Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

May mắn gặp lại khi chưa gả - Thị Kim

 
Có bài mới 26.04.2016, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9793 lần
Điểm: 15.26
Có bài mới [Cổ đại] May mắn gặp lại khi chưa gả - Thị Kim - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


May mắn gặp lại khi chưa gả

Tác giả: Thị Kim

Thể loại: Cổ Đại, sủng, sạch, HE

Số chương: 56C

Editor: Quýt đường

Nguồn: https://c@ngqu*ngh^ng.com
.
--- ------ --------

Giới thiệu 1


Có một loại chủ nợ, bạn mượn tiền của hắn, hắn không cần v trả tiền, nhưng không phải bạn còn cái khác để trả sao, mà còn phải trả cả vốn lẫn lãi nữa kìa!

Bởi vì nàng mượn hắn “ba lượng bạc”, mà bị hắn "khi dễ", thủ đoạn của hắn quả thật" làm người ta tức lộn ruột mà”.

***

Giới thiệu 2

Ba lượng bạc dẫn đến "Mầm tai họa", làm đảo loạn nhân duyên của ba người

Thái tử tranh giành rất nhã nhặn, ám sát rất thong dong, quyến rũ rất nhẹ nhàng, giao dịch rất đau lòng

Tuy rằng quen biết nhau quá muộn, hiểu nhau quá trễ, nhưng may mắn là được gặp nhau lúc chưa gả.

Lúc mới gặp gỡ, nàng còn chưa cập kê, nhón mũi chân rồi mà vẫn chưa tới bả vai hắn, điều không ngờ là nàng còn nhỏ như vậy mà đã hứa hôn, nhưng cũng đã bị từ hôn rồi.

Tiết Tử

Một thầy tướng số vừa nhìn thấy một cậu bé khoẻ mạnh kháu khỉnh, lập tức kích động nhào tới.

"Ai nha, dung mạo của tiểu công tử thật sự như rồng như phượng mà, tướng mạo bất phàm. Lão phu xem tướng nhiều năm như vậy, lần đầu tiên trong đời mới nhìn thấy một cậu bé có khí chất tôn quý như thế, tiểu công tử, cho ta xin ngày sinh tháng đẻ của cậu đi?"

Tiểu nam hài trắng ngần nhìn thầy tướng số một cái, sau đó quay đầu lại gọi người mẹ.

Một nữ tử tuổi còn trẻ đứng sau lưng cậu bé, mỉm cười dịu dàng.

Dáng người nàng tha thướt, mi mày như vẽ, thướt tha đứng dưới ánh nắng xuân tươi đẹp, giống đóa hoa sen chớm nở sau cơn mưa rào

Đột nhiên nàng thu lại nụ cười, miệng hùm gan sứa đối đáp với thầy tướng số kia: "Trở về nói với chủ nhân nhà ngươi, đây là con của ta, đừng có hao tâm tổn trí suy nghĩ biện pháp tìm hiểu ngày sinh của thằng bé." Nói xong, liền kéo đứa bé bỏ đi.

Một đoá hoa sen yểu điệu bỗng chốc hóa thành loại ớt chỉ thiên cay chết người, vụn ớt văng lên gương mặt thầy tướng số.

"Ti Điềm, một mình nàng làm thế nào sinh ra được nhi tử, ta thật sự rất muốn biết."

Nàng thường ngày vốn rất bình tĩnh, nhưng hôm nay bàn tay đang nắm tiểu hài tử bỗng nhiên run lên.

Hắn rốt cuộc vẫn tìm tới đây.



Đã sửa bởi Mèo Hoang lúc 26.04.2016, 20:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Maria Nyoko, Mèo xám123, Trà Hoa Nữ 88, Uyên Xưn, Violet12358, meo lucky, mi oa nguyễn, winry_love16
     

Có bài mới 26.04.2016, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 668 lần
Điểm: 9.22
Có bài mới Re: [Hiên đại] May mắn gặp lại khi chưa gả - Thị Kim - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Cảnh xuân tháng ba đẹp như tranh vẽ, vào một ngày đẹp trời ở dưới chân núi Lan Chu là hình ảnh một phiến dây leo hoa tử vi đang vịn vào một chiếc giá đỡ, cảnh đẹp này thật làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

Thế nhưng, trong cảnh xuân hoà thuận vui vẻ ấy, Ti Điềm lại cảm thấy dường như có một dòng khí lạnh len lỏi vào lòng bàn chân nàng.

Đứng trên dốc núi Lan Chu hiểm trở, dõi mắt trông về phía xa, từng dãy núi non trùng trùng điệp điệp, mây mù lượn quanh ngọn núi giống như đang khoác trên vai một tấm áo tơ lụa bay lên bầu trời. Thềm đá trước mắt cao vun vút, giống như một dãy cầu thang vươn thẳng tới trời cao, khí thế mạnh mẽ như muốn xuyên qua màn mây xanh. Thang đá không biết có bao nhiêu bậc, cho dù chưa có trèo lên những bậc thang ấy, chỉ đứng nhìn từ xa thôi nhưng cũng đã làm cho người ta thấy sợ hãi. Lên đến bậc đá cuối cùng, từ trong mây mù mờ ảo, mới mơ hồ thấy được một tấm cửa đá trên đỉnh núi.

Nàng ngửa đầu hít sâu một hơi, cố gắng nâng bước chân lên.

Ở những bậc thang cuối cùng, nàng phải dùng cả tay lẫn chân, ruột gan như muốn đứt ra từng khúc, đầu óc choáng váng. Bò lên đến bậc thang cuối cùng, cả người nàng như bị bại liệt, trước mắt là những ngôi sao màu vàng khẽ động, nàng nằm rạp trên mặt đất thở dốc một hồi mới ngẩng đầu lên.

Ánh sáng xinh đẹp xuyên qua đỉnh núi đầy mây mù, bởi vì dựa vào dãy núi, cánh cửa được khắc ba chữ to "Thất Thế Môn" càng làm nổi bật lên sự hùng vĩ của núi non nơi đây, lực đạo khắc kiểu chữ thảo này mạnh mẽ như xuyên thấu trời xanh.

Nghỉ ngơi một lát, cảm thấy hơi thở ổn định lại nàng mới sửa sang lại quần áo đứng lên. Một cơn gió lướt nhẹ qua mặt nàng, thổi lên ống tay áo nàng tựa như chim bay vỗ cánh, đứng trong gió rỉa lông.

Cánh cửa được bao bọc bởi một tấm da thô, dày và đen xỉn, giống như màu sắt, nàng hơi chần chừ một chút, nhưng vẫn nhẹ nhàng bước vào bên trong.

Bên trong cánh cửa, gió thổi mát cổ tay áo, không khí trong lành, trong đình viện rộng lớn là mấy cây tùng bách và bồ đề cao to. Cành lá sum xuê, một màu xanh đậm như muốn nhuộm màu y phục. Gió núi làm vang lên từng tiếng thông reo, làm cho tâm hồn trở nên yên tĩnh đến kì lạ. Ngày thường bôn ba vất vả, cả người nàng chỉ có mệt mỏi cùng lo lắng, nàng đã rất lâu không có bình yên thư thái như bây giờ, gió mát đã tẩy sạch đi lớp bụi đường.

Nếu như không phải trong đình viện có người nhẹ giọng nói chuyện, nàng có thể đã hiểu lầm đây là một cái động dành cho người tu tiên.

Trong đình viện phía bên phải gốc bồ đề là một người ngồi trên ghế dựa bằng trúc đang hạ lệnh cho cấp dưới. Một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, khí khái hào hùng, tuấn lãng như mây, như ánh mặt trời trên biển, gác chân nửa nằm nửa ngồi, có vẻ là người bướng bỉnh, không chịu gò bó.

Vây quanh hắn là mấy thiếu nữ trẻ tuổi, một cảnh xuân oanh oanh yến yến, tựa như nhánh hồng hạnh đầu cành khao khát tình yêu.

"Đại ca, huynh châm chước cho chúng muội nha! chúng muội vất vả lắm rồi mà."

"Đúng vậy đó, đại ca tốt nhất mà."

Hắn dường như không nghe thấy những âm thanh dịu dàng bên cạnh, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, chỉ lười biếng vuốt ve thanh chủy thủ sắc bén trong tay. Lưỡi dao chủy thủ mỏng như cánh ve, thỉnh thoảng phát ra tia sáng, lóe lên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.

Đột nhiên, chân mày hắn nhăn lại, cười cười với một người thiếu nữ trong đó, sau đó kề sát vào bên tai nàng nói câu gì, người thiếu nữ kia sau khi nghe xong sắc mặt đỏ bừng, liền đứng dậy rời đi.

Ba thiếu nữ còn lại giống như chim nhỏ đang bay bị kinh sợ, ‘Phịch’ một tiếng, toàn bộ tản ra!

Hắn cầm chủy thủ đắc ý mím môi cười cười, nụ cười rạng rỡ vô cùng, giống như sau cơn mưa trời lại sáng, một bầu trời trong xanh sáng tỏ.

Hắn lại nói gì đó? Nàng ta sửng sốt nhìn hắn, vừa hiếu kỳ vừa khâm phục, rõ ràng chỉ là cười cười nói nói, vậy mà làm cho quân địch tro tàn thành mây khói.

Một làn gió thơm thổi qua bên người, bốn thiếu nữ sắc mặt ửng đỏ, vội vàng rời đi.

Trong đình viện lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn lại có nàng. Hắn giương mắt đánh giá, nét mặt lười biếng, như không để ý tới.

Dám ngồi càn rỡ ở chỗ này, nhất định là nhân vật quan trọng của Thất Thế Môn. Nàng vội vàng mỉm cười với hắn, khóe môi cử động một cái mới phát hiện vừa mệt vừa đói, cánh môi dường như bị hồ dán dính lại, vừa chát vừa khô.

Hắn chớp chớp mày kiếm, nâng cái cằm lên hỏi: "Ngươi là ai?"

Nàng vội vàng thi lễ: "Ta là Ti Điềm, muốn tới đây bái sư, nghe nói Thất Thế Môn muốn nhận đệ tử."

Hắn híp mắt lại, tuỳ tiện quan sát nàng hai cái, hỏi: "Có biết lý thuyết y học cơ bản không?"

Nàng vội vàng gật đầu, thật ra thì trong lòng thấp thỏm không yên, không biết "cơ bản" này là cơ bản đến trình độ nào mới có thể chấp nhận được. Thật ra nàng cũng nhận biết được một ít dược liệu đơn giản, đại khái chỉ biết chút ít dược tính mà thôi, sao nàng lại can đảm như vậy chứ.

Hắn "A" rồi một tiếng, nói: "Hình như ngươi không được khỏe mạnh cho lắm, môn chủ nói, người nào đi một đường đến cái thềm đá này mà không nghỉ ngơi mới có thể vào gặp người. Nhưng ta thấy ngươi nằm rạp trên mặt đất thở hổn hển hơn nửa ngày mới bò đến nha."

Nói xong, hắn không thèm đếm xỉa tới nàng, mà cầm thanh chủy thủ ngồi gọt móng tay.

‘Nằm sấp’, ‘Thở gấp’, ‘Bò’ ba chữ này làm cho nàng kìm lòng không được mà nghĩ đến chú chó nhỏ trắng trắng tròn tròn trước đây của nhà mình. Nàng có chút ngượng ngùng, không nghĩ tới khi nàng nhếch nhác ở bên ngoài cánh cửa bị hắn nhìn thấy. Thế nhưng lúc này đây nàng không có chút sức lực nào để ngượng ngùng hay xấu hổ, nàng cố hết sức nói: "Ta nghỉ ngơi một lát là bởi vì buổi sáng ta chưa ăn cơm. Thân thể ta rất khoẻ mạnh, xin đại ca cho ta một cơ hội." Nói xong, nàng đứng thẳng lưng lên.

Hắn nhướng mắt lên liếc nhìn thân thể nhỏ nhắn của nàng, khinh thường rủ mắt xuống tiếp tục gọt móng tay. Vòng eo nàng như một cành liễu mỏng manh, rõ ràng không có sức thuyết phục cho cái từ "khoẻ mạnh" kia chút nào, còn cách rất xa so với tiêu chuẩn bình thường.

Thanh chủy thủ trong tay hắn khắc bức họa “Sao Bắc Đẩu”*, bảy ngôi sao trong bức họa này sử dụng đá quý cùng ngọc bích viền quanh, còn mỗi ngôi sao thì được làm từ một khối mỹ ngọc thượng hạng Dương Chi. Không cần nói đến thanh chủy thủ này có phải được chế tạo từ thép Huyền Thiết hay không? Chỉ cần dựa vào bảy ngôi sao kia đã có giá trị liên thành.

* Sao Bắc Đẩu : tên đầy đủ là Bắc Đẩu thất tinh. là một mảng sao gồm bảy ngôi sao trong chòm sao Đại Hùng.

Mảng các ngôi sao này tạo nên hình ảnh giống cái đấu (đẩu) hay cái gàu sòng hoặc cái xoong và nằm ở hướng bắc vì vậy một số nước gọi nó là sao Bắc Đẩu.

Hắn giơ tay lên, đón lấy ánh nắng rồi nhìn một chút, dường như rất hài lòng

Ánh mặt trời xuyên qua giữa ngón tay hắn, ngón tay của hắn thon dài cứng cáp, nàng nhìn vào lòng bàn tay, chỉ có các đốt ngón tay ngón trỏ mới thấy được vết chai rõ ràng, so với vùng da thịt mịn màng chung quanh quả thật có sự tương phản lớn.

Hắn thuận tay cắm chủy thủ vào trong ủng da, híp mắt, không để ý hỏi: "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Nàng ngập ngừng một chút, nói: "Mười sáu."

"Mười sáu? Quá lớn."

Nàng vội vàng sửa lại: "Thật ra là mười lăm, vẫn chưa tới sinh nhật mười sáu tuổi."

Thiết Ngưu ca ca, hàng xóm sát vách nhà nàng học nghề ở một cửa hàng thợ rèn, hắn nói không ai muốn nhận đồ đệ nhỏ tuổi cả, bởi vì không có sức lực, cho nên hắn cố ý nói láo thêm một tuổi, ai ngờ lợn lành chữa thành lợn què, người ta lại chê hắn lớn tuổi.

Hắn nhíu nhíu mày, nói: "Mười lăm cũng lớn quá."

Nàng vội vàng sửa lại: "Mười lăm tháng chạp mới tới sinh nhật ta, thật ra thì ta đã hơn mười bốn tuổi rồi." Nói xong, nàng bắt đầu bối rối, nếu hắn lại chê nàng lớn, chẳng lẽ muốn nàng nói mình mới mười ba tuổi? Nhưng nàng đã mười bốn tuổi ba tháng rồi, làm sao mở miệng nói mười ba tuổi được chứ.

Mới có nghĩ như vậy thôi mà mặt nàng đã đỏ lên rồi.

Ánh mắt hắn lạnh thấu xương nhìn thẳng vào nàng, quát lớn: "Suy cho cùng cũng hơn mười tuổi?" Hắn vốn khí khái hào hùng bức người, lại quát lớn tiếng như vậy, càng thêm thô bạo hung ác, giống như con báo săn bỗng nhiên nhảy ra khỏi bụi cỏ.

Nàng rụt rụt thân thể, sợ hãi nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Mười, mười bốn."

Hắn hừ một tiếng: "Mười bốn, quá nhỏ."

Nàng ủy khuất nhìn hắn, không biết rốt cuộc hắn muốn bao nhiêu, mười lăm mươi sáu thì quá lớn, mười bốn lại quá nhỏ. Hóa ra là cố tình làm khó dễ nàng sao? Nàng thấp giọng năn nỉ: "Đại ca xin thương xót, cho ta đi gặp môn chủ nha."

Hắn lắc đầu: "Ta là đệ tử của Thất Thế Môn, chỗ ta ngươi còn chưa qua được, còn muốn đi gặp môn chủ sao? Môn chủ chính là để cho ta ở chỗ này quan sát các ngươi lên núi, những người nghỉ ngơi khi leo bậc thang đều không được chấp nhận."

Hắn là đệ tử Thất Thế Môn? Nàng vội vàng khẩn cầu: "Sư huynh, huynh có thể xem như không nhìn thấy không."

Hắn đứng lên, chắp tay đi tới, lúc bước đi vạt áo khẽ đung đưa, trầm ổn tiêu sái. Trên bộ trường sam thêu lên một áng mây xanh, lúc này đây trông hắn rất hiền lành lương thiện. Thế nhưng trong mắt hắn lại mang theo kiêu ngạo, làm cho người ta cảm thấy khó có thể gần gũi.

Hắn đứng ở trước mặt nàng, ôm cánh tay nhìn nàng, vóc dáng nàng nhỏ nhắn xinh xắn, miễn cưỡng đến đầu vai hắn, cho nên ánh mắt của hắn có chút hứng thú nhìn từ trên cao xuống.

Nàng thấp thỏm chờ đợi lòng nhân từ của hắn, châm chước, châm chước.

Hắn đột nhiên mím môi cười cười: "Ngươi hôn ta một cái, ta coi như không nhìn thấy, dẫn ngươi đi gặp môn chủ."

Cái gì? Nàng hoảng sợ nhìn hắn! khuôn mặt nàng đỏ bừng, tim đập như sấm. Ban ngày ban mặt, ban ngày ban mặt, hắn lại có thể đưa ra một yêu cầu phi lễ như vậy!

Hắn lại không hề thoái chí, dường như yêu cầu này là đạo lý hiển nhiên, hợp tình hợp lý. Trong đôi mắt xinh đẹp mang theo vẻ bỡn cợt cùng trêu chọc, trên mặt còn làm ra vẻ mình mới là người bị ủy khuất!

Thân hình hắn cao lớn, đứng ở trước mặt nàng, nàng vốn là ngửa đầu lên nhìn hắn, giờ phút này lại cúi đầu thấp xuống, thấp đến không thể lại thấp hơn, lỗ tai cũng bắt đầu nóng lên.

Hắn không hề cảm thấy bất ngờ trước phản ứng của nàng, tự nhiên mất hết hứng thú, miễn cưỡng đuổi nàng đi: "Tiểu nha đầu, trở về đi."

Thấy quần áo màu xanh dưới mi mắt khẽ động, nàng vội ngẩng đầu nói: "Ta, ta bằng lòng." Yêu cầu của hắn làm cho nàng hoàn toàn bất ngờ, ngượng ngùng, lúng túng. Thế nhưng, nàng không thể không đồng ý yêu cầu của hắn.

Đuôi lông mày hắn nhướng lên, bước chân ngừng lại. Hắn quay đầu lại, nhẹ nhàng cười cười tựa như khiêu khích.

Nàng tiến lên một bước đứng trước mặt của hắn. Trên người hắn có khí tức nam tử tươi mát như rượu Khải Phong Chi tỏa hương trong gió, mùi rượu như hòa vào toàn bộ bầu không khí trước mặt nàng. Trong lòng nàng giống như có một thanh Hoa Cổ vội vàng gõ nhịp trống*, tiếng trống dồn dập đến nỗi làm rối loạn hô hấp của nàng.

*Hoa Cổ: điệu múa dân gian, một nam một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống cùng múa.

Ánh mắt của hắn ẩn chứa sự bỡn cợt và khiêu khích, rõ ràng đang đánh cuộc là nàng không dám.

Nàng nhón chân lên hôn hắn một cái. Đáng tiếc, hắn quá cao, cho nên nàng hôn trúng ngay cái cổ của hắn.

Như vậy có được tính không đây?

Cùng lắm chỉ như chuồn chuồn lướt qua, nàng đã xấu hổ đến nỗi trước mắt tối sầm. Lần đầu tiên hôn một người nam nhân, lại rơi tình trạng này. Được rồi, coi như là hôn chú chó nhỏ trắng trắng tròn tròn ở nhà mình đi.

Hắn giống như sợ nhột, bị môi nàng đụng một cái, lập tức rụt cổ lại, lui về phía sau một bước, sau đó dùng tay sờ lên cổ, nói: "Đi theo ta."

Nàng không dám nhìn nét mặt của hắn, cảm giác mặt mình nóng như bị thiêu cháy, trong lòng thì vô cùng hoảng sợ.

Nếu quả thật có thể đi vào Thất Thế Môn, vị sư huynh này, thật sự là rất, rất khó ở chung.
--- ------ ---------
Chương 2. Một chủ nợ

Đi theo hắn ra phía sau đình viện, đi qua tầng tầng lớp lớp sân nhỏ, rồi đi qua một loạt cánh cửa, càng đi sâu vào bên trong càng tĩnh mịch. Chỉ có tiếng chim hót cùng tiếng thông reo điểm xuyết cho bầu trời mênh mông trống trải này.

Bước vào một cánh cổng lớn màu đỏ thẫm, đình viện phía sau bức tường phù điêu (tường xây làm bình phong ở cổng) trang nhã, gọn gàng sạch sẽ. Phía đông trồng một khóm trúc trúc cao vút, bên dưới khóm trúc là mấy bụi cỏ bồng (Cỏ bồng. Mùa thu thì chết khô, gió thổi bay tung gọi là phi bồng) xinh xắn đón xuân, một màu xanh biếc gầy yếu kiên cường làm tôn lên màu vàng nhạt mềm mại đáng yêu, một sự tao nhã lịch sự, thanh tú đẹp đẽ nói không nên lời.

Trên cánh cửa đại sảnh treo một tấm hoành phi màu đen mạ vàng, trên đó viết hai chữ hành thư* ‘Tu lư’. Hắn ngừng bước chân trước một gian phòng phía đông, nói: "Vào đi, môn chủ ở bên trong."

*Hành thư: một kiểu viết chữ Hán gần giống chữ Thảo.

Ti Điềm "Vâng" một tiếng, đồng thời trấn an lại tinh thần bất an của mình một chút, mới nhẹ nhàng đi vào.

Gian phòng rất lớn, trang hoàng theo phong cách cổ xưa, dường như có thể nghe thấy được mùi vị năm tháng đọng lại nơi đây. Mỗi một món đồ vật đều đẹp đẽ quý giá, nếu như không phải nàng đã từng sống trong cảnh giàu sang, e rằng nàng hoàn toàn không thể nhìn ra sự sang trọng cùng xa hoa nơi đây, bên trong có thể nói là bất hiển sơn bất lộ thủy*. Phía bên phải là một tường sách gọn gàng sạch sẽ.Trong phòng, sách vở cùng mực đen nhàn nhạt ngân nga, chỉ có gió núi hòa cùng mùi vị của lá trúc xanh lại nhẹ nhàng khoan khoái đến thế, một sự thư thái, bình yên nói không nên lời.

*Không đụng ta thì không biết hàng.

Phía trước tấm bình phong tinh xảo được làm từ tám phiến thủy tinh là một chiếc ghế gỗ tử đàn, một vị nam nhân khoảng ba mươi tuổi đang cầm một quyển sách, dường như không biết nàng đi vào, ánh mắt căn bản không hề rời khỏi quyển sách để nhìn nàng một cái.

Hắn mi dài môi mỏng, nghiêm trang đoan chính. Cả người mặc quần áo màu đen, trên đầu cài một cây trâm bằng gỗ, trang phục cực kỳ đơn giản nhưng lại toát lên một sự uy nghiêm lẫm liệt, tịch mịch trầm tĩnh giống như cây tùng cây bách sừng sững cao lớn.

Hắn chính là môn chủ Thiệu Bồi của Thất Thế Môn? Nàng cho rằng sẽ là một vị lão giả, không nghĩ tới hắn trẻ tuổi như vậy.

Nàng không dám tùy tiện lên tiếng quấy rầy, im lặng đứng ở trước cửa cách hắn ba thước, thấp thỏm chờ hắn đặt câu hỏi.

Chiếc đồng hồ cát ở góc phòng cho thấy thời gian vô thanh vô tức đã trôi qua, chân của nàng bắt đầu nhũn ra, ánh nắng lờ mờ xuyên qua cửa sổ nhỏ, từng bước, từng bước xuyên qua, từ phiến thủy tinh đầu tiên chậm rãi di chuyển đến phiến thủy tinh thứ ba của bình phong, hắn vẫn đọc sách như cũ, giống như không biết đến sự tồn tại của nàng.

Đột nhiên, bụng của nàng cô lỗ một tiếng! Mặt của nàng bắt đầu nóng lên, xấu hổ đến nỗi muốn chui xuống đất.

Rốt cuộc hắn cũng để sách xuống, ngẩng đầu lên.

"Vì sao ngươi muốn gia nhập vào Thất Thế Môn?" Thanh âm của hắn giống như từ trong sơn cốc truyền đến, ẩn giấu âm thanh gào thét vang vọng, lại có khả năng thu hút lòng người, làm cho người ta kìm lòng không đậu mà hoảng sợ.

Nàng vội nói: "Ta, ta nghe nói đệ tử Thất Thế Môn mỗi tháng được nhận mười lượng bạc."

Hắn dường như có chút không vui, chau mày lại hừ một tiếng.

Nàng có chút xấu hổ, lý do mình đến Thất Thế Môn quả thực là không thể nói ra mà. Thế nhưng đây là suy nghĩ chân thật của nàng. Trước đây, một lượng bạc chỉ đủ cho nàng ăn một bữa cơm, thế nhưng bây giờ, nàng gần như có thể ăn trong hai ba tháng. Mười lượng bạc là một số tiền lớn đối với nàng.

Nàng cúi đầu, mặt bắt đầu đỏ lên. Nàng nói như vậy, hắn nhất định cho rằng nàng là một người tham tiền.

"Ngươi tên là gì?"

"Ti Điềm."

Hắn nhìn nàng, nói: "Gia nhập vào Thất Thế Môn, sau khi học thành tài yêu cầu phải làm việc cho Thất Thế Môn ba năm. Ngày ngươi học thành tài, ta sẽ mua ngươi ba năm thời gian với giá một ngàn lượng bạc trắng. Trong ba năm này, ngươi phải làm theo mệnh lệnh của Thất Thế Môn. Nhưng mà ngươi yên tâm, Thất Thế Môn không phải là bàng môn tà đạo hay tà phái Ma giáo, ngươi không phải đi giết người phóng hỏa. Ba năm sau, đi hay ở là do ngươi quyết định, ngươi có đồng ý không?" Vẻ mặt của hắn hờ hững, lúc nói chuyện ánh mắt hắn không một chút dao động, giống như là đang nói đến chuyện ăn uống ngủ nghỉ.

Làm theo mệnh lệnh? Trong thời gian ba năm? Ngàn lượng bạc trắng? Trong đầu nàng không ngừng suy nghĩ về mấy từ này, nàng không phải là đại tiểu thư, không có nghề nghiệp, không có chỗ ở, không có người để dựa vào, thật sự nàng không có con đường nào để chọn hết. Cho nên, nàng không chút do dự lập tức trả lời: "Ta đồng ý." Thật ra thì không có lựa chọn, không có đường lui cũng là chuyện tốt, sẽ làm cho người ta dứt khoát, gọn gàng, linh hoạt, dũng cảm tiến lên phía trước.

Hắn mím môi nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sắc bén như đao, dường như tất cả bí mật đều không thể nào che giấu dưới ánh mắt của hắn.

Nàng cúi đầu lo lắng không yên, không dám nhìn hắn, trong lòng tràn đầy lo lắng cùng lo nghĩ, rốt cuộc thì hắn có đồng ý giữ nàng lại hay không?

Sự im lặng làm cho nàng cảm thấy vô cùng sốt ruột, bất an đến nỗi tiếng hít thở cũng giống như tiếng gió rì rào.

Cho đến khi tiếng chuông gió Thất Bảo treo trên tấm bình phong nhẹ nhàng vang lên hai tiếng. Hắn mới mở miệng nói: "Ngươi ở lại đi."

Nàng thở phào nhẹ nhõm, tự nhiên cảm thấy rất vui mừng.

Hắn gọi người ngoài cửa: "Thương Vũ!"

Thiếu niên đứng ngoài cửa đi vào, cúi đầu ôm quyền nói: "Sư phụ!"

Thì ra hắn gọi là Thương Vũ.

"Dẫn nàng tới viện Chu Tước, ở cùng với Lâm Tây Yến."

"Vâng."

Nàng vội vàng quỳ xuống dập đầu lạy ba cái, nói: "Đa tạ sư phụ đã thu nhận."

Thiệu Bồi lạnh lùng nói: "Thất Thế Môn cùng môn phái khác khác nhau, mặc dù ngươi gọi ta một tiếng sư phụ, kỳ thực ngươi và ta chỉ là quan hệ khách hàng. Ta trả tiền cho ngươi. Ngươi làm việc cho ta. Hy vọng lần giao dịch này, ta và ngươi đều hài lòng."

“Vâng, sư phụ." Ngàn lượng bạc trắng, đối với nàng mà nói, vậy là đủ rồi.

Thiệu Bồi nhìn Thương Vũ, khẽ vuốt cằm: "Ngươi dẫn nàng xuống dưới thu xếp một chút."

Thương Vũ nhìn nàng một cái, Ti Điềm không đi theo hắn, chẳng qua là thận trọng và căng thẳng nhìn Thiệu Bồi.

Thiệu Bồi nhíu nhíu mi, giống như có điều thắc mắc.

Nàng dè dặt nói: "Sư phụ, con có thể ứng trước bạc tháng này không? Con muốn ứng ba lượng." nói đến đây nàng đã xấu hổ đến nỗi ngón tay cũng đỏ lên. Thế nhưng nàng thật sự không có biện pháp mà.

Thiệu Bồi quan sát sắc mặt của nàng, nói với Thương Vũ: "Ngươi cho nàng mượn ba lượng bạc trước đi."

Trong lòng nàng buông lỏng, vội nói: "Cảm ơn sư phụ."

Thiệu Bồi nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn yểu điệu của nàng, xoay người lại.

Một người trẻ tuổi, thanh tú, cao gầy, phong thái hoà nhã từ phía sau bình phong đi ra. Cẩm bào màu tím thêu một con Giao Long vờn mây. Hắn phất vạt áo ngồi xuống chiếc ghế bằng gỗ tử đàn, thanh nhã như vẽ, khí định thần nhàn.

Thiệu Bồi cau mày: "Ngươi thích nàng?"

Người trẻ tuổi cười nhạt một tiếng: "Nàng rất thích hợp."

Thiệu Bồi trầm ngâm một lát, nói: "Nha đầu kia rất thành thật. Thế nhưng, tiền không có chủ sở hữu."

"Đúng vậy, tiền vô chủ, đổi chủ giống như dòng nước chảy, hôm nay Hà Đông, ngày mai Hà Tây. Nhưng mà nàng nói như vậy, cho thấy nàng rất thành thật. Vả lại khi nàng bước vào đây, từng đánh giá trang trí trong phòng, trong mắt để lộ ra kinh ngạc tán thưởng, nhưng không có nhìn vật gì lâu. Lúc ngươi xem sách, nàng vẫn luôn rủ mắt xuống, cũng không có nhìn bất cứ vật gì trong phòng, càng không lộ ra vẻ thèm thuồng, có thể thấy được nàng đã gặp qua người phú quý, nếu ta đoán không sai, nàng có lẽ đang gặp khó khăn, thiếu tiền chi tiêu, chưa chắc là người tham lam."

Thiệu Bồi nói: "Nếu bàn về động cơ, cừu hận so với tiền tài thì động lực lớn hơn, cho nên ta xem trọng Lâm Tây Yến hơn."

"Lâm Tây Yến quả thực là nhân tài có thể bồi dưỡng, đáng tiếc dung mạo bình thường, sau này đi theo bên cạnh ta, ngược lại dễ dàng làm cho người ta nghi ngờ, suy đoán lai lịch của nàng. Còn nàng thì sao, xinh đẹp thanh tú, dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm là thị thiếp của ta, dễ dàng cho việc che dấu tai mắt người khác."

Thiệu Bồi gật đầu: "Đúng vậy, với thân phận của ngươi, có mỹ nhân bên cạnh mới hợp tình hợp lý."

Thương Vũ dẫn nàng đến một đình viện ở phía Tây Tu Lư, đi qua cửa nguyệt lượng (cửa có hình ánh trăng), lại đi qua một bức tường phù điêu, trên bức tường là bảy con Phi Long ngũ sắc đang vờn mây, miệng ngậm ngọc Lưu Ly, giương nanh múa vuốt, trông rất sống động.

Đi qua khỏi bức tường phù điêu là một đình viện rộng rãi. Trong sân vườn, có tất cả bốn cái sân nhỏ độc lập. Trên mỗi cánh cửa treo tấm biển được viết theo thứ tự "Thanh Long", "Bạch Hổ", "Huyền Vũ", "Chu Tước" .

Hắn đứng ở trước cửa sân Chu Tước gõ vài tiếng.

Một nữ hài tử mở cửa đi ra, dung mạo đoan trang, tuổi tác xấp xỉ Ti Điềm, nhưng không có sự ngây ngô và linh hoạt của thiếu nữ, vẻ mặt như ông cụ non, nghiêm túc lạnh lùng.

Hắn chỉ chỉ sau lưng nàng, nói: "Lâm Tây Yến, đây là Ti Điềm. Sư phụ bảo các ngươi ở chung với nhau."

Nữ hài tử kia dường như sửng sốt một chút, hai đầu lông mày chợt lóe lên một chút không vui, nếu như là trước đây, Ti Điềm nhất định sẽ không nhìn ra một chút không vui đó, thế nhưng đã trải qua thói đời nóng lạnh, nàng đã thuộc nằm lòng phần tâm tư này. Nhìn mặt mà nói chuyện, chỉ có ở một người vô ưu vô lo mới có thể nước chảy thành sông.

Hắn dẫn nàng đi vào sân nhỏ. Trong tiểu viện gọn gàng ngăn nắp, hành lang gấp khúc trồng toàn là hoa cỏ. Mùa xuân ở trên núi mới bắt đầu đơm nụ, mơ hồ có thể ngửi được hương thơm trong những ngày sắp tới.

Ở giữa viện có một gốc bồ đề lớn, giống như một cái ô khổng lồ che phủ đình viện. Ánh mặt trời loang lổ, từ cành lá thưa thớt chiếu xuống, giống những mảnh lá vàng nhỏ. Nghĩ đến đây, nàng có chút xấu hổ, quả nhiên là nghèo đến điên rồi, ngay cả ánh mặt trời cũng có thể nhìn thành vàng lá.

Hắn dẫn nàng đi vào gian phòng phía bên phải, chỉ vào phòng nói: "Nơi này chính là chỗ ở của ngươi, Lâm Tây Yến đến sớm hơn ngươi bảy ngày, ở kế bên cạnh, ngươi có cái gì không hiểu thì đi hỏi nàng." Hắn dặn dò qua loa xong, xoay người rời đi.

Nàng còn chưa kịp quan sát căn phòng, vội vàng gọi hắn: "Đại sư huynh."

Hắn quay đầu lại nhìn nàng, vẻ mặt hình như có chút không kiên nhẫn.

"Cái kia, cái kia, bạc." Nàng nói cà lăm xong, xấu hổ không thôi, nắm góc áo ước gì có thể đem góc áo tạo thành đồng tiền.

Việc này nàng đã làm nhiều lần, nhưng mỗi một lần, nàng đều không thể tránh khỏi xấu hổ ngượng ngùng. Có một số việc có thể thành thói quen, có một số việc, cho dù có làm nhiều hơn nữa vĩnh viễn cũng không cách nào thành thói quen, ví dụ như vay tiền.

Hắn cau mày, nói: "Đi theo ta." Chân dài bước một bước, đã đi ra khỏi phòng.

Nàng lúng túng đi theo phía sau hắn, ra khỏi viện Chu Tước, hắn trực tiếp đi vào viện Thanh Long, nàng cũng đi vào theo.

Viện Thanh Long cùng viện Chu Tước có bố cục giống nhau. Điểm khác nhau duy nhất chính là ở giữa viện không có gốc bồ đề, mà là một ngọn núi giả. Hình dạng ngọn núi giả cũng không giống như những nhà phú quý khác, mà là cao ngất quái dị, gạch đá lởm chởm. Nhưng trong ao nước quanh hòn non bộ, các chú cá nhỏ bơi nhanh trong nước, thể hiện trong tĩnh có động, trong ngốc nghếch có thông suốt.

Hắn đi vào một gian phòng, một lát thì đi ra, cầm bạc trong tay, giống như hạt châu chuyển động trong lòng bàn tay.

Quả nhiên là kẻ có bạc, thái độ đối xử với bạc quả thực là không thèm để ý.

Hắn thong dong tiêu sái đi tới, trên vai rộng lớn lưu lại ánh mặt trời, giống như quý công du xuân tử, lỗi lạc (không ai bó buộc được) bước đi không chút để ý.

Nàng liếc mắt nhìn bạc trong tay hắn, xấu hổ đến mức cúi thấp đầu xuống.

Hắn đứng trước mặt nàng, cũng không có nóng vội đưa bạc cho nàng, ngược lại híp mắt nhìn nàng, cũng không biết đang suy nghĩ gì, vẻ mặt chăm chú lại nghiêm túc.

Dưới tình hình trầm mặc và bị nhìn chăm chú như thế này, nàng cảm giác mình bị ánh mắt của hắn nung chảy ra, trong lòng dâng lên một sự xấu hổ nhỏ.

Cuối cùng hắn cũng mở miệng, cực kỳ thận trọng nói: "Ti Điềm, ngươi quá mập."

Nàng sửng sốt ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt sáng trong của hắn . Đã lớn như vậy, hắn là người đầu tiên nói nàng béo. Làm sao đây? Nàng đã gầy đến mức khi ngủ cũng cảm thấy xương cốt tiếp xúc với ván giường rồi, hắn còn nói nàng quá béo? Thế nhưng ánh mắt của hắn nghiêm trang, không giống là đang nói đùa.

Nàng nghi ngờ nhìn hắn, không biết đột nhiên hắn nói như vậy là có ý gì.

Hắn đưa ba lượng bạc, cực kỳ nghiêm túc nói: "Ngươi lại gầy nữa rồi, có thể chui vào chính giữa đồng tiền rồi."

Thanh âm của hắn tràn đầy tiếc nuối, chân tình thân thiết. Còn thở dài yếu ớt, cường điệu bản thân lấy làm tiếc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: TTripleNguyen, Trà Hoa Nữ 88, Uyên Xưn, Violet12358, hienheo2406, meo lucky, winry_love16
     
Có bài mới 26.04.2016, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.12.2014, 18:41
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2082
Được thanks: 9793 lần
Điểm: 15.26
Có bài mới Re: [Hiên đại] May mắn gặp lại khi chưa gả - Thị Kim - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3. Hai chủ nợ

Mặt Ti Điềm lập tức như được thoa một lớp son mỏng.

Vừa rồi hắn đứng ở ngoài cửa thư phòng, nhất định là đã nghe được lý do mình đến Thất Thế Môn, hơn nữa mình còn vay tiền của hắn, thật sự rất khó để người khác không xem nàng như kẻ tham tiền. Nàng bực bội, phiền muộn, nhưng không thể không thừa nhận hắn nói không sai. Đúng vậy, hiện tại tiền là quan trọng nhất đối với nàng. Nếu như làm ra chuyện như vậy lại có thể nào không cho người nghĩ như vậy? Nghĩ tới đây, một chút tức giận lập tức tan thành mây khói. Được rồi, hiểu lầm thì hiểu lầm. Nàng cũng không phản bác, cúi đầu ngượng ngùng nhìn mũi chân.

Đôi má nàng nhẹ nhàng ửng hồng xinh đẹp, như ánh nến chiếu lên đoá phù dung mùa xuân đang ngủ say, hắn rất hài lòng với thành quả của câu nói đầu tiên của mình, hắn nắm tay của nàng cẩn thận đặt ba lượng bạc vào đó.

Nàng gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Sư huynh, muội sẽ trả lại huynh." Thái độ vô cùng chân thành, ước gì có thể viết cái biên lai mượn đồ đặt trong lòng bàn tay hắn, bày tỏ thành ý mình quyết tâm trả tiền.

Thế nhưng hắn chỉ "Ừ" một tiếng, quay đầu liền đi vào phòng, giống như ba lượng bạc này có đi không về.

Nàng cong cong khóe miệng, quay người đi ra khỏi viện thanh long, ở cửa sân suýt nữa đụng trúng một thiếu niên.

Hắn tò mò nhìn nàng, một đôi mắt trừng to phát sáng, mang theo kinh ngạc cùng kinh diễm.

"Ngươi là ai? Mới tới hay sao?"

Ti Điềm hoảng sợ, nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, giọng nói bỗng nhiên tắc nghẹn. Ánh mắt của hắn sao lại giống Tiểu Ngạn như vậy.

"Ngươi không biết nói chuyện?" Thiếu niên tinh nghịch vẫy vẫy tay, cười hì hì ở trước mặt nàng.

Nàng cất giọng nghẹn ngào, mỉm cười nói: "Ta là Ti Điềm, hôm nay vừa tới đây."

Thiếu niên cười cười ha ha: "Ta là Tề Dương. kỳ lạ, sư phụ không phải đã tuyển một người Chu Tước sao, tại sao lại tuyển nữa?"

Ti Điềm đang muốn nói chuyện, sau lưng truyền đến thanh âm Thương Vũ: "Chuyện của Sư phụ ngươi có thể quan tâm sao, thất tinh phi vũ châm ngươi luyện tới đâu rồi?"

Nàng vừa hơi nghiêng đầu, chỉ thấy Thương Vũ ôm cánh tay lười biếng tựa trên cửa, híp mắt nhìn Tề Dương.

Tề Dương le lưỡi: "Đại sư huynh, huynh vừa thấy đệ liền hỏi bài học, so với sư phụ còn hung dữ hơn."

Trên mặt lạnh lùng của Thương Vũ lập tức hiện lên ý cười, vẫy với tay hắn: "Tới đây."

Tề Dương đi tới, lại quay đầu nhìn nàng cười cười.

Trong tay nàng cầm ba lượng bạc, trong lòng gấp gáp không thể chờ được nữa. Xoay người đi ra khỏi viện thanh long, lại quay trở lại thư phòng của Thiệu Bồi.

Tốt quá, hắn vẫn còn ở đây. Chẳng qua là hắn không hề đọc sách, mà chắp tay đứng ở phía trước cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Trước cửa sổ nhỏ có mấy lá trúc đung đưa, mấy nhánh trúc gầy cùng với lá nhỏ nhô ra, phật trên đầu vai của hắn, dáng người hắn cao gầy, tao nhã như nhánh trúc kia.

Có lẽ hắn đã sớm nghe ra cước bộ của nàng, không đợi nàng đến gần, cũng không quay đầu lại hỏi: "Chuyện gì?"

Nàng vội vàng đi nhanh hơn mấy bước, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, con muốn xuống núi một chuyến, lập tức sẽ trở lại."

Hắn không quay đầu lại, âm thanh lạnh nhạt đáp "được".

Ti Điềm không nghĩ tới hắn lại có thể dễ nói chuyện như thế, ngay cả hỏi cũng không hỏi liền một lời đáp ứng, cũng làm cho nàng sững sờ. Nàng suy nghĩ một chút, lại cẩn thận từng li từng tí mà bổ sung một câu: "Con sẽ không chạy trốn, khoảng một canh giờ nữa con sẽ trở lại."

Thiệu Bồi xoay người, nhìn nàng nở nụ cười.

Hắn một thân huyền y, đạm bạc trong trẻo nhưng lạnh lùng, đột nhiên nhoẻn miệng cười, đúng là ấm áp động lòng người không nói ra được, giống như xuân về hoa nở, băng tuyết tan rã.

Hắn cười yếu ớt nói: "Nha đầu, Thất Thế Môn còn sợ ngươi lừa gạt ba lượng bạc chạy trốn sao?"

Nàng đỏ mặt, nếu như lúc trước, nàng nhất định không có như vậy, cũng nhất định không ngờ được. Bởi vì trước kia, nàng chưa từng quan tâm đến tiền, ba lượng bạc cùng lắm chỉ là một bộ áo mùa xuân. Nàng không biết tiền có thể làm người sinh ra rất nhiều ý niệm đáng sợ trong đầu, cũng có thể tạo ra rất nhiều ngăn cách cùng nghi kỵ. Đã trải qua rất nhiều, nàng cũng trở nên lo lắng nhiều hơn. Thất Thế Môn tiền nhiều như nước, hoàn toàn không lo lắng nàng cầm ba lượng bạc bỏ chạy.

Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử sao? Thiệu Bồi cười yếu ớt làm cho nàng hết sức xấu hổ, nàng nói cám ơn, quay người lại liền nhìn đi ra.

Bước ra cửa núi, từ trên thềm đá nhìn xuống, kinh tâm động phách. Nàng bất chấp sợ hãi, xách váy liền chạy. Chân mỏi nhừ, vừa xuống một trăm bậc nàng liền thở hồng hộc. Thế nhưng vừa nghĩ tới mẫu thân ờ nhờ nhà Dương thẩm ho ra một chậu máu, nàng không cách nào dừng bước.

Chạy được một nửa, đột nhiên phát hiện phía trước có một người trẻ tuổi.

Nàng kìm lòng không được nhìn hắn hai lần, bởi vì hắn mặc trường sam màu tím.

Nàng rất thích màu tím. Bởi vì là mẫu thân nói da nàng trắng nõn sáng ngời, mặc màu tím rất đẹp, cho nên làm cho nàng rất nhiều quần áo tím đậm, thiển tím, phấn tím. Lúc nàng mặc, ánh mắt Lâm Nhất Phong đặc biệt sáng trong, dường như là tán thưởng. Lâm Nhất Phong, nàng lắc đầu, không nên suy nghĩ tới cái tên này nữa.

Lúc nàng đi ngang qua người nọ, nàng nghe thấy một khí tức thanh đạm, rất dễ chịu, không phải mùi hương liệu cũng không phải son phấn, ngược lại giống hương thơm của một loại thực vật tự nhiên nào đó.

Nàng vội vàng lướt qua hắn, tiếp tục chạy xuống.

Chạy xa xa đã có thể thấy được chân núi, nàng thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhếch lên khóe môi. Dưới chân núi có một cái quán bánh bao, nàng nhất định phải mua mấy cái bánh bao mới được, thật là đói bụng quá mà. Cuối cùng thì nàng cũng dám tiêu ba văn tiền kia rồi. Nghĩ tới đây, nàng liền sờ lên hầu bao ở eo.

Tim nàng bỗng đập điên cuồng! Sao lại không thấy hầu bao, trong hầu bao có tới ba lượng bạc cùng ba văn tiền nàng không nỡ tiêu đó.

Nàng cảm thấy muốn phát điên, tìm kiếm toàn thân một lần nữa, vẫn không có.

Nàng suýt nữa khóc lên. Lập tức đứng lên nhìn lại con đường vừa đi. Đập vào mắt nàng là dãy bậc thang trống rỗng, cái gì cũng không có. Nàng nhấc váy chạy lên, trong lòng hoảng hốt bối rối.

Một đường chạy lên, vừa chạy vừa nhìn, tìm nửa ngày cũng không thu hoạch được gì. Mồ hôi trên trán bắt đầu rơi xuống, nàng chẳng quan tâm lau đi, đổ mồ hôi mà người lại cảm thấy rét run.

Người trẻ tuổi áo tím đi ngang qua người nàng, khí tức thanh đạm giống như một luồng gió sớm.

Nàng giật mình, vội hỏi: "Xin hỏi công tử, có thấy một cái hầu bao không? Màu tím có thêu hoa sen đó."

Người nọ dừng bước, quay đầu lại, khuôn mặt thanh nhã (thanh lịch tao nhã), thần sắc trấn định thanh thản, khí thế cao quý không nói nên lời, chỉ có người sống trong vinh hoa phú quý mới có thể có khí độ tao nhã như thế.

Nàng trơ mắt nhìn hắn, trông chờ hắn cho nàng một hy vọng. Mấy giọt mồ hôi đọng trên cái trán trơn bóng của nàng, giống như giọt sương sau một đêm đông lại trên lá cây. Đôi mắt của nàng sáng lạ thường, óng ánh như nước.

Hắn hơi nhíu mày: "Hầu bao? Không thấy."

Ti Điềm có chút tuyệt vọng, đôi chân bắt đầu mềm nhũn.

Hắn lại hỏi một câu: "Bị mất tiền sao?"

Nàng gật đầu.

Hắn dừng một chút, nói: "Cô nương chạy từ trên xuống chắc là rất mệt. Cô nương mất bao nhiêu tiền?"

"Ba lượng bạc."

Hắn "A" một tiếng, từ trong tay áo móc ra một cái hầu bao, nói: "Ta có ba lượng bạc, cô nương lấy dùng trước đi."

Nàng vội vàng khoát tay: "Đa tạ công tử, ta không thể nhận."

Hắn cười cười: "Cô nương từ Thất Thế Môn đi ra, chắc là đệ tử của Thiệu môn chủ? Ta cùng Thiệu môn chủ quan hệ cá nhân rất tốt, bạc này ta cho cô nương mượn, chút nữa cô nương đem bạc trả lại cho Thiệu môn chủ là được."

Ti Điềm vui vẻ nói: "Thật sự sao?"

Hắn khẽ vuốt càm: "Thật sự, ta lừa một tiểu cô nương làm gì?"

"Đa tạ công tử."

Nàng không thèm khách khí nữa, tuy rằng rất không có ý tứ, nhưng cũng rất cảm động với đề nghị của hắn.

Hắn đưa qua một cái hầu bao màu vàng, dưới hầu bao là các ngón tay thon dài trắng nõn, giống như chưa từng làm qua công việc, y hệt ngón tay của nàng nửa năm trước, sạch sẽ xinh xắn, giống như men sứ trắng, ôn nhuận như ngọc Dương Chi.

Nàng không có cách nào từ chối, đành phải nhận lấy hầu bao.

"Ta không có mang nhiều bạc, ở đây còn có một miếng ngọc bội, cô nương nếu cần tiền gấp, có thể đi cầm, sau này trả cho ta cũng được." Hắn lại đưa một miếng ngọc bội, vừa nhìn liền biết là phỉ thúy thượng hạng. Ti Điềm sợ hết hồn, vội nói: "Đa tạ công tử, ba lượng bạc là đủ rồi, nhiêu đây đủ rồi."

Nàng xoay người vội vã chạy xuống bậc thang. Chạy được mấy bậc, lại cảm thấy không đúng, vội vàng xoay người lại hỏi: "Xin hỏi tôn tính đại danh của công tử?"

"Ta là Bùi Vân Khoáng." Hắn đứng trên thềm đá đầu tiên, tóc đen như mực, ánh mắt sáng ngời. Gió núi lướt nhẹ qua góc áo của hắn, làm nổi bật lên tướng mạo như ngọc, thanh nhàn trong trẻo của hắn. Dãy núi sau lưng như những đám mây xanh, giống như một bức họa sơn thủy mờ mờ ảo ảo, hắn đứng đó, như đứng bên trong bức họa, như lúc điểm mắt cho rồng, rồi rồng vụt bay vút lên bầu trời cao, cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp này làm cho nàng ngẩn ngơ trong phút chốc.

Nàng cười cảm kích hắn, sau đó chạy xuống mấy bậc thang, lại cảm thấy không đúng, lại xoay người nhìn hắn, nghiêm túc nói :"Ta là Ti Điềm,Ti trong Ti Mã (Ti:điều khiển), Điềm trong điềm tĩnh, ta nhất định sẽ trả tiền cho công tử"

Hắn có chút buồn cười, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, trịnh trọng gật đầu dường như ba lượng bạc là một số tiền lớn

Nàng cảm kích cười khách sáo với hắn, vừa nhanh chóng chạy xuống. Lần này nàng không dám nhét hầu bao ở eo nữa mà đặt ở trong ngực, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Dưới bậc thang cuối cùng có bốn nam tử cùng một cỗ kiệu đang đứng chờ.Ti Điềm liếc mắt nhìn qua cảm thấy cỗ kiệu rất lộng lẫy, có lẽ là chờ nam tử áo tím kia.

Nàng kìm lòng không đậu lại cúi đầu nhìn nhìn hầu bao trong tay. Càng nhìn kĩ lại càng thêm hoảng sợ, trên hầu bao dùng chỉ kim tuyến thêu hai con rồng vờn ngọc châu. Vảy rồng còn dùng chỉ kim tuyến nhét vào, vừa nhiều vừa chặt, ánh nắng chiếu vào trở nên rực rỡ. Giữa hai con rồng điểm xuyết một viên trân châu tròn. giá trị ít nhất phải năm lượng bạc!

Nàng cẩn thận cất kỹ hầu bao, quay đầu lại nhìn nhìn thềm đá. Xa xa chỉ thấy một bóng dáng màu tím, giống như một vòng khói tím trong núi
--- ------ ---------
Chương 4. Ai chiếm tiện nghi của ai?

Ống khói nhà Dương thẩm đã bốc lên khói đen, ở phía chân trời mênh mông tỏa ra vô số cột khói của các hộ gia đình. Khói bếp là hình ảnh tốt đẹp nhất của mỗi gia đình, giống như đồng tiền là phụ gia tốt nhất làm nổi bật lên sự phú quý. Nàng hít một hơi thật sâu, dường như đã nghe thấy được mùi thơm của đồ ăn. Nàng bây giờ ngay cả cơm rau dưa cũng cảm thấy thơm.

Nàng bước nhanh hơn, chạy đến phòng bếp.

Dương thẩm quả nhiên đang nấu cơm, dưới chân bà là một con gà hoa lau, ngửa đầu chờ trà vụn trên thớt rơi xuống

Ti Điềm yêu nó bởi vì nó có thể đẻ trứng cho mẫu thân bồi bổ thân thể. Con gà hoa lau nhìn thấy nàng liền chạy lại kêu vài tiếng khanh khách. Nàng cười vỗ vỗ nó, gọi một tiếng "Dương thẩm".

Dương thẩm bị khói hun đỏ mắt, quay người lại trông thấy nàng lập tức cười nói: "A Điềm đã trở về, mẫu thân con vừa ngủ, đợi cơm chín hãy gọi bà ấy dậy."

Ti Điềm rửa tay đi tới hỗ trợ. Nàng vừa thu dọn đồ ăn vừa nói: "Dương thẩm, Thất Thế Môn nhận con rồi, về sau, mỗi tháng con được nhận mười lượng bạc."

Dương thẩm vui mừng cười nói: "Thật tốt quá, vậy là mẫu thân con có tiền mua thuốc rồi. Thất Thế Môn thật đúng là có tiền, con xem trong thành nhà ai học nghề có thể trả số tiền này? Thiết Ngưu ở chỗ Triệu thợ rèn, một tháng mới có mười văn tiền. vận khí của con thật tốt, ta ở dưới chân núi gần mười năm, chưa từng nghe nói bọn họ thu đồ đệ, không ngờ còn là nữ đồ đệ."

Ti Điềm cũng tràn đầy vui mừng, nhịn không được lại nói: "Đợi con học thành tài rồi, nghe nói có thể nhận được một ngàn lượng bạc."

Dương thẩm đang cầm con dao phay trong tay, con mắt trừng lớn như đậu nành trên thớt.

"Một ngàn lượng!"

Ti Điềm xấu hổ cười cười: "Đúng vậy."

"Ông trời ơi, cả đời ta chưa từng thấy qua nhiều bạc như vậy."

Trong lòng Ti Điềm đau xót, Dương thẩm trước kia là người làm việc vặt ở nhà nàng, một tháng tiền công là tám mươi văn tiền. Mà một ngàn lượng bạc, đối với gia đình nàng trước kia mà nói, cùng lắm chỉ là gần nửa năm thu nhập của phường thêu cùng son phấn. Nhưng hôm nay là một số tiền lớn, yêu cầu nàng dùng ba năm tự do để trao đổi, mặc dù vậy, nàng vẫn cảm thấy vận khí của mình rất tốt, so với những thiếu nữ thanh lâu kia , đánh mất hết thanh xuân, miễn cưỡng tươi cười, cuối cùng có thể nhận được mấy lượng bạc?

Nàng cười: "Dương thẩm, chờ con lấy được tiền, nhất định cho người xem một chút, con còn muốn biếu người một ít, may mà có người thu nhận và giúp đỡ."

Dương thẩm cười cười: "Ta đã nói rồi, mẫu thân con không biết đã tặng cho ta biết bao nhiêu quần áo rồi."

Nói chuyện phiếm với Dương thẩm vài câu, thức ăn cũng đã làm xong.

Dương thẩm múc cơm ra nói: "Đi gọi mẫu thân con ăn cơm đi."

Ti Điềm nhẹ nhàng đi đến sương phòng, phòng ở đây làm bằng gạch sống, khả năng đón ánh sáng thật sự là không tốt, mặc dù là ban ngày nhưng phòng nào cũng một mảnh mờ nhạt.

Trên giường đất là tấm chăn bông hoa mẫu đơn bởi vì dùng đã lâu ngày nên màu sắc đã xỉn màu, giống như sắc mặt mẫu thân. Ai cũng sẽ không nghĩ tới Tịch Nhiễm nổi danh Lạc Dương hai mươi năm trước bây giờ nằm trên giường gạch thô sơ ở nông thôn, tiều tụy như cánh hồng tàn trong gió.

Ti Điềm nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn mẫu thân.

Bà ngủ không được ngon giấc, lông mày lá liễu thanh tú nhăn lại, môi mỏng khẽ đọc một cái tên, Tiểu Ngạn.

Khóe mắt Ti Điềm cay cay, nàng vội vàng ngẩng mặt lên, cố gắng ngăn chặn một dòng ướt át sắp chảy ra. Nàng hít sâu một hơi, cúi đầu nhẹ nhàng đẩy đẩy vai mẫu thân, thấp giọng kêu: "Mẫu thân, mẫu thân dậy ăn cơm."

Tịch Nhiễm ngủ không sâu, lập tức mở mắt ra.

"A Điềm, sáng nay con đi vào trong đó rồi hả?"

"Con lên Thất Thế Môn rồi, ngày hôm qua con nghe Thiết Ngưu ca nhà bên cạnh nói bọn họ muốn thu đồ đệ. Mẫu thân, con được nhận rồi."

Tịch Nhiễm chậm rãi ngồi dậy: "Thiết Ngưu có đi không? Nếu ở cùng với hắn, cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."

Ti Điềm cười nói: "Thất Thế Môn lần này chỉ nhận nữ đệ tử, còn có một điều kiện là phải biết lý thuyết y học. Thiết Ngưu ca không thể đi, còn bực bội cả buổi ở bờ sông nữa đó."

"Thật sao, con đi học một ít võ công cũng tốt, người lương thiện dễ bị người lừa gạt, mẫu thân chính là hiểu được quá muộn, mới luân lạc tới tình cảnh như vậy, còn liên lụy đến con."

Ti Điềm cười cười, quá khứ dường như là chuyện xưa của người khác, lúc tỉnh dậy, chỉ cảm thấy hoảng hốt.

"Mẫu thân người đừng suy nghĩ nhiều, điều dưỡng thân thể quan trọng hơn."

Tịch Nhiễm nhìn con gái, có lời muốn nói lại không đành lòng nói ra, cuối cùng chỉ xoa lên đầu của nàng, cười nói: "Được. Chờ mẫu thân khỏe lại, chúng ta quay về Lạc Dương."

Ti Điềm đỡ bà đi ra gian ngoài, Dương thẩm đã dọn đồ ăn xong. Một tô cháo loãng, một đĩa rau xanh, còn có một trứng gà luộc.

Ti Điềm lột vỏ trứng gà, đặt trong bát mẫu thân, Tịch Nhiễm thở dài, lấy ra lòng đỏ trứng ra đặt ở trong bát con gái, thấp giọng nói: "Ta ăn lòng đỏ trứng sẽ bị mắc nghẹn, con ăn đi."

Trong lòng Ti Điềm chua xót, trước kia, mẫu thân chưa bao giờ nói như vậy. Nàng lấy bát mẫu thân tới, đem lòng đỏ trứng đặt ở trong bát mẫu thân, cẩn thận quấy thành mảnh nhỏ, đặt ở trước mặt Tịch Nhiễm

"Như vậy là được rồi."

Tịch Nhiễm bất đắc dĩ cười khổ, đau lòng nhìn con gái gầy gò, sau khi nhà gặp biến cố, nàng giống như lớn lên sau một đêm. Có lẽ bà là lý do duy nhất khiến nàng mạnh mẽ chống đỡ đến bây giờ.

Vội vàng ăn cơm xong, Ti Điềm đem ba lượng bạc giao cho mẫu thân."Mẫu thân, người nhất định phải uống thuốc, ăn thật ngon, mỗi tháng con đều có mười lượng bạc. Con ở trên núi, người nếu có chuyện gì, nhớ nói Thiết Ngưu ca lên núi tìm con." Nói xong, nàng lại lo lắng, nói với Dương thẩm: "Dương thẩm, người nhất định phải nhớ nói với Chu đại phu lấy thuốc tốt nhất."

Dương thẩm hâm mộ cười cười: "Có đứa con gái tri kỷ thật là tốt. Tiểu tử của nhà ta đó hả, cũng không biết đi buông thả ở nơi nào rồi."

"Mẫu thân, con đi đây. Có rảnh con sẽ xuống núi thăm người."

Ti Điềm vội vã chạy về, đã nói với Thiệu Bồi sẽ trở về trong vòng một canh giờ, chỉ có thể đi ngay không thể kéo dài.

Lần thứ hai trèo lên thềm đá nàng có một chút động lực, cũng đặc biệt lưu ý, hy vọng ở một bậc thang xa xa nào đó có thể trông thấy hầu bao màu tím của nàng. Đáng tiếc cho dù nàng có trợn tròn mắt, tìm kiếm chung quanh vẫn không thấy bóng dáng hầu bao đâu. Đợi tới lúc nàng thở hồng hộc leo đến bậc thang cuối cùng thì hai chén cháo loãng nàng ăn lúc nãy coi như đã tiêu hóa hết rồi. Nàng rất muốn đi một mạch vào cửa núi, tuy thế nhưng toàn thân mệt mỏi, dường như di chuyển một bước cũng muốn tắt thở, nàng ngồi ngay ngoài cửa, cả đầu ngón tay cũng không muốn động.

Hai con chim tước chiêm chiếp bay lên, truy đuổi chơi đùa, giống như nàng cùng Tiểu Ngạn khi còn bé. Chuyện cũ giống như một bức tranh thuỷ mặc, trải qua năm tháng gió thổi mưa dầm, nhuộm màu tang thương mà Tiểu Ngạn kia càng ngày càng quan trọng, như một lưỡi dao sắc bén từ trong tranh đột ngột đâm vào lòng nàng vô cùng đau đớn.

Trong cửa núi dường như có người nói chuyện, nàng đứng lên đi vào.

Đi tới gần, nghe ra thanh âm một nữ hài tử.

"Đại ca, cái này bậc thang cao như vậy, dốc đứng lại cao như thế, ta không tin có người có thể đi thẳng lên mà không nghỉ ngơi."

Thanh âm của Thương Vũ vẫn lạnh nhạt cùng không kiên nhẫn như trước: "Ngươi không tin? Vậy ngươi trở về đi."

Sau khi trầm mặc một lát, thanh âm nàng kia dịu dàng lại: "Đại ca, xin huynh thương xót châm chước một chút nha, sư phụ không có ở đây, huynh làm như không nhìn thấy ta nghỉ ngơi được không?"

Ti Điềm ngừng ở ngoài cửa, sắc mặt đỏ lên. Nàng cũng nói như thế đấy, sau đó, liền...

Quả nhiên, chỉ nghe Thương Vũ nói: "Được, ngươi tới đây hôn ta một cái, ta coi như không nhìn thấy."

Mặt Ti Điềm càng đỏ hơn, dường như một màn trong cửa là mình cùng Thương Vũ vào sáng nay. Hắn cũng hơi quá đáng, đây không phải lấy việc công làm việc tư, mượn cơ hội chấm mút sao?

Nàng rất lúng túng, tuy là vô tình lại giống đang nghe góc tường người khác, không biết là nên lui ra phía sau một tí hay là ở lại chỗ này.

Do dự một lúc chỉ nghe một tiếng quát lớn nghiêm nghị: "Dê xồm!" Sau đó, một nữ hài từ trong cửa núi chạy ra, mắc cỡ đỏ mặt cũng không nhìn đường, suýt chút nữa là đụng vào người nàng.

Khẩu âm của nữ hài có chút kỳ quái, "Dê xồm" lại nói thành ba chữ "Đạp con thỏ".

Nàng rất muốn cười, bỗng nhiên Thương Vũ lắc mạnh cánh cửa. Nàng lập tức cắn môi, "Nghiêm túc" nhìn hắn.

Thương Vũ trừng hai mắt, quát: "Cười cái gì mà cười? Đây là quy củ sư phụ định ra, ngươi cho rằng ta nguyện ý sao? Từng bước từng bước đến chiếm tiện nghi của ta!" mày kiếm xinh đẹp của hắn nhíu thành một đoàn, bộ dáng hầm hừ vô cùng buồn cười, làm như hắn là người bị phi lễ vậy.

Cái chủ ý này lại là sư phụ bắt hắn làm sao? Vì sao? Ti Điềm không dám hỏi, chỉ thấy mắc cười. Bởi vì Thương sư huynh bị nàng kia cự tuyệt, dường như thật sự mất mặt, sắc mặt thật không tốt. Thế nhưng chẳng lẽ hắn không phải chiếm được tiện nghi của người ta sao? Sao có thể nói là nữ hài tử chiếm tiện nghi của hắn? nói như vậy là bao gồm cả nàng trong đó rồi, thật là không nói đạo lý mà, nàng cũng rất ủy khuất tặng nụ hôn đầu tiên cho hắn đó.

Hắn lạnh lùng lấy một tờ bố cáo dán trên cửa.

Ti Điềm vừa nhìn, chỉ có bốn chữ: chiêu đồ chấm dứt.

Thương Vũ nhìn lướt qua nàng, đuôi lông mày nhíu lại, khẽ hừ: "quét dọn cẩn thận đi." Nói xong, hắn đóng lại cửa núi, nhàn nhã tiêu sái rời đi, lúc gần đi còn liếc nàng, có ý đe doạ nàng nữa chứ.

Nàng ở tìm được một cây chổi trong góc sân, cẩn thận quét dọn bảy tầng đình viện một lần.

Lúc quét đến tầng thứ bảy, nàng đặc biệt cẩn thận. Đây là thư phòng cùng chỗ ở của Thiệu Bồi, hắn dường như là người thích yên tĩnh, nàng sợ quấy rầy đến hắn, nhẹ chân nhẹ tay cố gắng không phát ra tiếng động.

Nhẹ nhàng khép cửa lại, mở cửa sổ nhỏ ra. Phía trước cửa sổ là một rừng trúc, gió lướt qua lá trúc, phát ra tiếng rào rào giống như âm thanh bắn tên.

Nàng nhẹ nhàng buông chổi, đang muốn đi qua cửa hông để trở lại viện chu tước. Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng kẽo kẹt.

Thiệu Bồi đứng ở cửa ra vào, nhàn nhạt nói: "Ti Điềm, ngươi tới đây."

Ti Điềm lên tiếng, bước vào phòng.

Thiệu Bồi rót một chén trà, nhấp hai phần, sau đó gật đầu ý bảo Ti Điềm ngồi xuống.

Ti Điềm có chút câu nệ, nhẹ nhàng ngồi xuống, hai tay quy củ đặt ở trên gối.

Ánh mắt Thiệu Bồi bình tĩnh thâm sâu, sắc bén nghiêm nghị giống như hút lấy linh hồn người khác, chỉ là tùy ý nhìn lướt qua, cũng làm cho người khác cảm thấy rét lạnh.

Đây là lần thứ ba nàng gặp hắn trong ngày hôm nay. Nếu như được hắn giữ lại Thất Thế Môn, lúc xin nghỉ đã thấy được một mặt hiền hoà của hắn, nàng không còn sợ hãi như lần đầu tiên, mà thản nhiên đón nhận ánh mắt của hắn, thần sắc trong xanh phẳng lặng trầm ổn, giống như một dòng suối không bị ảnh hưởng bởi bão táp, dòng nước nhỏ vẫn chậm rãi chảy đi.

Thiệu Bồi rất hài lòng với sự điềm tĩnh cùng sự ung dung thản nhiên của nàng, khuôn mặt ngây thơ thanh nhã giống như tuyết tĩnh lặng, vui vẻ như trăng mồng một, như một dòng suối trong veo chờ đợi đám mây của mình lên bầu trời xanh.

Có thể nói không có một nữ hài mười bốn tuổi nào có được sự ngượng ngùng cùng ngây ngô như vậy.

"Bổn môn có bốn phái, Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ đều phải học quân sự binh pháp , binh khí, ám khí, Chu Tước không học võ công, chỉ cần tinh thông y lý, lý thuyết y học là được, cũng có liên quan đến điều chế độc dược."

Ti Điềm nhìn hắn, im lặng chờ hắn nói tiếp.

Hắn rất hài lòng với phản ứng của nàng, khi Lâm Tây Yến nghe đến một câu cuối cùng, đuôi lông mày giật giật, dường như có chút kinh ngạc cùng không muốn. Mà nàng, không có chút thần sắc nào khẽ biến, đôi mắt óng ánh trong suốt như hổ phách.

Hắn tự mình cắt đứt đề tài, kìm lòng không được hỏi: "Ngươi biết vì sao ta lưu ngươi lại không?"

Ti Điềm nhẹ nhàng lắc đầu, vì cái gì nàng không cần biết , nàng chỉ cần biết kết quả là được rồi, một người ở trong hoàn cảnh phức tạp nếu biết quá nhiều, tìm hiểu quá nhiều, thật ra là đang tự đào hầm cho mình. Hoa cỏ tươi đẹp đôi khi ẩn giấu mây mù, nếu một ngày nào đó vô tình đi vào, tất cả gọn gàng sạch đẹp bên ngoài sẽ bị ầm ầm đánh nát.

Khóe môi Thiệu Bồi hơi vểnh lên, mang theo một chút tán thưởng: "Thứ nhất, ngươi có tính nhẫn nại, thứ hai, ngươi đủ thành thật, thứ ba, chính là, ngươi đã hôn Thương Vũ."

Câu nói sau cùng, Ti Điềm nghe xong sắc mặt lập tức đỏ bừng. Thiệu Bồi nghiễm nhiên bỏ qua sự lúng túng của nàng, cũng không giải thích cặn kẽ nguyên do, tiếp tục nói: "Ta có chuyện quan trọng muốn xuống núi một tháng, ngươi thân là Chu Tước, võ công không nên cưỡng cầu, học được một chiêu thức của bổn môn là được. Ngày mai ta sẽ kêu Thương Vũ dạy ngươi cùng Lâm Tây Yến. Chờ ta một tháng trở về, hy vọng ngươi cùng Lâm Tây Yến đã học được, sau đó bắt đầu học tập y lý, lý thuyết y học."

Ti Điềm không kiêu ngạo không siểm nịnh gật đầu đồng ý.

Thiệu Bồi nhấp một ngụm trà, nói: "Ngươi đi đi."

Ti Điềm rời khỏi thư phòng của hắn, dựa vào nguyên dạng nhẹ nhàng khép cửa lại, đi qua hành lang gấp khúc đến hậu viện.

Thất Thế Môn yên ắng như vậy, lớn hơn dự liệu của nàng. Đường đường Thất Thế Môn, cũng chỉ có mấy người như vậy sao? Vì sao danh tiếng của Thất Thế Môn ở Đại Lương như ánh mặt trời ban trưa, khiến cho người người kính sợ? Mà Thiệu Bồi thu đồ đệ lại giống như rất đơn giản, ngay cả lễ bái sư thông thường cũng không có. Hắn cư xử thật sự rất đặc biệt, giống như hắn là một người tràn đầy thần bí.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Hoang về bài viết trên: Heocontc, Menammang2016, TTripleNguyen, Trà Hoa Nữ 88, Violet12358, meo lucky, mi oa nguyễn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Du Thụy, Google [Bot], Mai tử hà, Nguyễn Thị Thu Hương, samachoa_vb, Thu An do, Tien Huynh, trần thùy trâm, ythanh và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.