Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Dụ tình: Lời mời của Boss thần bí - Ân Tầm

 
Có bài mới 28.06.2013, 21:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53800 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới [Hiện đại] Dụ tình: Lời mời của Boss thần bí - Ân Tầm - Điểm: 10
Dụ tình: Lời mời của Boss thần bí

Tác Gỉa: Ân Tầm

Thể loại: ngôn tình hiện đại, HE

Độ dài: chính văn ( 9 hồi+ đại kết cuộc ) + ngoại truyện

nguồn convert: Tangthuvien, Wenquba

Edit: tabbycat0405@kites.vn , vanhbui

Nguồn: Kites.vn

văn án

Dạ tiệc, cô – một người mới bước vào giới luật sư, chủ động dùng sắc dụ dỗ một gã thiếu niên, thành công nắm được chứng cứ, giành được thắng lợi cho đương sự trong một phiên tòa;

Bốn năm sau…

Cô trở thành luật sư trẻ tuổi nổi tiếng, cùng người bạn trai vàng luật sư thành một cặp khiến kẻ khác phải ước ao. Sắp tới ngày kết hôn, cô chấp nhận lời mời trở thành cố vấn pháp luật cho một gia tộc giàu có nổi danh toàn cầu. Thương giới mạo hiểm, sóng gió sòng bạc, nhưng tất thảy đều được cô khéo léo hóa giải, rốt cục gặp được vị thủ trưởng thần bí phía sau bức màn!

Dưới ánh đèn mờ, người đàn ông tao nhã ngang tàng như chim ưng, mang vẻ thành thục của dòng máu cao quý cùng sự sắc sảo không dung thứ, từng cử chỉ dù nhỏ nhất cũng làm cô sâu sắc cảm nhận được sự xa lạ và quyền uy không thể khống chế…

“Luật sư Lạc danh bất hư truyền, kế tiếp mời cô tìm kiếm một chứng cứ khác!” Nụ cười mang hàm ý sâu xa bên khóe môi hắn dần dần hạ xuống, “Một chứng cứ khác… chứng minh cô thật hèn hạ!”

Nụ cười trên môi cô trong nháy mắt trở nên cứng đờ…

Người đàn ông này, rốt cuộc là ai?

Câu chuyện hoàn toàn mới, nhân vật hoàn toàn mới, cuộc tình một chiều đặc sắc nhất, xuất phẩm mới của Ân Tầm hoàn toàn khác biệt!






Đã sửa bởi Yến My lúc 01.07.2013, 00:37, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Huang Ju, Lovelynight, Lãnh Di, Meoco, antunhi, chihiro217, chonus, huỳnh nga, quynh jolie, saoxoay, vuthungoc
Có bài mới 30.06.2013, 14:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53800 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Dụ tình: Lời mời của Boss thần bí - An Tầm - Điểm: 12
Q.1 - Chương 1: Dụ tình ( 1 )

Có người từng nói, sự dụ hoặc đến cực điểm chính là thứ độc dược trí mạng đối với những người đang yêu. Giống như những kẻ nghiện ma tuý, biết rõ tình yêu có độc nhưng vẫn lao vào, hết lần này tới lần khác chịu tổn thương tới cực điểm. Trái tim tan nát vẫn ôm lấy ảo tưởng tình yêu có thể phá tan giới hạn cuối cùng của sự dụ hoặc cực hạn…

***

Macao, Trung Quốc

Khách sạn Grand Lisboa, dạ tiệc lúc 10h…

Sự huyền ảo của màn đêm dưới ánh đèn neon rực rỡ sắc màu lại càng thêm phần xa hoa. Trong phòng tiệc tráng lệ của khách sạn, rất nhiều nhân vật nổi tiếng cùng với các mỹ nhân xinh đẹp khẽ mỉm cười đưa tình. Dàn nhạc ưu nhã đang diễn tấu, tiếng vĩ cầm du dương êm dịu như mặt nước phẳng lặng quanh quẩn tới từng góc nhỏ của khách sạn tráng lệ.  

Vang đỏ sóng sánh ánh lên sắc màu quyến rũ, rượu sâm banh rót tràn ly…

Trên tầng hai, một cô gái thanh nhã nhẹ nhàng dựa trên sofa, tay vịn lên lan can ánh vàng rực rỡ, nhìn thẳng xuống phòng tiệc xa hoa bên dưới, quan sát tất thảy mọi chuyện phát sinh. Chất lỏng trong suốt trong ly ánh lên trên những ngón tay trắng mịn, mái tóc đen dài hơi che khuất khuôn mặt xinh đẹp. Bộ váy dạ tiệc đơn giản vương vấn những lọn tóc mềm mại, nhưng trong đôi mắt trong veo xinh đẹp kia lại mang vẻ ngây thơ có chút không phù hợp với không khí bữa tiệc này.

"Lạc Tranh, có thấy người thiếu niên bên kia không?" Ngồi đối diện cô gái là một người phụ nữ lớn tuổi hơn một chút, ăn mặc rất sang trọng, những móng tay sơn đỏ kẹp lấy một điếu thuốc lá thật dài dành cho phụ nữ, hơi bĩu môi hướng xuống tầng dưới.

Lạc Tranh khẽ nhấp một ngụm vang đỏ trong ly, cố gắng khiến bản thân mình phù hợp với không khí nơi này, ánh mắt thanh nhã có chút thản nhiên nhìn về phía phòng tiệc dưới lầu…

Người thiếu niên kia ước chừng mười bảy, mười tám tuổi. Tuy không nhìn rõ tướng mạo lắm nhưng bóng dáng cao lớn của hắn lộ rõ vẻ cao quý. Hắn hơi nghiêng người, bộ lễ phục vừa vặn khéo léo tôn lên từng đường cong thân thể. Hắn đang trò chuyện khá vui vẻ với một người đẹp, mặc kệ cánh tay nhiệt tình của người đẹp kia tuỳ ý khoác lên cổ hắn. Chẳng bao lâu, người thiếu niên kia hơi cúi xuống, thì thầm gì đó bên tai người đẹp khiến cô ta bưng miệng cười, liền đó mặc cho người thiếu niên kia vòng tay ôm eo cô ta đi về phía cuối phòng tiệc.

"Một tên công tử ăn chơi trác táng điển hình." Người phụ nữ hừ nhẹ một tiếng, nhìn về Lạc Tranh ở phía đối diện, “Tìm cách khiến hắn chú ý đi, chỉ có vậy cô mới có cơ hội nắm được chứng cứ xác thực có lợi cho thân chủ của mình.”

Lạc Tranh đặt ly rượu xuống, trong mắt ánh lên chút lưỡng lự. Một lúc lâu sau mới than nhẹ, “Chị Tề Lê, phiên toàn này nắm chắc mấy phần thắng?”

"Chỉ cần lấy được cuốn băng ghi hình trong tay hắn, đã nắm chắc 9 phần thắng rồi! Lạc Tranh, đây chính là phiên toà đầu tiên của cô khi bước chân vào giới luật sư này. Nếu giành thắng lợi thì con đường sau này của cô sẽ ngày càng thuận lợi.” Tề Lê gạt tàn thuốc vào gạt tàn, nói tiếp, “Cô thử nghĩ xem, thân chủ của cô mới mười bảy tuổi đã bị mấy tên công tử nhà giàu kia cưỡng bức. Mọi người trong gia đình cô ta đều đặt hết hy vọng vào cô, đừng để họ phải thất vọng.”

Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào rượu vang đỏ đang khẽ dao động trong ly, cúi đầu nói nhỏ, “Thành thực mà nói, phiên toà này là do tiền bối Húc Khiên nhận, tôi chỉ là trợ lý của anh ấy mà thôi.”

"Chính vì thế, cô mới càng phải giúp cậu ta.” Tề Lê cười cười, “Tôi biết cô thầm mến Húc Khiên, nếu như cậu ta biết chứng cứ trọng yếu này do cô giúp cậu ta tìm được, cậu ta nhất định sẽ nhìn cô bằng con mắt khác. Đêm nay chính là một cơ hội tốt.”

Tề Lê là luật sư rất có địa vị trong văn phòng luật, chuyên phụ trách các vụ kiện đòi ly hôn. Cô ta tốt nghiệp trường luật cùng khoá với Ôn Húc Khiên, còn Lạc Tranh là đàn em ít tuổi hơn bọn họ mấy khoá, lúc vừa mới tốt nghiệp liền đến văn phòng làm trợ lý cho Ôn Húc Khiên chỉ bởi một nguyên nhân rất đơn giản, nàng thích học trưởng Ôn Húc Khiên.

Lạc Tranh khẽ nhấp chút rượu, thản nhiên nói, “Nếu trong lòng anh ấy có tôi, thì cho dù tôi không làm gì đi nữa cũng vẫn khiến anh ấy chú ý. Còn nếu trong lòng anh ấy không có tôi, thì cho dù tôi có làm nhiều cỡ nào cũng vô dụng.”

"Cô đó, thực đúng là học luật nhiều quá đến ngốc rồi. Thật không biết nên nói cô quá lý trí hay quá thiếu kinh nghiệm. Đàn ông họ chỉ muốn trao đổi “thứ đó” mà thôi, cô hiểu không? Tề Lê lại châm điếu thuốc khác, khẽ nhả ra một vòng khói khá điệu nghệ.

"Ok, trao đổi." Lạc Tranh cười nhẹ, đứng dậy.

"Đi đâu vậy?"

"Đến chỗ đàn ông thích trao đổi, nếu không làm sao lấy được chứng cớ?" Lạc Tranh cầm lấy ví, quay đầu lại nhìn Tề Lê, "Chị xác định hắn chỉ là một tên phá gia chi tử, sẽ không có phiền phức gì chứ?”

"Đương nhiên." Tề Lê gật đầu.

Lạc Tranh hít sâu một hơi, chậm rãi đi xuống phòng tiệc tầng dưới…

Cánh cửa chỗ khúc quanh ở hành lang khép hờ không ngăn nổi tiếng rên rỉ yêu kiều từ bên trong phát ra. Que khe cửa, có thể thấy rõ ràng một đôi nam nữ đang dây dưa bên trong. Người đàn ông, không đúng, phải gọi là người thiếu niên kia, chỉ thấy bóng lưng của hắn hướng ra ngoài, xem ra hắn đang nỗ lực chuyển động trên thân hình cô gái phong tình vạn chủng quần áo đã sớm lộn xộn kia. Hai chân thon dài của cô ta như rắn nước quấn chặt lấy thắt lưng của thiếu niên kia.

Phía sau cửa, Lạc Tranh khẽ cười đầy khinh miệt, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, cũng chưa đi vào, ngược lại đứng dựa bên cạnh cửa, khẽ nhấp chút vang đỏ trong ly, vừa nhìn đôi nam nữ đang kích tình trước mặt như thể đang xem kịch.

Tiếng động lạ phía ngoài khiến cô gái kia hoảng sợ hét lên như thể gặp quỷ, vội vàng đấy thiếu niên kia ra, cuống cuồng chỉnh sửa lại quần áo. Thiếu niên kia đứng dậy, liếc mắt nhìn thấy nụ cười lấp lánh của Lạc Tranh phản chiếu qua ly rượu có vẻ hơi giật mình nhưng rất nhanh khôi phục sự bình tĩnh. Tuy nhiên, trong suốt quá trình sửa sang lại trang phục không hề rời mắt khỏi gương mặt Lạc Tranh.

Ánh trăng cùng ánh đèn trên tường giao hoà khiến tướng mạo người thiếu niên kia hiện lên rõ ràng trước mắt Lạc Tranh. Không kể tới vóc người cao lớn anh tuấn của hắn, mái tóc đen nhánh có vài lọn hơi che khuất đôi mắt đẹp, toả ra ánh nhìn vô cùng ôn nhu, sống mũi cao thẳng mang theo chút vẻ xa cách, khiến người khác không dám tới gần nhưng vẫn toát lên sự dụ hoặc chết người.

Lạc Tranh chỉ hờ hững liếc nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, đôi mắt lonh lanh như nước mùa xuân không hề tỏ ra tránh né, nhẹ nhàng chớp chớp, đôi môi đỏ mọng khẽ nhấp một ngụm vang đỏ, bờ môi vương chút rượu càng ánh lên sự căng mọng cùng thơm ngát như quả đào mật.

Thiếu niên khẽ nhếch môi, rõ ràng đem toàn bộ sự chú ý đặt vào cô gái vừa đột ngột xuất hiện.

Lạc Tranh hơi ngửa cổ, đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, ngón tay thon dài khẽ buông lỏng, chiếc ly trong suốt liền rơi xuống tấm thảm xa hoa. Nhưng nàng chỉ nhìn về phía thiếu niên kia nở một nụ cười dịu dàng, sau đó lưu lại trong ánh mắt hắn một bóng lưng xinh đẹp.

***

Ánh đèn dưới bãi đậu xe ngầm hắt lên bóng Lạc Tranh đổ dài trên mặt đất. Tiếng giày cao gót ưu nhã ngưng bặt trước một chiếc xe thể thao có màu sắc hơi chói mắt. Xác định rõ bóng dáng thiếu niên kia đang theo sát phía sau, ánh mắt nàng có chút hoang mang.  

Quả nhiên khi Lạc Tranh vừa muốn đi qua chiếc xe thể thao, sau lưng liền bị một sức mạnh to lớn khống chế. Cánh tay người thiếu niên kia hệt như một chiếc kìm sắt, siết chặt eo nhỏ của nàng, kéo mạnh vào trong lòng hắn.

Lạc Tranh khẽ nhếch môi cười, liền đó xoay người lại, ngẩng đầu, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt người thiếu niên kia. Nhưng khi khuôn mặt hắn sát lại gần nàng, trong lòng Lạc Tranh bất giác dâng lên một cảm giác bất an không thể lý giải…
Chương 2: Dụ tình ( 2 )
Lạc Tranh lần đầu tiên nhìn thấy một người đàn ông có diện mạo còn đẹp hơn cả phụ nữ. A, không đúng, chính xác phải gọi hắn là thiếu niên. Ở khoảng cách gần như vậy nàng mới sợ hãi than thầm, thì ra diện mạo con người cũng có thể tinh tế đến vậy.

Ẩn dưới những sợi tóc dày rậm là cặp mắt hẹp dài của hắn đang loé lên tia đùa bỡn. Khoé miệng đẹp đẽ nhìn gần không có lấy chút tỳ vết, hơi cong lên để lộ một nụ cười quỷ mị như thể hài lòng vì đã bắt được con mồi, toàn thân toát lên vẻ kiêu ngạo của kẻ đi săn. Có điều, xương cốt của hắn rất rắn chắc, chỉ mới mười mấy tuổi mà đã cao hơn nàng hẳn một cái đầu, so với bạn bè cùng lứa có vẻ chín chắn hơn rất nhiều, chỉ có mùi hương trái cây thoang thoảng trên người hắn mới khiến người ta nhớ rõ hắn vẫn là một thiếu niên.

Trong lòng Lạc Tranh có chút không được tự nhiên. Nếu muốn nắm được chứng cứ có lợi thì có rất nhiều phương thức, không nhất thiết phải chọn cách này. Gót giày hơi chếch đi một chút, vừa muốn mở miệng lại nghe thấy người thiếu niên kia kề tai nàng nói nhỏ…

"Tiểu thư, gọi em thế nào đây?" Tiếng nói rất êm tai, giống như không khí trong lành nơi rừng rậm, toát ra sự thoải mái khó tả.

Lạc Tranh hơi run lên, giống như bị tiếng nói của hắn mê hoặc, một lúc sau mới ổn định lại tâm tình, nhẹ nhàng cười một tiếng, để lộ lúm đồng tiền vô cùng mị hoặc…

"Cô gái vừa rồi cậu cũng không có nhớ tên?" Nàng thông minh đáp lại. Kẻ ăn chơi trác táng như hắn, đương nhiên sẽ không nhớ tên những phụ nữ mà hắn từng trăng gió. Câu trả lời của nàng không để lại chút đầu mối nào, tránh được rất nhiều phiền phức về sau.

Quả nhiên, thiếu niên kia khẽ cười, "Em rất thông minh."

"Cậu thích thì tốt rồi..." Lạc Tranh nở nụ cười rất hàm ý, lộ ra hàm răng trắng bóng.

Vẻ đùa cợt trong ánh mắt thiếu niên kia nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc. Gương mặt đẹp trai của hắn khẽ sát lại gần nàng, hít thật sâu mùi thơm trên người nàng, cất giọng nói vô cùng dễ nghe, trầm thấp lại mơ hồ có chút ám muội, “Có ai từng nói với em rằng, nụ cười của em rất mê người, mùi hương trên cơ thể rất cám dỗ hay chưa?”

"Có…" Lạc Tranh cố ý kéo dài giọng mình, nghe qua có chút lười biếng, vươn ngón tay thon dài nhẹ nhàng vẽ loạn trên ngực hắn, vẻ mặt tươi cười lộ rõ nét kiều mị lại vô cùng dịu dàng, “Không phải là cậu đâu.”

Thiếu niên kia giữ lại bàn tay nhỏ bé không an phận của nàng, trầm giọng nói, “Vậy em có tin, người ta sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên không?”

"Cậu sẽ như vậy sao?" Lạc Tranh cười nhẹ.

"Trước kia thì không, nhưng hiện tại thì có. Tôi nghĩ, tôi đã bị em làm cho mê mẩn rồi."

Lạc Tranh nhếch môi, nhìn thấy vẻ ám muội trong mắt thiếu niên kia, khẽ nói, “Cậu rất biết cách ăn nói…”

Thiếu niên kia cười, không nói thêm gì, cúi đầu nhẹ hôn lên trán nàng. Nụ hôn kéo dài xuống sống mũi cao thẳng, vừa muốn xâm chiếm đôi môi anh đào liền bị ngón tay mảnh khảnh ngăn lại.

"Cứ coi như là yêu từ cái nhìn đầu tiên thì tôi cũng không muốn biểu diễn cho những người khác xem đâu.” Lạc Tranh cười, chỉ về phía camera cách đó không xa.

Thiếu niên kia hiểu ra, gương mặt tinh tế hơi sát lại bên tai nàng, khẽ nở nụ cười trầm thấp mang theo ý vô cùng vui vẻ, “Vậy…chúng ta đổi chỗ khác, được chứ?”

Lạc Tranh cảm thấy hơi căng thẳng nhưng vẫn cố nén sự khẩn trương trong lòng, khẽ cười, “Cậu muốn đổi đi đâu?”

Đôi môi tà mị của thiếu niên kia khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ quỷ dị, nhẹ nhàng thổi hơi nóng bên tai nàng, “Ở trong xe, được chứ?”

Lạc Tranh sững người, còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng cửa xe mở ra, liền sau đó, cả người nàng bị thiếu niên kia đẩy mạnh xuống ghế sau…

Lạc Tranh lần đầu tiên tiếp xúc ở khoảng cách gần với một chiếc xe thể thao cao cấp thế này. Đây là chiếc Saleen S7 Twin Turbo đã được nâng cấp, là loại xe thể thao được sản  xuất với số lượng hạn chế, được cả thế giới công nhận là chiếc xe có tốc độ nhanh nhất. Chiếc xe này, Lạc Tranh mới chỉ được nhìn trên tạp chí mà thôi. Thân xe được làm từ sợi cacbon hoạt tính, hệ thống thông gió hai bên thân xe được thiết kế theo kiểu mang cá, đường cong trên thân xe được kéo dài và mở rộng hơn về phía sau khiến người ta nhìn vào có cảm giác từng đường nét của nó đều vô cùng mạnh mẽ. Bộ cửa xe là loại cửa cắt kéo, khi mở được nâng lên phía trên khiến thoạt nhìn vào chiếc xe giống như một con tàu vũ trụ từ sao Hoả đáp xuống Trái đất.

Khi cả người Lạc Tranh ngã vào trong xe, nàng mới phát hiện ra ghế xe được thiết kế theo kết cấu bất đối xứng. Ghế lái có sáu nút tròn cùng với cần số tự động, thiết kế rất phù hợp với thân hình đàn ông cao lớn. Nội thất trong xe cùng ghế ngồi được bọc da thật, là da trâu cùng da sơn dương loại cao cấp nhất. Hệ thống điều hoà, cửa kính điều khiển bằng hệ thống điện, điều khiển đóng mở từ xa. Kính chắn gió trước mặt với cần gạt nước tự động điều chỉnh khi trời mưa. Tay lái cũng được bọc da thật, cùng với hệ thống dàn âm thanh AM/FM/CD/DVD/TV cao cấp… tất cả chỉ có thể dùng từ xa hoa để hình dung.

Nhưng sự chú ý của Lạc Tranh không chỉ dừng lại ở mức độ xa hoa của chiếc xe. Ánh mắt nàng đảo nhanh nhìn quét qua một lượt toàn bộ bên trong. Tề Lê đã phái người điều tra ra, cuộn băng ghi hình vụ thân chủ của nàng bị mấy tên ăn chơi trác táng này cưỡng bức được để ở trên xe, nhưng mà không biết hắn cất nó ở chỗ nào?

Mải nghĩ ngợi, Lạc Tranh chỉ cảm thấy cả người bị đè xuống, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào ánh mắt như cười như không của thiếu niên kia, khuôn mặt đẹp toả ra mùi hương trái cây dịu ngọt đang bao phủ lấy nàng...

"Em rất bình tĩnh." Thanh âm của hắn tràn ngập sự dịu dàng, nhìn thấy ánh mắt nàng không gợn chút sợ hãi, cúi đầu cười khẽ.

"Tôi chẳng có lý do gì để hoảng sợ cả." Lạc Tranh bị hắn đè xuống, cũng không vội vã thoát ra, không gian trong xe tuy lớn, nhưng cũng không đủ lớn đến mức nàng có thể trốn chạy, cho nên chẳng thà duy trì vẻ lạnh lùng, bình tĩnh cùng tỉnh táo còn có tác dụng hơn.

Thiếu niên kia khẽ cười, để lộ hàng răng đều đặn thẳng tắp và sáng trắng như vầng trăng trên trời, “Em biết không, chiếc xe đã qua nâng cấp này trên toàn thế giới chỉ có một chiếc duy nhất. Mọi phụ nữ nhìn thấy nó đều sẽ mê mẩn đến phát cuồng, nhưng em lại cực kỳ bình tĩnh. Chẳng lẽ, em thực sự cho rằng tôi sẽ không làm gì em sao?”

Lạc Tranh khẽ cười, "Thứ nhất, tôi không mấy hiểu về xe cộ, cho nên chiếc xe này tôi chỉ có thể thấy là nó rất đáng giá, nhưng cũng chẳng cách nào biết được giá trị thực của nó. Thứ hai, từ trong ánh mắt cậu, tôi có thể nhìn rõ ham muốn của cậu.”

"Bảo bối..." Thiếu niên mỉm cười thì thầm, "Cho phép tôi gọi em như thế. Em là người phụ nữ lạnh lùng, bình tĩnh và thông minh nhất mà tôi từng gặp. Giờ tôi hối hận rồi.”

"Hối hận?" Lạc Tranh nhè nhẹ chớp mi, nàng biết trên mặt mình phải thể hiện thần tình thế nào mới có được vẻ quyến rũ.

Thiếu niên cúi đầu xuống, cánh môi tà mị nhẹ nhàng áp lên đôi môi căng mọng của nàng, “Tôi thích phụ nữ thông minh, so với ở trong xe, tôi thích ở trong phòng tổng thống của khách sạn mà…chiếm đoạt em hơn.”

Lời nói vô cùng ám muội cùng ngôn từ tao nhã thốt ra từ miệng hắn khiến Lạc Tranh bất giác hoảng hốt, thậm chí trong mắt nàng còn có chút nghi ngờ. Một thiếu niên tao nhã như vậy, sao có thể đi cưỡng bức một thiếu nữ xa lạ cơ chứ?

"Bảo bối, em đang nghĩ gì vậy?" Thiếu niên chăm chú nhìn nàng.

"Đang suy nghĩ..." Lạc Tranh liếc mắt nhìn, liền sau đó vòng tay quấn quanh cổ hắn, nhẹ nhàng nói, “Cậu…sẽ chiếm đoạt tôi như thế nào?”

Nàng không có nhiều thời gian để lãng phí trên người hắn, phải hành động thật mau lẹ. Tìm được chứng cứ rồi còn phải thức thâu đêm để lập hồ sơ trình lên toà án.

Thiếu niên nở nụ cười, cúi đầu xuống...

Từng nụ hôn tinh tế rơi lên môi, lên cổ Lạc Tranh… Thiếu niên kia còn đang say mê trong mùi thơm cơ thể nàng không hề chú ý đến Lạc Tranh đã nâng tay lên, ngay sau đó…

Một cú đập hung bạo giáng xuống!

Thiếu niên kêu lên một tiếng đau đớn, mất đi tri giác.

Lạc Tranh lập tức ngồi dậy, thở hổn hển từng hồi. Có trời biết, nàng chỉ biết có một chiêu này, nếu như đánh xuống mà không làm thiếu niên kia ngất đi thì xem như nàng hoàn toàn xong đời…

Việc không thể chậm trễ thêm, Lạc Tranh vội bắt đầu lật tung mọi ngõ ngách trong xe, cuối cùng tại một ngăn để đồ linh tinh, nàng tìm thấy một cuộn băng ghi hình. Không một chút chần chừ, liền bỏ vào trong ví.

Lạc Tranh sửa sang lại quần áo hơi có chút lộn xộn, liếc nhìn thiếu niên đang hôn mê bất tỉnh kia, vội vàng rời khỏi hiện trường.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Lovelynight, antunhi, chihiro217, chonus, haeun, vuthungoc
Có bài mới 30.06.2013, 14:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53800 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Dụ tình: Lời mời của Boss thần bí - An Tầm - Điểm: 12
Chương 1: Nữ luật sư xinh đẹp

Người đàn ông vẫn không hề nhìn vào tập tài liệu, chỉ hơi khẽ hất chiếc cằm kiêu ngạo lên.

"Húc Doanh?" Tiếng nói trầm thấp thản nhiên cất lên nhưng lại lộ ra sự thâm thuý ẩn chứa.

Trợ lý vội vàng nói: "Văn phòng luật sư Húc Doanh rất nổi tiếng ở Hongkong. Mới xuất hiện ở Hongkong vài năm trở lại đây, nhưng mà luật sư của văn phòng thường xuyên tiếp nhận các án kiện quốc tế.” Nói tới đây, người trợ lý dè dặt nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh, thấp giọng nói, “Người lập nên Húc Doanh là Ôn Húc Khiên. Ngài Louis, không biết ngài còn nhớ người này hay không?”

"Ôn Húc Khiên?" Hàng lông mày rậm của người đàn ông khẽ cau lại, vẻ suy tư. Một giây sau, khoé môi cong lên một nụ cười thâm thuý khó hiểu, “Đã lâu không gặp!”

"Ý của ngài là..." Trợ lý không cách nào đoán được ý nghĩ của hắn.

"Lái xe!" Tiếng nói trầm thấp mang tính mệnh lệnh cất lên, vẻ tà mị bên môi càng đậm hơn.

"Vâng, ngài Louis."

Xe nghênh ngang rời đi, chỉ để lại luật sư bên nguyên vẻ mặt lúng túng, quay mặt lại liền nhìn thấy Lạc Tranh cách đó không xa đang bước tới. Hắn căm phẫn tiến lên…

"Lạc luật sư, xin dừng bước!"

Đang nghe trợ lý Khả Khả sắp xếp lịch làm việc, Lạc Tranh nghe vậy liền dừng lại, khẽ quay đầu, vài cánh hoa đào rơi xuống trước mặt nàng, nhẹ nhàng nhảy múa dưới ánh mặt trời, khẽ xoay tròn rơi dưới chân nàng, đẹp không tả xiết.

Đem tài liệu trong tay giao cho trợ lý Khả Khả xong, nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, "Hoá ra là KET tiên sinh, phiên toà đã kết thúc, không biết anh có gì chỉ giáo?"

Trong mắt luật sư bên nguyên tựa như muốn bốc lửa, lạnh lùng nói, “Tôi nào dám nói đến hai chữ chỉ giáo, chẳng qua có một câu muốn nhắc nhở Lạc luật sư.”

"A? Mời nói!" Khoé môi Lạc Tranh thấp thoáng một nụ cười nhạt.

"Tôi biết rõ Lạc luật sư trên toà mọi việc đều thuận lợi, nhưng là cô nên nhớ kỹ, không phải vụ án nào cũng có thể tiếp nhận. Chẳng lẽ trong mắt Lạc luật sư chỉ có tiền? Vì tiền thậm chí có thể bóp méo sự thật, khiến người tốt phải chịu oan uổng.”

"KET tiên sinh nói quá lời, Lạc Tranh tôi chẳng qua chỉ là một luật sư nho nhỏ mà thôi, cho nên sẽ xem trọng lợi ích, nhưng mà…” Lạc Tranh đổi giọng, nụ cười trong mắt ánh lên một tia sắc sảo, “KET tiên sinh làm sao biết tôi nhất định sẽ đổ oan cho người tốt? Vừa rồi toà đã tuyên án, chẳng lẽ KET tiên sinh lại hoài nghi với phán đoán của quan toà?”

"Tôi đương nhiên sẽ không hoài nghi quyết định của quan toà, chỉ là có chút chứng cứ chắc là do Lạc luật sư đã tận lực an bài?” Luật sư bên nguyên vừa nghĩ lại một màn vừa rồi trên toà, lại tức giận không thôi. Thua trong tay một người phụ nữ, việc này khiến hắn không biết để mặt mũi ở nơi nào?”

Lạc Tranh cười khẽ, "Tôi chỉ biết ăn ngay nói thật thì sao có thể nguỵ tạo chứng cứ được đây? KET tiên sinh nói như vậy thì hoá ra bồi thẩm đoàn kia toàn những người mù cả sao?”

"Cô…” Luật sư bên nguyên tức đến run người, "Đó là do cô giỏi quỷ biện! Có người nào không biết Lạc Tranh cô có bản lãnh đem người chết nói thành người sống.”

"Nếu như đây là lời tán thưởng của anh, tôi xin nhận. Nhưng tôi cũng tốt bụng khuyên KET tiên sinh một câu, “Lời nói vô căn cứ tốt nhất hãy nói ít đi một chút, nếu không để bị kết tội phỉ báng thì sẽ chẳng hay ho chút nào đâu. Khả Khả, chúng ta đi!”. Nói xong, nàng cũng không buồn quay đầu lại, liền rời đi.

Trợ lý Khả Khả liền theo sát phía sau.

Một trận gió thổi tới, cánh hoa đào bay rợp trời, khẽ che đi ánh mặt trời, rơi lả tả sau lưng Lạc Tranh…

"Cô, cô…” luật sư bên nguyên bị chọc giận gần chết.

Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng

Chương 1 - Phần 4: Nữ luật sư xinh đẹp



Trên độ cao mười nghìn thước, máy bay khuất trong tầng mây.

Văn phòng luật sư Húc Doanh nằm trong khu vực phồn hoa bậc nhất Hongkong, bốn phía các cao ốc mọc lên san sát. Ánh mặt trời chiếu lên cửa kính, phản xạ lại ánh sáng chói loá.

Thang máy cao tốc chạy thẳng lên tầng 39, tiếng giày cao gót thanh nhã của Lạc Tranh tiến vào văn phòng, trợ lý đi bên cạnh báo cáo công việc.

"Cuộc hẹn ngày mai vẫn chưa được xác nhận, có gì khó khăn sao?"

"Lạc luật sư, tôi biết. Thực xin lỗi, sáng nay tôi đã xác nhận qua, nhưng là…”

"Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào. Tóm lại phải giải quyết chuyện này nhanh một chút, còn nữa…” Lạc Tranh vừa đi về phía phòng làm việc, vừa lấy tay day day thái dương, “Thông báo cho tổ nhân chứng 303 bên kia, nhân chứng có liên quan tới vụ kiện không dùng được. Tôi muốn nhân chứng phải là người ăn nói lưu loát, ít nhất sẽ không bị doạ cho chân tay mềm nhũn lúc ở trên toà. Trả lời Mike tiên sinh, tôi sẽ tham dự hôn lễ của anh ta, nhưng tôi muốn tài xế tới đón trong vòng 15 phút nữa. Còn nữa, gọi đến đài truyền hình, nói với họ tôi sẽ không tham gia bất cứ tiết mục nào. 1h30 chiều gọi điện tới cửa hàng trang sức, lựa chọn một món quà thích hợp tặng cho khách hàng. Còn nữa, lập tức mang hồ sơ vụ kiện tới cho tôi.”

Trợ lý Khả Khả vừa đi theo bên cạnh vừa nhanh chóng ghi chép lại. Tất cả luật sư ở văn phòng đều biết, làm trợ lý cho Lạc Tranh vô cùng cực khổ, tốc độ nói chuyện của nàng luôn rất nhanh, hơn nữa chuyện đã nói sẽ không bao giờ nhắc lại. Cho nên, trợ lý có thể làm việc bên cạnh Lạc Tranh thường là tinh anh trong số những tinh anh.

"Lạc luật sư" ...

"Lạc luật sư" ...

Những nhân viên đang làm việc cũng rối rít đứng dậy, kính trọng chào hỏi.

Lạc Tranh gật đầu, đi vào phòng làm việc, "Việc cuối cùng là, hai giờ nữa Ôn tiên sinh sẽ xuống máy bay, nhớ nhắc tôi, tôi muốn tự mình đi đón. Đây là cái gì?” Sau một hồi dặn dò, Lạc Tranh nhìn thấy một hộp quà tinh xảo đặt trên bàn làm việc, khẽ nhíu mày, mỉm cười hỏi.

Trợ lý Khả Khả ngẩn người, thư ký gõ cửa đi đến, vừa cười vừa nói: "Lạc luật sư, đây là món quà hôm nay vừa đưa tới, nói là tặng cho cô."

Lạc Tranh cũng chẳng hề ngạc nhiên. Kể từ khi nàng trở thành luật sư, quà tặng lớn nhỏ dường như đã chất đầy cả phòng làm việc, nhưng nhiều nhất vẫn là hoa tươi, bởi vì đàn ông theo đuổi nàng thực sự quá nhiều.

Trợ lý Khả Khả tiến lên, mở hộp quà ra, mới chỉ khẽ mở một chút, đột nhiên kinh hô thành tiếng, đủ thu hút hết thảy sự chú ý của tất cả luật sư trong văn phòng. Tay cô run lên, cả hộp quà rơi trên sàn, đồ bên trong văng ra tung toé.

Không ngờ trong hộp là chuột chết máu chảy đầm đìa, lại còn có một tờ giấy viết đặc kín những rời nguyền rủa.

Thư ký sớm đã bị doạ đến mặt mày tái nhợt.

Lạc Tranh thấy thế, trên mặt không chút biểu cảm, chỉ là cầm lấy dụng cụ quét dọn, thản nhiên nói, “Không cần ngạc nhiên, loại chuyện kiểu này mọi người có thấy cũng đừng nên lấy làm lạ.”

Có người yêu thích Lạc Tranh thì đương nhiên cũng có khối người hận nàng. Nàng từng giúp đỡ khá nhiều thân chủ thắng lợi trong các vụ kiện thương nghiệp, cho nên đương nhiên sẽ đắc tội với bên kia. Nhận được quà tặng kiểu này chỉ là nguy hiểm cỏn con, nghiêm trọng hơn có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

"Lạc…Lạc luật sư, hay là để tôi quét dọn đi..." Thư ký tiến lên, nơm nớp lo sợ nói.

"Thôi, cô trở về chỗ ngồi mà trấn tĩnh lại đi." Lạc Tranh nhẹ nhàng nói.

Tuy trong công việc, Lạc Tranh nổi tiếng là sắc bén và nhạy cảm, cũng rất mạnh mẽ, thẳng thắn. Nhưng mà trước giờ nàng luôn phân biệt công tư rõ ràng, ngoài lúc làm việc cũng rất hoà đồng với mọi người, không chút kiêu ngạo. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến nàng chiếm được cảm tình của đông đảo đồng nghiệp.

Khi Lạc Tranh khẽ thở dài quét dọn, một bàn tay đàn ông nhẹ nhàng đặt lên bàn tay nhỏ bé của nàng, ánh sáng từ đôi giày da phản chiếu trong mắt, cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng cười nhẹ…

"Để cho anh đi, con gái không thích hợp làm những chuyện như vậy."
Chương 2: Nguy cơ ập xuống
Màn đêm buông xuống, ánh sáng rực rỡ của những vì sao trên trời cũng tỏ ra thua kém ánh đèn neon của thành phố hoa lệ. Bên cạnh cửa sổ sát đất, Lạc Tranh mặc một bộ y phục màu trắng ngồi thoải mái trên sofa, khóe môi lấp lánh nụ cười.

“Em không biết anh lại về Hongkong sớm vậy, lúc chiều em đang định chuẩn bị xe đi đón cơ.” Nàng hướng về người đàn ông phía đối diện, khuôn mặt ôn nhu toát lên dáng vẻ thư sinh. Đó chính là người thành lập nên văn phòng luật Húc Doanh - Ôn Húc Khiên, là đàn anh mà Lạc Tranh thầm mến 4 năm qua. Khi anh ta mở ra văn phòng luật năm đó, hai người bọn họ cuối cùng cũng nắm tay nhau, trở thành một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ trong giới luật sư.

Nếu như nói Lạc Tranh là một đóa hoa anh túc mỹ lệ thì Ôn Húc Khiên tựa như đất đai và nguồn nước nuôi dưỡng đóa hoa anh túc này. Tính tình anh cũng hệt như dòng họ anh đang mang, vô cùng ôn hòa phù hợp với dáng vẻ lịch sự, nho nhã. Húc Khiên đối với người khác luôn khiêm tốn, giữ lễ nghĩa, hơn nữa tướng mạo cũng không tệ, có đầy đủ khí chất phong độ của một trí thức. Bất kỳ ai cũng sẽ không dám nghĩ đến chuyện dây dưa gây chuyện với một luật sư danh tiếng như vậy.

Lạc Tranh cùng Ôn Húc Khiên tựa như lửa nóng với dòng nước ấm. Có đôi khi Lạc Tranh còn cho rằng, Ôn Húc Khiên thích hợp làm một vị quan toà hơn là làm luật sư. Nhưng khi anh ở trên tòa cũng có sức thu hút rất riêng, chỉ là không giống như Lạc Tranh, mạnh mẽ tấn công phá vỡ phòng tuyến của đối phương mà thôi.

"Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ." Ôn Húc Khiên vẫn luôn là một người đàn ông chu đáo như vậy. Không những thế, anh còn luôn chủ động tạo ra sự lãng mạn. Đối với những việc như vậy, Lạc Tranh luôn tỏ ra kém hơn, mặc dù nàng là phái nữ nhưng đối với những chuyện lãng mạn kiểu này lại hoàn toàn mù tịt.

Lạc Tranh khẽ nhấp một chút vang đỏ, không nói gì. Nàng vốn là một cô gái dám yêu dám hận, chỉ là đối với chuyện tình yêu thì lại không biết nên mở miệng thế nào.

Ôn Húc Khiên chăm chú nhìn nàng, lấy từ trong cặp tài liệu ra hai chiếc vé máy bay, đưa tới trước mặt nàng.

"Đây là..." Lạc Tranh có đôi chút khó hiểu nhìn anh."Tranh Tranh, không phải em từng nói muốn đi Australia lặn biển ngắm san hô sao? Anh đã đặc biệt đặt vé rồi, chúng ta có thể qua đó nghỉ ngơi thật thoải mái.” Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng nói.

Lạc Tranh hơi ngẩn người, "Ngày kia đã bay sao? Húc Khiên, em không thể thu xếp mọi thứ nhanh như vậy được. Anh cũng biết tuy vụ kiện quốc tế với bên Pháp kia chúng ta đã thắng, nhưng mà còn rất nhiều việc vẫn phải xử lý, bây giờ sao có thể đi nghỉ?”

Ôn Húc Khiên khẽ chớp mắt, có vẻ muốn nói gì đó lại thôi.

Lạc Tranh vẫn là người rất nhạy cảm, ánh mắt tinh anh luôn giỏi nhìn thấu lòng người, thấy thế liền thử dò xét, “Húc Khiên, đã xảy ra chuyện gì?”

Ôn Húc Khiên khẽ nở nụ cười khổ, "Tranh Tranh, đúng là cái gì cũng không thể gạt được em." Khẽ thở dài nói, "Thật ra anh đã thua kiện ở phiên tòa bên đại lục rồi."

Lạc Tranh hơi giật mình, nhưng một giây sau liền cười, "Nếu đã lên tòa, dĩ nhiên sẽ có thắng có thua. Húc Khiên, không sao đâu.”

"Tranh Tranh, em không cần an ủi anh. Có lẽ anh thật sự không thích hợp làm luật sư." Ôn Húc Khiên khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút miễn cưỡng.

"Nói bậy, trong giới luật sư có ai không biết cái tên Ôn Húc Khiên chứ? Anh là luật sư có đẳng cấp, sao có thể dễ dàng buông xuôi như vậy?”

"Tranh Tranh, thật lòng mà nói, tư chất của anh không bằng em. Em thông minh, có sự nhạy cảm trời sinh của người luật sư. Dựa vào những vụ kiện mấy năm nay mà nói, em đánh đâu thắng đó, mà anh thì nửa thắng nửa bại. Có nhiều lúc, anh thật sợ...”, Ôn Húc Khiên nói được phân nửa liền dừng lại.

Lạc Tranh chăm chú nhìn Húc Khiên, tuy lời nói của anh mới thốt ra nửa chừng, nhưng nàng cũng đoán được hàm ý trong đó, ánh mắt vô cùng dịu dàng, nói “Anh sợ em sẽ bỏ anh mà đi sao?”
    
Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng


Chương 2 - Phần 2: Nguy cơ ập xuống


Ngón tay Ôn Húc Khiên hơi run lên, ngước mắt nhìn nàng vô cùng ôn nhu, “Tranh Tranh, em sẽ không rời bỏ anh, bởi vì em yêu anh.”

Lạc Tranh khẽ cười, kéo qua bàn tay to của anh, giọng nói vốn luôn tỉnh táo trước giờ trở nên vô cùng nhu hòa, “Nếu đã hiểu rõ tâm ý của em sao còn vội vã đặt vé máy bay? Húc Khiên, em và anh đã ở bên nhau 4 năm rồi, chẳng lẽ đến giờ anh còn hoài nghi tình cảm em dành cho anh sao?”

"Tranh Tranh..." Ánh mắt Ôn Húc Khiên khẽ dao động, kéo tay nàng đặt lên môi mình, để cho mùi thơm ngát tỏa ra từ ngón tay thon nàng quanh quẩn trong hơi thở. “Anh biết em yêu anh, nhưng thời gian gần đây, anh vẫn luôn có cảm giác lo lắng. Em càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng thu hút sự chú ý của người khác. Nhiều lúc, anh thật muốn đem em khóa trong nhà cả ngày, không để cho em gặp bất kỳ ai, không để cho em làm bất kỳ chuyện gì.”

Lạc Tranh đầu tiên hơi kinh ngạc, nhưng trong chớp mắt liền nở nụ cười xinh đẹp lộ rõ lúm đồng tiền, toát lên một vẻ mê hoặc, nói “Húc Khiên, gần đây anh sao vậy? Những lời thế này trước giờ anh chưa từng nói.”

Ôn Húc Khiên khẽ hôn lên ngón tay trắng mịn, chăm chú nhìn nàng, "Tranh Tranh, em sẽ luôn ở bên anh đúng không? Cho dù có xảy ra chuyện gì, cho dù có một ngày anh trắng tay, em cũng sẽ yêu anh như lúc này?”

"Dĩ nhiên là vậy rồi, Húc Khiên. Lúc chúng ta mới ở bên nhau, anh cũng là hai bàn tay trắng.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười, đan tay vào bàn tay Húc Khiên, “Hôm nay anh rất lạ, có chuyện gì không thể nói với em sao?”

Ôn Húc Khiên nghe vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười khổ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Tranh Tranh, có một chuyện anh phải nói với em. Thực ra vụ thua kiện bên đại lục lần này có ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của văn phòng luật chúng ta. Ngay cuộc điện thoại anh vừa nhận, đã có sáu tập đoàn yêu cầu hủy bỏ quan hệ hợp tác với văn phòng. Rất nhiều hợp đồng tư vấn mới ký kết cũng bị rút lại. Cứ theo đà này, văn phòng sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng khó khăn. Em cũng biết, Hongkong là một thành phố rất coi trọng đến hiệu quả cùng lợi ích, đối với việc của văn phòng chúng ta lần này, một khi đã mất đi uy tín, kết quả...”

Lạc Tranh lúc này thực sự sợ đến ngây người. Nỗi sợ hãi này đã nhiều năm rồi chưa từng xuất hiện trên gương mặt nàng. “Sao có thể như vậy? Hợp đồng đều đã ký kết xong cả, sao bọn họ có thể bội tín?”

"Bọn họ thà rằng hủy hợp đồng cũng không muốn hợp tác cùng một văn phòng luật có tiền sử thua kiện, đây chính là sự thực tàn nhẫn.” Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi, thở dài nhìn Lạc Tranh, “Bọn họ thà rằng trả chút phí tổn bồi thường phá hủy hợp đồng cũng không muốn sau này tập đoàn mình phải chịu tổn thất.”

Lạc Tranh bất đắc dĩ lắc đầu, thu tay lại khoanh trước ngực, "Bỏ đi, cho dù tổn thất vài hợp đồng bên đại lục cũng không sao. Chúng ta cũng không chỉ tiếp nhận các vụ kiện trong nước, thị trường Hongkong rất lớn, vẫn còn không ít các công ty, tập đoàn nước ngoài mà.”
"Thật ra...mọi chuyện vốn không đến nỗi tệ như vậy, chỉ là..." Ôn Húc Khiên nét mặt có chút do dự.

"Anh sao vậy?"

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên hơi nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn nàng, nói khẽ, “Anh biết em đã thắng vụ kiện bên Pháp, vốn đây là một chuyện tốt lại bị anh làm hỏng mất. Đến hôm nay anh mới biết, thì ra đối phương đang có ý hợp tác cùng văn phòng chúng ta. Cũng do tổ ngoại vụ của văn phòng làm việc sai sót. Tập đoàn bên nguyên trong vụ kiện vừa rồi của em chính là tập đoàn RM, vốn định đề nghị chúng ta làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn họ. Không ngờ tổ ngoại vụ lại khiến chúng ta gặp họa, hơn nữa lần này em làm luật sư biện hộ lại khiến họ thua kiện, thế nên...”

"Em hiểu rồi." Đôi lông mày thanh tú của Lạc Tranh khẽ nhăn lại, "Nếu đã là phúc thì không phải họa, là họa có tránh cũng không khỏi, tập đoàn RM của Pháp kia xem ra không thể hợp tác với chúng ta rồi.”
Chương 3: Yêu cầu của đối phương
"Mấy năm gần đây, tập đoàn RM của Pháp có sự tăng trưởng vượt bậc, trở thành một trong mười tập đoàn trẻ hàng đầu thế giới. Nếu chúng ta có thể trở thành cố vấn pháp luật cho bọn họ, đối với văn phòng luật mà nói, thực sự là một khoản thu không nhỏ.” Ôn Húc Khiên nhẹ giọng nói.

"Nhưng mà em thấy, ta đã khiến bọn họ thua kiện, nhất định bọn họ sẽ không đồng ý việc hợp tác này đâu.” Lạc Tranh khẽ nhún vai, than nhẹ, “Vốn nghĩ thắng kiện là chuyện tốt, không ngờ tổn thất lại lớn thế này.”

"Không, chuyện này vẫn còn có thể xoay chuyển." Ôn Húc Khiên kiên quyết nói, “Người của chúng ta điều tra được, giám đốc của RM thật trùng hợp là người quen của anh. Khi anh tu nghiệp bên Anh, có quen sơ với người này. Nhưng mà anh cũng chỉ biết tên tiếng Trung của anh ta là Thương Nghiêu, còn về hoàn cảnh anh ta, anh không biết gì cả.”

"Thương Nghiêu? Cái tên này nghe thật lạ." Trong đầu Lạc Tranh không ngừng tìm kiếm những tin tức liên quan, nhưng vô ích. Cái tên này quả thực rất xa lạ, ngay cả nàng thường xuyên có mối liên hệ với giới thương nhân cũng chưa từng nghe nói đến cái tên này.

"Anh có chắc có thể trực tiếp liên hệ với anh ta không?"

"Thực ra anh đã liên lạc rồi, lúc ở trên xe, anh đã nói chuyện trực tiếp với anh ta. Không ngờ nhiều năm qua rồi mà anh ta vẫn còn nhớ rõ anh.” Ôn Húc Khiên cười đầy vẻ thỏa mãn, “Bản thân anh ta sau khi nghe lời giải thích cùng ý định hợp tác của anh cũng tỏ ý rất vui vẻ.”

Ánh mắt Lạc Tranh sáng lên, cả người cũng cảm thấy nhẹ nhàng hẳn. “Vậy là tốt rồi, chỉ cần anh mau chóng sang Pháp gặp mặt nói chuyện cụ thể, không phải là sẽ ổn sao? Hai người từng quen biết như vậy, nhất định không thành vấn đề.”

"Về căn bản là như vậy, nhưng mà..." Ôn Húc Khiên dường như muốn nói gì đó lại thôi, đưa mắt nhìn lướt qua sắc mặt Lạc Tranh, có chút do dự.

Lạc Tranh thấy bộ dạng đó, biết nhất định có chuyện khó nói, khẽ mỉm cười, “Đối phương nhất định là đưa ra yêu cầu hà khắc phải không?”

Ôn Húc Khiên gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Là yêu cầu thế nào?" Lạc Tranh hỏi. Nàng cũng biết, thương trường như chiến trường, mạnh được yếu thua, đi cầu người ta đương nhiên sẽ bị chèn ép.

Ôn Húc Khiên lại lần nữa hít sâu một hơi, "Đối phương đề xuất yêu cầu rất quái lạ, anh ta thật sự có ý hợp tác nhưng lại đề xuất muốn em qua Pháp một chuyến.”

"Em?" Lạc Tranh chỉ vào mình, hàng lông mày đen nhánh khẽ chau lại, “Anh cùng anh ta là người quen cũ, nhưng em đâu có biết anh ta.”

"Ý của anh ta là, bởi em đã khiến tập đoàn bọn họ thua kiện, cho nên bọn họ rất muốn biết về vị luật sư biện hộ này.”

"Thì ra là như vậy, em thấy không chừng anh ta muốn nhìn xem rốt cuộc em nặng bao nhiêu cân đây.” Lạc Tranh cười lạnh, tựa người vào sofa, “Nhưng mà yêu cầu của đối phương cũng hợp tình hợp lý. Dù sao em cũng đã làm cho họ mất thể diện, xem như là khi chúng ta muốn cầu cạnh họ thì cũng phải trả ra một cái giá hợp lý.”

"Tranh Tranh, vậy em... có thể cùng anh đi Pháp hay không?"

"Húc Khiên, kể từ khi văn phòng được thành lập, em đã luôn ở bên anh. Em cũng không muốn nhìn văn phòng xảy ra chuyện, cho nên em đương nhiên có thể đi cùng anh, nhưng mà...” Giọng nói của nàng hơi thay đổi, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, “Em chỉ sợ đối phương đang cố ý gây khó khăn cho chúng ta chứ không phải thật lòng muốn hợp tác.”

"Cho dù như thế, anh cũng muốn đi một chuyến, thuyết phục đối phương đồng ý hợp tác mới thôi.” Ôn Húc Khiên nói rất kiên quyết, “Vụ hợp tác này rất quan trọng đối với sự sống còn của văn phòng chúng ta, nếu như không kịp thời bổ sung khoảng trống của những hợp đồng bị mất, văn phòng không chỉ bị tổn hại về danh tiếng mà còn có nguy cơ phải đóng cửa. Nhưng mà Tranh Tranh, anh sẽ không làm khó em, nếu như em thực sự không muốn đi, anh sẽ nghĩ cách khác để đối phương đồng ý hợp tác.”

"Húc Khiên, em sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Chuyện của anh cũng là chuyện của em. Còn nữa, nếu không phải vì em thắng vụ kiện vừa rồi, không chừng đối phương đã sớm đồng ý hợp tác. Em chỉ là đang lo lắng đối phương không có thành ý mà thôi. Thôi quên đi...” Lạc Tranh khẽ cười, cố đè nén dự cảm bất an mơ hồ trong lòng, chăm chú nhìn Ôn Húc Khiên, “Em đi cùng anh, cho dù là địa ngục, em cũng sẽ cùng anh xông vào.”

"Cảm ơn em, Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên kéo tay nàng áp lên má mình, trong mắt ngập tràn cảm động.

Lạc Tranh cũng cười, lộ lúm đồng tiền xinh xinh, nhưng mà trong tim lại nổi lên cảm giác bất an vô cùng mãnh liệt...




Đã sửa bởi Yến My lúc 30.06.2013, 14:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Jenny Chau, Lovelynight, antunhi, chihiro217, chonus, matcuoi007, vuthungoc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: doan hang, lhvo, nhokcoicodon và 94 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.