Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Cổ Phán Quỳnh Y

 
Có bài mới 25.09.2013, 16:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49589 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Hiện đại] Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Cổ Phán Quỳnh Y (Thêm PN page 30) - Điểm: 9
Bỏ rơi ma vương tổng giám đốc

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Thể loại: Hiện đại, ngược ái, HE
Convert: Tangthuvien
edit: @ matsuri2111 từ 1 đến 154 + http://matsuri2111.wordpress.com
@ hachinh12 từ 155 đến 196 + http://hachinh12.wordpress.com
@ CeCe từ 197 đến hết & PN + http://cccece218.com




Giới thiệu:

Một lần lái xe, thấy thân thể của hắn khó chịu, cô tốt bụng dìu hắn vào căn phòng tổng thống.

Chỉ uống một ly rượu màu hổ phách hắn đưa tới, cô liền choáng váng vô cùng, kết quả đã cùng hắn xảy ra quan hệ một đêm, cũng rơi vào cạm bẫy của hắn…

Hắn dùng đủ mọi loại thủ đoạn bức bách cô, muốn cô làm tình nhân bí mật của hắn…

Cô nhắm mắt lại, cắn răng nói nhỏ “Anh là ma quỷ, ma quỷ…”

Hắn vui vẻ mà nhếch lên một nụ cười gian tà “Đúng. Tôi là ma quỷ.  Một ngày dính vào, tôi sẽ  theo sát em như hình với bóng, vĩnh viễn cũng đừng mong thoát khỏi!”




Đã sửa bởi Yến My lúc 01.12.2013, 19:07, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Lovelynight, Mie Mizuka, Người Ở Lại, TTTQ, ThienBangSuong, Tiêu Linh, Toc Nau, Tulip_0914, blackeyes.anh, ongbjrak198, ptty9x, saoxoay
     

Có bài mới 25.09.2013, 16:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49589 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Cổ Phán Quỳnh Y - Điểm: 11
@ matsuri2111 từ 1 đến 154 + http://matsuri2111.wordpress.com




Chương 1     Hai cô gái trẻ



Một quán cà phê với bầu không khí ưu nhã, bản nhạc nhẹ nhàng cất lên, điều hòa thổi nhè nhẹ xua tan cái nóng bức của ngày hè.

Một cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng ngồi cạnh cửa sổ bằng kính trong suốt, nét đẹp tinh xảo đầy vẻ kiều mị, mái tóc đen dài xõa tung, đôi mắt đầy vẻ kiên nghị, phía trên là hàng mi thon dài, mềm mại, môi nàng hơi nhếch lên, tiết lộ một tia lo lắng.

Người bồi bàn nho nhã mang lên tách cà phê thứ tư, rồi lẳng lặng lui xuống.

Nàng là khách quen ở đây, mỗi lần từ nơi đó trở về, việc đầu tiên phải làm, chính là đến nơi đây lẳng lặng ngồi một lúc để ngẫm lại những hồi ức tốt đẹp được cất giấu chỗ sâu nhất của kí ức.

Cửa bị đẩy ra, một bóng dáng xinh đẹp sải bước vào quán cà phê xa hoa. Tiếng giày cao gót vang lên thánh thót theo nhịp bước, cô gái kia tự nhiên phóng khoáng mà ngồi vào vị trí đối diện.

Người con giá này thoạt nhìn ưu tú, làn da trắng nõn, mái tóc uốn lượn càng thêm quyến rũ, hơi thở ôn nhu, toàn thân toát ra khí chất tao nhã mà cao quý.

“Mân Mân, sao lại đột nhiên hẹn tớ đến quán cà phê?” Cô gái nhẹ nhàng đem túi LV đặt ở bên cạnh, rồi lập tức quay sang nhìn bạn mình.

“Xem ra hôm nay cậu lại tới thăm cha.”

“Chỉ Dao, cậu biết không…” Mân Huyên chậm rãi mở miệng, hai mắt nhìn xa xăm về một điểm bất định, vẻ mặt có chút hổ thẹn cùng ảo não.

“Lâu như vậy không đi thăm cha, tớ cảm thấy tóc cha bạc đi rất nhiều. Tớ thật là đồ bất hiếu, lâu như vậy mới nhìn đến cha.”

Chỉ Dao gọi bồi bàn nói gì đó, nghe Mân Huyênn nói xong, nhịn không được liếc mắt một cái xem thường.

“Mân Mân, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều. Thời gian trôi qua, con người ai cũng phải già đi, huống chi  cha cậu đã ngoài bốn mươi, già đi là chuyện bình thường, Chờ cha cậu mãn hạn tù trở về, cậu hiếu thuận với người không được sao?”

Mân Huyên cúi đầu thở dài, mười mấy năm trước, nàng cũng từng có một gia đình ấm áp hạnh phúc. Cha mở một công ty nhỏ nhưng cũng đủ cho gia đình nàng sống một cuộc sống thoải mái, vui vẻ.

Ai ngờ đâu có một ngày, mẹ nàng nhận được một bức thư nặc danh nói cha nàng ngoại tình bên ngoài, hiện đang thuê phòng ở khách sạn. Mẹ nàng giận dữ không kiềm chế được, phát điên lao ra ngoài.

Đêm đó, sấm rung chớp giật đầy trời, mưa không ngừng rơi, rất to, càng lúc càng nặng hạt, mưa đập vào cửa sổ không ngừng đánh vào tâm trí nàng rất đau, rất đau…

Đứa bé là nàng phải cuộn mình lại trốn trong tủ quần áo, thẳng đến ngày thứ hai, cảnh sát tới, nàng mới biết mẹ cùng người đàn bà kia ngã trong vũng máu, phụ thân cầm dao gây án nên phải đi tù.

Từ đó, cái công ty nhỏ của cha được thúc thúc tiếp nhận, nàng thành trẻ mồ côi. Ở nhà thúc thúc được hai tháng, nàng liền tự động đưa ra ý muốn đi cô nhi viện, thúc thúc đương nhiên không đồng ý, thử nghĩ, thúc thúc vừa mới tiếp nhận công ty của cha, thành người giám hộ hợp pháp của nàng, nếu nàng không cùng bọn họ ở một chỗ, lại ở cô nhi viện, người ngoài sẽ đánh giá hắn như thế nào?

Ngày hôm sau, nàng xách đống hành lí còn lớn hơn mình ra khỏi cửa, với khuôn mặt quật cường cùng tính tình bướng bỉnh, thúc thúc không thể ngăn cản nên đành thỏa hiệp.

Cho đến khi nàng thành niên, chính là ba năm trước đây, nàng mới chính thức lấy hết dũng khí, lần đầu tiên đến thăm phụ thân.

Đối mặt với đứa con hơn mười năm không thấy, lúc đó cha không muốn thấy nàng, lại nhờ người báo tin, nói hắn chỉ có một yêu cầu, trở lại nhà thúc thúc đi, để thúc thúc chăm sóc nàng, cha mới bằng lòng thấy nàng. Nàng không thể cự tuyệt, lập tức đồng ý.

“Mân Mân, tớ…” Chỉ Dao vừa muốn nói gì thì điện thoại trong túi reo lên. Cúp điện thoại, nàng vui vẻ nắm tay Mân Huyên: “ Mân Mân, Mân Mân, có phải cậu đang làm đại lý lái xe?”

“Đúng vậy. Dù sao chỉ là nhận lái xe cho những ngời say rượu hoặc hành động không tiện, nhanh kiếm được tiền mà lại không vất vả.”  Mân Huyên lặng đi một lát, rồi mắt trở nên sáng ngời: ‘Ý cậu là…”

“Đúng rồi!” Chỉ Dao tinh nghịch chớp mắt vài cái: “ Tớ vừa nghe điện thoại, một người bạn của tớ nói lão bản của hắn uống rượu, cần một người lái xe. Người đó siêu có tiền, đến lúc nhận tiền boa khẳng định không ít. Mau, mau, mau, tớ nói địa chỉ cho cậu, cậu  đi ngay đi.”





Chương 2      Đại lí lái xe

Mân Huyên theo địa chỉ Chỉ Dao cho nàng, vội vội vàng vàng đuổi tới nơi.

Từ xe buýt bước xuống, trước mắt là câu lạc bộ Chỉ Dao nhắc tới.

Người giữ cửa nhã nhặn mời nàng vào, mở ra trước mắt là đại sảnh lớn lát đá cẩm thạch, có một người đàn ông tướng mạo nho nhã tiến lên đón nàng.

“Xin hỏi là Lăng tiểu thư sao?”

“Đúng vậy, tôi là Lăng Mân Huyên.”  Mân Huyên nhẹ nhàng gật gật đầu, không nhịn được phải đánh giá đối phương.

Nàng làm lái xe đã lâu, tiếp xúc với đủ mọi loại người, không phải say mèm thì miệng cũng đầy mùi rượu. Mà người trước mắt, rất thanh tỉnh, không có nửa điểm dính vào rượu.

“Đây là danh thiếp của tôi.”  Đối phương không chút nào để ý ánh mắt của nàng, lịch sự đưa danh thiếp.

Mân Huyên đưa hai tay tiếp nhận, quét mắt qua tấm danh thiếp cao cấp: Trợ lí tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh- Từ Bang.

“Thì ra  là Từ trợ lí, thực hân hạnh.” Mân Huyên mỉm cười, hy vọng có thể lưu lại ấn tượng tốt trong lòng đối phương, biết đâu ngày sau có thể thành khách quen.

Danh tiếng của tập đoàn Đường Thịnh nàng sớm đã nghe thấy, đây là tập đoàn đa quốc gia, kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, từ lúc ban đầu tự nghĩ ra đồ trang điểm nhãn hiệu L&K, đến giờ đã vươn rộng ra may mặc, điền sản, vật dụng hàng ngày, thậm chí cả lĩnh vực giải trí truyền thông. Danh tiếng vang dội, độc bá một phương, lũng loạn thương trường.

“Lăng tiểu thư, cô chờ ở đây một chút.” Từ Bang một mặt ý bảo nàng chờ một chỗ, một mặt quay đầu lại, không ngừng xem chừng thang máy phía sau.

“Tổng giám đốc sẽ xuống ngay.”

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe thang máy phát ra một tiếng thanh thúy, cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Hai bóng dáng từ bên trong đi ra, nam nhân mái tóc màu hạt dẻ  thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, hắn hơi nghiêng đầu, bàn tay to ôm chặt lấy thắt lưng của mỹ nữ quyến rũ bên cạnh, đôi mắt tản mát một loại mê hoặc đáng sợ.

Cà vạt hơi buông lỏng, bộ âu phục sang trọng ôm sát thân hình to lớn vĩ ngạn.

“Tổng giám đốc!”  Từ Bang cung kính hành lễ, “ Lão gia ra lệnh ngài uống rượu không thể lái xe, lái xe Tiểu Mạnh có việc bận, nên tôi tìm cho ngài một vị quản lí điều khiển, để nàng lái xe đưa ngài trở về.”

Bạc môi nam tử khẽ nhếch, tùy ý nhìn bóng dáng phía sau Từ Bang. “Ừ, đã biết. Cậu đem chìa khóa cho vị tiểu thư này.”

“Lăng tiểu thư, đây là chìa khóa xe, hôm nay phiền toái cô đưa tổng giám đốc trở về.”

Từ Bang móc chìa khóa trong túi đưa Mân Huyên, sau đó chỉ vào chiếc xe thể thao màu bạc trước cửa, “ Là chiếc đó, mong cô lái xe cẩn thận.”

Mân Huyên bước tới nhận lấy chìa khóa xe, lễ phép gật đầu. “Xin yên tâm, tôi sẽ chú ý.”

Đang ôm chặt thân thể gợi cảm của nữ nhân kia, nam tử trong giây lát ngẩng mặt lên, mỉm cười đầy tà mị, đáy mắt nảy lên một tầng âm u.

Lại hướng tới chiếc xe, ngồi vào phòng điều khiển, nam tử mới chậm rãi mở miệng.

“Từ trợ lí, cậu nói nàng họ Lăng đúng không?”

“Đúng vậy, tổng giám đốc.”  Từ Bang rất nhanh thu hồi tia nghi hoặc trên mặt, trả lời.

“Vị tiểu thư kia xác thực họ Lăng, gọi Lăng Mân Huyên.”

“Tốt, thực sự rất tốt.”

Đôi môi mỏng lạnh thêm vài phần, nghiến răng nghiến lợi mà nói, tay xiết chặt vòng eo nữ nhân bên cạnh, thẳng đến khi nàng gắt lên: “Lạc, anh làm đau người ta.”

“Em lên xe trước chờ tôi.” Nam tử không chút để ý nữ nhân kia đang bĩu môi, động tác gần như thô lỗ mà đẩy nàng một chút.

Nữ nhân chu đôi môi đỏ tươi, lảo đảo đi về phía xe, gương mặt kiều mị tuy có chút bất mãn, nhưng cũng không dám lên tiếng.

Hắn, Doãn Lạc Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh, đích xác là một người đàn ông độc thân hoàng kim, tính cách lạnh lùng cao ngạo, hơn nữa lại có khối tài sản ngang bằng ngang ngửa một quốc gia, bên người lúc nào cũng có một đám oanh oanh yến yến vây quanh, thay nữ nhân như thay quần áo, cảm giác mới mẻ với một nữ nhân nhiều nhất cũng chỉ đến ba tháng.

Hắn ghét nhất cũng chán ghét nhất là loại con gái dây dưa, chỉ biết khóc sướt mướt suốt ngày. Sở dĩ nàng có thể duy trì loại quan hệ cùng giường bốn tháng với hắn, hoàn toàn vì nàng luôn khắc sâu điều này, nếu không cũng đã sớm bị phủi văng ra như cái khăn tay không đáng một đồng.

“Thực xin lỗi, tổng giám đốc. Ngài luôn ghét nhất người họ Lăng, là tôi nhất thời không chú ý đến điểm này. Thực xin lỗi.” Từ Bang nhanh chóng nhận thấy mình vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trong, vội vàng mở miệng giải thích.

“Tốt lắm, Từ trợ lí, tôi chẳng những không trách cậu, ngược lại còn phải cảm tạ cậu.” Ai ngờ Doãn Lạc Hàn không chút nào để ý phất phất tay, môi nở nụ cười lạnh lùng âm hàn. “Nhớ kĩ, cuối tuần trước tôi giao điều tra chuyện bọn họ sao? Tư liệu ngày hôm qua cậu giao cho tôi, mặt trên đúng là ảnh chụp của nàng…”





Chương 3      Đưa về khách sạn

Mân Huyên ngồi trên xe lẳng lặng đợi một lúc, Duẫn Lạc Hàn mới ngồi vào xe, nghe thấy tiếng đóng cửa, nàng liền vặn chìa khóa xe, khởi động động cơ ô tô, hai mắt nhìn thẳng phía trước, hết sức chuyên chú lái xe.

Ngồi ở ghế tài xế, nàng không biết tại sao, luôn cảm giác phía sau có một ánh mắt sắc nhọn đâm tới, liếc nhìn vào kính chiếu hậu, đập vào mắt là hình ảnh ái muội nhất thời làm nàng có chút xấu hổ không thôi.

“Lạc, vũ hội vừa nãy nhàm chán quá!”  Người con gái mềm mại rúc vào ngực Duẫn Lạc Hàn, bàn tay chậm rãi cởi nút áo, vẽ từng vòng tròn khiêu khích lên vòm ngực rắn chắc. “Người ta  mới mua một bộ áo ngủ gợi cảm, đợi mặc cho anh xem được không?”

“Em xác định? Đến lúc đó áo ngủ còn lành lặn mặc trên người em?” Ngón tay ngả ngớn nâng cằm cô gái, phả từng hơi thở nóng bỏng kích tình bên tai, một tay không an phận mà phủ lên trước ngực.

“Lạc, anh xấu lắm!” Cô gái kia cười duyên, chủ động dâng lên đôi môi đỏ tươi, vong tình mà hôn hắn.

Mân Huyên cực lực không nhìn vào kính chiếu hậu, nhưng cô gái lại kiều mị kêu to một tiếng làm nàng không tự chủ được mà liếc mắt, ngay lập tức trên má hiện lên một tầng ửng đỏ. Hai người kia không ngượng ngùng một chút nào sao, bên trong còn có một người sống sờ sờ là nàng đây! Còn vội vội vàng vàng bắt đầu đoạn hình ảnh hương diễm…

Trong đầu đột nhiên nhớ tới một vấn đề, nàng còn chưa hỏi rõ ràng địa chỉ nơi phải đến. Nàng không mục đích cứ lái thẳng về phía trước, được một lúc, hai người ở ghế  sau dường như vẫn chưa có ý dừng lại, ngược lại động tác còn lớn mật hơn, hồn nhiên đến mức quên hết mọi thứ.

Không khí trong xe càng lúc càng ái muội, hai mắt nhìn về phía trước của nàng cơ hồ đã muốn bốc lửa, chân đột ngột đạp phanh. Hai người đằng sau không kịp phòng bị mà ngã sấp về phía trước theo quán tính.

“A… Cô làm gì? Có bệnh à?” Cô gái bất chấp quần áo không chỉnh, thét chói tai lên.

Mân Huyên nghiêng mặt, lạnh lùng nói một câu: “ Thực xin lỗi, tiểu thư, tiên sinh, hai người còn chưa nói địa chỉ cho tôi. Mặt khác, hai người có thể kiềm chế một chút chứ? Trong xe còn có tôi là người ngoài.”

“Cái gì? Cô…” Cô gái kia hơi đề cao giọng, lại mềm mại dán vào ngực Duẫn Lạc Hàn, “Lạc, anh xem. Từ trợ lí tìm loại quản lí điều khiển gì, không thức thời chút nào, ngay cả phép lịch sự tối thiểu cũng không hiểu.”

Doãn Lạc Hàn nhìn bóng dáng cao ngạo phía trươc, chỉnh lại góc áo hỗn độn, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, nháy mắt trở nên lạnh lùng: “Nơi này cách chỗ ở của em không xa, em hiện tại xuống xe.”

“Cái gì? Người ta…” Cô gái còn muốn nói thêm câu gì đó, nhưng nhìn lại khuôn mặt tuấn tú không có một chút muốn thương lượng, nàng không thể làm gì khác hơn là khẽ cắn môi, mở cửa, căm hận mà xuống xe.

Cửa xe bị đập mạnh, Mân Huyên có thể cảm thấy, người kia xuống xe xong lớn tiếng mắng chửi mình. Nàng bất đắc dĩ  lắc đầu, mấy ngày nay người cần đại lí lái xe rất ít, đêm nay thật vất vả mới có một phần sống, hiện tại lại náo loạn thành cái dạng này, xem ra thật đúng như giới truyền thông nói, tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh  là kẻ có sinh hoạt cá nhân thối nát, công tử đào hoa, ăn chơi trác táng.

Duẫn Lạc Hàn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ra, hắn chau mày, phun ra hai chữ không hề có độ ấm. “Lái xe.”

“Tiên sinh, xin hỏi địa chỉ là…” Hồng Huyên nhịn cảm giác kinh ngạc, cố ý kéo dài thanh âm nhắc nhở hắn.

“Cứ lái về phía trước, tới rồi tự nhiên tôi nói cho cô biết.” Hắn không để ý vẻ bất mãn trong giọng nàng, chậm rãi khép hai mắt, dựa vào ghế, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Mân Huyên thở dài, giẫm lên chân ga. Được rồi, ai bảo hôm nay nàng đụng phải một kẻ tâm tình bất định. Dù sao, giá một giờ lái xe là một trăm khối, hiện tại bọn họ đã ở bên ngoài hơn một giờ. Nếu hắn nguyện ý chi ra nhiều tiền, đương nhiên nàng cũng không có ý kiến.

Phút chốc tâm tình của nàng tốt lên, bắt đầu kiên nhẫn lái về phía trước, đến ngã tư cũng không chút do dự dẫm lên chân ga, y như lời hắn, cứ đi về phía trước.

“Dừng xe.”

Nàng nắm tay lái, đang phóng nhanh trên con đường rộng rãi, hắn đột nhiên lên tiếng làm nàng hoảng sợ, tay chân luống cuống mà đỗ xe bên đường.

Bên đường tọa lạc một khách sạn năm sao bàng bạc lặng im mà khí thế, nhìn thấy bóng dáng Duẫn Lạc Hàn bước xuống, nàng cũng cuống quít tắt máy, theo xuống xe. Mặc dù còn nhiều nghi vấn, nhưng nàng cũng không có lắm miệng, dù sao cũng là việc riêng  của người ta, xen vào việc của người khác chỉ rước vào chuyện không vui cùng xem thường.

Nàng chạy chậm vòng qua xe thể thao, đến cạnh Duẫn Lạc Hàn, tay đưa chìa khóa cho hắn. “Tiên sinh, chìa khóa xe của ngài.”

Thấy đối phương không có nhận, nàng mới phát hiện ra một tia không thích hợp. Duẫn Lạc Hàn một tay chống trần xe, đầu cúi thấp, sợi tóc nâu bay bay trong gió che khuất cảm xúc trên mặt.

“Tiên sinh, ngài làm sao vậy? Có nặng lắm không?” Mân Huyên thân thiết cúi người, chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt mông lung của hắn, tốt bụng hỏi han. “Ngài ở khách sạn sao? Có cần tôi đưa ngài lên?”

“Được.” Nàng vừa dứt lời, đối phương phút chốc quay người lại, đặt tay lên vai nàng, một nửa trọng lượng của hắn cũng đè lên người nàng.

“Nặng quá!” nàng không chịu nổi sức nặng, hai chân rung rung, nhịn không được than nhẹ một tiếng.


Đã sửa bởi Yến My lúc 26.09.2013, 16:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Lovelynight, TTTQ, Tulip_0914, angell0nelycute
     
Có bài mới 25.09.2013, 16:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49589 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài - Cổ Phán Quỳnh Y - Điểm: 11
Chương 4 Ly rượu mê hoặc (H)


“Nặng quá!” Nàng không chịu nổi sức nặng, hai chân rung rung, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

“Tôi vừa uống hơi nhiều một chút, đầu có chút choáng váng, dạ dày cũng khó chịu.”

Hắn thoáng dời đi một ít, nhưng cánh tay vẫn bắt trên vai nàng. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng hà hơi bên tai nàng, chưa từng làm loại tư thế vô cùng thân thiết này, hai má Mân Huyên không khỏi ửng hồng.

“Tiên sinh, có cần tôi mua cho ngài một ít thuốc?” Mân Huyên một bên cật lực đỡ hắn đi vào khách sạn, một bên xoay đầu nhìn xem xung quanh có cửa hàng thuốc nào không.

“Không cần, bệnh cũ, chỉ cần vào phòng nằm một lúc sẽ không sao.” Tay hắn nhẹ nắm vai nàng, bên môi ẩn hàm một tia mê hoặc châm biếm.

Mân Huyên không chút nghi ngờ, “đỡ” Duẫn Lạc Hàn đi vào thang máy. Vừa bước vào phòng của hắn, nàng sợ đến mức ngây người. Trang hoàng xa hoa tinh xảo, từ đèn treo trên tường đến thảm trải dưới đất đều đẹp đến mức tuyệt luân, đúng là một gian phòng tổng thống điển hình.

Nghe thấy phía sau có tiếng khóa cửa mạnh, Mân Huyên bất giác cảm thấy kinh hãi, không biết từ bao giờ, Duẫn Lạc Hàn đã lặng lẽ đứng sau nàng, một cỗ nhiệt độ nóng cháy chậm rãi truyền đến, gần đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của người kia.

Nàng sợ tới mức lùi nhanh từng bước, vừa rồi dáng vẻ người này còn vô cùng khó chịu, hiện tại lại thay đổi 180 độ, rõ ràng có chuyện cổ quái. Giác quan thứ sáu nói cho nàng, cô nam quả nữ cùng chung một phòng, cho dù là chưa có chuyện gì, vẫn nên tách ra càng sớm càng tốt.

“Tiên sinh, nếu ngài đã trở lại phòng, hơn nữa thoạt nhìn cũng không có việc gì, tôi nên đi thôi.”

“Cô không lấy thù lao?” Thanh âm trêu tức vang lên.

Bước chân chuẩn bị rời đi hơi chần chờ một chút, nhớ tới đêm nay khổ cực thế nào, đi một vòng, lại bị người đàn bà kia mắng mỏ,  công sức đêm nay một phần cũng không thể lấy thiếu.

Tới quầy bar rót hai chén chất lỏng màu hổ phách, hắn mím môi lộ ra một nụ cười quỷ dị, bá đạo đưa cho nàng một ly.

“Hôm nay cám ơn cô đưa tôi trở về. Cheer!”

Nàng vốn muốn từ chối nhưng lời còn chưa thốt ra đã phải nuốt vào trong bụng. Chưa bao giờ uống rượu, nàng đơn giản nhắm mắt lại, một hơi ực xuống. Không ngờ loại rượu màu hổ phách này lại mạnh như vậy, từ miệng  xuống dạ dày, đến tứ chi, rồi bốc mạnh lên đầu, thân thể trở nên lâng lâng như đi trên mây.

“Rượu này…nóng quá!”
Xem ra, đã đến lúc hắn hưởng thụ. Doãn Lạc Hàn cười lạnh, tao nhã buông ly rượu, vừa lòng nhìn bóng dáng nàng lắc lư, giống như báo hoang săn mồi, nhẹ nhàng tới gần nàng.

“Lăng Mân Huyên..”

Nàng dùng tay đánh mạnh vào đầu mong tỉnh táo một chút, bên tai đã vang lên một thanh âm lạnh lẽo, tiếp theo một đôi tay như gọng kìm giữ chặt tay nàng, nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng đảo lộn, rồi bị ném lên giường.

“Ngài  muốn làm gì? Tôi… Tôi muốn về nhà!” Nàng thét lên kinh hãi, theo phản xạ muốn xoay người đứng lên, lập tức bị một thân thể nặng nề đè lên, đôi mắt hắn sáng quắc như lửa.

“Đêm nay em là của tôi, chỗ nào cũng không được đi!”

Khóe môi hắn khẽ nhếch, mang theo một loại sức quyến rũ tà nịnh, ngón tay thon dài nâng cằm nàng, vẽ từng đường vòng cung mê hoặc.

Hắn đang nói cái gì? Đầu sao lại đau thế này? Nàng cố gắng thanh tỉnh một chút, lại hoàn toàn ngược lại, cảnh vật trước mắt càng lúc càng mờ nhạt, tầng tầng lớp lớp, trong đầu giống như bị cái gì quét qua, trống rỗng một mảnh.

Đúng lúc này, môi đỏ mọng bị đôi môi nóng bỏng của Duẫn Lạc Hàn dán lên, từ trước tới giờ, chưa bao giờ nàng tiếp xúc thân mật thế này với người khác phái, theo bản năng, vội đấm vào ngực hắn, nhưng chất cồn trong cơ thể phát tác, hai tay trở nên vô lực, nhanh chóng bị đôi tay gọng kìm kia nắm chặt.

“Ngài… Ngài đừng như vậy… Buông ra… Cầu ngài…” Đầu óc choáng váng, lời nói gián đoạn, như đang nói mê. Nàng không biết mình làm sao vậy? Chỉ uống một ly rượu nhỏ, đã thành đầu váng mắt hoa.

Duẫn Lạc Hàn ngoảnh mặt làm ngơ, khuôn mặt tuấn mĩ lộ ra vẻ lãnh khốc đáng sợ, cúi đầu cắn đôi môi non mềm của nàng như trừng phạt, đầu lưỡi mạnh mẽ tiến quân thần tốc, đòi lấy ngọt ngào của nàng.

Ý thức dần mơ hồ, nàng chỉ cảm thấy có bàn tay nóng cháy một đường xuống dưới, dễ dàng tách hai chân nàng, khi nàng còn chưa kịp phản ứng, hắn động thân một cái, nơi riêng tư nhất truyền đến đau đớn kịch liệt, nàng đau đến mức hét lên, thoáng chốc hai tròng mắt ầng ậng nước.

“Đau quá… Không… Bỏ đi… Bỏ đi” Nàng đau đến ngũ quan vặn vẹo, cảm giác đau đến tê tâm liệt phế truyền khắp tứ chi, bị hắn đặt ở dưới thân, không thở nổi, cũng không còn một chút sức lực.

“Hiện tại có nói cũng qua muộn, dù sao đã làm, chẳng bằng…” Bạc môi Doãn Lạc Hàn khẽ nhếch, cố ý tạm dừng một chút, lúc nàng nghĩ đã thấy hy vọng, hắn lại thốt ra bốn từ tà ác: “Chúng ta tiếp tục…”

Doãn Lạc Hàn không chút do dự, bắt đầu luật động mạnh mẽ, cảm giác đau đớn như xé rách dần dần biến mất, khoái cảm truyền đến mãnh liệt, tiếng rên rỉ không tự giác từ trong miệng tràn ra, Mân Huyên cảm giác trước mắt biến thành màu đen, đen tối như ác quỷ nháy mắt cắn nuốt lấy nàng.

@ Những ngày địa ngục của Mân Huyên chính thức bắt đầu!!!





Chương 5     Tỉnh lại

Mân Huyên chậm rãi mở mắt, nhìn trần nhà xa hoa, đèn thủy tinh tinh xảo, tất cả bài trí thật xa lạ. Nơi này là đâu?

Ngực có chút nặng nề khó thở, dường như có gì đè lên, nàng cúi đầu vừa thấy, có bàn tay to đang cầm bầu ngực đẫy đà. Nàng đỏ bừng tới tận mang tai.

Sao… sao lại thế này? Quay đầu, Doãn Lạc Hàn? Nhìn thân thể trần như nhộng của mình dưới chăn, trí nhớ tối hôm qua ào ạt ùa về, nàng uống rượu… Sau đó bọn họ…

Vì sao?… Tại sao lại có thể như vậy?… Nàng khó có thể tin được mà bịt chặt mồm, hai vai run rẩy. Thật không ngờ, người tư tưởng bảo thủ, luôn giữ mình trong sạch như nàng, lần đầu tiên quý giá lại đem cho một nam nhân chỉ mới gặp mặt một lần.

Xấu hổ đến mức không kịp tự hỏi  chuyện hôm qua có chỗ quỷ dị, việc duy nhất cần phải làm mà nàng nghĩ ra là mau mau rời khỏi nơi này. Nàng run run vươn tay, nhẹ nhàng dời đôi tay bao trùm trước ngực, động tác dè dặt, chỉ sợ hắn đột nhiên tỉnh dậy, lúc đó sẽ không biết nên đối mặt như thế nào.

Xuống giường, mới đứng ở trên mặt đất, nàng đã bị cảm giác đau nhức giữa hai chân đánh úp lại. Quay đầu thoáng nhìn vết máu trên giường, đau đớn cắn môi, đè nén chua xót trong lòng. Chăm chăm nhặt quần áo rải rác trên đất, nàng dùng tốc độ nhanh nhất tắm xong, sau đó đi ra.

Bước đến chiếc giường hỗn độn, nhìn nam nhân đang say ngủ, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào ngũ quan tuấn nghị của hắn, cơ thể cường tráng cũng lộ ra ngoài chăn.

Nàng thu hồi ánh mắt, cõi lòng như bị một bàn tay vô hình nào đó nhéo mạnh. Quên đi, chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, hiện tại hối hận cũng không kịp, chẳng bàng vứt sang một bên. Dù sao, hắn là tổng giám đốc tập đoàn Đường Thịnh cao cao tại thượng, nàng chỉ là một sinh viên năm bốn bình thường, về sau cũng sẽ không bao giờ gặp lại.

Nhưng rõ ràng là nàng chỉ muốn ra ngoài kiếm chút thu nhập thêm, sự việc sao lại phát triển thành như vậy? Nàng ảo não tự đập đập vào đầu mình, xoay người không chút do dự đóng cửa lại.

Cửa vừa đóng trong nháy mắt, nam nhân trên giường đột nhiên mở choàng mắt, chậm rãi ngồi dậy, môi nở nụ cười tà ác lãnh ý.

“Lăng Mân Huyên, cô quả thực thật buồn cười. Nghĩ mọi chuyện cứ như vậy đơn giản mà xong sao? Tất cả chẳng qua chỉ là mới bắt đầu mà thôi, trò hay vẫn còn chờ phía trước.”

Ra khỏi khách sạn xa hoa, đẩy ra cửa kính, gi ó lạnh ban sớm thốc vào mặt, nàng kéo sát bộ quần áo đơn bạc vào người, hít sâu một hơi, từ giờ trở đi muốn đem chuyện này rửa sạch hỏi đầu, cứ coi như một giấc mộng đi.

Dù sao, hiện tại nàng có chuyện phiền não cần nàng giải quyết, nàng phải chăm chỉ làm việc, rời khỏi cái nơi làm người ta khó thở kia càng sớm càng tốt.





Chương 6         Nhớ lại chuyện cũ

Thái độ lạnh nhạt cùng xa cách này, ba năm qua nàng sớm đã nhìn nhiều thành quen, dù sao người hầu cũng phải nhìn ngó ánh mắt của chủ nhân mà làm việc, chủ nhân tòa nhà đối xử thế nào với nàng cũng gián tiếp cảm nhận từ những người này một hai phần.

Ở nơi này, đã hơn ba năm, nhưng hết thảy vẫn xa lạ như buổi ban đầu, lạnh lùng, nếu không phải ba ba ép nàng cùng người nhà thúc thúc(1) phải cùng một chỗ, nàng tình nguyện ở lại cô nhi viện, ít nhất, nơi đó, sự quan tâm của mọi người dành cho nàng là chân thành ấm áp, không có nửa điểm tạp chất.

Lúc lên cầu thang, theo thói quen nàng liếc mắt về phía gara, nơi đó quả nhiên đỗ một chiếc ô tô thể thao.

Bạn trai Lôi Thiếu Đằng của đường muội (2)  Ngải Phù gần đây thường xuyên ghé qua, sáng nào cũng đến đón Ngải Phù cùng nhau đi học.

Nàng nhịn không được cười khổ một tiếng, biết rõ là không nên thế, nhưng tâm không tự chủ được có cảm giác không thể hô hấp.

Trước đây, nàng là tiểu công chúa xí nghiệp Lăng thị, hắn là hoàng thái tử tập đoàn tài chính Lôi thị, biệt thự hai nhà chỉ cách nhau một bức tường. Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, ngây thơ vô tư, lúc đến trường hay tan trường, luôn cùng ngồi trên một chiếc xe mà về. Chơi đùa ở nhà, bọn họ luôn đóng làm cô dâu chú rể, Ngải Phù chỉ có thể bĩu môi làm phù dâu hoặc người hầu. Người lớn thấy hai đứa nhỏ thân thiết như vậy, liền lén ước định chờ bọn hắn lớn lên kết làm thông gia. Nhưng, Lăng gia đột nhiên xảy ra biến cố, bánh xe vận mệnh lệch hướng.

Lần đó mẹ nhận được cú điện thoại nặc danh, rốt cuộc không trở về, tới ngày hôm sau lại nhận thêm một cú điện thoại, phóng viên cũng kéo đến chật cửa, nàng thế mới biết, ba ba một lần lỡ tay,  đã hủy diệt hoàn toàn gia đình hoàn mĩ hạnh phúc của nàng. Nàng thành trẻ mồ côi.

Ba năm trước, tâm lí nàng dần trưởng thành, nàng bắt đầu hoài nghi chuyện ngày đó rất có thể là một âm mưu, thông qua tra tìm nhiều nguồn, rốt cục đã thấy một ít điểm đáng ngờ cùng lỗ hổng, phong thư nặc danh kia có thể là một cái bẫy.

Nàng đi thăm tù, muốn từ miệng ba ba nghe ra chân tướng chuyện năm đó, nhưng ba ba cũng không đồng ý gặp nàng, lí do là nàng rất tùy hứng, không chấp nhận thúc thúc nuôi nấng. Nàng biết, nhất định thúc thúc đã nói gì đó cho ba ba, cũng không muốn giải thích nhiều lời, dù không tự nguyện, vẫn thu thập chỗ hành lí đơn giản của mình, tới nhà thúc thúc.

(1)   Thúc thúc: Chú

(2)   Đường muội: Em họ.





Chương 7      Dấu hôn tiết lộ

Năm ấy nàng không để thúc thúc nuôi nấng, dứt khoát rời nơi này đến cô nhi viện ở, thời gian cuồn cuộn trôi, đã mười một năm, lại về nơi này, tất cả mọi chuyện cũng biến hóa nghiêng trời lệch đất. Dù nàng đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn có chuyện có thể làm nàng đau lòng, người nàng chôn sâu trong đáy lòng mười một năm, người nàng ngày nhớ đêm mong, Lôi Thiếu Đằng, thay đổi, thành vị hôn phu của Ngải Phù, thành chồng em nàng.

Mỗi lần Thiếu Đằng tới đón Ngải Phù, nàng liền không thể kiềm chế cõi lòng mình. Ba năm qua, mặc kệ nàng cố gắng như thế nào, chuyện này cứ như một khúc xương hóc trong cổ họng, dù thế nào cũng không thể nhổ ra.

Ở chổ để giày dép, nàng hít sâu một hơi, tạm thời xua tan lo lắng trong lòng. Bước vào phòng khách rộng lớn, trông thấy nhà ăn chỉ cách một cánh cửa thủy tinh trong suốt, trên bàn ăn dài trải khăn trải bàn màu trắng, bốn người đang cười nói dùng bữa sáng.

Nàng quyết định không để ý tới, thẳng lên lầu, về phòng mình, liền bị một thanh âm gọi giật lại.

“A, đường tỉ đã trở lại.” Giọng Ngải Phù, mang theo một chút cố ý.

Bước chân nàng tạm dừng, quay đầu lễ phép chào hỏi hai người trung niên ngồi bên bàn: “Thúc thúc, thẩm thẩm, buổi sáng tốt lành!”

Thúc thúc đang xem báo ngẩng đầu, khẽ gật đầu, thanh âm trầm ổn đáp lại nàng. “Ừ, Mân Huyện. Sớm.”

Thẩm thẩm còn không thèm nhìn nàng, buông sandwich, cầm lấy khăn tay cẩn thận chà lau móng tay đỏ chót, không chút để ý miệng. “Ừ, sớm.”

Lôi Thiếu Đằng cũng ngồi bên bàn, khuôn mặt thâm thúy như pho tượng cẩm thạch, toát lên vẻ cao sang quý tộc. Lúc này, hắn dường như không có việc gì đảo mắt xung quanh , rồi yên lặng dừng ở nàng.

Ba năm trước đây, lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn, thiếu chút nữa không nhận ra, khác hẳn Lôi Thiếu Đằng thanh tú soái khí lúc trước, ánh mắt hắn đã thêm một chút trầm ổn cùng ngạo khí, dáng người phá lệ cao lớn tuyệt mĩ.

Cũng ba năm này, nàng cơ hồ coi hắn như người trong suốt, số lần nói chuyện gần như bằng không. Mân Huyên cắn cắn môi, đang chuẩn bị lên lầu, thanh âm kiều mị của Ngải Phù lại chắn ngang bước nàng.

“Ta nhớ rõ ngày hôm qua đường tỉ cũng mặc bộ quần áo này, sáng sớm mới từ bên ngoài trở về, chẳng lẽ là đường tỉ một đêm chưa về?”

Nàng lo lắng quay đầu, thấy Ngải Phù nhấp nhẹ chén sữa, lại khó nén vẻ hưng phấn thấy người gặp họa, khuôn mặt trang điểm kiều diễm xem ra đã có một tia vặn vẹo.

“Mân Huyên, cháu lại đây một chút.” Thúc thúc nặng nề buông tờ báo trong tay, nhìn có chút tức giận.

Tim Mân Huyên không khỏi đập thình thịch, chậm rãi bước xuống lầu, đi tới, ngồi xuống cái ghế tay thúc thúc chỉ.

Mắt thúc thúc sáng như đuốc, quét qua quét lại trên mặt nàng, cuối cùng dừng lại trước khối xanh tím trên cổ nàng.

Ngải Phù hứng thú liếc mắt một cái, như tìm thấy đại lục mới, hét lên: “Con biết, con biết. Đây là dấu hôn. Xem ra đời sống ban đêm của đường tỷ thật phong phú, một đêm chưa về, chắc là cùng nam nhân đi ra ngoài lêu lổng rồi!”

Mân Huyên cả kinh, theo bản năng kéo cao cổ áo. Chẳng lẽ thật là dấu hôn? Lúc đó nàng quá hoảng loạn, ở khách sạn vội vàng tắm rửa, vẫn còn chưa kịp soi gương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Lovelynight
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hophuongdung63, Murasaki, nashiki96, SAYan NT và 484 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.