Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Bà xã, em không ngoan - Phác Hi

 
Có bài mới 28.08.2014, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 19:37
Bài viết: 89
Được thanks: 287 lần
Điểm: 11.48
Có bài mới [Hiện đại] Bà xã, em không ngoan - Phác Hi - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


BÀ XÃ, EM KHÔNG NGOAN

TÁC GIẢ: PHÁC HI

Edit: Tiểu Bạch Kiểm & Siêu Nhân Hồng

Beta: Panda đào hoa

Ebook: Mều Hana xinh đẹp

Nguồn: https://daohoatiencanh.wordpress.com


Giới thiệu


Vĩ nhân nói: con người ai cũng thích liếm mút gì đó.

Triển Du nói: khó trách kẹo que đã bán chạy nhiều năm vẫn có thể đứng thẳng không ngã.

Nam Khôn nói: khó trách anh vừa nhìn thấy bốn lạng thịt trước ngực em đã thấy ngứa miệng.

Triển Du nói: anh không biết xấu hổ đến chó cũng phải ngại, mấy thứ anh nói có khác gì sở thích của chó hả!

Vĩ nhân nói: sự tồn tại của một sinh mạng là ở sự vận động.

Triển Du nói: mà vận động là phải kiên trì.

Nam Khôn nói: cho nên mỗi lúc trời tối anh luôn kiên trì vận động.

Người xem nói: nhưng mà không tính vận động trên giường!!!

Chuyên gia súng ống đạn dược VS cảnh sát chìm xinh đẹp độc miệng.

Cặp đôi: Triển Du – Nam Khôn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.08.2014, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 19:37
Bài viết: 89
Được thanks: 287 lần
Điểm: 11.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, em không ngoan - Phác Hi - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1 – Bữa tiệc Genting


(Genting là 1 cao nguyên có khí hậu khá mát mẻ và thu hút du lịch của Malaysia)

Malaysia, resort Genting.

Những ngọn đèn rực rỡ vừa sang lên, tỏa ánh sáng xinh đẹp, casino lừng danh trên cao nguyên vẫn đông đúc như trước, tiếng người huyên náo.

Nhưng mà, trong đại sảnh chỉ cho phép hội viên có thẻ vàng vào, đêm nay sẽ diễn ra một tiết mục có hơi khác với ngày thường.

Bởi vì một cuộc đấu giá ngầm sắp diễn ra ở đây, những vị khách đang ngồi đây không thể nghi ngờ chính là danh môn vọng tộc đến từ khắp nơi trên thế giới – trùm dầu mỏ, trùm súng ống đạn dược, gia tộc chính khách, người thừa kế những tập đoàn lớn.

Ngọn đèn tụ lại một góc, không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Người dẫn chương trình mặc vest thẳng thớm bước lên võ đài: “Vô cùng vinh hạnh vì đêm nay có thể cùng các vị hưởng thụ bữa tiệc tinh thần có một không hai này, có câu hương vị của thắng lợi quả thật là rất ngọt ngào, nhưng hơn thế nữa, có lẽ trong giây phút đó, sự nuối tiếc cũng nối gót. Phải hết sức cẩn trọng quyết định đình chiến hay tiếp tục khiêu chiến mới có thể tận hưởng vui sướng thắng lợi. Lúc này, tôi thành tâm mong muốn các vị khách ở đây đêm nay có thể thắng lợi trở về.”

Tiếng vỗ tay như sấm dưới đài khiến người dẫn chương trình tươi cười, nghênh đón tiếng đàn dương cầm du dương cùng vũ công dáng người uyển chuyển.

Trong bữa tiệc VIP này, Simon quay đầu lại nhìn người đàn ông tao nhã đang xem danh mục đấu giá ngồi bên phải lão, cười chân thành nói: “Cảm thấy hứng thú chứ?”

Nam Khôn khép bảng danh mục lại, cũng không trực tiếp trả lời ông ta, chỉ hời hợt nói một câu: “Cũng không tồi.”

Rất không tồi, nhưng mà người này cũng vẫn không vừa ý.

Sự vui vẻ trong mắt Simon vẫn không giảm, đã từ từ thêm vào một chút gian xảo: “Hôm nay tôi còn đặc biệt chuẩn bị cho cậu một món quà khác, lát nữa dù có thế nào cậu cũng hãy nể mặt tôi một chút đấy.”

Đã nói đến mức này, mặc kệ Simon có tặng món quà gì, nếu Nam Khôn từ chối nhận thì rõ ràng là không muốn nợ Simon, dù có là đứa ngốc cũng biết phía sau món quà này của Simon ẩn chứa hàm ý.

Đã nhiều năm hai nhà vẫn anh đi đường quan của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi. Lần này nếu không vì Nam Khôn đã gặp một số rắc rối với người chú hai thì cho dù Simon có mua lại toàn bộ vật phẩm đêm nay tặng hắn, Nam Khôn cũng không có hứng thú lãng phí thời gian ở đây.

“Để ông hao tâm tổn trí rồi.” sau một lúc trầm ngâm hắn khẽ vuốt cằm nhìn Simon bụng dạ khó lường, ôn hòa biểu đạt lòng biết ơn của mình.

Khóe miệng Simon hiện lên nụ cười: “Tôi phải biết ơn vì cậu đã nhận món quà của tôi mới phải.”

Tiết mục góp vui trên sân khấu đã sớm chấm dứt trong cuộc hàn huyên của hai người, người dẫn chương trình dung giọng nói bao hàm tình cảm mãnh liệt giới thiệu với các tân khách về chiếc đồng hồ quân sự được cải tiến mới nhất của quân đội Mỹ.

“Chắc hẳn các vị ngồi đây đại bộ phận đều đã biết rõ về chiếc đồng hồ thông minh này, nhưng xin cho phép tôi giới thiệu với các vị thêm một lần nữa. Kanbo, chẳng những nó có đủ những chức năng thông thường mà còn là chiếc đồng hồ Sniper (bắn tỉa) tiên tiến nhất thế giới. Sự tính toán chính xác góc lệch của đường đạn đã khiến cho nó trở thành một tay súng bắn tỉa hoàn toàn xứng đáng trở thành một trợ thủ đắc lực…”

Thổn thức, tất cả ánh mắt của mọi người dưới đài đều tập trung vào chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay người mẫu.

Người dẫn chương trình cười cười, tiếp tục thả mồi câu: “Không chỉ có thế, chiếc đồng hồ này còn có thể xác định độ ẩm không khí, áp suất khí quyển cùng với chấn động vô cùng nhỏ trong phòng, nó xứng danh là một thiết bị di động thông minh, tính năng chặn thiết bị theo dõi của nó có thể so sánh với kĩ thuật EMP tiên tiến nhất, cũng không hề thua kém…”

Simon bưng ly nhấp một ngụm tequila, không them để ý nói: “Hẳn là Rini sẽ rất hứng thú với thứ này.”

Nam Khôn từ chối cho ý kiến, nhàn nhạt liếc nhìn qua Issa Bayrou Rini – một tên bạo chúa của quần đảo Solomon.

Sự kiện hải tặc Somalia tháng trước, nếu không có Rini cùng Simon giật dây thì chú hai của hắn có mười lá gan cũng không dám lừa dối cả nhà họ Nam vụng trộm kiếm thêm vài “khoản thu nhập khác”, về sau cũng bị hải tặc Somalia cướp sạch, để cho Simon nhặt được món lời lớn, làm hại hắn vừa mới tiếp nhận Xích Thủy đã bị người khác khống chế. Món nợ này, sớm muộn gì hắn cũng sẽ đòi lại sạch sẽ từ lão hồ ly này!

Mọi người không ngừng phấn khích theo từng mức giá người dẫn chương trình nói ra.

Như Simon dự liệu, cuối cùng Rini thành công giành lấy Kanbo cùng kĩ thuật bí ẩn sau lưng nó với giá 3,5 triệu đô.

Không khí náo nhiệt vẫn tiếp tục, những vật phẩm quý hiếm rực rỡ muôn màu, đương nhiên, giá cả cũng cao ngất ngưởng.

Có trời mới biết viên kim cương Black Barron năm ngoái đã được một phú thương Congo mua với giá 6 triệu đô, hôm nay tại sao lại xuất hiện ở đây, còn có bức tranh nổi tiếng “Bí mật hậu cung”, năm 2007 báo chí Nga đã trả lại bức tranh cho bảo tàng, mà giờ khắc này nó lại hoàn chỉnh xuất hiện ở Genting. Không thể nghi ngờ, nó tuyệt đối không thể là đồ dởm.

Thời gian trôi đi, lại một vật phẩm trân quý bị một vị khách dưới đài bỏ vào túi.

Ngọn đèn trên đài tối dần, không khí tạm lâm vào tĩnh lặng, trên đài, bốn vệt sáng khiến cho chân dung một người đàn ông tráng kiện mang theo một hộp thủy tinh kì lạ xuất hiện mờ ảo.

Ngọn đèn đột nhiên lóe sáng, một thiếu nữ xinh đẹp mặc sườn xám màu đỏ, dùng tư thế thục nữ ngồi trên người chàng trai.

Áo gấm thêu hoa bao lấy thân hình không thể dung từ đẹp mắt để hình dung, bởi vì đó là kết quả của tiêu chuẩn quá mức nghiêm mật.

Mọi người đều biết, từ nhiều năm trước Rini đã bắt đầu hợp tác cùng Simon và mafia Nhật Bản, đầu cơ buôn bán súng ống đạn dược, buôn bán “vật cưng”, giống như thứ đang được đấu giá, phàm là sản phẩm vật cưng diễm lệ như thế, tám phần mười đều được đấu giá ở chỗ tên bạo chúa kia.

Nghe nói, tất cả vật cưng của hắn trước khi được bày bán đều được “tạo hình” tỉ mỉ - phẫu thuật da có thể làm cho làn da của những thiếu nữ kia trở nên trẻ trung non mịn bóng loáng, thủ thuật ghép xương có thể làm cho thân thể của những sủng vật kia đạt đến tỉ lệ hoàng kim.

Cách tạo hình cực kì bi thảm tra tấn kia, bất kể có hình dung thế nào cũng không đủ để hình dung ra vẻ đẹp của họ.

Không khí dần nóng lên khi người dẫn chương trình giới thiệu mỹ nhân kia, rồi lại bắt đầu cười rộ lên: “Tiếp theo xin cho phép tôi lọng trọng giới thiệu vơi các vị, đêm nay, bảo bối được chờ mong nhất của chúng ta – Aki đến từ nước Z, cô là đứa con cưng của Thượng Đế, bảo bối trải qua quá trình giáo dục tốt nhất, một công chúa chính thống đáng tự hào, từng lỗ chân long trên người cô đều đã trải qua quá trình “tạo hình” tỉ mỉ được chúng tôi ủy thác…”

Chỉ một câu đã khơi gợi ngàn làn sóng, lời nói của hắn còn chưa dứt thì dưới đài đã tràn ngập tiếng hít thở phấn khích.

Ánh sáng mập mờ chiếu vào Aki bị quần áo che lấp da thịt trắng như tuyết, làm cho người ta cảm thấy một cảm giác khiêu khích yêu dị.

Vẻ xinh đẹp không thể bắt bẻ gì của cô được ngọn đèn chiếu rọi không ngừng kích thích thần kinh thị giác của những người dưới đài.

Nam Khôn cả đêm không lên tiếng cũng vẫn không nói gì nhìn chằm chằm về hướng sân khấu, nhưng vẻ chán ghét khó nhận ra trong đáy mắt cho thấy hắn đã tiên đoán được chuyện gì đó không tốt – “thương phẩm” đang được đấu giá đêm nay không hề có trong danh sách, nhưng hắn cam đoan, tất cả mọi người ở đây không hề xa lạ với loại thương phẩm này, thậm chí càng hiểu rõ hơn, nói không chừng một nửa số người ở đây đến chỉ vì món thương phẩm này.

Đêm nay, trong này, nhân quyền chỉ thuộc về những nhân vật nổi tiếng hay hậu duệ của nhà quý tộc.

Nếu không cũng sẽ không có cuộc đấu giá không thể lộ ra ngoài ánh sáng này, càng không có Issa Bayrou Rini vốn đã bị phanh thây xẻ thịt vẫn bình yên đứng ở đây. Hắn biết rõ những chất kích thích cùng những tế bào ung thư sẽ phá hủy hệ thống miễn dịch cùng hệ thần kinh của những vật cưng này nhưng vẫn không chút nương tay gắn “nô tính” vào sâu linh hồn của những vật cưng, làm cho những vật cưng trở nên cực kì nghe lời, cũng rất dễ chết yểu – bằng không làm sao hàng của hắn có thể bán ra ngoài được.

Nam Khôn chưa từng cảm thấy mình là chính nhân quân tử gì nhưng cũng thật sự không thể vỗ tay tán thưởng với cách mua bán táng tận lương tâm này của Rini.

Nhưng mà, theo những dấu hiệu của đêm nay, không cần đoán cũng biết tám chín phần món quà trong miệng Simon là thứ trên đài kia.

Rõ ràng là một cái bẫy nhưng không thể không nhảy xuống, gặp phải chuyện này chỉ có Nam Khôn mới có thể bình tĩnh như vậy, nếu đổi lại là người khác đã sớm thảm hại.

Người đàn ông này luôn như vậy, ẩn nhẫn như phật, nhưng khi hung ác có thể trở thành ma quỷ hủy diệt tất cả.

Người dẫn chương trình càng nói càng hăng, không đến 5 phút giá của Aki đã tăng lên 5 triệu đô, trên người từng người đưa bảng đấu giá dường như có vẻ rất phấn khích.

Nam Khôn nhìn không dời mắt cô gái xinh đẹp như nữ hoàng băng tuyết trên đài, khẽ nhíu mày, đôi mắt đen trầm tĩnh lại lạnh lùng, không nhận ra chút vui buồn nào.

Rốt cuộc, sau một lúc đấu giá kịch liệt, Simon nghe thấy người dẫn chương trình kích động hô lớn: “7,5 triệu đô lần hai, còn có ai nguyện ý trả giá cao hơn để có được vị công chúa xinh đẹp này không?”

Không khí bỗng yên tĩnh trở lại, giá cao quá mức khiến đa số mọi người không thể nhịn được mà đau lòng từ bỏ vật cưng này, một số ít các kim chủ tài lực hùng hậu cũng tạm thời cân nhắc lại. Người dẫn chương trình nói: “7,5 triệu đô lần ba…”

“8 triệu đô.”

Một tiếng nói lười biếng ung dung phá tan không khí, tầm mắt của mọi người đồng loạt ném về phía Simon.

“8 triệu lần thứ nhất…” Ánh mắt người dẫn chương trình sáng quắc, giống như 8 triệu đô này sắp rơi vào túi của hắn vậy.

Cuối cùng, Simon dung 8 triệu đô thành công mua được.

Người dẫn chương trình kích động đột nhiên cao giọng nói: “Bây giờ xin hoan nghênh ngài Simon tôn quý của chúng ta lên đài nhận chiến quả của ngài!”

“Tứ gia…”

Simon chậm rãi đứng lên, ưu nhã làm tư thế mời với Nam Khôn: “Như cậu đã nhìn thấy, đây là thành ý của tôi.”


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 2 – Củ khoai lang phỏng tay

Đêm nay, bảo bối được các phú hào tranh nhau cướp đoạt lại bị Simon chắp tay dâng cho Nam Khôn.

Món quà này không thể nói là không giá trị, cũng đủ thấy Simon rất xem trọng người thừa kế tân nhiệm này của Xích Thủy.

Nhưng mà, mỹ nhân tuy đẹp nhưng lại chỉ là củ khoai lang phỏng tay có hại vô ích với Nam Khôn – nếu như Simon tặng bất kể thứ gì có sinh mạng ngoại trừ người hoặc là đồ vậ không có sự sống thì hắn có thể không hề cố kị nhận lấy rồi sau đó bỏ mặc, dù sao trong tương lai khi thời cơ chin muồi, mặc kệ hắn có trả lại món quà này hay không thì hắn và Simon sớm muộn gì cũng có ngày tranh chấp vũ trang, nhưng mà Simon lại tặng cho hắn một mỹ nhân đến cả hơi thở cũng hấp dẫn.

Tuy vị mỹ nhân trước mắt này nhìn qua ôn thuần nghe lời khiến cho người ta yêu mến nhưng đừng quên, chủ nhân trước kia của cô là Rini.

Lùi lại vạn bước mà nói, dù cho Aki có thật sự ôn nhuận vô hại nhưng mọi người chứng kiến thì đối với Nam Khôn mà nói cũng là một phiền toái lớn.

Tháng trước Đế lão gia đột ngột qua đời, nội bộ Xích Thủy đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Tài sản chia không đồng đều đã dẫn đến mâu thuẫn gay gắt trong gia độc của mẹ hắn, tuy Nam Khôn thành công ngồi lên vị trí cầm quyền của Xích Thủy, nhưng kẻ thù bên ngoài bao vây tứ phía, bên trong lại có nội gián khiến cho nhiều chuyện hắn có lực mà cũng không làm gì được.

Gần đây mấy lão già ngồi không ăn bám trong nhà họ Nam, mỗi người đều dòm ngó nhất cử nhất động của hắn, chỉ mong ngày nào đó có thể tìm ra chút lỗi lầm của hắn để bọn họ có cái mà bới móc.

Cô gái sạch sẽ dường như không biết đến chuyện thế tục trước mắt này, không dính chút khói lửa, hơn nữa cô bé kia hình như cũng không có năng lực tự bảo vệ mình, nếu như sau khi mang cô về Xích Thủy rồi bỏ mặc cô, Nam Khôn không cần hao tâm tổn trí cẩn thận cân nhắc cũng tiên đoán được kết cục của cô – mấy tên lang sói trong Xích Thủy chỉ tùy tiện nhấc tay một cái cũng có thể ăn sống cô.

Nhưng mà cô bé này lại là người của Rini, thành ý của Simon, không thể giết cũng không thể ném đi, ít nhất trước khi trở mặt với Simon hắn phải bảo vệ tính mạng cho cô.

Đặc biệt, mỗi ngày còn phải dành tâm tư để tới chăm sóc cho một thứ - không có tài cán gì mang lại lợi ích cho hắn, cũng không thể giúp hắn củng cố địa vị.

Tính thế nào cũng thấy đây là một vụ mua bán lỗ vốn.

Ánh sao lập lòe ngoài cửa sổ, ánh trăng trêu chọc người ta. Trong phòng khách sạn, ngọn đèn mông lung, không khí nặng nề.

Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, một tay xoa thái dương, giữ im lặng nhìn chằm chằm vào vật cưng nhỏ đang nằm sấp trên đùi mình, tỏ vẻ cung kính.

“Tứ gia” Đứa bé kia có vẻ sợ hãi Nam Khôn nhưng lại cố gắng nịnh nọt hắn, đôi mắt ướt át tràn ngập hy vọng, lại cất giấu một chút hoang mang, nhìn qua rất tội nghiệp, khiến cho người ta thương tiếc lại thúc giục người ta chà đạp.

Sắc mặt Nam Khôn lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, như đang có điều suy nghĩ.

Hắn chưa từng gặp một đứa trẻ ngoan ngoãn dịu dàng lại dính chặt người khác như thế, mở miệng ra là một tiếng Tứ gia, gọi chân thành như vậy, cặp mắt đen láy sáng trong như nươc kia tràn đầy thâm tình, dường như anh chính là chỗ dựa duy nhất của cô trên thế giới này.

Buồn cười nhất là rõ ràng bọn họ mới quen biết không quá 5 tiếng. Không thể không nói Rini “giáo dục” rất thành công.

Cô bé kia thấy sắc mặt Nam Khôn đã dịu lại nên bạo gan thân mật hôn lên lòng bàn tay khô ráo của hắn.

Nam Khôn thuận thế khoác tay, nhấc chiếc cằm mượt mà của cô lên, từ trên cao nhìn xuống: “Sợ tôi sao?”

Tiểu mỹ nhân khẽ lắc đầu, cũng không nói gì, cặp mắt đen láy ấm áp lại hồn nhiên vui vẻ, nghe lời như một con thỏ nhỏ.

Nam Khôn không chút cảm xúc nhìn cô, hàng mi đen rậm rủ xuống khó có thể nhận ra ánh mắt phức tạp, thật lâu sau mới nghe thấy giọng nói không gợn sóng của hắn vang lên: “Mệt thì đi ngủ đi.”

Cô bé kia nghe thấy nên cong đôi mắt tinh khiết lên cười, cực kì thành kính cầm lấy tay Nam Khôn, mượn lực chồm lên muốn hôn môi hắn.

“…” Vẻ mặt Nam Khôn bất đắc dĩ, rõ ràng nhóc con này đã hiểu sai rồi.

“Tự mình em ngủ đi.” Cánh tay dài của hắn nhấc lên, không nặng không nhẹ chống lên bả vai cô gái, ngăn cản sự tán tỉnh của cô.

Sắc mặt cô gái sững sờ, giống như không thể hiểu được tâm tư của Nam Khôn, đôi mắt sáng long lanh tràn đầy mờ mịt.

“Nghe lời” Nam Khôn bị ánh mắt mờ mịt pha chút thất vọng của cô chọc cười, thật sự rất muốn không cần quan tâm gì mà một ngụm “ăn” lấy món quà này của Simon, sau đó hơn phân nửa là “không thể tiêu hóa” nhỉ?

Hắn vẫn chưa đói khát đến mức phải uống rượu độc giải khát, tối thiểu khi chưa thật sự xác định được vật cưng này có mềm mại vô hại như hắn thấy không, hắn sẽ không có hứng thú phát sinh chuyện gì với cô.

Đối với một vật cưng đã trải qua huấn luyện đặc biệt mà nói, lời nói của chủ nhân chính là thánh chỉ không thể cãi lại.

Cho nên, mặc dù khó hiểu với quyết định của Nam Khôn nhưng Aki cũng không hỏi thêm câu nào, cô chỉ biết phục tùng vô điều kiện.

Cho nên, hai phút sau, Nam Khôn chứng kiến cô bé kia tự mình cởi dây lưng, vén chăn lên, bò lên giường, lễ phép chúc mình ngủ ngon, tiện thể còn chừa lại cho mình một khoảng giường thật lớn.

Ánh sáng cam nhu hòa chiếu rọi lên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn lộ ra ngoài chăn của cô, dáng ngủ an tĩnh khiến cô thoạt nhìn vô cùng ngây thơ đáng yêu.

Nam Khôn chống lấy cằm, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, từng biểu lộ rất nhỏ trên gương mặt cô bé kia đều bị hắn thu nạp vào tầm mắt.


Hắn nghĩ, nếu như cô nhóc trước mắt thật sự thuần lương vô hại như vậy, giữ lấy cô nàng bên cạnh cũng không có gì là xấu, coi như nuông chiều một tiểu tình nhân, ít nhất khi thấy phiền não cũng có thể dùng để tiêu khiển.

Phải biết rằng không phải tình nhân nào cũng dịu dàng ngoan ngoãn nghe lời như cô bé này, lại còn…xinh đẹp khiếp người như vậy.

Đêm càng sâu, trong căn phòng yên tĩnh không một tiếng động chỉ còn lại nhịp thở nhẹ nhàng của hai người.

Người đàn ông cầm trong tay điếu thuốc đã cháy được một nửa đặt vào gạt tàn thuốc, đứng dậy đi vào phòng tắm. Nhưng hắn lại không phát hiện ra, không đến hai phút sau khi hắn đóng cửa lại, cô bé vốn “đang ngủ say” trên giường lại đột nhiên mở mắt ra, hàng mi thật dài cùng đôi mắt kia thông minh trong suốt lạ thường.

“8 giờ tối mai vũ khí của Xích Thủy sẽ thử nghiệm ở khu A, liệt kê nó ra.” Một giọng nói thông qua thiết bị điện tử bằng kim loại thông qua tai nghe chui vào tai cô.

Người kia tên là Mục Hàn, đội trưởng đội “Liệp Ưng” chi cục 9 cục an ninh, đồng đảng kiêm đồng sự của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tangham về bài viết trên: Dana Nguyen, Hồng_Nhung, antunhi, nhật lâm, tngh218000, trankim
     
Có bài mới 28.08.2014, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 19:37
Bài viết: 89
Được thanks: 287 lần
Điểm: 11.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, em không ngoan - Phác Hi - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3 – Dưới lớp mặt nạ


Nước Z, thành phố K

Đêm nhuộm một màu mực, bóng tối cùng sự tĩnh mịch bao vây toàn bộ thế giới ngoài cửa sổ, căn biệt thự của vị chỉ nhà họ Nam rộng rãi khí thế như một cung điện, bên trong đèn đuốc sáng trưng, vô cùng nào nhiệt.

Từ khi lão gia chết tới giờ, con cháu nhà họ Nam lần đầu tiên mở cuộc họp gia đình chỉnh tề như vậy.

Trớ trêu thay, hôm nay bọn họ có thể tề tự ở đây không phải bởi vì di huấn của lão gia hoặc là Nam Khôn gọi tới mà là vì một đứa con hoang.

Trong di chúc của lão gia có một điều khoản là sau khi chết, 5% trên toàn bộ tài sản danh nghĩa của ông sẽ để lại cho đứa cháu trai đầu tiên của nhà họ Nam, trước khi đứa trẻ chưa ra đời, những cổ phiếu cùng tiền mặt kia do đoàn luật sư của nhà họ Nam và Nam Khôn đồng quản lý, sau khi đứa trẻ sinh ra sẽ giao cho người giám hộ trên pháp luật của nó cho đến khi nó đủ 18 tuổi.

Mọi người vốn đã cực kì bất mãn vì lão gia giao 45% tài sản danh nghĩa cho Nam Khôn, lại cộng thêm chuyện này, lúc ấy cậu cả và cậu hai của Nam Khôn hận không thể đi đào mộ của lão gia ra.

Đương nhiên, oán thì oán, thật sự bắt bọn họ đi đào mộ, bọn họ cũng chưa chắc có gan.

Sau đó lại tức giận mấy đứa con không biết tranh giành nhà mình, nếu bọn chúng khôn khéo một chút hoặc được lão gia yêu thương thêm một chút thì sao lão gia có thể giao toàn bộ tài sản cho một đứa cháu ngoại. (Nam Khôn theo họ ngoại)

Càng tức giận hơn là nguyên cả đám con chỉ biết cả ngày uống rượu chơi hoa bên ngoài, sắp 30 tuổi cũng không có lấy một đứa con, làm hại bọn họ hiện giờ chỉ có thể nhìn miếng thịt béo lắc lư trước miệng lại sống chết gì cũng không ăn được.

Đảo mắt lão gia đã chết được gần 2 tháng, trong 2 tháng này, mọi người cũng không hề nhàn rỗi, vừa khí thế ngút trời chuẩn bị hôn lễ cho con, vừa không tiếng động điều tra bốn phía, chỉ mong con mình thường ngày ra ngoài phong lưu không cẩn thận để lại giống, hiện giờ đã đơm hoa kết quả.

Nhưng trời đúng là không phụ người có lòng, tìm cả tháng trời, thật đúng là tìm được một đứa.

Anh họ Nam Hạo của Nam Khôn, năm đó lúc còn đi học đại học là một tên nghiện bài bạc, lại còn dẻo mồm dẻo miệng, lừa gạt dối trá, thành công đưa con gái nhà người ta lên giường sau đó không lưu tình một cước đạp bay, cô gái đáng thương kia gặp phải một mảnh tình chó tha, những năm qua vẫn một mình cực khổ nuôi con, mắt thấy cuộc sống vừa có chuyển biến tốt đẹp thì một tiếng sấm giữa trời quang đánh xuống, khiến cô gái kia thần hồn tan nát – nhà họ Nam muốn cướp con của cô.

Đứa trẻ mới năm tuổi đã trơ mắt nhìn mẹ của mình bị một đao đâm vào bụng, bây giờ nằm trong bệnh viện sống chết chưa biết, kết quả ba nó lập muốn muốn lấy mẹ kế cho nó.

Vở tuồng nhà giàu này thật sự là quá máu chó, quá máu chó.

Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về phía một đứa trẻ đang run run kia.

Vẻ mặt của mỗi người nhìn bé đều không giống nhau, hoặc oán độc, hoặc phẫn hận, hoặc không cam lòng, hoặc thương tâm, hoặc không quan tâm, hoặc có chút hả hê…Có thể nói là biểu cảm đặc sắc.

Nam Khôn ngồi giữa ghế sofa im lặng đảo bản xét nghiệm ADN trong tay, vẻ mặt quá mức nghiêm túc khiến khí thế ngạo nghễ bừng bừng càng làm tôn vẻ ngoài anh tuấn mà lạnh lùng sắc bén, cho dù theo mọi góc nhìn sang cũng khiến cho mọi người có cảm giác tôn quý.

***

Hình Thiên vừa gõ bàn phím vừa nói với Mục Hàn: “Lão đại, sắp đến giờ rồi mà Du nhi còn chưa tới, có cần liên lạc với cô ấy không?”

Mục Hàn lắc đầu, giọng điệu chắc chắn mười phần: “Cô ấy có thể ứng phó.”

Quả nhiên, anh vừa dứt lời thì bên cạnh cửa truyền đến tiếng bước chân cực kì nhỏ.

Hình Thiên cùng Mục Hàn đồng thời quay đầu lại, đập vào mắt chính là Triển Du mặc trang phục dạ hành màu đen. (chính là Aki)


“Hì…tay nghề của Diệt Tuyệt sư thái ngày càng biến thái nha, nửa tháng trước người em nhìn thấy chính là chị gái, chỉ chớp mắt đã biến thành một Lolita, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt này xem…cho anh Thiên thử một chút nào.”

Khuôn mặt của Triển Du đã trải qua cuộc phẫu thuật dịch dung bằng phân tử sinh học, không phải khuôn mặt thật của cô nhưng Hình Thiên và Mục Hàn là cộng sự cùng được bồi dưỡng trong thời gian dài căn bản không cần thử cũng có thể nhận ra cô gái trước mặt mình chính là Triển Du.

“Lão đại, hôm nay có phải anh lại quên không cho Hình Thiên uống thuốc không? Anh xem, lại lên cơn giật kinh phong, mau trị đi.”

Động tác của Triển Du rất nhanh, tránh được cú đánh lén của người nào đó, mỉm cười nhìn Mục Hàn.

Mục Hàn cũng vô cùng phối hợp nói một câu: “Không trị được, người này vừa rồi khi nhận được tin tức của em đã không trị được nữa rồi, trên cổ còn đeo biển kia kìa, thuốc thần kinh của người ta không thể trị được cho cậu ta.”

Hình Thiên: "...."

Triển Du ra vẻ tốt bụng giúp người nào đó vuốt ngực rồi quay đầu lại cười tươi rói: “Nói vào việc chính đi, bên hai người tiến triển thế nào rồi? Còn bọn Chiến Cát thì sao?”

Một tháng trước, bộ an ninh thu được tin tình báo từ nước ngoài, tên trùm tổ chức khủng bố quốc tế “Dữ liệu Gamma” chuẩn bị một hoạt động khủng bố liên hoàn quy mô lớn, mục tiêu đầu tiên là biên giới nước ta cùng các nước láng giềng.

Nhiệm vụ của đội Liệp Ưng là mau chóng điều tra ra mục tiêu cùng địa điểm của Gamma, cũng không tiếc bất cứ giá nào phải ngăn cản hành vi khủng bố của bọn chúng.

Đội Liệp Ưng đã căn cứ vào tự liệu tình báo có hạn truyền về từ nước ngoài để tìm hiểu nguồn gốc, tra được tên trùm của Gamma tại Đông Nam Á Simon cùng Rini đã cấu kết làm chuyện xấu, đi khắp nơi xúi giục các nước Đông Nam Á phản lại chính phủ đồng minh gây nên nội loạn, muốn dùng việc này quấy phá trật tự thị trường súng ống đạn dược của Đông Nam Á, âm thầm mua vũ khí của bọn họ để phòng bị.

Mà trước mắt nhà cung cấp lớn nhất của bọn chúng là chuyên gia vũ khí châu Á – nhà họ Nam.

Nhưng mà, cục diện cùng bối cảnh của nhà họ Nam đang cực kì phức tạp, tuy đã nhiều năm trôi qua, vấn đề vận chuyển vũ khí cùng việc bảo vệ tài nguyên khoáng sản dưới đáy biển của nhà họ Nam và chính phủ vẫn luôn duy trì quan hệ hai bên cùng có lợi, nhưng đó là trước kia, bây giờ nhà họ Nam là do Nam Khôn cầm quyền. Người kia không chỉ cất giấu tâm tư cực kì sâu mà có thủ đoạn cực kì phong phú, đến bây giờ chính phủ vẫn không đoán ra hắn đang thật sự nghĩ gì chứ đừng nói đến việc thăm dò thái độ thật sự của Simon.

Hơn nữa Mục Hàn còn hoài nghi trong nhà họ Nam có người âm thầm cấu kết với Simon, nếu như thật sự là thế thì chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay thì nhất định sẽ đánh rắn động cỏ.

Chuyện này không thể nào điều tra rõ ràng, chỉ có thể dùng mật thám, cho nên thiên tài Triển Du đã dùng hình tượng như vậy để xuất hiện ở Granting.

Trước mắt cô ngoài việc phối hợp với các thành viên của đội Liệp Ưng còn có một nhiệm vụ không thể không làm: tra rõ vai trò của Nam Khôn trong hoạt động khủng bố lần này – là nối giáo cho giặc hay là vì nước quên thân.

Mục Hàn nói: “Chiến Cát cùng Đổng Kiêu đang ở căn cứ của bọn lính đánh thuê, Phượng Tường khu vực chữa bệnh. Ngày hôm qua Hình Thiên đã thu được đoạn Simon nói chuyện với Nam Khôn, quả nhiên thu được tin tức giữa hai người họ, lão hồ ly Nam Uy muốm mượn tay Simon để hạ bệ Nam Khôn, mà Simon muốn sau khi Nam Uy lên đài sẽ bán cho hắn gấp ba lần số đạn dược.”

Hàng chân mày xinh đẹp của Triển Du nhíu lại, lạnh lùng nói: “Tên Nam Uy này thật sự cần tiền không cần mạng rồi!”

Hình Thiên cũng nhanh chóng nghiêm mặt: “Hắn cho là hắn chơi trên tay được Simon, nhưng không biết lão Simon chỉ chơi với hắn như chơi với một tên ngốc, đó mới chính là hồ ly thành tinh.”

Simon đào hố chôn Nam Trọng, vừa khiến Nam Uy vui mừng còn tiện thể bán cho Nam Khôn một món nợ nhân tình to bằng trời, đáng thương cho hai cậu ấm nhà họ Nam đến bây giờ vẫn chưa biết sự kiện hải tặc Somalia là do Simon cùng Rini chơi hắn, còn cảm động rơi nước mắt vì Simon đã giúp bọn họ “cướp” hàng về.

Mục Hàn nói: “Cũng không biết hiện giờ trong lòng Nam Khôn nghĩ thế nào, tâm tư của tên kia quá sâu, hiện giờ lại không thể trực tiếp ngả bài với hắn để hắn giúp chúng ta, chỉ mong trong tương lai sau khi hắn biết rõ mục đích thật sự của Simon khi mua số vũ khí kia sẽ có thể đứng cùng chiến tuyến với chúng ta, nếu không chuyện này sẽ trở nên vô cùng phức tạp.”

Cho nên hiện giờ bọn họ phải bắt hai tày vào chuẩn bị, để phòng ngừa sau này Nam Khôn chống lại sẽ khiến bọn họ thất bại trong gang tấc.

Triển Du nghe vậy thì hàng chân mày nhíu chặt lại: “Hiện giờ căn bản Nam Khôn không tin tưởng em, ban ngày có rất nhiều nơi không thể đến được, nhà chính cách kho vũ khí cùng căn cứ của lính đánh thuê quá xa, khắp nơi đều có mắt điện tử cùng cảnh vệ tuần tra, ban ngày rất khó tìm nơi yểm hộ an toàn tuyệt đối, buổi tối căn bản hắn đều ở nhà, em không thể ra ngoài quá lâu.”

Bây giờ Nam Khôn vẫn chưa tin tưởng cô, nghĩa là hiện giờ căn bản cô không hề có địa vị gì trong lòng Nam Khôn, càng không có khả năng tự do ra vào nhà chính hoặc là những nơi quan trọng trong Xích Thủy như những người khác trong nhà họ Nam.

Mà muốn thu thập tư liệu kĩ càng về việc mua vũ khí của Simon với Xích Thủy, cùng với những chứng cứ phạm tội của Simon và Nam Uy thì chỉ có thể dựa vào việc xâm nhập vào hệ thống mật của Xích Thủy, giám thị nhất cử nhất động của mọi người trong nhà họ Nam chỉ bằng việc giám sát từ xa sẽ không đủ.

Mục Hàn vừa nghe Triển Du nói vậy đã đoán được suy nghĩ của cô, giọng nói ấm áp khuyên can: “Chuyện này em ngàn vạn lần không thể nóng vội, Nam Khôn trời sinh tính đa nghi, làm việc cực kì cẩn thận tỉnh táo, em là người Simon dâng cho hắn, hiện giờ hắn không tin tưởng em là chuyện bình thường. Trước mắt em chỉ cần phối hợp với bọn anh, sau đó bảo vệ tốt cho mình là được, đám người nhà họ Nam kia, ngoại trừ dì nhỏ của Nam Khôn, ai cũng không phải là ngọn đèn đã cạn dầu, em phải chú ý an toàn.”

“Ngàn vạn lần đừng để người ta nhanh như vậy đã hổ đói vồ mồi nha.” Hình Thiên cười xấu xa châm thêm một câu.

Triển Du liếc xéo anh ta, lắc đầu thở dài: “Lòng dạ anh nếu cả chó cũng ngại, anh nói xem anh thế này chó nó có thèm không!”

“Không sao cả, có em thích anh là được rồi!” Người nào đó mặt dày phỏng chừng như pháo cũng không bắn xuyên qua được.

Triển Du thưởng cho anh ta một cái liếc mắt khinh bỉ, lập tức quay đầu lại nhìn vào màn hình máy tính, nói với Mục Hàn: “Được rồi, lão đại, hai người cũng chú ý một chút, em về trước đây, bọn họ hẳn là cũng sắp xong rồi.”

Trong phòng quan sát camera của nhà họ Nam cô vẫn duy trì tư thế ngủ không nhúc nhích gần nửa tiếng, nếu không quay về, cho dù Nam Khôn không đến phòng cô thì nói không chừng người trong phòng quan sát cũng sẽ phát hiện ra điểm đáng ngờ.

Mục Hàn gật đầu: “Được rồi, em đi trước đi. À, đúng rồi, nếu như cần thuốc thì cứ gọi Phượng Tường mang đến cho em.”

Triển Du sửng sốt một chút, sau khi ngồi lại vị trí, cười gian xảo: “Em nghĩ bây giờ vẫn chưa cần thiết.”

Hiện giờ Nam Không không có hứng thú với cô, cô còn đang phải tìm cách để Nam Khôn có hứng thú với cô đây.

Hơn 8h đêm đầu thu bầu trời bao la trăng sao thưa thớt, con đường thông với bốn phía của Xích Thủy lập lòe ánh đèn hồng, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chợt có tiếng côn trùng kêu vang lay động không khí, nghe rõ ràng lạ thường, Triển Du xuống xe rồi biến mất sau đó, lao người nhảy nhanh vào con đường ven bìa rừng, sau đó chạy thật nhanh về phía nhà chính.

Cảnh vệ tuần tra cùng camera không ngừng chuyển động quanh các góc cua tạo thành một hệ thống quản chế cực kì nghiêm mật.

Trong bóng đêm chỉ thấy bóng dáng nhanh nhẹn của Triển Du như một mũi tên bắn ra từ rừng rậm, lặng yên không một tiếng động trèo lên vách tường bằng đá hoa cương, thân thể nhẹ như chim yến, vài bước đã chui vào cửa sổ lầu hai, nhảy vào bằng đường cửa sổ.

Mười lăm phút sau, Nam Khôn họp xong quay về, nhìn qua vẻ mặt khi ngủ vẫn điềm tĩnh như cũ của vật cưng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tangham về bài viết trên: Bình Nguyên, Hồng_Nhung, antunhi, conluanho, nhật lâm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giáp Thị Thiên Thanh, hh09, hoalan12, hphucao95, Huệ Mỹ, Lê An Nhiên, minhtrang2phuoc, mjschjckkut3, nguyenyen_62, Nguyễn thị kiều Hoa, phuongnhi82, Quýt~ và 281 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.