ca tung một nắm đấm vào ngực Thượng Quan Cảnh Lăng. Dù mắt không nhìn thấy nhưng vì đã có đề phòng từ trước, viên sai dịch lùi lại phía sau theo đường quyền, khiến sức mạnh trong nắm đấm của đối phương giảm bớt một nửa. Tuy vậy, nắm đấm của Quân Lưu Ca vẫn đủ mạnh để khiến Thượng Quan Cảnh Lăng thổ huyết. Nguy hiểm hơn, phía sau viên sai dịch là vách núi cheo leo, chỉ cần lùi một bước nữa là rơi xuống vực sâu.

“Quân Lưu Ca, ta có làm ma cũng không tha cho ngươi.”

Thượng Quan Cảnh Lăng rướn người cố hết sức ném chiếc còng tay về phía đối phương, còng chặt cổ tay Quân Lưu Ca nhằm tiêu diệt tận gốc mối họa này.

Lúc này, cả hai đều rơi xuống vách núi. Đột nhiên, qua lỗ thủng trên vạt áo của Thượng Quan Cảnh Lăng bỗng xuất hiện một luồng sáng xanh. Luồng sáng vây quanh lấy hai người họ, trong nháy mắt, cả hai biến mất trong luồng sáng ấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2012, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2212 lần
Điểm: 10.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Chuyện tình vượt thời gian - Dục Hồng Y - Điểm: 10
Chương 1: Sai dịch đại nhân từ trên trời rơi xuống

1.

“Chào em! Em có phải là học sinh mới của trường này không? Anh học khóa trên…” Hàng mi cong cong, chiếc mũi cao, đôi môi bóng và cả đôi mắt sâu thẳm nữa chứ! Ô quả là một anh chàng đẹp trai! Khuôn mặt đẹp ấy cứ thế xuất hiện sống động trước mắt tôi!

Nước miếng tuôn ra!

Tiếng đồn trường Trung học phổ thông Phác Thiện là nơi sản sinh ra những anh chàng đẹp trai, quả không sai. Thật không uổng công tôi chín năm dùi mài kinh sử, sống chết phải thi bằng được vào ngôi trường trung học danh tiếng khắp thành phố này.

Lòng tôi ngập tràn hưng phấn, nhưng nét mặt vẫn vờ như không có gì xảy ra và đáp lại bằng một nụ cười khiêm tốn: “Vâng ạ. Em là Lâm Tiểu Ngư! Mong anh giúp đỡ.”

Khi tôi đưa bàn tay ngọc ngà của mình về phía trước, từ từ ngẩng cao đầu, bỗng giật mình vì khuôn mặt đang cau có vì giận dữ của mẹ.

“Lâm Tiểu Ngư, con quay về đây ngay cho mẹ…”

“Két…” Một tiếng phanh xe gấp lôi tôi ra khỏi cơn ác mộng. Ơn trời!

Ác mộng, chắc chắn là một cơn ác mộng! Công lực của mẹ thật thâm hậu. Ở cách xa như vậy mà vẫn có thể giơ nanh vuốt đến tận chỗ mình. Tôi đưa tay lau những giọt mồ hôi lạnh toát, ngẩng đầu nhìn xung quanh. Bên ngoài cửa xe, đèn đường đã thắp sáng choang, nhưng bên trong từng nhóm người đang gục đầu ngủ gật. Một anh chàng không biết vừa mơ thấy gì mà trên khóe miệng vẫn còn vương n

Oái oái oái… Trời ơi, liệu khi nãy bộ dạng của mình có như thế này không nhỉ? Tôi vội vàng vén ống tay áo, ra sức lau khóe miệng!

Tiếng cô bán vé chẳng khác nào tiếng sư tử gầm lên trong xe: “Đến trường Trung học phổ thông Phác Thiện rồi. Mời ra cửa sau xuống xe.”

Đến khi cửa xe chuẩn bị đóng lại, tôi với như người vừa tỉnh cơn mơ, vội vàng hét lên: “Đợi một chút, cháu muốn xuống xe.”

Tôi vơ vội túi xách, lao như tên bắn mà vẫn nghe thấy tiếng lầm bầm của cô bán vé phía sau.

Vừa xuống xe, hiện ra trước mắt tôi là cổng trường với hai màu đỏ đen làm bằng đá hoa viên vững chắc. Bốn trụ cột thiết kế theo kiểu hoa văn giả cổ, đỡ một khối kiến trúc khổng lồ, chính diện đề rõ bảy chữ “Trường Trung học phổ thông Phác Thiện”.

Trời đã bắt đầu tối. Phía trên cổng trường có treo đèn nháy bảy màu, ánh đèn lung linh như ánh sao đêm, thắp sáng cả một không gian tăm tối. Khung cảnh ấy giống như một cô gái đeo mạng che mặt, rực rỡ sắc màu nhưng vẫn ẩn chứa một sự thần bí khó tả.

Quả không hổ danh là trường Trung học phổ thông Phác Thiện, giống hệt như cung điện, so với ngôi trường cấp hai Minh Tuyên mà tôi đã học, quả thực là tráng lệ hơn rất nhiều. Không nén được cảm xúc, tôi thốt lên một từ cảm tháất phát tận đáy lòng mình.

“Ha ha, trường Trung học phổ thông Phác Thiện, cuối cùng thì ta cũng đã đến!”

Trường Trung học phổ thông Phác Thiện là trường cấp ba tốt nhất tại thành phố này, bởi đứng sau nó là sự hậu thuẫn của một tập đoàn tài chính hùng hậu, cơ sở hạ tầng của trường luôn thuộc hạng nhất cùng với một đội ngũ giáo viên giỏi, giàu kinh nghiệm. Mỗi năm, tỉ lệ đỗ đại học của trường từ chín lăm phần trăm trở lên. Đây là ngôi trường trong mơ của không biết bao nhiêu người, nhưng để thi đỗ vào trường, ngoài khả năng xuất chúng, người dự thi cũng cần có một vận may lớn.

Và tôi chính là người may mắn nhất trong số đó!

Có trời mới biết việc tôi thi đỗ vào trường Phác Thiện lần này đã làm lác mắt bao nhiêu người. Mặc dù rất thông minh, nhưng tôi luôn lơ là với việc học tập. Có lẽ đúng là trời đất thần tiên đã phù hộ cho tôi chăng? Tất nhiên, trong đó còn có cả công lao gào thét thúc giục của mẹ nữa.

Nghĩ đến mẹ, tôi bỗng run bắn người, trong lòng lại cảm thấy hậm hực. Ôi, bà mẹ keo kiệt! Thật không ngờ, ngoài tiền học phí, mẹ chỉ cho tôi đúng năm trăm tám mươi mốt tệ. Tám mươi mốt tệ là tiền đi đường, một trăm tệ để mua sắm thêm đồ dùng hằng ngày và bốn trăm tệ còn lại là tiền sinh hoạt trong tháng đầu tiên, không thêm không bớt một đồng.

Ôi, mặc dù lúc rời nhà đi, tâm trạng lưu luyến, mũi không khỏi cay cay, vậy mà vừa nghĩ đến mẹ đối xử với mình như vậy, trong lòng tôi lại trào lên cảm giác bực tức.

Thời buổi này đầy rẫy những nguy hiểm, không có tiền sẽ không có cảm giác an toàn! Sao mẹ lại có thể đối xử với mình như vậy chứ?

Tôi lờ mờ nhìn thấy vận mệnh nghèo khó sẽ đeo bám lấy mình trong suốt những năm học trung học phổ thông! Muốn khóc mà không có nước mắt. Tuy nhiên, dù sao cũng đã đến được đây rồi, trời cũng đã tối, hãy cứ đi đăng ký và tìm phòng ngủ đã rồi tính tiếp.

Tôi bước trên con đường nhỏ, hai bên đường đèn thắp sáng choang, cảm giác con đường này không phải là con đường nhỏ trong khuôn viên trường học mà là đại lộ Tinh Quang, mọi u uất lúc trước trong tôi bỗng chốc tan biến.

Nếu như… giống trong tiểu thuyết, đây sẽ là lúc xuất hiện một anh chàng khôi ngô tuấn tú học khóa trên thì tuyệt biết mấy! Dọc đường đi tôi lại bắt đầu hoang tưởng, sắp đến cuối đại lộ Tinh Quang rồi mà vẫn chưa gặp một bóng người. Có lẽ vì chưa chính thức nhập học nên xung quanh trường, không gian vẫn còn yên tĩnh.

Từ lâu đã nghe nói các anh chàng đẹp trai trong trường Phác Thiện nhiều không đếm xuể. Đến trường này vừa học vừa trải nghiệm một tình yêu mùi mẫn, suy cho cùng đó cũng chính là động lực thúc đẩy tôi phấn đấu học hành. Bây giờ giấc mơ ấy đã tan như bong bóng xà phòng, khiến tôi không khỏi cảm thấy thất vọng. Nhưng dù sao cũng đã muộn quá rồi, có thể ngày mai sẽ gặp chăng. Tôi vỗ nhẹ lên ngực, tự an ủi bản thân

Ồ, trường học quá rộng thực ra cũng không phải là một điều tốt, đặc biệt là kiểu trường học rộng như mê cung như ngôi trường Trung học phổ thông Phác Thiện này chẳng hạn!

Mặc dù tôi là một thiếu nữ vừa xinh đẹp, đáng yêu lại vừa thông minh, nhanh nhẹn, nhưng để tìm được phòng tiếp đón học sinh mới một cách chính xác và nhanh chóng thì một học sinh xuất sắc có tiếng ở trường Trung học cơ sở Minh Tuyên như tôi thực sự vẫn gặp không ít khó khăn.

Tuy nhiên, việc này chẳng thể trách bản thân mình được, muốn trách thì phải trách vị kiến trúc sư ngày trước đã thiết kế ngôi trường này, xây trường học, việc gì phải xây lòng vòng nhiều lối đi đến thế.

Tiếp tục đi qua một cái ngõ nhỏ, đột nhiên tôi phát hiện phía trước là một không gian rộng mở.

Oa! Đó là gì vậy, sao lại có một đài phun nước lớn thế này ở đây? Mỗi trụ nước trong đài đều rất to, đây thực ra là trường học hay là công viên quốc tế vậy? Có đến chín trụ nước, giống như chín con rồng bạc trong tư thế bay lượn, đang lắc lư trên quảng trường trung tâm của khuôn viên trường học. Thật hoành tráng, Lâm Tiểu Ngư tôi lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một đài phun nước hoành tráng như thế.

Phải mất mười phút tôi mới đi qua được cái đài phun nước đó, trước mắt là một con đường rộng đến mười mét. Hai bên đ những cây ngô đồng cao vừa tầm, mỗi thân cây đều to chừng hơn một vòng tay của tôi.

Ngôi trường này quả là khiến người ta phải ngưỡng mộ! Tôi không giấu được cảm xúc, thốt lên khen ngợi. Nhưng hỡi ôi, tôi lại lạc đường rồi!

Đau đầu, đau đầu quá… đây là ngôi trường quỷ quái gì vậy? Sao đi mãi, đi mãi mà vẫn gặp cái đài phun nước này?

Kìa, trong vườn hoa phía trước hình như có người, tôi phải tới hỏi đường mới được.

Tôi vội vã bước thật nhanh về vườn hoa phía trước. Đợi một chút, xin lỗi…

“Ối ối ối…” Ai đang khóc thế nhỉ? Tiếng khóc thật thê lương và ai oán, tôi nghe mà nổi gai ốc.

Lẽ nào là ma nữ xuất hiện trong ngôi trường này?

Ý nghĩ ấy chợt lóe lên, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện những cảnh tượng khủng khiếp như trong phim kinh dị. Nghĩ đến đây, người tôi run lẩy bẩy. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tối đen, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo, ngay cả đám cây cỏ trong công viên cũng đang bao phủ một cảm giác bí hiểm khác thường.

Không thể nào… Lẽ nào Lâm Tiểu Ngư tôi anh minh một đời lại phải sớm bỏ mạng khi tuổi còn xanh, ngay trong đầu tiên đến đăng ký học tại trường Trung học phổ thông Phác Thiện – chết dưới móng vuốt của hồn ma nữ bi ai này? Ôi ôi ôi! Như thế chẳng phải tôi còn thê thảm hơn cô ta sao!

“Anh phải đi đây, anh vẫn còn việc phải làm.” Đúng lúc hai chân tôi đang nhũn ra vì sợ hãi và tuyệt vọng thì từ trong bụi hoa, một giọng nam bỗng vang lên. Tiếng nói ấy mặc dù rất dễ nghe, rất có sức hút, nhưng lại trầm và lạnh lùng, chẳng khác gì băng tuyết. Hơ hơ, chả trách khi nãy mình cảm thấy lạnh hết sống lưng!

“Hội trưởng!” Đáp lại lời người con trai đó là một giọng nữ dù đang nghẹn ngào, nhưng vẫn điệu đến mức có thể vắt được ra nước: “Lẽ nào… lẽ nào anh thực sự không có một chút cảm tình với em?”

Ha ha ha, hóa ra là họ đang diễn kịch yêu đương. Nhưng xem ra cô gái kia không được may mắn cho lắm, nên đã bị cự tuyệt.

Tôi nhẹ nhàng vén mấy chiếc lá cây sang một bên để nhìn trộm, chỉ nhìn thấy một nam sinh dáng người cao lớn đang quay lưng lại phía tôi. Nhìn qua cũng thấy, anh ta ít cũng phải cao hơn mét tám. Chiếc áo trắng bó sát người càng góp phần khoe cơ thể hoàn mỹ, mái tóc đen mềm bay nhẹ theo gió mới thanh lịch nho nhã làm sao. Oa, nhìn từ đằng sau đã thấy đẹp trai rồi!

Cô nữ sinh kia đang quay mặt lại phía tôi. Mặc dù thấp hơn chàng trai một cái đầu nhưng đó là một cô gái rất xinh, xinh đến mức khiến tôi cảm thấy tự ti khi nghĩ đến mình – mái tóc dài gợn sóng, đôi mắt to và sáng khiến ai nhìn vào cũng phải ghen t

Xinh đẹp, lông mi dài, sống mũi cao, nước da trắng hồng, đôi môi mỏng màu hồng phấn – vậy mà giờ đây, trên khuôn mặt xinh xắn ấy giàn giụa nước mắt, chẳng khác nào hoa nhài gặp mưa, tôi nhìn mà thấy lòng xót xa!

“Đúng vậy, một chút ấn tượng tốt cũng không có.” Chàng trai không một chút động lòng, giọng điệu khô khốc không cảm xúc: “Trường học quy định, học sinh không được phép yêu đương khi đang trong khóa học, vì thế, anh hi vọng sau này, chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa.”

“Hội trưởng, anh ghét em đến thế sao? Không ngờ anh lại có thể đem quy định của trường ra để ép em…” Cảm giác tuyệt vọng không thể che giấu lộ ra trên khuôn mặt cô gái, vừa nói, cô vừa ôm mặt khóc.

“Xin em tránh ra!” Chàng trai vẫn giữ giọng nói lạnh lùng.

Cô gái không hể có ý định tránh đường, tiếp tục tiến lên phía trước, giữ chặt đôi vai của người con trai, vừa khóc vừa nói: “Hội trưởng, anh đừng đối xử với em như vậy có được không? Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã nhận ra rằng, trong cuộc đời em không thể không có anh!”

“Ninh Tuyết, xin em hãy tự trọng.” Không một chút nể tình, chàng trai gạt tay cô gái ra, mặc dù cái gạt tay rất nhẹ, song cũng đủ để khiến cô gái loạng choạng, ngã xuống đất, đau khổ nhìn theo bóng dáng anh chàng.

Đáng chết… là một đấng mày râu, không ngờ hắn ta lại có thể đối x một cô gái xinh đẹp như vậy! Không ngờ hắn ta lại có thể thô lỗ đẩy cô ấy ngã!

Đẹp trai thì sao? Chẳng qua chỉ là một con heo tự cao tự đại. Hứ! Đàn ông mà Lâm Tiểu Ngư ta từng gặp, còn nhiều hơn cả số muối ta đã từng ăn, vậy mà chưa gặp một tên nào xấu xa như thế này.

Đúng là cuộc đời hệt như một tấn thảm kịch! Nhìn dáng vẻ đau khổ của cô gái, máu nóng trong người tôi dồn lên, không chút suy nghĩ, tôi liền xông lên, nhằm vào tên thối tha kia quát lớn: “Anh đứng lại cho tôi!”

Tiếng quát kinh thiên động địa của tôi quả nhiên phát huy tác dụng. Tên thối tha kia không những dừng bước, mà ngay cả cô gái cũng ngạc nhiên, nín khóc, cả ngôi trường bỗng chốc như rơi vào trạng thái im ắng không một tiếng động. Ngay cả tiếng chim hót cũng bỗng nhiên ngưng bặt.

Anh ta vẫn không chịu quay đầu lại. Nhưng sao tôi lại cảm nhận thấy một áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên người, khiến tôi ngột thở thế này? Bình tĩnh, bình tĩnh, anh ta chẳng qua cũng chỉ cao một chút, đẹp trai một chút thôi. Lâm Tiểu Ngư, mày không được rút lui vào lúc này, mày phải giúp đỡ cô gái xinh đẹp kia. Mày xem cô ấy đang nhìn mày với ánh mắt kỳ vọng biết bao!

“Đồ đáng chết, đồ con heo xấu xa, mẹ anh không dạy anh phải lịch sự với con gái à? Anh đẩy cô ấy ngã, mau xin lỗi cô ấy đi!” Tôi lấy hết can đảm, quát lên bằng một giọng the thé, đủ để xé rách màn đêm.

Hơ hơ, Lâm Tiểu Ngư, mày quả đ một nữ hiệp thực thụ.

“Cô nương, cảm ơn đại ân đại đức của cô!” Cô gái cất tiếng.

“Nữ hiệp, xin tha mạng, sau này tôi không dám thế nữa!” Những lời lạnh lùng của tên xấu xa kia lúc này trở nên dễ nghe hơn.

Trong đầu tôi liên tục hiện lên những hình ảnh của các nữ hiệp oai phong lẫm liệt trong các bộ phim võ hiệp, từ đáy lòng đang trào lên cảm giác vui sướng.

Nhưng dường như cô gái kia đang cau mày, mở to mắt nhìn tôi – hình như cô ấy không tin vào khả năng của tôi! Thật là một sự sỉ nhục đối với bản cô nương.

Tôi đang định tiến về phía trước để mắng cho tên nam sinh cao lớn kia một trận, thì thấy anh ta đang nhún vai, dường như đang suy nghĩ gì đó. Chỉ khoảng ba giây sau, anh ta làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, rảo bước bỏ đi, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.

Không phải thế chứ! Hắn ta còn không để cho mình chút sĩ diện nào. Tôi ngước nhìn cô gái trước mặt đã nín khóc từ lâu. Cô ấy đang nhìn về phía tên xấu xa kia vừa bỏ đi, không nói cũng đủ biết tình cảm người con gái ấy dành cho tên kia sâu đậm đến mức nào. Trái tim cô đập mạnh: “Thật tàn nhẫn, không hổ danh là hội trưởng.”

Thật tàn khố

Tôi giương mắt nhìn, không thốt nên lời, xem ra khả năng bình phục của con gái thực sự khiến người ta ngạc nhiên. Vở kịch kết thúc, tôi cũng nên đi làm việc cần làm thôi!

Á… mình đi hỏi đường cơ mà, sao có thể quên nhanh thế nhỉ?

“Người đẹp ơi, xin hỏi phòng tiếp đón học sinh mới ở đâu?” Bằng giọng nói trong trẻo, tôi hỏi cô gái đang thẫn thờ trước mặt.

Nhanh chóng rũ bỏ bộ dạng yếu đuối khi nãy, cô gái vội vàng đứng dây, phủi bụi trên quần áo, rồi quay sang trừng mắt với tôi: “Hừm, khi nãy bạn dám lớn tiếng với hội trưởng, giờ còn muốn tôi chỉ đường cho sao?”

Nói dứt lời, cô ta bỏ đi, để lại vị nữ hiệp là tôi đang đứng đờ ra như khúc gỗ.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Freak, Hoài Phúc, The tran, Tiểu Đinh Đang, tuhpig và 215 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.