Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Nhớ mãi không muốn quên - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 12.05.2013, 11:21
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80871 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Nhớ mãi không muốn quên - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 10
Nhớ Mãi Không Muốn Quên


images


Tác Giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Dịch: Yume

Thể loại: 15c, hđ, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, không ngược, 3s, nam thâm tình, HE

Độ đài : 15 chương

Nguồn: https://yumellqr.wordpress.com

Tiết Tử

“Thách thức lớn nhất trong cuộc đời này là gì?”

“Tiếng Anh cấp 4, tớ thi bốn lần mới qua.”

“Chí hướng của cậu có thể cao hơn một chút… chăm chỉ hơn một chút không, độc giả của báo tớ đều là học sinh, phải chú ý đến sự ảnh hưởng chứ.”

“Tiếng Anh cấp 6, phòng thi cũng chưa dám vào…”

Vì vậy sự nhẫn nại của người trước mặt, kết thúc ở trong tâm tình oán giận sâu sắc của Tư Niệm đối với tiếng Anh cấp 6 đại học: “Tư Niệm, cậu cản trở tớ đúng không? Cẩn thận tớ o ép cậu.”

“… Tớ muốn bày tỏ, cho dù tiếng Anh không tốt cũng chẳng sao cả, có rất nhiều con đường kiếm tiền.”

Tư Niệm ngồi xổm trước kệ tivi, cố gắng mở đĩa CD.

Cái con bé Thẩm Úy Giác gần đây trở thành người say mê đĩa CD, thực sự không có người chia sẻ liền mua đầu DVD tặng cô, mỗi tuần copy ra đĩa rồi gửi tặng cô, cố gắng khiến cô cũng “phát sốt” (chơi chữ của từ say mê).

Đáng tiếc đối với cô mà nói, hình ảnh rõ nét hơn DVD thì cũng chỉ là rõ nét hơn mà thôi…

Lưu Hạ cuối cùng nhận thua, đổi một câu hỏi khác: “Tại sao muốn gọi là “Tùy Tiện Phóng Hỏa”.”

Tư Niệm nhìn cô ấy: “Không được cười tớ thương tiếc cảnh đẹp… Trước đây viết nhật kí đã từng viết một câu “Chẳng qua khách qua đường vội vã, hà tất tùy tiện phóng hỏa”, cảm thấy rất có cảm xúc, lúc đặt tên nhớ ra nên đã dùng nó.”

“Sao bỗng nhiên cậu nhớ đến viết tiểu thuyết chứ?”

Vì sao ư?
Thực ra nguyên nhân lúc bắt đầu rất đơn giản.

“Ban đầu chỉ là muốn viết một người, kết cục của tớ và anh ấy không được coi là đẹp đẽ, muốn được ngọt ngào trong tiểu thuyết một lần.”

Lưu Hạ cười giả: “Mối tình đầu hả?”

Tư Niệm không dám đắc tội cô ấy, chỉ đành nói: “Là mối tình đầu, cũng là yêu qua mạng, lúc đó mới lớp 9, cũng coi như là yêu sớm danh tiếng đúng với thực tế. Vỗn cũng không nhớ ra nữa, nhưng hai năm nay thỉnh thoảng thường có thể thấy được tin tức của anh ấy nên tình cảm tuôn trào,” Cô nói xong cảm thấy không an toàn nên lập tức thêm một câu, “không được phép hỏi là ai…”

“Yêu qua mạng? Đã từng gặp nhau chưa?”

“Cho đến lúc chia tay cũng chưa gặp nhau, cũng không đúng, tớ đã nhìn thấy anh ấy nhưng anh ấy chưa từng thấy tớ,” Tư Niệm nhe răng cười, “Lúc ấy mang niềng răng, rất xấu xí, còn phải gặp người mình thích, sao có thể chứ. Chỉ là nói chuyện qua màn hình, viết thư các kiểu thôi.”

Khi đó ôm ấp tình cảm thiếu nữ, mỗi lần đều sẽ viết tên hai người ở phần cuối: Tư Niệm Trình Thần.

Tư Niệm Trình Thần, nhớ mong sâu nặng. (Tư Niệm, Trình Thần là tên của nam nữ chính đồng thời cũng đồng âm với nhớ mong sâu nặng)

“Sao lại chia tay?”

“Còn có thể chia tay như nào nữa? Bị mẹ tớ phát hiện, cắt mạng cắt điện thoại cấm túc, tớ “bị biến mất””, tai họa ngầm của yêu sớm đương nhiên là lực cản của phụ huynh mà…. Cô thổn thức, nói một lời mang tính tổng kết, “Đợi đến qua một năm gỡ bỏ lệnh cấm thì cũng không thể tìm được anh ấy nữa.”

“Hiểu rồi,” Lưu Hạ gật đầu, “chính là anh ta cảm thấy mình bị đá một cách vô tình, cậu không chỉ thất tình mà còn phải chịu tiếng xấu cho người khác, cô nàng đáng thương,” Lưu Hạ nghĩ nghĩ, bỗng nhiên phát hiện câu hỏi chệch đường ray, “Vậy thì có liên quan gì đến tác phẩm phóng hỏa chứ?”

Cô đổ hết nước đầu của ấm trà, không nói năng gì.

“Sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?” Lưu Hạ liên hệ tới bối cảnh của tiểu thuyết, lập tức hiểu ra, “Nhiều năm sau cậu phát hiện ra tình đầu của cậu, người cùng cậu yêu sớm, yêu qua mạng đã vào giới showbiz? ! Nghệ sĩ?’

Sớm biết thì đã không thành thật nói rồi…

Tư Niệm hàm hồ nói: “Đầu tiên làm diễn viên, sau đó làm đạo diễn.”

Mọi chuyện đều khó dự liệu, bản thân là người tốt nghiệp khoa luật, bây giờ cũng đã làm biên kịch…

Sau khi liên tiếp truy hỏi, Lưu Hạ lập tức ôm lấy cánh tay Tự Niệm: “Nói cho tớ là ai, nếu cậu không nói tớ liền nhảy xuống từ ban công, quá tò mò rồi, tớ muốn chuyển ngành làm phóng viên giải trí!”

“…Cậu nhảy đi.”

“Hai người đã gặp nhau chưa? Cậu là biên kịch lại là người quay quảng cáo, hai ngành nghề nhiều phương diện tiếp xúc với đạo diễn nha.”

“Chưa,” Cô thở dài một hơi, “Thế giới nào có nhỏ như cậu tưởng tượng chứ.”

Kết quả một cuộc phỏng vấn tốt đẹp bị sự hóng hớt tò mò phá hủy hoàn toàn.

Cô nói hết nước hết cái mới tiễn được Lưu Hạ đi, mới nghĩ ra chiều hôm nay cô phải tới công ty họp, công ty chế tác muốn đề cử đạo diễn quay phim.

Không ngờ tới lúc vào công ty, một nhóm các cô gái đang vây bên ngoài phòng họp, co đầu rụt cổ thấp giọng nói chuyện.

Cô đi qua vỗ vỗ bàn lễ tân: “Xem cái gì đấy? không bình tĩnh như thế, công ty không phải hôm nào cũng có người nổi tiếng đến sao hả?”

“Chị Miss, đây là đạo diễn còn đẹp trai hơn người nổi tiếng, đạo diễn của “Tình Mê”. Bộ phim ấy khiến em khóc chết mất thôi, đến mẹ em cũng khóc thảm thiết, lúc đó còn tường rằng đạo diễn này chắc chắn là một phụ nữ, có thể quay phim tình cảm tuyệt như vậy, nhưng không ngờ được lại là một người đàn ông, lại còn là anh đẹp trai hào hoa phong nhã ngọc thụ lâm phong ánh mắt mang điện…”

Trình Thần?!

Cô đang muốn đẩy đám người để đi vào liền hoàn toàn ngơ ngẩn.

“Tình Mê” hot nhiều như thế nào? Thì Trình Thần nổi tiếng nhiều như thế, đây cũng là nguyên nhân cô không dám nói với Lưu Hạ. Hai năm nay Tư Niệm có vô số cơ hội hợp tác với anh, nhưng đều viện vô số cớ lấy lệ, nhưng không ngờ quay một cái quảng cáo nhỏ cũng có thể đụng nhau.”

Thực ra chuyện ban đầu đặt ở hiện tại thì chỉ là chuyện nhỏ như con sâu cái kiến thôi.

Thế nhưng bỗng nhiên khiến cô và anh gặp mặt, nói : hi, em là Tư Niệm, mối tình đầu anh chưa từng gặp, còn đá anh nữa.

… Hãy cứ thôi đi vậy.

Cô lấy điện thoại đi tới hành lang, gọi điện thoại cho Thẩm Úy Giác.

“Ôi trời, sao bỗng nhiên tìm tớ thế?” Thẩm Úy Giác cười khanh khách, “Tớ đang ghi hình, nói nhanh nói nhanh đi.”

Tư Niệm thanh thanh cổ họng: “Cậu cảm thấy nhiều năm nay tớ… không thay đổi giọng nói chứ?”

“… Chắc là không.”

“Giọng của tới trong điện thoại và giọng bên ngoài có sự khác nhau không?”

“Chắc chắn là có,” Thẩm Úy Giác lẩm bẩm, “Tuy nhiên cũng không khác là bao. Có phải cậu làm sai chuyện gì không hả, hỏi mấy chuyện chẳng có tý hay ho gì, tớ không nói với cậu nữa, boss đang ở đây.”

Điện thoại nhanh chóng bị cúp, cô đấu tranh đúng mười phút, quyết định giả chết đến cùng.

Dù sao thói hư tật xấu của công ty nước ngoài chính là người khác chỉ biết cô tên là Miss, quen hơn một chút thì gọi cô là Tiểu M… Chẳng có ai để ý đến tên tiếng Trung của cô… Cô không ngừng xây dựng tâm lý cho mình, hít thở sâu rồi trực tiếp đi vào phòng họp.

Bởi vì trên đường bị trì hoãn cộng thêm sự dây dưa ban nãy ở ngoài cửa, lúc này đây đã bước vào giai đoạn giảng giải kịch bản gốc rồi. Trước mặt tất cả mọi người đều đặt một tập kịch bản gốc, người sản xuất đang cầm bút laser giảng giải cho mọi người.

Tư Niệm lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống.

Trình Thần ngồi chếch cô.

Rèm cửa sổ chặn ánh mặt trời, bởi vì không bật đèn nên cả phòng họp chỉ còn lại ánh sáng trắng của máy chiếu lóe lên, lặng lẽ biến đổi trên khuôn mặt anh. Không hề thay đổi, ngoại trừ thêm một cặp kính thì không có bất cứ thay đổi nào. Tư Niệm nhìn sườn mặt của anh, nhất thời không di chuyển ánh mắt, Trình Thần giống như có sự phát hiện bỗng nhiên quay đầu lại nhìn cô.

Ánh mắt giao thoa lướt qua, may mà ở chỗ tối che lấp đi sự xấu hổ của cô.

Mùa hè năm lớp 9 khi lần đầu tiên mở webcam nhìn anh cũng là tâm tình thấp thỏm như vậy.

Hình ảnh không được coi là quá rõ nét nhưng lại khiến cho tim đập nhanh kịch liệt, cái nhìn đầu tiên đó là kinh ngạc, sau đó không biết nên khóc hay nên cười, một lúc lâu sau mới nâng cằm lên, nghiêm túc ngắm nhìn người trong màn hình.

Giảng giải kịch bản gốc kết thúc rất nhanh, có người kéo rèm cửa sổ ra.

Trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, người sản xuất cười cười chỉ người bên cạnh: “Đây là đạo diễn lần này của chúng ta, Trình Thần, chính là đạo diễn của bộ phim truyền hình “Tình Mê”, lịch trình tôi phải mất rất nhiều công sức mới định được. ”

Trình Thần hơi xoay người lại gật đầu với cô.

Cũng may đã nghĩ được cớ.

Cô thanh thanh cổ họng, dồn sức ho mấy tiếng, nén giọng nói với người bên cạnh: “Mấy ngày nay cổ họng mình không tốt, cậu nói hộ mình đi.”

Vậy là cả cuộc họp cô chỉ làm hai việc đó là cười và ho.

Không biết vì sao, anh cứ thỉnh thoảng lại nhìn cô.

Chắc là không có vấn đề chứ.

Chột dạ, chắc chắn là chột dạ.

Tư Niệm tiện tay lật kịch bản quay phim gốc, cố gắng khiến bản thân mình không hề quan tâm đến.

Nhưng không ngờ tới đang lúc thảo luật sôi nổi, Trình Thần từ đầu đến cuối không hề mở miệng bỗng nhiên nói một câu: “Chỗ tôi có kẹo ngậm ho, ăn một viên sẽ tốt hơn nhiều.” Giọng nói hơi thấp, rất trong trẻo cũng rất ấm áp.

Tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn anh rồi hiểu ra nhìn Tư Niệm.

Giọng nói của anh đương nhiên vẫn không thay đổi.

Tư Niệm hoảng hốt: “Cảm ơn.” Bởi vì ban nãy ra sức diễn quá nên cổ họng cũng khàn thật rồi.

Trình Thần đặt một hộp sắt nhỏ lên bàn, đẩy về phía cô.

Cô giơ tay muốn đón lấy lại nhìn thấy nhãn hiệu Kinh Đô Niệm Từ Am. Ngày trước lúc anh ho, cô liền mua ba hộp cao Tỳ Bà của Niệm Từ Am gửi cho anh, sẽ không trùng hợp thế chứ… Trong lúc suy nghĩ thì hộp sắt nhỏ đã trượt qua tay rơi xuống sàn nhà.

Âm thanh vang lên bất ngờ lại một lần nữa khiến tất cả mọi người ngừng lại.

Khóe miệng Trình Thần nhếch lên nhưng vẫn duy trì tư thế lật kịch bản, nhìn cô không nói tiếng nào.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: DoanhDoanh, HoaHong11, Mưa Hà Nội, Tocdothuhut, Trà Hoa Nữ 88, diquamuanang, lan trần, phonglinhcat, trankim
     

Có bài mới 12.05.2013, 11:24
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80871 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhớ Mãi Không Muốn Quên - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 11
Chương 1

Tác Giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Dịch: Yume

Muộn, vẫn bị muộn.

Mỗi lần đều là tính toán chuẩn thời gian để ra khỏi cửa nhưng luôn không thể đến đúng giờ. Lúc Tư Niệm vào studio thì tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, Trình Thần đang nói chuyện với người mẫu đại diện Trần Văn.

Bởi vì quay về khoai tây chiên nên anh còn đặc biệt ăn mấy miếng, diễn xuất biểu cảm lúc ăn đồ ăn.

Hai người dường như đã quen nhau từ trước, sau khi hàn huyên hai ba câu thì bắt đầu anh một miếng em một miếng khoai tây chiên nói chuyện rôm rả. Catse của A Văn mấy năm nay tăng cao, quay quảng cáo một ngày giống như này thì giá cả chính là nghìn vạn tệ, đương nhiên tính tình cũng trào dâng, lần trước hợp tác cùng một đạo diễn nọ, để cô ấy làm một động tác nhảy, mặt lập tức liền đen xì, nói gì đó không phù hợp với hình tượng công chúng của cô nàng.

Xem xem hôm nay kìa?

Quả thực là cô gái nhiệt tình nhà hàng xóm.

Phỏng chừng lát nữa yêu cầu cô ấy trèo lên cây tre thì cô ấy cũng vui vẻ mà gật đầu ấy…

“Vẫn là mời đạo diễn nổi tiếng tốt,” trợ lý bên cạnh cảm thán, “Khó mời được Trần Văn xuất hiện, chị xem hôm nay phối hợp chưa kìa? ”

Tư Niệm ờ một tiếng, trợ lý lại hiếu kì hỏi: “Chị Miss, nhìn bọn họ hình như rất thân nhau, không phải sẽ có tin đồn gì đó chứ?”

Cô nhe răng cười, chỉ chỉ vào cổ họng.

Trợ lý bừng tỉnh: “Vẫn chưa khỏi ạ? Không phải ăn kẹo ngậm ho rồi sao chứ? ”

… Kẹo ngậm ho cũng không phải là thuốc.

Cô nhìn vẻ mặt “ăn kẹo ngậm ho của đạo diễn Trình, trị bách bệnh” của trợ lý, quyết định giữ im lặng.

Vì vậy bắt đầu từ bảy giờ sáng ngày thứ bảy này cô đứng trong studio vừa giả vờ bệnh vừa quan sát Trình Thần làm việc.

Phải thừa nhận rằng anh không phải không có thực lực.

Đối với kiểu đạo diễn này như anh, rất có khả năng là nhận lời giúp đỡ bạn bè mới nhận loại quảng cáo thương mại này, nhân tiện kiếm chút tiền tiêu vặt. Nhưng thấy anh giảng giải cho Trần Văn nhiều lần, thậm chí với mỗi diễn viên quần chúng cũng kiên trì hướng dẫn diễn xuất, không hề bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Lúc này đây, anh đang ngồi trên ghế, một tay giở kịch bản, không ngừng nhìn vào hình ảnh trong màn hình.

Cái nhíu mày nhẹ cũng quen thuộc đến vậy.

Lúc Trần Văn ăn miếng khoai tây thứ 107, cuối cùng nhịn không được uể oải cúi mặt xuống, Trình Thần vẫn nhìn vào đoạn phim phát lại trên màn hình: “Biểu cảm càng ngày càng cứng nhắc, phải tưởng tượng ra cảm giác mối tình đầu,” Anh ngừng một lát rồi tiếp tục nói, “không có kinh nghiệm gì nên sẽ căng thẳng, vô cùng cẩn thận, có thể bất an nhưng cũng sẽ chờ mong cho dù là đắng hay là ngọt. ”

Anh nói vô cùng trịnh trọng, nhà sản xuất ở bên cạnh lại không ngừng nhướng mày.

Tư Niệm chột dạ liếc nhìn Trình Thần.

Đây là ý tưởng sáng tạo quái gì chứ, tại sao hết lần này đến lần khác cứ là chủ đề mối tình đầu thế.

Hai ngày nay cũng đã quá khó chịu, không phải chỉ là một lần tình cảm ngây thơ hồi nhỏ dại hay sao?

Trong lòng có hai giọng nói ra sức tranh cãi, một giọng nói là nhận đi, hai người đều đã là người trưởng thành rồi, ai còn có thể tính toán chuyện lúc mười mấy tuổi chứ? Một giọng nói khác lại kiên trì chống lại, kiên quyết không thể nhận, quá xấu hổ, người không biết còn tưởng rằng mình nhìn thấy người yêu đầu thành đạt, có ý định dựa vào ấy chứ…

Nếu như bây giờ anh chỉ mà một nhân viên bình thường, phấn đầu làm việc để kiếm tiền mua nhà, bản thân nhất định sẽ rất bình tĩnh mà thừa nhận thân phận, hẹn anh đến một quán cà phê lãng mạn nào đấy nói cho anh những sai sót năm đó.

Có thể hai người sẽ cười cười, nhớ về ngày xưa một chút sau đó sẽ cười mà cho qua.

Nhưng tại sao cứ nhằm vào lúc anh thuận lợi, anh thành công để hai người đụng nhau cơ chứ? Lại cứ có thành tựu nổi bật trong lĩnh vực có vô số lần cùng xuất hiện với bản thân.

Không phải đều nói gặp mối tình đầu thì ảo tưởng nhất định tan vỡ sao?

Tại sao định luật này đến cô thì đều trở thành nghịch lý chứ?

Tư Niệm càng nghĩ càng buồn bực, cảm thấy bản thân không có bất cứ động tác nào, nhiều nhất cũng chỉ là oán giận trong lòng mấy câu nhưng Trình Thần không hiểu sao lại quay đầu lại, cô sửng sốt, lập tức dịch tầm mắt đi mấy độ giả vờ như đang nhìn màn hình.

Trình Thần tiện tay cầm một chai nước lên mở nắp rồi uống một ngụm: “Em cảm thấy như thế nào?”

Anh hỏi cô.

Đúng lúc một cảnh quay đã quay xong, đèn đạo cụ lập tức chiếu vào, bắt đầu dựng một cảnh khác.

Nhà sản xuất ngồi giữa hai người còn tưởng rằng là hỏi ông ấy, liên tục nói tuyệt vời, lúc nói đến tuyệt vời lần thứ ba mới phát hiện là tự mình đa tình.

(Vì trong Tiếng Trung xưng hô chỉ dùng là 你 và 我 nên nhà sản xuất mới hiểu nhầm là đang hỏi mình ^^)

Tư Niệm vốn tưởng nhà sản xuất trả lời như vậy, cô biết thời biết thế là có thể giả chết rồi, ai dè đôi mắt ấy vẫn nhìn vào cô, dường như thực sự rất để ý đến ý kiến của cô.

Bất đắc dĩ chỉ đành làm một động tác tay ok.

Sau đó lập tức lấy ra hộp sắt nhỏ kia, mở hộp rồi ăn kẹo ngậm ho.

Studio giống như một hang động thời gian, không nhìn thấy mặt trời lặn mặt trời mọc gì hết nên đương nhiên không ai để ý đến thời gian cả.

Đến lúc trợ lý lấy cơm hộp mọi người mới phát hiện ra đã đến một giờ chiều rồi. Bởi vì Trần Vân nổi tiếng nên công ty chế tác đặc biệt để riêng một phòng nghỉ ngơi cho cô, nhưng cô nàng lại lần đầu tiên muốn gần gũi với mọi người, cùng ăn cơm với mọi người trong phòng nghỉ chung, còn vô cùng rộng rãi để trợ lý chia đồ bồi bổ của mình cho mọi người.

Mấy người cùng nhau nói chuyện phiếm, nhà sản xuất bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó, chỉ Tư Niệm nói: “Một mình Miss kiêm mấy việc, cũng là biên kịch nữa, nói không chừng sau này mọi người còn có cơ hội hợp tác phim điện ảnh hoặc là phim truyền hình ấy.”

Thôi xong…

Trong lòng Tư Niệm nhỏ máu, ngẩng đầu lên cười cười.

Ngày tháng giở vờ câm điếc thật khó sống, may mà chu kì quay quảng cáo ngắn, chỉ cần quay một ngày là kết thúc rồi.

Chỉ cần qua ngày hôm nay là giải thoát rồi.

Cô dùng đũa cẩn thận lột da gà và lột da cá, tay nghề đã luyện hai mươi mấy năm vô cùng thành thạo. Người khác nhìn vào thì thấy cô quả thực kén ăn quá, nhưng đối với cô mà nói, chuyện này quả thực là cách tốt khiến bản thân tập trung. Thực sự hận không thể làm cả tiếng đồng hồ lúc đó tất cả mọi người đều đã làm việc rồi, cũng không đến mức như ngồi trên bàn chông ở đây nữa.

Trần Văn xuất thân là ca sĩ, lúc nào cũng nhịn không được mà nhắc đến đề tài âm nhạc.

Trình Thần tuy rằng chỉ thỉnh thoảng mới tiếp lời nhưng cũng rất có quan điểm.

“Ban nhạc hồi còn nhỏ tôi thích nhất các bài của Nirvara, đáng tiếc họ đã giải tán lâu rồi,” Trần Văn cảm thán, hỏi Trình Thần, “Đạo diễn Trình thích nhạc của ai thế?”

“Vương Phi”, Trình Thần suy nghĩ nói, “Bài “Em nguyện ý””

“Em nguyện ý?”

Trong đầu Tư Niệm bật ra giai điệu quá ư là quen thuộc đó: Nhung nhớ là một thứ treo lơ lửng như hình với bóng…

Đang uống một ngụm canh, lưỡi thuận lợi bị bỏng luôn.

Tên của cô từ nhỏ đến lớn luôn bị người khác dùng để trêu chọc.

Mỗi lần có người liên lạc linh tinh cô đều vô cùng tức giận, ngoại trừ lúc trước là một đôi với anh. Mỗi lần cô buồn bực trong lòng anh đều sẽ không ngừng gửi các lời bài hát trên QQ, tất cả đều bao hàm hai từ “nhung nhớ”. Nhìn lời bài hát trên màn hình, luôn khiến tất cả sự tức giận của cô biến mất mà cười rộ lên.

Tự mình đa tình quá rồi.

Lẽ nào là mùa mưa, tình cảm văn nghệ u sầu mùa thu phát tác?

Cô ăn sườn trong canh, ăn sạch sành sanh hết thịt rồi mới để xương xuống bàn, sau đó tiếp tục ăn miếng sườn tiếp theo.

Miền Nam vừa mới vào mùa mưa dầm, lúc nào cũng mưa lác đác, đến hơn bốn giờ không biết ai nhắc đến trời mưa rồi, lúc ấy cô cũng không quá để ý. Không ngờ đến lúc kết thúc công việc, bên ngoài studio đã thành sông rồi, cho dù che ô đi ra ngoài thì cũng chắc chắn không bắt được taxi.

Người trong studio nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, người tự lái xe đến thì đã tốp năm tốp ra rời khỏi rồi.

Từ trước đến nay cô đều đi taxi, bình thường thì rất tiện nhưng mà gặp phải trời mưa tuyết thì chỉ đành nhìn trời than thở mà thôi.

“Lái xe tới à?” Bỗng nhiên sau lưng có người hỏi, “Đỗ ở đâu?”

Cô đang buồn rầu, buột miệng nói: “Đi taxi tới, tuy nhiên theo tình hình hiện nay thì phải đợi ngớt mưa mới bắt được xe.”

Cô nói xong quay đầu lại nhìn.

Thế giới hoàn toàn yên lặng.

Trong tiếng mưa rơi rất lớn, liên tục có người cởi áo che lên đầu chạy về phía bãi đỗ xe. Liên tục có người nói tạm biệt, hoặc là lớn tiếng nói về lịch sắp xếp công việc của ngày mai, mà Trình Thần lại đứng sau lưng cô, chỉ cách có hai bước chân, dường như cũng đang đợi mưa tạnh.

Anh thấy Tư Niệm quay đầu nhìn mình, cười cười: “Tôi cũng không lái xe.”

Từ ánh mắt đến vẻ mặt không có bất cứ sự khác thường nào.

Tư Niệm ừ một tiếng rồi quay đầu lại tiếp tục ngắm mưa, trong lòng lại đang đánh lô tô. Hóa ra từ lâu anh đã không nhớ giọng nói của cô rồi, vui mừng nhưng cũng có chút mất mát. Có lẽ mỗi người đều có một giấc mơ như vậy, nhiều năm sau gặp lại người yêu cũ trước đây, luôn hy vọng mình là độc nhất vô nhị trong lòng anh ta, hận không thể mình là người anh ta yêu nhất trong cuộc đời này, thậm chí chỉ yêu mình mình.

Người dần dần ít đi, trong studio vắng vẻ chỉ còn hai người đứng ở cửa.

Lúc nhà sản xuất xử lí xong tất cả mọi việc đi ra ngoài, nhìn thấy bọn họ thì lập tức hiểu ra: “Mưa to như này không bắt được taxi hả? Hai em đợi một lát, anh tìm người lái xe đưa hai em về.” Nói xong liền lấy điện thoại ra bắt đầu gọi.

Trình Thần tháo kính xuống, dùng áo sơ mi lau đi mắt kính bị dính nước mưa: “Nhiều năm rồi mà em vẫn kén ăn như vậy.”

Tư Niệm vô thức ừ một tiếng, đợi tiêu hóa hết câu nói này xong thì lập tức kinh hãi.

Anh dù bận rộn nhưng vẫn ung dung, đeo kính vào: “Sống tốt chứ?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: HoaHong11, Mưa Hà Nội, Trà Hoa Nữ 88, lan trần, trankim, việt trinh
     
Có bài mới 12.05.2013, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80871 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhớ Mãi Không Muốn Quên - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 10
Chương 2

Tác Giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Dịch: Yume

Tiếng mưa rất to, còn có tiếng nói chuyện điện thoại ở sau lưng nhưng đều bị câu hỏi đơn giản này đè ép hết.

Sống tốt không?

Thực ra sống rất tốt, chẳng có ai có thể vì mối tình đầu không thành mà không gượng dậy nổi cả.

Nhiều năm nay cô vẫn ăn ngon ngủ ngon, lên lớp rồi làm việc…

Rất nhiều suy nghĩ mơ hồ xẹt qua, bản thân bị giám sát một năm ra sao, giường như muốn điên luôn, lúc đi tìm anh thì tài khoản trò chơi đã bị hủy, QQ mãi mãi không sáng đèn, đến tới trường đại học nào, thậm chí thành phố nào cũng không biết… Nhưng hàng vạn lời đến cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là lời nói tầm thường nhất.

“Rất tốt,” Cô nói qua loa, ngược lại lại đá câu hỏi về phía anh, “Anh thì sao?”

Bạn xem năm tháng không chỉ giết chết dung mạo mà còn cắt mất cái lưỡi nói lời thật lòng nữa.

Anh nhìn cô.

Cô vẫn không dám nhìn vào mắt anh nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt của anh, nhất thời trong lòng có chút chột dạ, nghĩ bụng anh không phải ghi thù như vậy chứ? Sau đó liền nghe thấy anh lên tiếng: “Miễn cưỡng sống được.”

Miễn cưỡng sống được.. Miễn cưỡng sống được…

Gặp lại tình cũ không nên là “Anh tốt không?” “Tôi rất tốt”, “Em cũng rất tốt” những câu trả lời này sao? Nhưng sao anh lại cứ nói câu nói như này.

Cô không biết tiếp lời gì chỉ đành cười nói: “Khiêm tốn rồi đấy, mấy năm nay anh cũng coi như có thành tựu.”

Sau đó hai người lên xe, Tư Niệm ngồi bên phía cửa sổ bên trái cách anh hai ghế ngồi, Trình Thần ngồi ở đó nói chuyện phiếm với nhà sản xuất. Trong đôi ba câu nói chuyện phiếm mới phát hiện ra anh cũng thường sống ở Thượng Hải, hơn nữa đến từ năm sáu năm trước, nhà của hai người cũng cùng ở một khu, đi xe cũng không quá mười mấy phút.

Một loạt tin tức liên tiếp này cô cũng có chút vô cùng kinh ngạc.

Bạn nói xem thế giới này rốt cuộc rộng lớn như thế nào, ban đầu đều ở Bắc Kinh, hiện nay đều ở Thượng Hải, nhưng cô không tìm thấy anh. Nhưng lại rốt cuộc nhỏ bé như thế nào, như vậy cũng có thể đụng nhau.

Nhưng sao anh nhận ra cô chứ?

Cô khẽ liếc Trình Thần, vừa đúng lúc anh vỗ ghế phía trước, ý nói đã đến chỗ anh rồi.

Để tránh cho lại khó xử, cô hủy hết những lịch sắp xếp của quảng cáo, tất cả trình tự cắt ghép biên tập yêu cầu phải tham gia.

Tóm lại, phàm là cơ hội có thể gặp mặt Trình Thần cô đều chặn hết.

Rốt cuộc sao anh nhận ra cô chứ?

Tư Niệm cầm cốc nước lên, nghĩ nát đầu cũng không ra câu trả lời, uống một ngụm nước rồi chuyển đến câu hỏi tiếp theo.

Cuối cùng nhìn thấy mặt cô, anh thất vọng? hay là vui mừng?

Tivi đang phát “Phi Thành Vật Nhiễu”, người dẫn chương trình cười tươi hớn hở nhưng không biết đang nói cái gì. Tuy biết đại đa số là marketing nhưng cô vẫn cứ thích xem sự náo nhiệt này, đèn chiếu vừa bật lên, tất cả nam nam nữ nữ trên sân khấu đều nói những lời mà ngày thường không dám nói.

Hơn mười mấy phút định ra chuyện cả đời, nhưng làm gì có nhiều tình yêu sét đánh đến như vậy…

Cô đắm chìm trong mạch suy nghĩ xoắn xuýt về Trình Thần, đang lúc bạt mạng uống nước thì nghe thấy tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, còn chưa kịp đứng lên, người bên ngoài đã vội vã lấy tay đập mạnh vào cửa.

Tư Niệm mở cửa, bên ngoài cửa chống trộm một đôi vợ chồng già quắc mắt nói: “Cô gái, nhà cô dột nước.”

“Làm gì có ạ?” Cô vừa nói xong liền nhìn thấy trên nền gạch phòng bếp dường như có một lớp nước, vòi nước của máy lọc nước quả thực bị mở to, có lẽ là lúc nãy rót nước quên không tắt.

Sau một màn dọn dẹp lộn xộn, Tư Niệm vẫn mặc áo ngủ liền bị đôi vợ chồng già hùng hổ kéo xuống tầng dưới.

Đỉnh trần phòng bếp tầng dưới đã bắt đầu nhỏ nước, may mà phát hiện kịp thời nên mới chỉ vừa mới nhỏ giọt thôi.

Đối với sự tổn thật do sai sót của mình gây nên, đương nhiên phải chủ động yêu cầu bồi thường nhưng không ngờ tới người ta lại chẳng cảm kích, không ngừng nói cả phòng bếp rỉ nước, còn nói bởi vì đỉnh phòng bếp nhỏ nước dẫn đến tất cả đồ nội thất của căn nhà đều bị ẩm, muốn thay mới toàn bộ, ngoài ra muốn sơn lại cả căn phòng, giấy dán tường đương nhiên cũng phải thay…

Trên bức tường cũ màu vàng của phòng bếp chỉ có bọt nước rất nhỏ.

Đòi bồi thường kiểu này cũng quá hại người rồi đấy.

Nhưng trước mắt là một đôi vợ chồng già hơn bảy mươi tuổi, còn có một nhóm các ông các bà hàng xóm đứng chắn ở cửa xem trò hay, đến chỗ trống để cô nói cũng chẳng có… không ngờ đang lúc sứt đầu mẻ tràn thì điện thoại lại reo lên.

“Sao thế ạ?” Cô cầm điện thoại, thấp giọng hỏi.

“Phim ra rồi, đến xác nhận đi.”

“… Ngày mai được không ạ?” Cô thực sự không thể tin chắc được mình có thể thoát được vòng vây nhiều người như vậy.

“Mau tới đi, quá trình ở giữa em đều đã xin nghỉ rồi, phiên bản cuối cũng còn không tới xem xét hả?” Nhà sản xuất nói chắc như đinh đóng cột, cuối cùng còn bồi thêm một câu, “Sáng sớm mai đạo diễn đi rồi, kệ cho nhà bị cháy hay bị ngập thì đều phải tới, xin em đấy tiểu M. À đúng rồi, mang cơm cho bọn anh, ở đây bọn anh có mười ba người.”

“…”

Đầu dây bên kia vô cùng ồn ào, cô bên này nào có không xoắn xuýt chứ?

Nhưng cuối cùng vẫn ma xui quỷ khiến mà nói bản thân có việc gấp, bị ép nên bất đắc dĩ phải giao chìa khóa cửa chống trộm của nhà, xông ra khỏi đám người vây quanh.

Lúc này đang là lúc đông khách nhất của quán ăn, cô do dự rất lâu giữa mua cơm suất hay là gọi món, cuối cùng cắn răng quyết định xếp hàng gọi món. Lúc cầm thực đơn, phục vụ nghe nói là mười ba người lập thức vui mừng ra mặt tuôn ra một chuỗi tên món ăn.

Lúc cô liếc đến món Sơn Thành Mao Huyết Vượng thì nhớ đến Trình Thần thích ăn nhất món này.

Dù sao về cơ bản các món ăn nổi tiếng đều đã gọi rồi, thêm một món cũng chẳng sao cả.

Lượng cơm của mười ba người, bốn túi hộp đồ ăn mang về, vừa mang lên taxi tài xế liền vui vẻ: “ Chuyển tiệm cơm về nhà hả? Cô gái, tôi cũng đang đói đây này, chở cô xong không chừng cũng bị thèm chết mất. ”

Đợi đến lúc tất cả mọi người nhìn thấy đồ ăn, quả thực cũng kinh ngạc.

Trong tiếng “Tư Niệm em/anh yêu chị/em” liên tiếp cô vừa cố tình mà cũng vừa như vô tình mà nhìn vào phòng biên tập. Cửa đang mở hé, từ góc độ này có thể nhìn thấy hai bóng lưng bên trong đó, màn hình đối diện hai người vẫn đang phát hình ảnh quảng cáo, chỉ có điều cách nhau một cánh cửa, bên ngoài thì vô cùng náo nhiệt nhưng bên trọng là quá mức yên tĩnh.

“Đạo diễn Trình,” Nhà sản xuất đổ một bát đồ ăn lớn nhất ra, “Tiểu M của chúng tôi quá đỉnh, đến bát Mao Huyết Vượng to như vậy cũng dám mua về, xem chừng cái xe taxi ấy tối nay cũng không bay hết mùi đâu.”

Trình Thần thấp giọng nói với người biên tập mấy câu, đứng dậy đi ra ngoài: “Tôi thích ăn nhất món này.”

“Khéo thế à?” Nhà sản xuất cười hì hì, “Đây là duyên phận đó nha.”



Mọi người khó hiểu quay đầu lại nhìn nhà sản xuất đang cười gian.

Trình Thần tiện tay đóng nắp bút lại, nhét bút vào túi quần jean, nói với Tư Niệm: “Cũng hòm hòm rồi, em có thể xem trước.”

Tư Niệm ừ một tiếng, nghiêm trang nói: “Đạo diễn Trình vất vả rồi.”

Sau một trận càn quét cô mới nhớ đến trong nhà còn có chuyện rối rắm, chìa khóa cửa chống trộm còn ở trong tay đối vợ chồng già đó. Tuy rằng để cho an toàn cô còn cố tình làm hai lớp cửa nhưng mà chìa khóa cửa ngoài trong tay người ta, cũng không biết phải đồng ý bao nhiêu điều kiện thiệt thòi mới có thể vào được nhà nữa.

Vẫn đề mấu chốt là, Coca vẫn bị nhốt trong phòng ngủ, không kịp cho ăn cũng không biết có đói đến phát cuồng hay không nữa?

Trước nay cô đều không giỏi xử lý kiểu tranh chấp nhỏ này, lần nào cũng là nhân nhượng cho khỏi phiền hà.

Lần này dường như đôi vợ chồng già ấy muốn quá nhiều, phỏng chừng phải mất ba bốn tháng tiền lương. Nhưng nếu mà không đồng ý, ngày nào bọn họ cũng đến Ủy ban làm ầm lên, chẳng phải chẳng có ngày nào yên ổn sao? Nhưng nếu như đến cái kiểu điều kiện bức người này cũng đồng ý thì có lẽ sẽ bị tất cả đám bạn học đại học khinh thường mất, coi như là phí công học luật rồi.

Cô càng nghĩ càng cảm thấy phiền hà, dựa vào lan can ngoài ban công suy nghĩ khổ sở.

Điều mấu chốt nhất là nếu như Coca đói quá nhất định sẽ không lưu tình mà cào rách chăn ga.

Ban công này gần với đường Thái Khang, xuyên qua khe hở của cây ngô đồng có thể nhìn thấy không ít cảnh đẹp. Cô nhìn quán bar ồn ào bên kia đường, nghĩ đến tình trạng quẫn bách phải đối diện tối nay, sầu càng sầu thêm.

Vài người đi ra ban công nhìn thấy Tư Niệm dựa ở đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quán bar nhộn nhịp, lập tức vui vẻ: “Xem ra cuộc sống về đêm của Miss rất phong phú nha?”

Tư Niệm hậm hực ngẩng đầu lên, nhìn thây bộ dạng cơm no rượi say của bọn họ thực sự là ngứa cả mắt. Nhưng mà nhìn thấy Trình Thần và một người đàn ông khác đi vào thì lập tức hết luôn khí thế.

Trình Thần không thích nói chuyện lắm, đa số thời gian đều nghe người khác nói.

Cũng không biết ai nhắc đến thú cưng, nhà sản xuất mới nói đến chú chó chăn cừu nhà Trình Thần, Trình Thần cười cười: “Mấy hôm nay ra ngoài còn không biết gửi ai nữa, nó không thích ở trong tiệm thú cưng.”

“Đương nhiên là đưa Miss rồi,” Nhà sản xuất thuận miệng, “Nhà hai người không phải rất gần sao? Đưa qua cũng tiện.”



Anh nói cũng thật thoải mái.

Tư Niệm và Trình Thần nhìn nhau, khách khí cười cười: “Như thế không được, nhà em nuôi mèo,” Cô có gắng để mình nói một cách chân thành, “Còn là loại mèo rất dễ dựng lông… Anh không có bạn nào khác sao? ”

Tay anh đang cầm lon bia, đang muốn đưa lên miệng thì dừng lại, lại lộ ra chút ý cười: “Đều là đàn ông, chưa đủ chu đáo.”

Đều là đàn ông? Ờ, đều là… đàn ông.

Tư Niệm ngẩng đầu nhìn trăng.

Thôi vậy, là tôi nợ anh: “Được rồi, em xem có thể đem mèo đến nhà bạn nuôi mấy ngày không.”

——— —————— ————

Đây là món Sơn Thành Mao Huyết Vượng, rất rất rất ngon :(((

images

Chó chăn cừu có rất nhiều loại, mình search thì thấy có mấy loại điển hình đó là chó chăn cừu Scotland, chó chăn cừu Đức aka becgie, chó chăn cừu Bỉ, chó chăn cừu biên giới, chó chăn cừu Shetland.

Chó chăn cừu Scotland

images

Chó chăn cừu Đức

images

Chó chăn cừu Bỉ

images

Nhiều loại quá ;A;, Mình search định nghĩa về chó chăn cừu bên baidu thì nó ghi hình này là chó chăn cừu chung chung mà không phân biệt ra từng loại nên mình nghĩ chắc anh Thần nuôi con này ;A;

images

Phi Thành Vật Nhiễu là một chương trình TV của Trung Quốc kiểu dạng xem mắt ấy, mình không thích xem chương trình này nhưng túm lại mình đoán chương trình xem mắt nào cũng na ná nhau mà thôi, thường thì có khoảng 16 người chơi nam, sau đó 1 người chơi nữ xuất hiện để chọn hoặc ngược lại 16 nữ và 1 nam.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: HoaHong11, Trà Hoa Nữ 88, lan trần, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lu haj yen, mimi17796, Nhất Sinh, SAYan NT và 212 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.