Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 158 bài ] 

Hoàng Thượng không thể ăn ta - Thẩm Du

 
Có bài mới 03.09.2014, 12:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8856 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Hoàng Thượng không thể ăn ta - Thẩm Du - Điểm: 12
Hoàng Thượng không thể ăn ta!

Tác Giả:Thẩm Du

Thể loại: Cổ đại, cung đình, Sạch, Sắc, Sủng, hài vô đối

Edit:  Ishtar, Ashita Iku, Gom Tang_E, Bạch Tiểu Phi

Beta: Lam Phượng Hoàng

Nguồn: Sưu Tầm

Tổng Cộng: 125 Chương PN: 26 Chương




Giới thiệu nội dung


Bạn chán ghét Nam chính, nữ chính bị ngược sau khi xuyên qua?

Bạn không thích Văn để khôi hài nhưng không hề có chút khôi hài?

Bạn không thích nữ chính xuyên qua luôn có N Nam chính?

Mình cam đoan truyện này là 1VS1.

Mình không viết kiểu Bình luận, cho dù có viết mình cam đoan truyện này tuyệt đối ngọt ngào.

Sau khi Nữ chính xuyên qua, người đầu tiên gặp là Nam chính.

Nam chính là một Hoàng đế.

Không có hậu cung nhé!

Mình ghét hậu cung!

Nam chính là một người nham hiểm, vô cùng nham hiểm. Nhưng siêu cấp cưng chiều nữ chính.

Nếu không cẩn thận ăn nữ chính sẽ làm Võ công nam chính tăng mạnh, thân thể cường tráng hại nữ chính luôn phập phồng nam chính sẽ ăn nàng.

Tính cách nữ chính thật đáng yêu nha, đa số Nam phụ sau này gặp nàng đều thích nàng, nhưng sau này nàng bị Nam chính thu phục. Quả thực nữ chính không hề có ý định trèo tường.

Nữ chính trong truyện này vô cùng may mắn, chẳng những được ăn Linh Đan diệu dược, ngẫu nhiên còn được ngồi lên chức Minh chủ võ lâm, ORZ ( hình này là hình người quỳ mộ ra vẻ bái phục sát đất)

Bên trong truyện còn xuất hiện một tiểu chính Thái (bé trai) rất nham hiểm.

Cuối cùng mọi người đều hạnh phúc mỹ mãn!



Giới Thiệu


“Mình thực sự không giành bạn trai của bạn mà!”

Đáng tiếc vô dụng, tuy rằng cô đã nói muốn rách cả miệng, nhưng rõ ràng cô nữ sinh sắp mất đi lý trí vẫn phẫn nộ đưa tay đẩy…

Cô liền từ mái nhà lầu 7 ngã xuống …

“A a a… Cứu mạng! ! !”

Tiếng thét chói tai của cô hòa lẫn cùng với người đi đường, cảnh vật trước mắt bay vút, cô nhìn thấy bà Trương đang phơi hạt tiêu ở sân lầu hai …

Nói như cô đã sắp, sắp rơi xuống đất ?

Rất oan !

Cô hoàn toàn không có ấn tượng với bạn trai của cô nữ sinh đó, thế nhưng lại vì loại tội danh này mà đánh mất mạng nhỏ của mình?

Oan quá… Trong lòng, Quý Ngữ Hàm đột nhiên phát hiện thế giới im lặng.

Toàn bộ tiếng rao hàng của những người bán hàng rong, tiếng còi xe nhấn inh ỏi, riếng thét chói tai của mọi người đều biến mất không thấy, bên tai chỉ nghe được đến tiếng gió vù vù.

Tiếng gió?

Đúng vậy, cô vẫn còn đang rơi xuống.

Không phải đã sớm nhìn thấy lầu hai sao, sao cô vẫn chưa ngã xuống mặt đường nhựa?

Quý Ngữ Hàm rùng mình một cái giữa không trung.

Rơi đi rơi đi, mặc kệ nó, một chút cũng không vội mà ngã xuống đi…

“A…”

Cảm giác phía sau lưng đập lên cái gì đó, Quý Ngữ Hàm theo bản năng kêu lên sợ hãi.

Quả nhiên là ước gì được đó, về sau cô cũng không dám miên man suy nghĩ nữa!

… Lại còn có về sau sao, aizz.

Các ý niệm luôn chuyển hỗn loạn trong đầu, cô kinh ngạc phát hiện mình còn có thể suy nghĩ như bình thường.

Còn chưa chết sao?

Nhưng cảm giác hiện tại không giống vừa rồi.

Tốc độ rơi xuống rõ ràng chậm lại, hai bên thân thể còn giống như không phải là không khí, mà là…

Tựa như cô đã xuyên qua một khối bông cực nóng.

? ? ?

Đó lại là cái gì?

Nóng đến mức đầu đầy mồ hôi, ngay cả hô hấp cũng bắt đầu khó khăn, điều đầu tiên mà Quý Ngữ Hàm nghĩ đến chính là xuyên qua.

Nhưng sao lại nóng như vậy?

Chẳng lẽ nàng xuyên vào trong cái lò nướng sao?

Trời ạ, nàng cảm thấy mình sắp chín rồi.

Có ai không! Mau mở cửa lò nướng ra đi!

Đang nghĩ, nàng lại bắt đầu cảm nhận được cảm giác mát mẻ…

Sai, là rất mát mẻ!

Quần áo của nàng … Vì sao đều biến mất?

Chẳng lẽ bị nướng thành tro bụi bên trong “Lò nướng”?

Khuyến cáo nặng: Truyện đủ thể loại 3S (Sạch, Sắc Sủng), cộng thêm thể loại hài vô đối, mong các bạn khi đọc truyện này đừng nên đọc chốn đông người, dễ bị tác dụng phụ do nghẹn cười bị nội thương, hay cười quá dễ bị hiểu lầm ^^~

Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng nhé!

khuyến cáo, nên không chịu trách nhiệm về sau!




Chương 1. Bi kịch lần đầu tiên gặp mặt

Ngay cả thời gian bi phẫn Quý Ngữ Hàm cũng không có, "Tùm tùm" một tiếng, nàng đột nhiên rơi vào trong nước.

A a a...

Vẫn chưa kịp suy nghĩ đã xảy ra chuyện gì, Quý Ngữ Hàm trợn mắt há hốc mồm mà nhìn mỹ nhân trước mặt.

Thật sự rất đẹp...

Đây là người thật sao? Đây là người thật sao? Đây là người thật sao...

Trong đầu nàng càng không ngừng lặp lại những lời này.

Ở hiện đại ảnh chụp mỹ nữ đã qua photoshop cũng kém xa vạn phần so với mỹ nhân trước mắt!

Trong nháy mắt Quý Ngữ Hàm liền suy nghĩ "Nếu mình là nam nhân thì tốt biết bao nhiêu".

Nhưng nàng lập tức liền ý thức được, hiện tại không phải thời điểm nhìn mỹ nhân đến chảy nước miếng.

Bởi vì vị mỹ nhân này... đang tắm.

Gần như thân thể của Mỹ nhân đều ở dưới nước, chỉ có một bộ phận nhỏ đường cong duyên dáng của xương quai xanh lộ ra từ giữa tóc đen.

"Ực"...

Quý Ngữ Hàm không thể tiếp tục nhìn nữa, nàng tự nhắc nhở chính mình!

Dưới tình huống này mà còn chảy nước miếng với mỹ nhân, nàng nhất định sẽ bị Hộ Hoa Sứ Giả hành hung.

Nhanh chóng quét hai mắt chung quanh, nàng phát hiện đây là một hồ nước lớn, bốn phía cây cối um tùm, không có cột điện, xa xa cũng không nhìn thấy nhà cao tầng.

"Việc này... Xin hỏi một chút, nơi này có tivi, báo chí,… hay không?"

Tóm lại dưới lầu nhà cô nhất định không có nơi như vậy, hiện tại nhất định là cô đã xuyên qua.

Dù sao cô cũng muốn biết mình chạy đến cổ đại hay là vài chục năm trước.

Bởi vì nói chuyện với mỹ nhân, Quý Ngữ Hàm thực không thể làm gì khác đành phải nhìn mặt người ta.

Đôi mắt thật đẹp...

Đôi mắt tinh tế, thật dài, như một ao nước mùa xuân, sóng sánh mị hoặc, khiến người nhìn thật sự muốn...

"Ực"... Lại chảy nước miếng.

Nhịn xuống, nhịn xuống!

Quý Ngữ Hàm lại nhắc nhở chính mình.

Mỹ nhân nhìn nàng trong chốc lát, nhẹ lắc lắc đầu.

Xem ra là cổ đại.

"Khụ, vậy không quấy rầy cô tắm rửa, tôi đi trước?" Quý Ngữ Hàm có chút thử hỏi.

Hẳn sẽ không đơn giản mà đồng ý để cô đi như vậy?

Đây chính là cổ đại bảo thủ đó...

Quả nhiên, mỹ nhân hơi hơi nheo mắt, thần sắc nghiêm khắc hẳn lên.

"Tôi là nữ!"

Quý Ngữ Hàm vội vàng thanh minh, "Việc này, ta cũng không biết vì sao mình có thể rơi vào trong hồ này."

"Tôi thật sự không có ý nhìn lén cô, kỳ thật tôi cũng không thấy gì hết, thật đó!"

Cô cố gắng lộ ra một nụ cười chân thành, giải thích lung tung nửa ngày, mỹ nhân vẫn dùng vẻ mặt giống như vừa rồi nhìn cô.

"Không tin cô cúi đầu nhìn xem, tôi thật sự không nhìn thấy gì mà..."

Đôi mắt mỹ nhân liền nhìn chăm chú lên mặt nàng, không có ý định cúi đầu.

Hu hu... Chẳng lẽ cô còn chưa giải thích rõ ?

"Thật đó, nếu tới nhìn lén cô, sao chính bản thân tôi lại có thể không mặc quần áo..." Quý Ngữ Hàm lộ vẻ mặt đau khổ giải thích.

Rốt cục vẻ mặt có biến hóa một ít, ánh mắt mỹ nhân không còn nghiêm khắc, nhưng vẫn còn có chút hoài nghi nhìn nàng chằm chằm.

Ặc...

Quý Ngữ Hàm suy đoán, "Không phải cô không tin tôi là nữ nhân chứ?"

Rất có thể, tuy rằng khuôn mặt của mình rất nữ tính, nhưng không phải nói cổ đại có rất nhiều mỹ nam hay sao?

Có lẽ mỹ nhân nghĩ cô là một tên háo sắc đẹp trai.

Mỹ nhân không hề có phản ứng với câu hỏi này.

Khụ, chuyện này...

Quý Ngữ Hàm khẽ cắn môi, từ trong nước lộ một chút thân mình ra, "Cô xem, tôi có ngực, tôi thật sự là nữ."

Hu hu!

Kỳ thật cô chỉ lộ dưới xương quai xanh ra một chút, hơn nữa cánh tay che trước ngực, nhìn cũng không thấy cái gì.

Cho nên mỹ nhân vẫn không có phản ứng gì.

Nhưng mà nhìn vẻ mặt Quý Ngữ Hàm giống như tráng sĩ cắt cổ tay, ‘nàng ấy’ vẫn thật sự cúi đầu nhìn thoáng qua.

"Vậy, ta có thể đi được chưa?" Quý Ngữ Hàm do dự hỏi.

Vẫn như cũ, không có phản ứng.

"..." Mỹ nhân thật ít nói.

Vậy rốt cuộc có được phép đi hay không đây?

Giống như thăm dò, Quý Ngữ Hàm di chuyển về phía bờ.

... Mỹ nhân cũng không nói một lời liền theo sát nàng.

"..." Được rồi, xem ra vị mỹ nhân này vẫn không tin, không muốn thả nàng đi.

Cắn răng lại cắn răng, Quý Ngữ Hàm không thèm để ý nữa.

Đều là nữ, hơn nữa bộ dạng người ta còn đẹp hơn mình, có gì phải sợ !

Cánh tay xê dịch xuống phía dưới, Quý Ngữ Hàm lộ ra một chút..., "Cô xem, ta thật sự có ngực."

Hu hu...

Ánh mắt vốn vẫn nhìn chăm chú lên mặt Quý Ngữ Hàm, khi nhìn thấy vẻ mặt nàng bi phẫn, giống như cảm thấy chơi rất vui, tầm mắt của mỹ nhân di chuyển nhìn xuống phía dưới, dừng ở ngực nàng.

Nhìn một vòng, tầm mắt lại quay lại trên mặt nàng, trên mặt vốn có chút lạnh nhạt lộ ra một chút ý cười.

Đúng là mây tan, sương tạnh, ngày xuân tuyết tan, đôi mắt tinh tế hơi hơi nheo lại, vô cùng mị hoặc.

"..."

"Ực"... Quý Ngữ Hàm nhìn đến ngây người.

Khụ, bình tĩnh, bình tĩnh.

"Cô nhìn thấy chứ? Tôi thật sự có ngực."

Ý cười trong mắt Mỹ nhân càng sâu sắc, chậm rãi đứng lên từ trong nước, lộ ra nửa người trên, rốt cục đã mở miệng ——

"Ta không có."

"..."

Quý Ngữ Hàm nhìn bờ ngực bằng phẳng của "Mỹ nhân", trước mắt lóe ánh sáng chói lọi... Ngã quỵ về phía sau, hôn mê.

Ngã quỵ thì ngã quỵ đi, mấu chốt là ——

Nàng ngã vào trong hồ nước, trên mặt nước nổi lên hai đường tơ máu... Người nào đó không… không chịu nổi, đã chảy máu mũi.

Đưa tay kéo Quý Ngữ Hàm té xỉu từ trong nước ra, mỹ nhân vung tay, trong không khí giũ giũ, lắc lắc... nàng.

Cảm thấy hiệu quả làm khô nàng như vậy cũng không tệ, đi đến bên bờ, cầm áo choàng bao lấy Quý Ngữ Hàm.

"Thanh Long."

Rõ ràng tâm tình Mỹ nhân rất tốt, giọng ra lệnh khoái trá.

"Có thuộc hạ."

Một bóng người lướt tới trước người hắn, ánh mắt khó nén tò mò nhìn Quý Ngữ Hàm bị hắn chộp trong tay.

Vừa rồi hắn ta luôn luôn canh giữ bên cạnh, cũng tận mắt thấy vị tiểu thư này từ trên trời giáng xuống, rơi vào trong hồ.

Hồ không có cây đại thụ nào, rốt cuộc nàng rơi từ chỗ nào xuống vậy?

Cũng vì vậy nên Chủ nhân mới không trực tiếp ném người đi, ngược lại còn nắm trong tay?

"Hong khô nàng ấy, mang về cung."

"Vâng."

Thanh Long tiếp nhận Quý Ngữ Hàm còn đang hôn mê, nhanh nhẹn nhảy lên, dùng dây thừng nhỏ buộc giữa hai cây đại thụ, sau đó treo người lên "Phơi nắng".

Núi rừng gió lớn, nhìn người nào đó đang quấn áo bào trắng, treo trên dây thừng đón gió lung lay, Đoan Mộc Ly nổi lên thiện tâm hiếm có.

"Tháo xuống, phơi trên tảng đá đó đi."

"Dạ."

Chủ nhân luôn luôn chú trọng hiệu suất lại ra loại mệnh lệnh này, Thanh Long rất kinh ngạc, nhưng vẫn nghe theo.

Đoan Mộc Ly đã mặc xong quần áo, vừa lòng nhìn người trên tảng đá lớn kia.

"Một nén nhang sau lật mặt phơi, để mau khô một chút."

"Thuộc hạ tuân chỉ."

Đây là người, không phải đang phơi nắng đồ ăn đâu...



Đã sửa bởi Askim lúc 04.09.2014, 11:57, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Nanatrang, Song Ngư nhi, Tiểu Du Nhi, Tongchuta, XauNhukOnGau, antunhi, crazy lady, searatsuki, tysg1996, xa@doc, xichgo
     

Có bài mới 03.09.2014, 12:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8856 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Cổ đại hài Sủng] Hoàng Thượng không thể ăn ta -Thẩm Du - Điểm: 12
Chương 2. Ăn quả táo cũng có thể gây tai nạn chết người

Nhưng khi chủ tớ đối thoại với nhau thì thần sắc vẫn bình thường, hoàn toàn không cảm thấy bọn họ dùng từ có gì không đúng.

Gật gật đầu, Đoan Mộc Ly cũng không thèm quan tâm chuyện bên này nữa, nhàn nhã đi về hướng phía ngoài rừng, định hồi cung trước.

Để lại Thanh Long, là một trong tứ đại thị vệ bên người Đoan Mộc Ly đã vào cung từ nhỏ.

Tuy rằng hắn không phải chủ nhân, nhưng bởi vì quan hệ mật thiết được Hoàng Thượng tín nhiệm, ở trong cung địa vị cực cao.

Cho nên...

Loại chuyện "Phơi nắng làm thức ăn " này vốn là chuyện của tiểu thái giám ở ngự thiện phòng, đừng nói làm, hắn ngay cả xem cũng chưa thấy qua.

Đi trở mặt khối "Thức ăn " khổng lồ này, Thanh Long cảm thấy thời gian trôi qua thật buồn tẻ, hắn cần tìm một thứ tiêu khiển đến để giết thời gian.

Nhìn chung quanh, hắn cầm theo kiếm đứng dậy, tính đi săn, vừa làm thịt nướng vừa ‘phơi nắng thức ăn’ của hắn.

Chủ ý này không tồi, nhưng chờ hắn cầm lấy gà rừng trong tay, cười vui vẻ quay về...

Gặp quỷ thật, ‘thức ăn’ đã biến mất!

——— ————

Kỳ thật Quý Ngữ Hàm căn bản không biết chính mình sau khi hôn mê đã xảy ra chuyện gì, cũng không phải muốn chạy trốn.

Khi nàng mở mắt ra liền phát hiện tứ chi của mình dang rộng, nằm bò thành một khối lớn trên tảng đá, bên người không có những người khác.

A a a... "Mỹ nhân" kia lại chính là nam nhân !

Đây là suy nghĩ duy nhất của nàng sau khi thanh tỉnh.

Nghĩ tới lúc trước chính mình còn cường điệu "Ta có ngực", Quý Ngữ Hàm đã muốn ngất xỉu đi.

Rất bi phẫn !

Bởi vì loại cảm xúc này, nàng căn bản là không muốn ở bên hồ này ngốc nghếch thêm một giây nào, thở phì phì bỏ chạy.

Chạy… Chạy... Nàng liền lạc đường.

Vốn sẽ không biết phải làm gì để đi ra khỏi rừng cây này, hơn nữa đi tới đi lui, ngay cả phương hướng đều tìm không ra, Quý Ngữ Hàm khóc không ra nước mắt hoài nghi mình đang luôn luôn đảo quanh ở một chỗ.

Càng làm cho nàng bi phẫn là...

Rừng rậm lớn như vậy thế nhưng không có cây ăn quả!

Nàng từ buổi sáng đã bị nữ sinh kia kéo đến nơi này, đến bây giờ thì mặt trời đã ngã về phía tây.

Hơn nữa hiện tại cũng không biết trong rừng cây đi mấy giờ rồi, thật sự rất đói!

Nhưng thật ra không hề thiếu động vật nhỏ chạy tới chạy lui, nàng lại không biết săn thú, hiện tại chỉ có thể nhìn chằm chằm cành lá sum xuê trên đỉnh đầu, hy vọng những cây cổ thụ không biết tên này có thể xuất hiện một gốc cây biến dị.

Hu hu, cho nàng một quả dại ăn cũng được mà!

Không biết có phải cầu nguyện của nàng linh nghiệmhay không, trên cây trước mắt thế nhưng thật sự xuất hiện một quả hồng hồng, một quả táo mờ mờ ảo ảo gì đó.

Hai mắt lập tức tỏa ánh sáng, ổn định, ổn định nào!

Liên tục chớp chớp mắt vài lần, Quý Ngữ Hàm muốn xác định không phải mình bị ảo giác, miễn cho bị mừng hụt.

Ha ha ha, quả táo còn ở đó!

Đó là thật sự!

Mừng rỡ bắt đầu vươn cánh tay xắn tay áo, Quý Ngữ Hàm nhặt lên hòn đá nhỏ trên mặt đất ném lên trên cây.

Lúc quả táo rơi xuống, Quý Ngữ Hàm mắt tỏa ánh ánh sáng them khát mà nhào lên phía trước.

Có thức ăn !

Ha ha ha, cảm giác này giống như là bữa tiệc Mãn Hán đang mở ra ngay trước mặt!

Lau quả táo, nàng "Răng rắc" một ngụm cắn xuống, hương vị quả táo ngọt ngào trong nháy mắt tràn đầy trong miệng.

Ừm... Không có hóa chất nên ăn ngon thật!

Cũng không biết có phải vì đói kịch liệt hay không, mà Quý Ngữ Hàm cảm thấy, quả táo này so với quả táo hiện đại thật sự ăn ngon gấp vạn lần a!

Lúc đang cắn quả táo cảm thấy mỹ mãn, nàng đột nhiên nghe thấy một tiếng hét chấn động trời cao——

"A a a a—— "

Quý Ngữ Hàm hoảng sợ, quả táo trong tay thiếu chút nữa rớt xuống, liền vội vàng đón lấy, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Ba người mặc trang phục nam nhân đangnhìn nàng như gặp quỷ, ánh mắt phẫn nộ, như là hận không thể trực tiếp đem nàng "Phách phách phách" mà băm thành thịt làm nhân bánh.

Ách...

Nàng vừa xuyên qua, nhưng khuôn mặt này, ở cổ đại nàng vẫn chưa hề giết người phóng hỏa cướp người phá hàng đó nha!

Sau khi kêu sợ hãi, ba nam nhân kia giống như hoàn hồn, chuẩn bị chạy về hướng này.

Cảm thấy không ổn, Quý Ngữ Hàm bỏ chạy.

Nhưng mà ăn no mới có khí lực chạy trối chết, nhất là quả táo trong rừng rậm lại rất quý giá...

Cho nên Quý Ngữ Hàm không bỏ được cầm trong tay quả táo, vừa ăn vừa chạy.

Nàng cảm tạ thói quen tự lập từ nhỏ của mình!

Cũng bởi vì thói quen ngủ nướng, lại sợ muộn, toàn bộ ba năm trung học, bữa sáng vẫn là vừa chạy như điên vừa giải quyết, mới luyện thành công phu vừa ăn vừa chạy này!

Giờ khắc này, Quý Ngữ Hàm vô cùng hoài niệm thời gian học trong lớp của Thầy Từ của những năm trung học.

Thầy Từ, em đã hiểu lầm thầy !

Thì ra thầy vẫn chịu nhục vì huấn luyện chúng em năng lực thích ứng sau khi xuyên qua, nên mới có hình phạt nghiêm trị biến thái khi đến trễ như vậy.

Thầy Từ, thầy là người tốt!

Em thề sau này không bao giờ rủa thầy khi mua mỳ ăn mà không có bột nêm nữa!

Trong lòng nghĩ như vậy, Quý Ngữ Hàm lại nghe đến một tiếng kêu to.

"Không được ăn nữa!"

A? Thì ra là giành ăn ?

Xem ra cũng vì trong rừng quá đói, cho nên phẫn nộ nàng có thể tìm được quả táo.

"Nghĩ thông suốt ", Quý Ngữ Hàm dùng tốc độ nhanh hơn, hai ba lần cắn giải quyết quả táo để rảnh tay.

Khụ khụ khụ...

Ăn nhanh quá, hạt táo cũng nuốt xuống.

"Ngay cả hạt cũng nuốt luôn? !"

Ba nam nhân phẫn nộ kêu to, vọt nhanh lại, bắt lấy Quý Ngữ Hàm lắc lắc không ngừng nghỉ.

"Nhổ ra, mau nhổ ra!"

"Ê, các ngươi là nam nhân, đói bụng có thể săn thú mà!"

Bị người ta nắm lấy cổ chân lắc mạnh trong không trung, Quý Ngữ Hàm vội vàng kêu to.

"Ụa... Đừng lắc nữa, ụa..."

"Mau phun ra, phun ra ngay!"

Không có nghe lời của nàng, thấy nàng đang nôn khan, nhưng không ói ra được gì, ba nam nhân đều nóng nảy, lắc càng mạnh tay hơn.

Tần suất này, có thể sốc hết ruột gan người khác.

"Ụaaa..."

Trước mắt Quý Ngữ Hàm đều là ánh sao, không nói đượcmột lời, chỉ có thể không ngừng nôn khan.

"Ụa, ụaaa!"

Ba nam nhân này còn không có nhìn ra sao?

Hiện tại có kêu "Ói, đi, cho, tiền" cũng vô dụng, có thể ói được, nàng đã sớm ói ra!

Lắc đến mức tay cũng đều đau, ba nam nhân kia cũng không làm Quý Ngữ Hàm ói"Quả táo" kia ra, dần dần mất đi lòng tin.

Dựa theo tình huống bình thường, vừa ăn lại bị lắc đến như vậy, đã sớm nên ói ra hết.

Liếc mắt một cái, ba cái người nọ đồng thời buông tay.

"Phù phù" một tiếng, Quý Ngữ Hàm sắp bị vắt thành bánh quai chèo ngã trên mặt đất.

May mắn bên trong rừng rậm bùn đất xốp, ngã té cũng không đau.

Quỳ rạp trên mặt đất chờ lục phủ ngũ tạng cuả mình giống như chạy nhầm sang chỗ khác du lịch trở về vị trí cũ, Quý Ngữ Hàm bi phẫn.

Chẳng lẽ là dáng vóc của nàng quá xấu?

Nàng rốt cuộc xuyên đến chỗ nào vậy?

Đến bây giờ thế nhưng ngay cả một người bình thường cũng chưa từng thấy qua!

"Hiện tại làm sao bây giờ?" Nam nhân A tức giận đưa mắt nhìn Quý Ngữ Hàm quỳ rạp trên mặt đất.

Nam nhân B rút kiếm ra, đề nghị, "Hiện tại Tiên Hạc Quả đã bị nàng ta ăn mất, dứt khoát đem nàng ta hầm chín mang đến cho chủ nhân đi! Hẳn là cũng có công hiệu giống như ăn Tiên Hạc Quảvậy!"

"Mi điên à, chủ nhân làm sao có thể đồng ý ăn thịt người!" Nam nhân C lập tức phản đối.

Nam nhân A chợt nảy ra sáng kiến, "Chúng ta nói là săn đầu lợn rừng, lừa chủ nhân ăn!"

"..." Quý Ngữ Hàm chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

Cái gì Tiên Hạc quả?

Cái gì công hiệu?

Nàng đã đoán sai, những nam nhân này căn bản không phải đang tức nàng ăn "Quả táo" đó?

Hu hu, kia, rõ ràng là quả táo ăn rất ngon, có gì đặc biệt đâu chứ?

"Không được, không thể một hơi đều ăn hết ‘Một cái đầu”, chủ nhân sao có thể ăn nhiều thịt như vậy?"

"..." Đúng đúng đúng, Quý Ngữ Hàm lập tức cảm thấy vị "Chủ nhân" không biết là tròn hay méo là đồng chí tốt.

Không thể rượu chè, ăn uống quá độ!

Về phần chính mình bị dùng "Đầu" làm từ để đếm...

Nhịn đi, trước mắt mạng nhỏ quan trọng hơn!

"Vậy..."

Nam nhân B do dự một chút, lại đề nghị, "Bằng không chúng ta sẽ tìm nhiều cao thủ lại đây, hợp lực đem chủ nhân hàng phục, buộc ngài ấy ăn hết? Cho dù sau này muốn trừng phạt, tốt xấu gì ngài ấy cũng là đem Tiên Hạc quả ăn rồi, có ói ra cũng không được."

Hai nam nhân khác đều trầm mặc suy nghĩ về chủ ý khả thi này.

Tuy rằng làm như vậy, sau này bị trừng phạt có khả năng sẽ thực đáng sợ, nhưng đối với chủ nhân thật ra là tốt nhất.

Ba nam nhân đều là một lòng trung thành, sau khi liếc mắt nhìn nhau vài lần, đồng thời gật đầu, "Tốt, cứ làm như vậy đi!"

Làm sao tốt chứ?

Một chút cũng không tốt!

Quỳ rạp trên mặt đất đứng dậy không nổi Quý Ngữ Hàm vội vàng lên tiếng ngăn cản, "Không được, chủ ý này tệ hết biết!"

"Câm miệng, Ít nói nhảm đi!"

Ba nam nhân đồng thời phẫn nộ quát nàng ngưng lại.

Quý Ngữ Hàm làm sao có thể câm miệng, cố sức trở mình, đối diện với bọn họ.

"Ta không biết Tiên Hạc Quả là cái gì, nhưng các ngươi muốn đem ta cho chủ nhân các ngươi ăn, hấp thu dinh dưỡng của nó như thế nào thì mới tốt không?"

Chỉ có sáu luồng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm nàng, không có người mở miệng nói chuyện.

Khụ, bình tĩnh ~

Ánh mắt này định làm gì? !

Nàng giống như bị dọa, không dám tiếp tục mở miệng, chỉ sợ lập tức có sáu cây dao thi nhau chặt đến, đem nàng băm thành thịt vụn !

"Không phải mới vừa nói muốn đem cả..."

Quý Ngữ Hàm thanh thanh yết hầu, thay đổi lượng từ, "Khụ, toàn bộ đều ăn? Mấy người các ngươi có biết trong quá trình nấu phải tổn thất bao nhiêu dinh dưỡng hay không?"

"..."

Ba nam nhân cũng ngay ở nơi hoang dã cũng chỉ nướng thịt, đối với chuyện phòng bếp kỳ thật không hiểu gì, nghe nàng vừa nói, có chút mờ mịt.

Kỳ thật không chỉ có bọn hắn mờ mịt.

Cổ đại lại không có khoa học kỹ thuật hiện đại, cho dù là đầu bếp của ngự thiện phòng cũng không hiểu biết được ý này.

Nhìn bọn họ không tin, cũng không biết lấy gì có thể tin vào căn cứ khoa học, Quý Ngữ Hàm đành phải đổi cách nói.

"Các ngươi sao có thể dám cam đoan, đem ta.... ... nấu chín, khụ, cho chủ nhân các ngươi ăn liền nhất định có thể hấp thu công hiệu gì đó của quả gì đó?"

"Tiên Hạc Quả!"

Ba nam nhân cùng nhau hung tợn hét nàng.

"Khụ, được rồi, Tiên Hạc Quả."

Nghe tên này, tám phần là có thể kéo dài tuổi thọ.

"Ta có thể bị nấu chín..." Quý Ngữ Hàm rùng mình một cái.

Ai, chuyện này, nói thực không được tự nhiên.

"Khụ, nếu ta đã bị ăn rồi, nhưng căn bản không phát huy công hiệu của Tiên Hạc quả, các ngươi phải giải thích như thế nào với chủ nhân đây?"

"..." Ba nam nhân bị hỏi.

A... Bị hù rồi, có hi vọng!

Quý Ngữ Hàm không ngừng cố gắng, "Cho nên các ngươi rõ ràng cái gì cũng đừng nói, 'Chủ nhân' cũng không biết các ngươi đã phát hiện Tiên Hạc quả nhưng mà không mang về, khẳng định cũng sẽ không trách tội các ngươi."

Bởi vì lúc trước đã bị đãi ngộ khôngthế nào tốt đẹp, trực giác của Quý Ngữ Hàm cho rằng ba người này là loại hạ nhân “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”. Đương nhiên cũng sẽ không quá trung thành. Đáng tiếc Quý Ngữ Hàm đã thất sách...

Ba người bọn họ có thái độ ác liệt như vậy, là vì Quý Ngữ Hàm ăn Tiên Hạc quả nên thuộc về chủ nhân bọn họ.

Ở trong lòng bọn họ, lợi ích của chủ nhân là quan trọng hơn tất cả.

Liếc mắt nhìn nhau một cái, nam nhân B mở miệng trước.

"Đây là chuyện lớn, chúng ta không làm chủ được, không bằng trực tiếp mang nàng ta trở về gặp chủ nhân!"

"Cũng tốt, chủ nhân thông minh như vậy, nhất định biết làm sao ăn có hiệu quả!" Thị vệ C rõ ràng đối với chủ nhân của mình cực kỳ tin tưởng phục tùng.

"Được!"

Thị vệ C cũng đồng ý, "Nếu chủ nhân không chịu ăn thịt người, chúng ta sẽ tìm người hợp lực lo liệu thuyết phục ngài ấy, bức chủ nhân ăn!"

A? Cái này cũng đạt tới thỏa thuận ?

Bị bọn họ bắt đứng lên từ trên mặt đất, Quý Ngữ Hàm vội vàng kháng nghị.

"Chờ, chờ một chút!"

"Nói nữa chúng ta giết ngươi trước!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: Tongchuta, antunhi, crazy lady, searatsuki, xa@doc
     
Có bài mới 03.09.2014, 12:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 8856 lần
Điểm: 10.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Cổ đại hài Sủng] Hoàng Thượng không thể ăn ta -Thẩm Du - Điểm: 11
Chương 3. Dĩ nhiên là Hoàng Thượng!


"Đúng vậy, dù sao chết sống gì cũng sẽ ăn!"

"..."

Nói bậy!

Đương nhiên giết chết là ăn ngon nhất!

Nhưng mà những lời này bị Quý Ngữ Hàm nuốt vào trong bụng.

Hu hu, nàng phải nhanh chóng nghĩ ra đối sách, không thể chờ mình bị người khác làm thành thịt người kho tàu bưng lên bàn!

Ba nam nhân xác định mục đích rõ ràng, dưới chân bay nhanh, rất nhanh liền ra khỏi rừng cây.

Rừng cây, có một chiếc xe ngựa xa hoa vừa ngừng, một nam nhân dáng người cao to mặc hoàng bào đưa lưng về phía bọn họ đứng, trước mặt có đặt một cái bàn, xem ra là đang viết chữ hoặc là vẽ tranh.

Vùng hoang dã hoang vu này, người này xuất hành thế nhưng còn mang theo bàn...

Khóe miệng Quý Ngữ Hàm run rẩy.

Sau khi run rẩy thì sẽ không chỉ là khóe miệng, cả người nàng đều muốn run rẩy...

Hoàng bào, người này, người này, người này...

Đây căn bản chính là long bào đó?

Chẳng lẽ này nam nhân là Hoàng Thượng?

A a a... Thì ra là Hoàng Thượng muốn ăn nàng!

Vậy càng không dễ đối phó rồi, nàng ngay cả nơi kháng án đều không có!

Gặp chủ nhân đang viết chữ, ba nam nhân đều không dám lên tiếng quấy rầy, chỉ bắt lấy Quý Ngữ Hàm, im lặng đứng ở một chỗ.

Không nên, không nên, nàng không thể ngồi chờ chết như vậy!

Quý Ngữ Hàm khẽ cắn môi, đem hết khí lực cả người tránh được tay của nam nhân, nhanh chóng hướng về phía nam nhân mặc long bào nhào tới.

"Hoàng Thượng cẩn thận!"

"Ô..."

Một trận tiếng kêu la sợ hãi cùng một tiếng khóc thảm thiết đồng thời vang lên.

Cũng không để ý có người đang chuẩn bị kéo nàng đứng lên, Quý Ngữ Hàm ôm lấy nam nhân mặc long bào liền không buông tay.

"Hoàng Thượng, người còn nhớ ở ven hồ Đại Minh, Hạ Vũ... Khụ, Quý Ngữ Hàm không?"

Khụ, căng thẳng quá, thiếu chút nữa nói sai lời kịch.

Một câu kêu khóc hỏi han thê lương bi ai, mọi người ở đây nháy mắt cảm thấy nhất một thùng dấm chua rót xuống, chua đến nổi bọn họ không ngừng run lên.

Ngay cả chính Quý Ngữ Hàm đều run lẩy bẩy.

Nhưng mà nàng thực xác định, Hoàng Thượng bị chính mình ôm lấy vẫn đứng thực bình tĩnh.

Không hổ là cửu ngũ chí tôn, như vậy cũng chưa bị dọa ngã, rất gan dạ, rất dũng mãnh.

Nam nhân bị nàng ôm giống như muốn quay đầu nhìn xem gương mặt của nàng, Quý Ngữ Hàm vội vàng xuất ra một vẻ mặt ai oán, ngửa đầu nhìn lại.

Nước mắt ơi, tận tình chảy đi!

Hai mắt đẫm lệ sương mù, nàng cũng không thấy rõ nam nhân trước mắt hình dáng ra sao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Askim về bài viết trên: antunhi, crazy lady, searatsuki, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 158 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, blueroselonely, Corn Candy, Hương76, Lala1239, Ngaanh2410, Nguyet97, thtrungkuti, yenngoc11 và 214 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.