Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Đường gia tiểu miêu - Triêu Tiểu Thành

 
Có bài mới 27.06.2013, 20:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55788 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới [Hiện đại] Đường gia tiểu miêu - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


ĐƯỜNG GIA TIỂU MIÊU

(Tên khác: Tiểu Miêu trèo lên cây)

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Converter: romeo2010; candy_heart (tangthuvien)

Editor: Tiểu Dương

Nguồn edit: https://tieuduongtd.wordpress.com

Giới thiệu

Cô là một phóng viên, từ nhỏ cô đã có lý tưởng: trừng phạt gian ác, hành hiệp trượng nghĩa, cướp của người giàu chia cho người nghèo, mỹ nam đến đều bỏ đi.

Điều duy nhất ngoài ý muốn trong cuộc sống của cô chính là gặp được anh, sau đó, bị đóng gói, bị ăn luôn, bị quẹo vào phần mộ hôn nhân, từ nay về sau bị anh bắt tay vào truyền giáo một loạt xxoo…

Truyện này nhẹ nhàng đi vào con đường hài kịch, không ngược, HE, chỉ hy vọng có thể làm cho các bạn độc giả vui vẻ.

Nhân vật chính: Tô Tiểu Miêu, Đường Kính.

Thể loại: Đô thị tình duyên, HE…

~*~

Tiểu Dương: Tác giả của truyện này chính là tác giả của truyện “Đen trắng”, truyện này viết trước truyện “Đen trắng”.


Bản edit này có thể còn nhiều sai sót, câu văn không được hay và chính xác, rất mong các bạn thông cảm cho mình nhé :D

Cảm ơn các bạn đã đọc truyện mình edit và ủng hộ mình! ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, Samm Luu, antunhi, gaubisu, hanayuki001, lan trần, lazycan94, tranliana, valsk
     

Có bài mới 29.06.2013, 13:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55788 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường gia tiểu miêu - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Tiểu Miêu đi lấy quặng

Trong chỗ sâu nhất của giếng mỏ.

Hơn hai mươi người thợ mỏ đang vùi đầu bắt tay vào làm việc vì cuộc sống, tuổi của bọn họ không đều nhau, từ những cậu bé mới mười lăm mười sáu tuổi đến những bác năm sáu mươi tuổi đều có, chỉ có duy nhất một điểm giống nhau chính là: bây giờ mọi người đều đang làm việc trong điều kiện cực khổ, đều làm những công việc nặng nhọc giống nhau.

Đây là ở 500 m dưới giếng mỏ, không có máy sấy, không có thử nghiệm bụi, thậm chí không có ai mang khẩu trang, mặt và răng của mọi người đều thành màu đen rồi, mà đây mới là kết quả của gần 2 giờ làm việc.

“Chú Dư à, bình thường các chú luôn phải làm việc dưới thời tiết oi bức thế này sao?”

Đang yên tĩnh, một tiếng nói trong trẻo cắt ngang bầu không khí yên ắng ở đây. Người đặt câu hỏi là một cậu bé, nhìn qua thấy cậu còn chưa đến hai mươi tuổi, vừa tới đây khai thác được một tuần, mấy ngày hôm trước đã bị xếp vào chỗ lấy quặng vất vả này, sau đó mới biết khai thác quặng thế này có thể được số tiền gấp đôi lương của mình, cậu bé không nói hai lời đã lập tức chủ động xin đi giết giặc nhảy xuống giếng mỏ làm việc.

—— có thể đoán được, khẳng định lại là một đứa nhỏ xuất thân nghèo khổ, vì một chút tiền mồ hôi nước mắt mà cái gì cũng có thể làm.

Người được gọi là ‘ Chú Dư ’ kia là người còn chưa đến năm mươi tuổi, vậy mà nhìn qua lại thấy như đã hơn sáu mươi tuổi rồi, chú ấy đã làm việc khai thác quặng ở đây được gần mười lăm năm, thân thể gầy gò giống như bộ xương khô, thường xuyên ho khan một trận, làm cho hai tên con trai dưới hai mươi tuổi đứng cạnh không nhịn được mà nhìn chú vài lần.

“Làm sao vậy, đứa bé này? Có mấy giờ mà cũng không nhịn được sao? Nói cho cháu biết, chúng ta phải làm việc trong môi trường thế này đấy. Vậy cũng còn tốt chán, chứ nếu mà có gió thì làm sao mà chịu được.”

Cậu bé kia không nhịn được phản bác: “Nhưng mà khai thác than đá thế này yêu cầu phải có gió mới làm việc được, không thông gió sẽ không tốt đâu, độ bụi khẳng định cao hơn mức quy định, kết quả cuối cùng chính là những người thợ mỏ phải hít vào phổi một lượng bụi lớn, cháu nghĩ chúng ta khẳng định đang làm việc không đúng cách rồi!”

“Hừ! Nhỏ giọng chút! Cháu không muốn sống nữa hả?” chú Dư nhanh tay che miệng cậu lại, ánh nhìn kì quái: “Cháu đã từng đọc sách sao? Làm sao mà biết được nhiều như vậy? Gió à… có cái gì không đúng chứ?”

Cậu bé đó trợn to mắt, bỗng nhiên bật cười, lộ ra một hàm răng trắng: “Sao có thể được đọc sách chứ! Nhà cháu có cơm ăn no là đã tốt lắm rồi!”

“Vậy cháu…” Chú Dư nhìn cậu ta, luôn cảm thấy cậu bé này có vẻ không giống với những người khác.

Cậu bé này rất dễ nhầm với mọi người, trên người cậu có một cảm giác gần gũi bình dị, lúc đầu chú Dư cũng không nhận thấy cảm giác này, nhưng càng tiếp xúc với cậu, chú càng phát hiện ra: cậu bé này, thật là có cái gì đó không giống mọi người.

Cậu luôn đặt ra những câu hỏi hợp thời, nhiều vấn đề hỏi mãi vẫn không xong, mỗi vấn đề đều là tinh tế, từ vấn đề này đến vấn đề khác, tuy rằng lúc đầu mọi người đều không muốn nhiều lời, nhưng cậu luôn có biện pháp hỏi vòng vo, cuối cùng cũng khiến đầu óc của mọi người xoay vòng vòng vài lần, đáp án cứ bất tri bất giác như vậy mà bay ra.

Chú Dư nhớ đến lời những người trong thôn nói về bộ dáng của người từ thành thị làm việc trở về đây, họ đều không hẹn mà cùng nói đến một từ: khí chất.

Cả đời chú Dư chỉ sống ở nông thôn, ở mỏ quặng, chưa từng có cơ hội biết đến khí chất là thế nào, nhưng bây giờ, chú nhìn cậu bé bên cạnh này, đã có cảm giác: cái khí chất gì gì đó, cậu bé này có.

Rõ ràng cậu cũng giống tất cả những người thợ mỏ ở đây, khuôn mặt đen nhánh, quần áo trên người cũng cũ nát không chịu nổi, khi ăn cơm cũng ăn một cái bát to với rau dưa giống mọi người, ở dưới mỏ quặng bị bụi bay vào mắt chảy cả nước mắt mà vẫn dùng bàn tay bẩn thỉu lau đi. (( tieuduongtd.wordpress.com)) Duy nhất một điều không giống, có lẽ chính là đôi mắt.

Ánh mắt cậu thực sáng ngời, giống như sẽ vĩnh viễn không có u ám. Nhìn vào trong đó, thậm chí còn cảm thấy có gì đó thuần khiết, tràn đầy lực xuyên thấu, có thể đánh bại bóng tối, tỏa ra ánh sáng.

Chú Dư không nhịn được hỏi lại: “Cậu bé, cháu thực sự chưa từng đọc sách?”

“Chưa từng ạ” cậu cười trả lời, lúc nói chuyện luôn lấy tay xoa xoa mồ hôi trên trán, làm mặt mình chỗ thì dính bụi chỗ thì đen xì, rất giống một chú mèo hoang: “Tại cháu sợ mẹ đi làm thợ mỏ gặp nhiều nguy hiểm, cho nên cháu đã hỏi một số người trở về từ thành phố, nhờ họ dậy cháu một số việc.”

“Oh, vậy à.” Chú Dư gật gật đầu, nghĩ rằng một cậu bé tốt thế này mà phải ở đây làm cu li thì thật là đáng tiếc.

Đang nghĩ tới đó, chú Dư lại không nhịn được mà nặng nề ho khan. Bạn bè thợ mỏ xung quanh vội vàng lấy thuốc ra, trộn với một ít nước rồi đưa cho chú uống.

Cậu bé vỗ vỗ lưng chú: “Chú Dư à, chú phải cẩn thận nhé! Già rồi mà bị ho khan thế này thì không tốt đâu, nên đi bệnh viện kiểm tra chú ạ.”

“Bệnh cũ thôi mà, không sao đâu, đã đến phòng khám kiểm tra vài lần rồi, bác sĩ nói không có việc gì.”

Cậu bé nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy có chụp X quang phổi không ạ?”

“Có, hình như là chụp một lần rồi…”

Cậu bé kia không nói lời nào, trầm mặc một lúc, không nhịn được nói: “Chú Dư, lúc nào rảnh cháu sẽ đưa chú đi kiểm tra lại nhé, có thể là bệnh bụi phổi silic [1], nếu là giai đoạn đầu thì không sao, nhưng là giai đoạn cuối thì cũng phiền toái đó.”

[1] Bệnh bụi phổi Silic là tình trạng bệnh lý ở phổi do hít phải dioxit Silic (SiO2) hoặc Silic tự do, dạng tinh thể. Dần dần tại phổi hình thành các hạt xơ, tổn thương ở mô kẽ, gây nên xơ hoá lan toả ở phổi và không hồi phục.



Chú Dư ngỡ ngàng nói: “Si…. Si gì cơ?”

“Bụi phổi Silic ạ. Đây là một bệnh nghề nghiệp của thợ mỏ, chủ yếu là do hít phải lượng bụi lớn khiến phổi bị tổn thương. Chia làm hai giai đoạn: giai đoạn đầu bị bụi phổi Silic chỉ cần chữa trị đúng cách sẽ không có nguy hiểm gì. Đến giai đoạn cuối thì không thể làm gì được, giống như người tàn phế, hơn nữa còn rất dễ mắc các bệnh về phổi khác, cuối cùng bởi vì hô hấp suy kiệt mà dẫn đến tử vong.”

Chú Dư trợn mắt há hốc mồm: “Cháu… Sao cháu biết được? Cậu bé à, cháu…”

Cậu bé bỗng nhiên tỉnh ngộ, cười gượng khoát tay áo: “Đều là mẹ cháu nói cho cháu đấy ạ!”

“…”

Chú Dư nghĩ, mẹ đứa nhỏ này cũng thật hiểu biết, oh, nhất định là phần tử trí thức trong truyền thuyết rồi.

Rốt cục cũng đến giờ ăn trưa.

Vì hiệu suất công việc, quản đốc còn tự mình mang cơm xuống, cùng mọi người ăn xong lại tiếp tục làm việc.

Cậu bé kia không nhịn được nói thầm: “Một ngày làm việc mười lăm giờ, vi phạm nghiêm trọng “luật lao động” rồi…”

Quản đốc hung hăng vung roi da lên, làm bụi bay mù mịt, tiếng roi da sắc nét khiến mọi người đều lo lắng đề phòng.

“Tên kia, chính là mày đó! Vừa rồi nói cái gì? !”

Chú Dư thở hốc vì kinh ngạc, không nhịn được giúp cậu giải thích: “Đứa nhỏ này là người mới tới thôi … Anh Vương đừng chấp nhặt nó làm gì…”

Quản đốc được gọi là anh Vương kia đánh giá cậu bé từ trên xuống dưới một lượt, hung tợn mắng: “Để tự nó lại đây nói!”

Chú Dư lo lắng nhìn cậu, âm thầm nhéo nhéo tay cậu ấy, ý tứ là: người này không dễ chọc, cháu đừng có để mình chịu thiệt đấy.

Cậu bé kia quả nhiên hiểu biết cách làm người, lập tức cười cười, “Anh Vương à… Thực xin lỗi ạ, là em không hiểu chuyện… Kỳ thật em chỉ muốn hỏi một chút, tiền công của em…”

Lại là chuyện tiền! Anh Vương trừng mắt liếc cậu một cái: “Mày! Hôm nay không cần ăn cơm! Dám ăn cơm lão tử sẽ đuổi mày đi!”

Nói xong, lại quăng roi lên một cái, nghênh ngang mà đi.

Anh Vương kia vừa mới đi, cậu bé liền không nhịn được ‘ phi ’ một tiếng, một đám người ngay lập tức bịt miệng cậu lại.

“ô ô ô ô ô…” Cậu không nhịn được vung hai tay: “… Mọi người, mọi người muốn cháu nghẹn chết sao …”

Chú Dư và mọi người buông cậu ra, thở dài. Đứa nhỏ này, thiếu chút nữa là gặp rắc rối rồi mà cũng không biết.

Cậu bé đi về chỗ mình, vừa cầm lấy bát cơm lên muốn ăn, lập tức bị người nào đó giành lấy cái bát.

“Còn muốn ăn sao?” Chú Dư mắng: “Bọn họ có thể đánh chết cháu đó!”

Cậu bé nhìn chú đầy chờ mong, giọng nói ủy khuất vang lên: “Nhưng mà, cháu rất đói…”

Đã bán sức lao động bảy tám giờ rồi, còn không cho ăn cơm sao, giống quân đội hoàng gia năm đó à!

“Thật sự không thể ăn được.” Chú Dư thở dài, “Anh Vương là người không thể đắc tội được đâu.”

“Vì sao ạ?”

Chú Dư thần bí kề sát vào lỗ tai cậu: “Trước kia có người đắc tội với hắn ta, muốn kiện hắn ta, kết quả bị hắn… Dù sao thì cũng không thể trở về được nữa, những phóng viên điều tra chuyện này, nghe nói cũng không bao giờ thấy nữa…”

Mặt cậu bé biến sắc, trong mắt hiện lên ánh mắt không rõ tên, có chút khắc nghiệt, có chút lạnh lùng…

Chú Dư bỗng nhiên không nói gì, thần sắc cổ quái.

Cậu bé nhận ra chú khác thường, nghiêng đầu không nhịn được hỏi: “Chú Dư, sao vậy ạ?”

“Cháu…” Chú ta nhìn cậu, biểu tình thực kỳ dị: “Cháu là một cậu bé mà, tại sao có thể bấm lỗ tai… ?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hanayuki001, lan trần
     
Có bài mới 29.06.2013, 13:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 55788 lần
Điểm: 9.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đường gia tiểu miêu - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Tiểu Miêu bị bắt  

“Cháu, … Cháu là một cậu bé mà, tại sao có thể bấm lỗ tai… ?”

Lời vừa nói ra, lập tức ‘ phần phật ’ một tiếng, tất cả mọi người xông tới, tiếng hét kinh ngạc liên tiếp nổi lên. (Phần phật: hán việt là “hô lạp”.)

“Đúng vậy! Tại sao cháu lại có lỗ tai? !”

“Lỗ tai cũng rất đẹp đó… Không phải chỉ cô gái mới có thôi sao?”

“…”

Cậu bé kia kinh ngạc, nhưng là rất nhanh, cậu đã trấn tĩnh được. Vẻ mặt bất đắc dĩ kéo theo giọng điệu cầu xin: “Do mẹ cháu ạ! Trước cháu mẹ đã sinh được bốn người con trai, nên muốn sinh thêm một cô gái nữa, nhưng mà không biết bụng mẹ cháu tại sao lại thế, chỉ sinh được con trai chứ không sinh được con gái, cuối cùng bắt cháu phải bấm lỗ tai, coi như có một cô con gái trong nhà…”

“Ha ha ha ha ha…”

Mọi người cười cởi mở, chú Dư còn cười đến chảy cả nước mắt, không nhịn được nói: “Nhà người ta thì chỉ cần con trai chứ không cần con gái, nhà cháu thực là đặc biết nhé!”

“Ai nha, con gái chính là cái áo bông tri kỷ của mẹ mà!”

Mọi người gật đầu: quả nhiên là cậu bé này đã bị người nhà nuôi thành cô bé rồi, khi nói chuyện cũng dùng giọng điệu dễ nghe như một cô bé vậy, cái tiếng ‘ ai nha ’ kia thật đúng là mất hồn mà…

Thừa dịp không khí tốt, mọi người rất nhanh đã ăn xong cơm, đương nhiên, chỉ có một mình cậu bé mặt mũi thanh tú kia là đứng nhìn mọi người ăn thôi. Cậu ở một bên buồn chán cũng không nhàn rỗi, liên tục không ngừng mở miệng trò chuyện cùng mọi người, nói vòng nói vo cuối cùng cũng nói đến chú Dư.

“Chú Dư ở đây rất nhiều năm rồi đúng không ạ?”

“Đúng vậy! Khi mọi người đến đây thì chú Dư đã làm ở đây rồi!” Có người bắt đầu phụ họa.

Chú Dư cười ha ha, “Mười sáu năm rồi, chú làm việc ở đây.”

Cậu vội vàng nói một câu: “Ai nha vậy hẳn là đã phát tài rồi!”

“…” Chú Dư không trả lời, chỉ nở nụ cười.

Thê lương, bất lực, bao hàm bất đắc dĩ đáng kể, đó là vết thương mà thời gian lưu lại cho chú.

Cậu bé sờ sờ cái mũi: “Dạ… Có phải cháu nói sai cái gì không ạ?”

“Không đâu, cháu không sai.” Chú Dư nở nụ cười: “Kỳ thật… Bắt đầu từ năm trước, chú đã không được nhận tiền công …”

Mặt cậu bé đổi sắc.

Chú Dư chỉ chỉ những người bên cạnh khác: “Kỳ thật không chỉ có chú thôi đâu, bọn họ cũng vậy, ông chủ nói cuối năm nay sẽ phát cho tất cả mọi người.”

“Các chú tin hắn ta sao?”

“Không tin, nhưng cũng không có cách nào. Tin tưởng hắn, có lẽ còn có thể lấy được tiền, nếu không tin, thì cái gì cũng không có.”

Cậu bé không nói, rơi vào trầm mặc một lúc lâu, hô hấp càng trầm trọng dưới cái giếng mỏ trống rỗng này.

“Kỳ thật, các chú còn được coi là tốt rồi.” Bên kia có người nói, mang đậm giọng nói quê hương: “Ở thôn chú, có người đi hiến máu màu vàng, [1] có thể được hai thùng dầu, nhưng mà sau đó, đột nhiên qua đời …”

[1] Huyết tương (plasma) là một dịch trong, màu vàng nhạt và vị hơi mặn. Huyết tương là thành  phần  quan  trọng  của  máu,  chiếm  55-60%  tổng  lượng  máu.  Độ  nhớt  riêng  của  huyết tương so với nước là 1,7-2,2. (Tiểu Dương: Chỗ này mình không hiểu chính xác lắm, họ đi hiến máu nhưng lại nói đến màu vàng, có lẽ là lấy huyết tương.)

Sắc mặt cậu bé kia rốt cục đại biến.

Máu màu vàng.

Cậu rất hiểu đó là cái gì.

Đó là cuộc sống, là toàn bộ sức lực của một con người, so với máu càng trân quý, rút nó ra, chính là rút đi cuộc sống.

Con người, đôi khi, so với quỷ hút máu còn đáng sợ hơn nhiều lắm. Bởi vì tham lam, cho nên vô pháp vô thiên, khủng bố đến cực điểm.

**** **** ****

Tám giờ tối, rốt cục đã xong một ngày làm việc.

Ra khỏi giếng mỏ, tất cả mọi người đều hấp hối, quá mệt mỏi, thật sự quá mệt mỏi. Chú Dư vẫn chăm sóc những người khác như mọi khi, anh Vương thì vẫn cầm roi đi quanh khu vực khai thác. Tiếng kêu, tiếng mắng, tiếng thở dốc, đây là sự thật tàn khốc.

Cậu bé kia thê thảm bước ra giếng mỏ, không cẩn thận bị vấp vào hòn đá dưới chân.

Có vật gì đó trong túi tiền rơi ra.

“Hả? Đây là cái gì vậy?” Chú Dư chỉ vào vật gì đó, nó có vẻ giống một cây bút, trên mặt có cái đèn nhỏ màu đỏ, vẫn đang không ngừng nhấp nháy.

Hai người đương trường sắc mặt đại biến.

Một người là chủ nhân của cái bút kia, một người chính là anh Vương.

Anh Vương hung hăng rút roi ra, xé rách yết hầu hô lên ——

“Có phóng viên! ! Người đâu mau tới đây! ! ! Bắt lấy tên kia cho tao! ! ! Đoạt lấy bút ghi âm của nó! ! Trên người nó khẳng định còn có máy ảnh! ! Mau bắt lấy nó cho tao! ! !”

Cậu bé kia cầm lấy bút ghi âm bỏ chạy.

Trong nháy mắt mọi người đều ngây ngốc, cho đến khi nghe thấy tiếng nói nổ trời nổ đất của anh Vương, mọi người mới có chút giác ngộ. Nếu là mệnh lệnh của anh Vương, vậy cũng chỉ có: chấp hành.

Bắt lấy nó.

Mọi người bắt đầu vây quanh chặn đường cậu bé.

Tiếng gió, tiếng mắng chửi hỗn loạn, cứ vang lên phía sau.

“Không được chạy! ! !”

Một gã phía sau hung mãnh hét lên, tần suất vung roi cũng nhanh hơn một chút.

Tô Tiểu Miêu hừ lạnh một tiếng, dưới chân vù vù xé gió: không chạy ư? Không chạy thì mình là kẻ ngốc sao!

Làm một phóng viên, chạy trốn chính là muốn sống, những chuyện khác thì Tô Tiểu Miêu chỉ có công phu mèo quào, riêng có hạng mục trốn chạy này là đã luyện tập rất tốt. Năm đó khi cô còn ở cô nhi viện, chỉ cần cô nghịch ngợm gây chuyện, viện trưởng liền phạt cô đi chạy bộ, Tô Tiểu Miêu là một người điển hình vết sẹo lành sẽ quên đau, không được vài ngày khẳng định sẽ phạm phải tật cũ, vì thế trong một thời gian dài liên tục bị phạt vòng vo như thế, đã tạo thành một vận động viên điền kinh cỡ quốc gia thế này.

“Hừ! Tới bắt ta đi! Lão tử không sợ nói cho bọn mi, ảnh chụp ta có, ghi âm ta có, bọn mi chờ bị nhốt vào lồng sắt đi nhé!”

Trong lúc bỏ chạy, Tô Tiểu Miêu còn không quên quay đầu lại khiêu khích một chút, hết cách rồi, người này từ nhỏ đã thích những tình tiết võ hiệp, làm chuyện gì cũng không quên khiêu khích một chút, hơn nữa khi đang bị người ta đuổi đánh thế này, nhất định không thể thua khí thế được, chuyện về khí thế này nọ đó thật là quan hệ chặt chẽ với thể diện nhé.

“Mẹ nó! Hôm nay nhất định phải bắt lấy nó cho tao!”

Quả nhiên, gã đang ở phía sau kia đã quá tức giận rồi.

Tô Tiểu Miêu nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy mình giống như hiệp khách cổ đại, trừng gian trừ ác, cướp của người giàu chia cho người nghèo, võ công rất cao cường, mỹ nam đến đều bỏ đi.

Vì thế cô đề cao âm lượng, hét lên ‘ đến nha đến nha mi tới bắt ta đi nào ’, trong khi đó cô cũng đang vận hành toàn bộ sức lực cơ thể mình vào đôi chân, xoát xoát xoát chạy vọt về phía trước, hận không thể có võ nghệ cao cường.

Nhưng mà có lẽ, hôm nay cô đã làm việc liên tục mười lăm giờ rồi, hơn nữa giữa trưa còn không ăn cơm, tuy rằng bình thường ngay cả chạy ba trăm vòng cô cũng không cần nghỉ ngơi, nhưng hôm nay, thể lực của cô xác thực có chút không theo kịp biến hóa.

Tô Tiểu Miêu không chú ý, chỉ cảm thấy dưới chân bị cái gì đó bắn vào, chân mềm nhũn, liền té lăn trên đất.

Trước mắt Tô Tiểu Miêu đen kịt lại: Ôi trời! Không phải lại cẩu huyết [2] như vậy chứ? !

[2] Cẩu huyết: chỉ những tình tiết cũ, lặp lại, hay gặp trong tiểu thuyết ngôn tình hoặc trong phim truyền hình.

Thực tế là, chuyện kế tiếp chính là phát triển theo kịch bản cẩu huyết. Đằng sau có một gã xông lên, nắm lấy tóc cô. Tô Tiểu Miêu chỉ cảm thấy da đầu đau đớn bỏng rát, sau đó liền cảm giác có cái đó bung ra từ đầu mình.

Bộ tóc giả của cô, bị gã kia dùng sức kéo xuống.

Mái tóc dài mềm mại xõa xuống, như dòng thác nước chảy trong gió.

“Mẹ nó! Cư nhiên là các bà các chị!”

Gã đó kêu lên, lập tức nắm lấy mái tóc dài của cô: “Tao cho mày chạy đấy! Tao cho mày điều tra đấy!”

Nói xong, roi da trên tay hắn vung xuống mặt cô ——

Một tiếng súng vang lên.

Tất cả mọi người bất động.

Tô Tiểu Miêu thông minh nhìn quanh, đầu óc rất nhanh bay lộn: chuyện gì nhỉ? Bây giờ lại xảy ra chuyện gì thế này? Mình có thể trốn chạy sao?

Một người đi đến trước mặt cô.

Một đôi giày da xuất hiện trước mắt cô, logo của Gucci kia đập vào mắt cô, phản ứng đầu tiên của Tô Tiểu Miêu chính là: đôi giày này, xinh đẹp!

Tô Tiểu Miêu bị người ta đặt ở dưới thân, nhìn không thấy người trước mặt mình, nhưng dựa vào khả năng nghề nghiệp, cô có thể khẳng định: đó là một người đàn ông, hơn nữa lại còn dễ nhìn nữa cơ.

Tại sao à? Bởi vì anh ta có hào quang mạnh mẽ! Khí thế đó, là rất có khí chất nhé. Bạn ngẫm lại mà xem, một người đàn ông dùng đồ hiệu Gucci, một người đàn ông mặc quần tây màu đen, một người đàn ông đã dùng đồ hiệu Gucci lại còn mặc quần tây màu đen, có thể không đẹp trai sao? !

Tô Tiểu Miêu không nhịn được cố sống cố chết nâng mặt lên nhìn về phía trước, con gái mà không ngắm trai đẹp thì có phải là bỏ phí trai đẹp thành mớ bong bóng nổ tung không!

Vừa mới nhấc đầu, cô liền chống lại một đôi mắt lạnh như băng. Sắc bén, rất sắc bén, cực kỳ tức giận rồi, mang đến cảm giác áp bách thật lớn.

Trước mắt Tô Tiểu Miêu nhất thời trở nên đen kịt thầm nghĩ quỳ rạp trên đất giả chết: Mẹ ơi! Kịch bản này có cần cẩu huyết như vậy hay không hả? !

“Buông cô ấy ra. ” Người đàn ông đứng bên cạnh một hàng người, người người mặc tây trang màu đen, trong tay mỗi người đều cầm một khẩu súng lục đen, người đàn ông kia đứng im mở miệng: “Buông cô ấy ra, bọn mày không có tư cách đụng vào cô ấy.”

“Vâng, vâng vâng, vâng vâng vâng vâng vâng…” Anh Vương bị một loạt súng chỉ vào, nhất thời nói năng lộn xộn.

Tô Tiểu Miêu vỗ vỗ mông đứng lên, thuận miệng nói một câu với người đàn ông đứng trước mặt này: “Động tay, động súng, anh đã làm trái quy định sử dụng súng rồi đó! …”

“Em câm miệng lại cho anh!” Ánh mắt người đàn ông đó buồn bã, tương đối lớn tiếng. Ngay sau đó đã nắm lấy thắt lưng Tô Tiểu Miêu đi về phía trước, một chiếc xe hơi màu đen đỗ phía trước, chiếc Rolls-Royce màu vàng nữ hoàng độc nhất vô nhị trong bóng đêm vẫn rực rỡ sáng bóng.

Người đàn ông kéo Tiểu Miêu lên xe, giọng điệu ẩn ẩn uy hiếp: “Chờ lát nữa anh sẽ đến tính sổ với em!” Nhấn nút, khóa cửa xe.

Tô Tiểu Miêu ghé sát vào cửa xe giống như con mèo nhỏ, móng vuốt lại không ngừng gãi lên cửa kính xe, miệng không cam lòng ồn ào: “Đường Kính! Này! Đừng có mà cướp đoạt cơ hội phỏng vấn hiện trường của em nhé, chủ biên chờ em ngày mai giao bài đó! Ô ô ô ô anh là đồ dã man tàn bạo…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hanayuki001, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, bé mụi, Chloe2412, cloversmile08, HanXu, Megg3113, Nhók_loli, Sea Turtles, Thủy Trúc, tranlegiang1998, vothingoclan168, Văn Bối Nhi và 164 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.