Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Hồ xinh đẹp, sói đùa giỡn - A Đồng

 
Có bài mới 22.04.2016, 13:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 3311 lần
Điểm: 10.68
Có bài mới [Cổ đại] Hồ xinh đẹp, sói đùa giỡn - A Đồng - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hổ xinh đẹp , sói đùa giỡn

Tên gốc : Tiếu hổ diễn lang

Tác giả: A Đồng

Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn ( hổ & lang), sủng, HE

Độ dài: 10 chương

Warning: H

Edit: Nhược Linh, Pan Pan

Nguồn :  Http://Bichsongcac.wordpress.com

Giới thiệu:

Thời thượng cổ──

Điểu ngữ mùi hoa(Tiếng chim hót + hương hoa), hà quang lưu chuyển(ánh mặt trời), các loại chim bay cá nhảy cùng hoa cỏ thực vật sinh hoạt hạnh phúc tại rừng cây , biển hồ.

Trong đó có một bộ phân sinh vật thoát ly hình thái sinh tồn vốn có, trời sinh đã có sức mạnh thiên nhiên khống chế cùng thủ hộ.

Đương nhiên, chiếu theo từng cái thân thể bất đồng, trong đó vẫn là có thiện có ác.

Mà chuyện lạ lưu truyền trong dân gian nào là tinh quái tác loạn hương dã, nào là thú quái đắc đạo thành tiên, kỳ thật bọn họ chỉ là thuộc loại tộc duệ đặc biệt mà thôi.

Mà cuộc sống của bọn họ chính là sinh hoạt ở chốn bồng lai tiên cảnh kề sát những đám phù vân bồng bềnh….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Violet12358
Có bài mới 25.04.2016, 15:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 3311 lần
Điểm: 10.68
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hồ xinh đẹp, sói đùa giỡn - A Đồng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

“ Nhìn xem ta bắt được cái gì này?”

Cúi nhìn vật thể lông mao trắng muốt mềm mại, mắc trong cái bẫy đặt dưới bụi cây, Kích Liên Thiên huýt sáo,vừa đi vừa thì thào lẩm bẩm.

Hắn thanh âm lầm bầm lầu bầu tuy rằng không lớn, nhưng vẫn đủ khiến đồng bạn để ý đi tới.

Chỉ thấy ba dáng người cường tráng cao lớn nhưng còn hơi kém so với nam tử vừa mới lên tiếng, Hắc Lang tộc cùng dũng sĩ Tử Lang tộc, bọn họ từ ba phương hướng khác nhau đi tới.

Trong đó có một nam tử vác theo ống tên, tóc ngắn, hai cánh tay trần còn chưa đi đến nơi liền hiếu kỳ mở miệng hỏi: “Liên Thiên, trong bẫy có cái gì?”.

Đợi ba nam nhân hoàn toàn đi đến phía sau mình, chỉ thấy nam nhân được xưng là Liên Thiên kia đang ngồi quỳ gối trước hố bẫy, khom người đem cánh tay đào vào trong động.

Vì thế mấy nam nhân đi theo cũng vây quanh ở bên cạnh, chờ xem hắn lấy cái gì từ bên trong ra.

“Tiểu tử kia, ngoan một chút đi…..”

Kích Liên Thiên lông mày nhăn lại, chưa chịu rút cánh tay bị cắn một ngụm về.

Hắn dùng ngón cái cùng ngón trỏ nắm giữ cái miệng thú nho nhỏ, thuận thế vuốt vuốt lớp lông mềm mại về đằng sau, không đến hai cái liền đụng đến dây thừng cuốn lấy chân sau của con vật.

Khuôn mặt tuấn tú hiện lên tươi cười, bỗng ngồi thẳng dậy, đưa tay kéo vật trong động ra, giơ lên “Các ngươi xem! Đây là cái gì?”

Vật thể bị lộn ngược, treo lủng lẳng trong không trung ra sức giãy dụa, chân sau bị dây thừng trói chặt, đang nhếch mép nhe ra một vài cái răng nhỏ bén nhọn, tê tê lên tiếng tự cho là có thể đe dọa người khác.

Nam nhân mới vừa rồi mở miệng hỏi Kích Liên Thiên , Tử Lang tộc ── An Đạt, thấy Kích Liên Thiên trong tay kéo ra vật nhỏ liền cao giọng cười to “ha ha!”

Hắn vươn tay trêu đùa , một chút cũng không bị tiểu lão hổ uy hiếp.

“Vật nhỏ này là từ đâu đến? Chúng ta đi ở đây lâu như vậy cũng chưa từng thấy qua lão hổ, ha ha! Nhỏ như vậy, ‘nàng’ hẳn là còn chưa có cai sữa đi?”

Tiểu lão hổ có lông màu trắng, hiển lộ rõ ràng phần ngực và bụng, thể chất đặc điểm như vậy thì người khác hiển nhiên là không có nhận nhầm là ‘hắn’, mà chỉ có thể là tiểu cọp mẹ thôi.

Tuy rằng tứ chi tròn vo cùng bộ lông xoã tung đáng yêu, thân hình cùng khuôn mặt nhỏ nhắn, làm cho ‘nàng’ trông thực đáng yêu vô tội không khác gì con mèo nhỏ, bất quá trên thân thể ‘nàng’ lại có vằn đen, răng còn bén nhọn hơn loài mèo, tất cả đều chứng minh ‘nàng’ thuộc loài hổ.

Chính là, ‘nàng’ nhìn có chỗ khác biệt với các lão hổ bọn họ từng gặp.

Mặc dù trên người nàng có sở hữu bộ lông đặc hữu của lão hổ, màu lông vàng xen kẽ những vằn đen, nhưng chưa từng nhìn thấy qua loại hoa văn lạ thường như vậy, xen kẽ trên nền lông trắng lại có một chút sắc hồng, trên cổ còn ẩn ẩn một đồ đằng, hoa văn này chỉ có Ngọc Hổ tộc mới có. (đồ đằng:hình xăm ^^)

Chẳng lẽ tiểu hổ đáng yêu phát ra hình dáng hoa văn chỉ có Ngọc hổ tộc mới có này là Ngọc hổ?

Vấn đề này nhất thời đồng loạt hiện lên trong óc bốn nam nhân, nhưng trừ bỏ Kích Liên Thiên, ba nam nhân kia nhanh chóng trừ bỏ mối hoài nghi này, bởi vì bọn họ chưa từng gặp qua trong tộc Ngọc hổ có người có loại màu lông đặc biệt như vậy.

Bị treo trong không trung, tiểu lão hổ sao có thể để mặc cho người khác đùa nghịch? Thời điểm An Đạt cao hứng giơ tay đùa nghịch, thân hình tiểu lão hổ đang bị treo bỗng nhiên co rụt lại, chân trước rất nhanh vươn quét về phía tay An Đạt, móng vuốt lợi hại nháy mắt lưu lại trên mu bàn tay của An Đạt một vệt trảo ngâm rỉ máu.

“Ai nha!”

Không dự đoán được sẽ bị công kích, An Đạt bị đau, theo bản năng cánh tay giương lên đánh về phía tiểu lão hổ vừa công kích hắn.

Vừa thấy không đúng, Kích Liên Thiên cánh tay giương lên, động tác nhanh chóng đem dây thừng đang nằm trong tay thu lại, làm cho tiểu lão hổ né được đòn công kích trí mạng của An Đạt.

“Hắc! Nàng là ta bắt được , ngươi đừng hòng nghĩ muốn thương tổn nàng!”

Sau đó, lại hướng An Đạt đang hụt hẫng, phất tay nói: “ ngươi có thời gian chơi đùa với nàng, còn không bằng nhìn kỹ xem bốn phía quanh chúng ta có hay không bóng dáng đại hổ, tuy rằng lão hổ thích một mình hành động, nhưng tựa như lời ngươi nói, nàng xem ra hình như là còn chưa cai sữa, theo lý thuyết ít nhất nên có mẫu hổ đi theo bên người mới đúng, huống chi, ngươi không thấy được sao? Nàng có hoa vân của Ngọc hổ tộc.”

“Ta cũng không phải có ý định muốn thương tổn nàng, đây là phản xạ mang tính động tác thôi! Tiểu tử kia tính tình cũng không tốt đâu!” An Đạt thu hồi chưởng lực đánh trượt, thè lười liếm lên viết thương đau đớn đang rỉ máu trên mu bàn tay.

Hắn không vì động tác cùng lời nói có ý che chở cho tiểu lão hổ của Kích Liên Thiên mà cảm thấy mất hứng, bởi vì động tác công kích của hắn thuần túy chính là xuất phát từ phản xạ tự nhiên, hoàn toàn không nghĩ muốn giết hại tiểu lão hổ.

Hắn một bên vừa liếm miệng vết thương vừa nói: “ Ngọc hổ tộc? Ta cũng có nghĩ tới nàng là Ngọc hổ, nhưng nhìn bộ dáng của nàng…… Không quá giống nha!”

Sau khi liếm sạch máu trên vết thương, An Đạt liếc mắt nhìn tiểu lão hổ chưa chịu an phận, đang không ngừng giẫy dụa, bắt đầu trở nên cảnh giác, cùng hai người bạn đồng hành chú ý động tĩnh xung quanh.

Xoay người đưa lưng về phía bọn họ, dùng lăng mâu tìm tòi trong rừng cây thâm u rậm rạp, tuy Bàn Tử Cương cũng là người trong Lang tộc, nhưng thuộc Hắc Lang tộc, nhỏ giọng phụ họa.

“Ta cũng thấy không giống, tộc nhân Ngọc hổ tộc không hề có màu lông pha tạp sắc trắng, giống như nàng đây, tụa như vừa mới lăn lộn trong chảo nhuộm đủ màu sắc vậy, có vẻ giống lão hổ bình thường; Tuy rằng hoa văn đặc thù là Ngọc hổ tộc, nhưng lão hổ bình thường cũng có khả năng có hình dáng, kích thước như vậy …… Đa Lâm, ngươi cảm thấy thế nào?”

Bị Bàn Tử Cương nhắc đến tên, Đa Lâm- con trai tộc trưởng tộc Tử Lang, cũng nghiêng đầu liếc mắt tiểu lão hổ đã bị Kích Liên Thiên ôm ở trước ngực, đang bị chế trụ móng vuốt lợi hại. “Nếu nàng là Ngọc hổ, như vậy nàng cũng nên ở tại đây tỏ rõ thân phận của nàng, không phải sao?”

Một câu nói rất đơn giản, nhưng nói ra trọng điểm.

Chỉ cần là thuộc loại Phù Vân giới tộc, bất luận tuổi lớn hay nhỏ, năng lực cao hay thấp, trời sinh giống nhau đều có hình người cùng nguyên hình, nhưng rất nhiều tộc nhân lại từ khi sinh ra sẽ không dùng qua nguyên hình kì nhân (hiện hình người).

Nếu nàng là đồng loại Phù Vân giới tộc, như vậy nàng không nên ở trước mặt bọn họ duy trì hình thú. Cho dù nàng thích duy trì hình thú hơn, nàng cũng nên nói một chút về thân phận của nàng đi!

Đa Lâm nói rất đúng, hắn cũng cảm thấy tiểu yêu tử này chỉ có thể là một tộc nhân của Ngọc Hổ tộc.

Bên trái một câu, bên phải một câu, mọi người trong nhóm đồng loạt thống nhất ý kiến, điều này làm cho Kích Liên Thiên không thể không ném đi hoài nghi về hoa văn của nàng.

Hắn nhấc cao tiểu tử kia lên, xoay qua xoay lại, ở trên toàn thân nàng cao thấp kiểm tra một lần rồi lại một lần, quả thật không cảm giác được hơi thở gì của Ngọc hổ tộc.

Kích Liên Thiên lúc này không thể không đồng ý với ý kiến của người khác.

“Cũng đúng, cho dù là chẳng may lạc đường trong khi đi du ngoạn, vào địa bàn của chúng ta, đã là người của Ngọc Hổ tộc, cũng nên cho chúng ta thấy rõ thân phận……”

“Xung quanh thoạt nhìn không thấy có dấu hiệu của đại hổ xuất hiện”.

Đa Lâm cẩn thận quan sát trên mặt cỏ cùng phía sâu trong rừng, vì không phát hiện gì, cho nên hạ kết luận.

“Vật nhỏ này sẽ không phải vô duyên vô cớ xuất hiện đi” An Đạt bị đau một lần vẫn chưa rút ra được bài học, bàn tay không an phận lại theo lời nói hướng đến tiểu hổ.

Khi hắn nhìn đến tiểu lão hổ nhếch miệng lộ ra lợi nha (răng nhọn), đành từ bỏ ý định, thu hồi bàn tay đang đưa ra về, vừa nắm tay lại, vết thương trên mu bàn tay lại ẩn ẩn đau đớn!

Tuy rằng tiểu lão hổ không thể làm cho hắn bị thương tổn quá lớn, nhưng hắn dĩ nhiên không muốn lưu lại trên mình thêm một vết thương nữa đi?

Hắn mang danh là người của Tử lang tộc, nhưng lại không bị thương vì bảo vệ lãnh thổ, lại đi đổ máu chỉ vì vết cào của một tiểu hổ, như vậy thật là không đáng giá!

Cho nên An Đạt không thèm đùa nghịch tiểu lão hổ trong lòng Liên Thiên một lần nữa.

Xác định quanh thân không có dấu hiệu nguy hiểm, Bàn Tử Cương cùng Đa Lâm cũng đi theo An Đạt đi trở về bên cạnh Kích Liên Thiên, cùng nhau dùng ánh mắt tò mò đánh giá tiểu lão hổ, hổ mâu trong suốt đang tràn ngập dã tính đương nằm trong tay hắn, gật đầu tỏ vẻ đồng ý với câu hỏi của An Đạt. “ Đúng nha! Không có lý nào lại chỉ có duy nhất một tiểu lão hổ xuất hiện ở đây.”

Vì thế Kích Liên Thiên giương mắt nhìn bốn phía xung quanh, xem kỹ tất cả mọi chỗ xong, cuối cùng đem ánh mắt đặt tại gốc cây cao ngất lẫn trong mây ở phía đông, trên cây nặng trĩu quả tiên chín mọng.

“có lẽ, nàng là từ bên ngoài kết giới không cẩn thận lạc đường vào đây…..”

Vị trí bọn họ đang đứng thuộc khu rừng phía đông rậm rạp nhất, toàn bộ khu rừng này, chỉ có chỗ này là tương liên với phàm giới, chỉ cần vượt qua cây tiên cà thụ kia, chính là vùng đất của phàm nhân.

Vì không cho phép phàm nhân đặt chân vào nơi này, nên xung quanh gốc cây cổ thụ bị Lang Vương, trưởng lão cùng thánh điện thủ hộ thánh nữ kết hợp với nhóm tế thánh nữ thi triển pháp thiết hạ kết giới vô hình, để cách biệt nơi này với thế giới bên ngoài.

Nhưng kết giới này cũng có hạn chế , nó không thể ngăn cản được những tộc nhân cũng thuộc tộc duệ Phù Vân Giới tộc, hay những người có cùng gốc sinh vật xâm nhập.

Chỉ cần là bọn họ thuộc một trong những tộc trên, tất cả đều có thể dễ dàng tự do mà xuyên qua, nhưng mặt khác phàm nhân sẽ bị một lực lượng vô hình đẩy ra, không có cách nào có thể đặt chân lên dù chỉ là một ngọn cỏ ở nơi này.

Cho nên tiểu lão hỗ này ắt hắn là đi vào đây từ phàm giới đi? Tuy rằng xung quanh đây không thấy bóng dáng của lão hổ, nhưng cũng không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ không xuất hiện nha!

Kích Liên Thiên nhìn khu rừng đối diện không xót một chỗ, lấy lang mâu lợi hại cẩn thận xem xét mọi động tĩnh, sau đó cúi đầu nhìn tiểu lão hổ ngồi trên tay hắn sau một hồi giẫy giụa đến mệt mỏi, đang giương đôi hổ mâu to tròn lên chớp chớp nhìn hắn, thực là đáng yêu. “xem ra ngươi thật sự là lạc đàn …..”

Trước mắt hắn, cái miệng nhỏ nới rộng ra ngáp một cái, sau đó đem khuôn mặt nhỏ nhắn ở trên cánh tay hắn cọ cọ, oa cái tư thế thoải mái, dần dần chìm vào giấc ngủ, Kích Liên Thiên nét mặt biểu lộ cười khẽ. “ kia ngươi liền theo ta trở về đi!”

Nghe vậy, ba nam nhân nhất loạt đều dùng biểu tình “bất khả tư nghị” nhìn Kích Liên Thiên.(bất cả tư nghị= kinh ngạc, không tin được, chưa từng thấy qua ^^)

Tuy rằng Kích Liên Thiên là người bề ngoài luôn luôn hòa khí có lễ, bất luận nam nữ già trẻ luôn luôn cư xử chu toàn, nhưng cho dù như thế, bọn họ chưa từng thấy hắn đối với cô nương nào nói năng ôn nhu nhẹ nhàng như vậy. Thế nhưng hiện tại hắn lại đối với một tiểu lão hổ toát ra vẻ nhu tình như vậy, như thế nào lại không khiến cho ba nam nhân kia cảm thấy vô cùng khiếp sợ?

“Ngươi muốn đem nàng mang về?” An Đạt nhịn không được lớn tiếng khiển trách.

“Lớn tiếng như vậy làm cái gì? Trong chúng ta có người bị điếc sao? Ngươi cần gì phải nói chuyện lớn tiếng như vậy?” Kích Liên Thiên ác liệt trừng mắt nhìn An Đạt vừa ghé vào lỗ tai hắn kêu to.

Sau đó lại tà nghễ liếc mắt nhìn đám người Bàn Tử Cương, trên mặt đang lộ rõ vẻ kinh ngạc, “Nhìn ta như vậy làm gì? Bị các ngươi nhìn, mặt ta sắp mọc hoa rồi.”

Tiếp theo không để ý tới phản ứng của bọn họ, Kích Liên Thiên dùng tay còn lại nhặt chiếc túi da thú từ trên mặt đất lên, đi lên phía trước.

Ba người bị ném lại phía sau hai mắt nhìn nhau trong chốc lát, sau đó nhún nhún vai, đều tự nhặt túi da dưới chân vác lên vai, nhanh chóng đuổi theo bước chân của Kích Liên Thiên.

“Ngươi muốn mang nàng về làm gì?” vấn đề này vừa lướt qua đầu An Đạt.

Bước nhanh vượt đến bên người Kích Liên Thiên, nhìn bộ dáng hắn trân trọng tiểu lão hổ, An Đạt dùng giọng điệu bất khả tư nghị: “Nhìn dáng vẻ của ngươi, có phải vì nàng có bộ dạng giống tiểu oa nhi, nên ngươi muốn đem nàng làm con mèo nhỏ để dưỡng sao?”

Linh Lang tộc Bọn họ cũng có dưỡng một ít miêu, con rắn nhỏ, tiểu điêu, tiểu vẹt linh tinh làm sủng vật! Nhưng đó đều là ý thích của nữ nhân trong tộc, khi nào thì ngay cả nam nhân cũng bắt đầu muốn lưu hành sở thích nuôi sủng vật ? Hắn như thế nào không biết?

An Đạt lấy tay gãi gãi sau gáy, trong lòng đối với hành vi của Kích Liên Thiên cảm thấy khó hiểu.

Kích Liên Thiên bị hỏi đến phiền , “Linh Lang tộc chúng ta không thể đem tiểu lão hỗ đi lạc này về nuôi sao? Bất quá là mang tiểu lão hổ này trở về, cùng lắm thì có thể có vấn đề gì? An Đạt, ngươi thật giống nữ nhân, không! Ngươi so với nữ nhân còn lắm điều hơn!”

Sau khi nói xong, Kích Liên Thiên hóa thành một đạo gió xoáy màu bạc, làm tóc bọn người An Đạt dựng hết cả lên, liền biến mất ở trước mắt bọn họ, hướng về phía bộ lạc mà đi.

“Nói nhiều!” Bàn Tử vừa đi đến An Đạt trước mặt, hắn lạnh lùng buông lại một câu, ngay sau đó ở trước mặt hắn hóa thành một cơn gió nhẹ rồi tiêu thất (biến mất).

“ Nhắc đi nhắc lại!” Đa Lâm bướng bỉnh học theo động tác của Bàn Tử Cương, cũng cố ý đi đến trước mặt An Đạt cười nhạo liếc hắn một cái, đi theo phía sau Bàn Tử Cương vốn đã mất dạng.

An Đạt nhìn vào khoảng không nơi bọn họ vừa cưỡi gió đi mất một lúc lâu, sau đó mới hậu tri hậu giác mình bị đồng bạn lôi ra làm trò.

Địa vị của Kích Liên Thiên và Bản Tử Cương cùng hắn ngang nhau, có bị bọn họ cười cũng không quan hệ, nhưng Đa Lâm? Cái tên kia so với hắn còn nhỏ tuổi hơn, vậy mà lại dám cả gan theo sau hai tên tiểu tử kia cười nhạo hắn?

Không bao lâu sau, trong khu rừng yên tĩnh truyền ra tiếng khiển trách.

Tại thời điểm tiếng hét hù dọa thú rừng còn chưa dứt, một trận cuồng phong gào thét xuất hiện, làm nghiêng ngả toàn bộ cây cối xung quanh ……

Thanh âm nữ tử hoạt bát giả giọng nhõng nhẽo hướng tiểu oa nhi đang ngồi trước mặt chớp chớp mắt ríu rít vang lên.

Kích Liên Thiên còn chưa có xuất hiện trước cửa, các tiểu chất nhi, tiểu chất nữ đang đùa vui với Tiểu Yêu ở đại sảnh, đã cảm nhận được sự chuyển động trong không khí.

Nàng cười lắc lắc cái xuyến bạc cho trẻ con có treo những chiếc chuông nhỏ như hạt đậu, ngồi bên nôi đùa ngịch với hai tiểu oa nhi, hai cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, chảy cả nước miếng, xinh đẹp đáng yêu đến mức không thể có tiểu oa nhi thứ ba đáng yêu hơn.

Tiểu Yêu một thân hồng y, bộ dáng xing đẹp chính là tiểu muội của Kích Liên Thiên, bởi vì trong Kích gia, nàng là người nhỏ nhất, cho nên người trong nhà đều gọi nàng là Tiểu Yêu, dần dần, cả bộ tộc đều gọi nàng như vậy.

“Ngô…… A…… A……”

Tiểu cô cô còn chưa nói gì, nhưng nam nữ oa oa có vẻ như hiểu, hoặc là cảm ứng trời sinh phát huy tác dụng, nha nha lên tiếng dùng hai bàn tay mũm mĩm chỉ hướng ngoài cửa.

“Đúng rồi, thúc thúc đã trở lại, Tiểu Sùng cùng Mạt Mạt cảm giác được sao?”

Tiểu Yêu cầm lấy khăn tay thay đại ca nhà mình lau đi nước miếng trên hai cái miệng nhỏ nhắn của đôi long phượng song sinh, biết bọn họ quả thật phát hiện sự biến hóa trong dòng không khí.

Bọn họ dù sao cũng là con ruột của Lang Vương đương nhiệm Linh Lang tộc, chắc hẳn tai phải rất thính, trời sinh năng lực tự nhiên là càng mẫn tuệ a!

Nàng lau nước miếng nơi khóe miệng Mạt Mạt, một trận gió xoáy mang theo lực đạo mạnh mẽ liền từ ngoài cửa tiến vào.

Trận gió xoáy màu bạc tiến đến gần cái nôi, bên người Tiểu Yêu liền xuất hiện thân hình cao tráng của Kích Liên Thiên.

Nàng vừa muốn ngẩng đầu, bên tai chợt nghe thấy tiếng hét. “Tiểu Yêu, tiếp lấy!”

Kích Liên Thiên vừa định thân mình, cũng không quản Tiểu Yêu có thể hay không giữ được cái túi da nặng trịch kia, đã đem túi da nặng nề ném về phía nàng, tiếp theo liền khom người đi đến đùa giỡn với hai tiểu oa nhi .

Mà Tiểu Yêu vừa nghe đến Kích Liên Thiên liền thét to, bỏ xuống chiếc chuông xuyến bằng bạc -đồ chơi của của hai đứa trẻ, theo phản xạ tính vươn hai tay ra bắt lấy, lại ngàn vạn lần không nghĩ đến nhị ca lại ném cho mình cái túi da thật bự.

“Ôi! Thực nặng nha!”

Vốn đang quỳ gối bên cái nôi của tiểu oa nhi, Tiểu Yêu chưa kịp đứng dậy, đã bị Kích Liên Thiên quẳng cho chiếc túi da nặng trịch, khiến cho nàng ngã ngồi dưới đất .

Tiểu Yêu giãy dụa đẩy chiếc túi da to nặng ra khỏi người. Tiểu hổ mà Kích Liên Thiên đang ôm ở trên khuỷu tay nhẹ nhàng vuốt ve khiến cho đám tiểu oa nhi tò mò, dè dặt đến gần.

“Nhị ca thối! Cái tui da này rất nặng nha! Muội làm sao có thể đỡ được a? Ca còn chưa giúp muội……” Tiểu Yêu chưa từ trên mặt đất giãy giụa đứng lên đã lớn tiếng trách móc.

Đang lúc nàng không thèm để ý hình tượng lớn tiếng quát mắng, đột nhiên, vật nặng nề trên người nàng bỗng nhiên biến mất.

Tiểu Yêu nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu liền nhìn thấy, nguyên lai là Bàn Tử Cương theo sau đi vào, thuận tay đem cái túi da đang đặt trên người nàng lấy đi, mà đi theo phía sau Bàn Tử Cương là Đa Lâm còn có chút thiện tâm giúp nàng đứng lên.

Tiểu Yêu một bên vỗ vỗ tro bụi dính trên váy, một bên hướng Kích Liên Thiên ồn ào “ Nhị ca thối! Ca chơi thật quá đáng, dù sao kiếp này muội cũng là nữ hài tử, ca một chút cũng không biết thương hoa tiếc ngọc, đem vật nặng như vậy ném lên người muội…… Ôi!”

Mới dựa vào Đa Lâm đứng dậy, chân còn chưa thể đứng, Tiểu Yêu bỗng nhiên hô lên sợ hãi, nghiêng nghiêng ngả ngả lảo đảo, thiếu chút nữa mông nàng lại hôn đất thêm phát nữa. “Đa Lâm, ngươi làm cái gì đột nhiên buông tay? Ngươi……”

Tự lấy lại thăng bằng, Tiểu Yêu còn chưa mắng chửi xong, đại sảnh liền vang lên tiếng gầm rú thét giận dữ gọi Đa Lâm của An Đạt.

Nguyên lai là theo sát phía sau đám người Kích Liên Thiên đi vào cửa là An Đạt, không dám lấy năng lực của hắn so với Kích Liên Thiên khai đao, cũng không nghĩ muốn cùng Bản Tử Cường so đấu võ thuật, vì thế chỉ có thể tìm tên nhỏ tuổi nhất, công phu kém cỏi nhất là Đa Lâm để xả giận

Chỉ thấy An Đạt vừa tiến đến, tay đã gắt gao giữ chặt cổ Đa Lâm, kéo hắn đang đứng cạnh Tiểu Yêu lùi ra xa, trừng mắt nhìn hắn mắng chửi. “xú tiểu tử, ngay cả ngươi cũng dám cười ta? Dám nói ta nhắc đi nhắc lại? Tên tiểu tử nhà ngươi chán sống rồi có phải hay không? Một ngày không giáo huấn ngươi, ngươi liền đã quên ai là lão đại? Xú tiểu tử!”

“Đa Lâm không dám…… Không dám …… An lão lão đại ngươi mau buông tay, mau buông tay nha!”

Đa Lâm giống như vô cùng thống khổ, liều mình dùng hai tay cầm lấy cánh tay như gọng kìm đang xiết cổ hắn, trong miệng không ngừng cầu xin tha thứ.

Một yêu hồ nhí nhố, một người giả bộ tức giận để đùa bỡn, hai người ghé vào cùng nhau, trời sinh chính là một cặp bài trùng, hai kẻ giở hơi chuyên đi làm trò.

Vì thế hai đại nam nhân tựa như hai tiểu oa nhi đang nằm trong chiếc nôi bên cạnh nàng, quấn lấy nhau đùa nghịch, vẽ thành một đường rất đẹp mắt trước khi ngã xuống dưới chân Kích Liên Thiên, bỏ qua một bên đĩa điểm tâm thơm nức ở trên bàn.

Bàn Tử Cương đã sớm đem túi da chứa con mồi cất vào nơi dự trữ thức ăn, lạnh lùng vọt đến một bên, thoải mái mà ngồi trên chiếc ghế dài.

Hắn nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm áp thơm ngát, cầm lên một miếng điểm tâm ngọt ngào tinh xảo, cắn một ngụm, lấy tư thái vạn phần thản nhiên nhìn một màn hài kịch đang trình diễn trước mặt.

Mà Tiểu Yêu vốn đang mắng nhiếc nhị ca, cũng bởi vì An Đạt cùng Đa Lâm hồ nháo, bị nhiễu nhất thời quên mất mới vừa rồi bị Kích Liên Thiên trêu cợt.

Nàng lăng lăng nhìn màn đánh nhau không hề thú vị trong chốc lát, lại bị thanh âm của hai đứa trẻ bởi vì hưng phấn mà kêu lên, dẫn dắt rời đi chú ý, hơn nữa thỉnh thoảng từ trên cánh tay Kích Liên Thiên thoáng nhìn thấy vật thể có lông mao, cũng thực làm cho nàng trở nên tò mò.

Vì thế nàng đi đến bên cạnh Kích Liên Thiên, nghiêng đầu nhìn vật thể hoa sắc mao nhung trước ngực hắn. “oa, thực đáng yêu nha!”

Tiếp theo, bàn tay trắng nõn ngọc ngà của nàng đang vươn ra giữa không trung nhất thời cứng lại, hứng thú cùng thú vị trong giọng nói bỗng nhiên biến mất .

“Nhị ca, ngươi tìm tiểu lão hỗ này về để làm gì? Là muốn làm đồ chơi cho tiểu oa nhi, hay là muốn đem nó trở thành bữa ăn tối nay cho mọi người ?” nàng tức giận nhìn tay mình vẫn chưa chạm được tiểu hổ đáng yêu, thở phì phì cố ý hỏi.

Nghe vậy, gương mặt của Kích Liên Thiên đột nhiên trở nên tức giận, trừng mắt liếc nhìn Tiểu Yêu một cái. “ kỳ quái , ta vì thấy nó một thân nữ nhi, không cha không mẹ nên mới ôm về đây? Ta thấy ngươi cùng An Đạt đáng nhẽ nên cùng một mẹ sinh ra, bằng không như thế nào lại có thể nói ra những lời giống y hệt nhau!”

Hắn một mặt giữ lấy tiểu lão hổ đang nhập nhèm buồn ngủ, đang giẫy giụa tứ chi muốn thoát khởi sự kiềm chế, một mặt thông qua thần sắc dùng vẻ mặt bất mãn nhìn Tiểu Yêu, “như thế nào, con mắt nào của ngươi nhìn thấy, ta đem nàng làm đồ ăn cho chúng ta? Làm sao cac ngươi cứ muốn ăn tiểu tử này cho bằng được?”

“Ai bảo ngươi bày ra một bộ dạng muốn che chở nàng, làm cho người ta nhìn thấy thật chướng mắt!” Tiểu Yêu một chút cũng không chần chờ lập tức đáp lời.

Nàng càng cố vươn dài tay ra, vẫn không tài nào chạm được vào người tiểu lão hổ, hờn giận tong lòng không thể nào kiềm chế mà bộc lộ hết ra bên ngoài .

Tuy rằng nhị ca nàng so với đại ca đứng đắn đến cao ngạo, thập phần bình dị, gần gũi hơn, cũng hài hước hơn, nhưng cũng chưa từng thấy hắn đối với động vật nhỏ có biểu hiện yêu thương như vậy……

“Ta nào có đem nàng làm bảo bối” Kích Liên Thiên hoàn toàn không phát giác ra chính mình coi trọng tiểu lão hổ hơn hẳn bình thường, còn phản bác lại muội muội.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Violet12358, Vivian_Kiera
Có bài mới 25.04.2016, 15:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 06.12.2015, 20:52
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 4989
Được thanks: 3311 lần
Điểm: 10.68
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hồ xinh đẹp, sói đùa giỡn - A Đồng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

“ Còn nói không có?”

Trong mắt Tiểu Yêu hiện lên một tia chấn động, chớp chớp, nhìn Kích Liên Thiên lên án.

Nàng dương cao âm điệu ngọt ngào, mang theo ủy khuất nói: “Thử nhìn xem động tác của ngươi…… Ta bất quá chỉ thuận miệng nói một câu muốn đem tiểu hổ đó làm đồ ăn, ngươi liền ngay cả đùa cũng không cho ta đùa một chút, ngươi là như vậy là kiểu đối đãi với tiểu muội có cùng phụ mẫu thân sinh sao? Ta sẽ nói cho đại ca biết, nói ngươi khi dễ ta!”

“Tùy ngươi đi nói, ta xem đại ca có hay không để ý ngươi”

Việc không đáng lo, Kích Liên Thiên rất dễ dàng gọi được Tiểu Yêu trở về, nhưng vẫn là cúi đầu, không thèm liếc nhìn về phía Tiểu Yêu đang lên án hành động vừa rồi của hắn.

Nhìn rõ ràng tình hình đang diễn ra trước mắt, ân…… Hắn dường như không thể phản bác muội muội đang lên án!

Tiểu Yêu nhìn hắn, thấy hắn vẫn bất tri bất giác đang cầm tiểu hổ ôm trong lòng mặc cho nàng ủy khuất tức giận.

Kích Liên Thiên thế này mới phát giác, chính mình đối với tiểu lão hổ này quả thật coi trọng, có chút không tầm thường. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân An Đạt ngạc nhiên sao?

Kích Liên Thiên liền như vậy giơ tay lên, nắm tiểu hổ cao cao trước mặt, nhìn tiểu hổ chăm chú, mà hai tiểu oa nhi đang nằm trong nôi, hai huynh muội vẻ mặt tò mò, mở to mắt nhìn thúc thúc và tiểu bác đang giằng co trước mặt.

Nhưng làm cho hai tiểu oa nhi hứng thú, tò mò nhất là tiểu hổ lông trắng như tuyết đang cằm trong tay của thúc thúc, tiểu hổ này từ nãy đến giờ vẫn chưa có một giây an phận a.

Lúc này, trên mặt đất nhất thời dây dưa thành một đoàn: An Đạt cùng Đa Lâm một chút cũng không biết thu liễm, còn làm như không biết mệt, tiếp tục trên mặt đất lăn lộn. Kích Liên Thiên cùng Tiểu Yêu giằng co trên dưới, thật là một mảng hỗn lộn.

Mà ngồi ngay ngắn ở trên ghế, Bàn Tử Cương sắc mặt vẫn thờ ơ lạnh lùng, đôi mắt lạnh nhạt nhìn hai đại nam nhân càng quấy ầm ỹ cùng hai huynh muội bốn mắt giao triền, thản nhiên như không thấy, lại tiện tay nhặt lên một khối điểm tâm nho nhỏ bỏ vào trong miệng.

Kích Liên Thiên vươn ngón trỏ điểm điểm, tiểu lão hổ đang ngồi lập tức hơi chới với, tiểu đầu bị nghiêng qua một bên.

Hắn ngồi lên giường, thích thú lấy ngón tay điểm điểm tiểu hổ, lấy làm vui thích đắc ý khi nhìn nàng chật vật ngồi lên rồi mất thăng bằng nghiêng qua nghiêng lại.

Đôi mắt màu xanh lục của nàng nhìn hắn, ẩn ẩn nhìn ra vẻ trêu đùa đắc ý hiện lên trong đáy mắt của hắn thì vô cùng tức giận.

Sau khi ngồi dậy, nàng liền vươn hổ chưởng cảnh báo hướng về hắn vung hạ.

Nhìn động tác đáng yêu đến không tưởng của nàng, Kích Liên Thiên hầu gian phát ra tiếng cười trầm thấp . “ Tiểu tử kia, ngươi còn nhỏ như vậy, tính tình cũng thật xấu, mới như vậy đã nóng giận!”

Tâm tình của hắn rất tốt, giống như một tiểu hài tử nhận được một món đồ chơi mới rất thú vị, rất hứng thú mà trêu đùa với tiểu lão hổ đáng yêu.

Lấy tay tiếp được hổ chưởng của nàng vung tới, chụp rồi buông, chụp rồi buông, làm cho nàng ở trên giường như là đang khiêu vũ, bị hắn vui thích đùa bỡn.

“Nên đặt cho ngươi một cái tên, gọi là gì cho tốt nhỉ? Ân…… Ta nghĩ ra rồi, sẽ kêu ngươi là “Hoa Hoa”, ngươi cảm thấy như thế nào?” hắn dùng ngón tay câu lộng nàng chụp động tiểu chưởng.

Khi hắn nói ra hai chữ “Hoa Hoa”, tiểu lão hổ khẽ kêu lên, tâm tình vui vẻ mới vừa rồi khi cùng hắn đùa nghịch liền biến mất, đột nhiên hướng tay hắn đang đánh tới, há mồm, dùng những cái răng bén nhọn cắn vào ngón tay của hắn.

Nhưng hành vi này của nàng chỉ làm ý cười trên mặt Kích Thiên Liên càng sâu, nụ cười của hắn càng thêm rạng rỡ.

Nàng vốn không có ý định thương tổn hắn, cho nên lực đạo xuống “răng” cũng không khác mèo nhỏ đang đùa giỡn với chủ nhân, làm ngón tay của hắn bị nàng gặm có cảm giác như gãi ngứa a!

Ngay cả khi hướng về hắn vung hổ trảo, móng vuốt sắc nhọn cũng được nàng cẩn thận thu vào, cái này tỏ vẻ nàng chính là ở cùng hắn chơi đùa mà thôi.

“Hảo, hảo, hảo… được rồi, ngươi không thích? Ta đây cứ nghĩ là ngươi sẽ thích…..” Kích Liên Thiên tùy ý để nàng cắn tay hắn mà không rút về.

Tay hắn hướng về phía trước sau đó lại kéo về phía sau, làm cho cái miệng nhỏ nhắn của tiểu hổ đang cắn tay hắn phập phồng lên xuống, đáng yêu như một chú cá vàng.(ta chém ^^)

“ A Mĩ? Tiểu Hoàng? Da lông ngắn……”

Hắn một hơi nói ra một đống cái tên không hề có khí chất lại có phần khó nghe, vốn chỉ là tùy hứng nói đại, nhưng không nghĩ tới phản ứng kế tiếp của tiểu lão hổ thật sự là ra ngoài ý liệu của hắn.

Tiểu hổ dường như là hiểu rõ những gì hắn đang nói, đem biểu hiện tức giận, ủy khuất, không đồng tình với hắn hoàn toàn biểu hiện ra bên ngoài.

Đôi lục mâu xinh đẹp đầu tiên là dường như trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, sau đó buông ra cắn ngón tay đang cắn trong cái miệng nhỏ nhắn, nâng lên tiểu đầu, xoay người, lấy bộ pháp cao ngạo đi đến đầu giường khác, đưa lưng về phía hắn.

Nàng đặt mông ngồi ở chăn đệm mềm mại, cũng không quay đầu lại để ý tới hắn đang kêu to.

Nàng tư thái cao ngạo thoạt nhìn tựa như một nữ vương uy phong lẫm lẫm, càng giống là một tiểu mỹ nhân tâm cao khí ngạo không ai bì nổi.

Nàng vô tình tản mát ra khí chất cao quý, làm cho hắn lại lần nữa hoài nghi thân phận thật sự của nàng.

Phản ứng của nàng làm cho Kích Liên Thiên vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, nên đã đem ý niệm đang hiện lên trong đầu nói ra, “Kêu ngươi “tiểu mỹ nhân” thì như thế nào? Tên này ngươi hẳn vừa lòng đi?”

Rõ ràng là một tiểu hổ lông mao mềm mại như nhung, bộ dáng tròn vo đáng yêu, nhưng xem nàng giận dỗi sinh khí, trong mắt hắn lại hóa thành một tiểu mỹ nhân khuynh nước khuynh thành, vì hắn lỡ lời mà nũng nịu ủy khuất.

Nàng xinh đep khả ái, khí chất hơn người, hơn nữa còn là… “tiểu mỹ nhân” cũng nên là hữu danh kỳ thực đi?

Quả nhiên, nàng thực hài lòng với xưng hô này ──

Tiểu lão hổ nghe được hắn gọi gọi nàng “tiểu mỹ nhân”, vốn nàng đang không kiên nhẫn giương vuốt cào cào lên mặt giường, ngoe nguẩy cái đuôi, thì động tác bỗng nhiên dừng lại, quay tiểu đầu, nhìn hắn, liếc mắt một cái.

Chờ xác nhận trong đáy mắt của hắn không còn toát lên vẻ trêu chọc, nàng mới đứng dậy, hướng hắn chậm rãi đi tới.

Sau khi nàng đi đến trước mặt hắn, đôi mắt màu lục thâm thúy như bảo thạch chăm chú nhìn hắn, rồi vươn cái lưỡi nhỏ xinh màu hồng phấn liếm liếm lên cánh môi của hắn, tựa hồ tưởng thưởng cho hắn vì đã đặt tên làm nàng cảm thấy vừa lòng.

Hành vi của nàng của nàng chỉ là động tác bình thường, đáng yêu của một tiểu thú đối với chủ nhân nhưng lại làm cho Kích Thiên Liên toàn thân chấn động.

Cái lưỡi ấm áp, ẩm ướt, hồng hồng xinh xinh kia vừa chạm vào hắn đã làm toàn thân hắn rung động, cả người như được khơi mào, dục hỏa trong người sôi trào, phản ứng toàn thân.

Khoái ý kia cư nhiên ập đến làm cho hắn sợ hãi, hắn chỉ có thể ngơ ngác nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đang chớp chớp đôi mắt màu lục bảo gần ngay trước mặt, ở trên giường hóa thành một hình người hoá thạch……

Từ khi Kích Liên Thiên mang về tiểu lão hổ, tình dục ngày đó cư nhiên bị tiểu hổ khơi mào, hắn từ một người hòa nhã thân thiện, nổi tiếng khắp trong Lang tộc lại biến thành một người kì lạ, tính tình không ai có thể nắm bắt.

Một khắc trước thì ôn nhuận như ngọc, cùng đoàn người hữu thuyết hữu tiếu (cười cười nói nói) , giống như thái dượng trên bầu trời phát ra ánh sáng vàng rực, rạng rỡ chói mắt. Nhưng một khắc sau có thể lại giống như mây đen đang che phủ vầng dương chói lóa, nói thay đổi liền thay đổi, âm phong từng trận, lạnh lùng vô cảm làm cho bạn hữu xung quanh xém tý nữa bị đông lạnh thành băng!

Tính tình hắn biến hoá kỳ lạ, khó dò như băng lam trong khe sâu, làm cho người ta khó có thể nắm lấy…… Không! Là càng khó nắm lấy.

Bởi vì băng lam khe sâu bất quá một ngày trăm biến, nhưng tâm tình của Kích Liên Thiên lại là thiên biến vạn biến, giờ nào khắc nào đều có khả năng biến hóa.

Nếu hắn không phải người trong tộc, mọi người đều là huynh đệ, cùng hắn từ nhỏ lớn lên bên nhau, bọn họ thật đúng là muốn đem Kích Liên Thiên kéo tới một chỗ nào đó, hảo hảo giáo huấn một chút, xem có thể hay không đưa hắn trở lại thành một Kích Liên Thiên nhu hòa lúc trước, chấm dứt khổ sở này của bọn họ.

Bất quá mọi người đều có chung một ý niệm, nghĩ thì có nghĩ nhưng chưa có một người nào có gan hành động.

Trừ bỏ Kích Liên Thiên từ trước đến nay luôn đối đãi chân thành với mọi người làm cho họ dễ dàng tha thứ cho những “biểu hiện kì lạ” gần đây của hắn, bản thân hắn cũng là trời sinh thần lực, đừng nói Linh Lang tộc dũng sĩ , cho dù là liên hợp cùng Lang Vương, muốn “giáo huấn” hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Vì vậy, ai oán thì ai oán, chỉ có kẻ ngốc mới có cái gan đi làm cái việc điên cuồng này.

Vì thế trước tình hình quỷ dị này, làm cho mọi người ở buồn bực rất nhiều, haiz, hễ thấy Kích Thiên Liên là chạy mất như nhìn thấy rắn rết, hảo hảo cách xa một chút, nên ngay cả bạn hữu quanh hắn cũng vắng đi không ít.

Ngay cả tiểu muội đáng yêu Tiểu Yêu của hắn cũng lắc đầu chào thua, lại nói đến các thiếu nữ trong ngoài Lang tộc thầm thương trộm nhớ hắn, ngày xưa quanh quẩn bên người, ríu ra ríu rít, nay lại vì hắn chảy xuống không biết là bao nhiêu nước mắt thương tâm, ủy khuất, khóc ướt không biết bao nhiêu khăn tay.

Nếu có một nàng dùng hết dũng khí theo sau hắn, muốn lựa lời mà khuyên nhủ hắn, thì trong lúc hắn tình tình đại biến, sẽ làm cho trái tim của nàng vỡ vụn thành trăm mành, tổn thương sâu sắc a!

Liền ngay đại ca ── Lang Vương tôn quí của Linh Lang tộc – Kích Như Thiên, đều bị hắn công bình đối xử, dùng thái độ sáng nắng chiều mưa, lúc nắng lúc lạnh mà đối đãi.

Mà trận này không biết đã có bao nhiêu tộc nhân ai oán, trách cứ Lang Vương Kích Như Thiên, để trấn an tộc nhân, hắn buộc phải hạ xuống một thông cáo.

Chỉ cần Kích Liên Thiên chưa phạm sai lầm nghiêm trọng, hoặc là sơ sót bản thân có thể tự chịu trách nhiệm, hắn tạm thời coi như Kích Liên Thiên là vì đến thời kì, nên cho hắn một chút không gian, một khoảng thời gian để hắn bình tâm tịnh trí, không nên cùng hắn so đo. (>.< đến="" thời="" kì="" gì="" vậy…hắc="">

Bên đầu kia đại ca đã vì hắn mà trấn an tộc nhân đang “khóc không ra nước mắt”, mà ở đầu này, Kích Liên Thiên biết rõ nguyên nhân cảm xúc hỗn loạn của hắn là vì tiểu mỹ nhân, nhưng hắn vẫn không cách nào khống chế cũng không cách nào cải thiện.

Nhưng cho dù hắn tâm tình bất định, nỗi lòng không tốt, Kích Thiên Liên tâm nhãn vẫn sáng như sao, rõ ràng hiểu được ai có thể đắc tội, ai không thể đắc tội.

Cho nên toàn tộc, từ trên xuống dưới, chỉ có hai người có được vài phần kính trọng của Kích Liên Thiên.

Một người là Lang Vương phu nhân, cũng chính là lão bà của Kích Như Thiên, đại tẩu của Kích Liên Thiên – Tô Nguyệt Linh.

Bất luận Kích Liên Thiên có bao nhiêu nổi giận, sắc mặt biến đổi, mây đen trùng trùng, chỉ cần Tô Nguyệt Linh vừa xuất hiện, hắn lập tức sẽ xuất ra khuôn mặt tươi cười, dùng thái độ lễ phép, thành khẩn nhất mà đối đãi với nàng.

Bởi vì vạn nhất hắn có một chút sơ xuất đối với đại tẩu, làm cho đại tẩu trong lòng ủy khuất, như vậy, sẽ làm cho đại ca từ trước đến nay sẵng sang tha thứ, bao dung cho mọi lỗi lầm của hắn nổi trận lôi đình, đem hắn bắt lại, ra sức đánh một chút, để an ủi ái thê bị thương tổn tâm linh.

Ai, cho dù bị đại ca đánh một chút, đối với da thô thịt cứng như Kích Liên Thiên mà nói cũng không tính là vấn đề, điều làm hắn quan tâm nhất chính là, nếu thực đại ca sinh khí, hạ lệnh cấm, không chuẩn cho hắn tiếp cận nữ nhân cùng hai tiểu oa nhi đáng yêu kia nữa, chuyện đó mới thực là quan trọng a!

Cho nên hắn lớn nhỏ phân biệt rõ ràng, âm dương quái khí đồng thời, đối đại tẩu vẫn là cẩn thận đối đãi, tuyệt không dám có chút chậm trễ.

Chính là, tình hình này xem trong mắt tộc nhân, trong lòng càng cảm thấy bất bình.

Mà một cái khác nhận được đãi ngộ của Kích Thiên Liên, càng làm cho bọn họ không khỏi liên tục đấm ngực dậm chân, than thở chính mình mệnh không bằng tiểu thú……

Một cái khác là ai?

Ân…… mọi người thông minh tài trí, hẳn là đều đóan được đi?

Đúng vậy, kia chính là tiểu hổ đáng yêu mà Kích Thiên Liên mang về từ trong cạm bẫy.

Tuy rằng là nàng làm cho Kích Liên Thiên tâm phiền ý loạn, nhưng nàng một chút chưa bị tính tình bất định của hắn ảnh hưởng đến, mỗi ngày đều được ăn ngon ngủ ngon, giống như một nữ vương vô ưu, vui vẻ hưởng lạc qua ngày.

Cả ngày, không phải đi theo phía sau Kích Liên Thiên lăn qua lăn lại, chính là bị hắn ôm ấp trong lòng chơi đùa, một chút cũng không bị cảm xúc không tốt của hắn ảnh hưởng.

Nhìn nàng bình an đặt mình khỏi vòng “băng hỏa, hỉ nộ vô thường”, tộc nhân toàn Linh Lang tộc đều cảm thấy nàng thật may mắn, một số còn nhìn nàng bằng ánh mắt hâm mộ cùng đố kị.

Còn các thiếu nữ thì sao? Không cần phải nói, tất cả đều hận không thể trở thành tiểu hổ được ôm ấp trong lòng Kích Thiên Liên a!

Ban đêm, Kích Liên Thiên tiêu sái ngồi ở trên bậc thang hành lang phía ngoài phòng.

Thân hình cao lớn dựa vào khung cửa trồng đầy hoa mộc lan, đôi chân dài, rắn chắc hữu lực thoải mái; duỗi thẳng một chân, một tay thanh thản đặt trên đầu gối đang co lại.

Đôi mắt màu lam sâu thẳm, thất thần nhìn về phía tiểu hổ đáng yêu đang chơi đùa dưới sân trong ánh trăng bàn bạc.

Trong bóng đêm yên tĩnh, tinh thần của tiểu mỹ nhân so với ban ngày càng hoạt bát hiếu động hơn mười lần.

Nàng khoái hoạt ở trên cỏ quay cuồng, đuổi bắt, chơi đùa cùng một tiểu bươm bướm, nhảy nhót tới lui, mà theo động tác cao hứng của nàng, lộ ra ở bên sườn một hình đồ đằng đỏ tươi, sống động uyển chuyển

Đồ đằng xinh đẹp huyễn kì kia, Kích Liên Thiên tuyệt không nhận lầm, đó là dấu hiệu của Ngọc Hổ hoàng thất, hơn nữa phải là nhân vật lãnh đạo, tôn quí nhất mới có ……

Lúc đầu bắt được nàng, từ trong cạm bẫy kéo lên, rõ ràng là không có đồ đằng này.

Là từ khi nào bắt đầu xuất hiện? Kích Liên Thiên không khỏi hồi tưởng lại tình hình ngày đó ──

“Hô! Mệt mỏi quá nha! Cùng ngươi ngoạn một chút đã đến giữa trưa, so với ta đi tuần tra biên giới còn mệt hơn.”

Kích Liên Thiên ngồi ở trên cỏ, lấy tay xoa xoa đỉnh đầu tiểu mỹ nhân, đem bộ lông mềm mượt như nhung của nàng biến thành loạn thất bát tao, bộ dáng trông rất buồn cười.

“Chúng ta ở trong này nằm một chút đi! Xem, nơi này phong cảnh thật đẹp!”

Kích Liên Thiên mang theo tiểu mỹ nhân đi vào phía tây rừng rậm Phương Lâm, cùng nàng truy đuổi chơi đùa cả nửa ngày, cuối cùng không địch lại mỏi mệt, ôm tiểu mỹ nhân cũng đồng dạng như hắn, thở hổn hển không ngớt, đang nằm ngửa, tứ chi ở nhuyễn miên trên cỏ.

Ánh nắng ấm áp, bốn phía tràn đầy hương mộc, trên mặt cỏ xanh mướt êm ái, một người một thú chậm rãi bình ổn hơi thở vì chạy động mà kích cuồng tim đập.

Yên lặng, Kích Liên Thiên nhắm mắt lại, thưởng thức tiếng chim hót ríu rít, cùng tiếng gió xào xạt thổi qua những tán cây rậm rạp, tỏa ra bóng mát.

Quanh thân không khí yên ả dễ chịu, bên tay còn cảm nhận được sự mềm mại của tiểu mỹ nhân da lông trơn mịn, làm cho hắn tâm tình bình tĩnh, dần dần ý thức tiêu tán, nặng nề tiến vào mộng đẹp.

Đang ngủ, Kích Liên Thiên không thể nhìn thấy tiểu mỹ nhân nằm bên sườn của hắn, trên người phát sinh biến hóa.

Vốn an phận nằm ở hắn bên cạnh người, tiểu hổ nhi phát hiện hắn đã muốn ngủ say, rốt cục ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt màu lục lặng lẽ quan sát gương mặt nhàn nhã chìm vào mộng đẹp của hắn một lúc lâu.

Lúc này, ẩn sâu trong đôi mắt màu lục bảo không còn là ánh mắt nên có của một ấu hổ (hô con) không hiểu chuyện, mà lại lưu chuyển thành một đôi mắt xinh đẹp, phong tình, giống như ánh mắt của một thiếu nữ phong tình vạn chủng, chẳng những xinh đẹp động lòng người, lại sức quyến rũ mười phần.

Lúc ánh mắt của nàng càng thêm quyến rũ là lúc quanh thân thân ánh lên một vầng sáng ngân quang, bao bọc toàn bộ cơ thể, đứng lên, dần dần, thân thể của nàng dần dần trở nên mông lung mà mơ hồ.

Rồi sau đó, chuyện tình kỳ diệu đã xảy ra!

Thân hình da lông mềm mại, trắng mượt như tuyết, nằm co cụm trong lông Kích Thiên Liên hoàn toàn biến mất, trong giây lát nhanh chóng rút đi hình thú, một bộ dáng lung linh, đường cong yểu điệu, thân thể nữ tính liền như vậy thành hình.

Mái tóc dài xõa tung, mềm mượt như mây, phiêu tán trong gió, uyển chuyển rủ một phần trên làn da rám nắng của Kích Thiên Liên, ở dưới ánh mặt trời lòe lòe tỏa sáng, giống như là một dải tơ lụa tốt nhất điểm xuyến trên làn da trắng mịn ngọc ngà, không tỳ vết của nàng.

Ngũ quan không chỉ có thể dùng từ “tuyệt mỹ” mà có thể diễn tả hết nét đẹp của nàng, gương mặt lại phản phất một chút dã tính kiêu kì, làm cho nàng càng thêm quyến rũ mê người. Trên gương mặt phong tình vạn chủng lại mang một nụ cười điên đảo chúng sinh, ánh mắt tràn ngập nhu tình mà ngắm nhìn Kích Thiên Liên đang im lặng ngủ say.

Nàng hướng hắn, vươn ngón tay thon dài bạch ngọc, vuốt ve trên gương mặt cương nghị, khẽ gọi” Liên lang……”

Nhuyễn miên tiếng nói ngọt ngào phối hợp đôi mắt màu lục bảo mị hoặc, thật là dụ hoặc, làm cho người khác có cảm giác muốn phạm tội, trầm luân, nhưng Kích Liên Thiên lại không hề có cảm giác tiểu hổ bên người mình cư nhiên lại biến thành một mỹ nhân diễm lệ thoát tục, say đắm lòng người.

Như vậy, hắn quả nhiên đã đặt đúng tên cho nàng, tiểu mỹ nhân, quả thật đã trở thành một “tiểu mỹ nhân” khuynh nước khuynh thành, hoa nhường nguyệt thẹn, điên đảo lòng người.

“ Phu……” nàng chu dôi môi đỏ mộng, hướng hắn thổi tới một hơi thở.

Nàng hạ mộng chú, làm cho hắn tỉnh táo lại, nhưng vẫn cho rằng vẫn còn đang trong mộng……

Hương khí chậm rãi bay vào mũi Kích Liên Thiên, chỉ chốc lát sau, đôi mắt đang nhắm lại từ từ mở ra, hắn dùng ánh mắt nửa mê nửa tỉnh, mê đắm mà nhìn nàng.

“ Liên lang, hôn ta……” nàng nâng lên nửa người trên, phủ phục nằm trên vòm ngực rắn chắc rộng lớn của hắn.

Tay nhỏ bé đẩy ra vạt áo hơi rộng mở của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn ngực vạm vỡ, gương mặt xinh đẹp không chút nào e lệ hướng hắn cúi xuống, đôi môi đỏ mộng hôn lên bạc thần, khêu gợi, dụ hoặc hắn.

Trượt theo động tác của nàng, hai quả tuyết lê đẫy đà, trần trụi, mềm mại nhẹ nhàng ma sát vào vòm ngực cường tráng, rắn chắc. Hai viên bội lôi đã rắn lại như hai hạt đậu đỏ nhẹ nhàng lướt trên da thịt màu nâu khỏe mạnh, khơi dậy dục hỏa bừng bừng trong người hắn.

Đầu lưỡi thơm tho khẽ mở ra khuôn hàm cương nghị, linh hoạt luồn vào trong, hơi thở thơm mát tràn ngập trong miệng làm cho hắn điên đảo tâm hồn, cái lưỡi ấm nóng lập tức cuốn lấy đầu lưỡi nhỏ nhắn của nàng, dây dưa không dứt, dùng sức mút lấy, hưởng dụng ngọt ngào.

“ Ân…… Ngô…… Liên lang……” nàng kiều kiều ưm một tiếng.

Thân thể trắng min, ngọc ngà không có che đậy, không hề an phận mà ở trên người hắn không ngừng hữu lộng, khiêu khích, dục hỏa trong người hắn cứ như lửa thêm dầu, bừng bừng cháy lan khắp toàn thân, nam căn cứng rắn trương dài, gào thét được giải phóng.

“Ngươi là ai?” Hắn thần trí mê muội, nhìn mĩ nhan của nàng thì thào khinh hỏi.

Nàng đầu tiên là cười quyến rũ, không nói một lời, sau lại dùng đầu lưỡi hồng tươi liếm lên cánh môi ướt át của hắn, cắn nhẹ xuống, như là muốn một ngụm nuốt vào bụng.

Nàng yêu kiều, nhẹ nhàng nâng thắt lưng, trườn lên người hắn, vô tình hữu ý, chèn ép lên nam tính căng nhức, tinh tế lưu động…

Hai phiến hoa thịt sung huyết, hơi hơi rộng mở, giữa hai chân không ngừng chảy ra xuân thủy ướt át, cọ xát vào nam căng đang bị bức đến muốn nổ tung, căng nhức khó chịu.

Cọ xát sinh hỏa tình, càng cháy càng mãnh liệt, xuân thủy không ngừng tuôn tràn, làm ướt đẫm một mảng trên quần của hắn.

“ Ân…… Liên lang……”

Tay đã từ lâu không an phận mà lướt trên da thịt mềm mại, trơn láng, hưởng thụ đường cong quyến rũ mê người của nàng, dục hỏa hoàn toàn thiêu trụi chút lí trí còn sót lại trong đầu hắn, nhanh chóng xoay người, vòng tay cường tráng chế trụ, đem nàng đặt xuống dưới thân.

“ Ngươi là thủy tinh trong hồ sao? Ngươi thật đẹp!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Khải Ca về bài viết trên: Violet12358
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mytbeo.13, tears of rain, thuytiendn và 51 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.