Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 

Mãi mãi bên anh - Na Thù

 
Có bài mới 02.08.2013, 19:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55785 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới [Hiện đại] Mãi mãi bên anh - Na Thù - Điểm: 9
images


mãi mãi Bên anh

Tác giả: Na Thù

Editor: p3104

Độ dài: 10 chapters

Thể loại: dân quốc, cán bộ cao cấp

Couple: Đàm Thư Ngọc ~ Cô Mang

Poster: nyan_neko

Tình trạng edit: done

nguồn :   https://ssamiy.wordpress.com/list-truyen ... comment-72

Giới thiệu

“Này,” Cô bỗng nhiên nghiêm mặt, “Về sau em không chạy trốn nữa.”

“A? Vì sao?” Nhanh như vậy đã tỉnh ngộ?

“Bởi vì, một mình chạy trốn không có ý nghĩa.” Cô nhăn nhó mặt mũi.

“Ừm, cho nên sau này ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, được không?” Anh ôm chặt cô vợ nhỏ bé của mình.

Cô chạy, anh tìm;

Cô trốn, anh tìm.

Sau trận hoả hoạn lớn cô mới hiểu được, tuỳ hứng của cô toàn bộ đều do anh dung túng.

Chẳng qua cô dựa vào anh yêu cô.

Từ đầu đến cuối anh đều vui vẻ, em yêu, anh yêu sự tuỳ hứng của em.

Mặc kệ em đi đến nơi nào, anh đều có thể tìm được em,

Sau đó khiêng em về nhà.




Đã sửa bởi Yến My lúc 02.08.2013, 19:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Judy Bùi, Lạc Lạc, MysB, NQVT, bocap2510
     

Có bài mới 02.08.2013, 19:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55785 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Dân Quốc] Mãi Mãi Bên Anh - Na Thù - Điểm: 11
chương 1 : Người khách


Ba tháng trước, Thư Ngọc trở về trấn Thanh Hà. Xa cách năm năm, trấn nhỏ vẫn là hình dáng xinh đẹp như xưa. Ngói xanh, nhà gỗ, con đường đá đầy rêu xanh, giọt sương ẩm ướt thấm trên cành liễu, hết thảy như trước kia. Sự thay đổi duy nhất chính là khoé mắt của A Mỗ đã có thêm nhiều nếp nhăn dày đặc gồ ghề.

Bà lão dùng cây lược gỗ thấm một chút nước chải mái tóc dài đen nhánh bóng bẫy của Thư Ngọc, bà thì thầm lải nhải: “Muội tử*, bên ngoài loạn lạc, lần này trở về thì đừng đi nữa.”

(*) đây là một cách nói của tiếng địa phương ở Tứ Xuyên, ý là con gái nhỏ.

Cô cười hì hì: “Không đi, không đi, mỗi ngày đều làm phiền A Mỗ.”

Bà lão thở dài một hơi: “A Mỗ biết khuyên con không được, nếu tiên sinh và phu nhân vẫn còn sống thì tốt rồi, A Mỗ cũng không biết còn có thể chăm sóc con bao lâu.”

Cô rủ mí mắt xuống, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình nhỏ gầy của bà lão, giọng địa phương cam đoan từng chữ một: “A Mỗ, lần này Ngọc thật sự không đi nữa, Ngọc luyến tiếc A Mỗ.”

Lúc gần hoàng hôn, Thư Ngọc đang tựa vào cửa trước thêu một chiếc khăn. Nhà của bà lão gần trong trấn Thanh Hà, cây khổ ngải lung lay trong gió nhẹ.

Cô đang thêu một mũi kim cuối cùng, bên tai lại truyền đến tiếng kêu la từ xa đến gần.

“Thư Ngọc, Thư Ngọc, chuyện lớn, chuyện lớn… Thật là chuyện rất lớn…”

Cô thấy Tề Tiểu Uyển gào to dọc theo sông Hà chạy tới.

“Thế nào, em thi tiếng Anh không đậu à?” Cô nhìn thấy hai má của Tề Tiểu Uyển đỏ ửng.

Tề Tiểu Uyển lắc đầu như trống bỏi: “Trong trấn có khách đến.”

“Khách?” Cô tò mò, trấn Thanh Hà hiếm khi có khách tới, loại khách nào lại làm Tiểu Uyển kích động thành như vậy?

“Đúng, khách từ thành phố lớn. Chị chưa thấy vẻ mặt của ông chủ Trình nhìn người khách kia đâu, mắt đều đỏ, dám cho người nọ ở biệt thự của ông ta.”

Ông chủ Trình là Trình Đại Dũng, người làm ăn lớn nhất ở trấn Thanh Hà, chuyên buôn bán ở ngoài trấn. Ông ta là người duy nhất có có biệt thự kiểu Tây Dương. Có thể được ông chủ Trình coi trọng như vậy, người kia có lẽ là người làm ăn trong thành phố…

“Thư Ngọc, sao chị không có phản ứng gì thế?” Tề Tiểu Uyển buồn bực.

Cô cũng buồn bực: “Không phải lại là một người làm ăn sao? Chị phải có phản ứng gì mới thích hợp chứ?”

Tề Tiểu Uyển mở to mắt: “Sao chị biết anh ta là người làm ăn?”

“Trong mắt ông chủ Trình ngoài buôn bán ra thì còn cái gì nữa?”

“Ôi chao, chị không thể ôm thành kiến đối với người khác. Em đã gặp qua người kia, anh ta không giống như người làm ăn, là người có văn hoá lại lịch sự đấy.”

Thì sao? Cô không nói gì nhìn Tề Tiểu Uyển.

Tề Tiểu Uyển nóng nảy, kéo tay cô ra ngoài: “Đi, em dẫn chị đi xem người kia.”

Cô dở khóc dở cười: “Đã trễ rồi, lúc này đi quấy rầy người ta không thích hợp đâu. Huống hồ A Mỗ sắp trở về…”

“Lo nhiều chuyện làm gì? Yên tâm đi, rất nhanh thôi.”

Cô không thể lay chuyển đành phải theo kịp bước chân của Tề Tiểu Uyển.

Biệt thự của Trình gia không xa, khi Thư Ngọc đến thì nhìn thấy một đám con gái líu ríu vây quanh cạnh đàn dương cầm ở đại sảnh, trên những khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ.

Trung tâm của nhóm người là một anh chàng trẻ tuổi ngồi trước đàn dương cầm. Anh mặc áo sơ mi trắng, bóng dáng cao gầy nhưng không yếu ớt, mặc dù ở trong nhóm người không phù hợp với mình, nhưng anh vẫn tự nhiên thu lại khí chất cao quý, bản thân không tự cao.

Bên cạnh anh là thiên kim của Trình gia, Trình Du. Cô nàng kia nghe được tiếng động ở cạnh cửa thì nhanh chóng quay đầu, trong khoảnh khắc nhìn thấy Thư Ngọc và Tề Tiểu Uyển cô ta bày ra một khuôn mặt tươi cười: “Chị A Ngọc, mau đến gặp thầy dạy đàn dương cầm mới của em.”

Thanh âm của Trình Du lập tức thu hút sự chú ý của mọi người sang bên này. Thư Ngọc lúng túng, vốn định liếc nhìn một cái để vừa lòng yêu cầu của Tiểu Uyển rồi trở về, hiện tại xem ra không có khả năng.

Trong đám người, anh chàng kia cũng quay đầu lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Thư Ngọc.

Thư Ngọc ngẩn người, đứng tại chỗ.

Trình Du chạy tới, nhấc lên làn váy kiểu Tây Âu tựa như một con bướm nhỏ: “Chị A Ngọc, lại đây nha.”

Cô bị động đi đến trước đàn dương cầm, trái tim đập thình thịch.

Trình Du hưng phấn quay về ngồi trước đàn dương cầm: “Nghe một chút bài hát mới mà em vừa học nhé.” Nói xong, ngón tay của cô ta linh hoạt đánh phím đàn, tiếng đàn êm tai vang lên trong phòng.

Thư Ngọc lắng nghe mà không yên lòng, vừa nhấc đầu lên lại gặp phải một đôi mắt đen nhánh sâu sắc. Anh chàng kia nhìn cô chằm chằm không nháy mắt. Cô bối rối rủ mắt xuống, nhìn về hướng khác.

Trình Du đàn xong, Thư Ngọc suy nghĩ viện cớ chuẩn bị rời đi. Nhưng anh chàng kia lại mở miệng: “Có ai biết đàn bài ‘Vùng quê Passfield’ không?”

Thư Ngọc dừng một chút, các cô gái xung quanh xôn xao to nhỏ, nhưng không có ai lên tiếng trả lời.

Anh ngước mắt nhìn về phía Thư Ngọc: “Cô biết không?”

Đôi mắt cô bình tĩnh không gợn sóng: “Không biết.”

“Cô biết đàn bài nào?”

“Tôi không biết chơi đàn dương cầm.”

Hai người nhất thời không nói chuyện. Thư Ngọc ngoảnh đầu nói với Trình Du: “Sắc trời không còn sớm, A Mỗ còn ở nhà chờ chị, đi trước nhé.”

Trình Du còn chưa mở miệng thì anh chàng kia đã đứng lên: “Tôi tiễn cô.”

Thư Ngọc suýt nữa té ngã: “Không cần, cám ơn.”

“Cô từ chối mọi người thẳng thắn như vậy sao?” Trong mắt anh có ý cười.

Cô rất muốn trả lời một câu “Bởi vì mỗi người đều có điểm khác nhau”, nhưng cuối cùng lại không nói ra, cô chỉ kéo Tiểu Uyển đi về phía cửa.

Ai ngờ anh chàng kia nhanh chóng sải bước chân đi tới, túm lấy cổ tay cô.

Cô phát cáu quay đầu lại, đã thấy anh cười tinh nghịch.

“Xin chào, tôi là Cô Mang.”

“Đàm Thư Ngọc.” Bỏ lại ba chữ này, Thư Ngọc không thèm quay đầu mà đi ra ngoài. Cô rõ ràng cảm thấy ánh mắt nóng rực ở sau lưng vẫn đi theo cô, cho đến khi cô rẽ ra khỏi cửa lớn của nhà họ Trình.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trong lòng bàn tay Thư Ngọc thấm ra lớp mồ hôi mỏng.

Đây mà là người có văn hoá sao, rõ ràng là phần tử cặn bã có văn hoá!


chương 2 : Sườn xám


Sáng sớm Thư Ngọc cầm vải dệt của A Mỗ đến cửa tiệm may Chu Kí. Ông chủ Chu vừa thấy Thư Ngọc, khuôn mặt tươi cười như đoá hoa cúc.

“Tay nghề thêu thùa của Thư Ngọc thật sự là điêu nghệ, ngay cả những bà chuyên thêu thùa cũng không bằng đấy.”

Thư Ngọc ngượng ngùng cười: “Chú Phúc chê cười cháu rồi.”

“A Ngọc, bảng hiệu của Chu Kí nhờ cháu viết được không?”

“Vâng ạ.”

Ông chủ Chu đột nhiên mở to mắt ra vẻ thần bí: “Cho cháu xem thứ tốt.”

Thư Ngọc hoài nghi đi theo sau ông chủ Chu vào phòng may.

Bên trong còn có một cái phòng nhỏ, ở đó có một chiếc áo sườn xám màu xanh nhạt treo trên cái giá gỗ.

Thư Ngọc tiến về phía trước, vuốt ve vải sa tanh bóng loáng của sườn xám, cô không che dấu được sự yêu thích trong mắt mình.

Ông chủ Chu vui tươi hớn hở nói: “Thích không? Đây là chú Phúc đặc biệt may theo số đo lường của cháu, sinh nhật A Ngọc sắp đến rồi phải không?”

“Cảm ơn chú Phúc.” Thư Ngọc cười rất tươi.

“Cháu thử xem.”

Thư Ngọc đi thẳng đến phòng thử đồ.

Lúc Thư Ngọc ra khỏi phòng, ông chủ Chu liền tấm tắc khen ngợi: “Rất hợp với A Ngọc, áo này chỉ có cháu mặc mới đẹp như vậy.”

Đây quả thật là chiếc sườn xám xinh đẹp hiếm thấy, vải vóc không phải từ những tiệm dệt bình thường, ngay cả màu sắc và hoa văn vừa nhìn thấy liền biết xuất phát từ các bậc thầy. Vải vóc mềm mại sát người càng lộ ra vòng eo nhỏ nhắn tinh tế lả lướt của cô. Cô thả bím tóc xuống, tiện tay lấy một cây trâm gỗ búi tóc lên, trong nháy mắt dáng vẻ càng quyến rũ hơn. Quyến rũ mà không kiêu kỳ, cực kỳ giống một con cá linh động.

Cô đang ngắm nghía chính mình ở trong gương, cửa chính của Chu Kí đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài. Cái đầu của Trình Du từ phía sau cửa ló vào, sau cô ta là Cô Mang.

Hai người nhìn trang phục của Thư Ngọc đều sửng sốt.

Trong con ngươi thật sâu của Cô Mang không chút nào che dấu sự kinh diễm. Thư Ngọc nhìn mắt anh, trong đầu bỗng dưng thốt ra một câu —— nữ vi duyệt kỷ giả dung (người con gái làm đẹp vì người mình yêu).

“Chị A Ngọc, thật xinh đẹp quá!” Tiếng kêu của Trình Du gọi ý chí của Thư Ngọc trở về, cô nghiêng đầu, ánh mắt đối diện với anh.

“Ông chủ, tôi cũng muốn một chiếc giống vậy.” Trình Du nói với ông chủ Chu.

“Trình tiểu thư, kiểu sườn xám này chỉ có một chiếc.” Ông chủ Chu cười xoà.

Trình Du nhướng mày: “Đặt làm cái khác, giá cả không thành vấn đề.”

“Trình tiểu thư, chiếc sườn xám này đặc biệt đặt trước, sẽ không có một cái khác. Huống hồ loại vải này, tiệm nhỏ bé của tôi chỉ có một khối, thật sự không có cách làm một cái khác nữa a.” Ông chủ Chu lộ vẻ mặt khó xử.

“Ông nói gì thế, chẳng lẽ Trình gia mua hàng hoá ở Chu Kí còn ít sao? Ông chủ Chu không phải coi Trình gia không ra gì chứ?”

“Việc này…” Ông chủ Chu không ngừng lau mồ hôi.

Giằng co một hồi, Thư Ngọc chậm rãi mở miệng: “Nếu Tiểu Du thích, chị đưa cái này cho em nhé.”

Ông chủ Chu kinh ngạc nhìn về phía Thư Ngọc: “A Ngọc à…”

Trình Du mở to mắt: “Cái này thật là xấu hổ.” Rồi cô ta quay đầu quát ông chủ Chu: “Còn không mau chọn một chiếc mới cho Đàm tiểu thư!” Cô ta cười hì hì nhìn lại Thư Ngọc: “Chị A Ngọc, chị tuỳ ý chọn lựa nhé, giá tiền cứ tính vào sổ của em.”

Thư Ngọc thản nhiên liếc một cái: “Không cần.” Dứt lời cô hướng về phòng thử đồ, chuẩn bị thay áo. Lúc này Cô Mang vẫn không nói gì lại mở miệng.

“Trình tiểu thư, sườn xám kia quá đơn điệu, cô xem cái này thế nào?”

Trình Du nhìn theo hướng ngón tay của Cô Mang, vỗ tay khen: “Ha, cái này đẹp. Ông chủ, lấy xuống cho tôi xem.”

Ông chủ Chu nhìn người làm một cái, anh ta lập tức đến tiếp đón Trình Du. Ông chủ Chu vội vàng thoát thân kéo Thư Ngọc ra ngoài, thấp giọng thúc giục: “Đi mau đi mau.”

Thư Ngọc ngẩn người: “Cháu còn chưa thay quần áo ạ.”

“Cứ mặc vậy trở về đi, bà nhỏ ở bên trong nếu lại nghĩ tới áo của cháu thì làm sao? Đi mau đi mau, lát nữa chú gọi người đưa quần áo của cháu về nhà. Thay chú chào hỏi A Mỗ của cháu.”

Thư Ngọc dở khóc dở cười, đành phải mặc sườn xám trở về.

Khi đến ngõ hẻm phía nam, bỗng nhiên từ chỗ quẹo chạy ra một người, đâm đầu vào Thư Ngọc.

Lực va chạm mạnh mẽ khiến Thư Ngọc ngửa về phía sau, đôi chân vốn vững vàng giữ lại cơ thể, tiếc rằng sườn xám bó sát, cô đành phải cam chịu ngã về phía sau.

Nhưng người nọ nhanh tay lẹ mắt kéo cô lại.

Ổn định thân thể vượt qua nguy hiểm, cô thật không biết nên mắng hay là nên cảm ơn.

Người nọ mặc bộ âu phục màu trắng, lộ ra gương mặt rất trẻ tuổi.

Cô suy nghĩ một chút, quyết định không mắng cũng không cảm ơn, rồi xoay người bước đi.

“Này!” Người nọ kêu một tiếng ở phía sau cô.

Cô quay đầu lại, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Người nọ bị cô nhìn đến lúng túng: “Không…không có việc gì…cô đi đi.”

Cô chịu đựng nỗi xung động muốn chửi ầm lên, cô không quay đầu lại mà rời đi.

Người nọ đứng tại chỗ, tay cầm cây trâm gỗ, khoé miệng cong lên.


Đã sửa bởi Yến My lúc 02.08.2013, 19:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MysB
     
Có bài mới 02.08.2013, 19:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55785 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Dân Quốc] Mãi Mãi Bên Anh - Na Thù - Điểm: 11
Chapter 3: Thiếu niên


Về đến nhà Thư Ngọc mới phát hiện cây trâm gỗ đã mất, cô rất ảo não.

Hôm nay A Mỗ và thím Tề cùng nhau lên núi hái trà. Sau khi Thư Ngọc giặt xong quần áo bẩn, thấm thoát đã đến giữa trưa.

Cô bỗng nhiên vỗ trán, thím Tề dặn dò cô đưa cơm hộp cho Tiểu Uyển, thiếu chút nữa đã quên rồi.

Cô vội vàng mặc áo khoác rồi cầm lấy cơm hộp đi ra ngoài.

Tề Tiểu Uyển học ở một trường trung học kiểu tây. Thư Ngọc tại hành lang đi loạn xạ nhanh chóng bị lạc đường.

Tia sáng chiếu vào hành lang tầng dạy học đã mờ dần, nơi này hình như không phải khu dạy học, một chút tiếng người cũng không có, cực kỳ yên tĩnh.

Đột nhiên, ở hành lang truyền đến tiếng đàn dương cầm êm tai. Giai điệu quen thuộc khiến cô không khỏi dừng chân.

Cô tìm kiếm tiếng đàn, đến trước một cánh cửa. Đẩy cửa ra, bên trong là vầng ánh sáng màu vàng sáng ngời, ánh mặt trời trải dài bị bức màn ngăn lại nên yếu ớt chiếu rọi vào trong phòng, ấm áp mà không nóng bức.

Xung quanh phòng là một loạt giá sách, chính giữa thì đặt đàn dương cầm.

Tiếng đàn không bởi vì người ngoài xâm nhập mà ngừng lại. Cô đi qua, đè lại bàn tay đánh đàn kia, tiếng đàn véo von chấm dứt.

“Cậu đàn sai rồi.” Cô nhíu mày.

Cô ngồi trên ghế, đàn lại ca khúc kia. Cô không cần xem bản nhạc, bởi vì đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Sau khi nốt nhạc cuối cùng dần dần mất hẳn, cô ngẩng đầu nhìn chàng trai đã lùi qua một bên, trong lòng cô có chút ngượng ngùng. Cô chiếm giữ vị trí của cậu ta, giành đàn của cậu ta, còn vung tay múa chân với cậu ta, thật sự là thất lễ. Nhưng cô không thể chấp nhận có người đàn sai bản nhạc này.

Chàng trai kia mặc đồng phục trường học gọn gàng, vẻ mặt không hề buồn bực: “Cô thích bài này.”

Cô không nói gì.

“‘Vùng quê Passfield’ là do một vị chính khách tài hoa ở phương bắc đã sáng tác tặng vợ, rất lãng mạn phải không?”

Cô dừng một chút: “Hy vọng vị chính khách này và vợ của anh ta có thể bạch đầu giai lão.”

Chàng trai nở nụ cười: “Này, cô thật không nhớ tôi sao?”

Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta, vừa nghe nói thế thật là có điểm nhìn quen mắt.

“Sáng sớm, ngõ hẻm phía nam.” Cậu ta nhắc lại.

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, hoá ra là thằng nhóc hại cô thiếu chút nữa té ngã. Nhưng mà cách ăn mặc trước sau tương phản quá lớn, cô cư nhiên không nhận ra.

“Cơm hộp này xem ra ngon lắm, tôi có thể nếm thử không?” Cậu ta chỉ cơm hộp cô đang cầm.

Cơm hộp? Cô như tỉnh lại từ trong giấc mộng, cầm cơm hộp lao ra ngoài cửa.

“Này này, không cần nhỏ mọn như vậy chứ? Tôi tên là Trình Khởi Phong, cô ở ban nào thế? Này…”

Cậu ta đuổi theo ra cửa, nhưng cô đã mất tăm ở cuối hành lang.

“Thư Ngọc, chị đã tới. Em sắp chết đói rồi…” Tề Tiểu Uyển hai mắt rưng rưng ngấn lệ.

Thư Ngọc không ngừng áy áy: “Chị xin lỗi, chị xin lỗi.”

“Này, Tiểu Uyển, nhà cậu khi nào có thêm một người chị hả?” Nam sinh ngồi bàn trước quay lại.

“Đi qua bên kia hóng mát, đừng ảnh hưởng tâm trạng ăn cơm của tôi.” Tể Tiểu Uyển tức giận mở miệng.

Nam sinh kia lại làm ngơ, nói với Thư Ngọc: “Chị không phải là người của bản trấn chứ?”

Tề Tiểu Uyển đẩy nam sinh kia ra: “Cậu nha dám chú ý Thư Ngọc nhà tôi, muốn chết hả?”

Nam sinh kia phẫn nộ đi vòng trở về, còn không quên làm mặt quỷ hướng về Thư Ngọc.

Thư Ngọc không khỏi bật cười.

Tề Tiểu Uyển vừa nhét khoai tây vào trong miệng vừa đưa tờ giấy cho Thư Ngọc: “Xin chị giúp em dịch một chút, mạng của em nằm trong tay chị a.”

Thư Ngọc nhận lấy, là đoạn độc thoại rất dài của “Phiêu” bản tiếng Anh. Tiểu Uyển không đọc tác phẩm nổi tiếng của phương Tây, không gắn liền toàn bộ câu chuyện nên không dịch được.

Thư Ngọc nhận lệnh cầm bút bắt đầu dịch, chỉ một lúc sau đã dịch xong.

Tề Tiểu Uyển còn chưa nuốt xong miếng cơm cuối cùng: “Nhanh như vậy.”

“Em xem thử được chưa?” Thư Ngọc đưa qua bản thảo đã dịch.

Lúc này có người đi vào phòng học, Tề Tiểu Uyển kích động giơ lên bản thảo kia hướng về người nọ hô to: “Đại diện lớp Tiếng Anh, cậu không giúp tôi dịch, tôi tự dịch, thế nào, tốt chứ?”

Thư Ngọc ngẩng đầu, kinh ngạc, người nọ không phải là chàng trai trong phòng đàn hay sao? Gọi là gì nhỉ…Trình…Khởi…Phong?

Trình Khởi Phong đến trước mặt Tề Tiểu Uyển, cầm lấy bản thảo đọc qua, một lúc sau mở miệng: “Là cậu dịch?”

Tề Tiểu Uyển dõng dạc: “Đương nhiên.”

“Dịch rất khá.” Trình Khởi Phong nói, “Nhóm tiếng Anh của chúng tôi đang cần người, cậu tham gia giúp dịch bản thảo đi.”

“Gì?” Tề Tiểu Uyển há hốc mồm, “Tôi không đi.”

“Không có đường từ chối, ý của cô Chương là chọn ra những người tài giỏi của ban để dịch bản thảo.”

Tề Tiểu Uyển trợn tròn mắt.

Thư Ngọc nhịn không được mà nở nụ cười, khi đứng dậy chuẩn bị đi thì Trình Khởi Phong thình lình gọi lại: “Bạn học này, mời bạn đến nhóm tiếng Anh của chúng tôi.”

Thư Ngọc hoài nghi: “Tôi?”

Trình Khởi Phong gật đầu.

Thư Ngọc cười, cảm thấy thú vị: “Dựa vào cái gì?”

Trình Khởi Phong sửng sốt, gãi đầu rồi lấy ra một cây trâm gỗ.

Đôi mắt Thư Ngọc nheo lại.

“Thật ngại quá, tôi đã tốt nghiệp trung học nhiều năm, thật sự không có hứng thú gia nhập nhóm tiếng Anh loại này.”

Cô đẩy cửa phòng học rồi đi ra ngoài, để lại Trình Khởi Phong sững sỡ tại chỗ.

Thư Ngọc trở về nhà, bỗng dưng phát hiện Cô Mang đứng dưới tàng cây hoè đang đút tay vào túi quần, nghiêng người dựa lên thân cây. Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng, vẻ khôi ngô anh tuấn không nói nên lời.

Anh thấy cô.

Cô không nói gì, lập tức đẩy cửa nhà đi vào.

Anh cũng không nói, nhìn cô đi từng bước vào trong nhà cho đến khi bóng dáng của cô hoàn toàn biến mất ở trước mắt anh.


Chapter 4: Đại sứ


Trưởng trấn đích thân đến nhà nói với A Mỗ: “Chị à, mượn Ngọc đến phủ em được không?”

Lúc đó Thư Ngọc thức dậy không bao lâu, vừa rửa mặt xong.

“Chú Ngải, có chuyện gì sao?” Thư Ngọc hỏi.

Trưởng trấn nói: “Chuyện tốt. Một vị quan chức của sứ quán Pháp đến trấn Thanh Hà của chúng ta, xem ra anh ta rất hứng thú với nơi này, là muốn đến đầu tư. Năm nay thật sự không phải một năm bình thường a, trấn Thanh Hà sắp phát đạt…”

Thư Ngọc buồn bực: “Cần cháu làm việc gì sao?”

Trưởng trấn vui tươi hớn hở đáp lời: “Chúng ta thiếu một người phiên dịch tiếng Pháp, cháu không phải biết tiếng Pháp sao? Đi một ngày nhé, tiền thù lao rất hậu hĩnh.”

Thư Ngọc mở to mắt: “Khi nào cháu nói mình biết tiếng Pháp?”

Trưởng trấn sửng sốt: “Tiểu thư Trình gia nói cháu biết nhiều ngôn ngữ.”

Ánh mắt Thư Ngọc lạnh lùng: “Trình tiểu thư đã từng ra nước ngoài học tập, nói đến phiên dịch sao không tìm cô ta?”

Trưởng trấn lau mồ hôi: “Ngọc à, Trình tiểu thư không biết nói tiếng Pháp đâu, bây giờ bảo chú đi đâu tìm người nói tiếng Pháp chứ? Ai da, trấn Thanh Hà này xong rồi…”

Thư Ngọc không lên tiếng, vị đại tiểu thư kia muốn cô mất mặt, biết chắc cô có tình cảm đối với trấn Thanh Hà.

“Khi nào vợ chồng đại sứ đến?”

Trưởng trấn sửng sốt: “Matthew tiên sinh đã đến trước, đang ngắm triển lãm tranh thêu thùa.”

Gấp như vậy? Thư Ngọc nhíu mày: “Chúng ta mau đi thôi.”

Trưởng trấn lo lắng: “Haizz… Ngọc cháu biết tiếng Pháp phải không?”

Thư Ngọc quay đầu lại cười: “Dù sao cũng không thể để một mình chú ứng phó với người nước ngoài, tốt xấu gì cháu cũng đã ở thành phố lớn, giúp chút việc nhỏ vẫn dư dả.”

Trưởng trấn cảm động gật đầu: “Được, được…”

Triển lãm tranh thêu thùa ở phía tây trấn Thanh Hà, Thư Ngọc đẩy cửa đi vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Trình Du.

“Chị A Ngọc, đại sứ ở lầu hai, chị đi mau lên.” Trình Du cười sáng lạn.

Thư Ngọc không đáp lời, đi theo trưởng trấn lên lầu. Trình Du nhịp chân nhẹ nhàng đi theo sau họ.

Vài người đang đứng ở cửa, có lẽ chờ rất lâu.

Mấy người kia thấy Thư Ngọc đều kinh ngạc.

Trình Khởi Phong mở miệng đầu tiên: “Thư Ngọc? Sao cô lại tới đây?”

Trình Du cười hì hì nói: “Vốn tưởng rằng chị A Ngọc biết nói tiếng Pháp cho nên mời chị ấy đến phiên dịch, không ngờ chị ấy không biết chút nào.”

Thư Ngọc thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái: “Trước đó người nói tôi biết tiếng Pháp là cô, bây giờ sao cô biết tôi không biết.”

Trình Du nghẹn lời.

Trưởng trấn phất tay: “Đừng nói nữa, mau đi vào thôi.”

Đoàn người hướng đến khu triển lãm.

Trong đám người, Trình Khởi Phong rớt lại phía sau vài bước, kề bên lỗ tai Thư Ngọc nhẹ giọng nói: “Nếu không được thì nói tiếng Anh đi, đại sứ hẳn là hiểu được.”

Thư Ngọc cười: “Cám ơn.”

Matthew tiên sinh rất trẻ tuổi, tướng mạo người Pháp điển hình, cười rộ lên trông rất hiền hoà.

Thư Ngọc đối mặt với anh ta, trong đầu loé lên cả trăm ngàn ý nghĩ, cuối cùng không thể không cảm thán, thế giới này rất kỳ diệu.

Cô đi lên trước bắt tay với Matthew, dùng tiếng Pháp nói: “Đã lâu không gặp, Matthew tiên sinh.”

Matthew kinh ngạc: “Thực khéo, Đàm, rất vui có thể gặp cô ở đây.”

Cô cười: “Không khéo, hôm nay tôi là phiên dịch của anh.”

Sau khi nghe xong, Matthew nhếch lông mày, vui vẻ tươi cười. Thư Ngọc dùng tay ra hiệu mời, rồi cùng anh ta xem triển lãm. Trưởng trấn vui tươi hớn hở cùng nói chuyện với bọn họ, Thư Ngọc phiên dịch cho hai người rất lưu loát.

Mấy người đi theo sau trợn mắt há mồm nhìn Thư Ngọc thản nhiên bình tĩnh cùng đi với trưởng trấn và Matthew tiên sinh. Cô hiển nhiên dịch rất khá, cũng nắm chắc tình cảnh, giữa ba người thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười.

Trong mắt Trình Khởi Phòng dày đặc vẻ khâm phục, tuy rằng cậu ta không hiểu tiếng Pháp, nhưng không khó nhìn ra trình độ chuyên nghiệp của Thư Ngọc không thua gì người phiên dịch cao cấp. Ánh mắt cậu ta theo sát cô, cô lúc này bình tĩnh, giỏi giang và cô thanh khiết thật thà phúc hậu của ngày trước hoàn toàn khác nhau, trong nháy mắt khiến cậu ta cảm thấy bản thân mình chỉ là một đứa nhỏ.

Loại ý nghĩ này khiến cậu ta khó chịu, cậu ta vội vã muốn đuổi theo cô, sau đó vượt qua cô, cuối cùng lùi nửa bước đi sóng vai với cô.

“Anh, anh nhìn chị ta làm gì?” Trình Du bất mãn nói.

Trong khoảnh khắc Trình Khởi Phong hơi bối rối, ánh mắt nhìn hướng khác, ho nhẹ một tiếng nói: “Hôm nay Matthew tiên sinh là nhân vật chính, đương nhiên là nhìn anh ta.”

Trình Du không đồng ý với lý do thoái thác của cậu ta, cô ta hừ nhẹ một tiếng đuổi theo đoàn người.

Nửa ngày phiên dịch chấm dứt, Matthew tiên sinh mời Thư Ngọc đến dự ngọ yến (tiệc trưa). Thư Ngọc thấy trưởng trấn gật đầu mới nhận lời.

Ngọ yến đặc biệt tổ chức để tiếp đón vợ chồng Matthew, cùng dự tiệc là những nhân vật trong trấn có uy tín danh dự, thậm chí thương nhân ngoài trấn cũng đến đây.

Thư Ngọc về nhà thay chiếc sườn xám màu xanh nhạt mà ông chủ Chu đã tặng, cô búi tóc lên. Mặc dù không được lên bàn tiệc, nhưng tốt xấu đừng để thất lễ.

Khi Thư Ngọc xuống bậc thang thì bỗng dưng phát hiện có một chiếc xe đậu dưới tàng cây hoè cạnh nhà. Chiếc xe có rèm che ở dưới bóng cây, lẳng lặng chờ đợi con mồi của nó.

Thư Ngọc bất giác dừng lại bước chân. Xung quanh thật sự yên tĩnh, căn nhà vốn ở nơi vắng vẻ ít người, giờ phút này yên lặng như bình thường.

Cửa xe mở ra từ bên trong, Cô Mang mặc bộ âu phục phẳng phiu đi ra. Anh hướng về cô cười: “Đàm tiểu thư, tôi có vinh hạnh cùng cô đi dự ngọ yến không?”

Thư Ngọc không nói lời nào.

“Matthew đến Thanh Hà là vì tìm anh, anh đi một mình có vẻ không thích hợp lắm.” Anh nói.

Cô tức giận mở miệng: “Trình tiểu thư của anh nhất định rất vui lòng đi cùng anh, muốn tìm bạn gái thì mời cô ta đi.”

“Huh?” Anh cười vui vẻ: “Nếu mang theo vị đại tiểu thư kia, Matthew sẽ cho là anh có người phụ nữ khác bên ngoài.”

Cô không biết nên khóc hay nên cười, chẳng biết thiên kim Trình gia nghe nói như thế sẽ có cảm tưởng gì.

“Đàm tiểu thư, chúng ta muộn rồi.”

Cô đi về phía anh, cúi người ngồi vào trong xe.


Đã sửa bởi Yến My lúc 02.08.2013, 19:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: MysB
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Chloe2412, cloversmile08, HanXu, Hiền Doll, kimngangs, Sea Turtles, thuyeujijung, vothingoclan168 và 166 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.