Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Hái hồng - Giá Oản Chúc

 
Có bài mới 21.04.2016, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới [Hiện đại] Hái hồng - Giá Oản Chúc - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hái hồng

Tác giả: Giá Oản Chúc

Edit: Linh

Beta: Ishtar, Hoàng Lam

Thể loại: Đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, ngược luyến ngược tâm

Tình trang: 65 Chương + Phiên Ngoại

Nguồn: c*ngqu*ngh*ng.com

Giới thiệu

Chu Hồng Hồng yêu Trình Ý, nhưng cô không muốn tiếp tục dây dưa lộn xộn với hắn như vậy nữa.

Trình Ý không biết mình có yêu Chu Hồng Hồng hay không, nhưng đời này hắn đã định chính là cô.

Nhân vật chính: Trình Ý, Chu Hồng Hồng / Phụ diễn Thời Tiệp Nghệ.​



Đã sửa bởi Wild Cat lúc 25.04.2016, 00:53, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Banhbaobaobao, Cunxu, My heaven, Ngọc Hân, Tieu My My, Trà Hoa Nữ 88, Violet12358, meo lucky, y229917
     
Có bài mới 21.04.2016, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hái hồng - Giá Oản Chúc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1
            
Chu Hồng Hồng đến trấn Hoàng Khê đã gần nửa tháng, Trình Ý vẫn không tìm cô.

Cô biết, Trình Ý hẳn là không biết cô đã rời đi. Nói cách khác, lâu như vậy rồi hắn cũng chưa trở về căn phòng của hai người bọn họ.

Cô cảm thấy trấn nhỏ này thật sự rất tốt, so với trấn kia của cô thanh tĩnh hơn nhiều, ngủ cũng thoải mái hơn so với trong thành phố lớn.

--- ----

Chu Hồng Hồng sinh ra ở trấn Vĩnh Cát, trấn tuy rằng không tính là lớn, nhưng thị phi thì cũng chẳng kém chi.

Trấn trên có một gia đình lớn họ Trình, đề tài thị phi còn nhiều hơn nữa.

Cháu trai lớn của lão thái gia Trình gia là Trình Hạo, trời sinh tính háo sắc, vào một đêm nọ, đã khiến một cô nương trấn trên vấy bẩn thanh danh.

Trấn nhỏ vốn là một nơi bảo thủ, con gái thất tiết là chuyện tương đối đáng sợ.

Cô gái gặp phải họa này, thương tâm vô hạn, đến độ muốn đi tìm cái chết, mẹ của cô thì lại tuỳ tiện trên khắp đất Trình gia đòi lấy lại công bằng.

Vì sự huyên náo này mà toàn trấn đều biết khuê nữ nhà bà ta không còn trong sạch.

Trình lão thái gia là một người ngoan cố, hiểu được tầm quan trọng của danh tiết đối với phụ nữ. Liền cùng mẹ cô gái bàn bạc, không muốn bà ta báo quan, mà gả con gái cho Trình Hạo, ông bảo đảm khuê nữ nhà bà suốt đời chẳng lo cơm lo áo.

Thế là người mẹ vốn cảm thấy con gái mình không có người thương, nghĩ thầm có thể gả vào Trình gia vậy cũng không tính là lỗ vốn, không hỏi một tiếng ý kiến con gái mình đã đáp ứng cửa hôn sự này.

Bên này bàn bạc thỏa đáng. Nhưng bên kia, cô nương người ta căn bản không nguyện ý, ở nhà tranh cãi ầm ĩ không lấy chồng, nhưng người mẹ sớm đã thu sính lễ, quyết tâm gả cô vào Trình gia.

Cô gái kia nản lòng thoái chí, đêm hôm đó liền nhảy sông. Mẹ cô lúc này mới giật mình thấy đã làm sai chuyện, phẫn nộ đi báo quan.

Lão thái gia phải tốn một số tiền lớn mới vất vả giải quyết việc này êm xuôi, về nhà giận dữ quất cho Trình Hạo một trận.

Trình Hạo tâm địa gian xảo bởi vì việc này thu liễm một đoạn thời gian, sau này vẫn hí hửng tật cũ khó bỏ.

Có một ngày, Chu Hồng Hồng phải trực nhật ở trường học, về nhà muộn hơn so với bình thường, trong lòng cô muốn về nhà sớm một chút, liền đi đường tắt về.

Đến một con hẻm nhỏ lại vừa vặn gặp đúng Trình Hạo đang say rượu. Hắn thấy cô, toét miệng liền nham nhở dâm tà bổ nhào về phía cô.

Trình Hạo người này vốn đã nổi tiếng ác danh, Chu Hồng Hồng khi nhìn thấy hắn liền có phòng bị, thấy hắn có động tác, vội vàng nhanh nhẹn phản kháng, lớn tiếng kêu cứu.

Đáng tiếc vào giờ này, mọi người đều về nhà ăn cơm, vốn dĩ sẽ không ai đi qua nơi này.

Cô trong lúc hỗn loạn, vớ lấy một cục gạch, hung hăng đập lên Trình Hạo. Trình Hạo bị một đập này, kêu đau một tiếng, buông lỏng cô ra.

Chu Hồng Hồng căn bản mặc kệ là đã nện vào nơi nào của Trình Hạo, vội vàng chạy ra ngoài, kích động chạy về nhà, trùng hợp là các bà thím trong xóm đều ở đây.

Các bà vừa thấy cô luống cuống sợ hãi, quần áo xốc xếch, váy còn vết máu loang lổ, sợ hãi kêu lên: "Làm sao vậy?"

Trong đó một bà sau khi phản ứng kịp, bèn la hét: "Hồng Hồng bị mất trinh tiết rồi!" Mọi người vừa nghe, đồng ý nói: "Là ai làm, đúng là đồ nghiệp chướng a."

Chu Hồng Hồng vội vàng muốn giải thích, nhưng một đống ‘tam cô lục bà’ líu ríu, căn bản đều không để ý tới đương sự là cô.

Mẹ Chu lại kéo cô, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc sao lại thế này?"

"Mẹ, không có việc gì. Con không sao." Cô vội vàng an ủi.

Đám bà tám kia càng nói càng hăng, một chút cũng không bận tâm đến doạn đối thoại của hai mẹ con.

Đợi đến khi tiễn các bà các cô kia đi rồi, Chu Hồng Hồng mới đem sự việc nói cho mẹ. Mẹ Chu biết con mình không có việc gì, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Không ngờ, ngày hôm sau, trấn trên đã lan truyền ồn ào huyên náo —— Chu Hồng Hồng bị cường bạo. Mọi người đều tìm hiểu người cường bạo là ai, đoán đi đoán lại, liền đoán đến trên đầu Trình Hạo. Vì thế các bà còn đến an ủi Chu Hồng Hồng, khuyên cô không cần luẩn quẩn trong lòng, Trình lão thái gia nhất định sẽ cho cô một câu trả lời hợp lý.

Chu Hồng Hồng càng muốn thanh minh giải thích, mọi người càng cho rằng cô là che giấu. Cô thật sự hết đường chối cãi. Từ đó về sau, đi trên đường, đều cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn cô rất thương hại, lại như soi mói.

Cô vô cùng ủy khuất. Những người này không tin lời của cô, Trình Hạo kia thế mà cũng không làm sáng tỏ.

Mẹ Chu an ủi cô, nói qua một thời gian, mọi người sẽ từ từ quên lãng chuyện này.

Ai ngờ nửa tháng sau, Trình gia lão thái gia đột nhiên đến Chu gia, hành động này lại như chứng thực cho lời đồn đại Chu Hồng Hồng bị Trình Hạo cường bạo.

Lập tức, cảm xúc người vây xem đạt tới cao trào trước nay chưa từng có.

Khi Lão thái gia nghe thấy lời đồn đãi, bèn chất vấn Trình Hạo trước.

Trình Hạo chỉ nói không phải. Hắn quả thật không có nói láo, hắn là muốn cưỡng bức Chu Hồng Hồng, nhưng chưa đạt được.

Lão thái gia đối với đức hạnh của cháu trai mình biết quá rõ, không chịu tin hắn, nhận định hắn là dám làm không dám chịu, kiên quyết bắt hắn phải gánh trách nhiệm.

Trình Hạo cũng vô cùng bực tức. Mẹ nó chứ, việc ác chưa kịp làm, lại bị cô nàng kia đập. Giờ còn muốn ép hắn chịu trách nhiệm, đương nhiên là không chịu. Hắn táo bạo cãi lại Lão Thái gia vài câu, đêm đó thu thập đồ, rời nhà đi ra ngoài.

Lão thái gia tức giận đến giơ chân, vội sai người đi tìm chung quanh. Cũng không biết Trình Hạo trốn vào nơi nào, tìm mười ngày cũng chưa thấy bóng dáng.

Mắt thấy lời đồn đãi cháu trai nhà mình ép buộc Chu Hồng Hồng càng đồn càng nóng, ý tưởng phụ trách Chu Hồng Hồng trong lòng lão thái gia dĩ nhiên càng ăn sâu bén rễ.

Đại thiếu gia chính tông của Trình gia đi mất.

Nhưng Trình gia còn có người cháu trai khác mà.

Hắn gọi là Trình Ý.

Con trai Lão thái gia Trình công tử, là một kẻ phong lưu. Năm đó ở ngoài u mê một ả hồ ly, sinh ra một đứa con trai.

Bản lãnh của ả hồ ly này không nhỏ, ép buộc đến nỗi Trình gia không được sống yên ổn.

Trình công tử vậy mà cũng có ngày ương bướng, học thời cổ tam thê tứ thiếp, nói là nạp một người vợ hai, rước hai mẹ con hồ ly kia vào cửa.

Từ đó về sau Bà Hai cũng được phong quang một đoạn thời gian. Nhưng mà vị Trình công tử này, do miệt mài quá độ, thân hư thể nhược, sớm bệnh mà qua đời.

Lão thái gia hận không thể đuổi Bà Hai cùng con trai của cô ta ra khỏi nhà. Bà Hai đau khổ cầu xin, nói rằng chỉ hy vọng có một chỗ đặt chân, từ nay về sau cam đoan không gây sự nữa. Lão thái gia cân nhắc mãi, mới để hai mẹ con họ ở lại.

Hiện nay lão thái gia một mực nhận định Trình gia thiếu Chu Hồng Hồng một cái công đạo, liền để cho Trình Ý thay cháu trai lớn hoàn thành.

Lão thái gia mang theo sính lễ đi vào Chu gia.

Mẹ Chu và Chu Hồng Hồng đều vô cùng sợ hãi, vội giải thích căn bản không có việc kia.

Lão thái gia ngược lại rất bình tĩnh, nói là Trình Ý mong nhớ Chu Hồng Hồng đã lâu, ông là đến thay Trình Ý cầu hôn.

Nếu như nói Chu Hồng Hồng sợ Trình Hạo, như vậy cô càng thêm e ngại Trình Ý.

Trình gia đúng là suy tàn, phẩm hạnh của Trình công tử ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sau.

Trình Hạo thích chơi điếm, Trình Ý ham bài bạc.

Chu Hồng Hồng cảm thấy, Trình Hạo là điển hình cho loại người đầu óc đơn giản, ngoài cậy mạnh ra, thì đều rất dễ đối phó.

Nhưng Trình Ý thì…

Có lẽ là khi còn nhỏ cuộc sống không thoải mái, khiến cho cô có một loại cảm giác kỳ lạ không thể nói rõ với nhắc tới hắn.

Ngày thường, hắn có bộ dáng của một tên côn đồ, dẫn đầu đám lưu manh.

Cô cũng không biết hắn có phải cùng đám lưu manh kia cấu kết hay không, nhưng việc hắn đánh thắng bạc thì ngược lại là sự thật.

Cô nghĩ, con người sao có nhiều vận may như vậy, hắn chắc chắn phải có tâm kế.

Mẹ Chu từ chối nói con gái tuổi còn nhỏ, không nên sớm lo lắng những thứ này.

Lão thái gia ngược lại đáp lời nói không nhỏ, ngày xưa cô nương tới tuổi này, đã có vài đứa trẻ rồi.

Mẹ Chu thấy lão thái gia tư tưởng bảo thủ nói cũng nói không thông.

Chu Hồng Hồng cũng cương quyết bày tỏ cự tuyệt.

Lão thái gia thấy thái độ Chu Hồng Hồng như vậy, nhíu mày, quẳng sính lễ xuống liền bỏ đi.

Lúc tối, lão thái gia nói Chu Hồng Hồng có lẽ là vì mặt mũi sĩ diện không buông nổi, mới thề thốt phủ nhận việc này. Nhưng dù sao cũng là bị người Trình gia bắt nạt, cô bị truyền đi tin đồn như vậy, về sau đâu còn có thể gả ra ngoài.

Lão thái gia lại lo lắng lặp lại một lần nữa chuyện cô nương trước kia tự sát, lo nghĩ phải khuyên bảo như thế nào mới tốt.

Trình Ý ở một bên tiếp lời, nói hắn sẽ khuyên nhủ.

Hôm sau, Trình Ý tìm đến Chu Hồng Hồng.

Hai người ngày thường từng gặp qua, nhưng chưa lần nào trao đổi với nhau. Trình Ý nhìn cô, nhướng mày: "Cô chính là Chu Hồng Hồng?"

"Phải, là tôi."

Trình Ý tuy không biết cô. Nhưng đại danh của Trình Ý, cả trấn nhỏ đều biết.

Hắn rất tự nhiên đi vào phòng cô.

Chu Hồng Hồng ở nhà một mình, thấy Trình Ý này không phải là người tốt gì, vốn không muốn đóng cửa, nhưng người nhà bên cạnh cứ như vô tình nhìn sang bên này, cô liền khép cửa lại, chỉ mong mẹ nhanh chóng trở về.

Trình Ý thản nhiên ngồi trên ghế sofa, cũng không thèm nhìn cô một cái, nói câu nói thứ hai."Tôi là Trình Ý, người đàn ông sau này của cô."

Cô trợn mắt há hốc mồm.

Qua một khoảng thời gian mãi không nghe thấy câu trả lời của cô, hắn mới giương mắt nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng "Cô đã quên? Lão gia tử đã đồng ý cô gả cho tôi."

"Tôi nghĩ anh nhầm lẫn rồi, căn bản không có chuyện này." Cái vị Trình lão thái gia kia có tư cách gì đem cô cho hắn?

"Chu Hồng Hồng, cô nếu không đáp ứng, tôi đây vẫn còn cách đem gạo nấu thành cơm trước."

Bộ dáng kia của hắn, cười như không cười, khiến cô sợ chọc giận hắn. Cô yếu thế "Tôi không biết anh, anh cũng không biết tôi. Nếu chỉ là vì lời đồn đãi này, thật sự không cần thiết."

Hắn nghe xong không nói lời nào, trực tiếp đứng lên, tiến tới muốn cởi quần áo cô.

Chu Hồng Hồng cắn răng, liều mạng giữ chặt tay hắn, móng tay đâm vào bên trong.

"Mẹ tôi ngủ ở trong nhà! Tôi sẽ kêu lên đó."

Trình Ý lại cười, nụ cười kia làm cho cô sợ hãi. "Thế càng tốt. Tôi xem như lần đầu ra mắt cha mẹ vợ."

Cô muốn chạy ra ngoài cửa, nhưng sức hắn quá lớn, căn bản tránh không được. "Trình Ý, anh rốt cuộc muốn như thế nào?"

Hắn vẫn cười, giọng nói xa cách: "Chu Hồng Hồng, trước trấn an lão thái gia cho tốt, cô tốt tôi cũng tốt. Bằng không ông ấy luôn luôn sai người tìm cô, cô không thấy phiền à?"

Chu Hồng Hồng sợ hắn động chân động tay, vội vàng nói. "Được. Anh mau buông tay."

Trình Ý cuối cùng cũng thả cô ra, lại dặn dò vài câu.

"Chuyện xấu mà Trình Hạo kia làm, cô cứ nói là tôi làm."

"Chậc, tôi không muốn người khác lúc nào cũng nhớ kỹ người tôi tiếp nhận là phụ nữ của Trình Hạo."

"Chu Hồng Hồng, dù sao thì, về sau cũng xin chỉ giáo?"

Trình Ý nói xong mới giương mắt nhìn cô một cái, sau đó rời đi.

--- ----

Đột nhiên một tiếng chuông vang lên, khiến cho Chu Hồng Hồng thức tỉnh.

Cô sờ di động ở đầu giường, sau khi nhìn thấy rõ cuộc gọi tới, cô lại buông xuống, mặc nó kêu.

Cô kéo chăn lên trùm qua đầu. Tiếng chuông kia ngừng rồi lại vang lên, vang lên rồi lại ngừng. Rốt cục, cô vẫn nghe điện thoại.

"Chu Hồng Hồng, cô chừng nào thì trở về?" Giọng nói lạnh lùng quen thuộc của Trình Ý vang lên.

"Trình Ý... Tôi..."

"Trở về sớm một chút." Không đợi cô nói xong, hắn đã cúp điện thoại.

Chu Hồng Hồng ngẩn người nhìn di động, sau đó rống lên: "Trình Ý, anh là đồ vô lại."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Trà Hoa Nữ 88, Violet12358, giangsoo1201, meo lucky, y229917
     
Có bài mới 21.04.2016, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hái hồng - Giá Oản Chúc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2
            
Chu Hồng Hồng lần này tới trấn Hoàng Khê là vì giúp việc cho cậu cả.

Cậu cả của cô mở một quán cơm nhỏ, một khoảng thời gian trước dì nấu bếp không làm nữa, năm mới đã sắp đến, cũng không tiện tìm người, trùng hợp là Chu Hồng Hồng bởi vì đắc tội lãnh đạo công ty, bị đuổi việc. Cô liền chủ động xin đi gánh vác, đến đây làm nữ đầu bếp.

Nói đến vụ mất việc này, còn có quan hệ tới Trình Ý.

Hôm đó trước khi tan tầm, lãnh đạo đột nhiên nói muốn cô buổi tối đi xã giao cùng hắn. Cô trước kia cũng từng đi xã giao vài lần, đều là đến khách sạn ăn cơm, bàn chuyện làm ăn thôi.

Cô gọi điện thoại cho Trình Ý nói phải làm thêm, bên kia Trình Ý chỉ nói một câu "Về nhà sớm một chút." Cô nghe thấy bên cạnh hắn có giọng nói của phụ nữ, nhưng không để trong lòng.

Trình Ý tuy rằng lưu manh, nhưng rất cẩn thận trong quan hệ nam nữ.

Ai ngờ sau khi ăn xong cơm tối, khách hàng còn chưa chịu ký hợp đồng. Khách hàng này thật ra là cố ý làm khó dễ, vốn đã thoả thuận xong điều kiện cùng lãnh đạo nhưng giữa đường lại đổi ý. Ở trên bàn cơm, Chu Hồng Hồng phải sửa lại hợp đồng mấy lần, thế mà vẫn còn chưa vừa lòng.

Sếp bảo cô cùng khách hàng đi quán bar. Cô cũng không phải ngốc, vừa nghe phải đi quán bar đã cảm thấy không thích hợp liền từ chối.

Lãnh đạo lập tức đen mặt, châm chọc nói bên kia đã có đối tượng tốt, cần gì phải tìm tới hạng nhân viên quèn như cô, chẳng qua là mời Chu Hồng Hồng đi nói chuyện làm ăn mà thôi.

Hai ba đồng nghiệp bên cạnh cũng khuyên cô, nói bọn họ cũng cùng đi. Cô do dự mấy phút, thấy sắc mặt lãnh đạo đã khó coi mới đáp ứng.

Đi đến nơi mới biết được, nơi bọn họ đến lại là "Hồng Oa".

Sau khi Chu Hồng Hồng đi học đại học, bởi vì mệnh lệnh của lão gia tử Trình Ý cũng phải đi theo.

Hắn vốn không có việc gì làm. Cô đi học, hắn liền chơi game, máy tính đánh chán rồi lại đi quán mạng bên ngoài chơi game.

Bỗng một hôm, cũng không biết như thế nào, đột nhiên có ý chí phấn đấu. Hắn hỏi lão thái gia mượn chút tiền, mở một quán bar.

Chu Hồng Hồng khi ấy vừa nghe đến quán bar, theo bản năng liền giống như dư luận xã hội, khuyên hắn, nói là mở nhà hàng tốt hơn, đang lúc thích hợp buôn bán.

Trình Ý rảnh rang bắt bẻ cô: "Nếu muốn làm việc không chính đáng, tôi sẽ mở sòng bạc, còn phải mở quán bar hay sao?"

Cô không khuyên được hắn, liền để kệ hắn.

Cái tên "Hồng Oa" này là Trình Ý đặt.

Chu Hồng Hồng cảm thấy người này dù không có văn hóa, nhưng cô lại có chút chờ mong cái chữ "Hồng" kia, hỏi Trình Ý tên này có phải là ám chỉ tên "Hồng" của cô hay không.

Hắn lúc đó đang uống nước, nghe được câu hỏi của cô phun ngay tại chỗ, sau đó ra vẻ như không thể tưởng tượng nổi nhìn cô.

"Cô suy nghĩ nhiều quá rồi. Cái chữ 'Hồng' kia là chỉ chữ 'Hồng' của giới làng chơi."

Chu Hồng Hồng đi theo đồng nghiệp và lãnh đạo vào ghế lô. Cô rất ít tới nơi này, phục vụ cũng chả ai nhận ra cô, cũng chỉ vài người quen với Trình Ý mới biết cô.

Đối tác của công ty vào đến nơi này, liền tỏ vẻ khá thoải mái, cầm ly rượu muốn mời cô.

Chu Hồng Hồng thầm nghĩ muốn nhanh chóng ký kết hợp đồng rồi tạm biệt đối phương, bèn cầm ly rượu đó lên uống. Ai ngờ khách hàng kia có ý xấu, đổ rượu lên ngực cô, còn làm bộ đưa tay muốn giúp cô lau. May mà cô nhanh như chớp tránh được.

Cô lập tức nói với sếp, cô muốn đi nhà vệ sinh sửa sang lại.

Lãnh đạo cũng nhìn thấy có chút không ổn, liền kêu cô đi nhanh về nhanh.

Chu Hồng Hồng vội vàng đi buồng vệ sinh, phát hiện lau thế nào cũng không sạch. Cô mặc áo sơ mi trắng, vết rượu này đọng ở phía trên rất rõ ràng, hơn nữa còn nhìn thấu được bên trong. Trời thì rất nóng, cô cũng không mang áo khoác có thể mặc để che đi.

Cô nhớ tới Trình Ý, gọi điện thoại cho hắn, lại không có người nhận. Cô bèn ôm túi của mình lên, che ngực đi ra ngoài hỏi nhân viên phòng ông chủ ở đâu.

Nhân viên kia không dám nói, cô lại hỏi Trịnh Hậu Loan ở đâu, người phục vụ chỉ đại sảnh, cô bất đắc dĩ đành phải tìm Trịnh Hậu Loan trước.

Thật may là Trịnh Hậu Loan cũng đang ở đại sảnh canh chừng, hơn nữa hắn còn thấy Chu Hồng Hồng trước.

Chu Hồng Hồng cũng không giải thích thêm với hắn, bèn nói tìm Trình Ý. Trịnh Hậu Loan liền mang cô đến phòng của Trình Ý.

Đi tới cửa, phát hiện cửa phòng đang đóng, Chu Hồng Hồng cũng không nghĩ nhiều, đẩy cửa mở ra.

Thì thấy Trình Ý ngồi ở trên ghế sofa, cúi đầu, ôm một cô gái.

Cô gái kia quần áo nửa cởi nửa khép.

Hai người tư thái vô cùng thân thiết.

Trịnh Hậu Loan thấy vậy, vội hô trước: "Trình ca."

Trình Ý ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Hồng Hồng có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bộ dáng lười nhác bình thường hay có trước giờ.

Chu Hồng Hồng vừa thấy cảnh tượng như vậy có chút sửng sốt thất thần, lúc này mới kịp phản ứng, ném túi xách trong tay ra, Trình Ý vội ôm cô gái kia tránh né.

"Hậu Loan, cậu mang cô ấy xuống trước đi." Trình Ý buông lỏng cô gái trong ngực ra, nhìn về phía Chu Hồng Hồng vẻ mặt tức giận, sau đó lại liếc lên vết rượu trên ngực cô.

Trịnh Hậu Loan dẫn cô gái kia ra ngoài, còn thuận tiện khép cửa lại.

"A, vợ đến kiểm tra sự chăm chỉ của anh sao." Trình Ý cười thực thản nhiên, đi về phía Chu Hồng Hồng.

Cô trừng mắt nhìn hắn. "Trình Ý, tôi không ngờ anh lại là người như thế!"

Cô vẫn nghĩ rằng, Trình Ý về phương diện kia là một người ưa sạch sẽ, cứ nghĩ rằng hắn cũng chỉ có một mình cô.

"Đó chỉ là một đứa con nít, tôi chỉ dạy dỗ chút thôi." Trình Ý nói xong vươn tay muốn ôm cô, một tay đưa về phía vết rượu trên áo cô.

"Đừng có đụng vào tôi." Cô hung hăng hất tay phải của hắn ra.

Hắn trở tay bắt được tay cô "Quần áo sao lại thế này? Làm thêm xong rồi sao?"

"Tôi bị người ta hắt rượu, anh lại ở đây chơi gái!" Chu Hồng Hồng bị hắn chế trụ, đánh hắn không được, đành phải hung dữ nói.

"Đã nói rồi, đó là cô bé mới vào. Ngu xuẩn muốn chết, không có mùi vị bằng vợ anh dâu." Trình Ý muốn hôn cô, nhưng thấy dáng điệu muốn cắn hắn của cô, liền từ bỏ "Ai hắt rượu vào cô?"

"Khách hàng! Tôi tăng ca cùng khách hàng."

"Được đó, Chu Hồng Hồng. Cô đến nơi này cùng khách hàng hử!" Trình Ý thu hồi sắc mặt, giọng nói cũng mất vẻ dịu dàng vừa rồi, tay hắn đặt lên ngực của cô "Nơi này bị khách hàng chạm vào? Còn chỗ nào bị chạm vào nữa?!?"

Cô bị hắn bất ngờ bóp mạnh mà sinh đau, hít sâu một hơi "Đau... Không có! Còn nữa, nơi này cái gì chứ, còn không phải anh mở sao."

Trình Ý lạnh lùng nhìn cô "Khách hàng ở phòng nào? Dám có ý đụng vào phụ nữ của ông nó."

Chu Hồng Hồng thật sự sợ hắn. Rõ ràng một khắc trước còn nói cười ríu rít, nói biến sắc mặt liền biến sắc mặt.

Cô mạnh dạn chống lại: "Anh đừng nghĩ đổi đề tài, mặc kệ cô nàng vừa rồi mới hay cũ, anh cứ giữ lại dùng đi.”

"Muốn nổi cơn đúng không, Chu Hồng Hồng?" Trình Ý tăng thêm lực đạo.

"Trình Ý, anh chính là tên khốn kiếp. Anh chơi gái thì được, tôi cùng khách hàng là việc công, tôi cái gì cũng có không làm!" Cô ghê tởm hắn.

Hắn cười ác độc "Cô còn dám nhắc đến tên khách hàng kia tôi liền lột da hắn."

Lúc này, di động của Chu Hồng Hồng vang lên "Tôi muốn nghe điện thoại!"

Trình Ý buông cô ra, cô chạy tới bên túi sách tìm được di động.

Là sếp gọi đến, hỏi cô sao lâu như vậy vẫn chưa quay về, bọn họ vẫn đang chờ cô sửa chữa một chút trên hợp đồng. Cô liền nói dối mình lạc đường, vừa mới hỏi phục vụ mới biết được phải đi như thế nào.

Cúp điện thoại, cô không muốn để ý tới Trình Ý, nhưng lại không thể không hỏi hắn "Anh có quần áo không?"

"Muốn nam hay nữ?"

Nghe thấy những lời này của Trình Ý, Chu Hồng Hồng lại kích động "Anh còn nói anh không có phụ nữ, anh còn để quần áo phụ nữ ở nơi này."

"Chu Hồng Hồng, cô nghe không hiểu hả, ông đây không chơi gái." Trình Ý vốn muốn kêu Đường Chỉ Mạn đưa quần áo tới cho cô, Chu Hồng Hồng hết lần này tới lần khác gán chữ ‘chơi gái’ cho hắn, hắn giải thích không được, nên cũng không nhịn nữa.

Hắn hất lấy áo khoác của mình treo trên móc, ném cho cô "Lấy của tôi cho cô, hài lòng chưa."

Chu Hồng Hồng hừ một tiếng, nhận áo khoác, mặc vào.

Trình Ý nhân cơ hội đoạt lấy điện thoại của cô, nhấn gọi ngược số vừa gọi. Cô kích động nhào qua lấy lại, nhưng không giành được.

Hắn vừa tránh cô, vừa chờ bên kia bắt máy.

"Tôi là người đàn ông của Chu Hồng Hồng. Vợ tôi không muốn hầu rượu ông, khách hàng bỏ đi kia ông tự mình hầu hạ đi." Nói xong, hắn cũng không cho bên kia có cơ hội nói chuyện, cắt đứt điện thoại.

Chu Hồng Hồng khiếp sợ nói không ra lời.

Trình Ý không nhìn đến biểu tình khó có thể tin được của cô, nghĩ đến việc gì đó, lại hỏi tiếp: "Tôi hỏi cô một lần nữa, khách hàng kia có đụng chạm đến cô không?"

Cô nghỉ một lúc mới điều tiết được hơi thở, "Đã nói là không! Ông ta hất rượu lên người tôi, sau đó tôi nhanh chân tránh được."

"Được, tôi kêu Hậu Loan đưa cô về."

"Trình Ý, anh như thế này sẽ hại tôi thất nghiệp!"

Hắn ngược lại lơ đễnh nói "Vậy thì tìm việc khác là được. Vợ à, em cũng đã là người có gia đình, đừng tới tiếp khách hàng nữa."

Chu Hồng Hồng thật muốn tức chết.

Cái gì mà gia đình, cô và hắn vốn là không danh không phận.

Năm đó cô trúng tuyển đại học phải rời trấn đi học, lão thái gia nói hai người làm tiệc trước. Người ở trong trấn như bọn họ, đều công nhận tiệc cưới không nhận giấy đăng ký. Trình Ý thật sự không thể lay chuyển được lão thái gia, đành đồng ý làm tiệc cưới trước, chờ cô tốt nghiệp đại học mới đăng ký.

Nhưng sau này lão thái gia mất đi, nay cô cũng đã tốt nghiệp được hai năm, Trình Ý vẫn kéo dài không đề cập tới chuyện đi đăng ký. Cô từng có ám chỉ, hắn cũng vờ như nghe không hiểu.

Chu Hồng Hồng cũng không biết lúc cô còn sống liệu có hoàn thành việc cùng Trình Ý trở thành vợ chồng hay không.

Trình Ý cho Trịnh Hậu Loan đưa Chu Hồng Hồng về.

Trên đường Chu Hồng Hồng hỏi Trịnh Hậu Loan, cô gái mà Trình Ý ôm là ai?

Giải thích của Trịnh Hậu Loan không hẹn mà rất nhất trí giống y như Trình Ý, hơn nữa còn giải thích thêm nói: "Những cô gái này, lần đầu tiên có giá bán rất cao, Trình ca sẽ không làm việc thua thiệt trong buôn bán."

Chu Hồng Hồng biết những nơi như nơi này, đều có rất nhiều giao dịch kiểu thế, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái. Cô gái kia, vừa thấy thì biết ngay đang là sinh viên, Trình Ý làm như vậy chẳng phải là ép sói thành gà hay sao. Hơn nữa, cứ đến một người mới hắn liền dạy một người, vậy ngày thường cũng không biết đã dạy dỗ bao nhiêu phụ nữ đây.

Cô tiếp tục hỏi: "Thủ hạ Trình Ý nhiều như vậy, sao hết lần này đến lần khác phải đích thân ông chủ như anh ta ra tay?"

Trịnh Hậu Loan gãi gãi đầu, có chút ấp úng. Hơn nửa ngày mới trả lời: "... Cô gái này, người khác dạy như thế nào cũng không được, sau đó đổi thành Trình ca bắt đầu dạy những bước ban đầu, sau này cô ta đều xin anh ấy dạy..."

Chu Hồng Hồng nghe xong liền hiểu được, lâm vào chán nản.

Người đàn ông này từ nhỏ chính là có hoạ đào hoa.

Trình Ý được di truyền diện mạo từ mẹ hắn. Cái diện mạo này, vào trên Bà Hai thì đó là mị sắc trong đám hồ ly. Đổi lên trên người Trình Ý, không hề thấy có chút nữ tính nào, nhưng lại lộ ra một cỗ tà khí.

Ngày trước Chu Hồng Hồng có vài lần gặp qua hắn trên đường, hắn đại khái là vô tình, nhưng mặc dù tùy ý đối diện, cô đều cảm thấy, đôi mắt đào hoa kia quả thực câu hồn đoạt phách.

Vậy nên, cô đáp ứng dỗ lão thái gia cùng với hắn, nhưng theo sự phát triển của sự tình, cô cảm thấy đây thật là một quyết định sai lầm.

Người trong trấn nhỏ gần như đều xem cô là vợ của hắn, cũng đem chuyện trước đó cô bị Trình Hạo ức hiếp, lại chuyển thành Trình Ý đối với cô mong nhớ muốn điên, kìm lòng không đậu mà hạ thủ.

Những lời đồn này còn không phải là đáng sợ nhất.

Đáng sợ nhất là mấy cô em trước kia của Trình Ý hận cô nghiến răng trợn mắt.

Lão thái gia trước kia không coi trọng Trình Ý, tiền tài quản chế rất nghiêm khắc. Trình Ý không giống Trình Hạo ra tay xa xỉ, hắn chủ yếu đến sòng bài đánh bạc. Thắng tiền phần lớn đều là dựa vào đám các cô em này. Hôm nay, thì cô em ở phía Đông trấn tới tặng hắn nước trái cây, ngày mai, cô em phía tây lại tặng hắn mấy món điểm tâm ngọt, chỉ chốc lát sau, phía nam lại tới nữa...

Sau khi Chu Hồng Hồng ở cùng với Trình Ý, cô đi từ đầu đường đến cuối phố, đều có thể gặp được không ít sắc mặt tức giận của các cô em đó dành cho cô.

Khi đó cô đột nhiên hiểu ra, vì sao Trình Hạo lưu luyến làng chơi, mà Trình Ý lại không yêu thích.

Bởi vì hắn vốn không hề cần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Trà Hoa Nữ 88, Violet12358, meo lucky, y229917, Đôngphong
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, phuthuy18, winter rain và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1467

1 ... 183, 184, 185

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

11 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 43, 44, 45

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.
VSD: Xin chào mn. Em muốn tìm truyện ạ. E không nhớ nội dung nhưng có câu Trích dẫn trong truyện " Nếu hôm nay ta để nàng đi.. Ta sẽ ân hận tiếc nuối cả đời... Đó là dự đoán tương lai của ta "
Có ai biết truyện gì cho e xin tên ạ. E cảm ơn
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 540 điểm để mua Hồng ngọc 3
Công Tử Tuyết: #Mèo Lang Thang Có chỗ đăng truyện nhé bạn, Vào box truyện đúng thể loại => Tạo đề tài

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.