Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Muốn kết hôn Tự Tự – Kim Huyên

 
Có bài mới 25.12.2011, 00:31
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83697 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Muốn kết hôn Tự Tự – Kim Huyên - Điểm: 9
Trử gia nữ nhi hệ liệt – TRUYỆN THỨ TƯ:


Muốn kết hôn Tự Tự


Tác giả: Kim Huyên

Converter: meoconlunar

Độ dài: 10 chương

Thể loại: Hiện đại ngôn tình

Editor: bichthao167, catstreet792, fany

Nguồn: https://bichthao167.wordpress.com/truy% ... -on-going/

Giới thiệu:

Anh chính là hảo tâm giúp cô gái kia đang bị mấy tên lưu manh vây quanh một phen,

Vì sao lại bị cô nhéo góc áo không dứt được, cho tới cuối cùng chẳng những cấp cho cô nơi ăn trốn ở còn nuôi cô?

Ai, đều là bởi vì nghe thấy cô kể chuyện bị người yêu sắp cưới phản bội

Nghĩ đến chính mình tình cảnh cũng hơn là mấy, nhất thời mềm lòng, cho nên giúp cô lưu lại.

Nhưng anh vẫn hy vọng cô có thể nhanh chút về nhà, đừng làm cho người nhà tiếp tục lo lắng,

Cho nên muốn cô chuyển gạch, sơn nhà, ý đồ dùng công việc nặng nhọc để cho cô biết khó mà lui,

Nhưng không nghĩ tới cô gái này ôn nhu nhược nhược, tứ chi mảnh khảnh vậy mà quá cường,

Rõ ràng đã mệt đến nằm úp sấp, nhưng vẫn có thể chỉ trong hai giờ đã dọn sạch phòng làm việc đến không nhiễm một hạt bụi,

Nhưng anh lại cảm thấy bất ngờ với bản thân mình khi anh nhìn cô cố gắng làm việc.

Trong tâm phảng phất như bị cái gì đó thật mạnh va chạm một chút,

Làm cho anh nguyên bản chỉ đơn thuần đồng tình cùng sủng nịch mà đối đãi cô, nay dần dần đã thay đổi,

Không hề nghĩ dám đuổi cô đi, ngược lại còn có hứng thú đem cô vĩnh viễn giữ ở bên người,

Nhưng khi anh mới phát hiện ra tâm ý của chính mình thì cũng là lúc nhận được điện thoại cô xảy ra tai nạn xe cộ ……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tử Quân, valsk
     

Có bài mới 25.12.2011, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83697 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Muốn kết hôn Tự Tự – Kim Huyên - Điểm: 10
Chương 1

Editor: bichthao167

Đêm đen gió lớn, khắp nơi tịch mịch.

Trử Tự Tự nhẹ nhàng chuyển động đến phía cửa phòng, lén lút đem cửa phòng mở ra, ló đầu ra ngoài cửa, nhìn trái nhìn phải một chút, lại tỉ mỉ, mang toàn bộ sức lực mình có chú ý nghiêng tai lắng nghe.

“ Hô — hô — hô –”

Ba ba đánh tiếng hô.

“ Ân — ân — ân –”

Tiếng mẹ tiếng hít thở.

Thật tốt quá! Xem ra hai người đều thật sự ngủ say.

Bất quá, để ngừa vạn nhất, cô vẫn là thử một chút thì hơn.

Trử Tự Tự đem cửa phòng đẩy ra một chút, sau đó nhẹ nhàng tiêu sái đến căn phòng trước đây của chị ba nay đã đổi thành phòng của mẹ vì để tiện cùng cô tâm sự, cô muốn thăm dò nhẹ nhàng một chút nên kêu một tiếng.

“ Mẹ?”

Người trên giường không hề có động tĩnh.

“ Mẹ?”

Cô lại kêu một lần, lúc này giọng nói lớn hơnmột chút, nhưng mà kết quả không hề thay đổi, mẹ vẫn ngủ say như trước, thậm chí đánh động liên tục cũng không nhúc nhích một chút.

Miệng cô bất giác khẽ nhếch, trong lòng có chút vui mừng, lén lút xoay người trở lại phòng mình, đem bức thư vốn đã viết sẵn từ trước để trên bàn học, sau đó mới nhấc hành lý ra khỏi phòng, đóng cửa phòng, rón ra rón rén đi một bước hướng về cửa thứ hai.

Đi xuống lầu hai.

Ba ba vẫn ngủ trong căn phòng trước kia ở lầu hai, nhưng vì để giữ chân cô, ba ba bình thường đều có thói quen đóng cửa ngủ, nhưng mấy tháng nay đều để mở cửa phòng rồi mới ngủ.

Trước đây có vài lần, cô bởi vì khát nước hoặc đói bụng, rời giường xuống lầu tìm nước uống hoặc tìm cái gì đó để ăn, đều bị ba ba đột nhiên từ phía sau kêu vang lên một câu “Con muốn đi đâu” làm cô sợ tới mức nhảy dựng lên.

Từ lần trước,sau khi cô bật thốt lên nói ra chuyện cô muốn chuyển ra ngoài sống, ba mẹ thật sự giữ cô rất chặt, lại không thể thay đổi chủ ý của ba mẹ, so với tính cách thoải mái trước đây của ba mẹ quả thực là hai người khác nhau, làm cho cô rất tức giận, mới có thể lên kế hoạch trốn nhà như bây giờ.

“hô — hô — hô –”

Tiếng ngáy của baba phi thường có tần suất, tỏ vẻ ông ngủ thật sự say, bất quá ngay cả như vậy, cô vẫn là cẩn thận nín thở, đi qua phòng của ông, vừa xuống lầu vừa ngoái lại nhìn, chỉ sợ ba ba đột nhiên tỉnh lại xuất hiện phía sau cô.

“ hô — hô – hô –”

Đi vào lầu một, vẫn có thể nghe thấy tiếng ngáy ngủ của ba ba liên tục mà vững vàng, làm cho cô thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng khó khăn hiện tại mới bắt đầu – cô mở khoá cửa sẽ phải đẩy chiếc cửa sắt này ra, điều này sẽ làm phát ra âm thanh. Nếu lúc này đánh thức ba mẹ, như vậy hết thảy liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Không chỉ như thế, sau này cô có khả năng thật sự sẽ bị ba ba giam lại, mất đi tự do.

Thành bại tất cả trong nháy mắt, hiện tại cô chỉ có thể cầu ông trời phù hộ.

Cô quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng lầu hai, hít sâu một hơi, động thủ bắt đầu chuyển động chiếc khoá trên cửa.

“ khách” một tiếng vang lên, làm cô sợ tới mức trái tim thiếu chút nữa ngừng đập.Cô nhanh chóng quay đầu nhìn về phía lầu hai, đồng thời ngừng thở, ngưng thần yên lặng nghe.

“ hô — hô — hô –”

Tiếng ngáy ngủ không thay đổi, xem ra không thành vấn đề, cô nhắm mắt lại, cảm giác tim đập như điên ở trong cơ thể.

Còn có hai chiếc khoá, cùng với chiếc cửa sắt khó khăn kia.

Trử Tự Tự, ngươi nhất định phải chống đỡ được nha! Chỉ cần đêm nay có thể đào thoát thành công, từ nay về sau trời cao biển rộng,mặc ngươi ngao du.

Trọng yếu nhất là, như vậy ngươi có thể cùng học trưởng cùng ở cùng bay.

Một khi đã ở cùng nhau, khi kết hôn, gạo nấu thành cơm, cho dù sau này bị ba mẹ bắt được, bọn họ cũng không thể làm gì, chỉ có thể chấp nhận lựa chọn của cô.

Hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra, cô một bên nghe tiếng ngáy ngủ trên lầu của ba ba, một bên đi tới mở khoá cửa trước.

Việc này có vẻ nhẹ nhàng, chiếc khoá đã được cô mở ra không có tiếng động gì.

Sau khi mở được cửa trong này, khó khăn nhất chính là chiếc cửa tiếp theo – cửa sắt bên ngoài.

Khi mở được khoá cửa sắt, trên cửa lại phát ra tiếng “khách”  làm cho cô cảm thấy thần kinh đang căng thẳng của mình quả thực sắp đứt phựt.

Nhưng là không nghĩ tới, việc vốn làm cho cô lo lắng sợ hãi nhất chính là việc đem cửa đẩy ra sẽ có tiếng động rất to, thế nhưng tình hình đặc biệt lúc ấy không có xuất hiện tiếng động gì, làm cho cô thực sự mừng rỡ, thiếu chút nữa hoan hô ra tiếng.

Động tác nhanh chút nha, còn không có hoàn toàn thoát ly nguy hiểm đâu. Cô tự nói với chính mình, sau đó xoay lưng nhấc hành lý túi đi ra khỏi cửa, lại xoay người cẩn thận đem cửa đóng lại.

Trước đóng cửa phía trong, sau lại đóng cửa bên ngoài, thật cẩn thận dùng chìa khóa đem cửa sắt khóa lại,  “khách” một tiếng vang lên.

Khi đã xác định khoá trên cửa sắt đã được khóa, cô ôm lấy hành lý, lập tức chạy đi.

Tuy rằng đã sắp rạng sáng, đường cái không có một bóng người, nhưng chỉ cần nghĩ đến tiếp theo cô có thể nhìn thấy học trưởng, còn có thể nằm ở trong lòng hắn, cô liền tuyệt không sợ hãi.

Học trưởng, đợi em một chút, em đến đây.

Trử Tự Tự cùng Tằng Thịnh Kiệt đã kết giao hơn hai năm gần mau ba năm, khi cô vừa lên năm thứ ba thì quen biết vị thạc sỹ học trưởng này.

Cô còn nhớ rõ ngày đó, cô đến thư viện mượn sách, bởi vì quyển sách cô muốn đang để ở rất cao, cô lại lười đi tìm cây thang, chỉ ngay ở trên kia, chỉ cần với tay, nhón mũi chân lên thì sẽ với được, cô không biết là lúc đó hắn đang đứng ngay đằng sau cô nở nụ cười. (tên này là người xấu nên mình để danh xưng là “hắn” nhé)

Thân hình cao lớn, tùy tay duỗi ra liền thay cô đem quyển sách kia lấy xuống cho cô, còn tươi cười nói với cô một câu –

“Nha, cẩn thận chút”

Từ đó về sau, cô liền cùng hắn phát triển quan hệ, mỗi lúc cô cùng hắn gặp mặt đều là những lúc cô bất cẩn, lúc đó hắn luôn hô “cẩn thận chút, cẩn thận chút”, về sau bất tri bất giác hai người càng ngày càng khăng khít, cuối cùng liền biến thành người yêu.

Cô không thể xác định mình là khi nào bắt đầu thích hắn, chỉ biết là hắn đối xử với cô tốt lắm, thực rất yêu cô, thường làm cho cô cười thành tiếng. Hơn nữa, hắn thật sự rất tôn trọng cô, khi hôn môi cô cùng ôm cô, chỉ cần cô chống tay nói tiếng “không” thì nhất định hắn sẽ dừng lại, chưa bao giờ bắt buộc cô tiến thêm một bước thoả mãn dục vọng của chính mình.

Trước đêm tốt nghiệp, học trưởng cho cô chìa khoá nhà hắn, chỉ nói với cô một câu “ anh hy vọng em giữ nó”.

Ngay tại giây phút đó, cô quyết định phải gả cho hắn.

au khi về nhà, cô lập tức nói với ba mẹ cô muốn kết hôn, không ngờ lại bị phản đối quyết liệt .

Cô thương tâm thất vọng nói cho học trưởng chuyện người nhà phản đối, không ngờ hắn ngược lại còn đứng về phía ba cô mà giúp nói đỡ cho ba mẹ cô.

Hắn nói, không có cha mẹ nào hy vọng con gái sau khi tốt nghiệp đại học liền lập gia đình.

Hắn nói, ba mẹ phản đối là do luyến tiếc cô xuất giá quá sớm.

Hắn nói, ba mẹ nhất định cảm thấy cô tuổi còn trẻ, hẳn là nên gặp gỡ nhiều người rồi mới nghĩ đến chuyện hôn nhân đại sự thì có vẻ thích hợp hơn. Huống hồ hắn vẫn đang đi học, sự nghiệp chưa thành, cũng không dám tới cửa cầu hôn……

Ngày đó hắn nói thiệt nhiều, làm cho cô cũng có chút xấu hổ, nhưng là càng kiên định chính mình quyết tâm phải gả cho hắn.

Dù sao, không phải người đàn ông nào cũng sẽ thay nhạc phụ nhạc mẫu tương lai nói chuyện. Có con rể tốt như hắn, cô không hiểu ba mẹ ngay cả người hắn còn chưa có gặp qua liền phản đối, rốt cuộc là phản đối cái gì?

Nói tóm lại, bởi vì lời hắn nói, cô đã thực an phận làm một cô con gái ngoan ngoãn trong nửa năm, không nhắc lại chuyện muốn kết hôn, đến tận khi chị hai, chị ba đều kết hôn, tâm tưởng muốn kết hôn của cô mới lại lần nữa xao động lên.

Sau đó, cô lại đề cập đến chuyện này, nhắc đi nhắc lại liền chọc giận ba mẹ, không chỉ có nói sẽ giam bế cô trong phòng, thậm chí thật sự bắt đầu can thiệp, hạn chế tự do của cô.

Sống đến hai mươi ba tuổi, trước phòng đột nhiên có người gác cổng: Mỗi đêm trước chín giờ phải về nhà, ngày nghỉ nếu muốn ra ngoài, còn phải xin phép trước, hơn nữa phải nói rõ ràng cùng ai đi ra ngoài, đi nơi nào, mấy giờ trở về linh tinh, thật là sắp đem người khác bức điên.

Cô đã là một cá thể độc lập, có tư tưởng cùng tình cảm của chính mình, vì sao không thể làm theo ý mình, nhất định phải bị cha mẹ vô lý quản thúc?

Cô càng nghĩ càng bất bình, càng nghĩ càng không muốn, rốt cục nhịn không được làm ra kế hoạch đào thoát.

Chuyện này cô cũng không có cùng học trưởng nói, chỉ sợ hắn lại nói với cô một đống lời muốn cô thông cảm cho cha mẹ, sẽ làm cô xấu hổ không nhấc nổi đầu, cuối cùng lại bị hắn thuyết phục, ngoan ngoãn về nhà làm hiếu nữ.

Cô rõ ràng sẽ không nghĩ như vậy. Cho nên, lần này cô mới quyết định tiền trảm hậu tấu, trực tiếp bỏ đến nhà hắn rồi mới nói sau.

Dù sao cô cũng có chìa khóa nhà hắn, cũng không sợ hắn không cho cô vào cửa.

Mang theo túi hành lý tư trang, Trử Tự Tự tâm tình bay lên tiêu sái đi ra thang máy, đi đến trước cửa nhà bạn trai, lấy ra chiếc chìa khoá trong ví tiền mà cô chưa bao giờ sử dụng qua kia.

Cô cũng đã đến nhà học trưởng vài lần, nhưng đều là cùng hắn đi, tự nhiên là không có cơ hội sử dụng đến chiếc chìa khoá này.

Nhà học trưởng là một gian nhà bình thường, ước chừng khoảng hơn 20m2, trang hoàng mới mẻ độc đáo, thiết bị đầy đủ hết, đây là cha mẹ hắn năm ngoái mua cho hắn làm quà tặng mừng hắn lấy được học vị thạc sĩ, cũng là chúc mừng hắn tiếp tục chính thức học tiếp lên tiến sĩ.

Nhà học trưởng hình như có rất nhiều tiền, nghe nói ba hắn mở công ty, hắn coi như một tiểu thiếu gia. Nhưng hắn rất bình dị gần gũi, không có chút nào giống kiểu công tử nhà giàu kiêu căng phách lối, điểm này cũng là điểm mà cô càng ngày càng thích hắn.

Miệng cô bất giác khẽ nhếch, học trưởng sáng sớm tỉnh lại thấy cô bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt, không biết sẽ có phản ứng gì? Có thể hay không nghĩ đến chính mình đang ở trong mộng không?

Cô chưa bao giờ cùng hắn cùng nhau qua đêm, không biết hắn vừa tỉnh ngủ là bộ dáng gì? Phản ứng có thể thực trì độn hay không? Có thể ngơ ngác hay không ?

Cô chỉ hy vọng học trưởng không tức giận khi rời giường, bất quá cho dù có, cô cũng sẽ không bởi vậy liền ghét bỏ hắn.

Mang theo vẻ mặt hạnh phúc đầy ý cười, cô nhẹ nhàng lấy chìa khóa mở cửa, sau đó thật cẩn thận đẩy cửa lớn ra…… Cả người ngốc sững sờ ở đứng ở cửa lớn.

Trong nhà phòng khách đèn sang, nhưng không có ai, lúc này là ba giờ sang, cũng coi như có lý, có thể do quên không tắt đèn, cho nên đây không phải là lý do làm cho cô ngây ngốc sửng sốt.

Nguyên nhân làm cô ngây người, là trong cửa có có một đôi giày cao gót nữ tính, còn có một đường quần áo rải từ phòng khách rải đến phòng ngủ lầu hai, quần áo này có nam, nữ, có áo khoác, nội y, có thắt lưng, có cái thậm chí còn vắt lên tay nắm cầu thang.

Cảnh tượng trước mắt làm cho đầu cô một mảnh hỗn loạn, cô theo bản năng lắc đầu thật mạnh, mệnh lệnh chính mình không được miên man suy nghĩ.

Cô tự nói với chính mình, có lẽ, học trưởng đem phòng ở tạm thời cho bằng hữu mượn mà đã quên nói cho cô.

Cũng có lẽ……

Có lẽ cái gì đâu?

Khi trong đầu cô đang hỗn độn tự bảo chính mình không được suy nghĩ bậy bạ ở trên lầu lại có một tiếng động đột nhiên vang lên, kỳ thật cô căn bản không cần nghĩ nhiều, chỉ cần đến phòng nhìn một chút là biết liền.

Đúng vậy, mắt thấy chính là bằng chứng hữu hiệu nhất, cô chỉ cần đi lên xem một chút sẽ biết.

Cô tin tưởng học trưởng tuyệt đối sẽ không phản bội tình yêu của bọn họ, bởi vì hắn tuyệt đối không phải loại đàn ông như thế. Tuyệt đối không phải, cô tin tưởng hắn.

Hít sâu một hơi, cô mang theo vẻ mặt kiên định, vững bước đi lên lầu hai.

Trong phòng ngủ ở lầu hai ,trên giường có hai người, một nam một nữ, người đàn ông trần trụi lưng đối diện với cầu thang, cho nên cô không nhìn không mặt hắn, về phần người phụ nữ cũng trần trụi như thế, cô chỉ liếc mắt một cái đã quay đi. Bởi vì người phụ nữ kia cô không quen biết, cô chính là muốn nhìn mặt người đàn ông kia để bài trừ nghi ngờ trong đầu mà thôi, cứ như vậy.

Không tự giác lại hít sâu một hơi, cô lặng lẽ tiêu sái tiến lên, đứng ở trước giường nệm, nghiêng đầu nhìn về người đang đưa lưng về phía cô, sau đó, trong nháy mắt, có cảm giác như bị sét đánh trúng.
“ Học trưởng……” cô khó có thể tin, cả người cứng ngắc, đầu óc trống rỗng mà không ngừng lặp lại hai câu nói, một câu là “ làm sao có thể?” , một khác câu còn lại là “ không có khả năng!”.

Nhưng sự thật đang xảy ra trước mắt, còn có cái gì không có khả năng ?

Tựa như bây giờ cô thế nhưng còn muốn cười .

“ Ha!” một tiếng cười đột nhiên từ trong miệng cô phát ra, tiếp theo đó là tiếng thứ hai, tiếng thứ ba, “ha ha, ha ha ha……”

Trên giường hai người bị thanh âm của cô quấy nhiễu, người phụ nữ hạ thân thể, thay đổi tư thế tiếp tục ngủ, người đàn ông lại cảnh giác đột nhiên mở to mắt, bị người đứng ở bên giường là cô doạ kinh sợ, cả người  chấn động một chút.

Trử Tự Tự mặt không chút thay đổi, cũng không nhúc nhích nhìn hắn.

Người đàn ông trừng mắt nhìn, sau khi bình ổn kinh hách, lập tức hướng cô nhăn mặt nhăn mày, lấy giọng điệu không hờn giận mở miệng nói: “Cô làm cái gì vậy? Có biết cô đã dọa đến tôi không ?”

Trử Tự Tự đột nhiên cảm thấy thực buồn cười.

“Tôi dọa đến anh? Rốt cuộc là ai dọa đến ai ?” cô bén nhọn mà trào phúng nói, sau đó đem ánh mắt đầu hướng đến người phụ nữ đang ngủ say bên cạnh.

Theo ánh mắt của cô, Tằng Thịnh Kiệt bỗng nhiên cả người cứng đờ, mặt trắng bệch, trong nháy mắt hoàn toàn tỉnh táo lại.

“Chuyện này anh có thể giải thích.” hắn vội vàng ngồi dậy, có chút bối rối.

“Giải thích cái gì? Nói các ngươi chính là cởi hết quần áo, trùm chăn bông nói chuyện phiếm sao?” cô hết sức trào phúng trừng mắt nhìn hắn nói.

“ Không cần châm chọc khiêu khích như vậy, nhẹ nhàng một chút, Tự Tự.” hắn nhíu mày cầu đạo.

“ Anh nghĩ rằng anh và tôi còn có thể nói chuyện nhẹ nhàng sao, tôi liệu có thể buông tha cho tên lừa đảo bắt cá hai tay, hỗn đản như anh sao?” cô nghiến răng nghiến lợi nói.

Hắn hơi hơi thay đổi sắc mặt. “Cô nói ai là kẻ lừa đảo, hỗn đản?”

“Nói anh!” cô tức giận trả lời, tự chủ cùng bình tĩnh trong nháy mắt tan biến, cô nắm lấy chiếc gối trên giường, công kích mãnh liệt hắn.

“Anh là tên lừa gạt tình cảm! Miệng đầy lời ngon tiếng ngọt hỗn đản! Tên bắt cá hai tay! Tên chết tiệt! Anh làm sao có thể đối với tôi như vậy? Anh làm sao có thể?” Cô điên cuồng công kích hắn.

“Dừng tay!” hắn vừa trốn vừa nói.

“Anh là tên chết tiệt hỗn đản! Kẻ lừa đảo!” Cô tiếp tục mắng, không ngừng dùng gối đánh hắn. Hành vi này rốt cục làm hắn tức giận, hắn giật mạnh một cái dùng sức đem chiếc gối trong tay cô cướp đi, quăng đến nơi khác.

“Tôi kêu cô dừng tay, người đàn bà điên khùng!” hắn hướng cô rống giận, bộ dáng hung ác tàn bạo cô chưa bao giờ gặp qua. Cô bất tri bất giác bị kinh ngạc.

“Anh yêu, người đàn bà điên này là ai?” trải qua trận hỗn loạn cùng tranh cãi ầm ĩ, người đàn bà trên giường đương nhiên cũng bị đánh thức, cô ta dùng chăn che bộ ngực trần trụi, tò mò ngồi ở trên giường, thừa dịp này mở miệng hỏi Tằng Thịnh Kiệt.

“Người này nguyên bản tôi định cưới làm vợ, nhưng hiện tại không xác định.” hắn lạnh lùng nhìn cô, trả lời người đàn bà kia.

“ Cô ta? Đàn bà không có ngực, không mông, anh muốn kết hôn với cô ta?” người đàn bà kia bất khả tư nghị nói, nhịn không được ha ha nở nụ cười, “Anh muốn nửa đời sau đều ôm một khối gỗ cứng đơ ngủ? Vẫn nên tìm cái……” Cô ta nhìn hắn nhíu mày, vẻ mặt ái muội, ánh mắt khiêu khích, chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã muốn biểu đạt thật sự rõ ràng.

Tình nhân.

Trử Tự Tự trong đầu tự động hiện ra hai chữ này, nhưng điều làm cô tức giận không phải là những lời này của người đàn bà kia, mà là những lời mà Tằng Thịnh Kiệt nói tiếp theo.

“Đúng vậy, em có chấp nhận không?”  Hắn nói với người đàn bà kia, sau đó quay đầu nói với Trử Tự Tự : “Nếu cô đã nhìn thấy rồi, thì tôi cũng đi thẳng vào vấn đề nói rõ với cô. Tôi thích cô bé như cô, ít tuổi nhu thuận, giống với hình tượng xử nữ, hơn nữa gia thế trong sạch, thích hợp làm con dâu nhà chúng tôi, cho nên tôi mới muốn kết hôn với cô . Nhưng cô lại giống như phụ nữ lãnh cảm, không thể thoả mãn dục vọng của tôi, cho nên nhất định tôi sẽ nuôi thêm tình nhân bên ngoài, cô có hiểu không?” (tên này ta chém, ta chém )

Nghe hắn nói ra những lời này mà mặt không đổi sắc, Trử Tự Tự lại tự nhiên muốn cười.

Cô rõ ràng đang tức giận đến hộc máu, vì sao lại còn có thể cười chứ? Chẳng lẽ cô đã bị kích thích đến tinh thần phân liệt ?

“Anh muốn tôi hiểu cái gì?” Cô hỏi hắn.

“ Cho dù khi kết hôn, tôi cũng không có khả năng chỉ có một người đàn bà là cô.”

“Kết hôn?” cô đột nhiên cười lạnh ra tiếng, “Người giống như anh, anh nghĩ rằng tôi còn muốn kết hôn với anh sao? Anh đúng là nằm mơ đi!” Cô lạnh lùng nói xong, xoay người tránh ra.

“Cô nghĩ rằng cô còn có thể tìm được đối tượng nào tốt hơn tôi sao? Cô tốt nhất đừng hối hận, tôi sẽ không quay lại đâu.” Tằng Thịnh Kiệt phía sau còn kêu lên.

Trử Tự Tự mắt điếc tai ngơ, chỉ cảm thấy cõi lòng lạnh lẽo và tan nát.

Cô thế nhưng lại muốn mau chóng gả cho một tên đàn ông như vậy? Thế nhưng còn vì hắn vứt bỏ cha mẹ rời nhà trốn đi? Cô sao có thể ngu xuẩn như vậy, mù quáng như vậy…… Vừa buồn cười lại thật đáng buồn?

Nước mắt rơi xuống hai má, cô dùng sức đem nó lau đi, không nghĩ vì một tên khốn kiếp như vậy mà khóc. Hắn không đáng.

Không đáng. Nhưng nước mắt lại không dừng được, không ngừng từ trong hốc mắt rơi ra.

Mang theo hành lý, cô ra khỏi tòa nhà lớn kia, một mình mờ mịt đứng ở trên đường cái lạnh lẽo mà khóc.

Bây giờ, cô biết đi đâu?
Không dám về nhà, cũng không có mặt mũi về nhà.

Trử Tự Tự cô đơn ngồi ở bên ngoài cửa hàng tiện lợi, hai mắt khóc sưng đỏ, mờ mịt không biết đi con đường nào.

Cho đến khi bị phản bội, thấy rõ sự thật này, đồng thời phát hiện chính mình không có chỗ đi, cô lúc này mới biết cái gọi là tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ,hiểu được có cha mẹ che chở cùng bảo hộ cho mình có bao nhiêu hạnh phúc.

Mà cô cũng không biết thông cảm cho cha mẹ, chỉ biết trách bọn họ thông thái rởm, quản nhiều lắm.

Ngẫm lại mấy tháng qua, cô chỉ biết chọc ba mẹ tức giận cùng lo lắng cho mình, lại nhìn lại tình trạng ủ rũ bây giờ của mình, kết cục thật đáng buồn , cô thật sự không có mặt mũi về nhà.

Con cái không hiểu tấm lòng cha mẹ, chỉ có đến khi gặp quả đắng mới có thể bừng tỉnh đại ngộ.

Cô bây giờ cảm thấy điều duy nhất không làm ba mẹ thất vọng, chính là cô không đem thân thể chính mình cũng bồi đi ra ngoài, về phần tâm……

Nước mắt không tự chủ được lại tràn mi mà ra, Trử Tự Tự tức giận đem chúng lau đi, không cho phép chính mình lại vì cái tên khốn kia mà rơi bất kỳ giọt nước mắt nào.

Hắn còn dám nói cho dù kết hôn, hắn cũng không thể chỉ có một người phụ nữ là cô? Hắn rốt cuộc tính cái gì? Sau khi bị cô bắt kẻ thông dâm trên giường, lại vẫn dám dõng dạc tuyên bô với cô như vậy?

Cô trước đây rốt cuộc là bị quỷ mê tâm hồn hoặc là quỷ che mắt, làm sao lại cho rằng hắn- tên khốn đó đáng giá để cô phó thác cả đời? Cô làm sao có thể ngu xuẩn như vậy?

Tức giận, cô thật sự tức giận chính mình, tức giận, tức giận!

“ Em gái, vì sao khóc đau lòng như vậy , muốn ca ca an ủi em không?”

Bên cạnh bỗng nhiên có ba tên côn đồ ngồi xuống, làm cho lòng cô không tự chủ được kinh nhảy một chút. Cô hoàn toàn không chú ý tới có người tiếp cận, càng không chú ý tới bọn họ xuất hiện như thế nào.

Hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Cô chưa từng gặp qua loại chuyện này.

“ Ai nha, đừng sợ, ca ca không phải người xấu.” Trên mặt hắn lộ ra biểu hiện hoảng sợ vội vàng nói.

“ Đúng rồi, chúng ta không phải người xấu.” tên bên cạnh cười đến vẻ mặt hexie, tay giơ ra định sờ mặt cô.

Cô lập tức đứng dậy tránh đi, nắm hành lý xoay người bước đi, đường lui trong nháy mắt lại bị ba tên kia chặn lại, ba người bao vây xunh quanh cô.

“ Đừng đi vội như vậy, em gái.”

“Đúng vậy nha, các ca ca vừa mới đến nha! Ngồi xuống giúp chúng ta nói chuyện phiếm, nói cho chúng ta biết em làm sao khóc đau lòng như vậy? Ai bắt nạt em? Các ca ca sẽ thay em báo thù.” nói xong, bọn họ lại lần nữa đưa tay muốn kéo cô.

“ Tránh ra!” cô kinh hoảng kêu lên, nghiêng người tránh đi cánh tay của mấy tên kia, lại không cẩn thận rơi vào trong lòng một tên khác.

“Hóa ra em thích ca ca nha.” tên kia thừa thời cơ ôm lấy cô.

“ Không cần! Buông, buông!” cô hoảng sợ vạn phần giãy dụa.

Ba người lại mừng rỡ ha ha cười trêu chọc đối phương.

“ Em gái kêu ngươi buông ra, như vậy tỏ vẻ em gái không thích ngươi, thích là ta.”

“ Ngươi vẻ mặt trư ca, em gái sẽ thích ngươi mới là lạ.”

“Đúng, em gái thích hẳn là bộ dạng tuấn tú lịch sự như ta mới đúng. Ngươi nói đúng không, em gái?”

Trử Tự Tự sợ tới mức hốc mắt doanh lệ, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút máu.

“ Tiểu muội!”

Ngay khi cô không biết làm sao, đang định kêu cứu, một giọng nói thình lình truyền đến từ ven đường.

Ba tên cơ bắp kia trong nháy mắt im lặng, quay đầu theo tiếng nhìn lại.

Trử Tự Tự cũng quay đầu nhìn xem, chỉ thấy một chiếc xe hơi màu bạc đứng ở ven đường, một người đàn ông khôi ngô cao lớn đang điềm nhiên từ trong toà nhà đi ra, thẳng tắp hướng bọn họ bước đi lại.

“ Các ngươi đang làm cái gì? Tìm muội muội của ta có chuyện gì?” người đàn ông sắc mặt lạnh lẽo hỏi, tiếng nói trầm thấp có loại uy nghiêm cùng khí thế vô hình.

Tên côn đồ đang ôm lấy cô không tự giác liền buông tay, Trử Tự Tự vừa cảm giác được điểm ấy, lập tức từ trong lòng đối phương đào thoát, liền lập tức chạy đến trốn sau lưng người đàn ông kia.Cô hai tay run run không tự chủ được cầm lấy góc áongười đàn ông, tựa như đang ở trên biển bắt được phao cấp cứu, gắt gao cầm lấy không rời.

Kinh Diệc Trạch cơ hồ có thể cảm giác được từ trên quần áo anh truyền đến trận run run.

Anh nghiêng đầu nhìn phía sau cô liếc mắt một cái, lại lần nữa đem ánh mắt lạnh lùng bắn về phía trước mắt ba gã tên côn đồ.

“ Tiểu muội, bọn họlàm gì em?” Anh mềm nhẹ hỏi, trong giọng nói lại cất giấu một loại khí tức nguy hiểm làm cho người ta không rét mà run.

“ Ta, chúng ta chính là cùng cô ấy tán gẫu, nói chuyện phiếm mà thôi, cái gì cũng chưa làm nha.”

Hắn khí thế rất dọa người, một tên cơ bắp không tự giác lui về phía sau từng bước, đẩy một chút những tên đồng bọn bên cạnh. Hai gã đồng bọn lập tức phản ứng lại, ba người cùng nhau lui hai bước, tiếp theo xoay người bỏ chạy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tử Quân
     
Có bài mới 25.12.2011, 00:35
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83697 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Muốn kết hôn Tự Tự – Kim Huyên - Điểm: 10
Chương 2

Editor: bichthao167

“ Tốt rồi, bọn họ đã đi rồi.”

Mấy tên côn đồ chạy đi rồi, Kinh Diệc Trạch liền quay đầu nói với cô gái nhỏ ở phía sau, nhưng cô lại vẫn gắt gao níu lấy quần áo anh, một đôi mắt bị nước mắt tẩm ướt mà long lanh, một cái chớp mắt cũng không chớp nhìn anh, trong mắt tất cả đều là hồi hộp.

“ Bọn họ đã đi rồi, cho nên cô có thể buông quần áo tôi ra.” Anh dịu dàng nói với cô.

Sao biết phản ứng tiếp theo của cô lại là “ oa” một tiếng, nhất thời gào khóc lên.

Đối mặt với tiếng khóc bất thình lình của cô, Kinh Diệc Trạch bỗng nhiên toàn thân cứng ngắc, không biết làm sao.

Vừa rồi cô bị ba tên côn đồ vây quanh cũng không thấy khóc nha, như thế nào sau khi mấy tên côn đồ kia bị anh đuổi đi, cô ngược lại lên tiếng khóc lớn ?

Hơn nữa trọng điểm là, cô đến bây giờ vẫn còn gắt gao nắm lấy quần áo của anh, làm cho anh muốn chạy đều đi không được.

“Cô bị thương chỗ nào sao?” Anh hỏi cô, thử muốn tìm ra nguyên nhân cô khóc, sao biết câu trả lời chỉ có tiếng khóc nức nở không ngừng.

“ ô ô……”

“Không có việc gì rồi.” Anh đổi cách thức, thử an ủi cô, sao biết hưởng ứng lời của anh vẫn là tiếng khóc.

“ ô ô…… Ô ô……”

Hoàn toàn vô kế khả thi.

Kinh Diệc Trạch nhịn không được đưa tay xoa xoa cái gáy đang cứng ngắc cùng mệt mỏi, đồng thời bắt đầu ấn ấn huyệt thái dương.

Nên làm cái gì bây giờ?. Có lẽ, anh vừa rồi căn bản không nên dừng lại xe đến xen vào việc của người khác……

Không đúng, nói như vậy cũng không đúng. Bởi vì nếu anh vừa rồi làm như không thấy lái xe đi qua, như vậy anh kế tiếp khẳng định sẽ bị lương tâmcắn rứt, cả đêm sẽ nghĩ đến nữ sinh đang bị mấy tên kia vây quanh đùa giỡn làm sao thoát được, cuối cùng tự làm phiền mình đến chết.

Cho nên, anh kỳ thật cũng không hối hận dừng xe lại đến quản chuyện này. Anh bây giờ rốt cuộc nên thoát thân như thế nào? Anh phải về nhà ngủ a?

Ngày mai 10 giờ rưỡi sáng anh còn có hẹn với khách hàng, màbây giờ– anh nhìn đồng hồ, đã sắp 4h rồi.

“Tiểu thư, vì sao đã trễ thế này cô lại chỉ có một mình? Cô muốn đi đâu, Có cần tôi lái xe đưa cô đi không?” Anh mở miệng hỏi cô, bởi vì tiếng khóc của cô rốt cục dịu đi một ít, chỉ còn tiếng thút thít không ngừng .

Trừ bỏ tiếng khóc thút thít ra, cô vẫn như cũ không có hưởng ứng câu hỏi của anh.

Kinh Diệc Trạch bất đắc dĩ thở ra một hơi, quyết định cùng cô có chuyện nói thẳng. “ Tiểu thư, xin cô buông quần áo tôi ra được không? Tôi làm việc cả một ngày đã mệt muốn chết rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, cho nên, xin cô giơ cao đánh khẽ……”

Anh đột nhiên ngừng lại, bởi vì nghe thấy tiếng xe cảnh sát từ xa tới gần.

Anh quay đầu,nhìn nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy một chiếc xe cảnh sát rất nhanh chạy đến phía này, “ chi” một tiếng đột nhiên sáp đứng ở trước xe của anh, thiếu chút nữa liền đụng vào xe anh.

Một gã cảnh sát đột nhiên từ trong xe phóng ra, sau đó lấy côn chỉ vào anh kêu to, “ Không được nhúc nhích!”

Trử Tự Tự nháy mắt ngây dại, mà Kinh Diệc Trạch chỉ thấy mặt đen kịt.

“Cảnh sát tiên sinh, không phải vị tiên sinh này, vừa nãy có ba gã ác ôn đã bị vị tiên sinh này đuổi đi.” Một sinh viên vừa học vừa làm trong cửa hàng tiện lợi gọi điện thoại báo nguy từ trong chạy ra, giải thích với cảnh sát.

Cảnh sát nghe vậy, lúc này mới thu tay cầm côn lại.

“ Là anh gọi điện thoại báo nguy ?” cảnh sát hỏi nhân viên cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng gật gật đầu.

“ Cô không bị thương chứ?” cảnh sát lại quay đầu tới hỏi người bị hại.

Trử Tự Tự vẫn có chút dại ra nhìn cảnh sát, thong thả gật gật đầu.

Nếu cảnh sát đã đến đây, hẳn là không có chuyện của anh nữa? Kinh Diệc Trạch trong lòng nghĩ, bước tới xe của mình đi đến, sao biết đi không đến hai bước, liền cảm giác quần áo phía sau lại bị gắt gao kéo lấy.

Anh quay đầu, chỉ thấy nữ sinh kia vẫn nắm chặt quần áo anh như cũ, không chịu buông tay.

“Cảnh sát đã đến rồi, cô có thể không cần lo lắng sợ hãi nữa, bọn họ sẽ bảo hộ cho cô.”Anh dịu dàng nói với cô.

Sao biết cô lại chính là mở to cặp mắt đang khóc đến vừa hồng vừa thũng kia, một cái chớp mắt cũng không chớp, nhìn chằm chằm vào mắt anh.

Chẳng lẽ là kinh hách quá độ, ngây người sao? Kinh Diệc Trạch đoán.

Hơi do dự một chút, anh trực tiếp đưa tay đem quần áo của mình từ trong tay cô dứt ra, bởi vì cảm giác toàn thân mệt mỏi nên anh thật sự không có cách nào cùng cô hao phí thời gian hơn nữa.

Thành công gỡ quần áo mình khỏi tay cô, anh không chút do dự chuẩn bị rời đi, sao biết phía sau lại đột nhiên truyền đến tiếng khóc nức nở.

“ Không cần…… Ô……”

Bước chân dừng một chút, anh nghi hoặc quay đầu, chỉ thấy bóng người trước mắt chợt lóe, nữ sinh kia không ngờ chạy đến phía sau anh, nắm chặt một góc quần áo anh, làm anh khóc không ra nước mắt.

Cô rốt cuộc muốn làm sao?

“Vị tiên sinh này, xin hỏi anh cùng vị tiểu thư này là quan hệ gì?” tựa hồ cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, vị cảnh sát rốt cục đi đến bên người bọn họ, mở miệng hỏi anh.

“Không--” Anh mới mở miệng chuẩn bị nói ra ba chữ “ không quan hệ” , sao biết nữ sinh vừa rồi thủy chung không nói một câu cũng đã nhanh chóng giành trả lời trước.

“ Anh ấy là anh trai của tôi.” Cô nói như vậy.

Kinh Diệc Trạch hai mắt trợn tròn, nhất thời lộ ra vẻ mặt khó có thể tin.

“Vị tiểu thư này--” nhưng anh mới mở miệng đã bị đánh gãy.

“ Anh, em sai lầm rồi, em biết em lúc trước không nghe lời anh nói, chọc anh tức giận, nhưng anh đừng để em ở lại đây một mình, đừng không để ý đến em được không?” Cô hai mắt đẫm lệ lưng tròng, đáng thương hề hề nức nở nói.

Anh nghẹn họng trân trối trừng mắt nhìn cô, nhất thời toàn bộ không còn gì mà chống đỡ.

Cô hiện tại rốt cuộc là ở phường diễn nào ra?

Càng làm anh há hốc mồm là, ngay cả nhân viên cửa hàng tiện lợi cũng chạy đến xác nhận.

“đúng, bọn họ là anh em.” nhân viên cửa hàng nhanh chóng nói với cảnh sát. Tuy rằng vừa rồi hắn vẫn tránh ở trong cửa hàng không đi ra, nhưng là lại đem chuyện phát sinh bên ngoài mục kích rất rõ rang.

“Nếu là anh em, nên ở chung thật tốt. Làm anh trai nên có tấm lòng quảng đại, bao dung một chút, mặc kệ em gái làm ra chuyện gì, cũng không thể nửa đêm vứt cô bé một mình bên ngoài, biết không?” Nhân viên cảnh sát răn dạy anh, sau đó quay đầu cùng đồng nghiệp lên xe, chỉ chốc lát sau liền rời khỏi hiện trường.

Nhân viên cửa hàng cũng trở lại bên trong cửa hàng tiện lợi, hiện trường lại lần nữa khôi phục nguyên trạng như trước.

Khác biệt là, Kinh Diệc Trạch cảm thấy đầu mình dường như càng lúc càng đau.

“Tiểu thư, cô rốt cuộc muốn làm cái gì?” Anh xoa xoa huyệt thái dương hỏi cô.

Mà không ngờ cô lại lần nữa trầm mặc không nói.

Thật sự là ngay cả thánh nhân đều đã bị cô muốn làm điên mất!

Kinh Diệc Trạch dùng lực xoa huyệt thái dương, cảm giác đau đầu đang nhanh chóng mài mòn tính nhẫn nại của anh.

“ Xin cô buông tay.” Anh nói với cô, giọng điệu đã trở nên có chút không kiên nhẫn cùng lạnh lung cứng rắn.

Cô vẫn như cũ cũng không nhúc nhích.

Anh hít sâu một hơi áp chế cơn tức đang tăng, rõ ràng trực tiếp động thủ đem tay cô từ trong quần áo anh dứt ra, không nói hai lời đi thẳng đến chiếc xe bên đường.

Lúc này, cô cũng không có đuổi theo giữ chặt quần áo anh, nhưng sau khi anh ngồi trên xe, nổ máy động cơ, yên lặng dẫn theo hành lý đứng ở bên cạnh cửa xe, giống con chó nhỏ bị vứt bỏ, hai mắt hàm chứa nước mắt, đáng thương hề hề nhìn anh.

Thật sự là……

Kinh Diệc Trạch cực kỳ muốn mắng chửi những câu thô tục, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể mở cửa kính xe, nhận mệnh hướng cô hô một câu, “ đi lên.”

Cô nghe vậy, lập tức mở cửa xe, rất nhanh ngồi trên xe.

“Dây an toàn.” Anh nói.

Cô động tác nhanh chóng, lập tức vì chính mình kéo dây an toàn lên .

“Địa chỉ.”

Cô đột nhiên cứng đờ, cũng không nhúc nhích.

“Địa chỉ.” Anh lặp lại một lần nữa.

“ Tôi…… không thể về nhà.” cô rốt cục ách tiếng nói, thấp giọng nói.

“Vậy bây giờ cô muốn đi đâu?” Anh không muốn cùng cô dây dưa quá sâu, cho nên cũng không có hỏi cô vì sao không thể về nhà.

Cô trầm mặc một chút mới trả lời. “ Tôi không biết.”

Kinh Diệc Trạch lại muốn bốc hoả, anh thực không hiểu chính mình làm thế nào lại gặp phải một cái phiền toái như vậy.

Đầu của anh, thật là càng lúc càng đau……

Thật sự không có thời gian nháo cùng cô, Kinh Diệc Trạch chỉ đành trực tiếp đem cô mang về nhà, mà nữ sinh kia không biết là cô lớn mật hay là ngốc nghếch, nhưng lại cũng yên lặng mang theo hành lý cùng anh về nhà, thật sự là làm người ta không nói gì mà chống đỡ.

Hoàn hảo, nhà anh có gian phòng cho khách, mà anh cũng không phải một sắc lang.

Sau khi nói cho cô gian phòng cho khách ở đâu, anh liền trở về phòng rồi ngã xuống, vừa cảm giác ngủ thẳng một giấc thì đồng hồ báo thức lại vang lên.

10 giờ rưỡi, trừ thời gian đi trên đường, anh chỉ có thể sửa sang lại mình một chút, bao gồm tắm rửa, gội đầu, đánh răng, rửa mặt, chuẩn bị thật giống như đang cùng chiến đấu vậy.

Cũng bởi vậy, anh đã hoàn toàn quên đi trong phòng cho khách còn có người, giống như cơn gió xẹt qua phòng khách, lao ra đại môn, liền vội vàng đi tới địa điểm đã hẹn, bắt đầu một ngày bận rộn công tác.

Kinh Diệc Trạch hiện nay ba mươi tuổi, là một nhà thiết kế không gian nhà ở, nguyên bản cùng bạn bè chung tay mở một công ty thiết kế, nhưng nửa năm trước vì sự cố mà giải tán, tự mình mở một phòng làm việc cá nhân, gọi là “ Trạch thiết kế.”

Nửa năm nay, phòng làm việc thành viên thủy chung chỉ có một mình anh, nguyên nhân trừ bỏ phương tiện, tự do ngoại, chính yếu là vì khách hàng vẫn không nhiều, thu nhập không dư thừa, cho nên căn bản không dám tăng nhân viên.

Bất quá, gần nhất anh đang bắt đầu lo lắng chuyện tìm người.

Vừa mới bắt đầu, nói thực ra anh thật sự thực vất vả, một tháng không có đến một cái case, nhưng dần dần, với một ít chủ động cùng sự giới thiệu nhiệt tình của những khách hàng cũ, sinh ý đã dần dần tới cửa.

Hơn nữa danh tiếng của anh tương đối tốt, hiện tại phòng làm việc, một tháng ít nhất đã có ba cái case tới cửa, tìm thêm một hai nhân viên hẳn là không thành vấn đề.

Nhưng so với việc tìm thêm người, có một việc càng làm anh đau đầu hơn, đó là anh vẫn không tìm được người nào có thể hoàn toàn tín nhiệm về lĩnh vực công trình, mặc kệ là chiết trừ, nê chỉ, mộc chỉ hoặc thuỷ điện, đều có vấn đề này.

Ngày hôm qua chính là bởi vì mộc chỉ công trình sư phó đột nhiên bãi công, mới hại anh chỉ có thể dựa vào chính mình tự làm, kết quả đã làm đến nửa đêm ba giờ hơn mới có thể về nhà –

Kinh Diệc Trạch suy nghĩ mạnh một chút, cả người cương trực nhớ tới chuyện tối hôm qua — nữ sinh kia!

Anh nhanh chóng nhìn xuống đồng hồ đeo tay, đã là 9h15 phút tối.

Trời ạ! Anh làm sao có thể quên mất cô chứ?

Nữ sinh kia đã rời đi chưa? Hay là vẫn còn trong nhà anh?

Nếu còn ở nhà anh, cô hôm nay cả một ngày đều chưa ăn cái gì? Anh nhớ rõ trong nhà tủ lạnh hình như không có cái gì cả……

Cô sẽ không ngốc đến nỗi không thể tự mình ra ngoài mua đồ ăn chứ?

Đáng giận, anh làm sao có thể hoàn toàn quên cô như vậy đâu?

Kinh Diệc Trạch phiền chán dùng sức vò rối tóc mình, cũng không quản công việc còn chưa làm xong, anh nhanh chóng thu bản thiết kế trên bàn, tắt đèn trên bàn, cầm áo khoác và chìa khóa xe, bằng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà.

Mở cửa, đèn phòng khách sáng, một khối thi thể — không, là nữ sinh kia đang nằm ở trên sô pha, cũng không nhúc nhích.

Anh sợ tới mức lập tức xông lên phía trước, đưa tay lắc lắc cô.

“Này, Cô làm sao vậy? Uy!”

Trử Tự Tự mở mắt ra, hữu khí vô lực nhìn anh, sau đó suy yếu phun ra một câu, “Tôi thật đói bụng.”

Anh thiếu chút nữa mắng chửi người, nhưng lại cảm thấy chính mình cũng phải phụ trách mà miễn cưỡng nhịn xuống.

“Tôi mua ở cửa hàng tiện lợi, ăn đi.”Anh đem túi nilon đang để trên sàn đưa vội cho cô.

Hoàn hảo anh có dự kiến trước, trên đường về nhà rẽ trước vào cửa hàng tiện lợi mua để ngừa vạn nhất.

Trử Tự Tự hai mắt sáng ngời, lập tức từ trên sô pha đi lên, từ trong túi nhựa lấy ra một cái bánh, mở gói ra lập tức liền ăn như lang thôn hổ yết.

“Ăn chậm một chút. Không có người tranh với cô đâu.” rất sợ cô bị nghẹn, anh mở miệng nói.

Cô gật đầu, nhưng lại tiếp tục ăn như lang thôn hổ yết, một giây tiếp theo đột nhiên đấm vào ngực, giống như thực bị nghẹn, làm Kinh Diệc Trạch sợ tới mức nhanh chóng lấy một chai nước uống từ trong túi nhựa ra, mở ra đưa đến bên miệng cô.

Cô nắm chặt chai nước đưa đến bên miệng, ngửa đầu uống một hớp lớn, lại một ngụm sau, lúc này mới thở ra một tiếng như là rốt cục đã được cứu trợ, sau đó tiếp tục há to mồm ăn bánh, cho đến khi bánh đã ăn sạch mới thôi.

“Cô cả một ngày cũng chưa ăn cái gì sao?” Anh hỏi cô.

Cô gật đầu.

“Vì sao?”

Cô ai oán nhìn anh một cái nói: “ Nhà anh không có cái gì để ăn hết.”

“ Không có thì không thể tự mình ra bên ngoài mua đồ ăn sao?”Anh nhíu mày.

“Tôi không có chìa khóa, nếu đi ra ngoài, cửa không khoá, kẻ trộm chạy tới cạy cửa làm sao bây giờ?” Trử Tự Tự do dự nói. Tối hôm qua anh cứu mạng cùng cho cô tá túc chi ân là việc cô suốt đời khó quên, không nghĩ lấy oán trả ơn hại nhà anh bị trộm sạch.

“ Cô là ngu ngốc sao?” Kinh Diệc Trạch nhịn không được bật thốt lên mắng: “Đói chết cùng bị trộm — hơn nữa là nhà người khác bị trộm cũng không phải nhà cô bị trộm, cô tình nguyện lựa chọn đói chết sao?”

“Anh đã giúp tôi, tôi không nghĩ lấy oán trả ơn.” Cô ủy khuất nói.

“Đói chết ở nhà của tôi, làm cho nhà tôi trở thành hiện trường án mạng mới là lấy oán trả ơn.” Anh tức giận nói.

Trử Tự Tự cứng họng nhìn anh, ngẩn ngơ, lại trừng mắt nhìn sau, nhịn không được phốc xích một tiếng bật cười. Chính là tiếng cười này chỉ duy trì một giây liền thái độ tự giễu lẫn đau thương thay thế.

Hóa ra, nghe được chuyện buồn cười cô vẫn là có thể cười, còn chưa tới mức đau lòng muốn chết cười không nổi nha! Cô tự mình trào phúng nghĩ.

Cô gái có khuôn mặt trẻ như vậy, vì sao lại có vẻ đau thương như thế? Nhìn biểu tình trên mặt cô, Kinh Diệc Trạch thập phần khó hiểu.

“Vì sao không thể về nhà?” Anh mở miệng hỏi cô, nhớ tới chuyện cô nói tối hôm qua.

Trử Tự Tự cúi đầu, trầm mặc không nói.

“ Cô phải cho tôi một đáp án, tôi không muốn trở thành một tội phạmụ dỗ trẻ vị thành niên.” Anh ngồi vào một chiếc sô pha khác, nhìn không chuyển mắt nhìn cô.

“ Tôi không phải trẻ vị thành niên.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh nói.

Anh nhíu mày, thoạt nhìn cũng không tin tưởng. “Cô bao nhiêu tuổi?” Anh hỏi.

“Hai mươi ba.”

Kinh Diệc Trạch nhìn khuôn mặt không son phấn, ngũ quan thanh lệ, tóc cặp cao, thấy thế nào đều giống một nữ sinh trung học, nhất thời hoài nghi cô đang nói dối tuổi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh thật sự là không biết đoán tuổiphụ nữ, mỗi lần đoán toàn sai.

“Hai mươi ba tuổi mới bỏ nhà ra đi, cô không nghĩ là thời kỳ phản nghịch của mình tới quá muộn sao?” Anh hỏi cô.

“Anh không biết gì cả.”Cô mím môi, rũ mắt xuống thấp giọng nói.

“Tôi đương nhiên không biết, bởi vì chúng ta không quen biết.”Một lát sau, anh lại hỏi cô, “Tối hôm qua vì sao sẽ cô nói dối với cảnh sát bảo tôi là anh trai của cô?”

Trử Tự Tự kinh ngạc nhìn anh, trong lúc nhất thời căn bản không biết nên trả lời anh như thế nào, bởi vì cô cũng không biết, chính mình tối hôm qua vì sao đột nhiên nói như vậy.

“Cô đã làm chuyện gì phạm pháp, ở cục cảnh sát có lưu lại hồ sơ sao?” Anh nhìn hai mắt cô, đoán hỏi.

Trử Tự Tự mở to hai mắt, nhanh chóng lắc đầu. “Không có, tôi không có!”

“Vậy vì sao lại sợ cảnh sát?”

“ Tôi không có sợ cảnh sát.”

“Nhưng cô lại nói dối bọn họ .”

Cô nhíu mày.

“Tôi cũng không phải cố ý nói dối, tôi chỉ là……” Cô đột nhiên ngừng lại.

Chỉ là cái gì đây? Trử Tự Tự hỏi chính mình. Vì sao khi cảnh sát hỏi quan hệ của bọn hai người bọn họ, lúc đó cô lại bật thốt lên nói rằng anh là anh trai như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi? Cô mới lần đầu tiên gặp anh không phải sao?

Cô cố sức hồi tưởng lại tình huống ngày hôm đó, hình như là bởi vì khi đó anh đang định mặc kệ cô rời đi, mà cô không muốn cho anh đi, dưới tình thế cấp bách liền như vậy thốt ra ……

Nhưng, cô vì sao lại không muốn cho anh đi chứ? Bọn họ vốn không quen biết, cô làm sao lại nảy sinh ý muốn ỷ lại vào người đàn ông lần đầu tiên gặp mặt như vậy chứ?

Chẳng lẽ đơn giản là anh cứu cô từ tay ba gã du côn kia sao?

Thật sự nghĩ không ra tâm tư lúc đó của chính mình, nhưng là nhìn tới gói đồ ăn to bên người, lại nhìn tới người đàn ông vô tội liên quan kia đang ngồi ở bên sô pha toát ra hơi thở nam tính rõ rệt, cô cảm nhận được chính mình đang có chút hy vọng, mơ ước chút gì đó.

“ Có thể cho tôi ở lại đây được không?”Cô nhìn anh, liền như vậy thốt ra.

“Cái gì?” Kinh Diệc Trạch ngây người một chút.

“Xin anh cho tôi ở lại đây.” Cô sửa miệng thỉnh cầu.

Anh trừng mắt với cô,há hốc mồm. Trên đời này anh còn chưa có gặp qua chuyện gì thái quá như vậy. Loại sự tình này làm sao có thể phát sinh với anh? Cũng quá thể đi?

“Cô rốt cuộc có biết mình đang nói cái gì hay không?” Anh nhanh chóng nhìn chằm chằm nữ sinh thoạt nhìn đầu không giống có vấn đề trước mắt hỏi.

“Tôi biết.”

“ Cô biết mới có quỷ!” Anh không chút khách khí nói, thật sự cảm thấy rất thái quá. “ Cô và tôi không quen biết, thậm chí ngay cả đối phương họ gì cũng không biết, nhưng lại là cô nam quả nữ, cô thế nhưng muốn xin tôi cho cô ở lại? Rốt cuộc là cô đầu óc có vấn đề, hay là cô cho rằng tôi đầu óc có vấn đề, vị tiểu thư này?” Anh hỏi cô.

“Tôi họ Trử, Trử Tự Tự.”Cô nhanh chóng tự giới thiệu.

“Tôi không có hỏi tính danh cô.”

“Tôi sẽ trả anh tiền thuê nhà.” Cô lại rất nhanh nói.

“Đây căn bản không phải là vấn đề về tiền thuê nhà.” Kinh Diệc Trạch nhịn không được thở dài một hơi, “huống hồ nếu cô muốn thuê phòng, bên ngoài nơi nơi đều có phòng ở cho thuê.”

“Tôi chưa từng ở bên ngoài một mình.”Cô cúi đầu nói.

“Ngay cả như vậy, cô cũng không thể tùy tiện tìm một người đàn ông xa lạ đến làm bạn cùng phòng a! Đây là tự cô tạo điều kiện cho người ta chẳng lẽ cô không hiểu?” Anh giáo huấn cô.

“Tôi biết anh là người tốt.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng rỡ nhìn anh.

Kinh Diệc Trạch cứng họng, thiếu chút nữa đã nói không ra lời.

“Cô ngay cả tôi họ gì cũng không biết, dựa vào cái gì khẳng định như vậy?”Anh trừng mắt nhìn cô, cảm thấy nữ sinh này thật sự có điểm…… Không đúng, không phải có điểm, căn bản chính là đầu có vấn đề!

“ Anh ngày hôm qua đã dừng xe tới cứu tôi, đúng hay không? Tuy rằng không quen biết, nhưng anh lại vẫn thu lưu để tôi ở nhà anh một đêm. Hơn nữa, anh nhất định biết trong nhà không có đồ ăn, cho nên mới mua một đống này nọ trở về cho tôi ăn, đúng hay không? Tuy rằng anh mắng tôi ngu ngốc, nhưng tôi cũng không phải thật sự ngu ngốc, làm sao có thể không rõ ràng anh là người tốt hay người xấu?” Cô đưa ra chứng cứ rõ ràng, ngôn chi chuẩn xác, trên mặt lộ vẻ tín nhiệm anh.

Kinh Diệc Trạch có loại cảm giác bị đả bại, thật không hiểu cô là thông minh hay ngu xuẩn.

“Ngay cả như vậy, tôi cũng không thể để cô ở chung.”Anh lắc đầu nói.

“ Vì sao?” Cô nhanh chóng hỏi, toát ra một chút vẻ mặt không phục.

“Cô lai lịch không rõ, tôi làm sao mà biết cô liệu có âm mưu hoặc có người sai khiến hay không?” Anh nhìn cô, đổi phương thức cự tuyệt nói.

“ Tôi không phải người xấu.” Trử Tự Tự vội vàng nói.

“Việc này cô tự định đoạt sao? Huống hồ cho dù cô thật sự không có rắp tâm bất lương thì sao, tôi lại làm sao mà biết cô có phải đã chọc cái gì phiền toái, mới có thể rơi vào hoàn cảnh không nhà để về, lưu lạc đầu đường? Tôi không nghĩ tự tìm phiền toái.” Anh không cho là đúng lắc đầu.

“Tôi không có chọc gì phiền toái.”Cô vội vàng cam đoan với anh.

“Vậy vì sao không trở về nhà?” Trử Tự Tự cả người cứng đờ, cắn cắn môi cánh hoa mới cúi đầu nói: “Tôi…… Không thể trở về.”

“Vì sao?”

Cô mím môi lại trầm mặc không nói, cả người đột nhiên bao phủ ở một mảnh sầu bi bên trong. Nhìn bộ dáng của cô, Kinh Diệc Trạch không tự chủ được thở dài một hơi.

“ Cô không thể kỳ vọng tôi vô điều kiện thu lưu người lai lịch không rõ, lại cái gì cũng không hỏi đi?” Anh nói.

Cô lại trầm mặc trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.

“Nếu tôi nói cho anh, anh sẽ để tôi ở lại sao?”Cô do dự hỏi.

“Chỉ cần xác định không có người tố cáo tôi bắt cóc, dụ dỗ, hoặc là phá hoại, gây trở ngại gia đình người khác linh tinh, tôi sẽ suy nghĩ.” Anh mặt không đổi sắc trả lời, cho cô hy vọng, cũng không cho cô cam đoan.

Trử Tự Tự không thể kháng nghị ra tiếng, bởi vì cô cũng biết yêu cầu của mình thật là ép buộc, bình thường người khác cũng sẽ không lo lắng mà thu lưu một người lần đầu tiên gặp mặt lại lai lịch không rõ.

Nhưng trừ bỏ lại nơi này, cô thật sự không biết làm sao. Cô không có công việc, khi đi trên người cũng không mang bao nhiêu tiền, càng không có ai bên ngoài có kinh nghiệm tìm phòng ở, cô cái gì cũng không biết.

Cô thật sự thực vô dụng, nghĩ đến chính mình đã trưởng thành, kỳ thật căn bản chính là một đứa nhỏ không dựa vào người khác cái gì cũng không biết.

Khi ở nhà cô ỷ lại ba mẹ, khi rời nhà cũng một lòng thầm nghĩ ỷ lại người kia, không nghĩ tới như thế là làm khó người ta.

Hiện tại cô đã hiểu được chính mình ngây thơ bao nhiêu, hơn nữa vô dụng. Nhưng là hiểu được cũng không có nghĩa cô có thể ngay lập tức biến thành người khác, từ một người vô dùng biến thành một người khôn khéo có khả năng độc lập tự chủ mọi chuyện.

Cô vẫn là cần phải có người có thể tạm thời cho cô ỷ lại, cần thời gian quán triệt để quyết tâm thay đổi chính mình.

“Quyết tâm.” Hai chữ này, làm cho cô cố lấy dũng khí.

“Tôi có một bạn trai đã kết giao hơn hai năm.”Cô bỗng nhiên mở miệng nói với anh, “sau khitốt nghiệp, tôi một lòng thầm nghĩ gả cho hắn, cùng hắn sống cùng nhau. Hắn đưa cho tôi chìa khóa nhà hắn, đâu có nhất định sẽ cưới tôi, nhưng là ba mẹ tôi cũng không đồng ý tôi vừa tốt nghiệp đại học đã muốn kết hôn, nói ra thiệt nhiều lý do phản đối, tôi đều nghe không vào, giống như là người cố tình gây sự ngu ngốc giống nhau.”

Cô khinh xả khóe miệng, trên mặt lại lại lần nữa lộ ra vẻ mặt như trước kia, tự giễu lại đau thương.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Vẻ mặt bi thương của cô làm cho Kinh Diệc Trạch nhịn không được mở miệng hỏi.

“Đêm qua, tôi thừa dịp bọn họ ngủ say, cầm hành lý rời nhà trốn đi.” Cô thấp giọng tiếp tục nói, “Tôi coi thường sự quan tâm của ba mẹ, từ bỏ bọn họ, kết quả…… Kết quả là, tôi lại nhìn thấy cái tên đưa cho tôi chiếc chìa khoá kia, nói muốn cùng tôi kết hôn nhân thế nhưng lại cùng người phụ nữ khác lên giường.” Cô ngăn chặn không được tạm dừng một chút, trào phúng lại đau thương khinh xả môi dưới cánh hoa.

“ Mắt thấy sự việc đã bại lộ, hắn thậm chí còn vô sỉ cảm tạ cơ hội này nói với tôi, cho dù khi kết hôn hắn cũng không khả năng chỉ có một người đàn bà, hắn nhất định sẽ ở bên ngoài nuôi tình nhân, muốn tôi sớm một chút hiểu được.”

“Hắn như là đã hoàn toàn biến thành một người khác — không, có lẽ đây mới là bộ mặt thật của hắn, chính là tôi chưa từng nhìn rõ mà thôi, vậy mà tôi lại vẫn một lòng muốn gả cho hắn?! Tôi cảm thấy chính mình vừa ngu xuẩn lại thật đáng buồn, cư nhiên vì một tên khốn như vậy mà vứt bỏ cha mẹ, rời nhà trốn đi, tôi thật sự không mặt mũi trở về.” giọng nói khàn khàn, lệ quang trong suốt thấp giọng nói của cô.

“Cô tính cả đời cũng không trở về sao?” Kinh Diệc Trạch trầm mặc một chút, mở miệng hỏi cô. Cô phe phẩy đầu, ách tiếng nói: “Ít nhất không phải bây giờ. Tôi…… muốn thay đổi, muốn trở nên thành thục một chút, sau này có thể độc lập sẽ lại trở về.”

“ Cô sẽ không sợ cha mẹ lo lắng sao?”

“ Tôi…… sẽ viết thư cho họ, đúng giờ báo bình an cho bọn họ.”

“Ý tứ chính là cô đã quyết định, mặc kệ tôi có cho cô ở hay không, cô cũng không về nhà?” Kinh Diệc Trạch nhìn chằm chằm cô.

Không phải sẽ không, mà là cô căn bản là không mặt mũi trở về, cũng không ám trở về.

Không phải sợ bị mắng, mà là sợ có người an ủi hoặc đồng tình với cô, cô sẽ càng thêm xấu hổ, chưa gượng dậy nổi.

Trử Tự Tự không có trả lời anh, nhưng vẻ mặt kiên định đã thuyết minh cô sẽ không về nhà.

Kinh Diệc Trạch không tiếng động thở dài. Tuy rằng chết sống của cô cũng không phải trách nhiệm của anh, nhưng là một cô gái tuổi còn trẻ lại mang vết thương lòng như vậy , nếu không ai để ý tới cô, ai biết có thể đi đúng con đường hay không?

Như vậy thấy chết mà không cứu, anh thật đúng là là làm không được.

Xem ra, anh thật sự bị bắt buộc phải thêm bạn cùng phòng, ai ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Tử Quân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ami2007, babu4822, bouillard, lynathan121992, Ngô Thanh, sau, Sweetlemon, thuongchau và 169 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.