Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Người ở nơi tịch lặng - Twentine

 
Có bài mới 11.06.2016, 20:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3557 lần
Điểm: 11.13
Có bài mới [Cổ đại] Người ở nơi tịch lặng - Twentine - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Người Ở Nơi Tịch Lặng


images


Nguyên tác: 寂静深处有人家 (Tịch Tịnh Thâm Xứ Hữu Nhân Gia  “Mái nhà sâu trong yên vắng” cũng có thể hiểu là “Sâu trong yên vắng có một người”)

Tác giả: Twentine

Thể loại: Cổ đại, Sủng, HE

Người dịch: idlehouse

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn tham khảo: bản convert “Yên Tĩnh Ở Chỗ Sâu Trong Có Người Ta” (mình mostly dịch thẳng, nhưng nếu gặp chỗ nào không sure thì check với convert và tra tự điển).

Độ dài: 60 chương

Nguồn: hucaucosat.wordpress.com (Đã xin phép editor)

Giới thiệu


Tám tuổi năm ấy, Viên Phi Phi đứng trong sân, bất chợt nổi hứng gân cổ gào to:

“Ta gọi ông, Trương Bình!”

Khi ấy, Trương Bình lặng lẽ gật đầu.

Bảy năm sau, Viên Phi Phi đứng ở trong sân, khoanh tay, lạnh mặt nhìn Trương Bình, nói —

“Tên câm thối kia, ông thật không?”

Khi ấy, Trương Bình lặng lẽ gật đầu.

Qua thêm bảy năm, Viên Phi Phi lại đứng trong sân một lần nữa, cười hì hì nhìn người đàn ông  dáng người đã đầy phong sương ở trước mặt.

“Này này, nhìn ta như thế làm gì.  Thiệt tình, có gì kỳ lạ đâu.”  Viên Phi Phi chậm rãi đi đến bên người Trương Bình, giọng nói ngày càng nhỏ….

“Nhiều năm như vậy, chàng giữ cái sân nát này, không phải vì chờ ta quay lại sao.”

Đây là một cặp đại thúc câm nuôi dưỡng Loli tính tình bạo ngược dệt nên câu chuyện cổ tích.  Tuổi chênh lệch nhau 16 năm, khẩu vị giang hồ, nhảy hố cẩn thận.

Chú thích: cặp đôi mà có thiếu nữ trẻ tuổi nam già dặn, chênh nhau 10 tuổi trở lên thì gọi là đại thúc (ông chú già) và Loli (theo nhận vật Lolita của Nabokov).

--- ------ -----

Viên Phi Phi mang tiếng là bán mình làm nha hoàn nhà Trương Bình, nhưng thật ra là ép mua ép bán vào trong nhà ông chú này làm tiểu thư từ năm 8 tuổi.  Trương Bình xa lánh nhân gian làm bạn với lò rèn, cuộc đời quy củ nhàm chán trầm lặng yên tĩnh, đến khi có đứa con nuôi bắt đắc dĩ này thì bắt đầu cuộc sống cha đơn thân gà bay chó sủa.

Cái hay của Phi Phi là nàng chưa từng coi mình thấp kém hơn bất cứ ai, dù xuất thân của nàng hèn mọn.  Cũng như vậy, nàng không coi thường ai, thiên hạ đối với nàng mà nói đều là người dưng, giang hồ mây bay gió thổi.  Chỉ có một số rất ít người nằm trong tim nàng, mà Trương Bình dĩ nhiên đứng đầu sổ.  Nàng coi Trương Bình như người bạn, người cha, người anh, người hầu… Trương Bình là tất cả những gì trái tim bé nhỏ không yên phận của nàng mong muốn tìm hiểu.  Trương Bình an tâm vì sự chênh lệch trong tuổi tác quá rõ ràng, nên nuôi nàng không chút cố kỵ, không có rào cản, để rồi khi nàng dần lớn lên, thì trái tim thiếu nữ… hơ hơ… thật là khó lường mà….

Phi Phi bạo ngược, Phi Phi phá phách, Phi Phi đánh nhau rất giỏi, Phi Phi không biết trời cao đất rộng.

Trương Bình trầm ổn, Trương Bình lo toan, Trương Bình cưng chìu. Trương Bình nhẫn nhịn. Trương Bình tuân giữ quy củ.

Truyện đậm chất điền văn, đừng nóng lòng mong xx. Toàn văn 60 chương mà tác giả dùng hết 55 chương cho 7 năm đầu chung sống thì đủ biết tác giả thích vuốt ve nam chính đến độ nào, từ từ mở ra cho độc giả xem con người trầm lặng đó, dưới lớp vỏ ít ai thấy, trong không gian ít ai nghe, Viên Phi Phi đã thấy những gì nghe những gì.

Trong các truyện của Twentine, mình thấy truyện này có một đoạn văn kết với lời văn đẹp nhất, sâu lắng nhất, đọc xong chỉ muốn quanh quẩn bên nó, đọc đi đọc lại, nằm lăn qua lăn lại trong đó. Nó y chang như cái tựa đề. Đọc sẽ thấy là tác giả yêu Trương Bình, dịu dàng với Trương Bình, đau lòng vì Trương Bình, nên mới viết nên những lời văn như thế. Nhân vật  Trương Bình cũng là một nhân vật lẩn quẩn trong đầu mình sau khi truyện kết thúc nhiều nhất, không phải vì hắn rắc rối hay thuần khiết gì, nhưng vì hắn rất “đầy đủ.” Đầy đủ mâu thuẫn, đầy đủ kiên cường, đầy đủ giãy dụa và kiên định.  Hắn có phải một tên đạo đức giả hay không – Twentine phủ định. Nhưng trông hắn giống như trông nhân sinh, ai mà biết được, bảy năm như chớp mắt, một đời cũng qua.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: KimCuong, Lạc Lạc, Phong Lan Tím, chichbonh93
     

Có bài mới 11.06.2016, 20:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3557 lần
Điểm: 11.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Người Ở Nơi Tịch Lặng - Twentine - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1: Nghé Con Mới Ra Đời


Chương 1: Loli Bán thân !

Tác giả: Twentine

Người dịch: idlehouse

Mùng một Tết đầu năm năm ấy, Viên Phi Phi đem chính mình ra bán.

Thế nhưng đáng tiếc là, nàng buôn bán không quá thuận lợi.  Toàn bộ thành Kỳ Thuỷ đang còn đắm chìm trong bầu không khí Tết nhất, phố lớn ngõ nhỏ treo đèn kết hoa ngập tràn, không ai chú ý đến một đứa trẻ bẩn thỉu nhếch nhác ven đường.

Viên Phi Phi học theo những người tự bán mình đi trước, giắt một cọng rơm xiêu xiêu vẹo vẹo trên đầu. Buổi đêm, Thành Kỳ Thuỷ vẫn đèn đuốc sáng trưng, phố phường náo nhiệt.

Thời tiết vô cùng giá lạnh, Viên Phi Phi túm chặt xiêm y trên người, gọi là xiêm y, chẳng qua chỉ là một đống giẻ rách quấn cùng một chỗ mà thôi.

Lúc lo hậu sự cho Mã Bán Tiên, Viên Phi Phi có thể giành cho bản thân mình một bộ đồ khá hơn, nhưng suy đi nghĩ lại hồi lâu, vẫn là nên để cho thi thể người quá cố một miếng vải lành.  Trong suy nghĩ của nàng, lỡ may bản thân mình bán không xong, thì Mã Bán Tiên đến một cái quan tài cũng không có, làm sao chôn cất lão ta trần truồng được.

Ban đầu Viên Phi Phi ngồi xổm bên đường, ngồi mệt mỏi rồi nàng dựa luôn vào tường ngồi bệt xuống đất.  Nhàm chán không có gì chơi, nàng bẻ nửa cọng rơm từ trên đầu xuống, ngậm trong miệng.

Trên đầu lưỡi nhấp phải chút vị tanh của bùn đất, Viên Phi Phi quay qua bên cạnh nhổ toẹt ra.

Một bãi này, nhổ sạch sẽ, cũng rất tận tình.

Một lát sau, Viên Phi Phi dứt khoát đứng lên, chuẩn bị rút cọng rơm ra về.

Tay đã với lên trên rồi, bỗng nhiên một chuỗi âm thanh truyền tới —

“Đây là…  bán mình à?”

Viên Phi Phi quay đầu.

Con phố đối diện là quán rượu, Viên Phi Phi chọn một vị trí như vậy, một là cảm thấy nơi này có nhiều người lui tới, dễ gặp người mua, hai là quán Bồng Oái này sản nghiệp khá lớn, giữa mùa đông có chậu than luôn lửa bừng bừng, cách một con phố vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm.

Viên Phi Phi ngẩng đầu nhìn những người trước mặt.

Nàng bịt chặt mũi, ngửi thấy người họ đầy hơi rượu.

Những người này là mới từ trong quán rượu Bồng Oải bước ra.

“Hồng đại ca,  sao vậy?”

Viên Phi Phi quét mắt vài lần, những người này dáng vóc cao thấp không đồng đều, nhưng thân thể đều săn chắc, nhìn giống võ sĩ.  Dẫn đầu bọn họ chắc là người mà họ gọi “Hồng đại ca,” tầm tầm trung niên, thân thể rắn chắc, mặc một chiếc áo sẫm màu.

Có lẽ do say rượu, ánh mắt của hắn mơ màng không tập trung, cúi thấp người xuống mới có thể đánh giá Viên Phi Phi.

“Ngươi,” Hồng đại ca vừa nói một chữ, nấc một cái, mới nói tiếp, “Ngươi bán mình?”

Viên Phi Phi bị phà hơi vào mặt nhịn không được hắt xì một cái, sau đó gật gật đầu.

Hồng đại ca lại hỏi lần nữa, “Ngươi bán mình?”

Viên Phi Phi nhìn hắn chằm chằm.

“BÁN!”

Hồng Anh bị nàng quát cho, giật mình sửng sốt hồi lâu, nheo mắt nhìn Viên Phi Phi, hỏi: “Ngươi bao lớn?”

Viên Phi Phi: “Mười tuổi rồi.”

“Ha !” Hồng Anh cất tiếng cười khinh thường, đứng thẳng dậy.

“Trẻ con nhà nhà đều không thành thật, còn dám nói dối.”  Hắn lại nấc lên một tiếng, gọi đám người ở phía sau, “Đi thôi, đi thôi.”

Viên Phi Phi lập tức cuống cuồng, nàng một bước nhảy đến trước mặt Hồng Anh, chặn hắn lại.

“Sao không mua?”

Tuổi nàng còn nhỏ, âm thanh cao và  trong trẻo , Hồng Anh nghe giọng nói liền tỉnh rượu thêm nửa phần. Hắn rũ mắt nhìn Viên Phi Phi, bảo:  “Ta hỏi ngươi lần nữa, ngươi bao lớn rồi.”

Viên Phi Phi không dám nói láo tiếp, đáp: “Tám tuổi.”

“Ừ,” Hồng Anh gật gù, lại bảo, “Ngươi sao đầu năm đầu tháng đi bán thân?”

Viên Phi Phi: “Ta cần tiền!”

“Ha!” Hồng Anh bật cười, bảo: “Biết nhà ngươi cần tiền, cần tiền để làm gì?”

Viên Phi Phi không nói.

Hồng Anh lắc lắc đầu, chuẩn bị rời đi.

Viên Phi Phi đứng yên cản lối.

Hồng Anh thân hình cao lớn, đứng sừng sững trước mặt Viên Phi Phi trông y như một toà núi.  Hắn cúi đầu, rũ mắt, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Viên Phi Phi.  Bốn mắt nhìn nhau.

Một cái nhìn xuống này, Hồng Anh tỉnh nốt nửa phần rượu còn lại.

Ôi, một đôi mắt thật linh hoạt.

Viên Phi Phi người ngợm mặt mũi dơ bẩn không ra hình người, nhưng vẫn đường đường một đôi mắt kia,  đen trắng rõ ráng, chăm chú nhìn Hồng Anh không hế có ý định lui bước.

“Mua ta, sức ta lớn, có thể làm việc nhà!”

Hồng Anh buồn cười, “Sức rất lớn?”

Viên Phi Phi bị hắn cười, có chút không nhịn được, cao giọng:  “Ngươi không tin, ta đi đốn cây cho ngươi xem!”

“Không cần.”

Viên Phi Phi vẫn còn muốn nói gì đó, Hồng Anh giơ tay lên ngắt lời nàng: “Nhóc con, một khi ta hỏi, có thể xem như ta đã mua ngươi.”

Viên Phi Phi mắt thấy cơ hội đã tới, lập tức nói: “Hai lượng bạc, thiếu một cắc cũng không được!”

Hồng Anh cười hê hê, bảo: “Ngân lượng không thành vấn đề. Ta hỏi ngươi, ngươi còn người thân không?”

Viên Phi Phi: “Không còn.”

“Tốt.”  Hồng Anh gật gù.

Lúc này, người ở phía sau hắn lên tiếng.

“Hồng đại ca, huynh say rồi, mua nha hoàn cái gì chứ.”

Hồng Anh lắc lắc đầu, “Không phải ta mua.”

Một tên khác hỏi: “Huynh không mua ai mua?”

Hồng Anh ngoái đầu nhìn phía sau một cái, đơn giản nói ra hai chữ —

“Trương Bình.”

Viên Phi Phi mờ mịt không hiểu chuyện nhìn bọn họ.

Tên kia lại ngẩn ra, bảo: “Mua nha hoàn cho Trương Bình đại ca?”

Hồng Anh ừ một tiếng.

“Việc này…”

Hồng Anh quay đầu lại, nhìn Viên Phi Phi, bảo: “Nhóc con, hai lượng bạc, ta không cùng ngươi ký giấy bán thân, ngươi ngoan ngoãn đợi năm năm, được không?”

Viên Phi Phi trợn tròn mắt, “Không ký giấy bán thân, ngươi không sợ ta chạy?”

“Ha ha …”  Hồng Anh cười vang, nói: “Không sợ.”

Viên Phi Phi dứt khoát gật đầu.

“Được! Ta không chạy!”

Hồng Anh nói: “Ngươi đi theo ta.”  Hắn xoay người đối mặt với những người phía sau, bảo:

“Các đệ đi trước, ta đem người đưa xong sẽ đến liền.”

Những người kia đi rồi, Hồng Anh rảo bước đàng trước, đem theo Viên Phi Phi tiến về hướng phố Nam.

Trên đường, Hồng Anh bảo: “Nhóc con, ngươi tên gì.”

“Viên Phi Phi.”

“Viên Phi Phi …”  Hồng Anh đọc lên một lần, bảo: “Ngươi có biết tại sao ta muốn mua ngươi.”

Viên Phi Phi: “Không biết.”

Miễn sao mua đã là tốt rồi, Viên Phi Phi nghĩ trong bụng, đợi tay cầm ngân lượng, lập tức tìm một cái quan tài chôn cất Mã Bán Tiên cho tốt.

Hồng Anh bảo:  “Ta mua ngươi là để tặng cho một người bạn.”

Bán cho ai cũng là bán, Viên Phi Phi không quan tâm gì lắm đến điều này, nàng lặng im không nói.

“Nhà hắn chỉ có mình hắn, hơn nữa…”  Hồng Anh dừng một chút, lại bảo: “Người bạn này của ta miệng không nói được,  ngươi phải ngoan ngoãn lễ phép.”

?

Viên Phi Phi liếc hắn một cái.

“Câm?”

Hồng Anh chau mày, nghiêm mặt nói: “Ta đã bảo, ngươi phải lễ phép.”

Viên Phi Phi ngậm miệng.

Hồng Anh ngại làm nàng sợ, nhẹ giọng bảo: “Tuy nhiên ngươi cũng không phải lo nhiều, hắn là một người tốt.”

Viên Phi Phi gật gật đầu.

Trong lúc nói chuyện, họ đã đi sắp đến cuối phố Nam, Viên Phi Phi đánh giá xung quanh một phen, nơi đây cách xa trung tâm thành phố, người ít đi rất nhiều, trên đường có vẻ vắng lặng.

Hồng Anh đem Viên Phi Phi quẹo vào một ngõ nhỏ, đi sâu vô trong, Viên Phi Phi ngửi thấy một mùi sắt nồng đậm.

Bất chợt Hồng Anh dừng bước, Viên Phi Phi không phản ứng kịp, hơi tông vào người hắn.

Hồng Anh quay đầu bảo nàng: “Một chốc nữa ngươi giúp ta một chút.”

Viên Phi Phi: “Giúp thế nào?”

Hồng Anh nói: “Người bạn này của ta xác nhận là không muốn tiếp xúc với người ngoài, ngày thường ngay cả một tên giúp việc cũng không có, ta mà tuỳ tiện đưa đến một nha hoàn như vầy hắn sẽ kiên quyết không chịu nhận.”

Viên Phi Phi mở to hai mắt: “Hắn không muốn thì ngươi không mua nữa?!”

“Không, không,” Hồng Anh lắc đầu bảo, “Mua thì vẫn mua, cho nên mới bảo ngươi giúp một chút.”

Viên Phi Phi: “Ngươi nói xem.”

Hồng Anh bảo: “Trương Bình tuy ngoài mặt thì lạnh, nhưng lòng dạ không xấu, ngươi chỉ cần giả bộ đáng thương một tí.”

Viên Phi Phi không chút do dự gật gù, “Được!”

Hồng Anh còn muốn bổ sung thêm gì nữa, Viên Phi Phi đã bảo: “Đi thôi, bảo đảm hắn sẽ giữ ta lại.”  Hồng Anh hơi sửng sốt, nhìn Viên Phi Phi nói: “ Người lấy gì chắc chắn như vậy?”

Viên Phi Phi liếc hắn một cái, “Đến lúc nữa ta bảo ngươi đi, ngươi cứ nghe theo ta.”

Hồng Anh “à” một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

Cuối cùng, họ vào nơi sâu nhất trong ngõ, bậc thang bằng đá mài thô sơ, vách tường đen bụi bặm, nhìn rất khác với những căn hộ xung quanh, trông giống một nhà xưởng hơn.

Hồng Anh bước tới gõ cổng.

Viên Phi Phi ngoan ngoãn đứng phía sau.

Chỉ một chốc sau, Viên Phi Phi nghe sau cổng truyền đến tiếng  bước chân, càng lúc càng gần.

Kẽo kẹt một tiếng, cổng mở ra.

Viên Phi Phi nhìn người đi đến trước mặt.

Tương tự như Hồng Anh, dáng vóc của hắn cũng rất cao lớn, chỉ là, có lẽ do quần áo của hắn quá giản dị, thoạt trông hắn không được khôi ngô như Hồng Anh.

Hồng Anh thấy hắn lập tức nở nụ cười.

“Trương Bình huynh đệ, ta đến thăm đệ.”

Người được gọi là Trương Bình gật đầu với Hồng Anh , hắn nghiêng thân, ý bảo Hồng Anh vào nhà.

Hồng Anh: “Không vội không vội, ta đem theo một người tới, đệ xem.”  Nói đoạn hắn nhích người, Viên Phi Phi đang đứng ở phía sau tiến lên hai bước.

Trương Bình trông thấy Viên Phi Phi, lại quay qua Hồng Anh.

Hồng Anh bảo:  “Việc ở xưởng của đệ không ít, người lại không nhiều, ta thấy đệ mấy năm nay chịu cực, mua cho đệ một chân giúp việc nho nhỏ.”

Trương Bình nghe xong xua tay.

Hồng Anh: “Đệ giúp ta một việc lớn như vậy, ngàn lần đừng khách sáo với ta.”

Trương Bình lắc đầu, dùng tay ra hiệu với Hồng Anh mấy cái.

Hồng Anh lại bảo:  “Đệ cứ thử đem người nhận trước, thế nào?”

Trương Bình vẫn lắc đầu.

Viên Phi Phi luôn quan sát người tên Trương Bình này.

Mã Bán Tiên khi còn sống đã từng nói với nàng, trông người nên trông bộ dạng trước tiên.  Trương Bình mắt sâu mày rậm, mũi cao miệng cương nghị cổ rắn chắc, hầu kết lồi ra, trông dáng vẻ của hắn với mùi kim loại phảng phất như có như không, không khỏi khiến Viên Phi Phi rùng mình lạnh xương sống.

Nhớ tới Mã Bán Tiên, trái tim non nớt của Viên Phi Phi lại cảm thấy phiền muộn.

Mã Bán Tiên nhặt được nàng, lôi kéo tha mang, nàng đi theo hắn đã ngót năm, sáu năm.  Tuy rằng từ khi mới biết nói, nàng đã gọi hắn Gậy Lừa, nhưng mà đối với hắn, nàng vẫn có tình cảm…

Haizzz…

Không đợi cho Viên Phi Phi cảm thán xong, bên kia Hồng Anh đã sắp bại trận tới nơi.  Viên Phi Phi nhìn Hồng Anh đang ra sức khổ công khuyên bảo Trương Bình, mặc kệ hắn nói như thế nào, Trương Bình vẫn chỉ mang mỗi một dáng vẻ, chính là tuyệt đối cự tuyệt.

Hồng Anh:  “Trương Bình huynh đệ, tại sao đệ lại có thể cố chấp như vậy.”

Trương Bình khoa tay ra hiệu vài cái, Hồng Anh vừa định nói cái gì đó nữa, đã nghe phía sau “bịch” một tiếng, tiếp đó là âm thanh gào khóc kinh thiên động địa.

“Ông lớn, xin ngài xót thương kẻ hèn mọn này hu hu……!”

Hồng Anh trợn mắt há mồm nhìn Viên Phi Phi đang quỳ trên mặt đất.

Nàng khóc ra bộ dạng này từ lúc nào vậy.

Viên Phi Phi vốn tuổi đã nhỏ, thân thể cũng gầy yếu, hơn nữa vẻ mặt nước mắt rưng rưng này, khóc nghẹn ngào không thành tiếng, dưới ánh trăng trông đáng thương tột độ.

“Cha ta đã chết rồi, mẹ ta cũng không còn, ông lớn, nếu ngài không mua ta thì ta cũng không sống nổi nữa — ”

Tiếng non nớt của Viên Phi Phi lẫn trong tiếng khóc nức nở vang lên trong đêm thâu nghe hết sức thê lương.

Hồng Anh lén liếc nhìn Trương Bình, phát hiện Trương Bình đang lặng lẽ nhìn Viên Phi Phi quỳ trên mặt đất.

Hồng Anh ướm lời:  “Trương Bình huynh đệ, đệ xem đứa trẻ này đáng thương biết bao, thôi đệ cứ giữ nó lại đi.”

Trương Bình trầm ngâm nhìn Viên Phi Phi, dáng vẻ như đang suy nghĩ gì đó.

Qua hồi lâu, hắn lại vẫn lắc đầu.

Hồng Anh thấy đến vầy mà vẫn không xong, nhất thời bó tay.

Viên Phi Phi cũng thấy Trương Bình lắc đầu, liền cắn răng quay sang Hồng Anh nói: “Ân nhân, hãy coi như con thân hèn phận bạc, chắc phải táng xác trong giá rét, ngài đi đi!”

“Nhưng –”

“Ngài đi đi!”  Viên Phi Phi lén lút hất đầu một cái ra hiệu cho Hồng Anh, Hồng Anh giật mình, nhớ lại những gì Viên Phi Phi mới dặn, bất đắc dĩ gật gù bảo: “Đành vậy, đành vậy…”

Hắn quay đầu nói với Trương Bình:  “Đệ đã không muốn giữ, ta cũng không ép buộc đệ, thôi thì ta đi đây, đệ ráng bảo trọng.”

Lúc hắn định đi, Trương Bình bỗng nhiên níu tay hắn lại, tay kia chỉ chỉ Viên Phi Phi, lại ra hiệu vài cái.

Hồng Anh thở dài bảo: “Ta nhận nuôi làm sao được,  nhà ta đã có nha hoàn, mua thêm nó nữa ta cũng không có sức nuôi nổi, ôi, đứa trẻ bạc mệnh đáng thương này, cũng hết cách.”  Nói xong hắn phất phất tay, bước ra khỏi ngõ đi mất.

Ngón tay của Trương Bình nắm chặt khung cổng, đứng một hồi, rốt cuộc vẫn nhẫn tâm đóng cổng lại.

Đến phiên Viên Phi Phi trợn tròn mắt há hốc mồm.

Không phải tên Hồng đại ca kia nói hắn là người tốt sao?

Tốt cái rắm!

Viên Phi Phi hận không thể chửi ầm lên, hắn cùng tên Mã Bán Tiên kia một lũ y như nhau, đều là bọn giang hồ bịp bợm! (1)

Nhưng mà…

Viên Phi Phi ngồi dưới đất, trong lòng ôn lại ánh mắt vừa rồi của Trương Bình khi hắn nhìn nàng lần cuối cùng.

Đôi mắt ấy của hắn nàng hình dung không ra, nhưng tuyệt đối không giống như ánh mắt trôi dạt bất cần của Mã Bán Tiên.

Ánh mắt của hắn tựa như…

Tựa như…

Viên Phi Phi còn chưa kịp nghĩ ra cái để so sánh, cổng  đã lại mở.

Nàng ngước đầu lên, Trương Bình đứng giữa cổng, hắn đang nhìn Viên Phi Phi, sau đó, hắn chậm rãi nhích người, nhường ra một lối đi vào trong nhà.

Viên Phi Phi mở to mắt.

Trương Bình tưởng nàng chưa hiểu, giơ tay chỉ cổng múa may mấy cái.

Viên Phi Phi đứng lên, nói rõ to: “Ông muốn ta?”

Trương Bình chậm rãi gật gật đầu.

Viên Phi Phi trong lòng vui mừng, mặt không khỏi cười lên một cái,  vụt bò từ dưới đất đứng dậy, hân hoan chạy biến vào trong nhà.

Trương Bình lặng lẽ cẩn thận đóng cổng lại ở đàng sau.

Cách con hẻm không xa, Hồng Anh mắt thấy màn này, cũng bật cười.

“Tốt, tốt, tốt lắm, ha ha.”

Mùng một Tết năm ấy, Viên Phi Phi đem thân mình đi bán.

Người mua nàng, là ông chủ lò rèn của thành Kỳ Thuỷ, Trương Bình.

——— ———

(1) Tên của Mã Bán Tiên là biệt danh trong giang hồ, những người xưng là “một nửa tiên” coi như đã tu gần đắc đạo, chuyên coi bói, trừ tà v.v.. Bây giờ vẫn có rất nhiều người mang danh hiệu này hành nghề bói tóan.   Mã Bán Tiên không tu gì cả, chuyên coi bói, giả mạo làm đạo sĩ v.v..  lừa bịp.  Những người này còn gọi là “Gậy Thần” (Thần Côn), mà Viên Phi Phi gọi méo mó thành “Gậy Lừa” (Luân Côn).


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: Lạc Lạc, Phong Lan Tím, TTripleNguyen, heotocdai
     
Có bài mới 11.06.2016, 21:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3557 lần
Điểm: 11.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Người Ở Nơi Tịch Lặng - Twentine - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Loli Làm Việc!

Tác giả: Twentine

Người dịch: idlehouse

Vào trong rồi, Viên Phi Phi đứng giữa sân ngó bốn phía.

Nơi đây vốn là một cái lò rèn.

Nhà  có ba gian phòng, một cái giếng, còn có thêm hai gốc cây cổ thụ không biết tên.  Viên Phi Phi thấy mỗi ngóc ngách trong sân đều chất không biết bao nhiêu là sắt thép đủ loại, hình thù trạng thái khác nhau.Căn nhà này tuy không tính là lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ, vừa vừa phải phải.  Tuy là lò rèn, nhưng được quét dọn sạch sẽ ngăn nắp.

Viên Phi Phi bất chợt quay đầu nhìn Trương Bình chăm chú.

“Ông là ông chủ của ta!”

Trương Bình mặt không biểu tình đứng sau lưng nàng, nghe thấy lời nàng nói, hắn lắc đầu.

Viên Phi Phi: “Ta làm nha hoàn của ông, ông có việc gì cứ sai bảo.”

Trương Bình yên lặng một chặp,  sau đó đi về phía gian nhà,  lúc đi ngang qua Viên Phi Phi thuận tay vỗ vỗ vai nàng một cái.

Viên Phi Phi hiểu ý, bước theo hắn.

Đẩy cửa phòng mở ra, trong phòng ấm áp hơn bên ngoài không ít, Lòng Viên Phi Phi không khỏi than, quả nhiên có nhà ở vẫn là tốt nhất.

Trương Bình đóng cửa cẩn thận,  châm lửa, chiếc đèn dầu trên bàn toả sáng.

Cấu tạo của gian phòng rất đơn sơ, một cái giường gỗ lớn, một cái bàn, một chiếc ghế dài, trong góc phòng kê một chiếc tủ gỗ lớn, ngoài ra không có gì khác.

À, không.

Nếu muốn nói đến điểm đặc biệt, đó chính là trên tường nhà của Trương Bình treo một tấm sắt lớn.

Tấm sắt ấy độ chín, mười tấc, nguyên tấm y như được dán lên tường, phẳng lì bóng loáng, không có một chỗ lồi lõm nào.

Tuy vậy đối với Viên Phi Phi, những điều này chẳng đáng để ý.

Nàng vào phòng tự tìm chỗ ngồi xuống trên băng ghế, Trương Bình nhìn nàng một cái, không có biểu cảm gì trên mặt.  Hắn lấy từ đầu giường ra vài món đồ, đặt lên bàn.

Viên Phi Phi nghểnh cổ nhìn, là một xấp giấy thô.  Còn có vài mẩu than vụn.

Trương Bình cầm mẩu than viết gì đó lên giấy, đưa đến trước mặt Viên Phi Phi cho nàng xem.

Viên Phi Phi nghiêm túc nhìn một lúc, sau đó ngẩng đầu lên.

Trương Bình chỉ chỉ trang giấy, giống như đang trao đổi cùng nàng.

Viên Phi Phi hạ thấp đầu, thành thật nói: “Không biết chữ!”

Trương Bình khựng lại, ngón tay cong cong vẫn giữ yên mẩu than, bất động.

Viên Phi Phi cũng tự biết cứ tiếp tục như vầy sẽ không phải một cách giải quyết tốt, nàng với tay bắt lấy tờ giấy, cầm trong trong tay nhìn kỹ thêm mấy lần.

Chữ viết bằng than đã khó viết, thêm vốn liếng chữ Viên Phi Phi có thể nhận mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, trang giấy này trong tay Viên Phi Phi nhìn không khác gì giun dế, ngay cả nên cầm xuôi ngược thế nào nàng còn không biết.

Viên Phi Phi coi một hồi, lại đem giấy trả lại, ngẩng đầu nhìn Trương Bình nói:  “Xem không hiểu, ông có gì sai khiến?”

Trương Bình im lặng.

Viên Phi Phi thử đoán, nói: “Ta đi nấu nước cho ông?”

“Làm cơm?”

“Quét nhà?”

“……”

Viên Phi Phi từng cái từng cái một đoán, Trương Bình đều không có phản ứng gì.

Cuối cùng Viên Phi Phi cũng đâm nản, nàng khòm lưng ủ rũ nói: “Ta không biết.”

Trương Bình xoay người muốn ra sân, Viên Phi Phi đang tính đứng lên đi theo,  Trương Bình đã dùng tay khẽ ấn nàng ngồi xuống lại trên băng ghế, Viên Phi Phi: “Ông đi đâu vậy?”

Trương Bình lắc đầu, đi ra ngoài.

Viên Phi Phi một mình ngồi trong phòng oán thầm.  Trước đây Mã Bán Tiên đem nàng vào Nam ra Bắc,  tất cả toàn dựa vào cái mồm, cho hắn nguyên một ngày cũng vẫn chưa ngừng nói.

Giờ thì hay rồi, đem mình bán cho một kẻ câm, nửa câu cũng nói không ra.

Viên Phi Phi vừa nghĩ vừa lấy ngón tay nghịch ngọn đèn dầu.

Làm nha hoàn như thế nào đây.

Viên Phi Phi từ khi hiểu chuyện đã theo Mã Bán Tiên sống, căn bản là chưa từng thấy qua cái gì gọi là danh gia vọng tộc.  Dám nói, nha hoàn chân chính nàng cũng mới chỉ gặp qua một lần.

Khi ấy Mã Bán Tiên giả danh đạo sĩ, đi trừ tà cho một phú hào ở Cừ Quận, nàng giả dạng làm đệ tử, đi theo trợ giúp hắn.

Nhà phú hào ấy có rất nhiều nha hoàn, xinh đẹp thướt tha, tuổi tác cũng không lớn.

Viên Phi Phi vẫn còn nhớ.

Đi đứng chậm rãi, nói năng nhỏ nhẹ…

Viên Phi Phi suy nghĩ đến thừ người, tay nhất thời quên dời đi, bị ngọn lửa đốt cho rõ lâu, Viên Phi Phi mới rụt tay khẽ kêu lên một tiếng.

Đúng lúc này, Trương Bình quay về.

Hắn bưng vào một cái bồn gỗ không nhỏ, đặt xuống sàn, lại ra ngoài mang vào nước nóng đã được đun sẵn, xắn tay áo lên bắt đầu pha nước ấm trong bồn.

Viên Phi Phi trợn tròn mắt.

“Để ta làm!”  Nàng bật dậy đưa tay đón lấy ấm nước, Trương Bình nắm lấy cổ tay nàng, dắt qua một bên.

Cũng trong lúc này, Viên Phi Phi nghe được âm thanh trầm thấp, là tiếng từ cổ họng của Trương Bình vô thức phát ra, Viên Phi Phi nhìn chằm chằm Trương Bình đang cúi đầu pha nước, lòng thầm nghĩ thì ra hắn còn có thể phát ra một chút âm thanh.

Pha nước xong, Trương Bình ngước đầu nhìn Viên Phi Phi, hắn chỉ chỉ bồn nước.

Viên Phi Phi nói: “Ông cho ta tắm?”

Trương Bình gật đầu.

Lòng Viên Phi Phi sắp nở hoa rồi.

Cơ hội được tắm rửa của Viên Phi Phi ngày thường rất ít, đến mùa đông càng là cả tháng nhiều khi cũng khó tắm được một lần, hiện giờ người hôi hám không chịu nổi.  Nàng nhanh nhẹn lột một phát sạch sẽ quần áo, không chút chần chừ leo vô bồn ngồi.

Bồn không lớn, nhưng dù sao người của nàng càng nhỏ hơn, ngồi vào trong bồn làm trào ra một chút nước.

Trương Bình ngồi xổm xuống, lấy một cái khăn kỳ cọ cho Viên Phi Phi.

Viên Phi Phi quá gầy gò.  Vừa rồi lúc còn mặc quần áo thì nhìn không ra, bây giờ trút bỏ từng lớp từng lớp giẻ rách xuống, còn lại chỉ là da bọc xương.

Đầu tóc dội nước ướt, rũ hết xuống, trông càng bé nhỏ yếu ớt.  Một bé gái tám tuổi, trông y như một đứa trẻ năm, sáu tuổi.

Trương Bình nâng khuôn mặt nhỏ xíu lem luốc của nàng lên lau chùi.

Viên Phi Phi nhắm mắt cho hắn lau.

Tay của người này thật lớn.  Viên Phi Phi thầm nghĩ, so với tay của Mã Bán Tiên chẳng giống tí nào, tay Mã Bán Tiên gầy guộc gân guốc, lại còn để móng tay dài gớm ghiếc,  lúc trước khi nào tắm cho Viên Phi Phi đều không tránh được, cào muốn rách hết da.

Trương Bình không giống vậy.

Tay của Trương Bình khớp xương rõ ràng, dày rộng hữu lực,  hơn nữa, không biết có phải do luyện sắt hàng ngày hay không, đối với việc điều khiển đạo lực bàn tay cho vừa phải, hắn nắm giữ rất tốt. Viên Phi Phi được hắn cọ cọ, trực tiếp ngồi trong bồn ngủ gục.

Trương Bình cũng đang kỳ kỳ chà chà, bỗng thấy có gì không thích hợp, thân hình Viên Phi Phi từ từ ngả về phía trước, ban đầu đẩy nhẹ một cái nàng còn biết tự mình điểu chỉnh lui lại, sau nữa thì dứt khoát ngả luôn người xuống.

Hắn đỡ nàng lên, thấy nàng đã ngủ rồi.

Do ốm yếu, nên cái đầu của Viên Phi Phi trông đặc biệt to, hiện giờ gục xuống khiến cho người ta có cảm giác như cái cổ sắp sửa gẫy.

Động tác của tay Trương Bình tăng nhanh, tắm xong giúp nàng lau khô, sau đó bế vô giường, đắp kỹ chăn.

Thu dọn bồn nước xong xuôi, Trương Bình ra khỏi phòng, đi đến gian nhà bên ngoài.

Nơi đó là chỗ Trương Bình làm việc, đâu đâu cũng là công cụ.

Trương Bình ngồi xuống, cầm lấy một món khí cụ bằng sắt chưa mài xong, từng nhát từng nhát mài xuống.

Trong bóng đêm, tiếng mài sắt lưu loát tinh tế,  cũng hàm chứa một nhịp điệu trầm lắng vô âm.

Mặt trời lên cao, Viên Phi Phi mới tỉnh dậy.

Nàng mở mắt, nhìn thấy đầu tiên là một đĩa màn thầu và thức ăn đặt trên bàn.  Viên Phi Phi bò dậy từ giường, xỏ đại giày dép, chạy đến bên bàn.

Nguyên căn phòng chỉ có mình nàng, Viên Phi Phi ngửi thấy mùi màn thầu thơm lừng, vội nuốt nước miếng.

Không được, không thể ăn ….…

Viên Phi Phi chép miệng, cảnh cáo bản thân không được làm bậy.  Nàng xoay lưng, đẩy cửa định đi ra ngoài.

Cửa vừa mở, đúng lúc Trương Bình đang đi về hướng này, giữa ban ngày, Viên Phi Phi có dịp quan sát hắn kỹ hơn.  Trương Bình mặc đồ nhiều hơn đêm qua một chút, trông chỉnh tề hơn không ít.  Búi tóc của hắn búi không cao, khuôn mặt không mang bất cứ thần tình nào, miệng mím chặt.

Viên Phi Phi kêu một tiếng: “Ông chủ!”

Trương Bình thoáng dừng bước, sau đó lắc lắc đầu, ra hiệu cho nàng quay vào phòng.

Viên Phi Phi đứng đó, ngước đầu nhìn Trương Bình.

“Giao việc cho ta làm đi!”

Trương Bình rũ mắt nhìn nàng một cái, sau đó chỉ chỉ ghế, Viên Phi Phi ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trương Bình ngồi xuống cạnh nàng, cầm lấy hai cái màn thầu, đưa cho Viên Phi Phi một cái, bản thân cắn ăn cái còn lại.   Viên Phi Phi đón lấy màn thầu, nâng niu trong tay, sau đó nhìn Trương Bình nói: “Ông chủ, cho ta ăn hả?”

Trương Bình gật đầu.

“Hì.”  Liên tiếp gặp may mắn, miệng Viên Phi Phi cười thiếu điều ngoác tới mang tai, nàng cầm màn thầu cắn một miếng rõ to.

Ôi thơm ngon…

Trương Bình đem đĩa đựng đồ ăn trên bàn tới gần hơn, Viên Phi Phi cũng không khách sáo, vùi đầu ăn.

Trước giờ đi theo Mã Bán Tiên bữa đói bữa no, nào có phúc kiểu vừa thức dậy đã có cái ăn.  Viên Phi Phi vừa ăn vừa cảm khái,  động tác gắp thức ăn dần dần chậm lại.

Trương Bình thấy vậy, lại chỉ chỉ đĩa, Viên Phi Phi ngẩng đầu, nhìn Trương Bình chằm chằm.

Trương Bình buông đũa.

“Ân nhân nói đúng.”  Viên Phi Phi bất chợt lên tiếng.

Trương Bình nhìn nàng một cách khó hiểu.

Viên Phi Phi dõng dạc: “Ông là người tốt!”

Trương Bình bị Viên Phi Phi quăng cho một câu từ trên trời rơi xuống như vậy lấy làm sửng sốt, hắn nhìn Viên Phi Phi, hồi lâu, rồi bỗng bật cười.  Hắn cười lên cũng không lời không tiếng, chỉ có hơi thở ở mũi phả ra nhè nhẹ, nhưng khuôn mặt vô cảm ban sơ kia, theo cái cười này, cũng hiện ra một chút biểu cảm nhân tình.

Viên Phi Phi tưởng hắn không tin, lại bảo: “Ta nói thật!”

Trương Bình hơi bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cầm đũa chỉ chỉ đĩa thức ăn, ý nói ăn nhanh lên chút.

Viên Phi Phi nói một mình không thú vị, lại cúi đầu ăn tiếp.

Dùng xong bữa, Viên Phi Phi giành đứng lên trước Trương Bình, cầm chén đĩa, nói: “Để ta dọn bàn!”

Trương Bình không ngăn nàng, đẩy cửa, chỉ chỉ lu nước ở trong góc sân.  Viên Phi Phi đem chén đĩa dơ ra sân rửa.

Vì trời lạnh, lu nước đóng một lớp băng mỏng, Viên Phi Phi cầm cái gáo ở bên cạnh, đập đập lên mặt nước để phá lớp băng.  Sau đó, lấy nửa chậu nước, bắt đầu rửa chén.

Nàng vừa rửa vừa nghiêng đầu ngó. Trương Bình cũng từ trong phòng bước ra, hắn vào gian nhà phía Tây bên cạnh, không lâu sau, âm thanh mài sắt giòn giã vọng lại.

Viên Phi Phi  không cầm được sự hiếu kỳ, nàng đem một nửa chén đĩa đã rửa sạch đặt xuống đất, sau đó chạy đến gian phòng phía Tây, hé cửa nhìn vào trong.

Trong phòng đặt hai chiếc bàn lớn, chất nhiều thứ mà trong mắt Viên Phi Phi trông rất kỳ quái lạ lùng, Trương Bình ngồi trên ghế, trong tay cầm một khí cụ bằng sắt, từng nhát từng nhát mài xuống.

Mặt đất xung quanh hắn kết một tầng bụi sắt mỏng.

Viên Phi Phi cảm thấy thú vị, hứng chí bừng bừng xem Trương Bình làm việc.

Mà Trương Bình thì bất chợt ngừng động tác.  Hắn quay đầu, Viên Phi Phi ngay cả thời gian để lo trốn cũng không có, vội vàng tránh qua một bên, va đầu ầm một cú vô cánh cửa.

“Ui da… ….”  Viên Phi Phi ôm đầu choáng váng.

Trương Bình đặt khí cụ xuống, bước tới.  Hắn đẩy cửa mở ra, Viên Phi Phi ngẩng đầu nhìn hắn, lắp bắp: “Ông, ông chủ.”

Trương Bình lặng lẽ nhìn nàng.

Viên Phi Phi than thầm trong lòng,  tiêu rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: Bình Nguyên, Lạc Lạc, TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Halann, nguyenhanh3185, phuonggggg, Tien Huynh, trần thùy trâm và 183 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.