Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Que kem nhà tôi - Rosie Trương

 
Có bài mới 24.08.2013, 22:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới [Hiện đại] Que kem nhà tôi - Rosie Trương - Điểm: 11
Que Kem Nhà Tôi



Tác giả: Rosie Trương

Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, có chút hài, sủng, HE

Nguồn: https://rosietruong.wordpress.com/que-kem-nha-toi/

Vì mục đích câu view cho truyện: Mọi người đọc phần GIỚI THIỆU nhé ^^


Giới thiệu

***

Đây là một câu chuyện bình thường, hai nhân vật chính bình thường về xuất thân, gia thế. Câu chuyện kể từ lúc nam chính học cùng nữ chính cho tới lúc họ kết hôn.

Nam chính thích nữ chính, nhưng chỉ dám ở bên cạnh nữ chính, chờ cho nữ chính nhận ra tình cảm của mình. Đến cuối cùng đành phải dụ dỗ, ép buộc nữ chính bên cạnh mình.

Nữ chính giống mô típ đầu gỗ, trong lòng nhận ra, nhưng vờ như không thấy.

Nam chính giống mô típ thường thấy: hơi lạnh lùng, hơi nham hiểm, nhưng có khi cũng hiền và ngốc, tất nhiên chỉ giả vờ ngốc cho bạn nữ chính đắc ý một lát (nói chung là tính cách lộn xộn đủ cả).

Truyện được viết qua lời kể của nữ chính, vài tình huống hiện tại và quá khứ đan xen.

Truyện không hấp dẫn hồi hộp gì, vui và dễ thương là chính, có một số tình huống mà khi đọc lại, mình vẫn còn cười tủm tỉm, cũng có một số chương, nhất là mấy chương đầu, mình ngượng vô cùng khi mà giờ đọc lại chẳng thấy hay cho lắm.

Hy vọng mọi người sẽ kiên nhẫn mà đọc hết, theo dõi hết cái truyện như là những kỷ niệm nhỏ nhỏ này của mình, và sẽ có thể cười tủm tỉm giống mình, vậy là mình thành công rồi.

Truyện đầu tay còn nhiều sai sót, mong mọi người xí xóa bỏ qua, cảm ơn mọi người.

Cảm ơn Sahara, vì em đã giúp đỡ chị nhiều; cảm ơn con bạn thân của mình, vì đã đọc trước và nhận xét trước khi mình post; cảm ơn chị Vân, vì đã duyệt và cho em đăng truyện vào Vficland!

Mình thêm trích đoạn để câu view đây:

Trích đoạn 1 (Chương 1)

Đột nhiên, anh nhìn thấy trên tay tôi là que thử thai, anh run run: “Bà xã, em em… que thử thai phải không? Em… có rồi hả?”

Tôi liếc anh một cái, nhìn lại que thử thai, hay quá, là một vạch, cho tức chết tên kia, mắt nhìn thấy que thử thai mà còn sáng hơn bắt được vàng, với lại nghĩ đến thoát được kiếp đau đớn sau chín tháng mười ngày, tôi nhẹ nhõm hẳn ra.

Có tâm trạng tốt lên, tôi bèn đùa giỡn anh một chút: “Cái này là nhiệt kế đo nhiệt độ, sáng nay em thấy trong người hơi nóng, nên mua về đo nhiệt độ thôi”.

“Em nói dối, sao không có số gì hết, đừng tưởng anh chưa thấy que thử thai là anh không biết, rõ ràng là nó nha”

Tôi cãi lại: “Anh không biết gì hết, đây là loại mới đó, nhìn giống vậy thôi chứ nó là loại nhiệt kế kiểu mới”

“Thật sao? Rõ ràng nó là que thử thai mà!”

Trích đoạn 2 (Chương 7)

“…Với lại hôm trước bạn đánh đuổi tui như đuổi tà vậy, coi như bạn cũng ăn hiếp được tui rồi, mà tui còn chưa tính vụ ngày xưa bạn cướp đi nụ hôn đầu đời của tui nữa mà. Nghĩ lại đi, là bạn sai trước hết à nha.”

Que củi quay đầu về phía tôi, nhìn tôi, đột nhiên khi tôi không phòng bị, Que củi kề mặt thật sát với tôi, sau đó tôi cảm thấy có cái gì mềm mềm, dính dính môi mình, sau đó rời đi rất nhanh.

Que củi nó hôn tôi…

Nó nhìn tôi còn đang ngơ ngác không kịp hiểu chuyện gì, bình tĩnh phán: “Cái này mới gọi là nụ hôn đầu, bạn có thấy khác biệt chưa?”

Trích đoạn 3 (Chương 9)

Một hôm nọ, khi đang ngồi học trong lớp, vào giờ ra chơi, tôi bắt gặp Que củi đang nhìn phía dưới của tôi, ngay chỗ song kiếm hợp bích.

Tôi lấy tay che ngực: “Nhìn cái gì? Cái đồ háo sắc!” Tôi bực tức lườm Que củi.

Thành phản ứng: “Tui có khùng mới đi háo sắc với bạn, bạn đừng có mà tưởng bở. Tui là tui tự dưng thấy lạ, sao dạo này lại thấy trên người bạn có vài chỗ thịt dư, hiếu kỳ nên nhìn thôi.”

“Cái gì?” Tôi giận sôi người, dám nói là thịt dư sao? Tôi nghiến răng, ưỡn ngực lên, lấy tay chỉ xuống ngực mình: “Cái này mà là thịt dư sao? Vậy hồi nhỏ bạn không có bú sữa mẹ à? Cái này là thịt dư vậy hồi nhỏ bạn lớn lên bằng gì hả? Cái này là thịt dư vậy hồi nhỏ tui chắc chắn có người không thể rời miệng, ngày đêm mơ tưởng tới nó đó. Tui nói cho bạn biết, cái này mà là thịt dư vậy mẹ bạn cũng dư, dì bạn cũng dư, chị bạn cũng dư, em gái bạn cũng dư, vợ bạn cũng dư !!!”

Thành bắt đầu xanh mặt: “Người khác không dư, chỉ có mình bạn là dư! Bạn nhìn đi, bạn có chỗ nào giống con gái hả?”

Trích đoạn 4 (Chương 11)

“Tui không muốn bị kêu Que củi nữa.”

“Ơ, không kêu bạn là Que củi thì tui kêu bằng gì?”

“Tui có tên mà.”

“Nhưng kêu bằng tên tui kêu không quen.”

“Vậy thay bằng tên khác đi.”

“Thay bằng cái gì bây giờ? Que diêm?” Nghe tôi nói, lập tức Thành trừng mắt nhìn tôi.

“Que tăm?” Nó liếc tôi một cái.

“Que củi?” Nó tức tối nhìn tôi: “Đã nói bỏ cái tên đó đi mà.”

“Que kem?” Nó tiếp tục liếc tôi: “Tại sao lại là que kem?”

“Hờ hờ, tại tui thích ăn kem thôi.” Tôi sợ hãi trong lòng, nếu mà nó thấy bộ dạng tôi ăn kem ngấu nghiến đến cỡ nào, nó chắc sốc luôn quá.

“Muốn ăn tui sao?” Nó quay sang nhìn vô mắt tôi, vẻ mặt có cái gì đen tối thì phải.

Trích đoạn 5 (Chương 14)

“Rốt cục hai người có cho tui ăn không?”

“Em ăn kẹo bông của anh đi”

“Thảo ăn kem của Thành đi”

Tôi nhức đầu quá: “Xì tốp! Được rồi, đưa cả hai đây, tui ăn cả hai, được chưa?”

“Không được!” – Thành và Hậu đồng thanh la lên – “Chỉ được chọn một!”

Tôi căm thù nhìn Thành và Hậu. Tình hình hiện tại có khác gì câu cá mà không bỏ xuống nước cho cá ăn, mỡ có độc khiến mèo không dám nuốt đâu chứ.

“Được rồi, tui đi ăn ya ua!”

Chưa đi được hai bước, hai tay đã bị lực kéo hai bên giữ lại.

“Em còn muốn ăn ya ua nữa sao? Không được, mau chọn đi”

“Tui nói rồi, một là ăn cả hai, hai là không ăn cái nào hết, đi ăn ya ua. Hai người mới phải chọn đó” – Quyền ân sủng ai là của vua mà, đến lượt phi tần hai đứa nó dám phản kháng tôi sao.

Trích đoạn 6 (Chương 16)

“Cái gì? Que kem, nó thật quá đáng, hừ, tui ghét nhất cái loại đàn ông dùng biện pháp đó mà uy hiếp phụ nữ, nó đang bạo hành gia đình, bà có hiểu không? Bạo hành đó! Thảo, bà phải vùng lên!” – Con Thắm kích động tột độ sau khi nghe tôi khóc lóc nỉ non với nó.

“Vùng lên thế nào?” – Tôi u sầu nhìn nó.

“Bà phải nói với nó rằng, em có thể tìm người đàn ông khác make baby, không nhất thiết là chỉ mình anh làm được, anh tuyệt đối không phải là nhất!”

“Vậy bà có biết nếu tui nói câu đó, hậu quả là gì không?”

“Hậu quả là gì?”

“Là bạn bà sẽ sống không bằng chết, trở thành cỗ máy make baby!!!”

Trích đoạn 7 (Ngoại truyện 1)

Ở trong thế giới của tôi, chỉ có một mình tôi là trông đợi, ấp ủ vào tờ hai trăm đồng đó. Quên là đã quên, không thể thay đổi được gì.

Tôi quay đi, cô bé của tôi chúc tôi giữ gìn sức khỏe. Tôi lại quay lại nhìn em. Ánh nắng chiều chiếu trên gương mặt em. Em tỏa sáng như ánh nắng của tôi. You are my sunshine. Xin lỗi em, vì tôi không thể tiếp tục. Xin lỗi em, vì tôi đã từ bỏ.

Trích đoạn 8 (Ngoại truyện 5)

“Khi anh yêu một người nào đó, thì mọi thứ anh làm cho người đó đều khiến bản thân anh cảm thấy rất hạnh phúc. Không phải là anh cho người đó nhiều hơn người đó cho anh, mà là khi anh cho người đó một thứ gì đó, bản thân anh lại nhận được thứ khác còn khiến anh hạnh phúc hơn gấp bội.”

Trích đoạn 9 (Ngoại truyện 4)

Khi đó, lòng tôi xôn xao cảnh tỉnh bản thân, mình phải lý trí, không thể mất tự chủ mà quay sang cắn tay thằng nhóc một cái được. Mình phải kiềm chế mình phải kiềm chế!

Càng cảnh tỉnh bản thân, tôi càng nhanh chóng nhận ra, cái gì càng nói không thì nó càng có nguy cơ thành có.

“Sắc tức thị không, không tức thị sắc!” Ôi thôi, không ngờ câu này lại vô cùng chí lý.

Ngay lập tức, tôi nhanh chóng há mồm, nhắm thẳng cái nơi mập mạp trắng trẻo kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: valsk
     

Có bài mới 24.08.2013, 22:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Que Kem Nhà Tôi - Rosie Trương - Điểm: 10
Ly kem ngọt ngào giữa ngày bề bộn – Review Que kem nhà tôi

By: Sahara Vương

♥♥♥

Trích đoạn 1:

Đột nhiên, anh nhìn thấy trên tay tôi là que thử thai, anh run run: “Bà xã, em em… que thử thai phải không? Em có rồi hả?”

Tôi liếc anh một cái, nhìn lại que thử thai, hay quá, là một vạch, cho tức chết tên kia, mắt nhìn thấy que thử thai mà còn sáng hơn bắt được vàng, với lại nghĩ đến thoát được kiếp đau đớn sau chín tháng mười ngày, tôi nhẹ nhõm ra. Có tâm trạng tốt lên, tôi bèn đùa giỡn anh một chút: “Cái này là nhiệt kế đo nhiệt độ, sáng nay em thấy trong người hơi nóng, nên mua về đo nhiệt độ thôi”.

“Em nói dối, sao không có số gì hết, đừng tưởng anh chưa thấy que thử thai là anh không biết, rõ ràng là nó nha”

Trích đoạn 2:

“Tui không muốn bị kêu que củi nữa.”

“Ơ, không kêu bạn là que củi thì tui kêu bằng gì?”

“Tui có tên mà.”

“Nhưng kêu bằng tên tui kêu không quen.”

“Vậy thay bằng tên khác đi.”

“Thay bằng cái gì bây giờ? Que diêm?” – Nghe tôi nói, lập tức Thành trừng mắt nhìn tôi.

“Que tăm?” – Nó liếc tôi một cái.

“Que củi?” – Nó tức tối nhìn tôi: “Đã nói bỏ cái tên đó đi mà.”

“Que kem?” – Nó tiếp tục liếc tôi: “Tại sao lại là que kem?”

“Hờ hờ, tại tui thích ăn kem thôi.” – Tôi sợ hãi trong lòng, nếu mà nó thấy bộ dạng tôi ăn kem ngấu nghiến đến cỡ nào, nó chắc sốc luôn quá.

“Muốn ăn tui sao?” – Nó quay sang nhìn vô mắt tôi, vẻ mặt có cái gì đen tối thì phải.

♥♥♥

Hà Nội một ngày lạnh giá, tôi không còn nhớ rõ một ngày cuối đông hay đầu xuân nữa, tình cờ tôi đọc được đoạn trích trên kia. Đó là bản thảo truyện dài – tác phẩm đầu tay của một tác giả trẻ. Lúc ấy tôi cười đến chảy cả nước mắt, cảm thấy vô cùng hứng thú với nó, nhưng cũng như nhiều lần khác, tôi tặc lưỡi, chắc lại được cái giới thiệu “lừa tình” thôi.

Khi bộ truyện ấy được đăng trên mạng, tôi nhân tiện một lúc rảnh rỗi ghé qua xem. Tác giả rất khiêm tốn, vô cùng khiêm tốn, đến mức tôi cảm thấy chị ấy có vẻ khá tự ti về tác phẩm của mình. Tôi rất muốn nói với chị ấy rằng, đừng quá e dè người khác nghĩ thế nào về câu chuyện mình viết, hãy cứ viết bằng tất cả tấm lòng của mình. Tôi là một trong số đám con gái thích tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc, tôi vốn dĩ tưởng rằng sẽ chẳng có truyện Việt Nam nào khiến mình say mê hơn thế. Cho tới thời điểm ấy, chỉ có hai cuốn tiểu thuyết Việt Nam khiến tôi cảm động – Vợ ơi anh biết lỗi rồi (Nguyễn Bích Hồng) và Phải lấy người như anh (Trần Thu Trang). Nhưng cả hai cuốn này đều có pha lẫn cái gọi là “hơi hướm ngôn tình Trung Quốc”. Que kem nhà tôi thì khác, tôi chưa tìm ra cái hơi hướm kia trong câu chuyện này. Mỗi chương truyện đều khiến tôi cười nghiêng ngả, đến nỗi mỗi khi đọc được một chi tiết hay ho, tôi đều phải viết bình luận kèm theo một hàng dài biểu tượng mặt cười lăn lộn. Cái cách kể chuyện vô cùng tự nhiên và hóm hỉnh của tác giả khiến tôi cảm thấy thật gần gũi. Mọi thứ diễn ra rất thật, dường như chính tôi cũng đã từng trải qua tại một thời khắc nào đó trong cuộc sống.

Tôi từng nghĩ, một câu chuyện mang tính giải trí như thế có lẽ sẽ chẳng ấn tượng lâu. Tôi từng thích các tác phẩm của Ức Cẩm, đọc giải trí và xả stress thì truyện của Ức Cẩm là một lựa chọn hàng đầu. Nhưng sau khi đọc Chàng trai trong hoa hướng dương của chị ấy, tôi thực sự cho rằng chị ấy là thiên tài. Viết văn không dễ, viết mà khiến người ta vừa cười vừa khóc lại càng khó. Và chị Rosie cũng đã làm được điều đó. Sau mười lăm chương truyện khiến đọc giả cười nghiêng ngả, bỗng dưng chị ấy khiến người ra rơi tõm xuống một cái hố sâu ở chương ngoại truyện đầu tiên. Tôi rất muốn xem, nếu như hướng đi của câu chuyện không như thế thì sẽ thế nào, lại càng tò mò muốn biết, một nam phụ suýt nữa trở thành nam chính rồi sẽ đi đâu về đâu trong câu chuyện ấy.

Hơn mười chương truyện, một chặng đường không dài không ngắn, nhưng là một sự nỗ lực rất lớn của tác giả. Truyện Việt Nam chưa có chỗ đứng lớn trong lòng đọc giả trẻ, đó cũng là lý do khiến tác giả nhiều lúc cảm thấy nản lòng. Nhưng tôi hy vọng chị Rosie sẽ tiếp tục đi tới cuối con đường với Que kem, với Củ cải trắng. Có rất nhiều người vẫn đang chờ đợi chị.

Vài lời tâm sự gửi đến chị Rosie, hy vọng nó không trở thành áp lực cho chị, nếu không em đắc tội với nhiều người lắm :P Cảm ơn chị rất nhiều. Cố lên :3

12/6/2013

Rosie: Cảm ơn em rất nhiều, Sahara Vương <3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.08.2013, 13:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55838 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Que Kem Nhà Tôi - Rosie Trương - Điểm: 10
Chương 1: Cuộc sống thường ngày của tụi tôi

“Đột nhiên, anh nhìn thấy trên tay tôi là que thử thai, anh run run: “Bà xã, em em… que thử thai phải không? Em… có rồi hả?”

Tôi liếc anh một cái, nhìn lại que thử thai, hay quá, là một vạch, cho tức chết tên kia, mắt nhìn thấy que thử thai mà còn sáng hơn bắt được vàng, với lại nghĩ đến thoát được kiếp đau đớn sau chín tháng mười ngày, tôi nhẹ nhõm hẳn ra.

Có tâm trạng tốt lên, tôi bèn đùa giỡn anh một chút: “Cái này là nhiệt kế đo nhiệt độ, sáng nay em thấy trong người hơi nóng, nên mua về đo nhiệt độ thôi”.

“Em nói dối, sao không có số gì hết, đừng tưởng anh chưa thấy que thử thai là anh không biết, rõ ràng là nó nha”

Tôi cãi lại: “Anh không biết gì hết, đây là loại mới đó, nhìn giống vậy thôi chứ nó là loại nhiệt kế kiểu mới”

“Thật sao? Rõ ràng nó là que thử thai mà!” …”

***

Cuộc đời tôi từng trải qua rất rất nhiều thất bại. Mỗi lần thất bại tôi đều tự nói với mình câu cũ rích rằng: “Thất bại là mẹ thành công”. Nhưng trớ trêu thay, tôi đã có quá nhiều người mẹ rồi mà đứa con vẫn chưa thấy mặt mũi. Thôi thì, lòng dặn lòng, ráng lên, đừng sợ thất bại, càng nhiều thất bại, tỷ lệ có con càng lớn.

Nhưng may thay, trời không tuyệt đường con người, rốt cục tôi vẫn tìm được thành công lớn nhất đời mình. Đó là Que kem nhà tôi, ông xã yêu quý của tôi, người đã thỏa mãn ước mơ được bao nuôi trọn đời của tôi.

Nhớ lại câu ngày xưa tôi thường nói với anh: “Ước nguyện lớn nhất đời tui là muốn kiếm đại gia bao nuôi”.

Anh cười đáp: “Đại gia có gì tốt chứ. Còn có thể hại bản thân bị người đời ghanh tị soi mói. Làm bình hoa di động, bị hạn chế tự do, thích lắm sao?”.

Tôi liền đáp lại: “Ừ nhỉ, ông không nói tui quên. Vậy tui hạ tiêu chuẩn xuống chút, chỉ cần có người có thể cho tui ăn, cho tui ngủ. Tui muốn ăn gì là phải mua cái đó. Tui muốn ngủ thì không được kêu tui dậy. Tôi nằm đọc truyện bao nhiêu tiếng cũng không phàn nàn. Vậy là được rồi”.

Nghe xong, anh cười khúc khích. Tôi tức giận: “Ông cười cái gì đó”.

“Ha ha ha, có người làm người không muốn muốn làm… ha ha…”

Tôi nổi đóa, quay sang đấm anh túi bụi. Giờ ngẫm lại, thấy lúc đó mình thật ác, hại anh kêu ui da quá chừng, nhưng vẫn cứ đứng ì ra đó để mà chịu đòn. Nghĩ lại lúc đó, tôi lại nhịn không được, tự sướng cười khúc khích. Thấy tôi như thế, ông xã yêu quý đang đứng bên cạnh nhặt rau quay sang véo tui một cái: “Lo băm thịt của em đi, nghĩ gì vậy”. Thấy tôi thành thật khai báo, kể với anh cái kỷ niệm nho nhỏ đó, anh liền quay sang vênh mặt: “Em thấy chưa, lấy anh là quyết định sáng suốt nhất của em đó. Anh bao nuôi em, em ngủ nướng anh cũng không kêu dậy, muốn ăn gì là anh mua cái đó. Bây giờ em có thấy lấy anh sung sướng hơn lấy đại gia chưa?”.

“Hự, mây mù kéo tới nữa rồi! Ông xã à, Que kem à, anh bệnh cũ tái phát rồi đó, tự sướng quá đi”.

Tuy là nói vậy thôi, chứ trong lòng tôi vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Anh nói cũng đúng, từ hồi lấy anh, có khi nào anh om sòm kêu tôi dậy đâu, toàn là tôi đã đặt sẵn tại nhà ba cái đồng hồ báo thức. Một cái đặt tại giường, khi reo lên, tôi bấm tắt, vùi vô chăn, ngủ tiếp. Năm phút sao, cái đồng hồ ngay bàn nhỏ trong phòng reo lên, hại tôi phải rời giường. Sau khi bấm tắt nó xong, dù hơi tỉnh tỉnh, tôi vẫn kiên trì tiếp tục nướng thêm một chút. Đến khi cái đồng hồ thứ ba reo lên với hiệu suất kinh hồn, tôi mới tỉnh hẳn. Còn anh, người nằm lì như chết bên cạnh tôi, đợi tôi xuống giường, anh cũng tự động bật dậy theo. Hoặc là tôi không cam lòng phải dậy sớm hơn anh, tức tối xóc chăn lên, hại anh ấm ức một phen, theo cánh tay lôi kéo của tôi, uể oải rời giường. Tất nhiên, vào ngày nghỉ, anh vui vẻ dậy trước tôi, chuẩn bị sẵn cái gì đó để ăn, chờ tôi tỉnh lại là có thứ bỏ vô miệng, chứ không hề kêu tôi thức bao giờ, mà cứ cưng chiều giấc ngủ của tôi.

Quay trở lại chủ đề trên, nói về ăn à nha. Anh đúng là có như thế thật. Tôi muốn ăn gì, anh liền mua cái đó. Nhưng biết Que kem nhà tôi đâu có dư giả gì, tôi cũng kẹo kéo, nên dù có thèm mấy cái như tôm hùm hay vi cá, tôi làm sao dám mở miệng mà yêu cầu anh cho được.

(Que kem: “Hừm, em đâu có yêu cầu, toàn là tự động anh mua cho em, ép em ăn thôi chứ gì?”

“Ông xã, giữ thể diện cho em chút đi!”)

Lại một lần nữa, cái lần tôi đi thi cuối kỳ làm bài không được, chuẩn bị đi về nhà, lại gặp lúc trời mưa, lại quên mang theo dù, làm biếng bước ra ngồi chờ xe buýt, tôi bèn gọi điện thoại khóc om sòm với anh. Nhận thấy tôi có vẻ đau lòng vì thi cử, anh liền ngay lập tức chạy xe tới dỗ tôi. Thế mà tôi còn độc ác kêu lên: “Que kem, tui muốn ăn táo, muốn ăn liền bây giờ, hu hu hu!”. Biết tôi có tính buồn buồn là kiếm cái gì bỏ vô miệng, ngốn ngấu nỗi buồn, anh chẳng ngại mưa, mua cả ký táo tới cho tôi. Thế cho nên, mỗi lần nghĩ đến bóng dáng anh đội mưa mà tới bên tôi lúc đó, tôi lại không nỡ, không thể yêu cầu anh thêm gì nữa hết. Cũng trách tôi sao mà ngây thơ quá đi, bị bộ dáng vô tội hồn nhiên của anh lừa đi mất rồi. Cho nên, tôi vẫn cứ băn khoăn mãi, chẳng biết cướp anh về nhà có phải là thành công hay không? Nhiều khi đóa hoa tươi thắm là tôi đây nếu ngày xưa chẳng bị anh bám dính không buông, thì giờ này thành nhất phẩm phu nhân, vợ tổng giám đốc rồi. Ôi nghĩ đến đây thôi, tôi lại rùng mình một cái. Thì ra trình độ tự sướng của mình cũng cao cấp đến vậy, đúng là chẳng thua ông xã nhà mình, đích thị nồi nào úp vung đó mà.

Tôi là đứa vô cùng lười biếng, hồn nhiên, thảnh thơi, ù lì vô cùng. Cho dù đọc quá trời sách kiểu như: “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế”, “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”…, tôi vẫn chẳng khôn ra. Ngược lại, trình độ lười biếng thì càng ngày càng xếp hàng cao thủ. Biết rằng tuần sau phải nộp bài tiểu luận, vậy mà tuần này vẫn say sưa lên mạng xem clip, chơi game, đọc truyện. Đến khi còn vài ngày nữa đến hạn nộp bài mới ráng giương con mắt lên mà gõ máy tính suốt ngày suốt đêm, rồi lại quay sang nhõng nhẻo than thở với anh về đôi mắt như cú của mình, mặc dù biết kết quả là vẫn bị anh mắng cho một chập. Cái tính ù lì thì thôi khỏi nói. Mặc dù anh là người yêu của tôi, đáng lẽ ra bản thân phải có thêm miếng trách nhiệm với anh, thế mà tôi vẫn vui vẻ, tung ta tung tăn thoải mái, cho anh leo cây vào ngày sinh nhật anh vì mãi chơi game. Đến khi anh tức giận sau khi đã ngồi đợi tôi suốt hai giờ liền, tới tận nhà mà hỏi tội tôi, tôi hoảng quá, trốn trong nhà trọ như trốn ma, khiến anh giận mấy ngày liền rồi gặp tôi thở dài, kiểu như đành chịu vậy, ai bảo anh yêu phải người như em. Vậy mà bản thân tôi vẫn còn có thể trơ mặt mà nghĩ thầm trong bụng, biết quen nhau mắc công phải lưu ý mấy kiểu ngày sinh nhật như vậy, mình sao lại bắt chước người ta chơi trò yêu đương này cơ chứ, cứ ông ông bà bà với ổng như hồi xưa chẳng phải tốt hơn hay sao? Má dặn tuổi nhỏ không được yêu, vậy mà mày lại quên hết rồi sao hả?

Nói đến đây thôi, mọi người cũng đã hiểu mô típ câu chuyện tình lâm ly bi đát của tôi rồi chứ gì. Cũng tự hào lắm nha, chúng tôi chắc chính là ví dụ điển hình cho kiểu chuyện tình thanh mai trúc mã. Trở lại với cuộc sống hôn nhân của tôi, kể mọi người vài chi tiết nghe chơi. Tôi hay gọi anh là Que kem, là vì tôi thích ăn kem, với lại nhìn anh giống que kem, vừa cao vừa gầy yếu. Nhưng mà thực ra là hồi xưa anh mới gầy như que kem thôi, bây giờ khác rồi. Càng trưởng thành càng thay đổi, giờ anh ra dáng lắm, như con vịt bầu biến thành thiên nga vậy, nếu Cổ Thiên Lạc mười nút thì anh cũng được tám, không, chín đi (Người yêu trong lòng mình thì phải là Tây Thi mà). Được tôi kêu là Que kem, anh chẳng khi nào phiền hay giận hết, mà còn vô cùng thích thú nữa. Muốn biết vì sao anh thích thú, mọi người cố gắng theo dõi đi thì biết.

Một hôm nọ, tôi chảnh chẹ, học đòi theo đám bạn, đổi cái nhạc chuông thánh thót. “Em yêu, có điện thoại kìa. Em yêu, có điện thoại kìa…”. Anh đang ngồi đọc báo kế bên, im lặng nghe tôi tám với nhỏ bạn thân. Tôi cười ha ha vui vẻ xong, cúp máy, giật mình thấy người nào đó đang lườm mình.

“Em đổi ngay nhạc chuông khác cho anh!”

“Ê ê, quyền tự do của em nha, em muốn lấy cái nhạc chuông gì thì kệ em chứ!”

Anh nhăn mặt: “Em yêu chỉ là để anh gọi thôi, không ai được phép gọi hết!”

“Ê anh có khi nào kêu em là em yêu đâu, anh toàn kêu em bà xã không hà nha!”

Anh tức tối: “Bởi vậy nó không được kêu em ngọt hơn anh!”

Tôi phì cười: “Ngay cả cái điện thoại anh cũng ghen tức với nó sao?”

Anh đáp: “Anh mặc kệ, vậy từ bây giờ anh sẽ kêu em như vậy, em thích chứ gì, vậy ráng đừng ói nha, em yêu!!!”

Tôi rùng mình, nhìn cái tiếng “em yêu” ngân thật dài đó, định bụng kêu anh là thôi được rồi, em sẽ bỏ, em không muốn ói đâu, nhưng như vậy đâu chứng tỏ trình độ của bản thân. Thế là tôi mặt dày xuống giọng: “Muốn em bỏ nhạc chuông đó cũng được, nhưng mà cái gì cũng có giá của nó nha”

“Em dài dòng quá, có gì cứ nói ra đi.”

“Vậy anh lau nhà một tháng nha”

“Hả, cái gì, một tháng?”

“Anh làm gì phản ứng dữ vậy, một tuần mình mới lau có một lần mà”

Anh mừng mừng: “Ừ, anh quên, vậy chỉ có bốn lần, thôi được”

Thế là, ha ha, tôi mừng vì mình làm nữ chủ nhân trong nhà, thỏa thích sai khiến anh, còn anh chắc cũng phải mừng vì tôi đã vì ông xã thân yêu mà bỏ đi cái nhạc chuông yêu thích, cả hai đều có lợi. Nghĩ vậy, tâm tình lại vui vẻ hẳn ra.

Thế nhưng, tất nhiên là trong cái ngày anh lau nhà ấy, anh lau, còn tôi bị anh bắt đứng làm người giám sát.

Lại như một ngày nọ tôi cảm giác có gì đó không ổn, chạy ra mua que thử thai, về đến nhà, vô toilet, sốt ruột chờ kết quả. Đột nhiên, đang ngồi trên bồn cầu hồi hộp chờ đợi, cửa nhà tắm văng ra, anh nháo nhào chạy vô. Hóa ra, anh lỡ tay ngâm nước cái đồng hồ của mình trong thau đồ đầy xà bông. Anh rất kỹ tính, quần áo nào mới mới là không chịu giặt máy, cứ hay ngâm đồ, rồi tự giặt tay, rồi thỉnh thoảng lại sơ suất bỏ quên vài thứ trong đó. Cũng may cái đồng hồ kia không hề hấn gì, loại không thấm nước mà. Tôi thầm ước mong sao có ngày anh bỏ cái cảm ứng yêu quý vô, cho bỏ tật, nhớ đời một phen. Nhưng ngẫm lại suýt nữa quên, tiền của anh chẳng phải cũng của mình sao, ngay cả bản thân anh cũng là của mình mà, vậy mới thảm.

Thấy anh chạy vô, hú hồn cầm lấy đồng hồ, tôi bèn giả vờ tức giận: “Không biết em đang ở trong này sao, anh vô duyên quá đi, đi ra mau cho em, lần sau không được tái phạm”.

Anh cười cười: “Em tức làm gì, đã là vợ chồng rồi mà, dù cho em đang có làm gì thì cũng có sao đâu.”

Tôi phản pháo: “Anh làm em giật mình biết không? Có ngày em yếu tim ngất đi thì anh tính sao hả?”

“Vì vậy cho nên anh giúp em có phản xạ có điều kiện, làm quen dần rồi, về sao sẽ không ngất đâu”

“Anh hay quá ta!” Tôi lườm anh: “Còn không mau ra ngoài cho em!”

Đột nhiên, anh nhìn thấy trên tay tôi là que thử thai, anh run run: “Bà xã, em em… que thử thai phải không? Em… có rồi hả?”

Tôi liếc anh một cái, nhìn lại que thử thai, hay quá, là một vạch, cho tức chết tên kia, mắt nhìn thấy que thử thai mà còn sáng hơn bắt được vàng, với lại nghĩ đến thoát được kiếp đau đớn sau chín tháng mười ngày, tôi nhẹ nhõm hẳn ra.

Có tâm trạng tốt lên, tôi bèn đùa giỡn anh một chút: “Cái này là nhiệt kế đo nhiệt độ, sáng nay em thấy trong người hơi nóng, nên mua về đo nhiệt độ thôi”.

“Em nói dối, sao không có số gì hết, đừng tưởng anh chưa thấy que thử thai là anh không biết, rõ ràng là nó nha”

Tôi cãi lại: “Anh không biết gì hết, đây là loại mới đó, nhìn giống vậy thôi chứ nó là loại nhiệt kế kiểu mới”

“Thật sao? Rõ ràng nó là que thử thai mà!”

“Không phải!”

“Phải!”

“Không phải!”

“Hừ, được rồi, em muốn nói cái gì thì nó chính là cái đó.” Anh thất vọng bỏ đi.

Vậy là mừng ghê, lừa được ông xã nhà mình rồi. Nhưng thấy anh thất vọng một chút, tối đó tôi cũng ráng siêng một chút giải thích lại với anh, rằng anh đã bị tôi lừa. Sau khi nghe tôi lảm nhảm xong, anh cũng buồn buồn vì chưa được thăng chức làm cha, nhưng lại nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy nguy hiểm. Hụ hụ, tiếp theo của thứ ánh mắt đó là gì? Tất nhiên là một tên khao khát làm cha muốn biến ước mơ được trở thành sự thật, nhào tới gặm nhấm tôi.

“Đồ động vật gặm nhấm kia, anh mau tránh xa em ra!!!”

Sau này, tôi mới biết được rõ ràng, rằng trong cuộc sống của hai chúng tôi, tính từ lúc chúng tôi học cùng nhau cho tới bây giờ, đã có vô số lần tôi bị anh lừa. Anh hiểu tính tôi, muốn dỗ tôi vui vẻ, thế nên kẻ cho rằng mình lừa được người ta lại là kẻ đáng thương hại bị lừa không còn lại chút gì, còn kẻ nhìn vào cứ tưởng là bị lừa lại là một con sói trong lốt cừu non. Nhưng không sao cả, sống cùng anh cả đời, bị anh lừa, hoặc lừa anh, chỉ là một chút gia vị trong cuộc sống hai chúng tôi. Hay nói khác đi, một kẻ đi lừa, một kẻ tình nguyện bị lừa, hai kẻ đều mãn nguyện.




Chương 2: Kết oán với Que kem

“Nhờ vào sự kiện này, mỗi lần đi học, anh đều sợ tôi, nhìn tôi mà không dám nhìn, vẻ mặt như là gặp phải ma vậy.

“Nói, tại sao khi đó bạn lại đi hôn lén mình! Đừng tưởng mình không thấy thì mình không biết!”

“Mình không có hôn bạn, mình thật sự không có mà, hu hu hu!”…”

***

Lội ngược dòng về, bao nhiêu năm nhỉ? Thôi làm biếng tính quá đi. Lúc đó tôi năm tuổi (đơn giản cho dễ nhớ), đã là một cô bé má lúm đồng tiền xinh xinh, rất hòa đồng với mấy đứa bạn trong lớp. Có một thằng con trai đê tiện (xin lỗi ông xã nha) đã cướp mất nụ hôn đầu tiên của tôi, dù đó chỉ là hôn má. Mọi người đừng tưởng rằng trẻ con chưa biết gì, ông xã nhà tôi thế nào, người thanh mai trúc mã của anh là tôi đây hiểu rõ hơn ai hết. Thế mà nhiều lần hỏi anh lúc đó bộ đã chú ý tới tôi sao, anh vẫn ngoan cố không bao giờ cho tôi biết đáp án, mặc cho tôi dùng quá chừng kế. Ba mươi sáu kế, đối phó anh, mỹ nhân kế là thượng sách. Còn anh, ba mươi sáu kế chẳng biết áp dụng, vậy mà kế của tôi lại phản chủ mới đau, toàn là tôi rốt cục bị ăn ngược trở lại. Quá trình thế nào mọi người tự bổ não đi nha. Việc riêng trong nhà không thể nói.

Chúng tôi đã quen biết nhau thế đó. Nghĩ lại, hóa ra ngay từ lúc năm tuổi tôi đã có số nữ vương rồi. Hôm đó, bị anh hôn lên má, dù không thấy rõ anh, không phải bắt gian tại trận, tôi vẫn tức giận đùng đùng, khóc, hét với tất cả khả năng có thể. Sau khi cô giáo chạy tới bên cạnh tôi, tôi bèn mếu máo kể lể: “Cô ơi bạn đó ăn hiếp em, hu hu hu!”. Anh hiền lành, mang vẻ mặt ngây thơ như chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn chạy tới bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi xoa xoa. Tôi giật người, đẩy anh té xuống đất. Nào ngờ, đầu anh va vô cạnh bàn học, chảy máu. Anh òa khóc nức nở. Ngay sau đó, cô giáo xinh đẹp của tôi liền chạy tới giúp anh, đưa anh đi cầm máu, còn tôi thì bày ra bộ mặt hí hửng khi người gặp họa. Kể từ đó, các bậc phụ huynh đáng yêu đã bị hù cho sợ, bỏ hết tất cả các loại bàn cây có góc cạnh đi. Nhờ vào sự kiện này, mỗi lần đi học, anh đều sợ tôi, nhìn tôi mà không dám nhìn, vẻ mặt như là gặp phải ma vậy.

“Nói, tại sao khi đó bạn lại đi hôn lén mình! Đừng tưởng mình không thấy thì mình không biết!”

“Mình không có hôn bạn, mình thật sự không có mà, hu hu hu!”

Kể từ ngày cậu nhóc gặp tai nạn, tôi được dịp hả dạ vài ngày khi thấy trên đầu cậu nhóc lúc nào cũng có miếng băng gạc trắng quấn quanh. Khi nghe đồn cậu nhóc vì siêng năng quá mức mà tới trường sớm, không chịu ở nhà nghỉ ngơi, tôi cùng đám bạn gái chạy tới lêu lêu cậu, chọc phá cái băng quấn trên đầu cậu, gọi cậu là: “Đồ đầu trắng, củ cải trắng, lêu lêu!” khiến cậu nhóc khóc thét lần hai, sau đó nghỉ học luôn một tháng. Một tháng sau, khi cậu trở lại nhập học, tất nhiên tiếp tục trở thành trò tiêu khiển chọc phá của tôi.

Vài tháng sau, cậu nhóc đó bỏ học, chuyển sang trường khác. Tôi đắc ý vô cùng, nhưng không hiểu sao lại thấy buồn như vậy. Ôi đồ chơi của mình đi mất tiêu rồi.

Đáng lẽ ra, trẻ con rất dễ quên đi những việc phát sinh hồi bé con của mình. Nhưng không hiểu sao, những kỷ niệm vui vẻ hồi cái thời mẫu giáo đó, lúc tôi vui vẻ bắt nạt anh, lúc anh cướp đi nụ hôn đầu của mình, lại cứ ở lì trong đầu tôi. Nó giống như một chiến công vậy, khiến tôi khó lòng quên đi được. Thôi, âu cũng là định mệnh đã sắp sẵn, khiến tôi ai không chọc lại chọc đến anh, khiến tôi không thể nào quên anh, khiến chúng tôi thành oan gia, đấu đá nhau suốt đời.

Tôi học tiểu học ở trường làng, từ nhỏ đã mang tiếng học giỏi. Tôi rất ít khi cố sức học bài, đến nỗi mà có khi chỉ cần ngồi nhẩm vài ba phút là tôi có thể học xong cái bài ghi nhớ trong môn tiếng Việt. Đối với môn Toán cũng vậy, hồi tiểu học, không có một bài toán nào trong sách mà tôi không giải ra. Thế cho nên, từ nhỏ, tôi đã có tư tưởng rằng mình lúc nào cũng hơn người khác, mặc dù ngoài mặt, tôi luôn cố tỏ ra mình là đứa khiêm tốn vô cùng. Cái này có thể gọi là giả nai được không nhỉ?

Sang trung học cơ sở, tôi phải đi học xa hơn một chút. Nếu trước đây khi học tiểu học tôi chỉ cần đi bộ tới trường, thì bây giờ, tôi phải đạp xe đạp khoảng mười lăm phút mới tới ngôi trường nằm kế bên ủy ban xã. Ngày tựu trường hôm đó, gặp mặt cô chủ nhiệm khi bước vào lớp sáu, tôi hí hửng chuẩn bị tốt tinh thần trở thành lớp trưởng của lớp, bởi vì tôi chính là cựu lớp trưởng từ lớp Một tới lớp Năm của trường làng cơ mà. Vả lại tuy chuyển sang trường xã, hàng ngày tôi vẫn học chung với khoảng năm đứa bạn học cùng trường làng với tôi. Tụi nó đều biết rõ, tôi có thể làm tốt vai trò này, như vậy, thế nào tụi nó cũng đề cử tôi.

Trớ trêu thay, người tính không bằng trời tính, núi này cao vẫn có núi cao hơn. Tuy tụi bạn tôi, cũng là những đứa bạn thân từ tiểu học của tôi, đề cử tôi làm lớp trưởng, nhưng tôi vẫn vụt mất chức vụ này vào tay Duy.

Duy là ai? Chính là một anh chàng rất là đẹp trai và tài giỏi trong mắt tôi lúc đó. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi thật thấy tức tối. Ngày xưa Duy không những đã xài mỹ nam kế với tôi, mà còn xài với cả lớp chúng tôi. Lúc đó vì mơ mơ màng màng trước cái vẻ đẹp trai của Duy, tôi đã cam tâm tình nguyện nhường cho Duy chức lớp trưởng. Sự thật tình cảnh lúc đó như thế nào, tôi cũng không nhớ rõ. Tôi chỉ biết sau này Que kem nhà tôi kể lại rằng, khi đó anh đang ngồi ở một góc trong lớp, nhìn thấy một đứa con gái ngơ ngẩn nhìn thằng con trai tới mức suýt chảy cả nước miếng, đầu gật gật khi nghe cô giáo nói: “Cô nghe nói Duy từng làm lớp trưởng hồi năm lớp năm. Thảo em làm lớp phó học tập nha”.

Khi nghe Que kem kể lại, dù biết có hơn tám mươi phần trăm là đúng sự thật, tôi vẫn vô cùng tức tối: “Ê anh nói xạo vừa thôi, lúc đó anh làm sao mà nhận ra em là cái đứa ăn hiếp anh hồi nhỏ mà rình nhất cử nhất động của em, chú ý em nhiều như vậy được?”.

Ông xã thở dài, tôi quay sang giật mình: “Hả? Vậy là lúc đó anh đã biết …, đã biết em là…”.

Anh nhếch môi: “Ngốc, lúc đó chỉ có em là không nhận ra anh thôi. Còn anh, có là ma anh cũng nhận ra em!”. Nói xong, anh còn quay đầu, nghiêng người, kề mặt anh sát mặt tôi, ra vẻ hâm dọa, tức tối. Ngay lập tức, tôi tức giận, nổi đóa, lấy tay véo anh một cái thật đau. Thì ra lúc đó anh giả vờ không quen tôi cả một thời gian dài, thì ra anh nhiều lúc ngoảnh mặt, liếc xéo tôi khi đó không phải vì nhìn rõ đuôi cáo chảnh chẹ, tiểu thư của tôi, mà còn là vì anh ghi thù rất rất lâu. Được lắm, Que kem à, anh chờ đó, cái chăn em mua hồi Tết anh có dịp xài rồi đó nha.

Nhớ về cái thời trung học cơ sở đó, tôi cảm thấy có quá nhiều chuyện vui buồn đáng nhớ. Trong buổi học đầu tiên đó, ông xã nhà tôi lúc ấy chỉ là một thằng con trai ốm nhách, gầy như que củi, chứ chưa được que kem nữa. Lúc đó, nhìn từ bên ngoài, anh rất tội. Anh ăn mặc lem luốc, quần áo hơi cũ. Chiếc áo trắng anh mặc lúc nào cũng sờn và ngả màu. Nhưng được cái là cách anh chăm sóc tóc tai, chăm chút sao cho gọn gàng vẫn cho người đối diện cảm giác anh rất hiền lành và đúng kiểu thư sinh, kiểu như là  “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Lúc đó, đúng là tôi không nhìn ra anh là Củ cải trắng năm đó. Cho nên cái ngày tôi được cô giáo xếp ngồi cạnh anh, tôi nhìn anh, cố gắng nở nụ cười tươi nhất: “Chào bạn, mình tên là Thu Thảo. Hồi nãy bạn cũng biết rồi đó, mình là lớp phó học tập, vì vậy có gì bạn không hiểu bài cứ hỏi mình nha”. Tôi cố sức ra vẻ một cô bạn lớp phó gương mẫu nhất, đáng yêu nhất, hòa nhã nhất. Thế mà lúc đó, anh ngoay ngoắt một trăm tám mươi độ, quay sang thằng bạn ngồi kế bên nói chuyện vui vẻ (tại cái bàn bốn người ngồi mà), trước khi quay người còn liếc tôi một cái. Được lắm, dám tạt nước lạnh tôi như vậy, tôi không có biện pháp gì trả thù cái tên que củi này, tôi làm sao xứng đáng với cái danh tiếng ngời ngời của tôi.

Tụi bạn thân của tôi gồm có con Thắm khù khờ, lúc nào cũng ngu ngơ, cái gì cũng không nói, không lên tiếng, được cái là nó rất tốt với bạn bè. Thứ nhì là con Loan nhỏ con, da trắng hồng hào, lúc nào cũng cho mình là lớp trưởng đanh đá của lớp Sáu Bốn, tuy nhiên chẳng ăn hiếp được ai. Thứ ba là con Thu trầm tính, vẻ thùy mị, là đứa con gái mà nhiều thằng con trai trong trường cả nể và thầm thương trộm nhớ, cũng là lớp trưởng lớp Sáu Ba. Chỉ có tôi và con Thắm là lớp phó, tôi Sáu Hai, nó Sáu Sáu. Bốn đứa tụi tôi đều là những đứa học giỏi, giữ chức lớp trưởng hay lớp phó, nên nổi tiếng nhất trường. Tất nhiên, với lí lịch trích ngang như trên, Thu vẫn là đứa nổi danh số một.

Nhiều lúc tôi không hiểu, tại sao mình không thân với một đứa nào hồi học trường làng chung với mình mà lại thân với ba đứa kia, khi bắt đầu vào học cấp hai. Thế là tôi lại tua lại những kỷ niệm của tôi với tụi nó trong đầu. Dường như mọi ký ức của tụi tôi đều ùa về là những buổi đi học thêm Toán nâng cao, những buổi luyện thi học sinh giỏi, những buổi học thêm tiếng Anh nữa. Có lẽ khi đó, cùng cấp độ lớp trưởng lớp phó, cộng với cái thói kiêu ngạo tiềm tàng của tôi, nên tôi quen và thân với tụi nó. Vả lại tụi tôi lại học thêm chung nhiều môn nữa cơ mà. Ở một vùng quê nghèo, dù là trường xã, chuyện học thêm dạy thêm đối với học sinh bấy giờ vẫn còn rất khó khăn. Cho nên những đứa được đi học thêm như tụi tôi, toàn là những đứa gia cảnh khá nhất vùng, là những đứa mà sau khi học thêm xong, còn ráng vi vu đi mướn truyện ở quán truyện kế bên trường, rồi ghé tiệm nước mía đọc khí thế, giải quyết xong những cuốn truyện tranh chỉ trong một tiếng, mà còn là vừa xem vừa tám với nhau.

Nhắc tới cái tính thờ ơ, vô tâm của tôi, tôi cảm thấy là lo di truyền mà ra. Nhớ có lần, tôi đi chơi nhà Thúy – đứa bạn mà tôi khá thân trong lớp – tới gần ba giờ chiều mới về, dù tôi học buổi sáng, tan lúc mười một giờ. Vốn đinh ninh là phen này mình xong rồi, mẹ thế nào cũng chửi cho xem, cái tội đi bụi không về nhà đúng giờ. Vừa đạp xe về nhà, tôi vừa tưởng tượng cha mẹ có khi còn đi kiếm mình khắp nơi, bản thân mình đã gây ra tội lỗi tày trời. Thế mà, khi về nhà, mẹ tôi vẫn say sưa ngồi coi phim chiều. Thấy tôi về, mẹ phán một câu xanh rờn: “Cơm để dưới lồng bàn, mau ăn đi con”. Sau đó, mẹ tiếp tục dí mắt vô cái màn hình ti vi mà nhà mới mua năm ngoái.

Cha của tôi không biết thương mẹ tôi bao nhiêu, chỉ biết rằng cha rất trân trọng mẹ. Rất ít khi thấy hai người cãi nhau, mà hình như là gần như không có. Lúc tôi hỏi mẹ chuyện này, mẹ nói có cãi đó chứ, chỉ là cãi khi con đi học, nên không thấy đó thôi. Cái thời đó, nhà làm gì có máy giặt, mà vùng quê nghèo cũng chẳng có tiền để mua, lại không có nước máy để xài nữa. Tuy phải giặt đồ bằng tay, nhưng cha chưa từng để mẹ giặt cho bao giờ, cha lúc nào cũng tự mình giặt lấy. Chỉ có tôi là khỏe nhất, được cha mẹ cưng, lúc nào cũng để mẹ giặt dùm mình. Có lần tôi nói với cha: “Cha sợ mẹ con giặt đồ không sạch nên cha tự giặt chứ gì”. Cha quay sang mắng tôi: “Bậy bạ, cha là cha thương mẹ con nhất, không muốn mẹ con cực, biết chưa, đừng có mà tối ngày chỉ biết nói móc cha, có giỏi thì ra đường nói móc người ta kìa!”. Tôi ngậm miệng, nhưng bụng vẫn tức anh ách: “Ra ngoài con phải giả bộ thục nữ chứ sao. Cha không biết gì hết, đừng tưởng con không biết cha nghĩ cái gì. Ai mà suốt ngày chỉ toàn hỏi mẹ mấy câu như: “Bà xã rau này em rửa chưa? Bà xã để anh lau nhà thêm lần nữa cho!”. Ôi cái bệnh sạch sẽ của cha, ở chung với cha mười mấy năm nay, chẳng lẽ con không biết sao, vậy mà cha còn giả vờ.”

Trở lại với cái thuở ngồi chung bàn với ông xã năm lớp Sáu. Sau khi tôi bị tạt nước lạnh như vậy, tôi quyết tâm phải bám lấy thằng con trai này. Nó càng mặt lạnh với mình, mình càng dai như đỉa bám lấy nó, tươi cười với nó, cho nó tức chết chơi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đinh Thị Diễm Quỳnh, Nhungtran303, Nhók_loli và 75 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.