Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Ai là mẹ anh? - Tắc Mộ

 
 21.12.2013, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 22:22
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 174
Được thanks: 506 lần
Điểm: 6.93
 [Hiện đại] Ai là mẹ anh? - Tắc Mộ - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ai Là Mẹ Anh?


Tác giả : Tắc Mộ

Editor : Tia & Bạch Ngọc Nhi

Độ dài : 44 chương + 1 PN (Hoàn )

Nguồn : https://tuyetbangnhi.wordpress.com


Giới thiệu :

Trương Nhất Manh năm nay 24 tuổi.

Cô có một đứa con 27 tuổi …

Không có gì để nghi ngờ, đó là một đứa bé trai.

Ô ô ô cô hảo muốn khóc nha .Cái tình huống cẩu huyết gì đây ??????

Bản chất của nam chính : Tiểu Bạch.



**************************************************


CHƯƠNG 1


Trương Nhất Manh là một y tá.

Là một trong những y tá trong bệnh viện nhân dân lớn nhất ở thành phố A.

Làm việc ở bệnh viện tốt nhất thành phố A, Trương Nhất Manh vào đây làm cũng nhờ có chút ít quan hệ, sau khi làm việc ròng rã hai năm, mọi việc dần tốt hơn, nhưng nếu thời gian có thể trở về, cô nhất định chọn học nghiên cứu, hoặc là đến bệnh viện khác, hoặc dứt khoát đổi nghề, tóm lại không cần đến bệnh viện tốt nhất làm y tá là được.

Nếu như vậy, thì cô cũng sẽ không nhận được một đứa con từ trên trời rơi xuống.

***

Trước cửa phòng VIP trong bệnh viện nhân dân tốt nhất này là hai hàng bảo vệ mặc toàn áo đen, giống hệt trong phim The Matrix, Trương Nhất Manh tình cờ đi qua sợ hãi đến mức chân như nhũn ra, sau đó nghe nói, thì ra là con trai thứ ba của gia tộc nổi tiếng trong thành phố A – Trương Ninh Giản bị tai nạn xe cộ, bây giờ đang sống đời sống thực vật, nhà họ Trương vốn vừa trắng vừa đen, cho nên tai nạn xe đó nghe bảo là do có người cố tình gây nên, vậy nên con trai lớn của Trương gia đã phái rất nhiều người đứng giữ cửa, giờ chỉ chờ vị thiếu gia xui xẻo kia tỉnh lại.

Nói đến họ Trương thì đúng là có không ít màu sắc khác nhau, nghe nói họ Trương lúc trước là xã hội đen, thế lực không nhỏ, của cải đếm không xuể, giao thiệp lại rộng, những năm 80, khiêu dâm, xã hội đen … bị khống chế rất nghiêm ngặt, họ Trương thừa dịp này rửa tay gác kiếm, cho nên tạo nên tập đoàn Trương thị vô cùng nổi tiếng ngày nay. Nhưng cũng nghe nói, tập đoàn này có hàng tá quan hệ trong tối, không thể phơi bày ra ngoài ánh sáng, lúc nào cũng có thể vùng lên phát huy tác dụng. Đến giờ thì chỉ còn ba người con trai, mặc kệ là ai cũng đều có danh tiếng lẫy lần, đủ để hấp dẫn rất nhiều người.

Nghe nói…

Tất cả những chuyện liên quan đến họ Trương hay Trương Ninh Giản, trước đó đều không thể bỏ hai chữ "nghe nói", giống như những cô ả đào sắp chết hay những vị cao nhân sắp thẳng cẳng trong truyện kiếm hiệp vậy, cho dù bọn họ không hề muốn làm trò hề cho phố phường, nhưng dân chúng phố phường vẫn lấy bọn họ ra mua vui.

Trương Nhất Manh vừa cắn hạt dưa vừa nghe chuyện bà tám, nghĩ thầm, tại sao cũng là họ Trương như nhau, nhưng cô lại là một người dân cực kỳ bình thường, còn người ta lại có thể kiêu ngạo nằm trong phòng VIP, bên ngoài còn có vệ sĩ đứng hai hàng, khoa trương đến vậy chứ?

Nhưng thôi, làm một người dân bình thường cũng không phải không tốt, ít nhất cũng không có những người lúc nào cũng nhăm nhăm làm hại mình.

Tối ấy, Trương Nhất Manh phải trực đêm, mơ mơ màng màng cảm giác có người đang rung chuông, cô liếc các phòng bệnh, sau đó lười biếng đẩy cửa phòng bệnh ra, vừa vào phòng cô liền tỉnh táo lại – - đây chẳng phải phòng của Trương Ninh Giản – con trai út nhà họ Trương sao ?!

Lúc này đã là nửa đêm, thế nhưng trong phòng bệnh, đèn vẫn mở, phòng bệnh này rất lớn, trên chiếc giường một trường trắng tinh tươm là một anh chàng thoạt nhìn mới trên dưới 25, tóc mái đen lõa xõa trên cái trán trắng nõn của anh ta, đôi mắt khép lại, nằm dưới cái bóng của hàng lông mi dài, sóng mũi cao thẳng, bờ môi có vẻ mỏng, dung mạo của Trương Ninh Giản này đúng là làm cho người người phải thấy tự ti, anh ta cứ như một pho tượng bằng sứ vậy, hoàn mỹ đến nỗi làm cho người khác không thể tin nổi.

"Khụ." Bỗng nhiên, người đàn ông đứng bên cạnh Trương Ninh Giản hắng giọng một tiếng, Trương Nhất Manh rút ánh mắt lại, lo lắng nhìn người đàn ông kia.

Ông ta thoạt nhìn đã hơn 40 tuổi, mái tóc hơi lỗi thời, nét mặt nghiêm túc, cau mày nói: "Sao người tới đây lại là cô? Tôi đã gặp cô rồi, chẳng phải chỉ là một y tá bình thường thôi sao? Y tá trưởng của các người đâu?"

Trương Nhất Manh nghĩ, thật là, chăm sóc bệnh nhân thôi, tại sao cứ muốn y tá trưởng phải chịu trách nhiệm không chứ …

Trương Nhất Manh ngoan ngoãn nhận lỗi: "Có vẻ như tôi đi nhầm phòng rồi, xin lỗi, tôi xin phép rời khỏi trước."

"Thôi, " Người đó khoát tay, bất mãn nói: "Cô cứ làm đi, tình trạng của Tam thiếu gia cũng tốt dần rồi, rút cái đầu cắm này ra."

"A… Vâng."

Còn "Tam thiếu gia" … Phong kiến cái gì chứ, cổ hủ cái gì chứ, vờ thanh cao cái gì chứ … Trương Nhất Manh yên lặng châm chọc.

Trương Nhất Manh di chuyển đến gần "Tam thiếu gia", lặng lẽ dùng ánh mắt thưởng thức gương mặt tinh xảo này một lần nữa, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận mở từng băng dán được dùng để cố định ống tiêm.

Bỗng nhiên, cánh tay đó giật giật.

Trương Nhất Manh sợ hết hồn, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trương Ninh Giản đang nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh ánh lên vẻ tò mò, hiếu kỳ cũng như sợ sệt.

Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm vào mình, nhịp tim Trương Nhất Manh không khống chế được mà lạc mất hai nhịp.

Một lát sau, cô mới phản ứng được – - chẳng phải người này sống thực vật sao? !

"Trời ơi … tỉnh rồi …" Trương Nhất Manh trợn mắt hốc mồm, nghĩ thầm, không biết Trương Ninh Giản tỉnh rồi, cô có được tăng lương không nữa, dù sao thì cô vừa đến, anh ta đã tỉnh lại, vậy chẳng phải cô là vật may mắn sao …

Người đàn ông có mái tóc lỗi thời kia bước đến, mừng rỡ nói: "Tam thiếu gia? Cậu tỉnh rồi sao?"

Trương Nhất Manh vừa nói "Chúc mừng chúc mừng", vừa định rút tay đang cầm băng dán trên mặt Trương Ninh Giản ra.

Nhưng Trương Ninh Giản rất nhanh chóng, một phát bắt được tay của Trương Nhất Manh.

Tay của anh cũng trắng không kém, móng tay được cắt ngắn sạch sẽ, Trương Nhất Manh thật sự liên tưởng đến bài học lúc còn học ở trung học – "Gọt củ hành".

Bị bàn tay của người đàn ông khác nắm lấy, tim Trương Nhất Manh lại đập nhanh hơn một nhịp, cô nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Trương Ninh Giản, nhưng anh ta vẫn vô tội nhìn chằm chằm Trương Nhất Manh, haiz, đối với với tên ngốc nghếch đứng kế bên, cứ coi như không thấy, không biết vậy.

Giọng nói anh mệt mỏi: "Mẹ …"

Trương Nhất Manh: "…"

Người đàn ông ngu ngốc: "… ? !"

Cô vừa dùng lực một chút, ống tiêm trên mu bàn tay Trương Ninh Giản đã rớt xuống hết.

Trương Ninh Giản thấy đau nên nhíu mày, nhưng vẫn bướng bỉnh không buông tay của Trương Nhất Manh ra, anh chép miệng, đôi mắt phủ lên một lớp sương mù: "Mẹ, đau quá hà …"

Trương Nhất Manh: "…"

Anh … Anh đi chết đi … Chết rồi không đau nữa đâu …

Trương Nhất Manh chợt suy nghĩ đến những lời này, song, nhìn gương mặt xinh đẹp của Trương Ninh Giản, cùng đôi mắt vô tội ngân ngấn nước kia, nói sao cũng không nên lời.

Cô mở miệng, cuối cùng chỉ nói được hai chữ: "Xin lỗi …"

Cô quay sang nhìn người đàn ông kia, Trương Nhất Manh trợn to hai mắt với ông ta, muốn hỏi ông ta phải làm sao bây giờ, song, nhìn nét mặt của người đàn ông đó, thật sự là còn thê thảm hơn cả cô, nếu nói Trương Ninh Giản là gốm sứ, thì người đàn ông này chẳng kgác gì tượng đá đặt bên cạnh cả …

Nhờ người ta chi bằng tự bản thân giải vây, Trương Nhất Manh khẽ dùng lực, muốn rút tay ra, nhưng Trương Ninh Giản càng nắm chặt hơn, sức của anh ta không nhỏ, tuyệt đối không giống như người vừa hồi phục sức khỏe sau khi tỉnh dậy.

Trương Nhất Manh nói: "Anh … Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô: "Mẹ?"

Trương Nhất Manh thật sự rất muốn điên: "Anh … Tôi … Tôi không phải mẹ của anh!"

Trương Ninh Giản lại cười, ánh mắt cong lên, giống như một vầng trăng khuyết, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền: "Mẹ chính là mẹ, con vừa nhìn một cái là biết rồi!"

Chim con nhận mẹ?

Trương Nhất Manh nhanh chóng nghĩ đến cụm từ này, nhưng Trương Ninh Giản không phải là chim, còn là một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, sao lại nhận mẹ lung tung như vậy chứ?

Chết tiệt, tốt nhất là đừng vì cái tai nạn đó mà làm đầu óc bị tổn thương …

Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, miễn cưỡng lắm mới nở nụ cười được: "Thật ra, tôi không phải mẹ của anh …"

Đôi mắt Trương Ninh Giản ngân ngấn nước: "Mẹ, sao mẹ lại không nhận con …?"

Trương Nhất Manh: "…"

Người đàn ông đứng bên cạnh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ít ra là hơn Trương Nhất Manh sắp điên lên, hắn ta chạy ra cửa la to: "Bác sĩ, bác sĩ đâu? Y tá đâu?!"

Lúc này, vị y tá trưởng chạy đến, bác sĩ phụ trách Trương Ninh Giản cùng những bác sĩ nổi tiếng từng lên TV cũng chạy đến, mọi người cùng nhau chạy vào phòng bệnh, và cùng nhau hóa đá.

Bởi vì hai cánh tay Trương Ninh Giản đang nắm mép váy của Trương Nhất Manh, lắc lắc: "Mẹ, đừng đi mà …"

Trương Nhất Manh cũng dại ra, chết lặng nhìn bọn họ: "Nhanh lên đi, mau cứu mạng đi, cứu mạng đi …"

Các bác sĩ giỏi nhất trong bệnh viện tốt nhất, dùng thiết bị cao cấp nhất, bắt đầu tiến hành cuộc kiểm tra toàn diện với Trương Ninh Giản.

Từ góc độ của Trương Nhất Manh mà nói, những điều này chẳng có tác dụng gì cả.

Bởi vì khi làm kiểm tra, Trương Ninh Giản hoàn toàn giữ chặt lấy tay hoặc góc áo của cô, đôi mắt ngấn nước không ngừng nhìn cô, chỉ cần cô có ý muốn rời khỏi là lại tỏ ra tội nghiệp, hoặc ấm ấm ức ức la lên: "Mẹ …"

Trương Nhất Manh sắp khóc rồi.

Người đàn ông đứng bên cạnh đã khóc tự bao giờ, nước mắt của ông ta cứ giàn giụa ra, cứ cầm chặt cái điện thoại mà gọi điện liên hồi, Trương Nhất Manh nghe thấy ông ta nói: "Đại thiếu gia, là tôi … Tam thiếu gia đã tỉnh rồi, vâng … Vâng, cơ thể thì không có vấn đề gì, … Vâng . Nhưng mà đầu óc của cậu ấy hơi có vấn đề … Không phải, không phải, tôi không có ý đó, tôi nói thật … Cậu ấy, cậu ấy giữ chặt cô y tá kia … Vâng, cũng tại cô y tá đó vào nhầm phòng ạ … Đúng vậy, vâng, vâng, là lỗi của tôi … Bây giờ cậu muốn đến đây? Vâng, vâng, vâng, chúng tôi đang làm kiểm tra toàn diện cho cậu ấy… Dạ!"

Trời ạ.

Trương Nhất Manh liếc nhìn người đàn ông đó, trong lòng nhịn không được chửi thầm một câu, xin lỗi chứ, Trương Ninh Giản giữ chặt cô, gọi cô là mẹ đều là lỗi của cô hết sao?

Càng nghĩ càng tức giận, Trương Nhất Manh ngoắc ngoắc tay với người đàn ông kia, người đàn ông đó hiển nhiên không muốn đếm xỉa đến Trương Nhất Manh, nhưng nhìn Trương Ninh Giản đứng bên cạnh cô, vẫn từ từ đi đến: "Có chuyện gì? Đại thiếu gia sẽ lập tức đến đây, để cậu ấy xử lý là được rồi."

"À, tôi muốn hỏi ông, Trương Ninh … À không, Tam thiếu gia nhà ông đó, anh ta bao nhiêu tuổi rồi?"

Người đàn ông nghi ngờ nhìn Trương Nhất Manh, giống như không hiểu vì sao cô lại hỏi điều này, sau đó mới đáp: "Tháng 10 năm nay thì tròn 27 tuổi … Ôi, vốn chỉ còn một tháng thôi mà!"

Trương Nhất Manh suýt nữa thì phát điên thật.

Cô nhìn Trương Ninh Giản: "Tôi hỏi anh, anh bao nhiêu tuổi?"

Trương Ninh Giản nháy nháy mắt: "Còn mẹ?"

"Tôi mới 24 thôi! Sinh nhật tôi trong tháng hai qua rồi đó, mới 24 thôi đó!" Trương Nhất Manh đau khổ nói: "Anh nghĩ đi, anh 27, tôi mới 24, chẳng lẽ tôi đi xuyên thời gian để sinh anh sao …"

Trương Ninh Giản cười ngọt ngào: "Mẹ, mẹ đừng gạt con nha!"

"…"

Trương Ninh Giản lấy đầu ngón tay tính toán, cuối cùng cũng thả tay xuống, nghiêm túc nói với Trương Nhất Manh: "Hoặc là con mới 7 tuổi, hoặc là mẹ đã 42 rồi!"

Trương Nhất Manh: "…"

Người này nghĩ rằng đây là thế giới của anh ta sao … Bóp méo sự thật trắng trợn đến vậy, quả là biến thái …

Trương Nhất Manh ôm đầu khóc rống, khóc được một chút, Trương Ninh Giản nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Trương Nhất Manh, cô quay cái mặt buồn bã lại, thấy nét mặt khó xử của Trương Ninh Giản, cách nói chuyện trở nên thân thiện hơn: "Có chuyện gì?"

"Không phải là ‘nhà của ông’." Anh mím môi, hàng lông mày nhíu lại, không đầu không đuôi nói.

"Hả?" Trương Nhất Manh hoàn toàn không hiểu.

Nét mặt Trương Ninh Giản như mắng cô "Sao mẹ lại ngốc quá thế?", giải thích: "Con không phải của ông ta…" Anh ghét bỏ nhìn người đàn ông đó, dúi đầu vào cổ Trương Nhất Manh, cọ cọ: "Con là của mẹ …"

Người đàn ông : "… Hu hu hu Tam thiếu gia…"

Nhất Manh …

Trương Nhất Manh ngửi được một mùi hương thoang thoảng từ tóc của Trương Ninh Giản, vừa nghĩ nên chăm sóc anh làm sao cho tốt, vừa nghĩ làm sao mà người sống thực vật còn có thể gội đầu được, cánh tay cứng nhắc kéo anh ra: "Đừng … có cọ nữa …"

Tóc của anh mềm nhũn, làn da lại mịn màng, cọ vào cổ cô làm cô cảm thấy khó xử vô cùng …

Trương Ninh Giản tội nghiệp nhìn cô.

Trương Nhất Manh hạ quyết tâm, trợn mắt nói: "Không nghe lời, mẹ … đánh cái rắm … ở cổ đó …"

Người đàn ông: "…"

Bọn vệ sĩ: "…"

Y tá đứng ở cửa: "…"

Trương Ninh Giản lại rất thích thú, anh ngại ngùng cười, hai cái lúm đồng tiền trên má trở nên lấp lánh, sau đó gật đầu: "Con nghe rồi."

Người đàn ông hít một hơi thật sâu, đẩy Trương Nhất Manh, nói: "Cô mau hỏi Tam thiếu gia xem cậu ấy có nhớ mình là ai không."

Trương Nhất Manh đáp một tiếng, quay đầu hỏi Trương Ninh Giản: "Lại đây, tôi hỏi anh, anh có nhớ mình tên gì không?"

Trương Ninh Giản trợn to hai mắt, giống như một đứa trẻ đang hoảng sợ, tròng mắt đen nhánh chạy tới chạy lui, suy nghĩ nửa ngày, anh ta nói mà có chút khó xử: "Mẹ, con tên gì vậy …"

Trương Nhất Manh: "… Anh, anh tên là Trương Ninh Giản."

Trương Ninh Giản ngơ ngác lặp cái tên này lần nữa, hưng phấn hỏi tiếp: "Vậy mẹ tên gì vậy?"

"Tôi là … Trương Nhất Manh." Trương Nhất Manh miễn cưỡng trả lời.

Trương Ninh Giản vui vẻ vỗ tay, làm như vừa phát hiện ra một điều trọng đại vậy: "Mẹ đúng là mẹ! Chúng ta cùng họ Trương đó!"

"Trời ạ, anh đừng có kết luận tầm phào nữa! Con thì phải theo họ cha chứ! Muốn thì kêu tôi là ba đi!" Trương Nhất Manh tức tới nỗi đầu cũng bốc khói, không lựa lời mà nói.

Người đàn ông kia và một đám vệ sĩ đứng đằng sau cô hắng giọng, Trương Nhất Manh hiểu ý, rụt rè nói: "Ha ha, tóm lại, tôi không phải mẹ của anh …"

Trương Ninh Giản hoàn toàn không quan tâm đến: "Vậy ba ba đâu?"

"Hả?"

Trương Ninh Giản nhìn chung quanh, sau đó dừng lại nhìn người đàn ông kia, lại lần nữa tỏ ra chán ghét: "Mẹ đừng nói là ông ta chứ?"

Người đàn ông: "Tam, tam, tam thiếu gia … Người không được nói vậy."

Trương Nhất Manh: "… Không phải đâu."

Trương Ninh Giản nói: "Vậy ba đâu rồi?"

Trương Nhất Manh nghĩ, tôi không biết trả lời anh thế nào nữa …

Trương Ninh Giản tự cho là thông minh, đưa ra kết luận: "Chắc là ba đã chết rồi, cho nên con mới theo họ của mẹ."

Giọng nói ngây thơ của anh toát lên một vẻ chắc chắn, nói đến ba chữ "ba đã chết" còn vui vẻ vô cùng, giọng điệu không khác gì một đứa bé la lên: "Hôm nay con được ăn kẹo!" vậy.

Trương Nhất Manh: "…"

Làm sao bây giờ, người này rõ ràng là không bình thường … Ba chết có cần phải vui vẻ đến vậy không?

Hơn nữa… Trương Nhất Manh thầm rơi lệ, ông xã tương lai chưa xuất hiện của tôi ơi, em rất rất xin lỗi, chưa gì anh đã bị người ta trù chết rồi …

Sau đó vẫn là một vòng tuần hoàn không dừng lại: Trương Nhất Manh nói rằng mình không phải là mẹ của Trương Ninh Giản – - Trương Ninh Giản vẫn cho rằng Trương Nhất Manh là mẹ của mình – - phủ nhận – - không đồng ý – - phủ nhận …

Đúng là không dứt thật …

Vào lúc Trương nhất Manh sắp khóc thì rốt cuộc, cửa phòng lại mở ra, người đàn ông kia như trút được gánh nặng, la to: "Đại thiếu gia!"

"Ừm. Ninh Giản đâu?" Một giọng nói trầm trầm nam tính vang lên.

Bốn chữ này đối với Trương Nhất Manh mà nói thật sự không khác gì cứu tinh, cô đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo đen đi đến phía mình, đôi lông mày của người đó và Trương Ninh Giản có vài phần giống nhau, nhưng không thể gọi là có vẻ đẹp hoàn mỹ như Trương Ninh Giản được. Ánh mắt của anh ta rất sắc bén, giống như một lưỡi dao bén, anh ta nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, cô có cảm giác như bị dao găm khắp người vậy, vừa bị đau vừa bị đâm, muốn trốn cũng không dám trốn.

Nếu nói Trương Ninh Giản là con búp bê tinh xảo làm cho người ta yêu thích không buông tay thì người này như một miếng sứ đã vỡ, mỗi một cạnh đều sắc bén, chỉ cần đến gần một chút sẽ bị cái lạnh thấu xương của anh ta làm cho thương tích cả người.

Dù là anh em nhưng lại khác xa hoàn toàn.

Thoạt nhìn qua, biết ngay là phần tử nguy hiểm …



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.12.2013, 08:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 22:22
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 174
Được thanks: 506 lần
Điểm: 6.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai Là Mẹ Anh ? -Tắc Mộ - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 2

Trương Nhất Manh nhớ, con trai lớn họ Trương tên là Trương Ninh Trí, lúc này, anh ta đang cau mày đi đến phía Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản, cô rất muốn bỏ chạy, nhưng tay vừa cựa quậy một chút thì đã bị Trương Ninh Giản nắm chặt lại, Trương Nhất Manh nhìn những ngón tay thong dài trắng trẻo đặt trên cánh tay của mình, đành phải tiếp tục ngồi bên cạnh anh.

Chú ý đến chi tiết này, Trương Ninh Trí lại càng nhíu mày, sau đó, anh ta xem Trương Nhất Manh như không khí, đi thẳng đến chỗ Trương Ninh Giản, hỏi: "Ninh Giản?"

Trương Ninh Giản hoàn toàn không để ý đến anh ta, giật giật cánh tay Trương Nhất Manh, nói: "Chú này là ai vậy?"

Trương Ninh Trí: "…"

Chú … Trương Nhất Manh suýt nữa thì bật cười ra tiếng, nhưng nhìn gương mặt u ám của Trương Ninh Trí, cô cảm thấy nếu cô dám cười, chắc chắn sẽ bị giết ngay lập tức, đành nhịn lại, hắng giọng nói: "Đừng nói lung tung, anh ta là anh của anh …"

Trương Ninh Giản kinh ngạc nói: "Hả? Mẹ sinh đến hai đứa con sao?"

Trương Ninh Trí: "…"

Lần này, Trương Ninh Trí nhìn thẳng vào Trương Nhất Manh.

Trương Nhất Manh suýt nữa đã bị hù chết rồi.

Trương Nhất Manh lắp ba lắp bắp giải thích: "… Không phải tôi sinh, hai người, không có ai là tôi sinh …"

Rốt cuộc cô đã trêu phải ai thế này? Huhu…

Trương Ninh Trí nói: "Ninh Giản? Đừng phá phách nữa, ngay cả anh chú cũng không nhận ra sao?"

Nét mặt Trương Ninh Giản tỏ ý "Chú nghĩ tôi là ngốc sao?" nhìn anh: "Mẹ cũng nói chú không phải do mẹ tôi sinh ra rồi, sao chú lại là anh của tôi được."

Trương Ninh Trí liếc Trương Nhất Manh một cái.

Trương Nhất Manh: "T_T…"

Chẳng lẽ kêu cô nói "Đúng vậy, anh ta là anh của anh, hai người đều do tôi sinh ra"…Sao?

Nếu dám nói vậy, chắc chắn Trương Ninh Trí sẽ giết cô … Sau đó quẳng thi thể của cô xuống biển, giống như bọn mafia trong những bộ phim truyền hình hay nói vậy … Cô bây giờ nói cái gì cũng sai, không nói càng sai thêm!

Trương Ninh Trí nói với Trương Nhất Manh: "Cô là … cô y tá đó?"

Giọng nói của anh ta lạnh như băng, cô cảm tưởng như mình vừa đụng vào một tảng đá lớn vậy.

"À … ừm." Trương Nhất Manh sợ hãi đáp, cẩn thận tránh xa tảng đá này.

Trương Ninh Trí nói: "Phiền cô, bỏ tay khỏi em trai của tôi."

Phiền phức ở đây rõ ràng cô cũng không muốn mà … Trương Nhất Manh lập tức nghe lời, kéo tay của Trương Ninh Giản ra, cũng cố gắng rút tay mình ra …

Trương Ninh Giản mím môi không dám khóc, nhưng vẫn không chịu buông, cuối cùng đành ra đoàn sát thủ, nước mắt ngân ngấn nói: "Mẹ …"

Trương Nhất Manh lập tức xụi lơ.

Gương mặt này, đúng là có hại cho nhân gian …

Nói thật ra, mỗi lần Trương Ninh Giản dùng gương mặt vô tội này nhìn cô, Trương Nhất Manh sẽ lập tức nghĩ đến loài chó Samoyed nhỏ con xinh xắn, luôn mở to đôi mắt đen nhánh ra nhìn mình … Trên đời này, có lẽ không có mấy người con gái có thể chống cự được ánh mắt này …

Trương Ninh Giản bất mãn nhìn Trương Ninh Trí: "Sao chú lại chia rẽ mối quan hệ mẹ con của chúng tôi hả?"

Trương Ninh Trí: "…"

Một lúc sau, anh ta thở dài, nói với Trương Nhất Manh: "Xin hỏi, cô có thể từ chức không?"

Trương Nhất Manh: "…"

Có thể giải thích chuyện này một chút được không vậy?

Liên quan gì đến cô chứ? Tại sao vô duyên vô cớ lại muốn cô từ chức chứ? Khó khăn lắm cô mới làm việc được ở, cũng làm việc ở đây lâu lắm rồi, chẳng lẽ chỉ vì hai an hem này mà từ chức ư?! Vì một người … không bình thường thế này, mà bị đuổi ra khỏi bệnh viện sao? Bây giờ là thế kỉ 21 rồi, là xã hội có pháp luật, cho dù là xã hội đen cũng không được cường thế như vậy!

Trương Nhất Manh ưỡn ngực, không sợ hãi nói: "Tại sao?! Tôi mới là nguòi vô tội mà?!"
Trương Ninh Trí thản nhiên nói: "Cô Trương, chắc cô hiểu nhầm ý của tôi rồi, ý tôi là từ chức ở bệnh viện này, sau đó chăm sóc riêng cho em trai của tôi."

Trương Nhất Manh: "…"

Cô sững sờ: "Chăm sóc … chăm sóc riêng em trai của anh?"

Trương Ninh Trí gật đầu nói: "Em trai của tôi bây giờ không thể không có cô rồi, tôi hi vọng trước khi nó nhớ lại mọi chuyện thì cô có thể chăm sóc cho nó."

Trương Nhất Manh quay đầu lại nhìn Trương Ninh Giản đang nắm góc áo của mình, chăm chú nghe hai người nói chuyện, cảm thấy do dự vô cùng.

Trương Ninh Trí tiếp tục lên tiếng: "Ăn ở do họ Trương chúng tôi lo, một tháng … Tạm thời là hai vạn đi, mấy thứ phí khác thì cứ trực tiếp nói với tôi."

Trương Nhất Manh: "…"

Bao ăn bao ở, tiền lương mỗi năm hai mươi bốn vạn, đừng nói là sau này còn tăng lương nữa … Trương Nhất Manh như nhìn thấy một núi tiền trước mắt, đang tỏa ra ánh hào quang rực sáng, cười đùa đi về phía cô …

Trương Nhất Manh hoàn toàn bị núi tiền này đầu độc, đang định gật đầu, chợt nhìn thấy đám vệ sĩ The Matrix đứng đằng sau Trương Ninh Trí.

… Đúng rồi, họ Trương là xã hội đen mà … = =

Giống như bị dội cả một gáo nước lạnh, Trương Nhất Manh lập tức tỉnh táo lại, nếu cô vào họ Trương làm việc thì phải từng giây từng phút ở cạnh Trương Ninh Giản, vậy lỡ như có người muốn gây bất lợi với họ Trương … Vậy chẳng phải cô cũng bị liên lụy sao? Hơn nữa, lỡ như cô không cẩn thận, biết những điều không nên biết, vậy còn bi kịch hơn.

Cho nên, Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, từ từ, từ từ lắc đầu: "Không… Tôi, tôi từ chối."

Trương Ninh Trí nhíu mày: "Từ chối?"

Trương Nhất Manh gật đầu, đang định thao thao bất tuyệt rằng mình sẽ không bị tiền bạc dụ dỗ, Trương Ninh Trí lại nói: "Tôi có cho cô lựa chọn sao?"

Trương Nhất Manh: "…"

Đây là … ý gì thế … ?

Trương Nhất Manh ngơ ngác nhìn Trương Ninh Trí: "Hả?"

Trương Ninh Trí nói: "Tôi chỉ báo với cô thôi."

Sau đó anh nhìn người đàn ông ngu ngốc đang đứng bên cạnh, nói: "Nói với viện trưởng một tiếng, tôi muốn làm thủ tục xuất viện cho Ninh Giản, dù sao cô gái này cũng là y tá, sẽ không có vấn đề gì!"

Dừng lại một chút, anh ta nói: "À, tiện thể nói với viện trưởng, y tá này từ chức."

Người đàn ông kia lập tức gật đầu: "Vâng!"

Hai người này nói chuyện với nhau hoàn toàn không chú ý đến người trong cuộc là Trương Nhất Manh, càng đừng nói đến việc hỏi ý kiến của cô.

Trương Nhất Manh: "…"

Tiện thể nói một tiếng? Nói em gái của anh … Không đúng, là em trai của anh ta … Đi cùng mình sao …?

Trong lòng Trương Nhất Manh bắt đầu cảm thấy tức giận bùng lên, nhưng nhìn gương mặt bình tĩnh thản nhiên của Trương Ninh Trí, cùng đám người khổng lồ phía sau anh ta, cô tự cảm thấy vô dụng lui về đằng sau, yên lặng không nói.

Trương Nhất Manh lặng lẽ đặt biệt danh cho mình: lui nữ(*).
(*) cô gái luôn lui về phía sau.

Hu hu hu hu…

Trương Ninh Giản đứng bên cạnh cũng ngoan ngoãn nghe hai người họ nói chuyện, sau đó vui vẻ nắm áo Trương Nhất Manh nói: "Mẹ, mẹ sẽ đến ở với con sao?"

Trương Nhất Manh: "Ừ… Hu hu hu hu."

Trương Ninh Giản vô tội chớp mắt nói: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"

Trương Nhất Manh mở miệng, định nói chuyện thì ánh mắt sắc như dao của Trương Ninh Trí bay đến.

Cô đành phải nuốt lại, tìm cớ khác: "Hu hu hu hu, mẹ … mẹ vui quá thôi …"

Trương Ninh Trí: "…"

Nói là chăm sóc riêng cho Trương Ninh Giản, nhưng trên thực tế thì … Trương Nhất Manh cẩn thận suy ngẫm lại, hình như cũng giống như làm bảo mẫu thôi, khác là ở chỗ mình được chăm sóc một người rất đẹp trai, rất giống … chó Samoyed.

Viện trưởng của bệnh viện đúng là quá vô dụng. Trương Nhất Manh mặc đồ y tá ấm ức đi sau Trương Ninh Trí, đằng sau còn có thêm Trương Ninh Giản, viện trưởng còn vui vẻ nói với Trương Nhất Manh: "Nhất Manh à, em đúng là có số may mắn, sau này nhất định phải cố gắng đó."

Nhất Manh cái gì … May mắn cái gì … Tôi không đập đầu ông vào tường là may mắn lắm rồi đó!

Trương Nhất Manh đúng là dở khóc dở cười, trước kia thỉnh thoảng mới đi ngang qua viện trưởng, nhưng ông ta luôn coi cô như người vô hình, vậy mà bây giờ lại thân thiết đến thế, trở mặt cũng không cần nhanh đến thế chứ.

"Ha ha, vâng …" Trương Nhất Manh cười cho có lệ, thầm nghĩ, cố gắng cái quái gì chứ …
Ở trước cửa bệnh viện là ba chiếc xe màu đen, tất cả đều có rèm che, Trương Nhất Manh vừa thấy ba chiếc xe này, sắc mặt tái mét – - kiêu ngạo thật đấy, nếu tôi là kẻ thù của mấy người, tôi cũng biết phải tấn công chiếc xe ở giữa nữa … Đúng là làm màu.

Trương Ninh Trí ngồi vào tay lái phụ, người đàn ông kia mở cửa cho Trương Ninh Giản và Trương Nhất Manh, có lẽ do sợ Trương Nhất Manh sẽ biến mất mà Trương Ninh Giản luôn đi đằng sau Trương Nhất Manh, Trương Nhất Manh không vào, anh cũng không chịu vào, cuối cùng Trương Nhất Manh đành phải vào xe ngồi, Trương Ninh Giản cũng nhanh chóng vào theo.

Trương Nhất Manh: "…"

Chiếc xe hơi đầu tiên chạy đi, những chiếc xe tiếp theo cũng dần dần chuyển động theo, bây giờ còn sớm, trời vẫn còn hơi tối, trên đường không có ai, cũng không có xe cộ, xe chạy vô cùng thoải mái, Trương Nhất Manh cảm thấy hơi mệt, mi mắt nặng trịch, dần dần cụp xuống, cô dựa vào ghế, từ từ nhắm mắt lại.

Trương Ninh Giản thấy Trương Nhất Manh ngủ thiếp đi, lấy tay chọc vào mặt của cô.

Trương Nhất Manh không có phản ứng.

Trương Ninh Giản thấy Trương Nhất Manh không để ý đến mình, có chút bất mãn, bĩu môi ngắt lỗ mũi của Trương Nhất Manh, không cho cô hít thở.

Trương Nhất Manh: "…"

Trương Ninh Giản buông tay ra.

Trương Nhất Manh: "Khụ khụ .."

Cô vất vả lắm mới thở lại bình thường được, tức giận nói: "Anh đang làm gì thế hả? Muốn tôi chết lắm hả?"

Đôi mắt Trương Ninh Giản ngấn lệ : "Mẹ, đừng mắng con mà …"

Trương Ninh Trí: "Khụ."

Trương Nhất Manh: "…"

"Ngoan …" Trương Nhất Manh nói với Trương Ninh Giản đang nước mắt lưng tròng, "Đừng khóc nữa, mẹ thương con."

Trương Ninh Trí: "…"

Trương Ninh Giản vui vẻ dụi đầu vào người Trương Nhất Manh: "Vâng!"

Trương Nhất Manh: "T_T "

Thật ra, người nên khóc phải là cô mới đúng.

***

Để tiện cho việc sau này chạy trốn, Trương Nhất Manh cẩn thận nhìn ngắm con đường ngoài cửa sổ, dần dần, cô mới phát hiện bọn họ đang đi ra ngoại thành …

"À … Trương, Trương thiếu gia." Trương Nhất Manh do dự một chút, nhưng vẫn cố gắng mở miệng, Trương Ninh Trí ở ghế phụ đáp một tiếng, cô tiếp tục nói: "Chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Biệt thự ở sườn núi." Trương Ninh Trí trả lời ngắn gọn.

"…"

Ở sườn núi, lại còn là biệt thự?

Trong suy nghĩ của Trương Nhất Manh, ở trên núi không phải là cây cối thì là nấm mồ …

"Vậy đi lại có tiện không?" Trương Nhất Manh không dám nói thẳng suy nghĩ của mình ra, đành phải khéo léo hỏi anh ta.

Trương Ninh Trí thoạt nhìn không để ý tới, nhưng vẫn giải thích: "Ở đó yên tĩnh, thích hợp cho Ninh Giản dưỡng bệnh, nếu như nó có thể bình phục lại thì có thể về nhà của nó."

Còn có cả nhà riêng …

Xe càng đi, đường càng hẻo lánh, Trương Nhất Manh càng lúc càng thấy sợ hãi, lỡ như Trương Ninh Trí muốn bán cô ở nơi rừng sâu núi thẳm như thế này thì cũng không khó khăn lắm.

Thế nên, cô nhìn sang Trương Ninh Giản đang nắm chặt áo của mình bên cạnh, đến lúc đó lấy anh ta ra làm con tin cũng được. Nhưng vừa quay qua nhìn, mặt của Trương Nhất Manh liền đen lại – - khó trách anh ta yên lặng đến vậy, thì ra là đã ngủ thiếp đi …

Nếu phải tại anh ta, sao bây giờ cô lại thấy lo sợ thế này chứ, nhưng đầu sỏ gây nên lại ngủ ngon như vậy … Trương Nhất Manh chợt có ý nghĩ: Người này là kẻ thù trong đầu, cô lén lút đưa tay ra, định bóp lỗ mũi của anh ta lại, nhưng lại không đành lòng.

Trương Ninh Giản ngủ không phải cô chưa từng thấy, nhưng Trương Ninh Giản khi ấy, mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng lại như thiếu đi một cái gì đó. Còn bây giờ, cũng vẫn ngủ như thế này, nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu, ngây thơ của trẻ con, đôi lông mi khẽ rung động giống như một con bướm đậu lên mặt hồ, không biết khi nào sẽ vươn cánh mà bay đi. Hô hấp rất đều đặn, lại thêm vẻ lương thiện nhưng lại lạnh lùng bên ngoài, làm cho người ta muốn chạm cũng không thể chạm vào.

Đồng thời, Trương Ninh Trí ngồi đằng trước ho nhẹ, nhắc nhở Trương Nhất Manh rụt tay lại.

Cô vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rốt cuộc, chạy mãi cũng đến được vùng ngoại thành, cô chưa từng thấy những con đường này, bây giờ mới biết, thì ra thật sự có biệt thự, mà còn ở sườn núi, nằm ngay ở nơi mà ánh đèn sáng rực rỡ nhất.

Trương Nhất Manh nghĩ, những thư sinh ngày xưa lên đường đi thi, khi trời tối thì phải vào những ngôi miếu đổ nát để mà sống tạm, chợt nhìn thấy ở phía xa có ngọn đèn, có ánh lửa, không chừng trong đó còn có những người đẹp đang dọn những món ngon ngồi đợi mình, chắc là cảm thấy kinh ngạc lắm. Nhưng theo quy luật mà nói, những người đẹp đó, phần lớn đều là yêu quái…

Xe của bọn họ men theo con đường quanh co ở chân núi, sau đó chạy đến trước một cánh cửa sắt lớn, cửa từ từ mở ra, từng chiếc xe ô tô chạy vào, Trương Nhất Manh cố gắng tỉnh táo nhìn rõ cảnh vật hai bên đường, đau khổ phát hiện rằng cô chưa từng thấy những thứ này bao giờ. Con đường này rất rộng, đủ cho hai chiếc xe chạy cùng lúc, chiếc xe cứ không ngừng đi đến, sau đó dừng trước một căn biệt thự có màu xanh, màu vàng rực rỡ, một người phụ nữ chừng 40 tuổi mặc đồng phục đi ra, mở cửa xe cho bọn họ, lễ phép nói: "Đại thiếu gia, Tam thiếu gia."

Sau đó, ánh mắt của bà ta kinh ngạc nhìn Trương Nhất Manh – - nhưng ba giây sau, bà ta lập tức chuyển ánh mắt đi, cũng coi như không thấy Trương Ninh Giản đang nắm chặt áo của Trương Nhất Manh.

Có lẽ là quản gia.

Bà quản gia cười nói với Trương Ninh Giản nói: "Chúc mừng Tam thiếu gia khỏi bệnh."
Trương Ninh Giản chẳng thèm nhìn bà ta, ánh mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, nói với Trương Nhất Manh: "Mẹ, con muốn ngủ nữa …"

Bà quản gia: "…"

Trương Ninh Trí nói: "Dì Thu, đưa Tam thiếu gia và … cô Trương vào phòng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì đợi sáng mai nói tiếp."

Sau đó, anh ta nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, nói: "Chăm sóc nó cho tốt."

Trương Nhất Manh cứng ngắc nói: "Vâng, Trương … Trương thiếu gia."

Trương Ninh Trí nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cô gọi tôi là Trương Ninh Trí là được rồi."

Ôi trời …

Trương Nhất Manh kinh ngạc nhìn, Trương Ninh Trí từ khi gặp mặt thì luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa cách,sao bây giờ lại trở thành bình dị gần gũi thế này, còn kêu cô gọi thẳng tên của anh ta ?

A, trong phim truyền hình cũng thường chiếu như vậy mà, nam chính lạnh lùng khó gần, sau đó nữ chính đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời nam chính, làm thay đổi nam chính. Giống như Giang Trực Thụ và Viên Tương Cầm hay … Cô không nhớ nữa =.=

Có điều, Trương Ninh Trí này đúng là dễ hòa tan, huống chi lại còn trước một người không có gì đặc biệt như cô …

Sau đó, Trương Ninh Trí thản nhiên nói: "Nếu không, Ninh Giản cũng không biết gọi tôi là gì."



Ừ nhỉ?

Cô gọi Trương Ninh Trí là "thiếu gia", mà Trương Ninh Giản là em trai của anh ta, vậy cô cũng nên gọi Trương Ninh Giản là "thiếu gia", mà anh ta lại gọi cô là mẹ …

Đầu của Trương Nhất Manh như muốn nổ tung, đừng nói là cô, cho dù Trương Ninh Giản có thông minh cách mấy cũng không hiểu nổi …

Trương Ninh Trí đúng là suy nghĩ rất chu đáo.

Có điều … hình như trí tưởng tượng của cô cũng phong phú lắm thì phải …
* * *


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.12.2013, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 22:22
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 174
Được thanks: 506 lần
Điểm: 6.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai Là Mẹ Anh ? -Tắc Mộ - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 3

"Xin lỗi, tôi nên gọi cô như thế nào đây?" Dì Thu đưa bọn họ đi ngang qua từng phòng ngủ, hỏi.

"À, con họ Trương, tên là Trương Nhất Manh, dì cứ gọi con là Trương Nhất Manh được rồi." Trương Nhất Manh cảm thấy hơi khó xử, đành học theo cách nói của các nữ chính trong phim truyền hình.

"Cô Trương." Dì Thu cười cười nói.

Trương Nhất Manh: "…"

Thôi, mặc kệ vậy … =.=

Những căn phòng trong biệt thự đều lấy phong cách đơn giản nhã nhặn làm chủ, thường là trang trí bằng màu trắng, được phối hợp với những đồ gia dụng đắt đỏ khác làm cho cả biệt thự như một vùng đất trù phú, đa dạng, tuy vậy mà vẫn không mất đi vẻ uy phong, lẫm liệt vốn có.

Trong biệt thự dĩ nhiên là có người làm, tất cả đều mặc đồng phục, tuy vậy, căn nhà này thoạt nhìn vẫn lạnh lẽo, thờ ơ đến thế.

Trương Nhất Manh thậm chí còn nghĩ, có lẽ ngày mai tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong một ngôi mộ nào đó …

Nói cho cùng thì, công thức núi = mộ đã cắm rễ rất sâu trong đầu y tá Trương của chúng ta rồi …

Đến trước phòng của Trương Ninh Giản, Trương Nhất Manh vừa đẩy cửa ra, đã cảm thấy vô cùng phẫn nộ – - Phòng ngủ của Trương Ninh Giản, chưa nói đến phòng thay đồ, phòng tắm, phòng vệ sinh … Đã lớn hơn gấp mấy lần cả căn nhà của cô gộp lại!

Trương Nhất Manh nhìn Trương Ninh Giản, ý nghĩ "Người này là kẻ thù" hoàn toàn đã chuyển sang "Người này là kẻ thù của kẻ thù của cô!"

Trương Ninh Giản vô tội mở to hai mắt: "Có chuyện gì vậy?"

Trương Nhất Manh: "… Không có gì."

"Chắc là anh mệt lắm rồi, mau đi ngủ đi." Trương Nhất Manh ghen tỵ nhìn qua cái giường ngủ màu xanh đậm cực kỳ lớn, với cái bề rộng của chiếc giường này, chắc là lăn qua lăn lại cỡ nào cũng không té được … Đúng là kẻ thù trong kẻ thù mà…

Ôi trời, Trương Nhất Manh đột nhiên nghĩ, khi nông dân phê phán gian thương thường nói: phụ nữ có chồng mỗi buổi sáng đều phải ăn bánh quẩy với cháo, mỗi khi ngày ấy đến thì phải đặt thêm một chén đường đỏ ở đầu giường để uống giảm đau …

Có lẽ bây giờ tâm trạng của cô cũng giống như vậy … = =

Trương Ninh Giản kéo tay Trương Nhất Manh: "Cùng đi đi."

Trương Nhất Manh: "…"

"Cái gì?"

"Cùng nhau đi ngủ đi." Trương Ninh Giản ngáp một cái, có lẽ là mệt lắm rồi, nhưng quyết không chịu cho Trương Nhất Manh đi, vẫn kéo tay của cô không buông.

Trương Nhất Manh cầu cứu nhìn dì Thu, dì Thu chỉ thản nhiên nói: "Cô Trương, đã làm phiền cô, xin phép."

Sau đó thì bình thản quay mặt bỏ đi, để lại Trương Nhất Manh trợn mắt há hốc mồm mà vẫn phải đối phó với Trương Ninh Giản.

Trương Nhất Manh thật sự rất muốn khóc, cô nói: "Chuyện đó … Ninh Giản à …"

Trương Ninh Giản dường như rất vui, ánh mắt chứa nụ cười nhìn cô: "Mẹ, đây là lần đầu tiên mẹ gọi tên con …"

Trương Nhất Manh: "…"

Trương Nhất Manh nói: "Tôi … tôi không thể ngủ với anh được."

Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn cô, nói: "Tại sao?"

Trương Nhất Manh: "…"

Cô cũng đâu thể nói với anh ta "nam nữ thụ thụ bất tương thân" được?! Chưa nói đến chuyện anh ta hiểu hay không, cho dù anh ta hiểu, chắc chắn cũng sẽ chêm thêm một câu "Nhưng mà mẹ là mẹ con mà" …

Hu hu, thật là khó làm.

Trương Nhất Manh vẫn còn suy nghĩ, Trương Ninh Giản đã nằm xuống giường, Trương Nhất Manh đã bị kéo xuống, nằm bên cạnh Trương Ninh Giản.

Hai người bọn họ, mắt chạm mắt, Trương Ninh Giản nhìn cô, trong ánh mắt dường như mang theo cả nụ cười tinh khiết, giống như hai ánh sao lấp lánh, anh lấy đầu dụi dụi vào đầu của Trương Nhất Manh, sau đó…

Trương Nhất Manh hét rầm lên: "Anh đang làm gì đó? !"

Trương Ninh Giản dám … dám dụi đầu vào ngực của cô?!

Thật sự là vào ngực đó!

Trương Ninh Giản vô tội ngẩng đầu: "Ở đây mềm hơn …"

Trương Nhất Manh: "…"

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với cô thế này?!

Trương Ninh Giản lại nói tiếp: "Tuy là cũng cảm giác được có xương …"

Trương Nhất Manh: "… Cút! Gối mềm hơn nhiều! Nằm lên gối mà ngủ! Đừng ép tôi đá anh xuống giường đó!"

Trương Ninh Giản đành phải mím môi, thút thít dựa đầu lên gối mà ngủ, Trương Nhất Manh vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tay của Trương Ninh Giản lại đi tới, lần này là kéo Trương Nhất Manh, ôm chặt cô như cái gối ôm.

Trương Nhất Manh: "… Anh đang làm cái gì thế hả? Yên phận mà ngủ không được sao?"
Trương Ninh Giản xem chừng rất mệt, anh nói mà như không thể nghe được: "Mẹ không thích con … Con phải ôm chặt mẹ, nếu không mẹ sẽ chạy mất…"

Trương Nhất Manh thật sự bị lời nói này của anh đâm vào đúng nơi mềm yếu nhất trong lòng, thậm chí còn khơi dậy niềm thương yêu của người mẹ, cô đưa tay xoa đầu Trương Ninh Giản: "Không phải không thích anh đâu."

Người như Trương Ninh Giản, thật sự là khó làm cho người ta không thích anh ta được, chỉ là … Haiz.

Trương Ninh Giản không nghe được những lời của Trương Nhất Manh, anh ôm Trương Nhất Manh mà ngủ thiếp đi, lồng ngực lên xuống đều đều, hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn.

***

Hôm sau, khi tỉnh dậy đã là giữa trưa, Trương Ninh Giản dậy sớm hơn Trương Nhất Manh, thấy "mẹ" vẫn còn đang ngủ, lại thêm không có chuyện gì làm, định lấy tay bóp mũi của cô để kêu cô tỉnh lại, nhưng lại thấy không nỡ. Bỗng nhiên nhớ đến dáng vẻ tức đỏ mặt của "mẹ" ngày hôm qua, anh quyết đoán đưa tay ra, bóp chặt lại …

Trương Nhất Manh đột nhiên tỉnh lại, giống như một con cú mèo hoảng sợ nhìn xung quanh phòng, sau đó lại nhìn Trương Ninh Giản ngồi chồm hổm trước mặt, tức giận đến nỗi mặt đỏ lên, nói: "Trương Ninh Giản! Đứa con như anh đúng là biết đùa thật đấy!"

Trương Ninh Giản vô tội mở to hai mắt, dáo dác nhìn, ôm lấy Trương Nhất Manh: "Mẹ dậy rồi!"

Trương Nhất Manh: "…"

Cô vừa thức dậy đã bị chọc tức thế này thì chắc chắn cả ngày hôm nay sẽ chẳng yên thân đâu, nghĩ đến đúng là thấy đau lòng …

Trương Nhất Manh thấy mình vẫn còn mặc bộ đồ y tá của ngày hôm qua, cô cảm giác mình nên về nhà một chuyến, lấy đồ đạc qua hết, bỗng nhiên có người gõ cửa, giọng của dì Thu vang lên: "Tam thiếu gia, cô Trương, hai người đã dậy chưa?"

"A … dạ rồi." Trương Nhất Manh lấy tay chỉnh lại đầu tóc, chạy đến mở cửa, vừa mở cửa thì ngây người ra, bởi vì đằng sau dì Thu có thêm vài người hầu, cầm lấy vài cái vali cỡ lớn đi vào.

Dì Thu nói: "Cô Trương, đây là những thứ trong nhà của cô, chúng tôi đã đem tất cả đến."

Trương Nhất Manh: "… Cảm ơn, cảm ơn."

Trương Nhất Manh cảm thấy như phát điên, trời ạ, sao mấy người có thể biết được nhà của tôi ở đâu, còn lấy được chìa khóa của nhà tôi ở đâu? Rốt cuộc xã hội này còn pháp luật không vậy?!

Nàng cảm thấy rằng, người thân của cô hiện không an toàn, cực kỳ không an toàn …

Dì Thu cười một tiếng: "Không có gì. Vật dụng cá nhân của cô, chúng tôi đã thay hoàn toàn bằng cái mới để trong nhà vệ, cô có thể sử dụng tự nhiên."

"Vâng …" Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nhìn người hầu đem hành lý của mình vào, sau đó thì đi vào nhà vệ sinh, mà Trương Ninh Giản … Cũng đi vào cùng với cô.

Trương Nhất Manh sức cùng lực kiệt nói với anh: "Anh đi theo tôi làm gì hả? Mau đi ra ngoài."

Trương Ninh Giản vô tội nói: "Con giúp mẹ đánh răng rửa mặt thôi mà!"

Trương Nhất Manh: "… Bây giờ anh muốn thế nào đây? Táy máy tay chân phải không? Giúp cái gì mà giúp chứ? …

Trương Ninh Giản chẳng nói, chỉ chớp chớp đôi mắt nhìn cô.

Trương Nhất Manh: "… Được rồi, anh đợi một chút, tôi vào nhà vệ sinh, đi vệ sinh đó, biết chưa? Là đi tiểu, đi tiểu đó, được chưa? …"

Trương Ninh Giản ngoan ngoãn ở lại bên ngoài.

Trương Ninh Giản cảm thấy phòng vệ sinh này còn lớn hơn cả phòng cũ của cô, thật ra cũng chẳng hề gì, nhưng làm cho người ta đau khổ là, nhà vệ sinh này được trang hoàng rất đơn giản, phần gạch men sứ có thể soi làm gương, thiết kế cũng hợp lý lắm, đồ đạc cũng được sắp xếp gọn gàng … Nhà vệ sinh của người ta sao còn sạch sẽ hơn nhà cô như thế này, cảm giác thật … Hu hu.

Đi vệ sinh xong, Trương Nhất Manh phát hiện một bức màn trên vách tường của nhà vệ sinh, là một cửa sổ, bên ngoài có một vườn hoa rất đẹp, Trương Nhất Manh mở cửa sổ ra, làn gió man mát đưa hương thơm của hoa cỏ lúc sáng sớm vào trong, cảm thấy thật thoải mái, cô mở cửa nhà vệ sinh ra, cho Trương Ninh Giản đi vào.

Đầu tiên, cô súc miệng giúp Trương Ninh Giản, sau đó nặn kem đánh răng ra giùm anh ta, nhưng đến khi cô đánh răng rồi, Trương Ninh Giản bên cạnh vẫn còn đứng sững sờ, không chút nhúc nhích.

"Đánh răng đi chứ." Trương Nhất Manh cau mày nhìn, trong miệng tuy có kem đánh răng nhưng vẫn ráng nói, "Làm giống tôi nè."

Cô nhe răng ra, đánh cho Trương Ninh Giản xem … Về việc dáng vẻ hiện giờ có dữ tợn hay khó coi hay không thì … ừm … không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cô bây giờ.
Trương Ninh Giản yên lặng nhìn cô, một hồi lâu sau không nhịn được nữa bật cười.
Trương Nhất Manh: "…"

Trương Ninh Giản: "Nhìn mẹ đúng là vừa ngốc vừa đáng sợ, ha ha ha ha…"

"Đứa con bất hiếu này …" Đỉnh đầu Trương Nhất Manh bốc khói giận dữ, tay phải cầm bàn chải đánh răng của mình, tay cái giật lấy bàn chải của Trương Ninh Giản, nhúng vào nước rồi nhắm thẳng vào miệng anh. I

Trương Ninh Giản không phản kháng, biết điều mở miệng ra để cô đánh răng giúp anh.
Trương Ninh Giản rất cao, cao hơn Trương Nhất Manh nhiều, thấy Trương Nhất Manh đang cố gắng vươn tay lên, anh cố ý ngồi xuống bồn cầu bên cạnh.

Vậy là, tay trái Trương Nhất Manh đánh răng cho mình, tay phải đánh răng cho Trương Ninh Giản, hai người nhìn nhau, Trương Ninh Giản vui vẻ toét miệng cười, Trương Nhất Manh thì đen mặt, cô trả lại bàn chải đánh răng cho anh, sau đó súc miệng lần nữa, quay đầu nhìn Trương Ninh Giản, anh đang cẩn thận, từ từ bắt chước động tác đánh răng của Trương Nhất Manh ban nãy.

Lúc này đến phiên Trương Nhất Manh cảm thấy vui vẻ, cô cười rồi dạy Trương Ninh Giản cách súc miệng sao cho sạch kem, cuối cùng lấy khăn lông lau mặt giùm anh.

Khi rửa mặt, tay Trương Nhất Manh vô tình chạm vào mặt của Trương Ninh Giản, làn da mịn màng trắng nõn, mang theo một chút lành lạnh man mát, Trương Nhất Manh len lén lấy tay sờ thử mặt của mình, ặc …

Hừ, quả nhiên là khác hẳn với người được ăn ngon mặc ấm như anh …

Trương Nhất Manh bĩu môi, rốt cục cũng sửa soạn cho Trương Ninh Giản xong, cô muốn tắm nên cầm bộ quần áo của mình và đá Trương Ninh Giản ra ngoài, nhưng ngẫm lại, nhà vệ sinh này vốn là của Trương Ninh Giản, cô chiếm hữu một mình xem ra không tốt lớn, vậy nên cô đành phải kéoTrương Ninh Giản ra khỏi phòng, tìm dì Thu hoặc gã đàn ông hôm qua xem nên đến đâu để tắm rửa.

Kết quả, dì Thu và gã đàn ông đó đều không gặp được, nhưng lại đụng độ với Trương Ninh Trí, anh ta ngồi trong phòng khách, mặc bộ quần áo trắng toát ăn sáng, Trương Nhất Manh vốn nghĩ, hẳn là anh ta sẽ cầm một miếng sandwich, uống cà phê, tốt nhất là có thêm một tờ báo tiếng Anh nữa, kết quả, người ta lại đang nhàn rỗi ăn cháo trứng muối … =.=

Bên cạnh còn có thêm hai phần ăn sáng giống như vậy, mỗi phần đều có một tô cháo, một dĩa trứng muối được làm trước, có cả bánh bao để tùy ý chọn món mình thích.

Trương Nhất Manh chợt thấy không ghét Trương Ninh Trí nữa, cô cảm thấy đối phương không hẳn là cao đến nỗi không với tới, rốt cuộc cũng là con người thôi … Cũng là người Trung Quốc thôi, chẳng phải sao …

Thấy Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản đi xuống, Trương Ninh Trí nói: "Ngồi xuống ăn chung đi."

Trương Nhất Manh lúng túng nói: "Tôi muốn tìm dì Thu để hỏi xem phải tắm ở đâu."

Trương Ninh Trí thản nhiên nói: "À, dì Thu ra ngoài rồi, cô có thể đến góc cua ở tầng hai đến tắm – - quần áo của cô cũng đã được đem đến cả rồi."

Trương Nhất Manh gật đầu: "Cảm ơn."

Trương Ninh Trí bổ sung thêm một câu: "Phòng của khách vẫn chưa có ai ở."

… Nếu vậy thì còn xây phòng cho khách làm gì vậy?!

Trương Nhất Manh đáp một tiếng, xoay người đi lên lầu, Trương Ninh Giản dĩ nhiên cũng
đi theo sau nàng.

Trương Nhất Manh nói: "Anh đi ăn sáng đi! Tôi phải đi tắm, tí nữa mới xuống."

Trương Ninh Giản nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"

"Tại sao cái gì?"

"Thì chúng ta cùng nhau tắm!" Trương Ninh Giản nói như không thể tự nhiên hơn.

Trương Nhất Manh: "…"

"Ninh Giản, lại đây." Trương Ninh Trí rốt cuộc cũng mở miệng, Trương Ninh Giản cầu cứu nhìn anh ta.

Trương Ninh Trí nói: "Ninh Giản … Mẹ chỉ có thể tắm một mình thôi."

Trương Nhất Manh: "…"

Xem chừng Trương Ninh Trí cũng bực bội lắm, vô duyên vô cớ tự nhiên có thêm một bà mẹ trẻ …

Cha mẹ của ba anh em Trương gia đều chết sớm, chuyện này Trương Nhất Manh từng nghe nói, nhưng trước kia cô cảm thấy rằng đây chỉ là chuyện bình thường. Bởi vì liên quan đến xã hội đen nên chuyện cha mẹ chết sớm là điều đương nhiên, cho nên mới thiếu thốn tình cảm, nhưng từ khi cô vào đây rồi quan sát từng chút, cô thấy đúng là ở Trương gia không có người lớn tuổi nào, ít nhất là cha mẹ của bọn họ không có ở đây, xem ra bệnh tình của Trương Ninh Giản cũng vì chuyện thiếu thốn tình cảm này mà ra.

Ôi, Trương Ninh Giản thiếu thốn tình cảm, Trương Ninh Trí lại là một tảng băng, một người dân nhỏ bé như cô sao lại phải gánh trách nhiệm lớn thế này, tự dưng lại có thêm hai đứa con … Trương Ninh Giản đã 27 rồi, vậy xem chừng Trương Ninh Trí cũng gần 30, hai người bọn họ đều lớn hơn cô …

Trương Nhất Manh sực nhớ, họ Trương có tới ba anh em!

Xem ra người con thứ hai vẫn chưa xuất hiện … Thật may quá, hi vọng cậu ta đừng xuất hiện luôn cho rồi – - nếu có thêm một người nữa, cô tuyệt đối ăn không tiêu, giảm thọ …

* * *


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cunthoi2008, lăngcaca, Minh Viên, muahachungtinh, nguyenmylinh, Quỳnh ỉn, Sea Turtles, tinhnguyet_wind, Trương Vũ Như Ngọc và 236 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.