Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Ái Đắc So Với Ngươi Tiêu Sái - Quý Khả Sắc

 
Có bài mới 02.04.2011, 10:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 845
Được thanks: 1579 lần
Điểm: 7.43
Có bài mới [Hiện đại] Ái Đắc So Với Ngươi Tiêu Sái - Quý Khả Sắc - Điểm: 8
Ái Đắc So Với Ngươi Tiêu Sái


images


Tên gốc: 爱得比你潇洒
Tác giả : Quý Khả Sắc
Tổng số chương : 10
Nhân vật chính : Mạnh Đình Vũ – Trầm Tĩnh
Giới thiệu :

“Em hận anh sao?”

“Em không hận anh. Làm sao em lại có thể hận người đã dạy cho em trưởng thành!”

Cô không hận anh, chỉ là không còn yêu anh nữa. Điều này làm cho anh như rơi xuống địa ngục, anh cảm nhận được nỗi đau đớn lớn nhất trong cuộc sống này – yêu một người đã không còn yêu mình nữa.

Anh biết anh đã phạm phải một sai lầm không thể tha thứ một cách dễ dàng, khiến anh chịu sự dằn vặt.

Hiện tại, anh đuổi theo sau cô, một người đã thay đổi hoàn toàn, một người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp. Anh đợi cô cho anh một ánh nhìn ôn nhu, một nụ cười nhẹ nhàng. Đó không hẳn là cách để cô trừng phạt anh, mà là biểu hiện của ý chí và sự quyết tâm của anh.


Anh tình nguyện nhận lấy, thậm chí nghĩ rằng mình anh phải chịu đựng để được gần cô, được yêu cô lần nữa, bởi vì, cô vĩnh viễn ngự tại ngực anh, nơi mềm mại nhất của trái tim.



Đã sửa bởi thewind27 lúc 02.04.2011, 15:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thewind27 về bài viết trên: nhoznycco
     

Có bài mới 02.04.2011, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 845
Được thanks: 1579 lần
Điểm: 7.43
Có bài mới Re: Ái Đắc So Với Ngươi Tiêu Sái - Quý Khả Sắc - Điểm: 11
CHƯƠNG 1


“Anh nghe nói lần này cậu trở về để tìm vợ phải không?”

Trong căn phòng rộng rãi của khách sạn, câu nói mang vẻ trêu chọc ấy nghe thật vang dội, kết hợp cùng với tiếng gió ngoài khung cửa sổ đang mở, nó trở thành một dòng chảy âm thanh đập thẳng vào tai Mạnh Đình Vũ.

Anh đứng lặng yên tại chỗ, thu hồi ánh mắt thâm thúy và sâu thẳm, nhìn về phía bóng dáng một người không mời mà tới trong phòng khách :

Ngụy Nguyên Lãng, đàn anh của anh thời học đại học, đồng thời cũng là bạn tốt của sếp anh, Đàm Dục.

Thời gian này, Đàm Dục phái anh đến Đài Loan để chủ trì một dự án thu mua, đặc biệt nhờ vả Ngụy Nguyên Lãng hỗ trợ anh một tay. Chỉ là anh vốn nghĩ “hỗ trợ một tay” đơn thuần là giúp đỡ trong việc công, không ngờ lại có thêm phần tư nữa.

“Em trở về là để tiến hành thu mua “Phong Kình Khoa Học Kỹ Thuật”. Anh trả lời một cách thận trọng.

“Thuận tiện để tìm vợ” . Ngụy Nguyên Lãng bổ sung, khóe môi hiện lên một nụ cười của sự đùa dai, làm cho người ta vừa bực mình lại vừa bối rối.

Mạnh Đình Vũ cắn môi suy nghĩ, không biết cuối cùng sếp mình cùng người đàn anh này tiết lộ bao nhiêu.

“Đàm Dục đã nói hết với anh”. Nguyên Lãng nhẹ nhàng buông một câu như thể nhìn rõ được suy nghĩ của anh.

Đàm Dục đáng chết, nhất định sẽ không cho hắn sống khá giả.

Mạnh Đình Vũ hít một hơi, tận lực suy trì trạng thái vô biểu hiện. “Em thừa nhận, em trở về, cũng là nghĩ thuận tiện tìm lại một người”.

“Một người con gái”. Ngụy Nguyên Lãng bổ sung lần thứ hai.

Mạnh Đình Vũ khoanh tay lại “Một cô gái”. Anh liếc mắt nhìn Ngụy Nguyên lãnh với ý tứ “Thì thế nào?”

“Em muốn trong lúc còn ở tại Đài Loan có thể nghe được tin tức của cô ấy”

“Không thành vấn đề” . Ngụy Nguyên Lãng bún ngón tay 1 cách sảng khoái. “Cậu cứ đưa thông tin của cô ấy cho anh, anh sẽ giúp cậu tìm”

“Không cần, em sẽ tự đi tìm” . Mạnh Đình Vũ cự tuyệt ý tốt của đàn anh.

“Nói vậy là cậu đã biết cách liên lạc với cô ấy rồi àh?”

“Hoàn toàn không biết” . Mạnh Đình Vũ ngầm hạ ánh mắt. “Địa chỉ và số điện thoại của cô ấy đã thay đổi. Ngay cả ban thông tin liên lạc sinh viên thời đại học cũng không tìm được cô ấy”

“Vậy cậu dự định tìm cô ấy bằng cách nào?”

“Em nghĩ, đầu tiên em sẽ tìm từ trường trường trung học cô ấy từng học”

“Nơi nào?”

“Trung Học Đạm Giang”

“Trung Học Đạm Giang ?” Ngụy Nguyên Lãng trầm ngâm trong chốc lát. “Cậu nhiều năm chưa quay về Đài Loan, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, anh sẽ cùng cậu đi, coi như làm hướng dẫn viên cho cậu”. Anh ta chủ động đề nghị.

Mạnh Đình Vũ định từ chối, nhưng nghĩ lại, anh rờI Đài Loan đã lâu thực ra cũng có vài phần không quen. Có người giúp đỡ cũng tốt, có thể nhanh chóng tìm được cô ấy.

Anh xoay người lại đứng đối diện phía cửa sổ. Trên tầng cao, gió thổi mạnh tựa như những con dao sắc kết hợp với nỗi hối hận trong lòng, cắt từng nhát vào mặt anh. Anh cảm thấy thật đau nhưng vẫn không muốn đóng cửa sổ lại.

Nhiều năm qua, anh giống như đang xây một tòa nhà cao tầng, một tầng rồi lại một tầng, rốt cuộc thì bầu trời xanh kia cũng đã nằm trong tầm tay của anh..

Vinh hoa phú quý quanh mình, anh cứ tưởng rằng mình đã trở thành bá chủ, nhìn mọi thứ xung quanh, tự đắt hưởng thụ cuộc sống cảnh đẹp ở trên cao, thế nhưng, thứ chân chính mà anh có được trong tay lại là sự cô độc. Nữa đêm giật mình tỉnh giấc, anh đều cảm thấy một nỗi hối hận mãnh liệt.

“Cậu sợ không tìm được cô ấy sao?” Ngụy Nguyên Lãng hỏI một cách đầy qian tâm khi thấy anh thật lâu không liên tiếng.

Anh giật mình và lắc đầu.

Dù cho cảnh còn người mất, chỉ cần cô ấy vẫn còn ở Đài Loan, anh nhất định sẽ tìm được cô, anh không sợ không tìm thấy cô, chỉ sợ …

…….. Cô sẽ không tha thứ cho anh.

Trung học Đạm Giang.

Một bóng dáng mềm mại, xinh đẹp đi qua.

Vườn trường vàoTháng Mười Một, khi mọi người vẫn còn chìm đắm trong sự ngái ngủ, mùa thu đã lặng lẽ ghé thăm. Trãi qua bao năm tháng, cây cổ thụ giờ cũng đã già đi ít nhiều, nhưng vẫn sừng sững đứng canh tại lầu bát giác, bất động như một ngọn núi.

Bóng dánh xinh đẹp như dõi theo mùa thu, đi qua cây cổ thụ, ngay tạI hành lang gấp khúc của lầu bát giác nấn ná 1 lúc lâu, sau đó đi đến Lễ Bái Đường, đi qua song cửa thủy tinh, cuối cùng dừng lại tại khu mộ trong vườn, lặng lẽ chăm chú đứng nhìn.

Sắc trời theo thời gian lướt qua bóng bình xinh đẹp ấy. Trong lúc nắng chiều như nhuộm cả đám mây màu bạc thì một bóng dáng người chậm rãi bước đến.

“Trầm Tĩnh, con đến lúc nào?”

Bóng dáng xinh đẹp nhất thời ngưng trụ, nét mặt hiện lên vẻ cực kỳ vui sướng. “Cô Hướng”

Giáo sư Hướng nhoẻn miệng cười, nếp nhăn đã dần xuất hiện trên vẻ mặt già nua nhuộm đầy nét phong sương, nhưng trước sau vẫn là một vẻ yên ổn, hiền hòa

Đó vẫn chính là Giáo sư Hướng.

Trầm Tĩnh cảm thán nhìn cô, “Cô, đã lâu không gặp!”

“Con đó, không phải nói sẽ thường quay về trường hay sao? Thế nào mà lâu như vậy không gặp lại con?” Giáo sư Hướng vuốt tóc cô một cách triều mến.

“Con có về mà, chỉ là không gặp được Cô thôi. Cuối cùng thì hôm nay cũng gặp được cô rồi, thật là tốt quá.”

Trầm Tĩnh nắm lấy tay bà, nói với vẻ làm nũng, tại trước mắt vị giáo sư này, cô như trở lại thành cô thiếu nữ vô tư của ngày nào.

“Gần đây con thế nào? Ta nghe nói con mở một nhà trẻ?” Giáo sư Hướng hỏi một cách quan tâm.

“Vâng ạ, mở ở phía dưới lầu, tại khu nhà của con”

“Con chăm sóc những đứa nhỏ đó hẳn là không có vấn đề gì phải không?”

“Cô sợ con ứng phó được với đám tiểu quỷ nghịch ngợm đó sao?” Trầm tĩnh thản nhiên cười. “Không có vấn đề gì đâu cô, bọn nhỏ thật ra rất dễ thương, chỉ cần chịu khó kiên nhẫn 1 chút, một khi bọn nhỏ đã tin tưởng thì chúng sẽ rất nghe lời.”

“Vậy là tốt rồi” Giáo sư Hướng vỗ vỗ tay cô. “Ai, ta nhớ rõ trước đây khi học trong học, so với mọi người , con hoàn toàn như 1 đứa trẻ, không ngờ bây giờ lại mở một nhà trẻ, chăm sóc và dạy dỗ đứa trẻ của người ta”

“Con đã trưởng thành rồi mà cô”. Trầm Tĩnh nhẹ nhàng nói.

“Đúng đúng, con trưởng thành rồi.” Giáo sư Hướng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn dường như có vẻ suy nghĩ sâu xa “Con thay đổi không ít, ổn định hơn, bây giờ nhìn con càng có thêm vài phần “trầm tĩnh”

“Không uổng công ba mẹ đặt con tên này đúng không cô?.” Trầm Tĩnh nháy mắt, nắm lấy cánh tay bà.

Hai người phụ nữ bước thật chậm trong ánh hoàng hôn tại vườn trường

Ánh hoàng hôn như chuyển đậm hơn, tiếng chuông tan học vang lên từ lâu, chỉ thấy trên đường còn vài tốp học sinh chậm trễ, lưng đeo túi xách, không chút lưu luyến trời khỏi nơi đã nhốt bọn chúng cả ngày.

Trầm tĩnh nhìn chúng, trong ngực bỗng dâng lên một chút phiền muộn.

Những đứa trẻ này, hiện tại vội vã rời khỏi, có biết tương lai muốn ngừng ở nơi này vài giây cũng là rất khó không? Tuổi trẻ đã đi qua sẽ không thể quay trở lại nữa!

“Được rồi, việc quen bạn trai của con thế nào rồi?” Giáo sư Hướng chợt hỏi.

Trầm Tĩnh khựng lại, lắc đầu.

“Sao không mau tìm một người?” Giáo sư Hướng nhíu mày. “Con cũng đã ba mươi tuổi rồi, cũng đã đến lúc lập gia đình rồi!”

Lại nữa rồi. Trầm tĩnh than. Vì sao mỗI khi ngườI lớn nhìn thấy cô đều nhắc đến vấn đề đó?

“Không kết hôn cũng không sao mà Cô, dù sao con sống một mình cũng rất tốt.”

Cô nhún vai một cách tự nhiên.

“Làm sao mà không kết hôn!” Hoàng đế không vội, thái giám đã lo. Giáo sư Hướng nhìn cô một cách không tán thành. “Con bây giờ còn nói vậy, sau này già rồi không có ai bên cạnh, lúc đó sẽ biết khổ!”

“Con còn có mấy chị em tốt nữa mà”

“Mấy cô ấy sẽ ở cùng con đến khi nào? Người ta cũng sẽ đến lúc phải kết hôn, đúng không?”

Đó cũng phải

Trầm tĩnh thầm nghĩ, hai chị em tốt của cô, Đồng Đồng với Hiểu Mộng, gần đây chuyện tình yêu của họ rất ngọt ngào, xem ra một thời gian nữa cũng sẽ nhanh chóng kết hôn..

“Cô yên tâm đi, bọn họ nếu có kết hôn cũng sẽ không bỏ mặc con đâu”. Trầm Tĩnh rất tự tin với điều này, tình nghĩa chị em của bọn họ không giống như một hai ngày. “Huống chi, con còn có một đám trẻ rất dễ thương. Con thương bọn chúng hơn cả bất kỳ người con trai nào.”

“Đó cũng là con của người khác mà! Chờ đến khi chúng rời khỏi nhà trẻ, con làm thế nào bây giờ?”

“Thì cũng sẽ có những đứa trẻ khác vào, giống như cô yêu thương mỗi đứa chúng con, con cũng sẽ yêu thương một một đứa trẻ có duyên với mình”

Giáo sư thở dài.”Ai, ta nói không lại con.”

Trầm tĩnh mỉm cười.

Giáo sư quay đầu nhìn cô, nhíu trán không giấu được vẻ lo lắng. “Trầm Tĩnh, con nói thật với cô, có phải con chưa quên được người kia không?”

“Ai hả cô?” Trầm Tĩnh giả ngu

“Người con quen lúc học đại học đấy! Tên là gì nhỉ?” Giáo sư Hướng suy nghĩ một cách  cẩn thận. “Hình như là họ Mạnh…”

“Cô” Trầm Tĩnh cắt lời bà “Đều đã là quá khứ hết rồi”

“Thực sự đã là quá khứ sao?” Giáo sư Hướng không tin tưởng hỏi. “Vậy sao đến tận bây giờ con vẫn chưa chịu quen bạn trai?”

“Không liên hệ gì với anh ta cả”. Trầm Tĩnh trả lời một cách bình thản. “Chỉ là con chưa gặp được một ngườI có thể làm con rung động mà thôi!”

Hai người vừa đi vừa nói, đi đến cổng một ngôi nhà vừa được chuyển thành quán café Bạch Lâu. Giáo sư Hường mời Trầm Tĩnh vào uống café, mớI vừa gọI đồ uống, giáo sư liền hỏi “Thế nào mới có thể làm cho con rung động? Con nói điều kiện thử xem, cô sẽ giớI thiệu cho con?”

“Không cần đâu cô.” Trầm tĩnh từ chối sự mai mốt nhiệt tình của bà.”Con không có hứng thú với việc xem mắt.”

“Ai nói là xem mắt? Chỉ là giới thiệu một người bạn cho con làm quen cũng không được sao?”

“Thực sự không cần đâu cô ….”

“Trầm tĩnh!” Giáo sư Hướng lớn tiếng, ra vẻ như một người cô giáo.

Trầm Tĩnh không còn cách nào khách, chỉ phải miễn cưỡng cười “ Được rồi, Cô, con nói, thật ra giờ con cũng đang gặp gỡ một người”

“Hóa ra con đã có đối tượng rồi àh?” Giáo sư Hướng vui vẻ sáng mắt. “Người đó thế nào? Làm việc ở đâu? Nhân phẩm tốt không?”

Những thắc mắc liên tiếp được đặt ra là đầu óc Trầm Tĩnh choáng váng. Cô lấy lạI tinh thần, trả lời từng câu một.

“Anh ấy là do một người bạn tốt của con giới thiệu. Là Tổng giám đốc của một công ty kỹ thuật, tính cách ôn hòa, nhân phẩm không có gì phải chê..”

“Kỳ quái, lỗ tai sao tự dưng lại thấy nhột nhột, chắc không phải là có người đang nhắc đến anh nhỉ ?” Ngụy nguyên lãng làm bộ xoa xoa cái lỗ tai, vừa cười vừa nói.

Mạnh đình vũ rõ ràng nghe thấy được, nhưng không có tâm trí hưởng ứng sự đùa giỡn này, ánh hoàng hôn trong vườn trường như chiếm lĩnh tầm mắt của anh.

Anh nhớ rõ, lần đầu tiên gặp cô cũng là khi cô đang trở về thăm ngôi trường thân yêu này, lúc ấy cũng giống như bây giờ, một buổi chiều mùa thu.

Mặt trời về chiều ở phía xa, như toả ra một đạo ánh sáng mờ ảo cũng giống như hôm nay, một loại ánh sáng rực rỡ như máu.

Khi đó nhìn, rực rỡ, mà hôm nay, cũng chính là đẹp, chỉ là trải qua bao thăng trầm mới bắt đầu hiểu được mặt trời chiều mang theo biết bao phiền muộn.

Mạnh đình vũ thu hồi ánh mắt, lưu luyến nhìn quanh vườn trường, chạm đến phía trước cách đó không xa một khối kiến trúc với tường trắng ngói đỏ, tim khẽ rung động.
“Là Bạch Lâu.” Anh nói nhỏ .

“Bạch lâu?” Ngụy nguyên lãng hiếu kỳ nhíu trán..

“Là nơi ở trước đây của một vị nữ tu sĩ, có người nói bà ấy rất được mọi người trong Đạm Giang kính trọng.” Mạnh Đình Vũ giải thích, nhớ lại ngày ấy cô nhiệt tình theo sát anh giới thiệu toà kiến trúc này. Anh bước đến vài bước, mắt thấy tại toàn Bạch lâu phía trước hiện lên một bản hiệu. “Hóa ra hiện tại đã trở thành quá café”

“Tầm căn viên.” Ngụy Nguyên Lãng đọc lên 3 chữ trên bảng hiệu .”Tên rất có ý nghĩa! Cậu có muốn vào không?"

“Không, chúng ta trực tiếp đến khu nhà Hành chính đi”.

Vừa nói, anh vừa bước đi, tâm trạng bất định, bỏ lỡ một bóng dáng thanh lệ xinh đẹp bên cửa sổ tòa Bạch Lâu.

Hai người đàn ông cùng đi tới khu nhà Hành chính, nhìn thấy trong phòng làm việc một nhân viên đang vùi đầu đánh máy, họ hỏi thăm xem có thể tra được danh mục của những học sinh đã từng học không, người kia chỉ bọn họ đến Hội quán học sinh hỏi một chút xem. Vì thế, hai người lại quay về đường cũ, tìm đến Hội quá học sinh.

Mạnh đình vũ mới vừa đẩy cửa vào hội quán, từ đầu bên kia, hai cô gái cũng từ phía “Tầm căn viên” đi vào..

“Xin hỏi hai người có chuyện gì sao?” Một người nhân viên có vẻ có trách nhiệm đi đến mỉm cười và hỏi.

“Thật làm phiền, chúng tôi đến để hỏi chút thông tin về một người bạn học”. Mạnh Đình Vũ giải thích một cách lịch sự.

“Thông tin về một người bạn học? Hai vị là học sinh cũ của trường sao?”

“Không hẳn. Chúng tôi là muốn tìm một người.”

“Tìm người?” Cô nhân viên nghiêng đầu nhìn hai người.”Xin hỏi hai vị muốn tìm học sinh đã tốt nghiệp năm nào?”

“Tôi cũng không biết cô ấy tốt nghiệp năm nào nữa”

“Không biết tốt nghiệp năm nào? Như thế hẳn sẽ rất phiền phức.” Cô nhân viên nhíu mày suy nghĩ. “Được rồi, đầu tiên anh cho tôi biết tên của cô ấy đi”

“Trầm tĩnh. Trầm trong chữ trầm, an tĩnh chữ tĩnh.”

Khi Mạnh Đình Vũ vừa nói ra tên này, trên mặt cả 2 người cùng chấn động. Ngụy Nguyên Lãng trợn to mắt nhìn anh với vẻ mặt không thể hiểu được, cô nhân viên cũng có vẻ kinh ngạc vạn phần.

“Anh tìm Trầm Tĩnh?” Cô nhân viên hỏi lại để xác nhận.
“Đúng vậy.” Anh gật đầu

Cô nhân viên nhìn anh và nở nục cười “Thật là trùng hợp, Trầm Tĩnh cũng vừa ghé qua đây!”

“Cô ấy vừa đến?” Mạnh Đình Vũ kinh ngạc, vội nắm lấy tay của cô nhân viên. “Thế hiện giờ cô ấy ở đâu?”

“Hẳn là vẫn còn đang ở trong trường học! Cô ấy mỗi lần tới luôn luôn sẽ ở cả ngày trong vườn trường, cùng tâm sự với giáo sư trước đây từng dạy cô.”

Tiếng nói chưa kịp dứt, Mạnh Đình Vũ lìền xoay người, nhanh như một con gió chạy khỏi hội quán, lo lắng nhìn vòng vo, thậm chí chạy ra tận cổng để nhìn xung quanh.
Vận mệnh như là đang trôi qua, anh trở nên mệt mỏi thì bỗng thấy được phía ngoài cổng, ngay dưới sườn núi, một chiếc xe màu trắng có rèm che chậm rãi chạy ngang, ngay chỗ người lái là một cô gái, quần áo trắng như tuyết, gương mặt thanh tú.

Trầm tĩnh! Thật đúng là Trầm Tĩnh!

Trái tim Mạnh Đình Vũ đập một cách cuồng loạn, anh liều lĩnh đuổi theo chiếc xe, trong ngực cuộn lên một cảm xúc mãnh liệt, dòng cảm xúc dâng đến tận cổ họng, ánh mắt nhìn theo rồi dường như bật thốt lên một tiếng gọi đau lòng.

Nhưng, anh gọi không thành tiếng.

Giai nhân ngay phía trước, hình dáng của người luôn hiện về trong mỗi giấc mơ đã ở ngay trước mắt thế nhưng anh cũng không dám gọi cô

Chỉ một lúc sau, xe chạy đi xa, bong dáng xinh đẹp của cô lại lần thứ hai bước khỏi thế giới của anh.

Mạnh Đình Vũ đứng bất động tại chỗ.

Vài phút sau, Ngụy Nguyên Lãng cũng đuổi theo đến, nhìn anh đờ đẫn như một pho tượng, vừa buồn cười lại vừa đồng tình. Anh ta hắn giọng hỏi

“Người đâu?”

“…”
“Có muốn biết làm cách nào để tìm được cô ấy không?”
Mạnh đình vũ chấn động, quay đầu lại nhìn.
Ngụy Nguyên Lãng mỉm cười một cách trong sáng, nháy mắt nói.”Cậu sớm nói cho anh biết cô ấy là ai thì không phải tốt hơn sao? Trầm tĩnh đúng không, anh gần đây thường cùng cô ấy gặp mặt.”
Mạnh Đình Vũ choáng váng, nhưng cũng thật nhanh lấy lại bình tĩnh. “Anh biết cô ấy? Hai người như thế nào quen nhau? Vì sao lại thường cùng nhau gặp mặt? Hai người có quan hệ như thế nào?”
“Đừng có gấp.” Ngụy Nguyên Lãng giơ tay lên trấn an anh. “Nói chung trước tiên cậu cứ đi theo anh, anh mang cậu đến gặp cô ấy.”
Nhìn Ngụy Nguyên Lãng vẫn một mực mang thần thái không nhanh cũng không chậm, Mạnh Đình Vũ cũng không muốn gây sự, lo lắng ngồi vào xe của Ngụy Nguyên Lãng

Chiếc Lexus chạy khỏi khu Đạm Giang chật hẹp, đến một khu nhà yên lặng liền dừng lại, lúc này, cánh cửa sắc phía bên phải của khu nhà vừa mở, mấy đứa trẻ con tuổi tác không đồng đều nhau vội hét lớn và lao ra.

Theo sau là một cô gái mảnh mai và cao ráo.

Ngực của Mạnh Đình Vũ bỗng nhiên đau xót, như trúng bị trúng một đòn nghiêm trọng.

Mái tóc đen như mực cứ tùy ý tung bay trên vai cô, chiếc váy trắng làm lộ đôi chân nhỏ nhắn, bên hông là chiếc khăn lụa đầy màu sắc đang tung bay theo gió.

Cô bước tới, nhẹ nhàng như một cánh chuồn chuồn đang lướt trên mặt nước, làm cho trái tim anh rung động như đang dậy lên những gợn song.

Một cậu bé lảo đảo chạy về phía cô, vươn cánh tay nhỏ bé mập mạp, cô giơ tay ôm lấy cậu bé, cơn gió như thổi nhẹ làm tóc cô vướn lấy khuôn mặt của cậu.

Cậu bé bỗng cảm thấy nhột, nhẹ nhàng hắt xì một cái, cô cười một cách vui vè, đôi môi anh đào khẽ chạm vào bên má của cậu bé.

Ánh hoàng hôn dần trở nên mờ nhạt, cô ôm lấy cậu bé, hình ảnh ấy đẹp như một bức tranh vẽ.

Mạnh Đình Vũ chỉ cảm thấy trong long chấn động, suy nghĩ bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

Là con của cô ấy sao? Hóa ra cô ấy đã kết hôn rồi ư?

Anh quay sang nhìn Ngụy Nguyên Lãng, đang muốn đặt câu hỏi thì người kia cũng đã xuống xe, nhắm đến bong hình xinh đẹp mà anh hằng nghĩ mà đi tới.

“Trầm tĩnh!” Tiếng gọi sang sảng nhưng thật thân thiết, làm anh tự nhiên thấy khó chịu.

“Nguyên lãng?” Trầm tĩnh quay đầu lại, đôi môi nhợt nhạt bỗng hiện lên một nụ cười với vẻ hoang nghênh .”Sao tự nhiên anh lại đến?”

“Anh muốn gặp em, thế nên đến đây” Ngụy Nguyên Lãng nói một cách ngay thẳng, Mạnh Đình Vũ nghe xong giật mình, Trầm Tĩnh cũng hơi kinh ngạc.

Cô buông cậu bé ra, ngẩng đầu nhìn thẳng Ngụy Nguyên Lãng. “Xảy ra chuyện gì sao?”

Ngụy Nguyên Lãng nhìn thấy ánh mắt nhạy cảm của cô liền cười. “Anh không thể gặp em sao?”

Ngụy nguyên lãng nghênh thị nàng nhạy cảm đích mâu quang, cười.”Ta không thể tới nhìn ngươi sao?”

“Đương nhiên là có thể, chỉ bất quá…” Trầm Tĩnh nói như hiểu rõ “Đó không giống như anh thường hay nói”

“Vì sao không giống?”

“Bởi vì anh sẽ không vô duyên vô cớ muốn gặp em.”

“Trầm Tĩnh, em nói vậy thực sự làm anh thương tâm rồi!” Ngụy Nguyên Lãng nháy mắt mấy cái, nửa thật nửa giả hờn giận. “Vậy mà anhđã  xem em như một người bạn đặc biệt”

“Em cũng xem anh như một người bạn đặc biệt, chỉ là….”

“Nếu như thế thì anh đến gặp em là điều đương nhiên.” Ngụy Nguyên Lãng cắt đứt lời nói của Trầm Tĩnh, cảm giác được phía sau có một ánh mắt đang rực lửa nhìn, anh thầm cười trộm.

Trầm tĩnh không chú ý tới phía sau nh còn có một người, chỉ cảm thấy anh thật la. Cô nhíu đôi mi thanh tú, nghiền ngẫm nghĩ không biết Ngụy Nguyên Lãng trong hồ lô đến tột cùng chứa thuốc gì.

“Được rồi, Trầm Tĩnh, buổi tối anh có thể hẹn em đi ăn không?” Ngụy Nguyên Lãng lại hỏi.

“Anh có việc sao?” Trầm tĩnh nghi ngờ .

“Nhất định phải có việc mới có thể hẹn em đi ăn được sao?”

“Được rồi, anh để em xem lại lịch nhé.”  Muốn đùa thì đại gia đây sẽ cùng ngươi đùa. Trầm Tĩnh nhàn nhạt cười. “Nếu em rãnh, tất nhiên sẽ không ngại ăn bữa cơm với một người đẹp trai rồi.”

“Em nói “người đẹp trai” là đang nói anh sao?” Ngụy Nguyên Lãng vừa hỏi vừa cười hì hì.

“Nếu không thì là ai?” Người này đến tột cùng là đang đùa cái gì vậy?

“Nếu như anh nói, hôm anh muốn cùng ăn cơm với em, không chỉ có một anh đẹp trai này mà còn một người khác, em có đồng ý không?”

Cuối cùng thì con bài chưa lật cũng đã hiện ra.

Trầm Tĩnh thoáng ảo não. Giờ đến cả anh cũng muốn thay cô an bài việc xem mắt sao?

“Cảm ơn ý tốt của anh” Một tiếng thở dài vang lên. “Bất quá em sợ rằng mình không có được cái phúc hưởng thụ sự ân cần của 2 người đẹp trai”

“Đừng vội cự tuyệt, người này em tuyệt đối phải gặp”

“Em vì sao phải gặp?”

“Bởi vì…” Ngụy nguyên lãng hoàn không kịp giải thích, liền nghe Trầm Tĩnh hét lên một tiếng.

Anh ngạc nhiên, chỉ thấy cậu bé vừa được Trầm Tĩnh ôm lấy lúc nãy giờ đang đuổi theo trái bóng ra tận đường lớn, mà ngay trên đường đang có một chiếc xe Taxi lao đến.

“An an!”

Trầm Tĩnh kinh hoảng la lên, liền kéo váy chạy theo sau. Cô đưa tay đẩy cậu bé ra xa, thế nhưng lại bị mất thăng bằng té ngã trên mặt đất, âm thanh của chiếc taxi đang lao đến như xẹt qua bên tai cô, theo trực giác cô nhắm mắt lại và lấy tai che trên đầu.

Trong phút chốc, một người con trai lao đến phía trước một cách gấp rút, tại giây phút chỉ mành treo chuông, anh ôm lấy cô, đem cô ôm vào ngực, chạy nhanh vào lề đường.

Dư âm của việc vừa rồi vẫn như còn rít gào bên tai, thế nhưng mọi nguy hiểm cũng đã qua đi.

Trầm Tĩnh vội vàng ngước nhìn

Đập vào ánh mắt là một khuông mặt thật nam tính, ngũ quang sắc bén như dao, đường cong gương mặt thật tuấn lệ, trán vẫn còn nhíu lại, tràn đầy nét kinh hãi trên mặt.

Một gương mặt thật quen thuộc.

Một gương mặt từ quá khứ.

Một gương mặt dù có hóa ra tro nàng cũng vẫn vĩnh viễn nhớ kỹ….

Tim bây giờ là đập nhanh hay chậm? Cô không thể phân rõ được, chỉ có thể xác định mình không thờ ơ khi nhìn đến gương mặt ấy.

Trầm Tĩnh yên lặng nhắm mắt lại, khỏe môi hiện không tiếng động lại lên một nụ cười.

Lúc vừa chia tay với anh, cô từng vô số lần nghĩ đến lúc hai người gặp lại nhau, có thể là sẽ cực buồn, cũng có thể là cực vui, nhưng thẳng cho đến hôm nay, cô mới nhận ra, cảm giác ấy, không vui cũng không buồn.

Là thẫn thờ, cũng là thản nhiên, là kinh thương hải, nan vi thủy, cũng là vân đạm phong kinh.

(Chỗ này em bó tay nên đành để nguyên bản, em nghĩ chắc đại ý là cũng là song to gió lớn, nhưng cũng nhẹ nhàng như mây, đại loại thế ạh)

Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được sự phức tạp này.

Cô lần thứ 2 mở mắt, nhìn lại người con trai này sau 9 năm biệt ly, làn sương mỏng trước mắt như đã tan ra, hiện lên đôi mắt trong suốt.

“Đình vũ.” Cô gọi một cách yếu ớt, dường như cố tình cũng là vô tình kêu tên anh. “Anh buông em ra được không?”

Toàn than anh như run lên, phảng phất như tiếng gọi của cô đã chiếm lấy tâm hồn anh, hai tay anh bỗng nhiên buông ra.

Cô dịu dàng đứng dậy, phủi đi đám bụi trên tay áo, lại chuyển sự chú ý sang cậu bé đang kinh hoảng kế bên.

“An an, con có ổn không?” cô ngồi xổm xuống, thoải mái ôm lấy cậu bé.

“Cô” Cậu bé trồn trong lòng cô và run cầm cập, gương mặt tràn đầy nước mắt.

“Không có việc gì nữa, ngoan, đừng sợ đừng sợ.” Trầm tĩnh xoa đầu của cậu, giọng nói ôn nhu như để trấn an cậu bé.

“Cô giáo, con xin lỗi…” An an nghẹn ngào nói. “Con không nên chạy ra tận đường lớn”

“Đúng vậy, tiểu quỷ, con có biết thiếu chút nữa là cô bị con hù chết rồi không?” Trầm Tĩnh véo véo cái mũi cậu.

“Con xin lỗi.” An an khóc nức nở.

“Được rồi, con không có việc gì là tốt rồi, lần sau nhớ kỹ phảI cẩn thận, biết không? Đừng khóc nữa, lại đây, vào cô Phương rửa mặt mũi cho, đợI chút nữa ba sẽ đến đón con.” Trầm Tĩnh nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, giao cậu lạI cho một cô giáo khác.

Nhìn theo cậu bé đang nắm lấy tay cô giáo Phương, đi vào cổng tòa nhà một cách an toàn, lúc này Trầm Tĩnh mới chậm rãi xoay ngườI lạI đốI mắt vớI hai ngườI còn trai đang yên lặng đứng nhìn.

Đầu tiên cô nhìn về phía Ngụy Nguyên Lãng, cười như không cười. “Đột nhiên anh đến tìm em chính là vì Đình Vũ sao?”

Ngụy Nguyên Lãng chợt sửng sốt, có vẻ như không ngờ khi nhắc đến bạn trai cũ thì giọng điệu của cô lại bình tĩnh như thế, anh ngây người một lát mới gật đầu.

“Em nói rồi mà, anh hôm nay cư xử thật chẳng giống anh ngày thường”. Cô nói một cách nhẹ nhàng nhưng lại mang vẻ mỉa mai, giống như mũi kim châm đâm vào ánh mắt đang xấu hổ của Ngụy Nguyên Lãng.

Anh nhìn Trầm Tĩnh rồi lại nhìn sang Mạnh Đình Vũ đang ảm đạm kế bên, sờ sờ mũi và tự biết rút lui đúng lúc.

“Hai người cũng đã gặp nhau rồi, người làm cái bóng đèn như anh cũng nên biết rút lui đúng lúc, các em cứ chậm trãi nói chuyện, anh đi trước đây.”

Nói xong, cũng không để ý đến phản ứng của 2 ngườI, anh nhanh chóng lên xe, nhẹ nhàng rời khỏi.

Thẳng cho đến khi tiếng động cơ xe không còn nghe được nữa, Trầm Tĩnh mớI thản nhiên hỏi “Anh về Đài Loan khi nào vậy?”

“Anh?” Mạnh Đình Vũ ngần người. “Vừa được hai ngày”

“Anh về có việc gì không?”

“Công ty phái anh về để làm người chủ trì thu mua một dự án”

“Thế àh?” Trầm Tĩnh nói một cách nhàn nhạt. “Anh hiện tại rất thành đạt đúng không?”

Cô thấp giọng và nói thật nhẹ nhàng, anh không thể nghe ra được câu nói ấy đến tột cùng là mang ý nghĩa gì.

“Vừa rồi cảm ơn anh đã cứu em”. Cô nhìn anh, ánh mắt như sáng ngời như ánh sao. “Hình như mỗi lần em suýt bị xe đụng đều là được anh cứu kịp lúc”

Mạnh Đình Vũ ngơ ngẩn, nhớ lạI ngày xưa, mỗi lúc cô băng qua đường lớn thì luôn khiến anh phải sợ hãi.

“Anh không cần lo lắng.” Có vẻ nhìn ra được suy nghĩ của anh, cô mỉm cười. “Em hiện giờ mỗi khi băng qua đường đều rất cẩn thận, vừa rồI là bờI vì học trò của em nghịch quá nên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy”

Một chuyện ngoài ý muốn.

Anh kinh ngạc khi ngeh cô nói một cách hờI hợt về tai màn nguy hiểm vừa rồI, trong ngực bùng lên một chút lửa giận.

Cô có thể bình tĩnh như vậy sao? Vì sao cô không giống như cậu bé kia sợ hãi mà khóc? Vừa tránh được một trận sống chết, tâm tình của cô ít nhất cũng phảI có chút biến động chứ!

Cô hiện tại lại bình tĩnh như chưa hề phát sinh chuyện gì, cũng giống như việc gặp lại anh cũng là một chuyện rất bình thường.

Cô cố ý làm bộ như không có việc gì sao? Cô … cô hẳn là rất hận anh sao?

“Tĩnh…” Anh hẳn phảI mất thật nhìu dũng khí mớI có thể gọi được tên của cô.

“Em hận anh sao?”

Cô nhíu mày kinh ngạc, như thể không ngờ đến anh sẽ hỏI vấn đề này. Ánh mắt thật đẹp của cô lẳng lặng nhìn, như phản chiếu cả nét u buồn của anh.

Anh bỗng nhiên có cảm giác như mình mắc một sai lầm, như một ngườI phạm nhân cô độc đang chờ đợi sự phán quyết của tòa án.

“Em không hận anh.” Tiếng nói nhẹ nhàng như vọng từ nơi nào đó rất xa.

“Làm sao em lại có thể hận người đã dạy cho em biết cách trưởng thành!”



CHƯƠNG 2


Bảy năm trước.

Đó là khi cô còn trẻ, là khi, cô vẫn còn hoàn toàn như một đứa nhỏ.

Khi ấy, cô vừa bước vào xã hội, đang đi làm tại một công ty kinh doanh nhỏ, sinh hoạt của cô lúc ấy như một bức tranh ghép hình đầy màu sắc nhưng cũng rất lộn xộn.

Không sai, rất lộn xộn, bởI vì một người mơ hồ như cô luôn đem công việc và cuộc sống rối loạn lên, làm cho một người trời sinh nghiêm túc như anh tức giận đến mức chết khiếp.

Nghe xem, anh hiện tại đang gắt lên với cô.

“Trầm Tĩnh! Đêm qua không phải em nói đã chỉnh đồng hồ báo thức rồi sao? Tại sao đồng hồ lại không reo?”

“Em đâu biết đâu” Cô xua tay một cách vô tội. “Hôm qua rõ ràng em đã chỉnh đồng hồ bào thức rồI mà, làm sao biết được ngày hôm nay nó lại đột nhiên “bãi công”?

“Nó bãi công cái gì? Rõ ràng là do hôm qua em quên chỉnh thời gian!” Mạnh Đĩnh Vũ ảo não, cố gắng nhịn xuống cảm giác tức giận với cô. “Anh bị em hạu chết rồI, em có biết hôm nay anh có một cuộc gặp rất quan trọng không?”

“Người ta hôm nay cũng phải đi họp vậy!” Trầm Tĩnh nói một cách ủy khuất. “Được rồi, đừng tức giận nữa, mau mau thay đồ đi thôi!”

“Còn phải đợi em nói!” Mạnh Đình Vũ nhìn liếc mắt, không để ý đến cô, dùng tốc độ nhanh nhất để đánh răng rửa mặt, đến khi đứng trước gương thắt caravat, chính vì tâm trạng lo lắng nên thắt thế nào cũng không xong.

“Để em giúp anh” Trầm Tĩnh mặc kệ mình còn chưa trang điểm, bước tớI giúp anh thắt caravat, thuần thục quấn vài vòng qua lại liền thành một cái gút hoàn mỹ. “Đẹp không?” Cô lùi lại một chút, đắc ý thưởng thức kiệt tác của mình.

“Xin em, em còn có thời gian để kéo dài àh? Nhanh đi, đi chải sơ lại tóc em đi, như vậy mà đi ra ngoài làm sao gặp người ta đây?

“Sao? Tóc em rối lắm sao?” Được bạn trai nhắc nhở, Trầm Tĩnh quay người lại nhìn qua gương, quả nhiên mái tóc bời vì do tư thế ngủ của đêm qua đã trở thành một kiểu lộn xộn rất buồn cười.

Trầm Tĩnh vừa nhìn thấy, không nhịn được la lên. “Xong rồi, xong rồi, thực sự là không thể gặp người ta với bộ dạng thế này”.Cô vội vội vàng vàng cầm lấy chai keo xịt tóc, kết quả là không cẩn thận xịt vào mặt mình.

Cô hét thật thê thảm, vội chạy tời vòi nước để rửa mặt.

Mạnh Đình Vũ không nhìn được trừng mắt nhìn cô. “Anh thật không thể hiểu nỗi, em có thể thanh nhã hơn một chút được không? Lúc nào cũng thô lỗ như vậy! Lại đây!” Anh vươn tay nắm lấy mặt cô, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau lên chỗ vừa bị keo xịt trúng, sau đó cầm lấy lược chải mái tóc rối bời của cô một cách tỉ mỉ.

Thật là thoải mái.

Trẫm Tĩnh vô tình nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác được bạn trai chải tóc, bầu không giữa hai người khí thật nhẹ nhàng/

Cho đến khi tóc nàng đã chỉn chu, anh nhẹ nhàng đẩy một người đang say sưa là cô ra. “Đi trang điểm nhanh đi.”

“Yes Sir!”

Với một tinh thần phấn chấn, cô mỉm cười và nhanh chóng đến trước gương trang điểm. Trong lúc ấy, anh vẫn tiếp tục cằn nhằn, cô chỉ quay lại nhìn anh một cách vui vẻ và nháy mắt, ánh mắt nũng nịu, đôi môi chum chím, làm anh vừa giận lại vừa yêu, , đành phải tiếp tục chờ.

Vài phút sau, rốt cuộc cũng “đại công cáo thành”

“Được rồi, chúng mình đi thôi”

Không đợi cô nói hết câu, Mạnh Đình Vũ đã bước về phía cửa. “Anh xuống trước lấy xe, em xuống nhanh một chút.”

“Dạ~~” Trầm Tĩnh dài giọng trả lời. Cô vừa chạy đến trước cửa, bỗng nhiên nhớ đến mình quên mang theo chìa khóa, lại vội chạy về phòng lục lọi nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được, bỏ vào túi xách rồi đóng cửa xuống lầu.

Mạnh Đình Vũ đã ngồi trong chiếc xe yêu quý và chờ ở dưới lầu, chiếc Toyota Corolla màu trắng khiến than xe như càng sang chói, nội thất bên trong cũng thật bóng loáng.

Mạnh Đình Vũ đối với rất quý chiếc xe, mỗi cuối tuần đều đem đi rửa, còn không cho Trầm Tĩnh ăn ở trong xe, đôi khi cô hoài nghi anh yêu “vợ bé” này còn hơn chính mình.

“Đình Vũ, em đói bụng rồi, trên đường đi chúng ta ghé mua bữa sang ăn có được không?” Cô nhỏ giọng năn nỉ.

“Muốn ăn đến công ty hãy ăn”. Anh cự tuyệt một cách không thương tiếc.

“Nhưng mà người ta đói bụng rồi.”

“Không được. Em quên lần trước trong xe anh gây ra tai họa gì sao? Làm đổ trà sữa đầy xe, hại anh mất một giờ để chùi rửa đó!”

“Đâu có nghiêm trọng dữ vậy chứ!” Đôi môi tươi như hoa dần héo đi vì ủ rũ.

Mạnh Đình Vũ nhìn cô, tự nói vời mình tuyệt đối không được nhẹ dạ, cái cân trong đầu lại nghiêng ngả, một bên là hình ảnh chiếc xe yêu quý bị vấy bẩn, một bên là dáng vẻ ủ rũ của bạn gái.

Cô chỉ giả vờ ủ rũ thế thôi, đây là chiêu cô hay dung mà.

“Đình Vũ, mua bữa sang, có được không?” CÔ lại tiếp tục năn nỉ.

“Đình vũ, mãi bữa sáng có được hay không?” Nàng kế tục khẩn cầu.

“Không kịp thời gian rồi, nếu không nhanh lên một chút thực sự sẽ bị muộn.”

“Mua sandwich là được rồi, rất nhanh và không phải chờ, chỉ cần đưa tiền cho người bán là có liền. Em sẽ không mua nước uống, như vậy sẽ không sợ làm bẩn xe anh, có được không?”

“Được được được, muốn mua thì nhanh một chút!” Bỏ đi, anh chịu thua cô, đầu hàng.

“Cảm ơn chồng, em biết là anh yêu em nhất!” Cô vui vẻ ôm cổ anh và hôn nhẹ nhàng lên má, sau đó nhanh chóng chạy đến tiệm bánh mì, mua sandwich cho cả hai.

Mạnh Đình Vũ thấy cô vui vẻ cắn miếng sandwich, cảm thấy hài lòng mới thu hồi ánh mắt và chuyên tâm lái xe.

Đường xá của thành phố Đài Bắc vào giờ cao điểm luôn bị kẹ xet. Mạnh Định Vũ ngồi trong xe nhìn một cách nôn nóng, vất vả lắm mới đến được phía đối diện công ty của Trầm Tĩnh. Anh ôm tay lái, đợi đèn xanh bật lên một cách không kiên nhẫn để quay đầu xe thì cô bỗng lên tiếng.

“Em xuống ở cạnh đây cũng được rồi, chỉ cần băng qua đường là đến.” Vừa nói cô vừa tháo dây an toán, mở cửa bước xuống xe, trước khi đi còn mỉm cười với anh.

“Em đi qua đường cẩn thận một chút, nhớ để ý xe đấy!” Anh dặn dò cô.

“Em biết rồi.” Cô phất tay, lời nói vừa dứt, bước xuống xe chân chưa kịp vững thì đã thấy một chiếc xe máy từ đàng sau chạy nhanh đến phía mình.

Cô còn chưa biết thế nào, chỉ khẽ la lên một tiếng hoảng hốt, Mạnh Đình Vũ bên cạnh bị dọa đấn ngây người, vội kéo cô quay về lại trong xe.

“Quên đi, em thật ngốc, anh đưa em đến bên kia đường là ổn, nhìn em mỗi lần qua đường, anh ít nhất bị giảm thọ nửa năm!”

Anh không cho cô xuống xe, một lần nữa giúp cô thắt dây an toàn, tình nguyện tốn chút thời gian cũng phải đưa cô đến bên kia, để cô đến tận phía dưới công ty mới có thể an tâm.

Cảm nhận được sự quan tâm của người yêu, Trầm Tĩnh trong lòng cảm thấy thật ngọt ngào, tựa như mật như đường, cô mỉm cười duyên dáng tạm biệt anh, xoay người đi lên lầu.

Vào đến văn phòng làm việc, lòng cô chỉ để ý một nửa đến công việc, còn nữa khác … thì lại đang tưởng niệm một người.

“Cậu đang ngẩn người nghĩ chuyện gì vậy?” Đồng nghiệp nữ ngồi kế bên nhìn thấy Trầm tĩnh đang ngẩn người, nhìn một cách hiếu kỳ.

“Mình đang suy nghĩ, buổi tối nên giúp Đình Vũ mừng sinh nhật thế nào!” Cô thành thật trả lời.

“Sinh nhật bạn trai sao?”

“Ừ”

“Hai người tình cảm thật tốt!” Đồng nghiệp tỏ ra ngưỡng mộ. “Lần trước sinh nhật cậu, anh ấy gửi hoa đến công ty, là một bó hồng thật lớn nha!

“Ừ, anh ấy đối với mình thực sự rất tốt!” Trầm Tĩnh mỉm cười ngọt ngào

“Hai người quen nhau bao lâu vậy?” Cô bạn đồng nghiệp hỏi thăm

“Cũng được bốn năm rồi!”

“Đã lâu như vậy rồi àh? Có dự định kết hôn chưa đấy?”

“Không nhanh thế đâu.” Hai má cô dần ửng hồng. “Mình vừa đi làm chưa được bao lâu, anh ấy cũng còn trẻ, còn phải tạo dựng và củng cố sự nghiệp trước đã.”

“Nói vậy cũng không sai, thế nhưng mà cậu phải cẩn thận đấy, bạn trai cậu điều kiện tốt như vậy, coi chừng ngườI khác cướp mất đấy! Đêm dài lắm mộng, cậu đã từng nghe chưa?”

Trầm Tĩnh trong lòng nhất thời lo lắng.

Tuy rằng cô biết lời cảnh báo của cô bạn đồng nghiệp đến tám chín phần là hơi quá, nhưng cô cũng có chút không tự nhiên lo lắng. Đình Vũ luôn được các cô gái để ý, cô cũng biết, trong công ty của anh cũng có mấy cô nhân viên công khai bày tỏ thành ý với anh.

“Mình tin tưởng Đình Vũ, anh ấy rất yêu mình!” Cô trịnh trọng tuyên bố.

Cô bạn đồng nghiệp nhìn cô một cách đầy ẩn ý sâu xa. “Cậu thật tự tin nhỉ! Hiện tạI trong cái xã hội này, ai dám cam đoan tình cảm cả đời sẽ không thay đổi? Như hai ngườI quen nhau bốn năm, cũng coi như là điều hiếm thấy lắm rồi, cố lên đi!

“Cảm ơn cậu” Trầm Tĩnh xấu hổ cười.

Không cần đồng nghiệp nhắc nhở, cô cũng biết cái gọi là “sông cạn đá mòn, đến chết không rời” chỉ là những lời  ngọt ngào của những đôi tình nhân trong lúc vui vẻ mà thôi. Cô tuy có  tính trẻ con nhưng cũng không ngây thơ đến mức tin vào những lờI nói ấy!

Chỉ là, cô vẫn tin tưởng tình yêu sẽ rất đẹp, cũng mơ ước có thể luôn ở cạnh người mình yêu .

Cô tin tưởng Đình Vũ rất yêu cô, và cô, cũng rất yêu anh.

Vì thế, bọn họ nhất định sẽ bên nhau cả đời.

Sẽ nhất định như vậy….

Giờ nghỉ trưa, Mạnh Đình vũ vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, màn hình là các số liệu đang liên tục biến động, hầu như tự động cập nhật mỗi giây.“Đình Vũ, Butterfly thì làm thế nào?” Người đồng nghiệp ngồi đối diện với anh lớn tiếng hỏi .

“Butterfly thế nào?” anh vẫn rời mắt khỏi màn hình máy tính, trong đầu vẫn tính toán những con số đang biến động.

“Chỉ số chứng khoán đấy.”

“Cậu đánh giá chỉ số của nó thế nào?”

“Ừ, mình xem gần đây nó vẫn như thế, không lên cũng không xuống, không có biến động.”

“Tiểu chu, cậu thấy sao?” Anh hỏi một đồng nghiệp khác.

“Tôi cũng đồng ý! Hai hôm nay lượng giao dịch cũng rất ít, rất nhàm chán.”

“Mạnh Đình Vũ suy nghĩ vài giây. “Được, vậy cứ mua đi, cậy đánh giá về chỉ số của nó một chút!”

“OK! Để mình”

“Đình Vũ” , lại có một đồng nghiệp kêu. Bên SIMEC chúng ta đã mua vào hai trăm cổ phiếu S&P500, hiện tạI hình như chỉ số đang giảm?”

“Chỉ số hiện tại là bao nhiêu?” Anh hỏi

Đồng nghiệp báo cáo một con số.

Anh nhấp chuột vào file hồ sơ trên màn hình, tìm ra phần phân tích đầu tư, xem qua một cách nhanh chóng. “Đầu tiên nên bình ổn lạI giá, sau đó lấy phần còn lạI đẩy mạnh lên mức bp”

Anh vừa ra lệnh xong, đang định lợi dụng một chút thời gian rãnh để ăn một miếng cơm từ hộp cơm đã nguội lạnh thì lạI có ngườI kêu tên anh

Anh phải dừng đũa lại. “Chuyện gì?”

“Điện thoại của anh, lúc nãy anh để quên trong phòng họp.” Cô trợ lý của anh cười duyên dáng mang đến. “Nó vẫn đang reo đây!”

“Mạnh Đình Vũ ngẩn người, nhận lấy điện thoại từ tay trợ lý. “Cám ơn em, Cao Lệ Na.” Liếc mắt nhìn màn hình, là Trầm Tĩnh đang gọi.

Anh nhấc điện thoại. “A lô”

“Đình Vũ, anh đang làm gì sao không trả lời tin nhắn của em vậy?” Trầm Tĩnh nói vẻ hờn dỗi.

“Anh không thấy” Mạnh Đình Vũ chỉnh âm lượng nhỏ lại, xấu hổ phát hiện mọi người đang nhìn với ánh mắt hiếu kỳ, vểnh tai lên nghe anh cùng bạn gái nói điện thoại. “Có việc gì sao?”

“Không có gì, chỉ muốn hỏi hôm nay lúc nào anh về?”

“Anh cũng không biết”

“Thế nào lại không biết? Không phải anh nói hôm nay không cần tăng ca sao?”

“Buổi tối có một khách hàng lớn đến, anh phải phụ trách tiếp đãi

“Vậy àh….” Trầm tĩnh không dấu được vẻ thất vọng.

“Nếu không có việc gì, anh sẽ tranh thủ về sớm một chút”

“Vậy cũng được! Anh nhất định phải về sớm một chút nha!”

Mạnh Định Vũ vừa nhấn nút kết thúc, thấy Cao Lệ Na vẫn còn đứng bên phải mình, cười như không cười nói với anh. “Bạn gái gọi àh? Là gọi đến để kiểm tra sao?”

“Chỉ là hỏi một chút việc thôi” Mạnh Đình Vũ nhíu mày.

“Ai, bạn gái dính theo anh rất chặt nha, luôn gọi điện tới kiểm tra”

Mạnh Đình Vũ biết Cao Lệ Na có ý với anh , thế nên mới cố ý trêu chọc Trầm Tĩnh, anh im lặng, không tỏ bất kỳ thái độ gì, chỉ nhàn nhạt cười, nhìn cô một cách lạnh lùng và chuyển ánh mắt về phía màn hình máy tính.

Cao Lệ Na có chút tức giận.

Tuy cô chỉ là một trợ lý nhỏ nhỏ, nhưng tất cả các đồng nghiệp nam trong công ty, dù cho không nhìn ở nhan sắc của cô, cũng nhìn ở chức vụ chủ tịch của cha cô mà đối với cô rất ân cần. Chỉ có Mạnh Đình Vũ là luôn hờ hững với cô.

Cô cũng không tin người bạn gái luôn ỷ lại của anh có bao nhiêu tốt đẹp! Đẹp hơn cô, gia thế hơn cô sao?

Cô hừ lạnh một tiếng, thấy Mạnh Đình Vũ vẫn không chú ý đến mình, tự dưng cũng cảm thấy mất mặt, tức giận rời đi.

Mạnh đình Vũ vẫn tiếp tục làm việc, càng đến gần tối, thị trường tài chính Châu Âu mở cửa, anh càng bận túi bụi.

Điện thoại di động vang lên hết lần này đến lần khác. Anh vừa nhìn, thấy là tin nhắn của Trầm Tĩnh, nhướng mày, quyết tâm không để ý đến.

“Đình Vũ, cậu xem có chỉ số của MATIF không? Khó tin thật”

“Đình Vũ, mình nghĩ chúng ta nên chạy lại mô hình một lần nữa.”

“Đình Vũ, Ông Uông tới.”

Đình Vũ, Đình Vũ, Đình Vũ…

Cả một ngày, anh phải nghe vô số lần gọi, trả lời vô số vấn đề, đưa ra vô số giải pháp.

Mệt chết đi được. Có đôi khi, anh thấy mình như một con quay, bị mọi người quay tròn, nhưng, anh cam tâm tình nguyện.

Đàn ông muốn thành công trong sự nghiệp, phải nỗ lực thật nhiều, anh biết sự nghiệp của mình như đang ở lưng chừng sườn núi, chỉ cần duy trì thái độ và sự cố gắng hiện tại, sang đếu năm, anh có thể thăng đến chức quản lý.

Nếu thuận lời, anh sẽ tại thị trường giao dịch chứng khoáng Đài Loan là Top Leader trẻ tuổi nhất.

Chính vì tham vọng này, anh chấp nhận bất ký giá nào, đều nhất định phải đạt được nó.

“Đình Vũ.”

Buổi tối tám giờ, Mạnh Đình Vũ đang chuẩn bị ra về, đang sắp xếp tài liệu bỏ vào cặp thì nghe Tổng Giám Đốc gọi anh .

Anh lập tức đứng dậy. “Tổng giám đốc, có chuyện gì sao?”

Hắn mang đứng dậy.”Tổng giám đốc, có chuyện gì?”

“Tối nay cậu có rãnh không? Ông Uông muốn mời cậu dùng bữa.”

“Mời em ăn?” Mạnh Đình Vũ sửng sốt. Ngài Uông tuy là một khách hàng lớn của côgn ty, chỉ là hành sự luôn rất khó đoán, ngoại trừ đôi khi ghé công ty nhìn một chút, còn lại cũng sẽ rất ít khi tiếp xúc cùng ngườI khác. “Em tưởng buồi tối ông ấy còn có việc bận”

“Ông ấy quả thật là có việc bận, nhưng cũng đã hủy rồi, ông ấy nói khó lắm mới có cơ hội ghé thăm công ty, muốn cùng hai chúng ta trò chuyện” Tổng Giám Đốc vừa cười vừa vỗ vai anh. “Ông Uông rất là thích cậu. Ông ấy nói cậu là người khôn khéo nhất ông ấy từng gặp, cũng là người nhiệt tình nhất mà ông ấy từng biết ”

“Đó cũng do Ông Uông quá khen rồi.” Anh lễ phép mỉm cười

“Cậu cũng đừng nên khách sáo quá. Tôi mới vừa bảo thư ký đặt một phòng ăn, cùng nhau đi đi!”

Anh suy nghĩ một lúc, đang định gọi điện thoại nhắn Trầm Tĩnh đừng chờ thì tiếng chuông di động lại vang trước một bước.

Quả nhiên là cô.

Anh bắt điện thoại. “Tĩnh, xin lỗi, anh đêm nay phải tham dự một bữa tiệc, có thể tối mới về.”

“Anh phải tham gia buổi tiệc àh? Sao lại như vậy?” Trầm Tĩnh cực kỳ thất vọng. “Thế nhưng hôm nay là ….”

Mạnh Đình Vũ vội vàng ngắt lời cô, không để cho cô có cơ hội nói hết. “Nói chung anh sẽ tranh thủ về sớm, em cứ việc ăn trước đi.”

Ngắt điện thoại, anh ngước mắt nhìn lên, đụng tới ánh mắt có vẻ hài hước của Tổng Giám Đốc. “Là bạn gái gọi sao?”

“Đúng vậy.” Anh thoáng xấu hổ.

“Nghe nói cô ấy dính cậu rất chặt? Thường gọi điện thoại để kiểm tra?”

Thế nào mà đến Tổng Giám Đốc cũng biết việc này?

Mạnh Đình Vũ bối rối.”Cũng không phải là kiểm tra, cô ấy chỉ là muốn biết em lúc nào về nhà mà thôi.” Anh thay cô giải thích.

Tổng giám đốc gật đầu, ý bảo anh nhanh chóng thu xếp và cùng rời khỏi công ty. Hai người đi vào thang máy, tổng giám đốc đầu tiên là nhìn anh một cách đầy ẩn ý, biểu tình có vẻ như có việc quan trọng.

“Thực ra tôi có chuyện từ lâu đã muốn nói với cậu, Đình Vũ.”

“Chuyện gì ạh?”

“Tuy rằng yêu đương không hẳn là một chuyện xấu, nhưng bất quá, đàn ông cần phài dứt khoát, đừng để vì phụ nữ mà cản trở bước tiến của mình.”

Mạnh Đình Vũ nghe nói vậy liền biến sắc.”Em biết rồi ạh, Tổng giám đốc.”

“Cậu đừng hiểu lầm, tôi không nói cậu quen cô ấy là không tốt, chỉ là cô ấy thực sự cứ đeo dính lấy cậu, tôi sợ sau này sẽ làm ảnh hưởng đến việc công tác của cậu.” Tổng Giám Đốc lại dừng một chút. “Cậu biết không, kỳ thực, tổng công ty đang có dự định điều cậu đến New York.”

“Điều em đi New York?” Mạnh Đình Vũ giật mình, kinh ngạc nhìn vào sếp mình.

“Vốn tôi có dự định đợi một thời gian nữa mới nói cậu biết, tuy nhiên, để cậu chuẩn bị tâm lý trước một chút cũng tốt.” Tổng giám đốc mỉm cười. “Công ty rất coi trọng cậu, dự định sẽ cất nhắc cậu, nếu như không có việc gì ngoài ý muốn, lệnh điều động tháng sau sẽ được chuyển đến.

Mạnh Đình Vũ thật kinh ngạc, nhất thời không thể tin được đó là sự thật.

“Thế nào? Cậu không muốn đi à?”

Làm sao mà không muốn đi? Là New York nha! Người làm việc trong giới tài chính, không ai không muốn đến Phố Wall một lần?

“Em đương nhiên là muốn ạh!” Mạnh Đnh2 Vũ nói một cách kiên quyết, ánh mắt thật rạng rỡ. ‘Rất mong công ty sẽ cho em cơ hội này”

“Tốt, tốt?” Tổng Giám Đốc rất thỏa mãn với phản ứng của anh, cười ha hả, lần thứ hai vỗ vỗ vai anh. “Cậu có ý thế này là rất tốt, bất quá tôi cũng muốn nhắc nhở cậu, có một số việc, tốt nhất là phải quyết đoán….”

Thời gian trôi một cách chậm chạp.

Làm thế nào mà chưa về nữa?

Trầm Tĩnh ghé sát vào vệ cửa sổ, , nhìn chằm chằn vào con đường tối đen phía dưới lầu.

Ngày hôm nay sau khi hết giờ làm, cô vội vàng chạy về nhà, cố gắng chuẩn bị một bàn tiệc hoàn hảo, tham khảo sách dạy nấu ăn trên mạng, nướng một cái bánh gato chocolate, còn có hoa tươi, champagne, nến, đầy đủ mọi thứ, cùng với quà mà cô đã mua từ mấy ngày trước.

Chỉ còn đợi anh về, tận hưởng bữa tiệc sinh nhật cô đã tỉ mỉ chuẩn bị cho anh.

Chỉ là, cô đợi từ lúc hoàng hôn đến tận khuya, từ lúc trời còn sang đến lúc tối mịt, nhưng vẫn chưa thấy anh về.

Cô lo lắng đợi, cũng không dám gọi điện thúc giục anh lần nữa. Cô nghe được, khi anh trả lời điện thoại cô gọi đến, có vẻ như không hài lòng.

Anh bận làm việc, cô không nên làm phiền anh.

Nhưng hôm nay là sinh nhật của anh mà. Cô hy vọng ít nhất trogn hôm nay, anh có thể tạm thời gác bỏ công tác, nhường cô cùng anh chúc mừng.

Cô mong muốn có thể cùng anh hát chúc mừng sinh nhật, cùng uống rượu ăn bánh gatô, sau đó ngồi ngắm sao.

Không lẽ nguyện vọng đấy cũng quá mức xa vời sao?

Trầm Tĩnh vươn tay, chán nản tại bệ cửa sổ vẽ nên một bức tranh lộn xộn. Thời gian càng ngày càng khuay, cô nói với chính mình, phải kiên nhẫn.

Bạn trai cô là một ngôi sao sáng, thời gian tới sẽ có thể trở thành một người quản lý, công việc của anh bình thường rất bận, cô còn cảm thấy may mắn vì ít ra anh hôm nay không phải trực đêm.

Công tác tại bộ phận định giá, phải nhìn toàn bộ thị trường tài chính của thế giới, buổi tối tại Đại Loan cũng là buổi sáng bên Mỹ, đương nhiên là phải có người túc trực ngày đêm.

Cô có thể hiểu được, bạn trai mình trong một tháng sẽ phải có đến một phần ba thời gian bị đảo loạn sinh ngoạt ngày và đêm, cô cũng chưa bao giờ trách cứ anh.

Thế nhưng hôm nay là trường hợp đặc biệt mà, hôm nay là sinh nhật của anh, lẽ nào anh không thể về sớm một chút sao?

“Đáng ghét, Mạnh Đình Vũ, anh là đại ngu ngốc.” Cô ai oán nhìn, trong lòng có một chút lửa giận, cô dỗi, không muốn đợi nữa.

Mặc kệ anh!

Trầm tĩnh căm giận liếc mắt nhìn đồng hồ, còn có hai mươi phút sẽ đến mười hai giờ.

“Ngu ngốc, sinh nhất anh muốn qua rồi này.” Cô thì thào nói nhỏ, đôi mi thanh tú nhíu lại, nhìn tại bàn ăn các món đã nguồi lạnh từ lâu, cô đờ người ra.

Làm sao bây giờ? Dọn lại sao? Hay vẫn tiếp tục chờ anh?  Những món này ….ngon dở cũng là cô mất nhiều tâm huyết để làm, ít nhất anh cũng phải nếm thử một chút chứ.

“Mạnh Đình Vũ, anh mau về đi mà.”

Trầm Tĩnh thất vọng giậm chân một cái, ngơ ngẩn đứng lên, thở dài một tiếng nhìn đồng hồ, thời gian cứ dần trôi qua.

Bỗng dưng, cô chợt giật mình.

Sẽ mau đến mười hai giờ, cô không kịp nói chúc mừng sinh nhật với anh mất.

Cô tìm lấy điện thoại di động, vội vã gửi cho anh một tin nhắn, lo lắng, các ngón tay cũng tự nhiên run rẩy, chính trong lúc ấy, bất ngờ từ phía cửa truyền đến ân thanh của chìa khóa đang tra vào ổ.

Âm thanh thanh thúy và nhẹ nhàng như gió ấy lại làm trái tim cô rung lên.

Cô chạy như bay vào phòng khách, như con bướm đang vội vàng bay đến hút mật hoa. “Đình Vũ, cuối cùng thì anh cũng về rồi!”

“Em vẫn chưa ngủ àh?” Mạnh D(ình Vũ nhìn thấy cô đang vui vẻ, chợt cau mày.

“Vâng, em đang đợi anh mà!” Cô cười và gật đầu một cách thật ngọt ngào, dường như đã quên mình vừa rồi mình vẫn còn đang giận dỗi vì anh về trễ.

“Anh không phải bảo em đừng đợi sao?” Anh tức giận nhìn cô, khóe mắt chợt thoáng thấy một bàn cơm chưa ai động đến, vừa từc giận lại vừa đau xót. “Em nhịn đói đến tận bây giờ sao? Rốc cuộc em có biết tự chăm sóc chính mình không vậy?”

“Người ta định chờ anh cùng ăn mà”. Cô nắm lấy tay anh làm nũng

Anh nói một cách lạnh nhạt. “Anh ăn rồi, em cũng mau ăn đi, anh rất mệt nên đi tắm trước.”

Cô sửng sốt. Anh làm sao vậy? Hình như tâm trạng rất không tốt?

“Đình Vũ, anh có ổn không? Có phải công ty có việc gì….” Câu hỏi chưa dứt, lại nhìn thấy ánh đầy tức giận của anh, cô lập tức im lặng nuốt vào. Cô giật mình nhìn sắc mặt u ám của anh

“Anh năn nỉ em đấy, Trầm Tĩnh, em trưởng thành một chút được không?” Anh gầm nhẹ, cởi áo khoác ngoại tiện nay ném lên sô pha. “Không nên lúc nào cũng như một đứa trẻ, khiến cho người lúc nào cũng phải quan tâm được không? Anh không thể trông chừng em cả đời được.”

“Anh …. Đó là ý gì?” Cô bị anh tự nhiên giáo huấn, vừa kinh hãi cũng vừa hoảng hốt. “Vì sao anh không thể trông chừng em cả đời? Xảy ra chuyện gì? Anh phải rời xa em sao?”

Anh không nói.

Sự im lặng nhanh chóng kéo đến, nhưng lại đầy ẩn ý, cô trở tay không kịp, muốn nói gì đó nhưng đôi môi lại không thể tách ra.

Cô chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh, nhìn anh như thể đang có hàng vạn tâm trạng biến hóa liên tục, như muốn giải thích một việc quan trọng nhưng lại khó nói thành lời. Rốt cuộc anh cũng lên tiếng…

“Nếu anh nói đúng thế thì sao?”

“Hả, cái gì?” Cô một lúc vẫn chưa hiểu được hàm ý trong lời nói của anh.

Anh như thể đang có một cuộc đầu tranh nội tâm, cuối cùng, cũng miễn cưỡng lên tiếng. “Nếu anh nói anh phải rời xa em ….”

“Anh không thể!” Trầm Tĩnh hét lên một tiếng thật chói ta, cắt đứt lời anh nói, như thể muốn né tránh hiện thực. “Không nên nói như vậy, em không nghe, không thích nghe!” Cô kích động lên tiếng, bất chợt bước đến, nắm lấy cánh tay của anh. “Đình Vũ, vì sao anh nói như vậy? Là em làm sai chỗ nào sao? Ahh nói đi, em sẽ sửa, nhất định sẽ sửa!”

Anh giậc mình ngước nhìn cô, có vẻ như bị phản ứng của cô làm hoảng sợ, trong chốc lát không nói được lời nào.

“Anh không hẳn là có ý đó … chỉ là ….  ai … “ Anh ảo não thở dài. “Tĩnh, anh là một người đàn ông, không phải là một người bảo mẫu của em”

Giọng nói ôn hòa và nhẹ nhàng, Trầm Tĩnh trong lòng đang dậy sóng cũng dần bình ổn lại.

Không có việc gì cả, anh không phải là muốn chia tay với cô, chỉ là giận cô không biết chiếu cố chính bản thân mình, kỳ thật cũng do anh quan tâm đến cô thôi. Không có việc gì cả, không việc gì.

Trầm Tĩnh lại thầm an ủi chính mình, mặt dần hồng hào trở lại, cười với anh một cách dịu dàng.

“Em đã biết. Được rồi, Đình Vũ, em nghe lời anh, sau này sẽ cố gắng chăm sóc bản thân, anh đừng giận em nữa có được không?”

Cô loạng choạng nắm lấy cánh tay anh, vừa cười vừa làm nũng, làm anh không không còn biện pháp nào nữa.

Mạnh Đình Vũ có vẻ bất đắc dĩ, xoa đầu cô. “Coi như anh nói không lại em, mau đi ăn cơm đi, anh đi tắm đây!”

“Vâng”

Cô cười và gật đầu, anh cũng khẽ lắc đầu, nhìn cô một lúc lâu mới xoay người rời đi.

Đi chưa được vài bước đã nghe cô lên tiếng gọi

“Đình Vũ.”

Anh quay đầu lại, nhíu mày nhìn cô. “Có chuyện gì nữa?”

Cô cười thật tươi, ánh mắt rạng rỡ. “Chúc mừng sinh nhật”

“Cái gì?” Anh sửng sốt.

“Bây giờ là mười một giờ năm mươi chin phút, vẫn còn một phút nữa”. Cô dịu dàng giải thích, nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái. “Chúc mừng sinh nhật, người em yêu nhất.

Hôm nay là sinh nhật anh sao?

Mạnh Đình Vũ ngạc nhiên, lúc này mới nhớ lại nguyên lai hôm nay chính là ngày sinh nhật của anh, anh nhìn quanh, thấy một bàn đầy đồ ăn, suy nghị một chút lại thấy hối hận.

“Em hôm nay vẫn giục anh về chính là vì muốn thay anh tố chức sinh nhật sao?”

“Đúng vậy.”

“Tại sao em không nói sớm?” Giọng mang chút trách cứ.

Cô vẫn tươi cười ngọt ngào. “Người ta nghĩ sẽ cho anh một niềm vui bất ngờ mà.”

Anh nhìn cô tươi cười, ánh mắt trong veo như nước, đôi má phơn phớt hồng, anh hối hận, tự càm thấy giận chính mình.

“Bánh ga-tô là tự em làm sao?”

“Vâng, chính tay em làm” Cô dấu đôi tay sao lưng, nghiên đầu nhìn anh như muốn lấy lòng.

Anh bỗng thấy căng thẳng

“Anh có muốn nếm thử không?” Cô hỏi

“Ừ.” Anh gật đầu, kéo cái ghế nơi bàn ăn và ngồi xuống.

“Không phải anh nói muốn đi tắm sao?” Cô ngăn cản anh. “Đi đi, em sẽ đem hâm lại mấy món này cho nóng, anh dù gì cũng nếm thử một chút được không? Coi như cho để cho em chút mặt mũi nha!”

“Được.” Anh đồng ý, nhìn cô thật sậu. “Cám ơn em, Tĩnh.”

“Không được khách sáo.” Cô bướng bỉnh kéo dài giọng, hai tay đẩy lưng anh về phía phòng tắm. “Mau đi tắm đi.”

Mạnh Đình Vũ cười khẽ, lấy tay véo mũi cô rồi mới đi vào phòng tắm. Vừa vào phòng tắm, khóe miệng đang hiện một nụ cười tươi lập tức biến mất.

Anh dựa lưng vào tường, trán đầy mồ hôi, tâm trí dường như dần thoát khỏi anh, lưu lạc nơi nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thewind27 về bài viết trên: Gynnykawai
     
Có bài mới 02.04.2011, 14:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.11.2006, 06:00
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 845
Được thanks: 1579 lần
Điểm: 7.43
Có bài mới Re: Ái Đắc So Với Ngươi Tiêu Sái - Quý Khả Sắc - Điểm: 11
CHƯƠNG 3


“Đã có quyết định từ phòng nhân sự”

Hai tuần sau, Tổng Giám Đốc gọi Mạnh Đình Vũ vào phòng làm việc. mỉm cười và đưa anh quyết định chính thức.

“Điều đến New York, tiền lương, tiền thưởng đều bằng với nhân viên bên đó, cố gắng lên Đình Vũ, công ty thực sự rất coi trọng cậu, cậu nhất định sẽ thành công!”

Mạnh Đình Vũ nhận quyết định, tuy rằng rất vui vì có thể đến tổng công ty để làm việc, nhưng cũng có chút do dự.

“Tổng giám đốc, có thể cho em hai ngày để suy nghĩ được không?.”

Câu này vừa nói ra, Tổng Giám Đốc bỗng giật mình, vẻ không thể tin được. “Không phải chứ! Đình Vũ, cậu đã đồng ý với tôi rồi mà? Lẽ nào cậu không muốn đến New York?”

“Em đương nhiên rất muốn đi! Chỉ là ….” Mạnh Đình Vũ ủ rũ..

Anh là vì lo lắng cho Trầm Tĩnh! Nghĩ đến phải để lại cô một mình ở Đài Loang, anh thật không đành lòng

Tổng Giám Đốc nhìn đế vẻ mặt của anh, như hiểu ra vấn đề, nhíu mày. “Là vì cô bạn gái kia sao?” Ông chậm rãi hỏi.

Mạnh Đình Vũ giật mình, thấy không thể gạt được sếp đành thẫn thờ gật đầu. “Em còn chưa nói với cô ấy về việc này, em lo cô ấy sẽ không thể chấp nhận.”

Mạnh đình vũ chấn động, thấy không thể gạt được, thẫn thờ địa điểm đầu.”Ta còn không cân nàng giảng chuyện này, ta lo lắng nàng không thể tiếp thu.”

“Đình Vũ!” Tổng giám đốc lắc đầu, mười phần không tán đồng. “Đàn ông làm việc sao lại do dự như vậy? Tôi không phải đã nhắc cậu rồI sai? Có một số việc phảI thật quyết đoán!”

Nhưng bốn năm cảm tình, đâu phải nói dứt là dứt?

Đi ra nước ngoài làm việc, không phảI một hai năm là có thể quay về, không thể biết được khi nào mới quay về Đài Loan. Trầm Tĩnh có thể chờ anh lâu vậy sao?

Mạnh Đình Vũ buồn bã nhìu mày.

“Cậu cũng đừng nghĩ đến việc mang bạn gái đến New York, sẽ lại bị vướng bận!” Tổng giám đốc khuyên bảo một cách tình cảm. “Làm việc tạI Phố Wall, một ngày có hai mươi bốn tiếng cậu cũng sẽ không thấy đủ thì làm sao có thờI gian để quan tâm đến cô ấy!”

“Em biết” Mạnh Đình Vũ trả lời. Chính vì như thế nên anh cũng chưa từng nghĩ đến việc mang cô sang Mỹ, anh biết rõ là sẽ không có thờI giam để chăm sóc cô. Anh thở dài, lấy lại tinh thần. “Xin lỗi Tổng Giám Đốc, có thể …. cho em thêm 1 chút thờI gian để suy nghĩ được không ạh?”

Tổng Giám đốc nhìn anh một hồI, thở dài một cách bất đắc dĩ. “Được rồI, tôi cho cậu một ngày, ngày mai nếu không cho tôi một câu trả lờI thuyết phục, tôi coi như cậu cự tuyệt quyết định này!” Ông nói một cách quyết đoán.

Mạnh Đình Vũ hiểu được rằng đó thời hạn cuối cùng để anh phải đưa ra được quyết định của mình!

Anh mang một tâm sự nặng nề, còn Trầm Tĩnh thì vẫn vô tư.

Đêm đó, anh về nhà rất đúng giờ, điều khiên cô ngạc nhiên và vui vẻ hơn nữa chính là anh mua cho cô một bó hoa hồng thật đẹp, cô cười còn tươi hơn cả hoa.

“Chồng, cảm ơn anh!” Cô ngọt ngào kêu nickname của anh, vùi đầu vào lòng anh, hôn lên má anh thật dịu dàng.

Anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắc của cô, hoàn toàn không thể cùng chia sẽ sự vui sướng với cô.

Cô vui vẻ tìm một bình hoa thủy tinh, đem bó hồng cắt tỉa tỉ mỉ, rồi lại cẩn thận cắm vào bình, mang đến để trên bàn, sau đó say mê ngắm nhìn.

Càng nhìn càng thấy vừa lòng, nụ cườI của cô càng đậm, anh giật mình nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô.

“Đúng rồi, hôm nay em cùng đồng nghiệp tìm được một quyển sách dạy nấu ăn rất hay, để em làm cho anh ăn, anh chờ một chút sẽ có cơm liền.”

Nói xong cô nhanh nhẹn chạy vào phòng bếp, khe khẽ hát, đeo vào cái tạp dề màu trắng.

Cô bận rộn với món canh, anh đứng dựa vào cạnh cửa phòng bếp ngắm nhìn cô.

“Lạ thật, anh ngây người đứng đây làm gì?” Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn anh. “Đi xem tin tức đi! Anh không phải mỗi ngày đều phải xem báo về tài chính và kinh tế sao?”

“Hôm nay không xem” Anh trả lời nhẹ nhàng.

Muốn xem mấy con số lên xuống bất định kia, tương lai anh vẫn còn nhìu cơ hội, hiện tạI anh chĩ thầm nghĩ ngắm nhìn cô thật kỹ.

“Vậy anh tắm trước đi! Chờ anh tắm xong thì em cũng làm xong thức ăn rồi”

“Một chút nữa sẽ tắm”

“Đọc báo?”

“Không đọc.”

“Đến phòng khách ngồi nghỉ một chút?”

“Không cần! Em đừng để ý đến anh, cứ làm việc của em đi”

“Em là muốn làm việc của mình lắm, thế như anh cứ đứng như ông thần giữ cửa thế này em rất không tự nhiên!” Cô nũng nịu trách.

Anh không nói tiếng nào, vẫn bình tĩnh và chăm chú nhìn cô, ánh mắt thâm thúy như chất giấu thật nhìu bí ẩn, thần bí mà mê người.

Tim của cô đập loạn nhịp, ngượng ngùng mở miệng. “Quên đi, mặc kệ anh, miễn sao đừng làm phiền em là được.”

Cô không để ý đến anh nữa, anh cũng vẫn tiếp tục nhìn, lẳng lặng quan sát, đem từng nụ cười, từng cử động của cô thu vào đáy mắt, khóa vào đáy lòng.

“Tĩnh.” Một lúc lâu, anh từ từ thoát khỏi trầm tư, khàn khàn lên tiếng.

“Vâng?” Cô không quay đầu lại, nhấc nắp, vặn nhỏ lửa nồi thịt bò hầm.

“Anh nhớ em từng nói em đã học được cách chăm sóc chính mình.”

“Thế nào? Không tin em sao?” Cô quay sang véo nhẹ vào mũi anh. “Em cũng không phải là một đứa con nít, tất nhiên biết tự chăm sóc chính mình.”

“Em sau này khi băng qua đường phải cẩn thận biết không?”

“Biết”

“Phải nhớ trước tiên là nhìn bên trái bên phải xem có xe không rồi mới có thể qua.”

“Em biết rồi! Anh xem em là con nít còn học mẫu giáo sao?”

“Em sẽ không quên ăn cơm đúng giờ phải không?”

“Đương nhiên” Cô giơ muỗng khẽ gõ nhẹ anh một cái. “Em xin anh, anh mới là người ăn uống không đúng giờ giấc, đúng không? Mỗi khi bận làm việc thì sẽ quên cả ăn uống, anh còn dám nói em sao?”

“Đồng hồ bào thức không được quên chỉnh.” Anh tiếp tục nói

“Được rồi được rồi, đáng ghét, bất quá thỉnh thoảng cũng có thể quên một lần mà, vậy mà anh vẫn còn cười em đến tận bây giờ sao?.” Cô phản bác.

“Còn có, làm chuyện gì đều phải cẩn thận tỉ mỉ một chút, không được vội vàng hấp tấp.”

“A, anh lại chê em không giống một đứa con gái đúng không?” Có tắt bếp, xoay người lại, hai tay để trên hông, tỏ vẻ hung dữ. “Ừ, em rất thô lỗ, vậy thì thế nào?”

Nếu là bình thường, khi cô như nửa thật nửa đùa hờn dỗi với anh, anh sẽ cao giọng cười, nhẹ nhàng xoa đầu hoặc véo mũi cô, hoặc là dang tay ôm cô vào lòng, hôn cô không khách khí.

Nhưng mà bây giờ, anh chỉ âm thầm nhìn cô, thật sâu, khóe miệng nở nụ cười rất lạnh nhạt.

Cô rốt cuộc cũng cảm thấy có điểm gì đó không thích hợp, đôi mắt đen của anh nhìn như có muôn ngàn tia sáng, miệng như phảng phất có bí mật gì đó mà không thể nói nên lời.

“Đình Vũ, hôm nay anh rất kỳ lạ, anh có chuyện gì muốn nói với em đúng không?”

Anh gật đầu, yên lặng nhìn gương mặt đẹp đẽ của cô, cảm thấy những lời sắp nói đây, mỗi câu mỗi chữ như nặng ngàn cân….

“Anh muốn đi New York.”





Anh ấy muốn đi New York.

Đột nhiên nghe anh tuyên bố như vậy, Trầm Tĩnh đều tiên là ngẩn người, đầu óc trong phút chốc như không thể suy nghĩ được gì.

Tuy nhiên, chỉ một lúc sau, lý trí chậm rãi phục hồi, gương mặt cô tái nhợt nhưng vẫn miễn cưỡng mỉm cười, một lần nữa xác nhận lại, xác định cô không nghe lầm.

Anh-thật-sự-muốn-đến-New York.

Là sự thật

Cô kinh hãi, đôi mắt lập tức ửng đỏ, hỏi anh khi nào anh sẽ trở về, anh nói là không xác định, anh là thuyên chuyển công tác, không phải đi học, cũng không phải du lịch, không có khả năng biết được ngày về.

“Vậy mang em theo với!”

Cô khóc, cực kỳ kinh hoảng, trong lòng cô như đang có một trận bão tuyết, cô nức nở khóc, nghẹn ngào năn nỉ anh mang cô cùng đi.

Anh lắc đầu, nói rằng anh không thể chăm sóc cô.

“Em không cần anh chăm sóc, em biết tự lo cho chính mình!” Cô nói một cách khẩn thiết.

Thế nhưng anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, cô nhìn anh một cách chờ đợi, đợi anh có gật đầu hay không.

“Anh dẫn em theo đi Đình Vũ, đừng bỏ em lại một mình ở chỗ này! Xin anh …”  Cô khóc và cầu xin anh, thân người như không còn chút sức lực ngồi bệt xuống chân anh, anh đỡ lấy cô, cũng không dám nhìn đến cô một lần.

Thấy thái độ của anh như thế, cô hiểu rõ trong lòng anh cũng rất phân vân, anh không phải là hoàn toàn vô tình, anh cũng không  muốn bỏ cô lại.

Ngọn lửa hy vọng lại cháy lên trong, cô chọn một cách khác, run giọng nói.

“Được rồi, anh không thể mang em theo, em cũng không ngại, em sẽ ở Đài Loan chờ anh, bất luận anh đi bao lâu, em đều sẽ chờ anh trở về.”

Thái độ của cô như vậy từa hồ như khiến anh thật kinh ngạc, qnh quay đầu nhìn cô, đôi mắt như phát sáng. “Tĩnh, em đừng như thế, anh thật sự không biết chính xác  khi nào sẽ trở về.”

“Không sao cả, em vẫn sẽ chờ!” Cô cố chấp nói, ngẩng mặt lên nhìn anh! “Em  biết anh muốn đến Phố Wall để làm việc, thế nên không thể buông tha cho cơ hội này, bất luận anh muốn làm như thế nào, em đều ủng hộ anh, thế nhưng, anh không thể ngăn cản em chờ anh!”

“Anh thực sự không hiểu…”

“Em chờ anh!” Cô kiên quyết nói.

Anh nhìn cô, sắc mặt giống như cô, tái nhợt như tuyết. “Em có biết không, em chờ anh một ngày, anh sẽ cảm giác như một năm? Anh không thể cho em một ngày về xác định, không thể để cho em chờ đợi một người đàn ông không biết ngày nào mới trở lại, anh….”

“Chỉ cần trong lòng anh không thay đổi, em có thể chờ anh cả đời!” Cô vội vã nắm lấy cánh tay anh, không để cho anh nói tiếp …. Những lời này, cô không muốn nghe tới.

Anh chấn động, cơ thể trở nên cứng ngắt như một người tuyết, rốt cuộc anh chịu thua, không nói them gì nữa.

Tranh cãi giữa đôi tình nhân cũng dừng lại vào lúc ấy.

Nhưng sự tình thì vẫn giữ nguyên như cũ, Trầm Tĩnh rất rõ rang.

Quyết định của Mạnh Đình Vũ như một quả bom uy lực cực lớn rơi vào cuộc sống của hai người, cô bị dọa cho đầu óc choáng váng, anh cũng như thế, trong một lúc, buộc hai người đến sát bờ vực thẳm.

Chỉ cần bước nhầm một bước, mọi thứ sẽ  xong.

Vì thế cô nhất định phải cẩn thận, nhất định phải chứng minh được quyết tâm của mình, không để cho anh bị dao động lần nữa.

Cô nhất định phải chứng minh cô có thể chiếu cố chính bản thân mình, anh không cần vì cô mà lo lắng, cô tuyệt đối có đủ sự kiên cường để ở lại Đài Loan chờ anh.

“Đình Vũ, em sẽ chứng minh cho anh xem, sẽ không làm anh thất vọng.” Trầm Tĩnh thì thầm tự nói.

Tuy là tự nói với chính mình như vậy, thế nhưng hôm nay cô đến công ty thì cô giống như người mất hồn, không làm được việc gì, bị sếp mắng, lại mang đến phiền phức cho đồng nghiệp

“Trầm Tĩnh, cô lại làm sai nữa!” Kế toàn đưa trả lại cho cô một tập hồ sơ. “Con số trong này bị sai hết rồi, cô sửa lại đi.”

“A! Bông bỗng nhiên tỉnh người, nhận lấy tập hồ sơ, phát hiện mình chính là phạm vào một lỗi rất buồn cười. “Xin lỗi, xin lỗi, em sẽ sửa lại ngay, lát nữa sẽ đưa lại cho chị.”

Kế toán liếc mắt nhìn cô, lắc đầu, bất đắt dĩ rời đi.

Cô vội vã sửa lại và mang đến giao cho kế toán, vừa xoay người thì lại đụng phải một cô bạn đồng nghiệp, cô giẫm phải chân đối phương làm người ta đau đến mức phải hô lớn

“Đau quá! Trầm tĩnh, cậu có thù oán gì với mình sao?”

“Xin lỗi, xin lỗi.” Cô liên thanh xin lỗi.

Trở lại chỗ ngồi, cô bạn đồng nghiệp sát vách liếc mắt nhìn cô. “Trầm Tĩnh, cậu bị sao vậy? Ngày hôm nay như người mất hồn vậy?”

“Không có việc gì, không có gì.”

“Có phải ngày hôm qua cãi nhau với bạn trai không? Cô bạn đồng nghiệp hỏi một cách sắt bé.

Cô giật mình nhảy dựng lên. “Không đó, không phải là như vậy!” Khuôn mặt trắng bệt, giọng nói hoảng hốt, quả thực giấu đầu lòi đuôi.

Cô bạn đồng nghiệp sát vách kinh ngạc nhướng mày, thấy cô tâm tình kích động như thế cũng tự im miệng, quay về làm việc của mình. Trầm Tĩnh lại thấy buồn vôcớ, cũng biết được phản ứng của mình có vẻ hơi quá, ngẩn người một chút, quyết định vào phòng chờ để nghỉ ngơ một chút. Cô mở giỏ xách, đang muốn lấy ra túi đồ trang điểm, bong nhìn thấy một tập hồ sơ A4

Đây là cái gì?

Cô lấy ra, nhìn có vẻ mờ mịt, lật mặt trước, là Logo công ty của Mạnh Đình Vũ, mở ra, bên trong là báo cáo của anh. Cô suy nghĩ một chút, thực sự không nhớ rõ tập hồ sơ này tại sao lại nằm trong túi của mình.

Cô lấy điện thoại co cho Mạnh Đình Vũ, anh không bắt máy, cô giật mình, bỗng nhớ tới anh có noíhôm nay anh có một buổi hội nghị rất quan trọng, anh sẽ báo cáo với vài vị khách lớn của công ty.

Không phải là phần báo cáo này đi?

Cô bỗng dưng kinh hoảng, nhất thời không biết làm sao.

“Làm sao vậy?” Cô bạn đồng nghiệp kế bên vô tính nhìn thấy biểu tình có vẻ kỳ lạ của cô. ‘Sắc mặt cậu rất khó coi.”

“Giúp mình xin nghỉ với!” Cô đột nhiên nói với cô bạn đồng nghiệp. “Giúp mình nói với sếp một tiếng, mình có việc gấp đột xuất, phải đi ra ngoài một chút.” Nói xong, cô nhanh tay dọn đồ vào túi xách.

“Này! Cậu muốn đi đâu vậy?”

Câu hỏi của cô bạn đồng nghiệp còn chưa dứt, cô đã nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng làm việc, xông vào than máy, chạy thẳng xuống dưới lầu.

Tại trước cửa, cô vội vã bắt một chiếc taxi, trên đường vẫn giục tài xế chạy thật nhanh, đến phía đốidiện công ty của Mạnh Đình Vũ, tài xề nhìn đường đang bị kẹt cứng, thở dài.

“Phía trước nhìn có vẻ đang bị kẹt xe, muốn quay đầu sang kia đường phải đợi lâu lắm, cô có muốn xuống ở bên này không? Băng qua đường sẽ nhanh hơn nhiều!”

Trầm Tĩnh yên lặng nghe, quay sang nhìn xung quanh, quả nhiên xe bị kẹt cứng, không thể di chuyển, cô suy nghĩ một chút rồi lập tức trả tiền xuống xe.

Vội vã đi đến bên đường, vừa thấy chuyển sang đèn xanh, đang muốn băng qua, trong đầu bỗng nghe thấy Mạnh Đình Vũ dặn dò.

“Em sau này khi qua đường phải nhớ cẩn thận một chút.”

Cô giật mình.

Đúng, cô không nên bất cẩn như vậy, cô phải chứng minh vối Đình Vũ cô có thể tự chăm sóc bản thân, nếu Đình Vũ lo lắng khi cô qua đường, cô sẽ cố cẩn thận một chút.

Vừa nghĩ vậy, Trầm Tĩnh quay lại, đi vào đường hầm. Dưới tầng hầm lại giống như một mê cung, bốn phương tám hướng đều có lối đi, là một người không giỏi xác định phương hướng, cô nhất thời đứng sững tại chỗ, không biết nên đi lối nào.

Do dự vài giây, cô dựa vào trực giác tìm một lối đi, vừa bước lên trên đường, nhìn xung quanh, sai rồi, đi tới công ty của Mạnh Đình Vũ là ở phía đối diện không phải hướng này, cô vội vàng thế mà lại chọn nhầm hướng đi.

Không biết làm thế nào, cô thực sự rất lo lắng, có lẽ do trời sinh cô cái tính không thể xác định phương hướng, dù có đổi mấy hướng, vẫn chỉ làm cô thở hồng hộc mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn không đến được nơi muốn đến.

Một nỗi buồn vô cớ tự dưng vây lấy cô, cô nghĩ mình như đang bị mắc kẹt tại đây, cô đơn một mình, như thể cô bị người ta vứt bỏ giữa tầng ngầm này, thật tội nghiệp nhưng lại thật buồn cười.

Cô làm sao vậy? Tại sao ngay cả một chuyện nhỏ như vậy cũng làm cho cô lo lắng? Từ trên đường đi xuống tầng ngầm lại bị lạc đường sao? Chuyện này mà để người khác biết được nhất định sẽ bị chê cười đến chết.

Vì sao cô đi tới đi lui bẫn không tìm được lối ra? Rõ rang công ty của Đình Vũ ở ngay phía trước, các nơi này không xa, vì sao cô không đến được bên anh, không nắm láy đượdc anh?

Cô tại sao lại ngốc như thế! Trách không được tại sao Đình Vũ không dám mang cô theo đến New York, cô thực sự là một người rất mơ hồ, nhất định chỉ làm liên lụy đến anh.

Anh luôn là một người làm việc có kế hoạch, đối với sự nghiệp rất quyết tâm, anh cần là một người có thể cùng anh kề vai sát cánh, cùng phấn đấu, cùng bầu bạn, không phải là một người chỉ biết ngăn cản bước tiến của anh.

Trách không được anh không muốn mang cô đến New York, trách không được anh muốn để cô lại Đài Loan một mình.

Hốc mắt Trầm Tĩnh đỏ lên, một cảm giác khó chịu nghẹn tại cổ họng,một nỗi đau xót như cơn sóng dâng lên ngập lòng cô.

Cô không muốn ở lại nơi này, cô không muốn một mình ở lại Đài Loan, cô muốn đi cùng anh, vĩnh viễn cùng một chỗ với anh.

“Không nên bỏ em lại, Đình Vũ, em xin anh đừng bỏ em lại.” Cô nghẹn ngào lẩm bẩm, lờ mờ suy nghĩ, trong mơ hồ lại tìm ra lối đi. “Em hứa với anh, em sẽ học cách chăm sóc chính mình, em nhất định không làm liên lụy đến anh, anh phải tin tưởng em, nhất định phải tin tưởng em.”

Trước khi tiếng nói vừa dứt, cô cuối cùng cũng tìm ra được lối đi, cố gắng mỉm cười, vào thang máy đi lên lầu.

Đi đến cửa công ty Mạnh Đình Vũ, cô đang muốn hỏi thăm về anh, một cô gái thật xinh đẹp mặc một chiếc váy ngắn, lộ rõ đôi chân thon dài, cách ăn mặt thật hợp thời gian bước đến.

Cô quan sát Trầm Tĩnh từ trên xuống dưới. “Cô tìm Đình Vũ sao?”

“Đúng vậy” Trầm Tĩnh đáp lại cô ta. “Làm phiền cô giúp tôi gọi anh ấy có được không?”

“”Anh ấy hiện tại đang họp với khách hàng. Cô là ai?”

“Tôi là bạn gái anh ấy.” Trầm Tĩnh vội nói. “Anh ấy để quên một phần tư liệu, tôi giúp mang đến giúp cho anh ấy” Cô lấy tập tài liệu. “Phiền cô mang đến giao cho anh ấy được không? Tôi lo anh ấy sẽ cần đến trong lúc họp”

Cao Lệ Na không cầm lấy tập hồ sơ, đôi mắt đen nhìn Trầm Tĩnh một cách tỉ mỉ, sau đó giương mắt, môi hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.

“Cũng không khá mấy” Cô nói nhỏ

“Cái gì?” Trầm tĩnh nghe không rõ.

“Không có gì. Tôi vừa nói tôi đang có việc phải đi ra ngoài, không thể giúp cô được.” Dừng lại một chút, đáy mắt chợt hiện lên một tia giảo hoạt. “Không bằng cô mang vào đưa cho anh ấy đi, phòng họp ở phía bên kia”

Trầm Tĩnh nhìn theo hướng ngón tay của Cao Lệ Na, không một chút nghi ngờ lại cảm kích gật đầu. “Cảm ơn cô, tôi lập tức đi đến đó” Nói xong, cô vội vàng đi đến phòng hợp, không để ý đến khóe miệng Cao Lê Na hiện một tia cười ác ý.

Đi đến trước cửa phòng họp, cô nhìn vào lớp kính thủy tinh, liếc mắt nhìn thấy Mạnh Đình Vũ vẫn chưa vào họp cùng khách hàng, cô liền vẫy tay ra hiệu với anh.

Anh không phát hiện, cô nóng nảy, nhẹ nhàng gõ vào lớp cửa thủy tinh rồi lại vẫy tay.

Cuối cùng anh cũng chú ý tới, nhưng người chú ý đến, không chỉ một mình anh, hầu như tất cả mọi người bên trong đều nhìn cô một cách hiếu kỳ.

Sắc mặt Mạnh đình vũ nhất thời trở nên u ám

Cô mở cửa, đem tập hồ sơ đến trước mặt anh, nhỏ giọng nói. “Đình Vũ, em giúp anh mang tập báo cáo này đến.”

“Báo cáo gì?” Hắn cau mày.

“Báo cao anh cần trong ngày hôm nay đấy. Anh không biết, em phát hiện anh quên mang theo, thật lo lắng, vội vàng từ công ty chạy đến đây để đưa anh.”

Anh không trả lời, cầm lấy tập hồ sơ vừa lấy ra từ trong tùi, sắc mặt chợt biến đổi. “Tập hồ sơ này là hay ngày trước em kêu em hủy dùm, em lại mang đến làm gì?”

“Cái gì?” Cô giật mình.

Vừa nghe anh nhắc như thế, cô mơ hồ nhớ lại dường như thật đúng như vậy, lúc đấy, cô cầm lấy tập hồ sơ, tiện tay bỏ vào trong túi, sau lại do bận bịu nên cũng quên mất, vừa vặn hôm nay lại dung đến chiếc túi này, thế nên mới gây ra sự hiểu lầm như vậy.

“Xin lỗi, Đình Vũ, em quên mất.” Lời vừa xin lỗi, ánh mắt như ủ rũ, cô nhìn thấy anh có vẻ đang rất bất mãn.

“Đình Vũ, vị này là?” Một vị khách hàng bỗng nhiên cao giọng hỏi, trọng giọng nói mang theo ý true chọc. “Là bạn gái cậu sao? Thật xinh đẹp.”

“Bạn gái mang hồ sơ đến cho cậu sao? Không sai nha, bạn gái đối với cậu thật tốt.” Một người khách khác nhàn nhạt tiếp lời.

Ngụ ý là : Ngay cáo hồ sơ trọng yếu cậu cũng quên mang đi, làm thế nào trông cậy vào cậu giúp chúng ta đầu tư thật tốt?

Mạnh Đình Vũ rất rõ rang, đối với những người “tiện tay” ném hàng chút của cải như thế này mà nói, đầu tư vào cái nào không quan trọng, quan trọng là có thể hay không giúp họ kiếm được thật nhiều tiền, một người giao dịch viên thiếu thận trọng, không khôn khéo sẽ không chiếm được sự tín nhiệm và ưu ái của bọn họ.

Trầm Tĩnh hôm nay ngay ra họa lớn, rất có thể sẽ hại công ty mất đi vài vì khách quý đã hợp tác trong một thời gian dài, thật vất vả mọi người mới tìm được, anh phải làm thế nào để làm mọi người thất vọng.

Vừa nghĩ như thế, Mạnh Định Vũ liền tối mặt, hắng giọng. “Xin lỗi, mời mọi người đợi một chút.” Anh bình tĩnh quét mắt nhìn mọi người, vươn tay kéo Trầm Tĩnh ra khỏi phòng họp.

Đến khi mang cô đến tận cửa công ty, anh ngay tại góc cầu thang thấp giọng mắng.

“Em rốt cuộc đến để làm gì? Em đi làm cũng đã gần được một năm, chẵng lẽ không hiểu được, khi người khác đng họp lại chạy đến cắt ngang là rất không lịch sự sao?”

“Em … em không phải cố ý.” Cô xanh mặt. “Em là sợ anh …

“Anh xin em, em động não một chút được không?” Anh không cho cô cơ hội để giải thích, hai tay ôm lấy đầu cô, nhìn một cách hungh bạo. “Sao em nói mãi vẫn không nghe vậy? Làm việc lúc nào cũng mơ hồ? Em khiến anh làm sao yên tâm?”

“Vâng, xin lỗi, em biết sai rồi, anh đừng nóng giận nữa, Đình Vũ, em thề sau này sẽ không như vậy nữa.”

“Sau này sẽ không như vậy nữa? Câu này em nói đã mấy trăm lần rồi? Đến bây giờ vẫn như thế! Anh lớn tiếng mắng, nổi trận lôi đình.

Cô kinh hãi, nói không ra lời.

Mạnh Đình Vũ nhìn gương mặt hoảng hốt của cô, thân mình run rẩy, như con thỏ bị kinh hãi, lui về một chỗ, anh vừa tức, vừa giận, vừa yêu thương, nhưng lòng cũng nguội lạnh.

Không thể tiếp tục như vậy nữa, anh không thể cả đời ở bên cạnh một người mãi không thể lớn như cô.

Ngực như có vết rách, chạm vào tận trong tim, từ từ, phía trên như có một lớp kén, bao lấy nơi mềm mại ấy, như chia cắt going máu nóng đang chảy.

“Anh nghĩ chúng ta nên chia tay đi.”





Một tuần sau, Mạnh Đình Vũ đi New York.

Trầm Tĩnh đến sân bay để tiển anh, tại khu vực tiễn khách ngăn cản anh, đôi mắt đẫm lệ, khóc xin anh nhất định phải trở về, cô sẽ ở Đài Loan chờ anh.

Anh tìm mọi cách để an ủi cô, khuyên cô dứt bỏ ý nghĩ hai người sẽ tiếp tục ở bên nhau, nhưng nói thế nào cô cũng không nghe, nhất định không chịu chấm dứt.

Đến cuối cùng, anh hạ quyết tâm, không để ý đến cô.

Cô ngồi cạnh anh, nắm lấy cánh tay anh, một câu rồi lại một câu, thầm khóc, sợ anh ngại phiền, không dám khóc thành tiếng, thỉnh thoảng lấy tay che lại mắt mũi, khóc nức nở.

Thời gian từ từ trôi qua trong khi cô vẫn còn lo lắng và u buồn, rốt cuộc, cô cũng không kéo lại được, rưng rưng nhìn anh bước đi.

Cô cố chấp nhìn theo bóng lưng của anh, không chịu buông tha, cho đến khi bóng dáng cũng nhạt nhòa như một cây kim, đâm vào cô, chảy máu.

Cô muốn gục ngã, dung hết sức lực mới có thể nâng hai chân, vịn vào tường, lảo đảo bước ra phía ngoài sân bay, nhìn theo máy bay đang cất cánh.

Cô không biết được anh đang ngồi trong chiếc máy bay nào, không hiểu được con quái vật khổng lồ kia làm sao có thể mang người cô yêu nhất rời khỏi mình, cô chỉ thẫn thờ đứng lặng nơi nào đó, nhìn báy may cất cánh rồi lại hạ cánh.

Cho đến tận hoàng hôn, rang màu đầy trời, rồi đến lúc bóng đêm bao phủ.

Nên trở về nhà thôi, anh đã đi rồi, dù cho cô có cố nhìn hết cả bầu trời nước Đài Loan này cũng sẽ không thể nhìn đến được anh.

Tất cả đã đi rồi.

Cô nhắc đi nhắc lại như lời nói của một người máy, một lần lại một lần tự nói, hay là ngay cả chính bản thân cô cũng không rõ mình đang nói cái gì, chỉ là mỗi bước chân trên đường đều khiến lòng cô càng them tan nát.

Tim, là vụn võ, nhưng lý trí, lại ôm một tia hy vọng.

Có thể, anh sẽ gọi điện lại, có thể, anh nói chia tay chỉ là lời nói lúc tức giận, có thể chờ khi anh bình tĩnh và nghĩ thông suốt, anh sẽ trở về tìm cô.

Đúng vậy, cô phái tin tưởng, chuyện còn chưa đến mức tuyệt vọng, bốn năm tình cảm không thể nói một kiếm là có thể chặt đứt, là dầy đặt, là cứng cói, không thể dễ dàng xé bỏ.

Dứt không được

Tuyệt đối không được.

Nhất định không dứt bỏ được.

Cô tự thuyết phục chính mình, nôn nóng trông ngóng tin tức của anh, cô chờ đợi trong hộp thư, chờ đợi bên điện thoại, ở máy vi tính, ở trước cửa nhà.

Cô tin tưởng sẽ đợi được chữ của anh, âm thanh của anh, dáng người của anh,

Cô trông mong, chờ đợi, năm tháng như trôi qua bên người cô, cắm vào trong lòng cô một mũi tên.

Qua một thời gian, cô biến thành một người khác, một người không. thể xác định rõ ràng mọi thứ.

Cô hoảng hốt nhìn vào mỗi một sự vật cô tiếp xúc, vật nào cũng có đầy kỷ niệm.

Thẳng đến một ngày nào đó, cô bệnh một trận thật trầm trọng, tỉnh dậy sau một cơn sốt cao.

Thần trí của cô chợt thanh tỉnh, đoạn tình yêu mà cô vẫn chấp nhất, cũng đã thật  thông suốt.

Cô ngồi dưới đất, im lặng nhìn bóng dáng của chính mình, dưới ánh trăng như thật sáng tỏ.

Không thể sợ cô đơn. Trầm Tĩnh, phải quen cố thôi.

Cô lẳng lặng tự nói với chính mình.

Bởi vì sau đó, bạn thân cũng chỉ có một mình.

Chỉ có cái bóng cô độc kia làm bạn với chính mình.

Tại ánh trăng, cơn gió mát ban đêm chợt thổi qua, ở một nơi vắng lặng, dường như chỉ có tiếng hít thở của chính mình, cô bỗng nhiên đã hiểu.

Nguyên lai, con người không phải một ngày, một năm mà lớn lên.

Là ở một thoáng trong nháy mắt, cũng chính là ở một lúc không ngờ đến, đột nhiên lớn lên.

Là như thế này mà lớn lên….





CHƯƠNG 3

“Đã có quyết định từ phòng nhân sự”

Hai tuần sau, Tổng Giám Đốc gọi Mạnh Đình Vũ vào phòng làm việc. mỉm cười và đưa anh quyết định chính thức.

“Điều đến New York, tiền lương, tiền thưởng đều bằng với nhân viên bên đó, cố gắng lên Đình Vũ, công ty thực sự rất coi trọng cậu, cậu nhất định sẽ thành công!”

Mạnh Đình Vũ nhận quyết định, tuy rằng rất vui vì có thể đến tổng công ty để làm việc, nhưng cũng có chút do dự.

“Tổng giám đốc, có thể cho em hai ngày để suy nghĩ được không?.”

Câu này vừa nói ra, Tổng Giám Đốc bỗng giật mình, vẻ không thể tin được. “Không phải chứ! Đình Vũ, cậu đã đồng ý với tôi rồi mà? Lẽ nào cậu không muốn đến New York?”

“Em đương nhiên rất muốn đi! Chỉ là ….” Mạnh Đình Vũ ủ rũ..

Anh là vì lo lắng cho Trầm Tĩnh! Nghĩ đến phải để lại cô một mình ở Đài Loang, anh thật không đành lòng

Tổng Giám Đốc nhìn đế vẻ mặt của anh, như hiểu ra vấn đề, nhíu mày. “Là vì cô bạn gái kia sao?” Ông chậm rãi hỏi.

Mạnh Đình Vũ giật mình, thấy không thể gạt được sếp đành thẫn thờ gật đầu. “Em còn chưa nói với cô ấy về việc này, em lo cô ấy sẽ không thể chấp nhận.”

Mạnh đình vũ chấn động, thấy không thể gạt được, thẫn thờ địa điểm đầu.”Ta còn không cân nàng giảng chuyện này, ta lo lắng nàng không thể tiếp thu.”

“Đình Vũ!” Tổng giám đốc lắc đầu, mười phần không tán đồng. “Đàn ông làm việc sao lại do dự như vậy? Tôi không phải đã nhắc cậu rồI sai? Có một số việc phảI thật quyết đoán!”

Nhưng bốn năm cảm tình, đâu phải nói dứt là dứt?

Đi ra nước ngoài làm việc, không phảI một hai năm là có thể quay về, không thể biết được khi nào mới quay về Đài Loan. Trầm Tĩnh có thể chờ anh lâu vậy sao?

Mạnh Đình Vũ buồn bã nhìu mày.

“Cậu cũng đừng nghĩ đến việc mang bạn gái đến New York, sẽ lại bị vướng bận!” Tổng giám đốc khuyên bảo một cách tình cảm. “Làm việc tạI Phố Wall, một ngày có hai mươi bốn tiếng cậu cũng sẽ không thấy đủ thì làm sao có thờI gian để quan tâm đến cô ấy!”

“Em biết” Mạnh Đình Vũ trả lời. Chính vì như thế nên anh cũng chưa từng nghĩ đến việc mang cô sang Mỹ, anh biết rõ là sẽ không có thờI giam để chăm sóc cô. Anh thở dài, lấy lại tinh thần. “Xin lỗi Tổng Giám Đốc, có thể …. cho em thêm 1 chút thờI gian để suy nghĩ được không ạh?”

Tổng Giám đốc nhìn anh một hồI, thở dài một cách bất đắc dĩ. “Được rồI, tôi cho cậu một ngày, ngày mai nếu không cho tôi một câu trả lờI thuyết phục, tôi coi như cậu cự tuyệt quyết định này!” Ông nói một cách quyết đoán.

Mạnh Đình Vũ hiểu được rằng đó thời hạn cuối cùng để anh phải đưa ra được quyết định của mình!

Anh mang một tâm sự nặng nề, còn Trầm Tĩnh thì vẫn vô tư.

Đêm đó, anh về nhà rất đúng giờ, điều khiên cô ngạc nhiên và vui vẻ hơn nữa chính là anh mua cho cô một bó hoa hồng thật đẹp, cô cười còn tươi hơn cả hoa.

“Chồng, cảm ơn anh!” Cô ngọt ngào kêu nickname của anh, vùi đầu vào lòng anh, hôn lên má anh thật dịu dàng.

Anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắc của cô, hoàn toàn không thể cùng chia sẽ sự vui sướng với cô.

Cô vui vẻ tìm một bình hoa thủy tinh, đem bó hồng cắt tỉa tỉ mỉ, rồi lại cẩn thận cắm vào bình, mang đến để trên bàn, sau đó say mê ngắm nhìn.

Càng nhìn càng thấy vừa lòng, nụ cườI của cô càng đậm, anh giật mình nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô.

“Đúng rồi, hôm nay em cùng đồng nghiệp tìm được một quyển sách dạy nấu ăn rất hay, để em làm cho anh ăn, anh chờ một chút sẽ có cơm liền.”

Nói xong cô nhanh nhẹn chạy vào phòng bếp, khe khẽ hát, đeo vào cái tạp dề màu trắng.

Cô bận rộn với món canh, anh đứng dựa vào cạnh cửa phòng bếp ngắm nhìn cô.

“Lạ thật, anh ngây người đứng đây làm gì?” Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn anh. “Đi xem tin tức đi! Anh không phải mỗi ngày đều phải xem báo về tài chính và kinh tế sao?”

“Hôm nay không xem” Anh trả lời nhẹ nhàng.

Muốn xem mấy con số lên xuống bất định kia, tương lai anh vẫn còn nhìu cơ hội, hiện tạI anh chĩ thầm nghĩ ngắm nhìn cô thật kỹ.

“Vậy anh tắm trước đi! Chờ anh tắm xong thì em cũng làm xong thức ăn rồi”

“Một chút nữa sẽ tắm”

“Đọc báo?”

“Không đọc.”

“Đến phòng khách ngồi nghỉ một chút?”

“Không cần! Em đừng để ý đến anh, cứ làm việc của em đi”

“Em là muốn làm việc của mình lắm, thế như anh cứ đứng như ông thần giữ cửa thế này em rất không tự nhiên!” Cô nũng nịu trách.

Anh không nói tiếng nào, vẫn bình tĩnh và chăm chú nhìn cô, ánh mắt thâm thúy như chất giấu thật nhìu bí ẩn, thần bí mà mê người.

Tim của cô đập loạn nhịp, ngượng ngùng mở miệng. “Quên đi, mặc kệ anh, miễn sao đừng làm phiền em là được.”

Cô không để ý đến anh nữa, anh cũng vẫn tiếp tục nhìn, lẳng lặng quan sát, đem từng nụ cười, từng cử động của cô thu vào đáy mắt, khóa vào đáy lòng.

“Tĩnh.” Một lúc lâu, anh từ từ thoát khỏi trầm tư, khàn khàn lên tiếng.

“Vâng?” Cô không quay đầu lại, nhấc nắp, vặn nhỏ lửa nồi thịt bò hầm.

“Anh nhớ em từng nói em đã học được cách chăm sóc chính mình.”

“Thế nào? Không tin em sao?” Cô quay sang véo nhẹ vào mũi anh. “Em cũng không phải là một đứa con nít, tất nhiên biết tự chăm sóc chính mình.”

“Em sau này khi băng qua đường phải cẩn thận biết không?”

“Biết”

“Phải nhớ trước tiên là nhìn bên trái bên phải xem có xe không rồi mới có thể qua.”

“Em biết rồi! Anh xem em là con nít còn học mẫu giáo sao?”

“Em sẽ không quên ăn cơm đúng giờ phải không?”

“Đương nhiên” Cô giơ muỗng khẽ gõ nhẹ anh một cái. “Em xin anh, anh mới là người ăn uống không đúng giờ giấc, đúng không? Mỗi khi bận làm việc thì sẽ quên cả ăn uống, anh còn dám nói em sao?”

“Đồng hồ bào thức không được quên chỉnh.” Anh tiếp tục nói

“Được rồi được rồi, đáng ghét, bất quá thỉnh thoảng cũng có thể quên một lần mà, vậy mà anh vẫn còn cười em đến tận bây giờ sao?.” Cô phản bác.

“Còn có, làm chuyện gì đều phải cẩn thận tỉ mỉ một chút, không được vội vàng hấp tấp.”

“A, anh lại chê em không giống một đứa con gái đúng không?” Có tắt bếp, xoay người lại, hai tay để trên hông, tỏ vẻ hung dữ. “Ừ, em rất thô lỗ, vậy thì thế nào?”

Nếu là bình thường, khi cô như nửa thật nửa đùa hờn dỗi với anh, anh sẽ cao giọng cười, nhẹ nhàng xoa đầu hoặc véo mũi cô, hoặc là dang tay ôm cô vào lòng, hôn cô không khách khí.

Nhưng mà bây giờ, anh chỉ âm thầm nhìn cô, thật sâu, khóe miệng nở nụ cười rất lạnh nhạt.

Cô rốt cuộc cũng cảm thấy có điểm gì đó không thích hợp, đôi mắt đen của anh nhìn như có muôn ngàn tia sáng, miệng như phảng phất có bí mật gì đó mà không thể nói nên lời.

“Đình Vũ, hôm nay anh rất kỳ lạ, anh có chuyện gì muốn nói với em đúng không?”

Anh gật đầu, yên lặng nhìn gương mặt đẹp đẽ của cô, cảm thấy những lời sắp nói đây, mỗi câu mỗi chữ như nặng ngàn cân….

“Anh muốn đi New York.”





Anh ấy muốn đi New York.

Đột nhiên nghe anh tuyên bố như vậy, Trầm Tĩnh đều tiên là ngẩn người, đầu óc trong phút chốc như không thể suy nghĩ được gì.

Tuy nhiên, chỉ một lúc sau, lý trí chậm rãi phục hồi, gương mặt cô tái nhợt nhưng vẫn miễn cưỡng mỉm cười, một lần nữa xác nhận lại, xác định cô không nghe lầm.

Anh-thật-sự-muốn-đến-New York.

Là sự thật

Cô kinh hãi, đôi mắt lập tức ửng đỏ, hỏi anh khi nào anh sẽ trở về, anh nói là không xác định, anh là thuyên chuyển công tác, không phải đi học, cũng không phải du lịch, không có khả năng biết được ngày về.

“Vậy mang em theo với!”

Cô khóc, cực kỳ kinh hoảng, trong lòng cô như đang có một trận bão tuyết, cô nức nở khóc, nghẹn ngào năn nỉ anh mang cô cùng đi.

Anh lắc đầu, nói rằng anh không thể chăm sóc cô.

“Em không cần anh chăm sóc, em biết tự lo cho chính mình!” Cô nói một cách khẩn thiết.

Thế nhưng anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, cô nhìn anh một cách chờ đợi, đợi anh có gật đầu hay không.

“Anh dẫn em theo đi Đình Vũ, đừng bỏ em lại một mình ở chỗ này! Xin anh …”  Cô khóc và cầu xin anh, thân người như không còn chút sức lực ngồi bệt xuống chân anh, anh đỡ lấy cô, cũng không dám nhìn đến cô một lần.

Thấy thái độ của anh như thế, cô hiểu rõ trong lòng anh cũng rất phân vân, anh không phải là hoàn toàn vô tình, anh cũng không  muốn bỏ cô lại.

Ngọn lửa hy vọng lại cháy lên trong, cô chọn một cách khác, run giọng nói.

“Được rồi, anh không thể mang em theo, em cũng không ngại, em sẽ ở Đài Loan chờ anh, bất luận anh đi bao lâu, em đều sẽ chờ anh trở về.”

Thái độ của cô như vậy từa hồ như khiến anh thật kinh ngạc, qnh quay đầu nhìn cô, đôi mắt như phát sáng. “Tĩnh, em đừng như thế, anh thật sự không biết chính xác  khi nào sẽ trở về.”

“Không sao cả, em vẫn sẽ chờ!” Cô cố chấp nói, ngẩng mặt lên nhìn anh! “Em  biết anh muốn đến Phố Wall để làm việc, thế nên không thể buông tha cho cơ hội này, bất luận anh muốn làm như thế nào, em đều ủng hộ anh, thế nhưng, anh không thể ngăn cản em chờ anh!”

“Anh thực sự không hiểu…”

“Em chờ anh!” Cô kiên quyết nói.

Anh nhìn cô, sắc mặt giống như cô, tái nhợt như tuyết. “Em có biết không, em chờ anh một ngày, anh sẽ cảm giác như một năm? Anh không thể cho em một ngày về xác định, không thể để cho em chờ đợi một người đàn ông không biết ngày nào mới trở lại, anh….”

“Chỉ cần trong lòng anh không thay đổi, em có thể chờ anh cả đời!” Cô vội vã nắm lấy cánh tay anh, không để cho anh nói tiếp …. Những lời này, cô không muốn nghe tới.

Anh chấn động, cơ thể trở nên cứng ngắt như một người tuyết, rốt cuộc anh chịu thua, không nói them gì nữa.

Tranh cãi giữa đôi tình nhân cũng dừng lại vào lúc ấy.

Nhưng sự tình thì vẫn giữ nguyên như cũ, Trầm Tĩnh rất rõ rang.

Quyết định của Mạnh Đình Vũ như một quả bom uy lực cực lớn rơi vào cuộc sống của hai người, cô bị dọa cho đầu óc choáng váng, anh cũng như thế, trong một lúc, buộc hai người đến sát bờ vực thẳm.

Chỉ cần bước nhầm một bước, mọi thứ sẽ  xong.

Vì thế cô nhất định phải cẩn thận, nhất định phải chứng minh được quyết tâm của mình, không để cho anh bị dao động lần nữa.

Cô nhất định phải chứng minh cô có thể chiếu cố chính bản thân mình, anh không cần vì cô mà lo lắng, cô tuyệt đối có đủ sự kiên cường để ở lại Đài Loan chờ anh.

“Đình Vũ, em sẽ chứng minh cho anh xem, sẽ không làm anh thất vọng.” Trầm Tĩnh thì thầm tự nói.

Tuy là tự nói với chính mình như vậy, thế nhưng hôm nay cô đến công ty thì cô giống như người mất hồn, không làm được việc gì, bị sếp mắng, lại mang đến phiền phức cho đồng nghiệp

“Trầm Tĩnh, cô lại làm sai nữa!” Kế toàn đưa trả lại cho cô một tập hồ sơ. “Con số trong này bị sai hết rồi, cô sửa lại đi.”

“A! Bông bỗng nhiên tỉnh người, nhận lấy tập hồ sơ, phát hiện mình chính là phạm vào một lỗi rất buồn cười. “Xin lỗi, xin lỗi, em sẽ sửa lại ngay, lát nữa sẽ đưa lại cho chị.”

Kế toán liếc mắt nhìn cô, lắc đầu, bất đắt dĩ rời đi.

Cô vội vã sửa lại và mang đến giao cho kế toán, vừa xoay người thì lại đụng phải một cô bạn đồng nghiệp, cô giẫm phải chân đối phương làm người ta đau đến mức phải hô lớn

“Đau quá! Trầm tĩnh, cậu có thù oán gì với mình sao?”

“Xin lỗi, xin lỗi.” Cô liên thanh xin lỗi.

Trở lại chỗ ngồi, cô bạn đồng nghiệp sát vách liếc mắt nhìn cô. “Trầm Tĩnh, cậu bị sao vậy? Ngày hôm nay như người mất hồn vậy?”

“Không có việc gì, không có gì.”

“Có phải ngày hôm qua cãi nhau với bạn trai không? Cô bạn đồng nghiệp hỏi một cách sắt bé.

Cô giật mình nhảy dựng lên. “Không đó, không phải là như vậy!” Khuôn mặt trắng bệt, giọng nói hoảng hốt, quả thực giấu đầu lòi đuôi.

Cô bạn đồng nghiệp sát vách kinh ngạc nhướng mày, thấy cô tâm tình kích động như thế cũng tự im miệng, quay về làm việc của mình. Trầm Tĩnh lại thấy buồn vôcớ, cũng biết được phản ứng của mình có vẻ hơi quá, ngẩn người một chút, quyết định vào phòng chờ để nghỉ ngơ một chút. Cô mở giỏ xách, đang muốn lấy ra túi đồ trang điểm, bong nhìn thấy một tập hồ sơ A4

Đây là cái gì?

Cô lấy ra, nhìn có vẻ mờ mịt, lật mặt trước, là Logo công ty của Mạnh Đình Vũ, mở ra, bên trong là báo cáo của anh. Cô suy nghĩ một chút, thực sự không nhớ rõ tập hồ sơ này tại sao lại nằm trong túi của mình.

Cô lấy điện thoại co cho Mạnh Đình Vũ, anh không bắt máy, cô giật mình, bỗng nhớ tới anh có noíhôm nay anh có một buổi hội nghị rất quan trọng, anh sẽ báo cáo với vài vị khách lớn của công ty.

Không phải là phần báo cáo này đi?

Cô bỗng dưng kinh hoảng, nhất thời không biết làm sao.

“Làm sao vậy?” Cô bạn đồng nghiệp kế bên vô tính nhìn thấy biểu tình có vẻ kỳ lạ của cô. ‘Sắc mặt cậu rất khó coi.”

“Giúp mình xin nghỉ với!” Cô đột nhiên nói với cô bạn đồng nghiệp. “Giúp mình nói với sếp một tiếng, mình có việc gấp đột xuất, phải đi ra ngoài một chút.” Nói xong, cô nhanh tay dọn đồ vào túi xách.

“Này! Cậu muốn đi đâu vậy?”

Câu hỏi của cô bạn đồng nghiệp còn chưa dứt, cô đã nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng làm việc, xông vào than máy, chạy thẳng xuống dưới lầu.

Tại trước cửa, cô vội vã bắt một chiếc taxi, trên đường vẫn giục tài xế chạy thật nhanh, đến phía đốidiện công ty của Mạnh Đình Vũ, tài xề nhìn đường đang bị kẹt cứng, thở dài.

“Phía trước nhìn có vẻ đang bị kẹt xe, muốn quay đầu sang kia đường phải đợi lâu lắm, cô có muốn xuống ở bên này không? Băng qua đường sẽ nhanh hơn nhiều!”

Trầm Tĩnh yên lặng nghe, quay sang nhìn xung quanh, quả nhiên xe bị kẹt cứng, không thể di chuyển, cô suy nghĩ một chút rồi lập tức trả tiền xuống xe.

Vội vã đi đến bên đường, vừa thấy chuyển sang đèn xanh, đang muốn băng qua, trong đầu bỗng nghe thấy Mạnh Đình Vũ dặn dò.

“Em sau này khi qua đường phải nhớ cẩn thận một chút.”

Cô giật mình.

Đúng, cô không nên bất cẩn như vậy, cô phải chứng minh vối Đình Vũ cô có thể tự chăm sóc bản thân, nếu Đình Vũ lo lắng khi cô qua đường, cô sẽ cố cẩn thận một chút.

Vừa nghĩ vậy, Trầm Tĩnh quay lại, đi vào đường hầm. Dưới tầng hầm lại giống như một mê cung, bốn phương tám hướng đều có lối đi, là một người không giỏi xác định phương hướng, cô nhất thời đứng sững tại chỗ, không biết nên đi lối nào.

Do dự vài giây, cô dựa vào trực giác tìm một lối đi, vừa bước lên trên đường, nhìn xung quanh, sai rồi, đi tới công ty của Mạnh Đình Vũ là ở phía đối diện không phải hướng này, cô vội vàng thế mà lại chọn nhầm hướng đi.

Không biết làm thế nào, cô thực sự rất lo lắng, có lẽ do trời sinh cô cái tính không thể xác định phương hướng, dù có đổi mấy hướng, vẫn chỉ làm cô thở hồng hộc mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn không đến được nơi muốn đến.

Một nỗi buồn vô cớ tự dưng vây lấy cô, cô nghĩ mình như đang bị mắc kẹt tại đây, cô đơn một mình, như thể cô bị người ta vứt bỏ giữa tầng ngầm này, thật tội nghiệp nhưng lại thật buồn cười.

Cô làm sao vậy? Tại sao ngay cả một chuyện nhỏ như vậy cũng làm cho cô lo lắng? Từ trên đường đi xuống tầng ngầm lại bị lạc đường sao? Chuyện này mà để người khác biết được nhất định sẽ bị chê cười đến chết.

Vì sao cô đi tới đi lui bẫn không tìm được lối ra? Rõ rang công ty của Đình Vũ ở ngay phía trước, các nơi này không xa, vì sao cô không đến được bên anh, không nắm láy đượdc anh?

Cô tại sao lại ngốc như thế! Trách không được tại sao Đình Vũ không dám mang cô theo đến New York, cô thực sự là một người rất mơ hồ, nhất định chỉ làm liên lụy đến anh.

Anh luôn là một người làm việc có kế hoạch, đối với sự nghiệp rất quyết tâm, anh cần là một người có thể cùng anh kề vai sát cánh, cùng phấn đấu, cùng bầu bạn, không phải là một người chỉ biết ngăn cản bước tiến của anh.

Trách không được anh không muốn mang cô đến New York, trách không được anh muốn để cô lại Đài Loan một mình.

Hốc mắt Trầm Tĩnh đỏ lên, một cảm giác khó chịu nghẹn tại cổ họng,một nỗi đau xót như cơn sóng dâng lên ngập lòng cô.

Cô không muốn ở lại nơi này, cô không muốn một mình ở lại Đài Loan, cô muốn đi cùng anh, vĩnh viễn cùng một chỗ với anh.

“Không nên bỏ em lại, Đình Vũ, em xin anh đừng bỏ em lại.” Cô nghẹn ngào lẩm bẩm, lờ mờ suy nghĩ, trong mơ hồ lại tìm ra lối đi. “Em hứa với anh, em sẽ học cách chăm sóc chính mình, em nhất định không làm liên lụy đến anh, anh phải tin tưởng em, nhất định phải tin tưởng em.”

Trước khi tiếng nói vừa dứt, cô cuối cùng cũng tìm ra được lối đi, cố gắng mỉm cười, vào thang máy đi lên lầu.

Đi đến cửa công ty Mạnh Đình Vũ, cô đang muốn hỏi thăm về anh, một cô gái thật xinh đẹp mặc một chiếc váy ngắn, lộ rõ đôi chân thon dài, cách ăn mặt thật hợp thời gian bước đến.

Cô quan sát Trầm Tĩnh từ trên xuống dưới. “Cô tìm Đình Vũ sao?”

“Đúng vậy” Trầm Tĩnh đáp lại cô ta. “Làm phiền cô giúp tôi gọi anh ấy có được không?”

“”Anh ấy hiện tại đang họp với khách hàng. Cô là ai?”

“Tôi là bạn gái anh ấy.” Trầm Tĩnh vội nói. “Anh ấy để quên một phần tư liệu, tôi giúp mang đến giúp cho anh ấy” Cô lấy tập tài liệu. “Phiền cô mang đến giao cho anh ấy được không? Tôi lo anh ấy sẽ cần đến trong lúc họp”

Cao Lệ Na không cầm lấy tập hồ sơ, đôi mắt đen nhìn Trầm Tĩnh một cách tỉ mỉ, sau đó giương mắt, môi hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.

“Cũng không khá mấy” Cô nói nhỏ

“Cái gì?” Trầm tĩnh nghe không rõ.

“Không có gì. Tôi vừa nói tôi đang có việc phải đi ra ngoài, không thể giúp cô được.” Dừng lại một chút, đáy mắt chợt hiện lên một tia giảo hoạt. “Không bằng cô mang vào đưa cho anh ấy đi, phòng họp ở phía bên kia”

Trầm Tĩnh nhìn theo hướng ngón tay của Cao Lệ Na, không một chút nghi ngờ lại cảm kích gật đầu. “Cảm ơn cô, tôi lập tức đi đến đó” Nói xong, cô vội vàng đi đến phòng hợp, không để ý đến khóe miệng Cao Lê Na hiện một tia cười ác ý.

Đi đến trước cửa phòng họp, cô nhìn vào lớp kính thủy tinh, liếc mắt nhìn thấy Mạnh Đình Vũ vẫn chưa vào họp cùng khách hàng, cô liền vẫy tay ra hiệu với anh.

Anh không phát hiện, cô nóng nảy, nhẹ nhàng gõ vào lớp cửa thủy tinh rồi lại vẫy tay.

Cuối cùng anh cũng chú ý tới, nhưng người chú ý đến, không chỉ một mình anh, hầu như tất cả mọi người bên trong đều nhìn cô một cách hiếu kỳ.

Sắc mặt Mạnh đình vũ nhất thời trở nên u ám

Cô mở cửa, đem tập hồ sơ đến trước mặt anh, nhỏ giọng nói. “Đình Vũ, em giúp anh mang tập báo cáo này đến.”

“Báo cáo gì?” Hắn cau mày.

“Báo cao anh cần trong ngày hôm nay đấy. Anh không biết, em phát hiện anh quên mang theo, thật lo lắng, vội vàng từ công ty chạy đến đây để đưa anh.”

Anh không trả lời, cầm lấy tập hồ sơ vừa lấy ra từ trong tùi, sắc mặt chợt biến đổi. “Tập hồ sơ này là hay ngày trước em kêu em hủy dùm, em lại mang đến làm gì?”

“Cái gì?” Cô giật mình.

Vừa nghe anh nhắc như thế, cô mơ hồ nhớ lại dường như thật đúng như vậy, lúc đấy, cô cầm lấy tập hồ sơ, tiện tay bỏ vào trong túi, sau lại do bận bịu nên cũng quên mất, vừa vặn hôm nay lại dung đến chiếc túi này, thế nên mới gây ra sự hiểu lầm như vậy.

“Xin lỗi, Đình Vũ, em quên mất.” Lời vừa xin lỗi, ánh mắt như ủ rũ, cô nhìn thấy anh có vẻ đang rất bất mãn.

“Đình Vũ, vị này là?” Một vị khách hàng bỗng nhiên cao giọng hỏi, trọng giọng nói mang theo ý true chọc. “Là bạn gái cậu sao? Thật xinh đẹp.”

“Bạn gái mang hồ sơ đến cho cậu sao? Không sai nha, bạn gái đối với cậu thật tốt.” Một người khách khác nhàn nhạt tiếp lời.

Ngụ ý là : Ngay cáo hồ sơ trọng yếu cậu cũng quên mang đi, làm thế nào trông cậy vào cậu giúp chúng ta đầu tư thật tốt?

Mạnh Đình Vũ rất rõ rang, đối với những người “tiện tay” ném hàng chút của cải như thế này mà nói, đầu tư vào cái nào không quan trọng, quan trọng là có thể hay không giúp họ kiếm được thật nhiều tiền, một người giao dịch viên thiếu thận trọng, không khôn khéo sẽ không chiếm được sự tín nhiệm và ưu ái của bọn họ.

Trầm Tĩnh hôm nay ngay ra họa lớn, rất có thể sẽ hại công ty mất đi vài vì khách quý đã hợp tác trong một thời gian dài, thật vất vả mọi người mới tìm được, anh phải làm thế nào để làm mọi người thất vọng.

Vừa nghĩ như thế, Mạnh Định Vũ liền tối mặt, hắng giọng. “Xin lỗi, mời mọi người đợi một chút.” Anh bình tĩnh quét mắt nhìn mọi người, vươn tay kéo Trầm Tĩnh ra khỏi phòng họp.

Đến khi mang cô đến tận cửa công ty, anh ngay tại góc cầu thang thấp giọng mắng.

“Em rốt cuộc đến để làm gì? Em đi làm cũng đã gần được một năm, chẵng lẽ không hiểu được, khi người khác đng họp lại chạy đến cắt ngang là rất không lịch sự sao?”

“Em … em không phải cố ý.” Cô xanh mặt. “Em là sợ anh …

“Anh xin em, em động não một chút được không?” Anh không cho cô cơ hội để giải thích, hai tay ôm lấy đầu cô, nhìn một cách hungh bạo. “Sao em nói mãi vẫn không nghe vậy? Làm việc lúc nào cũng mơ hồ? Em khiến anh làm sao yên tâm?”

“Vâng, xin lỗi, em biết sai rồi, anh đừng nóng giận nữa, Đình Vũ, em thề sau này sẽ không như vậy nữa.”

“Sau này sẽ không như vậy nữa? Câu này em nói đã mấy trăm lần rồi? Đến bây giờ vẫn như thế! Anh lớn tiếng mắng, nổi trận lôi đình.

Cô kinh hãi, nói không ra lời.

Mạnh Đình Vũ nhìn gương mặt hoảng hốt của cô, thân mình run rẩy, như con thỏ bị kinh hãi, lui về một chỗ, anh vừa tức, vừa giận, vừa yêu thương, nhưng lòng cũng nguội lạnh.

Không thể tiếp tục như vậy nữa, anh không thể cả đời ở bên cạnh một người mãi không thể lớn như cô.

Ngực như có vết rách, chạm vào tận trong tim, từ từ, phía trên như có một lớp kén, bao lấy nơi mềm mại ấy, như chia cắt going máu nóng đang chảy.

“Anh nghĩ chúng ta nên chia tay đi.”





Một tuần sau, Mạnh Đình Vũ đi New York.

Trầm Tĩnh đến sân bay để tiển anh, tại khu vực tiễn khách ngăn cản anh, đôi mắt đẫm lệ, khóc xin anh nhất định phải trở về, cô sẽ ở Đài Loan chờ anh.

Anh tìm mọi cách để an ủi cô, khuyên cô dứt bỏ ý nghĩ hai người sẽ tiếp tục ở bên nhau, nhưng nói thế nào cô cũng không nghe, nhất định không chịu chấm dứt.

Đến cuối cùng, anh hạ quyết tâm, không để ý đến cô.

Cô ngồi cạnh anh, nắm lấy cánh tay anh, một câu rồi lại một câu, thầm khóc, sợ anh ngại phiền, không dám khóc thành tiếng, thỉnh thoảng lấy tay che lại mắt mũi, khóc nức nở.

Thời gian từ từ trôi qua trong khi cô vẫn còn lo lắng và u buồn, rốt cuộc, cô cũng không kéo lại được, rưng rưng nhìn anh bước đi.

Cô cố chấp nhìn theo bóng lưng của anh, không chịu buông tha, cho đến khi bóng dáng cũng nhạt nhòa như một cây kim, đâm vào cô, chảy máu.

Cô muốn gục ngã, dung hết sức lực mới có thể nâng hai chân, vịn vào tường, lảo đảo bước ra phía ngoài sân bay, nhìn theo máy bay đang cất cánh.

Cô không biết được anh đang ngồi trong chiếc máy bay nào, không hiểu được con quái vật khổng lồ kia làm sao có thể mang người cô yêu nhất rời khỏi mình, cô chỉ thẫn thờ đứng lặng nơi nào đó, nhìn báy may cất cánh rồi lại hạ cánh.

Cho đến tận hoàng hôn, rang màu đầy trời, rồi đến lúc bóng đêm bao phủ.

Nên trở về nhà thôi, anh đã đi rồi, dù cho cô có cố nhìn hết cả bầu trời nước Đài Loan này cũng sẽ không thể nhìn đến được anh.

Tất cả đã đi rồi.

Cô nhắc đi nhắc lại như lời nói của một người máy, một lần lại một lần tự nói, hay là ngay cả chính bản thân cô cũng không rõ mình đang nói cái gì, chỉ là mỗi bước chân trên đường đều khiến lòng cô càng them tan nát.

Tim, là vụn võ, nhưng lý trí, lại ôm một tia hy vọng.

Có thể, anh sẽ gọi điện lại, có thể, anh nói chia tay chỉ là lời nói lúc tức giận, có thể chờ khi anh bình tĩnh và nghĩ thông suốt, anh sẽ trở về tìm cô.

Đúng vậy, cô phái tin tưởng, chuyện còn chưa đến mức tuyệt vọng, bốn năm tình cảm không thể nói một kiếm là có thể chặt đứt, là dầy đặt, là cứng cói, không thể dễ dàng xé bỏ.

Dứt không được

Tuyệt đối không được.

Nhất định không dứt bỏ được.

Cô tự thuyết phục chính mình, nôn nóng trông ngóng tin tức của anh, cô chờ đợi trong hộp thư, chờ đợi bên điện thoại, ở máy vi tính, ở trước cửa nhà.

Cô tin tưởng sẽ đợi được chữ của anh, âm thanh của anh, dáng người của anh,

Cô trông mong, chờ đợi, năm tháng như trôi qua bên người cô, cắm vào trong lòng cô một mũi tên.

Qua một thời gian, cô biến thành một người khác, một người không. thể xác định rõ ràng mọi thứ.

Cô hoảng hốt nhìn vào mỗi một sự vật cô tiếp xúc, vật nào cũng có đầy kỷ niệm.

Thẳng đến một ngày nào đó, cô bệnh một trận thật trầm trọng, tỉnh dậy sau một cơn sốt cao.

Thần trí của cô chợt thanh tỉnh, đoạn tình yêu mà cô vẫn chấp nhất, cũng đã thật  thông suốt.

Cô ngồi dưới đất, im lặng nhìn bóng dáng của chính mình, dưới ánh trăng như thật sáng tỏ.

Không thể sợ cô đơn. Trầm Tĩnh, phải quen cố thôi.

Cô lẳng lặng tự nói với chính mình.

Bởi vì sau đó, bạn thân cũng chỉ có một mình.

Chỉ có cái bóng cô độc kia làm bạn với chính mình.

Tại ánh trăng, cơn gió mát ban đêm chợt thổi qua, ở một nơi vắng lặng, dường như chỉ có tiếng hít thở của chính mình, cô bỗng nhiên đã hiểu.

Nguyên lai, con người không phải một ngày, một năm mà lớn lên.

Là ở một thoáng trong nháy mắt, cũng chính là ở một lúc không ngờ đến, đột nhiên lớn lên.

Là như thế này mà lớn lên….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thewind27 về bài viết trên: Gynnykawai, Tranthayday
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: sock_kool_9x và 99 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.