Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Bái sai đường - Hương Di

 
Có bài mới 18.12.2012, 01:02
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83075 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Bái sai đường - Hương Di - Điểm: 9
Bái sai đường


Tác giả: Hương Di

Convert: Tàng thư viện

Dịch: Shinku [Tiêu Dao cốc chủ]

Nguồn: https://tieudaococ.wordpress.com

Giới thiệu

Nàng là thầm mến Tần công tử, nhưng cha lại ngay trong ngày đại hỉ của người ta, đem

chú rể quan cướp đến, muốn bức Tần công tử cùng nàng bái đường,

chỉ là vấn đề này lại gây ra việc lớn rồi, bởi vì….. bọn họ căn bản là đã CƯỚP-SAI-NGƯỜI!

Tuy rằng soái (đẹp trai) như nhau, nhưng hắn lại là “kẻ làm cho người vừa nghe tên đã sợ mất mật” Độc Vương a!

Làm nàng nghĩ không ra, hắn vừa biết nang sinh vào buổi trưa ngày 5 tháng 5, lập tức điểm huyệt nàng.

Vội vã cùng nàng thành thân, lại vì toàn thân từ trên xuống dưới đều là độc, hai người không có cách nào làm chuyện tiếp xúc thân mật. Nắm nắm cái tay nhỏ bé, hôn nhẹ cái miệng nhỏ nhắn đều không được! Nàng nên vì vậy mà mừng thầm mới đúng.

Sao biết sau khi sống qua với nhau, nàng phát hiện……hắn một chút cũng không xấu xa như trong lời đồn đãi, động một chút là độc chết người.

Ngược lại là nàng yêu cầu trễ một chút mới về nhà hắn, yêu cầu hắn ra tay cứu sơn trại huynh đệ, tuy rằng thối nghiêm mặt, nhưng hết thảy đều đáp ứng, còn giúp sơn trại tìm thêm một nơi tốt để an cư.

Hại nàng rất muốn cùng hắn cả đời làm vợ chồng, cho dù không thể động phòng cũng không sao.

Nhưng hắn đột nhiên lại bỏ lại nàng, để lại một phong thư, nói vĩnh viễn không trở lại….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi
     

Có bài mới 18.12.2012, 01:05
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83075 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bái sai đường - Hương Di - Điểm: 10
Chương 1

Mồng 4 tháng 5, hôm sau đã là đoan ngọ, diễm dương treo cao, bầu trời quang đãng, không có một gợn mây, cũng không có một cơn gió nhẹ nào, thời tiết có chút nóng bức.

Bạch Tiểu Mộc một thân sắc sam màu nguyệt nha ở trong hoa viên thong thả đi qua đi lại, gương mặt xinh đẹp kia lúc thì nhăn mày, lúc thì hé miệng, lúc thì ngây ngốc nhìn bầu trời, lúc thì cúi đầu thở dài, lúc thì tàn phá những hoa nhi đang nở rộ trong hoa viên.

Nhìn thấy dưới đât đều là ” thi thể ” của những bông hoa bị nàng dùng thủ đoạn độc ác bẻ gãy, nàng dung sức gõ gõ lên đầu mình.

Xưa nay nàng luôn thích cười, giờ phút này vẻ mặt ai oán thì thào lẩm bẩm:

” Đang đang làm gì thế này? trút giận lên những bông hoa này sao? Bạch Tiểu Mộc, mi thật vô dụng! chẳng qua chỉ là một người đàn ông mà thôi, thiên nhai hà xứ vô phương thảo [khắp thiên hạ nơi nào mà chẳng có cỏ thơm, ý nói nam nhân nhiều vô sỗ kể], hà tất phải đơn phương một cây cỏ làm chi? Mi là Bạch Tiểu Mộc, đường đường là con gái của Vọng Vân trại trại chủ Bạch Thông, mi cầm lên được thì buông xuống được, một ngày nào đó, mi sẽ gặp được người đàn ông còn tốt hơn Tần Thiên Thời, đừng có ở đây tự oán tự sầu nữa, nào, cười một cái. “

Dứt lời, nàng đem những cánh hoa kia dạt sang hai bên, muốn lộ ra khuôn mặt tươi cười phóng khoáng giống như trước đây. Nhưng mà, miệng nàng cứ như uống phải mấy cân dấm vậy, chua xót cười không nổi.

Nàng không phải không muốn nghe theo lời cha, hạ quyết tâm đem người ta cướp về, nhưng mà, nhưng mà….nàng làm sao có thể làm thế được?

Nếu như nàng đem người ta đoạt về, tân nương tử phải làm sao?

Huống chi cho dù nàng đem hắn đoạt về đây, lỡ như hắn không ưng nàng thì sao? nếu như hắn vì thế mà hận nàng, thì phải làm sao đây?

Tuy nàng không đọc sách nhiều cho lắm, nhưng nàng vẫn hiểu được đạo lý, đó chính là quân tử không cướp đoạt những gì yêu thích của người khác, tuy nàng không phải quân tử, nhưng cái loại chuyện hoành đao đoạt ái nàng thật sự là làm không được.

Nàng không muốn bị hắn oán hận, cho nên chỉ có thể làm cái chầy khô cằn ở chỗ này, trút giận lên những bông hoa vô tội.

Lúc này, có lẽ hắn đã đem tân nương tử nghênh đón về nhà chuẩn bị bái đường rồi! nghĩ đến người trong lòng sắp thành thân, Bạch Tiểu Mộc lòng chua xót cắn lấy cánh hoa, ảm đạm nhìn xuống núi phía Tần phủ

” Tiểu Mộc, Tiểu Mộc, cô mau tới đây! ” tiếng bước chân dồn dập đi về phía này, cùng với một tiếng kêu đầy vẻ mừng rỡ

Nghe thấy âm thanh của vị bằng hữu từ nhỏ cùng nhau lớn lên – Trân Châu, nàng vô tình nâng mắt lên

” Làm gì? “

” Aiz, cô đi theo tôi là được ” Trân Châu cười tít mắt, vui vẻ chạy đến kéo nàng đi.

Bạch Tiểu Mộc bị nàng ta kéo chạy buồn bực nói: ” Rốt cuộc là chuyện gì? làm gì mà cô cười vui vẻ đến như vậy ” nàng giờ phút này tâm tình buồn bực, Trân Châu này sao lại cười vui mừng đến như vậy?

” Trại chủ bọn họ đi cướp về rồi “

” Cướp cái gì? cha và mọi người hôm nay xuống núi đi cướp sao? sao tôi không nghe nói gì vậy? ” Vọng Vân Trại nằm ở Vọng Vân Sơn, bình thường dựa vào nghề nông mà sống, ngẫu nhiên có đánh cướp của những thương nhân qua đường, nhưng bọn họ chỉ đánh cướp của những thương nhân giàu có bất nhân mà thôi, chỉ cần kinh doanh đàng hoàng, thương nhân có thanh danh tốt, bọn họ tuyệt đối sẽ không đi cướp.

Mà những tài vật cướp được, một nửa đem đi cứu tế cho những dân chúng khốn cùng ở vung phụ cận, số còn lại dùng để cung cấp nuôi dưỡng cho những cô nhi quả phụ mà họ thu lưu.

Trân Châu thanh tú kích động nói: ” Trại chủ không phải đi cướp bóc, mà là giúp cô đem Tần công tử cướp về đây ” Bạch Tiểu Mộc trợn mắt kinh ngạc, không dám tin những gì mình mới nghe được.

” Trại chủ giúp cô đem Tần công tử cướp về đây, lúc này mọi người đang đợi ở trong phòng cô! ” Trân Châu nói không ngừng, vừa kéo nàng, vừa bước nhanh về phòng.

” Tôi rõ ràng đã nói cho cha tôi, tuyệt đối không đi cướp hôn, cha thế mà lại không chịu nghe lời tôi, chạy đi cướp người ta về đây! ” Bạch Tiểu Mộc không dám tin.

Trân Châu đầu cũng không quay lại nói: ” Trại chủ và mọi người đều đau lòng vì cô, không đành lòng nhìn cô chịu nỗi khổ tương tư, vừa vặn ngày mai là sinh nhật cô, bởi vậy mọi người sau khi thương lượng xong, cướp Tần công tử về đây, coi như là lễ vật mừng sinh nhật hai mươi tuổi của cô.” sáng sớm nhìn thấy Bạch Tiểu Mộc ở trong hoa viên than ngắn thở dài, mặt co mày cáu, nàng nhịn cả buổi sáng không dám nói cho Tiểu Mộc biết việc này, chờ mọi người thực sự đem người cướp về đây, mới đến nói cho Tiểu Mộc biết, muốn làm nàng kinh hỉ.

Tuy ngoài miệng Tiểu Mộc không cho trại chủ cướp người về đây, nhưng tất cả mọi người trong trại đều biết, từ sau lần ở khách điếm Tần công tử giúp nàng giải vây, Tiểu Mộc liền đối với Tần công tử nhất kiến chung tình, đau khổ thầm thương trộm nhớ người ta, vì thế còn chạy đi gặp Tần công tử vài lần.

Đáng tiếc Tiểu Mộc hoa rơi cố ý, Tần công tử vẫn là nước chảy vô tình, hơn nữa hắn đã sớm có vị hôn thê, cho nên tình cảm của Tiểu Mộc chỉ có thể cùng lệ nuốt vào bụng, không thể nói ra để Tần công tử hiểu được.

” các ngươi, các ngươi thật là quá xằng bậy rồi! ” Bạch Tiểu Mộc vừa tức vừa giận trách mắng, vừa nghĩ đến người trong lòng đang ở trong phòng nàng, nàng không khỏi bước nhanh hơn, gấp gáp muốn gặp cái người mình nhung nhớ kia.

Trong giây lát, đi đến trước cửa phòng nàng, liền nhìn thấy cả người to lớn của Đại Phú được Đại Quý dìu ra ngoài, nàng vội vàng hỏi: ” Đại Phú làm sao vậy? “

” Mới vừa rồi sau khi đại ca nâng Tần công tử lên giường, đột nhiên quẹt qua một cái, cũng không biết là chuyện gì xảy ra, đại ca bảo tôi dìu huynh ấy đi đến chỗ Vương đại phu xem thử ” Đại Quý đáp, hắn có một khuôn mặt đen, bộ dạng thập phần cao tráng (cao lớn + tráng kiện), cùng Đại Phú là hai huynh đệ, Đại Phú là ca ca, hắn là đệ đệ, hai người từ nhỏ đã không có người thân, bảy tuổi năm ấy, gặp được Vọng Vân Trại trại chủ Bạch Thông, thì được thu lưu vào trong trại, bởi vì tuổi hai người xấp xỉ với Bạch Tiểu Mộc, cho nên từ nhỏ đã cùng học võ với nàng, ba người tình như thủ túc.

Đại Phú từ từ nhắm chặt hai mắt, môi thâm đen, Bạch Tiểu Mộc vội vàng tránh đường,

“Vậy nhanh lên, tôi xem khí sắc huynh ấy không được tốt lắm, huynh mau đỡ huynh ấy đến chỗ Vương đại phu xem đi”

Đại Quý gật đầu với nàng, không nói gì thêm nữa, vội vội vàng vàng đem đại ca đến chỗ Vương đại phu.

Nghe thấy thanh âm của con gái, Bạch Thông phong thái hào hùng từ trong phòng ra mở cửa, cười ha ha nói: “Tiểu Mộc, mau vào đây”

“Cha, cha thật sự đã cướp Tần công tử về đây” nàng bước vào trong phòng, liếc về phía giường, quả nhiên nhìn thấy người trong lòng đang nằm trên giường của nàng.

“Tất nhiên, tối chút nữa sẽ để các con bái đường thành thân, để hắn làm áp trại tướng công của con” Bạch Thông cười sang sảng nói, vẻ mặt đắc ý.

Bạch Tiểu Mộc liếc nhìn người trên giường, sau đó đưa mắt về phía phụ thân.

“Cha, cha đang nói gì vậy? sao con có thể cùng hắn bái đường được, tân nương hôm nay hắn muốn cưới chính là biểu muội của hắn Dương cô nương, cũng không phải là con, cha chạy đi cướp chàng về như vậy, cha làm cho vị Dương cô nương kia phải làm sao?”

Đều là nữ nhân, nàng thật không muốn bởi vì tư tâm của bản thân, mà làm cho Dương cô nương đau lòng.

“Cái gì làm sao? Kêu nàng ta tái giá với người khác là được rồi.” Bạch Thông không kiên nhân phất tay, “Hiếm khi thấy nha đầu con để mắt đến một người đàn ông, cha đương nhiên phải giúp con cướp về làm tướng công của con, nhớ năm đó mẹ con cũng là do cha cướp về, sau này nàng cứ một mực đòi theo cha cho bằng được, cùng với cha gọi là cái gì điệp cái gì thâm.”

“Kiêm điệp tình thâm” (*) Trân Châu tiếp lời.

“Đúng, đúng, chính là kiêm điệp tình thâm”. Biết con gái đang băn khoăn chuyện gì, Bạch Thông vỗ vỗ vai con gái nói tiếp: “Cho nên con cũng đừng lo lắng thằng nhóc này không thích con, qua mấy ngày, đợi hắn phát hiện ra con còn tốt hơn biểu muội của hắn, cũng sẽ yêu con giống như mẹ con yêu cha thôi.”

“Nhưng mà cha…” Tần công tử rốt cuộc cũng không phải là mẹ, sao có thể nhận định sau này hắn sẽ yêu nàng? nếu như hắn không yêu nàng, còn bởi vì nguyên nhân này mà càng ghét nàng hơn, vậy phải làm sao?

“Haizz, người cũng đã giúp con cướp về rối, con đừng nhưng nhị gì nữa, chỉ cần đợi cùng hắn bái đường là được, con cứ ở đây xem hắn trước đi, cha đến tiền sảnh nhìn một chút, xem xem hỉ đường đã chuẩn bị xong chưa” nói xong, không đợi con gái hồi phục, thì đã đi nhanh ra khỏi phòng.

“Cha~” nhìn thấy cha hạ quyết tâm, hôm nay phải để nàng và Tần Thiên Thời thành thân, trong lòng Bạch Tiểu Mộc nhất thời ngũ vị tạp trần (cảm thấy hỗn loạn), có vui có sầu, vui là vì nàng có thể gả cho người trong lòng là chuyện có cầu cũng không được; sầu là vì sau khi Tần Thiên Thời tỉnh lại, không biết sẽ có phản ứng như thế nào.

Có phải sẽ phẫn nộ rời khỏi? Hay là sẽ trách mắng nàng một trận? Hoặc là…..giống như những gì cha nói, sẽ vui vẻ tiếp nhận? Có nghĩ như thế nào cũng thấy làm người giống như Tần Thiên Thời, là không có khả năng vui vẻ tiếp nhận được.

Trân Châu nhìn thấy thần sắc nàng vừa lo vừa vui, không khỏi khuyên nhủ: “Tiểu Mộc, dù sao người cũng đã cướp về đây rồi, cô cứ an tâm mà thành thân cùng Tần công tử đi, đừng lo nghĩ nhiều nữa, đợi hai người bái đường xong, gạo nấu thành cơm, Tần công tử có muốn chối bỏ trách nhiệm cũng không được. Thế nào, tôi đến tiền sảnh giúp cái đã, xong xuôi thì sẽ đến thông báo cho cô.” Nói xong, nàng ta cũng đi luôn.

Nếu như nói lúc đầu trong lòng Bạch Tiểu Mộc còn có chút giãy giụa, thời khắc này nhìn thấy người mà mình thầm mến đang nằm trên giường, nàng cũng nhịn không được mà dao động.

nàng thầm mến hắn đúng một năm rồi, tính từ năm ngoái sau khi gặp hắn, trái tim nàng đã rơi trên người hắn rồi.

Một năm nay, nàng nhiều lần tìm cơ hội tiếp cận hắn, nhưng hắn lại giống như người đầu gỗ vậy, hoàn toàn không hiểu tâm ý của nàng dành cho hắn, còn tại một tháng trước, nói cho nàng biết hắn sắp lấy thê tử, làm cho nàng giống như bị đánh một gậy vậy, khổ sở nói không nên lời a!

“Thì ra các người cướp tôi đến đây, là vì muốn bức tôi thành thân cùng cô” Người đàn ông đang hôn mê trên giường đột nhiên mở mắt, ngồi dậy.

“Huynh, huynh tỉnh rồi?” nhìn thấy hắn đột nhiên tỉnh lại, mặt của Bạch Tiểu Mộc nhất thời đỏ ửng cả lên, cả mặt quẫn bách không biết nên bắt tay giải thích từ đâu cho phải.

Người đàn ông chậm rãi ngồi dậy, liếc nhìn nàng, nheo mắt lại, sau khi nhìn rõ được khuôn mặt nàng, trong mắt hơi lộ ra một tia ngạc nhiên, đúng là nàng.

thoáng nhìn ánh mắt của hắn đưa đến, Bạch Tiểu Mộc khẩn trương đến độ nói năng lộ xộn, kích động một hơi nói: “Bởi vì, bởi vì ngày mai là sinh thần (sinh nhật) của tôi, cho nên cha mới đem huynh cướp về đây cho tôi, muốn làm quà sinh thần cho tôi, thật xin lỗi, đã phá hoại hôn lễ của huynh và Dương cô nương. Nhưng mà, nếu sai thì đã sai rồi, tôi nghĩ đâm lao thì phải theo lao, huynh hãy gả cho tôi đi! A, không, không, ý tôi là huynh hãy cùng tôi thành thân đi, tôi cam đoan nhất định sẽ không bạc đãi huynh.”

Nghe xong, người đàn ông giật mình nói: “Ngày mai là sinh thần của cô, nói như vậy là cô sinh vào mồng năm tháng năm?”

“Đúng.” Nhìn hắn một cái, Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên ngẩn người.

“Cô sinh vào giờ nào?” Hắn lại truy hỏi.

Phát giác trong mâu đồng (con ngươi) của hắn đen nhánh, tựa hồ như còn ẩn ẩn lộ lộ một chút bụi lam, nàng chớp chớp mắt, ngoài nghi bản thân hoa mắt nhìn lầm, cho nên không trả lời ngay câu hỏi của hắn.

Người đàn ông không kiên nhẫn trầm xuống, “Cô không nghe rõ câu hỏi sao? Cô sinh vào giờ nào?”

“Tôi sinh vào buổi trưa” Bạch Tiểu Mộc sau một hồi ngây ngốc chớp chớp mắt đáp, tiếp theo đó mở to mắt đánh giá hắn.

Chuyện gì thế này? Sao nàng lại cảm thấy Tần Thiên Thời trước mắt có chút quái quái? Nhưng nhất thời lại không thể nói rõ được đến tột cùng là quái ở chỗ nào, bởi vì khuôn mặt kia rõ ràng chính là khuôn mặt của Tần công tử nha!

(*) Kiêm (鹣): một loài chim phải chắp liền cánh vào mới bay được. Điệp(鲽): cá điệp, cá bơn, thứ cá mắt dính liền nhau lệch về bên hữu. Kiêm Điệp tình thâm: ý muốn nói đến tình cảm gắn bó sống chết không rời.

Lưỡng đạo kiếm mi đen nhánh anh tuấn, sống mũi cao thẳng, còn có làn môi có độ dày vừa phải, khuôn mặt sâu xa, cùng với cặp mắt đen nhánh thâm thúy kia, rõ ràng chính là Tần Thiên Thời nha!

“Buổi trưa, cô nói cô sinh vào buổi trưa?” Trong mắt hắn xẹt qua một tia hứng thú khó hiểu, nhưng trong chốc lát liền tiêu biến ở nơi sâu trong ánh mắt, tiếp đó khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một chút ý cười, câu dụ chớp mắt với nàng, lẩm bẩm nói: “đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ (đi tìm mòn cả giày), có được thật là không tốn công sức.” (Nguyên văn: . 踏破铁鞋无觅处, 得来全不费工夫 Đạp phá thiết hài vô mịch xứ,đắc lai toàn bất phí công phu)

“Huynh là ai? ” Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên chỉ vào hắn chất vấn.

Nàng đã phát hiện ra rốt cuộc có chỗ nào không đúng rồi, người này toàn thân tỏa ra một cỗ tà khí nói không nên lời, một chút cũng không giống Tần Thiên Thời đoan nhã tư văn.

Còn có ánh mắt của hắn thời khắc này nhìn nàng đến lạnh sống lưng, nàng từ nhỏ đã theo cha và các thúc thúc bá bá luyện võ, sống ngày tháng đánh đánh giết giết cũng gần hai mươi năm rồi, có thể nói trước nay chưa từng sợ bất cư thứ gì cả, nhưng giờ phút này, nàng lại cảm thấy bản thân phảng phất giống như tiểu bạch thỏ bị một con dã thú đói lâu ngày nhắm trúng, rất nhanh sẽ bị nuốt chửng vào bụng.

“Tôi là ai? các người đem tôi cướp đến đây, mà lại không biết tôi là ai sao?” Người đàn ông cười trào phúng.

Tia cười lạnh lẽo kia, làm cho Bạch Tiểu Mộc càng thêm xác định ý nghĩ của mình không sai.

“Huynh không phải Tần Thiên Thời, Huynh rốt cuộc là ai? Tại sao khuôn mặt lại giống Tần Thiên Thời như đúc? A! Chẳng lẽ là dịch dung?” Vừa nghĩ đến đây, nàng lập tức chất vấn: “Huynh dịch dung thành Tần Thiên Thời trà trộn vào Vọng Vân Trại, rốt cuộc là có mục đích gì?”

“Tôi không có dịch dung.” Hắn lấy tốc độ như quỷ mị phi thân đến trước mặt nàng, bàn tay có đeo bao tay màu đen nâng cằm nàng lên, tự ý đánh giá nàng.

Khuôn mặt trái xoan màu mật ong cộng thêm đôi hạnh mâu trong veo, dưới cái mũi ngọc tròn trịa là làn môi đỏ mọng nước, có thể gọi là xinh đẹp đáng yêu, nhưng không tính là tuyệt sắc. Hắn đột nhiên hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

cằm bị hắn vô lễ nắm lấy, làm cho Bạch Tiểu Mộc tức giận muốn đẩy tay hắn ra, không ngờ bàn tay đeo bao tay màu đen ấy của hắn, lại giống như thiết kiềm chặt chẽ giữ lấy cằm nàng, làm cho nàng dùng hết sức lực cũng không đẩy được ra.

“Không thể nào, nếu như huynh không dịch dung, sao có thể giống Tần Thiên Thời như đúc vậy được?” nàng sắng giọng, nhanh chóng đưa tay còn lại ra, ý đồ muốn kéo lớp da mặt bên ngoài của hắn.

Nhưng hắn dễ dàng dùng tay còn lại bắt lấy tay nàng.

“Tôi giống Tần Thiên Thời như đúc, chỉ có một nguyên nhân, đó là bởi vì…” Hắn xem xét nàng, chậm rãi mở miệng, gỡ bỏ nghi hoặc của nàng. “Tôi là ca ca sinh đôi của hắn.”

“Cái gì? Huynh là ca ca sinh đôi của huynh ấy” thật không ngờ sẽ nghe được đáp án này, Bạch Tiểu Mộc trợn mắt líu lưỡi.

Nhìn thấy nàng vẻ mặt kinh ngạc, hắn tốt bụng nói thêm cho nàng một chuyện. “Bởi vì Thiên Thời hôm qua vô ý bị trẹo chân, cho nên hôm nay tôi mới thay hắn đến Dương gia đón dâu.”

Ở trên đường đi hắn đã sớm phát hiện bị người ta theo dõi, lúc mới đầu không rõ ý đồ của đối phương, cho nên hắn chỉ yên tĩnh quan sát tình hình, không có đánh rắn động cỏ. Không lâu, hắn phát hiện mục tiêu của bọn họ chính là hắn, cho nên hắn tương kế tựu kế, cho nên hắn giả bộ bị bọn họ dùng**hôn mê, bắt đến chỗ này. Từ lời nói chuyện mới vừa rồi của hai người họ, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ, mục đích mà người của Vọng Vân Trại cướp hắn đến đây rồi.

Thật không ngờ lần này đến đây, lại khiến hắn tìm được người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm.

“Nói như vậy, huynh thật sự là ca ca của Tần Thiên Thời?” Bạch Tiểu Mộc giật mình trừng mắt nhìn hắn. Cha cư nhiên lại cướp ca ca của Tần Thiên Thời về đây, tiếp theo phải làm sao?

“Không sai, tên tôi là..” Nhìn chằm chằm nàng, hắn chậm rãi phun ra ba chữ. “Trầm Thiên Thu.”

Í! “Trầm Thiên Thu? sao tên huynh lại giống với tên của Độc vương Trầm Thiên Thu vậy?”

“Bởi vì, tôi chính ta người mà cô đang nhắc đến.” Hắn cười đáp.

Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc giống như nhìn thấy quỷ, kinh hãi trợn to mắt, lại nhìn đôi tay đeo bao tay màu đen kia. “huynh thật sự là Độc vương Trầm Thiên Thu”

Giang hồ đồn đãi, Độc vương Trầm Thiên Thu quanh năm đeo đôi bao tay màu đen, làm người nửa chính nửa tà, hỉ nộ vô thường, một thân bản lĩnh dụng độc xuất thần nhập hóa, có thể dùng độc giết người một cách vô hình, do lúc hắn xuất hiện, trên đầu luôn đội một chiếc duy mạo (*) màu đen, vì thế người trong giang hồ ít ai thấy qua chân diện mục của hắn.

Bình thường người am hiểu dụng độc, võ công cao cường vốn gặp không nhiều, nhưng nghe nói võ công của hắn cùng với công phu dụng độc sâu không lường được.

Sự tích về hắn nhiều không kể xiết, hắn từng lấy độc tiêu diệt Khô Lâu Bang (khô lâu=đầu lâu người chết) làm xằng làm bậy, cũng từng dùng độc đem đám đạo tặc bạo ngược cả vùng Giang Nam độc cho thành si ngốc phế nhân.

Nhưng hắn cũng sẽ dùng độc đem người mà hắn nhìn không thuận mắt chỉnh cho muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Bởi vậy mới có lời đồn hắn coi mạng người như cỏ rác, thị phi bất phân, là chính hay tà còn phải xem tâm tình lúc đó của hắn mà định.

“Không sai.” Nhìn nàng lộ ra vẻ kinh hãi, miệng Trầm Thiên Thu lộ ra một nụ cười lạnh khiến cho bàn chân người ta ớn lạnh.

Bởi vì ông ngoại chỉ có duy nhất một cô con gái là mẫu thân hắn, cho nên lúc đầy tháng của hắn, liền bị ông ngoại đem đi, ngoài ra còn đổi họ theo họ của ông ngoại, kế thừa hương hỏa của Trầm gia. Bởi vì ít khi về Tần phủ, lại cố ý giấu giếm, cho nên chỉ một số ít người thân cận mới biết Tần gia còn có một đại công tử, người ngoài thì không có ai biết.

Dù lá gan của Bạch Tiểu Mộc có lớn cỡ nào đi nữa, thời khắc này cũng nhịn không được mà phát run. Trời ơi! Cha thế mà lại đi cướp Độc vương Trầm Thiên Thu về đây, lúc này nếu như hắn bực mình, e rằng tất cả người trong Vọng Vân Trại cũng khó thoát khỏi độc thủ của hắn.

“Huynh, huynh đừng trách đám người cha tôi, tất cả đều là lỗi của tôi, muốn chém muốn giết thì tính lên người tôi được rồi, đừng làm hại đến bọn người cha tôi, a!” Nói đến đây, nàng đột nhiên nhớ đến một chuyện. “Đại Phú đột nhiên bất tỉnh, có phải huynh đã hạ độc thủ với huynh ấu hay không?”

“Tôi không hạ độc thủ với hắn, là tự bản thân tên đần độn ấy đụng trúng mặt tôi. ” Toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần có người chạm vào da thịt hắn, liền bị trúng độc, hắn cười nói tiếp: “Cô yên tâm, tôi hiện tại tâm tình rất tốt, không định giết bất kì người nào.” Cuối cùng cũng tìm được người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm, bây giờ tâm tình của hắn cực kì tốt, bất kì ai đắc tội với hắn, hán đều có thể không tính toán.

Trong nháy mắt, trong lòng hắn đã quyết định, nếu bọn họ đã cướp hắn đến đây, là vì muốn hắn cùng cô gái này thành thân, vậy hắn liền “tốt bụng” thành toàn cho bọn họ đi.

“Vậy sao huynh còn chưa đem giải dược qua đây?” Bạch Tiểu Mộc vươn tay đòi hắn giải dược. Người trong giang hồ ai cũng biết, một khi trúng độc của Độc vương Trầm Thiên Thu, chỉ có giải dược của hắn mới giải được độc.

“Không gấp, hắn nhất thời nửa khắc còn chưa chết được, đợi tôi cùng cô bái đường xong, tự sẽ cho hắn giải dược.” Hắn chậm rãi nói.

“Bái đường” nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn. Hắn, hắn thế mà  muốn cùng nàng bái đường, nàng kinh sợ lắc đầu. “Không, tôi không bái đường cùng huynh.”

“Tại sao?” Nghe được lời nói của nàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Trầm Thiên Thu lộ ra vẻ tức giận. “các người đem tôi cướp đến chỗ này, không phải vì muốn tôi cùng cô thành thân sao?” Hắn đã đáp ứng rồi, nàng lại dám cự tuyệt!

Hai mắt đen nhánh vương chút màu xanh kia của hắn, nhìn Bạch Tiểu Mộc đến nỗi muốn sởn tóc gáy. “Bọn người cha tôi cướp sai người rồi, huynh lại không phải Tần Thiên Thời, tôi làm sao có thể gả cho huynh?”

“Cô muốn gả cho Tần Thiên Thời là không có khả năng, nếu tôi đã có dung mạo giống với Tần Thiên Thời, cô gả cho tôi cũng giống như gả cho hắn.” Tảng âm của Trầm Thiên Thu lộ ra một tia dụ dỗ.

“Không….” Bạch Tiểu Mộc còn chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân đang đi tới, lập tức có người đẩy cửa phòng ra, ló đầu liền nói!

“Tiểu Mộc, hỉ đường đã chuẩn bị xong rồi, có thể dìu Tần công tử ra ngoài bái đường. Í, Tần công tử tỉnh rồi à?” Trân Châu ngoài ý muốn nhìn thấy Trầm Thiên Thu đứng trước mặt Bạch Tiểu Mộc.

Theo lý thuyết, trại chủ bọn họ hạ**sẽ khiến hắn ngủ mê tới buổi tối mới đúng, sao nhanh như vậy đã tỉnh lại rồi?

(*) Duy mạo: Mũ có màn đen che mặt lại, giống những hiệp khách cổ đại.

Theo lý thuyết, trại chủ bọn họ hạ**sẽ khiến hắn ngủ mê tới buổi tối mới đúng, sao nhanh như vậy đã tỉnh lại rồi?

Nàng không biết người trước mắt chính là Độc vương Trầm Thiên Thu, một chút ** kia làm sao khiến hắn hôn mê được.

Bạch Tiểu Mộc mở miệng muốn nói gì đó, nhưng một chút âm thanh cũng không thốt ra được, tiếp đó ngay đến thân thể cũng không thể cử động. Chết rồi, nàng đã bị điểm huyệt! hắn ra tay lúc nào vậy, thế mà nàng lại không hề phát giác?

Nàng chuyển động hạnh mâu, lo lắng trừng mắt với Trân Châu, hi vọng có thể đem ý tứ trong mắt nàng truyền đạt đến Trân Châu, để nàng ta di thông tri với người trong trại, người mà bọn họ cướp về không phải Tần Thiên Thời mà là Trầm Thiên Thu đó!

Khổ nỗi Trân Châu nhìn không hiểu ánh mắt của nàng, mà lúc này Trầm Thiên Thu đã mở miệng.

“Phải bái đường rồi sao? Vậy chúng ta đi thôi.” lúc này hắn vẫn còn mặc lễ phục tân lang lúc thay đệ đệ đi đón dâu, rất thích hợp để bái đường.

“Í?” nghe được lời nói của hắn, Trân Châu kinh ngạc nhìn hắn. Sao Tần công tử lại nguyện ý bái đường thành thân với Tiểu Mộc? A, hay là người mà hắn thật sự thích là Tiểu Mộc, mà lấy biểu muội của hắn là do bất đắc dĩ?

“Còn ngây ngốc ở đây làm gì, mau dẫn đường.” Thấy nàng ta ngây ngốc nhìn hắn, Trầm Thiên Thu không kiên nhẫn thúc giục.

“Ắc, vâng, Tần công tử mời theo tôi.” Khó có được hắn nguyện ý bái đường thành thân, Trân Châu không dám chậm trễ, lo sợ hắn thay đổi chủ ý, nhanh chóng đi lên trước dẫn đường, một chút cũng không để ý đến sắc mặt khó coi của Bạch Tiểu Mộc, và thân mình cứng ngắc của nàng.

Một tay Trầm Thiên Thu giữ lấy eo Bạch Tiểu Mộc, dìu nàng đến hỉ đường đã được bố trí tốt ở tiền sảnh.

Mọi người trong trại vừa nghe Tiểu Mộc sắp thành thân, những người ở Vọng Vân Trại có thể đến được đều đã đến, giờ phút này trong phòng ngoài phòng đều đã chật kín người, chờ đợi để nhìn tân lang.

“Trại chủ, tôi đưa Tần công tử và Tiểu Mộc đến rồi.” sau khi tiến vào, Trân Châu nói.

Bạch Thông cùng với những huynh đệ xuống núi cướp hắn, thấy hắn tỉnh dậy trước dự kiến, còn tự động theo Trân Châu đến hỉ đường, không khỏi kinh ngạc ngây ngốc nhìn nhau. Giờ phút này tầm mắt của tất cả mọi người đều chăm chú đặt trên người Trầm Thiên Thu, không ai chú ý đến ánh mắt gấp đến độ loạn chuyển của Bạch Tiểu Mộc.

Quét mắt nhìn một lượt những người có mặt trong hỉ đường, Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng : “Không phải nói muốn bái đường sao, còn không mau bắt đầu đi?”thanh âm của hắn không lớn, nhưng đều khiến cho tất cả những người có mặt ở đây đều nghe rõ ràng.

Nghe hắn nói vậy, Bạch Thông đầu tiên là ngẩn ra, tiếp đó vui vẻ nói: “Í, à, đúng, bái đường, bái đường, mọi người còn đứng ngốc xít ở đó làm gì?” kỳ thật lúc đầu ông muốn ‘không trâu bắt chó đi cày’, muốn thừa dịp hắn hôn mê bất tỉnh cho hắn bái đường với Tiểu Mộc, cứ như vậy, đợi sau khi hắn tỉnh lại, muốn chối bỏ cũng không được. Không ngờ, hắn lại nguyện ý cùng Tiểu Mộc bái đường, phát triển này làm cho ông mừng rỡ ngoài ý muốn.

Ông đã nói rồi mà, con gái của ông người gặp người thích, có thể lấy được Tiểu Mộc, là nhờ ba đời của tên tiểu tử này thắp hương, mới có cái phúc khí này, xem như tên tiểu tử này thức thời.

Lúc này Bạch Thông mới nhìn về phía con gái, chỉ thấy mắt nàng trừng lớn, ông ha ha cười to.”Xem Tiểu Mộc vui chết kìa, mặt cũng sắp đỏ như đít khỉ rồi.”

“Chứ gì nữa?nhìn nó vui đến nỗi nói không nên lời luôn.” một người đàn khác tuổi cũng xấp xỉ với Bạch Thông nói. Hắn tên là Hông Bình Thọ, diện mạo nhã nhặn, là huynh đệ kết nghĩa của Bạch Thông.

Những người trong phòng nghe vậy đều ha ha cười lớn. lúc này chiếng trống vang trời, sanh nhạc tề dương, bên ngoài đốt pháo, cực kì náo nhiệt.

Cha, bây giờ không phải lúc cười, các người cướp sai người rồi, các người đã cướp về một cái đại phiền toái, đại họa tinh rồi, các người có biết không hả! Bạch Tiểu Mộc khóc không ra nước mắt trong lòng quát to, đáng tiếc chẳng có ai nghe thấy cả.

Lúc này Trân Châu để ý thấy Tiểu Mộc còn mặc bộ xiêm y màu nguyệt nha, đột nhiên kêu lên: “A! tôi thật sơ ý quá, Tiểu Mộc vẫn chưa thay y phục tân nương.”

Trầm Thiên Thu có chút không kiên nhẫn nói: “Giang hồ nữ nhi không cần phải câu nệ mấy việc nhỏ này, mau bái đường đi.”

“A, xem, có người sắp đợi không nổi rồi kìa.” Bạch Thông thấy hắn nóng vội như vậy, trong lòng cực kì vui vẻ, khoát khoát tay nói:”Hiền tế (*) nói không sai, người trong giang hồ chúng ta không câu nệ tiểu tiết, xiêm y tân nương này không cần thay nữa, bái đường luôn đi.”

(*) Hiền tế: con rể

Thế là Trầm Thiên Thu dìu Bạch Tiểu Mộc, trước mặt Bạch Thông và mọi người trong Vọng Vân Trại, cùng nàng hành tam bái chi lễ. (tam bái là: nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái ý mà ^^!)



“Tốt, tốt, ta thật là vui, tối nay chúng ta phải uống cả đêm.” Sau khi lễ thành, Bạch Thông nói.

Mọi người nhiệt liệt hưởng ứng.

Lúc này Đại Quý lúc trước dìu Đại Phú đi đến chỗ Vương đại phu, vội vàng chạy tới.

Bạch Thông thấy hắn, quan tâm hỏi: “Đại Quý, tình hình của Đại Phú sao rồi, đã tỉnh chưa?”

“Vẫn chưa tỉnh, Vương đại phu nói huynh ấy đã trúng độc.”

Bạch Thông kinh ngạc nói: “Trúng độc? sao lại trúng độc, Vương đại phu có nói nó trúng độc gì không?”

“Vương đại phu nói xem tình hình của đại ca, tựa hồ như trúng độc của Độc vương Trầm Thiên Thu.” Đại Quý lo lắng.

Một lời của Đại Quý vừa nói ra, khiến cho tất cả mọi người có mặt trong phòng đều biến sắc. Bạch Thông cả kinh nói: “Độc của Độc vương Trầm Thiên Thu? Nhưng chúng ta vốn không hề gặp hắn nha, Đại Phú làm sao lại trúng độc này?”

Cái gì mà chưa hề gặp hắn, cha, các người căn bản là đã đem Độc vương cướp về đây rồi! Bạch Tiểu Mộc gắp đến dộ đỏ cả mặt đầu đầy mồ hôi, nhưng toàn bộ lời nói đều không thể thốt ra được, chỉ có thể ở một bên trừng mắt mà nhìn, nhìn tất cả mọi người trong trại bị Trầm Thiên Thu xoay vòng đùa giỡn.

Nhìn chung quanh mọi người vẻ mặt nghi hoặc, Trầm Thiên Thu lúc này mới thản nhiên lên tiếng: “Nhạc phụ, tiểu tế vẫn còn chưa tự khai báo danh tính.”

“Báo danh tính gì, không phải con tên Tần Thiên thời sao?” Bạch Thông buồn bực nhìn về phía hắn.

“Không, tôi không phải tên Tần Thiên Thời, tên của tôi là——Trầm Thiên Thu.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi
     
Có bài mới 18.12.2012, 01:06
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83075 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bái sai đường - Hương Di - Điểm: 10
Chương 2

Lời của Trầm Thiên Thu vừa mới nói ra, nhất thời tất cả mọi người trong hỉ đường, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Lát sau, Bạch Thông hồi phục tinh thần trước cười nói: “Cậu nói cậu là Trầm Thiên thu? Khuôn mặt này của cậu tôi quen biết, rõ ràng cậu là Tần Thiên Thời, sao có thể là Trầm Thiên Thu được? Hiền tế, đừng nói đùa thế chứ.

Thấy vẻ mặt mọi người đều không tin, Trầm Thiên Thu mới giải khai huyệt đạo của Bạch Tiểu Mộc. “Để chính miệng nàng nói với mọi người, tôi rốt cuộc là Trầm Thiên Thu hay là Tần Thiên Thời.”

Lấy lại được tự do, Bạch Tiểu Mộc giống như nai con chấn kinh nhảy thoát khỏi bên người hắn, kinh hãi nói: “cha, hắn thật sự là Trầm Thiên Thu, không phải Tần Thiên Thu, các người cướp lộn người rồi!”

Mọi người nghe hấy lời của nàng, lại nhìn vẻ mặt kinh sợ của nàng, không khỏi nghi hoặc. “Hắn là Trầm Thiên Thu, nhưng rõ ràng gương mặt của hắn giống Tần Thiên Thời như đúc.”

“Đó là bởi vì hắn là huynh đệ song sinh với Tần Thiên Thời.” Bạch Tiểu Mộc vừa giải thích, cả hỉ đường giống như kiến bò trong chảo nóng.

Bạch Thông trước là nhìn về phía Trầm Thiên Thu, tiếp đó lại nhìn về phía con gái, không dám tin hỏi: “Tiểu Mộc, con nói thật chứ? Hắn thật sự là Độc vương Trầm Thiên Thu kia sao?”

Không đợi nàng trả lời, Trầm Thiên Thu từ trong lòng lấy ra một cái lọ, từ trong cái lọ lấy ra một viên thuốc màu xanh, bắn về phía Bạch Thông: “Đây là giải dược, để cho tên ngu ngốc kia uống.”

Tiếp lấy viên thuốc, Bạch Thông cúi đầu nhìn, lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vẻ mặt kinh nghi và khó hiểu hỏi: “Cậu thật sự là Trầm Thiên Thu? Cậu thành thân với con gái của tôi rốt cuộc là có mục đích gì?”

Hắn một cỗ nhàn khí: “đây không phải là mục đích các người cướp tôi đến đây sao? Tôi chẳng qua chỉ là thành toàn cho các người mà thôi.”

Nghe hắn nói vậy, Bạch Thông nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể trừng mắt với hắn.

“Tôi mới không thèm gả cho huynh!” Bạch Tiểu Mộc kích động phản bác. Người mà nàng muốn gả là Tần Thiên Thời, không phải Trầm Thiên Thu hắn, cho dù gương mặt hai người giống nhau như đúc, nhưng rốt cuộc hắn không phải Tần Thiên Thời ôn văn tao nhã, huống hồ lúc ánh mắt tràn đầy tà khí kia của hắn nhìn nàng, làm nàng sởn cả tóc gáy.

Tuấn mi hơi nhíu một chút, hắn lạnh lùng nói: “không phải do cô quyết định, chúng ta đã bái đường rồi, cô đã là thê tử của tôi, theo tôi về Bách Độc cốc.”

Lời vừa dứt, người hắn như quỷ mị dịch chuyển đến trước mặt nàng, túm lấy cánh tay nàng, Bạch Tiểu Mộc cả kinh muốn bỏ tay hắn ra. “Bỏ tôi ra! Tôi không muốn đi cùng huynh!”

“Độc vương, đem cậu cướp về là lỗi của tôi, tất cả mọi chuyện đều do tôi làm chủ, Tiểu Mộc trước đó một chút cũng không biết, cậu không cần phải làm khó Tiểu Mộc, muốn trách thì trách tôi được rồi.” vốn muốn thay con gái cướp về một người phu quân tốt, không ngờ lại cướp về một cái đại sát tinh, Bạch Thông lúc này hối hận vô cùng.

Nghe thấy cha đem tất cả mọi chuyển đổ hết lên bản thân, Bạch Tiểu Mộc vội vàng nói: “Không! Đừng trách cha tôi, ông ấy đều là vì tôi nên mới làm vậy, huynh muốn trách thì cứ trách tôi đi.” Chỉ sợ hắn gây bất lợi cho cha.

“Không, trách tôi, Tiểu Mộc có cảnh cáo tôi không cho tôi đi cướp người, là tôi không nghe lời nó, mới đem cậu cướp về đây.” Bạch Thông tranh nói.

“Không phải như thế, là cha biết tôi thích Tần Thiên thời, cho nên mới thay tôi đi cướp tân lang, huynh đừng trách ông ấy, người nên chịu trách nhiệm là tôi.”

Nghe thấy chính miệng nàng nói thích Tần Thiên Thời, Trầm Thiên Thu mâu sắc trầm xuống, lạnh lùng quát:”Đủ rồi! các người đừng tranh cãi nữa, tôi không muốn trách ai, các người đem tôi cướp đến đây, tôi ngược lại còn phải cám ơn các người.” để hắn tìm được nàng, người con gái sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm.

Cám ơn họ? vẻ mặt cha con Bạch Tiểu Mộc đầy hoang mang. “Tại sao?” Bạch Tiểu Mộc hỏi.

“Bởi vì….” Nhìn về phía nàng, khóe miệng Trầm Thiên Thu nhếch lên mang theo ý cười. “Tôi vừa vặn đang thiếu một thê tử, nếu cô đã muốn gả như vậy, tôi cũng vui vẻ làm tân lang có sẵn, từ nay về sau, cô sẽ không dây dưa với Tần Thiên Thời nữa.”

Lý do của hắn làm cho Bạch Tiểu Mộc choáng váng. Bởi vì hắn vừa vặn đang thiếu một thê tử, cho nên mới lấy nàng?

“Nếu như tôi và cô đã kết làm phu thê, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, cô nên theo tôi về Bách Độc cốc.” tảng âm hắn rất nhẹ, nhưng lại tựa như một mệnh lệnh không dễ phản bác.

“Đợi đã.” Hồng Bình Thọ suy nghĩ một chút rồi lên tiếng nói: “các người vừa mới hoàn thành hôn lễ, ít nhất phải đợi thêm một thời gian, để Tiểu Mộc nói lời cáo biệt với mọi người, lúc đó đi cũng chưa muôn.” Hắn muôn tranh thủ một ít hời gian này, để cho mọi người trong trại có thời gian thương nghị xem phải xử lý chuyện này ra sao.

Tuy nói bọn họ cướp sai người đến đây, nhưng để Tiểu Mộc cứ qua loa như vậy gả cho Độc vương, thật là không ổn, vả lại ông nghĩ sở dĩ Trầm Thiên Thu bái đường với Tiểu Mộc, sau lưng ắt hẳn có nguyên nhân khác.

“Đúng thế, đúng thế.” Bạch Thông nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể dùng sức phụ họa theo lời nói của Hồng Bình Thọ.

Người là do ông cướp về, cũng là do ông muốn bọn họ kết hôn, nay trở thành như vậy, giờ có hối hận cũng vô dụng, trước mắt không có kế nào khả thi, cũng chỉ có thể để Tiểu Mộc ở lại đây bao lâu hay chừng ấy.

Trầm Thiên Thu rủ mắt, trầm ngâm: “Được thôi, ở lại thêm vài ngày rồi hẵng đi.”

Bởi vì đột nhiên hắn bị cướp, hôn lễ của đệ đệ Thiên Thời tất phải kéo dài, chuyến này trở về chính là để tham gia hôn lễ, chí ít cũng phải đợi hôn lễ của đệ đệ hoàn thành thì mới rời khỏi được.

Đêm đã khuya, nhưng Bạch Tiểu Mộc không dám nằm xuống giường ngủ, nàng ngồi ở mép giường, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tên Trầm Thiên Thu mới vừa về Tần phủ để trình bày sự việc kia.

Lúc đó, hắn đồng ý với cha sẽ ở lại thêm vài ngày, sau đó nói phải trở về Tần phủ một chuyến, rồi rời khỏi, nàng từng âm thầm hi vọng chuyến này hắn một đi không trở lại luôn, nhưng không như mong muốn, mới nãy thấy hắn trở lại, nàng cứ như là gặp phải quỷ, lập tức từ trên giường bắn người dậy.

Hết cách, danh hiệu Độc vương của hắn thật sự khiến người ta sợ hãi, chả ai nắm bắt được tính cách vui giận thất thường của hắn khi nào thì trở mặt không nhận người, chỉ nghĩ đến mấy lời đồn đãi về hắn thôi, đã khiến người ta run cầm cập rồi.

Nàng phòng bị nhìn hắn,  mà Trầm Thiên Thu mới vừa về chỉ ngồi trước bàn, cũng không mở miệng, tự mình rót rượu được đặt trên bàn, uống mấy ngụm.

Hắn thờ ơ liếc nhìn thê tử của hắn, chỉ thấy một gương mặt đang căng thẳng nhìn hắn, trong lòng có chút do dự.

Hôm nay không phải lần đầu tiên hắn gặp Tiểu Mộc, trên thực tế, một năm trước hắn đã gặp nàng rồi.

Hắn vẫn còn nhớ nàng lúc đó, vẻ mặt tươi cười như hoa, thân thiện mà dắt theo vài tên ăn mày, muốn mời  bọn họ đến khách điếm để ăn cơm, nhưng tiểu nhị của khách điếm không cho mấy tên ăn mày toàn thân hôi thối đó vào cửa, nàng tức giận cãi nhau với họ vài câu, rồi sau khi nghe lời giải thích của tiểu nhị xong, nàng cũng không làm khó hắn nữa, trực tiếp kêu tiểu nhị giúp nàng gói vài món ăn, sau đó cùng với mấy tên ăn mày đó đến bãi đất trống bên cạnh khách điếm, bắt đầu ăn uống sảng khoái.

Lúc đó, tiếng cười thanh thúy của nàng không ngừng truyền vào trong khách điếm.

Tiếp đó không lâu,  nàng thấy một đứa trẻ thất lạc người thân vừa đi vừa khóc, liền xung phong nhận việc giúp đứa trẻ đó tìm người thân, nàng tìm một cái thanh la, gõ kinh thiên động địa khiến cả phố đều là tiếng rêu rao.

Cả một buổi chiều, nàng dắt theo đứa trẻ kia đi đi về về trong thành hết ba, bốn chuyến, cuối cùng khó khăn lắm mới tìm được người thân của đứa trẻ.

Sau này, hắn mới biết tại sao nàng lại rêu rao như vậy, hóa ra là nàng muốn dẫn dụ tên hái hoa tặc hoành hành tại mấy thị trấn gần đây.

Thấy hắn dùng vẻ mặt thâm trầm nhìn nàng, Bạch Tiểu Mộc bất an dịch người, hít sâu một hơi, bạo dạn hỏi: “Huynh nói thật đi, rốt cuộc là tại sao huynh muốn thành thân với tôi?” Lý do hắn nói lúc trước, nghĩ đi nghĩ lại, nàng đều cảm thấy đấy chẳng qua chỉ là tùy tiện mượn cớ mà thôi.

“Vấn đề này tôi nhớ là đã trả lời rồi.”

“Nhưng tôi có nghĩ thế nào đi nữa cũng cảm thấy đó không phải lý do thật sự.” Hừ, nàng không phải đồ ngốc, dễ qua mặt như vậy.

“Cô không ngốc nhỉ.” Cười khẽ hớp một ngụm rượu, hắn chậm rãi nói tiếp: “Nếu tôi nói, tôi làm vậy là muốn cô cam tâm tình nguyện làm cho tôi một chuyện thì sao?”

“Chuyện gì? Chỉ cần tôi giúp được thì huynh cứ việc nói.” Bạch Tiểu Mộc sảng khoái đáp ứng, sau đó tựa như nghĩ đến gì đấy, nàng vội trịnh trọng nói rõ: “Nhưng nếu như muốn tôi giúp huynh làm những chuyện thương thiên hại lý, cho dù có giết tôi, tôi cũng không làm đâu!” Vọng Vân trại bọn họ tuy cũng có làm những chuyện cướp bóc, nhưng chỉ cướp của người xấu tuyệt đối không cướp của người tốt, hơn nữa trước nay chỉ cướp tài vật, chưa hề tổn hại tính mạng con người.

“Đấy không phải chuyện thương thiên hại lý, coi như…cứu một mạng người?”

Vừa nghe là muốn cứu người, Bạch Tiểu Mộc hào khí vỗ ngực ngay tắp lự nói: “Muốn cứu người, không thành vấn đề, tôi giúp huynh! Huynh nói huynh muốn cứu ai?” Nàng nhất thời không ngờ tới, lấy năng lực của Độc vương hắn, làm sao có thể cần tới nàng đi cứu người chứ.

Thấy nàng chẳng thèm suy nghĩ liền đồng ý ngay, Trầm Thiên Thu không lập tức trả lời, chỉ là ánh mắt thâm trầm nhìn nàng.

Nếu nàng biết, cái giá của việc cứu người là trả bằng tính mạng của nàng, nàng còn có thể đáp ứng dứt khoát vậy không?

Thấy hắn chậm chạp không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt quỷ dị nhìn nàng, trong lòng Bạch Tiểu Mộc nhộn nhạo, nhịn không được lên tiếng thúc giục nói: “Ây, sao huynh không nói chuyện? Huynh muốn cứu ai? Tôi phải giúp huynh thế nào?”

“Chuyện này không gấp, đợi cô cùng tôi trở về Bách Độc cốc, tôi sẽ nói với cô sau.”

“Í? Sao phải đợi đến lúc về Bách Độc cốc, không nói ngay bây giờ được à?”

“Bây giờ nói cũng vô dụng, đợi sau khi về, cô tự nhiên sẽ rõ.”

Ngẫm nghĩ, Bạch Tiểu Mộc lại mở miệng: “Ây, huynh nói huynh lấy tôi là vì muốn tôi cam tâm tình nguyện giúp huynh một việc, ban nãy tôi đồng ý rồi, chỉ cần không phải là chuyện thương thiên hại lý, tôi đều nguyện ý giúp huynh, thế…” Nàng liếc hắn  “Chuyện chúng ta bái đường, có thể xem như chưa từng xảy ra không….”

Thần sắc Trầm Thiên Thu hơi xẹt qua một tia tức giận không rõ.

“Cô muốn gả cho Thiên Thời đến vậy sao?” Hắn nhớ tới lúc về Tần phủ không lâu trước, nói với đệ đệ những chuyện sau khi hắn bị cướp đi,  Thiên Thời lại bật thốt lên – “ Cái gì, huynh cùng nàng ấy bái đường rồi? Sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, nếu chân đệ không bị trật khớp thì hay rồi…”

Tim hắn đánh thịch một cái: “Không phải đệ muốn cưới Bạch Tiểu Mộc đấy chứ?”

“Đệ…không, ý của đệ là, nếu như đệ không bị trật khớp chân, thì đại ca sẽ chẳng gặp phải loại chuyện này, chắc huynh bực lắm nhỉ. “

Nhìn chăm chú vào Tần Thiên Thời có khuôn mặt giống hệt mình này, hắn rất nhanh liền nhìn ra được tâm ý thật sự của đệ đệ.

“Thì ra người đệ thích là Bạch Tiểu Mộc, mà không phải biểu muội, nếu đã vậy, sao đệ còn đáp ứng hôn sự này làm gì?”

Nếu đã bị nhìn thấu, Tần Thiên Thời không phủ nhận nữa, khó nén sự mất mát nói: “Đệ và biểu muội từ nhỏ đã đính thân, làm sao thoái thác hôn sự này được chứ? Huống hồ, cha mẹ cũng không thích xuất thân của Tiểu Mộc.”

Người trước giờ hiếu thuận như y, không có cách nào đi ngược lại ý cha mẹ, cho nên y vẫn luôn rất ngưỡng mộ Thiên Thu từ nhỏ đã được ông ngoại đưa đi, có thể trải qua cuộc sống tự do tự tại tùy tâm sở dục trên giang hồ, không giống y, phải kế thừa gia nghiệp, theo con đường mà phụ mẫu đã an bài sẵn.

Nghĩ tới Thiên Thời thích Bạch Tiểu Mộc, mà Bạch Tiểu Mộc cũng thích Thiên Thời, chuyện này lại tự dưng khiến Trầm Thiên Thu không vui.

“Không! Tôi đã không muốn gả cho huynh ấy nữa!” Trải qua chuyện ầm ĩ lần này, đối với chuyện của Tần Thiên Thời Bạch Tiểu Mộc xem như đã nhìn rõ cả rồi. “Tôi chỉ là không hi vọng tại tình huống không rõ ràng này, bị bức gả cho người ta.”

Nói cho cùng cũng là thành thân, chứ đâu phải trò đùa, nhớ tới việc nàng cứ hồ đồ như vậy mà bị hắn xách đi bái đường thành thân, nghĩ thế nào nàng cũng thấy không cam tâm. Hoàn toàn không nghĩ tới việc nếu hôm nay kẻ bị cướp đến là người trong lòng nàng, người bị bức thành thân thì làm sao cam tâm cho được.

“Nếu không phải các người chạy tới cướp hôn, thì mấy chuyện này đã chẳng xảy ra.” Trầm Thiên Thu hừ lạnh. Đối với việc nàng muốn chối bỏ quan hệ của hai người, sắc mặt hắn liền trở nên âm trầm.

“Đúng thế, ngàn sai vạn sai đều là chúng tôi sai, cho nên huynh vừa nói muốn tôi giúp huynh cứu người, tôi tiền đáp ứng không hề chối từ, nếu sức lực của tôi còn chưa đủ, cả Vọng Vân trại chúng tôi đều sẽ cùng giúp huynh, vì vậy, chuyện thành thân, thì, thì bỏ đi có được không? Xem như chưa có chuyện này?” Nàng hòa nhã nói.

Lườm nàng một cái, Trầm Thiên Thu lạnh lùng trả lời nàng: “Chuyện đã xảy ra, tôi không có cách nào đem nó xóa sạch. Đêm khuya rồi, ngủ sớm đi.”

Thấy hắn đi tới giường, Bạch Tiểu Mộc cả kinh, nhảy xuống giường: “Huynh muốn ngủ cùng tôi?”

“Chúng ta đã là phu thê, cô không quên đấy chứ?” Hắn không bỏ sót biểu tình kinh hoàng trên mặt nàng, cứ như hắn là rắn độc thú dữ vậy, tránh hắn xa lắc, trên mặt hắn xẹt qua một tia tức giận, nhưng lại nghĩ đến gì đó, hắn cụp mắt, tất cả biểu tình trên mặt cũng thu lại.

“Tôi…tôi còn chưa mệt, muốn ngủ thì huynh ngủ trước đi.” Nàng đứng cách xa. Nghe nói toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần chạm vào một cái, thì có thể độc chết người, muốn nàng ngủ cùng giường với hắn, nàng thật sự không dám!

Liếc xéo nàng một cái, Trầm Thiên Thu không nói gì, thân hình lướt nhẹ, chớp mắt đã rời khỏi căn phòng.

“Í?” Nhìn cửa bật mở, cùng với căn phòng trống trơn, Bạch Tiểu Mộc hoang mang chớp mắt mấy cái.

Đây là chuyện gì vậy? Không phải hắn nói muốn ngủ sao, sao đột nhiên lại ra ngoài?

Cả đêm qua Bạch Tiểu Mộc vẫn đợi Trầm Thiên Thu về phòng, mãi đến khi trời hơi sáng, mới bất tri bất giác mà thiếp đi, ngủ một cái, ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy.

Liếc nhìn căn phòng, không thấy bóng dáng của hắn, sau khi nàng rửa mặt chải đầu, liền giống như ngày thường, đến sân võ để luyện công.

Vừa đến sân võ, thì thấy hai huynh đệ Đại Phúc, Đại Quý đang đấu võ. Bình thường thì võ công của Đại Phúc và Đại Quý đều sàn sàn như nhau, giờ lại thấy Đại Phúc một đường đem Đại Quý đánh đến không thể chống đỡ.

Nàng kinh dị hỏi: “Đại Phúc, độc của huynh đều giải hết rồi à?”

“Giải hết rồi.” y dừng tay lại, đứng ngay ngắn mặt cười tủm tỉm nhìn nàng.

“Độc của đại ca không những đã giải, công lực cũng trở nên mạnh hơn.” Đại Quý bổ sung thêm.

“Í, sao lại vậy?” Bạch Tiểu Mộc buồn bực nhìn Đại Phúc, phát hiện hắn tinh thần sáng sủa, chả có tí gì giống người hôm qua trúng độc hôn mê bất tỉnh.

Y tỏ vẻ hưng phấn: “Hôm qua sau khi ăn giải độc đan của Độc vương, tôi liền cảm thấy cả người tinh thần phấn chấn, nội tức dồi dào, kết quả sáng nay đấu võ với Đại Quý, phát hiện quả nhiên nội lực tăng thêm mấy phần.”

“Đúng đó, bây giờ tôi không phải là đối thủ của đại ca nữa. Thật không ngờ giải độc đan của Độc vương còn có hiệu quả tằng cường công lực.” Trên gương mặt ngăm đen của Đại Quý hơi lộ ra chút hâm mộ.

Đúng lúc Hồng Bình Thọ tới, sau khi nghe bọn họ nói chuyện, có chút đăm chiêu. “Xem ra lời giang hồ đồn đại quả nhiên là thật, Độc vương không những biết dùng độc, còn tinh thông cả y thuật, nghe nói giải độc đan của hắn, không những có thể giải độc, sau khi ăn vào còn có thể tăng cường công lực.”

Thấy hắn đến, ba người vội chào: “Hồng thúc.” Hồng Bình Thọ xem như là quân sư của Vọng Vân Trại, trong trại có chuyện khó khăn gì đều đến thỉnh giáo hắn, rất được mọi người kính trọng.

Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc: “Tiểu Mộc, Độc vương đâu?”

“Cháu không biết, tối qua hắn về một lúc, thì lại rời khỏi rồi.” Nàng lắc đầu nói. Nhớ tới thần sắc tối qua lúc rời đi của hắn, không phải hắn giận chuyện nàng không muốn cùng hắn ngủ đấy chứ?

Thấy Đại Phúc trúng độc, thế mà sáng hôm nay đã hồi phục lại như thường, thậm chí công lực càng cao hơn, chắc Trầm Thiên Thu không có ác ý gì với Vọng Vân trại đâu.

Người trong giang hồ sở dĩ hình dung hắn đáng sợ như vậy, có lẽ chỉ vì kiêng kị một thân độc công xuất thần nhập hóa của hắn.

Suy cho cùng võ công của một người có cao tới đâu đi nữa, cũng khó mà phòng bị độc dược, khó tránh khỏi có chút kiêng kị , đặc biệt là cao thủ dùng độc như hắn, càng khó phòng bị hơn.

Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng thấy đúng, sự sợ hãi đối với hắn nhất thời tan biến phân nửa.

“Tiểu Mộc, về việc cùng hắn bái đường thành thân, cháu có cách nghĩ thế nào?” Hồng Bình Thọ hỏi.

“Cái này…Hồng thúc, nói thật ra cháu chẳng muốn gả cho hắn tí nào, nhưng hắn nói kiểu gì thì hắn cũng không thể xem mấy chuyện hôm qua như chưa hề xảy ra được, đúng rồi, Hồng thúc, tối qua hắn nói sở dĩ hắn lấy cháu là vì muốn cháu giúp hắn cứu người.” Bạch Tiểu Mộc vội đem mấy lời hắn nói tối qua nói lại cho Hồng Bình Thọ.

“Cứu người? Lấy năng lực của hắn mà nói nếu như ngay cả hắn cũng không cứu được, thì làm sao mà cháu cửu nổi kia chứ?” Hắn lập tức liền nghe ra vấn đề.

“Cái này…” Bạch Tiểu Mộc ngây ra, cảm thấy Hồng Bình Thọ nói không sai “Vậy sao hắn lại muốn cháu giúp hắn cứu người?”

Trầm ngâm giây lát, Hồng Bình Thọ hỏi: “Hắn có nói muốn cháu cứu ai không?”

“Không có, hắn nói phải đợi về Bách Độc cốc rồi mới nói với cháu.”

“Hồng thúc, trong chuyện này có phải có âm mưu gì không?” Đại Quý gãi cằm hỏi.

“Chẳng lẽ hắn muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại à?” Đại Phúc cả kinh nói.

“Nếu hắn muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại, thì chỉ cần tiện tay hạ độc là có thể giải quyết chúng ta rồi, đâu cần tốn nhiều tâm cơ như vậy.” Lúc trước ngay đến Khô Lâu bang hoành hành một phương cũng khó thoát khỏi độc thủ của hắn, toàn bang bị tiêu diệt, nếu thật sự muốn dối phó Vọng Vân trại, đối với hắn mà nói căn bản chẳng tốn sức lực gì.

“Thế…thật sự có người mà hắn cứu không được, cho nên mới tìm Tiểu Mộc giúp đỡ sao? Nhưng Tiểu Mộc vừa không biết y thuật, võ công cũng không cao bằng hắn, sao có thể giúp hắn được chứ?” Đại Quý hồ nghi nói.

Sự nghi hoặc của Đại Quý cũng là nghi hoặc của ba người còn lại.

Sau khi Hồng Bình Thọ rời khỏi, nàng cùng với huynh đệ Đại Phúc Đại Quý luyện công một lúc, liền trở về phòng.

Vừa đi vào, thì thấy Trầm Thiên Thu đang nằm trên giường, nhắm mắt tựa như đang ngủ.

Nàng lặng lẽ tới gần giường, mượn ánh mặt rời bên ngoài cửa sổ rọi vào, nàng mới phát hiện làn da hắn còn trắng hơn cả Tần Thiên Thời, da thịt trắng như tuyết kia, hơi xanh xao, tựa như màu xanh vương trên con ngươi của hắn vậy.

Nhìn hắn có vẻ rất mệt mỏi, mày nhíu lại, làm cho bộ dáng nhắm mắt ngủ của hắn thêm chút sầu muộn, tựa như có tâm sự trầm trọng khó giải gì vậy.

Nàng nhớ tới ánh mắt hắn nhìn nàng tối qua trước khi rời đi, rất lạnh, nhưng lại có một loại cô độc.

Có lẽ, Độc vương khiến cho người người trong giang hồ sợ hãi vốn chẳng phải dễ làm gì, trong lòng nàng không khỏi sinh ra một chút thương tiếc, vô thức vươn tay muốn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt của hắn.

“Đừng chạm vào tôi!” Trầm Thiên Thu đột nhiên mở mắt ra quát, Bạch Tiểu Mộc giật nảy cả mình.

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn…” Đợi đã, sao nàng phải xin lỗi chứ, nàng chỉ là tốt bụng muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt, sao hắn lại hung dữ với nàng thế chứ? Nghĩ vậy, nàng không khỏi mở to mắt trừng lại. “Tôi chẳng làm gì huynh hết, chỉ là thấy huynh nhíu chặt mày, muốn giúp huynh vuốt phẳng thôi, sao huynh lại to tiếng dọa người thế chứ?”

Lời của nàng làm cho Trầm Thiên Thu thấy ngoài dự đoán. Nàng muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu?

Hắn nhìn sâu nàng chốc lát, mới mở miệng nói: “Toàn thân tôi đều là độc, nếu cô tùy tiện chạm tới tôi, sẽ trúng độc.”

Nghe thấy giọng điệu của hắn dịu lại, Bạch Tiểu Mộc cũng không giận hắn nữa. Nghe hắn nói toàn thân hắn đều là độc không thể chạm vào, không khỏi tò mò hỏi: “Ây, Trầm Thiên Thu, giang hồ đồn đại rằng ngay đến máu của huynh cũng có độc, điều này là thật chứ?”

“Ừm.” Toàn thân trên dưới hắn độc nhất là máu.

Nàng thấy hai tay hắn đeo bao tay màu đen, hỏi tiếp: “Thế huynh đeo bao tay màu đen, cũng là bởi vì trên tay có độc à?”

“Ừ.” Hắn khẽ hừ, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhắm mắt lại.

Nhìn hắn, Bạch Tiểu Mộc bỗng như nghĩ tới gì đó nói: “Thì ra là vậy, huynh lo lắng không cẩn thận đụng vào người khác, hại người ta trúng độc, cho nên mới đeo bao tay à, xem ra, huynh căn bản không giống như những gì giang hồ đồn, coi mạng người như cỏ rác nhỉ.” Nếu như hắn không coi trọng mạng người, thì căn bản chẳng cần đeo bao tay nhiều năm như vậy.

Còn nữa, ban nãy nàng muốn chạm vào hắn, hắn cũng kịp thời ngăn nàng lại, không để nàng bởi vậy mà trúng độc, xem ra hắn còn tốt hơn những gì  giang hồ đồn, vốn chẳng xấu xa thế kia.

Nghe vậy, Trầm Thiên Thu mở mắt ra liếc về phía nàng, lát sau, cánh môi liền nở một nụ cười trào phúng.

“Cô đừng tự cho là thông minh mà nghĩ ta tốt như vậy, giang hồ đồn như thế không phải là không có lý, nha đầu ngốc.” Lần đấu tiên có người nói với hắn mấy lời này, khiến cho lòng hắn gợn sóng.

“Huynh hà tất phải nói bản thân thành như vậy? Nếu huynh thật sự coi mạng người như cỏ rác, thì ban nãy ngươi căn bản không cần thiết phải ngăn cản tôi chạm tới huynh.”

“Tôi đã nói là tôi có chuyện cần ngươi giúp đỡ, cho nên không thể để cô chết được.”

“Nhưng mà, huynh có thể đợi sau khi tôi chạm tới huynh xong, rồi cho tôi ăn giải dược đan mà.”

Hắn khẽ hừ: “Tôi không muốn lãng phí giải dược đan cứu cô.”

“Nhưng huynh lại có thể đưa giải dược đan tăng cường công lực cho Đại Phú.” Cho dù nàng không biết y thuật, nhưng cũng biết loại đan dược kia trân quý cỡ nào.

“Đấy là bởi vì tôi ra ngoài chuyến này, trên người chẳng mang theo giải dược đan bình thường, đành phải cho hắn ta loại giải dược đan kia.”

Nghe vây, Bạch Tiểu Mộc ngây ra, đột nhiên bật cười.

“Cô cười cái gì?’ Trầm Thiên Thu khó hiểu.

“Huynh rất thành thật, có thể thấy, huynh thật sự không xấu như những gì giang hồ đồn đại.” Hắn thật sự có thể viện ra lý do khác để gạt nàng, nhưng hắn lại không làm vậy, Bạch Tiểu Mộc càng không khỏi tin rằng hắn không phải là người trời sinh tàn nhẫn, người không phân thị phi.

Hơi híp mắt lại nhìn má lúm đồng tiền trên mặt nàng, Trầm Thiên Thu lạnh lùng nói: “Cô quá ngây thơ rồi.” Đợi ngày sau khi mà nàng biết hắn muốn nàng làm chuyện gì, chỉ e là nàng sẽ không nghĩ vậy nữa. Hắn nhắm mắt lại, mặt không biểu tình đuổi người. “Ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi.”

“Huynh cả đêm không ngủ à?” Thấy vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, Bạch Tiểu Mộc hỏi.

Đợi một lát thấy hắn không lên tiếng, nàng sờ sờ mũi, xoay người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa cho hắn.

***

“Í, Tiểu Mộc, cô dậy rồi à.” Trân Châu đi tới. Tuy nói người tối qua Tiểu Mộc gả không phải Tần công tử, nhưng đã chuẩn bị tiệc mừng, mọi người cũng không lãng phí, nàng uống tới mấy vò rượu, cho nên mới say tới giờ này mới tỉnh.

“Suỵt.” Nàng đưa tay, kéo Trân Châu đi xa chút rồi mới nói “Tôi sớm đã dậy rồi.”

Thấy Bạch Tiểu Mộc kéo nàng tới chỗ này rồi mói nói chuyện, Trân Châu tò mò hỏi: “Chẳng lẽ Tần công tử vẫn chưa dậy à?”

“Huynh ấy mới ngủ thôi.”

Nghe vậy, Trân Châu trợn to mắt, trên trên dưới dưới đánh giá nàng “Tiểu Mộc, tối qua các ngươi đã động phòng rồi à?’

“Làm gì có, tối qua huynh ấy ra ngoài, ban nãy mới về thôi, cho nên lúc này đang nằm trên giường ngủ bù. Đúng rồi, Trân Châu, cô có thấy cha tôi không?”

Trân Châu chỉ về phía Bạch Thông đang đi tới đây. “Chẳng phải kia sao?”

“Cha.” Bạch Tiểu Mộc chạy đến trước mặt gọi một tiếng.

“Tiểu Mộc.” Bạch Thông cười khà khà nhìn con gái, mặt mày hồng hào, tinh thần cực tốt, hỏi: “Hiền tế đâu?”

“Hiền tế gì?” Nàng ngây ra, nhất thời không hiểu.

“Chính là Thiên Thu đó, nha đầu con không quên rằng tối qua đã gả cho hắn rồi đấy chứ.”

“Con không quên.” Bạch Tiểu Mộc hồ nghi liếc phụ thân. Sao nghe giọng điệu của cha, hình như rất vừa lòng với con rể Trầm Thiên Thu này, lại còn gọi hắn là Thiên Thu thân thiết vậy nữa chứ.

Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt con gái, Bạch Thông giải thích: “Tối qua may mà có Thiên Thu, bằng không thì một thân võ công của cha coi như bị phế luôn rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì vậy, cha?”

“Nội thương bị từ mười năm trước của cha tối qua tái phát, ta vận công trị thương, kết quả vì quá vội vàng, làm cho kinh mạch chạy ngược, may mà Thiên Thu kịp thời dùng nội công đem nội tức chạy ngược bức về đan điền, sau đó ta liền ngủ mê, không ngờ sáng sớm tỉnh dậy, lại phát hiện ra nội thương mười năm trước nay đã hoàn toàn khỏi hẳn.”

“Cái gì, có chuyện này nữa à?” Bạch Tiểu Mộc kinh ngạc. Nàng biết nội thương mười năm trước đã làm cha khổ sở nhiều năm, mãi mà trị không khỏi, cứ mỗi hai mùa đông hạ đều phát tác, lúc phát tác thì đau đớn lắm thay, cha cũng chỉ có thể vận công chặn xuống, nàng thật không ngờ Trầm Thiên Thu thế mà lại có thể chữa khỏi bệnh lâu năm này của cha.

“Thật đó, vì nội thương kia, lúc trước mỗi khi ta vận công, ngực trái luôn thấy đau, nhưng sáng nay lúc ta luyện công, phát hiện hoàn toàn không còn đau nữa, hơn nữa nội tức cực kì thông thuận, thậm chí hình như nội công còn tăng cường thêm mười phần.”

Đây có lẽ là do Trầm Thiên Thu đã chữa khỏi cho cha, cho nên ông ấy mới định tới đây cảm tạ hắn.

Ban đầu ông đối với chuyện Trầm Thiên Thu cưới con gái rất không tán thành, nhưng bây giờ, ông lại rất vừa ý với người con rể này.

“Hắn đâu? Đang trong phòng à? Ta đi cảm ơn hắn.” Bạch Thông phấn khích nói. Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư (*).

Tuy Trầm Thiên Thu trẻ tuổi hơn ông, nhưng võ công hắn cao hơn ông là sự thực, ông trước giờ ham học võ, rất muốn cùng hắn thảo luận những vấn đề về võ học.

Quay đầu liếc nhìn cửa phòng đang đóng kín, Bạch Tiểu Mộc nói thẳng: “Huynh ấy mới ngủ không lâu, cha, cha đừng đi quấy rầy huynh ấy.” Phòng của cha ở gần đây, nàng thầm nghĩ chắc là khi Trầm Thiên Thu rời khỏi phòng nàng , có đi ngang qua phòng của cha, phát hiện có điều không ổn, kịp thời ra tay giúp cha.

Xem ra hắn vì chữa trị cho cha cả đếm, nên nhìn hắn mới mệt mỏi như thế, nhất thời nàng lại sinh lòng cảm kích với Trầm Thiên Thu, hắn quả nhiên không phải người xấu.

“Được thôi, thế thì đợi hắn dậy rồi hẵng nói.”

________________

Chú thích:

(*) Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư: Việc học không kể trước sau, người thông đạt thì sẽ làm thầy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Maruko185, Ngô Thanh, thanh hang và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.