Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 

Tịnh thủy hồng liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu

 
Có bài mới 22.10.2014, 00:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8212 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Tịnh thủy hồng liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu - Điểm: 10
Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu

Thể loại: Đam mỹ xuyên không, cổ trang, phúc hắc x phúc hắc, ngược thân, hài, HE

(Lưu ý: có phản công, thụ sau này bị liệt)

Dịch giả: Lightraito

Nguồn: https://huyetphong143.wordpress.com

Tổng Cộng: 202 Chương 8 PN


Giới thiệu:


“Sau này bớt uống rượu đi.” Nhìn người cũng được xem như từng đồng sinh cộng tử, Hoàng Linh Vũ vẫn lên tiếng khuyên bảo. “Tại nơi thế này mà uống nhiều, sẽ chết rất mau.”

“Thế nào, ngươi, còn dám gây bất lợi với ta?” Mộ Dung Bạc Nhai nghiêng ngả lảo đảo đứng lên. “Vậy ta muốn, vậy ta muốn….”

“Ngươi muốn cái gì?” Hoàng Linh Vũ trở nên cảnh giác.

Mộ Dung Bạc Nhai cắn môi trừng mắt nhìn y khá lâu, mới chếnh choáng nói: “Tiêu sư phụ đã nói, hạ thủ chậm sẽ gặp tai ương, ta muốn, ách, ta muốn tiên hạ thủ vi cường!”

Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Quyển 1 Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Quyển 2 Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Quyển 3 Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Ngoại truyện Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Ngoại truyện Thượng
Trung
Hạ



Quyển 1 Linh Vũ nhập thế


Chương 1: Hoàng Linh Vũ


Gió đêm cuối thu ở Bắc Kinh đặc biệt lạnh, người trên xe bus vốn đã không nhiều, mà càng quẹo cua thì càng hẻo lánh, dần dần đều xuống xe. Chỉ còn một thanh niên ngồi lại trên ghế gần cửa, lắc lư trái phải theo thế xe, đầu vẫn cúi gầm, thì ra là đang ngủ rất say.

Lại dừng thêm một trạm, một cô gái ôm túi tài liệu đi lên. Cô vừa lên xe thì liền thấy ngay thanh niên rất biết cách ngủ kia, mở to miệng, nửa ngày không nói nên lời, sau đó lắc đầu, ngồi xuống cạnh y.

“Tiểu Hoàng.” Thì ra hai người này có quen biết. Chỉ là giọng nói của cô tựa hồ rất nhỏ, thanh niên không phản ứng.

“Hoàng Linh Vũ?” Lớn giọng hơn, vẫn không phản ứng.

“…” Cô gái hết nói, ngẩng đầu lên, thì thấy dì bán vé cười híp mắt đánh giá mình và thanh niên kia.

“Dì… hiểu lầm rồi, không có ai muốn cùng loại quái nhân này gần gũi đâu…” Cô gái muốn biện giải, nhưng danh bất chính ngôn bất thuận, lại không liên quan gì tới chuyện của người ta, cuối cùng chỉ có thể nghẹn tức trong bụng.

Xe đột nhiên dừng lại, chỉ nghe thấy một tiếng hừ nhẹ, thanh niên tên Hoàng Linh Vũ đó cụng đầu vào cửa kính. Tiếng động thật sự rất vang, ngay cả dì bán vé cũng phải mở to miệng không dám tin nhìn y, cũng không biết là đang đau lòng cho cánh cửa sổ, hay đang hiếu kỳ về độ cứng của đầu vị hành khách này.

“Cậu ngồi quá trạm rồi, khoa pháp y đã qua từ lâu rồi.” Cô gái vui mừng trên nỗi đau của người khác.

Hoàng Linh Vũ hừ hừ vài tiếng, mới choáng váng nhìn sang người bên cạnh.

“A, chị Đặng! Sao chị lại ở nhà tôi?”

“…”

Hoàng Linh Vũ nhìn thấy vẻ mặt rõ ràng đông cứng của đối phương, mới nhìn ra xung quanh, rồi tự ha ha cười mình: “Tôi đang nghĩ sao lại ngủ được thoải mái như thế, thì ra là đang ngồi trên xe bus.”

Cô gái quả thật cảm thấy nói không nên lời__ Cái gọi là quái nhân, chính là căn bản không thể nào thấu hiểu nhau!__ Sao lại có người cảm thấy ngủ trên xe bus ngon hơn ngủ ở nhà, cô đột nhiên nhớ Hoàng Linh Vũ này hình như còn từng sống hai năm trời tại nơi hoang dã, bất luận là trong nhà mồ hay bên cạnh hố phân, xe bò xe ngựa xe ba bánh, thậm chí khi ăn cơm cũng còn ngủ được.

“Nếu đã qua trạm, vậy cùng chị đi một chuyến tới đội điều tra hình sự đưa tài liệu giám định đi. Ở đó hối thúc phải có trước nửa đêm.” Chị Đặng vung vung túi tài liệu.

Hoàng Linh Vũ không vui vẻ tự nguyện gì, mà vẫn còn đang buồn ngủ lơ mơ, hàm hàm hồ hồ gật đầu nói: “Ờ ờ.”

“Mấy ngày nay không thấy cậu tới khoa, có phải lại đến nhà tang lễ không?”

Nói tới vấn đề này, thanh niên mới tỉnh táo được một chút, lắc lắc đầu nói: “Ngoại thành xảy ra một vụ tai nạn xe cộ, chết mười mấy người, đều do chỗ Đồng Tử làm tang sự. Cô ấy nói thật sự rất bận rộn, mới kéo tôi tới hóa trang cho người chết trước khi lên đường.” Vừa nói vừa thở dài: “Kỳ thật nên bảo chị Đặng đi thì tốt hơn, tôi chỉ biết tu sửa văn vật, chứ dung nhan thì chỉ có thể miễn cưỡng tu sửa, còn mấy chuyện tu bổ xương sọ thì thật sự làm không được.”

“Khụ khụ… khụ khụ khụ…” Phía trước truyền tới tiếng ho khan nho nhỏ của tài xế.

Chị Đặng nghe vậy liền bật cười, thấp giọng nói: “Nhỏ giọng thôi, chúng ta đang ngồi trên xe, nói tới tai nạn xe cộ rồi chết chóc hỏa táng này nọ, cậu xem dì bán vé xanh mặt rồi kìa.”

Hoàng Linh Vũ vừa nhìn, quả nhiên đúng thế, tài xế quay lưng về phía bọn họ nên không thấy được ra sao, nhưng dì bán vé đáng thương đã cứng cả mặt. Hơn nữa bà còn mặc đồng phục màu đỏ sẫm, phối thêm gương mặt xanh xanh đỏ đỏ, vô cùng cổ quái.

Lúc này Hoàng Linh Vũ đã tỉnh hẳn, vội nói: “Xin lỗi dì nha, cháu không nói nữa!”

Y còn quơ quơ tay tỏ vẻ xin lỗi, rồi quay sang chị Đặng đang cười lăn quay. Hoàng Linh Vũ lại dùng ánh mắt vô cùng vô tội nhìn cô.

“Bỏ đi, chị sớm đã quen với sự thiếu đầu óc của cậu.” Hai người đang nói chuyện, thì đã đến trạm.

Hoàng Linh Vũ nhận lấy tài liệu, theo chị Đặng đứng lên chuẩn bị xuống xe.

Lúc này dì bán vé đột nhiên lên tiếng: “Xin lỗi, vị khách này, cô còn chưa trả tiền vé.”

Chị Đặng và Hoàng Linh Vũ ngạc nhiên nhìn nhau, mới nhớ ra, vỗ đầu nói: “Ai, xem chị này! Thật xin lỗi, cháu gặp được người quen chỉ lo nói chuyện nên quên mất tiêu.”

Dì bán vé gượng ho vài tiếng, thầm nói, quả nhiên đã quên mất, chỉ lo nói hỏa táng rồi tai nạn xe cộ gì đó, hù dọa làm ngay cả mình cũng xém chút quên chuyện chính.

Tài xe ở phía trước cũng rục rịch lén cười dì bán vé. Đêm mùa thu gió lạnh ít người, trong đêm dài thỉnh thoảng thả lỏng cười một chút, sẽ như bèo nước gặp nhau, cũng cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

“Ha, chị Đặng, khó trách người trong khoa đều bảo chị cẩu thả sơ ý!”

Chị Đặng đang lục tiền, nghe người còn thần kinh thô hơn mình bình luận về mình như vậy, thẹn quá hóa giận, đẩy thanh niên ra khỏi cửa, nói: “Xuống dưới đợi chị, đừng làm chị thêm phiền!”

Hoàng Linh Vũ nhìn cô sắc mặt quẫn bách vội lục túi, đang cười vui vẻ, lại bất ngờ bị cô đẩy một cái, lảo đảo lùi ba bước xuống xe, quay người đang muốn mắng chửi, bên tai đột nhiên truyền tới tiếng còi xe inh ỏi, và cả tiếng thét từ trên xe bus…

Xe bus dừng cách trạm quá xa, nói chính xác là đứng giữa quốc lộ.__ Biết sao được, ai bảo đêm khuya ít xe, ngay giữa đường quốc lộ cũng có thể dừng xe chứ.

Chiếc xe đua mùa đen từ phía sau trờ tới với tốc độ quá nhanh__ Biết sao được, ai bảo đem khuya ít xe.

Y bị đẩy xuống cũng quá không đúng lúc__ Biết sao được,… ai bảo ít xe chứ?

“Năm ngoái Trâu pháp y trong khoa mới bị cán chết, năm nay lẽ nào lại đến phiên ta bị cán chết sao?” Trước khi chết, Hoàng Linh Vũ còn mơ mơ hồ hồ nghĩ tới những ý niệm cổ cổ quái quái của mình. “Không đúng, dù sao ta cũng chỉ là nhân viên được mời tới tạm thời, hơn nữa cũng không phải tốt nghiệp từ học viện y học, chuyện mạo phạm người chết căn bản không có làm, thậm chí còn tốt bụng giúp đỡ đi hóa trang xác chết, không nên xui xẻo như vậy chứ.”

“… Chậm đã, có xảy ra tai nạn xe hay không, hình như không liên quan tới việc có là nhân viên chính thức hay không đi…”

“A! Đồng Tử, cũ không đi mới sẽ không tới, trước khi hỏa táng nhớ giúp tôi chấp vá đủ thây, rồi hóa trang lại nha!



Đã sửa bởi Askim lúc 23.10.2014, 20:35, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 22.10.2014, 00:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8212 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Xuyên không Cổ đại] Tịnh thủy hồng liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu - Điểm: 11
Chương 2: Tiệm cầm đồ Hoài Qua

Thời khắc tinh mơ, nửa ánh trăng vẫn còn treo trên bầu trời phía tây, sắc trời lại dần sáng tỏ. Trong Lạc An thành chăng một tầng sương mù nhàn nhạt, tuy đã dần có người xuất hiện, nhưng vẫn rất vắng vẻ.

Cạch một tiếng, một đại môn chật hẹp ở con hẻm Lạc Nam đầu đông khẽ mở. Vạt áo lụa trắng chợt hiện ra, một thanh niên cất bước ra khỏi bật cửa. Bên trong là một tiểu quan nhi đeo đầy vàng bạc, phẫy phẫy khăn thơm lưu luyến không muốn cáo biệt với người kia, nhưng không ngờ đối phương khi ở trước mặt người khác là một tình nhân dịu dàng như nước, vậy mà lúc này ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, phạch một cái bung quạt, chậm rãi bước đi.

Nghe tiếng cánh cửa kỹ quán đóng lại sau lưng, Mộ Dung Bạc Nhai cũng dừng bước. Đúng như dự liệu, bên tai chợt vang lên tiếng gió, chớp mắt bên cạnh đã có thêm người.

Không cần nhìn cũng biết người này là người đã hại hắn suốt đêm dài đăng đẳng hãm mình trong kỹ quán miễn cưỡng cười vui__ Nhị ca tốt của hắn, Mộ Dung Nam Cẩn.

Mộ Dung Nam Cẩn thấp giọng hỏi: “Danh sách đâu?”

Bạc Nhai cười lạnh hai tiếng, ngón tay nhẹ búng, một cuộn cẩm thư rơi vào lòng huynh trưởng, phẩy phẩy phiến quạt, mát mẻ nói: “Bạc Nhai tại đây đa tạ nhị ca vì tiểu đệ chi tiêu một đêm.”

Mộ Dung Nam Cẩn đã sớm không chờ nổi vội mở nhìn danh sách, nghe hắn nói thế, liền thu cuộn cẩm thư lại, hỏi: “Lời này là ý gì?”

Nam Cẩn vừa nói xong, đã bị nụ cười chói mắt mà Bạc Nhai lộ ra lúc này làm cho hồ đồ, sau đó thì nghe thấy tam đệ dịu dàng ôn hòa nói với mình: “Ngõ tầm liễu này không phải người bình thường có thể vào được, đệ đệ ta được sự khoản đãi của ca ca, tự nhiên phải tiêu pha sảng khoái một phen__ Tối qua đã đặc biệt gọi hai mươi vò Hầu Nhi Vương được ủ lâu năm từ mười tám năm trước, mời vài ba đầu bài của các kỹ quán xung quanh cùng thưởng thức.”

“Hai mươi vò…” Nam Cẩn tính toán một chút, thu nhập một năm của Kinh Giao trang tử tính ra mới có thể trả món tiền này, than thở: “Tiểu tử ngươi cũng thật xa xỉ mà.”

“Tối qua nhị ca đưa ta tới, không phải có để lại một tấm lệnh bài sao. Món tiền này đã dùng lệnh bài để thế chấp, nửa canh giờ trước đã để Tiểu Hương nhi đưa tới biệt quán của nhị ca rồi, tính ra giờ này chắc đã tới nơi.” Mộ Dung Bạc Nhai cười vô cùng sáng lạn.

Mộ Dung Nam Cẩn vừa nghe, vội lục tìm ở thắt lưng, rồi lập tức bùng nổ: “Giỏi cho con thỏ con nhà ngươi, thế nhưng, thế nhưng, ngươi biết rõ Mạc Vận nàng ghen tuông dữ thế nào mà còn gây rắc rối cho ta, ngươi…” Hắn còn chưa kịp nói xong, đã lùi ra sau ba bước, xoay người phi thân chạy đi.

Mộ Dung Bạc Nhai từ xa đứng nhìn còn không quên nhắc nhở: “Nhị ca, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, cuối năm nay đệ đệ sẽ ra ngoài nghỉ ngơi, không thể làm việc công, nhị ca nhị tẩu khoan thứ cho đệ đệ một chút a!”

Thấy bóng người đi xa lảo đảo một chút, Mộ Dung Bạc Nhai cười càng lúc càng vui vẻ. Có một hắc ảnh nhẹ phiêu phiêu đáp cạnh người hắn.

“Tam công tử, kỳ thật…” Người này tựa hồ đối với tác phong bỏ đá xuống giếng của hắn vô cùng phê phán.

Mộ Dung Bạc Nhai thu liễm nụ cười, mắt nhìn phiến quạt mỏng trong tay, lúc này hắn không còn giống như ác quỷ có thể cười nhạt làm người ta nghẹn khuất chết như vừa nãy nửa. Thời tiết còn lạnh, cũng không cần huênh hoang ra vẻ, cuối cùng hắn thu lại quạt giắt vào thắt lưng nói: “Mạc Vận sau chuyện lần này, tất sẽ trông chặt hắn, trong mấy tháng ta không ở đây không nên để xảy ra chuyện gì.”

“Vâng.”  Mạc Am nghe hắn an bài như thế, vội khom người đáp lời.

“Ngươi lưu lại trong kinh giúp đỡ chiếu cố, nếu để đại ca bọn họ tổn thương tới hắn, ta sẽ hỏi tội một mình ngươi.”

Trong bốn huynh đệ Mộ Dụng gia, hắn chỉ thân thiết với nhị ca, trưởng huynh thì lại liên hợp với tứ đệ đè ép họ. Kỳ thật hắn đối với tình thế trong Lạc Thành vô cùng không yên tâm. Chẳng qua do thương thế trên người không thể tiếp tục kéo dài, nếu không hắn thật không nguyện ý rời khỏi vào lúc này.

“Tam công tử, chuyến này đi xin hãy mang theo thuộc hạ.” Mạc Am biết Mộ Dung Bạc Nhai năm trước bị người ám toán, công lực mất hơn phân nửa, nói sao cũng không nguyện ý rời khỏi chủ nhân, vội quỳ xuống.

Mộ Dung Bạc Nhai đột nhiên phật mở cánh quạt không biết từ lúc nào đã cầm lại trên tay, mặt lộ ra nụ cười cao thâm khó dò.

Mạc Am thấy thần sắc đó, lòng nhảy dựng, không còn dám kiến nghị nữa, chớp người một cái đã không còn bóng dáng.

Nhìn mặt đường đá trống không, ý cười ngưng đọng trên mặt hắn. Ngán ngẩm nhìn theo hướng đi của huynh trưởng, lại thấp giọng gọi tên người đó vài lần.

“Chung quy…” Cuối cùng thần sắc hắn khẽ ảm đạm, cất bước rời khỏi.

Mộ Dung Bạc Nhai thay y phục vải bố, tự mình đánh một chiếc xe ngựa cũ kỹ, suốt đường ăn gió nằm sương chạy về phía nam.

Vượt qua Hoàng Hà, vòng qua Tần Lĩnh, một đường không ngừng đổi ngựa, mất mười mấy ngày cuối cùng đến được một tiểu thành ở bờ bắc Trường Giang. Lại xuôi theo phía nam, rời khỏi quốc thổ Đại Yến, là tới Nam Triều.

Đại Yến từ ngàn năm trước từng được Bạch Y giáo tương trợ thống nhất thiên hạ, sau đó trải qua bảy trăm năm, đến đời Yến Lệ Vương, lại bị tên bạo quân này làm nhân tâm quay lưng. Hiện tại thiên hạ bảy phần, Bắc Yến Nam Triều lưỡng bá đối lập, xung quanh Tề Sở Triệu Ngụy Tần năm quốc quốc lực gầy yếu, nhưng dần rục rịch muốn động, cũng không biết lúc nào sẽ lần nữa châm lên chiến hỏa.

Khi Mộ Dung Bạc Nhai tiến vào thành Hoài Qua, đã là giữa trưa. Thời tiết mùa hạ, khá nóng bức. Nhưng dù sao thành nhỏ, tuy náo nhiệt, lại không tới mức nối đuôi va đụng, so với thành lớn ở phía bắc đã yên tĩnh hơn rất nhiều. Dựa vào trí nhớ đi xuyên qua đường lớn trong thành, lại vòng qua mấy đường nhỏ, Mộ Dung Bạc Nhai cuối cùng tìm được tới nơi.

Trước mặt là mặt đường lát gạch phiến, một bức tường ám khói bụi cao vài trượng ngăn cách một phương trời, xung quanh là bình địa trống trải hơn mười trượng không hề có nhà dân cửa tiệm, trên tường gắn một tấm biển vuông vức nghiêng xuống__ Tiệm Hoài Qua.

Với một kết cấu kiến tạo không tiếp cận người như thế, nhưng lại có người tấp nập ra vào__ việc làm ăn vẫn tốt như trước.

Tuy công lực của hắn bị tổn thất lớn, nhưng dù sao căn cơ không tồi, đến gần hơn, liền nghe thấy bên trong tường viện truyền tới tiếng trả giá của quỹ phòng tiên sinh và khách nhân, hoặc là tiếng trao đổi khe khẽ giữa các quỹ phòng tiên sinh*. Vị đạo dược phấn đuổi trùng trên các kệ hàng hóa, bầu không khí trong cửa tiệm cầm đồ này, đứng từ xa đã có thể cảm nhận được.

(*Quỹ phòng tiên sinh: Người nắm giữ sổ sách, buôn bán)

Dù sao là người trẻ tuổi, Mộ Dung Bạc Nhai đè xuống tâm tình hậm hực suốt quãng đường, tay cầm roi da, quất vút lên giữa không, con ngựa khỏe mạnh chở nặng vội đi nhanh hơn.

Cửa viện to lớn không làm bậc cửa, nhưng bên trong đường lại cao hơn mặt đất một chút. Tiến vào viện, một người hỏa kế* của tiệm cầm đồ đang canh chừng nhìn thấy y, chỉ kinh ngạc một chút, vội dắt ngựa qua một bên. Tự có người khác tới dẫn y ra hậu viện.

(*Hỏa kế: Là người làm thuê, chạy việc)

“Tiêu chưởng sự mấy năm nay thế nào?” Mộ Dung Bạc Nhai vừa đi vừa hỏi người đang dẫn đường cho mình. Tiệm cầm đồ Hoài Qua này là sản nghiệp tổ truyền của nhà Tiêu quản sự lưu lại, là cửa tiệm đã hơn hai trăm năm, người của các thành trấn xung quanh đều biết ở đây lợi tức nhẹ mà danh tiếng lại tốt, nên thà đi xa hơn mười mấy dặm, cũng phải chọn nơi này để cầm cố. Mà nếu muốn tìm được nhân vật Tiêu Thanh Ngọc luôn luôn chân không chạm đất này, cũng chỉ có thể tới nơi này tìm.

“Tốt, nhưng cũng không thể nói là tốt lắm.” Hỏa kế úp úp mở mở.

“Nói vậy là sao? Rốt cuộc là tốt hay không tốt?” Mộ Dung Bạc Nhai dừng bước, cảm thấy kỳ quái. Theo lý mà nói, Tiêu chưởng sự mỗi năm đều chỉ ở lại trong cửa tiệm không quá hai tháng sẽ đi. Nhưng theo như hắn biết, từ đầu năm ngoái tới nay, Tiêu Thanh Ngọc trong mười ngày thì thường xuyên có tám chín ngày sẽ ở nhà__ Chẳng lẽ lão gia hỏa này sinh chứng bệnh khó chữa gì, không thể đi xa?

Hỏa kế cũng dừng bước, sắc mặt không bình thường, rất khó từ vẻ mặt suy đoán được nội dung bên trong.

“Ngươi nhìn cái kia__” Hỏa kế chỉ góc tường hậu viện, ra hiệu cho hắn nhìn.

Chỉ thấy dưới góc tường xám xịt, có một người trẻ tuổi thân hình khô gầy đang đứng. Người đó thân mặc bố sam màu nâu đen, eo thắt dây đới, đang đối diện tường, cúi đầu không biết đang làm gì.

Mộ Dung Bạc Nhai liếc mắt qua hỏa kế đứng bên cạnh, người đó giở khóc giở cười nói: “Y là nạn dân mà đầu năm ngoái Tiêu chưởng sự ra ngoài mang về, tên là Hoàng Linh Vũ. Nghe nói phụ mẫu của y năm kia đều bị lũ Hoàng Hà cuốn trôi, một mình y lang thang khắp nơi đến Hoài Quận thì gặp được chưởng sự. Tiêu tiên sinh vốn cảm thấy y rất khôn lanh, liền bảo y theo chưởng quỹ tiên sinh học hỏi kinh nghiệm bán buôn, không ngờ y quả nhiên chỉ một chút đã thông, rất nhanh đã nắm chắc. Hiện tại tạm thời đã thế chỗ nhị quỹ phòng rồi.”

“Nhị quỹ phòng? Đó không phải là nơi chuyên cầm cố những vật nhỏ và khế đất điền sản sao?”

“Ngươi nói đúng rồi. Có lúc cũng giúp giám định vài bức họa.”

“Vậy lúc này y không ở ngoài quầy làm việc, ở trong này làm gì?”

“Bác tiểu ca có lẽ không biết, Tiêu chưởng sự thấy y thông minh, sau thu năm ngoái đã bắt đầu dạy y tính toán sổ sách, nhưng đã học rất lâu, bàn tính vẫn hì hục lụi cụi, hôm qua lại không thể thông qua hạch toán tháng của tiệm, bị phạt đứng một ngày một đêm.”

“Phạt đứng?” Mộ Dung Bạc Nhai thập phần hồ nghi. “Ở đây luôn phạt đứng thế này sao? Đối diện tường cao? Khoảng cách không quá nửa bước?”

Không đợi hỏa kế trả lời, bên phía bờ tường truyền tới một tiếng binh, thì ra người trẻ tuổi đó cứ đứng đứng rồi tự tông đầu vào tường.

“Bác tiểu ca chắc biết rồi chứ, vừa mới qua một đêm đã ngủ gục thành như vậy, nếu không phải đứng như thế, thì không biết đã ngã bao nhiêu lần làm chó ăn bùn rồi.” Hỏa kế vừa nói, vừa nhe răng khè miệng, tựa hồ có cùng cảm giác cụng đầu vừa rồi.

Mộ Dung Bạc Nhai trầm mặc nhìn chân tường, chuyện của người khác trước giờ hắn sẽ không phí tâm cơ đi quản giáo, cho nên cũng không có xúc cảm giở khóc giở cười như hỏa kế.

Chỉ thấy Hoàng Linh Vũ đó xoa trán, mò mẫm đứng nguyên lại, sau đó đứng không được bao lâu, lại ngủ cụng đầu….

Có lẽ, Tiêu lão đầu thật sự rất đau đầu. hắn nghĩ.

___

Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Bạc Nhai gặp Hoàng Linh Vũ, lúc đó hắn không nghĩ nhiều, tiểu tử mặt vàng gầy gò này, lại có thể gây ra nhiều chuyện thị phi như thế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Oella_chan
Có bài mới 22.10.2014, 00:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8212 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Xuyên không Cổ đại] Tịnh thủy hồng liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu - Điểm: 10
Chương 3: Chó mèo một ổ

Tiệm cầm đồ Hoài Qua làm ăn khá lớn, cả học nghề và hỏa kế, tính luôn cả quỹ phòng quản tiền quản sổ sách, tổng cộng gần hai mươi người.

Mặt tiền theo kết cấu ba tầng. Tầng lầu chính giữa trổ ra vài cửa sổ áp mái, các phòng cất giữ hàng hóa, thì toàn bộ vây quanh các cửa sổ áp mái ở tầng hai. Để tránh bị ẩm thấp, ba tầng đều không có người ở, thế là một đám người đều dọn tới chen chúc trong vài gian nhà trệt bằng gạch đá ở trong viện tử.

Mộ Dung Bạc Nhai không dễ gì mới tìm được Tiêu Thanh Ngọc, chủ nhân tiệm cầm đồ này làm gì có điểm nào giống ‘lão đầu nhi’, rõ ràng là nam tử trung niên tiêu nhiên mảnh khảnh.

Nhà đá bài trí đơn giản, chỉ có vài khí cụ bằng trúc bằng đá, trên tường treo một cây cổ cầm thập phần chất lượng, còn có áo tơi nón trúc, không giống gian phòng của chưởng sự tiệm cầm đồ, mà giống nơi ở để ẩn cư thế ngoại. Tiêu Thanh Ngọc xua hỏa kế đi, Mộ Dung Bạc Nhai lập tức bái lễ.

“Nhị sư phụ.”

“Ngươi giỏi, giỏi lắm a…” Tiêu Thanh Ngọc không vội dìu y lên, đứng trước bàn bát tiên, không mặn không nhạt nhìn đồ đệ cúi đầu bái lễ.

Mộ Dung Bạc Nhai bình thường dù có tinh quái muôn hình muôn vẻ, nhưng khi ở trước mặt nhị sư phụ lăn lộn phố chợ này cũng phải thu lại tâm tư giảo hoạt, nhìn chăm chăm mặt đất, thở cũng không dám thở mạnh.

Tiêu Thanh Ngọc thấy y cúi mình không đáp, ngữ điệu dịu hòa đột nhiên thay đổi, nói: “Chuyện của Bạch Y giáo ta, từ lúc nào đến phiên ngươi nhúng tay vào? Năm trước ngươi dẫn theo nhiều người đến tổng đàn Thần Hoàng giáo gây ra một trận lớn, nhưng chỉ giết được vài binh lính rồi thì còn được gì nữa đâu? Chuốc lấy một thân thương tích, còn che giấu vi sư suốt thời gian dài, chắc muốn đợi đến khi người hầu như bị phế rồi mới tìm tới ta khắc phục hậu quả, ngươi thật giỏi a, hảo đồ đệ!”

Ngữ khí này nghe phải tựa như bị hắt nước lạnh lên người, Mộ Dung Bạc Nhai cúi đầu thầm thè lưỡi, rồi vẫn đáp: “Bẩm nhị sư phụ, Bạc Nhai không phải tự tiện tác chủ. Chỉ là Thần Hoàng giáo đó không chỉ đơn giản muốn đối địch với Bạch Y giáo. Mấy năm gần đây muốn tư trợ địch quốc, ngày càng càn rỡ. Năm trước lại tính toán thích sát những vị nguyên lão trong triều, đồ nhi cũng chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường, có thể kéo dài được ngày nào hay ngày ấy.”

Quỷ mới biết kỳ thật đây chỉ là một nguyên nhân trong đó. Mà nguyên nhân khác, là tiểu tình nhân của nhị ca hắn vì thất thủ mà rơi vào tổng đàn kia, khiến Nam Cẩn khẩn trương muốn tự mình xông vào. Có chuyện thì đệ thay huynh nhọc lòng, hắn chỉ có thể đánh ngất huynh trưởng, mang người xông loạn vào tổng đàn đó, giết vài hộ pháp, thuận tiện mang người về, nếu không cũng sẽ không bị thương lợi hại như thế.

Tiêu Thanh Ngọc trừng mắt nhìn hắn nửa ngày, cười lạnh nói: “Ta còn không biết rõ tật xấu tâm khẩu bất nhất của ngươi sao?”

Mộ Dung Bạc Nhai vẫn rất sợ sư phụ, lúc này chỉ cảm thấy bản thân hầu như sắp bị mục quang đó đóng thẳng vào đất, mồ hôi lạnh tuôn trào. Cuối cùng, Tiêu Thanh Ngọc nói: “Nội thương của ngươi, trước hết ở lại trong tiệm, ta từ từ nghĩ cách cho ngươi.”

Mộ Dung Bạc Nhai đang muốn lui ra thạch thất, Tiêu Thanh Ngọc đột nhiên gọi hắn lại.

“Ra ngoài thì gọi tiểu tử đang bị phạt đứng ở chân tường, phòng trước kia ngươi ở hiện tại đã nhường cho tiểu tử này, hai người các ngươi ở chung một phòng đi. Thuận tiện bảo y không cần đứng nữa, hôm nay luyện bàn tính đủ bốn canh giờ. Nếu dám ngừng lại, thì lại trở về đứng một ngày một đêm.”

***

Mộ Dung Bạc Nhai tới chỗ ở của sư phụ, cuối cùng không còn phải cố kỵ những sự vụ câu tâm giác đấu nữa, cũng không cần đề phòng thích khách thời thời khắc khắc, tâm tình thoải mái, buổi trưa liền ăn hết ba chén cơm lớn, vừa chạm giường liền ngủ thiên hôn địa ám. Tuy hắn tình nguyện không ăn cơm tối ngủ thẳng tới sáng, nhưng lại không được như nguyện. Trên mặt đột nhiên bị vật gì đó nóng nóng ấm ấm phủ lấy, Mộ Dung Bạc Nhai bừng tình giấc, tự động siết chặt mạch môn của người kia.

Thứ nhìn thấy, chỉ là một mảng hôn ám, đã tới thời khắc lên đèn, ánh đèn yếu ớt lắt lư chỉ có thể chiếu sáng được gương mặt của người đứng đó, ẩn ẩn phân biệt được chính là Hoàng Linh Vũ ở chung phòng với hắn.

Hắn thầm kinh ngạc, sau khi bị thương hắn lại kém đến thế sao, nếu người trước mắt này mang ý xấu với hắn, thì lúc này hắn đã thân đầu hai nơi.

“Ngươi làm gì?” Hắn hỏi, lộ rõ không vui.

Đối phương lại nghiêng đầu thập phần chuyên chú nhìn hắn chăm chăm, lúc sau mới bình bình nói: “Buông tay.”

Hoàng Linh Vũ và hắn vừa nhận thức, không muốn gây nhiều thị phi. Chỉ là nhìn gương mặt đầy bụi của hắn nằm trên chăn màn sạch sẽ, càng nghĩ càng cảm thấy không thoải mái, quả thật cứ như con sâu róm bò trong ngực, ngay cả tính toán cũng không thông thuận. Thế là mới đến hỏa phòng lấy nửa chậu nước ấm tới lau mặt cho hắn. Thì ra diện mạo dưới lớp bụi này đoan chính dễ nhìn như vậy, tuy không phải là dáng vẻ nhất lưu, nhưng dù sao cũng hợp mắt hơn y nhiều, khiến y không tự chủ được nảy sinh tâm tư muốn bắt người để sử dụng hằng ngày, mười phần thì tám chín phần đã có thể làm cho các bà các cô bên đó hạ giá gạo giá rau.

Mộ Dung Bạc Nhai thả lỏng bàn tay kiềm chặt như càng cua, Hoàng Linh Vũ có phần không vui, ném khăn lau lên mặt kẻ đồng phòng: “Tự lau đi.” Nói xong, lại ngồi trước đèn ngắt ngứ bắt đầu tính toán, còn nói: “Đã qua giờ cơm tối, trong hỏa phòng còn thừa lại chút cơm rau.”

Mộ Dung Bạc Nhai vốn đang tức giận vì bị đánh thức, thấy thái độ Hoàng Linh Vũ cứng nhắc, lập tức không nhịn được nặng nề hừ một tiếng. Nghĩ lại mấy tháng nay ở nhà, thấy nhị ca và tân tình nhân đó khanh khanh ta ta, trong lòng càng thêm bất bình, lại hừ thêm hai tiếng như đang giận dỗi.

Hoàng Linh Vũ nghe được tiếng này, sau đó lại hai tiếng nữa, bàn tính trong tay chậm rãi dừng lại, từ bàn sách quay đầu lại nhìn. Giường thấp ghế cao, Hoàng Linh Vũ eo ngắn Mộ Dung Bạc Nhai thân cao, hai người trẻ tuổi mục quang chạm nhau như vậy, vừa vặn ngang hàng đối xứng.

Hoàng Linh Vũ thấy khăn lau bị ném đi tùy tiện, một đoạn rớt trong bồn nước, một đoạn kéo lê trên sàn, nhãn thần có chút không vui, chậm rãi nói: “Phòng này không phải chỉ có một mình ngươi. Thu dọn cho tốt thứ mình đã dùng qua.”

“Hừ hừ, khi ta ở trong gian phòng này, cũng không biết ngươi đang bú sữa mẹ ở đâu kìa.”

Nếu nói tới tính tình, Hoàng Linh Vũ kỳ thật còn ương ngạnh hơn hắn một chút. Càng huống hồ tối qua bị phạt đứng suốt đêm, tiếp đó lại liên tục mấy canh giờ ngồi tính bàn tính mà y không thích nhất. Vậy mà còn có người chia sẻ mảnh thiên địa nhỏ khó có được của y, không muốn cũng phải tức giận.

Hai người trẻ tuổi đầu óc nóng nảy ngươi một mắt ta một lời đấu đá nhau. Mộ Dung Bạc Nhai tự nhiên là kiến thức uyên sâu, bác học giỏi nói, trong triều đã quen đấu với các gian thần, mở miệng ra không cần dùng từ dơ bẩn cũng vẫn có thể chửi rủa được tới tận mười tám đời tổ tông người ta. Hoàng Linh Vũ thì luôn cùng khách của tiệm luyện công phu mài dao trên miệng, hiểu biết chính xác cách dung hợp miệng và tai lan truyền tới khí quan nào đó thông qua hành vi nào đó, tới mức người nghe không hiểu sao toàn thân run rẩy. Hai người gây với nhau quả thật chính là sang hèn cùng thưởng, dung hội những thứ hỗn hợp từ cổ chí kim.

Đợi đến khi Tiêu Thanh Ngọc được hỏa kế trông đêm dẫn tới trước cửa phòng, hai tên nhóc này đã lên trên giường vặn bẻ nhau. Hoàng Linh Vũ đang bị Mộ Dung Bạc Nhai áp dưới thân, đau kêu hừ hừ như con mèo bệnh, nhưng từ đầu tới cuối không chịu nhận thua. Mộ Dung Bạc Nhai cưỡi trên người y, đỏ mắt nghiến răng ken két.

Gối đầu chăn màn trên giường bị cuốn thành một đống, chậu nước khăn lau dưới đất bị đá sang một bên, cảnh tượng muốn hỗn loạn bao nhiêu thì hỗn loạn bấy nhiêu.

Tiêu tiên sinh ôn nhiên cười hai tiếng, tên trực đêm bênh cạnh rùng mình, chỉ nghe hắn hòa ái nói: “Các ngươi đang thể hiện thể lực và tinh lực của mình sao? Rất tốt! Bạc Nhai sáng mai ngươi đứng tấn sáu canh giờ.”  Nhìn sang Hoàng Linh Vũ, cười: “Linh Vũ thì đứng hai canh giờ là được rồi, bốn canh giờ còn lại thì đi luyện bàn tính. Chẳng qua ngươi hôm nay và ngày mai đều tính là nghỉ phép, tháng sau sẽ phải trực đêm hai bữa để bù lại__ Đương nhiên, việc buổi sáng của hai ngày đó vẫn phải làm. Nếu vì ngủ gục mà xảy ra vấn đề, phạt gấp trăm lần.”

Hai người đang quần nhau vừa nghe, mặt liền đổ sụp. Tại sao vì một người không liên quan, vì tranh chấp hơn thua vài câu, mà phải bỏ ra cái giá lớn như thế. Chẳng lẽ quả nhiên như thế tục vẫn nói__ chó mèo một ổ, không thể yên bình?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 211 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Soupspoon, ta la ta và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.