Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Tam Tấc Ánh Nắng - Tam Nguyệt Vi Thảo

 
Có bài mới 23.07.2014, 15:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50777 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới [Hiên đại, hắc bang] Tam Tấc Ánh Nắng - Tam Nguyệt Vi Thảo - Điểm: 10
images

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo

Nguồn convert: nothing_nhh – TTV

Số chương: 106 + 7 ngoại truyện

Thể loại: Hiện Đại/hắc bang/ngược

Chỉnh sửa: Pim

Edit: MinnieKemi & ntquynh201

Poster: nyan_neko

Nguồn: https://minniekemi.wordpress.com/truyen ... -anh-nang/

Giới Thiệu

Editor: Pim

Cô là con gái độc nhất của trùm buôn bán ma túy khét tiếng. Anh là cảnh sát nằm vùng được bố trí trà trộn vào tổ chức với nhiệm vụ tìm ra bằng chứng buộc tội ông trùm buôn ma tuý đồng thời cũng là cha ruột cô.

Mục tiêu của anh là tóm gọn hang ổ buôn bán ma túy với số lượng lớn.

Ước mơ cả đời của cô là dùng tình yêu của mình để từng bước du nhập vào trái tim anh.

Đáp lại tình yêu chân thành ấy,  anh nhẫn tâm chĩa họng súng vào cô. Trước mặt cô, anh lạnh lùng dùng súng bắn chết cha cô, sát thương người anh trai của cô. Anh từ người chồng ngày đêm bên gối nay trở thành kẻ thù giết cha.

“Để tôi đi, nếu không tôi sẽ giết chết anh.”  Cô nhìn anh, vẫn là khuôn mặt ấy, giọng nói ấy nhưng giờ đây vô cùng xa lạ.

Cô từng ví von anh giống như một họa sĩ trứ danh, đã dùng bút vẽ thần kì tô điểm cuộc sống tẻ nhạt hơn hai mươi năm qua của cô trở thành bức tranh sơn dầu đầy màu sắc.

Còn bây giờ, dùng một phút để nhìn anh, cô sẽ dùng từng giây để hận anh. Hận, vì đã lợi dụng tình yêu của cô để đạt được mục đích của anh. Rốt cuộc, người thông minh chính là anh, còn kẻ thất bại trong điên loạn chính là cô!

Anh vừa là thiên thần, cũng vừa là ác qủy trong trái tim cô.

Anh cầm tay cô, đem con dao đặt trước ngực mình, nhìn cô lạnh lùng nói: “ Hôm nay, nếu em có thể đem con dao găm vào ngực anh, anh sẽ để em đi.”

Lưỡi dao vô tình từng chút xuyên qua cơ thể anh, máu từng giọt từng giọt rơi xuống sàn đá lạnh lẽo, trên khuôn mặt hoảng loạn của cô những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô bật khóc thành tiếng.

Nếu được hỏi trên đời này, con đường nào dẫn đến nỗi tuyệt vọng đau đớn nhất, cô sẽ trả lời đó chính là tình yêu. Bất hạnh hơn, khi người mình yêu nhất lại chính là kẻ thù giết cha.

Nếu thời gian có thể quay trở lại vạch xuất phát, cô nguyện sẽ không yêu anh, từ bỏ quyền sở hữu hạnh phúc khi ở bên anh.


Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 4
Ngoại truyện 5
Ngoại truyện 6
Ngoại truyện 7



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Lovelynight, Lương Bối, Nhi Kul, Quynhanh197, Tocdothuhut, sauxanhyeula, tuongvy84
     

Có bài mới 23.07.2014, 15:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50777 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiên đại, hắc bang] Tam Tấc Ánh Nắng - Tam Nguyệt Vi Thảo - Điểm: 11
Edit: Pim

Chương 1: Nửa đêm ở Mị Thành

Đó là vào một ngày mùa đông của tháng Giêng, ngoài cửa tuyết trắng một vùng, thành phố vào ban đêm được bao phủ bởi màu trắng lạnh lẽo, nhưng bên trong căn nhà, máy sưởi được chạy hết công suất, không hề cảm giác được cái lạnh thấu xương.

Mộc Cận mặc chiếc váy trắng ngà làm bằng lông mịn ngồi bên cửa sổ, trong tay cầm chặt cốc nước ấm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên chưa quá hai hồi đổ, âm thanh này là của Trương Dĩnh, tiếng khóc không thành tiếng mang theo sự kinh hãi tột độ, giọng nói nấc nghẹn, thảm thiết cầu xin: “ Mộc Cận, mình xin bạn … Bạn nhất định phải cứu bọn mình, bạn có thể cho mình vay tiền được không, mình … sau này mình nhất đinh sẽ trả lại cho bạn.”

Nghe Trương Dĩnh nói năng lộn xộn Mộc Cận liền lên tiếng ngắt lời, hỏi: “ Xảy ra chuyện gì, cậu đang ở đâu?.”
“ Bọn mình đang ở Mị Thành, A Thừa xảy ra chuyện …. A …. Mộc Cận cứu … cứu bọn mình.”

Câu nói cuối cùng mà Mộc Cận nghe được chỉ là tiếng kêu cứu kèm theo tiếng quát tháo của người đàn ông, đầu dây điện thoại lập tức bị ngắt.

Mộc Cận không chút do dự, lấy áo khoác mang theo chi phiếu, thừa dịp người làm không chú ý từ cửa sau trốn ra ngoài.

Nói về mối quan hệ giữa Mộc Cận với Trương Dĩnh cũng không phải dạng bạn bè nghĩa nặng tình thâm, đơn giản chỉ là bạn học ở cùng trường học viện nghệ thuật, vài lần đi dạo phố, ăn với nhau vài bữa cơm. Từ khi Trương Dĩnh nghi ngờ bạn trai mình là Lục Thừa có ý với Mộc Cận, sau đó hai người cũng không thường xuyên liên lạc qua lại nhiều.

Trước nay Mộc Cận vốn không có bạn bè, điện thoại hiếm khi có dịp đổ chuông, người gọi điện đến cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong danh bạ chỉ có duy nhất cái tên Trương Dĩnh được xếp vào danh mục “ bạn”.

Mộc Cận đi thẳng tới Mị Thành, trong quán cảnh ca hát nhảy múa, tràn ngập tiếng cười nói rôn rả, nhìn không ra nơi này lại có xảy ra những chuyện rùng rợn như bắt cóc uy hiếp.

Mộc Cận tìm kiếm xung quanh một lát rồi bước tới chỗ người quản lí: “ Tôi muốn gặp bạn của tôi – Trương Dĩnh.”

Mộc Cận hy vọng mình tìm đúng người, người quản lí trưởng nghe xong, mặt không chút biến sắc, liếc nhìn cô nói: “ Đi theo tôi.”

Mị Thành có cấu tạo phức tạp, có điểm giống với tầng hầm, hơn nữa chỉ có một lối đi duy nhất, ánh sáng mờ mịt không nhìn rõ, phía trước là âm thanh chát chúa của tiếng nhạc rồi cả tiếng cười nói từ xa truyền tới, vô cùng hỗn tạp.

Đi theo quản lí, Mộc Cận nghe rõ được tiếng bước chân gõ xuống dưới nền đá mang theo âm thanh lạnh lẽo, trong lòng Mộc Cận vô cùng bất an. Quản lí dẫn cô đến trước một cánh cửa thì dừng lại, sau tiếng gõ cửa quay sang nhìn cô nói: “ Chờ ở chỗ này.”

Không lâu sau, người quản lí từ trong phòng bước ra ý bảo cô đi vào.

Cửa phòng khá nhỏ nhưng bên trong thì hoàn tòan ngược lại, vô cùng rộng lớn được trang trí đơn giản, chỉ có một bộ sofa xếp hình tròn, ghế sofa chính có là một người đàn ông khá trẻ, phía sau là vài người mặc đồ Tây phẳng phiu, giày da bóng lộn.

Bên cạnh Lục Thừa có mấy tên vạm vỡ đứng cạnh, quan sát thấy trên người Lục Thừa đầy vết thương, khuôn mặt biến dạng vì bị đánh đập.

Trương Dĩnh nằm dưới chân người đàn ông ngồi trên ghế sofa, không dám mở miệng cầu xin tha thứ, mà người đàn ông kia chỉ nhãn nhà nhấp nháp ly rượu trong tay, đôi mắt hắn đầy hứng thú với cảnh đang diễn ra trước mắt, tràn ngập vẻ hưởng thụ.

Mộc Cận biết, trong hoàn cảnh như này cho dù có sợ hãi đến đâu thì càng phải tỏ ra bình tĩnh, cô nuốt ngụm nước bọt tự trấn an bản thân.

Mặc dù cô xuất thân từ gia đình xã hội đen, nhưng từ nhỏ không được bước chân ra ngoài, bị Mộc Thường Phong cách ly với xã hội bên ngoài do vậy ở thành phố A không nhiều người biết Mộc Cận chính là con gái của Mộc Thường Phong.

Trường hợp nguy hiểm như hôm nay chưa từng diễn ra trong cuộc sống xunh quang bốn bức tường của Mộc Cận.
Trương Dĩnh thấy Mộc Cận đứng trước cửa, trong mắt hiện lên tia vui mừng, lập tức ngừng khóc, lảo đảo đứng lên đi tới trước mặt Mộc Cận, khấn trương nói: “ Tiền … tiên đâu?.”

Mộc Cận đem tấm chi phiếu đưa cho bạn, Trương Dĩnh lại lần nữa quỳ dưới chân người đàn ông: “ Diệp tổng … tôi đem tiền trả lại cho anh … xin anh, buông tha cho anh ấy, buông tha cho tôi, Diệp tổng tôi dập đầu lạy anh.”

Đối với ông chủ của Mị Thành, Mộc Cận từng được nghe qua, nghe nói ông chủ Mị Thành là Diệp Thiên là một người thần bí, không ai biết lai lịch của hắn, chỉ biết là hai năm trước đến tiếp nhận Mị Thành, từ ngày ấy về sau hắn biến Mị Thành thành một chỗ ăn chơi phồn hoa nhất tại thành phố A.

Cô không nghĩ rằng ông chủ Mị Thành lạ trẻ tuổi đến vậy, thoạt nhìn chưa đến ba mươi tuổi. Nhưng vẻ lạnh lùng bí hiểm của hắn thì không phải người nào cũng có được. Mộc Cận không nghĩ rằng Trương Dĩnh lại có thể đắc tội với nhân vật tầm cỡ như vậy.

Diệp Thành nhàn nhã lên tiếng: “ Đối với người phản bội tôi, từ trước tới nay không bao giờ có kết cục tốt. Phụ nữ của tôi không chỉ đem sinh mạng đặt vào tay tôi mà ngay cả trái tim cũng phải thuộc về tôi. Trái tim cô không ở bên tôi, về cái mạng của cô …”

Diệp Thành nhả từng chữ rõ ràng, trên mặt hắn mang theo nụ cười máu lạnh.

Mộc Cận đi qua, nói: “ Diệp Tổng, tôi không biết bạn bạn tôi đắc tội gì với anh, nhưng mặc kệ Trương Dĩnh thiếu anh bao nhiêu tiền, tôi có thể thay cô ấy trả.”

Diệp Thiên lúc này mới ngẩng đầu, dùng ánh mắt sắc bén đánh giá Mộc Cận, về người con gái này, đúng là một cô gái thuần khiết, tuy trên người mặc chiếc áo lông dày cộm, dưới chân đi đôi boot lót lớp lông nhưng không làm mất đi sự thanh tú vốn có. Không khó để có thể nhìn ra trong mắt cô gái này có chút sợ hãi, nhìn qua cũng biết là dạng con gái nhà lành.

Hắn nói: “ Biết chỗ này của tôi là chỗ nào không? Đừng nói tôi bắt nạt con gái nhà lành, cho cô một cơ hội, lập tức xoay người đi ra ngoài.”

Trương Dĩnh sợ hãi lắc đầu: “ Không! Mộc Cận … A Thừa sẽ chết …”

Mộc Cận vẫn chỉ nói một câu: “ Tôi thể thay cô ấy trả tiền, bao nhiêu cũng có thể.”

Cứ như vậy giằng co trong vài giây, Diệp Thiên dường như nhìn thấy trên người Mộc Cận bóng dáng của Chu Lạc Khiết hồi trẻ, không biết khuất phục là gì, cứng đầu y hệt cô, hắn nhớ tới Chu Lạc Khiết đi theo mình khi cô còn ở tuổi mười bảy, cũng như cô gái đang đứng trước mặt hắn, hắn im lặng ngắm nhìn Mộc Cận vài giây, song bản thân tự ngăn chặn dòng suy nghĩ về quá khứ.

Diệp Thiên vươn ngón trỏ lắc lắc: “ Cô gái nhỏ, tôi không thiếu tiền, phải biết rằng tình cảm không thể đùa giỡn, người đàn bà của tôi lại dám mang tiền đi theo người đàn ông khác. Tôi rất khổ tâm cô có biết không, tiền không thể bù đắp được.”

Mộc Cận kiên trì nói: “ Diệp tổng, anh không thiếu phụ nữ, nhưng tại sao lại khăng khăng giữ một người con gái không yêu mình bên cạnh?.”

“ Hả? Vì sao? Vậy tôi nên để cho bọn họ tay nắm tay nhau cùng bỏ trốn? Đáng tiếc! Tôi chưa bao giờ biết hai chữ “ thành toàn “ viết như thế nào!.”

Hắn đứng lên, tiến hai bước đến gần Mộc Cận, nâng cằm cô lên: “ Cô cũng rất có dũng khí.”

Hắn thuận tay siết chặt eo Mộc Cận: “ Tôi có một cách giải quyết khác, cô ở lại, tôi sẽ thả bạn cô đi, lấy một đổi hai, vậy là cô buôn bán có lời.”

“ Anh buông tay, tôi nói cho anh biết, một giờ sau nếu tôi không từ Mị Thành bước ra, sẽ có người thay tôi báo nguy.”

Có lẽ không cần đến một giờ, chỉ cần người giúp việc trong nhà phát hiện cô biến mất lập tức sẽ có người âm thầm đi tìm kiếm cô, nhưng chẳng may người giúp việc không phát hiện ra? Nghĩ rằng cô luôn ở trong phòng?

Diệp Thiên nở nụ cười: “ Xem ra là có chuẩn bị mới tới, một giờ? Rất chính xác, làm việc khá.!”

Mộc Cận giãy dụa trong vòng tay của Diệp Thiên, cô còn muốn cắn hắn: “ Anh buông tay, cái gì mà Diệp Thiên ba đầu sáu tay? Cũng chỉ là một tên tiểu nhân vô lại.”

Diệp Thiên cười như bị trúng tà: “ Lời đồn có lúc nào là thật, có lẽ tôi nên dạy cho cô một chút kiến thức về vô lại, để sau này có bước chân ra khỏi cửa có chứng cớ nói rằng tôi vô lại đến thế nào. Phải hay không?”.

Câu cuối cùng phát ra từ miệng Diệp Thiên mang theo hơi thở ái muội phả lên hai má của Mộc Cận, môi hắn liền phủ lên gáy của cô, lúc này Mộc Cận mới thực sự run sợ trước người đàn ông này.

Mộc Cận dùng sức đẩy Diệp Thiên, tay chân đều giãy dụa thóat khỏi hắn, Trương Dĩnh ngây dại, cầu xin: “ Diệp tổng, anh đừng như vậy, đừng như vậy…” Nhưng cô ta không dám đứng lên giải thoát cho Mộc Cận.

Diệp Thiên phất tay với thụ hạ phía sau nói: “ Đem bọn họ mang ra ngoài.”

Lục Thừa đang hấp hối dưới đất cùng Trương Dĩnh rất nhanh đã bị tóm mang ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Diệp Thiên và Mộc Cận.

Diệp Thiên dùng sức ném Mộc Cận lên sofa, nhanh chóng cởi áo khoác, Mộc Cận chưa kịp né hắn thì cả người Diệp Thiên đã đè nặng lên người cô, rất nhanh khống chế sự phản kháng của Mộc Cận.

“ Buông!.”

Nghe thấy tiếng quần áo của mình bị xé rách thành từng mảnh, Mộc Cận không còn bình tĩnh, thét to: “ Buông ra, anh sẽ hối hận, tôi quen Giang Thiếu Thành.”

Mộc Cận không biết phần thắng của mình là bao nhiêu, nhưng cô nhớ rõ nơi này do Giang Thiếu Thành quản lí, nhắc đến cái tên Giang Thiếu Thành cũng có vài phần e dè.

Diệp Thiên lại là người thần bí, nhưng ở thành phố A căn cơ của hắn chưa sâu, dù sao cũng phải nể mặt Giang Thiếu Thành vài phần.

Nghe được Mộc Cận nói quen biết Giang Thiếu Thành, quả nhiên Diệp Thiên dừng động tác, hắn cũng không đứng dậy, vẫn nằm đè trên người Mộc Cận, hắn nhíu mày: “ Cô là người phụ nữ của Giang Thiếu Thành?.”

Sợ hắn không tin, Mộc Cận lập tức nói: “ Tôi có thể gọi điện cho anh ấy.”

Diệp Thiên cầm túi xách của Mộc Cận lấy điện thoại của cô ra, bảo cô gọi cho Giang Thiếu Thành, nói: “ Lâu rồi tôi cũng chưa gặp Giang Thiếu Thành.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: tuongvy84
     
Có bài mới 23.07.2014, 15:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50777 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiên đại, hắc bang] Tam Tấc Ánh Nắng - Tam Nguyệt Vi Thảo - Điểm: 11
Edit: Pim

Chương 2: Liệu có phải là bắt đầu? (I)

Trong phòng chỉ còn lại một mình Mộc Cận, sau cuộc điện thoại vừa nãy Diệp Thiên nhanh chóng bỏ ra ngoài, điều này khiến cô cảm thấy yên tâm.

Cửa bị người bên ngoài khóa lại, Mộc Cận lui về góc của sofa chờ đợi Giang Thiếu Thành tới đưa cô rời khỏi Mị Thành.

Vừa rồi gọi điện cho Giang Thiếu Thành, tinh thần Mộc Cận cho hoảng loạn nói năng lộn xộn, nhưng ý lại rất rõ ràng, cô bị giam lỏng ở Mị Thành muốn hắn tới đây cứu cô, cô nhớ rõ mình hoảng sợ đến mức nào, giọng nói còn mang theo tiếng nấc, nhưng đầu điện thoại bên kia lại tỏ ra rất bình tĩnh, sau đó mới lên tiếng: “ Đưa điện thoại cho người bên cạnh.”

Âm thanh không biểu lộ chút cảm xúc nào, giống như việc cô bị người khác bắt chỉ là chuyện bình thường không đáng được quan tâm, Mộc Cận hoài nghi không biết Giang Thiếu Thành liệu có đến cứu cô hay không.

Lo lắng của Mộc Cận không phải không có căn cứ, theo cô biết, Giang Thiếu Thành là người lạnh lùng nhất mà cô từng gặp, ngay cả cha cô là Mộc Thường Phong cũng nói rằng trái tim của Giang Thiếu Thành vốn dĩ không có máu.

Dù sao thì Mộc Thường Phong trọng dụng hắn đều có nguyên nhân cả. Kỳ thực, Mộc Cận cảm thấy sợ Giang Thiếu Thành, cho dù hắn là thuộc hạ của cha cô, nhưng so với Long Tại Nham thì hắn lại hoàn toàn xa lạ, người gần Mộc Cận nhất chính là Long Tại Nham, anh là người lớn lên cùng cô tại Mộc Gia.

Long Tại Nham lớn hơn Mộc Cận vài tuổi, lại luôn chăm sóc chu đáo cho cô nên từ bé, Mộc Cận đã coi Long Tại Nham là anh trai mình, anh đối với cô cũng giống như em gái ruột. Chỉ có điều, giống như Mộc Thường Phong, Long Tại Nham luôn quản lí rất nghiêm ngặt chuyện đi lại của Mộc Cận, cấm cô không được làm cái này cái kia, luôn sợ cô gặp phải nguy hiểm.

Mà Giang Thiếu Thành xuất hiện khi nào? Đó là hai năm trước!

Số lần Mộc Cận gặp Giang Thiếu Thành chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mộc Thường Phong là lão đại trong giới xã hội đen, một tên trùm buôn bán ma túy có tiếng ở thành phố A, cho nên luôn hy vọng con gái của mình có thể sống trong môi trường “ sạch sẽ “, bởi vậy khi lên sáu – bảy tuổi Mộc Cận bị tách biệt khỏi Mộc Thường Phong.
Thời gian ra ngoài của cô cũng rất hạn chế, mỗi lần dạo phố đều có vệ sĩ bí mật đi theo, chỉ có ngày lễ tết Mộc Thường Phong mới cho phép cô tới Mộc Gia, cũng chính những lúc đó cô mới có cơ hội nhìn thấy Giang Thiếu Thành.

Cô chưa bao giờ thấy anh cười, vĩnh viễn khuôn mặt anh đều không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, cũng rất ít khi mở miệng nói chuyện, trên mặt luôn đầy sát khí, lạnh nhạt đến rùng mình. Đối với cô, anh cũng rất xa cách, nếu chẳng may có vô tình gặp nhau, anh cũng chỉ cung kính mở miệng nói một tiếng đại tiểu thư.

Cũng không hiếu rõ vì sao Mộc Cận luôn cảm có cảm giác sợ mỗi khi thấy anh, cảm thấy ánh mắt của anh, hơi thở của anh thậm chí là chính con người anh như một tảng đá đè nén lồng ngực của cô đến nghẹt thở.

Nếu lần này không gặp phải tình cảnh bất đắc dĩ cô cũng không dám gọi điện quấy rầy anh. Nỗi bất an trong lòng cô mỗi lúc một lớn, đúng lúc này, cửa phòng rốt cục cũng được mở ra, Giang Thiếu Thành cùng Diệp Thiên cùng nhau tiến vào, nỗi lo sợ của Mộc Cận cũng được giải tỏa.
Lúc này nỗi sợ hãi đối với Giang Thiếu Thành cũng không thể so sánh bằng việc nhìn thấy Diệp Thiên, dù sao Giang Thiếu Thành cũng là người của bố cô, anh tuyệt đối sẽ không làm hại cô.

Mộc Cận kích động muốn từ trên sofa đứng lên nhưng hai chân đã mềm nhũn vì sợ hãi từ khi nào, cô lập tức ngã xuống, Giang Thiếu Thành đi tới, ngồi xổm xuống, xắn ống quần của cô lên, nhìn vết thương hỏi: “ Làm sao? Bị thương?.”

Cô ngượng ngùng cầm tay Giang Thiếu Thành nói: “ Không, bị tê chân.”

Lần đầu tiên cô nhìn anh với khoảng cách gần tới như vậy, gần tới mức cô có thể nhìn thấy lông mi của anh, ngửi được mùi thuốc lá nhạt trên người anh. Diệp Thiên đứng ở phía sau lên tiếng: “ Anh yên tâm, Giang tiên sinh, người phụ nữ của anh tôi không dám động đến.”

Lời nói của Diệp Thiên tỏ rõ thái độ tử tế đến bất ngờ, thậm chí hắn còn nhìn cô cười, Mộc Cẩn cảm thấy người đàn ông này rất thâm sâu khó lường, thậm chí hắn còn có chút biến thái.

Giang Thiếu Thành ôm lấy Mộc Cần rồi đưa cô ra ngoài, đi qua người Diệp Thiên, anh nhìn hắn gật nhẹ đầu: “ Tạm biệt, Diệp tiên sinh.”

“ Allen …” Diệp Thiên goi thủ hạ của hắn: “ Thay tôi tiễn Giang tiên sinh.”

Giang Thiếu Thành tự mình lái xe đưa cô về, Mộc Cần nhìn ngó xung quanh không thấy thủ hạ của anh đâu, chẳng lẽ vừa rồi anh tới một mình? Từ lúc rời khỏi Mị Thành, anh vẫn không hề mở miệng nói câu nào, cô ngồi bên cạnh chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt của anh.

Mộc Cận chà mạnh hai tay, mở miệng: “ Hôm nay, cảm ơn anh.”

Qua thật lâu anh cũng không mở miệng, ngay cả mí mắt cũng không chút động đậy, Mộc Cận có chút chán nản, xem ra anh cũng không muốn nói chuyện với cô.

Cô co người lại một chỗ, trong lòng cảm thấy tủi thân, đêm nay nếu đổi lại là Long Tại Nham, anh sẽ kiên nhẫn an ủi cô, mà bên cạnh người đàn ông này, tuy rằng anh không mở miệng nhưng thái độ anh đối với cô, biểu đạt rằng anh đối với cô một chút kiên nhẫn cũng không có.
Anh đến cứu cô cũng vì cha cô, vì cô mà anh phải sa chân vào chốn nguy hiểm, còn phải xử lý chuyện riêng của cô, cảm thấy phiền toái cũng là bình thường. Tới khi gần về đến nhà, anh mới mở miệng hỏi: “ Vệ sĩ bên cạnh cô đâu?.”

Anh đột nhiên mở miệng khiến Mộc Cận không khỏi sửng sốt, nhỏ giọng: “ Bọn họ không biết em ra ngoài.”

Anh nhìn cô: “ Trốn đến?.”

“ Anh đừng đem chuyện hôm nay nói cho ba với anh Tại Nham.” Nếu không về sau cô nhất định sẽ bị trông giữ chặt hơn.

“ Không được để chuyện như này xảy ra, nếu như Mộc gia đã biết thì những người bên cạnh cô khó bảo toàn được tính mạng.”

“ Em biết, về sau sẽ không bỏ trốn ra ngoài một mình.” Mộc Cận cũng biết cha bảo vệ nghiêm ngặt cô như vậy là bất đắc dĩ, dù sao cũng có rất nhiều người muốn Mộc Gia diệt vong, cho dù không nhiều người biết rõ thân phận của cô nhưng điều đó không có nghĩa cô sẽ không gặp nguy hiểm.

Xe dừng trước cửa, Mộc Cận nhớ tới Trương Dĩnh và Lục Thừa còn đang ở Mị Thành, không biết bọn họ thế nào. Giang Thiếu Thành đợi cô chừng hai phút cũng không thấy Mộc Cận xuống xe, hỏi: “ Còn có việc?.”

“ Anh có biết bạn em hiện giờ ra sao không?.”

“ Không biết!.”

“ Anh có cách nào để cứu bọn họ ra khỏi Mị Thành không, Diệp Thiên nhất định sẽ không buông tha cho họ.”

“ Cho nên tôi cũng không có cách nào, xuống xe đi.”
Mộc Cận còn muốn hỏi anh nhưng Giang Thiếu Thành đã xuống xe mở cửa: “ Đi vào nhà, phải giải thích như nào tự mình suy nghĩ.”

“ Là bạn tốt của cô?.”

Mộc Cận xoay người vui sướng gật đầu, anh sẽ giúp cô?
Kết quả là anh chỉ đóng cửa xe rồi lao vút đi trong đêm.
Mộc Cận hai tay buông thõng, rơi vào tay Diệp Thiên, Trương Dĩnh và Lục Thừa sẽ còn đường sống sao? Trương Dĩnh không phải cùng Lục Thừa sắp kết hôn sao? Tại sao lại trở thành người phụ nữ bên cạnh Diệp Thiên?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: tuongvy84
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fufudethuong, Ngọc Hân và 210 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.