Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về – Vô Xứ Khả Đào

 
Có bài mới 04.01.2012, 05:20
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83659 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về – Vô Xứ Khả Đào - Điểm: 8
Truyện: Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về

Tên gốc : Tà phong tế vũ bất tu quy [*]

Tác giả :[ Vô Xứ Khả Đào

Nguồn convert : Tàng Thư Viện

Edit : JR94
Chỉnh dịch : Xiao Fang Fuong

Thể loại : Ngôn tình hiện đại, điền văn, nhẹ nhàng mà thấm sâu, HE

Nguồn: jackreacher1994.wordpress.com

Giới thiệu :[

Đây là chuyện xưa của Cận Duy Nghi.

Cho tới nay vẫn muốn viết một câu chuyện xưa.

Hy vọng nhân cách bọn họ cao quý, sự cao quý đó, không màng xuất thân cùng nghèo hèn.

Hy vọng bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, sự kiên nhẫn đó, không màng phong hoa cùng tuyết nguyệt.

***

[*] : Một câu thơ trích trong loạt bài “Ngư  ca tử kỳ” (viết theo điệu Ngư ca trong dân ca TQ) của Trương Chí Hòa (張志和). Xin được phép dẫn nguyên văn cả bài kèm bản dịch của Nguyễn Chí Viễn :

Ngư ca tử kỳ 1

Tây Tái sơn tiền bạch lộ phi,
Đào hoa lưu thuỷ quyết ngư phì,
Thanh nhược lạp,
Lục thoa y,
Tà phong tế vũ bất tu quy.



Trước non Tây Tái nhộn cò bay,
Nước chảy hoa đào mập cá rô,
Nón lá mảnh,
Áo tơi phờ,
Mưa phùn gió rít vẫn làm ngơ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tocdothuhut, orchid1912, trankim
     

Có bài mới 04.01.2012, 05:22
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83659 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về – Vô Xứ Khả Đào - Điểm: 10
1.

Cuối cùng Đường Gia cũng đến được thành phố này, gió biển mát lạnh hòa cùng vị mằn mặn phảng phất trong không khí. Lái xe năm giờ liền cuối cùng đỗ lại ở quảng trường Nhân Dân giữa trung tâm thành phố, một đôi nam nữ ngà ngà say khoác tay nhau lảo đảo bước qua. Anh hạ cửa kính xe, híp mắt nhìn đồng hồ.

Đợi một lúc lâu ước chừng phải hơn nửa giờ, Cận Duy Nghi mới vội vàng chui ra từ trong một chiếc taxi, cô khoác trên người chiếc khăn len mỏng, bước nhanh ngồi vào trong xe.

“Em cũng học được cách đến muộn rồi đấy nhỉ?” Câu nói mở màn của Đường Gia khiến cô trầm xuống một lúc lâu, trước kia khi hai người hẹn nhau, cô lúc nào cũng tới sớm hơn, rồi anh buột miệng nói: “Thường thì con gái tới muộn khoảng mười lăm phút mới hợp lý.” Cận Duy Nghi không thèm để ý: “Thời gian của ai mà chẳng quan trọng chứ?” Công việc của cô vốn bận rộn, đâu giống anh, gia đình có sản nghiệp lớn, cha mẹ lại quán chiều, cậu ấm mà, tất nhiên phải tự do hơn người làm công ăn lương bình thường như cô rồi.

Anh lại nhìn cô lần nữa, giọng điệu châm chọc: “Duy Nghi, chắc không phải em túng tới nỗi bán cả xe rồi chứ?”

Cận Duy Nghi vén một đoạn tóc dài ra phía sau, rộng lượng nói: “Công ty của Tri Viễn vừa mở nên tài chính hơi khó khăn.” Cô quay mặt đối diện anh: “Nếu không em đã chẳng tới muộn, nửa đêm rồi nên khó bắt xe.”

Anh cười: “Đến muộn đúng là không phải phong cách của em.”

Bóng tối bao phủ cả thế giới bên ngoài, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt hắt vào trong xe, ánh mắt anh sáng ngời, nhưng thần khí lại có chút lộn xộn.

“Nói đi, tìm em có việc gì?” Cô xoa nhẹ hai mắt, giọng nói hiện rõ sự mệt mỏi, “Ngày mai em còn phải lên máy bay sớm.”

Anh chỉ siết chặt tay lái hơn một chút, nhàn nhạt hỏi lại cô: “Vậy mà còn đồng ý ra ngoài với anh?”

“Đại thiếu gia, anh từ xa tới, em có thế nào thì cũng phải đồng ý .” Duy Nghi quay đầu tránh ánh mắt anh, cười gượng: “Muốn đi ăn khuya không? Anh dẫn đường đi.” Cô siết chặt khăn choàng rồi tựa mình ra sau, “Em ngủ một chút, đến nơi thì đánh thức em dậy.”

Vẫn là thái độ thờ ơ này, Đường Gia khép lại cửa kính xe, nhẹ nhàng nhìn lướt qua cô gái bên người, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt tái nhợt, tràn ngập mệt mỏi, ngay cả đôi môi cũng trắng bệch.

Anh nhớ lại lần đầu gặp cô, khi đó anh mới từ nước ngoài về. Phải cùng cha mẹ đi ngoại giao cùng đủ loại gia đình. Gia đình buôn bán có, quan chức có, nói chung là kiểu gì cũng có. Lúc đó cô ngoan ngoãn ngồi cạnh cha anh như thể đã quá quen với những kiểu giao tiếp thế này. Đường phu nhân khen cô vừa xinh đẹp, vừa hiểu biết nên chẳng bỏ lỡ thời cơ kéo đôi trẻ lại gần nhau hơn. Cô lịch sự mỉm cười đáp lễ với anh, anh thấy thinh thích nụ cười của cô, môi chỉ nhẹ nhàng nhếch một chút, đẹp dịu dàng lại không quá vồ vập. Đương nhiên, sau này anh mới biết mình đã bị lừa, cô và em trai cô là hai người vô cùng kiên định và quyết đoán. Đường phu nhân rất quý mến cô nên ngồi bên cạnh hỏi lấy hỏi để, cô không những kiên nhẫn trả lời hết thảy mà lại còn ứng đối rất lễ độ. Tới khi tàn tiệc về nhà rồi mẹ anh vẫn khen cô không ngớt.

Khi đó anh còn trẻ, gia đình cũng khá giả nhưng không ngờ Cận Duy Nghi lại xếp anh vào hàng mấy chàng công tử phong lưu. Mà anh thì cũng chẳng có mấy ấn tượng về buổi gặp mặt đó. Cuối năm, anh gặp lại cô tại buổi liên hoan của công ty, cô tuổi còn trẻ nhưng nghe nói là đều dựa vào năng lực bản thân để vươn lên chứ hoàn toànkhông dựa dẫm vào thế lực của cha mình. Thế nhưng phong thái của cô lại có chút kiêu ngạo.

Bữa ăn đó, Cận Duy Nghi như biến thành một người khác vậy, cô mặc một bộ vest công sở đen đầy chuyên nghiệp, bên trong vận áo sơ mi trắng rất vừa mắt, khác hoàn toàn với cô gái đẹp dịu dàng hôm nào. Anh dẫn bạn gái đi cùng, Cận Duy Nghi nhìn thấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào như hai người không quen biết.

Vì thế nên anh thấy cô rất đặc biệt, hôm sau liền gọi điện hẹn cô, Cận Duy Nghi ở đầu kia lặng đi một lúc rồi từ chối: “Không được rồi, hôm nay em có hẹn ăn cơm với em trai em rồi.”

Cận Duy Nghi chưa bao giờ là một cô gái hay nhõng nhẽo, ngày hôm sau khi anh lại hẹn, cô đã vui vẻ nhận lời, vừa cười vừa nói:“Không cần tới đón em đâu, anh nói địa chỉ để em tự tới là được rồi.” Anh vừa nói địa chỉ thì bên kia đầu dây đã vang lên tiếng cười giòn: “Ồ, nơi đó sao? Thực ra ăn uống chỉ cần thoải mái là được rồi.”

Kết quả là anh vội vàng tới chỗ hẹn, vừa bước tới gần bàn đã đặt trước, anh nhìn đồng hồ rồi kinh ngạc tới nỗi chẳng biết phải nói gì khi thấy cô gái đang ngồi uống trà ngay trước mặt.

Cận Duy Nghi vẫn bình tĩnh, khẽ vuốt mái tóc ngắn, cười:“Xin lỗi, không phải anh đến muộn, do em làm hết việc được cấp trên giao cho rồi mà lại chẳng nghĩ ra phải làm gì nữa nên mới chạy tới đây. Ở đây khá đẹp, ngồi ngắm cảnh cũng được lắm.”

Cô chỉ chỉ ra khu vườn phía ngoài, một cây mai già, mấy bông hoa chúm chím nở giống như trong tranh vậy.

Cuối cùng, anh chỉ nói:“Em làm anh thấy mình mất phong độ quá.”

Cận Duy Nghi khẽ động khóe miệng như đang cố nín cười:“Vậy ạ? Em đâu nghĩ nhiều đến thế.”

Thế nên những lần hẹn ăn cơm sau đó Đường Gia đều rất hồi hộp, trước giờ hẹn khoảng nửa tiếng thường gọi điện hỏi cô: “Em đến chưa?” Thực ra lần đó là một dịp rất hiếm hoi, sau lần đó cô dường như chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi, hẹn mười lần mà cô đi được một lần đã là may lắm rồi.

Có những chuyện Đường Gia tự biết, dù rằng những người như anh thường ít có dũng khí để mở miệng đến hai lần chứ đừng nói tới chuyện nảy sinh thứ tình cảm nghiêm túc  mà xưa nay anh chưa từng có với ai. Cận Duy Nghi hai tay bưng cốc Mark, lơ đễnh hỏi anh: “Đường Gia, sao anh cũng thế?”

Cô uống một ngụm, mắt trong trẻo khẽ chuyển động sáng rỡ không ngờ, thật thà nói,“Em biết lần đó anh hẹn em là ý của bác gái, em đồng ý cũng vì nể mặt bác gái để không ai phải khó xử. Nhưng cứ mãi thế này thì chẳng vui chút nào.”

Chuyện kết hôn vì sự nghiệp của hai gia đình cô chẳng có hứng tuân theo đâu.

Đường Gia nhìn cô, hận không thể đá văng cái bàn trước mặt đi, thì ra trước nay vẫn là mình anh đa tình?! Tình cảm của anh chỉ là đơn phương mà thôi?!

Anh quay mình bước đi mà chẳng thèm nói với cô câu nào.

Cận Duy Nghi do dự một lúc rồi cũng đuổi theo, níu áo anh lại. Cô khá cao ráo, vừa chuẩn đứng tới vai anh: “Không phải là anh thật lòng chứ?”

Anh vẫn cố nhắc mình rằng thế giới còn có thứ có tên là “Phong độ” nhưng lửa phẫn nộ đang bốc lên ngùn ngụt nên giọng điệu cũng biến thành trào phúng:”Giờ em đang nói thật lòng với anh đấy à?” Cô ngơ ngác buông tay anh ra rồi đứng trân trân nhìn xe đi mất.

Quả thực Đường Gia không biết rằng cái cô gái vẫn kiên cường cứng cỏi ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: orchid1912, trankim
     
Có bài mới 04.01.2012, 05:22
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83659 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về – Vô Xứ Khả Đào - Điểm: 10
2.

Lần đầu tiên Cận Duy Nghi gặp Hoắc Cảnh Hành là vào ngày tới đăng ký học cuối cùng dành cho tân sinh viên.

Đại đa số mọi người đều đã tới đăng ký từ mấy ngày trước để nếu có khúc mắc gì còn có thời gian kịp giải quyết. Hôm đó cha cô nghỉ một ngày cùng mẹ và em trai đưa cô tới trường. Lúc hoàn tất mọi thủ tục và nhận căn phòng ký túc xá ở hướng mặt trời chiếu thẳng vào của cô thì mọi người ai cũng cảm thấy mình như đã bị hấp chín hết cả. Mẹ cô cau mày nhìn cô con gái đang mồ hôi nhễ nhại nói: “Duy Nghi, hay là lắp điều hòa đi?”

Quy định của trường học là sinh viên có thể tự túc lắp điều hòa nếu muốn. Duy Nghi nhìn ba chiếc giường vẫn còn trống trong phòng, ngần ngừ trả lời: “Từ từ đã mẹ, đợi các bạn cùng phòng tới rồi xem thế nào đã ạ.” Nhưng sau đó do không thắng nổi mẹ nên chưa tới tối mà người ta đã mang điều hòa tới lắp. Thấy cha mẹ đã hài lòng rồi cô vội vàng hối họ mau về. Cô và Cận Tri Viễn đi sau cha mẹ, em trai cô hào hứng ngắm nghía trường học: “Đạihọc Z cũng không tệ.”

Cô lập tức giáo huấn cho cậu em một bài: “Chăm chỉ học thì em cũng thi vào được thôi!”

Cận Tri Viễn nhún vai như thể việc thi đỗ vào Z là việc chẳng có gì khó khăn với cậu. Cô nén nhỏ giọng: “Cận Tri Viễn, em đừng tưởng cha mẹ không biết là chị cũng không biết nhé, mới trung học mà đã học đòi người ta yêu cho hợp mốt rồi đấy?”

Cậu chỉ cười nhẹ: “Chị nghe ai nói lung tung thế? Cứ lo việc của chị đi.”

Cô nhìn em trai nhưng không đáp trả, thực ra thì cũng chẳng có gì phải phàn nàn, kết quả học tập của em trai cô chưa bao giờ khiến gia đình phải lo lắng, mà cha mẹ không lo thì thôi chứ bà chị là cô sao phải bận lòng.

Hai ngày sau, Cận Duy Nghi vì đi lung tung quanh trường nóng quá nên mua một que kem rồi ngồi dưới bóng cây cổ thụ trầm lắng vừa ăn vừa quan sát các bạn sinh viên tràn trề nhiệt huyết qua lại.

Một nam sinh mặc áo phông màu vàng nhạt gần như biến thành màu trắng và chiếc quần Jeans có màu nguyên bản là  xanh thẫm nay đã thành xanh nhạt tiến lại gần cô. Cái vẻ giản dị đáng khinh của chiếc áo không làm giảm bớt sự nam tính của cậu ta, cậu ta khá mảnh khảnh, mái tóc ngắn gọn gàng, đôi mắt dịu dàng điềm tĩnh gợi nhắc tới những mảnh ngọc chưa qua chế tác.

“Bạn ơi, cho mình hỏi đường tới phòng y tế trường đi thế nào?” Giọng nói dễ nghe lại thêm rất có lễ độ của anh khiến cô thấy quý mến.

Duy Nghi chỉ đường cho anh, mà cô nói cũng không rõ ràng lắm, dù sao thì cũng ngồi đây lâu rồi, cô vô tư đứng bật dậy: “Để mình dẫn bạn đi.”

Hôm đó thời tiết rất nóng nực, cô mặc một chiếc quần sooc hoa và áo phông đơn giản, thân hình thiếu nữ ngọc ngà như bông bách hợp, Hoắc Cảnh Hành có chút ngạc nhiên: “Bạn cũng là sinh viên mới à?”

Duy Nghi cười to: “Bạn tưởng tôi là sinh viên cũ chắc?”

Anh cũng cười, nhớ lại cái kiểu cô lười biếng ngồi dưới gốc cây nghỉ  ngơi khi nãy: “Suýt nữa mình đã gọi là chị rồi đấy.”

Theo lệ thường cô hỏi thăm quê quán, Duy Nghi cũng từng nghe qua tên nơi đó, một vùng núi mà ở tỉnh thì đông đúc giàu có nhưng ở huyện mặt trời lúc nào cũng chói chang đó thì lại nghèo đói quanh năm. Vừa đúng lúc tới cửa phòng y tế, cô cười chào tạm biệt anh.

Duy Nghi hái lá từ cây ven đường làm ô che nắng, khe khẽ cất tiếng ca. Trong ánh chiều tà nóng bức cô thấy mặt mình cũng nóng bừng lên theo, mua một cây kem vị vani, mà cảm thấy hương vị thật ngọt ngào quá đỗi.

Lúc Cận Duy Nghi biết rõ hiệu sách nào ở Z giảm giá nhiều nhất hay hàng hotdog nào ngon nhất thì đã là mấy tháng sau. Sắc vàng óng ả của lá ngô đồng phủ kín con đường chính trong trường, hơi thở lãng mạn của mùa thu len tới từng ngõ ngách. Tình yêu đã nảy nở giữa một vài cô cậu sinh viên mới, trên bảng tin thông báo hàng ngày của trường tất nhiên không thể thiếu các áp phích vũ hội. Nói thực thì Duy Nghi chẳng có tí hứng thú nào nên cả vũ hội của khoa mình cô cũng không tham dự, chỉ giam mình cả buổi chiều ở trong phòng xem phim, khiến cô tự nhiên cảm thấy gió lạnh nổi hết da gà.

Duy Nghi nghĩ tốt hơn hết là ra ngoài đi dạo một lát. Ở phòng sinh hoạt của khoa có dán áp phích.Thập thò ở cửa một lúc lâu, cô quyết định đi vào trong làm quen với mọi người. Trong phòng mở điều hòa, cô vừa bước vào đã cảm thấy không khí náo nhiệt, rộn rã trong phòng nên chọn ngay một chỗ để ngồi xuống. Hóa ra bao nhiêu bàn trong phòng đã bị chuyển đi hết nên rất nhiều bạn đang phải đứng. Hôm đó cô mặc một chiếc áo Polo màu ghi, quần Jeans và giày, chỉ cần liếc mắt cũng thấy là chẳng ăn dơ với các bạn nữ sinh khác trong họi trường. Phía trước có mấy bạn nữ sinh mặc váy dự tiệc thướt tha, trang điểm kỹ lưỡng, ưu nhã đứng sang một bên. Âm nhạc đã bắt đầu nổi lên, Duy Nghi gõ gõ tay thành nhịp phách trên bàn, mắt bỗng sáng ngời.

Cô đứng dậy, bước nhanh về phía trước, cười hì hì với nam sinh dong dỏng cao trước mặt: “Này, còn nhớ mình không?”

Có lẽ do đây là nam sinh duy nhất cô quen trong mấy trăm nam sinh mà ngồi không cả tối thì chán lắm nên Duy Nghi đột nhiên muốn bứt phá một chút: “Bạn Hoắc này, mời bạn nhảy với mình một điệu.”

Hoắc Cảnh Hành rõ ràng phơi nắng đã đen đi không ít, điều duy nhất không đổi dường như là hơi thở sảng khoái, anh hơi lùi về phía sau cười nói: “Mình không biết nhảy.”

Duy Nghi nhướng mày, tia sáng như pha lê từ từ rớt xuống: “Vậy bạn tới đây làm gì?”

Anh cũng chẳng từ chối nữa nên đã bị cô lôi vào sàn nhảy, lắng nghe từng nhịp đếm của cô mà từ từ bước ra giữa sàn.

Ngay cả Duy Nghi cũng khó có thể tin, một nam sinh mà lại có cảm nhận về tiết tấu nhanh đến vậy, cô không khỏi hạ giọng hỏi: “Có đúng đây là lần đầu tiên bạn khiêu vũ không?”

Hoắc Cảnh Hành không giống một nam sinh mới học nhảy chỉ biết chăm chăm nhìn vào bước chân mình mà ngược lại còn ngẩng mặt cười tươi: “Là do bạn dạy giỏi.”

Nhảy xong ba khúc, cả hai người đã chuyển từ bên trái sang bên phải hội trường, Duy Nghi nhìn xuống đôi giày chơi bóng màu trắng rất bình thường của anh, thấy trên mũi giày có hai vết chân, cô bật cười: “Toàn là nhảy lung tung thì có.”

Cô nghe thấy phía sau có người gọi anh: ‘Hoắc Cảnh Hành!” Cô hơi ngoái đầu lại, đuôi tóc trượt xuống vai: “Núi cao linh thiêng, Cảnh Hành nghĩa là đáng khâm phục?” Anh gật đầu cười: “Đúng vậy.”

Sau này khi Hoắc Cảnh Hành đã đi xa, Duy Nghi vẫn thường ngẫm nghĩ về cái tên này, Cảnh Hành, Cảnh Hành, rồi đột nhiên lại nhớ tới một câu nói: “Dù không thể tới được thì tâm hướng tới là đủ.”

Sau này cô thường lui tới những thành phố lớn, làm việc một thời gian ở đó, cô tự mình lái xe đi siêu thị, đi chợ, trên tòa cao ốc có một không gian riêng của mình nhưng cô vẫn thường nhớ tới với sự dung dị của anh. Thực ra là do sự dung dị của Hoắc Cảnh Hành rất hiếm thấy nên thành ra mới mẻ, đôi khi những thứ mới mẻ lại cũng chỉ đơn giản như việc bạn viết nhật ký hàng ngày để ghi lại những việc thường nhật của bản thân vậy, đơn giản tới mức chẳng có ảnh đi kèm cho nó.

Duy Nghi thường thoải mái nằm cuộn tròn trên giường, nhìn từng chữ từng chữ, muốn viết lưu bút cho anh kể chuyện trên trời dưới biển nhưng rốt cuộc lại chần chừ chẳng dám “xác nhận”, vậy nên lại bỏ trang vừa rồi đi mà viết một trang khác rồi đi ngủ. Dường như phải như vậy thì mới ngủ ngon được. Cô cũng thấy mình lập dị, hai người ở trường chỉ được coi là bạn hơi hơi tốt thôi, cô từ xa nhìn về anh, đến việc anh có nhìn lại không cô còn chẳng rõ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: orchid1912, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ami2007, Bach thao, Chloe2412, Quỳnh ỉn, superkookie, thuyeujijung, Tyt, Túi dấm nhỏ, Văn Bối Nhi và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.