Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Tống Nhược Cốc, tên biến thái, em thích anh - Tửu Tiểu Thất

 
Có bài mới 02.03.2016, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.11.2015, 13:06
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 1920 lần
Điểm: 6.44
Có bài mới [Hiện đại] Tống Nhược Cốc, tên biến thái, em thích anh - Tửu Tiểu Thất - Điểm: 10
Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Thể loại: Hiện đại, hài

Editor: huongntd

Tình trạng sáng tác: Hoàn

Độ dài: gần 10 vạn chữ, 32 chương và 2 ngoại truyện

Nguồn convert/raw: https://91baby.mama.cn/thread-1113907-1-1.html

Nguồn : https://forum.kites.vn/forum.php?mod=vi ... ADch%2Banh

Giới thiệu :

Tên truyện đã nói lên tất cả...

Quy luật cũ, gu truyện dung tục, không phải chuyện bình thường, lời văn hài hước, nam chính vô cùng biến thái với nữ chính tự cho mình bình thường thực ra ...ha ha.

Nội dung: Nhất kiến chung tình, mời đọc để biết thêm chi tiết

Nhân vật chính: Kỷ Nhiên, Tống Nhược Cốc, Phối hợp diễn: Sử lộ, lão Lục, Tần Tuyết Vi, còn có thêm Tửu Tiểu Thất

Đôi lời của editor:

Tớ xin được gửi lời cảm ơn tới rất nhiều người bạn của tớ đã động viên tớ tự đào một hố chôn mình .

Đây cũng là món quà tớ dành tặng một người bạn đã chia sẻ cùng tớ rất nhiều niềm vui, cảm ơn cô đã luôn bên tôi. Cảm ơn cô Mộc đã tìm truyện cho tôi, cảm ơn cô giày đã động viên sửa từng câu chữ cho tôi, cảm ơn mod đã duyệt truyện, ngoài ra cảm ơn tất cả mọi người đã, đang và sẽ ủng hộ tớ. Trước kia toàn đi bon chen với người khác thành ra còn chưa được nếm cái cảm giác động viên mấy  thế nên mọi người nhớ động viên tớ nhé.

Có bạn bảo thấy cái ghi 1 chương/ tuần là ít, với tư cách là reader tớ cũng công nhận thế, thậm chí tớ còn thích đọc một lèo hết cả quyển cơ  tuy nhiên tớ sẽ phấn đấu làm hết sức có thể, tranh thủ khi mà chưa chạy phim bên Mịch . Cuối cùng xin được khuyến khích (thực ra có thể coi là câu like trắng trợn ) mỗi chương mới đươc post sẽ có phần thưởng cho người tranh tem nhé ! Cảm ơn cô mèo đã giúp tôi làm poster :-*





Đã sửa bởi Luna lúc 03.03.2016, 09:17, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Luna về bài viết trên: DoanhDoanh, Ngọc Hân, Tiêu Linh, Tocdothuhut, Violet12358, nghê giãn
     

Có bài mới 02.03.2016, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.11.2015, 13:06
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 1920 lần
Điểm: 6.44
Có bài mới Re: [Hiện đại]Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh-Tửu Tiểu Thất - Điểm: 10
Chương 1 : Giao dịch kỳ lạ

Tôi ngồi trong quán cafe yên tĩnh, lưỡi khô miệng khát. Tôi muốn bưng cốc cafe trước mặt uống một ngụm, nhưng tay của tôi không ngừng run rẩy, cốc cafe trên đĩa phát ra tiếng kêu lạch cạch, cafe trong cốc đã sánh cả ra ngoài.

Tôi chỉ có thể đặt cốc cafe xuống, rút khăn giấy lau lung tung, trên trán đẫm mồ hôi.

Tôi không hề chơi thuốc kích thích. Chẳng qua tôi có chút kích động.

Tôi là Kỷ Nhiên, đang học đại học năm hai. Niềm đam mê lớn nhất của tôi là tennis, thần tượng nhất là Roger Federer. Chính vì thế, mà trước mặt tôi là cây vợt có giá trị xa xỉ, trên đó có chữ ký tay của anh ấy, thì sao tôi có thể không kích động.

Đây là cây vợt BLX sword số lượng hạn chế của hãng Wilson, toàn thân màu đen, đường vân màu vàng, logo bằng vàng thật, mười phần khí phách. Diện tích mặt vợt lên tới 105 inch, nặng 264 gram, rất thích hợp cho phụ nữ, thật là muốn mạng con nhà người ta mà!

Điên cuồng hơn chính là ở chỗ ký tên, ký tên bên trái, bên phải còn vẽ thêm cái mặt cười, thấy nó xong, máu trong người tôi lần thứ hai ngừng chảy.

Nam sinh ngồi đối diện, hài lòng khi thấy phản ứng của tôi, cậu ta thản nhiên dựa lên trên ghế, nói: “Muốn không?”

Nói lời vô ích mà!

Nam sinh anh tuấn bắt mắt trước mặt tôi này, tên là Tống Nhược Cốc, cùng trường cùng khóa với tôi, nhưng hai bọn tôi không quen. Tôi chỉ gặp cậu ta vài lần, bởi vì cậu ta là bạn trai của Tần Tuyết Vi lớp tôi.

Tống Nhược Cốc và Tần Tuyết Vi, là đôi tình nhân nổi tiếng trong trường đại học A, thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, nam là giáo thảo (nam khôi), nữ là hoa hậu giảng đường. Hơn nữa cả hai đều là người học tập điên cuồng, mỗi người đều đứng vững trong top đầu các cuộc thi ở cấp ba. Có thể nói, hai người này đi đến đâu, cũng đều có thể khiến một đám người phàm ao ước đố kỵ, ganh ghét.

Tôi không hứng thú lắm với tin đồn của hai người này, tuy tôi và Tần Tuyết Vi học cùng lớp, nhưng tính cách hai đứa tôi không hợp nhau, cho nên cũng không tính là quen thân gì.

Bây giờ, bạn trai của Tần Tuyết Vi đột nhiên đến tìm tôi, đặt trước mặt tôi bảo bối đáng mơ ước như vậy, không khỏi khiến người ta hoài nghi động cơ của người này.

Tôi dè dặt vuốt chiếc vợt tennis kia, ánh mắt có thể nói là lưu luyến, thực sự giống như đang nhìn tình nhân. Tôi nói: “Rốt cục là cậu muốn gì?” Thật ra tôi muốn nói, cậu ra giá đi, ngoại trừ bán mình chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý.

Kết quả Tống Nhược Cốc lại giải đáp nghi vấn, “Tôi và Tần Tuyết Vi đã chia tay.”

“Ừ, thế thì sao”. Tôi rất khó hiểu, chuyện đó và tôi thì có quan hệ gì chứ?

“Cho nên, cậu làm bạn gái tôi đi.”

“!!!”

Tôi khiếp sợ nhìn cậu ta, “Soái ca à, hai ta biết nhau sao?”

Tống Nhược Cốc cũng có chút xấu hổ, cậu ta ho khan một tiếng, nói: “Đừng hiểu nhầm. Ý của tôi là ... nhờ cậu giúp tôi tái hợp với Tần Tuyết Vi.”

Thì ra là thế. Tuy rằng tôi không xem phim thần tượng, nhưng lại có một người bạn thân si mê phim thần tượng, cho nên đối với tình huống cẩu huyết như phim này thì tôi vô cùng quen thuộc. Tống Nhược Cốc chính là muốn khiến Tần Tuyết Vi ghen, không cam lòng cho nên quay lại đá văng tôi đi, để hai người họ tiếp tục tình chàng ý thiếp hay sao, đạo lý này tôi hiểu, chỉ là cái phương pháp này không giống như cách người có chỉ số thông minh như cậu ta nghĩ ra.

Vì thế tôi nghi ngờ nhìn cậu ta, “ Là ai bày cho cậu ý tưởng tồi tệ này?”

Tống Nhược Cốc nhíu mày, “Ý tưởng này không tốt sao?”

Tôi gật đầu. May mà tôi mặt dày, đối với chuyện trẻ con này, không cần nghĩ cũng nói được.

Tống Nhược Cốc thở dài thất vọng, “Vậy thì thôi.” Nói xong, cậu ta muốn lấy lại cây vợt tennis.

Chờ! Một! Chút!

Tôi giữ chặt lại cây vợt, nhìn chữ ký tay và cái icon cười đáng yêu trên cây vợt tennis mà tôi có thể cả đời chỉ thấy một lần,sao chúng mày lại rời khỏi tao nhanh thế!

“Cậu muốn nói gì?” Cậu ta thu tay về nhìn tôi. Có vẻ tôi khẩn trương quá nên dẫn đến ảo giác, nếu không sao tôi lại thấy dường như cậu ta đang cười nhỉ?

“Cái đó, ý của tôi là là, sao cậu lại tới tìm tôi thế?” Tôi vuốt cây vợt tennis, muốn trò chuyện với cậu ta thêm một chút.

Tống Nhược Cốc phân tích qua quýt cho tôi một ít nguyên nhân. Đầu tiên, tôi và Tần Tuyết Vi cùng lớp, hơn nữa phòng ngủ cạnh nhau, như thế tôi có thể cho cậu ta một số tin tức cậu ta không biết. Thứ hai, Tần Tuyết Vi hay ghen và hiếu thắng, dùng cách này đối phó với cô ấy chính là bốc thuốc đúng bệnh. Hơn nữa, con gái hiểu tâm tư của con gái hơn. Thêm nữa, Tống

Nhược Cốc thấy tôi thuận mắt, ít ra thì không ghét.

Nghe đến đó, tôi bĩu môi, tôi có cần phải cảm thấy vinh hạnh không Tống đại thiếu!

Đương nhiên, nguyên nhân khiến tôi không chịu nổi là cái cuối cùng ­­

“Tôi nghe nói, cậu không có hứng thú với đàn ông.”

“Phụt…”

Xin tha lỗi cho tôi không nhịn được, phun ngụm cafe mới nhấp trong miệng. Chờ tôi kịp phản ứng thì đã văng ra hết rồi.

Tống Nhược Cốc vẫn duy trì tư thế bưng cốc cafe như cũ. Mặt cậu ta không biến sắc nhìn tôi, không hề nhúc nhích, như một bức tượng điêu khắc, hơn nữa còn là một pho tượng không sạch sẽ.

Tôi lau miệng, tỏ vẻ vô cùng tức giận, “Chuyện này cậu nghe ai nói?” Thật là biết nói đùa, tuy rằng bản thân tôi tóc ngắn, thích vận động, thỉnh thoảng lại không dịu dàng, luôn xưng anh em với nam sinh, nhưng dù thế nào tôi cũng là một cô gái chính gốc, sao lại không có hứng thú với đàn ông chứ?

Tống Nhược Cốc rút khăn giấy từ từ lau mặt, “Xem ra là tôi sai rồi.” Cậu ra nói xong, lại muốn cầm vợt tennis đi.

Tôi nhìn động tác của cậu ta, trong lòng oán thầm, cái gì, cái gì mà, phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất (nghèo cũng không bị tiền bạc cám dỗ, không khuất phục trước quyền lực, tất cả đều là mây trôi, là mây trôi mà thôi.

Cho nên tôi cười khà khà, “Cậu nói không sai, chính xác là tôi bị bất ngờ, tôi giấu diếm kín đáo như thế, sao lại bị mọi người phát hiện. Ha! Ha! Ha!”

Sau đó Tống Nhược Cốc nhích lại gần, thế mà cậu ta còn có thể cười được, hơn nữa nụ cười còn thể hiện tôi có thể hiểu, có thể hiểu mà, “Được, cứ như thế đi.”

Tôi nhanh chóng cất vợt tennis, lại hỏi: “Yêu cầu trong bao lâu.”

“Càng nhanh càng tốt.”

Tôi cũng muốn càng nhanh càng tốt, thế nhưng ... “Nếu rất lâu cũng không thể tái hợp lại thì sao? Cậu phải cho tôi một kỳ hạn chứ?

Cậu ta suy nghĩ một chút. “Cứ ba tháng trước đi.”

“Vậy sau ba tháng thì sao?”

Cậu ta không kiên nhẫn nhìn tôi, “Tôi bây giờ có chút hối hận.”

Shit, tôi hoàn toàn im miệng.

Tuy rằng chuyện hôm nay có chút kỳ lạ, nhưng tôi rất hưng phấn. Tôi ôm vợt tennis, thật là giống như ôm Roger Federer vào lòng.

Từ quán cafe đi ra, tôi tìm được Sử Lộ, người này chính là người bạn thân thích xem phim thần tượng của tôi. Cậu ta ­ Đúng, là cậu ta không phải cô ấy, tôi không có viết sai, các bạn cũng không nhìn lầm. Cậu ta nhỏ hơn tôi ba tháng, chúng tôi là bạn cùng lớp cấp ba, cùng trường đại học. Cậu ta từ nhỏ đã thích mặc đồ con gái, cùng một loại với Giả Bảo Ngọc. Cậu ta thích đọc tiểu thuyết tình cảm, thích xem phim thần tượng, thích đồ ngọt và trà sữa. Bút của cậu ta là hình Chibi Maruko, lúc ăn cơm ngón tay cậu ta xếp thành hình hoa lan, ... Có thể tóm gọn một câu, Sử Lộ rất giống con gái.

Lúc ăn cơm ngón tay để hình hoa lan, chuyện này tôi không thể chịu đựng được. Bởi vì, làm một cô bạn gái thân thiết có lương tâm, tôi đã cố thay đổi cậu ta hơn nửa năm, cậu ta mới sửa lại thói quen này. Lúc đó, cậu ta còn giả bộ đáng thương, nói cha mẹ cậu ta chưa từng vì thế mà ghét bỏ cậu ta.

Nói thừa, đó là vì cha mẹ cậu ta đều để tay hình hoa lan!

Quay lại câu chuyện, nói tới lúc tôi tìm được Sử Lộ, hả hê đưa cho cậu ta BLX sword, kết quả cậu ta nhìn ba chữ BLX nói, “Trái tim pha lê[1]? Cái tên này sao kỳ lạ thế?”

[1] Trái tim pha lê ­玻璃, phiên âm là bo li xin.

““ Tôi thiếu chút nữa hộc máu tươi, đã bảo cậu từ lâu, là không nên xem nhiều phim thần tượng như thế, càng xem càng ngu, thấy chưa!

Bởi vì liên tiếp bị Tống Nhược Cốc, và Sử Lộ kích thích, tôi hoài nghi bản thân không còn được bình thường trong thế giới này. Tôi đeo cây BLX sword về phòng ngủ, ở cửa phòng thấy Tần Tuyết Vi, cô ấy muốn đi ra ngoài, đứng bên ngoài khóa cửa. Tôi tạm thời còn chưa giác ngộ tư tưởng làm tình địch, lên tiếng chào hỏi cô ấy.

Kết quả người đẹp nổi tiếng lạnh lùng lại cười với tôi.

Thế giới này quả nhiên không bình thường!

Tôi bị nụ cười của cô ấy khiến lông tơ dựng đứng, không tự nhiên trốn vào phòng ngủ.

Không phải Tần Tuyết Vi đã biết chuyện tôi và Tống Nhược Cốc thông đồng với nhau chứ? Chắc không phải đâu, Tống Nhược Cốc không đến nỗi thiếu kiên nhẫn như thế chứ. Thế nhưng vừa nghĩ đến Tống Nhược Cốc có thể sử dụng ý tưởng tìm bạn gái khác để tái hợp lại bạn gái cũ, tôi cảm thấy lo ngại cho trí thông minh của cậu ta.

Tôi lo lắng cất vợt tennis xong, nói bóng nói gió với bạn cùng phòng rằng dường như tâm tình của Tần Tuyết Vi không tệ. Bạn cùng phòng trả lời: Đội của trường đang đứng đầu cuộc thi diễn thuyết liên trường, Tần Tuyết Vi là chủ lực của đội, đương nhiên là cậu ấy vui vẻ rồi.

Hóa ra là như thế. Tôi nhớ ra rồi, đúng là có chuyện như thế, tôi cũng từng nghe thấy tin này rồi. Bởi vì Sử Lộ cũng trong đội diễn thuyết của trường, lúc nãy cậu ta còn nói với tôi, trường tôi chắc chắn giành giải nhất rồi. Thế nhưng cậu ta nói khá qua loa, hơn nữa tôi lại bị câu “Trái tim pha lê” của cậu ta kích thích, cho nên không chú ý bao nhiêu đến thông tin này.

Cho dù nói thế nào, vừa mới thất tình có thể cười như thế được, Tần Tuyết Vi này đủ mạnh mẽ.

Trong lúc tôi còn chưa có cảm giác bản thân là bia đỡ đạn thì tôi đã trở thành tiểu tam bị cả trường chỉ trích.

Chuyện là như thế này, vào ngày thứ hai tôi và Tống Nhược Cốc cấu kết làm chuyện xấu, tôi còn chưa có tinh thần, sáng sớm mơ màng rời giường đi học, kết quả thoáng cái liền thấy Tống Nhược Cốc dắt xe đạp chờ ở dưới tầng.

Vóc dáng của cậu ta to lớn, chân dài eo thon, lại thêm giương mặt tuấn tú, cho dù mặc quần Jean, áo sơ mi bình thường, cũng hết sức bắt mắt. Huống hồ người này còn là người nổi tiếng, vì thế cho dù ai đi ngang qua cũng chào hỏi cậu ta, mọi người đều biết người này tới đây chờ Tần Tuyết Vi.

Nhưng Tần đại mỹ nữ thấy cậu ta thì kiêu ngạo liếc mắt, hất cao đầu đi qua người cậu ta.

Tống Nhược Cốc cũng không để ý đến Tần Tuyết Vi, mà nhìn tôi ở phía sau cô ấy, nói: “Sao trễ thế?”

Tôi sửng sốt vài giây, mới phản ứng được, tôi không phải đang là bạn gái người này sao?

Tôi đi tới, có chút xấu hổ, luôn cảm giác ánh mắt nóng rực của mọi người xung quanh, như là bị tia lazer quét qua.

“Đi thôi.” Giọng của Tống Nhược Cốc có chút không kiên nhẫn.

Tôi nhanh chóng ngồi lên phía sau xe, “Nhanh lên một chút, còn phải ăn bữa sáng nữa.”

Tống Nhược Cốc đưa tay nhìn đồng hồ, hừ một tiếng xem thường.

Người này làm việc hiệu suất thật là cao, mới thế mà đã nhanh chóng chạy tới kích thích bạn gái cũ, cũng không biết hiệu quả sẽ ra sao. Cậu ta chở tôi đi ngang qua Tần Tuyết Vi thì tôi rất muốn nhìn mặt cô ấy một chút, nhưng tôi ít nhiều có chút chột dạ, không thể làm gì khác ngoài cúi đầu quay đi, khuôn mặt không cẩn thận dán lên lưng Tống Nhược Cốc.

Tống Nhược Cốc có chút không vui, “Cậu có thể rụt rè một chút không?”

“…” Tôi câm lặng. Đương nhiên, cậu nhóc này mạch máu não không bình thường, tôi cũng không muốn tính toán với cậu ta. Nhưng nhìn cậu ta không vui, tôi lại thấy hài lòng. Thế là tôi vô sỉ vòng tay quanh hông cậu ta, cười gian, dùng sức cọ cọ lưng cậu ấy.

Tống Nhược Cốc run lên, xe đạp đi xiêu vẹo, chỉ chút nữa là ngã xuống. Lưng cậu ta cứng ngắc, dường như muốn tránh tôi, “Cậu...”

Tôi cười nói: “Tôi chuyên nghiệp mà.”

Dù gì thì giờ trên danh nghĩa tôi cũng là bạn gái của cậu ta, soái ca đưa tới cửa không đùa giỡn sao được.

Tống Nhược Cốc quả nhiên không nói gì, tiếp tục công cuộc lao động tay chân.

Hai chúng tôi cùng ăn bữa sáng, cùng đi tới giảng đường, trong thời gian đó cậu ta không nói một câu, sắc mặt nhìn cũng không tốt. Nhưng khi chúng tôi sắp chia tay, cậu ta nói một câu:

“Cậu làm tốt lắm.”

Trên trán tôi xuất hiện dấu hỏi chấm to đùng, nhìn cậu ta, không biết cậu ta muốn nói chuyện gì.

Cậu ta cũng không thèm nhắc lại, chỉ sờ sờ đầu tôi cho có, mặt không thay đổi xoay người đi.

Trên đường tới giảng đường từng người từng người đi tới, cảnh này bị rất nhiều người thấy, hơn nữa người ngồi trên xe cậu ta không phải là Tần Tuyết Vi mà là tôi, chuyện cứ thế mà truyền đi.

Tin đồn luôn luôn có khả năng phát huy trí tưởng tượng của người ta, chỉ qua mấy người cũng có thể truyền đi vô số phiên bản, đến buổi trưa đã thành tôi PK nữ thần nhanh chóng lên chức tiểu tam. Hơn nữa quần chúng còn so sánh tôi và Tần Tuyết Vi ở tất cả các tiêu chí, từ khuô mặt, vóc dáng đến chỉ số thông minh, tài hoa, cuối cùng đưa ra kết luận: Mắt Tống Nhược Cốc bị mù rồi.

Những tin tức này đều là do Sử Lộ nói với tôi, than ôi người này nhân phẩm vẫn luôn có vấn đề, cho nên tôi hoài nghi tính chân thật của tin này. Kết quả tên nhóc đưa thẳng điện thoại cho tôi, trên đó đang truy cập trang BBS của trường. Tôi xem bình luận từ đầu tới cuối một lần, cuối cùng nghiêm nghị nói: “Dân mạng không thể đại diện suy nghĩ của toàn dân.”

Sử Lộ lấy lại điện thoại, “Đúng thế, tôi cảm thấy cậu vô cùng đẹp trai, đặc biệt có khí chất đàn ông, đặc biệt khiến người ta có cảm giác an toàn.”

“...” Cậu xác định đang an ủi tôi chứ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Luna về bài viết trên: Violet12358
     
Có bài mới 02.03.2016, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.11.2015, 13:06
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 1920 lần
Điểm: 6.44
Có bài mới Re: [Hiện đại]Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh-Tửu Tiểu Thất - Điểm: 10
Chương 2:Bùng nổ

Tuy không quan tâm bản thân bị người ta coi là tấm bia đỡ đạn, nhưng tôi vẫn quan tâm đến danh tiếng, đặc biệt là chuyện liên quan tới nào là tiểu tam, nào là bao nuôi, nào là vung đao đoạt tình. Buổi tối, bạn cùng phòng luôn nhìn tôi với ánh mắt né tránh, muốn nói lại thôi, vì thế tôi rất đau buồn. Tôi lo lắng tiếp theo có thể sẽ bị cô lập, bị khinh bỉ, bị chỉ trỏ. Dù sao con gái ghét nhất chuyện gì, hẳn mọi người đều biết.

Không được, tôi phải nghĩ cách ngăn cản xảy ra tình huống ác ý này.

Nếu như tin đồn là nguyên nhân xảy ra mọi chuyện, vậy không bằng lấy độc trị độc, tôi tạo cho họ một chuyện càng điên cuồng hơn, không phải là được sao.

Chỉ là, chuyện gì mới có thể khiến mọi người càng điên cuồng hơn đây.

Qua hai ngày, “câu chuyện tình yêu” của tôi và Tống Nhược Cốc, đều đã được mọi người biết hết. Hôm đó là một buổi chiều âm u, tôi nhìn thấy Tống Nhược Cốc ngồi xổm ở góc tường, lặng lẽ rơi nước mắt. Trên mặt cậu ta có dấu tay hồng hồng, gương mặt còn bị người ta hất cafe. Cậu ta khóc rất đau khổ, khóc đến tuyệt vọng. Thế nên, một thanh niên tốt của chế độ xã hội chủ nghĩa, có tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, đồng cảm với người khác, tôi mua cho cậu ta khăn giấy và nước, đồng thời an ủi cậu ta vài câu, Tống Nhược Cốc nắm lấy tay tôi kể khổ, hóa ra cậu ta thất tình...

Còn chuyện thất tình, thì thuộc về phạm trù bí mật riêng tư, thứ lỗi cho tôi không thể nhiều lời.

Tóm lại là tôi ở bên cạnh vừa nghe, vừa an ủi cậu ta, Tống Nhược Cốc nghĩ tôi rất rất đẹp trai, rất có phong thái người đàn ông đích thực, khiến người ta có cảm giác an toàn. Khụ khụ, à không phải, cậu ta nghĩ tôi dịu dàng, hiền lành, khiến cho người ta bình tâm lại, cho nên cậu ta muốn thử hẹn hò với tôi

Thế là ngày hôm sau, vẻ mặt Tống Nhược Cốc tươi tắn chờ tôi ở dưới ký túc xá.

Tuy rằng câu chuyện có trăm ngàn sơ hở, tuy rằng câu chuyện tình yêu của Tống Nhược Cốc khiến người ta không thể tưởng tượng được, thế nhưng hình ảnh giáo thảo (nam khôi) ngồi xổm ở góc tường yên lặng rơi nước mắt, cũng đủ khiến trái tim của mấy cô gái hay buôn chuyện đập loạn nhịp, chẳng còn ai quan tâm nó là thật hay không.

Hình tượng của tôi trong chốc lát, từ hồ ly tinh thành đức mẹ Maria của giáo thảo.

Sáng thứ bảy có tiết học. Tống Nhược Cốc đương nhiên tự giác chạy tới đưa tôi đi học, chẳng qua sắc mặt của cậu ta hiển nhiên cũng không được tốt. Tôi chỉ có thể giả ngốc, vừa rung chân vừa hát.

Tống Nhược Cốc đột nhiên nói: “Tay.”

“???” Tôi nghĩ rằng bản thân đã nghe nhầm, tay là sao?

Cậu ta đưa tay về phía sau, kéo tay tôi đặt bên hông. Tôi hiểu ra, vòng tay quanh hông cậu ta, rồi cậu ta yên lặng.

Tôi hơi mất tự nhiên, dù sao chủ động đùa giỡn và bị đùa giỡn, bản chất hoàn toàn khác nhau.

Hơn nữa cậu nhóc này, hai hôm trước không phải lúc nào cũng giống cô vợ nhỏ kiên quyết bảo vệ trinh tiết hay sao, cậu ta thích nghi nhanh thật đấy.

Tống Nhược Cốc không biết trong lòng tôi đang đấu tranh kịch liệt, cậu ta lại nhẹ nhàng nói một câu: “Tôi từ sau năm tám tuổi đã không khóc nữa rồi.”

Xong đời!

Tôi biết là cậu ta sẽ đến tìm tôi vấn binh hỏi tội, vì thế tôi kiên quyết phủ định, “Chuyện này không phải do tôi nói!”

Két!!!!!!!!!! Một tiếng phanh chói tai vang lên, xe đạp dừng lại. Tống Nhược Cốc chống xe bằng chân sau, quay đầu nhìn tôi, gằn từng chữ: “Nói cái gì?”

Tôi giờ mới tỉnh ngộ, biết bản thân tự chui đầu vào lưới, bèn vuốt mũi nhìn trời, nói: “Tôi đói bụng, tôi muốn ăn tiểu long bao, tôi muốn uống canh trứng cà chua.

Tống Nhược Cốc cũng không lật tẩy tôi, lại nhanh chóng đưa tay xoa đầu tôi, động tác này, không hề giống động tác cưng chiều bạn gái chút nào, ngược lại còn giống cách đối xử với con chó cưng khổng lồ.

Tôi mặc kệ cậu ta chà đạp, chờ cậu ta chơi đủ, liền đạp xe đến căn tin. Khi cậu ta nhìn tôi, vẻ mặt co quắp, mắt giật giật, như là đang nín cười.

Mặc dù không thể hiểu được suy nghĩ của cậu ta, nhưng tôi mỗi ngày đều dùng lý do “mạch máu não không bình thường” để giải thích mọi chuyện, thì tôi cũng bình thường trở lại.

Lúc vào lớp, tôi bị ánh mắt mọi người vây quanh, tôi nghĩ rằng bản thân đang là nhân vật chính trong tin đồn, nên không để ý. Chỉ là không hiểu tại sao giảng viên ở trên bục giảng đã hơn bốn mươi tuổi cũng nhìn tôi như thế, không biết là có ý gì, chẳng lẽ ông ấy đột nhiên thấy tôi xinh sao?

Sau khi tan học tôi đi tìm Sử Lộ, hai người bọn tôi hẹn nhau đi dạo phố. Thế nhưng Sử Lộ vừa nhìn thấy tôi đã kinh hãi, tôi không hiểu lý do, cậu ta liền móc từ trong túi ra một cái gương tinh xảo đưa cho tôi, tôi vừa nhìn vào trong gương, lau lau, yêu quái ở đâu thế!

Trong gương là khuôn mặt quen thuộc của tôi, chỉ là mái tóc kia, thực sự giống như là bị sét đánh, giống như cây cỏ muốn chạy trốn mặt đất, hướng về phía mặt trời.

Tôi đặt cái gương xuống, cố gắng cào tóc, nghiến răng nhớ lại tại sao thành như thế. Chẳng bao lâu sau, tôi liền nhớ tới buổi sáng, Tống Nhược Cốc xoa loạn trên đầu tôi, đôi tay còn dùng sức, còn gương mặt nhịn cười đến mức nội thương, thế là mọi chuyện không cần nói cũng biết.

“Tôi muốn trả thù.” Tôi nắm bàn tay, cắn răng cắn lợi nói. Tôi kích động nhìn Sử Lộ, muốn cậu ta có thể đáp lại lời của tôi, cho dù là an ủi cũng được.

“Ngày hôm nay tôi mới thực sự nhìn thấy cái gì là “bùng nổ.” Sử Lộ cũng rất kích động.

““ Có người bạn thân như thế, tôi cảm thấy thật bất lực.

Trước khi báo thù, tôi nghĩ phải đổi một kiểu tóc khác cho mình. Tóc tôi vốn cứng lại còn ngắn, cho nên dễ bị biến dạng, thảo nào Tống Nhược Cốc có thể dễ dàng thực hiện được ý đồ như thế.

Thế nên tôi quyết định đi đổi một kiểu tóc mới, chấm dứt hậu họa này.

Sử Lộ hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của tôi, cậu ta kéo tôi tới một salon tóc, vỗ ngực đảm bảo rồi chỉ tên một thợ cắt tóc cho tôi.

Vậy nên tôi ở salon tóc hơn một tiếng, anh thợ mới nói đã hoàn thành. Lúc tôi mở mắt nhìn kiểu đầu nhím phổ biến ở thành phố trong gương, tôi đã trở thành người Sparta[1]. Có thể là anh thợ không có em trai cho nên mới chấp niệm lên đầu khách hàng như thế.

[1] Sparta nằm trong vùng đồng bằng Laconia là thành bang Hy Lạp nổi tiếng nhất bán đảo Peloponnesus, người Dorian đến định cư ở đây vào khoảng năm 110 trước công nguyên. Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệt và thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ. Ngày xưa, Nhà nước quân phiệt khắt khe Sparta là một trong hai cường quốc hùng mạnh nhất trên lục địa Hy Lạp, cùng với Nhà nước dân chủ Athena. Trải qua nhiều cuộc chiến tranh và bị hủy diệt nhiều lần, các di tích ở đây không được tìm thấy nhiều. Khi đại quân Ba Tư xâm lược Hy Lạp, thành bang này nổi tiếng với cuộc tranh đấu và hy sinh của vua Leonidas I và cả thảy 298 chiến binh của ông trong trận đánh tại Thermopylae (480 trước Công Nguyên). Hiện tại Sparta là một đơn vị hành chính nhỏ, thủ phủ của vùng Laconia, Hi Lạp.

Thế mà tên nhóc Sử Lộ sau khi nhìn xong vẫn có thể nói là đẹp, thợ tóc cũng mặt dày hỏi tôi có muốn nhuộm luôn hay về nhà tự nhuộm

Shit! Anh ta đã gặp người nào chặt đứt tay mình rồi còn kêu gào chặt nốt chân sao!

Sửa mái tóc thành như thế, ý chí báo thù sục sôi của tôi chẳng khác nào bị tạt gáo nước lạnh.

Sử Lộ còn lôi kéo tôi đi mua một đống quần áo, giày dép đủ kiểu. Có trời mới biết, bây giờ tôi muốn bóp chết cậu ta bao nhiêu lần. Bóp chết cậu ta đi.

Trải qua một ngày nghĩ lại mà thấy ám ảnh như thế, buổi tối tôi mang tâm sự, khó khăn đi vào giấc ngủ. Tôi mong muốn tất cả chuyện đã xảy ra hôm nay chỉ là một cơn ác mộng, chờ ngày mai khi tôi tình lại, thế giới lại bình thường như trước.

Nhưng mà tôi sai rồi, sai toàn phần.

Bởi vì cuộc chiến chân chính chỉ vừa mời bắt đầu­­ Tôi muốn ở trên chiến trường trực tiếp giao đấu với Tần Tuyết Vi, đây chính là khảo nghiệm ý chí và ứng phó linh hoạt.

Hôm nay là chủ nhật, bầu trời quang đãng. Mới sáng tôi đã nhận được tin nhắn không thể hiểu được, nói muốn tôi cùng người đó tham gia bữa tụ tập sinh nhật bạn, nhưng số điện thoại này tôi chưa từng thấy bao giờ, tôi liền nhắn lại: Ai thế?

Một lát sau, người bên kia nhắn tin lại: Bạn trai cô.

Chuyện này xấu hổ quá, xấu hổ quá đi mất, đến bây giờ tôi vẫn còn chưa có số điện thoại của Tống Nhược Cốc. Đoán được chắc là cậu ta không vui, nên đã gửi đến một dãy dấu chấm lửng.

Tôi còn đang suy nghĩ nên bào chữa thế nào, Tống Nhược Cốc đã không nhịn được hỏi: Rốt cục cô có đi không?

Tôi nhìn kiểu tóc ở trong gương, trong lòng đau xót, bây giờ tôi chỉ hận không thể ở trong phòng vĩnh viễn, không cần phải gặp người khác, cậu ta còn muốn tôi đi tham gia tụ tập, chuyện này thật tàn nhẫn làm sao?

Vì thế tôi liền chọn một góc độ, chụp một kiểu ảnh đặc biệt tàn bạo gửi cho cậu ta, sự thật thắng hùng biện, không cần nói gì cả, cậu ta nhất định sẽ hiểu.

Tống Nhược Cốc quả nhiên hiểu ngay, cậu ta nhanh chóng gọi điện thoại cho tôi, nói dứt khoát:

“Đi thôi, đi làm tóc trước”.

Nói thừa, tôi cũng muốn thế chứ, nhưng sinh hoạt phí của tôi không phải là lấy trứng chọi đá sao?

Cậu ta dường như đoán được tôi đang nghĩ gì, rất quan tâm bổ sung một câu: “Tôi có thẻ hội viên của XX.”

Khi tôi đi ra ngoài với kiểu tóc của người thường, tôi mới phát hiện ra tên nhóc này vẫn còn có chỗ đáng khen.

Tống Nhược Cốc vuốt cằm bình luận: “Tạm được.” Cậu ta đưa tôi đến một Club cách trường học không xa.

Người sinh nhật tên là Lão Lục, cũng không biết ở nhà cậu ta là thứ mấy. Lão Lục và Tống Nhược Cốc khá thân thiết, theo quan sát của tôi, hôm nay tới chúc mừng sinh nhật cậu ta hơn nửa là bạn cùng lớn lên, số còn lại là bạn học tương đối thân, đều là một hội. Tống Nhược Cốc hôm nay dẫn theo “bạn gái mới” đến ra mắt mọi người một chút, cho dù sự thật là gì, tôi và đám bạn này cũng có khoảng cách, hơn nữa tôi cũng phát hiện ra có một vài người không thích tôi, dù sao Tần Tuyết Vi mới được họ công nhận là bạn, cũng có thể còn là bạn gái thực sự của Tống Nhược Cốc.

Tôi rất muốn nói với bọn họ, tôi cũng cho rằng như thế.

Cho nên hôm nay tôi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tống Nhược Cốc, đóng vai một con thỏ trắng, thỉnh thoảng liếc một ánh mắt đưa tình.

Thế nhưng kế hoạch của tôi bị Lão Lục làm cho rối loạn, bởi vì cậu ta liếc một cái liền nhận ra tôi:”Cậu là Kỷ Nhiên.”

Tôi rất buồn bực, vị bạn học này, tôi xác định là chưa từng thấy cậu nha.

Lão Lục cười nói: “Tôi từng thấy cậu rồi, danh sách sinh viên thành phố B thi đấu tennis, cậu đánh không tồi.”

Bị cậu ta khen như thế, trong nháy mắt tôi cảm thấy xấu hổ, “À, thực ra tôi biểu hiện không tốt lắm, có chút mất bình tĩnh.”

“Thế là tốt lắm rồi, cậu rất có thiên phú.” Cậu ta dừng lại một chút, sau đó nói thêm, “Mấy ngày trước Cốc tử cướp BLX sword từ tay tôi, không phải là để lấy lòng cậu chứ?”

Ách, hóa ra lai lịch của cây vợt tennis lại phức tạp như thế. Cũng đúng thôi, cây vợt tennis thì có thể mua được, nhưng ký tên thì nào dễ cho như thế. Vì thế tôi ngượng ngùng nhìn cậu ta, “Hóa ra vợt tennis là của cậu, tôi còn tưởng là “

Cậu ta phất tay, “Không có gì, không có gì, mang bảo kiếm tặng anh hùng mà, huống hồ Cốc tử lấy từ chỗ tôi nhiều thứ, thêm cái này có đáng gì.”

Lời này bị Tống Nhược Cốc nghe thấy, thế là cậu ta mặt không biến sắc nói: “Phải, tôi lấy của cậu một, cậu cướp lại mười.”

Lão Lục bĩu môi, khinh thường nói: “Lòng dạ hẹp hòi”.

Thấy Tống Nhược Cốc kinh ngạc tôi cũng rất vui vẻ, nghĩ đến chuyện ký tên, liền hỏi Lão Lục là sao lại có thể khiến Roger Federer ký tên rồi vẽ thêm khuôn mặt cười.

Lão Lục không hiểu: “Khuôn mặt cười cái gì?”

Tôi lấy điện thoại ra, đưa một kiểu ảnh cho cậu ta xem, “Chính là cái này.”

Lão lục lắc đầu, “Anh ấy không vẽ khuôn mặt cười này.” cậu ta suy nghĩ một chút, cười xùy một tiếng, “Cái này chỉ sợ là người nào đó thêm vào đi.”

Tôi không dám tin nhìn về phía Tống Nhược Cốc, “Thực sự là cậu vẽ thêm sao?” Không thể tưởng tượng được, sao lại có người thoải mái vẽ thêm khuôn mặt cười ở dưới chỗ ký tên hai bên như thế?

(ai không nhớ chi tiết ký tên, mời xem lại chương 1)

Tống Nhược Cốc cũng không phủ nhận, “Không phải cậu cũng thích sao?”

Tôi rất thích, nhưng điều kiện tiên quyết là tôi không biết chân tướng!

Tôi nổi điên nhưng không tiện phát tác, cục tức ở trong lòng không thể không đè xuống, nhưng Tống Nhược Cốc lại cố ý đổ thêm dầu vào lửa sờ sờ đầu tôi, vừa xoa vừa nói từ buồn nôn: “Ngoan.”

““ Tôi rất muốn nắm lấy tay cậu ta lên vai rồi đánh ngã một cái, thế nhưng khi tôi nhìn thấy người nào đó từ bên ngoài đi vào, tôi rất nhanh liền hiểu được dụng ý của Tống Nhược Cốc.

Hóa ra cậu ta không trúng tà, chỉ là đang thể hiện cho Tần Tuyết Vi xem mà thôi.

Bây giờ đang là tấm bia đỡ đạn nên tôi cố gắng phối hợp, nhất trí hướng nòng súng ra ngoài, thế nên tôi cầm lấy tay Tống Nhược Cốc lắc lắc, vừa nũng nịu vừa nói: “Ai da, cậu thật đáng ghét, cậu đáng ghét, đáng ghét quá đi...” Nói thật kinh nghiệm làm nũng của tôi là con số không, vì thế tôi cũng không biết thế đã được chưa.

Tống Nhược Cốc bóp trán, rít từng chữ từ trong kẽ răng: “Câm miệng.”

Xem ra không đạt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Luna về bài viết trên: Violet12358
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, luna_peach96, Van Tuyet Nhi và 310 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.