Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh - Cẩm Tố Lưu Niên

 
Có bài mới 19.06.2013, 15:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49622 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Hiện đại] Lục Thiếu Phàm, em yêu anh - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 10
Lục Thiếu Phàm, Em yêu anh!!
Editor : Fijian
Độ dài: 104 chap + 7 pn
Thể loại: Đô thị ngôn tình, cán bộ văn.
Link convert: TTV.
nguồn    http://duyenkiep.wordpress.com

    

Giới Thiệu

“a… không cần… Hằng….A!”

Tại phòng nghỉ của tổng giám đốc, nàng nhìn về phía giường lửa nóng đang bốc cao. Tay giữ chặt hộp cơm trưa do mình tỉ mỉ làm, chẳng qua là…

Lúc nhìn vào thùng rác, bao nhiêu hộp cơm đều thừa lại, thật là mỉa mai!

Lần đầu tiên, mắt nàng đẫm lệ.

Lần đầu tiên nàng không tỏ ra kiên cường.

“Cô là siêu sao, chẳng lẽ còn sợ không quyến rũ được đàn ông? Vì sao cứ phải sống chết quấn lấy tôi?”

Mẫn Nhu nàng chưa bao giờ trở nên ti tiện như thế, nhưng lần nào không phải cũng giống nhau.

Đối mặt với sự kinh ngạc của hắn, nàng lau đi giọt nước mắt rỉ ra, ngẩng cao đầu thẳng lưng xoay người đi. Nàng tự bảo bản thân hãy làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng mà hắn không bỏ qua.

Khi thấy rõ người phụ nữ trên giường hắn là chị nàng, thì mọi kiên cường đều biến mất.

“Ba năm trước tôi nói không yêu cô, thì ba năm sau cũng sẽ không yêu”

Khắp làng giải trí, tin tức nàng vì trầm cảm mà tự  sát bay đầy trời.

Nàng lại gặp chồng sắp cưới của chị – Lục Thiếu Phàm.

Là thị trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử, là cháu trai của bộ trưởng bộ tham mưu, nhà giàu nhất nhì thành phố.

Nàng nói:  “Lấy tôi, tôi không chỉ có thể lấy lại mặt mũi cho anh, còn còn thể giúp anh hòa một ván, có được một siêu sao làm vợ, huống chi thiên kim Mẫn Thị đâu phải chỉ có mình Mẫn Tiệp”

Hắn cười nhạt, giọng nói chắc chắn: “Cô không yêu tôi“

Nàng không hề tiếc khi cam kết, chỉ vì trả thù người đàn ông phản bội: “Tôi không phải Mẫn Tiệp, cả đời này, chỉ cần tôi còn sống, cũng không bao giờ phản bội anh”



Mẫn Nhu chớp mắt cảm thấy khó hiểu, cầm lấy kịch bản quay phim. “Chồng à!”

Lục Thiếu Phàm cười xòa một tiếng: “Anh giúp em đổi kịch bản”

Người con gái thở gấp nói: “Anh, anh làm gì vậy!”

Tên đàn ông nói: “Làm như kịch bản”

Nữ nói: “Kịch bản không có đoạn này”

Tên đàn ông nói: “Mới thêm vào”



Đã sửa bởi Yến My lúc 15.11.2013, 21:38, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.06.2013, 15:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49622 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh-Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 13
Chap 1.1 Phản bội

Edit By Fijian


   Tại đài truyền hình lớn nhất của thành phố A, những tiết mục giải trí vẫn đang diễn ra thì một bóng người mềm mại vội vàng đi ra khỏi phòng diễn, không ai chú ý tới, ánh mắt mọi người đều tập trung vào sân khấu.

Mẫn Nhu bước nhanh tới phòng thay đồ, theo sát sau là trợ lý đang không ngừng đón lấy số trang sức mà Mẫn Nhu đang cởi ra. Những thứ này đều rất quý giá trị lên tới trăm vạn, người tài trợ chỉ vì muốn nhìn thấy Mẫn Nhu biểu diễn nên mới dám hào phóng như vậy đem cho, đối lại là người khác, đã đóng sập cửa lại không cho.

Chiếc váy dài màu tím kéo dưới đất, theo từng bước chân của cô liền xòe ra như một đóa hoa rực rỡ xinh đẹp, giày cao gót 8cm nện xuống dưới sàn vang dội.

“Tiểu thư à, cô đi chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã!”- Trợ lý tên Chân Ni sợ hãi mồ hôi lạnh rỉ ra khi thấy Mẫn Nhu đi hấp tấp, vội vàng đi sát theo sau, cũng may cô không ngã sấp xuống trước khi tới nơi.

Mẫn Nhu càng đi càng nhanh, trực tiếp vén cao váy, bắt đầu chạy , quả nhiên hành động hủy đi hình tượng này ở đài truyền hình đã thu hút không ít tầm mắt, cũng may, mọi người đều bị cô mê hoặc nên chỉ biết thét to, không ai để ý cô có hay không có hình tượng.

Cửa phòng thay quần áo mở ra, Mẫn Nhu là người đầu tiên đi vào, ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ ngay bàn treo điểm, thở dài một hơi, tâm trạng lúc này mới thả lỏng, mười giờ  hai mươi, vẫn còn kịp!

“Chân Ni, giúp mình chuẩn bị xe, mình muốn về nhà”- Nói xong liền cầm lấy quần áo Chân Ni đưa qua, thay đồ ngay sau bức rèm.

Chân Ni nhìn thấy dáng vẻ liều mạng của Mẫn Nhu cũng chỉ biết lắc đầu, tay cầm điện thoại ai oán nói: “Ai, nói ra có ai tin một siêu sao đi đầu trào lưu như Mẫn Nhu vẫn không thể thoát khỏi cái gọi là vợ hiền dâu thảo!”

“Ba”- Quần áo thay ra rớt xuống, Mẫn Nhu chân trần đi tới trước bàn trang điểm chải đầu, không quên nhắc nhở Chân Ni: “Nhà của mình còn beefsteak không? Phải rồi, hôm qua còn bảo Jason mang tiêu đen tới mà?”

Chân Ni nói chuyện điện thoại xong, dựa vào ghế, nhìn Mẫn Nhu nhanh nhẹn vuốt chải từng sợi tóc không khỏi thầm than: quả nhiên là đệ nhất mỹ nữ!! Tuy rằng đều là phụ nữ, nhưng chỉ cần nhìn thấy Mẫn Nhu một lần liền bị mê hoặc, có lẽ lúc sinh ra Mẫn Nhu đã là minh tinh trên bầu trời.

Áo vuông sơ mi theo phong cách Anh, cùng với loại quần bó đang rất thịnh hành năm nay kết hợp với đôi giày nhẹ nhàng, một chiếc cài màu đen ghim trên tóc, không hề có chút dư thừa, đơn giản mà rất đẹp.

Mẫn Nhu không để ý đến tiếng than của Chân Ni, cầm lấy túi xách, đeo lên vai mang kính râm đi ra ngoài.

“Mai gặp nhé Chân Ni!”

Mở cửa nhà trọ ra, Mẫn Nhu vội vàng cởi giày, ngay cả dép lê cũng không kịp mang liền ném túi xách lên ghế sô pha, ánh mắt nhìn về  phía khung hình trên bàn, khỏe miệng không kiềm được khẽ mỉm cười, là nụ cười hạnh phúc, sau đó liền vào bếp.

Rất lâu sau, trong bếp không có động tĩnh gì, chỉ có mùi thịt nướng cùng với bóng người xinh đẹp xuất hiện ở bên bàn ăn.

Mẫn Nhu rắc tiêu lên beefsteak rồi bả vào hộp giữ ấm, đóng nắp lại, bận rộn mãi mới xong, cô cởi tạp dề treo lên móc, rồi đi vào phòng vệ sinh xóa đi mồ hôi trên mặt.

Lau khô hai tay, đi đến bên ghế sô pha, cầm lấy điện thoại, nhấn những con số mình đã thuộc kĩ, duyên dáng ngã ngồi xuống ghế sô pha.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã khóa, xin lỗi…”- Nghe giọng tổng đài  truyền đến, Mẫn Nhu không khỏi nhíu mày, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa sự trách cứ nhìn về phía người đàn ông anh tuấn trong khung hình, chu miệng oán giận nói: “Bận rộn cũng phải ăn cơm chứ, thật ngốc!

Mắt cô đảo quanh căn nhà trọ rộng rãi, rèm cửa màu trắng ngà, sofa bằng vải bố, các loại gối ôm cách điệu, cảm giác lười biếng lan tràn khắp phòng.

Không phải cô thích phong cách Địa Trung hải, nhưng cách bày trí có thể giúp anh thoải mái tâm tình sau khi làm việc, một cảm giác không vui nảy lên trong lòng

Cô xem đồng hồ trên tay, đã là mười một giờ mười bảy phút,  đã trễ thế này,, anh cũng nên ăn cơm đi chứ?

Mím môi cười giảo hoạt, đôi mắt nâu đảo một vòng, cầm lấy hộp beefsteak, nếu điện thoại gọi không được vậy cô sẽ cho anh sự ngạc nhiên!

Bên ngoài văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Kỷ, thanh máy đinh một tiếng mở ra, thư ký đang chỉnh sửa văn bản liền nhìn về phía thang máy, Mẫn Nhu trên tay cầm hộp cơm nhàn nhã đi tới.

“Mẫn.. Mẫn tiểu thư!”- Thư ký giống như một đứa trẻ 25- 26 tuổi, mỗi lần nhìn thấy Mẫn Nhu đều đỏ mặt, nói chuyện lắp bắp, lần này cũng không ngoại lệ, có điều sắc mặt hôm nay hơi nhợt nhạt.

Trong lòng Mẫn Nhu chỉ nghĩ đến người sự ăn beefsteak do tự tay mình làm, không để ý tới sự khác thường của thư ký, chỉ lịch sự cúi đầu rồi đi vào phòng.

“Mẫn..”

“Phanh”- Cửa phòng đóng ngay lại, thư ký tính ngăn lại nhưng lại đành chịu.

Thư ký ảo não tự tát vào mặt mình, lo lắng nhìn vào phòng, đứng ngồi không yên, sau đó cầm lấy văn kiện trên bàn, đi xuống dưới lầu, trong lòng nghĩ muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.

Mẫn Nhu nhẹ nhàng bước đi trên sàn, không để phát ra tiếng động, lúc làm việc theo thói qun của anh không thích bị tạp âm quấy rầy.

Khom người, thân thể nhỏ nhắn cúi xuống, giống như con mèo nhỏ nghịch ngợ, từng bước hướng về phía bàn làm việc, rồi đứng bật dậy, muốn dọa ai đó sợ nhảy dựng lên, nhưng lại thất vọng khi nhìn thấy bàn làm việc không có ai.

Chẳng lẽ đi ra ngoài ăn cơm? Nhưng mà, anh có thói quen đúng mười hai giờ mới ăn sao?

Nhìn đồng hồ trên bàn chỉ mới mười một giờ năm mươi, lúc này anh không phải đang làm việc sao?

Cô nghiêng đầu, chớp mắt, mái tóc đen như thác rớt qua vai, Mẫn Nhu đặt hộp cơm lên bàn, bắt đầu đi dạo quanh văn phòng.

Cách bày trí của anh rất mạnh mẽ mà đơn giản, trên tường chỉ treo vài bức họa trừu tượng để trang trí, ghế sô pha lớn cùng bàn trà để đón khách, đi ngược lại giá sách, rút ra một quyển, lật vài tờ, toàn là sổ sách tập đoàn, không có hứng thú liền đem nó cất lại.

Nhìn qua cửa phòng bên trái, Mẫn Nhu liền tỉnh ngộ, vỗ vỗ đầu, sau lại quên mất, cả ngày bận rộn như thế, biết đâu anh đang ở trong phòng nghỉ tạm! Cảm giác chán nán liền biến mất, trong lòng chỉ mong nhìn thấy anh ngay lập tức, Mẫn Nhu vui sướng cầm lấy hộp cơm, đi đến trước cửa phòng nghỉ, bàn tay đặt lên nắm cửa lại do dự.

Lần trước đi vào là khi nào? Một tháng trước, hay là hai tháng trước, bao lâu cũng không nhớ, chỉ nhớ hậu quả khi bước vào là anh suốt một tuần không quan tâm tới cô.

Do dự mãi, cuối cùng không kiềm chế nỗi cảm xúc nhớ anh, liền hít sâu, đẩy cửa vào!

“Hằng”- Nụ cười xinh đẹp rực rỡ trên môi, cổ tay xoay nhẹ, đẩy nắm cửa, nhưng chỉ trong một giây, nụ cười đông lại, ngây ngốc nhìn.

“a… không cần… Hằng….A!”

Dưới ánh đèn ngủ, hai mắt thất thần nhìn chằm chằm đôi năm nữ xích lõa trên giường, bên tai là tiếng cầu xin nụng nịu của phụ nữ.

Phòng tối đen, rèm cửa bị gió thổi bật tung, ánh sáng trên giường lúc tối lúc rõ, giường nước di chuyển, cùng với nó là tiếng ngâm cao của đàn ông, tiếng thở dốc không kiềm chế

“A”- Người phụ nữ kinh hãi kêu lên, trong bóng đêm dường như ai cũng chú ý đến vị khách không mời mà đến, cuộn tròn cơ thể trần trụi của mình dưới tay người đàn ông.

Mẫn Nhu không nhìn rõ đôi nam nữ trong phòng, nhưng có thể xác định người đàn ông đang ôm người phụ nữ đó trong lòng cô người cô yêu sâu đậm – Kỷ Mạch Hằng.

Khung cảnh tối đen, ngoại trừ tiếng thở dốc, còn có tiếng sàn sạt, bọn họ ngại ngùng sao? Vì vậy, ở trước mặt người ngoài như cô liền kéo chăn che lấy sự nóng bỏng?

Dù biết rõ nhìn không thấy, cô vẫn hướng mắt về phía bóng người mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy nét áy náy trên mặt anh, nhưng cô sai rồi, quá sai rồi!

Âm thanh mập mờ trong căn phòng lại vang lên, người đàn ông thở gấp, tiếng rên của phụ nữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua trái tim cô, vô tình, đẩy cô vào vực sâu.

“Hằng… Hằng…”

Cứ ngỡ rằng đây là cái tên chỉ một mình cô được gọi, nhưng thật mỉa mai thay, anh cho phép đàn bà nằm trên giường anh cũng như thế, cô thì sao đây? Chẳng lẽ anh chưa bao giờ quan tâm cô sao?

Trong màn đêm, đôi mắt đen lạnh lùng kia có nhìn cô không?

Bờ môi khô khốc đầy chua xót, dù cố gắng chống chịu nhưng tình cảm của cô vỡ ra tan tành trên đất, cô không chịu đựng nổi đôi mắt lạnh lùng của anh, liền xoay người, khép cửa lại, yếu ớt tựa vào nó.

Đôi mắt ảm đạm nhìn về phía thùng rác, bên trong rất sạch, chỉ có một hộp cơm còn mới chưa hề mở ra, tay cô cũng đang cầm hộp cơm cùng màu như thế, cả hai thứ đều là beefsteak.

Lần đầu tiên, đối mặt với sự lạnh lẽo của anh, hai mắt cô đẫm lệ.

Lần đầu tiên, đối mặt với sự cố gắng suốt ba năm qua, không biết theo ai.

Cô dùng tay lau đi giọt nước mắt sắp tràn ra, đi về phía salon, bước chân rối loạn, mấy lần khiến cô muốn ngã xuống, tay cầm lấy túi, vội vàng chạy trốn khỏi phòng làm việc.

Cô nhấn nút thang máy loạn xạ, chỉ muốn thoát khỏi nơi mà cô tự cho là chỗ ấm áp nhất.

“Đinh”

Thang máy mở ra, vẻ mặt hoảng loạn bước vào, cơ thể như bị rút sạch sức lực nặng nề tựa vào vách than máy, hai mắt ửng đó đau xót, nhưng cô vẫn lưu luyến hơi thở của anh.. không thể bỏ được.

Ánh mắt nhìn ra bên ngoài thang máy, cửa sắp đóng lại, qua khẻ cửa là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng lạnh lùng, vài nút áo đóng lại làm tăng thêm sự mị hoặc gợi cảm, đôi mắt cao ngạo, sống mũi thẳng, đôi môi bạc tình, nhưng anh chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô chìm trong đau khổ mà không hề cứu giúp.
Đây chính là Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Mạch Hằng vô tình, Kỷ Mạch Hằng đối với cô thật vô tình.

Ba năm trước anh nói: “Mẫn Nhu, tôi không yêu cô, cô cũng nguyện ý ở lại bên cạnh tôi sao!”

Ba năm trước cô nói: “Kỷ Mạch Hằng, em nhất định sẽ khiến anh yêu em!”

Lúc đó, cô tin, cô quyết tâm như vậy, nhưng bây giờ niềm tin đó thật hèn mọn.

Cô xoay người đi, máu tươi đã chảy đầm đìa ở trước mặt anh làm sao để trốn tránh? Thang máy khép lại, thứ cô để lại cho anh không phải nước mắt oán hận, cũng không phải là nụ cười diễm lệ anh chưa từng thấy, mà là nước mắt tuyệt vọng.

Xoay lại, bỏ qua lỗi lầm lần đầu tiên của anh dành cho cô, nhưng mà, cô không thấy rằng trên đời này thứ đã bỏ qua, thì sẽ không thể quay đầu lại được nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2013, 15:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49622 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh-Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 12
Chap 1.2

Edit By Fijian


    Mắt kính đen to bản che đi đôi mắt thẫn thờ, lúc bước vào thang máy, Mẫn Nhu liền cúi đầu, sau đó đẩy mạnh đám người đang đứng chờ thang máy, bước thật nhanh điên cuồng, không để ý những ánh mắt tò mò xung quanh.

Cô đi rất nhanh, tựa như phía sau có một con mãnh thú hồng thủy đuổi theo sau cô, vừa bước ra khỏi cổng công ty, cô liền chạy trốn không hề có mục tiêu, chỉ vì muốn mọi nỗi ủy khuất và giận dữ trong lòng thoát ra.

Ánh nắng mặt trời chói chang, không khí nóng bức làm người ta hít thở không thông, không biết qua bao lâu cô mới từ từ dừng lại, cả người ướt đẫm mồ hôi, trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thấm một lớp mồ hôi mỏng, từng giọt rơi xuống, không thể nhận rõ là nước mắt hay mồ hôi.

Giữa trưa, đường lộ an tĩnh đến đáng sợ, chỉ có thưa thớt vài bóng người đi đường, bóng cây không che được ánh nắng mặt trời mãnh liệt, Mẫn Nhu đứng ở ngã tư đường, mắt kính dưới ánh nắng mặt trời trở nên lóa mắt, đèn xanh đèn đỏ chớp tắt liên tục, từ sau mắt kiếng nước mắt chảy ra.

Liệu tình yêu của cô và Kỷ Mạch Hằng có giống như đèn xanh đèn đỏ, đèn đỏ sáng lên mọi thứ đều kết thúc, còn cô chưa từng có quyền thắng, tất cả đều phụ thuộc vào anh.

Hay từ đầu tới cuối, tất cả đều không gọi là tình yêu, chỉ có cô tự biên đạo, còn anh, cho tới lúc này chưa từng tham gia vào…

Rõ ràng là đang cười, nhưng tại sao nước mắt như vòi nước mở bung, không dừng được?

Những chiếc xe qua lại không dứt,  xe đầu đường bên kia dừng lại, khi đèn xanh mở lên thì đồng loạt chuyển bánh, chuẩn bị chạy xe qua ngã tư, nhưng không ai chú ý đến cô gái đang thẫn thờ đứng đó mở hai chân bước tới.

Mỗi một bước đều dùng hết sức, mỗi giọt nước mắt rơi xuống đất đều là đau khổ, nhưng chỉ có trái tim cô đau thì tính là gì?

“Tít Tít!!”- Tiếng còi xe chói tai đập vào màng nhĩ, những chiếc ô tô đi ngang qua cô không ngừng gào thét, nhưng cũng không khiến cô sợ hãi chùng bước.

Những chiếc xe sẽ không vì người con gái thất tình mà dừng lại, họ vẫn duy trì tốc độ.

Tiếng thắng xe vang vọng phía chân trời,  cô hoảng hốt bước xuống làng xe đi về trước mà không hề chú ý, một chiếc xe Lamborgini đen bóng vì nàng mà đạp thắng.

Trong phút chốc, tiếng còi huyên náo, tiếng xe cảnh sát phá vỡ sự yên tĩnh sau giữa trưa, tất cả thật hỗn tạp, Mẫn Nhu vẫn lạnh như băng phong bế trái tim của mình.

..

Trong phòng trọ tối đen, “rầm” ánh sáng bên ngoài cánh cửa cũng bị ngăn lại.

Trên người Mẫn Nhu vết thương chồng chất, hai mắt nhắm lại, cuối cùng không còn khí lực giúp cô tiếp tục bước đi, trong bóng tối tịch liêu, trượt xuống ván cửa, giống như con chó nhỏ bị chủ mình vứt bỏ, một thân một mình, thấp giọng khóc nức nở, liếm láp vết thương của mình.

Từng giây phút trôi qua, đồng hồ treo tường chậm rãi từng bước dịch chuyển, càng làm tăng sự tĩnh mịch của căn phòng.

“Không đuổi theo, không có đuổi theo..”- Giọng nói khàn khàn thì thầm không ngừng lập lại, có biết bao nhiêu đau đớn khổ sở.

Điện thoại không hề kêu lên, nó được giữ chặt trong lòng bàn tay, màn ảnh tối đen, không xuất hiện dãy số quen thuộc cũng không có một tin nhắn nào gửi tới…

Thất tha thất thểu tựa vào vách tường đứng dậy, cảm giác ngất đi tràn tới, Mẫn Nhu khó chịu dựa trở lại vào tường, trên gương mặt xinh đẹp lúc này trừ nước mắt còn cả sự tuyệt vọng, mái tóc dài hỗn loạn, túi xách quăng sang một bên, không hề bận tâm.

Bàn tay cứng ngắc đặt lên chốt, mở đèn, nhìn căn phòng trống rỗng, trái tim nàng nàng cũng trống rỗng, giống như bị một tảng đá ép tới mức nàng không thở nổi.

Cả căn nhà này, là cô vì anh mà chuẩn bị, nhưng anh chưa hề tới lần nào, ngay cả dưới lầu cũng chưa xem qua, nước mắt tràn ra, giống như kẻ điên cười to.

Ngay cả lần đầu tiên đưa cô về cũng không có thì làm sao đến dưới lầu? Tất cả chẳng qua là lừa mình dối người, mọi thứ tốt đẹp đều do nàng ảo tưởng, đều là ảo tưởng của mình nàng.

Cô giống như cái máy không có linh hồn, như vô số đêm, đi tới bên ghế salon, bình thản ngồi xuống, mở tivi lcd, âm lượng điều chỉnh lớn nhất, đôi mắt tuy nhìn hình ảnh trên đó nhưng không hề để tâm, dáng người nhỏ bé như đứa trẻ trốn vào một góc trên ghế salon.

Bên tai không phải tiếng từ tivi thoát ra mà là tiếng rên rỉ của người con gái trên chiếc giường, trong mắt không phải hình ảnh trên tivi mà là đôi nam nữ nóng bỏng kia.

Đồng tử co lại, bướng bỉnh nhấn nút tắt tivi, remote rơi xuống bàn phát ra tiếng va chạm chua chat,  khung đựng khay trà không run lên nặng nề rơi xuống, thủy tinh nát vụn dưới đất.

Mẫn Nhu như con thú non không tìm thấy cảm giác an toàn, muốn từ trên ghế salon đứng dậy, nhưng do rất lâu không cử động, nên tứ chi đều tê cứng, không cẩn thận té xuống.

Cô khó khăn bước tới bên khung hình, làm như không nhìn thấy mảnh thủy tinh đang ghim trên tay, dùng ngón tay trắng nõn với về phía tấm hình. Đó là tấm ảnh duy nhất giữa cô và anh, cô rất hạnh phúc nhưng cô không hề biết rằng anh lại rất lạnh lùng.

Đầu ngón tay đau nhói, chất lỏng màu đỏ từng giọt rơi xuống sàn, cô vẫn chỉ nhìn chằm chằm tấm hình, đôi mắt thâm tình ngắm người đàn ông cao ngạo lạnh lùng đó, dù biển cạn đá mòn thì vẫn như thế.

Đầu ngón tay vuốt nhẹ khung hình, áp nó vào gần sát tim, không hề để tâm đến ngón tay đang chảy máu, chỉ muốn cho người trong hình biết, cô rất yêu anh, là thật lòng yêu anh.

Cô cười tự tin, đưa tay về phía anh: “Em tên là Mẫn Nhu, còn anh?”

Cô mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn gò má đơn độc của anh: “Để em làm bạn gái của anh, em sẽ không bỏ anh đi, sẽ không khiến anh đau lòng”

Cô nhìn sâu vào mắt anh: “Một ngày nào đó, em sẽ khiến cho Kỷ Mạch Hằng anh yêu Mẫn Nhu”

Mọi ký ức về anh đều hiện lên, vì sao, cô chỉ nhớ rõ đôi mắt lạnh lùng kia, ngoại trừ nó ra, anh không để lại cho cô, tại sao cô không nghĩ ra?

Khóc tức tưởi, cho đến khi không còn sức nữa, cô mới ngã xuống thảm, mơ màng ngủ thiếp đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, Lybra, Nhất Sinh, promete369, Trần Thu Lệ và 691 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.