Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Phu quân, kiềm chế chút! - Tô Hành Nhạc

 
Có bài mới 15.06.2013, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 11.01.2013, 21:18
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 267
Được thanks: 918 lần
Điểm: 30.72
Có bài mới [Cổ đại] Phu quân, kiềm chế chút! - Tô Hành Nhạc - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Phu quân, kiềm chế chút!

images




Tác giả: Tô Hành Nhạc

Thể loại: Cổ đại, HE

Độ dài: 81 chương + ngoại truyện

Convert: ngocquynh520

Edit: Vivi Chan

Beta: Hường Bùi

Giới thiệu:

Trước mặt người khác, một người lương thiện khiêm tốn, một người ôn nhã hiền thục, bọn họ là đôi phu thê mẫu mực mà người đời ao ước.

Nhưng sau lưng người khác………

Bùi Cẩn: Ái phi, nàng thật là giả dối.

Nhan Thế Ninh: Đó là phu quân có phương pháp dạy bảo hay.


MỤC LỤC


Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5  
Chương 6  
Chương 7  
Chương 8  
Chương 9  
Chương 10  
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29  
Chương 30  
Chương 31  
Chương 32  
Chương 33  
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37  
Chương 38  
Chương 39  
Chương 40  
Chương 41  
Chương 42  
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59  
Chương 60  
Chương 61  
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65  
Chương 66  
Chương 67  
Chương 68  
Chương 69  
Chương 70  
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75(1)
Chương 75(2)
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80(1)
Chương 80(2)
Chương 81
Ngoại truyện
Ngoại truyện 2



Đã sửa bởi Thụy Miên lúc 04.02.2014, 22:13, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.06.2013, 12:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 11.01.2013, 21:18
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 267
Được thanks: 918 lần
Điểm: 30.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu quân, có chừng mực ! - Tô Hành Nhạc - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Hoa đào nở quá đáng thương.

Hoa đào trong cuộc đời Nhan Thế Ninh ít đến đáng thương, đáng thương đến mức nàng sống qua mười tám năm đầu cũng chưa nhìn thấy đóa nào nở rộ.

Nghĩ đến nàng cũng không xấu, không khiếm khuyết, đầu óc bình thường, dung mạo cũng thuộc hàng thượng phẩm, nhưng vì sao lại không có đến một người hỏi thăm? Nguyên nhân này chỉ có thể nói là nghiệp chướng!

Nhan Thế Ninh là dòng chính nữ của tể tướng đương triều Nhan Chính, nghe qua thật là phong quan vô hạn (nở mày nở mặt), kì thực hết sức bi thống, chỉ vì chính thê của Nhan Chính không chỉ có một mình mẹ nàng, vì vậy dòng chính nữ này của nàng cũng không phải là độc nhất vô nhị.

Nhan Chính xuất thân bần hàn, mười năm trời gian khổ học tập, chỉ có vợ cả Dung thị cùng bầu bạn, giúp nhau lúc hoạn nạn, cực kỳ ân ái. Ai ngờ, đợi đến lúc hắn đề tên bảng vàng, làm quan trên điện, lại bị Khang Hoa quận chúa liếc mắt nhìn trúng.

Một bên là tình cảm sâu nặng, một bên là tiền đồ gấm vóc, Nhan Chính nhiều lần khó xử, nhiều lần vật lộn, cuối cùng lại muốn giữ lại cả hai, đem hai người cùng làm bình thê.

Vốn tưởng rằng kết quả sẽ viên mãn, ai dè đêm tân hôn ngày ấy, Dung thị thu thập hành lý trở về quê, sau đó không hề quay trở lại. Cho dù sau đó đã sinh hạ được một nữ nhi.

Thời gian sau đó, hơn phân nửa Nhan Chính ở kinh thành cùng quận chúa, thỉnh thoảng mới về nhà cha mẹ vấn an, cũng không phải hắn không nhớ nhung thê tử, mà là quận chúa quá cường thế, luôn luôn ngăn cản.

Đảo mắt đã qua mười năm, Dung thị vất vả cực nhọc với công việc nhà đã bị nhiễm phong hàn, thuốc cùng châm cứu cũng không có hiệu quả, cuối cùng cũng xuống hoàng tuyền. Sau khi Nhan Chính biết được, khóc mãi không dứt. Sau đó đưa trưởng nữ đến kinh thành.

Một năm kia, Nhan Thế Ninh mười sáu tuổi.

Mười sáu tuổi, vốn là tuổi các bà mai đập nát bậc thềm cửa, nhưng thân phận hiện tại của nàng xác thực là rất bất tiện, khiến người ta khó xử. Nếu như nói cao quý, nàng cũng là dòng chính nữ của tể tướng, nhân gia bình thường tuyệt đối không dám hy vọng xa vời. Nhưng cao quý này lại nên bàn bạc lại, dù sao nàng đúng là dòng chính nữ, nhưng trong phủ tể tướng còn có một dòng chính nữ nữa, mà phía sau đó lại là quận chúa, là con út của phủ Vương gia, thực lực hùng hậu.

So sánh với họ, Nhan Thế Ninh nàng không nơi nương tựa, lẻ loi một mình. Vì vậy, những nhà quan to hiển vinh chân chính, cũng đều không muốn cưới một người như nàng. Chỉ đem ánh mắt nhìn đúng một người khác trong Tướng phủ theo bọn họ mới là dòng chính nữ chính cống.

Cứ như vậy, Nhan Thế Ninh dây dưa ở kinh thành hai năm, mãi vẫn không có người hỏi han.

Lúc rảnh rỗi, Nhan Thế Ninh tổng kết ra hai điểm:

Một: Quá lứa mà chưa lập gia đình, không phải ở trên cao, dưới thấp cũng không phải chính là đầu sỏ gây nên.

Hai: Dạo này, chuyện gì cha cũng nói với nương đứng ở sau, chuyện thành thân cũng không ngoại lệ.

Nhưng cho dù bản thân một ngày lại lớn hơn một ngày, thành một bà cô lỡ thì, Nhan Thế Ninh cũng không quá để ý, lúc người khác tỏ vẻ đồng tình với nàng, nàng cũng chỉ cười mà không nói, tiếp tục trưng ra một bộ dạng hiền lương thục đức.

Dung thị trước khi lâm chung đã nói rằng: “Kinh thành không giống như Tuyên Thành, sau khi con đi, không thể mặc sức tùy hứng, Khang Hoa quận chúa không phải là người dễ chọc, nếu như con làm bậy, nhất định nàng sẽ truy cứu! Con phải thận trọng từ lời nói đến việc làm!

Vì thế, Nhan Thế Ninh quả thật bắt đầu thu liễm tính tình, khiêm tốn nhẫn nhịn, chỉ trưng ra bộ dạng hiền lương thục đức khiến người ta vui vẻ!

Vừa bắt đầu nàng có chút không quen, có trời mới biết nàng đã từng là người giương nanh múa vuốt cỡ nào, chuyện thục nữ cười không được hé răng linh tinh, thật tình là nàng cũng không có nửa văn tiền quan hệ.

Cũng may, giả bộ một chút, cũng thành thói quen.

Mà trong hai năm này, có lẽ việc mọi người trong lúc rỗi rãi nói đến nhiều nhất là Nhị tiểu thư của Tướng phủ, nhưng chỉ cần nói đến Nhan Thế Ninh, không ai không lên tiếng khen ngợi: “Nàng ấy xác thực là xứng với bốn chữ hiền lương thục đức!”

Đương nhiên, nửa phần sau cũng phải thêm một câu: “Chỉ đáng tiếc, thủy chung cũng không thể xuất giá”.

Đáng tiếc sao? Không cảm thấy. Có trời biết đất biết Nhan Thế Ninh cực kì hưởng thụ cuộc sống độc thân của mình, nàng thậm chí đã chuẩn bị làm người cô độc cả đời.

Nhưng rất dễ nhận thấy, đây là không thể. Nhưng không, rất nhanh đã có người ngại nàng cản trở họ rồi.

Nhan Thế Ninh phe phẩy quạt nhìn trời: Hóa ra, việc thành thân cũng có người cản đường!


Đã sửa bởi Thụy Miên lúc 05.07.2013, 09:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.06.2013, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 11.01.2013, 21:18
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 267
Được thanks: 918 lần
Điểm: 30.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu quân, có chừng mực ! - Tô Hành Nhạc - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cảm ơn các nàng đã ủng hộ, ta sẽ cố gắng ^^~


Chương 2. Không dối trá huynh sẽ chết sao!

“Thế Ninh, thái tử điện hạ vừa ý Thế Tịnh, trong cung truyền lời, dự định trễ nhất qua đầu năm sau sẽ lo liệu hôn sự.”

Nhan Thế Ninh yên lặng ngồi trong viện, hai cha con ngồi đối diện nhau. Mà sau khi trầm mặc thật lâu, Nhan Chính mới mở miệng nói chuyện, vẻ mặt trước sau như một áy náy cùng phiền não.

Hắn đối với đứa con gái trưởng nữ này, cho tới bây giờ vẫn cảm thấy mình mắc nợ nàng quá nhiều.

Nhan Thế Ninh nghe lời này, cúi đầu cười khẽ: Quả nhiên là vô sự thì không bước lên Tam Bảo Điện. Đương nhiên, nàng cũng không ngu ngơ cho rằng Nhan Chính cho nàng biết tin mừng này là vì muốn nghe nàng nói những lời “Chúc mừng muội muội” linh tinh.

Ý chính câu nói của Nhan Chính là: Muội muội con phải thành thân, vì muội muội con, vì Tướng phủ này, chỉ sợ trước khi qua năm sau nàng sẽ tìm cho con một gia đình để gả đi, thời gian cấp bách, khó tránh khỏi sơ xuất, con phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Nàng là ai? Dĩ nhiên là vị Khang Hoa quận chúa kia rồi.

Mà hôm nay hắn đến đây, chỉ sợ là cũng bị nàng thúc ép không thể không làm gì được.

Khang Hoa quận chúa, có thực lực cường thế tới cực điểm rồi!

“Tỷ chưa xuất giá, muội làm sao có thể đi trước đây? Thật không hợp lễ nghĩa! Đều do cha không tốt!”  Bên này, Nhan Chính vừa xót xa than thở lại vừa tự trách mình.

Nhan Thế Ninh so với hắn càng tự trách mình hơn: “Là Thế Ninh không tốt, để cha phải phiền lòng.”

Lại muốn bắt đầu so tự trách sao? Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy rất là nhàm chán.

Đối với hổ thẹn của cha, nàng đã tập mãi thành thói quen, thậm chí vô cảm rồi. Mà mỗi khi cha bày ra bộ dáng này, nàng liền thích đưa vẻ mặt này ra để ứng phó, vì cái gì, chính là để cho lương tâm hắn càng thêm cắn rứt.

Quả nhiên, Nhan Chính nhìn thấy bộ dáng của nữ nhi, càng cảm thấy không còn mặt mũi nào mà chống đỡ.

“Thế Ninh, con có ý trung nhân chưa? Con cứ nói với cha, cha sẽ làm chủ cho con.” Nhan Chính không đành lòng nói.

Nhan Thế Ninh nghe lời này, khóe miệng thản nhiên nở nụ cười, sau đó thu lại ngay lập tức, lấy một giọng điệu êm dịu nói: “Trong lòng Thế Ninh cũng không có ai cả, hết thảy đều cho cha mẹ làm chủ.”

Lời như vậy, phong thái cực tốt, hiếu thuận đến cực điểm.

Nhưng trên thực tế:

Ông sẽ làm chủ cho ta? Mặc kệ ông tin hay không, dù sao ta cũng không tin.

Thay vì tốn nhiều lời lãng phí thời gian với ông, chẳng bằng đóng vai một bộ dáng nhu thuận hiểu chuyện làm ông yêu thương. Bằng không, ta đi nói với thái tử, ông còn có thể không quan tâm đôi mẫu tử kia giành người tới cho ta sao?

Đã như vậy, còn có gì để nói. Đến cuối cùng cũng chọn một phu quân gọi là “môn đăng hộ đối” để gả đi.

Nhan Thế Ninh mang theo vẻ mặt xấu xa hứng thú nghĩ, cũng không biết là ai xui xẻo lấy phải ta đây.

Nữ nhi không hề bày tỏ thái độ, lời này của Nhan Chính cũng không nói được nữa, nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ nói: “Ngày kia trong cung mừng thọ, thái tử tổ chức một buổi tiệc rượu lớn, đến lúc đó rất nhiều người sẽ tham gia, con nhìn kỹ xem, có nhìn trúng ai không thì hãy nói với ta…….”

Nói đến đây lại cảm thấy không ổn, sau khi than một tiếng lại nói: “Thế Ninh, con yên tâm, cha sẽ không để các nàng tùy tiện tìm một người gả con đi, hôn sự của con, con không đồng ý, cha cũng sẽ không đồng ý!”

Nói xong, mang ánh mắt thâm sâu nhìn đầu nữ nhi vẫn cúi xuống như cũ, thấy vẫn không có tiếng đáp lại, đành buồn bã rời đi.

Cảm giác được hắn đã đi xa, Nhan Thế Ninh ngẩng đầu, khóe miệng thoáng hiện nụ cười chế giễu.

Nếu như ta thực sự nhìn trúng một người cao không thể với tới, chẳng lẽ ông còn có thể bỏ qua thể diện nhà mình đến trước mặt hoàng thượng để cầu sao?

Cha nghiêm nghị cương trực của tôi ơi, chuyện làm không được, vì sao cứ muốn nói trước chuyện đã xong xuôi như vậy? Lời nói dễ nghe thế, lúc ấy ta nghe được thì rất cảm động, nhưng đợi đến ngày ông nuốt lời, tư vị bực bội này bảo ta tiếp nhận như thế nào đây?


Giống như năm đó ông luôn miệng nói với mẹ ta: “Cuộc đời này có một mình nàng là đủ rồi.” Nhưng quay đầu, vì tiền đồ quý báu của ông, ông lại phản bội lời thề, cưới người khác!

….

Sáng sớm ngày thứ ba, Nhan Thế Ninh đang rửa mặt chải đầu, cánh cửa đã bị đẩy ra. Mà trong không khí, lập tức truyền đến một cỗ hương vị ngọt ngào, Nhan Thế Ninh không cần đoán, đã biết muội muội Nhan Thế Tịnh đến đây.

Nhan Thế Tịnh nhỏ hơn nàng hai tuổi, hiện nay mười sáu tuổi. Khách quan mà nói, Nhan Thế Ninh cho rằng muội muội nàng là một mỹ nhân hiếm thấy.

Làn da trắng trắng mềm tinh khiết, vô cùng mịn màng, vai hẹp eo nhỏ nhắn, chân thon dài dáng chuẩn, mặc bất kì xiêm áo gì cũng đều thích hợp, vả lại, nàng là một người biết trang điểm, vì thế lúc nào cũng mang vẻ đẹp vinh quang chói lọi.

Lần đầu Nhan Thế Ninh gặp nàng, đã nghĩ: Đây đại khái chính là cái gọi là quốc sắc thiên hương đi.

Mà sự thật chứng minh, một người “quốc sắc” như vậy, đã dự đoán được tương lai.

Sắc đẹp đó, không phải quốc vương không thể hưởng thụ, mà đương kim thánh thượng tuổi tác đã cao, không thể hưởng cái hạnh phúc này. Như vậy, liền đưa ánh mắt nhắm ngay thái tử kế vị!

Nhan Thế Ninh không thể không bội phục, chiêu thức tính toán ấy phải rất phi phàm.

Thái tử điện hạ cưới dòng chính nữ của Tướng phủ, thế lực của thái tử càng thêm vững chắc, dòng chính nữ của Tướng phủ gả cho thái tử điện hạ, tiền đồ của tể tướng càng thêm rộng lớn, cục diện hai bên, có thể nói tất cả đều vui vẻ.

Chỉ tiếc, Nhan Thế Ninh nàng lại trở thành đá chắn đường mất rồi.

Nghĩ đến việc này, Nhan Thế Ninh bất đắc dĩ cười cười. Mà lúc này, Nhan Thế Tịnh đã đi đến cạnh.

“Tỷ nhanh một chút được không, ta đã chờ tỷ nửa ngày rồi đấy!”

Nhan Thế Ninh quay đầu, nhìn nàng cau mày, cằm hất lên, một bộ dạng cao cao tại thượng, mỉm cười: “Muội muội vất vả rồi.”

Nhan Thế Tịnh nghe cách xưng hô này, bĩu môi, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường: Có trời mới biết nàng đã hy vọng không có tỷ tỷ này biết bao nhiêu, như vậy hiện tại nàng đã có thể là Thái tử phi rồi!

Nhìn Nhan Thế Tịnh mặc một bộ quần áo hải đường đỏ, Nhan Thế Ninh không chút do dự cầm lên một chiếc váy vỏ cua màu xanh liền muốn mặc vào: Lá xanh phối với hoa hồng, các ngươi xem, ta rất là tự nhiên!

Nhan Thế Tịnh thấy thế ngăn lại nói: “Tỷ sẽ mặc bộ này sao, khó coi chết đi được, cũng không sợ bị bẽ mặt à!” Nói xong, từ trong tay nha hoàn bên cạnh lấy một bọc kín đưa cho nàng, nói: “Tỷ mặc cái này đi, còn mới, ta sợ bị lớn, cũng chưa từng mặc qua.”

Nhan Thế Ninh tiếp nhận, mỉm cười: “Cảm ơn muội muội.”

Nhan Thế Tịnh hừ một tiếng, rời đi. Nếu không phải hy vọng hôm nay nàng có thể được người ta nhìn trúng, thuận lợi gả đi, nàng mới không bỏ ra một bộ xiêm áo tốt như vậy đâu.

Yến hội trong cung cơ bản là giống nhau, Nhan Thế Ninh cũng đã tham gia vài lần, rất tâm đắc lĩnh hội. Tiệc rượu khi đó, các bậc trưởng bối đều ở đây, vì thế mọi người theo khuôn phép, dùng bữa uống rượu nghe nhạc xem múa, cộng thêm vài vị nam nữ chưa lập gia đình có gan lớn liếc mắt đưa tình.

Yến tiệc hoàn tất, trưởng bối đi mất, các tiểu thanh niên dạo chơi trong vườn, sau đó tốp năm tốp ba chụm lại một chỗ, ở ngoài mặt thì xem là chính đại quang minh, tư văn hữu lễ (ngay thẳng trong sáng, có lịch sự). Kì thực tất cả đều nói những lời ve vãn tán tỉnh, nếu như thấy không có người, sờ tay cũng có, hôn môi cũng có: Nhan Thế Ninh đã từng trông thấy nhiều lần.

Mà hiện tại, đã là thời điểm các tiểu thanh niên giao lưu.

Nhan Thế Ninh phe phẩy cây quạt, ngồi trên giàn hoa, nhìn từng đôi từng đôi, híp mắt cười: Có trời mới biết nàng thích nhất là lúc này, nhìn cảnh tượng chàng chàng thiếp thiếp, thật sự là thú vị chết người.

Nhan Thế Tịnh thấy thế, lại rất bất mãn, hung hăng cấu nàng một cái nói: “Này, tỷ đừng ngồi không như vậy, thấy thích ai thì mau đi đi, ta ghét nhất bộ dạng giả vờ đoan trang này của tỷ đấy!”

Nhan Thế Ninh bị đau, thở nhẹ ra tiếng: Vị chủ nhân này không có việc gì liền thích cấu véo người khác.

Nhan Thế Tịnh vốn đang định giáo huấn một chút, ánh mắt liếc thấy một người đi qua, cũng bất chấp mọi thứ, nói một câu: “Tỷ đã quên mục đích hôm nay tới đây sao?” Sau đó liền nâng váy đi theo.

Nhan Thế Ninh nhìn người nọ đi qua, hé miệng nở nụ cười, xem ra trong vườn lại xuất hiện thêm một đôi rồi.

Nhan Thế Ninh sẽ không khờ dại cho rằng cây đào đã chết mười tám năm nay của nàng hôm nay lại có thể nở rộ, cứ xem tất cả mọi người trong vườn coi thường sự tồn tại của nàng thì biết.

Có thể tham gia cung yến không người nào không nhắm cho mình vài người, đối với chuyện của nàng mọi người cũng đã sớm biết quá rõ, bởi vậy, không ai muốn lãng phí thời gian trên người nàng.

Mà nàng, tốt xấu gì cũng sắm vai một mỹ danh hiền lương thục đức, tất nhiên sẽ không chủ động tiến lên.

Sau đó, từ trong tay áo lấy ra một bầu rượu, một mình chậm rãi uống, tự mình thoải mái vui vẻ thôi!

Nhìn đông nhìn tây, chợt tầm mắt của nàng dừng trên người một nam tử cách đó không xa.

Nhất thời, trên mặt thủy chung vẫn duy trì vẻ cẩn trọng tươi cười dần dần biến mất: “Mẹ kiếp! Thằng nhãi này!”

Nghĩ nghĩ, vội đứng dậy bỏ đi, đối với người này, vẫn là nên tránh xa đi, nếu như vì hắn mà hỏng việc lớn, vậy xem như kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi.

“Nhưng mà thằng nhãi này không phải đi Nam Cương sao, thế nào mà đột nhiên đã trở về rồi?”

Mà bên kia, Bùi Cẩn nhìn một bóng dáng quen thuộc vội vàng rời đi, suy nghĩ một chút, cũng đi theo.

Nhan Thế Ninh một đường bước xuyên qua những cây hoa liễu, bước chân rất nhanh, bên cạnh có người thấy không khỏi nghi hoặc: Nàng không phải là vẫn luôn rất thục nữ sao, thế nào bỗng nhiên lại vội vàng như vậy? Thật là hoàn toàn mất hết phong độ!

Cũng không biết đi bao lâu, thấy chỗ núi giả rậm rạp cực kì bí mật, Nhan Thế Ninh liền ngừng lại, có lẽ một nơi vắng vẻ thế này sẽ không có người tới, nàng chọn một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi.

Mà lúc này, từ sau núi giả truyền đến tiếng rên nhẹ.

“A…….A, chàng nhẹ một chút.”

“Ta nhớ nàng muốn chết”

“Chàng…..A…..Đừng làm bẩn váy ta.”

“…..”

Nghiêng đầu nhìn, xuyên qua khe hở của núi giả, mơ hồ thấy tay một người chống trên núi đá, mà người còn lại đang đỡ eo nàng ra vào. Nhan Thế Ninh vừa thấy, đỏ mặt tía tai. Mà đợi lúc nàng kia quay đầu lại quấn quít hôn nam tử kia, nàng càng kinh ngạc hơn. Bởi vì nàng kia chính là muội muội nàng, Nhan Thế Tịnh!

Vậy nam tử này, hiển nhiên là thái tử điện hạ rồi!

Nhan Thế Ninh hít sâu một hơi, sau khi nghĩ đến cái gì, nở nụ cười: Chẳng trách đôi mẫu tử này lại mang một bộ dạng nắm chắc thắng lợi trong tay, thì ra là thế.

Nâng váy nhanh chóng rời đi, Nhan Thế Ninh nhìn trời xanh mây trắng, phe phẩy cây quạt: “Cuộc sống tốt đẹp như vậy, ta lại đi nghe lén, không được, không được!”

Mà ngay lúc nàng muốn chuyển sang hướng khác, lại không nhìn kĩ, đụng phải một người.

Lúc ngẩng đầu nhìn thấy một bộ mặt tràn đầy ý cười kia, Nhan Thế Ninh thiếu chút nữa muốn mở miệng. Bùi Cẩn thấy thế, vội vàng che miệng của nàng, sau đó nhanh chóng kéo nàng rời đi.

“Huynh buông tay ra!” Thấy đã đi thật xa, thằng nhãi này vẫn còn bụm miệng nàng, Nhan Thế Ninh vội hất ra, cả giận nói.

Bùi Cẩn nhìn bộ dạng của nàng, nhịn không được nở nụ cười: “Ta đã nói, đại tiểu thư của Nhan gia làm sao có thể là kiểu mẫu hiền lương thục đức, mà trong ấn tượng của ta, đây chính là tiểu sư tử răng nhọn móng sắc! A không phải, hiện tại phải là lão sư tử rồi!”

Nhan Thế Ninh nhìn vẻ mặt trêu tức của hắn, nhịn xuống kích động muốn đánh người.

“Nhưng cô cũng thật có nhã hứng, cư nhiên lại đi nghe lén, chẳng lẽ tịch mịch khó nhịn rồi hả?” Bùi Cẩn vẫn cười như gió xuân.

Ánh mắt Nhan Thế Ninh như đao, nhớ lại năm đó hắn thường lấy nàng mua vui, thu hồi lại vẻ mặt giận dữ, đưa ra một bộ dáng tươi cười: “Cửu vương gia nói đúng.”

Bùi Cẩn, con thứ chín của thánh thượng, năm nay hai mươi bốn, xưa nay luôn ôn hòa khiêm nhường, người đời gọi là Cửu Hiền Vương.

Nhưng Nhan Thế Ninh biết rõ, bốn chữ “ôn hòa khiêm nhường” thật sự cùng thằng nhãi này không có nửa văn tiền quan hệ! Đây chính là mặt ngoài ôn nhu văn nhã, bên trong lại đê tiện vô sỉ, thiên hạ đệ nhất dối trá mặt người dạ thú!

Đúng lúc này, hai người sau núi giả xong việc, vì để tránh nghi ngờ, thái tử đi ra trước.

Nhìn thấy hai người đứng ở chỗ không xa, trong lòng thái tử rơi lộp bộp.

Bùi Cẩn đã sớm thu hồi vẻ vô sỉ, mang lên vẻ ôn hòa: “Thập đệ sao lại ở đây? Thật là khéo.”

Nhan Thế Ninh thầm mắng: Thật xảo quyệt!

Thái tử nghe vậy biết bọn họ vẫn chưa phát hiện ra, không khỏi thở phào nhẹ nhõm: “A, đệ vừa từ Thụy Khánh cung tới đây, sao các huynh cũng ở đây? Hai người các huynh đây là?”

“Ta đang muốn đi Thụy Khánh cung, không khéo gặp Nhan cô nương, muốn đi cùng nhau, liền tán gẫu chút thi từ. Nhan cô nương quả nhiên là tài mạo song toàn!” Nói xong, Bùi Cẩn đưa ánh mắt tán dương về phía Nhan Thế Ninh.

Miệng Nhan Thế Ninh bị rút gân, cười khan nói: “Cửu vương gia mới là tài hoa hơn người.”

Trời ạ! Không dối trá huynh sẽ chết sao!


Đã sửa bởi Thụy Miên lúc 26.02.2014, 09:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bumbi2912, Chó Đen, Huỳnh thị ánh Hoa, mê ngôn tình, phuonggggg, violet7704, vân anh kute, Xu_nie, XuanNhiTran, yendh2812, Yêu tà và 243 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.