Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Tổng giám đốc đừng thế mà!! - Lương Hải Yến

 
Có bài mới 22.09.2013, 13:05
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Tổng giám đốc đừng thế mà!! - Lương Hải Yến - Điểm: 10
Truyện này được edit để mừng sinh nhật chi caoviyen_73 ^^

Tổng giám đốc đừng thế mà!!


images


Tác giả: Lương Hải Yến

Editor: ngocquynh520

Beta: hoa lùn

Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giới thiệu:

Tôi là con bướm mê người, chỉ mong hưởng trọn sự ưu ái của anh khi anh tới;

Tôi là một viên kẹo ngọt, chỉ muốn lén xem vẻ đẹp của em khi em tới.

Anh, Đỗ Hạo Vũ, là tổng giám đốc tập đoàn Đỗ thị, đẹp trai phong lưu nhiều tiền,

Luôn nở nụ cười lưu manh xấu xa, nhưng phụ nữ nhìn thấy lại động lòng;

Cô, Mạc Dao, "nữ thần đêm khuya" mà người trong Pub xưng tụng,

Vóc người nóng bỏng và điệu múa uyển chuyển, luôn trêu đùa đàn ông ngứa ngáy khó nhịn trong lòng.

Đàn ông theo đuổi cô ai cũng ân cần, xì căng đan càng thêm bay đầy trời.

Xa cách mười năm, người tình cũ gặp nhau lần nữa,

Mạc Dao lúc trước bình thường không có vẻ đẹp gì, còn bảo thủ mộc mạc, lắc mình một cái,

Lại thành Hoa Hồ Điệp người người mê đắm,

Nhưng anh không chỉ không nhận ra cô, còn hết lòng theo đuổi cô,

Cho dù sự đau đớn vì bị phản bội xưa kia tràn ra lần nữa,

Thì sự hư hỏng và chủ động của anh, vẫn làm cô kìm lòng không được hãm sâu trong đó,

Mà sự lui bước và cự tuyệt của cô, càng dấy lên ngọn lửa chinh phục của phái nam trong cơ thể anh.

Nhưng chẳng biết tại sao, cảm giác quen thuộc như đã từng quen biết lại không nào cách diễn tả ở trong lòng

Giống như là cổ độc ăn mòn cả ngày lẫn đêm, khiến anh không cách nào ngủ say, dây dưa khó có thể bỏ qua,

Khi anh thề phải độc chiếm người của cô thì làm sao cũng không còn ngờ, mình đã bỏ qua mười năm,

Chỉ vì gặp nhau quá sớm, yêu quá sâu lại không hiểu phải yêu thế nào. . . . .







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.09.2013, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc đừng thế mà!! - Lương Hải Yến (H) - Điểm: 39
Chương 1

Học viện Thụy Tư

Từng chiếc xe cao cấp lục tục dừng ở trước cổng trường học, gia thế bối cảnh của học sinh ở học viện Thụy Tư đều có lai lịch lớn, mỗi sáng sớm đi học thì cửa trường học liền giống như chỗ triển lãm xe hơi, xe thể thao sang trọng từ các nơi trên thế giới đều có thể tìm được ở đây; nếu nói có ai không có ngồi xe nhà đến trường học, chắc hẳn chỉ có người hiếm thấy như Mạc Dao màthôi.

Cô vừa mới bước vào cổngtrường, chợt một chiếc Ferrari màu bạc chạy như bay qua bên cạnh cô, Mạc Dao còn chưa kịp kéo làn váy bị bay lên xuống, thì đã không còn thấy bóng dáng xe đâu, trên con đường rộng rãi chỉ còn lại bụi đất.

"Oa, là xe của học trưởng Đỗ!" Đám đàn em hoa si bên cạnh hưng phấn thét vang bên tai cô, Mạc Dao bĩu môi châm biếm, trợn trắng mắt, một chiếc xe bảnh bao và một người đàn ông lẳng lơ thì có cái gì đáng mừng?

Chủ nhân của chiếc xe thể thao màu bạc, Đỗ Hạo Vũ, hoàng tử học viện Thụy Tư, là người đẹp trai đa tình, quan trọng hơn là, còn nhiều tiền! Mặc dù học sinh ở học viện Thụy Tư cũng là con nhà có tiền, nhưng vẫn tồn tại phân chia cấp bậc, mà người có tiền nhiều nhất là tập đoàn Đỗ thị tài lực hùng hậu.

Đỗ Hạo Vũ là thiếu gia của tập đoàn Đỗ thị, khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, nhất định là mạng hoàng tử phú quý.

Ông trời thật không công bằng, cho anh ta một gia thế phi phàm còn chưa đủ, còn cho anh ta gương mặtđào hoa, trời sanh đa tình, mà người đàn ông được toàn trường xưng là hoàng tử này, lại là bạn học cùng lớp của Mạc Dao cô, học chung gần ba năm, bọn họ chưa nói qua một từ, chắc anh ta cũng không biết có người bạn học như cô tồn tại.

Chỉ vì Mạc Dao là một nữ sinh không có cảm giác tồn tại, giống như không khí khiến người ta không cảm nhận được sự tồn tại của cô, trầm mặc ít nói là đặc điểm của cô, kiểu tóc suông như sợi mì che đi ngũ quan thanh tú của cô, hàng năm cô đều mặc đồng phục nữ sinh số lớn nhất, không nhìn ra một chút đường cong mềm mại của phái nữ.

Mạc Dao đi vào phòng học, đã nhìn thấy Đỗ Hạo Vũ bị một đám bạn học nữ ăn mặc trang điểm lộng lẫy vây quanh ở giữa phòng học, giống như hoàng đế bị hậu cung phi tần vây quanh.

Cô ngồi vào vị trí trong góc của mình, từ trong balomóc ra tư liệu bài thi hôm nay, mở từng tờ từng tờ ra chuẩn bị bài, phòng học huyên náo, chỉ có một mình cô cầm quyển sách gặm, mắt điếc tai ngơ với tiếng cười bên tai; tròng mắt đen của Đỗ Hạo Vũ vô ý thoáng nhìn, phát hiện ngoại tộc nghèo khó vùi đầu học hành trong xó xỉnh, nhất thời trong lòng xông lên một sự nghi ngờ trước nay chưa có, sao anh chưa từng thấy cô?

Anh lớn như vậy, còn chưa thấy cô gái nào ăn mặc kiểu đó, chỉ có thể dùng năm chữ "thê thảm không nỡ nhìn" để hình dung; con gái không phải trời sinh thích cái đẹp sao, tại sao cô có thể chịu đựng mà để kiểu tóc xấu thế, còn đeo một cái mắt kính gọng to, trời ạ, đồng phục học sinh đẹp nhất, thiết kế model nhất cả nước bị cô mặc lên, sao lại giống như trang phục trong vở kịch thế?

Đỗ Hạo Vũ hơi chau lông mày ưng, từ trước đến giờ anh luôn nhiệt tình yêu thương sự vật tốt đẹp, không chịu được bất kỳ vật nào tổn hại mắt mình.

"Cô ta là ai?" Đỗ Hạo Vũ thình lình hỏi bạn nữ chung quanh một câu, tầm mắt nghiêng nhìn về phía Mạc Dao ngồi trong góc.

Đám bạn học nữ bị anh hỏi, nhất thời yên lặng như tờ, theo tầm mắt của anh nhìn lại, sau đó cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, không ai trả lời vấn đề của anh, bởi vì các cô đều không biết cô ấy là ai.

"Cô ta tên Mạc Dao." Rốt cuộc có một giọng nói nhút nhát của con gái từ trong đám người truyền đến, trong nhiều người cũng chỉ có một người biết tên của cô.

"Cô ta là nữ sinh mới tới?" Đỗ Hạo Vũ trực tiếp hỏi nữ sinh vừa mới trả lời.

Mặt cô gái đỏ bừng, lần đầu tiên mặt đối mặt nói chuyện với hoàng tử sân trường, có vẻ kích động không thôi, âm thanh run rẩy nói: "Không phải, cô ấy học chung lớp với chúng ta ba năm."

Tròng mắt sắc bén của Đỗ Hạo Vũ nhìn chằm chằm Mạc Dao trong góc không nói một lời, trong lòng thật kinh ngạc, cùng lớp ba năm, anh lại có vài phần không biết nhân vật số một như vậy tồn tại, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, là anh ngu muội, hay là cô quá nhỏ bé, quá dễ dàng che giấu mình cơ chứ?

"Ai nha, Hạo Vũ, sao anh đột nhiên quan tâm chuyện này chứ?" Bạn học nữ bên cạnh không cam lòng bị một nữ sinh xấu xí đoạt đi sự chú ý của anh, lên tiếng kéo về ánh mắt của anh.

"Không có gì, nhất thời hiếu kỳ, tùy tiện hỏi thôi." Anh nở nụ cười tiếp tục chuyện trò vui vẻ, nhưng nghi vấn vẫn quanh quẩn trong lòng anh.

"Đứa con hoang này, nếu không phải tao tạo điều kiện cho mày ăn, tạo điều kiện cho mày mặc, mày đã sớm đói chết đầu đường, mày thật là trời sanh hồ ly như mẹ mày." Mạc Dao mới vừa bước vào cửa trước, liền nghe thấy tiếng nhục mạ của mẹ từ phòng khách truyền đến, tốc độ cởi giày của cô không khỏi tăng nhanh.

"Mẹ, cặp sách của con còn ở ngoài cửa, mẹ bảo con hồ ly nhỏ này đi lấy vào cho con đi!" Mạc Dao đi tới bên cạnh mẹ, làm nũng với bà.

Mẹ Mạc vừa thấy được con gái bảo bối trở lại, sắc mặt tức giận lập tức trở nên nhu hòa, "Dao Dao, con về rồi à, đói bụng không?" Quay đầu lại ra lệnh Mạc Lam bên cạnh: "Còn không mau đi cầm cặp sách của chị mày lên phòng con bé đi."

Thân thể Mạc Lam co rụt lại, lập tức chạy ra ngoài cửa, cầm cặp sách của Mạc Dao lên lầu.

Mạc Lam, con gái thứ hai của nhà họ Mạc, con gái riêng ở bên ngoài của ba cô; năm cô năm tuổi, ba cô dẫn Mạc Lam ba tuổi từ bên ngoài về, khi mẹ thấy Mạc Lam thì nhất thời cảm thấy toàn thế giới cũng sụp xuống rồi.

Mẹ liền phát tiết hết oán hận chất chứa lên người Mạc Lam, người cha mềm yếu bởi vì hổ thẹn với mẹ, nên không dám lên tiếng bảo vệ người con gái mà ông nhất thời hồ đồ nên có, chỉ có thể mặc cho vợ mình mắng chửi đánh đập.

Mạc Dao không hề oán hận cô em này, chỉ có thương hại; nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể gầy yếu của Mạc Lam liền biết dinh dưỡng không đầy đủ, ba Mạc đẩy Mạc Lam nhỏ yếu đến trước mặt cô thì bộ dáng của em ấy tựa như con thỏ trắng nhỏ bị thương.

Khi em ấy mềm mại gọi cô là chị thì mình liền cảm thấy cơ thể hơi chấn động, có lẽ chính là tiếng kêu này, khiến cô ở trong cuộc sống sau này luôn không nhịn được giúp em ấy tránh bị mẹ đánh, nhưng cũng không thể trắng trợn bảo vệ em ấy, chỉ có thể tận lực âm thầm giúp em ấy tránh sự đánh chửi của mẹ thôi, nói cô máu lạnh cũng được, vô tình cũng được, đây chính là cách sống của Mạc Dao cô.

"Biết chỗ có mẹ tôi, thì nên tránh bà ấy, đã nhiều năm rồi mà không nhớ được." Mạc Dao dựa vào cửa phòng Mạc Lam, lúc này cô đã tháo cặp kính xấu kia ra, một đôi mắt to sáng trong nhìn em gái trong phòng, "Cầm đi, lập tức lau, miễn cho bị người khác phát hiện mẹ tôi ngược đãi em." Cô ném hộp thuốc về phía Mạc Lam.

Mạc Lam liền mỉm cười dịu dàng, nhìn về phía chị gái mặt lạnh tốt bụng này, "Chị, cám ơn chị." Mạc Dao hoàn toàn bị nụ cười của cô đánh bại, xoay người bước nhanh rời đi.

Mạc Dao mới đi vào phòng học liền có cảm giác không đúng, cô bén nhạy phát hiện bạn họccùng lớp đều dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, lúc nào thì bọn họ bắt đầu chú ý cô rồi, cô cảm thấy không giải thích được. Một đôi chân dài đột nhiên xuất hiện trước mắt, chặn lại đường đi của cô, ngẩng đầu nhìn lên, bất ngờ đụng vào con ngươi thâm thúy của Đỗ Hạo Vũ. "Có chuyện gì không?" giọng điệu bình thản như nước của Mạc Dao không có kinh ngạc, cũng không có kích động, giống như hoàng tử người người sùng bái trước mặt này chỉ là một người qua đường.

Thái độ lạnh nhạt của cô khơi dậy hứng thú của Đỗ Hạo Vũ, anh nở nụ cười mê người, "Bạn học, hình như tôi chưa từng gặp bạn, không tự giới thiệu mình sao?"

"Mạc Dao." Sau đókhông nói tiếp nữa.

Đỗ Hạo Vũ sững sờ, giới thiệu đơn giản như vậy là lần đầu tiên anh nghe.

Thú vị! Cô gái cổ hủ trước mắt này lại mang lại hứng thú mới cho anh.

"Bạn học Mạc, tuần sau có dạ vũ mỗi năm, có thể làm bạn nhảy của tôi không?" Vừa dứt lời, đám người xem kịch vui trong lớp nhất thời nổ oanh, nghị luận ầm ĩ.

"Không thể!" Sau đó liền có tiếng hít khí chung quanh, Đỗ Hạo Vũ nhìn chằm chằm nét mặt của Mạc Dao không tha, muốn biết cô có phải đang dùng thủ đoạn vờ tha để bắt thật không.

"Tại sao, bạn có bạn nhảy rồi à?" Con gái luôn cự tuyệt để đề cao giá của mình, dù cô gái xấu cũng không ngoại lệ, nụ cười giễu cợt xuất hiện trên khóe miệng của anh.

"Không có vì cái gì." Nói xong, vòng qua anh tự trở lại chỗ ngồi, không muốn dây dưa với anh nhiều hơn.

A, Đỗ Hạo Vũ lại nếm được mùi vị bị cự tuyệt từ người cô lần nữa, anh hứng thú đứng tại chỗ nhìn chăm chú vào cô, thật lâu mới rời khỏi phòng học.

Gió ở lầu chót thật mạnh, thổi rối loạn mái tóc dài xõa ngang vai quy củ của cô, sợi tóc xốc xếch khiến cô có vài phần hoang dã; cô bắt đầu nhức đầu chuyện đã xảy ra sáng sớm hôm nay, bởi vì Đỗ Hạo Vũ, cô trở thành tiêu điểm toàn trường, loại cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm như động vật quý hiếm này, thật tệ hết biết rồi!

"A!" Cô không nhịn được rống ra ngoài, phát tiết buồn bực trong lòng.

"Ha ha." Tiếng cười trầm thấp từ một chỗ khác lầu cuối truyền đến, Mạc Dao nghiêng đầu sang chỗ khác, đôi tay của Đỗ Hạo Vũ vòng quanh ở trước ngực, cơ thể đẹp trai tựa trên hàng rào, mỉm cười nhìn cô, "Bạn học Mạc, bây giờ là lúc nghỉ trưa, bạn rống lên thế, sẽ đánh thức người đang ngủ trưa, thí dụ như tôi." Ngón trỏ thon dài của anh điểm nhẹ cái mũi của mình.

"Anh –" Mạc Dao kinh hoảng, "Sao anh biết nơi này?" Cái chỗ này có rất ít người biết, cho nên bình thường đều là địa bàn của cô.

"Những lời này phải là tôi hỏi bạn, tôi đã ở đây từ sớm, do bạn hét lên làm tôi dậy." Đỗ Hạo Vũ vô tội nhún vai nhìn cô.

Mạc Dao nhất thời cứng họng, xoay người muốn rời khỏi chỗ này, tiếc rằng động tác của Đỗ Hạo Vũ nhanh hơn cô một bước, đưa tay bắt lấy cánh tay của cô, Mạc Dao đột nhiên bị người ta nắm, trọng tâm không yên ngã về phía sau, "A!"

"Bạn thật là thích la, ha ha." Đỉnh đầu truyền tới tiếng cười khẽ nhạo báng của Đỗ Hạo Vũ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.10.2013, 13:00
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37104
Được thanks: 80888 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc đừng thế mà!! - Lương Hải Yến (H) - Điểm: 38
Chương 1.2

"Bạn thật là thích la, ha ha." Đỉnh đầu truyền tới tiếng cười khẽ nhạo báng của Đỗ Hạo Vũ.

Mạc Dao vững vàng rơi vào trong ngực Đỗ Hạo Vũ, chóp mũi ngửi được hương vị phái nam đặc biệt trên người anh, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng; Đỗ Hạo Vũ cúi đầu nhìn thấy người trong ngực ngượng ngùng đỏ mặt, tim bỗng chốc thu lại, cảm giác khác thường nổi lên trong lòng, trong lúc nhất thời không phân rõ là thế nào.

"Thả – tôi ra." Mạc Dao phát hiện mình bị anh thân mật ôm vào trong ngực, đôi tay giùng giằng muốn rời khỏi.

"Đồng ý tuần sau làm bạn nhảy của tôi, tôi sẽ thả bạn ra ngay." Đỗ Hạo Vũ buộc chặt hai cánh tay không để cho cô có cơ hội tránh thoát, nhân cơ hội ra điều kiện với cô.

"Tôi không tham gia tiệc nhảy gì cả." Mạc Dao bị anh ôm chặt ở trong ngực không thể động đậy, hơi thở của anh không ngừng phả vào cần cổ nhạy cảm của cô, thân thể không khỏi hơi run.

Đỗ Hạo Vũ cảm thấy người trong ngực khẽ run, nụ cười giảo hoạt nổi lên bên môi, "Dao nhi, tiệc nhảy rất vui, đồng ý với anh được không?" Anh đột nhiên gọi thân mật thế, khiến Mạc Dao run rẩy dữ dội hơn, Đỗ Hạo Vũ càng cười tươi hơn, nghiêng người nhẹ nhàng thở bên tai cô, "Đồng ý đi." Âm thanh ma mỵ vô cùng quyến rũ vang lên, giống như muốn câu đi tâm hồn của người ta.

"Ừ." Mạc Dao mơ mơ màng màng gật đầu lên tiếng.

"Em đồng ý rồi, không cho đổi ý nha." Đỗ Hạo Vũ dương dương hả hê, cười gian vì quỷ kế thực hiện được.

Mạc Dao chợt tỉnh táo, sau khi nhận ra mình mới vừa nói cái gì, liền cực kỳ sợ hãi, "Không tính toán gì hết, lúc nãy không phải lời tôi nói."

"Dao nhi, em thật sự đồng ý rồi mà, chẳng lẽ em muốn đổi ý sao?" Đỗ Hạo Vũ híp tròng mắt đen, vẻ mặt không vui nhìn cô.

Cô không biết nên phản bác như thế nào, lúc nãy mình rõ ràng không đồng ý, tại sao lại thế này chứ, tại sao mình hồ đồ liền gật đầu, đều do mình bất cẩn, bị anh ta mê hoặc.

"Hừ, biết." Cô tâm không cam tình không nguyện hừ lạnh một tiếng, "Có thể buông tôi ra chưa."

Nụ cười sáng lạn lại trở về trên mặt Đỗ Hạo Vũ, vẻ mặt tiếc rẻ buông thân thể mềm mại của cô ra, thật không có nhìn ra, Dao nhi của anh có dáng người ma quỷ thế, dùng kinh nghiệm duyệt người vô số của anh để suy đoán, lúc nãy anh ôm tuyệt đối là một dáng người mỹ lệ, bị bao phủ bởi đồng phục rộng thùng thình như thế, thật là quá phí của trời!

Mạc Dao vừa đạt được tự do liền xoay người chạy về cửa cầu thang, nhịp tim nhanh khác thường, không phải cô có cảm giác với tên play boy đó chứ? Không thể nào, cô tuyệt đối sẽ không có bất kỳ cảm giác gì với anh ta, nhịp tim mau chỉ là do chạy quá nhanh, nhất định là như vậy!

"Anh rất mong đợi tiệc nhảy lần sau đó!" Đỗ Hạo Vũ hô to ở sau lưng cô, tiếng cười sảng khoái bật ra từ miệng anh, anh nhìn bóng lưng hốt hoảng chạy của cô, trong mắt lộ ra nụ cười ý vị sâu xa.

Con mồi bị thợ săn để mắt tới sẽ rất khó chạy thoát.

Dao nhi, chờ xem, anh sẽ bắt được em!

Tiệc nhảy tổ chức mỗinăm một lần, là truyền thống của học viện Thụy Tư, vì xúc tiến sự trao đổi giữa các học sinh, khiến những đứa trẻ ở xã hội thượng lưu được giao tiếp nhiều hơn.

Cho nên mỗi khi đến thời điểm cuối cùng, dù là nam hay nữ đều hết sức ăn mặc, bày ra vẻ đẹp trai đẹp gái nhất để hấp dẫn mắt của mọi người, duy chỉ có một người ngoại lệ, đó chính là Mạc Dao.

Khi cô vẫn mặc bộ đồng phục học sinh đi vào hội trường thì tất cả mọi người sợ ngây người, mơ hồ còn nghe được tiếng vang thanh thúy khi ly rượu rơi xuống đất.

"Oh My God! Cô ta không có trang phục khác để mặc sao?" Hoa si số một thét chói tai ở trong hội trường.

"Bà quét sân còn ăn mặc đẹp hơn cô ta." Hoa si số hai châm chọc nói.

Người trong hội trường rối rít che miệng cười nhạo, chờ xem kịch vui, bọn họ cũng muốn xem vịt con xấu xí này, bêu xấu thế nào ở trong bữa tiệc nhảy đầy thiên nga hoa lệ này, Đỗ Hạo Vũ lại sẽ xuất hiện bằng vẻ mặt nào đây?

Trên mặt Mạc Dao không thấy một chút lúng túng và xấu hổ, thong dong trấn định đi đến trước mặt người đàn ông chói mắt nhất trong hội trường, "Tôi tới rồi!"

Đỗ Hạo Vũ nhẹ nhàng lắc ly rượu, ý cười đầy mặt nhìn cô, "Dao nhi, em cũng nên thay mắt kính khác." Anh nói nhẹ nhõm như chỉ đang nói về thời tiết, một chút dấu hiệu tức giận cũng không có, trong lời nói tràn đầy cưngchiều.

Sau khi uống cạn ly rượu, Đỗ Hạo Vũ để ly rượu xuống, vòng tay ôm giai nhân vào trong lòng, nhẹ nhàng tung bay theo âm nhạc vang lên.

"Anh không tức giận?" Mạc Dao kinh ngạc nói, cô cố ý ăn mặc như vậy, chính là muốn chọc giận anh, sau đó khiến anh đuổi cô đi.

"Vì sao anh phải tức giận?" Anh cười ý vị sâu xa, giống như nhìn thấu trò của cô, "Bởi vì quần áo em mặc sao?"

Mạc Dao thật sự đoán không ra anh đang nghĩ cái gì, làm xấu mặt anh như vậy, sao anh không hề tức giận chứ?

"Em khiêu vũ không tệ, tại sao không thích tham gia tiệc nhảy?" Anh vốn cho là mình phải phí sức dẫn dắt cô, không ngờ cô lại nhảy Waltz rất tốt, nếu như thay bộ đầm khác hợp hơn, chắc hẳn càng hoàn mỹ!

"Cám ơn." Chuyện này đều phải quy công cho mẹ cô, ép buộc con gái của mình đi học những tài nghệ của thiên kim tiểu thư, vũ điệu chỉ là một loại trong đó thôi.

"Dao nhi, em thật đáng yêu!" Anh cúi đầu nhẹ nhàng thổi khí ở bên tai cô.

Tim của Mạc Dao run lên, gương mặt cũng nóng lên.

"Anh –" cô ngửa đầu nhìn vào tròng mắt đen của anh, đắm chìm trong ánh mắt dịu dàng của anh.

"Dao nhi, chúng ta quen nhau đi!" Anh thâm tình đưa mắt nhìn cô, nhỏ giọng nỉ non.

Mạc Dao bị lời tỏ tình của anh làm sợ ngây người, ngây ngốc nhìn anh.

"Được không? Dao nhi." Anh hỏi lần nữa.

Lý trí của Mạc Dao nói cho cô biết phải lắc đầu, nhưng phía tình cảm lại có khuynh hướng gật đầu, trong cái nhìn dịu dàng soi mói của anh, cô bất tri bất giác gật đầu đồng ý.

"Dao nhi, anh thích em!" Đỗ Hạo Vũ đột nhiên ôm Mạc Dao, bước chân chuyển một cái, biến mất ở trong hội trường tiệc nhảy.

Đỗ Hạo Vũ mang cô đi tới phòng riêng của anh, vào phòng xong liền nâng cằm Mạc Dao lên, đột nhiên cúi đầu hôn môi của cô, đầu lưỡi lửa nóng của anh nhẹ nhàng linh hoạt đẩy ra cánh môi mềm mại của cô, nhanh chóng chui vào trong đó nhiệt liệt lật khuấy, dùng sức mút vào ngọt ngào trong miệng cô, bàn tay từ cổ áo cô thăm dò vào, bao lại bộ ngực phát dục thành thục, nhẹ nhàng xoa nắn.

"Đỗ Hạo Vũ, anh –" câu nói của cô biến mất ở trong miệng anh.

Mạc Dao bị ham muốn bất thình lình làm mê loạn cặp mắt, đầu óc nhất thời trống rỗng, chỉ theo giác quan của cơ thể, mặc cho anh giở trò.

"Em yêu, không ngờ em mê người như thế!" Đỗ Hạo Vũ chìm đắm trong sự mỹ diệu mềm mại truyền tới từ bàn tay mà không cách nào tự kềm chế, lúc này anh thật là đào được bảo vật!

"Ách, ừ –" Đầu Mạc Dao mơ hồ, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng phát ra âm thanh yêu kiều.

Đỗ Hạo Vũ bị tiếng rên mê người quyến rũ của người trong ngực trêu chọc cả người nóng lên, bụng dướinhanh chóng ngưng tụ lại một đốm lửa nóng, cả người căng thẳng như muốn nổ tung, bàn tay không khỏi gia tăng sức lực vuốt ve, môi lưỡi cũng theo cần cổ trắng nõn của cô gặm cắn xuống, dấu vết mờ mờ trong nháy mắt xuất hiện.

Mạc Dao bất lực lắc đầu nhỏ, từng chuỗi tiếng yêu kiều phát ra từ trong miệng, cơ thể mềm mại dựa hẳn vào ngực Đỗ Hạo Vũ, bàn tay tocủa Đỗ Hão Vũ, thì đang vuốt ve qua lại trên cơ thể mềm mại của cô, đôi tay tự giác vén lên áo của cô lên, cởi dây áo ngực của cô ra, cúi đầu ngậm lấy hạt đào màu đỏ kia, tư vị ngọt ngào, khiến anh không nhịn được lè lưỡi mút vào, liếm láp ở phía trên, một cái tay khác đang ôm eo thon của cô cũng không nhịn được di chuyển xuống dưới, đi tới cái mông mượt mà đàn hồi, dùng sức nhấn một cái, khiến cô dính thật sát vào cái bụng nóng bỏng của mình.

"Hạo – Vũ, a, ừ –" Mạc Dao mồm miệng không rõ, suy nghĩ mơ hồ liều chết níu lấy mái tóc đen dày của anh, cả người nóng bỏng khó nhịn, chỗ tư mật mơ hồ tràn ra dòng ướt át mắc cỡ.

"Dao nhi, bảo bối của anh, em thật ngọt!" Đỗ Hạo Vũ lưu luyến, hai hạt đào trên đỉnh núi bị anh làm dịu lóe sáng lóe sáng, thật mê người.

Bàn tay che trên mông cô chậm rãi đưa vào vườn hoa mê người, "Dao nhi, em ướt." Giọng nam quyến rũ vang lên bên tai Mạc Dao, gương mặt đỏ bừng vùi vào lồng ngực nở nang của anh, nhỏ giọng ngâm nga.

Khóe miệng Đỗ Hạo Vũ nhếch lên, bàn tay nóng càng thêm tiếp tục tiến lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vạch ra hai phiến nhụy mềm trước vườn hoa, từ từ chen vào trong con đường ấm áp sờ qua sờ lại.

"A –" nhụy hoa nhạy cảm cương lên, cả người Mạc Dao nhất thời run rẩy, cảm thấy hạ thân chảy ra một dòng suối ngọt.

"Ha ha, Dao nhi của anh thật nhạy cảm!" Đỗ Hạo Vũ bị phản ứng động tình của cô lấy lòng, bụng dưới trướng lên càng thêm khổ sở khó chịu, tốc độ ravào của ngón tay tăng nhanh, nhưng từ đầu đến cuối đều không có chọc phá thứ tượng trưng cho sự trinh trắng.

Anh đột nhiên đặt người nằm trong ngực lên giường, nhanh chóng rút đi quần áo trên người Mạc Dao, không bao lâu cả người trần trụi liền hiện ra trước mắt anh.

"Dao nhi, em thật đẹp!" Môi lưỡi của anh không ngừng tôn sùng làn da mềm mại của cô, trong mắt hiện đầy dục vọng.

Hai chân trắng như tuyết của Mạc Dao tiếp xúc mặt đất lạnh lẽo, cái đầu hãm sâu tình dục tạm thời tỉnh táo rất nhiều.

"Không, Hạo Vũ, quá nhanh!" Cô vội vàng đẩy người đàn ông đang đè người mình ra, chỉ tiếc cô nhỏ yếu nên không cản lại được người đàn ông đang chìm trong tình dục.

Mạc Dao dùng sức đánh vào ngực anh, hi vọng anh có thể tỉnh táo lại, cuối cùng hết cách, cô chỉ có thể dùng sức cắn lên cánh tay anh.

"A – Dao nhi, em đang làm gì?" Đỗ Hạo Vũ che dấu răng đang rỉ máu trên cánh tay, gầm nhẹ với Mạc Dao.

"Ai bảo anh không dừng lại." Mạc Dao uất ức nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mia Chen, tinabui, yenbach1122 và 407 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

11 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.