Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Đào chi yêu yêu – Tái Húc

 
Có bài mới 02.05.2013, 09:08
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83701 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không, Đồng nhân] Đào chi yêu yêu – Tái Húc - Điểm: 6
Đào chi yêu yêu (*)


images


Tác giả: Tái Húc

Converter: candy_heart

Editor: Vi Ánh (anhsieunhan)

Beta: Khôn Linh

CP: Hoàng Dược Sư x Phùng Hành (An Nhược Sơ)

Nguồn: https://ngaongaongao.wordpress.com

Giới thiệu

Vừa mới tỉnh giấc, phát hiện chính mình đang nằm ở quan tài! Phải chăng nàng đã gây ra chuyện gì?

Cái gì? Nàng là Phùng Hành? Một nữ nhân hồng nhan bạc mệnh?

Choáng, nàng choáng.

Hoàng Dược Sư, ánh mắt của ngươi rốt cuộc đang nhìn ai?

Ta không phải A Hành của ngươi nha!

***

(*) “Đào chi yêu yêu” là một câu trong Kinh Thi, có nghĩa là “Mơn mởn đào tơ” hay “Thắm sắc hoa đào”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Hồng Gai, echbienthai, valsk
     

Có bài mới 03.05.2013, 08:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10577 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Xạ Điêu đồng nhân] Đào chi yêu yêu – Tái Húc - Điểm: 11
Hồi 1

Mùa xuân tháng ba, hoa đào phân phi.

Trong rừng truyền đến một tiếng gọi trong trẻo nhưng lạnh lùng còn mang chút lo lắng –
“A Hành!”

Vừa nghe đến tên này, ta liền không nhịn được mà run lên. Thỉnh đừng tìm ta, ta không phải A Hành nha.

Ta ngẩng đầu nhìn thiên không, trong mắt tràn ngập bi ai.

Năm ngày trước, ta chỉ là đọc sách mệt mỏi nên lên giường ngủ trưa, kết quả vừa tỉnh ngủ liền phát hiện chính mình đang nằm trong một cái quan tài, trên người mặc phục sức cổ đại chỉ mới thấy trên truyền hình, bên cạnh còn có một đại soái ca cổ đại đang trừng mắt nhìn ta!

Anh đẹp trai kia vừa nhìn đến ta thì cả ngọc tiêu trên tay cũng rơi xuống đất, hại ta cho rằng bản thân vừa tỉnh lại đã trở nên khuynh quốc khuynh thành. Khi ta bắt đầu động cái thân thể cứng ngắc như thi thể này để cố hết sức đi ra ngoài quan tài, hắn mới hồi phục lại tinh thần, kích động lay bả vai yếu ớt của ta, vừa mừng vừa sợ gọi ta “A Hành”.

“Thỉnh đừng lắc, ta sẽ phun…” Ta yếu ớt nói, ta nói dễ nghe, ngươi là thúc thúc hay phụ thân của Mã Cảnh Đào vậy? Lắc kiểu này thì bất tử cũng chỉ còn nửa cái mạng nha.

Hắn đem ta ra ngoài hầm ngầm(*), dùng “khinh công” trong truyền thuyết mang ta xuyên qua một mảnh rừng hoa đào, một ý tưởng đáng sợ chợt hiện lên trong óc ta.

(*) quan tài của Phùng Hành được Hoàng Dược Sư đặt trong một hầm ngầm.

Ngọc tiêu, A Hành, rừng hoa đào…

Ta nhìn người kia, một thân áo xanh, một bộ dạng văn nhân, võ công hiển nhiên không tầm thường, không ôm hi vọng hỏi: “Ngươi cũng sẽ không trùng hợp mà họ Hoàng chứ?”

Người nọ cúi đầu, cho ta một cái mỉm cười khuynh quốc khuynh thành: “Đương nhiên.”

Thế là ta hôn mê.

Khi tỉnh lại thì đã là chuyện hai ngày sau.

Từ đó về sau, ta thử tuyệt thực, trèo tường, thắt cổ…Mặc kệ hôn mê bao nhiêu, tỉnh lại vẫn đang ở đảo Đào Hoa, thế là ta hoàn toàn tuyệt vọng.

Từ fan của Hoàng Dược Sư biến thành người bên gối của hắn, tác giả ngươi quả nhiên là mẹ kế!

*

Tướng mạo thanh cù, phong tư tuấn tú ung dung tiêu sái, khí vũ hiên ngang.

Nhìn theo bóng dáng đi từ trong rừng đào ra, ta không khỏi thở dài một hơi trong lòng. Kim lão gia tử thật không gạt người, trên thế giới quả thật có loại này yêu nghiệt…

“A Hành, nàng lại đi loạn rồi, không sợ lạc đường sao?” Thản nhiên trách cứ.

“Muốn cho ngươi tìm không thấy!” Trong lòng ta ngầm làm cái mặt quỷ.

“A Hành!” Thanh âm hắn trầm một chút.

“Ta không phải A Hành.” Ta bực mình nói, cái thời đại này đối với loại sự tình chết đi sống lại đều chấp nhận nhanh như vậy sao?

Trên gương mặt tuấn nhã tựa hồ có điểm bất đắc dĩ, “Vậy nàng nói nàng là ai?”

“Ta…” Ai, cái này phải giải thích thế nào đây? Nếu ta nói thì tám phần sẽ bị nghĩ là một kể điên từ đâu chui ra, bằng không thì chính là bị một chưởng chụp chết!

Ta buồn bực.

Truyền thuyết Hoàng Dược Sư giết người không chớp mắt, đối với thê tử lại là một mối tình thắm thiết, ngay cả thi thể cũng coi như bảo bối, nếu hắn biết thân thể ái thê hắn bị một người không rõ xâm nhập chẳng phải sẽ đem ta đánh cho hồn phi phách tán sao? Không bằng tương kế tựu kế, trước cùng hắn ở chung vui vẻ một đoạn thời gian, việc giả mạo về sau hãy nói với hắn, Hoàng Dược Sư này có tiếng là hay bao che khuyết điểm, đến lúc đó rất có khả năng nhớ lại tình cũ mà tha cho ta một cái mạng nhỏ…Ai, càng nghĩ càng cảm thấy có thể lắm.
Hoàng Dược Sư tự động đem sự trầm mặc của ta lý giải thành không còn gì để nói, thanh âm mềm mỏng: “Người một khi sống lại sẽ quên mất chuyện cũ trước kia, loại chuyện này ta cũng có khi nghe thấy. Nàng cũng đừng nóng vội, từ từ sẽ nhớ lại.”

Ta trầm mặc gật đầu.

“Nào, theo ta đi gặp Dung nhi.”

Gì?

Ta ngẩn ra sững sờ nhìn hắn.

“Như thế nào, đừng bảo ngay cả Dung nhi nàng cũng đã quên chứ?”

Đương nhiên không, vấn đề nàng ấy không phải do ta sinh nha! Một cô nương hai mươi tuổi, vô duyên vô cớ nhiều thêm một nữ nhi đến gọi mẹ thì thử hỏi chịu sao nổi?

“Ta không muốn đi.” Ý thức được chính mình đã cự tuyệt quá nhanh, ta vội vàng thêm một câu: “Ta đột nhiên xuất hiện như vậy, sợ rằng sẽ doạ đến nàng.”

“Nàng không cần lo lắng, nữ nhi nhìn thấy nàng chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”

“Không…ta không nhớ rõ nàng, nếu nàng biết sẽ bị làm cho thương tâm.” Ta làm một tia vùng vẫy cuối cùng.

“Sẽ không, Dung nhi hiểu nhiều chuyện, nhất định có thể tự lý giải.”

Chính vì vậy ta mới sợ nàng ngay từ khi còn nhỏ đã có thể vạch trần ta…Lòng ta điên cuồng phun lệ, Hoàng Dược Sư yêu lão bà đến tẩu hoả nhập ma nên tự động sẽ xem nhẹ những cử chỉ không bình thường của ta, nhưng nữ nhi của hắn là một nha đầu vô cùng tinh quái, đi gặp nàng thì chắc một cái mạng nhỏ này của ta cũng sẽ bị nàng làm cho rơi mất!

Ta cắn răng một cái, chuyện tới nước này…

Ta giữ chặt tay áo hắn, sử dụng kế loli trong truyền thuyết: Thuần khiết ngửa đầu bốn mươi lăm độ, lệ lóng lánh, “Hoàng GG(*), ta không muốn đi, không muốn đi…”

(*) ca ca =))

Trong nháy mắt kia, ta giống như có thể thấy được khuôn mặt vốn trắng noãn của Hoàng Dược Sư có biết bao nhiêu thất sắc…Ách, nguỵ loli lớn tuổi là ta sẽ không bị chụp rồi phi đi chứ?

“……Hoàng ca ca?” Tuấn mi hơi nhíu.

Tuy rằng phát âm giống nhau nhưng GG cùng ca ca hàm nghĩa khác nhau rất lớn a, nhưng mà ta đương nhiên sẽ không đem cái sai biệt không thuần khiết kia giảng cho hắn, thế là ta cố tình không để ý ánh mắt nghi hoặc của hắn, tiếp tục ngửa đầu bốn mươi lăm độ lệ lóng lánh. “Ta không nghĩ đi……”

Hoàng Dược Sư xoa xoa thái dương, khoát tay nói: “Thôi, vậy chờ khi nào nàng tự muốn gặp Dung nhi hãy đi.” Nói xong nâng tay thuận tiện vén sợi tóc của ta, trên mặt mang điểm bất đắc dĩ cười: “Như thế nào ta cảm thấy nàng so với Dung nhi còn giống đứa nhỏ hơn.”

Giống như cảm nhận được ta nháy mắt trở nên cứng ngắc, hắn buông mu bàn tay ra sau người, thần sắc tự nhiên nói: “Đói bụng không? Bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, đi thôi.”

Ta máy móc gật đầu, đuổi kịp theo bước chân hắn.

Dọc theo đường đi không ai nói chuyện. Hoa đào vẫn còn nhảy múa trong gió, ta trộm lướt mắt nhìn bên sườn mặt hắn, mặt bất giác đỏ lên.

“Suy nghĩ gì vậy?”

Nghĩ ngươi thật sự là cái mỹ nhân bại hoại…Câu này nói ra chắc hắn sẽ hộc máu mất! Vì tính mạng bản thân mà suy nghĩ, ta lấy một đề tài khá an toàn: “Ta nghĩ hôm nay bữa trưa có phải là ngươi tự mình chuẩn bị hay không.” Người này mười tám tuổi bàn võ nghệ mọi thứ đều tinh thông, trừ bỏ sinh con thì cái gì hắn cũng biết. Trù nghệ(*) của Hoàng Dung cũng là học từ hắn.

(*) tài nấu ăn, chắc ai cũng biết.

“Không phải.”

Ta cũng nghĩ thế, cao thủ bình thường không dễ dàng xuất thủ, xuất thủ thường xuyên tất sẽ mất giá.

“Nàng muốn ăn đồ ta tự làm?”

Ta nhanh nhảu gật đầu, lúc trước khi xem Xạ Điêu, thấy mấy món ăn Hoàng Dung làm cho Hồng Thất Công mà nước miếng ta chảy ròng ròng, nay có cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải nắm cho thật chắc. “Ta muốn ăn ‘Ngọc địch thùy gia thính lạc mai’, còn muốn uống ‘Hảo cầu canh’…” Bắt đầu gọi món ăn

“…Ngọc địch thùy gia thính lạc mai? Hảo cầu canh?” Biểu tình tựa tiếu phi tiếu.

Ách,  không phải lúc này còn chưa phát minh chứ? “Ta, ta nói loạn thôi, hắc, hắc, hắc…” Cười gượng vài tiếng, sợ quá, thật không cẩn thận.

“Ta thử xem xem.”

“Úc…Cái gì?!” Ta trừng lớn mắt.

“Tên rất thú vị.” Hắn cười, nhất thời nhật nguyệt vô quang.

Ta nâng tay che khuất ánh mắt, hào quang chói mắt nha…

* * *

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: đại ái Hoàng Dược Sư a, tả ki chương lai ngoạn ngoạn, vị tất hội có kết cục.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: Ancoco, Hồng Gai, echbienthai
     
Có bài mới 03.05.2013, 08:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10577 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Xạ Điêu đồng nhân] Đào chi yêu yêu – Tái Húc - Điểm: 11
Hồi 2

Buổi tối ta tự soi mình trong gương, lần đầu tiên thấy rõ ràng bộ dạng của thân thể mình đang sống nhờ.

Da thịt trắng như tuyết, kiều mị vô cùng, dung sắc tuyệt lệ, không thể nhìn gần.

Đây là lời mà Kim lão tiền bối miêu tả vẻ ngoài của Hoàng Dung, Hoàng Dung rất giống người mẹ Phùng Hành của nàng nên chắc hẳn dùng mấy từ này để hình dung mẹ nàng cũng không sai lắm. Nhưng chính ra, nếu so sánh, ta cảm thấy nữ tử trong gương hơn Hoàng Dung về phần khí chất trầm tĩnh, đương nhiên, đó chỉ là đánh giá của riêng ta.

Ai, đẹp thì đẹp thật nhưng cũng phải nói thân thể A Hành thật sự là không chỉ huy nổi mà. Bây giờ canh một canh hai còn chưa đến đâu, thế mà mí mắt cũng đều đã díp cả lại. Ta vô lực ghé vào giường, trong lòng cảm thán không thôi, từ thời trung học, trước mười hai giờ ta đều không ngủ, không thể tưởng tượng được kỉ lục này bây giờ lại bị phá vỡ.

Ta nửa tỉnh nửa mê, ẩn ẩn nghe được vài tiếng tiêu từ nơi rất xa truyền đến, âm điệu giống như tiếng cười yếu ớt, giống như lời nói nhỏ nhẹ, vạn phần nhu mĩ, mơ hồ hứng thú, triền miên uyển chuyển khiến cho người nghe mặt đỏ tai hồng, tâm tình lay động.

Đây là Bích hải triều sinh khúc trong truyền thuyết sao…Ta bất đắc dĩ mở mắt trừng lên đỉnh giường, Hoàng GG, ngài chắc thật đói khát nên mới thổi khúc này nha.

Mấy ngày hôm trước, Hoàng Dược Sư cầu ái không thành bị ta đá một cước bay ra ngoài cửa, từ lần đó về sau, hàng đêm hắn đều chạy lên ngọn cây thổi tiêu, xem ra oán niệm rất trầm trọng.

Kỳ thật vợ chồng người ta ân ái là một điều chẳng có gì đáng trách, nhưng vấn đề ta lại là giả! Cho dù đến từ thế kỷ hai mươi mốt nhưng ta vẫn vô cùng bảo thủ nha, mặc dù dáng người Hoàng Dược Sư thực khiến cho người ta phải thèm nhỏ dãi…

Đang lúc ta lâm vào vô hạn YY(*) đột nhiên một cái khăn tay trắng đưa tới trước mặt ta. “Nước miếng chảy hết ra ngoài rồi.”

(*) (yi yin) ý không lành mạnh, hoang tưởng, tự sướng. ^^

Ta nhảy dựng lên, theo bản năng nhìn về phía cửa sổ vẫn đang đóng chặt, vẻ mặt kinh sợ hỏi: “Ngươi ngươi ngươi ngươi vào bằng cách nào?”

Hoàng Dược Sư cười cười không trả lời.

Ngươi cho là bày ra cái loại nụ cười thần bí này là có thể che giấu chuyện ngươi là cường đạo(*) sao? Ta trong lòng khinh bỉ một chút.

(*) cướp =))

Ta lấy nhanh cái chăn, vẻ mặt cảnh giác cao độ nhìn hắn.

“Nàng không phải nói trong người mệt mỏi sao? Sao còn không ngủ?” Hắn hỏi.

Là ai nửa đêm thổi tiêu khiến người ta không ngủ nổi chứ? Rống!

“Nếu không ngủ được thì tiếp cờ ta đi.”

Này! Không cần khách sáo… Chờ một chút, chơi cờ?

Da mặt ta co rúm một chút, Hoàng GG ngươi đùa giỡn ta sao? Ta đây chỗ nào nhìn ra là có đức hạnh chơi được cờ?

“Ta đã quên cách chơi rồi.”

Hoàng Dược Sư đột nhiên cười đến xuân hoa xán lạn, “Đừng lo, ta dạy cho nàng.”

Tại sao ta lại có cảm giác bước chân vào bẫy nhỉ?

Quả nhiên, trực giác nữ nhân thật chuẩn. Mấy đêm kế tiếp, ta như sống trong địa ngục, ta không khỏi hoài niệm cái cuộc sống vô ưu vô lo trước kia…

Ta cảm thấy tiểu móng vuốt của mình bị ngọc tiêu trong tay người nọ gõ một cái, cùng với tiếng nói rõ ràng thực ôn hoà nhưng nghe vào lại như ma âm: “Thủ thế sai rồi.”

Rốt cuộc là cái tên khốn nào quy định phải dùng ngón trỏ cùng ngón giữa để cầm quân cờ? Dù sao ta cầm thế nào cũng đâu có ảnh hưởng đến tiến trình của ván cờ chứ! Ta ai oán làm lại thủ thế chính xác, tuyệt đốt là hắn đang trả thù! Chắn chắn! Thân là cao thủ hàng đầu võ lâm mà lại đi bắt nạt một tiểu nữ tử trói gà không chặt như ta, nói ra cũng không sợ bị người khác chê cười sao… Quên đi, người này nếu để ý vần đề hình tượng thì sẽ không bị người ta gọi là Đông Tà rồi.

Ta không giữ hình tượng mà ngáp một cái, lấy tay dụi dụi mắt.

“Mệt mỏi?”

Ta leo lên trên nhuyễn tháp , ngay cả trả lời hắn cũng lười.

Hắn không nói nữa, bên tai ta truyền đến những tiếng va chạm rất nhỏ của quân cờ và bàn cờ mãi cho đến khi ta ngủ.

Ta để ý thức lâm vào một mảnh hắc ám phía trước, mơ mơ hồ hồ nghĩ, qua nhiều năm như vậy, hắn đều tự chơi cờ với chính mình sao?

…Người này, cũng thực quá tịch mịch đi.

*

Buổi sáng khi ta tỉnh lại trên giường thì đã không thấy bóng dáng Hoàng Dược Sư đâu.

Nghĩ đến việc Hoàng Dược Sư ôm mình trở lại giường, tâm lí liền lo lắng không thôi, như thế nào lại ngủ chứ…lần sau giả bộ ngủ cũng được lắm. Đầu rơi máu chảy, tuyệt không được có sắc tâm! Dùng để rửa mắt thì có thể nhưng tuyệt đối không thể cùng hắn XXOO.

Bên tai truyền đến tiếng đập cửa, một tên ách bộc(*) bưng chậu nước tiến vào, ta đem theo ánh mắt tò mò đánh giá hắn. Đọc qua Xạ Điêu mọi người đều biết, Hoàng Dược Sư bắt những kẻ phạm tội ác không thể tha, cắt lưỡi, chọc thủng tai rồi đưa về cho làm nô bộc

(*)nô bộc câm.

Những đại ác nhân đều bị sư uy của Hoàng Dược Sư áp chế, kẻ nào cũng trở nên ngoan như mèo, ta không khỏi cảm thán “ác nhân sẽ có ác nhân trị”. Trọng đạo nghĩa giang hồ, mấy ai có thể chân chính làm được? Đối với kẻ ác, chỉ sợ nhân nghĩa đạo đức so với cặn bã còn không đáng giá, chỉ có cái càng mạnh hơn càng tà ác hơn so với chúng mới có thể khiến chúng phục tùng.

Dùng hai chữ khái quát chính là “đáng đời”.

Vốn ta không nên đồng tình những người này, nhưng không biết vì cái gì, nghĩ đến bọn họ cũng bị nắm trong tay Hoàng Dược Sư, ta liền nhịn không được thương hại.

Rửa mặt chải đầu đơn giản xong, ta đi tìm Hoàng Dược Sư để cùng nhau dùng đồ ăn sáng.

Trước kia luôn lấy ngày làm đêm điên đảo cuộc sống, đã nhiều năm muốn trở lại cảm giác được nếm bữa sáng. Từ bây giờ trở đi, bởi vì phải nhờ vào cái thân thể rách nát này, mỗi ngày phải tập thói quen tốt ngủ sớm dậy sớm. Mặt khác, đương nhiên là vì Hoàng Dược Sư bây giờ nhàn đến vô sự liền làm đông tây, muốn ta sáng sáng đều đến ăn không được từ chối ngao ngao ngao!

Đi vào Thí Kiếm đình liền thấy Hoàng Dược Sư mặc y phục xanh đang múa kiếm trong rừng trúc, dưới áp lực của kiếm khí, lá trúc đều rơi xuống, phát ra tiếng kêu sàn sạt.

Phiên nhược kinh hồng

Uyển nhược du long

Vinh diệu thu cúc

Hoa mậu xuân tùng(*)

(*) dịch thoát ý là thế này: (hình dáng) nhẹ như chim hồng, uyển chuyển như rồng bay, rực rỡ như hoa cúc mùa thu, tươi trẻ như cây tùng mùa xuân.

Trong đầu ta bất giác hiện lên mấy câu trong bài Lạc Thần phú(*), nếu Hoàng Dược Sư biết ta đem hắn so sánh với nữ nhân phải chăng sẽ dùng một chưởng giết ta?

Bị ý nghĩ này của mình làm cho rét lạnh một chút, ta rụt rè bước lên đình.

(*) Bài phú về nữ thần sông Lạc của Tào Thực.

Thí Kiếm đình được Hoàng Dược Sư thiết kế chế tác, giữa rừng trúc xanh biếc là một toà tiểu đình để nghỉ ngơi. Bên trên hai cây cột chống có khắc một đôi câu đối “Đào hoa ảnh lạc phi thần kiếm, bích hải triều sinh tấu ngọc tiêu.”

Không thể không nói, Hoàng Dược Sư là một người đối với phẩm chất cuộc sống yêu cầu rất cao. Không giống Tây Vực Độc Vật kia, luyện công đến tẩu hoả nhập ma, nhi tử cũng không nhận, thật là một nhân vật có cuộc sống bi kịch! Hai người này hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Luyện công xong, hắn đi vào đình ngồi xuống bên cạnh ta. Ta hướng hắn chào hỏi rồi bắt đầu chuyên tâm tiến công một bàn đầy mĩ thực.

“Sao lại không chải đầu?” Ngón tay thon dài trêu chọc mái tóc đã bị ta buộc thành hai cái đuôi.

Bây giờ ta đã quen với mấy động tác nhỏ của hắn, không cứng ngắc giống như trước nữa. Ta ăn một ngụm điểm tâm, nói thực rõ ràng: “Ta không biết.” Đừng trông cậy vào việc một người đến từ thế kỷ hai mươi mốt có thể búi được những kiểu tóc phức tạp, buộc tóc thành hai bên đã là cực hạn của ta rồi. Nếu không phải vì thân thể này không thuộc về mình, ta đã đem kéo cắt tóc lâu rồi.

“Ta dạy cho nàng.”

Điểm tâm trên tay thẳng một đường rơi xuống.

Vừa nghe thấy bốn chữ này ta đã sởn hết gai ốc.

Kim lão gia tử cho tới bây giờ cũng chưa đề cập đến việc Hoàng Dược Sư thích chơi dưỡng thành du hí nha! Hắn sẽ không định đắp nặn ta thành bộ dạng cũ của Phùng Hành chứ?

Hoàng Dược Sư sai ách bộc về phòng ta đem đến một cái hộp, bên trong bốn bề chất đầy trang sức vàng ngọc, hắn hỏi: “Thích thứ nào?”

Tâm tình có chút buồn bực, ta trở nên cuồng ăn, mồm miệng đầy điểm tâm nói không rõ: “Cái gì cũng không thích.”

Hoàng Dược Sư mặt không đổi sắc hướng gia nhân ý bảo: “Vứt bỏ.”

“Chờ một chút!” Ta trừng lớn mắt, “Vì cái gì mà vứt chứ?”

“Nếu không cái gì cũng không thích thì để lại làm cái gì?”

Ta nhìn một bộ dáng đương nhiên của hắn, cảm thấy chẳng có gì để nói. Ta tùy tiện chỉ một cây trâm ngọc bích, yếu ớt nói: “Cái này cũng được.”

Đại khái ta cũng hiểu được việc có người khác chải đầu hộ cùng tự mình làm là hai việc hoàn toàn khác nhau, Hoàng Dược Sư cũng không thật sự bắt ta học.

Ta ngắm người trong gương đồng với búi tóc đơn giản nhưng không mất đi vẻ tao nhã đến nửa ngày, rồi ngơ ngác quay đầu nhìn về phía người đang đứng phía sau mình, kìm lòng không đậu mà phun ra bốn chữ: “Nghi gia nghi thất(*)…”

(*) nên cửa nên nhà, thành vợ thành chồng, cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình.

Thế là ta bị ai đó trừng mắt nhìn…

* * *

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tạm thì sẽ không canh tân, tưởng tiếp theo khán xuống phía dưới đích cho biết ta một tiếng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: Hồng Gai, echbienthai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi050700, bkatran, Cuncute, Kimchi0604, Lala1239, Linhhuyenanh, Ngaanh2410, secret119211, vantruong, Vienvien, Ức Nguyệt và 240 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.