Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Đại ca ta hảo soái ca - Tiểu Mạc Tử

 
Có bài mới 23.08.2012, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 163 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới [Xuyên không] Đại ca ta hảo soái ca - Tiểu Mạc Tử - Điểm: 8
[Xuyên Không]  Đại Ca Ta Hảo Soái Ca
Tác giả : tiểu Mạc Tử
Thể Loại: xuyên không, ngôn tình cổ đại, pha chút giang hồ chút huyền ảo, sủng, HE
Độ dài : 110 chương
Nguồn : https://forum.zing.vn/dien-dan-gioi-tre/ ... age66.html
Giới thiệu :

Nàng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Chỉ vì đi bar quậy phá mà xuyên không qua, chết chẳng hiểu lý do.

Người ta xuyên qua thì còn có một tiểu nha hoàn, hay rơi xuống một sơn cốc gì đó hay có người muốn nhận làm nghĩa phụ, nghĩa mẫu, sư phụ..v…v.., nhưng nàng xuyên qua thì rơi thẳng cẳng xuống hồ nước băng giá, khi tỉnh lại cơ hồ muốn chết thêm lần nữa vì kế bên nàng là một đại soái ca chính hiệu siêu cấp soái.

Hắn, là người nàng không thể yêu….tại sao nàng vẫn muốn dùng tâm tư yêu hắn.?

Hắn, bá đạo đòi lấy mạng nàng, lại ăn nhầm thuốc gì đó mà trước ‘thiên hạ bạch nhật’ tuyên bố nàng là phu nhân hắn?

Hắn, một mực theo nàng chỉ vì mến tỷ tỷ nàng, nhưng hắn lại cư nhiên ăn đậu hủ nàng?



Đã sửa bởi pjkatiff lúc 14.09.2012, 14:24, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: An Du, Hồng Gai, Tocdothuhut, antunhi, camrynnguyen, y229917
     

Có bài mới 23.08.2012, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 163 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Đại Ca Ta Hảo Soái Ca - Điểm: 11
Chương một: xuyên qua, mới biết ta là đại sắc nữ
********************

Thế giới là một điều bí ẩn khiến con người cứ không ngừng tìm tòi, chẳng bao giờ thông hiểu được, có người chẳng bao giờ tin chuyện quỉ thần, nhưng lại có người một mực tin tưởng những sự thần bí. Ẩn sâu sự bí ẩn kia còn có nhiều điều mà ta cũng chẳng thể đoán được, vũ trụ bao la cái gì cũng có thể, tùy thuộc vào bạn có tin hay không? Tuy nhiên tất cả những đều nói trên đều chẳng liên quan đến truyện này cả (cười đểu).

Từ nhỏ ta luôn cảm thấy mình rất kỳ lạ kiêm lập dị, chẳng bao giờ ‘thích’ tiếp xúc với ai cả và cũng chẳng muốn mở rộng tấm lòng trước bất kỳ ai vì thế cuộc sống của ta cơ hồ qua rất bình thường, tẻ nhạt và nhàn hạ, ta chỉ muốn chỉ muốn chìm mãi trong những khoảng khắc này.

Tiếng “lách tách” của một bàn phím, trong văn phòng cơ hồ như tĩnh lặng, mọi thứ xung quanh chỉ là tiếng bút ma sát với giấy tạo nên “xẹt, xẹt”, tiếng bút bấm “tí tách”. Mọi người hầu như rất tập trung với công việc của chính mình.

Cho đến đồng hồ điểm 4 giờ thì, mọi người tự động rời ghế sau một ngày làm việc miệt mỏi, thì lúc này có một cô gái vội vàng vỗ lấy bã vai của Mạc Hiểu Văn “này tiểu mạc , tối nay đi bar, khoay khỏa chứ”.

“Này, Tiểu Đồng, cậu rãnh rỗi thì tính lại sổ sách đi, còn cư nhiên dám rủ rê tớ đi bar”, Lương Tiểu Đồng là bạn thân cùng một văn phòng với ta, tính hám trai không nói đi, thế mà còn cư nhiên rủ rê ta đi bar, lần trước đã bị thảm lắm rồi.

“có thần toán như cậu thì tớ chã sợ, có phải cậu còn ghi nhớ vụ lần trước, thôi đi, kỳ này tớ đã chừa hết dám giới thiệu mấy ảnh cho cậu quen”, lần trước tính giới thiệu mấy ảnh cho cậu ấy quen, thì cậu ấy đã vội vàng thi triển quyền cước, đá đâu không đá lại đá ngay chỗ hiểm của mấy ảnh , khiến cho ta bị mấy ảnh cô lập suốt một tuần hic hic.

“thôi đi, tớ đã đọc ra trong mắt cậu một ý nghĩ quá dâm tà a”, hừ lừa đảo, miệng lưỡi trơn tru của Lương Tiểu Đồng ta nghe quen rồi, chán lắm rồi, úc nào ta cũng bị lừa.

Khi Mạc Hiểu Văn đứng dậy di chuyển xuống lầu thì Lương Tiểu Đồng cứ như bám *** theo Mạc Hiểu Văn, trên đường cứ không ngừng lãi nhãi, nào là thế này, nào là thế kia, thật sự hết chịu nổi a, giới hạn của một con người có hạn nha

“được rồi, chỉ lần cuối, lần cuối thôi đấy”, nói xong Mạc Hiểu Văn nhanh chóng đón xe buýt bỏ lại cô bạn quá phiền phức, làm cho tai của cô sắp bị quấy rầy đến nỗi đóng kén luôn.

Mặt trời đã xuống mặt trăng lên, bầu trời có rất nhiều sao sáng lấp lánh nhưng rất tiếc nhân vật nữ chính của chúng ta lại chẳng thể thưởng thức .

Trong một quán bar, nhạc vũ trường dồn dập, rất nhiều thanh niên đang nhảy loạn xa, vài phần tử xấu xa còn cư nhiên dám hôn hít công khai nơi công cộng, một số người thì rượu chè say sẩm. Thậm trí còn một số thanh niên đang không ngừng ‘lắc, lắc’ (tự hiểu = =’)

“thật là loạn cả lên mà, này, Lương Tiểu Đồng cậu không sao chứ”,ta hét vào tai của Lương Tiểu Đồng, liếc mắt nhìn cô bạn thân của ta say bí tỷ, ta bắt đầu lo sợ không biết hôm nay Lương Tiểu Đồng lại chiêu đãi ta món gì đây, vì Lương Tiểu Đồng nói thất tình nên ta mới có hảo tâm theo hầu hạ tháp tùng tận nơi, nhưng giờ có chút hối hận nha.

“uống, vô, uống với tớ một ly đi, tiểu mạc mạc” Lương Tiểu Đồng đưa đầu lên, Khua tay múa chân. Con nhỏ này bắt đầu tửng tửng đây, thật bất an.

“bạn em đã say rồi đó, anh nghĩ em nên đưa bạn em về”, một giọng nói rất xa lạ mà ngọt xớt khiến ta nổi cả da gà, quay đầu lại thì thấy một nam nhân cũng có nhan sắc soái a.

Nàng ấp úng, lúng túng“A, cám ơn đã nhắc nhỡ, Tiểu Đồng cậu đi được chứ”, vẫn không thấy Lương Tiểu Đồng trả lời, lúc này vị nam nhân lên tiếng trả lời “anh nghĩ anh sẽ giúp em, thế nào”.

“thế thì cám ơn anh”, thật là mệt mỏi với con nhỏ này mà. Anh ta nhanh chóng ôm lấy Tiểu Đồng đang say bí tỷ và đi kề kề sát bên ta. Khi chuyển Tiểu Đồng lên xe, ta vội vàng khom lưng cám ơn chàng thanh niên tốt bụng này, anh ta bất ngờ ‘hôn’ lên má ta.

Ta chỉ kịp trợn mắt và sau đó ngã quỵ xuống chẳng biết gì, chẳng lẽ ta chết chỉ vì một nụ hôn của anh chàng cũng được gọi là soái ca kia, không phải chứ hết sức hoang đường. Ta nhìn xuống dưới thấy một thân xác nằm ở dưới, khỏi hỏi a quí ta đã biết ta quy thiên con mẹ rồi linh hồn ta được một hố đen hút đi mất dạng.

Lúc này chàng thanh niên vội vàng tát lấy cô gái đang lên cơn nghiện ngập, trong tay còn cầm con dao sắc bén, có dính mấy giọt máu tươi “cô điên rồi sao, cư nhiên dám giết người”

“Anh là đồ sở khanh, có tôi còn đi mèo mỡ”, rất nhiều người nhanh chóng kéo lại xem, và giữ chặt lấy nữ hung thủ vì đánh ghen mà chém chết người……………..mọi chuyện khỏi cần ta nói thêm nữa chứ…………

Khi ta nhắm mắt lại và mở mắt ra, đây là đâu, xung quanh trắng xóa, rất lạnh, lạnh quá, y như ngâm trong hồ băng, đừng nói với nàng là nàng đã chết và đang được xử lý nha, nàng nhớ nàng đâu có làm chuyện trái lương tâm đâu mà khi chết phải nhận được hình phạt thống khổ như thế.

Nhưng nàng nhận ra nàng còn sống nàng còn cử động được, nhưng…....còn sống mà cũng không nên trêu đùa nàng như vậy nha, vì nàng đang trong tình trạng chết thêm lần nữa, chân bắt đầu trượt rút, không thể hướng lên phía ánh sáng, chỉ kịp ngôi đầu lên.

“cứu, cứu”, theo bản năng ta kêu cứu rồi lại nhanh chóng chìm xuống nước lại, nước này còn rất lạnh, rất lạnh, chân ta còn bị trượt rút, thế là hết sao, thật là chơi người qua, kiếp luân hồi là vậy sao?

Trong lúc ta dường như trụ không nổi thì thấy có một bóng người nhảy xuống nước cứu ta, dù rất lạnh nhưng mắt ta vẫn mở ra được đôi chút, nhìn được bóng dáng của một nam tử ta an tâm mà ngất đi.

“Sương muội, tỉnh lại mau muội muội”. Nàng cảm nhận một người đang dùng hết sức tát vào má nàng, đau muốn chết nha, khi nàng thử nhúc nhích thì cơ thể nàng hảo đau hầu như nàng bị liệt không bằng, nàng nhanh chóng được ôm vào lòng của một người, hảo ấm áp a.

Lần thứ ba nàng tỉnh dậy thì nàng nhìn thấy một đại soái ca siêu cấp soái soái đang dùng ánh mắt cực kỳ ma mị nhìn nàng, đầu óc nàng hơi choáng vàng, nàng cảm giác được máu trong người dồn lên não, rồi một dòng máu cuồn cuộn di chuyển đến mũi , tim cứ không ngừng đập loạn xạ, cảm giác có một dòng nước chảy từ mũi xuống, rồi lại bất tỉnh nhân sự

Nam tử nhíu đôi lông mày lại “hắc cô cô mau chóng xem đến xem Sương muội bị làm sao”. Một nữ tử trung niên nhanh chóng ngồi cạnh mép gường đưa tay ra bắt mạch.

“đại thiếu chủ tử, tam tiểu thơ chỉ bị cảm phong hàn nhẹ đại thiếu chủ tử đừng quá lo lắng”, quái lạ nha, sao tam tiểu thơ vừa nhìn thấy đại thiếu gia liền phun máu mũi??? Hành động hảo kỳ quoặc nha, cứ như là nữ nhân động tình???

Quái lạ, ta đang ở đâu đây, hảo lạnh nha, cái gì ta đang nói cái gì thế này, phải nói là rất lạnh chứ, ta cố gắng vươn người lên, mắt ta đảo liên vài vòng quanh căn phòng này. Căn phòng này phải nói là được xây theo thời cổ xưa, y chang trong tivi, khoan đã không lẽ mình chết không lý do rồi lại được quay về quá khứ???

Hai tay nắm chặt lấy nhau, không thể tin nổi, nàng lại xuyên-qua, nhưng lại chết rất nhiều lần nha. Thế cuối cùng đây là đâu? Nàng xuyên-qua với thân phận gì?

Nàng đang mãi mê suy nghĩ, thì cửa phòng bật ra, vài giọt tuyết li ti kèm theo gió lạnh buốt giá thổi vào căn phòng, khiến nàng rùng mình, nàng rùng mình chẳng phải vì lạnh mà vì vị nữ tử này rất xinh đẹp, thân hình như hồ lô, đầy đặn cứ như siêu người mẫu ấy, y phục lộng lẫy, cứ như một tiểu tiên nữ vậy. Hồi nãy nàng vừa gặp một đại soái ca siêu cấp, chẳng lẽ nàng đã đi về vùng đất cực lạc, nơi ở của thần tiên sao? (theo quan niệm của nàng thì thần tiên đều đẹp ~~ )

Vị nữ tử bay lại mép gường bắt mạch cho ta, thấy ta nhìn vị nữ tử đó bằng ánh mắt ngạc nhiên sen kẻ sự ngưỡng mộ, thì nữ tử đó nhanh chóng nở nụ cười giống hệt nam tử soái ca kia, giọng thanh tao nghe rất nhã nhặn “muội muội, muội không sao chứ”

“muội muội ư? thế đây là đâu, còn nữa ta là ai”, khi ta nói ra câu này thì vị nữ tử mỹ nhân kia trợn mắt ra, sự thục nữ nhanh chóng được thay thế cho sự lỗ mãn, mà hét lên như người bệnh thần kinh “caaaaaaaaaaaaa, hắc cô cô, mau tới đây”

Tiếng quá lớn, bộ muốn ta thủng màng nhĩ hay sao mà hét lớn như vậy, ta vội lấy hai tay bịch lấy lỗ tai tội nghiệp của, đúng là không nên nhìn vẻ bề ngoài mà phán đoán sai lầm nha, thật là hảo sai lầm nha nha.

Lúc này, trong phòng của nàng rất đông người, một nữ tử tên hắc cô cô gì đó cứ không ngừng bắt mạch cho nàng rồi lại bảo nàng lè lưỡi kiểm tra toàn thân thể cho nàng

“Sương muội, muội quả thật mất trí nhất sao”, nàng giật mình chữi thầm con mẹ nó, người đã soái rồi mà giọng còn quyến rũ hơn, lão thiên a nghe giọng nói thôi mà nàng muốn xỉu lên xỉu xuống rồi, nếu không gặp vị đại soái ca này thì ta cũng không biết ta thuộc loại ‘đại sắc nữ’ nha, hết chịu nổi rồi, nếu nam tử soái ca mà lại gần thì chắc ta trụ không nổi phun máu mà hết mất , vì thế ta vội đắp chăn chùm kín người, giọt thút thít trả lời“Ân”

Nam tử nhíu mày một chút“Sương muội, muội không sao chứ”, nhìn hành động khẳng định đây chính là muội muội của hắn rồi, nhị muội thì rất phóng túng rất tự tại, còn tam muội thì nhút nhát, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

“theo cô cô thấy chuyện này phải bẩm báo cho Tuyết Sơn phu nhân biết”, Hắc nương tử trả lời

“Ân, cô cô cứ đi, chuyện này để ta cùng nhị muội lo được rồi” nam tử đó gật đầu, khẽ đáp. Cánh cửa phòng mở ra, khép lại, vị nữ tử xinh đẹp như mỹ nhân cứ không ngừng sáp sáp lại mép gường, lay lay ta. “muội muội, dù muội có bị mất trí nhưng ta vẫn thương lấy muội, đừng có ngốc ngếch thích chui trong phòng nữa, chính vì ở trong phòng mãi mà ra ngoài dạo chơi, cũng bị quáng gà mà dẫm vào hố băng”, nếu đại ca đến không kịp thì đảm bảo tam muội đi đời nhà ma rồi. ( đã đi rồi =)) )

Cái gì, chủ nhân của thân xác này thường ở trong phòng không ra ngoài ư? Giờ ta đã biết, vì các ca ca tỷ tỷ, quá long lanh nên chủ nhân của thân xác này cứ hay “tự kỷ” đây mà. Ta từ từ xoay lưng lại nắm lấy bàn tay mịn màng và trắng như tuyết, lên tiếng hỏi “tỷ…có thể nói cho muội biết muội là ai không”

“Ngô, được rồi muội là tam muội của ta, ta là nhị tỷ của muội, còn vị này là đại ca của chúng ta”, tỷ tỷ nàng trả lời cũng như chưa từng trả lời, ta nghĩ thầm thật là con mẹ nó mà, ai chẳng biết, nói như không nói.

“Mỵ nhi, muội nói thế thì làm sao Sương muội hiểu được”, vị nam tử cười như không cười, lắc đầu.

“Di, cũng phãi ha, đây là Tuyết Sơn a, mẫu thân chúng ta là Tuyết Sơn Đồng Lão, phụ thân chúng ta Các Chủ-Thiên Cơ Các, năm ngoái nội tôn đã qua đời nhị thúc chính thức thừa kế sản nghiệp của nội tôn. Ngoài ra chúng ta còn có ngoại tôn hảo thương chúng ta, cùng đại bá cũng thế…v…v….”

Sau một hồi nhị tỷ nàng kể ‘cặn kẽ’ nàng đã hiểu sơ sơ về gia thế của nàng, xuyên-qua nàng đột nhiên phát tài nha, là một thiên kim gia đình tam tộc dòng họ đều giàu có cả, cha mẹ, ông nội ông ngoại giàu ‘điếu đổ’, kinh doanh te le hầu như ngàng nào cũng chen chân vào, Nhưng cái làm nàng hài lòng nhất là ta xuyên-qua trẻ lại những 7 tuổi a, lão thiên, thế này thì chẳng phải nàng làm “trâu già gặm cỏ non sao”.

Dù linh hồn nàng có khác khác tức là không cùng huyết thống, nhưng khối thân thể này là cùng huyết thống rõ ràng, nàng chỉ biết than thở và than thở

Thật là quá đáng, đại soái ca siêu cấp đang ở trước mắt, nhưng nàng chẳng ‘ăn’ được, mà lại còn nhỏ hơn ta hai tuổi cơ đấy, khoan đã, nàng đang nghĩ cái quái gì đây chẳng lẽ muốn loạn luân dù thời đại của nàng đó là chuyện 'bình thường của huyện' , nhưng không phải ruột thịt cũng không được nghĩ bừa nha, nàng là nàng không phải là đại sắc nữa của khối thân thể này nha.

Nhưng nàng nhất thời không kìm chế được lại nghĩ quẩn đi đâu, chỉ được ngắm đâu ăn được, cũng đâu phải dễ dàng cho ta ăn được, thôi cũng tự coi là một niềm an ủi đi, ngắm còn đỡ hơn không ngắm được, hic hic.


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Hoàng Bá Dạ Mỵ

...na20644d4f6e1690.jpg [ 101.98 KiB | Đã xem 108303 lần ]


Đã sửa bởi pjkatiff lúc 23.08.2012, 19:51.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: Hồng Gai, Tử La Lan, antunhi, tuyet thu, y229917
     
Có bài mới 23.08.2012, 19:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 163 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Đại Ca Ta Hảo Soái Ca - Điểm: 10
Chương hai: ngươi không cảm thấy ngươi rất biến thái với vô lại sao?
******************


Ta bước chân xuống gường sau ba ngày được chăm sóc ‘tận tình’, bào ngư, vi cá, nhân sâm dâng tận miệng, phù dung trướng ấm (chăn ấm nệm êm). Cuộc sống thật tuyệt, suy nghĩ tới đây thì từ ngày ta tỉnh chưa từng gặp ‘lão nương’ và ‘lão cha’ của ta nha, ta hơi tò mò về nhan sắc lộng lẫy của họ.

Nếu đại ca và nhị tỷ ta đều thuộc thể loại ‘mỹ’ thì ta liệu có chút nhan sắc không nhỉ?

Theo bản năng tò mò ta đi qua bàn trang điểm tiện tay cầm lấy gương đồng, cái gì đây, đúng như ta đoán mà, hắc hắc, mày cong lá liễu, mắt hạnh, chiếc mũi nho nhỏ, cái miệng anh đào xinh xinh, làn da trắng như tuyết, thân hình nhỏ nhắn nói chung ta đây cũng là một tiểu mỹ nhân nha, giờ ta đã hiểu tại sao kêu cái thể xác là Hoàng Bá Dạ Sương rồi, mang một vẻ đẹp bí ẩn, huyền bí ẩn trong lớp sương mù.

Nàng vội vàng khoác nguyên bộ áo khoác lông dày cộp và đi ra phòng. Nàng cơ hồ như muốn xỉu thêm lần nữa, chỗ này rất hùng vĩ cộng thêm xa xỉ, không kém phần tráng lệ đến nổi hai tròng mắt nàng muốn lọt ra ngoài, nhìn hai tòa nhà đứng vững vàng uy nga lộng lẫy.

Trên một lớp tuyết trắng xóa, phủ lên mái ngói cao cao, thì nàng như mở rộng tầm mắt mà thưởng thức vẻ đẹp nơi này.Tất cả mọi thứ rất lung linh và huyền ảo, đi thêm một chút nữa thì đập vào mắt một cái hồ nước nóng, có thể thấy khói trắng bốc lên, cứ như là nơi cực lạc vậy.

“tam tiểu thơ, người vừa mới cảm phong hàn xong, không thích hợp…..” giọng nói có vẻ lo lắng từ phía sau lưng truyền tới.

Ta quay mặt lại nhìn một tiểu nha đầu hết sức dễ thương mà có phần lanh lợi, ta cười nhẹ “Ân, ta không sao, ngươi yên tâm”.

Ta đi tiếp ra ngoài thì có một cái đình nhỏ thật là đẹp, xung quanh tuyết phủ mái ngói lên cả những cây thông to sần sùi. Lười biếng nhấc chân vào đình, vịnh vào lan can ngó xuống núi, thật là đẹp, cảnh tượng thật quá đặc sắc, cổ đại có khác, phong thủy hữu tình lại thơ mộng nữa, sản xuất ra toàn mỹ nhân và mỹ nam, xem ra xuyên qua cũng vui đấy chứ.

Xa xa bên kia, nhìn thấy nhị tỷ -Hoàng Bá Dạ Mỵ, nói ‘Dạ Mỵ’ là đúng không gì để chối cãi nữa, mang một sắc đẹp được thoát ẩn thoát hiện, vô cùng mỹ lệ, chỉ có thể thốt lên ‘mỹ’, bước đi uyển chuyển như một thục nữ, thân hình đẫy đà, mái tóc đen dài bồng bềnh, mày công lá liễu, đôi mắt rất thuần khiết, chiếc mũi cao, đôi môi mỏng hồng, da trắng hồng nữa chứ, đúng là ghen tỵ mà.

“muội muội, đang suy nghĩ cái gì mà nhập tâm quá a” thấy muội muội của mình nhìn chằm chằm thì Hoàng Bá Dạ Mỵ có phần khó hiểu.

Ách, lo suy nghĩ mà quên mất tỷ tỷ đang tiến tới vội ho khan “ khục, tỷ tỷ, người không cảm thấy lạnh ư”, nàng cảm thấy lạ à nghe, ở đây ai cũng có thể ăn mặc tùy tiện mà chẳng khoác lấy áo lông ?

“muội, muội mất trí đến điên rồi, chúng ta đều có nội công hộ thể mà” Hoàng Bá Dạ Mỵ có chút kích động nói.

“ách, có sao……”, ta biết cái rắm gì chứ, ta làm sao có thể nói cho vị mỹ nữ xinh đẹp kia rằng, muội muội ngươi ‘ngủm’ củ tỏi và đi đời nhà ma rồi ~~.

“Ân, cũng phải, thật là, một chút tỷ tỷ sẽ đưa vài quyển bí kíp của mẫu nương cho muội xem a, muội đó mau về phòng đi, vừa mới khỏi bệnh sao lại đi lung tung lại chẳng biết vận nội công hộ thể, lỡ lại bệnh nữa thì làm sao”, tuy muội muội Hoàng Bá Dạ Sương chẳng giỏi võ công, nhưng được truyền nội công từ nhỏ, chắc chắn cũng sẽ nhớ ra thôi.

“Ân, nhưng muội muốn nhìn thêm một chút”, chỗ này thật quá đẹp, liệu ta còn có cơ hội trở về thời hiện tại không, ta bắt đầu nhớ lại thời hiện đại của ta dù ở đây rất tốt, ta thật sự không thể về lại thời hiện đại sao?

Hoàng Bá Hạo Minh tiêu sái bước đến“hai muội muội, cả hai ở đây thì tốt rồi”.

Ôi! đại ca thì tốt nàng thì khổ, nghe thấy tiếng nói của đại soái ca, tim nàng như nổ ra, cái thân thể của nàng thật là phiền mà, sắc nữ, sắc nữ, sắc nữ, đại sắc nữ a a a a

“Ân, đại ca có gì a”, ta nhàn nhạt ngồi xuống kế bên tỷ tỷ, uống hớp trà hảo hạng “tam muội, chờ mấy ngày sau muội khỏi bệnh hẳn thì có thể xuống núi cùng đại ca”, cây chiết phiến trong tay Hoàng Bá Hạo Minh khẽ nge ngoẩy.

<khục> “cái gì,...khụ….khụ” ta ngạc nhiên đến sặc nước trà , tỷ tỷ vội vỗ vỗ lưng ta “sao tam muội lại phản ứng kiệt liệt, từ từ thôi”, tam muội vui đến mức nước trà trong miệng của muốn phun ra sao ( == )

“xuống núi…..”, cái thân thể này đã cư ngụ ở đây cả 15 năm, cuối cùng cũng được xuống núi ư, vui thì rất vui, nhưng buồn là do <đại ca> đi cùng………nàng sợ rằng có một ngày nào đó nàng nhịn không nổi bổ nhào ăn tươi đại ca thì tiêu……….

“Sương nhi, muội không sao chứ”, đôi mâu sắc sảo của Hoàng Bá Hạo Minh có chút nheo lại, hành động của muội muội thật kỳ quái, trên mặt thoáng qua là vui thoáng cái là buồn?

“ân, muội không sao, tỷ tỷ thế tỷ có xuống núi cùng muội không”, nàng hơi chột dạ hỏi.

“đương nhiên rồi a, ở đây có đã có hắc cô cô cùng Dương Tả-Hữu, hắc hắc, ở dưới núi hảo vui a, muội mà xuống là muội không muốn lên đây nữa đâu”, Hoàng Bá Dạ Mỵ như rớt cả nước miếng mà liếm liếm cánh môi khô của mình, mong ngày xuống núi.

Im lặng một hồi ta chỉ hơi cong môi “ Ân”, thật là may mắn mà, có người đi cùng cũng đỡ, ít ra mình còn đủ lý trí

“được rồi, Mỵ nhi dìu Sương nhi vào phòng đi”, Hoàng Bá Hạo Minh có chút không vui, được xuống núi vui đến vậy sao, hắn thì chẳng hề vui đâu nha. (đừng hiểu lầm Minh ca sợ bị nữ nhân ăn tươi thôi chứ không có gì cả)

Qủa nhiên khi ta về phòng thì tỷ tỷ vội vàng cử người đưa cho ta vài cuốn sách. Lạ nhỉ linh hồn tuy khác nhưng trí nhớ vẫn còn có chút ấn tượng nha, cũng không khó lắm.

Cổ tịch bí nhạn ư? Thời này cư nhiên lại có một cuốn sách giữ mãi nét thanh xuân ư, tò mò ta vội lật trang đầu ra xem sao <trong 100 người thì chỉ những người hữu duyên mới sở hữu nó, chỉ cần đọc hiểu được cuốn sách này thì nốt chu sa hay một dấu ấn hoa mẫu đơn sau lưng thì chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công khi học được thuật bí nhạn>

Nếu già thì luyện xong vẫn vô dụng ư, nực cười, hứ <không phải, dù ngươi có già đến đâu đi nữa chỉ cần được quyển sách chấp nhận thì ngươi sẽ được trẻ lại thời mà nó cho rằng nhan sắc ngươi là đẹp nhất>

Ta hốt hoảng giật bắn người lên, “ Uy, ai, lên tiếng đi”, <là ta>, ta ngập ngừng một hồi nói tiếp “ngươi, ngươi là ai, chẳng lẽ ngươi là thần giữ sách sao”.

<chậc, ngươi cũng thông minh lắm đó nha đầu kia>

“ách, ngươi….ngươi biết ư” Di, quyển sách biết nói??? Dù nàng xem tivi thường có cảnh này, nhưng không ngờ xuyên-qua lại gặp được nhiều điều kỳ lạ đến vậy.

<đúng a, ngươi là lần người thứ 3 nhận thức ta và nói chuyện cùng ta, hầu hết những chủ nhân trước đây đều chẳng bao giờ nghe được ta nói chuyện cả, dù học được thuật bí nhạn thì chẳng qua trong mắt họ ta vẫn là cuốn sách, vì thế ta hảo buồn a>

“thế giờ ngươi muốn gì, chẳng lẽ ngươi tính nhận ta làm chủ nhân sao”.

<để xem ngươi có tư cách không đã, những người sở hữu được ta, phải cực kỳ thông minh và võ nghệ cao cường> chính quyển sách cũng chẳng hiểu tại sao lại nhận thức một tiểu mỹ nhân có võ nghệ ‘dở tệ’ như vậy

Nàng vội thở dài, giọng có chút phấn khích “thế không phải là ta, ta cũng chẳng có võ nghệ, ta chi là một nhân viên văn phòng nhỏ nhoi”

<ta mặc kệ ngươi là gì, chỉ cần ta nhận thức được ngươi thì ngươi đừng hòng thoát> lần đầu tiên hắn bị sỉ nhục như thế, chẳng phải hắn nói khoác lác trên khắp thế giới này ai mà chẳng muốn sở hữu được ‘tuổi thanh xuân’ vĩnh cữu đó sao?

“ngươi….thật không nói đạo lý, ta không quan tâm, ta muốn về nơi hiện tại của ta, vả lại chủ nhân của thân xác này đã ngủm đời nào rồi” nàng nói chắc như đinh đóng cột

<ngươi sẽ mãi phải ở lại đây, vì ngươi cũng có cái chết giống Dạ Sương, chết không hiểu lý do, ngươi định sẵn là phải thay Dạ Sương và ở lại đây sống suốt đời, ta không hề gạt ngươi>

“cái gì……” thật chẳng muốn nói thêm, hừ, tốn công.

<ngươi cũng thuộc thể loại ‘tiết kiệm lời nói’ ha, ta thích chủ nhân nói nhiều với ta cơ> nghe được suy nghĩ thì cuốn sách càng tức giận, càng thêm phần khiêu kích

“rất tiếc, ta chính là thế, chọn chủ nhân khác đi” nàng không vui nói

<ngươi yên tâm ta sẽ huấn luyện ngươi, ngươi sẽ nhanh chóng như ta> quyển sách phát ra tiếng nói thập phần vô lại.

“Này, không muốn phải lãi nhãi suốt ngày cùng ngươi.”, ngươi đã làm được, chẳng phải nãy giờ ta nói chuyện tầm phào cùng ngươi đó ư, hừ, hừ.

<ngươi nghĩ gì ta đều biết cả, tiểu Mạc à> một giọng cười quái ác vang lên.

“ách, ngươi……”, tức chết ta đi được, tức đến nổi muốn sùi cả bọt mép, hay là…Con ngươi xinh đẹp khẽ đảo liên

<này đừng nghĩ đóng sách lại là ta không bám được ngươi, chính xác bây giờ ngươi đang nằm mộng a, tiểu Mạc à, ngây thơ quá, hắc hắc> quyển sách lại nham nhở nói, giọng chứa đầy ý cười, nữ nhân này quá ngu ngốc mà hắc hắc.

“lão thiên AAAAAAAAAAAAAAAAAA” nàng hét lên điên loạn mà nhìn lên màn trắng xóa không bóng người kia mà kêu khổ.

Giọng nói vô lại vang ra <kêu cũng vô ích thôi, lão thiên chẳng nghe được lời nói của ngươi đâu, hắc hắc>

Mí mắt khẽ giật giật “ngươi không cảm thấy ngươi rất biến thái với vô lại sao” sách thần hừ, đây mà gọi là sách thần sao, thật không thể tin nổi, còn bá đạo hơn cả lưu manh nữa

Quyển sách khiêm tốn nói <cám ơn, ta xem như đó là lời khen ngợi, nghe riết ta cũng quen rồi> rồi lại cười toe toét.

Nàng thấy miệt mỏi, nàng không thể 'chơi' lại quyển sách thần này! Mắt nàng nhắm nghiền lại, lẩm bẩm “ta muốn được yên tĩnh”

<được, gặp lại sau tiểu Mạc a>, thời gian còn dài mà từ từ chơi cũng chẳng muộn, hắc hắc, làm sách lâu rồi cũng là lúc xem kịch ( theo ý quyển sách đời người giống như một vở kịch vậy)

Ta vội vàng bật dậy, nhìn xung quanh, là phòng của ta, ta thở dài rồi nhìn trên tay đang cầm cuốn sách, có nên đốt nó đi không hừ, hừ, nhưng đây là một vật rất có linh khí, nếu không phải ta chết đi sống lại ta cũng không tin trên đời này lại có ma quỷ, thần tiên tồn tại.

Đêm nay là một đêm dài, vì ta biết được Dạ Sương cũng giống như ta chết chẳng hiểu lý do, lại chẳng thể trở về hiện đại………………….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: Hay kể chuyện, antunhi, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyeu20189, bichmong77, CandyBasslet, Cuncute, nguyenhanh3185, Nguyễn Thị Nguyên, nhoccona4, phuongktqdk48, Thủy tinh linh, Ức Nguyệt và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.