Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Thầy ơi,em ghét thầy - Hoa Cười Với Tôi

 
Có bài mới 25.06.2014, 14:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.05.2014, 09:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 412 lần
Điểm: 5.84
Có bài mới [Hiện đại] Thầy ơi,em ghét thầy - Hoa Cười Với Tôi - Điểm: 10
Attachment:
1.jpg
1.jpg [ 53.27 KiB | Đã xem 47885 lần ]


Thầy ơi em ghét thầy


•Tác giả : Hoa cười với tôi

•Edit: ZennyD

•Beta: ss Thảo My, Mimi

•Thể loại: Ngôn tình Hiện đại, Sư sinh luyến, hài hước, sâu sắc

•Độ dài:34 chương

•Convert: Tàng thư viện

•Nguồn:https://qttp.wordpress.com/t%E1%BB%95ng-h%E1%BB%A3p/truy%E1%BB%87n-k%E1%BA%BFt-thuc/hi%E1%BB%87n-d%E1%BA%A1i-hoan/th%E1%BA%A7y-%C6%A1i-em-ghet-th%E1%BA%A7y/

   Giới thiệu

Từ lúc Chu Dật dạy học cho tới nay, tâm nguyện duy nhất của anh là giết chết tại chỗ tiểu quái vật Chu Đạm Đạm.

Từ lúc Chu Dật dạy học cho tới nay, tâm nguyện lớn nhất của Chu Đạm Đạm là có thể đánh cho lão quái vật Chu Dật này hiện nguyên hình.
  
Trải qua đại chiến 300 hiệp, Chu Dật mệt mỏi, Chu Đạm Đạm cũng muốn nghỉ đi ăn, vì thế hai người bọn họ quyết định đình chiến, giải quyết trong hòa bình.

Vì vậy có thể nói rằng, Chu Đạm Đạm lấy anh là để nhân gian bớt đi một tai họa.

[Trích lời thoại]

Tôi vừa kéo tay ai đó vừa hoảng hốt kêu: “Chu Dật!”

Người nào đó điềm nhiên bất động, trả lời: “Gọi là thầy Chu.”

Tôi cười nói: “Thật ra hai chúng ta là đồng tính luyến ái đó.”

“……”

”Đừng vội, thầy họ Chu, em cũng họ Chu, chẳng phải đồng tính ( cùng họ) luyến ái thì là gì?”

Một học trò Chu Đạm Đạm cực kỳ vô sỉ, một thầy giáo Chu Dật âm hiểm gian trá.

N năm sau, giáo viên và học sinh trường Nhất Trung mỗi khi nhớ tới hai người này, đều nhắc đến ba chữ:

Quá đẹp đôi!

Nội dung: Đô thị tình duyên tình hữu ý, ngược luyến tình thâm

Tác phẩm phong cách: Thoải mái

Nhân vật chính: Chu Đạm Đạm, Chu Dật ┃ Cùng với: Lăng Linh, An Nhược ┃

Thể loại khác: tình yêu thầy trò, gian tình





Đã sửa bởi lunglinh99 lúc 05.07.2014, 18:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lunglinh99 về bài viết trên: MinLee95, Tocdothuhut, Yêu Tinh, barachan0401, dthang, saoxoay
     

Có bài mới 25.06.2014, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.05.2014, 09:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 412 lần
Điểm: 5.84
Có bài mới Re: (Hiện đại) Thầy ơi,em ghét thầy-Hoa cười với tôi - Điểm: 10

Chương 01 phần 01

Chương 1.1
Đản Đản hai mặt
Khi tôi vẫn còn muốn nằm nướng trên giường, thì bên ngoài con gà cất tiếng gáy thật đúng giờ như bị động kinh. Nó là con gà yêu quý của dì Phương nhà ở đối diện, là bạn tốt của con người chúng ta, là ánh sao mai buổi sáng, và là cái loa phóng thanh của toàn bộ khu vực này.

Tôi xin lỗi vì đã dùng từ quá văn chương để diễn tã nó. Trên thực tế, nói thẳng ra nó chính là con gà trống, mỗi ngày không ngừng cất tiếng gáy đáng ghét đánh thức mọi người trong xóm này.

Tiếng gà gáy ồn ào khiến tôi cảm thấy phiền không thể ngủ tiếp được. Từ trên giường phóng xuống mở cửa sổ, tôi nhặt vội mấy hòn sỏi nơi ban công chọi vào con gà đang làm ầm ĩ ngoài kia, làm nó sợ tới mức an phận không dám kêu la nữa.

Giải quyết con gà phiền phức xong, tôi mới phát hiện bên ngoài đang mưa lất phất. Đây là cơn mưa đầu tiên khi bước sang mùa thu. Mưa dai dẳng không dứt, tiếng mưa rả rích khiến tôi không cưỡng được sự hấp dẫn của cái giường ấm áp, muốn vùi vào chăn tiếp tục ngủ nướng.

Cho đến khi bên ngoài có tiếng đập cửa của ba tôi vọng vào: “Đản Đản ơi! Dậy đi con, ba đã làm món trứng chiên Phù Dung mà con thích. Mau ra ngoài ăn, nếu không sẽ trễ học bây giờ…”

Tôi miễn cưỡng cầm cái đồng hồ báo thức lên xem… My God! Chúng tôi học lúc tám giờ, mà bây giờ chỉ có sáu giờ rưỡi. Cần gì phải thức sớm như vậy, tôi có phải là chú gà trống đâu chứ!

Tôi bực bội nằm trên giường lăn qua lộn lại vài lần, rồi mới chịu ngồi dậy, ho lên một tiếng như cố xua tan cơn buồn ngủ. Sau đó, mới ngọt ngào trả lời: “Ba à, con đã dậy rồi, sẽ lập tức ra ngoài ngay. Ba trở về phòng đi, kẻo bị cảm lạnh đấy…” Vừa nói xong, tôi lấy vài bộ đồ từ trong tủ nhét vào chiếc cặp to đùng, rồi lấy bộ quần áo trên móc xuống thay.
Tôi mặc cái áo màu hồng phấn hoa đào, kết hợp với chiếc váy da v hình cánh sen. Nếu ba nhìn thấy, chắc chắn sẽ cảm động chết luôn!

Vừa đẩy cửa ra, đã thấy ba ngồi chờ mình bên bàn ăn. Tôi tỏ vẻ ngoan ngoãn nở nụ cười, cúi đầu ăn từng miếng từng miếng món trứng chiên Phù Dung thơm phức mà ba đã chuẩn bị.

Nói đến món trứng chiên Phù Dung, xém chút quên giới thiệu với các bạn: Tôi tên là Chu Đạm Đạm, là Đạm Đạm chứ không phải Đản Đản nhé! Còn về việc vì sao ba yêu quý của tôi vẫn thích gọi tôi bằng Đản Đản… Thì vấn đề này quá sâu xa, thật sự hơi làm khó tôi rồi.
Theo như lời ba kể lại, thì khi vừa sinh ra, đầu của tôi vừa vàng vừa nhỏ, bé xíu bằng cái bát trứng chiên Phù Dung. Đây rõ ràng là một câu chuyện cười, tôi có chỗ nào giống với cái chén trứng chiên Phù Dung chứ?

Vì vậy, tôi đoán rằng, lúc mẹ tôi còn sống có tên thân mật ở nhà là Đản Đản. Thế nên, kết quả tôi cũng được gọi như vậy luôn. Tuy nhiên, ngoại trừ ba tôi ra, nếu ai dám kêu tôi một tiếng Đản Đản, tôi sẽ không tha đâu!

Ăn xong miếng trứng cuối cùng, tôi đặt bát xuống, khẽ mỉm cười: “Ba, Con đi học đây! Hôm qua trước cửa trường của con mới mở một tiệm bánh bao, khi tan học con sẽ mua mấy cái về cho ba nếm thử…”

Ba nghe vậy rất hài lòng, nói: “Tốt lắm, nhưng con đừng mua nhiều quá, chúng ta ăn không hết đâu, ăn cho biết mùi là được rồi. Con mau đến trường đi, trong giờ học nhớ đừng phạm lỗi gì, biết không?”

“Vâng, con chào ba!” Tôi thong thả bước ra khỏi cửa.

“Đợi một chút đã, Đản Đản.” Ba bỗng nhiên đi đến cầm túi sách tôi lên ước lượng, sau đó nhướng mày hỏi: “Nhóc con! Rốt cuộc mỗi ngày túi sách của con chứa thứ gì trong đó, sao nặng quá vậy?”

Ôi mẹ ơi! Không biết tại sao hôm nay ba tôi tự nhiên nhớ tới chuyện này!
Tôi nhanh nhẹn ôm chặt túi sách vào lòng, nói: “Nặng gì đâu, con chỉ mang thêm mấy quyển sách để ôn bài, ba đừng lo lắng.” Nói dứt lời, tôi lập tức mở cửa ra vẫy vẫy với ba: “Con phải đi đây, chào ba.”

Khi chạy đến giữa sân thì tôi gặp dì Phương – chủ nhân của con gà ồn ào chết bầm kia. Bà đang thở hổn hển, đưa cho tôi một cái bánh quẩy, nói: “Này, Đạm Đạm! Sao trông cháu gầy quá. Mỗi ngày ráng ăn nhiều một chút, thì cơ thể mới cao lớn lên được. Rồi mai mốt thi vào một tr học tốt, để cha cháu nở mày nở mặt với hàng xóm láng giềng.”

Tôi ngại ngùng lễ phép cười cười: “Đó là chuyện đương nhiên… Cháu cám ơn dì Phương.”
Thi đại học à, việc này thật sự muốn làm khó tôi mà.

Chú ở nhà bên cạnh không biết xuất hiện từ lúc nào cũng góp lời: “Thi vào đại học đối với Đạm Đạm chắc dễ như trở bàn tay. Nếu con gái chú cũng học giỏi, và biết quan tâm săn sóc người khác như Đạm Đạm đây, thì đời chú đã cảm thấy quá thỏa mãn rồi.”

“Ha ha ha….” Lòng tôi có cảm giác trống rỗng, đi như lướt ra khỏi sân lúc nào không hay.
Sau đó, tôi chạy một mạch như điên đến siêu thị nhỏ nơi góc đường, không thèm quan tâm đến ánh mắt hằn học của gã trẻ tuổi đứng sau quầy thu ngân, vội vàng vọt vào trong. Tôi cởi chiếc áo màu hồng, sau đó lấy từ trong túi sách ra cái áo có in hoa cùng áo khoác ngoài mặc cả vào, đổi cái váy ren da bò thành quần Jean bó sát.

Cuối cùng tôi ngắm mình vào gương mấy cái, rồi lười biếng đi đến chỗ gã Tóc đỏ, chẳng thèm liếc một cái, cướp luôn chiếc kẹo bắp trên tay hắn.
Gã Tóc đỏ hung hăng nhìn tôi, nói: “Này, Chu Đạm Đạm! Cậu có biết mình giỏi nhất là gì không?”
Tôi quá hiểu câu châm ngôn: ‘Miệng chó làm sao mọc được ngà voi’, cố tình làm ra vẻ yếu đuối: “Người ta giỏi nhất chính là việc học chứ gì nữa.”

“Xì…” Hắn xì một hơi rõ dài, nói: “Cậu hả? Giỏi nhất chính là làm ra vẻ đáng thương.”
“Người ta không thèm nói chuyện dư thừa với cậu nữa, người ta phải đi học rồi.” Tôi làm ra vẻ tội nghiệp, vẫy tay với hắn, rồi từ từ đi đến trạm xe.

Sau lưng còn mơ hồ nghe được tiếng lầm bầm giận dữ của gã Tóc đỏ: “Nhìn cái tướng đáng ghét như thế, mà mẹ tôi nói phải lấy nó làm tấm gương noi theo? Hừ! Còn cho rằng nó là mẫu nàng dâu lý tưởng nữa.”

Nếu đó là sự thật… Obama cũng có thể hát Opera! [1]
[1] Obama: Tổng thống Mỹ. Opera: Loại nhạc chính kịch, thường đuợc ví là dòng nhạc sang trọng và được giới chuyên môn đánh giá rất cao. (nhưng khó nghe thấy mồ tổ)
Tôi rất muốn có ý kiến với nội quy: Tám giờ học thì bảy giờ ba mươi phải có mặt tại trường. Ý kiến của tôi là: Không cần quan tâm đến cái quy định khác người đó. Nếu tám giờ vào lớp, thì tám giờ tôi sẽ có mặt.

Nhắc đến trường học, tôi không ngại xấu hổ mà khoe khoang một chút: Nhất Trung là một trường trung học danh tiếng nhất ở thành phố A này. Nơi đây đã đào tạo ra những nhân tài lẫy lừng như: Các nhà lãnh đạo quốc gia, các nhà khoa học, các nhà văn, nhà thơ…
Dĩ nhiên, một trường học nổi danh như thế cũng thu hút rất nhiều thành phần con ông cháu cha, dùng tiền để mua lấy bằng cấp ình. Vì vậy, Nhất Trung cũng đồng thời đào tạo một đám những thành phần cặn bã.

Bạn thân của tôi – Lăng Linh thường cảm thấy khó hiểu. Bởi vì, trong nhân loại còn có một loại người không thể phân biệt được họ là nhân tài hay là kẻ vứt đi. Kẻ đó chính là tôi!
Tôi không mang theo dù, bước chầm chậm trong mưa phùn, thật nên thơ vô cùng.
Không phải vì tôi ngại đón xe buýt mà lội bộ đến trường. Tôi làm vậy vì mình là một cô gái ngoan hiền có tâm hồn thi sĩ.

Nhưng làm nhà văn thường không có kết quả tốt. Mưa càng ngày càng nặng hạt, tôi chỉ còn cách nép vào mái hiên chờ mưa tạnh. Trong lúc tôi đứng yên lặng thưởng thức mưa rơi, thì một chiếc xe nhẹ nhàng lướt qua, bỏ lại phía sau một làn gió mát và… một vũng bùn màu vàng văng tung tóe lên chiếc quần Jean yêu quý của tôi.

Tôi giống như một con trâu rừng đang phun ra lửa, giận dữ nhìn chăm chú biển số của chiếc xe màu đen kia, ghi nhớ kĩ trong lòng.

Đối với chuyện vừa xảy ra, tôi chỉ có thể ngửa mặt lên trời hét to:
“Trời không giúp con thì thôi, nỡ lòng nào làm con mệt tâm trí, còn đừ luôn cả người nữa… a…”
* * *

Cuối cùng lúc tám giờ mười bảy phút, tôi cũng có thể lê bước chân tàn tạ tới ngôi trường thần thánh. Vào lúc này, toàn trường đều im lặng, chỉ còn một mình tôi… kéo từng bước chân rã rời đến lớp sáu, khối cấp ba.

Đi đã lâu cũng thấm mệt, tôi lấy tay lau những giọt nước dính trên tóc, mất kiên nhẫn đẩy cửa lớp học ra đi về chỗ ngồi của mình. Trong lớp yên lặng một cách kì lạ.
Trong lúc tôi đang, thì sau lưng bất ngờ có một giọng nam vang lên: “Em là Chu Đạm Đạm phải không?”

Tôi quay lại, thì thấy một chàng trai trẻ mím môi, không biết đang vui hay đang giận. Trên tấm bảng đen sau lưng anh có viết hai chữ rất đẹp và cứng cáp: Chu Dật.

Lăng Linh liên tục nháy nháy mắt ra hiệu, nhưng tôi không hiểu ý. Vì vậy tôi lạnh lùng hỏi:
“Anh là ai vậy?”
Chàng trai đứng trước bảng đen nhìn xuống, một đôi mắt phượng mỏng manh, giọng nói đầy thu hút: “Tôi là giáo viên Ngữ Văn mới, kiêm chủ nhiệm lớp của em.”

Anh ta dừng lại một chút, khóe miệng hơi nhếch lên: “Chu Đạm Đạm, em đến muộn gần nửa tiết, để tránh ảnh hưởng đến các bạn khác, mời em ra đứng ngoài hành lang.”

Bắt đứng ngoài hành lang? Tôi trợn mắt không thể tin nổi, cảm giác vừa mất mặt vừa giận dữ không biết từ đâu ùa về. Cái này có được xem như là đòn ra oai đánh phủ đầu của lão thầy giáo chủ nhiệm mới không?

“Thầy ơi! Thầy không biết loại hình phạt này chỉ thích hợp với những học sinh tiểu học thôi sao?” Tôi lên tiếng phản đối.

Cái tên gọi là chủ nhiệm lớp không hề có phản ứng gì, nói: “Tôi không biết, mời em lập tức đi ra ngoài, để tôi còn phải tiếp tục dạy.”

Tôi trợn mắt há mồm… Trời ơi! không thể tin được, tôi bị anh ta đuổi cổ ra khỏi lớp!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.06.2014, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.05.2014, 09:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 412 lần
Điểm: 5.84
Có bài mới Re: (Hiện đại) Thầy ơi,em ghét thầy - Hoa cười với tôi - Điểm: 10
Chương 1.2

Đản Đản vô sỉ
Tôi nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa mới tới giờ tan học. Tôi chậm rãi trở lại hành lang ngoài lớp học.

Điều làm cho tôi cảm thấy quê nhất chính là tên đàn ông đáng ghét kia đang đứng ở cửa, mặt không chút thay đổi nhìn tôi đi qua. Tôi có cảm giác chân mình giống như tàn phế.
Đáng lẽ ra anh ta đang dạy học mới đúng, không phải ở đây ôm cây đợi thỏ. Mà con thỏ là tôi chỉ yên lặng đi lướt qua, không nói gì.

“Thầy tên là Chu Dật, em có thể gọi thầy là thầy Chu cũng được.”

Hứ! Tại sao lại nổi điên tự giới thiệu về mình thế kia? Tôi khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Thấy anh ta đang nở nụ cười như ma quỷ, thật gian trá.

“Không phải tôi bảo em đứng ở hành lang à? Vừa rồi em bỏ đi đâu?”

Tôi giả vờ tỏ ra trong sáng ngây thơ, kiên cường nói: “Thưa thầy, em cho rằng bữa ăn sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày của chúng ta. Vì vậy, em mới vừa xuống căn tin ăn bữa sáng. Thầy không để ý chứ, chỉ khi ăn một bữa sáng ngon lành mới có sức để học thật tốt, đó là quan điểm của em.”

Thầy Chu đẹp trai tao nhã nhất thời bị nghẹn họng. Sau đó định thần lại, hai mắt vẫn còn kinh ngạc: “Tốt lắm, vậy tiếp tục đứng nhé.”

Tôi buồn bã dựa vào lan can của hành lang. Đối diện cửa sổ là một cây cổ thụ, cành lá xanh um, tôi bứt từng chiếc lá làm cây như muốn trụi rồi mà vẫn chưa tới giờ tan học. Loại chờ đợi này, một giây dài như một năm là cảm giác lần đầu tôi cảm nhận được một cách sâu sắc.

Vì thế tôi chạy xuống lầu đi dạo trong hoa viên của trường, thuận tiện đi qua từng cửa phòng dừng lại ló đầu lén nhìn vào. Lúc đi ngang qua cửa lớp, tôi nhón chân nhìn vào tìm kiếm cái đầu của Đinh Trạch đẹp trai.

Tôi nghĩ là do trong lòng có tật giật mình, chứ chẳng phải tôi gây ra tiếng động quá lớn. Đinh Trạch quay đầu lại nhìn thấy tôi núp sau cánh cửa, hắn nở nụ cười yêu thương, miệng ra dấu như muốn nói: “Mau trở về học đi.”

Tôi cảm thấy thật thỏa mãn, trong lòng tràn đầy vui sướng, nhảy dựng lên chạy nhanh về phòng học của mình.

Tập trung nhìn vào! Ặc, tôi nhịn không được muốn chửi thề một tiếng. Tại sao Chu Dật vẫn còn đứng ở cửa? Hình như anh ta đã nhìn thấy tôi chạy rong khắp nơi.
Tôi hít thật sâu một hơi, bình tĩnh nhẹ nhàng tiến lên.

Nhìn người đàn ông này đẹp trai lịch sự như thế, nhưng thái độ thì chẳng hiền hòa tí nào. Nét mặt của anh ta luôn tạo cho người khác một áp lực khó chịu
“Lại vừa đi đâu về vậy?” Anh ta nhẹ nhàng đặt câu hỏi.

Có vô số lý do bay tới bay lui trong đầu, nhưng tôi tỉ mỉ lựa ra một phương án tuyệt vời nhất, bày ra dáng vẻ đáng thương, nói: “Thưa thầy, không phải trước đó em có nói với thầy là mình vừa ăn sáng sao? Nhưng em lỡ ăn quá nhiều, không biết trúng gì bị tiêu chảy… Vừa rồi em mới bị Tào Tháo rượt phải đi nhà vệ sinh.”

Chu Dật ngoài cười nhưng trong lòng không cười nhìn tôi: “Thì ra là bị tiêu chảy, hèn chi sắc mặt của em trông kém quá. Thật may lúc còn trong trường đại học, thầy biết sơ qua một chút kiến thức y khoa. Như thế này đi, còn một phút nữa là hết tiết, em đến thẳng văn phòng nhé. Thầy sẽ khám thử xem có phải do em ăn nhiều quá hay không, được chứ?”

“…” Lòng dạ của gã thầy này thật là quá nham hiểm mà.

“Em không dám làm phiền thầy đâu. Vừa rồi em đã giải quyết xong, đã cảm thấy khỏe hơn rất nhiều! Thầy tiếp tục công việc của mình đi ạ!”

Anh ta gật đầu, nói: “Nhớ mang bài tập lên nộp.” Trước khi rời khỏi, anh ta còn liếc tôi rõ dài, rồi mới xoay người đi về phía văn phòng.

Tôi thật không chịu nổi khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Chu Dật. Vì vậy khi anh ta đi ngang qua, tôi vốn muốn đưa chân ra làm anh ta té chổng vó. Không ngờ, phản ứng của tên Chu Dật này như con rắn, nhanh nhẹn bước qua chân tôi.

“Trò… Chu Đạm Đạm!” Tội nghiệp thầy Chu đã bị chọc bốc lên lửa giận, nheo mắt lại, răn đe: “Đừng ép tôi phải ra tay với em, biết không?”

Tôi khinh thường bĩu môi: “Thầy Chu, thầy đang nói gì vậy? Em có ép gì thầy đâu, sao thầy mắng em?”

Tôi cười rạng rỡ: “Bây giờ thầy mắng em vì thầy chưa hiểu hết con người của em. Chờ mai mốt hiểu rõ, thì thầy nhất định sẽ ra tay đánh em.”
“…” Chu Dật im lặng nhìn tôi.

Sau đó, anh ta cũng học tôi cười thật rạng rỡ. Đôi mày kiếm nhăn lại cùng một chỗ, đôi mắt phượng hẹp dài bắn ra những tia hào quang: “Cái dáng vẻ vô sỉ của em rất giống tôi khi còn trẻ.”

Lúc này tôi thật muốn giết ai đ
Tôi hỏi Lăng Linh: “Tại sao cả vị trí chủ nhiệm lớp và thầy giáo Ngữ Văn lại biến thành gã đàn ông đáng ghét này? Thầy Từ phì dạy chúng ta lúc trước đâu rồi?”
“Nghe nói thầy Từ phì đi xuống lầu không may bị trượt té ngã gãy xương, bây giờ đang còn nằm trong bệnh viện, thật tội nghiệp…”

Lăng Linh tặc lưỡi vui sướng: “Thật ra chúng ta phải cám ơn thầy Từ phì. Bởi vì, nhờ ông ấy bị gãy chân mới mang đến cho chúng ta một thầy Chu đẹp khuynh quốc khuynh thành thế kia.”

Tôi không thể không ngăn nó lại: “Dáng vẻ của ông ta đẹp như vậy mình không thể chê vào đâu được, nhưng còn năng lực thì sao? Mình nghĩ ông ta chỉ là một bình hoa di động thôi.”

Hàn An Nhược giận dữ xen vào: “Thầy Chu còn giỏi hơn cô Diệp xinh đẹp dạy cấp hai.”
Lăng Linh vỗ nhẹ đầu có chút đăm chiêu: “Thật ra lúc thầy Chu vừa bước vào, với khí chất ấy, khuôn mặt và dáng người ấy, mình vốn nghĩ thầy phải dạy môn Toán hay Anh văn. Không nghĩ đến đó là một thầy giáo dạy Ngữ Văn, thật có chút cổ điển.”

Tôi bĩu môi. Chỉ sợ rằng cái bình hoa kia ngay cả Tiếng Anh nói như thế nào cũng không biết, làm sao có thể dạy Tiếng Anh cho chúng tôi?

An Nhược gật đầu phụ hoạ Lăng Linh: “Các cậu nói thầy Chu của chúng ta nhìn có giống thầy giáo không? Mình thấy thầy giống một nhà quý tộc cao quý hơn.”

Qúy tộc à? Gã Chu Dật kia á? Ha ha ha… Đừng làm tôi mắc cười đến rụng răng chứ! Vừa nhìn thấy anh ta đã biết là một ông thầy nghèo kiết xác và quê mùa rồi.

Hai tay Lăng Linh bắt chéo hình chữ thập trước ngực, nhìn rất háo sắc: “Cho dù thầy Chu là một quý tộc nghèo khổ, chúng ta vẫn thích và yêu thầy.”

* * *
Tôi không thèm để ý, gục đầu vào trên bàn nhắm mắt dưỡng nhan sắc, Lăng Linh chọc chọc vào người tôi: “Ngồi dậy đi, tới giờ học rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên, đúng lúc Chu Dật đang tươi cười bước vào phòng với cái vẻ đẹp trai rạng ngời, khiến lòng tôi sợ hãi. Một người đàn ông trưởng thành có dáng vẻ như vậy cũng không có gì quan trọng, nhưng điều đáng nói ở đây là nó đến từ một thầy giáo. Tôi cảm thấy hơi quặc. Tôi e rằng, dáng vẻ này sẽ ảnh hưởng đến chất lượng dạy học cho chúng tôi.

Nói thật ra tôi chưa từng thấy qua một người thầy giáo trẻ tuổi đầy sức thu hút như thế. Tôi huých khuỷu tay của Lăng Linh hỏi: “Ông ta có nói mình bao nhiêu tuổi không?”
“Cậu hỏi thầy Chu hả? Có, thầy nói năm nay thầy 24 tuổi.”

Đã vậy còn quá trẻ nữa, chỉ hơn chúng tôi có vài tuổi.

Tôi rất hoài nghi trình độ dạy học của anh ta. Toàn thể đội ngũ giáo viên của trường Nhất Trung được công nhận là những giáo viên có tiếng đứng đầu cả nước. Một giáo viên trẻ như vậy, không lẽ do trường đặc biệt tuyển vào, lại còn dạy năm thứ ba?

Thấy Lăng Linh không thèm quan tâm mình, chỉ lo chăm chú nhìn Chu Dật, tôi cảm thấy rất giận. Tôi cũng không thích người nào chỉ dựa vào vẻ bề ngoài để kiếm cơm, đây là một nguyên tắc sống khác nữa của tôi.

Có lẽ do không khí trong phòng học không thoáng, Chu Dật cởi áo khoác ngoài vắt lên ghế, chỉ mặc một áo sơ mi dài tay và quần bò nhìn rất trẻ trung. Nếu không biết anh ta là thầy giáo, còn tưởng là một học sinh như chúng tôi.

Mũi của anh ta thẳng tắp, làm như không để ý gì, mở quyển sách giáo khoa.
“Các em hãy mở mục bảy của cuốn Luận Ngữ, tôi sẽ đọc qua một lần. Sau đó mời các em giải thích ý nghĩa trong đó.” Anh ta hơi vuốt cằm, đi từ bảng xuống vòng vòng qua các dãy ghế.

“Khổng Tử viết: Giàu và sang, người ta ai cũng muốn, nhưng chẳng phải đạo mà giàu sang thì người quân tử cũng chẳng thèm. Nghèo và hèn, người ta ai cũng ghét, nhưng nếu chẳng phải lỗi đạo mà phải nghèo hèn thì người quân tử chẳng bỏ. Người quân tử mà từ bỏ đức nhân thì sao gọi là quân tử? Người quân tử dù trong một bữa ăn cũng không làm trái đạo làm người, dù trong lúc vội vàng cũng làm theo đạo làm người.”

Tôi vừa nghe hết đoạn văn mà đầu óc như lạc vào cơn mộng. Đầu thì choáng váng, tai cũng ù luôn. Tôi bất đắc dĩ quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Linh như đang thưởng thức một món ngon, lắng nghe một cách say mê. Tôi vỗ đầu cô nàng một cái, tên nhãi này mới tỉnh hồn.

“Đạm Đạm, cậu không nhận thấy giọng của thầy Chu rất thích hợp đọc cổ văn sao? Giọng nói trầm ấm lại chứa sự trầm tĩnh. Trong trầm tĩnh lại mang theo âm luưa, khiến người nghe như chìm đắm vào thế giới ấy, không cách nào thoát ra được.”
Tôi cau mày hoảng sợ: “Cô nương, tại sao trước kia tôi không phát hiện cô thích văn chương như thế, rốt cuộc cô là ai đây?”

Lăng Linh lộ ra vẻ thẹn thùng, nhưng không đợi cô nàng lên tiếng, đã có người nhanh hơn một bước.

Sau khi Chu Dật dạo xong một vòng đã trở lại trên bục giảng, tay phải cầm một viên phấn dài nhỏ màu trắng viết nhẹ nhàng trên bảng: “Chu Đạm Đạm, hãy giải thích ọi người biết câu thầy vừa đọc có nghĩa gì?”

Tôi? Tại sao lại là tôi chứ?

Trong lòng tôi giống như một cuộn len bị rối bời, đầu óc trống rỗng. Vì sao vậy? Thầy giáo dạy Ngữ Văn trước đây không bao giờ gọi tôi giải thích những vấn đề này. Huống chi, cho dù có hỏi thì cũng đã có những học sinh xuất sắc khác trả lời rồi. Không đến lượt một đứa luôn ngồi trong góc phòng như tôi.

Nhìn thấy tôi ngơ ngác, ý cười trên môi Chu Dật càng sâu hơn: “Trò Chu Đạm Đạm muốn ngồi tại chỗ trả lời cũng được. Tuy nhiên, thời gian rất quý báu nhé.”
Anh ta… nhất định là cố ý mà.

Tôi nghiến răng, không thèm tốn hơi thừa lời, cố lấy trấn tĩnh. Nếu anh ta nói tôi có thể ngồi trả lời, thì tôi nhất định sẽ không đứng lên.

Mở trang sách anh ta vừa đọc qua, tôi có cảm giác thật khó thở, giống như vừa nhìn thấy sao Hỏa.

Nhìn vẻ bối rối của tôi, anh ta tỏ ra là người biết điều, nói: “Có nói sai cũng không việc gì. Dù sao tôi cũng chưa dạy qua, em có thể thử giải thích theo ý mình, chỗ nào sai thầy sẽ giúp em sửa lại.”

Nói vậy cũng như làm khó tôi rồi. Trong lòng tôi cười lớn một tiếng, ngồi yên trên ghế, hắng giọng, rồi giả bộ làm ra vẻ trang nghiêm nói: “Ý đoạn văn này nói rằng: Giàu sang là ham muốn của mọi người, vì có rất nhiều người không có cách để có được nó nên trở nên đau khổ. Nghèo hèn cũng có ý nghĩa tương tự, ai cũng cảm thấy chán ghét cái nghèo, nhưng không có cách nào vứt bỏ nó, nên càng bi ai. Còn người tài… người tài… là cái quái gì… em không biết…”

“Ha ha ha…” Tôi thẹn quá hóa giận, bất ngờ làm trò cười cho cả lớp.
Tuy nhiên, trong số đó không có Chu Dật. Anh ta dùng thứ ánh mắt đe dọa khiến người ta sợ hãi nhìn tôi, gằn từng tiếng: “Chu Đạm Đạm, ra đứng ở phía sau cho tôi.”

Lại bắt đứng? Vì sao bắt tôi đứng? Tôi bất mãn ngẩng đầu lên: “Là thầy bảo em nói, còn hứa nếu em nói sai thầy sẽ giúp em sửa lại. Hiện giờ em không giải thích được, thầy muốn phạt em đứng là sao, làm như vậy hợp lí không?”

“Sửa lại với điều kiện trước tiên là em thử giảng nghĩa.” Anh ta không giận chỉ cười cười: “Trò Chu, dường như em chưa hề cố gắng giải thích.”
Tôi khinh thường nhướng nhướng mắt: “Thầy Chu này! Không lẽ ngoài cách phạt đứng ra, thầy không còn cách nào khác sao?”
Anh ta nghĩ một lúc rồi nói: “Sau khi tan học lên văn phòng gặp tôi.”
Tôi chỉ ráng nhịn mà không nói gì…
Ánh mắt của An Nhược chứa đầy những vì sao sáng lấp lánh ngưỡng mộ, rồi ôm chặt lấy tôi nghẹn ngào: “Hãy quý trọng cơ hội lần này.”
* * *
Lúc tan học, thì trời đã tạnh mưa.
Tôi hiên ngang theo sau Chu Dật đi về phía văn phòng. Lúc đi ngang qua vườn hoa, tôi còn nhàn nhã nhìn những bông hoa nhỏ xinh và những giọt mưa long lanh còn đọng lại trên những cánh hoa đó. Vườn trường vừa được cơn mưa rửa sạch, tỏa ra một mùi hương tươi mát.

Cho dù chết tôi cũng phải bình tĩnh ở góc phòng chờ Chu Dật răn dạy.
Anh ta vừa ngồi xuống, đã bắt tay vào chia bài tập ra thành nhiều phần, rồi lấy ra một tờ giấy trắng viết vài chữ như rồng bay phượng múa gì trên đó. Cô giáo ngồi đối diện liếc tôi một cái, thấy không thể trách cứ, sau đó cười khanh khách hỏi Chu Dật: “Có lẽ thầy Chu đã quen với cách làm việc ở đây rồi.”

Chu Dật gật đầu: “Đúng, bọn trẻ năm thứ sáu đều rất ngoan ngoãn nghe lời.”
“Ơ...” Tôi đang âm thầm nói xấu sau lưng anh ta. Cái gì đây chứ? Anh ta chỉ hơn chúng tôi có vài tuổi, mà nói chuyện như ông cụ. Hừ! Bản thân anh ta cũng là một đứa nhóc thôi
Người nào đó có lẽ nghe thấy tiếng cười của tôi, bổ sung thêm một câu: ”Ngoại trừ cái đám cá biệt không nghe lời, có hơi nhức đầu.”

Cô giáo ngồi đối diện cười ha ha: “Tôi đi dạy trước đây.”
Trong phòng chỉ còn lại hai người là tôi và Chu Dật. Thời gian chậm chạp trôi qua từng giây từng giây một, Chu Dật dường như quên hẳn sự tồn tại của tôi.

Không mắng tôi cũng không thèm quan tâm tôi, để cho tôi đứng ngơ ngác ở góc tường. Chính tôi cũng không biết mình đứng đây làm gì nữa.

Một làn gió nhẹ thổi vào mặt tôi, như thấm vào ruột gan. Trong lúc tôi đang tắm mình trong làn gió tươi mát đó, thì Chu Dật bỗng nhiên quay đầu lại gọi: “Chu Đạm Đạm, lại đây.”

Tôi đứng bên cạnh, vụng trộm đánh giá một bên mặt anh ta. Rõ ràng anh ta có một đôi mắt phượng mê hồn và một bàn tay lớn.

Anh ta rút ra tờ giấy trắng kia, ý bảo tôi ngồi bên cạnh.
“Nếu không hiểu, thầy sẽ giảng nghĩa từng câu từng câu cho em.” Tay trái anh ta cầm một cây bút máy.
Ơ! Tôi phải phản ứng như thế nào đây? Dạy tôi giảng nghĩa sao? Không phải anh ta gọi tôi lên đây để trừng phạt à?
Tư duy của vị thầy giáo này còn cao siêu hơn so với tôi!
Anh dùng cây bút gõ gõ trên mặt bàn, nói: “Tập trung một chút, nhìn vào đây này.”
“Câu đầu tiên: Giàu và sang mọi người đều muốn đạt đến, nhưng nếu không dùng cách lương thiện để có nó, thì sẽ không hưởng thụ được. Thật ra, vừa rồi em giải thích nửa phần đầu cũng không sai, nhưng ý nghĩa của nó không phải là bi ai, mà là không thể hưởng thụ được, em hiểu chưa?”

Chu Dật còn nghiêm túc đánh dấu từng chữ từng chữ trên giấy, tôi không theo kịp. Vì vừa rồi bị shock quá chưa thể tập trung tinh thần, chỉ ngây thơ gật đầu.
Nhìn thấy thái độ của tôi tốt hơn, anh ta tiếp tục giải thích câu dưới.

Anh ta một tay cầm bút, tay kia chỉ vào từng chữ một cho tôi xem, còn thường ngẩng đầu lên phản ứng của tôi. Có lẽ do khoảng cách quá gần, nên khi nhìn thấy rèm mi của anh ta còn dài hơn so với tôi mà mất hồn. Sau đó, còn nhận ra làn da mịn dàng không tìm thấy vết chân lông càng làm tôi thêm khiếp sợ.

Anh ta nghi hoặc ngẩng đầu lên, hỏi: “Làm sao vậy?”
Tôi buột miệng: “Thầy ơi! Thầy không đi làm trai bao thật sự đáng tiếc.”

Sắc mặt anh ta trở nên lạnh lùng: “Chu Đạm Đạm, lần sau tôi sẽ không đối xử với em một cách ôn hoà nữa, tôi không phải là người hiền lành đâu, biết không?”

“…” Loại thời điểm này, bầu không khí dọa người sợ hãi này, tôi chỉ có thể im lặng.
Im lặng một lúc lâu, vẻ mặt anh ta dịu lại. Giống như cái tên ác ma hung ác vừa rồi không hề tồn tại, trầm giọng nói: “Ý của mấy câu đó là giàu sang và phú quý là khát vọng của mọi người muốn đạt được, nhưng nếu không dùng cách lương thiện để có nó, thì sẽ không hưởng thụ một cách trọn vẹn. Còn nghèo khó và tự ti là những thứ mà mọi người đều chán ghét, nhưng nếu không cố gắng thì không thể thoát khỏi nó. Quân tử nếu không có nhân đức, thì sao có thể gọi là quân tử? Quân tử không thể vì miếng cơm manh áo mà từ bỏ nhân đức, cho dù trong thời điểm gặp khó khăn mấy đi nữa cũng phải dựa trên cơ sở nhân đức mà làm việc, ngay cả lúc lang bạt tha phương cũng vậy.”

Nói xong anh ta nhìn tôi, hỏi: “Thầy nói vậy em hiểu không?” Vẻ mặt anh ta lạnh lùng, mang theo nét uy nghiêm.

Tôi chỉ lẳng lặng gật đầu.

“Em về đi, hãy nhớ kỹ những lời thầy vừa dạy.” Nói xong, còn đem tờ giấy còn chưa ráo mực nhét vào tay tôi.

Lúc tôi xoay người chuẩn bị rời khỏi văn phòng, thì bị anh ta gọi giật lại.

Tôi quay đầu, vẻ mặt uy nghiêm vừa rồi của người nào đó chợt bay đi mất, chỉ còn lại trên môi nụ cười nham hiểm, chỉ chỉ vào trang giấy tôi đang cầm trong tay: “Sự trừng phạt của thầy chính là: Về nhà đem những câu này và ý nghĩa của nó sao chép năm mươi lần. Thầy tin em nhất định sẽ đọc thuộc lòng, ngày mai mang nộp lên cho thầy.”

Gì chứ? Vừa rồi tôi đã bị cái dáng vẻ người tốt ấy lừa rồi! Tên Chu Dật này căn bản chính là một kẻ biến thái


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fufudethuong, Ngọc Hân và 210 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.