Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Lệ ngọc - Lăng Nặc

 
Có bài mới 25.03.2011, 06:57
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80133 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Lệ ngọc - Lăng Nặc - Điểm: 10
Bộ này sẽ tiếp nối sau khi bộ Quỷ thê hết hoặc gần hết, tuỳ tốc độ edit ấy mà. Dự kiến là sẽ edit từ 4/4 :D

Lệ ngọc


images


Tác giả: Lăng Nặc

Edit: ngocquynh520 + thuhuynh96

Convert: Alek

Beta: thewind27

Thể loại: cổ trang, cung đình, 1×1, angst, huyễn huyễn (1 ít), HE

Tóm tắt by Alek:

2 bạn công thụ gặp nhau 1 lần ngày thơ bé, còn nhỏ xíu mà đã thề non hẹn biển lum la. Lớn lên thì bạn công bị mất trí nhớ, còn bạn thụ thì đâu có biết mặt mũi bạn công lúc trưởng thành mà cứ khăng khăng chờ bạn công tới “hốt”.

Sau đó bạn thụ phải vào hoàng cung làm hoàng hậu vì số trời đã định. Bạn hoàng đế ban đầu không có cảm tình với bạn thụ vì bạn í đã có người tình (nam) mà anh nì kg làm hoàng hậu dc vì là ngoại tộc. Tuy nhiên qua vài lần tiếp xúc thì cả bạn thụ lẫn hoàng đế đều thay đổi quan điểm, tỏ ra có thiện cảm với nhau, rồi nảy sinh tình cảm luôn. Mà bạn hoàng đế vẫn giấu bạn thụ chuyện bạn í có tình nhân, xem như bắt cá 2 tay rùi, còn bạn thụ thì cũng có thằng nghĩa huynh thik đơn fương bạn í… rồi 1 sự cố xảy ra (coi truyện sẽ rõ, o tóm tắt dc)………. bạn thụ fát hiện bạn hoàng đế chính là bạn công năm xưa, còn bạn hoàng đế cũng lấy lại dc trí nhớ -> tưởng đâu HE, ai dè bạn hoàng đế tự dưng thay đổi 360 độ >.<

Bạn hoàng đế bắt đầu bộc fát tình yêu điên cuồng kèm tính chiếm hữu kinh khủng đối với bạn thụ. Trước mặt bạn thụ thì tỏ ra ôn nhu, sau lưng bạn í thì lãnh khốc bá đạo, diệt cỏ tận gốc, dẹp trừ mọi thứ có khả năng đe dọa tình củm của bạn í và bạn thụ, cụ thể là sai người giết thằng nghĩa huynh bạn thụ. Chuyện nì vô tình bị tình nhân lúc trước của bạn í biết, mà ngừi nì cũng là gian tế nhưng fải lòng bạn í -> fản bội quốc gia -> bạn hoàng đế fát hiện, o thương tiếc giết luôn anh nì với lí do gian tế (thật ra là giết ngừi diệt khẩu, sợ anh nì kể tội bạn í với bạn thụ).

Mà kg may cho hoàng đế là đúng lúc sự việc diễn ra, bạn thụ lại chứng kiến hết -> bạn í bị shock -> bỏ đi. Anh hoàng đế vì lo việc nước o thể đuổi theo mà fái ám vệ theo sát bạn í 24/24, đồng thời ảnh cũng eyes on bạn thụ 24/24 luôn ~.~ Bạn thụ miệng nói hận anh í mà lúc ngủ mớ cứ kêu tên anh í… 1 số việc xảy ra, cái thằng ám vệ anh hoàng đế sai bảo vệ bạn í fải lòng bạn í -> làm fản, bắt cóc bạn í, với lí do o mún bạn í ở bên cạnh 1 kẻ luôn gây tổn thương cho bạn í -> ám vệ và hoàng đế oánh nhau, hoàng đế vô ý giết chik ám vệ (thèng nì chik là đáng!!!) -> vì bạn thụ coi thằng ám vệ như nghĩa huynh thứ 2, thằng nì lại bị hoàng đế giết chik ngay trc mắt bạn -> bạn shock wá nhảy vực tự sát luôn =-= Sự việc diễn ra ngay trước mắt bạn hoàng đế, bạn hoàng đế cũng tính nảhy theo mà bị ngăn lại T_T Bạn hoàng đế vật vờ dc vài hôm, đến 1 ngày nọ, bạn í chịu o nổi nữa đã bỏ mặc thiên hạ quốc gia, nhảy vực tự sát theo bạn thụ….”ta thà fụ tất cả người trong thiên hạ chứ không thể fụ ngươi”!!!!!!

Spoil tiếp là cả bạn hoàng đế và bạn thụ chưa tới số, nhảy vực mà dc người cứu….. cái vực này là chỗ thằng nghĩa huynh bạn thụ rơi xuống, cái ngừi đó lúc trước đã cứu thằng í, h cứu thêm bạn thụ, rùi hố luôn bạn hoàng đế. 3 người tái ngộ, giằng co @__@ -> lúc nì couple của chúng ta mới đích thị là chik o ai cứu nà. ANYWAY, truyện này là HE, hoàn toàn HE, o hề là kết thúc mở, o có spoil hết cả bất ngờ, mọi người tự xem điiiiii.

Truyện này nghe spoil thấy couple trong truyện có vẻ baka, nhưng cá nhân tớ lại thích cái dạng như vậy. Tớ thích cái kiểu công si tình, bá đạo, chiếm hữu cao như anh công trong này. Cái việc anh í chọn người yêu từ bỏ thiên hạ cũng o đáng trách gì hết, có thiên hạ mà mất đi tình yêu thì sống đâu nghĩa lý gì, anh í không phải bồ tát, o thể quảng đại… anh í thật đáng thương á. Bạn thụ cũng không đáng ghét, chứng kiến người thân bị người yêu giết, ai mà không shock…. bạn í làm khổ bạn hoàng đế nhưng bản thân bạn í cũng bị dằn vặt trong nỗi khổ tương tư. Tình yêu, thù hận, hiểu lầm… đan xen nhau. Nếu thật sự yêu nhau sẽ có thể bỏ qua tất cả, giống như lyrics của bài Yêu lại từ đầu này nè:

“Mình tạm chia tay nhau nhé em
Để ta biết đc có yêu nhau không?
Mình tự cho nhau hai lối đi
Để xem quãng đường của ai xa hơn…
Thời gian sẽ nói lên tất cả
Nếu ta còn yêu sẽ quay trở về…
Thì lúc đó hai ta sẽ cùng mở rộng trái tim…
Và cùng cho nhau….
Yêu lại từ đầu”

Mục lục



Chương 1
Chương 2
Chương 3.1
Chương 3.2
Chương 4
Chương 5.1
Chương 5.2
Chương 6.1
Chương 6.2
Chương 7.1
Chương 7.2
Chương 8.1
Chương 8.2
Chương 9.1
Chương 9.2
Chương 10.1
Chương 10.2
Chương 11.1
Chương 11.2
Chương 12.1
Chương 12.2
Chương 13.1
Chương 13.2
Chương 14
Chương 15
Chương 16




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Jea Võ, Rua Ngoc, _[K]ey_, jinnie.qz, vuinhon24, xinh29

Có bài mới 05.04.2011, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80133 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Thanh - Điểm: 45
Chương 1

Sinh ở hoàng gia, tuy rằng có được quyền lực cao nhất. Được hưởng vô số vinh hoa phú quý, nhưng mất đi tự do vĩnh viễn, cùng với ý nguyện của cá nhân mình.

“Hoàng nhi, tuổi ngươi cũng không nhỏ, phụ hoàng ngươi vào tuổi này, ngươi đã sớm sinh ra , ai gia cũng già rồi, đây là thời điểm tìm một vị hoàng hậu thay ai gia đến phụ trợ ngươi......” Thái hậu đối diện người thống trị lớn nhất ở Tuyết Vực, vua củaTuyết Vực vương -- Kim Hàn Nhiên nói ra ý nghĩ từ lâu trong lòng mình.

“Mẫu hậu, nhi thần còn trẻ, không muốn lo lắng hôn sự sớm, huống hồ đây là chung thân đại sự của nhi thần, nhi thần không muốn qua loa như thế.” Hàn Nhiên cũng không muốn khiến thái hậu tức giận, nhưng là chính mình thật sự một chút mong muốn lập gia đình cũng không có, dù sao cũng là người ở cùng mình cả đời, đương nhiên muốn kết hôn với người trong lòng mình ngưỡng mộ.

“Hoàng nhi, ngươi phải biết rằng ngươi là vua của cả Tuyết Vực, từ ngày ngươi sinh ra trong hoàng gia, tất cả của ngươi đều có thể là thân bất do kỷ, sở tác sở vi của ngươi đều phải vì dân chúng cả Tuyết Vực mà lo lắng. Nhiều thế hệ hoàng hậu của Tuyết Vực chúng ta đều xuất phát từ Liên Thành, ai gia sẽ vì ngươi làm chủ, chọn lựa ra một vị hoàng hậu có thể xứng đôi với ngươi.” Khẩu khí quyết đoán như thế, làm cho người ta không dám lại có lý do cự tuyệt, có lẽ tất cả chuyện này đều do trời định.

“Mẫu hậu, nhưng Dạ hắn......”

“Hoàng nhi, ai gia biết ngươi thích đứa nhỏ Nhiễn Dạ này, nhưng hắn không phải người Liên Thành, cho nên tuyệt đối không có khả năng là hoàng hậu được chọn.” Nhiễm Dạ tuy rằng được thái hậu thích, nhưng bởi vì nơi sinh ra, bởi vậy vĩnh viễn không có khả năng được hậu vị.

“Vâng, nhi thần đã biết.” Từ nhỏ đến lớn đều là nghe theo ý nghuyễn của mẫu hậu, cho dù chính mình có muôn vàn không muốn, nhưng nhớ đến dân chúng cả Tuyết Vực, Hàn Nhiên vẫn là nhịn xuống.

Ban đêm, Nhiễm Dạ một mình dựa tường, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn trăng sáng trên cao, ánh trăng sáng tỏ chiếu sáng hai má gầy gò của Nhiễm Dạ, làm cho hắn càng thêm nhiều một tia thương cảm.

Hàn Nhiên nhẹ nhàng đi qua, từ phía sau ôm lấy thắt lưng hiễm Dạ, làm cho hắn dựa vào ngực mình, "Dạ, suy nghĩ cái gì?”

Nhiễm Dạ đem đầu dựa vào trên vai hắn, hồi lâu mới mở miệng nói "Ta suy nghĩ về hoàng hậu tương lai của Hàn Nhiên.”

“Dạ, ngươi đã biết?”

“Uh, Hàn Nhiên ngươi yên tâm, ta có thể nhận, ta hiểu rõ thân phận mình.” Nhiễm Dạ biết, vô luận chính mình trốn tránh như thế nào, ngày này vẫn sẽ tới, cho nên thời gi­an lâu, hắn cũng chậm rãi tiếp nhận rồi.

“Dạ, nếu ngươi sinh ra ở Liên Thành thì tốt rồi.”

“Mỗi người có mệnh, Hàn Nhiên, có lẽ ngươi sẽ gặp được một người tốt hơn ta...”

“Dạ, ngươi nhớ kỹ, ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi ... ...”

Đêm tĩnh, gió ngừng, bốn phía yên tĩnh một mảnh, người trong đêm không biết ngày mai sẽ phát sinh cái gì, hết thảy tất cả cũng chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Liên Thành, nơi sinh ra nhiều thế hệ hoàng hậu ở Tuyết Vực, hoàng hậu đi ra từ nơi này, mỗi người đều có được tư sắc tuyệt thế, cùng với tài hoa trác tuyệt, thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, lịch sử chính trị binh pháp...... Không gì không giỏi. Có lẽ cũng chỉ có nhân tài như vậy có thể xứng với vua của Tuyết Vực!

Thái hậu vì chuyện tình của Hàn Nhiên, tự mình đến Liên Thành, để chọn lựa người thích hợp nhất, mà sau khi Thái Hậu nhìn qua Trầm Tiêu Kì một cái, liền thật sâu yêu thích đứa bé này. Cá tính thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ, lại mang theo một phần tính trẻ con, tóc dài tú lệ tán lạn tại trên vai, đẹp nhất trong số đó chính là đôi con ngươi đen tuyết thế kia, làm cho người ta nhìn thoáng qua thì sau đó sẽ không quên được. Xa xa nhìn lại, Tiêu Kì mặc quần áo trắng giống như là một tiên tử rơi vào dân gian, tình cảnh này, làm cho người ta không đành lòng rời đi.

Người được chọn làm hoàng hậu Tuyết Vực đều không chỉ có nữ tử, nam tử cũng thế có thể, trọng yếu cần có nhất mới có thể chính là, trợ giúp hoàng đế cùng nhau thống trị cả quốc gia thật tốt.

“Kì Kì, ngươi cũng đồng ý tiến cung chứ?” Nói chuyện chính là biểu ca Lạc Ánh Lâm vẫn chiếu cố Tiêu Kì. Tiêu kì lúc còn rất nhỏ liền mất đi cha mẹ, là một tay Ánh Lâm nuôi hắn lớn. Nguyên bản Ánh Lâm muốn thay đổi tiêu kì, nhưng Tiêu Kì từ nhỏ liền đặc biệt vĩ đại, chỉ cần tiếp xúc đến thứ gì đó, không có chuyện không tinh thông, dần dần, Ánh Lâm cũng chịu phận bất hạnh. Có lẽ đây là số mệnh đã định, hắn có thể làm chính là tận lực che dấu hào quang phát ra từ ngươi Tiêu Kì trước mặt người khác, chính là đến cuối cùng vận bị thái hậu phát hiện hào quang của Tiêu Kì.

“Ta cũng không biết, nhưng thái hậu ra lệnh ta sao có thể chống lại? Ánh Lâm ca.... Ngươi cảm thấy được ta hẳn là nên đi hay không?” Tiêu Kì im lặng ngồi ở trước gương, Ánh Lâm cẩn thận chải tóc cho hắn.

“Người trong lòng ngươi thì làm sao bây giờ? Thật sự muốn buông tay sao?” Ánh Lâm cũng thực thích Tiêu Kì, nhưng chỉ là ở trong lòng, hắn luôn luôn đem cảm tình khống chế vô cùng tốt, không có làm cho Tiêu Kì phát hiện chút nào, nhưng Ánh Lâm biết trong lòng Tiêu Kì luôn có một người, cái người gọi Dịch.

“Không có, nhưng hắn rốt cuộc ở nơi nào mà?” Một mạt u sầu hiện lên trên mặt Tiêu Kì, cầm lấy ngọc bội bên hông, chăm chú nhìn đã lâu đã lâu, đây là vật duy nhất người kia lưu lại cho Tiêu Kì, bởi vậy Tiêu Kì vẫn đeo ở bên hông, cũng không rời khỏi người, mà Ánh Lâm yên lặng đem tất cả xem ở trong mắt.

“Nếu đến lúc đó hắn trở về tìm ngươi, mà ngươi không ở đây, vậy làm sao bây giờ?” Ánh Lâm rõ ràng biết, tiến vào cửa lớn thâm cung mà còn muốn đi ra thì chính là việc khó càng thêm khó.

“Ta không biết, đã qua nhiều năm như vậy, hắn đều không có trở về... Có thể hắn đã muốn quên ta, ước định lúc còn nhỏ, có ai lại nghiêm túc đây?” Tuy rằng đây là sự thật không thể đổi, nhưng Tiêu Kì vẫn là không muốn đi tin tưởng nó.

“Kì Kì, nếu muốn vào cung , như vậy từ giờ trở đi phải quên người kia, trong lòng của ngươi chỉ có thể có Hoàng Thượng, không thể có người khác, nhớ kỹ chưa?” Ánh Lâm tựa vào bên tai Tiêu Kì dặn dò. Nếu làm cho hoàng đế biết trong lòng Kì Kì có một người khác, vậy hậu quả thật khó lường.

“Ân, Kì Kì biết.” Tiêu Kì gật gật đầu, khóe miệng hắn lộ ra tươi cười khuynh quốc khuynh thành, xinh đẹp làm cho người ta say.

“Tốt lắm, thời gi­an không còn sớm, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai phải theo thái hậu hồi cung rồi.” Nhẹ nhàng đóng cửa cửa phòng, Ánh Lâm ngẩng đầu nhìn sao trời tối nay, như có suy nghĩ gì.

Hôm sau, Tiêu Kì và Ánh Lâm sẽ theo thái hậu khởi hành hồi cung, bởi vì Tiêu Kì từ nhỏ chính là Ánh Lâm chiếu cố, cho nên thái hậu đặc biệt cho phép Ánh Lâm ở bên cạnh Tiêu Kì như trước, chờ mấy ngày nữa cho hắn một chức quan.

Ánh Lâm không muốn không làm mà hưởng, hắn cũng biết lấy dạng thân phận này ở bên cạnh Tiêu Kì dù sao không phải kế lâu dài, vì thế hắn quyết định bằng năng lực của mình để đi thi, chỉ có ở bên cạnh hoàng đế, mới có thể lúc nào cũng nhìn thấy Tiêu Kì, cũng sẽ không làm cho bất luận kẻ nào sinh lòng nghi ngờ.

Tuy rằng Tiêu Kì tiến cung cũng có dư chút thời gi­an, nhưng hắn không có ra mắt Hàn Nhiên, ngược lại là thái hậu thường xuyên đến xem hắn. Tiêu kì đối Hàn Nhiên cũng là không có gì cả, cho nên cũng không để ý hắn có đến xem mình không, thái hậu thấy Tiêu Kì cả ngày u buồn, còn tưởng rằng là vì Hàn Nhiên, liền an ủi Tiêu Kì nói có thể là Hàn Nhiên có việc, không có thời gian lại đây.

Buổi tối trước đại hôn, thái hậu lại thăm Tiêu Kì, vừa lúc thấy Ánh Lâm đã ở nơi đó ”Tiểu Kì a, ngày mai ngươi cùng Hàn Nhiên sẽ đại hôn, tuy nói vốn là sắc phong thành phi, chờ mấy ngày nữa, ai gia nhất định làm cho Hàn Nhiên lập ngươi làm hậu, có cái gì không hợp tâm ý cứ việc nói đi ra, ai gia sẽ vì ngươi xử lý.”

“Hồi thái hậu nương nương, nơi này hết thảy đều tốt lắm, tạ thái hậu nương nương quan tâm.” Không biết vì cái gì, đêm nay ánh trăng chiếu xạ trên người Tiêu Kì, tăng thêm một phần mỹ cảm.

“Tiểu Kì a, rất nhanh chính là người một nhà, không cần khách khí như vậy, về sau phải gọi mẫu hậu.” Nói xong ngẩng đầu nhìn Ánh Lâm đứng ở bên cạnh Tiêu Kì nói "Ánh Lâm, nghe nói ngươi có ý thi khoa cử? Kỳ thật ngươi không cần phiền toái như vậy, ai gia sẽ nói với Hàn Nhiên cho ngươi.”

“Hồi thái hậu, thảo dân thật có ý này. Thảo dân muốn dựa vào thực lực của chính mình chứng minh chính mình.” Vô luận Ánh Lâm làm cái gì, mục đích chỉ có một: Hết thảy đều là vì tốt cho tương lai Tiêu Kì.

“Ngươi có lòng này, rất tốt! Nam tử hán đại trượng phu là phải dốc sứcvì nước. Tốt lắm, sắc trời đã tối, ai gia đi trước.” Nói xong, dẫn một đám nô tỳ ra cửa, biến mất dưới ánh trăng.

“Ánh Lâm ca, ta có chút sợ hãi, ngươi cũng không thể ở lại bên cạnh ta sao.” Tiêu Kì nhìn thấy Ánh Lâm xoay người cũng muốn đi, vội vàng đưa tay bắt lấy ống tay áo hắn.

“Kì Lì, làm sao vậy, vẫn cảm giác xa lạ sao?” Ánh Lâm đối mặt Tiêu Kì ngồi xổm xuống, nhìn thấy Tiêu Kì cúi đầu.

“Không phải.” Tiêu Kì nhẹ nhàng mà lắc lắc đầu.

“Kì kì, nếu ngươi thật sự quên hắn không được, quên đi, không cần miễn cưỡng mình làm việc mình không thích, Kì Kì ngoan, không cần suy nghĩ lung tung, có chuyện gì, còn có ca ở đây, không phải sao? Nhanh đi ngủ đi, chờ ngươi ngủ ta lại đi.” Ánh Lâm nhìn Tiêu Kì cảm thán, từ nhỏ, Tiêu Kì chính là một đứa nhỏ một lòng như vậy, thích một người, là chuyện tình cả đời.

“Ân.” Tiêu Kì lộ ra tươi cười an tâm, nằm ở trên giường, chỉ chốc lát sau liền ngủ. Cảm giác Tiêu Kì đã muốn ngủ, Ánh Lâm hôn lên trán Tiêu Kì, liền đứng dậy ly khai.

Sự phô trương của đại hôn thật long trọng hoa lệ như quần thần đã đoán trước, làm cho bọn họ càng thêm khẳng định, vị phi tử này nhất định là người được chọn, tương lại sẽ thành hoàng hậu.

Vô luận là quần thần, hay là các tần phi đều nghe nói Tiêu Kì sinh ra ở Liên Thành xinh đẹp như tiên, cho nên liền muốn mượn cơ hội này, xem phong thái một lần. Chỉ tiếc, Tiêu Kì từ khi xuất hiện đều không rời đi khăn hỉ, vì thế bọn hắn càng thêm tò mò dung mạo của Tiêu Kì. Có vài đứa nhỏ thậm chí một đường trộm theo đuôi Tiêu Kì hồi tẩm cung, thẳng đến bị các nô tỳ phát hiện đuổi trở về mới từ bỏ.

Tối nay, duy nhất một người có thể nhìn thấy dung mạo Tiêu Kì lại chậm chạp chưa có tới, Tiêu Kì vẫn lẳng lặng ngồi ở bên giường, vừa chờ, lòng vừa khẩn trương nhảy lên, đến khi đợi thật lâu cũng không có người đến, Tiêu Kì liền tự mình cởi áo ra đi ngủ. Nguyên bản Tiêu Kì đối Hàn Nhiên cũng không có chờ mong gì, Hàn Nhiên không đến ngược lại làm cho Tiêu Kì thả lỏng không ít.

Ở trong mắt người khác, hôm nay là một ngày không khí vui mừng, nhưng mà ở trong mắt Ánh Lâm, hôm nay tuyệt đối là một ngày làm cho hắn đau mến nhất, trơ mắt nhìn người mình yêu mến gả cho người khác, mà người kia cũng không phải bởi vì thương hắn mà cưới hắn......

Trên một chiếc bàn đá nhỏ có đầy những bình rượu rộng, người trước bàn liên tục đổ rượu vào miệng mình, một ly lại một ly, mặt Ánh Lâm không bởi vì say rượu mà hồng ngược lại dưới ánh trăng gương mặt càng thêm trắng bệch, duy nhất có thể nghe thấy chỉ có một tiếng "Kì... Kì....”

Mọi người không biết chân tướng sự việc nghĩ đến tối nay Hàn Nhiên và Tiêu Kì nhất định sẽ triền miên khó xa, chính là ai cũng thật không ngờ, Hàn Nhiên hiện tại đang ở trong cung Nhiễm Dạ.

“Hàn Nhiên, ngươi sẽ không đi thật sao?” Nhiễm Dạ ngồi ở bên cạnh bàn, lẳng lặng nhìn Hàn Nhiên đứng bên cửa sổ thần tình u sầu.

“Không có quan hệ, Dạ, không cần lo lắng cho ta.”

“Nhưng Hàn Nhiên, hôm nay dù sao cũng là đại hôn của ngươi, Tiêu Kì còn đang chờ ngươi!” Nhiễm Dạ từ trong mắt thái hậu nhìn ra, Tiêu Kì được thái hậu yêu thích, nếu tối nay Hàn Nhiên không quay về, vạn nhất thái hậu biết, không biết phải như thế nào cho phải.

“Dạ...” Hàn Nhiên đi đến bên cạnh Nhiễm Dạ, kéo tay Nhiễm Dạ” Chẳng lẽ ngươi cũng hy vọng ta đến chỗ hắn sao?”

“Ngươi có thể ở lại chỗ này.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: NguyệtHạ
Có bài mới 11.04.2011, 02:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 26.12.2009, 04:48
Bài viết: 363
Được thanks: 764 lần
Điểm: 11.38
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Lệ ngọc - Lăng Thanh - Điểm: 48
Chương 2  :yeah:


“Ánh Lâm ca, ngươi tại sao ngủ ở nơi này?” Tối hôm qua Tiêu Kì ngủ vô cùng sớm, cho nên buổi sáng cũng rất sớm thì đã dậy, nhàn rỗi và nhàm chán, đi xung quanh thì gặp Ánh Lâm say rượu ngồi ngoài vườn, thấy Ánh Lâm một người nằm vào bên trong một đống bầu rượu, vì thế vội vàng chạy tới.

Ánh Lâm đối  với âm thanh của Tiêu Kì rất nhạy cảm, nghe thấy Tiêu Kì đang kêu tên hắn, liền dụi dụi đôi mắt, nguyên tưởng là mình uống say nghe nhầm, mơ mơ màng màng mở to mắt, thấy Tiêu Kì thật sự đang đứng trước mặt mình, nhất thời trong lòng vừa mừng vừa sợ, lo lắng ở trong long nhất thời cũng nổi lên, nghĩ đến chuyện đêm qua của Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên, tâm Ánh Lâm một trận quặn đau. (Éo, chuyện gì =.= )

“Hoàng Thượng hắn không có ở bên cạnh bồi ngươi sao?”

Bị Ánh Lâm hỏi như vậy, Tiêu Kì mới cảm giác sự tình không thích hợp, nhưng hắn không hy vọng Ánh Lâm vì hắn mà lo lắng, u buồn của Tiêu Kì hạ xuống, quyết định đối Ánh Lâm nói dối. “Hoàng Thượng còn ở trong nội thất, ta cảm thấy được có điểm buồn, vì thế đi ra đi một chút. Ánh Lâm ca, ngươi cả đêm hôm qua đều ở nơi này sao ?”

Tiêu Kì vươn tay, sờ sờ trán Ánh Lâm, lại thu hồi tay, nói “Hoàn hảo không có phát sốt, Ánh Lâm ca, ngươi tại sao kô chịu hảo hảo chiếu cố bản thân a?”

“Kì kì, cuộc sống trong cung, ngươi có vui vẻ không?” Ánh Lâm tận lực khắc chế vẻ mặt bi thương của bản thân, nếu là người khác nhất định sẽ cảm nhận được trong giọng nói Ánh Lâm có thương cảm, nhưng mà bởi vì Tiêu Kì trong lòng có một người khác tồn tại, tự nhiên cũng xem nhẹ cảm tình Ánh Lâm đối với mình, vẫn cho rằng Ánh Lâm giống như đối với mình là chăm sóc một đệ đệ.

“Chỉ cần Ánh Lâm ca ở bên người Kì Kì, thì Kì Kì sẽ rất vui vẻ.” Vô ý nói xong, người nghe có tâm. Tiêu Kì khi nói lời này hiển nhiên không có suy nghĩ như Ánh Lâm sâu vậy, Ánh Lâm nghe được Tiêu Kì nói như vậy, trong lòng vẫn là cảm thấy thập phần vui vẻ.

Ánh Lâm trước khi đi tiến lên ôm Tiêu Kì một cái, nhìn hắn nói “Kì Kì, mau trở về đi thôi, Hoàng Thượng có thể là đang chờ ngươi.” Tuy rằng trong lòng rất không can tâm, không muốn buông tay để cho Tiêu Kì rời đi, nhưng thân phận Tiêu Kì ngày hôm nay dù sao bất đồng ngày xưa, hắn không muốn bởi vì chính mình mà mang đến phiền toái không cần thiết cho Tiêu Kì.

Tiêu Kì trở lại tẩm cung, trừ bỏ mấy thị nữ ra ra vào vào ở ngoài, thì không có ai tới như trước. Mới đầu Tiêu Kì còn lo lắng này những thị nữ này có thể hay không đem chuyện Hàn Nhiên chưa có tới nói cho thái hậu, chính là sau lại phát hiện, bọn thị nữ trừ bỏ làm tốt bổn phận của bản thân ra, đối chuyện khác thì không hề đề cập tới, vì thế hắn cũng yên tâm. Tiêu Kì đoán rằng, các nàng có thể là nhìn quen chuyện hậu cung như vậy, cho nên đối với chuyện này không thèm quan tâm.

Ngày đêm bất tri bất giác qua đi, đảo mắt đã đến đại thọ sáu mươi của thái hậu. Thái hậu ở mặt ngoài chưa nói cái gì, kỳ thật trong lòng đã sớm rõ ràng, Hàn Nhiên cho tới bây giờ đều không có đi qua nơi ở của Tiêu Kì, nàng chính là không có ở trước mặt Hàn Nhiên vạch trần ra thôi. Nàng biết Hàn Nhiên có thể nhất thời không tiếp nhận được Tiêu Kì, cho nên cũng không có có thể đi miễn cưỡng hắn. Nàng tin tưởng chỉ cần Hàn Nhiên nhìn thấy Tiêu Kì sau này, nhất định sẽ đối với Tiêu Kì thay đổi.

Ngày sinh tham dự rất nhiều người, hoàng thân quốc thích, văn võ bá quan, các cấp tần phi đều có mặt, liền giống như Tiêu Kì cùng Hàn Nhiên đại hôn lần đó náo nhiệt giống nhau.
Làm thái hậu cùng Tiêu Kì cùng nhau đi vào đại điện, những âm thanh cảm thán thuận theo mà vang lên. Tiêu Kì hôm nay cách ăn mặc cực kỳ mộc mạc, quần áo đạm màu tím cùng với áo choàng làm cho Tiêu Kì càng thêm quyến rũ động lòng người, chỉ vừa bước vào, những nữ nhân khác liền hoàn toàn thất sắc. Xem ra chỉ có 1 người có thể xứng với Tiêu Kì, đó là Hàn Nhiên.

Cách mấy ngày, thái hậu triệu Hàn nhiên vào cung của nàng để thương lượng vể chuyện của Tiêu Kì.

“Hoàng nhi, ai gia cảm thấy được là thời điểm lập Tiêu Kì làm hậu.”

Hàn nhiên cũng không có lập tức trả lời, qua một lúc mới nói “Xin để cho nhi thần suy nghĩ lại.”
Hàn nhiên cảm thấy sau khi hắn gặp Tiêu Kì, cảm giác bài xích cũng không như trước, chỉ có điểu không lập tức phong Tiêu Kì làm hậu, huống chi Hàn Nhiên  vẫn còn lo lắng cho Nhiễm Dạ, tuy rằng Nhiễm Dạ ngoài miệng không nói, nhưng là Hàn Nhiên vẫn là có thể cảm thụ được trong lòng Nhiễm Dạ thập phần thống khổ.

Bản thân Hàn Nhiên cũng cảm thấy thật kỳ quái, vì sao chính mình tại nơi này là thời điểm đầu tiên nhìn thấy Tiêu Kì lại có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, giống như có lẽ là truớc đây chỉ thấy qua hắn, chính là vì sao vẫn không thể lý giải được, một loại cảm giác giống như đã bị quên rất lâu nay lại đang lượn lờ trong lòng Hàn Nhiên. (Câu này ta xoắn :]])
Đồng thời, cái này cũng khơi dậy hứng thú của Hàn Nhiên đối  với Tiêu Kì, vì cái gì mẫu hậu đối với Tiêu Kì coi trọng như thế, rốt cuộc trên người Tiêu Kì ẩn chứa sức quyến rũ như thế nào, mang theo nghi vấn như vậy, Hàn Nhiên quyết định dành thời gian đi coi trộm nơi ở Tiêu Kì một chút. (#thuhuynh96: coi nơi ở hay coi em Kì đây *hắc hắc*)

“Hoàng Thượng, đã khuya, ngài nên đi ngủ.” Nhìn thấy sắc trời đã tối, Ngưng Mặc đứng một bên nhắc nhở Hàn Nhiên. Ngưng Mặc từ nhỏ thì đã ở bên người Hàn Nhiên làm thị vệ, hai người trong lúc đó hình thành một loại ăn ý.

“Ngưng Mặc, theo giúp ta đi ra ngoài đi một chút đi.”

Đi tới, đi tới chợt nghe thấy xa xa truyền đến từng trận tiếng đàn, hai người dọc theo tiếng đàn mà đi, bước đi tới Tiêu Kì cung điện .

“Hoàng Thượng, nơi này là cung điện của Kì phi.”

“Trầm Tiêu Kì sao?”

“Vâng.”

“Đi, chúng ta vào xem.”

Ánh Lâm nghe thấy tiếng đàn của Tiêu Kì, cũng đi tới nơi ở Tiêu Kì, lại phát hiện sớm có người tới trước hắn một bước, thấy ánh mắt Hàn Nhiên nhìn Tiêu Kì, tâm Ánh Lâm lại bị một lần hung hăng thương tổn, cái gì cũng không có lưu lại, mang bản thân liền rời đi, biến mất dưới ánh trăng bên.

Tiêu kì lẳng lặng ngồi ở trước bàn, trong tay nhịp nhàng cầm huyền (đánh đàn), dư âm lượn lờ, làm cho lòng người say. Tiêu Kì giống như là một cái khói lửa tiên tử không thuộc phàm nhân, làm cho người khác nhìn thấy hắn mà sinh ra loại cảm giác bao bọc, yêu thương. Hàn Nhiên cnũg như thế, nhìn thấy Tiêu Kì nhịn không được mà ngẩn người, thật lâu mới lấy lại tinh
thần, đi tới.

“Trầm Tiêu Kì......”

Tiêu kì nghe thấy ngoài cửa có người đang gọi hắn, liền ngẩng đầu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, hắn ở dưới một thân cây đã phát hiện hai cái bóng dáng nam tử, đứng một trước một sau, cẩn thận suy nghĩ một chút, đoán phía trước đứng đúng là phu quân hắn, Tuyết Vực vương.

“Nô tì khấu kiến Hoàng Thượng.” Thấy Hàn Nhiên hướng cạnh mình đi tới, Tiêu Kì nhanh chóng ngừng tay trung cầm, quỳ xuống hành lễ. (Tại sao lại là nô tì =.=)

“Người Liên thành quả nhiên xuất chúng, liền ngay cả tiếng đàn cũng phá lệ tao nhã, bất quá tiếng đàn này tựa hồ là đang ẩn chứa một tia đau thương, là ở trách trẫm lạnh nhạt ngươi sao?” Hàn Nhiên vừa nói một bên lấy tay nâng lên đầu Tiêu Kì, nhìn thấy dung mạo Tiêu Kì, cảm giác giống như đã từng quen biết thóang đã trở lại.

“Nô tì không dám.” Tiêu Kì gần gũi nhìn Hàn Nhiên như thế vẫn là lần đầu tiên, hắn có một đôi mắt mê hoặc lòng người, vừa cường hãn (quả quyết) lại mang theo một tia ôn nhu, trừ mình ra, Hàn Nhiên là người nam tử thật rất anh tuấn, ngũ quan tinh tế đồng thời lại biểu hiện ra kia
loại đế vương khí chất. Nam nhân như vậy không làm  cho người khác si mê thì thật khó.

“Không dám? Nghe lời khẩu khí của ngươi giống như không quá vui lòng khi gặp trẫm?"

"Bên trong Hậu cung có phi tử nào không muốn gặp lại hoàng thượng.” Tiêu Kì trong lòng thật sự thập phần không muốn nhìn thấy Hàn Nhiên, nhưng hắn cũng không muốn đắc tội với Hàn Nhiên, vì thế nước tới thì ngăn, coi như là trả lời cho qua đi.

“Tốt lắm, Ngưng Mặc ngươi đi về trước đi, đêm nay trẫm ở chỗ này đi ngủ.”

“Cái gì?” Nghe được Hàn Nhiên nói phải lưu lại qua đêm, Tiêu Kì hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

“Như thế nào, không muốn?” Hàn Nhiên chứng kiến Tiêu Kì giật mình nhưng vẻ mặt lại đáng yêu, lại càng khơi dậy dục vọng của hắn. (ắc, sắc lang >.<)

“Không có, Hoàng Thượng có thể tới là nô tì vinh quang và may mắn.” Tiêu Kì ngoài miệng nói thì khác, kỳ thật trong lòng là sợ hãi vô cùng.

“Vậy là tốt rồi, nếu chúng ta đã muốn là vợ chồng , nói lý ra liền gọi thẳng tính danh  thì tốt lắm, ngươi một hơi một cái Hoàng Thượng, một hơi một cái nô tì , ta nghe cũng chóng mặt, gọi ta Hàn Nhiên là tốt rồi, Tiêu Kì.” Nhớ ngày đó kêu Nhiễm Dạ gọi thẳng tên của mình cũng là một đoạn thời gian vui vẻ.

“Vâng.” Tiêu Kì lên tiếng, sau đó vẫn đứng ở tại chỗ  không nhúc nhích, hai tay nắm thật chặc quyền, tim bang bang đập mạnh.

“Tiêu kì, ngươi như thế nào còn đứng ở trong này ngẩn người? Chẳng lẽ không ai đã dạy ngươi phải đối đãi phu quân của ngươi như thế nào sao?” Hàn Nhiên nhìn thấy bộ dáng Tiêu Kì như vậy, thì biết Tiêu Kì hôm nay tuyệt đối là lần đầu tiên, nhìn thấy Tiêu Kì kia không biết phải diễn cảm làm sao, Hàn Nhiên nhiều lần đều phải nhịn không được cười ra, không khỏi suy nghĩ trong lòng: Về sau cuộc sống có một cái đáng yêu thê tử như vậy nói không chừng cũng không sai.

“Ta......”

“Ta cái gì ta.” Nói xong liền ôm chầm Tiêu Kì bả vai, hướng nội thất  đi tới......

Đi vào phòng, bọn thị nữ sớm đã vì Hàn Nhiên lấy nước ấm rót vào trong thùng gỗ.

“Tiêu Kì a, thay quần áo cho ta tắm rửa đi.”

“A?... Nga...” Tiêu Kì không dám chống lại Hàn Nhiên mệnh lệnh, hai tay run rẩy chuyển qua ngực Hàn Nhiên, giúp hắn cởi xuống nút thắt trên áo.

Nhìn thấy động tác Tiêu Kì chậm chạp, Hàn Nhiên cảm giác được sự sợ hãi của Tiêu Kì, bàn tay ở bên hông Tiêu Kì dung sức chút, đem tiêu kì kéo vào trong lòng mình. động tác thình lình xảy ra làm cho Tiêu Kì nhất thời không có phản ứng lại, mở to ánh mắt ngẩng đầu, hai người chóp mũi vừa lúc đụng cùng một chỗ, chỉ cần gì một người nhướng về phía trước một chút , liền có thể hôn đối phương, hơi thở ám muội tràn ngập căn phòng …..

Hai cặp ánh mắt đồng dạng mê người nhìn nhau, ánh mắt Tiêu Kì trong suốt liền giống như dòng suối nhỏ bình thường, sáng ngời động lòng người. Làm Hàn Nhiên kìm lòng không đậu về phía trước đụng vào, nhẹ nhàng hôn lên môi Tiêu Kì. (Hun rồi *hú hú)

Hàn Nhiên cảm giác được Tiêu Kì đang run rẩy, lại biết là lần đầu tiên của hắn, cho nên cũng không có xâm nhập đi xuống.

Lưu luyến không rời rời đi môi Tiêu Kì, thấy mặt Tiêu Kì phiếm đỏ ửng, cúi đầu, diễn cảm đáng yêu không phản đối.

Tiêu Kì từ nhỏ đến lớn, vẫn là lần đầu tiên bị người hôn môi, không có kinh nghiệm hắn đương nhiên là không biết phải làm sao, nguyên bản nghĩ hắn lần đầu tiên phải lưu cho Dịch ca ca , chính là hiện tại lại cho Hàn Nhiên lấy được, nghĩ đến đây, Tiêu Kì đáy mắt nổi lên lờ mờ có bọt nước.

Biết Tiêu Kì không có kinh nghiệm, Hàn Nhiên cũng không nghĩ miễn cưỡng hắn, buông tay buông ra Tiêu Kì, tự mình cởi xuống vạt áo, bước vào bên trong thùng gỗ, hưởng thụ hơi nước mang đến thoải mái.

Tiêu Kì đứng ở phía sau Hàn Nhiên, nhìn thấy tấm lưng rộng lớn, rắn chắc của Hàn Nhiên, làm hắn không khỏi nhớ tời Dịch ca ca , vừa rồi Hàn Nhiên đưa hắn ôm vào trong ngực, cho hắn cảm giác là bao nhiêu ấm áp, làm cho người ta cảm giác an toàn, làm cho người ta an tâm. Tiêu Kì nhịn không được nhẹ giọng đọc ra người có tên tự đã làm nội tâm hắn tưởng niệm đã lâu “Dịch ca ca...”

“Tiêu kì, ngươi đang nói cái gì?”

“A... Không có gì, ta chưa nói cái gì a...” Nghe thấy Hàn Nhiên hỏi hắn, hiển nhiên là chột dạ .

“Tốt lắm, trời đã tối, đi ngủ đi.” Vừa nói, một bên dùng khăn mặt đem bản thân mình lau khô, thay áo trong, ôm Tiêu Kì đi hướng bên giường đi tới, cùng nhau nằm xuống.

Đêm, liền như vậy lặng lẽ qua...... Cứ như vậy, Hàn Nhiên ôm Tiêu Kì vượt qua đêm đầu tiên của bọn hắn. (kô làm gì sao =.=)

Trải qua vài ngày ở chung, Hàn Nhiên cảm thấy được Tiêu Kì kỳ thật là một người không tồi, chính là tính khí thật đặc biệt sáng sủa, nói cũng rất ít, có thể là vừa mới tiến cung, đối nơi này còn vẫn còn so sánh chút xa lạ. Bất quá Tiêu Kì đáng yêu nên bộ dáng thật sự thực làm cho người ta yêu thương, dần dần theo thời gian trôi qua, Hàn Nhiên đối Tiêu Kì thật là cảm tình cũng càng ngày càng đậm. Trừ bỏ khi ngẫu nhiên Hàn Nhiên sẽ nhịn không được hôn môi vài cái, hai người cũng không có hành động đặc biệt thân mật, Hàn Nhiên hy vọng đợi cho Tiêu Kì quen với hắn, mới hảo hảo yêu hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.