Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Nhớ mãi không quên - Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 23.01.2013, 23:43
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Nhớ mãi không quên - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 10
Nhớ mãi không quên


Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Bản gốc: 71 chương + 7 ngoại truyện

Thể loại : Hiện đại...

Convertor: ngocquynh520 (diendanlequidon)

Chuyển ngữ: rainyvi

Nguồn: https://rainbow197.wordpress.com/nho-mai-khong-quen/

Giới thiệu:

Năm đó, cô và anh gặp thoáng qua.

Năm đó, cô trở thành bạn gái anh.

Năm đó, cô và anh sống xa nhau.

Năm đó, cô và anh giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn.

Năm đó, cô và anh lãng quên nhau nhưng cũng là một hạnh phúc.

Năm đó, cô và anh chấp tử chi thủ, cùng tử giai lão [1] . . . . .

Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn không vui.

Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm vẫn ở đó, không đến cũng không đi.

Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.

Người theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn ở trong tay người, không muốn cách xa.

Hãy tựa vào vòng tay tôi, hoặc, hãy để cho tôi vào trái tim của người, lặng lẽ yêu thương nhau dù cho buồn hay vui.

Nội dung: Hào môn thế gia, tình yêu ngược sâu sắc, gương vỡ lại lành, đô thị tình duyên.

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cố Mặc Hàm, Tần Vũ Dương ┃ Nhân vật phụ: Trình Húc, Triệu Tịch Vũ, Lãnh Thanh Thu, ┃ Những nhân vật khác: Thạch Lỗi, Hà Văn Hiên, Lý Thanh Viễn, Mạc Sính Dã, Doãn Đông Tuân.
_________________
[1] Đây là 2 câu trích trong Kích Cổ - Bội Phong - Kinh Thi có nghĩa là “Cùng người nguyện ước, nắm tay cả đời, bên nhau đến già.”






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Juuni, Menammang2016, MicaeBeNin, Quynhanh0102, Tocdothuhut, antunhi, mi oa nguyễn, saoxoay
     

Có bài mới 23.01.2013, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhớ mãi không quên - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 11
Chương 1 Không thể buông tha

Khi Tần Vũ Dương tình cờ gặp lại Cố Mặc Hàm, thì cô đang đứng ở hành lang bên cửa sổ của khách sạn, nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã u ám, ngoài kia là giai điệu của màn mưa phùn rơi, ngón giữa còn đang đốt một điếu thuốc bạc hà.

Hôm nay là ngày tiếp cán bộ nhà nước dùng cơm, cả buổi ăn kéo dài đến giữa buổi chiều, cơm cũng đã dùng, rượu cũng uống rồi, lời cũng nói ra không ít, cho đến hơn ba giờ, đối phương còn chưa có ý định đi, Tần Vũ Dương chợt cảm thấy khó chịu, thừa dịp lấy cớ đi vệ sinh, thế nhưng vẫn đứng ở trước cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trợ lý Tiểu Lương ra ngoài tìm cô: "Tần tổng, thời gian không còn nhiều nữa, trưởng phòng Trầm bọn họ muốn về rồi."

Tần Vũ Dương từ trong suy nghĩ trở về, quay đầu nói: "Ừ." Đang chuẩn bị quay về phòng, thì lúc này ở phía sau lại truyền đến tiếng trò chuyện ồn ào, Tần Vũ Dương vừa lơ đãng quay đầu lại, trong lòng bỗng chốc thắt chặt lại, trong đầu hiện lên một câu nói: Trong đời người, không thể buông tha được, thì cuối cùng vẫn không thể may mắn thoát khỏi. Tần Vũ Dương ở trong lòng hung hăng mắng: "Tần Vũ Dương, ngươi run cái gì! Không phải chỉ là người đàn ông thôi sao! Mấy năm nay ngươi còn gặp ít đàn ông sao?"

Cố Mặc Hàm đang bị một nhóm người ôm lấy đi ra ngoài, áo vest đen khoác lên trên cánh tay, trên người chỉ mặc áo sơ mi trắng bình thường, trông anh ngày càng đẹp trai ngời ngời, khi ngước lên, khuôn mặt góc cạnh hơn so với năm năm trước, trưởng thành hơn, da sáng mịn, lông mày đen dày, một đôi mắt hoa đào như mây bay, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, cái cằm sạch sẽ, nếu như ở trên đường tình cờ gặp, Tần Vũ Dương nhất định sẽ ở trong lòng khen một câu: Wow! Thanh niên tài ba!

Nhưng mà, cô bây giờ lại không có tâm trạng.

Nhìn kỹ, hầu như trong nhóm người kia mỗi người đều rất quen, đều là bạn học thời đại học của cô, hoặc có thể nói, bọn họ đều là bạn học của nhau. Muốn tránh cũng đã không còn kịp rồi, Tần Vũ Dương cũng không hi vọng để cho bọn họ xem thường mình, thoải mái đi tới chào hỏi: "Hi, đã lâu không gặp!"

Đúng vậy, thật sự là đã lâu không gặp, đã năm năm rồi.

Cố Mặc Hàm nhìn cô gái trang điểm tinh tế trước mặt, trước kia là mái tóc thẳng gợn sóng quyến rũ, trước kia là một khuôn mặt không trang điểm, bây giờ là khuôn mặt trang điểm tinh tế, trước kia là quần jean áo T shirt nay biến thành bộ trang phục văn phòng, ha ha, thật sự là đã lâu không gặp.

Đám người kia thấy Tần Vũ Dương liền không ngừng kích động, lớn tiếng bắt chuyện: "Vũ Dương, nhiều năm qua cô cũng không liên lạc với chúng tôi, cô đã đi đâu thế? Gần đây Mặc Hàm trở về nước, chúng tôi đang tụ tập cùng nhau, không nghĩ tới gặp được cô, ha ha. . . . . ."

Tần Vũ Dương mỉm cười đồng ý, bên cạnh trợ lý Tiểu Lương ngược lại sốt ruột: "Tần tổng. . . . . ."

Tần Vũ Dương mỉm cười cùng bọn họ chào tạm biệt: "Thật ngại quá, tôi còn có việc, hôm nào chúng ta lại tụ họp!" Nói xong liền xoay người rời đi.

Thạch Lỗi quay đầu muốn cùng Cố Mặc Hàm nói chuyện, lại thấy anh nhìn theo bóng dáng của Tần Vũ Dương đến không nhúc nhích, liền không nói thêm gì nữa.

Sau đó đám người ồn ào bọn họ cũng đi tới cửa, ở cửa thật trùng hợp đụng phải Tần Vũ Dương đang đứng trong một đám người bắt tay chào tạm biệt với một người đàn ông trung niên, bên miệng của cô vừa vặn lộ ra nụ cười hoàn hảo, Cố Mặc Hàm từ xa xa nhìn, trong mắt đen không rõ là buồn hay vui.

Tiễn đoàn người Trưởng phòng Trầm về, Tần Vũ Dương bảo trợ lý và hai Phó tổng khác trở về trước, còn mình đi tới bãi đậu xe.

Tần Vũ Dương ngồi ở trong xe, thật lâu cũng chưa khởi động, cô đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi. Cố Mặc Hàm, anh đã quay lại, nếu như biết được hôm nay ở chỗ này gặp được anh, em nhất định sẽ không đến, nhất định sẽ không.

Cố Mặc Hàm, anh biết không, trong cuộc đời này em sợ nhất, đã quyết tâm rằng cuộc sống của em sẽ không có anh, nhưng một lần nữa lại bất ngờ nghe được tin tức về anh.



Chương 2 Trằn trọc

Sau khi về nhà, Tần Vũ Dương lên giường đi ngủ sớm, nhưng cứ trở mình liên tục. Chỉ trừ cái ngày vừa nhận chức năm đó, Tần Vũ Dương mới xuất hiện tình trạng mất ngủ này, thì Tần Vũ Dương dường như là mỗi ngày vừa tựa vào gối là trực tiếp ngủ, dĩ nhiên điều này cùng với mỗi ngày làm việc đến tận khuya là phải có liên quan.

Tần Vũ Dương bọc trong chăn, giống như một con sâu lăn lộn ngọa nguậy ở trên giường, cuối cùng kêu to một tiếng ngồi dậy, cay đắng khinh miệt mình: Tần Vũ Dương! Ngươi đang làm gì vậy? Không phải chỉ là anh ấy trở về thôi sao, anh ấy Cố Mặc Hàm có trở về hay không thì cùng với ngươi có quan hệ gì?

Cùng lúc đó, Cố Mặc Hàm và Thạch Lỗi đang ở trong quán bar uống rượu, Thạch Lỗi chăm chú quan sát người bạn tốt, đã mấy năm không gặp, cậu ta càng ngày càng thâm trầm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng không có tiêu cự, dưới ánh đèn đầy màu sắc, khuôn mặt tuấn tú của cậu ta còn mang theo một chút quyến rũ. Cầm trong tay ly rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm. Hôm nay có thể gặp được Tần Vũ Dương, Thạch Lỗi cũng không bất ngờ lắm, dù sao cùng ở một thành phố, sớm muộn gì cũng sẽ gặp. Mặc dù không có cùng một lĩnh vực, nhưng danh tiếng của Tần Vũ Dương trong hai năm qua ở ngành công nghiệp bán lẻ xe hơi cũng đã nghe qua, miệng lưỡi khéo léo linh hoạt, mạnh vì gạo bạo vì tiền [1], chỉ trong một vài năm ngắn ngủi, thành tích xuất sắc của cô ấy đã không có người nào địch nổi. Thạch Lỗi không biết Cố Mặc Hàm rốt cuộc là đang nghĩ gì, dù sao cậu ta và Tần Vũ Dương cũng đã xa nhau được năm năm.

Thạch Lỗi cảm thấy cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, nên cười nói: "Ở bên trái trước mặt cậu 45 độ có một người đẹp đã nhìn chằm chằm cậu ít nhất mười phút rồi."

Cố Mặc Hàm một ngụm uống hết ly rượu, không có bất kỳ phản ứng gì. Cầm áo vest đi ra cửa, Thạch Lỗi ở phía sau hét lên: "Cậu đi đâu vậy? Cậu cái nhân vật thành công từ hải ngoại trở về sẽ không để cho tớ mời khách đấy chứ?"

Cố Mặc Hàm đầu cũng không quay lại: "Là bạn học tốt nhiều năm, thì mời tớ uống ly rượu cũng không được sao?"

Trên đường lái xe về nhà, bên ngoài ánh đèn nê ông chợt sáng, chợt tối, Cố Mặc Hàm nhớ tới ban ngày khi nhìn thấy cô gái nhỏ ấy. Thật ra, mấy năm nay tin tức về cô Cố Mặc Hàm đều biết, biết cô cực khổ như thế nào để lên được địa vị như ngày hôm nay, anh không phải là không đau lòng, nhưng mà anh cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không thể làm, bởi vì Tần Vũ Dương năm đó bi thương cô độc nói: "Cố Mặc Hàm, em không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa."

Ngày thứ hai, Tần Vũ Dương thở dài nhìn chằm chằm hai vòng đen to trên đôi mắt mình trong gương, trong lòng than thở, thời gian qua nhanh thật, chẳng lẽ mình đã già rồi? Mấy phút sau, trong gương xuất hiện một khuôn mặt trang điểm rất tinh tế, Tần Vũ Dương cuối cùng phủ một lớp son bóng, cả khuôn mặt một lần nữa trở nên hoàn hảo, một chút cũng không nhìn ra là đêm qua đã mất ngủ, thậm chí còn có điểm quyến rũ. Áo len màu đen, váy màu xám tro, legging màu đen, ủng màu tím, cộng với áo gió ka-ki bên ngoài, càng lộ ra dáng người cao gầy của Tần Vũ Dương, trước khi rời khỏi, còn quay lại nhìn vào gương, Tần Vũ Dương rất vừa ý.

Đến văn phòng, như bình thường bắt đầu nhận gửi e -mail, xem tài liệu. Đột nhiên bên ngoài có một tiếng ồn ào rất lớn, rất lâu cũng không có ngừng. Sau đó điện thoại nội bộ vang lên, liếc mắt nhìn dãy số, là Đổng sự Tôn, cung kính nhận điện, sau đó liền đi lên. Đến văn phòng của Đổng sự Tôn, Tần Vũ Dương cảm thấy tình huống trước mắt có chút không thể tin nổi.

Cố Mặc Hàm đang ngồi ở trên ghế sa lon tiếp khách nói chuyện cùng Đổng sự Tôn, Đổng sự Tôn mang trên mặt nụ cười lấy lòng, nhìn thấy Tần Vũ Dương đi vào, liền nhiệt tình giúp bọn họ giới thiệu: "Vũ Dương à, đây là Cố tổng của tập đoàn Phong Hoa, mới từ nước Mĩ trở về, thật đúng là tuổi trẻ tài cao. Cố tổng, đây là người phụ trách hạng mục này, Tần Vũ Dương."

Tần Vũ Dương lập tức cười nhanh chóng vươn tay ra: "Cố tổng, xin chào!"

Cố Mặc Hàm nhìn cô đưa tay ra, mảnh mai trắng ngần, móng tay cắt sửa rất gọn, nhẹ nhàng cầm, thật lâu vẫn không buông ra.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau một lúc lâu. . . . . .
___________________
[1] Mạnh vì gạo bạo vì tiền: Gạo đây là cơm gạo, người ta mạnh khoẻ là nhờ cơm gạo, không có cơm gạo ăn, thì không ai mạnh được. Tiền là tiền của, có tiền của thì người ta dám làm những việc to tát, lớn lao, không sợ thua lỗ, tốn kém, thế tức là mạnh bạo. Đại ý câu này nói kinh tế làm nên sức mạnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, mi oa nguyễn
     
Có bài mới 23.01.2013, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhớ mãi không quên - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 11
Chương 3 Vui mừng gặp nhau

Từ văn phòng Đổng sự Tôn đi ra, Tần Vũ Dương trở lại văn phòng, đang chuẩn bị đi vào cửa thì quay đầu lại hỏi thư kí: "Mới vừa rồi thế nào lại loạn như vậy?"

Đôi mắt to của thư kí đột nhiên sáng rực lên: "Mới vừa rồi Đổng sự Tôn đưa đến một người đàn ông đặc biệt đẹp trai, wow, ngoài đời tôi cho tới bây giờ còn chưa nhìn thấy qua một người đàn ông trẻ đẹp trai đến vậy!"

Tần Vũ Dương dường như từ trong ánh mắt của cô ta có thể nhìn thấy những quả bong bóng màu hồng, còn có hình trái tim nữa.

Mỉm cười một lúc, rồi nói: "Ồ, hèn chi." Trong lòng lại bồi thêm một câu: Cố Mặc Hàm, anh thật đúng là yêu nghiệt mà.

Ban đêm, khi Thạch Lỗi đẩy cửa vào, nhìn thấy Cố Mặc Hàm đứng ở trước cửa sổ phòng làm việc, ngón tay có hơi điểm hồng, khói trắng lượn lờ, bóng dáng cao lớn đứng giữa buổi chiều tà, có một sự cô đơn không thể nói nên lời.

Thạch Lỗi sửng sốt, không biết có nên lên tiếng gọi cậu ta hay không.

Rất nhanh, Cố Mặc Hàm xoay người lại, hỏi anh: "Chuyện gì?"

"Không có gì, cùng đi ăn tối đi."

Lúc nửa đêm, Tần Vũ Dương bị điện thoại đánh thức, vừa nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ đêm, cô nhìn số hiển thị, giận dữ nhận: "Lãnh Thanh Thu, cậu giỏi lắm tìm đến tớ có việc khẩn cấp gì, nếu không, cậu nhất định phải chết!"

Bên kia Lãnh Thanh Thu cũng không giống như sẽ bị cô uy hiếp, cười hề hề nói: "Tớ uống say rồi, vẫn ở chỗ cũ, cậu tới đón tớ đi!" Không đợi cô trả lời liền tắt điện thoại.

Tần Vũ Dương thở dài một tiếng, không thể không rời đi cái ổ chăn ấm áp, tùy tiện chụp lấy một cái áo len, mặc áo khoác ngoài vào, vội vội vàng vàng chạy tới. Đợi cô đến được KTV, khi đẩy cửa ghế lô ra, Lãnh Thanh Thu liền nhào tới, đem trọng lượng cơ thể đè lên trên người cô, cũng không đợi Tần Vũ Dương hỏi một câu, cô ấy liền ngủ mất. Tần Vũ Dương không thể không đem cô ấy đỡ đến ghế sa lon gần đó, dưới ánh đèn mờ mờ không rõ, nhìn lướt qua, trong lòng mặc niệm.

Cũng thật trùng hợp, phần lớn người ở trong ghế lô này cô đều biết, đa số là người của tập đoàn Phong Hoa, Thạch Lỗi, Cố Mặc Hàm cũng có mặt.

Tần Vũ Dương không biết tại sao Lãnh Thanh Thu lại cùng bọn họ ở chung một chỗ, thật muốn trả lại sự phiền não này do cô ấy mang đến, âm thầm ở bên hông Lãnh Thanh Thu nhéo mạnh một cái, Lãnh Thanh Thu khó chịu một chút rồi lại ngủ tiếp.

Lúc này một Phó tổng của Phong Hoa trước đây đã từng hợp tác qua, quan hệ cũng không tệ lắm, tiến tới đây nói: "Vũ Dương, ngại quá, hôm nay chúng tôi có một bữa tiệc nhỏ chào đón Cố tổng mới đến, Thanh Thu uống vài ly, nên hơi say rượu." Sau đó lại dùng ánh mắt ý bảo: "Đây là Cố tổng, anh ta thế nhưng là nhân tài mà công ty chúng ta trả lương cao tuyển dụng từ nước Mỹ về đấy." Sau đó nói với cô về những chiến tích vẻ vang của Cố Mặc Hàm ở Mỹ, công ty rất coi trọng trình độ của anh ta và vân vân.

Đây là lần thứ hai trong hôm nay Tần Vũ Dương nghe được lời giới thiệu tương tự như vậy, ban ngày cô lúc đó vẫn còn đang trong sự ngạc nhiên, sau khi trở về thì bận rộn với công việc cũng không còn thời gian suy nghĩ nhiều, mệt mỏi một ngày buổi tối về đến nhà là nằm xuống ngủ liền. Bây giờ cô mới có thời gian ngẫm nghĩ, đúng vậy, anh ấy hiện giờ đang ở Phong Hoa, cùng Thanh Thu quen biết là điều tất nhiên, cô làm sao lại quên mất. Ngẩng đầu nhìn Cố Mặc Hàm cách đó không xa đang đứng quay lưng về phía cô, cô vẫn luôn biết Cố Mặc Hàm không hề đơn giản, thời còn là học sinh cũng đã nhìn thấy qua, nhưng hiện tại nhiều người dùng giọng điệu sùng bái như vậy nói về anh, Tần Vũ Dương một chút cũng không giật mình.

Cố Mặc Hàm, xem ra anh ở trong quốc gia tư bản hỗn độn đó vẫn tốt như trước kia! Vừa mới trở về liền được Phong Hoa nhận làm đến địa vị cao như vậy, nhưng nếu ở bên đó vẫn tốt đẹp, vì sao lại muốn trở về, cho dù là muốn trở về, thì có nhiều nơi như vậy, tại sao lại chọn thành phố C.

Lúc này, Cố Mặc Hàm hình như là nghe được lời giới thiệu về anh, liền quay đầu lại. Phó tổng này lập tức nói: "Cố tổng, đây là Tần tổng của Đằng Đạt."

Tần Vũ Dương lại một lần nữa phát huy kinh nghiệm nhiều năm qua trong công việc, lập tức đưa tay ra, nói: "Cố tổng, xin chào. Tôi là Tần Vũ Dương."

Cố Mặc Hàm lại một lần nữa đưa tay nắm lấy đầu ngón tay của cô, nói: "Cố Mặc Hàm. Cô Tần, xin chào." Tay của cô thật lạnh, đây là cảm giác duy nhất của Cố Mặc Hàm.

Hôm nay là đồng nghiệp công ty tổ chức bữa tiệc chiêu đãi anh và Thạch Lỗi, Thạch Lỗi từ chức công việc lúc trước để đến Phong Hoa giúp anh, không khí cũng không tệ lắm, các đồng nghiệp đối với anh rất nhiệt tình, ăn cơm xong rồi lại tới KTV. Sau đó có một đồng nghiệp nữ uống say, nên gọi điện thoại nhờ người khác đến đón. Nhưng anh không nghĩ tới người đến đón sẽ là cô.

Cô vừa vào ghế lô là anh đã nhìn thấy, tóc có chút lộn xộn, trên mặt không phấn trang điểm, lộ ra hương vị sạch sẽ, trên người ăn mặc rất giản dị, giống như bộ dạng khi còn ở trường học.

Thạch Lỗi bên cạnh cằm đã muốn rớt xuống, Cố tổng? Cô Tần? Hai người bọn họ đang làm gì vậy?


Chương 4 Phong Hoa

Đưa Lãnh Thanh Thu về xong, Tần Vũ Dương về đến nhà thì trời cũng đã gần sáng, nằm ở trên giường làm thế nào cũng không ngủ được.

Mở to đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm lên trần nhà, Tần Vũ Dương chợt có một loại cảm giác vô lực, vì Cố Mặc Hàm, nhưng cũng vì chính cô.

Cô cũng không biết tại sao khi có người khác giới thiệu Cố Mặc Hàm thì cô cứ theo bản năng giả vờ như không quen biết anh vậy, càng làm cho cô không hiểu được là vì sao Cố Mặc Hàm cũng phối hợp với cô.

Ngày thứ hai đi làm, khi trợ lý Tiểu Lương đem dự án hợp tác cùng Phong Hoa giao cho Tần Vũ Dương, cô mới ý thức tới tính nghiêm trọng của vấn đề, bởi vì văn kiện đưa tới dưới dòng người phụ trách là chữ ký của Cố Mặc Hàm. Tần Vũ Dương bỗng có chút hoảng hốt, có ý nghĩa là trong thời gian dài sắp tới cô sẽ cùng người phụ trách này có liên lạc khá mật thiết, hơn nữa đây là một vụ rất lớn, vô luận là Phong Hoa hay Đằng Đạt cũng đều coi trọng hợp đồng lớn này, cô nhất định phải làm cho tốt.

Tần Vũ Dương vuốt ve chữ ký của Cố Mặc Hàm trên văn kiện, chữ ký đó vô cùng đẹp, nhàn nhạt tiết lộ ra sự tự tin cùng khí thế của người ký. Tần Vũ Dương nhớ tới, Cố Mặc Hàm đã từng nói với cô những gian khổ luyện chữ lúc còn nhỏ cùng với sự nghiêm khắc của ông nội đối với anh, cô còn nhớ rõ năm đó khi Cố Mặc Hàm nói cho cô biết điều này, cũng lộ ra niềm kính yêu của anh với ông nội.

Cụ ông nhà họ Cố xuất thân là quân nhân, mặc dù sau này ở chức vị cao, nhưng mà đối với vãn bối [1] yêu cầu cực kỳ nghiêm, Cố Mặc Hàm lúc còn nhỏ đi theo ông nội sống một thời gian dài, cho nên ở khía cạnh lời nói cử chỉ tìm không ra bất kỳ khuyết điểm nào, luôn luôn là đứng thì đứng thẳng, ngồi thì ngồi yên, sau này từ từ lớn lên, liền từ trong người lộ ra một sự tự tin cùng bình tĩnh.

Tiếng điện thoại reo lên cắt đứt suy nghĩ của Tần Vũ Dương, cô nhận điện, hẹn buổi tối cùng Lãnh Thanh Thu đi Golden Age ăn cơm.

Sau khi tan giờ làm trên đường đến Golden Age, theo thường lệ thì kẹt xe, cứ đi một chút thì lại dừng một chút, Tần Vũ Dương tùy ý thoáng nhìn, thấy trên tiệm bán báo có một quyển tạp chí danh tiếng trên trang bìa rõ ràng là hình Cố Mặc Hàm. Anh mặc âu phục chính thống, hơi nghiêng về phía ống kính, ánh mắt thâm thúy không biết đang nhìn cái gì. Tần Vũ Dương đột nhiên nhớ tới một câu: tôi yêu người nào có cái nhìn nghiêng với cái thế giới to lớn này. Quả thật, tấm hình này thể hiện vô cùng tinh tế vẻ mặt nghiêng nước nghiêng thành của anh, khuôn mặt đẹp trai lộ ra sự chín chắn trầm ổn. Tần Vũ Dương nghĩ thật ra thì chính diện của Cố Mặc Hàm đẹp hơn nhiều. Tần Vũ Dương không biết tại sao Cố Mặc Hàm lại xuất hiện trên tờ tạp chí kia. Nhưng khi gặp Lãnh Thanh Thu, bí ẩn liền được tháo gỡ.

Lãnh Thanh Thu hết sức cao hứng cầm tờ tạp chí kia, chỉ vào người đàn ông trên trang bìa tạp chí kia, nói không ngừng nghỉ: "Cậu biết anh ta là ai không? Anh ta là Ông chủ giấu mặt của Phong Hoa! Tớ rốt cục sống đủ lâu để gặp được Ông chủ giấu mặt rồi!"

Tần Vũ Dương lấy làm ngạc nhiên, cô cho tới bây giờ chưa nghĩ đến Phong Hoa là của Cố Mặc Hàm. Cô chỉ biết là Phong Hoa bắt nguồn từ Mỹ, mặc dù thời gian thành lập chưa lâu, nhưng mà phạm vi hoạt động rất rộng, hơn nữa phát triển rất nhanh, ở thành phố C hay thậm chí là trong nước cũng dần dần là một ngôi sao mới. Từ khi cô tiếp xúc Phong Hoa tới nay, Phong Hoa vẫn do một người đàn ông trung niên làm chủ, cô cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ là kết quả này.

"Cậu biết không, hôm nay khi mở hội nghị toàn công ty, tin tức này tuyên bố ra, tất cả mọi người rất sốc! Cố Mặc Hàm bây giờ chính là ở đầu bảng những người đàn ông độc thân kim cương nổi tiếng ở thành phố C, có biết bao nhiêu phụ nữ ngưỡng mộ anh ta nha, hôm nay chúng tớ ở phòng làm việc thảo luận về anh ta cả buổi chiều đó."

"Phải không?"

"Ơ kìa, Tần Vũ Dương, làm sao cậu lại không có phản ứng gì hết? Cậu có phải đã sớm biết hay không? Cậu biết anh ta à?"

Tần Vũ Dương uống một ngụm, bình tĩnh nói: "Biết, mới quen vào ngày hôm qua lúc đi đón cậu."

"Nghe nói, Cố Mặc Hàm học đại học ở trong nước, cũng là H Đại, cậu biết không?"

"H Đại nhiều người như vậy, tớ làm sao có thể biết hết."

"Nhưng mà, theo tình hình trước mắt, Cố Mặc Hàm phải giống nhân vật làm mưa làm gió ở trường học mà tiểu thuyết ngôn tình thường viết, làm sao cậu lại có thể không biết nhỉ?"

"Lãnh Thanh Thu, cậu nên xin lỗi cái tên của cậu đi."

"Ý cậu là gì?"

"Cậu nói thử xem?"

". . . . . ."

Buổi tối trên đường trở về Tần Vũ Dương còn mua tờ tạp chí kia, nằm ở trên giường lật đến bài phỏng vấn Cố Mặc Hàm vào ngày hôm đó dường như đọc rất kỹ. Thì ra, Phong Hoa là do Cố Mặc Hàm lúc học nghiên cứu sinh thành lập, sau khi đạt được chỗ đứng vững chắc tại Mĩ, giai đoạn Cố Mặc Hàm đạt học vị tiến sĩ thì tập trung chuyển hướng trong nước, bây giờ anh đã tốt nghiệp nên liền trở về. Về phần tại sao lại gọi là Phong Hoa, Cố Mặc Hàm nói tên là do ông nội đặt, sử dụng sự đồng âm của tên bà nội Cố Mặc Hàm. Cuối bài viết còn giải thích một chút về tình cảnh ngắn gọn của ông nội bà nội Cố Mặc Hàm, chỉ nói là ông nội Cố Mặc Hàm là quân nhân, bà nội đã từng là tiểu thư thế gia của bến Thượng Hải, cũng không có giới thiệu cụ thể.

Tần Vũ Dương nghĩ, nếu thực sự đem tên của ông bà nội Cố Mặc Hàm nói ra, người truy hỏi tâng bốc đổi lại sẽ tranh nhau theo đuổi [2] Cố Mặc Hàm. Tần Vũ Dương biết, Cố Mặc Hàm vẫn là khiêm tốn, cô cũng quen anh rất lâu nên sau này mới biết, Cố Mặc Hàm chính là cháu trai của thủ trưởng Cố nổi tiếng.
_____________________
[1] Vãn bối: thế hệ trẻ.
[2] Nguyên văn là Xu nhược vụ chi: chạy theo như vịt, dùng để nói về tình huống nhiều chàng trai (cô gái) tranh nhau cùng theo đuổi một người khác phái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: LDT1307, antunhi, mi oa nguyễn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hứa Ngọc Ngân, Lam Kỳ Kỳ, Moclanhoa, Murasaki, MyBL2000, nashiki96, Phạm Hà Trang, Quách Thái Uyên, Tia, todien, Tú Yên, yanl12781 và 695 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.