Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Lão Công Đích Thị Phúc Hắc Đại Nhân - Khuyển Thần Khuyển Khuyển

 
Có bài mới 09.12.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới [Hiện đại] Lão Công Đích Thị Phúc Hắc Đại Nhân - Khuyển Thần Khuyển Khuyển - Điểm: 11
Hiện Đại Mãn Hán Thông Hôn Lục
(Mãn Hán hiện đại hôn nhân kí)
aka
《老公是腹黑大人》
《Lão công đích thị phúc hắc đại nhân》
《Chồng tôi rõ là lão quái thai》

Tác giả: Khuyển Thần Khuyển Khuyển
Edit + Beta: An + Nguyên
Nguồn CV: TTV
Nguồn: https://grabiz.wordpress.com/




Chú thích

Tựa đề

现代满汉通婚录 又名《老公是腹黑大人》

Hiện đại Mãn Hán Thông Hôn Lục hay là Lão công đích thị phúc hắc đại nhân

现代满汉通婚录 – Hiện Đại Mãn Hán Thông Hôn Lục
(Hán Việt: Mãn Hán hiện đại hôn nhân kí)

[Warning: có spoil]

(*) Có thể hiểu đơn giản thế này:

- Ái Tân Giác La Khang Duật – thuộc tộc Mãn. Trong truyện có đề cập rằng Khang Duật đến từ Đông Bắc – vốn là nơi cư ngụ của tộc Mãn; hơn nữa mẹ Khang Duật ở Phủ Thuận – được gọi là “Thanh Nguyên Mãn tộc Tự trị huyện”
- Âu Dương Miểu Miểu – thuộc tộc Hán. Miểu Miểu vốn là con gái Thượng Hải gốc, họ Âu Dương vốn cũng thuộc tộc người Hán.
Trong lịch sử, tộc Mãn và Hán vốn không được phép kết hôn (thông hôn). Trước đó, tồn tại chính sách đồng hóa, di cư người tốc Hán có tội đến Mãn Châu và bắt từng nhóm dân Mãn di chuyển đến các vùng khác nhau, cách nhau cả ngàn cây số. Toàn bộ dân tộc Mãn Châu trở thành người Hán gốc Mãn Châu, người tộc Hán đã hủy diệt nền văn hóa, tịch thu thư tịch tài liệu của Mãn Châu; chính quyền cấm học và truyền bá chữ Mãn Châu.

Theo cách hiểu hạn hẹp của An, tựa là Hiện Đại Mãn Hán Thông Hôn Lục (ghi chép về hôn nhân Mãn Hán thời hiện đại), để nói lên phần nào tình duyên trắc trở của hai bạn trẻ (gia đình phản đối) – cũng tương tự như ngày xưa người ta không cho phép hai tộc Mãn Hán được phép kết hôn vậy.

《老公是腹黑大人》- Lão công đích thị phúc hắc đại nhân
Tên chuyển ngữ:《Chồng tôi rõ là lão quái thai》

(**) Tên này thì quá rõ, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là lời đúc kết đầy cảm thán của Miểu Miểu về chồng bản sau bao nhiêu năm thấu hiểu :)))
(***) phúc hắc: có thể hiểu là xấu bụng, nhưng hoàn toàn khác với xấu xa, ác độc mà nên hiểu là trong đầu (bụng gì đấy) chứa toàn những điều xấu xa, bậy bạ – mang tính trêu chọc, quấy phá người khác; cũng có thể hiểu là thông minh, khôn lanh, cáo già => đại khái là nguy hiểm khó lường. Nhưng An để là quái thai… =)), một phần cho… vui, một phần để giảm tính xấu xa, tăng tính cáo già cho bạn trẻ Khang Duật :”>; đến nỗi vợ chịu không nổi phải thốt lên… “quái thai~”.



GIỚI THIỆU

[An edit - Nguyên beta]



Trích dẫn kinh điển của nam chính Ái Tân Giác La Khang Duật:

“Cậu vốn có thể sai bảo con trai chẳng khác gì con chó, nhưng cậu thử sai bảo chó như con trai xem được không?”

“Nếu tình địch tương lai lại là một con chó, thử hỏi tôi còn mặt mũi nào nữa hả?”

“Chữ cậu thật khó coi, về nhà luyện chữ chăm chỉ vào, nếu không sau này khi kí tên vào ô phối ngẫu cùng nhau, mất mặt tôi lắm.”

“Đồ ngốc, không thấy là tôi đang hối lộ em vợ tương lai sao hả?”

“Giường lớn như vậy mà cậu còn ngủ kiểu này, sau này chắc phải mua giường cực lớn thì mình may ra mới có chỗ ngủ!”

“Nghe đây, mình cho phép cậu thích mình. Nhưng mà, ngoại trừ việc bên nhau hạnh phúc đến già, cậu tuyệt đối không còn con đường nào khác nữa!”

Ngoài những lời trên đây, Âu Dương Diễm Diễm – em gái sinh đôi của nữ chính cũng đã đánh giá Khang Duật như thế này:

“Chị à, Khang Duật dẫu là nhìn ai, đôi mắt đều trong veo như nước tiểu, nhưng chỉ cần nhìn đến chị, thì mắt lại gớm như cục đờm.”

miêu tả có chút ghê rợn, nhưng rất chính xác.

Và thế là, nữ chính Âu Dương Miểu Miểu liền hoa hoa lệ lệ bị Khang Duật bắt mất…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Pegajess, alligator
     

Có bài mới 09.12.2013, 19:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lão Công Đích Thị Phúc Hắc Đại Nhân - Khuyển Thần Khuyển Khuyển - Điểm: 11
TIẾT TỬ

[Nguyên edit - An beta]

Khang Duật và tôi chẳng những là chung lớp từ những năm cấp 2, lại còn ngồi cùng bàn. Hai đứa được xem như cặp đôi truyền thuyết yêu sớm nhất lớp. Bên nhau 9 năm, cuối cùng, vào 14 tháng 2 năm 2004, Khang Duật cũng đã cầu hôn tôi.

Vì Khang Duật không phải là người Thượng Hải, trong khi mẹ tôi lại là một phụ nữ trung niên Thượng Hải điển hình, đối với quê quán gốc gác lại cực kì coi trọng, bởi vậy, nhất quyết phản đối quan hệ của hai đứa.

Phải làm gì đây? Bụng chửa vượt mặt rồi tính sau? Bỏ trốn? Quên đi, tôi sẽ không đời nào làm chuyện ngốc nghếch như vậy, chỉ có thể kiên trì thuyết phục, hi vọng rồi có ngày mẹ sẽ cho phép.

Với chuyện này, dù Khang Duật chả nói hay tỏ thái độ gì, nhưng tôi biết anh vẫn có sĩ diện của đàn ông.

Lúc đó, Khang Duật chỉ là một phi công thực tập mà đã làm ở công ty hàng không LTU nổi tiếng toàn cầu của Đức; đối với phi công có quốc tịch Trung Quốc mà nói, luôn yêu cầu đặc biệt nghiêm khắc. Nói cách khác, không có gì đảm bảo anh chắc chắn sẽ được lên chính thức.

Vì thế, dù cho anh có thề rằng nhất định sẽ làm cho tôi hạnh phúc bao nhiêu đi chăng nữa, mẹ tôi vẫn chả xem ra gì.

Có lẽ Khang Duật muốn chứng tỏ rằng anh sẽ thực hiện tất cả những lời hứa của mình, cũng có lẽ vì anh là một gã sĩ diện quá cao đi, một năm sau, vào 14 tháng 2 năm 2005, anh liền mua chiếc nhẫn kim cương một ca-ra, cầu hôn tôi lần thứ hai.

Khi nhìn thấy chiếc nhẫn này, đầu óc tôi hoàn toàn đờ ra.

Lại còn là nhẫn của Cartier nữa chứ! (một hiệu trang sức nổi tiếng của Pháp)

“Bao… bao nhiêu tiền?” – Tôi không dám nghĩ tiếp, nhìn thấy ánh sáng của viên kim cương chói lóa muốn mù cả mắt.

“Ở Thượng Hải toàn mấy cái bình thường nên anh đã nhờ một đàn anh trong công ty trực tiếp mua ở Thụy Sĩ, 17 vạn. ” (≈ 560tr VNĐ ≈ 27,000$)

“Cái gì!!” – tôi hoảng mình đứng phắt dậy, quơ ngã cả đồ uống trên bàn.

Phản ứng này của tôi khiến cho Khang Duật phải cau mày – “Em không thích?”

Tôi lắc đầu liên hồi, lúc này tôi không dám nói là không thích. Nhưng mà… nhưng mà….

“Tiền ở đâu vậy anh?” – Khang Duật bây giờ chỉ đang trong giai đoạn thực tập, tuy tiền lương cũng khá cao, nhưng bây giờ đang muốn để dành mua nhà, lại thêm tiền sinh hoạt nữa, làm cách nào mà có thể xoay được tới 17 vạn.

“Đi vay.”

“Cái gì nữa!!!” – Tôi thét lên chói tai.

“Em bình tĩnh đã.”

“Anh có bị ngốc không vậy!! Đi vay tiền để mua nhẫn, lại còn mua cái mắc thế này. Có phải đầu anh bị máy bay đâm rồi không??”

“…”

“Trả lại, mau mang trả rồi lấy lại tiền cho em. Mau lên!! Ngay lập tức!!” – Tôi nắm cổ áo Khang Duật đến nỗi lộ ra cả áo thun bên trong, hét như điên.

“Anh lo được mà.”

“Điêu, tiền đâu ra mà trả? Anh bán thân kiếm tiền hả?” – Nói vậy chứ phải công nhận rằng, Khang Duật vốn đẹp trai, rất có tố chất làm trai bao.

Có vẻ Khang Duật cũng không nghe nổi nữa, mặt tối sầm, nhìn hết sức hung dữ – “Em chỉ cần nói muốn – hay – là – không!”

Nếu dùng cách so sánh bình thường của tôi là giống chó Ngao phát điên.

“Em biết là anh muốn được mẹ xem trọng hơn, nhưng tại sao lại cứ nhất thiết là dùng cách này?”

“Muốn – hay -không?” – Chó ngao Khang Duật bắt đầu nhe nanh.

“…”

Giằng co với nhau cũng phải ba phút đồng hồ, cuối cùng tôi cũng đồng ý nhận chiếc nhẫn. Tôi biết, tuy rằng của cải vật chất chả nói lên được bao nhiêu, nhưng với mẹ tôi, thì đây lại cách tốt nhất.

Nói là vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lăn tăn.

“Cái nhẫn này, không biết là có thể mua được bao nhiêu con chó đây ta…” – Tôi từ nhỏ đã là đứa cực kì yêu chó.

“…”

“Có thể mua được chó ngao lận đó nha!”

Gân xanh gân đỏ của Khang Duật bắt đầu nổi chằng chịt.

Tôi vẫn không để ý, mãi nhìn vào chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, cứ tiếp tục lẩm bẩm – “Nếu mà không mua chó Ngao Tạng(1) thì chừng này cũng có thể mua được tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska lận đó.”

Khang Duật âm trầm lạnh giọng, nhẹ nhàng vang lên – “Vậy em là muốn có chó, hay muốn anh!!”

Tại đang mải tính toán xem 17 vạn thì có thể mua được bao nhiêu con chó, tôi nhất thời theo phản xạ, buột miệng – “Chó.”

Khang Duật lập tức nổi điên, đập bàn cái rầm.

Tôi giật mình hoảng sợ, biết là do mình đã nói sai. Nhưng mà lời đã thốt ra, Khang Duật giận đến nỗi đầu muốn bốc khói.

“Không đúng, không đúng. Cho em giải thích… Ấy, anh đừng đi!!”

Khang Duật vừa mở cửa bỏ đi, không lâu sau đã nhanh chóng quay lại, dù sao thì nơi này vẫn là phòng ngủ của hắn tại công ti mà.

Tôi vừa định mở miệng thì Khang Duật đã cướp lời – “Em về đi, về rồi thì chép phạt ‘anh quan trọng hơn chó’ 100 lần thì mới hòng anh mới tha cho.”

“…”

“Nếu không thì, anh sẽ đi bắt cóc con Lassie rồi đánh đập nó, còn muốn hành hạ nó trước mặt của em nữa.”

Lassie là con chó Berger Đức(2) tôi nuôi suốt 11 năm nay, tôi thật sự rất thương nó.

“…” – Thật dã man! Gì vậy chứ, đúng là ‘bốc thuốc đúng bệnh’.

Nhưng dù sao thì, nhờ cái nhẫn ngang ngửa với một con chó Ngao hoặc tám con chó kéo này, đã làm mẹ tôi có cái nhìn khác được một chút về Khang Duật.

Ngày 14 tháng 2 năm 2006, hai đứa đã bên nhau được 11 năm, cũng là ngày thứ hai Khang Duật lên làm phi công chính thức. Tôi và anh, chính thức trở thành vợ chồng.

Một tuần sau, hôn lễ được định tổ chức vào tháng 11. Nghe nói, vì năm nay là năm có hai ngày lập xuân(3), là năm tốt hiếm thấy cho việc kết hôn trong vòng 10 năm tới.

Tôi sinh năm con chó, rất thích chó, năm nay là năm Tuất.

Năm Tuất, tôi cầm tinh con chó, muốn được gả về nhà chồng.

Nhưng mà…

Từ đó tới giờ, trong đầu chỉ thôi thúc một ý nghĩ, muốn đem chiếc nhẫn này ra tiệm cầm đồ, lấy tiền đi mua chó.

Chỉ là…

Tôi càng sợ rằng Khang Duật sẽ hành hạ Lassie mất thôi.

Vì thế, cứ mỗi lần nhìn thấy cái nhẫn này, tôi chỉ có thể tự ám thị.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Trời ơi… tôi chỉ còn biết tự trách sao mình quen lão này rồi âm thầm khóc hận mà thôi.
_____

(1) Chó Ngao Tạng: Chó Ngao Tạng có những đặc tính như lì lợm, đặc biệt là chỉ trung thành với một chủ nhân duy nhất. Một con chó Ngao Tạng được tuyển chọn kĩ lưỡng, từ 2-6 tháng tuổi thì được bán với giá 50-200 triệu VND, con trưởng thành là khoảng 680 triệu. Con trong ảnh là có giá 1,6 triệu USD ‘ v ‘.

images

(2) Chó Berger Đức: Chó chăn cừu Đức, hay còn gọi là Bẹc-giê Đức. Chó chăn cừu Đức thuộc nhóm chó chăn gia súc, ban đầu được gây giống để chăn cừu. Do có sức lực, thông minh, trung thành và có khả năng tuân thủ mệnh lệnh trong huấn luyện, chúng thường được dùng trong lực lượng cảnh sát và quân sự.

images

(6) Hai ngày lập xuân - QT nguyên văn là ‘song đầu xuân’:

Trong năm 2006 này, chu kì mặt trăng kéo dài tới 385 ngày, có 13 tháng với một tháng nhuận giữa tháng 7 và 8; có hai ngày lập xuân vào mùng 4 tháng 2 năm 2006 và ngày 4 tháng 2 năm 2007. Hiện tượng này chỉ xuất hiện 12 lần trong suốt 2300 năm. Hầu hết những người cao tuổi đều tin rằng một năm có hai ngày lập xuân lại có một tháng nhuận là thời gian vàng ngọc để lập gia đình. Vì thế, năm 2006, Bính Tuất được xem là năm rất tốt cho cưới xin.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: alligator, lan trần
     
Có bài mới 09.12.2013, 19:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55422 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lão Công Đích Thị Phúc Hắc Đại Nhân - Khuyển Thần Khuyển Khuyển - Điểm: 11
Chương 1 – VƯƠNG GIA ĐẾN TRƯỜNG

[Nguyên edit - An beta]

Tên tôi là Âu Dương Miểu Miểu, người Thượng Hải, gia cảnh cũng coi như no ấm, ngoài bố mẹ ra, vẫn còn một em gái sinh đôi – Âu Dương Diễm Diễm. Bố doanh nhân, mẹ bác sỹ pháp y, là một gia đình hết sức bình thường.

Thứ Hai ngày 11 tháng 9 năm 1995 – năm đó tôi 14 tuổi, vì đi học sớm một năm nên lúc này đã học đến năm thứ hai cấp trung học cơ sở – ngày hôm đó, tôi và anh lần đầu gặp nhau.

Tôi vẫn nhớ rõ, ngày hôm đó, mưa phùn rơi, lắc rắc như tơ trời, cả buổi sáng không hề thấy tia nắng nào, cứ mờ mờ mịt mịt. Hôm đó cũng chính là ngày tưởng niệm Mao Chủ tịch qua đời. Theo thường lệ, chúng tôi được miễn tập thể dục buổi sáng, thay vào đó là ở lại phòng học nghe chương trình phát thanh, nội dung là những đóng góp vĩ đại của ông khi còn sống, cụ thể là gì thì tôi chẳng nhớ rõ, vì khi đó… tôi đang ngủ.

Chính lúc ấy, anh xuất hiện.

Anh tên là Khang Duật, một nam sinh đến từ vùng Đông Bắc. Đáng nói nhất là có một cái họ vô cùng đặc biệt – Ái Tân Giác La, trong tiếng Hán là Kim(1). Ngày nay tiểu thuyết thời nhà Thanh rất phổ biến, nói không chừng nếu vương triều Mãn Thanh vẫn còn tồn tại, con cháu thân vương như anh, nhất định đúng thật là một tiểu Vương Gia.

Thế nhưng, đối với bọn học sinh vào những năm đầu thập niên 90 như chúng tôi, Ái Tân Giác La vẫn là dòng họ nào đó rất xa xôi. Khi đó cũng không có nhiều tiểu thuyết hay kịch truyền hình triều đại nhà Thanh để xem đâu, chúng tôi cùng lắm chỉ xem Khát vọng trưởng thành, hoạt hình Cảnh sát mèo đen, hay Hoa tiên tử, Doraemon, Công chúa Shera;… chưa hề có phim kịch lịch sử nhà Thanh, mà cho dù có, cũng sẽ không hay như bây giờ.

Ngay khi giáo viên giáo viết tên anh lên trên bảng, dưới lớp liền thốt lên từng đợt ồ à kinh ngạc, tôi bừng tỉnh dậy.

Ái Tân Giác La?

Suy nghĩ đầu tiên của tôi chính là, má ơi, họ của người này so với mình – đã là họ kép – mà còn dài hơn thế kia, đến lúc thi chẳng phải tốn rất nhiều thời gian để viết sao.

Đang nghĩ ngợi, tôi vừa lau nước miếng bên khóe miệng vừa nhìn về phía bục giảng nơi có cậu nam sinh đang đứng nghiêm trang.

Ack… Khỏi phải lau thêm nữa, có lau cũng vô ích, rõ là nước miếng bắt đầu chảy tràn lan rồi.

‘Nhìn rất nam tính nha’, những ý nghĩ như vậy nhanh chóng xuất hiện trong đầu tôi, có khi không nên dùng từ nam tính, mà lẽ ra phải là từ cá tính thì thích hợp hơn nhiều. Khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan rõ ràng sắc sảo, da màu tiểu mạch, đáng nói nhất là đôi mắt, nhìn rất sáng nhưng vẫn có vài phần kiêu ngạo, nên mới nhìn cảm thấy rất khó ưa. Anh sinh năm 1980, so với tụi bạn cùng lớp thì lớn hơn một tuổi, so với tôi thì những hai tuổi, ai bảo tôi lại học sớm một năm cơ chứ. Nghe nói anh chuyển trường được là nhờ quan hệ, nên bây giờ phải học lại năm hai (tức là lớp 8 như ở VN). Có khi vì anh là người Mãn ở Đông Bắc, nên dù mới 16 tuổi, Khang Duật đã cao tới 175cm, do vậy ở Thượng Hải, một thành phố phía Nam, giữa một đám con trai lúc nhúc chưa trổ mã dậy thì, anh rõ ràng nổi lên như một con chó săn giữa một bầy chó Nhật lông xù, dù có là chó con, thì cũng vô cùng nổi bật.

Nước miếng của tôi cứ liên tục chảy lộp độp, tôi đã quên mất việc lau nó từ đời nào. Có lẽ vì tôi nhìn quá chăm chú, anh phát hiện ra, đảo tròng mắt đen láy về phía tôi, vừa vặn lúc hai cặp mắt giao nhau.

Ngay lúc đó, trong đầu tôi không hiểu từ đâu vang lên một trăm tiếng chó hoan ca ngập tràn – mùa xuân đã đến rồi sao? Mùa xuân ở nơi nào? Mùa xuân ở nơi núi rừng xanh biếc, có cả hoa hồng nha, có cây cỏ, còn có tiếng chim hoàng oanh hót líu lo, líu lo líu lo líu lo líu lo líu lo…

Tôi không hiểu những hình ảnh ấy là gì, mãi cho đến sau này khi trưởng thành, tôi mới hiểu được ý nghĩa của chúng.

Điều đó có nghĩa là – tôi, phơi phới xuân tình.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai dường như không hề có ý định chớp mắt, mà trong đầu tôi, giai điệu ‘Xuân ở nơi nao?’ vẫn còn đang không ngừng vang đi vang lại, chỉ là, thay vì líu lo líu lo líu lo líu lo, thì lại thành gâu gâu gâu gâu…

Tôi cật lực tự đánh vào đầu mình một cái, trong lòng hét lớn: tính không để yên cho ta hả, cứ ầm ĩ mãi.

Có lẽ là thấy tôi tự đánh vào đầu mình, anh cau mày, tôi nghĩ chắc lúc ấy anh nhất định cho rằng, con bé này có vấn đề về thần kinh.

Tôi lại điên cuồng đánh vào đầu mình, hoàn toàn không để ý đến chuyện cô giáo đang nói cái gì, cô vừa giới thiệu anh xong, sau đó nhìn về phía tôi, “Lớp trưởng…”

Tôi lúc đó còn mải tự đánh vào đầu mình, cầu cho có thể khiến giai điệu ấy mau mau biến mất, tuyệt nhiên không nghe thấy gì.

“Lớp trưởng…”

Tôi thật tình là không nghe gì thật mà.

“Âu Dương, cậu không nghe à, cô giáo gọi cậu đấy, Âu Dương…” Bạn cùng lớp ngồi phía trên tôi gõ gõ bàn.

“Hả?”

Bạn học của tôi trợn trắng mắt, – ”Cô giáo gọi cậu.”

Ngay lập tức tôi như bừng tỉnh, đứng lên hét lớn, “Có!”

Tiếng hét quá lớn, cả lớp ai cũng cười ha hả.

Cô giáo nhíu mày, nói – ”Đây là học sinh chuyển trường, để bạn ấy ngồi cạnh em nhé.”

Vì tôi dậy thì sớm nên so với mọi người thì khá cao, thành ra lại ngồi ở bàn cuối cùng. Nhìn sang bên cạnh còn trống chỗ, tôi lật đật từ trong hộc bàn bên cạnh lôi ra một mớ rác, nào là vỏ hạt dưa, nào là hột mơ, còn có cái khăn tay tôi dùng để hỉ mũi hồi sáng, trên đó vẫn còn một quả “trứng chần” cỡ đại, biết làm sao được, người ta bị viêm mũi mà. Nhưng dù gì thì, trước tiên vẫn là phải dọn cho sạch sẽ cái đã. Bằng tốc độ ánh sáng, tôi nhanh chóng sắp xếp gọn gàng tất cả, sau đó gãi gãi đầu.

“Cô ơi, có thể được rồi ạ.”

Cả lớp lại được dịp phá ra cười.

Sau đó, anh đi tới, nhìn tôi, sau đó quay qua bộ bàn ghế đã được dọn sạch, đột nhiên khẽ nhíu mày nhưng rồi cũng không nói gì cả. Mãi đến vào học, mới thấp giọng, ghé qua tai tôi thì thào – “Lớp trưởng, cậu quên cầm theo đồ dùng cá nhân kìa.”

Đồ dùng cá nhân?

Tôi đưa mắt về hộc bàn của anh.

Á… còn miếng băng vệ sinh chưa mang đi.

Tôi vội vàng mang cái gói màu hồng nhạt cất đi, chỉ hận không thể nuốt nó vào bụng.

Suốt cả một ngày trời, tôi không dám liếc nhìn qua anh một lần nào, thật là xấu hổ chết được.

Cũng là hôm đó, anh chuyển trường đến trung học cơ sở Hồng Kiều ở Thượng Hải này, thành một học sinh cấp hai, cùng tôi ngồi chung một bàn.
*

Bây giờ ngồi nghĩ lại, cái tên Khang Duật, họ Ái Tân Giác La này, đúng thật là khắc tinh của tôi. Từ khi tôi gặp anh đến mãi về sau, không ngừng có những chuyện xấu hổ xảy ra liên tiếp mà càng ngày càng quá đáng, càng lúc càng mất mặt. Tôi có thể chống lại vương quyền? Phật tổ Như Lai chứng giám, Quan âm Bồ Tát chứng minh, con xin thề, từ trước khi gặp anh tới bây giờ, con đích thực vẫn là một đứa nhỏ thông minh lanh lợi.

Chớp mắt, Khang Duật chuyển tới lớp tôi cũng đã được một tuần. Đúng là người Đông Bắc, anh quả thật rất cởi mở, chẳng bao lâu đã có thể hòa nhập với tụi con trai trong lớp. Cũng bởi là hậu duệ của vương triều Mãn Thanh nên tụi nam sinh đều gọi anh bằng một biệt danh – Vương Gia.

Hai tiếng ‘Vương Gia’ này đúng là làm tôi bị cười một trận.

Lúc đó đang là giờ ăn trưa. Trường tôi khi ấy không có canteen, thật ra ban đầu cũng có, nhưng vì nhà trường muốn tăng thêm số phòng, nên đã dỡ bỏ, chỉ còn giữ lại một cái nhà bếp, ở đó có nồi hấp. Mỗi ngày đi học, chúng tôi đều mang hộp cơm của mình đặt trong nồi, đến khi đến trưa thì đã có bữa cơm nóng hôi hổi, vừa nhanh vừa tiện.

Quan hệ của tôi với mọi người cũng đều rất tốt. Trong tốp năm đứa đứng đầu lớp thì cả năm đều là bạn thân của tôi – từ hồi nhà trẻ đến lên trung học cơ sở, đều chung một lớp. Tụi nó lúc nào cũng giữ năm vị trí đầu, còn tên tôi thì ở thứ sáu. Không những thế ở ban cán sự lớp, cũng đều là chị em tốt của tôi cả. Vậy mà trong khi đó, tôi và đứa em gái sinh đôi lại không cùng trường. Cũng vì tôi theo hộ khẩu của mẹ, còn nó theo hộ khẩu của bố, không phải cùng khu vực cho nên không chung trường. Dù sao thì có nó hay không cũng chả khác mấy, thể nào nó cũng sẽ chỉ giỏi ăn hiếp tôi mà thôi.

Con gái với nhau, vẫn thích nhất là ngồi một chỗ ăn cơm với nhau, sau đó cùng tâm sự, bàn tán nhau nghe về phim truyền hình hoặc hoạt hình tối qua. Thời đó không có nhiều chuyện để nói cho lắm, tâm tư chúng tôi rất là trong sáng, những từ như bà tám hay nhiều chuyện không phải dành cho tụi tôi đâu nha. Mà cũng phải nói, cùng tụi bạn ngồi ăn chung cũng có cái lợi, đó là những món mình không thích ăn có thể đưa cho đứa khác, sau đó lại lấy đồ ăn của nó mà mình thích bù vào, đôi bên đều được lợi. Chỉ có điều tôi không phải đứa kén ăn, nên lúc nào cũng ăn nhanh nhất.

Mẹ tôi nói, con người tôi nói nhanh, ăn nhanh, lớn cũng nhanh hơn người khác, quả là chính xác. Có điều tôi vẫn luôn giữ danh hiệu đệ nhất, đằng nào táo bón thì ai chả phải bị.

Nếu mà đã ăn cùng nhau, thì tất nhiên là phải ngồi cùng một chỗ, chung một cái bàn, nên bàn tôi thường được đem ra trưng dụng. Có điều lúc trước, bàn này chỉ có một mình tôi ngồi, nay lại có thêm Khang Duật, nên tôi dành phải tìm cách đuổi anh đi. Hội con gái người ta nói chuyện, con trai không nên nghe.

Khang Duật cũng chả thèm quan tâm, dù sao thì anh cũng có đống bạn rủ đi ăn cơm còn gì.

Một trong những đứa bạn tốt của tôi, Tiểu Phàn, tên đầy đủ là Phàn Tuyển, nhỏ nhắn xinh xắn, mỗi cái tình tình lại rất nóng nảy, nên chúng tôi đều ngầm thống nhất với nhau, gọi nó là Tiểu Lạt, vừa nhỏ, vừa cay, nhưng cũng rất dễ thương, hí hí, hèn chi làm đồ ăn cũng cay theo. Nhưng không sao, tôi vẫn rất thích, đồ ăn mẹ nó làm là số một.

Từ Doanh, mắt nhỏ, tóc xoăn tự nhiên, xinh đẹp duyên dáng. Học giỏi đến nỗi tới bây giờ tôi cứ cho rằng, chắc thể nào cái gì trong đầu nó cũng chỉ dùng để phục vụ mục đích học tập, mỗi lần thi cử gì đều đứng hạng nhất cả. Chỉ có điều lại ăn rất chậm, tôi thường giúp nó ăn bớt chứ để nó ăn một mình thì chắc chắn là không kịp giờ học buổi chiều.

Lưu Lý Quân, nhìn chung cũng thanh tú, chỉ có điều lại có đôi mắt hơi xếch ở đuôi nên trông rất giống hồ ly, vậy nên, đôi khi cả bọn đều cảm thấy nó rất đẹp. Có lúc chỉ cần quay đầu lại cười một cái, trông lại rất quyến rũ, đồng thời, nó cũng là đứa vui tính nhất hội.

Còn nữa, nó có chức vụ mà lúc ấy tôi nghĩ rõ là rất oách – Đại đội trưởng kiêm bí thư chi đoàn.

Ngoài ra còn một cặp chị em sinh đôi nữa, ngoại hình thôi. Tiểu Phàn cũng hay bảo hai đứa tụi nó nhất định là sinh đôi cùng trứng, từ nhỏ đến lớn giống nhau như đúc từ một khuôn, cực kì giống nhau. Nhỏ chị tên Úc Văn Tịnh còn nhỏ em là Lý Văn Di. Chỉ là ở bên nhau lâu đến vậy, tôi nhắm mắt cũng có thể chỉ ra ai là chị, ai là em. Tụi nó một theo họ mẹ, đứa còn lại theo họ của bố. (Cặp chị em sinh đôi, một tên Văn Tịnh, có nghĩa điềm đạm, dịu dàng, còn Văn Di là vui vẻ, hoạt bát.)

Còn tôi, thành thật mà nói, thì lại rất bình thường. May ra còn vớt vát được đôi mắt rất đẹp, vừa to lại vừa sáng. Vậy mà cái điểm đáng tự hào duy nhất đó lại bị một cặp kính vừa to vừa dày che mất. Cái cửa sổ tâm hồn lại bị hai miếng thủy tinh cong queo đóng lại, có to hơn đẹp hơn nữa thì cũng có ý nghĩa gì. Ai da, càng nghĩ càng không thể nén tiếng thở dài.

“Miểu Miểu! Hôm nay sao lại vẫn ăn trứng sốt cà nữa thế hả?” – Tiểu Phàn chán ghét nhìn bộ dạng suy dinh dưỡng của tôi đang mở hộp cơm.

Là thế này, mấy tuần nay ngày nào cũng ăn trứng sốt cà cả, đến người ngoài nhìn vào cũng còn muốn ớn, nhưng thành thật là tôi cũng hết cách rồi. Mẹ tôi là bác sĩ pháp y, ngày nào cũng phải làm việc với xác chết, bố thì bận… kiếm tiền. Trong nhà ngoài tôi thì chỉ còn con em lười biếng kia, thành ra tôi đành phải tự làm, mà món vừa nhanh vừa dinh dưỡng thì chỉ có mỗi món trứng sốt cà chua này thôi.

“Nếu mày đã nói vậy thì cho tao miếng sườn của mày là được mà.” – Tôi nhìn chằm chằm vào miếng thịt trong cà mên của nó nói.

“Này là mày cố ý mà.” – Miệng thì nói thế, nhưng nó vẫn gắp miếng sườn qua cho tôi.

Quả thật là bạn bè chí thân, lòng tôi cảm động dâng trào. Tiểu Phàn, chờ mai mốt tao làm lớn, kiếm được tiền sẽ trả lại cho mày. Thương quá, mỗi lần ăn cái gì đều cho tao một phần, hại mày bao lâu nay chỉ cao có 148cm, mày thật là vĩ đại.

Nói thế thôi, nhưng tôi vẫn ăn rất nhiệt tình, thiếu điều muốn nhai nát, nuốt cả xương, hơn nữa, còn nhân tiện gắp thêm đồ ăn từ mấy cái cà mèn khác để no bụng. Bữa cơm này ăn thật ngon.

Còn trứng sốt cà chua này chỉ để trưng với cơm cho đẹp thôi.

Đang ăn, tôi thấy Khang Duật cùng tụi nam sinh trong lớp định ra ngoài chơi đá banh, bỗng nghe có người nói – “Vương Gia, lần này đến mày làm thủ môn.”

Anh ‘ừ’ một tiếng.

Tự dưng tôi thấy thật khó hiểu, tại sao lại gọi anh là Vương Gia? Chuyện này một phần cũng là do tôi, không thể nào nhớ được biệt danh của người khác, nhiều khi cũng chả nhớ tên. Bình thường với họ và tên ai đều râu ông này cắm cằm bà kia. Nhất là với mấy thằng con trai, tôi toàn đều gọi bằng ‘này’. Lúc mới chuyển trường, cô cũng có giới thiệu tên anh nhưng tôi đã sớm quên sạch, cả tuần rồi tôi cũng toàn gọi là ‘này’ mà thôi.

Nghĩ thế, nên tôi ngu ngốc hỏi lại – “Vậy ra là cậu ta họ Vương à? Thế tại sao còn có chữ Gia? À, tao biết rồi nha, thì ra cậu ta tên là Vương Gia hả? Cái tên này thật là đẳng cấp nha, kiểu gì thì vai vế cũng cao hơn người khác. Ơ, thế sao không đặt là Vương Gia Gia luôn đi, thế chả cao hơn à.” (Gia Gia có nghĩa là ông nội)

Tôi vừa nói xong thì nghe lũ bạn nó phì một tiếng rồi cả đám đều nhất loại phá ra cười sằng sặc.

Chả biết là do tôi nói lớn tiếng hay do lỗ tai Khang Duật cực thính mà sau khi vừa nói xong, anh nhìn về phía tôi, dòm thấy đôi mắt chả khác yêu quái là mấy.

Tôi cũng trừng mắt nhìn lại. Tôi có nói sai cái gì hả? Tôi quay sang lũ bạn trong khi anh đang đưa mắt nhìn xung quanh.

Sau cùng, anh cũng nhìn thẳng vào tôi.

Tôi ngẩng đầu lên. Á… Thật là biết dọa người mà.

Anh nheo mắt nhìn, còn tôi cứ chăm chăm vào cổ họng anh, nghe phải một câu – “Lớp trưởng, trên mặt còn hột cơm kìa.”

Tôi vô thức sờ lên mặt, quả thật là còn dính một hạt. Le lưỡi ra liếm một vòng quanh môi rồi đưa hạt gạo vào miệng. Không được lãng phí thức ăn mà các bác nông dân đã vất vả làm ra đâu.

Giờ nghĩ lại cái hành động đó quả thật rất giống con ếch.

“Lớp trưởng…” – Anh nói thêm.

Trên mặt còn dính hột cơm nào nữa hả? Tôi đưa tay lên mặt sờ vài cái, không có, hết rồi mà. Tim tôi đập loạn, nhìn anh. Anh cũng nhìn tôi một cách rất đáng sợ.

“Cậu… rất ngốc!” – Nói xong, anh xoay người bỏ đi, bước ra khỏi phòng học. Khi đó, còn nghe một tên nào đó trong lớp nói – “Thôi bỏ đi, ngay cả tên tụi tao lớp trưởng còn không nhớ kĩ. Phải nói hễ là tên của nam sinh thì cổ nghe qua một lần là quên ngay, huống chi là mày…”

Chờ bọn họ đi cả rồi, tôi mới có thể phản ứng lại được. Trợn tròn hai mắt, không thể không nổi tức mà hướng về tụi bạn mếu máo – “Cậu ta… Cậu ta nói là tao rất ngu kìaaa…”

Vậy mà bọn họ chả ai thèm an ủi ta một câu, đồng loạt dùng một ánh mắt mà nhìn vào tôi như muốn nói — ‘Mày thật sự rất ngốc’.

Này là ý gì, ý gì đây hả?

“Miểu Miểu, cậu ta nhập học cũng được một tuần rồi.” – Tiểu Phàn nói.

“Mày ngồi cùng bàn với cậu ấy một tuần rồi.” – Từ Doanh nói.

“Trí nhớ của mày quả thật là kém đến đáng ngạc nhiên.” – Lưu Lý Quân nói.

Tôi cau mày, bọn họ là đang nói về cái gì?

Tiểu Song và Đại Song lấy ra một quyển sách từ bên dưới bàn của anh, bìa sách viết thật to hai chữ – KHANG DUẬT.

Tôi ngây người ra – “Vậy ra đây mới là tên của cậu ta?”

Bọn họ gật gật đầu, ánh nhìn như thể đang mặc niệm cho chỉ số IQ của tôi.

Tôi cười gượng, tụi nó cũng cười – cười rất giả là đằng khác.

Vì thế, tôi bèn nhớ kĩ tên anh. Lần đầu tiên tôi nhớ tên của một thằng con trai trong lớp, trong khi ngay cả những bạn học chung lớp suốt một năm ròng tôi còn chưa nhớ mà gọi tên bọn họ.

Đến giờ học buổi chiều, anh mới bắt đầu vào lớp, ngồi vào chỗ. Tôi rất muốn xin lỗi anh một câu, nhưng nghĩ đến việc do anh mà tụi bạn nói tôi ngu ngốc là cổ họng nuốt không trôi, vì thế, tôi chỉ vào tên anh trên vở, nói – “Chữ của cậu xấu quá.”

Anh lại lấy loại ánh mắt dọa người này nhìn tôi.

Chỉ là lúc đó tôi vừa trả đũa được, cảm thấy đang rất vui, không thèm tính toán với anh nữa.

Vậy mà ai ngờ sau đó anh phun ra một câu – “Chữ cậu còn xấu hơn chữ tôi nhiều!”

Tôi nổi điên – “Khang Duật…” – Định gọi tên của anh rồi chửi um lên, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt anh thì tôi vô cùng sửng sốt. Ảo giác à, trong mắt anh như ánh lên tia sáng, có vẻ đang rất hài lòng.

Hài lòng cái gì không biết, hài lòng vì thấy chữ tôi xấu hơn sao?

Lúc ấy, giáo bước vào lớp, tôi cũng không dám chửi mắng gì nữa, quay ra nhìn chữ mình.

Á… đúng là xấu thật.

Huhuhu… Người ta hồi tiểu học không luyện chữ bằng bút máy, hối hận quá đi, thật là hối hận mà.

Vậy là, sau khi cùng anh kết thù, Khang Duật hiện giờ là đứng thứ 2 trong danh sách những người tôi ghét nhất. Đứng nhất là loại người giết và ăn thịt chó.

Nhưng mà, chỉ một tháng sau, anh liền nhảy vị trí số một.

Vì tôi thấy rất mất mặt. Bây giờ, mỗi lần nhớ lại đều cảm thấy rất xấu hổ, chỉ muốn đào một cái lỗ rồi nhảy xuống cho xong.

Như thường lệ, hôm thứ sáu đó là ngày tổng vệ sinh, tôi và Khang Duật đều cùng quét rác. Nói chung việc này cũng chỉ mang tính hình thức thôi, cầm chổi tùy tiện quét vài cái là xong. Đằng nào thì sàn lớp lúc nào chả bẩn, chỉ cần quét cho sạch số bụi phấn rơi rớt ở chỗ bảng thì mấy cái khác thầy cô cũng không để ý.

Có điều hôm nay, tôi có ‘bạn tốt’ đến thăm, vậy mà hồi trưa lại ăn kem, nên bây giờ thấy đau bụng kinh khủng. Nhưng mà, tôi là lớp trưởng, phải làm gương tốt cho mọi người, không thể cứ như thế này mà giao đại việc cho ai đó. Tôi phải quyết tâm~ quyết tâm~~

Nhưng mà… nhưng mà…

Ôi… đau quá đi…

Tôi đau đến đổ mồ hôi lạnh, tay cầm chổi cũng bắt đầu run run. Làm con gái thật đáng thương, mỗi tháng đều phải mất rất nhiều máu. Trao đổi chất này nọ thì tạm chưa nói, đã thế lại còn bị đau bụng. Hôm nay là ngày thứ hai, vậy mà nó cứ ào ào, dây cả ra ngoài.

Thật thảm quá đi, đừng có hành người ta nữa mà.

Mỗi tháng tôi đều thầm khấn cho người bạn này mau mau đi nghỉ, để người ta có thể quét lớp cho xong, rồi sau đó nhất định sẽ mang băng vệ sinh về cúng ngài, còn có cả nước đường đỏ, có cả táo tàu, có cả…

Ui da, đau chết tôi mất!!

Mặt tôi bây giờ vặn vẹo, nhăn nhúm thành một cục.

Lúc này, Khang Duật cầm cái ki hốt rác tiến về phía này, tôi ngẩng đầu lên, ra vẻ không có gì, cười hỏi – “Cậu quét xong hết rồi hả?”

Anh gật đầu, nhìn chằm chằm tôi một hồi rồi hỏi – “Cậu bị sao à?”

Tôi vội vàng lắc đầu, cố gắng đứng thẳng người, – “Sao trăng gì? Tôi khỏe lắm.” – Cái này nghĩa là: Đáng ghét, tránh ra, tránh ra giùm đi!

Cầm cái chổi trong tay, tôi chăm chú quét, quét cật lực đến nỗi bụi đất bay mù mịt.

“Cậu có chỗ nào không khỏe phải không?” – Anh cứ đi theo sau tôi mà hỏi.

“Đã nói là không phải rồi mà.” – Dù đúng là thế thật nhưng trước mặt anh, tôi nhất định sẽ không nói.

Tính tôi từ trước đến giờ rất ngoan cường, nhất là trước mặt lũ con trai, dù có chết cũng không tỏ ra yếu thế.

Sau đó, Khang Duật bước về phía tôi. Vì tôi cứ khom lưng cúi mặt, anh nhìn không được, nên đành ngồi xổm xuống nhìn lên. Tôi không muốn để anh thấy cái bộ dạng đang cắn răng nhịn đau, quay mạnh người đi, nhưng lại không để ý đến cái ki ở dưới, bước lệch, ngã chổng vó.

Dù sao, ngã thì cũng đã ngã rồi, nhưng cái chính là, tôi mặc váy, nằm trên đất thế này thì kiểu gì thì cũng chả đẹp nổi, hai cẳng chân lại nằm bò ra, còn ngay trước mặt anh. Cái váy bị tốc lên, tôi còn chưa kịp làm gì, đã thấy lành lạnh ở dưới.

Đến khi định thần thì đã quá muộn, những gì đáng lộ đều lộ hết — kể cả cái quần trong màu vàng, trên còn một chấm đỏ.

Trứng sốt cà — đây là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ tới lúc này.

Chỉ thấy, anh ‘thưởng thức’ xong rồi, ngơ ngác ngẩng lên nhìn tôi, sau đó trên mặt ửng hồng, rồi lan tới cả mang tai, đến khi cả mặt đỏ lựng, anh đột nhiên đứng lên, xoay người.

Tôi đây, tôi còn có thể có phản ứng gì nữa được chứ? Sững sờ hoàn toàn.

Từ lâu đã quên mất cơn đau, bây giờ chỉ còn lại cảm giác xấu hổ.

Xấu hổ đến nỗi ngất luôn…

Tôi nghe thấy tiếng Tiểu Phàn kêu, có cả tiếng của Tiểu Song và Đại Song, còn có đống chị em tốt lay gọi, nhưng mà tôi không thể nào trả lời được, còn nghĩ, tốt nhất là không nên tỉnh lại nữa.

À mà còn nữa, không bao giờ dám ăn trứng sốt cà nữa đâu.

Lại thêm, gã Khang Duật kia, bước lên vị trí đứng đầu trong bảng xếp hạng những kẻ tôi ghét nhất một cách rất vẻ vang, cả đời này đừng mong tôi cho xuống.

Còn nữa,…

Thần phật ơi, sao người không để con chết luôn đi cho rồi!

_____

(1) Họ Ái Tân Giác La – thông tin đầy đủ ở đây. https://vi.wikipedia.org/wiki/%C3%81i_T% ... %C3%A1c_La


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: alligator, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kinhvanhoalk và 86 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Lovely Kitty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 402 điểm để mua Bé may mắn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.