Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Ly hôn rồi yêu - Dạ Ngưng Tử

 
Có bài mới 10.11.2013, 13:21
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12219 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới [Hiện đại] Ly hôn rồi yêu - Dạ Ngưng Tử - Điểm: 33
LY HÔN RỒI YÊU

images


Tác giả: Dạ Ngưng Tử

Converter: Ngocquynh520

Editor: Ren San

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Đây là câu chuyện về một người phụ nữ có con nhỏ  và người chồng trước là xã hội đen vừa mãn hạn tù của cô.






Chương 1.1  Đoạt con

Vũ Minh:

Tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi và cậu còn có cơ hội gặp lại, mà lại trong tình huống như thế này.

Lần cuối cùng nghe được tin tức của hai người, là vào hai năm trước, cậu tỉnh lại sau bốn năm hôn mê, tôi đã nghĩ: rốt cuộc cô ấy đã đạt được ước mơ bấy lâu của mình rồi, vậy thì tôi tình nguyện buông tay, thật không ngờ, kết cục là thế này.

Tần Bân, tôi đã từng rất hận cậu, luận về tướng mạo, gia thế, tài hoa, cậu không bằng một góc của tôi, nhưng cô ấy lại chọn cậu, cho dù cậu trở thành người thực vật, cô ấy vẫn cuồng dại với cậu như cũ không thay đổi.

Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi khiến bệnh viện từ bỏ việc trị liệu cho cậu, để cậu chết đi, vậy có thể chấm dứt sự rối rắm giữa ba người chúng ta hay không.

Nhưng hôm nay,  nghe  tin cậu đã chết, đứng trước mộ cậu, tôi lại chẳng hề vui sướng tí nào.

Ân oán giữa chúng ta nên kết thúc ở đây, cũng đã đến lúc trả lại cho cô ấy một cuộc sống bình yên…

“Lão đại, đến giờ rồi.” Đột nhiên có người đi tới, cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.

Đó là phụ tá kiêm hộ vệ của tôi, Minh.

Tôi ra hiệu cho Minh im lặng, tại một nơi nghiêm trang thế này, không nên có những âm thanh dư thừa.

Đặt bó hoa xuống, tôi xoay người đi theo Minh.

Tần  Bân, tôi không có gì để tặng cậu, chỉ có bó bách hợp này, hy vọng có thể biểu đạt được sự áy náy của tôi….

Chiếc Mercedes – Benz màu đen chạy băng băng vào nội thành, tôi ngồi trong xe, lúc này tâm tình vô cùng phức tạp.

Biệt tin đã hai năm, giờ liên lạc lại, thứ mà tôi cho cho em cũng chỉ là một phong thư của luật sư.

Chắc em sẽ càng hận tôi hơn mà thôi!

Một người đàn ông đáng ghét lại vô sỉ, đã hại chết người yêu của em, giờ khi em đang sống êm đẹp, lại cướp đi con của em.

“Lão đại, tới rồi.” xe dừng trước cửa một tòa nhà cao tầng, sửa sang lại quần áo, tôi lại một lần nữa bước vào cửa chính của xí nghiệp Diệp Thị.

Còn nhớ, lần trước khi đến đây, là vào sáu năm trước,  tôi đến tuyên bố thu mua thành công Diệp Thị, nhập vào tập đoàn Lâm Thị.

Vậy mà hôm nay, Lâm Thị đã không còn tồn tại, Diệp Thị lại trở nên huy hoàng hơn trước kia rất nhiều.

“Xin chào, xin hỏi có thể giúp gì cho ngài ạ?”, cô tiếp tân tươi cười hỏi.

“Tôi có hẹn với chủ tịch Diệp Hân Ngôn.”

“Xin hỏi, ngài là…?”

“Lâm  -  Vũ  - Minh”

Tôi nói rõ từng chữ tên của mình, sau đó hả hê nhìn vẻ mặt ngơ ra của cô tiếp tân.

Qua mấy chục giây, rốt cuộc cô phục hồi tinh thần, “Chủ tịch đang chờ ngài tại phòng làm việc ở tầng trên cùng, Lâm…. Ngài Lâm.”

“Cám ơn!” tôi không khách khí cười nhạo cô một tiếng, sau đó tôi và Minh vào thang máy lên tầng trên cùng.

Ra khỏi thang máy, đi tới phòng làm việc quen thuộc của em, thư ký gọi tôi lại, “Xin hỏi ngài……”

“Đinh Đang, đã lâu không gặp!” tôi xoay người, mỉm cười nói.

“A! Lâm… Ngài Lâm….” Nàng há to miệng, còn kinh ngạc hơn so với cô tiếp tân .

Hai năm trước, lúc Hân Ngôn còn là quản lý hành chính, Đinh Đang chính là thư ký của em, không ngờ giờ Hân Ngôn tới nơi này, cũng dẫn cô theo.

“Hân Ngôn ở bên trong sao?”

“Vâng, Bà Lâm … à không, ý tôi là chủ tịch Diệp đang ở bên trong ạ.”

“Cảm ơn, pha giúp tôi hai ly cà phê, chút nữa đem vào, nhớ ly của em ấy….”

“Nhiều sữa, ít cà phê!” Đinh Đang không đợi tôi nói xong đã tiếp lời. Tôi gật gật đầu, đẩy cửa vào.

Bên trong phòng, em đang ngồi yên lặng sau bàn làm việc, chuyên chú nhìn ngoài cửa sổ, tôi đột nhiên xuất hiện hình như đã quấy rầy em.

Em xoay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, trong khoảng thời gian ngắn, không ai nói gì.

Hai năm, em đã thay đổi rất nhiều, gầy hơn trước kia, mái tóc hồi trước dài đến eo, giờ đã thành tóc ngắn, nhìn chính chắn hơn nhiều, mà trong ánh mắt cũng nhiều hơn thương cảm và mệt mỏi.

Mấy năm nay, một thân một mình vừa chăm sóc Tiêu Tiêu vừa phải  chống đỡ một công ty lớn như vậy, thật quá khổ rồi!

“Tới rồi sao?” cuối cùng em nói, chỉ vào ghế salon, “Mời ngồi!”

Hiện tại, không phải là lúc nên nhớ lại những chuyện ngày xưa, tôi thu hồi ánh mắt lưu luyến, bình ổn lại tâm tình.

“Chắc em nhận được giấy tờ rồi chứ!”, vừa ngồi xuống, tôi liền vào thẳng vấn đề.

“Rồi, tôi cũng xác nhận lại lần nữa với anh là, tôi sẽ không để Tiêu Tiêu theo anh đâu, nếu anh muốn ra tòa, tôi sẽ theo hầu.”

Nhắc tới Tiêu Tiêu, em liền không còn sự dịu dàng như lúc tôi vừa vào cửa nữa, mà ánh mắt trở nên sắc bén và kiên quyết.

“Hân Ngôn, cần gì tuyệt tình như vậy, Tiêu Tiêu cũng là con của tôi mà.”

“Đúng, chỉ là, anh không có tư cách làm ba của nó.”

“Không thể thương lượng sao?”

“Muốn tôi giao Tiêu Tiêu sao, không thể nào!” em nói kiên quyết, nhìn tôi một đầycăm tức.

Tôi cười cười nói, “Nếu tôi nói dù ra tòa em cũng không có cơ hội thắng thì sao?”

“Anh đùa gì vậy, chỉ dựa vào tiền án của anh, tôi không cần lý do gì khác cũng có thể thắng anh rồi.”

“Hân Ngôn, không có gì là tuyệt đối hết!” tôi dựa vào ghế salon, nhận lấy tài liệu Minh đưa tới, để trên bàn trà, “Xem cái này một chút đi!”

Em nghi ngờ cầm lấy tài liệu kia xem, tôi bồi thêm, “Trong tài liệu chỉ rõ, hai tháng trước công ty Diệp Thị hợp tác thất bại với tập đoàn Khải Lai, đã bị thiệt hại con số khổng lồ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động của Diệp Thị, thậm chí gần như là phá sản…”

“Hừ! anh nói những điều này cũng không có tác dụng gì, vì tôi đã sớm giải quyết xong rắc rối này rồi!” Em cố giả bộ bĩnh tĩnh trả lời, nhưng không che giấu được sự khẩn trương trong mắt.

“Em thực sự đã giải quyết xong sao, em bán mất 10% cổ phần Diệp Thị của em cho tập đoàn Phong Vũ, sau đó lại thế chấp 20 % cổ phần còn lại để vay ngân hàng 1 vạn tệ, đúng không?”

“Những điều này, chỉ cần thuê một thám tử tư điều tra là biết được thôi, anh biết thì có tác dụng gì?” tuy nói như vậy, nhưng tôi thấy tay em đang hơi run.

Lúc này nên nói ra sự thật rồi, tôi ngồi thẳng dậy, hơi nghiêng người về phía trước, sau đó nói nhỏ bên tai em: “Bởi vì, ông trùm giấu mặt của hai tập đoàn Phong Vũ và Khải Lai chính là tôi!”

“Anh……” hoàn toàn không ngờ được sự thật này, em không nói được lời nào.

Mà tôi còn cố thêm dầu vào lửa, “Luôn tiện nói cho em biết, trong khoảng thời gian này, tôi đã liên lạc với mấy đại cổ đông của Diệp Thị, đã mua được hơn 10% cổ phần từ bọn họ, cộng thêm 10% em đã bán cho Phong Vũ, hiện tại tôi mới là chủ tịch hội đồng quản trị.”

“Anh…. Hèn hạ……” Em rốt cuộc không thể tiếp tục giả bộ bình tĩnh được nữa, cả người run rẩy chỉ vào mặt tôi mắng to.

“Cốc… cốc….” tiếng gõ cửa vang lên, Đinh  Đang đưa cà phê tới.

“Đinh Đang!” Uống một hớp, em đột nhiên đặt mạnh ly xuống bàn, giận dữ hét, “Cô bỏ cái gì vào đây vậy, trước giờ tôi uống cà phê đều không cho đường, cô quên rồi sao?”

“ Chủ tịch… tôi…” Đinh Đang bị em dọa sợ. Xem ra cuộc sống khó khăn làm em trở nên thất thường rồi.

“Là tôi nói Đinh Đang pha như vậy đó.” Tôi thay Đinh  Đang giải thích.

Một câu này, khiến phòng làm việc trong nháy mắt rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng em cũng không trách Đinh  Đang nữa, mà là mất hồn nhìn chằm chằm ly cà phê  trên bàn thật lâu….

Một lúc sau.

“Được rồi, giờ chúng ta bàn lại về vấn đề Tiêu Tiêu chứ?”

“Anh muốn dùng Diệp Thị để khống chế tôi?” Em vẫn không chịu thỏa hiệp.

“Không, tôi không muốn không chế cái gì cả, tôi chỉ là muốn nói cho em biết,  nếu tòa án biết tài sản của em và công ty đều biến thành một đống giấy nợ vay ngân hàng, bọn họ sẽ quyết định lại ai là người có quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu.”

“Vậy… anh muốn thế nào?”

“Giao Tiêu Tiêu cho tôi, tôi sẽ để em tiếp tục là chủ tịch hội đồng quản trị của Diệp Thị,  hơn nữa lấy danh nghĩa tập đoàn Phong Vũ đầu tư cho em, giúp em vượt qua khó khăn lần này, nếu không khi ra tòa, đừng nói là Tiêu Tiêu, ngay cả Diệp Thị em cũng không giữ được đâu……”



Đã sửa bởi Ren San lúc 23.02.2018, 11:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.11.2013, 13:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12219 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: (Hiện đại) LY HÔN RỒI YÊU - DẠ NGƯNG TỬ - Điểm: 26
chương 1.2

Hân Ngôn:

Bầu trời trong vắt không một gợn mấy, giống hệt với cái ngày anh rời đi hơn hai năm trước.

Vốn muốn đi dạo một mình ngoài đường một lúc, Đinh Đang lại sống chết đòi theo, mãi cho đến khi tôi về đến cửa nhà, cô ấy còn chưa an tâm, dặn dò Tiểu Mộc này nọ cả nửa ngày mới đi.

“Mẹ!” Tiêu Tiêu nhào tới, thừa lúc tôi đang cởi giày, hôn lên mặt tôi một cái.

“Đói bụng chưa?” đã hơn 7 giờ rồi. Mùi hương nhẹ nhàng trong phòng làm tôi cảm thấy an tâm.

“Rồi ạ. Dì Mộc làm điểm tâm, là bánh ngọt củ ấu. Con để phần cho mẹ đó, dì Mộc nói mẹ cũng thích ăn.” Tiêu Tiêu mới 5 tuổi, chỉ cao đến eo của tôi, nhưng đã sớm trưởng thành. Có lẽ trong một gia đình không hoàn chỉnh, đứa bé cũng sớm trưởng thành hơn!

Bữa tối, Tiêu Tiêu ăn không được nhiều như bình thường, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết cơm và thức ăn tôi quy định. Đứa bé này làm việc gì cũng rất chuyên chú, giống hệt ba của nó. Tôi nhìn nó nghiêm túc xúc từng muỗng cơm cho vào miệng, chậm rãi nhai, suy nghĩ lại bay đi.

Cảnh tượng này không bao lâu nữa tôi sẽ chẳng được thấy nữa rồi, tôi bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ lúc lớn của nó, trong đầu lại hiện lên một hình bóng: Lâm Vũ Minh.

Vũ Minh, tại sao lúc nào tôi cũng thua anh. Anh sắp đặt hết thảy, sau đó bắt tôi phải lựa chọn giữa Tiêu Tiêu và Diệp Thị. Anh biết, tôi chỉ có thể.... buông tha tình thân!

“Mẹ, ăn trái cây!” Tiêu Tiêu đẩy dĩa trái cây tới. Ngẩng đầu, bàn ăn đã dọn xong, Tiêu Tiêu vừa nhìn tôi, vừa dùng nĩa xiên một miếng dưa Hami bỏ vào miệng, hai má phình lên.

“Bà chủ, pha cà phê ạ?” Tiểu Mộc cung kính đứng bên cạnh, trong mắt đầy vẻ lo lắng. Nhất định là Đinh Đang đã kể cho Tiểu Mộc nghe chuyện hôm nay ở phòng làm việc, khiến Tiểu Mộc khẩn trương.

“Ừ.” trước mặt Tiêu Tiêu, tôi không muốn luống cuống, cũng không thể luống cuống.

“Con cũng muốn.....” Tiêu Tiêu len lén nhìn, vừa chạm ánh mắt tôi, “Con muốn nước trái cây.”

“Pha cho Tiêu Tiêu một ly luôn đi, nhiều sữa một chút!” tôi biết đứa nhỏ này muốn uống cà phê từ lâu rồi.

“Bà chủ?” Tiểu Mộc có chút ngạc nhiên. Bình thường tôi chỉ uống cà phê đen, hơn nữa cũng không cho Tiêu Tiêu uống loại thức uống dành cho người lớn này.

“Mẹ, không phải mẹ nói, trẻ con không thể uống cà phê sao?” Tiêu Tiêu nghi ngờ hỏi, nhưng mặt lại đầy vẻ mong chờ.

“Tiêu Tiêu của chúng ta đã trưởng thành, là người lớn rồi!” tôi khẽ vuốt khuôn mặt trơn mịn của Tiêu Tiêu, tim nhói đau. Con, con phải rời xa mẹ thật sao?

Mùi sữa tươi và cà phê hòa quyện vào nhau, Tiêu Tiêu hưng phấn đưa mũi lại gần ngửi.

Hiên Tiêu, mẹ muốn con nhớ kỹ mùi cà phê hôm nay, nhớ kỹ mẹ! Mãi mãi....

Hai mẹ con lẳng lặng ngồi hơn một giờ,Tiêu Tiêu cứ quậy cà phê phát ra tiếng “Đinh đinh...”

“Tiêu Tiêu.”

“Dạ.”

Tôi không biết phải nói với Tiêu Tiêu thế nào đây. Tôi không thể cho Tiêu Tiêu một gia đình hoàn chỉnh, tôi đã cho rằng, chỉ cần tôi cho nó học trường tốt nhất, vật chất đầy đủ, yêu thương nó nhiều hơn là có thể bù đắp. Nhưng giờ..... Dường như tôi xem nó như vật gán nợ.

Tôi biết Tiêu Tiêu rất độc lập, so với những đứa trẻ khác rất có chủ kiến, nó có thể trong hoàn cảnh mới tự chăm sóc tốt mình, nhưng.... Dù sao nó vẫn là một đứa bé, trong một môi trường như vậy, tương lai Tiêu Tiêu sẽ trở thành một người thế nào?

“Mẹ, mẹ nói Tiêu Tiêu đã trưởng thành, vậy có phải từ này về sau Tiêu Tiêu không thể sống cùng mẹ nữa?” tôi không ngờ, Tiêu Tiêu lại hỏi trước.

“Tiêu Tiêu?”

“Mẹ, xin lỗi! Con đọc lén thư của mẹ, chính là... bức thư mẹ để trên bàn.”

Trời ơi! Đó là bức thư Lâm Vũ Minh yêu cầu quyền giám hộ Tiêu Tiêu! Ngày hôm qua tôi xem xong đã để quên trên bàn.

Tiêu Tiêu cực kỳ thông minh, ba tuổi đã biết chữ, nên bức thư thế này nó có thể đọc hiểu được.

“Mẹ, mẹ giận sao?” Tiêu Tiêu nhảy xuống ghế, tới bên cạnh tôi, “Từ nay về sau Tiêu Tiêu không bao giờ dám đọc lén thư của mẹ nữa đâu.”

“Mẹ không có giận.” tôi ôm nó đặt lên đầu gối, nó dựa sát vào tôi, rất ấm áp.

“Vậy Tiêu Tiêu biết gì rồi?”

“Ba và mẹ ly hôn.” đứa nhỏ bình tĩnh nói, làm tôi chấn động cả người. Hai năm trước, lúc Vũ Minh đi, tôi giống như những bà mẹ độc thân khác, nói với nó, ba con đã đi đến một nơi rất xa rồi. Mặc dù biết lời nói dối này cuối cùng cũng có một ngày bị lộ, nhưng tôi vẫn hi vọng nó có thể vui vẻ mà trưởng thành.

“Tiêu Tiêu biết mẹ gạt Tiêu Tiêu, nhưng Tiêu Tiêu không trách mẹ, trong lớp cũng có rất nhiều bạn ba mẹ đi xa.”

“Con còn biết gì nữa?”

“Ba không cho Tiêu Tiêu ở với mẹ....”

“Vậy Tiêu Tiêu muốn ở với mẹ, hay với ba?”  hiện giờ tôi rất hi vọng, tòa án có thể xem trọng lựa chọn của đứa nhỏ, để Tiêu Tiêu có thể tiếp tục sống với tôi.

“Con đồng ý đi theo ba.” Tiêu Tiêu đột nhiên gằn từng tiếng một.

“Tại sao?” tiếng của tôi cao vút lên, ngay cả tôi cũng giật mình.

“Oa....” Tiêu Tiêu khóc nói, “Trong thư nói, hiện giờ mẹ không có tiền. Mà nuôi Tiêu Tiêu lại tốn rất nhiều tiền, nếu như Tiêu Tiêu đi theo ba, mẹ có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền để....để bỏ vào công ty.”

“Tiêu Tiêu....” tôi ôm chặt Tiêu Tiêu đang khóc không ra hơi, phòng tuyến trong lòng sụp đổ, “Mẹ sao lại thiếu tiền nuôi Tiêu Tiêu chứ?”

Đêm đó tôi ôm Tiêu Tiêu khóc thật lâu, cho đến lúc Tiêu Tiêu ngủ mất. Sau đó tôi giao đứa bé cho Tiểu Mộc, về phòng gọi điện cho Lâm Vũ Minh.

Ba ngày sau Tiêu Tiêu bị mang đi. Anh không tới, chỉ có thư ký của anh, Minh.

Trong ba ngày này, tôi như nổi điên, chuẩn bị đồ cho Tiêu Tiêu, quần áo, đồ chơi, sách vở, vật dụng hàng ngày, đồ ăn vặt, nhiều đến nỗi chật hết nửa cái phòng. Tôi biết chắc chắn anh sẽ không bạc đãi Tiêu Tiêu, chỉ là tôi không kiềm chế được. Tôi và Tiểu Mộc viết hết những thói quen, sở thích của Tiêu Tiêu ra giấy, giao cho Minh.

Tôi vốn định cho Tiểu Mộc đi theo, dù sao Tiêu Tiêu là do Tiểu Mộc chăm từ nhỏ đến giờ, như vậy tôi cũng yên tâm. Nhưng Tiêu Tiêu lại không chịu, còn làm bộ người lớn, dặn dò dì Mộc phải chăm sóc mẹ. Thằng bé này!

Trước khi lên xe, Tiêu Tiêu đột nhiên nói muốn chào tạm biệt ông bà ngoại, cả tôi và Minh đều sửng sốt, nhưng vẫn dẫn nó lên lầu.

Hiên Tiêu nhận ba nén nhang từ Tiểu Mộc, đốt lên, sau đó quỳ lạy trước di ảnh của hai người một lúc lâu không động.

“Tiêu Tiêu, đi thôi, khi nào có thời gian thì về thăm ông bà ngoại sau.” tôi an ủi.

“Cậu chủ....” Minh cũng nói.

“Ông ngoại, bà ngoại, Hiên Tiêu thề, bất luận là họ Lâm hay họ Diệp, con nhất định sẽ có một công ty mạnh nhất!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.11.2013, 22:56
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12219 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: (Hiện đại) Ly hôn rồi yêu - Dạ Ngưng Tử - Điểm: 28
Chương 2.1 : Nhà mới

Vũ Minh:

Ngày đó, đàm phán không tốn chút sức nào đã toàn thắng, mặc dù em nói cho em ba ngày suy nghĩ, nhưng tôi biết cuối cùng chắc chắn em sẽ giao quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu cho tôi.


Diệp Thị là thành quả bao phen phấn đấu của Diệp gia, đã từng là kiêu ngạo, là nỗi sĩ nhục khó quên trong cuộc đời của em, cho nên em không tiếc bán đứng tôi để đoạt lại Diệp Thị.


Mà nay, cũng như vậy, để giữ Diệp Thị, em chỉ có thể tạm thời buông tha Tiêu Tiêu.


Xế chiều hôm nay, tôi chuyển vào biệt thự mới mua.


Thời gian trước, luôn bận việc của bang phái và công ty, nên phần lớn thời gian tôi ở lại công ty hoặc trụ sở chính của bang. Giờ vì Tiêu Tiêu, tôi mua tòa biệt thự xa hoa này, bắt đầu làm một người cha tốt, cho Tiêu Tiêu ở một nơi thoải mái.  


Vào cửa, thấy đồ đạc mới trong nhà, đột nhiên có cảm giác gia đình, không uổng tôi bỏ ra số tiền lớn cho việc thiết kế nội thất.


Ăn cơm tối xong, tôi đang ngồi trên sofa phòng khách xem tài liệu cho hội nghị ngày mai, thì quản gia chạy tới.


“Ông chủ, điện thoại của ông.”


Tôi đặt tài liệu xuống, nhận điện thoại.


“Alô, ai vậy?”


“Là tôi.” Đầu bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc, hình như hơi khàn khàn, đã khóc sao?

“Tìm tôi có việc?” Tôi giả vờ lạnh lùng nói.


“Là về Tiêu Tiêu.” Giọng em có vẻ cam chịu, dừng lại một lúc lâu, hình như là hạ quyết tâm, “Tôi đã quyết định giao quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu cho anh.”


“A...?” Mặc dù đây là kết quả trong dự đoán, nhưng tôi cứ nghĩ là em phải vùng vẫy thêm mấy ngày nữa, không ngờ nhanh như vậy đã cho tôi đáp án.


“Được, ba ngày sau, tôi sẽ tới đón Tiêu Tiêu.”

“Nhanh như vậy?” giọng em run run.


“Tôi làm việc luôn không thích dây dưa, em biết mà.”

Tôi biết, em hy vọng có thể ở cùng Tiêu Tiêu thêm mấy ngày, không phải tôi quá tàn nhẫn, mà là, tôi hi vọng sớm giải quyết cho xong chuyện này, kéo thêm một ngày, giữa chúng tôi càng thêm dây dưa, đối với cả hai đều không tốt.


“Nhưng gấp vậy, tôi không kịp thu dọn đồ cho Tiêu Tiêu!”


“Thu dọn cái gì? Chẳng lẽ có thứ gì mà Lâm Vũ Minh tôi không thể mua nổi cho con trai mình sao?” tôi hung hăng nói, không muốn cho em bất kỳ cơ hội nào.


Trầm mặc.


Hồi lâu, tôi cơ hồ nghe được tiếng nức nở cố nén của em, “Vậy.... Ba ngày sau, mấy giờ anh tới?”


“Gần đây tôi hơi bận, có thể ngày đó phải ra nước ngoài, sợ là không có thời gian, tôi sẽ cho Minh đến đón.”


“Anh...” em có chút tức giận, “Tiêu Tiêu dù gì cũng là con trai anh, chút thời gian vậy mà anh cũng không có?”


Hai năm, trời biết tôi muốn gặp lại Tiêu Tiêu biết bao nhiêu.


Nhưng Hân Ngôn à, anh có thể đoán được đến lúc đó em sẽ khóc nức nở, không ngừng lập đi lập lại Tiêu thích gì, không thích gì, thói quen gì..... Anh không biết lúc đó, anh có đủ trấn định để không ôm chặt em vào lòng mà an ủi không. Vì vậy, tha thứ cho anh, lúc này không thích hợp để chúng ta gặp nhau.


“Đây là việc riêng của tôi, không cần em lo, tóm lại em cứ biết vậy đi.” Tuyệt tình bỏ lại một câu, tôi cúp điện thoại.


Ba ngày sau, tôi đặc biệt kết thúc công việc thật sớm, về nhà đợi Minh chở Tiêu Tiêu về.


Ở lần thứ n tự hỏi Minh có gặp được Tiêu Tiêu chưa, xe đã chạy chưa, giao thông có bình thường không....đủ loại vấn đề thiếu muối như vậy, thì rốt cuộc quản gia báo cho tôi, cậu chủ Tiêu Tiêu đã về đến.


Tôi kêu quản gia dẫn Tiêu Tiêu lên lầu trước, sắp xếp hành lý, để Minh báo cáo với tôi tình huống xế chiều hôm nay.


Nghe Minh liệt kê một loạt những điều cần chú ý còn dài dòng hơn biên bản hội nghị, tôi thầm bật cười, gần như tôi có thể tưởng tượng được bộ dáng vừa cau mày nghe những điều này vừa cắm cúi ghi chép của Minh.


Khi nghe Minh kể về những lời Tiêu Tiêu đã nói trước trước bàn thờ ông bà ngoại, tôi không khỏi kinh hãi, không ngờ mới gần 5 tuổi mà Tiêu Tiêu có thể nói ra những lời đầy khí phách như vậy.


“Minh, cậu thấy thế nào?” trầm mặc một hồi, tôi hỏi ý kiến Minh.


Thật ra, Minh không chỉ là trợ lý của tôi, mà còn là con trai độc nhất của bang chủ tiền nhiệm, Vinh ca.


Tôi quen với Vinh ca vào hai năm trước, Vinh ca nói biết tôi lúc đó cần tiền để gầy dựng lại cơ nghiệp, Vinh ca tuổi tác đã cao, mà con trai còn quá trẻ, tính tình lại trung hậu thật thà, căn bản không thể nào đảm đương nổi trách nhiệm nặng nề của bang phái, vì vậy Vinh ca nghĩ ra một biện pháp, cố tình tiếp cận tôi, lấy việc giúp đỡ tôi làm điều kiện, yêu cầu tôi tiếp quản bang phái của Vinh ca.


Vinh ca nói, lăn lộn xã hội đen mấy chục năm, mỗi ngày dẫn các anh em đi đánh đánh giết giết, làm chút việc mờ ám, đã sớm mệt mỏi rồi, nhưng nhiều huynh đệ như vậy đi theo kiếm cơm, cũng không thể nói bỏ là bỏ được. Tôi thì khác, tôi có học thức lại từng kinh doanh tập đoàn lớn, có phương pháp kiếm tiền, Vinh ca hi vọng sau khi giao bang phái cho tôi, tôi có thể giúp các anh em sống tốt hơn, đồng thời hỗ trợ bồi dưỡng con trai của Vinh ca.


Gần như không cần suy nghĩ tôi đã nhận lời ngay lập tức, vốn năm đó Lâm Thị lớn mạnh được như vậy ít nhiều cũng là nhờ có lui tới với xã hội đen, giờ trực tiếp tiếp quản một bang phái, kinh doanh càng dễ dàng hơn.


“Đó gọi là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, cậu chủ nhất định tiền đồ sáng lạn” Minh bật thốt lên.


“Ha ha!” Tôi rất vui vẻ, không thể không thừa nhận, Tiêu Tiêu không hổ là con trai tôi, từ nhỏ đã quyết đoán như vậy, đáng để bồi dưỡng.


Đang nói, Tiêu Tiêu đã sắp xếp xong đồ đạc của mình, xuống lầu, đứng không xa nhìn tôi, vẻ rụt rè.


Dù sao lúc tôi đi nó mới 3 tuổi, còn quá nhỏ, nên không có bao nhiêu ấn tượng với người ba này cũng dễ hiểu.


“Tiêu Tiêu, qua đây!” Tôi vỗ vỗ bên cạnh, “Ngồi đây này.”

“Ba!” Tiêu Tiêu ngoan ngoãn bước tới, ngồi bên cạnh tôi, có vẻ cực kỳ thận trọng.


“Tiêu Tiêu không nhớ rõ ba à?” tôi hỏi thử.


Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn tôi, lắc đầu một cái lại gật đầu, bộ dáng lúng ta lúng túng.


“Đừng căng thẳng, không nhớ rõ cũng không sao, về sau đây chính là nhà của con.” tôi dịu dàng cười, sờ sờ đầu Tiêu Tiêu.


“Ba cũng sẽ thương Tiêu Tiêu như mẹ thương Tiêu Tiêu sao?” Tiêu Tiêu mở to đôi mắt ngây thơ, tràn đầy mong đợi nhìn tôi.


“Tất nhiên rồi! Tiêu Tiêu là con trai bảo bối của ba mà.” Tôi nhìn Tiêu Tiêu cười cười, sau đó ôm nó ngồi lên đùi tôi.


Hình như cảm nhận được tình thương ấm áp của ba, Tiêu Tiêu dựa vào lòng tôi, cọ cọ đầu nhỏ vào cằm và ngực tôi.


Tôi hôn nhẹ trán nó, “Để ba giới thiệu mọi người trong nhà cho con.” nói xong, tôi gọi tất cả người làm trong nhà tới.


“Đây là chú Minh, con đã gặp lúc chiều rồi, về sau có việc mà không tìm thấy ba có thể tìm chú ấy.”


“Đây là quản gia, trong nhà con cần gì cứ nói với quản gia.”


“Đây là bảo mẫu của con, thím Quy....”


Tôi giới thiệu từng người một, Tiêu Tiêu ngoan ngoãn chào từng người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: colleneal, conluanho, drizzle2703, gabong_208, phuongtyni
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bạch Tiểu Dương, Cà Rốt Hồng, Majestic-12 [Bot], phuong thi và 243 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.