Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Lời chia tay ngày 1 tháng 4 - Dư Âm

 
Có bài mới 23.12.2011, 01:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 85353 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Lời chia tay ngày 1 tháng 4 - Dư Âm - Điểm: 11
Lời chia tay ngày 1 tháng 4


Tác giả: Dư Âm

Dịch: Deadiedum + Tiểu Đông

Nguồn: quietdecember.wordpress.com

1. Gặp nhau

Ngày 01 tháng  04

Bên hồ cá trong trường đại học

“Anh muốn chia tay với em.”

“Tại sao?” Tôi thảng thốt hỏi một câu ngớ ngẩn.

“Không phải đã nói là có một nữ sinh đang theo đuổi anh sao? Anh thấy cô ấy tuyệt lắm!”

“Anh … cứ có người theo đuổi anh là anh đã thấy tuyệt sao?” Tôi đã giận đến mức hồ đồ, quên mất rằng mình cũng từng là một trong số đám nữ sinh chạy theo anh.

“Anh sắp tốt nghiệp rồi, sẽ không hẹn hò với cô ấy nữa. Em yên tâm, có điều nếu như em thấy anh và cô ấy đi với nhau thì cũng không nên hiểu nhầm, bọn anh chỉ là bạn.” Anh nói vu vơ như chẳng có chuyện gì.

Tôi rất thấp, chỉ cao có 1m58, đứng trước mặt một người cao 1m82 như anh chỉ còn nước cố mà ngẩng cổ nhìn.

Tôi nhìn chăm chăm khuôn mặt anh, cảm thấy thật nhục nhã, rất muốn tát một cái lên khuôn mặt tuấn tú ấy. Thật kì cục là khi ấy tôi lại nghĩ, anh ta giỏi thể thao như thế, phản ứng nhất định sẽ nhanh hơn tôi. Còn nữa, anh cao như thế, nói không chừng tôi đánh còn chẳng tới, thế chẳng phải rất mất mặt sao?

Nghĩ như vậy, tôi giận dữ bỏ đi!

Sau này tôi còn day dứt mãi vì đã không tát cho anh ta một phát!

Càng bực mình hơn nữa là anh ta thực sự đã cặp kè với một cô nàng xinh đẹp đến mức khiến tôi tự thẹn không bằng. Chưa từng thấy hai người họ nắm tay, nhưng thế cũng đủ khiến tôi đau lòng đến mức khó mà chịu được.

Học kì mà anh tốt nghiệp ra trường – một kẻ chưa từng nhận được học bổng như tôi không ngờ đã giành được học bổng hạng nhất.

Có đánh chết tôi cũng không tin rằng mình sẽ gặp lại anh – bạn trai cũ của tôi – trong một quán café ngoài trời trên đỉnh núi, kẻ mà mỗi khi tôi nghĩ đến lại vừa hận vừa yêu đến nghiến răng kèn kẹt.

Mặc dù đã bốn năm không gặp nhau, nhưng khi hai ánh mắt chạm phải nhau, chúng tôi vẫn nhận ra đối phương ngay tức khắc. May mà không chỉ có mình tôi sững người, phản ứng của anh cũng chẳng khá khẩm hơn tôi là mấy.

Tôi tỉnh táo lại, cố nặn ra nụ cười mà tôi tự cho là hoạt bát đáng yêu. Chỉ số IQ của tôi không cao, có điều cũng không ngu đến mức không học nổi một chút trò ngụy trang giả tạo.

“Trùng hợp vậy?!” Tôi kéo chiếc ghế cạnh anh ngồi phịch xuống – ngắm nhìn khuôn mặt vẫn anh tuấn rạng rỡ như ngày nào, cả đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh ánh cười kia nữa. Trái tim tôi dường như tạm thời đình công.

Anh nghiêng đầu nhìn sang tôi với vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, kì lạ là trong vẻ kinh hỉ kia lại lẫn chút đau thương. Khóe mắt anh hơi nhếch lên, nhẹ giọng nói: “Thật là trùng hợp!”

Phản ứng của anh sao cứ kì kì thế nào ấy, tôi tự hỏi lòng mình. Tại sao tôi vẫn còn để ý đến phản ứng của anh về tôi đến vậy, ngày trước bị đá còn e chưa đủ mất mặt hay sao? Tự nhiên tôi thấy mình thật không biết tự trọng.

“Vẫn ổn chứ?” Giọng nói dịu dàng y hệt như hồi chia tay tôi, thế nhưng nụ cười của anh có thể khiến tôi chết chìm trong đó.

“Rất ổn!” Tôi đáp nhanh, hối hận vì hôm nay đã không mặc bộ đồ yêu thích nhất của mình, đã thế lại còn để đầu tóc bù xù ra khỏi cửa! Trước mặt người như anh, tôi mãi mãi chỉ là vịt con xấu xí.

Nụ cười đáng chết, chính cái nụ cười đó đã lừa gạt trái tim tôi, tôi thầm mắng bản thân mình.

“Em vẫn đáng yêu như ngày nào. Bạn trai đối xử với em có tốt không?” Anh mỉm cười nhìn tôi.

Lời anh nói khiến tôi giật nảy mình, bạn trai ư? Chả lẽ lại nói với anh rằng tôi chỉ yêu một mình anh? Thật mất mặt, đầu óc tôi cố gắng nghĩ ngợi.

“Ừm, anh ấy chiều em như công chúa ấy.” Lần đầu tiên tôi phát hiện ra rằng mình có thể nói dối gọn ghẽ đến vậy.

“Thế thì tốt! Thấy em hạnh phúc là anh yên tâm rồi. Ngày trước là anh có lỗi với em.” Giọng nói thản nhiên đem theo một chút u sầu mất mát, anh cúi mắt nhìn xuống.

Tôi bỗng dưng thấy thật ngượng ngập, đã bao lần tôi mơ tưởng về cảnh gặp lại anh, cầu nguyện rằng anh ta sẽ hối hận vô cùng vì đã bỏ tôi … thế nhưng bây giờ hình như có chút gì không được đúng cho lắm.

Vì bối rối mà tôi cứ nhấp nhổm không yên, dù gì tôi cũng là một đứa thật thà, bịa đặt ra câu chuyện tày đình như thế khiến tôi luống cuống, sợ anh hỏi tiếp mà không thể đáp cho tròn. Tôi vươn vai một cái để giấu đi nội tâm thấp thỏm. Tôi không cẩn thận đá phải chân anh, le lưỡi liếc nhìn anh một cái – không ngờ anh lại chẳng có phản ứng gì!

“Còn chơi bóng rổ không?” Tôi rất sợ khung cảnh im lìm này.

“Bóng rổ ư?” Vẻ mặt anh có phần kỳ lạ, “Sau khi tốt nghiệp thì không chơi nữa, ha”

“Gì cơ? Ngay cả bóng rổ anh cũng từ bỏ sao?!” Tôi nhảy bật lên, giọng nói cao ngất. “Hồi đại học, bóng rổ đã đem lại cho anh biết bao niềm vui, biết bao bè bạn, bao nhiêu vinh dự … Thế mà tốt nghiệp xong, bóng rổ lại không còn chút xíu vị trí nào trong cuộc sống của anh ư?”

Thật khó hình dung nỗi mất mát và giận dữ trong lòng tôi. Chúng tôi quen nhau nhờ bóng rổ, bởi vì anh mà tôi đã từ một kẻ mù bóng rổ biến thành một fan cuồng nhiệt. Tôi không nhớ chúng tôi đã trải qua bao nhiêu quãng thời gian vui vẻ trên sân bóng, cũng không biết bóng rổ đã cho tôi biết bao nhiêu hồi ức và mộng tưởng! Thế mà giờ đây … Tôi cười bất lực, rốt cuộc chúng tôi cũng chẳng có duyên, ngay sau khi chia tay, tất cả mọi thứ có liên quan đều biến mất.

Tôi chậm rãi ngồi xuống ghế, sớm đã quên bẵng đi rằng phải làm ra vẻ thoải mái dễ thương.

“Phiên Nhiên! Anh xin lỗi!”

“Anh nói xin lỗi gì chứ?” Tôi bắt đầu giận hờn: “Anh có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, liên quan gì tới em.”

“Em giận rồi!” Anh nói với giọng chắc chắn.

“Anh bớt giả vờ rộng lượng đi, năm xưa là ai đã đá tôi đi chỉ với một câu nói. Anh tưởng rằng mình đẹp trai thì con gái trên toàn thế giới này đều thích anh hết sao?” Tôi bắt đầu nói không kiêng nể. Thật kì lạ là ngần ấy năm rồi tôi mới mở miệng mắng mỏ tên bội bạc này, ngày xưa giả vờ thành thật đáng thương thật không cần thiết.

“Em vẫn còn oán giận anh sao?! Phiên Nhiên, anh phải làm gì thì em mới có thể nhẹ lòng đây.” Anh chống tay lên bàn, tôi cứ tưởng anh định đứng lên, thế là tôi liền bật dậy.

“Anh đừng có đạo đức giả nữa, ai không nhẹ lòng?” Tôi phát hiện ra mình đã “lạy ông tôi ở bụi này”, thấy hơi xấu hổ, cũng hơi chua xót. Tâm trạng của tôi vẫn bị anh chi phối, bốn năm rồi, gặp lại anh mà tôi vẫn còn không tự kìm chế được.

“Em đi đây, chúng ta mỗi người có con đường riêng.” Tôi quyết định dùng chính sách con đà điểu (đà điểu khi gặp nguy hiểm thì giấu đầu vào trong cát, cho rằng sẽ bình yên vô sự), nói không lại, chẳng lẽ trốn không xong?

“Phiên Nhiên!” Giọng nói đầy lo lắng của anh vang lên từ phía sau. “Năm giờ rồi, bây giờ xuống núi không an toàn, để anh bảo lái xe đưa em về.”

“Đồ thái tử gia! Hừ” Tôi rít lên từng tiếng qua kẽ răng “Tôi không có phúc phúc hưởng thụ.” Đeo ba lô lên, tôi cắm đầu chạy ra con đường xuống núi.

Gió núi mát lạnh thổi tung bay mái tóc ngắn của tôi, cũng thổi khô đi giọt lệ. Anh ấy không đuổi theo, gặp gỡ thế này, tôi đã định sẵn là thất bại.

“Két –” Sau lưng tôi vang lên tiếng thắng xe ô tô, tôi tránh sang một bên định nhường đường cho xe của kẻ lắm tiền, không ngờ đợi mãi mà chiếc xe phía sau vẫn không có vẻ gì là định vượt lên cả.

“Cô Lâm, đợi một lát.” Một người đàn ông dáng vóc trung bình đuổi lên. “Cậu chủ nhà tôi bảo tôi chở cô về.”

“Cậu chủ nhà ông? Liên quan gì đến tôi?” Tôi tiếp tục đi, nói thật nếu tôi thực sự đi đường núi, tuy không đến nỗi vắng vẻ lắm nhưng cũng vẫn hơi lo. Thế nhưng làm người cũng cần một chút khí phách, tôi thử thuyết phục bản thân mình.

“Cô Lâm, đừng làm khó tôi được không? Cô xem, trời sắp tối rồi, cô lên xe đi, tôi chở cô về trước rồi còn quay lại đón cậu chủ nữa.”

“Cái gì?” Thì ra tên đó không ở trên xe? Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Cô Lâm?” Người đàn ông trung niên thử kéo tôi khỏi trạng thái thất thần.

“Tôi – Được rồi!” Tôi quay đầu mở cửa xe chui vào.

Trong chiếc xe rộng rãi, tôi có thể cảm giác được người tài xế đang không ngừng đánh giá tôi với ánh mắt tò mò. Tôi giả vờ tỏ ra không thèm để ý quay đầu nhìn cửa sổ, suốt dọc đường chúng tôi chỉ nói với nhau mấy lời đại loại như đi đường nào đến nhà tôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: gaubisu, ngoung1412, valsk, Đoàn Chibh
     
Có bài mới 23.12.2011, 01:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 85353 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lời chia tay ngày 1 tháng 4 - Dư Âm - Điểm: 11
2. Lại gặp nhau

Vừa về đến nhà tôi liền xộc ngay vào căn phòng nhỏ của mình, nằm vật lên giường.

“Cục cưng!?” Mẹ già mở cửa bước vào. “Không khỏe à con?”

“Không có. Hơi mệt thôi ạ, con nằm một lát.” Tôi trở mình quay lưng về phía mẹ, hơi muốn khóc.

“Ăn cơm thôi con quỷ lười, mẹ có chuyện quan trọng muốn bàn với con.”Mẹ già chỉ hơi có tí chuyện là đã sồn sồn lên rồi.

“Mẹ thì có chuyện gì được chứ.” Tôi uể oải bò dậy đến bên mép giường đợi mẹ tuyên bố chuyện quốc gia đại sự.

“Cục cưng, hôm nay mẹ mới phát hiện ra con cũng đã hai sáu tuổi rồi?” Mẹ tôi nói với vẻ kinh ngạc.

“Rốt cuộc mẹ có phải mẹ con không thế?” Tôi nghi ngờ nhìn mẹ tôi, mẹ chưa đến năm mươi tuổi, nhan sắc vẫn rất đẹp, nhưng nguyên nhân chủ yếu lại không phải là do chăm sóc da dẻ đẹp mà là do … dại. Ly hôn, một thân một mình nuôi con gái khôn lớn thành người. Chuyện như vậy mà bà vẫn có thể luôn vui tươi thoải mái mà sống được.

“Mấu chốt không nằm ở mẹ mà là con, con chưa từng có bạn trai! Đây mới là vấn đề.” Mẹ tôi nói với vẻ nghiêm túc chưa từng có. “Tuy con cũng không xinh đẹp gì cho lắm, nhưng – tìm đứa nào đó mà ‘tập luyện’ chắc cũng không khó chứ?”

Nghe mẹ tôi nói mà tôi suýt nữa thổ huyết.

Tôi xì xụp húp nước canh, làm sao mà nói cho mẹ tôi rằng tôi đã từng ‘tập luyện’ rồi? Chả lẽ nói anh chàng đẹp trai mà đứa con gái “kém nhan sắc” này của mẹ khổ sở theo đuổi mãi cuối cùng lại bị một cơn gió nhẹ thổi bay mất tiêu, đau khổ suốt bốn năm trời, hôm nay trên núi lại bị người ta ra vẻ bề trên hỏi han quan tâm một trận sao?

Mẹ thấy tôi không có phản ứng gì thì tưởng tôi chột dạ, liền nở nụ cười quan hoài nói: “Cục cưng, để giải quyết vấn đề này mẹ định phát tán tin tức ‘kén rể’, giúp con một tay.”

“Khụ .. khụ … khụ ….” Tôi sặc nước canh, “Mẹ, mẹ định đem bán con à?”

“Nhưng mà thực sự là bán con cũng không ai mua cơ, con nhìn con xem, không giỏi việc nhà, lại chẳng xinh đẹp, tính tình thì xấu, hơi không vui là bỏ việc chạy như điên khắp nơi, con gái như thế này chắc chẳng có ai dám lấy.”

“Đây gọi là cá tính đấy mẹ có hiểu không? Được rồi, con nghĩ đã, để tự con giải quyết, mẹ không phải lo.” Tôi đầu hàng.

Đầu óc tôi lại hiện lên cái hình dáng đẹp trai đó, trước mặt anh, tôi có thể bịa ra một tên bạn trai trên trời thì có dưới đất thì không, nhưng trước mặt mẹ tôi, người đã từng yêu thì tôi không nói được.

Tôi đúng như những gì mẹ nói, làm việc mà thấy không vui, tôi bỏ, lang thang trên phố như khẻ vô công rồi nghề.

“Tránh … tránh nào.” Tôi tránh sang một bên, một cậu chàng cưỡi xe đua vụt qua bên cạnh, trái tim tôi đập điên cuồng, tôi cứ tưởng là anh ấy.

Ngày trước anh thường cưỡi xe đua lượn khắp sân trường, tôi ngồi phía sau hát bài “Mật ngọt” một cách rất nhà quê, giả vờ giả vịt như đang tận hưởng sự lãng mạn và ánh mắt đố kị của nhưng cô nữ sinh trong trường – mặc dù những ánh mắt ấy còn khiến tôi thấy tự ti nhiều hơn.

“Người ta bây giờ chỉ đi xe đắt tiền rồi.” Tự đáy lòng tôi cười lạnh lẽo.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi thực sự quá xa, ngày xưa là do tôi nhất thời hứng chí dùng chút thủ đoạn theo đuổi anh ấy, cứ ngỡ đã tự lương sức mình, chỉ cần được sở hữu một lần là đủ, ai mà ngờ một lần sở hữu lại khiến tôi đau khổ đến thế.

“Ring….” Chuông điện thoại của tôi vang lên, là điện thoại mẹ già gọi đến sách nhiễu.

“Cục cưng! Đừng quên đi lấy thuốc cho bà Trần nha, bà ấy hết thuốc rồi.”

“Vâng, con biết rồi.” Tôi cúp máy. May mà có mẹ nhắc, tôi mà đi lang thang thế nào cũng quên bẵng mất chuyện này.

Cầm lấy thuốc, tôi tiếp tục lượn lờ trong bệnh viện. Kiểu gì cũng là lang thang, ở đâu mà chẳng như nhau.

Nhưng chỉ mấy phút sau, tôi đã biết đi dạo ở đây không giống chỗ khác rồi.

Tôi lại gặp mặt tên oan gia của tôi. Tôi hối hận vì sao mình lại không đi mua sổ số. Bốn năm liền không gặp, thế mà vừa gặp nhau đã gặp liên tục mấy ngày.

Tôi ngạc nhiên vì không ngờ anh lại ngồi xe lăn, người tài xế hôm trước đưa tôi về nhà đẩy xe.

Ánh mắt tôi rơi xuống chân anh, chân phải bó nẹp, gãy xương sao? Tôi nghĩ thầm.

“Trùng hợp quá nhỉ?” Tôi nhận ra hai ngày nay tôi nói câu này có phần hơi nhiều, thế nhưng khi tôi nhìn vào mắt anh, tôi cảm thấy anh rất không muốn gặp tôi, trái tim tôi đau nhói.

“Tạm biệt!” Tôi cúi đầu muốn bỏ đi.

“Em ốm sao?” Giọng nói đầy quan tâm, có điều tôi bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán của mình rồi, có lẽ anh ta chỉ vì không muốn tôi quá tổn thương mà cố ý nói như vậy.

“Anh hỏi em có phải bị ốm không?” Anh đẩy xe lăn đến bên tôi, níu lấy tay không cho tôi đi mất.

“Không có, đi lấy thuốc hộ người khác thôi.” Tôi làm mặt lạnh vùng tay ra.

“Ồ …” Anh thả lỏng người tựa vào lưng vịn của xe lăn. “Anh nhớ là em rất ít khi bị ốm.”

“Sao mà thái tử gia lười vận động suốt ngày đi xe đắt tiền lại bị ngã gãy xương thế này?” Tôi quay người nhìn cái chân bó nẹp của anh, cố hết sức nói lời châm chọc mặc kệ bản thân mình đau lòng muốn chết. Không biết tại sao dưới ánh mặt trời, cái chân bó nẹp của anh lại gày gò đơn bạc lạ thường, cho tôi cảm giác yếu ớt đến mức trái tim tôi se lại.

“Em vẫn cứ độc miệng như xưa!” Anh thấy tôi nhìn chăm chăm vào chân mình, nở nụ cười trêu chọc.

Bác lái xe biết điều lánh đi chỗ khác, chỉ còn lại hai chúng tôi đứng ở bên đường.

“Không độc bằng anh, sáng anh chưa súc miệng hả?” Tôi tìm lại được một chút xíu cái cảm giác đấu khẩu ngày xưa cùng anh, thứ cảm giác này mở toang một lỗ nhỏ trong đống kí ức đẹp đẽ mà tôi đã chôn sâu giấu kín……. Lúc ấy chúng tôi đấu láo, cười đùa, đuổi bắt, những năm tháng thanh xuân phơi phới …..

Kí ức khiến cho tình yêu tôi dành cho anh chiến thắng nỗi hận thù.

“Có còn đau không?” Tôi ngồi xuống đưa tay chạm vào đùi anh.

Vừa giơ tay, một bàn tay sạch sẽ thon dài đã nắm lấy tay tôi.

“Đừng chạm vào, đau đấy.” Tôi kì quái nhìn anh, vẻ mặt anh nửa đùa nửa thật, ngoài mặt cười mà chẳng phải thực cười.

“Đau ư? Ngày trước anh bị thương chẳng phải vẫn để cho em thổi hay sao!” Tôi lườm anh. “Thật ra là đã có người đẹp khác vỗ về rồi hả?”

“Em càng ngày càng thông minh đấy.” Anh lật bàn tay tôi lại, gõ gõ lên lòng bàn tay tôi đến phát ngứa.

Tôi rụt tay như bị giật điện. “Thế thì anh đi mà tìm người đẹp của anh đi. Em về đây.”

“Về với bạn trai hả?”

“Thế anh tưởng là gì? Hứ!” Tôi hơi tức. Nhìn mặt anh, cái khuôn mặt tuấn mĩ khiến tôi say mê đến mất hết tự tôn kia. Tôi nhớ đến cái tát mà tôi cứ day dứt mãi vì đã không dám thực hiện.

Tôi cực hiếm khi có thể nhìn anh từ trên cao thế này. Mái tóc ngắn của anh dưới ánh mặt trời tỏa sáng bừng lên từng sợi. Đôi mắt anh đem theo ý cười như có như không. Tôi hoa mắt, hình như tôi trông thấy một nỗi ưu thương buồn bã.

Tôi đã bị mắt mình bán đứng rồi. Tôi vẫn không đấu tiếp được, quay người bỏ đi. Đáng lẽ phải nói là tôi đang chạy trốn.

Tôi có thể cảm nhận được anh vẫn luôn ở phía sau nhìn tôi đi khỏi ….

Tôi hít sâu một hơi cố thở chút không khí trong lành làm nguôi đi con tim đầy vết thương và mệt mỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: LDT1307, ngoung1412
     
Có bài mới 23.12.2011, 01:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 85353 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lời chia tay ngày 1 tháng 4 - Dư Âm - Điểm: 11
3. Cảnh tượng đáng sợ

Tôi đứng trên ban công ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Một tia sáng quét qua chân trời để lại một đường cong hoàn mĩ rồi nhạt dần cho đến khi mất hẳn ….

“Sao băng!” Tôi sững sờ nhớ đến chuyện trước kia có một con bé ngốc nửa đêm chạy đến sân vận động dưới cái lạnh âm mười độ C chỉ để cầu nguyện một trăm lần cùng một điều ước dưới cơn mưa sao băng lấp lánh như pháo hoa ấy – Hãy khiến anh ấy yêu tôi!

Tôi bây giờ sẽ không cầu nguyện điều ước không thực tế ấy nữa — những thứ không thuộc về mình thế nào cũng có ngày bị ông trời lấy lại, để lại đứa trẻ tham lam một mình nếm trải nỗi thống khổ mất mát.

Đứa trẻ tham lam sắp phải đi xa rồi, tôi hét to lên với ánh đèn le lói phía xa: “Aaaaaaaaaa … đi chết đi, Bạch Vũ Khải …..”

“Đồ điên! Đứa trên lầu kia!” Phía dưới vang lên một giọng nam thô tráng.

“Ha ha!” Tôi cười thích chí, về phòng mở máy tính xem xem mình nên đi đâu để trốn vận rủi bây giờ, tiến hành kế hoạch “tái tẩy não” của tôi.

Mẹ già nhìn tôi bận rộn gói ghém đồ “Lại đi phát rồ chỗ nào đây?” Lời nói tràn đầy bất mãn.

“Phía tây, thành phố nào cũng được.” Tôi đáp không ngẩng đầu.

“Đưa đây.” Mẹ già chìa tay ra trước mặt tôi. “2000.”

Tôi mở ngăn kéo lấy ra một xấp tiền đặt vào tay mẹ già. Mỗi lần tôi định đi mẹ già đều đòi tôi tiền sinh hoạt, thực ra mục đích chính là không cho tôi có quá nhiều tiền để mà sớm mò về.

“Con … sao mà vẫn còn nhiều thế! Con giấu nhiều tiền riêng như vậy mà không chịu nói cho mẹ! Thái độ gì vậy!” Mẹ già thấy tôi vẫn còn để lại ít nhất là gấp đôi số tiền đã giao ra thì hối hận cực kì. “Đưa tiếp đây!” Mẹ già thật càng ngày càng không biết xấu hổ.

Tôi hôn lên má mẹ một cái, “Thế này được chưa? Chưa đủ thì con đưa nữa!” Tôi cười gian nhìn mẹ.

“Chưa đủ, ha ha.” Mẹ hôn lên má tôi, “Cẩn thận chút, chớ có quên mất mẹ già đấy nhé. Tốt nhất là đi một về hai.”

“Mẹ!” Tôi ôm chặt người mẹ thân yêu nhất của mình, trong thế giới của tôi hạnh phúc lớn nhất chính là được làm con của mẹ, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định nói điều này cho mẹ biết.

Tôi vừa đi là đi liền bốn tháng, lúc quay về thì trời đã sang thu.

Tôi phơi nắng đến sạm da, đầu tóc vẫn ngắn ngủn. Kể từ sau khi chia tay anh tôi luôn để tóc ngắn, bởi tôi thấy rằng sẽ không còn ai thưởng thức mái tóc dài của tôi nữa.

Sau đó tôi lại xin vào một công ty tư nhân làm một nhân viên chăm chỉ.

Tôi dụi dụi đôi mắt cay nhèm, duỗi người một cái thoải mái trến ghế, cầm cốc đi đến phòng nghỉ ngơi rót nước, ngây người ra bên cửa sổ phòng nghỉ cả mười phút đồng hồ sau đó mới chậm rãi về phòng làm việc.

Tôi cầm một đầu gói trà nhấc lên nhấc xuống cho đến khi nước trà đặc quánh tan ra đỏ hồng cả ly trà. Tôi nhấp môi cúi đầu định vừa đi vừa uống, chợt nhác trông thấy một bóng hình quen thuộc – anh ngồi trên xe lăn tiến vào thang máy rồi biến mất.

“Á!” Tôi kêu lên vì bị nước trà nóng làm bỏng môi.

Tôi thẫn thờ bước vào phòng làm việc, trong phòng đang xầm xì không ngớt, một đám phụ nữ đang buôn dưa lê chủ đề gì đó mà “chàng đẹp trai”.

“Không ngờ tổng giám đốc lại đến phòng chúng ta thị sát ….” Tôi không nhớ tên cái cô nàng có giọng the thé này.

“Đáng tiếc … Người đẹp trai như vậy mà lại bị liệt. Xem ra ông trời cũng thật công bằng.” Một giọng nam cất lên với vẻ mừng vui trên nỗi đau của kẻ khác. Tôi nhìn khuôn mặt thiếu cân đối trầm trọng của hắn khẽ nhếch miệng rồi tiếp tục dỏng tai nghe mấy chuyện buôn dưa.

“Nghe nói cậu ta vừa tốt nghiệp xong liền bị bệnh, sau đó thì liệt luôn, thực ra cũng khổ.”

“Thật không? Bệnh gì thế?”

“Làm sao tôi biết được? Có điều nhà họ Bạch chỉ có mỗi một đứa con trai duy nhất này, lại còn tàn tật, xem ra có tiền chưa chắc đã có tất cả.”

……………..

Nhà họ Bạch ư? Tôi sững sờ đứng trước bàn làm việc, Bạch Vũ Khải! Thân mình tôi lảo đảo, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Đã xảy ra chuyện gì! Chân anh ấy ….

Tôi xông ra khỏi phòng làm việc.

Tôi chạy như bay lên cầu thang, cắm cúi mải miết chạy trên hành lang hun hút.

Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, chạy – cái thứ động tác tốc độ cao này chỉ là để có thể nhanh chóng chứng thực một sự thật kinh hoàng.

Khi nhìn thấy tấm biển kim loại ghi chữ phòng tổng giám đốc phát ra ánh sáng lạnh lẽo, tay tôi đẩy cửa ra mà không suy nghĩ.

Tôi nghĩ rằng cả đời tôi cũng không thể nào quên nổi cảnh tượng này ….

Chiếc xe lăn lạnh lẽo chổng chơ trên mặt đất, cái bánh xe hướng lên trên chậm rãi xoay tròn ……

Người con trai từng mạnh mẽ đến mức đủ nhấc bổng tôi lên xoay tròn,  người thủ lĩnh có thể dễ dàng vượt qua địch thủ bất kể lúc nào, mỉm cười tung trái bóng tròn xoe vào rổ – đang nằm trên đất, gắng sức di chuyển đôi chân của mình …

Tất cả có lẽ chỉ trong một giây, thế nhưng giây phút tôi trông thấy anh và anh nhìn thấy tôi, tôi cảm thấy thời gian như ngừng lại. Thế giới xung quanh cũng ngừng lại ….

Sau khi trải qua một giây tê liệt đó, tôi đờ đẫn đóng cửa lại rồi từ từ ngồi phịch xuống nền. Tôi hi vọng khi tôi đóng cửa lại, tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là ảo ảnh.

Tôi vớ lấy cổ áo thở hổn hển như lên cơn hen suyễn, toàn thân tê cứng như ngâm trong nước lạnh.

Khi tôi mở cửa ra lần nữa, tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ khi nãy có phải là ảo ảnh hay không – sau cái bàn làm việc lớn, anh thoải mái ngồi tựa trên ghế da mỉm cười nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập ý cười lấp lánh.

“Làm em phải sợ rồi!” Anh nói thật thản nhiên, thật nhẹ nhàng, như là chuyện của người khác vậy.

“Hơi hơi.” Tôi nhíu mày nhìn anh, phát hiện ra càng ngày anh càng trở nên xa lạ. Người con trai rạng rỡ như ánh mặt trời, tràn đầy khí thế và kiêu hãnh, chàng thái tử gia bỡn cợt với đời của ngày xưa và …… con người vô lực không chỗ tựa nương vừa nãy.

“Có phải thấy may vì anh đã bỏ em không?”

“Không!” Lời anh nói làm bay sạch những xót thương trong mắt tôi, chỉ để lại vẻ mặt cứng đờ thờ thẫn.

“Chạy đi phát điên chỗ nào mà phơi nắng đen sạm thế này.”

“Chỗ có nhiều tia tử ngoại.” Tôi không hỏi nổi một câu về chuyện chân anh. Tôi cứng ngắc đứng đó không động đậy, chỉ sợ một khi di động tôi sẽ không kìm nổi mà nhào vào lòng anh òa khóc.

“Ha, nhất định là tiêu sạch tiền trong túi rồi mới chịu mò về đúng không.”

“Em nghèo lắm.” Tôi phát hiện ra anh thực quá hiểu tôi, nhưng khiến tôi cực độ giận dữ chính là tôi càng ngày càng không hiểu nổi anh – từ sau khi anh nói chia tay tôi đã cảm thấy mình không hiểu anh rồi.

“Nghèo mà còn không mau lui xuống làm việc kiếm tiền cho chuyến sau hả?” Anh nheo mắt, đôi môi mềm mại nhếch lên thành một đường cong nhè nhẹ.

Ngay khi định bước ra ngoài, tôi quay phắt lại, “Người anh yêu có rời bỏ anh vì chân anh không?”

“Anh sẽ rời khỏi cô ấy.”

Đây là câu trả lời mà tôi không thể nào ngờ được. Tôi thấy thân thể mình bắt đầu run rẩy. “Xem ra anh thật sự yêu cô ấy!” Thế nhưng anh không yêu tôi. Anh vì cô ấy mà có thể bỏ rơi tôi, cũng có thể bỏ mặc cả bản thân mình.

“Cũng được đấy chứ. Xem ra anh cũng không phải hạng vô tình vô nghĩa!” Tôi cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng châm chọc hòng giải vây cho con tim đang đau nhói của mình.

“Em đi đây.” Tôi khép cửa lại.

Tôi còn chưa làm rõ chuyện, nhưng có một điều tôi đã hiểu – anh không yêu tôi.

Bề ngoài tôi giả vờ như đang làm việc, trên thực tế tôi cứ một mực ngẩn ngơ, đầu óc hiện đi hiện lại tình cảnh anh trên nền đất không ai trợ giúp.

Người quanh tôi không biết đã đi hết tự lúc nào. Sắc trời đã ngả muộn, cuối cùng là một màu đêm tối.

Anh lặng lẽ đẩy xe lăn đến bên tôi, “Sao còn chưa về nhà ăn cơm?” giọng nói anh trầm thấp.

Tôi giật nảy mình, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, phát hiện ra nước mắt đã lăn dài trên má.

Trên đùi anh phủ một tấm dạ mỏng, tôi không kìm nổi đưa tay ra khẽ đặt bên trên.

“Nói cho em đây không phải sự thật đi!” Tôi nghẹn ngào.

“Là thật, Phiên Nhiên ạ.” Vẻ mặt anh rất bình tĩnh.

“Em không muốn!” Tôi bắt đầu òa lên nức nở.

“Nào, sao vẫn vừa ngốc vừa xấu thế này!” Ngón tay anh vỗ về lên má tôi, thu những giọt lệ trên mặt tôi vào lòng bàn tay. “Ốc xào.”

Anh cười khẽ, giống hệt như ngày trước, mỗi khi tôi khóc lại nói: “Ốc xào.”

Chúng tôi như quay trở lại nơi thuần khiết thuở nào, dưới quán cóc giản đơn, ngồi bên bàn nhỏ kì cạch khều từng miếng ốc xào thơm cay nghi ngút.

Quá nhiều chuyện mà tôi không sao tiêu hóa cho hết được hình như đều hóa thành giản đơn trong tiếng lạch cạch ấy.

Thế nhưng khi tôi nhìn anh thành thạo đẩy xe lăn, trái tim tôi vẫn đau lắm. Tôi vẫn không thể chấp nhận được đôi chân hoàn mĩ không tì vết kia làm sao có thể không cảm nhận được chút nào sự ấm nóng của bàn tay tôi trên đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: LDT1307, ngoung1412, Đoàn Chibh
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: phuthuy18, winter rain và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1467

1 ... 183, 184, 185

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

11 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 43, 44, 45

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.
VSD: Xin chào mn. Em muốn tìm truyện ạ. E không nhớ nội dung nhưng có câu Trích dẫn trong truyện " Nếu hôm nay ta để nàng đi.. Ta sẽ ân hận tiếc nuối cả đời... Đó là dự đoán tương lai của ta "
Có ai biết truyện gì cho e xin tên ạ. E cảm ơn
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 540 điểm để mua Hồng ngọc 3
Công Tử Tuyết: #Mèo Lang Thang Có chỗ đăng truyện nhé bạn, Vào box truyện đúng thể loại => Tạo đề tài

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.