Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 166 bài ] 

Dưỡng nữ thành phi - Phong Ngôn Nhiễm

 
Có bài mới 23.12.2014, 11:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới [Xuyên không] Dưỡng nữ thành phi - Phong Ngôn Nhiễm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dưỡng nữ thành phi

Tác giả: Phong Ngôn Nhiễm

Tình trạng: 4 quyển

Nguồn: Sưu tầm



Nội dung giới thiệu:


Kiếp trước, nàng không có hưởng thụ qua bất kỳ loại thân tình nào, nhưng sau khi bước sang một kiếp mới , lại cảm nhận được một loại ‘ thân tình” biến chất

Tin đồn Cửu vương gia máu lạnh vô tình, đối với nữ nhi của mình tôn sùng như là chí bảo, yêuthích không buông tay.

Nâng niu trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.


Đoạn ngắn một :


"Vương Gia, Quận chúa, Quận chúa nàng......" Thị vệ muốn nói lại thôi.

"nói !" Ánh sáng lạnh hiện ra trong mắt của Tịch Thiên Sầm.

"Quận chúa nói muốn ăn khoai nướng, lấy một đống lớn danh họa cùng với chũ thư pháp trong thư phòng của ngài đem đi nướng khoai lang, hiện đang còn ở trước cửa tiểu lâu nướng khoai a......"

"Sao?... ..." Tịch Thiên Sầm kéo dài giọng nói , trong thanh âm lạnh lùng, làm cho thị vệ rùng mình một cái.

"Ngươi đi nói cho Quận chúa, nàng đốt một bộ tranh chữ, liền phải tự tay viết một bộ, trả lại vào đúng chỗ trong thư phòng cho bổn vương!"

Thị vệ giựt giựt khóe mắt, Vương Gia ngài thật cao tay mà! Vì ép Quận chúa đọc sách tập viết, thế nhưng không tiếc bất cứ thủ đoạn nào! Những thứ kia là danh họa, mỗi một bộ không phải Giá Trị Liên Thành sao, ngài mỗi lần trước khi ngủ, cũng sẽ lấy ra xem mấy lần, hiện tại lại cam lòng lại để cho Quận chúa đốt! thật là biết cách dạy nữ nhi a! Làm người ta cảm thấy bội phục!


Đoạn ngắn hai:


"Vương Gia, Quận chúa đánh nhau với thái tử." Thị vệ vội vã chạy vào Ngự Thư Phòng, cắt đứt cuộc thương nghị giữa Tịch Thiên Sầm và hoàng thượng.

"Dẫn đường." Tịch Thiên Sầm ném tấu chương còn chưa có xem xong trong tay xuống, mắt lạnh lẽo liếc hoàng thượng một cái, ý tứ đó là xem con trai của ngươi đi !

"Chuyện này không liên quan gì đến trẫm." Hoàng thượng vội vàng phủi sạch quan hệ, đi theo Tịch Thiên Sầm thẳng đường tiến về phía Ngự Hoa Viên.

Tịch Thiên Sầm kéo khóe miệng còn có chút sưng của Tịch Mạn Ngọc, cúi đầu nhìn xem thái tử gần mười bảy tuổi ,quay mặt sang, nói với nữ nhi nhà mình: "Lần sau không cần chừa mặt mũi cho phụ vương, có người dám động đến bảo bối một cọng tơ, đáng đánh liền đánh, cho dù đánh chết cũng không sao, cho dù là thái tử, cũng có phụ vương làm chỗ dựa cho bảo bối."

Hoàng thượng ở một bên khóc không ra nước mắt, hoàng đệ a! Hoàng đế chính là rất coi trọng mặt mũi đó, chừa cho hắn mấy phần mặt mũi không được sao? Ngay trước mặt nhiều nô tài như vậy, thế nhưng lạnh lùng mà nói ra những lời này.

Dù nói thế nào, bị đánh đến sưng mặt sưng mũi là con của hắn , là thái tử đó! hiện tại nàng chỉ là một tiểu quận chúa, cũng dám tùy ý đánh thái tử, về sau chờ hắn đi lên ngôi vị hoàng đế, còn không bị thiên hạ cười cho sao?


Lời của editor: truyện này siêu sủng, siêu sạch nhưng mà không có H nha, các nàng nào thích kẹo ngọt thì nhào vô, ta chủ trương đào hố này, một cái hố vừa đủ dìm chết chúng ta bằng ngọt ngào nha….

Truyện có tổng cộng bốn cuốn, mỗi cuốn có rất nhiều chương , nên ước chừng khi nào hoàn thì ta chưa biết, truyện có chút bi, chút hài, pha trộn nhiều thể loại đấu đá, thâm cung bí sử, cung đấu, giang hồ đầu, đấu trí đấu võ đều có

Nữ chủ thông minh, không cường hãn nhưng cường trí, kiếp trước là sát thủ, sau khi bị giết mang theo trí nhớ kiếp trước mà đầu thai, đến khi tám tuổi mới gặp được nam chủ.

Nam chủ là vương gia, muốn cái gì có cái đó, võ lâm cao thủ, đẹp trai, giàu có, mặt lạnh như tiền, là loại người không nên dây vào, nữ chủ là bị anh nhìn trúng có hứng thú nên bị anh cường hãn giữ bên người. Sủng nữ chủ vô đối.

Tình tiết truyện vừa đủ, không quá ngắn cũng không quá dài, nói chung là hợp với những ai yêuthích món ngọt giống ta. Nhiệt liệt kêu gọi đồng bào ủng hộ

P/s: Nhan Nhan ta chủ trương đào hố, nên có gì cứ chặt chém ta, QH chủ trương post một tuần hai chương, nếu ai có muốn đòi thêm thì cũng ko có vì thời gian của ta rất rất rất có hạn, ta sẽ cố gắng hoàn cuốn một trước khi lâm bồn, còn mấy cuốn khác thì ta không biết a~




Đã sửa bởi Cá Kèo lúc 25.12.2014, 16:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: KangYoungSoo, Lam Ngọc, Tocdothuhut, Tịch Nhi, antunhi, copy, mê ngôn tình, ongbjrak198, over and over, phuong thi, y229917
     

Có bài mới 23.12.2014, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng nữ thành phi - Phong Ngôn Nhiễm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1. Đêm khuya bị đột nhập


Đêm khuya tối đen như mực, một vầng trăng sáng cong cong chiếu rọi.

Gió lạnh xuyên thấu qua cửa sổ hoang tàn, khiến không khí bên trong căn phòng nhỏ lạnh xuống thêm vài độ.

Trên giường trừ một cái chăn bông, ngoài ra không còn bất cứ thứ gì có thể giữu ấm. Tịch Mạn Duẫn dùng chăn bông che kín cả thân thể để gió thổi không lọt, nhưng vẫn như cũ không ngăn được sự rét lạnh, ở trong chăn lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy, chớ nói chi là ngủ say sưa.

Hồi tưởng một chút, từ lần nhiệm vụ trước thất bại, kẻ địch lựa chọn ‘ngọc đá cùng nát’, nổ chết mọi người, Tịch Mạn Duẫn liền cứ như vậy trải qua tám năm.

Trong không gian thu hẹp, Tịch Mạn Duẫn nghe thấy mình thở hổn hển, coi như như vậy, Tịch Mạn Duẫn như cũ không dám vén chăn bông lên để thở. Một khi vén lên, chăn bông cũ rách này liền rất khó giữ được độ ấm lần nữa.

Cửa kẽo kẹt vang lên hạ xuống, thân thể Tịch Mạn Duẫn khẽ động.

"Ai?" Thanh âm lành lạnh buồn buồn xuyên thấu qua chăn bông.


Thân thể này, chỉ mới tám tuổi, ở Sầm vương phủ là một Tiểu Quận Chúa không được sủng ái, thường ngày trừ vú em săn sóc cho nàng, tiểu viện này liền không có những người khác bước vào. Mà bà vú thấy nàng không được sủng ái, luôn đem thức ăn đặt trước cửa, căn bản không để ý tới một Quận chúa không có mẹ như nàng, lại càng sẽ không khuya khoắt đi đến nơi này.

Huống chi...... Cửa có cài chốt!

Tịch Mạn Duẫn lật người lên, có một tốc độ khác so với nàng nhanh hơn. Một đôi tay nhanh chóng đưa qua, nắm chặt cổ áo của nàng, kéo nàng đứng lên.

Không bao lâu, bên ngoài sân nhỏ đèn đuốc dần dần rõ ràng.

Tịch Mạn Duẫn giãy giụa mấy cái, có mấy phần tức giận đối với thân thể suy dinh dưỡng nghiêm trọng này. Đối phương mặt che miếng vải đen, không xem được toàn cảnh, nhưng trong tròng mắt nóng nảy đã lộ ra nổi sợ của hắn.

Là một thích khách, mặc dù không biết hắn đêm khuya xông vào vương phủ vì chuyện gì. Nhưng Tịch Mạn Duẫn rõ ràng cảm thấy thanh kiếm trên cổ kia, là cỡ nào lạnh lẽo. Có lẽ nhiều năm như vậy, trong vương phủ, đã sớm quên còn có một Quận chúa tồn tại.

Thay vì chờ người khác tới cứu, còn không bằng tự cứu lấy mình.

"Nếu không đi, hộ vệ vừa đến, ngươi có chạy đằng trời."

Người áo đen sửng sốt, cúi đầu quan sát con tin trong tay.

Rõ ràng sinh mạng đang bị nắm giữ trong tay hắn, tiểu nữ hài này khuôn mặt lại bình thản trầm tĩnh, không chút nào khiếp đảm vì thanh kiếm trên cổ.

Tại sao có thể lạnh lùng bình tĩnh như vậy? Trầm ổn rõ ràng khác hẳn với gương mặt ngây thơ, trong mắt càng thêm không có một chút sợ hãi.


"Không sợ ta giết chết ngươi?" Không biết tại sao lại hỏi như thế, nhưng trực giác nói cho hắn biết, cô bé này tương lai khẳng định không đơn giản. Ở gian phòng nhỏ rách nát như thế, đoán chừng thân phận cao không đến đâu, bắt nàng, uy hiếp không được hộ vệ. Thoáng qua trong mắt một tia sát ý......


Tịch Mạn Duẫn ở trong tổ chức sát thủ ở thế kỉ 21 lăn lộn vài chục năm, ánh mắt như thế, nàng quá mức hiểu.

"Nếu như ngươi giết chết ta rồi, nhất định tìm không thấy lối ra vương phủ. Hiện tại chỉ có ta mới có thể giúp ngươi chỉ ra một con đường, tránh khỏi hộ vệ truy kích, mới có thể để cho ngươi toàn thân mà lui." Tịch Mạn Duẫn hai mắt trong trẻo rõ ràng, nhìn thẳng vào hắn.

Đôi mắt của người áo đen lóe lên một cái, tựa hồ đang suy nghĩ.

"Ngươi đã không còn thời gian suy tính, quyết định đi!"

Tiểu nữ hài này nói đúng, đã có không ít hộ vệ tiến vào tiểu viện rồi, trì hoãn nữa một hồi chỗ ở của tiểu nữ hài này sẽ bị đoàn người bao vây. Hắn thật sự không có thời gian lo lắng đứa nhỏ này, đến cùng có phải nàng lừa gạt hắn hay không.

Thu hồi kiếm, người áo đen khiêng bé gái lên, "Làm thế nào để ta đi ra ngoài? Nếu ta không ra được, ngươi cũng đừng mong sống."


"Từ cửa sổ, sau nhà có một con đường nhỏ, có thể đi ra tiểu viện." Đôi mày thanh tú của Tịch Mạn Duẫn cau lại, bị khiêng đi, hết sức khó chịu.


Gió lạnh phả vào mặt, làm Tịch Mạn Duẫn rùng mình một cái. Chỉ mặc một chiếc áo đơn bạc, ở ban đêm nhìn thấy trông vô cùng yếu ớt.


Người áo đen mới vừa lắc mình ra cửa sổ, cửa phòng nhỏ ầm ầm một tiếng bị đá văng. Tịch Mạn Duẫn quay lại nhìn một cái, cả ngày không người nào bái phỏng tiểu viện, lần đầu tiên nghênh đón nhiều ‘khách quý’ như vậy.


Nơi này là đường nhỏ vắng vẻ, là Tịch Mạn Duẫn tản bộ lúc nhàm chán phát hiện. Nhưng có thể đi ra khỏi vương phủ hay không, Tịch Mạn Duẫn không thể nào biết được, bởi vì nàng chưa bao giờ đi tìm tòi nghiên cứu qua. Vừa rồi nói trợ giúp người áo đen chạy trốn, cũng chỉ là kế sách tạm thời.

Người áo đen thân thể rất cao, từ mũi trở lên, nhìn ra được là một thanh niên, và còn là một thanh niên có dáng dấp không tệ. Hoàn cảnh chung quanh càng lúc càng xa lạ, người áo đen lộ ra sự không kiên nhẫn, không như hắn tưởng tượng, Sầm vương phủ không có lớn như vậy, đi lâu như vậy, vẫn chưa ra được cửa.

"Tiểu nha đầu, ngươi có phải gạt ta hay không?"

"Không có." Tịch Mạn Duẫn mồm miệng rõ ràng phun ra hai chữ, liền ngậm miệng không đáp.

Người áo đen thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch Mạn Duẫn cau có, đè xuống âm thanh, khóe mắt nâng lên một tia giảo hoạt, nói: "Đứa nhỏ là không thể nói láo, ngươi dẫn ta ra khỏi vương phủ, ta liền thả ngươi trở về, như thế nào?"

"Ngươi cho ta là đứa trẻ ba tuổi sao?" Tịch Mạn Duẫn hừ lạnh một tiếng, giọng nói nhàn nhạt, tựa hồ mang theo giễu cợt.

Thật là đứa trẻ ngu ngốc cứng mềm không ăn, người áo đen có chút ngạc nhiên, rốt cuộc là cái dạng cha mẹ gì, mới có thể dạy ra quỷ tinh linh như vậy!

"Cây này, ta dường như mới vừa gặp một lần." Tịch Mạn Duẫn chỉ hướng bên phải một thân cây trên đường.

Tịch Mạn Duẫn tỉnh táo lại một chút, người áo đen cũng phát hiện không đúng. Khi hắn chạy ra khỏi phòng nhỏ không lâu, đám kia hộ vệ còn đi theo, mà bây giờ sau lưng một tên hộ vệ cũng không có? Bọn họ dừng lại khi nào?

"Khó trách! Nơi này là bát quái càn khôn! Bát quái 64 cung, vòng đi vòng lại biến hóa vô cùng. Sau khi chúng ta đi vào, không lạc đường mới là lạ."

"Bát quái?" Tịch Mạn Duẫn nhớ tới Bát Quái Trận Trung Quốc cổ đại thần bí, chẳng lẽ triều đại này cũng có bát quái?

Người áo đen hiếm khi lộ ra vẻ hài lòng, "Ngươi chính là đứa trẻ, những thứ này không hiểu rất bình thường."

Tịch Mạn Duẫn không giải thích, nhưng bát quái huyền bí, người bình thường xác thực không thể hiểu. Tịch Mạn Duẫn nhìn chung quanh, cảm thấy người thiết trận, nói không chừng cũng là người xuyên qua giống mình?


Dù sao cũng là Lão Tổ Tông gì đó, Tịch Mạn Duẫn biết đến bát quái, tuyệt đối không phải là người của thời đại này có thể so sánh được. Trong mắt chợt lóe lên tinh quang rồi biến mất, mới vừa còn chưa nghĩ đến nên thoát thân như thế nào, cánh rừng cây này ngược lại cho nàng một cơ hội tốt.

"Đi ra khỏi cánh rừng cây này, chính là cửa sau của vương phủ." Tịch Mạn Duẫn nói láo, không có một chút đỏ mặt.

Người áo đen càng nhìn tiểu hài này, càng thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn này rất thuận mắt.

"Ta thấy ngươi ở vương phủ này, sống qua ngày cũng vất vả, không bằng đi theo ta? Ít nhất ta có thể cho ngươi ăn no, có nơi ở tốt." Người áo đen nhìn Tịch Mạn Duẫn, sát tâm dần dần thu hồi. Cảm thấy đứa trẻ đáng yêu như vậy, giết đi rất đáng tiếc, không bằng giữ ở bên cạnh vui đùa một chút.

Đôi mắt của Tịch Mạn Duẫn đảo một vòng, rời khỏi vương phủ? Vấn đề này nàng còn chưa có nghĩ tới. Nàng hiện tại cũng chỉ là đứa bé tám tuổi, ra khỏi vương phủ, bị người bán nói cũng không chừng.


Mà người áo đen này, vừa nhìn thì biết không phải là người tốt, đi cùng hắn, cuộc sống yên tĩnh của mình, coi như hết.

Đời trước vừa sinh ra, thì đã ở trong tổ chức huấn luyện, sau đó chính là tiếp nhận nhiệm vụ không ngừng giết người. Mặc dù trải qua tám năm có cuộc sống không tốt, nhưng phần yên tĩnh này, Tịch Mạn Duẫn không muốn đánh vỡ.


"Ta không đi." Nàng liên tiếp nói láo, nếu như chờ người áo đen phát hiện nàng đang lừa gạt hắn, đến lúc đó tuyệt đối không phải là chết vì dao đơn giản như vậy.


"Không đi? Ngươi đang trong tay ta, có đi hay không, không phải do ngươi quyết định."

"Ngươi không có bản lãnh vây khốn được ta!”

Tịch Mạn Duẫn chống bả vai hắn, lật người nhảy xuống, dùng hết hơi sức, bằng tốc độ nhanh nhất vọt vào trong rừng cây.

Người áo đen cảm thấy đầu vai hơi nặng, trọng tâm trầm xuống, chờ quay người lại, đã thấy bé gái từ từ biến mất trong rừng cây.

"Thật là một quỷ tinh linh, sớm muộn ta sẽ quay trở về tìm ngươi!" Người áo đen nhìn chung quanh một chút, Bát Quái Trận không dễ phá, hắn phải sớm một chút phá trận rời khỏi vương phủ, bằng không đợi trời vừa sáng, muốn ra khỏi vương phủ, liền khó càng thêm khó rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: Ancoco, Lam Ngọc, Tịch Nhi, antunhi, hienheo2406, over and over, phuong thi, tngh218000, y229917
     
Có bài mới 23.12.2014, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 08.07.2014, 17:48
Bài viết: 349
Được thanks: 1072 lần
Điểm: 11
Có bài mới Re: [Xuyên không] Dưỡng nữ thành phi - Phong Ngôn Nhiễm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2. Cha con gặp nhau.


Chân trời dần dần lộ ra những tia nắng đầu tiên, Tịch Mạn Duẫn bị đông lạnh cả đêm, tay chân đã cứng ngắc. Cây tùng lâm mặc dù không lớn, nhưng quẻ trận cũng là trải qua tỉ mỉ thiết kế mà thành. Mất hơn hai canh giờ, nàng mới lượn quanh ra rừng cây.


Tịch Mạn Duẫn biết mình không kiên trì được bao lâu, thân thể vốn không được dinh dưỡng đầy đủ, hôm nay lại bị đông lạnh cả đêm, đi vài bước, đã ho khan mấy tiếng. Nhìn rừng cây cuối tiểu lâu, Tịch Mạn Duẫn tiến lùi đều khó.


Nếu như không đi vào, lấy thể lực của nàng, không thể nào dọc theo đường cũ trở lại phòng nhỏ. Nhưng nếu như đi vào......Làm sao biết được có nguy hiểm hay không.


Tịch Mạn Duẫn dựa vào cây khô, hai mắt đã bắt đầu choáng váng.


Thấy vậy cũng không phải nàng lựa chọn a!


Đứng thẳng người, Tịch Mạn Duẫn hướng về phía trước nhảy mấy bước.


Dát chi một tiếng, nhánh cây dưới chân vang lên, phía bên phải nhanh chóng bay ra một mũi tên, ngay sau đó là mười mấy mũi tên một lượt.


Có cơ quan!


Tuy là thể lực không được, đầu óc cũng lờ mờ phát giác ra. Bên ngoài tiểu lâu đã sắp đặt quẻ trận, dĩ nhiên đến bên trong tiểu lâu cơ quan chẳng phải là nhiều hơn?


Hướng bên phải tránh, rừng tên rậm rạp chằng chịt đảo mắt phóng tới. Tịch Mạn Duẫn nghiêng người, tay mắt lanh lẹ níu lại một mũi tên thiếu chút nữa xuyên qua cánh tay nàng.


Trong lòng âm thầm may mắn, may mà trước kia cảm thấy thân thể kém, luôn chăm chỉ luyện tập lại mấy chiêu thức vẫn còn nhớ từ kiếp trước, rèn luyện thân thể. Thân thể này mặc dù kém, nhưng sự linh hoạt rất cao.


"Vương Gia, có người xông vào tiểu lâu."


Chu Phi bước chạy lên tiểu lâu thật nhanh, bàn tay nắm bội kiếm bên hông, thái độ rất nghiêm túc và khô khan.


Đứgg trước hàng rào của tiểu lâu là một nam tử trẻ tuổi, mái tóc đen bóng thẳng mượt, chảy xuống bên hông. Chu Phi không dám ngẩng đầu nhìn người nọ, ánh mắt theo hàng rào nhìn về phía rừng cây, tầm mắt rơi vào bóng dáng của người đang tránh né mưa tên. Trong rừng cây tràn ngập sương mù, loáng thoáng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, những thứ khác nhìn không rõ lắm.


Thì ra là Vương Gia đã phát hiện.


"Là ai?"


Người nọ xoay người, trên người chỉ khoác một cái áo hòa lẫn trong bóng đen, y phục mỏng manh giữa khí trời rét lạnh, làm cho người ta nhìn đã cảm thấy lạnh. Thế nhưng khi bóng dáng xoay người lại, khuôn mặt anh tuấn, giống như băng tuyết ngàn năm không thay đổi.


"Thuộc hạ đã phái người đi thăm dò, phải bắt giữ người nọ ngay."


Tiếng nói vừa dứt, dưới tiểu lâu truyền đến một tiếng kêu đau.


Tịch Mạn Duẫn che bị chỗ bị mũi tên lướt qua đầu vai, thể lực cạn kiệt, làm tốc độ của nàng chậm lại, mà mũi tên bắn tới càng ngày càng nhiều.


"Chẳng lẽ..... Là một đứa trẻ?" Chu Phi không tin xoa mắt, xuyên thấu qua sương mù, bóng dáng người kia không cao, một đầu tóc đen tán lạc, tỏ rõ đây là một đứa bé.


Một nữ hài tử thật sự có thể đi ra quẻ trận! Còn có thể trong mưa tên mà sống lâu như vậy!


Thật không thể tưởng tượng nổi.


Đang chuẩn bị xin phép Vương Gia nên xử lý đứa nhỏ này như thế nào, quay đầu nhìn lại, bóng dáng của Vương Gia đã biến mất.


Tịch Mạn Duẫn nhìn phía trước mặtlà rừng tên rậm rạp chằng chịt, cũng không còn bao nhiêu hơi sức đi tránh né. Dù sao xuyên qua, lại sống thêm được tám năm, ông trời muốn đem sinh mệnh này lấy lại, cũng không có lỗi gì, tại sao không thản nhiên tiếp nhận?


Tịch Mân Sầm nghe được là một đứa bé thì lại cảm thấy kinh ngạc, khắp thiên hạ người có thể đi ra phiến rừng cây kia thật sự không có mấy ai. Hôm nay lại bị một đứa bé phá được, nhất thời hắn đối với đứa nhỏ này sinh ra một chút hứng thú. Mà lúc nhìn thấy đứa bé trước mắt, lạnh nhạt tiếp nhận cái chết sắp đến, lại không thể không nghi ngờ.


Mới chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, đối mặt với mưa tên vì sao không có khiếp đảm, tại sao ở trên mặt nàng, phủ đầy một cỗ tang thương?


"Thật có thể nhìn thấu sinh tử?" Thanh âm lạnh lẽo vang lên ở bên tai.


"Nhìn thấy sao? Dĩ nhiên không phải." Cơ hồ là bật thốt lên, nàng nếu thật có thể nhìn thấu sinh tử, sẽ mỗi ngày chịu được bà vú khấu trừ thức ăn, mỗi ngày ở phòng nhỏ bị đông cứng tay chân sao?


Bên hông đột nhiên bị một sức lực nắm chặt, trời đất quay cuồng, Tịch Mạn Duẫn đụng vào một lồng ngực ấm áp.

Mà mũi tên cách bọn họ chỉ có một thước, lại giống như đụng vào một cỗ phản khí bị bắn ngược trở về. Lúc Tịch Mạn Duẫn kinh ngạc về võ công của người này, nháy mắt sau đó, địa phương bọn họ đứng đã dời đến trên tiểu lâu.

Một bàn tay to đè lại đầu vai đang chảy máu của nàng, "Đau không?"

Tịch Mạn Duẫn nhìn chằm chằm mặt của người nọ, theo bản năng gật đầu một cái, căn bản không ý thức được nàng còn đang trong ngực của người kia.

Chu Phi trợn to hai mắt, không nghĩ tới Vương Gia thế nhưng lại cứu đứa bé không giống ai này. Nhưng những thứ này đều không phải là mấu chốt, mấu chốt là Vương Gia ôm đứa bé này! Vương Gia ngay cả đứa nhỏ ruột thịt của mình cũng không ôm qua lần nào.

Dán lên lồng ngực ấm áp, tri giác của Tịch Mạn Duẫn bắt đầu khôi phục từ từ.

Mặt trời đỏ rực nhú lên sau rừng cây, dần dần leo lên phía chân trời, đuổi đi một chút băng hàn còn sót lại.

"Vương Gia, nên vào triều sớm rồi." Chu Phi nhắc nhở một tiếng.

Tịch Mân Sầm gật đầu, nhìn thấy tiểu nữ hài chỉ mặc một cái áo đơn màu trắng, không thể không nhíu mày.

"Đi chuẩn bị một bộ y phục, mặc vào cho nàng. Trước lúc bổn vương trở về, phải chăm sóc đứa nhỏ này thật tốt." Tịch Mân Sầm phân phó nói, ôm đứa bé đi vào trong nhà.

Mỗi một góc của gian phòng, đều đặt lò lửa, vừa mới vào nhà, từng trận ấm áp giống như thủy triều vọt tới bao quanh nàng.

Chu Phi có chút khó xử, tại sao Vương Gia dường như rất quan tâm đứa nhỏ này? Nhưng mệnh lệnh của Vương gia, hắn không thể cãi lời. Trước khi hiểu Vương Gia tính toán gì, hắn cũng chỉ có thể phục tùng.

Tịch Mân Sầm thích thanh tĩnh, chỗ tiểu lâu này là địa phương nghỉ ngơi của hắn. Trừ một tên hộ vệ là Chu Phi, những người khác toàn bộ ở lại ngoài rừng cây, mà Tịch Mân Sầm ngoại trừ ngủ ở chỗ này, những lúc khác đều ở bên ngoài. Nếu như người áo đen kia may mắn thoát được, đối mặt không phải là cửa sau vương phủ, mà là đông đảo thủ vệ của Tịch Mân Sầm. Trong thâm tâm của Tịch Mạn Duẫn mặc niệm cho người áo đen một chút, đường thoát thân quả thật rất gian nan a.

Tịch Mạn Duẫn nằm cọ xát vào trong ngực hắn, nam nhân còn quá trẻ này, là phụ thân trên sinh lý của nàng? Có liên hệ máu mủ với nàng? Cửu vương gia Tịch Mân Sầm máu lạnh vô tình trong truyền thuyết?

Đối chiếu một chút về gương mặt của hai người bọn họ, Tịch Mạn Duẫn cảm thấy tuyệt không giống. Hắn là loại nam tử có ngũ quan kiên nghị, chỉ là liếc mắt nhìn, cũng biết đây là loại người mạnh mẽ lại vô cùng tự tin kiêu ngạo, dĩ nhiên, hắn có tư cách kiêu ngạo.

Trên triều đình cơ hồ tất cả quân quyền, toàn bộ nắm giữ trong tay của nam nhân này. Có thể nói như thế này, người nam nhân này hắt hơi một cái, đại thần của triều đình liền muốn run rẩy theo.

"Ngươi đang nghĩ cái gì?" Tịch Thiên Sầm để đứa bé xuống, tỉ mỉ quan sát nàng.

"Mấy tuổi?"

"Tám tuổi." Tịch Mạn Duẫn nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, cũng muốn xem thử phụ thân trên danh nghĩa của nàng tám năm qua có còn nhớ đến sự tồn tại của nàng hay không.

Tám tuổi sao? Tịch Mân Sầm ngắt cánh tay của nàng, nhìn giống như chỉ có sáu tuổi.

"Ngoan ngoãn sống ở chỗ này, trước lúc Bổn vương chưa trở lại, không cho phép ra khỏi phòng." Tịch Mân Sầm đứng lên, đi ra phía ngoài.

Cửa phòng đóng lại, Tịch Mạn Duẫn nhìn xung quanh gian phòng, bố trí rất đơn giản, mỗi một món đồ bình thường xem như đẹp mắt, lại trân quý phi phàm.

"Tra thân phận của đứa nhỏ kia một chút, Bổn vương muốn tin tức xác thực." Tịch Mân Sầm vừa đi ra tiểu lâu, vừa phân phó Chu Phi.

Đứa bé này, hắn rất cảm thấy hứng thú.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cá Kèo về bài viết trên: Ancoco, Lam Ngọc, Tịch Nhi, antunhi, hienheo2406, over and over, phuong thi, winry_love16, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 166 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: authuyduong, giap382014, hahuong2711, hanhtien02, Hiền Húc, Ilysa, Mamakute2003, meomeomeomy, Tiểu Xảo, Xu_nie và 238 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.