Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Mặt trắng nhỏ đứng sang bên! - Vân Cát Cẩm Tú

 
Có bài mới 05.06.2013, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1375
Được thanks: 9606 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới [Hiện đại] Mặt trắng nhỏ đứng sang bên! - Vân Cát Cẩm Tú - Điểm: 9
Mặt trắng nhỏ đứng sang một bên!


images


Tác giả: Vân Cát Cẩm Tú

Converter: ngocquynh520

Edit: tieu_hao

Beta: Hồng Yến

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Giới thiệu:

Dương Dương ghét nhất là ba thứ: Kẻ thứ ba, sầu riêng, còn cả mặt trắng nhỏ.

Nhưng mặt trắng nhỏ này lại cực kỳ không sợ chết luôn lượn lờ bên cạnh cô.

Dương Dương vẻ mặt chán ghét: Đi đi đi, đứng sang một bên, đừng có lượn lờ bên cạnh tôi.

Phan Thừa Hi tủi thân: Vì sao? Vì sao em ghét anh như thế?

Dương Dương lui ra phía sau: Vì sao? Tôi còn "tam mao (= ba lông, đồng âm với vì sao)" đấy! Anh sao không đi soi gương đi, toàn bộ đều đúng dạng mặt trắng nhỏ.

Phan Thừa Hi cọ cọ Dương Dương: Người ta chỉ là da trắng một chút, anh tuấn một chút, là một tiểu trí thức, không phải mặt trắng nhỏ. . . . .

Gặp phải mặt trắng nhỏ vô lại như vậy, Dương Dương nên làm cái gì bây giờ? Phản kích? Thế nhưng một tay mơ trong tình yêu há lại là đối thủ của mặt trắng nhỏ phúc hắc?

**Chú thích**

Tiểu bạch kiểm - Mặt trắng nhỏ: là loại con trai mặt trắng, non choẹt; trai lơ, bám váy phụ nữ;...

MỤC LỤC

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5

Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9.1 - Chương 9.2

Chương 10.1 - Chương 10.2 - Chương 11 - Chương 12.1 -Chương 12.2

Chương 13.1 - Chương 13.2 - Chương 14.1 - Chương 14.2 - Chương 15.1

Chương 15.2 - Chương 16.1 - Chương 16.2 - Chương 17.1 - Chương 17.2

Chương 18.1 - Chương 18.2 - Chương 19.1 - Chương 19.2 - Chương 20

Chương 21.1 - Chương 21.2 - Chương 22.1 - Chương 22.2 - Chương 23.1

Chương 23.2 - Chương 24 - Chương 25.1 - Chương 25.2 - Chương 26.1

Chương 26.2 - Chương 27.1

Chương 27.2 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30 - Chương 31

Chương 32.1 - Chương 32.2 - Chương 33.1 - Chương 33.2 - Chương 33.3

Chương 34.1 - Chương 34.2 - Chương 35.1 - Chương 35.2 - Chương 36.1

Chương 36.2 - Chương 37.1 - Chương 37.2 - Chương 38 - Chương 39

Chương 40 - Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44

Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49

Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2 - Ngoại truyện 3




Đã sửa bởi quacauphale lúc 30.07.2014, 10:47, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.06.2013, 14:54
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1375
Được thanks: 9606 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mặt trắng nhỏ đứng sang bên! - Vân Cát Cẩm Tú - Điểm: 51
Quyển 1: Gặp được mặt trắng nhỏ vô lại

Chương 1: Sa thải

Có người nói cuộc sống tựa như cưỡng gian, phản kháng không được vậy thì hưởng thụ; nhưng cũng có người nói vận mệnh là để đấu tranh, cuối cùng không phải bạn chiến thắng vận mệnh thì là vận mệnh chiến thắng bạn, bạn nói đi?

Một nhà hàng thanh nhã, đèn hoa rạng rỡ lóng lánh, âm nhạc du dương, bầu không khí thật hài hòa lãng mạn, nhưng tình huống ở một bàn bên cửa sổ dường như không có hài hòa như vậy.

"Hoàng tiên sinh, xin ông tôn trọng một chút." Nhìn hắn đầu heo mũi heo cộng thêm bên ngoài mặt trắng đã đủ ngán rồi, không nghĩ tới "anh heo" này còn là một "chân giò muối", Dương Dương giận dữ nhưng cực lực nhịn xuống, vì tờ đơn, nhẫn!

"Cô phải biết rằng, muốn hợp tác với chúng tôi không chỉ có công ty các cô, muốn chúng tôi chọn công ty các cô, Dương tiểu thư có phải nên thêm phục vụ bên ngoài vào hay không?" Trong ánh mắt "say đắm" không chút nào che dấu ham muốn trần trụi, hai tay cầm lấy tay Dương Dương, tùy ý có những cử chỉ thô tục.

"Hoàng tiên sinh, xin bỏ tay ông ra!" Nói xong Dương Dương mạnh mẽ hất cái móng heo đang đùa giỡn cô ra, mặt tức giận càng đỏ thêm, cô không phải người biết uống rượu, bình thường khẽ đụng vào rượu là khuôn mặt liền đỏ, lúc này hai gò má cũng bắt đầu nóng lên, hơi hơi phiếm hồng như được bôi một lớp phấn càng làm nổi bật thêm sức quyến rũ vốn có của cô.

Nhưng móng heo không có bởi vậy mà buông ra, ngược lại cái móng heo kia chui xuống gầm bàn, lớn mật sờ lên bắp đùi Dương Dương.

"Vô lại!" Dương Dương không thể nhịn được nữa đứng lên, tiện tay cầm lấy cốc nước trong tay hung hăng hất vào mặt "chân giò muối", "chân giò muối" bất ngờ, chậm một giây thôi nhưng đã bị hắt đầy mặt và cổ, "địa trung hải" lập tức gặp nạn lũ lụt, những giọt nước không ngừng chảy dọc theo đuôi tóc nhỏ giọt xuống.

"Cô!" "Chân giò muối" cầm giấy lau loạn xạ khuôn mặt, "Con kỹ nữ kia, cô dám lấy nước hắt tôi!"

"Người như ông đáng bị như thế!" Dương Dương cầm khăn giấy chà xát tay mình, phảng phất như bị con vi khuẩn nào lây nhiễm trên tay.

"Tờ đơn này công ty các cô đừng mong có được!" "Chân giò muối" hung hăng để lại một câu ngoan độc rồi quay đầu bước đi.

Dương Dương nhìn một bàn mỹ thực, thở dài một hơi, "Hoàng tiên sinh, xin đợi chút."
"Chân giò muối" được Dương Dương ngọt ngào gọi một tiếng, xoay người lại, kiêu ngạo nhìn cô giống như đang nói, nhìn bộ dạng cô, vì tiền, đại gia ta cũng không tin cô không khuất phục.

Dương Dương nở nụ cười chuẩn mực - lộ ra tám cái răng: "Xin trả tiền, xã hội này phổ biến quy định AA (ý là mỗi người tự trả tiền riêng cho mình), một ông chủ lớn tài đại khí thô như ông hẳn sẽ không để tôi - một cô gái nghèo nàn trả tiền hộ chứ, nhưng mà cho dù ông sẵn lòng, tôi cũng không mong muốn, cho nên trả tiền đi."

"Cô cô. . . . . " "Chân giò muối" nghẹn khí làm khuôn mặt đỏ bừng, thoạt nhìn y càng giống một đầu heo kho tàu.

"Đừng có tôi tôi nữa, xin "tự cung" đi". Dương Dương không có chú ý đến mình nói "tự tiện" thành "tự cung", cũng không chú ý tới Hoàng tiên sinh bởi vì câu này đã tức giận đến tái xanh cả khuôn mặt, cô nói xong ngồi xuống tiếp tục dùng mấy món mà mình chưa đụng tới kia.

"Phì. . . . . Ha ha. . . . . "Dương Dương vừa nói xong, hai người đàn ông ngồi bàn cách đó không xa không nhịn được nở nụ cười.

Có cái gì mà cười? Vui vẻ trên sự thống khổ của người khác, người như thế cô hận nhất, Dương Dương khó chịu ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm với một cặp mắt mỉm cười, miệng hơi kéo ra, khuôn mặt do nén cười quá mức nên có phần vặn vẹo.

Hai người đao thương hỏa nhãn "thâm tình" nhìn nhau vài giây, Dương Dương trong lòng "kháo" một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn.

Kháo, hôm nay quả nhiên không nên ra ngoài, chẳng những gặp phải ông chú háo sắc quấy nhiễu tình dục, còn bị loại hình đàn ông cô ghét nhất - mặt trắng nhỏ áo quần bảnh bao đùa cợt.

Nhưng người nào đó lại tựa hồ chẳng phải nghĩ vậy, cảm thấy hôm nay là một ngày cực kỳ tốt.

Dương Dương quyết định gia tăng tốc độ giải quyết mỹ thực trước mắt, sợ nếu tiếp tục sẽ nhịn không được mắng chửi mặt trắng nhỏ kia, bởi vì ánh mắt không có ý tốt đằng trước cứ nhìn chằm chằm vào cô.

"Tôi kiếm tiền đấy kiếm tiền đấy

Tôi cũng không biết đi lường gạt làm sao

Tay trái tôi mua một chiếc Nokia

Tay phải tôi mua một chiếc Motorola

Mỗi ngày tôi lại đổi một số di động nha

Tôi chạy băng băng trên chiếc BMW không có việc gì thì đi tắm hơi ăn tôm hùm. . . . . "
Dương Dương lấy di động ra nhìn, trên màn hình hiện lên "Hoàng thái kiền gọi tới, phải chăng nên nghe", không nghĩ tới động tác "chân giò muối" kia nhanh đến vậy, không tới 10 phút thì bùa đòi mạng đã tới rồi, ôi, than thở, Dương Dương ấn xuống nút nghe.

"A lô, Hoàng kinh. . . . . " Chữ "lý" (kinh lý: một chức vụ) còn chưa ra khỏi miệng đã chết non, chỉ nghe thấy đầu bên kia đổ ập xuống một trận chửi bới.

"Cho người ta sờ một chút cũng không mất miếng thịt nào, cô cho cô là ai hả, Thánh nữ Joan của thế kỷ 21? Vẫn còn mơ tưởng mọi người lập cho cô một cái đền thờ trinh tiết nữa hay sao? Cô biết việc cô làm hại công ty tổn thất bao nhiêu tiền. . . . . "

Tiếng của "Hoàng thái kiền" rất lớn, Dương Dương cầm điện thoại cách xa mình 10 cm mà vẫn còn thấy vô cùng chói tai, hít thở sâu, nói với bản thân phải nhịn phải nhịn, không đành lòng để mất chén cơm, nhưng kẻ sĩ có thể bị giết chứ không thể chịu nhục, "Hoàng thái kiền" mắng đủ để uống một cốc nước, khi từ trinh nữ cuối cùng mắng đến ba mẹ cô thì Dương Dương không nhịn được nữa rồi.

"Đúng vậy đó, tôi chính là muốn mọi người lập cho tôi một cái đền thờ đó, tôi thích làm thánh nữ đấy thì như thế nào? Không được hả, cô cho cô là quản lý, cao hơn một cấp thì có thể tùy tiện mắng chửi người khác sao? Cô cho là người khác không có lòng tự trọng sao? Làm nghề này thì thế nào hả? Tôi muốn dựa vào đôi tay của mình kiếm tiền thanh thanh bạch bạch, tôi chính là không làm nữ tiếp viên, cô muốn làm mama của ông ta thì đi mà làm, chẳng qua cũng cần phải có năng lực để người ta cắn vào lão thái bà này mới được đi!"

"Cô cô! Dương Dương tiền thưởng tháng này cô đừng mong có được, đồng thời khấu trừ tiền lương nửa tháng!" Đầu kia điện thoại, "Hoàng thái kiền" phỏng chừng đã tức giận nhảy lên rồi.

Mẹ nó, đây là thời buổi nào rồi! Nhịn "Hoàng thái kiền" này đã không phải chuyện ngày một ngày hai, "Hoàng thái kiền" tên là Hoàng Thái Đại, là quản lý bộ phận tiêu thụ, bản thân đã 38 tuổi rồi mà còn chưa lấy chồng, tính cách quả thực là như tảng đá trong nhà xí, vừa thúi lại vừa cứng, lại thêm bởi vì thiếu hụt "tưới tắm" của đàn ông nên nội tiết mất cân đối nghiêm trọng, bao giờ nhìn mấy nhân viên nữ tươi trẻ đều khó chịu, thường xuyên lựa xương trong trứng gà, bị mắng là chuyện thường ngày, thảm nhất là mượn cớ để trừ tiền lương, vốn mới có chút tiền lương, trừ việc thuê phòng, ăn cơm ra thì còn thừa chả có bao nhiêu, giờ còn bị cô ta khấu trừ như vậy thì càng nghèo rớt mồng tơi, quả thực là không để cho người ta sống mà, thật là nhà tư sản đại gian đại ác! Nhưng bởi vì hiện tại kinh tế sa sút, mà cô lại là một đứa mới bước chân vào xã hội, luôn giữ tín niệm nhẫn nhịn, nhưng lần này muốn cô làm nữ tiếp viên, điểm ấy Dương Dương cô dù thế nào cũng không làm, cô là một người có nguyên tắc, thà chết đói, cũng sẽ không bán thân thể của mình!

Người tranh một hơi thở, Phật tranh một nén hương, hôm nay Dương Dương cô sẽ làm một chuyện kinh thiên động địa - xào ông chủ cá mực! Dương Dương uống hết chỗ rượu thừa, lau miệng, đứng lên, lớn tiếng nói: "Không cần, cám ơn, tôi không làm, cô đi mà xin thăng chức đi, tiền lương tháng này tặng cho cô, có rảnh thì tới thẩm mỹ viện chỉnh cái mặt đi, bằng không khách hàng thấy cô thì không còn lòng dạ nào mà hợp tác đâu, đừng có vì ông phó kia mà ảnh hưởng tới lợi ích của công ty, cứ như vậy, bai bai, a, không đúng, không hẹn gặp lại!" Nói xong "cụp" một cái liền cúp điện thoại, tiện thể tắt máy.

Dương Dương đang nổi nóng, không có chú ý tới có một người con trai ở bàn khác đang cảm thấy hứng thú nhìn chằm chằm cô, con ngươi xinh đẹp híp thành một đường ngang, giống như một con báo phát hiện ra con mồi.

"Phục vụ!" Dương Dương nhỏ giọng gọi nhân viên phục vụ tới: "Phiền anh giúp tôi đóng gọi mấy cái bánh ngọt này, tôi muốn mang về". Dương Dương rất nhỏ giọng nói, tiền lương tháng này vừa mới bị ngâm nước nóng, hôm nay chỉ sợ là ngay cả ăn cơm cũng thành vấn đề, trên bàn còn có mấy cái bánh ngọt chưa ăn xong, đóng gói mang về có thể làm cơm tối.

"Ngại quá tiểu thư, nhà ăn lại không có phục vụ đóng gói mang về." Nhân viên phục vụ đứng thẳng lưng, giọng nói vang dội, thái độ hết sức công chính.

Người này không thể nhỏ tiếng chút được sao hả?! Có phải muốn để tất cả mọi người nhìn cô mới vui vẻ! Dương Dương phát hiện có mấy người nhìn cô, nhất là mặt trắng nhỏ đáng chết kia, khăn giấy trong tay đã sớm tới tình trạng rách bươm, xem ra là kìm nén thật vất vả, tốt nhất là nghẹn chết hắn đi, Dương Dương hung hăng trừng mắt nhìn hắn, mặt trắng nhỏ quả nhiên không có ai là thứ tốt, thật sự là nhìn đằng trước lại hận đằng sau, nhìn bên trái lại hận bên phải, tốt nhất là đừng có để Dương Dương cô chứng kiến, bằng không là đánh cho hắn một trận!

"Chẳng lẽ không thể có một trường hợp riêng được sao? Lúc này thôi, chỉ một lần được không?" Dương Dương lắc lắc cơ thể làm ra bộ dạng đáng yêu, thật là người vì tài mà chết, chim vì ăn mà chết, hôm nay Dương Dương cô vì mấy miếng bánh ngọt rơi vào hổ lạc đồng bằng bị mặt trắng nhỏ khi dễ, đáng hận a đáng hận a!

"Không được, rất xin lỗi tiểu thư, quy định của công ty không thể mở ra lệ riêng, nhất định phải dựa theo quy định làm việc." Nhân viên phục vụ này để tỏ rõ hắn là nhân viên tốt công chính vô tư càng ưỡn thẳng lưng, giọng cũng lớn hơn nữa, mọi người trong phòng ăn đều quay đầu lại nhìn bọn họ.

囧, Dương Dương xấu hổ khua tay, hôm nay rõ là xui xẻo, làm cái gì cũng không suôn sẻ, do bề ngoài cô khá xinh đẹp đáng yêu, bình thường chỉ cần cô làm nũng, làm ra vẻ khả ái một chút, lập tức có một tá nam sinh trước sau tranh nhau vì cô phục vụ, không nghĩ tới đụng phải một tên thiết diện còn công chính nghiêm minh hơn cả Bao gia gia (Bao Công).
Dương Dương khó xử nhìn bốn miếng bánh ngọt trên bàn, lâm vào thế lưỡng nan, ăn thôi nhưng quá no rồi, có khả năng no chết, không ăn thì lại quá lãng phí rồi.

Dằn lòng, Dương Dương lại ngồi lại chỗ cũ, ăn! No chết thì no chết, no chết chung quy vẫn tốt hơn là đói chết!

Chờ tới khí bốn miếng bánh ngọt lớn đều hóa thành vật trong bụng, Dương Dương cảm thấy bản thân thực sự có khả năng làm đệ nhất nhân bị no chết, cô vuốt bụng, đợi tiêu hóa một chút rồi đi, nhưng hôm nay lại phải về sớm, tiền thuê nhà đã tới kỳ, hôm nay không giao ra, Bao Tô Bà khẳng định sẽ vứt hết đồ đạc của cô ra ngoài, trước khi bị đuổi cô phải chuyển hết đồ đạc sang nhà Lý Ninh. Lý Ninh nguyên danh Lý Lâm, là bạn học đại học của cô, do tên gần giống với nhãn hiệu thể thao cho nên mọi người ban cho cái tên Lý Ninh, cô gái nhỏ kia cũng không xấu hổ mà hào phóng chấp nhận, cả ngày đều đặt câu "mọi chuyện đều có khả năng" ở trên miệng.

Dương Dương bám vào cái bàn chậm rãi đứng lên, cái bụng vô hình trung lớn gấp đôi, cảm giác như một phụ nữ có thai ba tháng, "Phục vụ, thanh toán. . . . . " Cô vừa mới nói xong, chợt nghe "bục" một tiếng, một vật nhỏ từ bụng cô bay thẳng tới dưới chân mặt trắng nhỏ. (=]])

Dương Dương cảm giác rất không thích hợp, mí mắt nhảy lên, lấy dũng khí cúi đầu xuống, Oh My God~~ mẹ của con a, bởi vì ăn quá nhiều, cái váy lại quá nhỏ, cô căng ra như thế, cái khuy nổ tung, còn như một cái tên lửa thăng thiên bay ra ngoài.

Mặt trắng nhỏ kia nhặt cái khuy lên, nhìn thoáng qua, sau đó nhìn lại Dương Dương lúng túng giữ váy, miệng co rút lại, sắc mặt càng lúc càng mất tự nhiên, nhưng vẫn đi tới đối diện, giọng run run nói: "Cô. . . . . à, cái khuy. . . . . của cô." Nói xong mặt quay qua một bên, bờ vai run đến lợi hại, chợt nhìn còn tưởng rằng bị động kinh phát tác đấy.

"Cám ơn." Dương Dương cắn môi, nhanh chóng đoạt lấy cái khuy, một tay giữ váy, một tay cầm túi xách, lấy tốc độ của người bị nghẹn "thoát nước" nhanh chân bỏ chạy.

"Tiểu thư, cô đừng đi, cô còn thừa 4 đồng." Nhân viên phục vụ kêu lên, nhưng lúc này Dương Dương đã chạy tới cửa, phỏng chừng là không nghe được, vì thế nhân viên phục vụ chính trực vô tư quyết định cầm 4  đồng này giao cho chủ quán.

Không ngờ mới đi được hai bước, một bóng trắng bay tới đoạt 4 đồng trong tay hắn, nói tiếng "cám ơn" rồi nhanh chóng chạy đi, tốc độ này so với "trâu bay" còn trâu hơn.

"Phốc. . . . . Ha ha. . . . . " Phan Thừa Hi rốt cuộc không nhịn được nữa, cô gái này rất buồn cười, hắn ngã ngửa trên ghế, rồi lại đập bàn dậm chân cười đến mức nước mắt văng khắp nơi.

Tiếng cười này quá kiêu ngạo, Dương Dương còn chưa ra khỏi cửa chợt nghe đến, không cần quay đầu lại cô cũng biết là ai, mặt trắng nhỏ đáng chết, có người bao dưỡng đương nhiên không biết đến cuộc sống lo âu, giống như cô muốn dậy sớm kiếm tiền, 4 đồng không phải là tiền hả, thêm 1 đồng nữa là mua được một cái bánh bao, 5 đồng trên cơ bản có thể giải quyết bữa sáng một ngày cho cô rồi! Mặt trắng nhỏ đáng chết, hắn tốt nhất cầu nguyện đừng có để cô trông thấy mặt, bằng không gặp một lần đánh hai lần! Dương Dương phát thệ trong lòng.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 30.07.2014, 10:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Cô Phong, Gynnykawai, Tran Sabera, alligator, conluanho, dthang, hienheo2406, suly, thoathan
     
Có bài mới 07.06.2013, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 1375
Được thanks: 9606 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mặt trắng nhỏ đứng sang bên! - Vân Cát Cẩm Tú - Điểm: 57
Chương 2: Chuyển phòng


Bạn bè chân chính cũng giống như que diêm trong trời đêm u tối, mang đến ánh sáng và sự ấm áp, theo mốt hiện nay thì có thể nói là: bạn bè có ích những lúc gặp phiền toái.

Dương Dương chạy trối chết, mẹ ơi, ăn nhiều quá làm váy cũng liên tục tụt xuống, chiếc quần "con" hình Snoopy đáng yêu màu hồng đã phơi bày trước mặt mọi người, ban nãy mặt trắng nhỏ đáng chết kia khẳng định thấy được.

Dương Dương chạy khỏi nhà hàng lập tức nhảy lên một chiếc xe bus, trên xe đúng là một biển người, cô một tay cầm túi xách, một tay lại phải giữ váy nên không còn thừa tay để vịn, chiếc xe cứ lắc lư như say rượu làm Dương Dương lúc bên phải lúc bên trái, bất thình lình dừng lại, Dương Dương không đứng vững, cả người nhào lên trước đúng lúc ngã vào lòng của một người đàn ông.

"A, cô gái à, cẩn thận chứ." Một giọng nói có phần bỉ ổi vang lên trên đầu Dương Dương, Dương Dương ngẩng đầu liền phát hoảng, lập tức bật dậy, không phải cái ông chú phát ngôn biến thái chứ? Không phải cô trông mặt mà bắt hình dong, chỉ là người đàn ông trung niên 50 tuổi này thật sự khiến người ta vừa nhìn cũng chỉ có bật ra được hai chữ: biến thái. Nhưng người ta trước sau cũng là giúp đỡ cô, cho nên Dương Dương vẫn không nhìn mặt ông ta mà nói một tiếng "cám ơn".

"Không cần không cần, cô gái à, đời người giống như một vở kịch, vì có duyên mới gặp nhau, giúp đỡ nhau trên xe bus cũng không dễ dàng, phải chăng phải càng nên quý trọng? Cô gọi tôi anh Bảo là được, đi, chúng ta đi hàn huyên cuộc sống một chút". Ông chú phụ xe bỉ ổi gọi anh Bảo sờ mông Dương Dương bóp mạnh một cái.

"A. . . . . " Dương Dương nhảy dựng lên, "Ông - cái lão biến thái chết tiệt!" Dương Dương quay lại, cũng không quan tâm tới chuyện lộ váy, cầm lấy túi xách của mình hung hăng đập "anh Bảo phụ xe", "Tôi đánh chết ông - lão biến thái! Đánh chết ông đánh chết ông!"

"Đừng đánh, cô gái, đừng đánh, ai ai. . . . . ". "Anh Bảo phụ xe" bỉ ổi muốn ra tay đánh Dương Dương, nhưng đồng bào phụ nữ trên xe bus đều căm phẫn "hội đồng", nhất là mấy người vừa rồi đứng xung quanh "anh Bảo phụ xe" cũng cầm lấy túi xách đánh hết mình.

"Anh Bảo phụ xe" một mình khó địch lại đám gà mẹ căm phẫn, xe vừa tới trạm liền chạy mất dép.

"Ghê tởm! Đi chậm một chút xem, xem tôi không cho ông thành thái giám". Dương Dương vung nắm tay về hướng bóng lưng "anh Bảo phụ xe ".

"Cô à." Có người đâm đâm vai Dương Dương nhưng Dương Dương không phản ứng.

"Cô à." Không phản ứng? Tôi lại đâm.

Vẫn không phản ứng!

"Cô à, quần lót cô lộ ra kìa!" Người nọ rốt cục sau hai lần bị Dương Dương không đếm xỉa, tức giận lớn tiếng, cái nhắc nhở này đúng là không sao cả, nhưng toàn bộ người trên xe đều biết Dương Dương để lộ quần lót hình Snoopy màu hồng của cô.

Tại sao tại sao? Ông trời ơi ông vì sao phải đối xử với con như vậy - lúc này nội tâm Dương Dương đã tan vỡ ngửa đầu hỏi trời xanh.

"Cám ơn, tôi cũng đến trạm rồi." Nói xong lại chạy trối chết, kỳ thực cô còn chưa tới trạm mà là xuống trước một trạm, chẳng qua là rốt cuộc cũng không còn mặt mũi nào đứng ở trên xe nữa, hầu như mọi người trên xe bus đều nghe được câu "Cô à, quần lót cô lộ ra kìa", rất nhiều người còn tận mắt chứng kiến thời khắc lịch sử này, phỏng chừng đêm nay đều đau mắt hột.

"Tôi kháo (fu**) kháo kháo!" Hôm nay rõ là xui xẻo tới Thái Bình Dương Đại Tây Dương rồi, Dương Dương hét lớn phát tiết.

"Mẹ nó nửa đêm khuya khoắt la hét cái gì hả?" Tiếp theo một chai rượu ném ra ngoài, may là cô tránh nhanh, bằng không sẽ bị nện trúng đầu.

Hiện tại không phải mới 9h thôi sao? Cái gì mà nửa đêm khuya khoắt! "Tôi kháo kháo kháo. . . . . " Dương Dương lại hét thêm một lần rồi lập tức ba chân bốn cẳng chạy mất, tiếng mấy cái chai vỡ đằng sau đặc biệt dọa người, Dương Dương đi giày cao gót lại phát huy siêu việt tốc độ bay của "trâu bay".

Mở di động ra, không ai gọi, xem ra thế giới này không có người quan tâm lo lắng cho cô rồi, cô đúng là cây cải thìa số khổ.

Gọi cho Dương thị (mẹ của Dương Dương): Lão nương à, con gái mẹ thất nghiệp rồi.

Dương thị: Why?

Dương Dương: Công ty vỡ nợ, ông chủ nợ người ta mấy trăm triệu, quản lý ngành bọn con bị người ta bắt đi bán thân gán nợ, cho nên con gái thông minh của mẹ chạy trước.

Dương thị: Là "Hoàng thái kiền" sao?

Dương Dương: Vâng, chính là cô ta, nghe nói buổi tối phải tiếp mười người lận.

Dương thị: Kháo, với cái tư sắc kia của cô ta còn có người gặm được hả, lại còn một tối tiếp mười người, đàn ông hiện giờ cũng quá đói khát rồi, chậc chậc. . . .

Dương Dương: Cho nên lão nương à, con giờ không có việc làm, tháng này không có tiền lương giao cho mẹ rồi.

Dương thị: Kháo, TIRAMISU (bánh ngọt tráng miệng nổi tiếng của Ý) tháng này của mẹ vậy là ngâm nước rồi hả?

Dương Dương: Lão nương à, mẹ có phải nên an ủi con gái của mẹ trước một tí không hả, con gái mẹ hôm nay chẳng những thất nghiệp còn bị người khác hai lần quấy rối tình dục, còn tức nhất là bị một mặt trắng nhỏ đùa cợt nữa đấy.

Bà là mẹ ruột của cô sao? Vừa lên 5 là Dương Dương liền bắt đầu tự hỏi vấn đề này, cô thất nghiệp, lấy tư cách một người mẹ lại không có khích lệ an ủi, ngược lại là lo lắng Tiramisu tháng này, lão nương thích nhất là Tiramisu cho nên từ sau khi biết kiếm tiền, mỗi lần Dương Dương về nhà đều mua một ít về hiếu kính cho lão nhân gia bà.

Dương thị: Ai dám quấy rối tình dục với con? Con ở đâu, lão nương bây giờ mang kéo qua đó giúp bọn chúng luyện tập "Quỳ Hoa Bảo Điển"!

Dương Dương: Lão nương, nếu con bây giờ còn bị quấy rối, mẹ nói con còn có thể gọi điện cho lão nhân gia được sao?

Dương thị: Cũng đúng, con gái à, con phải mau tìm được việc làm mới a, vì lão nương của con với TIRAMISU của mẹ, con phải Fight¬ing! A Za A Za Fight¬ing!

Dương Dương: Lão nương, mẹ đừng có xem nhiều phim Hàn quá như thế, trúng độc không nhẹ đâu a.

Dương thị: Ôi dào, con gái, nói đến phim Hàn, con không biết đâu, cậu Lee Dong Wook người Hàn Quốc kia còn đẹp hơn cả phụ nữ, chậc chậc, thật muốn sờ vào khuôn mặt thanh xuân bóng loáng của cậu ta, không biết cảm xúc ấy. . . . .

Dương Dương: Lão nương, con cúp đây, mẹ cứ phát xuân đi, cẩn thận bị ba con thấy đó.

Dương thị: Con bé kia, nếu không tìm được việc làm thì về đi, lão nương tạm thời vẫn nuôi nổi con.

Dương Dương: Biết rồi, lão nương, mẹ ít xem phim Hàn đi, cẩn thận có ngày ba ghen tị.

Dương Dương nói xong liền cúp điện thoại, cũng đã hai mấy tuổi rồi thế nào lại không biết xấu hổ để hai người già trên 50 nuôi cô chứ? Hơn nữa kết cục quay về chỉ sợ là cô "hỏng" trước, tính cách lão nương thật sự có phần ăn không tiêu, từng này tuổi còn học người ta theo đuổi ngôi sao, hơn nữa còn là theo đuổi ngoại hình mặt trắng nhỏ, xem ra thẩm mỹ của con người bây giờ càng lúc càng có vấn đề, thế nào mà đều thích mặt trắng nhỏ không ra nam cũng chẳng ra nữ thế chứ! Dương Dương cô là bất đồng, kiên quyết bất đồng với mọi người, kiên quyết không muốn gặp mặt trắng nhỏ! Nhất là hôm nay sau khi bị mặt trắng nhỏ cười, cô quyết định sau này cô và mặt trắng nhỏ không đội trời chung!

Dương Dương cô ghét nhất ba thứ: Kẻ thứ ba, sầu riêng, còn cả mặt trắng nhỏ.

Kẻ thứ ba thì không cần phải nói, phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác nên diệt! Mà sầu riêng không phải mùi khó ngửi của nó, mà bởi vì hồi nhỏ thường xuyên bị mẹ già nhà cô dùng làm gậy đánh, bên ngoài sầu riêng đầy gai nhọn đâm cô đau, cho nên từ lúc đó cô cực kỳ ghét sầu riêng. Thế còn mặt trắng nhỏ thì sao hả? Cái này cũng không cần giải thích nhiều, không có lý do gì cả, trời sinh đã kháng cự! Nhìn cái bộ dạng trắng nõn như bơ sữa kia của bọn họ là đã không thích rồi, khi ở trên đường thấy mặt trắng nhỏ ôm một bà lão còn béo hơn bọn họ cô đã muốn cầm giày cao gót nện mạnh vào khuôn mặt trắng ởn đó, sau đó chỉ vào mũi bọn họ mắng: Một lũ có tay có chân không đi kiếm tiền lại tình nguyện để bà lão này bao dưỡng, các anh có phải đàn ông con trai nữa hay không hả?

Tất nhiên, những cái này chỉ là suy nghĩ mà thôi, nếu cô làm vậy, chỉ sợ năm mười tuổi đã phải đi gặp Diêm La Vương lão gia đưa tin rồi.

***********

Trở lại nhà trọ, Bao Tô Bà quả nhiên chuyển ghế ngồi trước cửa phòng cô, cầm trong tay một cái quạt, "bốp bốp" phẩy con muỗi, nhìn lại còn tưởng là một con chó mẹ trông cửa.

Dương Dương nghĩ muốn quay đầu bước đi, vừa mới chuyển mình thì cái túi xách đã bị người kéo lại: "Đừng có nghĩ đi được, tôi nhìn thấy cô rồi."

"Chị Lý, đã trễ thế này mà chị còn ở đây hóng mát à, nhưng mà cũng muộn rồi, mau về nhà ngủ đi, ngủ muộn không tốt cho da, dễ có quầng thâm mắt đấy."

"Thật hả?" Chị Lý vỗ "bốp bốp" vào đống thịt mỡ của mình, hai tay làm động tác như mấy cô gái trẻ, cực kỳ lo lắng vuốt khuôn mặt đầy thịt của mình.

"Đó là đương nhiên, chị không thấy mẹ của em, từ sau khi lên 40, thiếu ngủ một giờ con mắt đã như quốc bảo của chúng ta rồi, thật sự là quẫn lắm đấy". Khi nói những lời này, mẹ già của Dương Dương - Dương thị ở trong nhà hắt xì thật to, nước miếng đúng lúc phun thẳng đến quả táo của đồng chí Dương ba (ba của Dương Dương), đồng chí Dương ba sửng sốt 3 giây, sau đó cực kỳ phóng khoáng ném quả táo theo một đường parabol vào thùng rác, Dương thị thấy thế, nhào tới tóm lấy lỗ tai ông "Ông đây là chê tôi bẩn phải không? Chê tôi bẩn vậy mỗi tối sao ông lại đưa lưỡi vào miệng tôi làm gì! Tôi cho ông chê tôi bẩn, tôi cho ông chê tôi bẩn. . . . . " (Bà mẹ cực phẩm =]])

. . . . . (Bớt đi N chữ mô tả quá trình chiến tranh) Kết quả cuối cùng: Đồng chí Dương ba ôm lấy cái tai sưng đỏ nén lệ nhặt quả táo trong thùng rác lên, rửa sạch sẽ lại tiếp tục ăn, ngay cả hạt cũng nuốt. Đến sau đó lại nhận trừng phạt: Lưỡi của đồng chí Dương ba trong một tháng không được bước vào miệng Dương thị.

"Vậy tôi phải mau về ngủ để có cảm giác làm đẹp"

7878, Dương Dương tươi cười rạng rỡ phe phẩy cái tay.

"Không đúng, cô Dương", đi được hai bước, chị Lý lại quay lại, "Tiền thuê phòng cô còn chưa nộp đâu? Tiền đâu?

"Chị à, em. . . . . Em hôm nay thất nghiệp rồi. . . . . " Dương Dương lã chã chực khóc, níu chặt góc áo nhìn dưới mặt đất.

"Thất nghiệp hả, chậc chậc, rõ là đáng thương mà". Chị Lý lắc đầu, tiếp tục đuổi ruồi.

"Cho nên chị có thể. . . . . "

"Không được! Cô ngày mai nếu không có tiền thì chuyển đi cho tôi". Nói xong "thình thịch" trở về ngủ.

Rõ là nhà bị dột mà suốt đêm gặp mưa rào! Lòng người dễ thay đổi, nhân gian không còn tình cảm a, Dương Dương cô hôm nay cuối cùng đã được kiến thức. Oán hận thì oán hận, cô vẫn suốt đêm đóng gói mọi thứ, vừa rạng sáng ngày thứ hai, không ăn sáng chạy tới tá túc chỗ Lý Ninh.

"Cậu làm gì thế? Chạy nạn à?" Lý Ninh xoa cái đầu như ổ gà, sửng sốt nhìn Dương Dương túi lớn túi nhỏ.

"Ninh. . . . . " Dương Dương để đồ xuống, nhào tới. "Ninh, tớ thất nghiệp rồi, không còn nhà để về". Lại giở chiêu tội nghiệp.

"Được rồi được rồi, đừng có đem gầu trên đầu cậu cọ vào người tớ, đừng giở chiêu tội nghiệp nữa, chiêu này vô dụng với tớ, nói, đã xảy ra chuyện gì?" Lý Ninh không chút khách khí đẩy đầu Dương Dương ra.

"Ninh, cậu thật không đáng yêu, ôi, cuộc sống gặp trắc trở mà, ông chủ tớ phá sản, nợ người ta mấy trăm triệu, trưởng bộ phận bọn tớ. . . . ."

"Bị người ta bắt đi bán thân trả nợ, lại còn một tối tiếp mười người, đúng không?" Lý Ninh khinh bỉ nhìn Dương Dương, còn dùng chiêu này, đây không phải chiêu năm đó cô lấy ra lừa gạt người nhà cô để lấy cớ đấy sao, Lý Ninh cầm một túi đồ nhỏ nhất giúp Dương Dương mang vào trong.

Dương Dương ở sau cô vung quyền.

"Lại giở trò nữa là tớ ném cậu với mấy cái thứ phế phẩm này ra ngoài hết đấy". Lý Ninh không có quay đầu lại, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt.

Dương Dương bĩu môi cật lực mang một đống lớn vào trong, kết giao với bạn xấu chính là một màn như vậy đấy, rõ ràng người cao ngựa lớn hơn cô rất nhiều lại cầm cái túi nhỏ mang vào, có kiểu như vậy không? Mà cô một mỹ nữ xương nhỏ chỉ có 1m65 lại phải mang những thứ nặng này, thật sự là không biết nhìn người a!!

"Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Không phải là ông chủ làm gì cậu chứ?" Lý Ninh nhìn Dương Dương từ trên xuống dưới.

"Đừng có nhìn, phải thu phí!" Dương Dương bảo vệ trước ngực.

Kỳ thực cô sở dĩ thường xuyên bị người khác quấy rối tình dục là do vóc người cô cực kỳ nữ tính, có lồi có lõm, cái nên lớn thì lớn, cái nên nhỏ thì nhỏ, đúng chuẩn thân hình chữ "S", lại có khuôn mặt búp bê kiểu mà đàn ông yêu nhất, mà bộ ngực Dương Dương tuy rằng còn chưa tới mức khủng bố nhưng cũng là cỡ C, cho nên những tên hèn mọn nhìn thấy cô đều là vẻ mặt của mấy con cóc, không ngừng kêu lên "Thiên nga của tôi, thiên nga của tôi".

"Không có liên quan tới chuyện ông chủ của tớ". Tuy ông chủ cô cũng quả thực ám chỉ vài lần muốn cô làm bà sáu của ông ta, nhưng Dương Dương nghiêm khắc cự tuyệt, "Là "Hoàng thái kiền" muốn tớ đi tiếp khách để lấy đơn hàng, tớ mắng cô ta rồi cũng vớ luôn ông chủ cá mực mặc kệ".

"Kháo, "Hoàng thái kiền" này sao không tự đi làm đi!" Lý Ninh vừa đánh răng vừa kêu lên.

"Cô ta nào có ai muốn đâu?"

"Vậy cũng đúng, nhưng mà như vậy cũng tốt, tớ đã sớm bảo cậu đừng làm ở đấy nữa, kiếm không được tiền còn bị người khác ức hiếp, tội gì phải thế chứ?"

"Hic hic hic, cho nên tớ giờ từ chức đi tìm cậu nương tựa, Ninh. . . . . Cậu cần phải nhận nuôi tớ đấy nha. . . . . "

"Ọe. . . . . " Lý Ninh nhổ bọt, "Cậu cũng không phải con chó con mèo, tớ nhận nuôi cậu làm gì? Còn nữa, không có việc gì thì ít giở chiêu tội nghiệp cho tớ, nổi hết cả da gà rồi đây này."

"Cái đồ không có lương tâm!" Dương Dương đá vào mông Lý Ninh, đá xong lập tức chạy.

"Cậu không muốn sống nữa hả?" Lý Ninh sư (sư tử) hống làm cả căn nhà cũng chấn động, kết cục chính là Dương Dương bị đè lên, cái mông ăn hơn mười chưởng.

"Cậu giờ định làm thế nào?" Lý Ninh là một luật sư, trong nhà cũng rất nhiều tiền, đương nhiên là không quan tâm Dương Dương đến trú nhờ, dù sao phòng cũng lớn, trước cô đã bảo cô ấy qua nhưng Dương Dương ngại cách công ty quá xa cho nên không tới.

"Đương nhiên là tìm công việc mới rồi!" Hùng tâm tráng chí của Dương Dương bốc cháy, "Tớ muốn tìm một công việc tốt, làm một tiểu trí thức chân chính, sau đó tìm một người đàn ông thành thục chững chạc, sinh ra những đứa bé béo béo mập mạp, tớ nhất định sẽ thương bọn chúng, sẽ không lấy sầu riêng đánh chúng!" Quốc gia hẳn nên xếp sầu riêng vào trong những thứ nguy hiểm.

"Có muốn tớ giúp cậu giới thiệu không?" Trong giới luật sư Lý Ninh rất có danh khí, công ty thuê cô cũng rất nhiều, Lý Ninh là sư tỷ của Dương Dương, trên cô 2 khóa, trong khóa đầu tiếp đãi tân sinh viên hai người vừa gặp như quen đã thân, từ đó liền trở thành bạn vong niên (bạn vong niên - cách nói này của Dương Dương, Lý Ninh vì cách nói này đã đập Dương Dương mấy nhát).

"Không cần, tớ muốn dựa vào bản lĩnh của mình đi tìm"

"Cái bản lĩnh này của cậu chỉ sợ sẽ lại tìm được giống như lúc trước hả?" Lý Ninh xì mũi coi thường, kỳ thực năng lực Dương Dương không tồi, nhưng bởi vì bề ngoài dễ dàng khiến người ta hiểm lầm, khuôn mặt rất giống em bé, giống như mấy cô gái còn vị thành niên, cho nên rất nhiều công ty sợ cô ấy không thể đảm nhiệm được nên cự tuyệt.

"Cậu coi thường người ta!" Dương Dương cầm dép ném cô.

Lý Ninh tiếp được ném lại, Dương Dương không có tránh thoát bị ném vào người, hai người đánh loạn, kết quả: Dương Dương chịu thiệt. Ai kêu cô lùn hơn Lý Ninh tận 7 cm cơ chứ!


Đã sửa bởi quacauphale lúc 03.08.2014, 08:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Gynnykawai, Tocdothuhut, Tran Sabera, alligator, conluanho, hienheo2406, suly
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Gấu Lùn, hautlym, Hoàng Thiên, icsrvcust, ngoclunglinh, Thiên Kim Vĩnh Hằng và 605 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.