Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 182 bài ] 

Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

 
Có bài mới 05.08.2014, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 14:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới [Xuyên không] Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nam An Thái Phi truyền kỳ

Tác giả: Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Thể loại: xuyên không, điền văn, 3S (sắc – sạch – sủng), H (H)

Số chương: 158 + 2 ngoại truyện

Convert : nothing_nhh -TTV

Editor: Lam Phượng Hoàng, Quảng Hằng, Doãn Chi, Mai Hoàng, Yên Chi, Lam Tuyền, Ishtar, Ivy, Ái Nhân, Mia Pham, Mai.

Beta: Lam Phượng Hoàng

Nguồn: sưu tầm


Type

undead_nd (chương 141 – đến 150)

Mạc Thiên Y (còn lại)

Beta: Mạc Thiên Y

Review by Hoa Ban:

An Nam Thái phi truyền kỳ là một tình sử, dã sử cũng là ký sử về một thời biến động lẫn hưng thịnh của Đại Kim quốc, một chuyện tình ly kỳ đẹp đẽ như thần thoại và một bức tranh đa màu đa sắc của những con người dạt dào hơi thở trẻ tuổi, sống cùng nhiệt huyết và sống vì cống hiến. Xem thêm




Giới thiệu

Bản văn án ngắn gọn: Từ nha đầu thông phòng đến Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi.

Bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. Nhưng mà, rốt cuộc ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói!

Bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này dựa vào cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, thân thể khỏe mạnh, dáng dấp phát triển đầy đủ; Hai là bụng rất giỏi sinh nở, liên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn hội thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ.

(*) Phù chính: từ thiếp được nâng lên vị trí chính thê

***

Trịnh trọng nhắc nhở: Câu chuyện này chỉ nói về tình yêu, cặp đôi 1 – 1, không hề có thê thiếp tranh thủ tình cảm, chút cung đấu, chút trạch đấu! Mặt khác phải chú ý từ mấu chốt “Đơn phương yêu mến” nhé!



Tập tin gởi kèm:
...wea-thumb-600_0.jpeg
...wea-thumb-600_0.jpeg [ 91.6 KiB | Đã xem 218600 lần ]


Đã sửa bởi nhân mã ham chơi lúc 08.08.2014, 21:16, lần sửa thứ 9.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.08.2014, 19:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 14:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới Re: Nam An Thái Phi truyền kỳ- Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển I: Đều do ‘quý thủy’ gây họa



☆Chương 1: Nhà nghèo, vất vả cần cù lo liệu


Mùa đông ở Phương bắc khô hanh, thật là khô hanh, bầu trời trong vắt, mây trắng nhởn nhơ, nhưng thật sự rất lạnh, ngay cả dưới chân cũng bị lạnh đến đông cứng.

Chu Tử cầm cây chổi làm từ cành trúc quét tước rào giậu quanh sân. Nàng ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, dùng sức giẫm giẫm đôi chân đã tê rần vì lạnh, trên chân còn mang đôi giày bằng vải bông dày do mẫu thân may, lại dùng lực chà xát hai tay, tay cũng đã muốn sưng lên vì lạnh, thoạt nhìn đều đỏ cả lên rồi.

Hôm nay thật sự là lạnh muốn chết!

Chu Tử đã quên cảm giác khi mùa đông có máy sưởi là thế nào, trong trí nhớ chỉ là cảm thấy không lạnh.

Đây là một triều đại mà nàng biết rõ trong lịch sử chưa từng đề cập tới: Đại Kim, kinh đô là Kim Kinh, nơi Chu Tử ở gọi là Độc huyện, là một thị trấn nhỏ xa xôi ở phía Bắc.

Nàng đến thế giới này đã ba bốn năm, sớm đã thành thói quen.

Cho tới bây giờ, nàng mới biết được kiếp trước của mình là hạnh phúc cỡ nào: con gái một trong gia đình trung lưu, được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi lớn…

Aizz, chuyện cũ không cần nhắc lại, sống sót rồi hẵng nói sau!

Muội muội Chu Bích gấp xong đống quần áo đã được phơi khô, từ trong phòng đi ra: “Tỷ, quét sân xong chưa vậy? Quét xong thì hai chị em mình cùng thêu hoa đi!”

Chu Tử dùng sức quét thật nhanh: “Chờ một chút, xong ngay đây!”

“Vậy muội vào trước sửa sang lại khung thêu và chỉ màu nhé.”

“Được!”

Nhà họ Chu nghèo, không có ruộng đất, chỉ trông cậy vào số tiền ít ỏi mà phụ thân ra ngoài gắng gượng kiếm được, phải nuôi sống người nhà, còn phải hiếu thuận với ông bà nội, căn bản là không đủ, cho nên Chu Tử và Chu Bích đều phải cùng mẫu thân thêu thùa một chút, phụ giúp chi tiêu trong nhà.

Quét sân xong, Chu Tử rửa sạch tay, rồi mới vào nhà chính.

Chu đại tẩu cùng Chu Bích đã bày khay kim chỉ và khung thêu ra, nhìn thấy Chu Tử đi vào, vẫy tay nói: “Tử nhi, mau tới đây!”

Chu Tử kéo cái ghế nhỏ, ngồi xuống bên chân mẫu thân. Nàng thêu rất nghiêm túc.

Kiếp trước Chu Tử là một cô gái hiền lành, nhát gan, cũng không học mấy thứ thủ đoạn gian trá. Cũng tự mình hiểu, biết chỉ số thông minh của mình không thấp, nhưng là quả thật quá hiền lành, cho nên bất kể là trong học tập hay công tác, đều vô cùng chăm chỉ nghiêm túc.

Lúc còn đi học Chu Tử có thành tích tốt, tính cách cũng không tệ, đối xử với thầy cô và bạn học đều không có sai xót gì. Sau này đi làm, Chu Tử biết rất rõ: cho dù là hoàn cảnh nào thì phải thích ứng với hoàn cảnh đó, phải là người phù hợp với yêu cầu của công việc, cho nên luôn nghiêm túc nghiên cứu nghiệp vụ, hơn nữa lại là người chịu khó, ở cơ quan cũng coi như đạt được chức vụ chủ chốt.

Cuối năm cơ quan phê bình đánh giá, Chu Tử được bầu chọn là điển hình tiên tiến, được một khoản tiền thưởng, thực vui vẻ, bèn mời đồng nghiệp ra ngoài uống rượu. Sau khi tan tiệc, Chu Tử mơ mơ hồ hồ bước ra cửa, vừa đi vài bước đã bị xe đụng phải. Sau khi tỉnh lại liền phát hiện mình đã biến thành một bé gái.

Nhặt kim thêu lên, Chu Tử thở dài: không biết ba mẹ có phát hiện sổ tiết kiệm ngân hàng mình để trong tủ đầu giường cùng với dây chuyền kim cương chưa? Không biết cơ quan có trợ cấp cho ba mẹ tiền phúng điếu hay không? Không biết bảo hiểm nhân thọ Thái Khang mà mình mua ba mẹ có biết hay không…

“Tử nhi! Bích nhi!” Một giọng nói vô cùng trầm thấp từ bên ngoài truyền vào.

“Là bà nội!” Chu Bích cười nhìn mẫu thân.

“Mở cửa cho bà nội đi.” Chu đại tẩu nói với Chu Tử.

Chu Tử cười làm nũng: “Mẹ, bên ngoài rất lạnh! Lại nói, cửa nhà chúng ta lại không khóa, đẩy liền mở ra, sao còn cần phải đi mở cửa!”

“Con bé này!” Chu đại tẩu vươn đầu ngón tay cốc một cái lên đầu Chu Tử.

Mẹ con đang cười đùa, bà nội của Chu Tử đã vào tới, ba mẹ con Chu Tử nhanh chóng đứng lên nghênh đón.

Tuy rằng bà nội của Chu Tử còn chưa đến năm mươi tuổi, nhưng vì đã làm bà, nên người trong thôn giáp mặt liền gọi bà một tiếng là “Chu lão thái”, sau lưng thì gọi là “bà già Chu” hoặc gọi theo biệt hiệu “Chu đại pháo”. Dáng người bà thấp bé, trên người chỉnh trang sạch sẽ lưu loát, cho dù là nói chuyện với con dâu hay cháu gái, đều mang vẻ mặt tươi cười: “Ngồi xuống, ngồi xuống cả đi!”

Nhìn con dâu lớn, biểu tình trên mặt bà vô cùng quan tâm: “Mang thai chắc cũng được hơn năm tháng rồi phải không? Dự tính mùa xuân sang năm là sinh à? Gần đây ăn uống thế nào? Ăn nhiều một chút bột mì…”

Vốn hiểu rõ mẹ chồng mình, Chu đại tẩu ngoài miệng vâng vâng dạ dạ nghe theo, căn bản không đề cập tới trong vại gạo đáng thương của nhà mình chỉ còn một chút lúa mạch.

Chu lão thái nhìn hai đứa cháu gái Chu Tử và Chu Bích, biểu tình trên mặt hiền từ dễ gần: “Quần áo đầy đủ, giày mang trên chân cũng rất tốt, thấy các con như vậy, bà nội ta cũng yên tâm!”

Chu Tử Chu Bích đồng loạt cười ngoan ngoãn.

Chu lão thái cố ý gợi chuyện hàn huyên.

Ba mẹ con Chu Tử không nói gì, đều cười tủm tỉm nhìn Chu lão thái. Các nàng đều rất rõ ràng Chu lão thái là loại người ‘không có lợi không dậy sớm’ không có việc thì không đến nhà, không phải chỉ đến để hỏi han ân cần.

Nhưng mà, Chu lão thái nói nửa ngày, cuối cùng chỉ dặn dò: “Tử nhi, Bích nhi, buổi tối đến nhà bà đi, nhà bên ngoại của bà đưa điểm tâm ngon đến, cũng đã chừa lại hai phần cho hai chị em con đó!”

Sau khi Chu lão thái rời khỏi, Chu đại tẩu và Chu Tử đều có chút nghi hoặc, chỉ có Bích nhi là vui vẻ nói: “Bà nội nói có điểm tâm ngon đó! Tỷ, muội cũng sắp quên điểm tâm là cái gì rồi!”

Chu Tử nhìn Chu đại tẩu, Chu đại tẩu nhìn lại Chu Tử, đều cảm thấy Chu lão thái lần này tới rất gượng gạo, chỉ sợ là không đơn giản như vậy.

Buổi tối, Chu đại lang nhận công việc làm gia cụ cho ông chủ Chương lão Tam đã trở về.

Khi một nhà đang ngồi quây quần cùng uống cháo rau dại, ăn bánh mì cao lương, Chu đại lang giống như làm ảo thuật lấy từ trong tay áo ra một cái màn thầu (bánh bao không nhân), bẻ ra làm hai nửa, cho mỗi đứa con gái một nửa.

Chu Tử Chu Bích đều nở nụ cười.

Chu Tử đưa bánh của mình cho mẫu thân, kiên trì nói là mình không thích ăn. Mẫu thân đang mang thai, cần phải bổ sung chút dinh dưỡng.

Cơm nước xong, Chu đại tẩu thu dọn phòng bếp, Chu Tử và Chu Bích đi theo Chu đại lang sờ soạng đến nhà bà nội ở thôn đông. (phía đông thôn)

Chu Tam Lang ra mở cửa.

Chu Tử Chu Bích vừa mới đi đến cửa lớn liền nghe được giọng nói to mà cả thôn đều có thể nghe được của bà nội: “A! Tử nhi, Bích nhi đến đây! Mau tới ăn điểm tâm ngon trong thành đưa tới! Ăn rất ngon đó!”

Chu Tử, Chu Bích đi vào nhà chính, nhìn thấy cô út Chu Tứ Mỹ đang ngồi trên ghế chơi đan dây, bèn đến ngồi xuống bên cạnh Chu Tứ Mỹ.

Chu lão thái thận trọng mở ra ngăn tủ dựng sát bức tường phía nam nhà chính, lấy ra một xâu chìa khóa, đinh đinh đang đang tìm nửa ngày, mới tìm được chìa khóa mình muốn tìm. Bà mở khóa ngăn tủ bên trong ra, lấy ra một cái hộp gỗ, hai tay cầm lại đây, yêu thương nói: “Đến đây, ăn chút điểm tâm đi!”

Chu Tử cười không nhúc nhích.

Chu Bích thực mong mỏi mà vây tới, muốn xem một chút “Điểm tâm ngon trong thành đưa tới” mà mình đã nghĩ đến suốt một ngày nay. Chu Bích hết nhìn lại xem, cảm thấy không tin vào mắt mình, tay lại dùng dùng sức dụi dụi mắt, lại nhìn một cái, cuối cùng nghi hoặc nói: “Bà nội, đây là điểm tâm ngon sao?”

Chu lão thái vẫn cười rạng rỡ như trước: “Đúng vậy! Nhanh ăn đi!”

Chu Bích vẫn có chút sững sờ.

Chu Tử cũng có chút tò mò, đứng dậy bước qua nhìn nhìn, cũng thực nghi hoặc: đây là “Đây là điểm tâm ngon trong thành đưa tới ạ”?

Trong hộp hé ra mảnh giấy dầu, trong giấy dầu rất trân trọng bao lấy “Điểm tâm”. Chuẩn xác mà nói, là “mảnh vụn vỏ ngoài” của điểm tâm: là lớp bã vụn bể ra từ vỏ bánh.

Chu lão thái thật nhiệt tình: “Nhanh ăn đi! Nhanh ăn đi! Đây là bà để dành riêng cho hai chị em con!”

Chu Bích tuy rằng thèm ăn, nhưng cũng không có ý định đưa tay ra. Cuối cùng cũng chỉ vì bà nội rất nhiệt tình, Chu Bích đành không tình nguyện nhận lấy túi giấy dầu.

Chu Tử mời Chu Tứ Mỹ: “Cô út cũng đến ăn điểm tâm đi!”

Chu Tứ Mỹ mười hai tuổi cười tủm tỉm: “Ta ăn rồi, đây là để dành cho các ngươi, các ngươi ăn đi!” Ai mà thèm thứ vỏ bánh mình ăn còn sót lại chứ!

Nhìn các cháu gái nhận lấy túi điểm tâm, Chu lão thái đến tâm sự cùng con trai trưởng. Hai mẹ con nói mấy chuyện mới phát sinh trong thành.

Chu lão thái nói với Chu đại lang: “Lưu lão bà, là người môi giới buôn bán nha hoàn đó, gần đây có một vụ làm ăn lớn! Nói là Cao thái gia của Cao Tri huyện ở trong kinh thành phái người thân thích đến đây chọn mua bé gái, chỉ cần dễ nhìn, gia thế trong sạch, không cần trả giá, mười lượng hay hai mươi lượng đều nguyện ý bỏ ra! Ta đây thật vất vả mới xây dựng được giao tình với Lưu lão bà đó!”

Chu Tử làm bộ như cùng Chu Tứ Mỹ chơi dây, lỗ tai lại dựng thẳng lên nghe động tĩnh của bà nội cùng phụ thân ở bên kia.

Độc huyện nơi các nàng ở cạnh bờ sông Đường Hà, xưa nay vốn là nơi sản sinh ra mỹ nhân, trong kinh cùng với các phủ các huyện, khi chọn mua nữ hài tử, phương nam thì đến Tô Châu, phương bắc thì đến Độc huyện chọn mua bé gái.

Chu lão thái chỉ là nói việc này, cũng không nói thêm gì khác. Đêm đã khuya, Chu đại lang kêu Chu Tử dẫn Chu Bích về nhà trước.

Đêm trong thôn nhỏ cực kỳ yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng chó sủa, rất nhanh liền yên tĩnh lại.

Chu Tử cuộn thân mình lui vào trong ổ chăn. Chăn này vừa lớn lại nặng nề, đè lên người nặng trịch, nhưng lại là chăn bông cũ, một chút cũng không ấm áp. Chu Tử nằm ở trên giường nửa ngày, cẳng chân và bàn chân vẫn lạnh lẽo.

Chu Bích nằm bên cạnh đưa lưng về phía tỷ tỷ đã sớm ngủ mất giấc, muội ấy chịu lạnh giỏi, trên người ấm áp dễ chịu. Chu Tử lặng lẽ đưa tay dán lên lưng Chu Bích, Chu Bích không hề động đậy, vẫn ngủ say sưa. Chu Tử lặng lẽ cười cười, đem cả hai chân cũng dán lên người muội muội.

Ngọn đèn nhỏ vẫn sáng ở đầu giường, vì tiết kiệm dầu thắp, đèn dầu được khiêu nho nhỏ, ngọn đèn chỉ chớp chớp chút ánh sáng như hạt đậu xanh.

Dưới ánh đèn le lói, Chu đại tẩu đang may vá quần áo cho nữ nhi, bộ dáng nàng thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, diện mạo nàng rất xinh đẹp, mặt trái xoan mắt to cái miệng nhỏ nhắn, hơn nữa hai gò má lúc ẩn lúc hiện hai lún đồng tiền, nhìn ra được diện mạo xinh đẹp khi còn trẻ. Khi Chu Tử vừa đến thế giới này, thường thường âm thầm cảm thán người mẹ này gương mặt như Phạm Băng Băng mà mệnh thì nông phụ, thật đáng tiếc.

Chu Tử lấy tay đã được ủ ấm ra khỏi người Chu Bích, vươn tay sờ sờ lên bụng mẫu thân, đang muốn rụt tay lại thì bàn tay mập mạp đã bị Chu đại tẩu nắm được.

“Quỷ bướng bỉnh!” Chu đại tẩu buông tay của đứa con gái lớn ra, sau lại thở dài: “Năm nay tay lại lạnh cứng nữa hả? Ngày mai hái chút lúa mạch non ngâm nước thử xem sao!”

Chu Tử nương theo ánh sáng mỏng manh của ngọn đèn nhìn đến bàn tay mình vì nứt da mà vừa hồng vừa sưng, thở dài: “Mỡ lợn gì đó đều đã dùng qua, có ích lợi gì đâu!”

Một khi tay bị đông lạnh, hơi nóng một chút liền ngứa khó chịu, thầm nghĩ muốn gãi rách nó, nhưng gãi rách xong sau lại ứ nước, càng khó chịu.

Chu đại tẩu cũng thở dài theo, thật sự là không có biện pháp. Chu Tử cùng Chu Bích cũng chưa đến mười tuổi, nhưng đã biết ở nhà nấu cơm giặt giũ nuôi gà nuôi lợn, ở trong vườn trồng rau nhổ cỏ gánh nước xới đất bón phân, hàng năm vào mùa đông tay của hai nha đầu này đều sưng hồng, nhìn rất đáng thương. Năm nay tay của Chu đại tẩu không có đông lạnh, chỉ nứt ra từng đường thôi mà cũng đau như xát muối.

Chu Tử dán cả thân mình lên người Chu Bích, đưa lưng về phía Chu đại tẩu, miệng cũng không dừng lại: “Mẹ, vì sao mẹ gả cho cha con?”

Chu đại tẩu ghim kim may lên búi tóc ở thái dương: “Bà ngoại con nhận của bà nội con bốn lượng bạc!”

Nghĩ đến chuyện cũ, Chu đại tẩu nở nụ cười: “Mẹ gả vào đây không bao lâu, bà ngoại con nịnh bợ một người môi giới, nhờ người ta đem dì Ba của con bán cho lão Hàn gia gia trong thành làm nha đầu, được mười lượng bạc, lại nghĩ đến bộ dáng của mẹ không kém hơn dì Ba con, mà chỉ bán bốn lượng, hối hận muốn chết!”

Chu Tử cũng cười, bà ngoại ở thôn bên cạnh cái gì cũng tốt, chỉ là quá trọng nam khinh nữ, nhưng lại chỉ chỉ sinh được một con trai, con gái thì lại sinh được bốn. Lão nhân gia bà xem con trai như châu như bảo, con gái thì đều chỉ xem là thứ có thể bán ra tiền, bộ dạng của bốn đứa con gái đều xinh đẹp, người sau lại bán giá cao hơn người trước, sau khi đứa con gái thứ tư bị bán đi, liền tháo dỡ ngôi nhà tranh, xây cho con trai một ngôi nhà lợp ngói mới.

“Mẹ, khi nào thì đệ đệ mới sinh ra?” Chu Tử cũng ngóng trông đệ đệ, hai đứa con lớn Chu Tử và Chu Bích của mẹ sinh đều là nữ nhi, bị bà nội vô cùng xem thường, nếu đứa thứ ba không là nam, không biết bà nội còn muốn bắt nạt mẹ đến thế nào nữa đây!

Chu đại tẩu nói đùa: “Bà ngoại con sinh bốn cô nhóc rồi mới sinh ngươi cậu con, mẹ cũng phải học tập bà, lại sinh cho con hai muội muội!”

Chu Tử trầm mặc trong chốc lát mới nói: “Mẹ, khi mẹ già đi con sẽ nuôi mẹ!”

Chu đại tẩu nở nụ cười, không nói chuyện, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng, vừa thê lương, vừa hy vọng, trong lòng cực kỳ phức tạp. “Cha con còn ở bên đó sao?”

“Bên đó” là từ ngữ chuyên dụng ở nhà Chu Tử, là chỉ nhà của ông bà nội Chu Tử, ở đầu thôn đông.

“Đúng vậy, không phải mỗi đêm đều qua đó sao!” Chu Tử nhăn đôi mày nhỏ. Bà nội bắt nạt mẹ, Chu Tử thực chán ghét bà nội mình, nhưng cha lại hết lần này đến lần khác cố tình hiếu thuận, cái gì cũng đều nghe ông bà nội.

Chu đại tẩu hơi mệt, buông việc trong tay ra, gỡ bao đính kim đeo trên cổ tay xuống, duỗi lưng một cái: “Không chờ cha con nữa, chúng ta ngủ trước đi!” Nàng một tay cầm khay kim chỉ, một tay bưng ngọn đèn, đứng dậy rời đi.

Trong phòng liền tối đen.

Bên ngoài, gió mùa đông ào ào thổi mạnh, cửa sổ dán giấy bị gió thổi, phát ra âm thanh “soàn soạt” nặng nề.

Chu Tử nghe nghe rồi ngủ thiếp đi.

Lúc Chu Tử và Chu Bích bị gọi dậy, Chu đại tẩu đã làm xong bữa sáng, đậy vung lại. Hai chị em mặc quần áo đi ra, Chu Tử đi ở phía trước, Chu Bích bưng chậu gỗ đi sau nàng. Vào nhà bếp, Chu Tử mở vung của cái nồi ở trong cùng, lấy gáo múc nước ấm trong nồi ra, đổ vào trong chậu gỗ Chu Bích bưng. Hai chị em bưng chậu tới kệ rửa mặt cạnh cửa bếp, bắt đầu vốc nước rửa mặt.

Chu đại lang vừa vặn đi ra từ nhà chính, nhìn hai đứa con gái nhỏ vừa dùng khăn bông lau mặt, nhìn qua mặt mày đều giống như vẽ, vô cùng xinh đẹp, trong lòng cũng đắc ý: hai con gái của ta thật dễ nhìn, rõ là càng lớn thì càng tập trung tất cả ưu điểm của cha mẹ!

Chu Tử mười hai tuổi và Chu Bích mười tuổi, thừa hưởng ở mẹ đôi mi thanh tú mắt hạnh cằm thon cùng lúm đồng tiền nhỏ, lại kế thừa của cha cái mũi thẳng cùng màu da trắng, đều là tiểu mỹ nhân hạng nhất, chẳng qua Chu Tử càng giống phụ thân hơn một chút, môi dầy một chút, Chu Bích càng giống mẫu thân, miệng nho nhỏ, có thể nói là miệng nhỏ như anh đào.

Chu Bích dọn bàn, Chu Tử vào nhà bếp bưng bữa sáng ra, muội muội tuổi còn nhỏ, nàng sợ muội muội bị canh làm bỏng, nên nhiệm vụ thường xuyên là nàng dọn cơm muội muội lau bàn.

Dọn cơm xong, cả nhà ngồi vây quanh cái bàn nhỏ bắt đầu ăn bữa sáng.

Bữa sáng của Chu gia rất đơn giản: bánh bột ngô, củ cải xắt sợi trộn dầu vừng, cộng thêm cháo ít khi nhìn thấy gạt gạo.

Chu Tử cùng Chu Bích ăn thật sự ngon miệng, đang là lúc cơ thể các nàng phát triển, ăn cái gì cũng đều ngon, đừng nói cơm canh, cho dù là thức ăn tệ hơn nữa các nàng cũng thích.

Trong nhà có bốn miệng ăn, Chu đại tẩu liền làm bốn cái bánh bột ngô, vừa vặn mỗi người một cái. Chu đại lang cầm bánh trong tay, nhưng không ăn, chỉ gắp củ cải xắt sợi ăn, sau đó mà bắt đầu chậm rãi húp cháo. Kết quả bánh của Chu Tử và Chu Bích đã ăn xong rồi, bánh trong tay hắn còn hơn phân nửa. Nhìn hai đứa con gái đã ăn bánh xong rồi, Chu đại lang bẻ cái bánh còn lại của mình làm hai nửa, cho mỗi đứa một nửa, đưa qua.

Chu Tử không cần, Chu lão đại nở nụ cười: “Cơm nước xong, cha đến nhà Chương lão Tam làm gia cụ, buổi trưa sẽ được ăn no!”

Chu Tử biết Chương lão Tam là địa chủ, trong nhà lão có bánh bao trắng (màn thầu, bánh bao không nhân), giữa trưa sẽ không để phụ thân đói, lúc này mới nhận lấy, gắp một đũa củ cải xắt sợi, bắt đầu ăn; Chu Bích cũng làm theo tỷ tỷ, gắp củ cải xắt sợi ăn với bánh.

Chu đại lang ăn xong bữa sáng liền vác thùng dụng cụ đi qua nhà Chương lão Tam. Chu đại tẩu lấy cái khay kim chỉ ra, bắt đầu công việc.

Chu Tử cầm xơ mướp rửa nồi và bát đũa, sau đó quấy đều chút trấu cám có được sau khi tráng nồi, bưng đến chuồng lợn, đổ vào máng lợn. Ba cái đầu heo xông tới, tranh nhau ăn thật sự rất ngon.

Chu Tử cho lợn ăn xong, lại cầm ki đến cách vách nhà bếp vốc mấy vốc ngô, đưa đến chuồng gà cho gà ăn. Nàng đứng ngoài hàng rào ném một nắm ngô vào, lập tức một đám gà vây quanh lại đây. Bên kia Chu Bích nhanh tay lẹ mắt mở cửa hàng rào, cầm cái chổi rơm chạy vào bắt đầu quét tước chuồng heo.

Chu Tử đang bận bịu, ngẩng đầu liền thấy ông nội cầm cái cuốc ở bên ngoài đi ngang qua. Nàng biết ông nội phải ra đồng làm việc, nhưng ông nội không có ý muốn chào hỏi, nàng liền làm bộ như không nhìn thấy.

Ông nội của Chu Tử có năm sáu mẫu đất, cuộc sống cũng không quá khó khăn. Chu lão sinh ba nam một nữ.

Sau khi Chu đại lang thành thân một năm, bị cha mẹ buộc ra ở riêng, hắn dựa vào công việc thợ mộc mà sống, xây căn nhà tranh ba gian, mang vợ, con gái và món nợ năm lượng bạc khi đón dâu đi ra ngoài.

Chu Nhị lang bộ dạng tuấn tú, đầu óc lại linh hoạt, làm tiểu nhị cho một tiệm bách hóa ở trong thành, mắt đi mày lại câu được con gái của ông chủ, không tốn một đồng bạc liền cưới được vợ, cha vợ còn tặng của hồi môn là một ngôi nhà có sân nhỏ ở trong thành phía nam, điểm duy nhất không hài lòng là vợ của hắn có bộ dạng rất xấu.

Chu Tam Lang bộ dạng cũng tuấn tú, nhưng lại chất phác, năm nay mười lăm tuổi, bị lão cha bắt làm việc ở ngoài ruộng, cực như trâu quần quật bất kể sớm tối, chắc chắn sau khi thành thân cũng sẽ thành một đôi vợ chồng tay trắng bị đuổi ra ngoài.

Ông bà nội của Chu Tử nhìn thấy hai đứa con gái của nhà Đại Lang liền mất hứng, thật sự rất trọng nam khinh nữ; nhưng ánh mắt bọn họ khi nhìn đến khuê nữ Chu Tứ Mỹ mười hai tuổi mà mình mãi đến già mới sinh được, lập tức liền biến thành trần trụi trọng nữ khinh nam, hận không thể mua tất cả mọi thứ cho con gái yêu.


Đã sửa bởi nhân mã ham chơi lúc 05.08.2014, 21:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhân mã ham chơi về bài viết trên: Mikneyu79, Nhingo21, Tiểu Nghiên, amộc, hienheo2406, linhkhin, soisoine, sâu ngủ ngày, thtrungkuti, tngh218000, xichgo, y229917
     
Có bài mới 05.08.2014, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 14:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1386 lần
Điểm: 9.44
Có bài mới Re: Nam An Thái Phi truyền kỳ- Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác


Làm xong việc nhà, Chu Tử và Chu Bích xách theo cái sọt đến ruộng lúa mạch hái rau dại. Mùa đông trong ruộng lúa mạch, mặc kệ là rau cải đất hay là cây tể thái (*), nhìn đều rất non, hái về nhà có thể phối hợp làm thức ăn; còn có một ít loại cây xà lách dại, hái về cho gà ăn còn tiết kiệm được không ít ngô.

(*) Cây tể thái: tên một loại cỏ, hoa trắng, khi còn non ăn được, là một vị thuốc Đông y, giúp giải nhiệt, lợi tiểu, cầm máu.

Hai chị em vừa hái rau vừa nói chuyện phiếm, phỏng chừng đến giữa trưa, Chu Tử nhìn trời, ánh sáng trắng của ngày đông nhút nhát e lệ tỏa ra ánh trong trẻo nhưng lạnh lùng đọng lại trên bầu trời, thật sự nên trở về nhà rồi.

Chu đại tẩu ở nhà đã làm xong cơm trưa, cháo ngô hầm rau cải, bỏ thêm mấy viên muối thô. Cơm canh thực qua loa sơ sài, nhưng Chu Tử và Chu Bích mỗi người bưng một cái bát, ngồi ở phía dưới cửa sổ phơi nắng ấm mà ăn, còn ăn thật ngon.

Nhà của hai chị em không có ruộng điền, chỉ xới một mảnh đất nhỏ ở đối diện cửa nhà để trồng rau, bình thường dựa vào chút tiền của phụ thân làm thợ mộc kiếm để duy trì cuộc sống, hiện giờ trong nhà chỉ còn lại có một chút lúa mạch, vẫn tiếc không dám ăn, để dành cho lúc mẹ ở cữ sau khi sinh đệ đệ, sẽ xay ra làm mì trứng gà tẩm bổ.

Cơm nước xong xuôi, hai chị em lại phân chia công việc rửa nồi, cho lợn cho gà ăn.

Lúc chăm lợn, Chu Tử nhìn đám lợn ăn thật ngon lành, trong lòng thực vui vẻ. Mấy con lợn này chính là hy vọng của cả nhà, cuối năm, bán đàn lợn sẽ có một chút tiền rồi! Chu Bích ở bên kia vừa cho gà ăn vừa nói với tỷ tỷ: “Tỷ, vừa đến mùa đông sao gà không đẻ trứng nữa?”

“Vẫn đẻ chứ, chỉ là ít đi nhiều thôi!” Chu Tử nhìn đàn gà chen chúc lại một chỗ giành ăn ngô, nói, “Băm hết rau dại hái được cho gà ăn đi, mấy con gà này đã già rồi, cho ăn ngô như thế thật là lãng phí a!”

Chu Bích đáp một tiếng rồi đi băm rau dại.

Chu Tử vội gọi với theo: “Để rau cải và cây tể thái lại, thứ khác thì băm hết đi!”

Chu Bích thanh âm trong trẻo lại đáp một tiếng.

Hai chị em xách cái sọt lên đang chuẩn bị đi thì Chu đại tẩu vội vàng căn dặn: “Về sớm một chút, đến chỗ cha các con làm nhặt chút vụn bào (mạt cưa) về!”

Chu Tử vội vàng lên tiếng đáp.

Ở Độc huyện này, thợ mộc đến nhà người khác làm việc, luôn có quy củ là mạt cưa và gỗ vụn đều thuộc về thợ mộc, nhặt về nhà có thể dùng nhóm lửa.

Lúc chạng vạng tối, Chu Tử cùng Chu Bích hợp lực lôi xe đã được cải tiến thêm hai bánh ra, Chu Tử kéo xe, Chu Bích thì giữ xe đẩy xe, cùng đi đến nhà Chương lão Tam ở thôn nam.

Nhà Chương lão Tam tuyệt đối không giống phần lớn những nhà khác trong thôn, một tứ hợp viện(*) lớn ngay ngắn chỉnh tề, tất cả đều là tường gạch xanh mái ngói đen, ngay cả lối đi trong viện cũng được trải gạch xanh.

(*) Tứ hợp viện: Loại mô hình nhà ở có 4 dãy nhà vây quay thành hình vuông hoặc chữ nhật, ở giữa có sân chung. Trong tứ hợp viện chia thành:

- chính phòng: có thể gọi là nhà chính, hoặc nhà giữa.

- sương phòng: là những gian nhà kề, có thể phân biệt bằng cách gọi tên theo hướng xây của viện, ví dụ như Đông sương phòng, Tây sương phòng; còn có thể gọi là nhà kề hoặc thiên phòng.

Cứ một tổ hợp phòng ở xây thành như vậy sẽ gọi là ‘viện’.

Chu Tử đứng ở cửa lớn gọi to một tiếng, một gã sai vặt mười bốn mười lăm tuổi đi ra, dẫn hai chị em kéo xe vào cửa.

Cả nhà Chương lão Tam đang ở trong nhà chính ăn cơm, trong sân im ắng.

Đang ăn cơm ở nhà kề, Chu đại lang đi ra, đón hai nữ nhi đến lấy vụn bào.

Lúc Chu Tử xách theo giỏ đựng vụn bào đi qua cửa lớn của nhà chính, một mùi thơm của thịt ướp với Hồi hương(*) chui vào cái mũi của nàng, Chu Tử dùng sức hít một hơi: thật thơm a!

(*) hồi hương: một loại hương vị trong ngũ vị, có hình tám cạnh.

Trước khi Chu Tử xuyên qua, vẫn là người theo chủ nghĩa ăn chay, ngửi được mùi thịt liền rất ghét, không ngờ rằng hiện tại thật sự không có thịt để ăn, ngược lại ngửi thấy liền thích, trong bụng cũng bắt đầu kêu thầm thì.

Ngồi trong nhà chính là con trai Chương Kỳ và con gái Chương Mai của Chương lão Tam. Chương Kỳ ngẩng đầu, nhìn thấy hai nữ nhi Chu Tử và Chu Bích của thợ mộc Chu đại lang, trên đầu hai búi tóc được chải sơ không hề rối loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, mắt to đen bóng, đều có dáng dấp như mỹ nhân, nhưng đáng tiếc đã lớn như vậy mà ngay cả váy cũng không mặc, đều là quần áo vải bông đã cũ bị giặt đi giặt lại đến trắng bệch. Hắn nghĩ nghĩ, cảm thấy hai tỷ muội này thật quá đáng thương, cầm hai cái bánh bao, tách giữa ra, gắp mấy miếng thịt xắt sợi nhét vào.

Chương Kỳ mới ra khỏi cửa nhà chính, đã nhìn thấy Chu Tử mang theo một sọt vụn bào đi tới, hắn cũng không nói nhiều, trực tiếp đem hai cái bánh bao đưa cho Chu Tử.

Chu Tử ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong ánh mắt xinh đẹp của Chương Kỳ tràn đầy ân cần.

Chu Tử cười cười, tiếp nhận bánh bao, gòn giã nói: “Cám ơn ngài a!”

Chương Kỳ mới bây lớn a! Còn chưa qua mười lăm tuổi đâu, Chu Tử cũng không nghĩ nhiều lắm, cho thì ăn thôi!

Chu lão đại thấy được, vội lớn tiếng nói: “Tử nhi, tạ ơn đại thiếu gia đi!”

“Tạ rồi, cha!” Chu Tử cười tủm tỉm đi qua, đưa hai cái bánh bao kẹp thịt cho Chu Bích.

Lúc về đến nhà, trời đã tối rồi, các nhà các hộ bắt đầu kêu con cháu mình về nhà, trong không khí tràn ngập hương vị: cháo loãng, bánh nướng áp chảo, củ cải xào. Chu đại lang kéo xe hai bánh, Chu Tử cùng Chu Bích nằm trên đống vụn bào, hai chị em ngươi một ngụm ta một ngụm nhai từng miếng bánh bao. Mỗi khi cắn một ngụm hai chị em đều phải nhai nửa ngày mới chịu nuốt xuống.

“Tỷ, thịt thật thơm a!” Chu Bích cắn một ngụm, vội đẩy nhanh qua cho tỷ tỷ.

Chu Tử cắn một miếng, cố ý chỉ cắn phần bánh bao, không có ăn đến thịt.

Về trong nhà, Chu Tử lấy ra cái bánh bao thịt đã để giành đưa cho mẹ, Chu đại lang cũng từ trong tay áo lấy ra cái bánh bao, chẳng qua chỉ là kẹp dưa muối. Một nhà bốn người đều nở nụ cười.

Buổi tối Chu đại tẩu ở nhà lại tiếp tục đóng đế giày, Chu đại lang mang Chu Tử cùng Chu Bích đi đến nhà ông nội.

Từ nhà Chu Tử đến nhà ông nội phải đi qua một một con đường nhỏ, phía bắc đường nhỏ là một cái hồ nước rất lớn, phía nam là một cánh rừng cây Dương lớn. Chu đại lang mỗi tay dắt một nữ nhi, vừa đi vừa nói chuyện. Mặt đất bị đông cứng, dẫm lên nghe tiếng “Băng băng” vang lên. Chu Tử cùng Chu Bích cố ý dùng sức dậm mạnh chân đi trên đường, nghe tiếng vang lên liền cười ha ha.

Nhà ông nội Chu Tử tuy rằng là một ngôi nhà gạch xanh ngói lớn ba gian, nhưng trong sân nhỏ vẫn là tường gạch mộc, cửa lớn cũng do Chu đại lang dùng gỗ đầu thừa đuôi thẹo ghép thành. Chu Tử còn chưa kịp gõ cửa, chó trong sân đã kêu lên. Trong nhà truyền đến tiếng của bà nội Chu Tử: “Ai đó?”

“Dạ con!” Chu Tử lớn tiếng nói.

“Tới liền!” Tiếng bà nội nói.

Người ra mở cửa là chú của Chu Tử: Chu Tam Lang.

Chu Tử đi vào cửa nhà chính liền thấy được dưới đất đặt một cái thúng cạn, trong thúng cạn là ngô, nàng đã hiểu được. Bà nội Chu Tử luôn có ý tưởng nghĩ cách bóc lột lợi ích từ Chu Tử và Chu Bích, mỗi lần Chu Tử và Chu Bích đến nhà bà, không gảy bông thì chính là bóc ngô, nếu không thì cũng là nấu rượu rửa rau quét sân, tóm lại sẽ không để cho Chu Tử và Chu Bích nhàn rỗi đứng ở trong nhà mình.

Nhà chính đốt một ngọn đèn. Chu lão ông thật rất tiết kiệm, đèn dầu rất nhỏ, chỉ có một chút ánh sáng, bên trong vẫn tối đen như trước.

Chu lão ông cùng Chu đại lang chia nhau ngồi hai bên bàn cao, trước mắt hai cha con đều đặt một chén trà xanh lớn.

Chu Tử cùng Chu Bích ngồi trên ghế gỗ nhỏ bên cái nia lớn bóc ngô. Bóc ngô chính là tách hết hạt ngô xuống dưới, chỉ còn lại lõi ngô. Chu Tử vừa gảy tách hạt ngô vừa nói với bà nội: “Nội, nhà bà có nhiều củi đốt lửa, củi trong nhà con không đủ đốt, một chút nữa tách ngô xong, mấy cái lõi ngô này cho con đem về nhà nấu rượu nha!”

Chu Tử tuy rằng cười nói, nhưng lại dùng giọng điệu khẳng định.

Chu lão thái nghĩ nhà mình đúng thật cũng không cần, trước phòng chất đống củi cây bông, đống gốc cây ngô chất thành đống ở bên cạnh còn cao hơn nữa, lại nói nhìn bộ dáng Chu Tử, nếu không cho con bé, nó thật sự sẽ kéo Chu Bích ném việc đó mà bỏ về, cho nên Chu lão thái tuy rằng không vui gì lắm, nhưng vẫn đồng ý.

Chu Tử và Chu Bích nhìn nhau cười, Chu Bích vội vàng đứng dậy lấy một cái sọt lớn đặt ở bên cạnh, tách hạt ngô sạch sẽ xong liền ném lõi ngô vào sọt.

Chu lão thái ở bên cạnh đóng đế giày, Chu Tứ Mỹ nũng nịu ngồi bên cạnh quấn lấy bà. Cái công việc dùng tay bóc ngô này, Chu lão thái thương tiếc nữ nhi phải chịu khổ.

“Đại Lang, nói cho con một tin tức tốt!”

Nghe bà nội nói chuyện, lỗ tai Chu Tử lập tức dựng thẳng lên.

“Muội muội con nói là đã thuyết phục được Đào gia ở thành tây cách bờ sông mười hai dặm!”

“Đào gia?” Đại Lang vừa nghe vội hỏi, “Có phải Đào gia sẽ xây nhà mới không?”

“Cũng không phải! Nhà hắn không chỉ có nơi xay bột, còn có bốn mươi mẫu đất đấy! Ta thật không dễ dàng mới nhờ người ta thuyết phục được!”

Chu đại lang hơi trầm ngâm, cảm thấy sự tình sẽ không dễ dàng như vậy, liền nói: “Của hồi môn đưa qua chỉ sợ phải nhiều hơn một chút đúng không?”

“Đúng vậy a!” Chu lão thái nở nụ cười tươi tắn, “Ta đáp ứng sẽ đưa mười mẫu đất, lại bồi thêm trọn bộ tư trang!”

Chu đại lang trầm mặc, hắn cảm thấy mẫu thân có ý đồ không tốt.

Quả nhiên, Chu lão thái cười đến thật hiền hòa: “Ta và cha con đã thương lượng, con đưa ra hai mươi lượng bạc, lão Nhị ra ba mươi lượng, chúng ta gom góp lại cũng đủ thôi!” Bà sợ con trai cả không vui, vội bỏ thêm một câu: “Lão Nhị đã đáp ứng rồi!”

Chu đại lang trầm mặc thật lâu.

Chu Tử vội hỏi: “Nội, nhà con ra ở riêng tới nay đã hai năm, nợ cũ kéo theo nợ mới, cha mẹ con nhịn ăn nhịn mặc liều mạng kiếm tiền đến nay mới trả dứt nợ, còn chưa kịp thở lấy hơi, sao có thể đào đâu ra hai mươi lượng bạc?!”

Chu lão thái đứng dậy đi tới, vung tay tát “Bốp” lên mặt Chu Tử một cái. Lạnh lùng nói: “Người lớn nói chuyện, ai cho phép mày xen mồm vào?” Lại quay đầu nói với con trai cả: “Hai con nhóc này thật quá bướng bỉnh, còn không bằng bán cho người ta để họ dạy bảo!”

Mặt Chu Tử tê rần, vốn muốn đẩy Chu lão thái một cái, nhưng hai tay vừa vươn ra, đã bị phụ thân trừng mắt nhìn qua.

Nàng cúi thấp đầu không nói gì.

Chu Tử Chu Bích bị phụ thân đuổi ra khỏi nhà bà nội.

Chu Tử nắm tay muội muội: “Bà nội muốn hai mươi lượng bạc, cha vì hiếu thuận nhất định sẽ đáp ứng, đáng tiếc là toàn bộ tiền trong nhà chúng ta không hơn một xâu, cũng là tiền mẹ chuẩn bị đưa cho bà mụ Trương Ngọc Mai sau này!” Trong miệng nàng nói như vậy, tay thì kéo muội muội đi về nhà mình.

Chu đại tẩu nghe Chu Tử thuật lại xong, trầm ngâm một lát nói: “Trong nhà chúng ta, đừng nói hai mươi lượng bạc, chỉ hai lượng cũng kiếm không ra nổi!”

Nói tới đây, trong đầu Chu Tử chợt lóe, nhớ tới lời bà nội nói, vội thốt ra: “Mẹ, nhà chúng ta có gì đáng giá không?”

Chu đại tẩu một mảnh mờ mịt: “Không có, chỉ có ngôi nhà tranh ba gian này, làm sao có gì đáng giá?”

Tim Chu Tử đập nhanh, nhìn muội muội một cái, lại nhìn mẫu thân, trong lòng lộp bộp một tiếng, ánh mắt mang theo chút kinh hoàng nhìn mẫu thân.

Chu đại tẩu nhìn đến vẻ mặt nữ nhi, cũng bắt đầu hoảng hốt: “Không thể nào? Sao bà nội con lại có thể nhẫn tâm như vậy, dù gì cũng là cháu gái ruột thịt? Sẽ không đâu!”

Nói xong chính nàng cũng cảm thấy lo lắng không thôi, nhưng cũng chỉ có thể tự an ủi chính mình, an ủi Chu Tử và Chu Bích.

Chu Tử ngẫm lại cách làm người của Chu lão thái, lão nhân gia này thật là bất công đến cực điểm, hận không thể đem gả cô út Chu Tứ Mỹ cho Hoàng đế luôn ấy chứ, tất nhiên người hy sinh luôn luôn không thể là ai khác ngoài cháu gái ruột của mình, mà phụ thân mình lại là con trai nổi danh hiếu thảo, cái gì cũng đều nghe bà nội.

Nàng vội vàng nói với mẫu thân: “Mẹ, mẹ giữ bọn con lại, đừng để cho bà nội đem hai chị em chúng con bán cho kỹ viện nha!”

Chu đại tẩu rùng mình, không kịp trách cứ nữ nhi nói ra từ “Kỹ viện” không sạch sẽ như vậy, vội nói: “Sẽ không đâu! Làm gì có bà nội nào như vậy! Nếu bà ấy có tâm tư như vậy, mẹ liền, mẹ liền liều cái mạng này với bà ta!”

Ba mẹ con đều lo sợ bất an đứng ngồi không yên, mà Chu đại lang vẫn chưa về nhà.

Dưới ánh đèn, Chu đại tẩu nhìn Chu Tử cùng Chu Bích, trong lòng một trận co rút đau đớn, đau khổ không thể tả: nàng luôn kiêu ngạo tự hào mình đã sinh được hai đứa con gái xinh đẹp ngoan hiền như vậy, không ngờ tới lại bị mẹ chồng nhẫn tâm ác độc để mắt tới!

Chu Tử bình tĩnh suy nghĩ, vội nói với mẫu thân: “Mẹ, nếu sự việc không thể vãn hồi, mẹ nhất định phải kiên trì, thà rằng bán ít một chút bạc cũng chỉ đem chúng con bán cho người ta làm nha hoàn, đừng để hai chị em con bị bán vào trong kỹ viện!”

Chu đại tẩu tâm hoảng ý loạn, ôm lấy hai nữ nhi liên tục đáp ứng.

Chu Bích không biết “Kỹ viện” là gì, nhưng cũng mông mông lung lung biết đó sẽ không phải là nơi tốt đẹp gì, nước mắt sớm chảy đầy mặt.

Chu Tử ôm muội muội, rúc vào trong lòng mẫu thân, nước mắt cũng không tự chủ được mà chảy ra.


Đã sửa bởi nhân mã ham chơi lúc 05.08.2014, 21:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 182 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, beyeu20189, Corn Candy, Cunthoi2008, giap382014, Jujuju, Lala1239, Linhhuyenanh, Ngaanh2410, nguyenyen_62, Nguyet97, ranchiyeuconan, samachoa_vb, Tiểu Xảo, YuPhạm và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.