Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Kế hoạch dưỡng thành hôn quân - Noãn Hà

 
Có bài mới 17.06.2014, 17:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới [Xuyên không] Kế hoạch dưỡng thành hôn quân - Noãn Hà - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân
(Tên khác: Kế hoạch bảo vệ dưa chuột của Hoàng đế)

Tác giả: Noãn Hà

Thể loại:  xuyên không, cung đấu

Tình trạng sáng tác: đã hoàn

Độ dài: 125 chương + 01 chương Phiên Ngoại

Dịch: QT và Google ca ca

Bản convert: Tiểu Tuyền

Editor:  Pthu, Tiểu Tuyền, Hoa Hạ,  Tiểu Ngạn, Nuxuku, Vi vi, Aquarius8713, Tiểu Ly, Ly Ly

Beta: Sakura hime

Nguồn edit: https://tamvunguyetlau.com

@@ đã có sự đồng ý của nhà TVNL  :clap:


Giới Thiệu

Nhất thời xuyên không, được bề trên huấn luyện, trợ giúp Các chủ thống nhất giang sơn.

Dụ dỗ Hoàng đế, quản chế triều đình, âm thầm thao túng giang sơn.

Đáng tiếc, Hoàng đế lại là một đứa trẻ.

Dụ sắc không thành, nghệ dụ[1] không hiểu, dụ chơi không để ý tới.

Chậc! Tiểu Hoàng đế này là thích loại nào?

Nếu như nghe lời sẽ có nhiều kiểu làm quân vương cho ngươi lựa chọn, con rối minh chủ, con rối tầm thường, hay là con rối hôn quân?

Nếu không thành thật một chút, đoạt lấy giang sơn của ngươi, thay đổi vương triều của ngươi, thay đổi triều đại là nhiệm vụ của ta

Dù sao thân cũng trúng kịch độc, không phải ngươi thì sẽ là ta chết, tiểu Hoàng đế, chúng ta thương lượng một chút, trở thành một vị hôn quân hưởng lạc sẽ có bộ dáng thế nào?

[1] Nghệ dụ : dùng tài nghệ, tài năng để dụ dỗ

Nội dung: Xuyên không, cung đình hầu tước, yêu thích không rời.

Nhân vật chính: Liễu Mạn Nguyệt, Công Tôn Hạo | Phối hợp diễn: Giảm Lan, Ngọc Điệm Thu, Ngọc Điệm Lương, Thái hậu, Chu Thái phi cùng những kẻ khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.06.2014, 17:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 01: Người Vô Dụng

Bốn chiếc trúc chế thành kiệu có mái che, đều do hai người một trước một sau khiêng, từ cửa tây của Hạc Lâm Viên khiêng tới, rồi đi hướng điện Hồng Tâm. Mấy tên tiểu thái giám đi theo bốn mái che bằng trúc, cúi đầu, nửa điểm không dám hướng bên trên mà nhìn.

Bốn chiếc kiệu trúc có mái che kia không phải là mái che đơn sơ tầm thường mà trong nhà người ta hay dùng, bốn góc đà ngang dựng thẳng đều được làm bằng trúc tương phi (loại trúc thân có đốm nâu), phía trên treo sa mỏng màu đỏ thẫm, khi có gió nhẹ từ sơn cốc bên kia thổi qua khiến nó phập phồng phiêu đãng. Khiến cho bốn mỹ nhân ngồi bên trong mái che cũng lúc ẩn lúc hiện, mặc dù nhìn không rõ ràng lắm, nhưng thỉnh thoảng có thể thoáng nhìn được khi màn đỏ bay cao, đập vào mắt là dung mạo giống như tiên tử từ trên chín tầng trời đáp xuống.

Một đường thẳng tắp, có chút lắc lư, đi được một khắc đồng hồ thì đến được phía ngoài điện Hồng Tâm, bốn chiếc kiệu trúc có mái che được để xuống, đám tiểu thái giám bên cạnh đều lui về phía sau, lại có bốn tên khác tiến lên, khom lưng mời người bên trong kiệu trúc xuống.

Bước nhẹ nhàng liên tục, bốn thân hình cô gái mang theo động tác nhẹ nhàng cùng làn gió thơm, mặt hướng vào điện Hồng Tâm kia, cúi đầu, buông thõng, cũng không dám hướng vào chỗ ngồi chính giữa trong điện kia mà nhìn lại.

Trịnh công công thấy một nhóm bốn người kia đã vào trong điện, liền hướng về phía tiểu thái giám bên cạnh phất tay một cái, tiểu thái giám kia tuân lệnh,vội vàng một đường chạy qua cửa nhỏ ra khỏi điện.

Ngước ánh mắt lên, ở trên người bốn cô gái vừa tiến vào quét nhìn mấy lần, từ phải qua trái rồi từ trái qua phải, trên người cô gái thứ tư mặc y phục màu trắng ngà, bên dưới là váy sa mỏng nhẹ nhàng. Đầu tóc búi cao, gương mặt trái xoan, con ngươi trong trẻo lành lạnh nửa buông thõng, trên mặt không mang theo nửa điểm ý cười, một mùi thơm giấy mực chạm mặt đánh tới. Vóc người yểu điệu, xa xa nhìn lại tựa như tiên tử không ăn lửa khói nhân gian, ở mép váy lụa mỏng trên người có đường viền hoa màu vàng nhạt vây quanh.

Người thứ nhất, ở mép váy có đường viền màu đỏ nhạt chạy quanh, trên mặt khẽ cười mang theo mỵ hoặc, khuôn mặt tròn trịa, một đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ như son, thân thể dáng vẻ thướt tha mềm mại, người dù chưa động đứng yên ở nơi đó, nhưng nhìn lại từ trên xuống dưới, cứ tựa như có thể nhìn ra mọi tư thái hơn người.

Người thứ ba, tướng mạo cùng hai người kia cũng có năm phần tương tự, xung quanh mép váy viền màu xanh nhạt. Trịnh công công nhìn từ trên xuống dưới, chỉ thấy vài ngón tay ngọc xanh nhạt của hai bàn tay chắp ở trước người, lại thêm nụ cười như có như không, mặc dù tư thái không thướt tha nhưng cũng lộ ra vẻ phong vận có một không hai….

Còn một người cuối cùng, mặt trái xoan, một đôi mắt hạnh mang hoa đào, khóe miệng nhếch nhẹ, bên trái hiện ra một lúm đồng tiền, mày như viễn đại (lông mày ngang ở đầu và cao lên ở phần gần đuôi), môi như anh đào. Xiêm y trên người có viền màu xanh nhạt

Bốn cô gái nếu chỉ một mình đứng ở một chỗ, đều là cực phẩm, thả bốn người vào một chỗ, nhìn lại một cái, mỗi người có phong cách riêng, mặc dù cuối cùng phải dựa vào nhan sắc, nhưng cộng thêm phong vận quanh thân riêng của mình, thì quả là khó phân cao thấp.

Trịnh công công âm thầm gật đầu, khóe miệng cũng không che dấu mà lộ ra ý cười, chỉ mong khi hoàng thượng nhìn thấy sẽ kiềm chế chút. . . . . .

Đang suy nghĩ, thì chợt nghe bên ngoài truyền đến chút ít động tĩnh, một người ở phía trước đi nhanh, người đi theo phía sau thì thở hổn hển  đuổi theo, trong miệng luôn gọi : “Hoàng thượng, ngài chậm một chút đã. . . . . . Nô tài chạy, chạy hết nổi rồi. . . . . .”

Trịnh công công bên kia nghe thấy khóe miệng giật giật một trận, nhanh chóng quay về phía bốn cô gái nhìn lại, tính tình tốt, bốn người này vẫn cực kỳ  quy củ, cũng không có ghé mắt nhìn cạnh cửa, ông giơ tay lên ho khan một tiếng, liền nhìn thấy một trận gió thổi vào bên trong nhà.

Liễu Mạn Nguyệt chưa từng ngẩng đầu, chỉ lấy khóe mắt liếc nhìn, thì thấy một bộ Minh Hoàng từ bên người lướt qua mình, mang theo một luồng gió, hướng trên bảo tọa kia đi tới.

“Phịch” một cái, hoàng đế đã ngồi xuống, Trịnh công công vội vàng cười trước hướng hoàng đế khom lưng nói “Hoàng thượng” , nhưng ngay sau đó liền nghiêm giọng đối với bốn nàng phía dưới kia nói: “Còn không mau bái kiến hoàng thượng?”

Bốn cô gái nhẹ nhàng khom người, mở miệng nói “Dân nữ bái kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Thanh âm vật cứng gõ trên mặt đất, đã nghe phía trên vang lên tiếng nói như vịt đực, rất không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Nơi nào lại nhiều chuyện phí thời gian thế? Mau chút! Con sói ngày hôm trước mới đến vẫn còn chơi rất vui.”

Nụ cười trên mặt Trịnh công công kia cứng đờ, ngẩng đầu âm thầm nhìn xem gương mặt không kiên nhẫn của hoàng thượng, thì cười khan nói: “Hoàng thượng, bốn cô gái này là do Lưu đại nhân ở trong nước tìm rất lâu mới tìm được, đều là tài mạo xuất chúng . . . . . .”

Hoàng đế quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái, Trịnh công công nhanh chóng ngừng nói, quay đầu hướng bốn nàng phía dưới nói: “Tất cả đứng lên đi, ngẩng đầu lên!”

Nghe cấp trên phân phó, bốn nàng đều từ trên mặt đất đứng dậy, khẽ ngẩng đầu lên.

Liễu Mạn Nguyệt giương mắt hướng về phía trước nhìn lại, một thiếu niên ngồi ở trên bảo tọa, nhìn chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, tướng mạo trưởng thành cũng rất tốt, mặt như được đao gọt, cái mũi cao ngất, chẳng qua là trong đôi mắt ưng có chút không kiên nhẫn, đôi mày kiếm cũng nhíu chặt  .

Nếu như hoàng đế này, có tướng mạo đàng hoàng như thế thì quá tốt, có ôm lấy hắn tầm hoan tác nhạc*( vui vẻ hoan ái) cũng có thể chịu được, thì trong những thứ chuyện lớn nhỏ được giao, có thể vì được sủng ái mà ở bên gối thổi một chút gió, nếu như gặp phải một người mắt lé miệng méo phải cùng hắn lăn lộn trên giường, không phải là sẽ buồn nôn chết mình sao?

Nghĩ tới đây, khóe môi của Mạn Nguyệt liền hướng về phía nhếch lên ba phần, lại không ngờ là lọt vào tầm mặt của tiểu hoàng đế đang theo dõi.

Chân mày của Tiểu hoàng đế kia vẫn nhíu lại , thấy Mạn Nguyệt nhìn về phía mình, chân mày lúc này đang nhíu thành chữ “Xuyên” lại càng sâu thêm một phần, trong mắt vốn có chút không kiên nhẫn, liền hiện lên một tia đen tối khó hiểu, nhưng lại không lập tức phát tác, chỉ đợi khi đem bốn nàng toàn bộ đánh giá một cái, rồi để xuống tay phải đang bám lấy cằm, giơ tay đó lên hướng bên phải, là cô gái mặc y phục viền màu vàng nhạt hỏi: “Ngươi, tên gì, biết những thứ gì?”

Mặc dù nàng kia ở trước mặt hoàng đế, nhưng thần sắc cũng không thay đổi, khí chất trong trẻo lạnh lùng như từ trong xương lộ ra, đứng ở trong điện này, gió mát từ cửa cung thổi nhẹ vào, thổi trúng mép váy của nàng khiến nó khẽ lay động, càng lộ vẻ uyển nhược như tiên tử từ trên trời cao xuống vậy.

“Dân nữ Giảm Lan, thuở nhỏ nghiên cứu thi thư tu tập sách sử, mặc dù không phải hiểu biết quá sâu, nhưng xưa nay cũng chỉ làm được chút ít thi từ.” Người và bộ dáng tựa như tiên tử, lời nói thoát ra khỏi miệng cũng mang theo ba phần tiên khí, thanh âm nhẹ, chậm rãi, uyển nhược như tiếng của tiên tử.

Nghe hai chữ “Thi thư” kia, tiểu hoàng đế trên kia, chân mày càng cau lại, hai mắt quét nhìn trên dưới thân thể gầy gầy của Giảm Lan một hai lần, đột nhiên nói: “Đều nói thân thể nam nữ khác biệt, ta vẫn còn chưa từng nhìn quá kỹ, ngươi, cởi xiêm y ra đi.”

Giảm Lan đứng ở bên dưới sửng sốt, đám tiểu thái giám trong điện đang cúi đầu đứng im cũng sửng sốt, đứng ở bên cạnh hoàng thượng, thịt béo trên mặt Trịnh công công run run một trận, rồi quay đầu cười khổ khuyên nhủ: “Hoàng thượng. . . . . . Này. . . . . . Này trước mặt mọi người. . . . . .”

Hoàng thượng nhíu mày quay đầu nhìn chằm hắn nói: “Những nữ nhân này đưa tới không phải là hầu hạ trẫm hành lễ nhân luân sao? Ngay cả tính mệnh của họ cũng đều là của trẫm, huống chi thân thể? Chẳng lẽ trẫm không có quyền bảo bọn họ cởi quần áo sao?”

Nghe tiếng nói vịt đực kia, nói lời ngay thẳng hùng hồn như thế, Giảm Lan đứng ở phía dưới, trên mặt một mảnh trắng bệch, nhếch môi, giận đến mức thân thể khẽ lung lay.

Đứng ở bên người nàng, cô gái mặc xiêm y viền màu hồng nhếch miệng lên cười, hướng phía trên bộ ngực của Giảm Lan nhìn lướt qua, rồi đem thân thể mình đứng được thẳng hơn một chút, trên người càng lộ vẻ đẫy đà thướt tha.

Trên đầu Trịnh công công từng trận mồ hôi lạnh ứa ra, vốn là, hoàng thượng ở trên chính điện  chơi khúc đá gà đã mất thể thống nhất rồi, hiện tại nếu thật để cho  những cô gái này cởi áo thoát váy ở trên đại điện  . . . . . . mà bị Thái hậu biết được, thì chức thủ lĩnh tổng quản của hắn cũng không cần làm nữa.

“Hoàng thượng. . . . . . này. . . . . . Chuyện mà người muốn, cũng phải đợi đến trời tối xuống đã, chuyện riêng tư về con gái ở trong phòng là thích hợp nhất, hiện nay là ban ngày, nếu làm chuyện kia. . . . . . Không khỏi. . . . . . bị Thái hậu. . . . . .”

Nghe Trịnh công công nhắc đến Thái hậu, tiểu hoàng đế vung tay lên nói: “Được rồi được rồi!” Quay đầu liền trừng mắt liếc Giảm Lan, thấy khuôn mặt nàng vẫn trắng bệch, trên người khẽ run rẩy, hắn cũng lười để ý đến nàng nữa, liền giơ tay lên, một ngón tay chỉ hướng bên cạnh, “Còn ngươi?”

Nàng này chính là người vừa cười lúc trước, trong mắt như hàm chứa dòng nước, ngẩng đầu lên môi son khẽ mở, giọng nói trong trẻo như nước chảy, còn mang theo ý mị hoặc: “Hoàng thượng, dân nữ Ngọc Điệm Thu thuở nhỏ có tập khiêu vũ. . . . . . Nếu như hoàng thượng có hứng thú, thì chuyện vừa rồi mà dưới ánh trăng thưởng thức khiêu vũ lại càng nhiều hứng thú.”

Lời nói này của nàng, một chữ ba ý, nghe xong thì ngay cả đám người tiểu thái giám ở bên cạnh chân cũng như nhũn ra, cô gái này đâu chỉ là người giỏi khiêu vũ chứ ? Chỉ mỗi hành động này thôi đã có thể muốn lấy mạng người rồi! Thật không biết Lưu đại nhân ở chỗ nào mà tìm ra được bốn vưu vật thế này.

Tiểu hoàng đế cau mày, hai mắt trên dưới nhìn nàng, Ngọc Điệm Thu kia mặc dù hai chân không cử động, nhưng toàn thân giống như con rắn vậy, nhẹ nhàng lay động, ngực này, eo này, mông này. Mặc dù biên độ giao động không lớn, nhưng so sánh cùng Giảm Lan đứng ở bên người nàng, thì lập tức liền có thể phân cao thấp thân thể với nhau.

“Có thể làm được văn chương?”

Văn. . . . . . Chương?

Ngọc Điệm Thu sững sờ một chút, kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy tiểu hoàng đế đang chống cằm, ngồi ở phía trên lạnh lùng nhìn nàng: “Thái hậu xưa nay thường xuyên nói: tuy nói cô gái không tài chính là đức, nhưng rốt cuộc cũng phải hiểu được chút ít đạo lý mới tốt. Ngươi có thể làm được văn chương?”

Trên mặt Ngọc Điệm Thu liền cười hai cái cứng ngắt, vội nói: “Dân. . . . . . Dân nữ biết hát khúc, nhưng. . . . . . Không có học qua làm văn.”

Trong mũi Tiểu hoàng đế hừ lạnh một tiếng, rồi quay đầu hướng cô gái thứ ba hỏi: “Còn ngươi? Biết những thứ cái gì?”

“Tiểu nữ tử Ngọc Điệm Lương, tuy không biết làm văn, nhưng cũng có chút tài nhỏ bên người.” Ngọc Điệm Lương ngước khóe mắt lên, trên mặt cười nhẹ, thân thể không uốn éo như Ngọc Điệm Thu phía trước, nhưng mặt mày lúc này cũng có chút ẩn chứa vẻ phong lưu.

“Cái gì là tài nhỏ?” Tiểu hoàng đế nghe, vuốt vuốt chân mày, hướng người đối diện thò người ra dò xét hỏi, lộ vẻ so với văn chương vũ đạo còn có hứng thú hơn.

“Tiểu nữ tử biết. . . . . . Thổi tiêu.” Vừa nói, vừa đem một cây tiêu ngọc màu xanh lá nhẹ giơ lên, che đậy đôi môi hồng nhuận ướt át, hình dáng tự tiếu phi tiếu kia như câu hồn người, để cho Trịnh công công đứng ở bên cạnh hoàng thượng càng bị một trận run run.

Tất nhiên hắn biết, bốn cô gái này chính là vì trước một năm lễ đại hôn của hoàng thượng , đặc biệt được chọn tiến cung để hầu hạ tiểu hoàng đế học tập chuyện người lớn. Bởi vì trước mấy năm đang lúc tiên hoàng phục quốc, trong cung đình tiền triều chết đi hơn phân nửa. Sau đó bởi vì tiên hoàng lên ngôi bình định xong liền anh niên tảo thệ (chết khi còn trẻ), tiểu hoàng đế chưa đầy mười tuổi liền bị nâng lên vương vị này, bên trong cung đình cung nữ để giáo dục hoàng thượng biết nhân sự (dạy chuyện người lớn ấy ^.^) đều an bài không thỏa đáng, Thái hậu lúc này mới ra lệnh cho đám người Lưu đại nhân ở mọi nơi tìm kiếm cô gái tuyệt sắc để bổ túc hậu cung cho hoàng thượng.

Trừ nguyên nhân này ra, còn vì chuyện Thái hậu xưa nay phải buông rèm chấp chính, ít có thời gian dạy hoàng thượng. Mà bên cạnh, đám tiểu thái giám toàn là muốn lấy lòng, làm hại hoàng thượng còn nhỏ tuổi trên phương diện chính vụ một chữ cũng không biết, mỗi ngày chỉ đá gà săn chó. Mà người này ngay cả trong hoàng cung cũng không vui lòng ở, cho nên phải mang đến Hạc lâm viên ở Bắc Lâm Sơn nghỉ hè.

Thái hậu khổ sở khuyên mấy tháng hoàng thượng cũng không nghe theo, bất đắc dĩ, chỉ đành phải lấy độc công độc, lệnh cho người ta chọn vài cô gái xinh đẹp đi vào. Nếu như hoàng thượng nhìn trúng người nào, Thái hậu liền âm thầm dạy người đó, đem tiểu hoàng đế này hướng về con đường chính đáng. Mà tháng tư năm sau Thừa An Đế đã đủ mười sáu tuổi rồi, sau khi đại hôn xong thì có thể tự mình chấp chínhh, nếu cứ như thế này, thì giang sơn xã tắc sao có thể để cho hắn phá hủy như mấy thứ này?

Đều nói tính tình thiếu niên bất thường, nếu mấy người phụ nhân ở trước mặt này có thể làm hắn đổi tính thì tốt, dù không được, cũng có thể giúp hắn sinh vài hài tử, từ đó Thái hậu có thể chọn ra người giỏi, sai người tỉ mỉ dạy dỗ từ đầu sau này tính tình cũng có một không ai.

“Thổi tiêu?” Tiểu hoàng đế không hiểu việc đời, tất nhiên chưa từng nghe qua những chuyện diễm tình kia, nên chân mày nhíu chặt hơn, tức giận trên mặt càng sâu, “Thế có biết săn thú không?”

Ngọc Điệm Lương hơi sững sờ, hoảng hốt lắc đầu: “Không biết. . . . . .”

“Thế có biết đá dế không?”

“Không, không biết. . . . . .”

“Biết xúc cúc không?”

“Không. . . . . . Không biết. . . . . .”

“Những thứ này cái gì cũng không biết? Vậy Trẫm cần những thứ vô dụng như các ngươi để làm gì? Đừng có làm trễ nải thời gian của Trẫm” Gương mặt Hoàng đế biến sắc, tay áo vung lên, nổi giận đùng đùng  nhấc chân bỏ đi, ngay cả liếc nửa mắt đều lười liếc nhìn lại bốn”Người vô dụng” này.

“Hoàng thượng! Hoàng thượng! Chậm một chút đi a. . . . . .” Tiểu thái giám vốn đuổi theo hoàng đế đến, hiện tại lại điên cuồng chạy đi theo phía sau hoàng thượng, một đường ra khỏi cung điện.

Bốn cô gái đều sững sờ ở trong điện, một trận gió nhẹ thổi vào, thổi trúng quần áo phiêu đãng, nhưng bốn người này đều có sắc mặt khác nhau, lúc này nơi nào còn có thể nhìn ra nửa phần tiên khí chứ?

Hàng lông mi thật dài ở trên mí mắt của Liễu Mạn Nguyệt nhẹ nhàng run lên mấy cái, hoàng thượng này. . . . . . Mà ngay cả hỏi cũng không hỏi mình một tiếng nửa câu. . . . . . liền nhảy qua bỏ đi?

Lần nữa khẽ quay đầu, nhìn vẻ mặt giận đến khẽ biến thành màu đen của ba cô gái còn lại, khóe môi nàng nhếch nhẹ —— gọi người vô cùng thuần khiết như hoa sen trắng ở trước mặt mọi người cởi quần áo, để cho hồ ly tinh như Dương quý phi viết văn, tìm nhạc khí”Khẩu kỹ” sư phụ chơi đá dế đá xúc cúc? Tiểu hoàng đế này. . . . . . Ha hả, xem ra chuyện Các chủ cho bốn người mình đến đây lung lạc Tiểu hoàng đế kia, thật đúng là thật không phải chuyện thanh nhàn rồi.

Mà vừa mới rồi, hắn đã bỏ qua mình, chẳng lẽ là bởi vì suy nghĩ không ra phải dùng lời lẽ như thế nào để khiến mình nghẹn sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, Tran Sabera, Võ Lược Ảnh, danglyhh, hienheo2406, hongphuc2d, lan trần, muatuon, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
     
Có bài mới 17.06.2014, 17:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân - Noãn Hà - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆Chương 02: Mỹ Nhân

“Hoàng, hoàng thượng. . . . . .” Tiểu Châu Tử một đường lảo đảo chạy theo, cuối cùng cũng mong đợi được hoàng thượng ngừng bước chân, hắn thở hổn hển, hai tay chống lên đầu gối đứng ở nơi đó.

Tiểu hoàng đế vẫn cau mày như cũ, đứng ở cửa vào hoa viên, hai mắt mặc dù ngó chừng hồ sen bên cạnh, nhưng lộ vẻ dù cho là hoa sen thì cũng không lọt vào dù chỉ nửa ánh mắt.

“Hoàng thượng. . . . . . Chẳng lẽ người chê bốn cô gái kia. . . . . . Không đủ đẹp?” Tiểu Châu Tử này từ nhỏ đã đi theo ở bên cạnh hoàng đế, xưa nay cũng được hoàng thượng sủng ái chút ít, nên dám nói những lời mà vài người bên cạnh không lớn dám nói. Nếu không phải vì vậy, Thái hậu đã sớm đem đầu của hắn cùng đám tiểu thái giám xưa nay chỉ dụ dỗ hoàng thượng chơi đùa, cho đi chung cùng nhau rồi.

“Ngươi cảm thấy các nàng đẹp?” Hoàng đế xoay đầu lại, nhìn Tiểu Châu Tử từ trên xuống dưới.

Tiểu Châu tử cười khan hai tiếng: “Hoàng thượng nhìn một cái những cung nữ trong cung kia? Sau đó nhìn lại bốn người họ? Có thể thấy được là Lưu đại nhân đã dùng ‘ Tâm ’ để chọn người tiến cung. . . . . .” Thấy biểu hiện trên mặt hoàng thượng nhàn nhạt, cũng chưa từng bởi vì hai câu nói của hắn mà tức giận, nên cẩn thận hỏi, “Hoàng thượng, dù sao người cũng đưa tới đúng không? Không bằng. . . . . . buổi tối hôm nay liền thử một lần xem?”

Chân mày của Hoàng đế kia mới vừa hạ xuống, lúc này nghe câu nói kia, đầu lông mày liền dựng lên: “Thử một chút? Trẫm cũng chưa từng nói muốn thử, ngươi có phải lo lắng quá rồi không? Làm sao? Ngươi thích? Vậy không bằng thưởng cho ngươi chơi đó.”

Trên người Tiểu Châu Tử giật mình một trận, khuôn mặt khổ sở: “Chủ tử của ta, đây không phải là hành hạ nô tài sao? Nô tài nếu như ‘ được ’, đừng nói bốn, chính là bốn mươi! Cũng nhất định phải da mặt dày hướng Hoàng thượng đòi người. Nhưng nô tài. . . . . . ‘ không được ’ a. . . . . .”

Hoàng đế cười nhạo một tiếng, nhấc chân hướng trên đùi Tiểu Châu tử đá vào: “Ta coi ngươi cũng rất muốn bị hành hạ, ngay cả trẫm buổi tối muốn ngủ ở chỗ nào cũng muốn quản rồi? ít nói …  lời thừa đi, con sói kia đã nhốt ba ngày rồi, Trẫm cũng muốn nhìn một cái, nó còn có thể hung hãn được bao lâu!”

“Trịnh công công. . . . . . bốn vị này. . . . . . phải làm sao bây giờ a?” Một thái giám tiến tới bên cạnh Trịnh công công thấp giọng dò hỏi.

Hoàng thượng vừa nhấc chân liền bỏ đi rồi, nhưng mà bốn người này phải xử trí như thế nào? Không danh không phận, hoàng thượng ngay cả một câu dặn dò cũng không bỏ lại, bảo các nàng phải đi đến nơi nào ở đây? Cũng không thể đóng gói đưa trở về cho Lưu đại nhân nha!

Còn nữa, bốn người này tướng mạo như thế, hiện nay hoàng đế tuổi còn nhỏ, chưa đủ lớn để biết nhân sự. Nếu qua nửa năm, một năm nữa mà muốn , thì đến đâu để tìm bốn vưu vật thế này trở lại chứ?

Trên mặt Trịnh công công kia đen đến sắp nhỏ ra nước, đang rất lo lắng, thì chợt nghe có người tới tuyên: “Thái hậu nương nương nghe nói ngày hôm nay người đã đưa vào cung, nói là: Nếu hoàng thượng đã xem rồi, thì đưa tới đây để cho ai gia cũng nhìn một cái.”

Ra khỏi điện, lúc này không có ngồi kiệu trúc kia nữa. Bốn nàng buông thỏng mí mắt nhìn thẳng, dọc theo đường đi như gió giao động lắc lư, nhưng vẫn bám theo thái giám đằng trước dẫn đường, hướng điện Hòa Di của Thái hậu ở mà chậm rãi đi tới.

Trải qua tầng tầng đình đài lầu các, cuối cùng cũng đến đó trước điện Hòa Di, vừa vào điện, đã đến trong chánh điện, liền trước nghe một mùi đàn hương nhàn nhạt, Liễu Mạn Nguyệt buông thõng tròng mắt, ở phía trước kia có hai người ngồi, người ngồi ngay giữa chính là Thái hậu rồi, ở bên cạnh còn ngồi một người, nghĩ lại nếu ở chỗ này thì chỉ có em ruột của Chu Thái hậu, Chu Thái phi mà thôi.

Bốn nàng ngừng lại, quỳ xuống hành lễ, liền nghe ở phía trên một giọng nói mang theo ý cười: “Tỷ tỷ nhìn một cái xem, bề ngoài của bốn người này đều làm người ta hài lòng, cũng không biết Lưu Huân Nguyên kia đi chỗ nào, xài bao nhiêu sức lực mới tìm về cho hoàng thượng đấy!”

Sau đó liền nghe người còn lại “Ừ” một tiếng, trong tiếng ừ này đều mang theo mấy phần uy nghiêm, nghĩ đến vị vừa rồi nói chuyện chắc là Chu Thái phi, người vừa lên tiếng phía sau chắc là Thái hậu rồi

Giọng nói uy nghiêm kia lại mở miệng lên tiếng: “Tất cả đứng lên đi, ngẩng đầu lên, cho ai gia nhìn một cái.”

Bốn nàng nghe nói, liền khẽ ngẩng đầu, để hai người ngồi phía trên kia đánh giá.

Liễu Mạn Nguyệt giương mắt quét nhẹ, chỉ thấy người ngồi ở chỗ chính giữa đối diện đang mặc cung trang màu nâu, phía trên xiêm y dùng chỉ tơ vàng thêu bức hoa điểu rất tinh tế. Vẻ mặt của bà nhìn chỉ khoản ba mươi bốn mươi tuổi, nhưng sắc mặt uy nghiêm, không giận tự uy, một bộ dạng ung dung cao quý.

Người ngồi bên cạnh, thì tướng mạo lớn lên cùng Thái hậu đang ngồi cũng không quá tương tự, gương mặt gầy, ánh mắt cong lên như nguyệt nha, vẻ mặt tràn đầy nụ cười  đánh giá bốn cô gái phía dưới này.

Thu lại biểu hiện trong mắt, Liễu Mạn Nguyệt biểu hiện giống như ba cô gái bên cạnh, cho dù hai người trên chỗ ngồi đang cẩn thận đánh giá, cũng không nói nhiều nửa câu hay cử động một cái.

Thái hậu từ phía bên phải chăm chú nhìn lại, nhìn đến khi gật đầu, đưa mắt hướng về phía Trịnh công công đi theo hỏi: “Hoàng thượng chọn vị nào?”

Trên mặt Trịnh công công khẽ cứng lại, cười khan nói: “Hồi Thái hậu nương nương…, hoàng thượng. . . . . . nhìn một chút liền đi. . . . . . Còn chưa từng có phong phẩm cấp đâu ạ.”

Hai mắt Thái hậu khẽ cụp xuống, thần sắc không biến động, chỉ ngân nga nói: “Đây vốn là chuyện hậu cung, cũng không nên để cho hoàng thượng hao tổn tinh thần, nếu đã như thế, vậy thì phong bốn nàng này làm mỹ nhân đi, đợi hoàng thượng lâm hạnh thì mới định đoạt tiếp, trước hết đem các nàng an trí đến mấy cái viện nhỏ ở phía tây cũng được.”

Bốn nàng lần nữa bái tạ Thái hậu, liền theo cung nhân kia lui xuống.

Đợi bốn nàng lui ra xong, Thái hậu liền lạnh giọng hướng Trịnh công công nói: “Vừa mới rồi đã xảy ra chuyện gì?”

Trịnh công công nhanh chóng quỳ xuống đất, rung giọng nói: “Hoàng thượng chỉ nhìn coi, hỏi hai câu. . . . . . Làm như không thích lắm. . . . . . Liền, liền rời đi.”

Thái hậu thần sắc âm trầm, định mở miệng nói tiếp, thì Chu Thái phi cười nói: “Tỷ tỷ không cần quá gấp, hoàng thượng hiện nay còn nhỏ tuổi, hơn nữa bốn người vừa rồi đều là tuyệt sắc , trước tiên cứ cho ở Cung Lí đi, qua một thời gian nữa, hoàng thượng biết nhân sự rồi, tự nhiên sẽ hiểu nổi khổ tâm của tỷ tỷ.”

Thái hậu quay đầu nhìn về phía nàng: “Nghịch tử kia suốt ngày vui đùa! Năm sau liền phải làm đám cưới, vậy mà hiện nay tính tình vẫn như cũ không thu liễm trở lại, đến lúc đó thì phải làm sao đây?” Dứt lời, liền thở dài, nhìn Trịnh công công ở dưới kia nói, “Ngươi trước tiên lui xuống đi, một lát buổi tối trước cùng hoàng thượng nhắc đến hai câu, nếu có người nào lọt vào mắt thì liền đưa qua nhìn một cái.”

“Dạ!” Trịnh công công đáp lời, nhanh chóng cong người lui xuống.

Đợi Trịnh công công lui xong, gương mặt nghiêm túc của Thái hậu trầm xuống, nói với cung nữ bên cạnh: “Đi, đem người vừa mới ở hầu hạ ở điện Hồng Tâm gọi tới, nói chuyện một chút.”

**********

Hạc Lâm Viên cũng không phải là nơi chính thức của hoàng cung, bên trong đình đài lầu các mặc dù có danh có tiếng, nhưng vừa giống lại vừa không giống như trong cung, mọi chỗ đều có phân công. Hiện tại Thừa An Đế còn tấm bé, các trong nội cung có thể nói là không có vị chủ hậu. . . . . . Chớ nói chủ vị, ngay cả phi tần, hiện nay cũng chỉ có bốn người mới vào cung này.

Liễu Mạn Nguyệt vào ở Thanh Viên, đã có cấp trên điều tới ba cung nữ cùng thô sử nha hoàn và tiểu thái giám ở chỗ này. Bốn viện Thanh, Bình, Hỉ, Nhạc không lớn, mà còn cách nhau gần một chút, hiện tại tuy hậu cung trống không nhưng cũng không để cho bốn mỹ nhân mới bước vào cửa cung được lợi.

Liễu Mạn Nguyệt đi xuyên qua sân, hai mắt quét một vòng xung quanh, mới đi vào trong phòng, phía dưới những cung nữ thái giám kia nhanh chóng quỳ trên đất, chờ vị chủ tử này phát biểu.

Trái phải nhìn lại, đưa tới đều là một ít ánh mắt tìm tòi, vì đứng đầu trong hậu cung hiện nay không phải Thái hậu thì cũng là vị Thái phi kia, còn dư lại Tần phi của tiên hoàng lúc trước, còn sống thì đều ở trong cung để tóc mà thanh đèn Cổ Phật. Trừ ba vị cấp trên kia ra chính xác là sẽ không có cái phi tần nào khác được bố trí ở đây.

Nghĩ tới đây, cặp mắt hoa đào kia liền loan lên, mở miệng từ từ nói: “Các ngươi đều đã được phái đến chỗ này của ta, cũng xem như có duyên phận với nhau. Chỉ cần làm theo quy củ trước nay ở trong cung cho tốt là được, ta là cực ghét những kẻ trộm đạo, gian dối, dùng mánh lới không nghe sai sử, nếu như bị ta biết được, quy định trong cung như thế nào trước tiên không đề cập tới, chỉ mỗi ta nơi này, cũng cần thiết phải lĩnh phạt trước —— còn bị đuổi đi ra ngoài.” Khi nói chữ phạt giọng nói kéo dài một ít, tiếng nói cũng trầm xuống hai phần.

Thấy cung nhân phía dưới đều quỳ tại chỗ miệng nói không dám, Liễu Mạn Nguyệt mới cười nói: “Tốt lắm, chỉ cần đàng hoàng làm việc, cũng không ai gây khó khăn cho các ngươi, trước tiên mỗi người hãy nói về bản thân mình một chút về, ban đầu là ở nơi nào?”

Sau khi nghe một vòng, Liễu Mạn Nguyệt liền cho mọi người giải tán, rửa mặt qua loa mới trở về phòng ngủ, chỉ nói là cần nghỉ ngơi một chút.

Ngủ ở trên giường kia, mặc dù nhắm mắt , nhưng đầu óc cũng đang bay lộn. Từ lúc năm tuổi năm ấy bị cha mẹ nhà mình bán đi, nàng đã ở trong Tiên Các bị trưởng lão dạy đằng đẳng chín năm, hiện nay đã có thể thành con cờ bỏ vào trong cung này.

Lúc còn ở Tiên các, ngầm trộm nghe được. theo kinh nghiệm của mình vào Các nhiều năm, trong Các xảy ra chuyện lớn, thì mới để cho những nhân thủ giỏi trong các lựa chọn thời gian mà đưa ra ngoài, nếu không hiện tại Các chủ cũng sẽ không một hơi nhét vào bốn người, còn bảo đám bọn nàng lấy sắc mê hoặc người, đợi sau khi Hoàng thượng lên ngôi sẽ âm thầm can thiệp triều chính. Trong thời gian chín năm này, Liên Liễu Mạn Nguyệt còn suýt nữa bị những kẻ trong Các kia tẩy não, thì càng đừng nói đến ba nữ tử đi cùng kìa.

Câu dẫn được hoàng đế, nếu như trong Các có chỉ thị gì, thì liền thừa dịp trong lúc tiếp xúc nhiều với hoàng đế ở bên gối mà thổi chút gió, nếu là người có bản lãnh có thể được hoàng thượng cho phép thỉnh thoảng tham chính, vậy thì lại càng có công lớn!

Liễu Mạn Nguyệt đầu mày co lại, tổng cộng có bốn người đi cùng nhau, chờ thêm mấy năm sợ là lúc hoàng đế chán ghét bốn người mình, trong các tất sẽ có người nhét đi vào nữa. Vốn có ý định việc giỏi chớ để rơi ở phía sau, trong bốn người mình có thể ở được hai ba vị là giỏi rồi, nhưng hôm nay tiểu hoàng đế kia lại vẫn là một thiếu niên, chỉ làm những gì mình thích, nếu như người khác khuyên sẽ một mực không nghe. Tình huống này, mình rốt cuộc phải làm việc như thế nào đây?

Ngón tay ngọc khẽ xoay vòng quanh một luồng tóc đen, tâm tư do tắt đèn mà chuyển cảnh, bé trai mười lăm mười sáu tuổi, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Có chăng chỉ là tâm tính chưa định, không thích cùng nữ nhi chơi đùa, có khi rõ ràng là thích, lại cứ bởi vì mặt mũi nên cố ý chối cãi, tiểu hoàng đế này rốt cuộc là loại nào đây?

Nếu không phải bởi vì có lòng muốn ra ngoài, nàng mới phát hiện bị ăn phải độc dược trong Tiên Các đút, cần phải mỗi nửa năm ăn một lần giải dược mới có thể sống tiếp, chỉ sợ mình vừa ra khỏi núi, đã tìm biện pháp bỏ chạy, người nào có chuyện đằng đằng chạy đến trong cung để cùng hài tử choai choai nói chuyện yêu đương? Còn phải thông đồng cùng hắn lên giường để trao đổi tình cảm nữa?

Nghĩ tới đây, liền khẽ thở dài một tiếng, khóe miệng khẽ bĩu —— dù sao, cùng đi còn có ba người nữa, mình không vội, thì sẽ có người muốn nhanh. Nếu là người trước đắc thủ, chờ đến khi Tiểu hoàng thượng kia ăn biết mùi vị, thì mình lại ra tay, không phải là cút sàng đan sao? Trước khi chưa có tìm được giải dược, đem hắn làm bạn trên giường thì như thế nào?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MacSongThien, Võ Lược Ảnh, hienheo2406, lan trần, p3su96, thtrungkuti, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: authuyduong, beyeu20189, bichmong77, Dungmitmymy, nguyenyen_62, Tiểu Xảo, Vũ Thị Thoa và 268 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.