Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn thấy truyện này edit thế nào?
Bạn chỉ được chọn 1 ý kiến

Xem kết quả

Cô gái thích khóc - Kỷ Nhạc Vân

 
Có bài mới 22.06.2012, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.06.2012, 21:34
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 1344 lần
Điểm: 31.88
Có bài mới [Hiện đại] Cô gái thích khóc - Kỷ Nhạc Vân - Điểm: 8
Cô gái thích khóc


images


Tác giả: Kỷ Nhạc Vân

Converter: Ngocquynh520

Edit: Ngư cô nương

Beta: Vuvu & Hoàng Phủ Vũ Nguyệt


Giới thiệu

Yêu thương một tổng giám đốc cao cao tại thượng thật là khổ cực a,

Cô cố gắng đi làm một tháng, mới kiếm đủ tiền mua vé máy bay khoang phổ thông.

Vậy mà hắn chỉ với 1 cuộc điện thoại, là có thể dễ dàng ngồi khoang hạng nhất bay khắp nơi..

Cô thỉnh thoảng ngồi taxi một chút đã là rất thỏa mãn.

Hắn ra cửa luôn ngồi xe Benz, bữa ăn hằng ngày luôn là nguyên liệu bậc nhất, dáng vẻ lúc nào cũng cao sang .

Ai, chẳng lẽ người thường và người có tiền lại có khoảng cách chênh lệch lớn như vậy sao?

Cô đã rất cố gắng bồi dưỡng khí chất, thu hẹp khoảng cách để gần hắn hơn,

Nhưng hắn lại tựa hồ quên đi sự có mặt của cô

Chẳng lẽ muốn cô cởi sạch đồ tới trước mắt hắn,

Hắn mới có thể mở to mắt nhìn thẳng vào sự tồn tại của cô

Lúc đó hắn mới biết cô không còn là cô gái nhà bên yêu khóc sao???????





Đã sửa bởi Ngư cô nương lúc 07.10.2012, 20:23, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.06.2012, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.06.2012, 21:34
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 1344 lần
Điểm: 31.88
Có bài mới Re: Cô gái thích khóc - Điểm: 25
Mở đầu

Hắn không có hứng thú đối với tình yêu, hắn từng mất đi thứ quý giá nhất trong đời, loại cảm giác này trái tim của hắn không thể chịu đựng được lần thứ hai. . . . .

Bốn năm trước,

Mười giờ tối, đầu mùa xuân gió vẫn mang một ít hơi lạnh, cảnh chợ đêm trên đường phố vẫn rất náo nhiệt.

“Duyệt Lăng, cẩn thận kẻo ngã !” Âu Dương Vận Hàn khẩn trương khẽ la, hắn quả thực không có biện pháp với vợ hắn. Người phụ nữ này đang tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, còn cầm máy chụp hình không ngừng chụp, mới vừa nhìn thấy cô giẫm vào hố trên đường, thân thể lảo đảo, hắn cả kinh lập tức đưa tay bắt được cô, không để cho cô ngã xuống.

Tạ Duyệt Lăng vẻ mặt thỏa mãn cảm ơn chồng, thuận thế khoác tay chồng, “Vận Hàn, hôm nay là ngày em vui nhất, vì có anh ở bên cạnh em, hơn nữa em còn chụp được rất nhiều ảnh nha.” Cô lắc lắc máy chụp hình trên tay cho hắn nhìn, ánh mắt tràn đầy ý cười hạnh phúc.

Tim Âu Dương Vận Hàn vừa động, đưa tay sờ sờ khuôn mặt mềm mại của vợ , ánh mắt tràn ngập yêu thương cùng áy náy. Hắn quá bận rộn, mặc dù Duyệt Lăng nửa câu oán hận cũng không nói, nhưng hắn cũng tự nhắc nhở mình, bớt thời gian làm việc một chút để bồi cô mới được, có lẽ là đưa cô đi đâu đó nghỉ ngơi . . . . .

“Vận Hàn, chúng ta qua bên kia xem bồn hoa có được hay không?” Lực chú ý của Tạ Duyệt Lăng nhìn một cái liền bị thu hút, cô thoát khỏi tay chồng, hưng phấn chạy về phía các quầy hàng nhỏ nhìn xung quanh,….

Âu Dương Vận Hàn bất đắc dĩ, chỉ có thể vội vàng đi theo, nhìn thấy vợ cùng cô gái trong quầy hàng đang thấp giọng nói chuyện, còn kéo người đi đường giúp hai người chụp hình, hắn không nhịn được lắc đầu.

“Thật có lỗi, cô ấy rất thích chụp hình.” Âu Dương Vận Hàn gật đầu nói với cô gái, ngay sau đó nắm chặt tay Duyệt Lăng, thấp giọng nói với cô không nên quấy nhiễu việc buôn bán của người ta.

Cô gái rất nhanh lắc đầu, cô thích người phụ nữ hoạt bát này, nhưng lúc cô nhìn thấy người đàn ông trước mắt anh tuấn khôi ngô cầm tay người phụ nữ kia cúi đầu dịu dàng nói lời tình cảm, cô còn chú ý tới chiếc nhẫn trên tay hai người là một đôi , bọn họ. . . . . . Là vợ chồng?

Vợ chồng a. . . . . . Thật tốt, chăm sóc lẫn nhau, không xa rời nhau. . . . . . Cô nghĩ tới, đột nhiên cảm thấy thật cô đơn, có chút nhớ nhung muốn khóc.

“Tôi muốn cái này!”

Giọng nói Tạ Duyệt Lăng trong trẻo vang lên đem ý thức của cô gái kéo trở lại,cô gái lanh lợi đem đồ Duyệt Lăng muốn đóng gói lại, giao cho người đàn ông bên cạnh.

Hắn nhận lấy đồ, mỉm cười nói với cô tiếng cám ơn, chỉ ngắn ngủn hai chữ nhưng lại làm hai gò má cô gái ửng đỏ. Cô gái lắc đầu một cái,cười xấu hổ .

Người đàn ông này thật dịu dàng, cô thậm chí có chút hâm mộ người phụ nữ kia .

“Lần sau trở lại thăm em a!” trước khi đi Tạ Duyệt Lăng đối với cô gái phất tay một cái, ngay sau đó xoay người cùng chồng rời đi.

Đưa mắt nhìn hai người cử chỉ thân mật đi xa, cô gái khe khẽ thở dài.

Thật xứng đôi nha. . . . . . Không đến mấy giây, cô xoa bóp đầu của mình, tự nói với mình làm ăn quan trọng hơn, xoay người trở lại quầy hàng tiếp tục trông coi quán.

Bên kia, Âu Dương Vận Hàn một tay ôm chậu hoa còn thêm một túi cây giống, chỉ có thể dùng một tay nắm lấy bàn tay mềm mại của vợ. Cô như là cũng mệt mỏi, không tiếp tục chạy xung quanh, làm cho hắn thở phào nhẹ nhõm.

Vậy mà, đi ra khỏi chợ đêm náo nhiệt, tiến về phía bãi đậu xe của một con hẻm nhỏ, đi không được mấy bước, Tạ Duyệt Lăng hưng phấn hạ thấp giọng, giật nhẹ tay chồng “Vận Hàn, anh xem!”

Âu Dương Vận Hàn nhìn theo tay của vợ chỉ, nhìn thấy ở cuối con hẻm nhỏ có một một gian hàng coi bói, lão bà ngồi ở phía sau gian hàng toàn thân mặc đồ đen, còn chưa kịp nói chuyện, vợ của hắn đã tò mò mà lôi kéo hắn đi tới.

” Xin chào lão bà, cháu muốn xem số mệnh.” Tạ Duyệt lăng mở to hai mắt, hưng phấn nhìn qua lão bà tuổi già sức yếu trước mắt, trên mặt đầy nếp nhăn.

Âu Dương Vận Hàn bất đắc dĩ lộ ra nụ cười sủng nịch, hắn biết Duyệt Lăng chẳng qua là tò mò, mặc dù hắn đối với coi bói không có hứng thú, nhưng không nói gì thêm.

Lão bà không ngẩng đầu, chẳng qua là dùng thanh âm già nua chậm rãi nói: “Chàng trai trẻ, nửa kia của cậu đã xuất hiện, nhưng thời điểm chưa tới.”

Tạ Duyệt Lăng hoang mang mở to hai mắt, người muốn coi bói là cô, tại sao lão bà lại nói chuyện với Vận Hàn? Một nửa kia đã xuất hiện? Cô không phải ở bên cạnh hắn sao? Tạ Duyệt Lăng nhìn chồng, len lén đối với hắn giả mặt quỷ.

Âu Dương Vận Hàn nhíu mày, “Tôi đã kết hôn.”

Lão bà như không nghe thấy, nói tiếp: “Cô ấy sẽ lấp đầy sự trống trải trong trái tim cậu, không cần kháng cự, cũng đừng kháng cự trái tim của mình.”

Biểu tình Âu Dương Vận Hàn lạnh xuống, hắn cầm tay của Tạ Duyệt Lăng, thấp giọng nói: “Đi thôi.”

“Nhưng là. . . . . .” Tạ Duyệt Lăng kháng nghị, nhưng nhìn thấy biểu tình của chồng khó chịu nên ngừng nói, cô rất hiểu rõ chồng của mình, vì vậy gật đầu xin lỗi lão bà, từ trong bao da lấy ra một tờ tiền có giá trị lớn đặt lên bàn, vội vã đuổi theo bước chân của Âu Dương Vận Hàn.

“Chàng trai trẻ, một nửa kia của cậu có liên quan với đất, do đất nuôi dưỡng, hai người sẽ có cơ hội quen biết nhau, không nên quên. . . . . .” Thanh âm già nua của lão bà không ngừng vang lên ở phía sau.

“Vận Hàn, lão bà này thật thú vị.” Tạ Duyệt Lăng khoác tay chồng, vui vẻ nói.

“Bà ấy căn bản là nói hưu nói vượn.” Âu Dương Vận Hàn lắc đầu.

Nhưng Tạ Duyệt Lăng không cho là vậy, đi một lát, liếc nhìn bồn hoa Âu Dương Vận Hàn đang ôm trong ngực, nhỏ giọng hỏi hắn: “Lão bà nói nửa kia của anh cùng đất có liên quan, anh nghĩ có phải người mà lão bà nói có thể là chỉ cô gái bán hàng vừa rồi?”

Âu Dương Vận Hàn biết vợ mình đang nói đùa, hắn cố ý làm sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, trừng mắt nhìn cô, nắm chặt tay của cô, hắn cúi đầu làm nũng, lè lưỡi cười, sau đó, lại bắt đầu vui vẻ mà nói đề tài khác cùng vợ, tâm trở nên nhẹ nhàng hơn

Một nửa kia, hiện tại không phải ở bên cạnh hắn rồi sao?



Đã sửa bởi Ngư cô nương lúc 09.07.2012, 11:40, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngư cô nương về bài viết trên: Cyclotron, HuyềnPhong, antunhi, banhmikhet, cafe_chaud, m.truyen, nashiki96, Âu Dương Nhan
     
Có bài mới 22.06.2012, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.06.2012, 21:34
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 161
Được thanks: 1344 lần
Điểm: 31.88
Có bài mới Re: Cô gái thích khóc - Điểm: 49
Chương 1

Sân bay quốc tế.

Cao Uyển Y – mặc đồng phục X đi giày cao gót, lôi kéo Tống Tinh Tinh đang ngẩn người đi nhanh về phía trước, nhiệt tình giao phó: “Hiện tại hết thảy đều an bài thỏa đáng a…, chỗ ngồi của cậu và hắn gần nhau, mình xem một chút. . . . . .” Cô nắm tay Tống Tinh Tinh lên máy bay, dặn dò nói: “Cậu là 30A, ngồi gần cửa sổ, cho nên hắn ngồi ở bên đường đi, cậu cũng không nên khẩn trương để ngồi sai chỗ.”

Tống Tinh Tinh đeo một chiếc ba lô nhỏ, chân đi một đôi giày thể thao màu trắng, khuôn mặt thuần khiết của cô vẫn là một mảnh mờ mịt, thẳng tắp đi về phía trước Cao Uyển Y, không giấu được sự khẩn trương trong lòng “Uyển Y, sẽ thuận lợi như vậy sao? Hắn một chút cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái?”

Cao Uyển Y lắc đầu, cười ra hai lúm đồng tiền, an ủi vỗ vỗ bả vai của cô, “Người đặt chỗ chính là thư ký của hắn, nghe nói khoang hạng nhất cùng khoang thương nghiệp đều đầy ngập khách, có chút kinh ngạc, nhưng mà mình lại nghĩ hắn cũng không quan tâm chỗ ngồi là khoang thường hay khoang hạng nhất đi, nếu không sẽ đổi sang chuyến bay khác, cậu nói có đúng không? Hơn nữa hắn vừa mới xác nhận lên máy bay, cậu đừng lo lắng quá.”

“Uyển Y, cám ơn cậu,mình . . . . . . mình . . . . .” Tống Tinh Tinh chỉ nghĩ đến việc sắp được nhìn thấy người mà cô ái mộ mấy năm nay là trong đầu lại trống rỗng.

“Chớ cảm ơn, thật vất vả lắm mới nắm bắt được cơ hội lần này, cậu phải cố gắng lên nha, chờ cậu trở về nhớ nói cho mình biết tình hình thật cụ thể và tỉ mỉ nha.” Cao Uyển Y dừng lại, “Đúng rồi, cậu chừng nào thì trở lại?”

Tống Tinh Tinh không yên lòng, “Gần tối.”

“Cái gì? !” Cao Uyển Y lôi kéo Tống Tinh Tinh đang muốn chạy về phía trước, nghe nói như thế thì dừng bước lại, trợn to hai mắt, “Gần tối trở lại?”

“Ừ, mình buổi tối còn có lớp, hơn nữa đi làm cũng không thể xin nghỉ.” Tống Tinh Tinh nói với giọng điệu bình thường, nghe vậy cái miệng nhỏ nhắn của Cao Uyển Y mở to.

“Mình….. trời đất ơi, cậu xài nhiều tiền như vậy , sẽ không phải ngay cả cửa máy bay cũng không đi ra, trực tiếp bay trở về chứ?”

“Ừ,mình chỉ là . . . . . Chỉ là muốn thấy hắn, cùng hắn nói chuyện một chút mà thôi.” Tống Tinh Tinh đột nhiên cong lên một nụ cười mong đợi.

Cao Uyển y không dám tin, “Nếu như bị Tư Bình biết, nhất định lại mắng cậu là ngu ngốc, lại vì hai giờ mà tốn nhiều tiền? Trời ạ.”

“Cậu không phải cười mình nha, mình ——” Tống Tinh Tinh nhỏ giọng kháng nghị.

“Được rồi, mình không cười cậu, chờ một chút cậu có thể nhìn thấy hắn rồi, trước tiên chúc cậu thuận lợi a!” Cao Uyển Y đưa tay ôm lấy cô, đối với cô nháy mắt mấy cái, “Mình chỉ có thể đi cùng cậu đến đây, phần sau phải dựa vào chính cậu …, cố gắng lên!”

Tống Tinh Tinh đối với Cao Uyển Y dùng sức phất tay, tâm tình thấp thỏm, hoàn thành thủ tục xuất cảnh, đi về phía cửa máy bay, đem phiếu quét qua máy, sau đó, trầm mặc đi trên hành lang, tim cô đập thình thịch, nghĩ đến hắn ở ngay trong máy bay, cô có thể ngồi bên cạnh hắn hai giờ, Tống Tinh Tinh cảm thấy giống như đang nằm mộng vậy.

Sau khi đi vào cabin, Tống Tinh Tinh dựa theo sự chỉ dẫn của tiếp viên hàng không, đến chỗ ngồi phía sau cabin, liếc mắt liền thấy hắn đã ngồi vào chỗ, đang nhắm mắt nghỉ ngơi .(thay từ dưỡng thần thành nghỉ ngơi được không? Cho dễ hiểu)

Nữ tiếp viên hàng không nhiệt tình chủ động thay cô mở miệng: “Qúy khách, thật xin lỗi.”

Âu Dương Vận Hàn mở mắt, nhìn thấy có một cô gái trẻ tuổi đứng bên cạnh tiếp viên hàng không, hiển nhiên là hàng xóm du lịch lần này của hắn, hắn đứng dậy tránh ra, để cô gái trẻ tuổi ngồi vào , “Thật xin lỗi.”

“Thật xin lỗi.” Tống Tinh Tinh ngồi vào trong, bởi vì chỗ ngồi chật hẹp, cánh tay của cô trong nháy mắt sát qua ống tay áo của hắn, làm cho tâm tình cô một phen kích động, cả người cứng ngắc, khẩn trương. Không thể nào tin nổi, bốn năm qua cô chỉ được nhìn hắn qua tạp chí, giờ phút này hắn lại đang ngồi ở bên cạnh cô, còn có giọng nói của hắn, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, cô véo mặt của mình, tự nói với mình đây không phải là nằm mơ.

Không bao lâu, máy bay chậm rãi hoạt động, nhìn thấy hắn lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, trong khoảng thời gian ngắn cô không biết nên làm sao, ngộ nhỡ hắn quyết định dùng hai giờ chỉ để nghỉ ngơi thì sao?

Âm thanh của động cơ trở nên lớn hơn, tốc độ trượt tăng nhanh, Tống Tinh Tinh hậu tri hậu giác bắt đầu khẩn trương, nín thở ngừng suy nghĩ không dám lộn xộn. Đây là lần đầu tiên cô đi máy bay, cô nuốt vài ngụm nước miếng, sống 24 năm, chưa bao giờ kích thích như hôm nay, mà máy bay đang muốn cất cánh. . . . . .

“A!” Cô kêu lên, phi cơ đột nhiên đi lên trên, làm cho cô sợ hết hồn, bản năng bắt lấy người bên cạnh, mà người kia đúng lúc là. . . . . . Hắn.

Âu Dương Vận Hàn mở mắt, tầm mắt nhìn bàn tay nhỏ bé của cô gái trẻ đang nắm tay áo hắn sau đó hướng đến khuôn mặt tái nhợt của cô.(câu này mình thấy trong bản chính có nên thêm vào)

Phát hiện mình đánh thức hắn, gương mặt Tống Tinh Tinh đột nhiên đỏ lên, lập tức buông hắn ra, nắm lấy tay cầm của chiếc ghế, trong miệng không ngừng nói tiếng xin lỗi với hắn.

“Lần đầu tiên đi máy bay” Âu Dương Vận Hàn mỉm cười. Cô gái bên cạnh đôi mắt đã rưng rưng, giống như nai con sợ hãi, nhìn cô rất trẻ tuổi, làm cho hắn nhịn không được muốn an ủi cô.

“Ừ.” Tống Tinh Tinh gương mặt đỏ bừng, cảm thấy rất lúng túng.

“Khá hơn chút nào không?”

Máy bay nhanh chóng bay lên trời cao,vô cùng vững vàng, khiến cho cô dần thích ứng được, thẹn thùng gật đầu, “Thật xin lỗi.”

“Không sao, tôi lần đầu tiên đi máy bay cũng có chút sợ.” Âu Dương Vận Hàn an ủi .

Tống Tinh Tinh bật cười, cô biết hắn nhất định là gạt người, nói như vậy chỉ là vì để cho cô khá hơn một chút, hắn lơ đãng dịu dàng như vậy khiến cho cô cảm thấy một tia ngọt ngào.

Nhưng cũng không lâu lắm, cô ngắm người ngồi ở bên cạnh là hắn, lần nữa thấy hắn nhắm mắt lại, không khỏi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Cô thật rất muốn nói chuyện với hắn, nhưng là không biết nên nói những gì, cô đối với mình rất tức giận, mong đợi lâu như vậy, tại sao hiện tại trong đầu trống rỗng, ngay cả muốn nói gì cũng không biết?

Trầm mặc tiếp tục lan tràn, nữ tiếp viên hàng không bước tới trước hỏi có cần đồ uống gì không? Tống Tinh Tinh nhìn thấy hắn mở mắt lắc đầu từ chối, cô hồi hộp cũng theo đó vẫy tay từ chối.

Hắn nhìn cô một cái, khóe môi cong lên.

Hắn không phải là cảm thấy cô rất ngốc đi? Tống Tinh Tinh chán nản nghĩ, không nhịn được len lén nhìn hắn. Cô nhìn hắn trên báo đã bốn năm, nhưng thế nào cũng so ra kém người thật , hắn bộ dáng thật anh tuấn, tóc đen gọn gàng chải kỹ, ở khoảng cách gần nhìn hắn, có thể phát hiện hắn có một ít râu ria, tăng thêm mấy phần chững chạc, người đàn ông có sức quyến rũ, vóc người cường tráng ẩn sau tây trang màu đen, nhưng vẫn có thể thấy được ở hắn một năng lực hơn người, còn có nơi để chân chật hẹp kia thật không thích hợp với cặp chân dài của hắn.. . . . . . Cô ngưỡng mộ nhìn hắn, từ từ thở dài một cái.

Cô cùng hắn căn bản thuộc hai thế giới khác nhau, hắn là tổng giám đốc cao cao tại thượng, còn cô cái gì cũng không có, bây giờ ngồi bên cạnh hắn giống như là mộng đẹp , hơn nữa còn là không thể nào có mộng đẹp lần thứ hai. . . . . .

Tống Tinh Tinh hướng ra ngoài cửa sổ, hôm nay thời tiết thực không tệ, ánh mặt trời đẹp chói mắt, bên ngoài chỉ thấy được một mảnh trắng, những đám mây trắng dày chặn lại cảnh phía dưới, cô cắn môi, nghĩ thầm đại khái cũng là tương lai mấy năm chỉ có một lần duy nhất, lần này vì mua vé máy bay, cô đã dùng đến gần một tháng phí sinh hoạt .

Trên máy bay bắt đầu đến bữa ăn, nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp ân cần hỏi thăm muốn sườn lợn rán cùng cơm hay là cá cùng cơm, Tống Tinh Tinh chọn cá cùng cơm, một bên cầm lấy đồ ăn, một bên cân nhắc xem nói cái gì cùng hắn. Chẳng qua là tâm sự đơn giản mà thôi, một chút cũng không khó khăn, nhưng là đến tột cùng muốn thế nào ngẩng đầu lên đây?

Cô cầm chai nước tương lên, khốn hoặc nhíu mày, không biết làm thế nào để mở ra. Nhìn hồi lâu, cô thấy phía trên viết cái gì đó? Đem hai bên lui về phía sau bóp? Cô ngoan ngoãn làm theo, một giây kế tiếp, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra ——

“A!”

Nước tương phun ra, dính phải quần của Tống Tinh Tinh làm cho cô một mảnh hỗn độn, thảm hại hơn chính là, còn phun lên áo khoác tây trang của Âu Dương Vận Hàn (nước tương hoàn mỹ là nước tương như thế nào mình không hiểu nên bỏ luôn cho đỡ phiền phức)

“Thật xin lỗi.” Tống Tinh Tinh quả thật muốn khóc, coi như chỉ gặp một lần, cô cũng hi vọng cho hắn một chút ấn tượng tốt, không nghĩ tới không như mong muốn.

“Đừng lo.” Âu Dương Vận Hàn không để ý, nhận lấy khăn lông từ nữ tiếp viên hàng không, đưa trước cho Tống Tinh Tinh, sau đó cầm một cái khác lau vết bẩn trên áo khoác

“Thật xin lỗi, tôi bình thường không có vụng về như vậy đâu .” Tống Tinh Tinh mặt như đưa đám, rất nghiêm túc giải thích.

Âu Dương Vận Hàn rất ít gặp phải loại “Ngoài ý muốn” này, nhưng là hắn cũng không để ý, thấy cô tâm tình xuống thấp như vậy, hắn liền chuyển sang đề tài khác: “Đến Singapore chơi?”

Tống Tinh Tinh sửng sốt, miễn cưỡng gật đầu, “vâng.” Cô không biết nói dối, trong lòng cảm thấy vô cùng tội lỗi.

“Một người tự mình đi du lịch, rất có dũng khí.” Âu Dương Vận Hàn đối với cô mỉm cười khích lệ.

“Cám ơn.” Tống Tinh Tinh nhanh nhạy nắm bắt cơ hội “Anh đi đâu?”

“Tôi là vì công viêc.” Âu Dương Vận Hàn đơn giản nói, “Tôi tên là Âu Dương Vận Hàn, họ kép Âu Dương, Vận trong khí vận, Hàn trong lâm hàn. Cô thì sao?” Đơn giản xử lý vết bẩn trên áo khoác, sau đó hắn tiếp tục dùng bữa ăn, bắt đầu có tâm tình nói chuyện phiếm. Cô bé này đơn thuần, ăn mặc mộc mạc, làm cho người ta cảm giác thật thoải mái.

“Tôi tên là Tống Tinh Tinh, Đường Tống Tống, sáng trông suốt Tinh Tinh.” Tống Tinh Tinh thụ sủng nhược kinh, không nghĩ tới hắn lại có thể chủ động nói chuyện với mình. Cô vội vã lau đi vết bẩn, bắt đầu ăn cơm, tâm tình trở nên khoái trá .

“Tống Tinh Tinh.” Âu Dương Vận Hàn mỉm cười. Tên thật đáng yêu, rất thích hợp với cô.”Cô vẫn còn là sinh viên? Thật trẻ tuổi.”

“Không trẻ tuổi không trẻ tuổi!” Cô rất nhanh trả lởi, không hy vọng hắn coi cô như tiểu hài tử .”Tôi chỉ nhỏ hơn anh mười tuổi mà thôi.”

“Làm sao cô biết tôi mấy tuổi?” Âu Dương Vận Hàn hỏi, chau chau mày.

Ách. . . . . . Tống Tinh Tinh ảo não vì mình nhanh miệng, nghĩ ra một lý do đơn giản (câu trước mình đọc không hiểu), “Tôi xem anh cũng hơn ba mươi đi, tôi đã 24 rồi, nhiều nhất lớn hơn tôi mười tuổi, tôi xem tuổi rất chuẩn nha.”Cô lúng túng nói xong, chuyên tâm dùng nĩa xiên cá, ảo não ở trong lòng mắng mình.

Âu Dương Vận Hàn gật đầu, “Cô đúng là đã đoán đúng.” Trầm mặc một chút, hắn lại tiếp tục câu chuyện, “Cô hai mươi bốn tuổi? Vậy đang là thạc sĩ rồi hả? Chuyên nghiên cứu gì vậy?”

Chuyên nghiên cứu? Tống Tinh Tinh hô hấp cứng lại, cô vẫn còn vừa làm vừa học đại học Anh văn hệ ban đêm, ở đâu ra chuyên nghiên cứu. Cô muốn mở miệng nói với hắn lời nói thật, lời nói đến khóe miệng lại biến thành: “Cái kia không quan trọng, không quan trọng.”

Không quan trọng? Âu Dương Vận Hàn cảm thấy thú vị, hắn thấy người gọi là Tống Tinh Tinh này có vẻ mặt phong phú, còn phất tay cường điều, khóe môi không nhịn được giơ lên. Nhìn thấy cô buông dao nĩa, hắn thuận miệng mà hỏi.”Ăn ngon không?”

“À?” Tống Tinh Tinh vẫn bị cảm giác tội lỗi ép tới gắt gao, không nhiều suy tư liền thành thật trả lời: “Ăn ngon a, so với tôi tự mình làm bữa ăn thì ngon hơn nhiều.”

“Tự làm?” Âu Dương Vận Hàn tò mò.

“Ừ, tôi sống một mình, chủ nhật mới làm cơm, một tuần một lần, cho nên tôi mỗi ngày đều ăn cơm hộp.”

“Một tuần một lần?” Âu Dương Vận Hàn kinh ngạc, “Tại sao không mỗi ngày đều làm?”

“Tôi nấu rất khó ăn a!” Cô nghiêm túc gật đầu, “Anh suy nghĩ một chút, mỗi ngày tôi đều nấu cơm nhưng đồ ăn vẫn không ngon, đó không phải là quá bi thảm rồi sao? Cho nên tôi một tuần nấu một lần.”

Cô bắt đầu có chút tự giận mình, muốn cho hắn ấn tượng tốt, nhưng ngay cả mình lười biếng không làm cơm tất cả đều nói ra ngoài, rõ là. . . . . . Ai.

Nghe rất có đạo lý , Âu Dương Vận Hàn bị vẻ mặt nghiêm túc của cô chọc cười, “Một tuần lễ đều ăn một món sẽ không ngán?”

“Tôi mỗi lần đều làm ba món khác nhau nha, cho nên sẽ không ngán.” Cô cười cười mà nói, vẫn còn rất có tinh thần đưa ra ba đầu ngón tay.

Âu Dương Vận Hàn thật lâu không có vui vẻ như vậy, tiếng cười trầm thấp từ cổ họng bật ra, “Lần sau có cơ hội tôi sẽ dạy cho cô, nấu cơm không khó.”

“Có thật không?” Cô mở to hai mắt, kích động đến thiếu chút nữa níu lấy tay áo của hắn.

“Thật.”

“Vậy. . . . . .” Cô mừng rỡ thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên hoan hô, mắt tỏa sáng, nín thở, hỏi cẩn thận, “Tôi liên lạc với anh như thế nào?”

Âu Dương Vận Hàn dừng mấy giây, cho cô số điện thoại di động, “. . . . . . Cô nhớ cho kỹ, 0938. . . . . .”



Đã sửa bởi Ngư cô nương lúc 09.07.2012, 23:54, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngư cô nương về bài viết trên: Cyclotron, Hoàng Hạ Phong, HuyềnPhong, antunhi, banhmikhet, cafe_chaud, hh09, m.truyen, nashiki96, ngan dang, Âu Dương Nhan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, Bạch Tiểu Dương, chauanh2013, Dương, Đàm Khuê, Loannana, Longyen140213, Nam Cung Cô Nương, phamhoung, phuong thi, Tiên tử, Wayback_home và 944 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.