Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Làm quả phụ thật khó - Thanh Phong Noãn

 
Có bài mới 01.06.2014, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 19127 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Làm quả phụ thật khó - Thanh Phong Noãn - Điểm: 7
Làm quả phụ thật khó

images


Tác giả: Thanh Phong Noãn.

Converter: Ngocquynh520.

Editor: Linh.

Beta-er: Đông Hoa.

Thể loại: Trùng sinh, điền văn

Giới thiệu:

Kiếp trước, nàng ái mộ hư vinh, bị phụ thân bán vào Tống phủ làm thiếp, cuối cùng nhi tử bị đoạt, mình thì nhận được kết quả bị loạn côn đánh chết.

Giờ nghĩ lại, làm lại một lần, nàng không quan tâm thắng thua, người nhà mới, cuộc sống mới, nàng muốn tay trắng dựng nghiệp, thoát khỏi nghèo khó, phu gia kiếp trước, để cho hắn đi chết đi!





Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 23.11.2014, 14:03, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.06.2014, 07:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 19127 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Làm quả phụ thật khó - Thanh Phong Noãn. [Đang beta] - Điểm: 48
Chương 1: Nhà chỉ có bốn bức tường.

Editor: Linh.
Beta-er: Đông Hoa.

Quế Thanh Thanh mở mắt ra, đã nhìn thấy một phòng làm bằng cỏ tranh, bức tường xây bằng đất nổ tung ra từng đạo khe hở, trên bức tường đối diện có một móc đất đào ra làm cửa sổ, cửa sổ rất nhỏ, ánh sáng cũng vô cùng ít, trong phòng rất tối tăm, nóc nhà làm bằng cỏ tranh lâu rồi không ́ thay lại, khiến trong phòng có một cỗ mùi cỏ nồng đậm rất gay mũi.

Quế Thanh Thanh rốt cuộc nghĩ tới, đây là Lý Đồng, trượng phu đầu tiên của nàng sau khi bị bệnh dùng hết tiền tích cóp, nàng bán phòng bán đất không có chỗ ở, sinh hoạt ở chỗ này hơn một năm, về sau trượng phu chết tại gian phòng này, ngay sau đó nhi tử chưa đầy ba tuổi bị bệnh đậu mùa, cũng chết ở đây.....

Quế Thanh Thanh đột nhiên nghĩ đến chính nàng, thực ra cũng đã chết, là bị trượng phu thứ hai hạ lệnh đánh chết tại chỗ, làm sao nàng lại đi đến nơi đau lòng này? Đúng rồi, nhất định là linh hồn của nàng vẫn không thể quên, cho nên quay lại nhìn lần cuối cùng, Quế Thanh Thanh nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống...

Chợt trong sân truyền đến một loạt tiếng bước chân: "Thanh Thanh, Thanh Thanh có ở nhà không?"

Quế Thanh Thanh mắt thấy cửa "két" một tiếng mở ra, vào nhà là một nông phụ mặt có nếp nhăn, trên người mặc một bộ quần áo làm bằng vải thô, lại được giặt rất sạch sẽ, mơ hồ có thể ngửi thấy một cỗ hương vị đậu.

"Thanh Thanh, là ta, thẩm của con, con có khỏe không? Ta giúp vợ lão nhị hầm một con gà, mang tới đây cho con một chút, mau dậy ăn, con phải nghĩ thoáng ra, đừng quá thương tâm, người chết không thể sống lại."

"Thẩm?" Quế Thanh Thanh nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc, nhớ tới đây là thẩm của Lý Đồng - Tống thị, vẫn đối xử với nàng rất tốt, mắt thấy thẩm mở hộp đựng thức ăn ra, một cỗ mùi thơm xông vào mũi, Quế Thanh Thanh không khỏi hoảng hốt, làm sao tất cả lại chân thực như vậy? Chẳng lẽ mình không phải là linh hồn? Chẳng lẽ mình còn sống? Chẳng lẽ trùng sinh trở lại mười năm trước sao?

Mắt thấy Quế Thanh Thanh ngơ ngác, Tống thị nói: "Thanh Thanh, đừng tự làm khổ mình, con còn trẻ, lại xinh đẹp như vậy, mới mười tám tuổi, sau này tìm thêm một gia đình trong sạch gả qua, đem những chuyện không vui này làm thành một cơn ác mộng đi." Bà vừa nói, vừa múc một chén cháo gà đưa cho Quế Thanh Thanh.

Thì ra nàng thật sự trở lại mười năm trước! Chẳng lẽ ông trời biết nàng chết không cam lòng, chết oan uổng sao? Mười năm trước tang chồng, nỗi đau mất con, theo năm tháng đi qua, đến bây giờ nàng cũng vẫn còn đau thấu tim, mà mười năm sau nàng chết ở trong tay trượng phu thứ hai, trong lòng nàng chỉ có hận, hận hắn tin lời vợ cả, không chịu nghe mình giải thích, hận mình chẳng qua chỉ là thiếp bị bán vào Tống phủ, chỉ có thể mặc người chém giết.....

Quế Thanh Thanh uống một chén cháo gà, cảm thấy trong người từ từ ấm lên, lại có sức sống, rồi mới lên tiếng: "Thẩm, cảm ơn thẩm đã đến xem con."

"Xem con đứa nhỏ này, còn khách khí với thẩm làm gì? Trước đây hai người cũng chăm sóc thẩm không ít."

Nếu nói là chăm sóc, Quế Thanh Thanh thật sự là không có chăm sóc cái gì, do ánh mắt của Tống thị không tốt, Quế Thanh Thanh thường xuyên giúp bà làm chút thêu thùa đơn giản. Tống thị tổng cộng có ba nhi tử, hai năm trước đây còn chưa có thành thân, không có ai giúp bà, bây giờ cháu gái của bà cũng đã chạy đầy đất, nếu như Quế Thanh Thanh nhớ không nhầm, hôm nay con dâu thứ hai của bà cũng sinh hài tử, đúng, mới vừa rồi bà còn nói giúp con dâu thứ hai hầm cháo gà.

Quế Thanh Thanh hỏi: "Con nghe nói, Đỗ thị sinh là nam hài phải không?"

Tống thị cười nói: "Đúng vậy! Hôm nay Lý gia cuối cùng cũng có hậu, thúc của con hôm nay rất vui mừng."

"Vậy chúc mừng thẩm."

Tống thị cười cùng nàng hàn huyên mấy câu, thấy tinh thần Quế Thanh Thanh khá hơn nhiều, lại hỏi: "Bây giờ nhà của con cũng không còn giống như trước kia, đã có tính toán gì cho sau này chưa?"

Bây giờ Quế Thanh Thanh đang ở nhà tranh, là một viện cũ có ba gian phòng bị Lý gia bỏ xó mấy năm, đây cũng là nguyên nhân vì sao trong nhà nặng mùi nấm mốc, về phần ruộng nước trong nhà, cũng đều bán đi lấy tiền chữa bệnh cho Lý Đồng, kết quả hiện tại người đi tiền không có, cái gì cũng không có.

Quế Thanh Thanh nói: "Hiện tại việc duy nhất con có thể làm là thêu thùa, tính thêu ít đồ bán."

Tống thị nói: "Sao con không suy nghĩ về nhà mẹ đẻ đi? Con bây giờ cả đứa bé ở bên cạnh cũng đã chết, lại còn trẻ như vậy, có câu là trước cửa quả phụ thị phi nhiều, con còn giữ làm cái gì? Không bằng để cha mẹ của con chọn cho con một người trong sạch, cha chồng con là một người hiểu biết, chắc chắn cũng sẽ đồng ý.....”

Quế Thanh Thanh tất nhiên là hiểu những điều khó xử này, kiếp trước chính là muốn đi tiếp bước nữa, nàng mới trở lại nhà mẹ đẻ, nhưng mà nương nàng mất sớm, mọi người đều nói có mẹ kế thì có bố dượng, nàng trở lại nhà mẹ đẻ không lâu sau, mẹ kế cả ngày quăng chậu ném bát, chửi gà mắng chó, khiến gia đình không yên, sau đó cha liền làm chủ đem nàng bán cho Tống Tử Kiều làm thiếp, nói là thê tử của Tống Tử Kiều không thể sinh con, mà nàng đã sinh nhi tử, chỉ cần đến Tống gia sinh một nhi tử, liền một bước lên trời......

Tống Tử Kiều xuất thân là cử nhân, trong nhà ruộng tốt ngàn mẫu, là phú hộ ở huyện Thanh Phổ, trong nhà có mấy cửa hàng, làm buôn bán, hắn ở chợ nhìn thấy Quế Thanh Thanh, thấy xinh đẹp, liền cho người đến Quế gia mua nàng, nàng cũng sợ nghèo, lại là quả phụ, có thể gả cho Tống Tử Kiều làm thiếp, lúc ấy chính nàng cũng nghĩ mình trèo cao, nào nghĩ đến chờ đợi nàng chính là số mạng bị đánh chết?

Hiện tại Quế Thanh Thanh cẩn thận nghĩ lại, Tống Tử Kiều cưng chiều tân sủng, vợ cả Thượng thị của hắn nhìn thấy, cũng là do Tống Tử Kiều quá sủng ái nàng, vì tranh giành sủng ái, nhưng mà nàng đã thất sủng, tại sao lại muốn hại nàng? Nghĩ tới nghĩ lui, nàng rốt cuộc nghĩ tới một chuyện, ngày đó con trai của nàng lén kêu nàng một tiếng mẫu thân, bị Thượng thị nghe được.

Đúng vậy, chỉ có nàng chết, nhi tử mà nàng sinh mới có thể hoàn toàn là của Thượng thị, nhi tử từ nhỏ đã bị Thượng thị ôm đến bên người nuôi dưỡng, nó sẽ không nghĩ đến nó chỉ gọi một tiếng, liền phải trả giá bằng tính mạng của mẹ ruột nó? Quế Thanh Thanh hiện tại rõ ràng, nam tử chạy ra từ trong phòng nàng, chính là do Thượng thị an bài, không có chủ mẫu tham dự, trong nhà làm sao sẽ có một nam nhân xa lạ.

Để cho nàng đau lòng chính là Tống Tử Kiều, thời điểm mới vào Tống phủ, lời ngon tiếng ngọt ân ái có thừa, cho dù vài năm sau hắn có niềm vui mới quên người cũ như nàng cũng được, thế nhưng xảy ra chuyện hắn không nghe nàng giải thích, liền sai hạ nhân dùng loạn côn đánh chết nàng, ở trong lòng hắn, chẳng lẽ nửa điểm tình ý đối với nàng cũng không có sao? Nàng chính là mẹ ruột của con trai hắn......

Nhớ tới chuyện cũ, Quế Thanh Thanh tinh thần ảm đạm, Tống thị lại lần nữa an ủi nàng, Quế Thanh Thanh cười khổ nói: "Thẩm, nhà mẹ đẻ của con, thẩm cũng không phải không biết, không trở về cũng được."

Tống thị thở dài: "Ngày mai họp chợ rồi, con có muốn đi xem một chút không? Coi như không mua cái gì, cũng đi cho khuây khỏa, vợ Thiết Đản cũng muốn đi, các con có thể đi cùng nhau."

Vợ Thiết Đản là con dâu lớn của Tống thị - Điền thị, Quế Thanh Thanh gật đầu: "Được, con đang muốn mua chút đồ thêu."

Quế Thanh Thanh tiễn Tống thị đi, vội vàng trở về nhà tìm tiền bạc, thời gian quá lâu, nàng cũng quên mất tiền giấu ở chỗ nào, chỉ nhớ ban đầu nàng bán nhà được năm mươi lượng, sau đó đã dùng hết rồi, lại bán hai mẫu ruộng nước được ba mươi lượng, sau khi trượng phu chết mua quan tài cũng hết sạch, đến khi Bảo Nhi bị bệnh, vài mẫu ruộng cạn trong nhà cũng bán, được hơn hai mươi lượng còn chưa có dùng hết.

Quế Thanh Thanh tìm nửa ngày, rốt cuộc ở trong khe hở trên tường tìm được chút bạc vụn, khoảng chừng 2 lượng, lại ở dưới gầm giường trong một cái bình vỡ, tìm được hơn sáu trăm đồng tiền.

Nhìn lương thực còn lại một chút, chỉ có hơn một đấu gạo lức, còn có chút trấu, trấu cám, những thứ này không chỉ dùng để làm thức ăn cho gia cầm, nếu mất mùa cũng có thể ăn, nhìn thấy những thứ này, trong lòng Quế Thanh Thanh cuối cùng cũng thả lỏng.

Những năm này Quế Thanh Thanh ở Tống gia, còn học được rất nhiều thứ, thêu thùa là một trong số đó, trước kia nàng đã thích thêu, sau lại đi theo ma ma Tống phủ học thêm một chút, để chiếm được niềm vui của Tống Tử Kiều, nàng còn học viết chữ gảy bàn tính, có một lần Thượng thị bị bệnh nặng, Quế Thanh Thanh còn giúp nàng ta xử lý sinh ý của cửa hàng.

Quế Thanh Thanh lộ ra một chút ngẩn ngơ, nhớ lại những chuyện đã trải qua, buồn bã căm giận nửa ngày, nhưng mà nghĩ đến cuối cùng cũng có thể tự an bài cuộc sống của chính mình, nàng lại trở nên phấn chấn, có cơ hội làm lại một lần, lần này tuyệt đối không được giẫm lên vết xe đổ.

Quế Thanh Thanh đem nhà từ trong ra ngoài quét dọn một lần, lại đun nước nóng tắm, đổi một bộ quần áo, bận rộn là một liều thuốc tốt, để cho nàng quên bi thương, đến lúc nàng tắm rửa thay quần áo xong đi ra ngoài, mặt trời gần xuống núi, nàng nhìn thấy cỏ dại trong sân cũng nảy mầm, suy nghĩ ngày mai nên mua chút hạt giống rau, sau đó đem đất trong viện xới lên, trồng chút rau dưa và trái cây.....

Nấu một bát cháo gạo lức, cùng dưa muối, Quế Thanh Thanh bắt đầu ăn cơm tối, mặc dù mười năm này ở Tống phủ ăn thức ăn ngon, nhưng mà lúc này ăn cháo gạo lức, Quế Thanh Thanh vẫn thấy yên lòng, rốt cuộc không cần sống ở Tống phủ tràn đầy mưu kế, không cần tính toán người khác, cũng không cần lo lắng bị người khác tính kế, loại cảm giác này thật tốt.

Quế Thanh Thanh vừa mới ăn được nửa chén cháo, liền nghe thấy trong sân truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó cửa phòng "rầm" một tiếng bị đẩy ra, giọng oang oang của Vương thị đã vang lên: "Quế Thanh Thanh, ngươi thật không biết xấu hổ, mau đem hai lượng bạc trả lại cho nhà ta!"

Vương thị là tam tẩu của Lý Đồng, thời điểm Lý Đồng bệnh nặng bán đất, hai mẫu ruộng nước chính là bán cho tam ca Lý Bách, lúc ấy giá thị trường là mười lăm lượng một mẫu, Lý Đồng nhân nghĩa, nói bán cho tam ca cũng không phải người ngoài, bán mười bốn lượng một mẫu là được, hai mẫu ruộng nước là hai mươi tám lượng, Lý Bách sợ vợ, nhưng mắt thấy tứ đệ bệnh nặng, hắn cũng không muốn chiếm tiện nghi, len lén đưa thêm hai lượng, trả Quế Thanh Thanh là ba mươi lượng bạc.

Chuyện này Quế Thanh Thanh nhớ, mười năm trước, cũng xảy ra một màn này, là Lý Bách uống say nói ra, Vương thị liền chạy tới cửa đòi bạc.

Quế Thanh Thanh đã không còn tức giận như mười năm trước, khi đó cảm thấy tình huynh đệ của Lý gia mỏng, đệ đệ bị bệnh chết, hai ca ca cũng không giúp đỡ một chút, sau khi người đã chết thì Vương thị lại vì hai lượng bạc mà tới cửa ồn ào, phải biết, bây giờ ruộng nước, đã lên đến mười sáu lượng bạc một mẫu, đúng ra là Vương thị chiếm được lợi, đời trước Quế Thanh Thanh không cam lòng, cùng Vương thị cãi nhau một trận, sau đó liền tức giận trở lại nhà mẹ đẻ.

Lần này Quế Thanh Thanh sẽ không làm như vậy, chỉ là hai lượng bạc, nàng tin tưởng mình rất nhanh sẽ kiếm về được, Vương thị ở trong mắt nàng, chỉ là người quen thuộc xa lạ mà thôi, đối với người xa lạ không thể yêu cầu quá cao, Quế Thanh Thanh nhàn nhạt nói: "Tam tẩu mời ngồi, ta sẽ đi lấy đưa cho ngươi."

Vương thị ngây ngẩn cả người, không nghĩ đến Quế Thanh Thanh dễ dàng đưa cho nàng như vậy, đợi đến khi Quế Thanh Thanh mang bạc ra ngoài, Vương thị còn chưa hồi phục lại tinh thần, Quế Thanh Thanh đem bạc nhét vào trong tay Vương thị nói: "Tam tẩu nhìn kỹ một chút, đây là hai lượng bạc, sắc trời không còn sớm, ta cũng không giữ tam tẩu, ngài đi cẩn thận."

Vương thị vốn là nổi giận đùng đùng tới, suy nghĩ sẽ cùng Quế Thanh Thanh cãi nhau một trận, không ngờ lại là một quyền đánh trên đám bông, lúc này có chút xấu hổ.

Quế Thanh Thanh cũng lười nói với nàng ta, nàng tiễn Vương thị ra khỏi cổng tre, liền muốn tìm một sợi dây đem cửa buộc lại, tránh a miêu a cẩu cũng có thể tùy ý đi vào, rất khiến người ta sợ hãi, đợi đến lúc Quế Thanh Thanh tìm thấy sợi dây đi ra ngoài, chỉ thấy trước cửa lớn có một người đứng đó, lúc này một chút ánh sao cũng không có, Quế Thanh Thanh cũng không nhìn rõ là ai, liền hỏi: "Ai vậy?"

"Là ta, cha chồng của con."

Quế Thanh Thanh nghe thấy là giọng của cha chồng Lý Phúc Mãn, vội hỏi: "Cha, trời tối rồi, sao ngài lại đến đây?"


Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 05.09.2014, 16:51, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.06.2014, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 19127 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Làm quả phụ thật khó - Thanh Phong Noãn. - Điểm: 46
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình. Truyện này 2 ngày mình sẽ post một chương. bởi vì mình đang edit thêm một bộ huyền huyễn với bạn Vybutchi nên không thể đẩy nhanh 1 ngày ngày một chương được. Mọi người có ý kiến đóng góp gì thì cứ nói với mình nhé. Để mình sửa. ^^


[size=150]Chương 2: Đại bá (anh chồng).


Editor: Linh.
Beta-er: Đông Hoa.

     
Lý Phúc Mãn tổng cộng có bốn nhi tử, con trai lớn Lý Tùng khi còn bé đã rời khỏi nhà, đến nay chưa về, con út Lý Đồng đã chết, hiện tại ông ở cùng con trai thứ hai Lý Du, thời điểm nhàn rỗi, mỗi ngày ăn cơm tối xong ông đều mang theo sọt đựng phân ra cửa tiêu thực, thuận tiện nhặt  phân động vật về nhà làm phân bón. Hôm nay trong lúc vô tình nhìn thấy tam nhi tức (con dâu thứ ba) Vương thị nổi giận đùng đùng đến tìm Quế Thanh Thanh, ông liền ở lại, lúc này thấy Vương thị đi, Lý Phúc Mãn mới đi ra.

Quế Thanh Thanh nói: "Cha, ngài có chuyện gì vậy? Trời tối rồi, nếu như có chuyện, không bằng ngày mai nói...."

"Ta không sao." Lý Phúc Mãn nói: "Tứ nhi tức, hôm nay tam tẩu của con không đúng, trở về ta sẽ bảo nàng ta đem hai lượng bạc trả lại cho con."

Quế Thanh Thanh vội vàng nói: "Không cần đâu cha, chỉ là hai lượng bạc, cuối cùng cũng sẽ dùng hết."

Lý Phúc Mãn thở dài, mang theo sọt đựng phân cũng không quay đầu lại rời đi, lúc Lý Đồng bệnh nặng, Quế Thanh Thanh hết lòng chiếu cố, làm tròn bổn phận, hơn nữa từ khi vào cửa Lý gia vẫn rất hiếu thuận với ông, Lý Phúc Mãn mặc dù không nói, nhưng trong lòng vẫn có nặng nhẹ.

Quế Thanh Thanh nghe tiếng bước chân của cha chồng càng ngày càng xa, trong lòng có chút nghi ngờ, chuyện gì xảy ra? Kiếp trước, hình như không có một màn này.

Khi mặt trời lộ ra non nửa khuôn mặt, Lý gia thôn khói bếp lượn lờ dâng lên, vợ Thiết Đản xách theo một cái lồng lớn đứng trước cửa gỗ kêu: "Tứ tẩu, ngươi còn muốn đi thị trấn không?"

Quế Thanh Thanh vừa dùng tạp dề lau tay, vừa vội vàng ra đón: "Đương nhiên muốn đi, sao ngươi đi sớm như vậy?" Nàng vội vàng đem sợi dây buộc cửa tháo ra, để cho Điền thị đi vào, Điền thị đem cái lồng lớn để xuống đất, Quế Thanh Thanh chú ý tới phía trên lồng đậy một khối vải bố lớn, bên trong có tiếng gà con kêu chiêm chiếp, liền hỏi: "Ngươi đây là bắt gà con chuẩn bị mang lên thị trấn bán sao?"

"Đúng vậy a, kiếm chút tiền tiêu vặt." Điền thị hỏi: "Tứ tẩu, ngươi không nuôi mấy con gà con sao?"

Quế Thanh Thanh cười cười: "Sau này hãy nói, ta một người ăn cơm cũng đã là vấn đề rồi, đừng nói nuôi gà." Cho dù nàng muốn nuôi gà, cũng sẽ không mua ở chỗ Điền thị, Điền thị rất lắm mồm, hôm nay nàng mua, nói không chừng ngày mai cả thôn đều biết, sau đó nói nàng ham chút lợi nhỏ.

Quế Thanh Thanh đổi lại quần áo ra cửa, Điền thị ở một bên oán trách: "Tứ tẩu, ngươi nói lão nhân này, có phải rất thiên vị không, năm trước khi ta sinh Đại Nha, lúc ở cữ mỗi ngày có một quả trứng gà ăn đã là không tệ rồi, hôm nay nhị đệ muội cũng là ở cữ, mẹ chồng liền đem gà mẹ giết, không phải chỉ là sinh con trai thôi sao! Ai mà chẳng sinh được....."

Quế Thanh Thanh cười không nói, thanh quan khó quản việc nhà, nàng cũng không dám chen mồm nói bậy. Điền thị lại lầm bầm nửa ngày, thấy Quế Thanh Thanh không nói lời nào, nàng ta cũng câm miệng, hai người cùng đi ra Lý gia thôn, ở cửa thôn gặp Lý Mãn Đường đang vội vàng đánh xe bò đi chợ, trên xe có mấy phụ nhân ngồi, Mãn Đường tẩu cũng ở trên xe bò, nhìn thấy hai người các nàng, vội kêu các nàng lên xe.

Lý gia thôn cách huyện Thanh Phổ cũng bảy tám dặm đường, xe bò đi chậm rãi, đến thị trấn cũng mất nửa canh giờ, dọc theo đường đi mọi người cười cười nói nói, rất nhanh đã đến, nhà ở thị trấn so với Lý gia thôn khí thế hơn nhiều.

Quế Thanh Thanh ở thị trấn gần mười năm, lại chưa khi nào đi dạo phố, cho dù có ra cửa, cũng là ngồi trên xe ngựa, nàng nhìn một loạt nhà ngói, mái đỏ góc cong, trở lại chốn cũ, trong lòng Quế Thanh Thanh cũng thật không rõ là cảm giác gì.

Trên đường phố người đến người đi, hai bên đường đủ loại gian hàng, thức ăn, quần áo và trang sức rực rỡ muôn màu.

Mãn Đường ca nói: "Chúng ta muốn mua hai con heo con, còn phải đổi cái móng trước cho con bò già này, còn muốn mua một chút đồ tạp nham, ước chừng cũng phải mất hai canh giờ, nếu như các ngươi xong việc, có thể đến cửa thành chờ, nếu có việc gấp, cũng có thể tự mình đi về trước."

Mọi người đồng ý, cũng đi làm việc của chính mình, mà Quế Thanh Thanh sờ tiền trong hầu bao, vốn là nàng muốn mua một khối vải tốt để thêu bình phong bán, vật kia mới phổ biến từ kinh thành đến, đoán chừng có thể bán được giá tốt, nhưng mà hai lượng bạc đã bị Vương thị lấy đi, số tiền trong tay của nàng, không đủ để mua vật liệu, cũng chỉ có thể thêu hà bao trước mà thôi.

Quế Thanh Thanh muốn tìm cửa hàng tơ lụa, nàng vừa đi vừa nhìn, trong lúc vô tình ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tống Tử Kiều, sắc mặt lập tức trắng bệch, vội vàng xoay người, chợt nhớ tới Tống Tử Kiều bây giờ còn chưa biết mình, nhưng mà cũng không thể để cho hắn nhìn thấy, ngộ nhỡ hắn lại đi đến Quế gia mua mình, chẳng phải là phiền toái sao.

Trùng hợp cửa hàng bên cạnh bán mũ che mặt, nàng lấy một cái đội ở trên đầu, chủ sạp nói: "Hai trăm văn tiền một cái."

Mũ che mặt này là con gái nhà giàu mang, Quế Thanh Thanh một thân quần áo vải thô, mang mũ che mặt có chút không hợp, hơn nữa hai trăm văn tiền một cái, hầu bao của nàng thoáng cái mất đi một phần ba số tiền, Quế Thanh Thanh có chút đau đầu, giờ phút này lại không dám đem mũ che mặt bỏ xuống, nàng vội trả giá nói: "Một trăm hai mươi văn tiền ta mua."

"Không được, nào có rẻ như vậy? Ít nhất cũng phải một trăm sáu mươi văn tiền."

Lúc này, Tống Tử Kiều vừa vặn đi tới sau lưng Quế Thanh Thanh, hắn vừa đi vừa cùng một người nói: "Tống Khuyết, chuyện như vậy còn phải chờ một chút, đợi đến khi tên béo kia không kiên trì nổi, chúng ta mới xuống tay, đến lúc đó còn có thể ép giá tiền xuống."

Mắt thấy hai người đi qua, Quế Thanh Thanh nhìn xung quanh, hóa ra lúc nàng không để ý đã đi tới phụ cận cửa hàng tơ lụa Thụy Sinh Tường, cửa hàng Thụy Sinh Tường là của Tống gia, ở huyện Thanh Phổ là một trong hai cửa hàng tơ lụa lớn nhất, trưởng quỹ Tống Khuyết là biểu đệ bà con xa của Tống Tử Kiều, thời điểm Quế Thanh Thanh trông nom sinh ý (chuyện làm ăn) của Tống gia, từng tiếp xúc với hắn, là một tên hồ ly giảo hoạt.

Chủ sạp thấy Quế Thanh Thanh không nói cũng không nói mua, hơi tức giận: "Ngươi rốt cuộc có mua hay không, không mua thì đừng đứng ở chỗ này, ảnh hưởng ta buôn bán....."

Quế Thanh Thanh phục hồi lại tinh thần, vội vàng đem mũ che mặt bỏ xuống đặt vào trên gian hàng nói: "Thật xin lỗi, giá tiền đắt quá." Nàng xoay người đi về phía ngược lại với Tống Tử Kiều, còn nhớ rõ cách Thụy Sinh Tường không xa, cũng có một cửa hàng tơ lụa, gọi là Hằng Thịnh Tường, lão bản Hằng Thịnh Tường chính là Viên Bàn Tử, chẳng lẽ vừa rồi Tống Tử Kiều nói tên béo chính là ông ta? Quế Thanh Thanh vừa đi vừa suy nghĩ khả năng này, nàng nhớ xưởng dệt nhuộm Tống gia, chính là lấy được từ trong tay lão bản Hằng Thịnh Tường, sau lại phát triển đến toàn bộ Đông Nam, giúp Tống gia kiếm được rất nhiều tiền.

Trong cửa hàng tơ lụa Hằng Thịnh Tường có chút vắng vẻ, nhưng mà người làm rất nhiệt tình, Quế Thanh Thanh mua chút vải vụn thích hợp làm hà bao, còn có chút kim chỉ, lại tùy ý hỏi lão bản Viên Hồng Hi của bọn họ, không ngờ Viên Bàn Tử cư nhiên lại không có ở đây, Quế Thanh Thanh không khỏi có chút thất vọng. Nàng lại đi tới phường thêu xem những mặt hàng thêu đang được thịnh hành, mua mấy cuộn tơ, mua thêm chút gia vị, thuận tiện mua một ít hạt giống rau, cho đến khi hơn sáu trăm đồng tiền xài không còn bao nhiêu, lúc này nàng mới đi đến cửa thành.

Đến cửa thành, gặp Lý Mãn Đường đang đánh xe bò tới, mọi người lên xe, Mãn Đường tẩu sốt ruột không chịu nổi liền hỏi Quế Thanh Thanh: "Ngươi đoán xem vừa rồi chúng ta gặp phải người nào? Ngươi cũng không nghĩ tới đâu."

"Gặp phải người nào?" Quế Thanh Thanh còn đang suy nghĩ mưu kế của Tống Tử Kiều, có chút không tập trung.

Mãn Đường tẩu nói: "Gặp phải đại bá của ngươi, Lý Tùng, hắn đã trở về, đáng lẽ Mãn Đường ca của ngươi muốn cho hắn ngồi xe bò của chúng ta trở về, nhưng hắn không chịu, tự mình đi trước rồi."

Quế Thanh Thanh không khỏi ngây ngẩn cả người, tối hôm qua cũng không có nghe cha chồng nói hắn sẽ trở về.

Mãn Đường tẩu nói tiếp: "Chao ơi! Bộ dáng kia của hắn, thật là dọa chết người, trên mặt có một vết đao, nhìn rất hung dữ, nếu hắn không kêu Mãn Đường ca, ngay cả Mãn Đường ca của ngươi cũng không nhận ra hắn, ta ở một bên bị dọa sợ cũng không dám nhìn hắn....."

Quế Thanh Thanh cười cười, nàng đã gặp Lý Tùng rồi, dung mạo có chút giống với Lý Đồng, nhưng đường cong lại kiên cường hơn, vóc người cũng lớn hơn so với Lý Đồng, vết đao trên mặt, thật ra cũng không có đáng sợ như vậy, nhớ được sau này hắn cũng mở cửa hàng trong thị trấn.

Mãn Đường tẩu vẫn nói: "Nghe nói hắn rời nhà đã mười năm, năm nay cũng hai mươi lăm tuổi rồi phải không?"

Quế Thanh Thanh gật đầu: "Hình như là vậy, trước kia có nghe cha chồng nói qua."

Mọi người ở trên xe bò bàn tán sôi nổi về chuyện của Lý Tùng, Mãn Đường tẩu cười nói: "Bây giờ cha chồng ngươi cũng nên vui vẻ rồi, đúng rồi, đại bá của ngươi năm đó tại sao lại rời nhà vậy?"

Quế Thanh Thanh nói: "Chuyện này ngươi hỏi Mãn Đường ca đi? Khi đó ta còn chưa vào cửa Lý gia đâu, sau này người nhà cũng không chịu nói, Mãn Đường ca nhất định rõ ràng, nghe nói khi đó các ngươi là bạn tốt mà."

Lý Mãn Đường vung roi trong tay kêu "ba ba", trong miệng cười nói: "Thật ra thì cũng không có chuyện gì, chính là năm đó một đám người chúng ta lên thị trấn chơi, kết quả gặp phải một tên nhà giàu, hắn ta thấy mặt mày Lý Tùng tốt, liền đi lên sờ soạng, còn nói muốn mua Lý Tùng về làm luyến đồng, Lý Tùng vừa nghe liền phát hỏa, đem hắn ta đánh một trận, lúc ấy đánh cho tên nhà giàu không còn thở, Lý Tùng nghĩ là hắn ta đã chết, liền chạy, lần này đi liền mười năm không có quay về."

Quế Thanh Thanh bừng tỉnh đại ngộ, không trách được mỗi lần hỏi tại sao đại bá rời nhà, trượng phu luôn a a ô ô không chịu nói, thì ra cũng là do hắn gây ra.

"Cái tên nhà giàu đó cuối cùng có chết hay không?"

"Đương nhiên không chết, chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi, mang về nhà liền tỉnh lại."

Trên xe mọi người thổn thức một trận, xe bò rất nhanh đã đến Lý gia thôn, Quế Thanh Thanh xuống xe vừa đến cửa nhà, đã thấy cửa gỗ trong nhà cư nhiên mở ra, trong sân, có một người đang cầm cuốc xới đất, là Trương Phú Quý, hắn vừa nhìn thấy Quế Thanh Thanh trở về, liền hô: "Hoa Quế, nhị muội đã về."

Quế Thanh Thanh nói: "Thì ra là tỷ tỷ cùng tỷ phu đến, hai người đến khi nào? Có mang Chiêu Đệ đến hay không?"

Hoa Quế từ trong nhà ra đón: "Không có mang theo Chiêu Đệ, chúng ta ngồi một lát còn phải đi về." Nàng quan sát Quế Thanh Thanh từ trên xuống dưới, cười nói: "Nhìn muội như vậy, tỷ tỷ an tâm, mau vào nhà rồi chúng ta trò chuyện."

Quế Thanh Thanh cười nói: "Tỷ phu, ngươi cũng đi vào ngồi đi, đất kia chờ ta rảnh rỗi lại xới."

Trương Phú Quý lắc đầu: "Hai tỷ muội các ngươi nói chuyện đi, ta xới gần xong rồi."

Hoa Quế lôi kéo Quế Thanh Thanh: "Hắn là một đại nam nhân, làm chút việc này không mệt, mau vào nhà, ta có việc muốn hỏi muội."

Quế Thanh Thanh cùng Hoa Quế vào phòng, Hoa Quế chỉ vào một tấm vải trắng dưới đất nói: "Đây là vải bố tỷ dệt, muội giữ lại làm áo lót và tiết khố mặc đi. Mang thêm cho muội mấy quả trứng gà và một chút dưa muối...."

"Tỷ, tỷ mang nhiều đồ đến như vậy, mẹ chồng tỷ sẽ không vui."

"Sẽ không, mẹ chồng của tỷ tuy nói năng chua ngoa nhưng tâm đậu hủ, tỷ nói muốn đến xem muội, là bà thu xếp cho tỷ cầm đến." Hoa Quế cầm tay muội muội cười nói: "Muội đoán xem hôm nay tỷ gặp phải người nào?"

Hôm nay Hoa Quế chính là người thứ hai bảo nàng đoán xem hôm nay gặp phải người nào, Quế Thanh Thanh tâm tư vừa chuyển: "Có phải là gặp đại bá ca nhà muội không?"

Hoa Quế cười nói: "Thì ra muội đã biết? Thanh Thanh, đại bá ca nhà muội đã thành thân hay chưa? Muội vì Lý Đồng để tang một năm, cũng nên tìm người thích hợp để gả đi thôi."



Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 05.09.2014, 16:54, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gau1712, hanhdang, hanhphucgiandon, meo lucky, natalicao, Puck và 219 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.