Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Đoàn lữ hành đầy nắng - Xuân Thập Tam Thiếu

 
Có bài mới 11.08.2015, 21:53
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9953 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới [Hiện đại] Đoàn lữ hành đầy nắng - Xuân Thập Tam Thiếu - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

ĐOÀN LỮ HÀNH ĐẦY NẮNG

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Edit: Sam (p3104) / Dịch: Kaz

Raw: 19lou

Độ dài: 12 chương lớn (37 chương nhỏ)

Thể loại: hiện đại

Poster: nyan_neko

Nguồn: https://ssamiy.wordpress.com/

Đã được sự cho phép của editor


Giới thiệu

Ý nghĩa của lữ hành là gì?

Tri Kiều đã hỏi Chu Diễn hơn một lần, nhưng anh lại không trả lời.

Rất nhiều lúc cô vẫn nhớ rõ vào một buổi trưa mưa to, khi anh cầm chiếc ô lớn màu đỏ xuất hiện ở trước mặt cô, khuôn mặt mang theo nụ cười mà nói với cô, em quả nhiên là con gái của bố em, một khắc đó, cô cảm thấy dường như anh thở phào nhẹ nhõm, giống như anh vừa tìm được một thứ quan trọng trên thế giới này.

Vì thế cô gia nhập đoàn lữ hành nho nhỏ này, tiến vào thế giới từng thuộc về anh và bố cô, cô dần dần phát hiện, hoá ra cầu vồng mà mình muốn…có lẽ chỉ là dưới ngày nắng.



Đã sửa bởi ~Nhisiêunhân~ lúc 12.08.2015, 10:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ~Nhisiêunhân~ về bài viết trên: Tocdothuhut, trankim
     

Có bài mới 11.08.2015, 21:55
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9953 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đoàn lữ hành đầy nắng - Xuân Thập Tam Thiếu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[1] Nữ vương mỉm cười và hoàng tử bão tố

Một (thượng)

Edit: Sam

***


Giọt mưa rơi trên cửa kính, sau đó dòng nước từ từ trượt xuống, tiếng mưa rơi rất lớn, gần như che đậy tất cả âm thanh ngoài cửa sổ.

Điều này làm cho Tri Kiều nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên cô và Chu Diễn gặp nhau.

Ngày đó, mưa cũng lớn như vậy, cũng bị âm thanh tí tách kia che đậy tất cả. Chu Diễn từ chiếc xe hơi cổ điển màu đen của anh bước xuống, cầm một chiếc ô thật lớn màu đỏ, cô nhìn anh, đoán rằng có lẽ anh khoảng chừng ba mươi tuổi.

Anh đi tới, lộ ra một nụ cười với cô có thể gọi là “miễn cưỡng”, sau đó nói:

“Xin chào, em là…Thái Tri Kiều phải không?”

Tri Kiều nhíu mày, gật đầu, cô chưa từng gặp anh, nhưng trực giác nói với cô, chuyện người đàn ông này sắp sửa tuyên bố không phải là chuyện gì tốt.

“Tôi xin lỗi,” anh đứng thẳng trong mưa, ngón tay cầm ô trở nên hơi trắng, “Bố của em…đã mất.”

Cô sửng sốt chừng nửa phút, bất giác muốn lộ ra nụ cười, nhưng mà khoé miệng làm sao cũng không muốn kéo ra. Cô nghe thấy thanh âm của mình nói: “Chuyện…khi nào?”

“Cuối tuần trước.”

Như vậy, cô suy nghĩ, cũng chính là ba ngày trước.

Ba ngày trước cô làm gì nhỉ? Ngủ? Ăn cơm? Hoặc là chẳng làm gì? Cô cũng không nhớ rõ.

Nhưng ngay lúc bất tri bất giác, trong khoảnh khắc định mệnh, bố của cô đã nhắm mắt lại, rời khỏi thế giới này, vĩnh viễn không trở về.

“Tôi biết rồi.” Cô dùng vẻ kiên cường đến chính mình cũng kinh ngạc mà đối mặt với người đàn ông mang theo một tia u buồn trong ánh mắt.

Người đàn ông nhìn cô, nhìn một lúc, bỗng nhiên lộ ra nụ cười: “…Em quả nhiên là con gái của ông Thái.”

Cô không biết vì sao người đàn ông này lại nói như vậy, bởi vì cô và bố gần như là hai người xa lạ, nhưng mà lời nói tiếp theo của anh càng làm cho cô giật mình ——

“Em có bằng lòng tiếp nhận công việc của bố em không? Là ông ấy bảo tôi tới hỏi em, đây là tâm nguyện cuối cùng của ông ấy.”



Tiếng đập cửa dồn dập đem mạch suy nghĩ của cô trở về từ dòng hồi ức, không đợi cô kịp nói “Mời vào”, cửa đã bị mở ra. Một chàng trai đội mũ lưỡi trai tiến vào, tất cả mọi người gọi cậu ta là “Cá Mập”, trên mũ của cậu ta có in dấu hiệu đội ảo thuật, bắt đầu từ ngày đầu tiên cô quen biết cậu ta, cậu ta chưa từng cởi chiếc mũ này ra.

“Mau lên! Lão Hạ nói tán che mưa và đường ray đã dựng xong rồi.”

Cô vội vàng đi theo cậu ta xuống lầu, A Khố phụ trách ánh đèn và đạo cụ đang buộc dây thừng cố định tán che mưa, lão Hạ quay phim đã bố trí xong vị trí máy móc, đang chờ cô xác nhận.

“Có thể hạ xuống một chút không, tôi muốn bắt đầu góc độ nhìn thẳng, sau đó từ từ nâng máy lên cao.”

“Không thành vấn đề.” Lão Hạ không nói nhiều mà bắt đầu điều chỉnh.

Mưa rất lớn, mặc dù trên người không dính mưa, nhưng dưới chân đã ẩm ướt. Lúc tất cả rốt cuộc chuẩn bị sẵn sàng, Tri Kiều bỗng nhiên nhớ tới gì đó mà nhìn xung quanh hiện trường, cô cầm lấy loa, bất đắc dĩ hô to: “Chu Diễn đâu, Chu Diễn! Có ai nhìn thấy Chu Diễn không?”

Bên tai chỉ có tiếng mưa rơi, không ai trả lời cô, làm cho cô rất muốn ném đồ đạc. Cuối cùng Cá Mập nhẹ giọng nói một câu: “Cái đó… Vừa rồi tôi đi xuống hình như thấy anh ấy ở quán cà phê đối diện…”

“Tên kia ở quán cà phê làm gì? Chẳng lẽ cậu chưa nói với anh ta sắp ‘action’ sao?” Cô tuyệt đối không che giấu tức giận của mình.

“Không biết…” Cá Mập có chút quanh co, “Hình như…đang nói chuyện với hai du khách…”

Cô cười khổ: “Chắc là ‘du khách nữ’ phải không?”

“….Vâng.”

Tri Kiều vừa định lấy di động bắt đầu bấm nút call liên tục thì có một người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện trong màn hình máy quay phim, anh mặc áo sơ mi trắng và quần tây màu xám đậm, một tay anh chống chiếc ô màu đỏ, tay kia thì đút trong túi quần, người quay phim đã sớm ấn nút quay.

Tiếp theo, người đàn ông trong màn hình dùng tiếng nói…đặc biệt tràn đầy sức hấp dẫn riêng mà chậm rãi nói:

“Nếu bạn chưa từng cầm ô đi qua con đường sỏi cổ xưa trong sương mù dày đặc, lắng nghe tiếng mũi nhọn của đầu ô gõ trên mặt đất, như vậy bạn không coi là đã đến London. Nơi này có dòng sông Thames, cung điện Buckingham, có tu viện Westminster, còn có Big Ben… Watson trong “The Sign of Four” từng miêu tả thành phố này như vầy: hôm nay là buổi tối tháng chín, còn chưa đến bảy giờ, thời tiết âm u, sương mù dày đặc bao phủ thành phố lớn này. Trên ngã tư đường rất lầy lội, bầu trời ảm đạm xoắn mây đen khiến người ta chán nản…”

Anh ngẩng đầu, dùng ánh mắt hư vô mờ mịt nhìn không trung, cuối cùng anh cúi đầu nhìn màn ảnh, mỉm cười nói: “Nhưng hôm nay e rằng chúng ta chỉ có thể trải nghiệm ngày mưa.”

Thái Tri Kiều nhìn chằm chằm vào màn hình, Chu Diễn không nói gì, chỉ lộ ra nụ cười thản nhiên. Máy quay bỗng nhiên hướng lên trên, cô hoảng sợ, vài giây sau mới nhớ tới vừa rồi mình bảo lão Hạ muốn cuối cùng máy quay từ trên xuống, vì thế cô vội vàng nhìn màn hình rồi mới hô lên “Cắt”.

Dưới máy quay, nhân viên công tác bên cạnh bắt đầu vội vàng chuẩn bị cảnh tiếp theo, Tri Kiều gục đầu xuống lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi giày da màu đen dính tí bùn làm cô nhìn không đâu ra đâu, cô ngẩng đầu, Chu Diễn đang nhìn xuống cô:

“Em xác định muốn quay trong lúc mưa lớn như vậy sao?”

“Ừm…” Mỗi lần nhìn thẳng ánh mắt của anh hồi lâu, đều khiến cô hơi khó xử.

Anh khẽ nhướng lông mày, gần như không bị phát hiện, từ chỗ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng: “À.”

Được lắm, như là không chấp nhận, cũng không phải phản đối.

Anh ngồi xuống ghế bên cạnh cô, trên đầu bọn họ là tán che mưa được đặc biệt dựng ra, mưa rơi trên mặt ô vang lên tiếng “ào ào”. Chiếc ô đỏ trên tay anh lúc này đang lặng lẽ tựa vào một góc, giống như đang nghỉ ngơi.

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, lúc này đây, ánh mắt cũng không hư vô, cũng không nhiều biểu cảm lắm, anh dùng ngữ điệu như sớm đã thành thói quen, nói: “Tôi ghét trời mưa.”

“Vì sao?”

“Không có lý do gì…chỉ là chán ghét.”

Tri Kiều quay đầu đi chỗ khác, trong lòng cười trộm.

Chu Diễn bị gọi là “hoàng tử bão tố” —— bởi vì mỗi lần anh ghi hình tiết mục, chín mười phần đều là trời muốn mưa. Bọn họ thậm chí đã từng thử, lúc bố trí máy quay phim xong thì trời vẫn quang đãng, sau đó mưa bắt đầu rơi từ giây đầu tiên Chu Diễn xuất hiện trước màn ảnh. Trên thực tế, tiết mục này vốn tên là “Đoàn lữ hành đầy nắng”, nhưng dần dà không có đồng sự nhắc lại tên này, nếu chưa từng quay trong trời nắng, vì sao lại gọi là đoàn lữ hành đầy nắng?

“Em đang cười trộm sao?” Chu Diễn hỏi.

“Không có.” Tri Kiều quay đầu, vẻ mặt bình tĩnh.

Anh nhìn cô, cho đến khi cô nhịn không được mà dời tầm mắt, anh mới chắc chắn nói: “Em nhất định đang cười trộm.”

“Không có.” Cô không dám nhìn anh, nhưng có chết cũng mạnh miệng.

“Khẳng định có.”

“Không có.”

“Có.”

“…”

Rất nhiều lúc, Tri Kiều cảm thấy mình thực ấu trĩ —— chẳng qua chỉ là lúc ở bên cạnh Chu Diễn. Bọn họ sẽ cãi nhau như hai đứa trẻ, giận dỗi, sau đó hoà thuận. Bọn họ là người cộng tác không chịu thua lẫn nhau, là bạn bè miễn cưỡng có thể thông cảm cho nhau, nhưng bọn họ như là càng giống anh trai em gái chưa bao giờ gặp mặt.

Cái này nghe ra có phải hơi…phức tạp không?

Nhưng thực ra cũng không khó hiểu.

Chu Diễn và bố của Tri Kiều tình cảm như bố con, cô thậm chí cảm thấy Chu Diễn càng giống con của bố cô hơn. Bởi vì bọn họ cùng nhau công tác, có sở thích giống nhau, anh hiểu rõ bố con, mà cô, sau 12 tuổi thì chưa gặp qua bố mình.

“Tôi và bố em cùng nhau công tác sáu năm,” vào ngày mưa đó, lần đầu tiên Chu Diễn xuất hiện, anh nói với cô, “Ông ấy là một người rất tài ba.”

Tài ba bao nhiêu? Cô không thể nào biết, vì thế chỉ lấy nụ cười theo thói quen để trả lời.

À, đúng rồi, cô cũng có một biệt hiệu, gọi là “Nữ vương mỉm cười”, bởi vì cô luôn mỉm cười —— lúc cô không biết nên lộ ra biểu cảm gì thì cô liền mỉm cười.

“Em bằng lòng đến chứ?” Đôi mắt của Chu Diễn dường như có sức lôi cuốn kỳ lạ, “Đây là tâm nguyện của bố em.”

Thái Tri Kiều lại đồng ý, cô thậm chí còn chưa biết công việc đó ra sao mà đã đồng ý.

Chu Diễn nghe thấy câu trả lời của cô, anh dần dần cười rộ lên, sau đó, Thái Tri Kiều hiếm khi thấy Chu Diễn cười như vậy, là một nụ cười…thoả mãn.

Nhưng cô hiểu rõ ràng, sở dĩ bản thân sảng khoái mà đồng ý là bởi vì cô muốn biết: rốt cuộc là loại cuộc sống như thế nào khiến cho bố cam tâm tình nguyện vứt bỏ vợ con để đi theo đuổi?

Mưa vẫn rơi, Tri Kiều đột nhiên hỏi Chu Diễn ở bên cạnh:

“Phần sau bác sĩ Watson còn nói gì nữa?”

Anh liếc mắt nhìn cô, trả lời: “Watson nói, ‘tại ngọn đèn lập loè chiếu rọi xuống người đi đường tấp nập, vẻ mặt của bọn họ có vui mừng có ưu sầu, có tiều tuỵ và phấn khởi —— trong đó còn có những câu chuyện vô cùng quái đản và kỳ dị, dường như cả đời nhân loại, từ tối tăm đi vào ánh sáng, lại từ ánh sáng trở về tối tăm.”

Cô cười khổ: “Em còn nhớ anh từng nói lúc học ngữ văn, anh luôn không đủ điểm, nhưng vì sao lại nhớ rõ nhiều câu khó hiểu như vậy?”

“À, bởi vì tôi đem tất cả thời gian học ngữ văn dùng để đọc tiểu thuyết.”

“Nhưng mà anh không cảm thấy Watson đa sầu đa cảm lắm sao? Cái gì ‘từ tối tăm đi vào ánh sáng, lại từ ánh sáng trở về tối tăm’, cũng không phải ‘Oliver Twist’.” Cô nhún vai.

“Có người nói rằng cả truyện Sherlock Holmes không phải hấp dẫn ở chỗ suy luận của Sherlock Holmes, mà là tình bạn vĩ đại giữa Sherlock Holmes và Watson, bọn họ đều rất thông minh, nhưng họ đại diện cho sự đối lập của hai mặt lý trí và cảm tính.”

“Phải không,” Thái Tri Kiều cong khoé miệng, “Em còn cho rằng tình bạn vĩ đại nhất chỉ tồn tại giữa Nôbita và Đôrêmon.”

Chu Diễn sửng sốt hai giây, rồi bỗng nhiên cười khanh khách.

Tiếng cười này, Thái Tri Kiều cho rằng rất có sức cuốn hút.

Đến tối trời hết mưa, trên màn hình lớn tại quảng trường Trafalgar cách đó không xa đang phát hình buổi hoà nhạc, Tri Kiều đứng dậy đóng cửa sổ, sau đó trở lại trước bàn, tiếp tục làm bản ngân sách của cô.

Cô thay thế bố, trở thành nhà sản xuất độc lập, đồng thời cũng là người phụ trách của tiết mục lữ hành nho nhỏ này. Cái gì cô cũng phải làm, nhưng trên thực tế, cô lại cảm thấy mình chẳng hiểu gì cả.

Cô là đạo diễn, nhưng cô không có kịch bản, muốn nói giới thiệu gì đó đều do Chu Diễn quyết định, cô tuỳ ý để anh làm chuyện mình muốn làm trước màn ảnh, cô chỉ phụ trách nói bắt đầu và chấm dứt.

Cô không biết cái gì là máy chạy hoặc là cắt nối, cô chỉ đem ý nghĩ của mình nói cho lão Hạ, sau đó do ông ấy hoàn thành; cô không biết làm sao để dựng cảnh tượng trong cảm nhận của mình, cũng không hiểu cái gọi là chế tác hậu kỳ, nhưng A Khố biết, anh ta sẽ giúp cô thực hiện; cô càng không biết làm các loại thị thực hộ chiếu như thế nào, làm sao để đặt vé máy bay và khách sạn có thể có lời nhất, cô đem tất cả chuyện này giao cho Cá Mập. Cô hẳn là một linh hồn, nhưng cô thường hay cảm thấy trong đoàn thể này thiếu ai cũng không được, chỉ trừ cô ra.

Ba năm trước, khi vừa bước qua sinh nhật thứ 26, cô ôm tâm tư riêng mà tiến vào bên trong đoàn thể này, chưa từng nghĩ rằng mình sẽ kiên trì lâu như vậy. Bởi vì chuyện này, cô và mẹ giận dỗi gần hai năm trời, cô không bao giờ làm chuyện mà mẹ phản đối, đây là lần đầu tiên, cũng là một lần bốc đồng nhất. Trước khi bắt đầu cuộc sống phiêu bạt khắp nơi này, cô là một nhân viên bình thường trong văn phòng nhỏ màu trắng tại thành phố lớn, mỗi ngày ở trong không gian ô vuông nho nhỏ làm các bảng báo cáo, chỉnh lý số liệu, nhìn qua buồn tẻ nhạt nhẽo, nhưng tràn đầy cảm giác an toàn. Cô không thể giải thích rốt cuộc là nhân tố nào trong cơ thể thúc đẩy bản thân dám buông tha cuộc sống ổn định ban đầu, dùng thời gian quý giá nhất trong cuộc đời để đi mạo hiểm.

Cô vẫn nhớ rõ câu nói kia Chu Diễn nói với cô: “Em quả nhiên là con gái của ông Thái.”

Quả nhiên? Giữa cô và bố, rốt cuộc có bao nhiêu tương tự?

“Cốc, cốc, cốc.” Có người đang gõ cửa.

Tri Kiều đành đứng dậy lần nữa, đi mở cửa.

“Tôi có thể vào không, cùng nhau uống một ly nhé?” Là Chu Diễn, anh cầm chiếc ô đỏ trong tay, vẫn mặc áo sơ mi quần tây ban sáng, chẳng qua nút áo sơ mi không biết vì sao mất đi một nút.

“Anh lại say rồi.” Tri Kiều mặt không thay đổi nói.

“Không có.” Anh cười rất ấm áp, tựa như một đứa trẻ.

“Anh say rồi.” Cô không biết vì sao mình luôn tranh luận những chuyện không có ý nghĩa với anh, hơn nữa thường thường không ai thuyết phục được ai.

“Tôi nói không có…” Anh đẩy cô ra, đi thẳng vào phòng cô, sau đó định dựng chiếc ô trên bàn, sau vài lần không được, anh khó hiểu nói, “Cái chai này sao lại ngã hoài thế…”

Tri Kiều thở dài, khoanh tay: “Chu Diễn, em cảnh cáo anh, nếu anh còn dám nôn mửa trên máy tính của em nữa, em sẽ giết anh.”

Nhưng Chu Diễn không nhận lời uy hiếp của cô, ngược lại đi khắp phòng tìm ly rượu.

“Không có ly,” cô tương kế tựu kế, “Hay anh uống thẳng vào miệng đi.”

Anh “suy nghĩ” vài giây, vì thế cầm lấy cán ô bỏ vào trong miệng “uống” vào.

Thấy anh như vậy, cho dù trước đó có bao nhiêu giận dữ, vào giờ phút này, trong lòng Tri Kiều chỉ còn lại ý cười bất đắc dĩ.

“Được rồi,” cô đi lên, đoạt lấy “chai rượu” trong tay anh, sau đó để anh ngồi xuống ghế trước bàn, “Em nghĩ anh cần dùng nước lạnh lau mặt.”

Anh nhìn cô, không thể xác định anh có thật sự “nhìn” cô hay không, nhưng mà tia sáng trong mắt anh rất dịu dàng, không hề giống với Chu Diễn trước màn ảnh.

Trên thực tế, cô luôn không phân biệt rõ ràng người nào mới là anh chân chính. Nếu nói anh cởi mở, anh lại thường xuyên ở một góc của trường quay ngây người; nếu nói tính cách anh u sầu, anh lại thường mang tâm trạng lạc quan hướng về phía trước; nếu nói anh là một người đàn ông trưởng thành, anh lại vì một số việc nhỏ mà đấu võ mồm với cô; nếu nói anh ngây thơ, anh lại có khả năng chứng tỏ cơ trí và chín chắn của mình trong thời điểm khẩn cấp.

“Vì sao anh uống nhiều rượu thế?” Cô nhìn anh, nhịn không được mà hỏi.

“Bởi vì…con người thỉnh thoảng cũng cần say một chút.” Câu trả lời của anh mang theo một ít “dí dỏm” không phù hợp với tuổi tác.

“Thật là thỉnh thoảng sao?” Cô trợn mắt.

“Thỉnh thoảng.” Hình như lúc nào anh cũng nhấn mạnh lời nói của mình.

“Nhưng mà vì sao thỉnh thoảng cần say một chút?” Vấn đề này vừa hỏi ra miệng, Tri Kiều liền cảm thấy mình rất vô vị, bởi vì đây là một vần đề —— vốn không có đáp án chính xác!

Chu Diễn vẫn đang “nhìn” cô, sau đó vươn ngón trỏ, lắc lắc rồi chạm vào mi tâm của cô: “Bởi vì, con người không muốn vào mỗi khoảnh khắc đều sống trong hiện thực.”

Cô cũng nhìn anh, ngửi thấy mùi rượu đỏ thoang thoảng trên ngón tay anh, sau đó…bỗng nhiên cô đỏ mặt.

“Em đi lấy khăn mặt.” Tri Kiều nhanh chóng xoay người đi vào phòng tắm, tiện tay cầm lấy một chiếc khăn mặt chưa sử dụng, mở vòi nước ra, hơi bối rối mà giặt khăn.

Chu Diễn là một người đàn ông khôi ngô tuấn tú, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã cho là vậy. Nhưng anh dường như có thói quen trời sinh, duy trì khoảng cách với người khác, luôn tao nhã lịch sự, chỉ có lúc uống rượu, mới có chút vẻ suồng sã, vì vậy anh với bất cứ ai cũng như gần như xa, nhưng đồng thời, loại như gần như xa này khiến người ta cảm thấy không thể đoán được anh…mà lại tràn đầy sức hấp dẫn.

Trong lúc bối rối, Tri Kiều liếc mắt nhìn gương, trong đó là chính mình xa lạ, hình như…hơi buồn cười.

Cô ngơ ngác nhìn khăn mặt trắng trong tay, rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, lộ ra nụ cười đặc trưng của cô đối với tấm gương, sau đó bình tĩnh trở lại.

“Này,” cô lớn tiếng nói, “Kỳ thật…vì sao anh đến tìm em? Cho dù bố em nói đó là nguyện vọng của ông ấy, anh cũng không nhất định phải hoàn thành nguyện vọng này mà để em gia nhập vào đây.”

Chu Diễn không trả lời, vì thế cô nói tiếp: “Em không biết gì cả, em vốn…vốn không có cách nào thay thế ông ấy đâu, em cảm thấy mình chính là gánh nặng của mọi người.”

Anh vẫn trầm mặc, cô tưởng rằng, có lẽ anh đang nghĩ ngợi nên trả lời vấn đề này của cô như thế nào. Nhưng trong lúc chờ đáp án, cô chợt không muốn lắng nghe câu trả lời của anh, có lẽ anh chính là người như vậy, hứa với người khác rồi thì nhất định phải hoàn thành, có lẽ cô chỉ là chờ mong điều gì đó không thực tế…

Trong bầu không khí yên lặng này, bỗng nhiên truyền đến một âm thanh xa lạ nhưng quen thuộc đối với Tri Kiều, cô đứng thẳng dậy, có một dự cảm chẳng lành bắt đầu sôi trào dưới đáy lòng —— bởi vì cô biết, đó là tiếng nôn mửa của Chu Diễn.

Cô lao ra khỏi phòng tắm, Chu Diễn đang ngửa mặt lên ngã vào ghế, cô nhẹ nhàng thở ra, nhưng giây tiếp theo, khi cô đến nhìn máy tính xách tay đặt trên bàn của mình, cô không thể kiềm chế mà hét lên:

“Chu Diễn, em muốn giết anh!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ~Nhisiêunhân~ về bài viết trên: trankim
     
Có bài mới 11.08.2015, 21:57
Hình đại diện của thành viên
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
٠•●Rùa lật ngửa●•٠
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 21:43
Bài viết: 1544
Được thanks: 9953 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đoàn lữ hành đầy nắng - Xuân Thập Tam Thiếu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Một (trung)

Edit: Sam


Sân bay Heathrow bất cứ lúc nào cũng chật ních người từ khắp thế giới, hôm nay cũng vậy không có ngoại lệ. Hàng người xếp trước quầy gửi hành lý thật sự dài, Thái Tri Kiều đeo ba lô từ vai trái đổi sang vai phải, sau đó giơ tay nhìn đồng hồ, may là cách giờ máy bay cất cánh còn một khoảng thời gian dài. Cô gái tóc vàng mắt xanh ở phía sau quầy mỉm cười ngọt ngào nhưng lại vụng về còn đang hỏi đồng sự ở quầy sát vách liên tục, Tri Kiều bắt đầu thiếu kiên nhẫn mà dùng bàn chân gõ nhịp nhàng trên mặt đất, đây là thói quen của cô, một thói quen không quá nho nhã.

“Bố em không thích con gái như vậy, đây có vẻ như không có giáo dục.” Có một tiếng nói.

Cô quay đầu lại, là Chu Diễn đứng ở phía sau cô, cười như không cười mà nhìn cô. Hôm nay anh vẫn rất quý ông, áo sơ mi màu trắng sữa và quần tây cùng màu, chỉ có dây nịt và giày là màu đen. Áo khoác treo trên cánh tay, va ly hành lý đứng ngay ngắn bên cạnh anh, Tri Kiều bất giác ngắm đôi giày vải đã hơi cũ trên chân mình —— nếu như không nói, có lẽ không ai biết bọn họ cùng nhau đi.

Nhớ tới “việc không thoải mái” tối qua, Tri Kiều mấp máy môi, quay mặt sang chỗ khác làm bộ không nghe thấy.

Chu Diễn cố ý ló người sang đây, khuôn mặt anh tuấn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô. Anh nheo mắt lại nhìn kỹ đôi mắt cô, dùng giọng điệu anh trai lừa gạt: “Được rồi, tôi bằng lòng đền em một máy tính khác, hoặc là em có thể trừ tiền lương của tôi.”

Cô trừng anh, cố gắng duy trì vẻ mặt không thay đổi.

Chu Diễn bất đắc dĩ mỉm cười, nhưng là nhìn thấu cô, vừa cười vừa lắc đầu.

Tri Kiều bỗng nhiên rất muốn biết, giờ phút này ở trong mắt Chu Diễn cô là người như thế nào, cô là gì đối với anh?

Cô đoán rằng, có lẽ anh coi cô là đồng nghiệp, có lẽ là em gái, nhưng không phải là một “phụ nữ” —— ý của cô là, loại “phụ nữ”…loại có thể phát sinh chút gì đó.

“Chu Diễn?” Một giọng nữ nghe ra rất tinh tế vang lên bên tai bọn họ.

Tri Kiều kéo khoé miệng, không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Thanh âm của cô rất hay, đương nhiên, người còn đẹp hơn.

“Thang Dĩnh,” Chu Diễn nói, “Sao em lại ở đây?”

“Đừng nói nữa, em đến viết bản thảo, bài báo về lữ hành, hỏng bét là trời không cho em đi du lịch, với em mà nói quả thực là ác mộng!” Người đẹp khoa trương mà đảo mắt khinh thường. Hôm nay cô mặc áo sơ mi không tay màu trắng, lộ ra cánh tay dài nhỏ mà trắng trẻo, quần jean bó sát người lại vừa vặn buộc quanh đường cong xinh đẹp.

Chu Diễn bị cô chọc cười, “Đi du lịch cũng phải cần trời cho sao?”

“Đương nhiên,” cô nói, “Ví dụ như em không thể chịu được ngồi trong cabin thời gian dài, không chịu nổi cùng các du khách từ khắp nơi trên thế giới chen chúc trong nhà bảo tàng gì đó, hay giáo đường, đương nhiên điều em không thể chịu đựng được chính là cái gọi là leo núi ngắm cảnh tại công viên quốc gia.”

Tri Kiều rủ mắt xuống nhìn đôi giày cao gót màu đỏ cao chừng 10 cm trên cặp chân của người đẹp, chờ đợi một ngày nào đó có thể nhìn thấy cảnh tượng chủ nhân của chúng nó mang chúng nó leo núi.

“Ồ, đúng rồi, chuyến bay của em sáu giờ rưỡi cất cánh, anh thì sao?”

“Thật khéo, chúng ta cùng chuyến bay.” Nụ cười của Chu Diễn có đôi khi mê chết người.

“Thật sự!” Thang Dĩnh mở to mắt, bộc lộ vẻ vui mừng.

“Có thể chứ?” Chu Diễn vươn tay trống không kia, Thang Dĩnh buông va ly hành lý trong tay, giao cho anh, nhìn qua rất tự nhiên.

Thang Dĩnh cũng quen biết lão Hạ, Cá Mập và A Khố, cô chào hỏi với bọn họ, lúc đến phiên Tri Kiều, người đẹp chỉ mỉm cười gật đầu.

Tri Kiều cười cười có lệ, quay người lại, cúi đầu nhìn áo thun không thể thấy được hình dáng gì của cơ thể trên người mình, lại nghĩ tới cô đang đeo ba lô nặng nề trên vai, trong lòng chợt không có cảm thụ. Đến lượt cô làm thủ tục đăng ký, cô gái tóc vàng mắt xanh nỗ lực mỉm cười với cô, nhưng cô lại chẳng đưa ra biểu cảm gì, nụ cười của cô gái hơi xấu hổ, nhưng vẫn cong khoé miệng làm xong thủ tục cho cô, cuối cùng còn chúc cô lên đường vui vẻ.

Cô xoay người, trong lòng có chút hối hận, con người lúc nào cũng mang áp lực ở một chỗ trút đến một chỗ khác, nhưng không nghĩ tới làm như vậy có tạo tổn thương cho người khác hay không.

Tri Kiều xoay người muốn nói một tiếng “Cám ơn” với cô gái kia, nhưng vừa ngẩng đầu thì thấy Chu Diễn và Thang Dĩnh đang đứng song song trước quầy, bộ dáng thân thiết khắng khít. Vì thế cô lại lập tức thay đổi chủ ý.”

“Được rồi,” cô bước nhanh hướng đến cửa an ninh, lầm bầm lầu bầu, “Tôi tin trong mười mấy giờ các người nhất định không buồn tẻ…”

Lúc lên máy bay, bầu trời đã dần tối, Tri Kiều nhét tai nghe vào lỗ tai, cố ý mở âm lượng lớn hơn bình thường để ngăn lại tiếng cười trong trẻo của Thang Dĩnh ở ghế sau.

Cô tựa vào trước cửa sổ, ngắm những chấm đèn ngoài cửa sổ, trong lòng suy nghĩ bố có giống cô từng vô số lần nhờ ánh trăng mà nhớ quê nhà, sau lúc cô mười hai tuổi, ông đã trải qua một cuộc sống như thế nào, vui vẻ hay là khổ sở, và…tự do mà ông muốn có đạt được hay không?

Cô nhắm mắt lại, nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Cô mơ một giấc mộng, trong mộng cô vẫn là một cô bé mười hai tuổi, bố xách theo hành lý sắp sửa rời khỏi nhà, cô nên phải đi lên ôm lấy ông, giống như hồi bé khóc lớn để có được thứ mình muốn, yêu cầu bố đừng đi… Nhưng cô không có, cô chỉ cho ông một nụ cười thản nhiên, mặc dù ngay cả chính cô cũng cảm thấy khoé miệng cứng ngắc ghê gớm. Bố nhìn cô một cái thật sâu, sau đó xoay người trở tay đóng cửa lại, rồi bỏ đi.

“Kiều…Kiều…” Có người thấp giọng gọi cô, hơn nữa nắm bờ vai của cô.

Cô mở to mắt, phát hiện là Chu Diễn, không biết anh và Cá Mập thay đổi vị trí lúc nào, ngồi xuống bên cạnh cô.

Tri Kiều hé miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn lời.

“Em nằm mơ? Mơ thấy gì? Vì sao em khóc?”

Đối mặt với những câu hỏi liên tiếp của Chu Diễn, cô hơi lấy lại tinh thần. Cô ngơ ngác sờ hai má của mình, vậy mà tràn đầy nước mắt…

“Không biết,” cô bối rối, dùng lòng bàn tay lau nước mắt, mỉm cười nói, “Em cũng không biết…”

Chu Diễn nhìn cô, ánh mắt kia giống như là của một người bố hay là anh trai, có vẻ dịu dàng hiếm thấy trên mặt. Cuối cùng, anh vươn ngón cái lau giọt nước mắt cuối cùng trên mặt cô, sau đó lấy ra một chai nước khoáng, nói: “Muốn uống một chút không?”

“Không cần…”

Cô quay đầu đi chỗ khác, nhìn ngoài cửa sổ, lại phát hiện ngoại trừ ánh sáng phản chiếu thì không nhìn thấy gì cả.

Bọn người Tri Kiều và Chu Diễn chia tay ở sân bay Phố Đông, bởi vì người kia hình như “tiện đường” hơn với Thang Dĩnh. Vợ của lão Hạ lái xe đến đó ông ta, thuận tiện đưa những người khác đến nội thành.

“Vì sao cậu và Chu Diễn đổi chỗ ngồi?” Lúc xếp hành lý ở sau xe, Tri Kiều giả vờ thờ ơ hỏi Cá Mập.

“Tên kia…” Cá Mập căm giận trợn mắt, “Tôi vốn tưởng rằng anh ta có lòng tốt muốn làm mối cho tôi và Thang tiểu thư, đợi đến khi đổi chỗ ngồi mới biết, hoá ra sau khi Thang tiểu thư ngủ lại ngáy ầm ầm, ồn ào muốn chết…”

Cô kinh ngạc mở to mắt, nói với chính mình: đương nhiên chỉ là nguyên nhân như vậy… Bằng không thì sao, bằng không mày còn hy vọng anh ấy có nguyên nhân khác sao?

Xe chạy thẳng từ sân bay hướng đến nội thành, Tri Kiều bỗng nhiên phát hiện gần đầy bầu trời của Thượng Hải hình như trước đây chưa từng xanh thế này, loại màu xanh này đã lâu cô chưa thấy —— hoặc là, đã lâu cô chưa để ý tới thành phố này.

Sẩm tối về đến nhà, mẹ còn chưa trở về, cô xếp hành lý xong, sau đó bắt đầu nấu bữa tối. Đồ trong tủ lạnh gần như giống như đúc với hai tuần trước khi cô ra ngoài, nguyên xi không dùng tới. Cô thở dài một hơi, xem ra mẹ lại dùng thức ăn bán bên ngoài để đối phó với dạ dày của mình.

Lúc sắp nấu cơm xong, cô nhịn không được gọi điện thoại cho mẹ, nhận được trả lời hôm nay bận quá, có phải tăng ca đến mười giờ, cho nên bảo cô tự mình ăn, ăn xong rồi tắm rửa đi ngủ.

“Có bận cũng phải ăn bữa tối chứ.” Tri Kiều quát to với điện thoại.

“Ăn, mẹ đương nhiên sẽ ăn,” mẹ dùng giọng điệu qua quýt nói, “Một ngày ba bữa mẹ đều ăn cả.”

“Nhưng mẹ ăn gì chứ? Đều là đồ vứt đi!”

“Được rồi, đừng quát to với mẹ, mẹ đã bị những bản báo cáo kiểm tra này làm đau đầu muốn chết.”

“Mẹ có thể nhận việc ít lại không?”

“Có tiền đặt ở trước mặt con không biết đi kiếm sao?”

“Vậy mẹ cũng không cần thiết biến chính mình bận thành như thế chứ.”

“Mẹ bận? Mẹ bận là do ai tạo thành?”

Tri Kiều biết cô lại không cẩn thận mà giẫm vào mìn, vì thế vội vàng kéo ống nghe ra xa mấy cm.

“Lúc trước là ai không làm nhân viên kế toán tốt đẹp lại lo chạy đi…phải bồi thường để làm người chế tác tiết mục gì đó hả? Là ai biết rõ phòng kinh doanh không đủ nhân viên mà không nói tiếng nào chạy đi —— hả?”

“Chuyện cũ lâu rồi mẹ có thể đừng lôi ra nói nữa được không…” Cô dụi mắt, cầu xin nhiều hơn là phản kháng.

“Được rồi mẹ không thèm nói với con nữa, nói điện thoại với con chẳng khác nào lãng phí thời gian quý giá của mẹ!”

“Vậy mẹ nhớ ăn tối ——” cô rốt cục giành một câu dặn dò trước khi ngắt điện thoại, nhưng không biết đối phương có nghe hay không.

Tri Kiều xoay người, nhìn thấy bàn đồ ăn ba món, một nụ cười trên khoé miệng không rõ nguyên do. Mặc dù có rất nhiều chuyện không như ý người, nhưng cô vẫn nhắc nhở mình phải vui vẻ một chút, mọi việc phải hướng đến mặt tích cực. Ví dụ như bây giờ, tuy rằng mẹ không thể trở về ăn tối với cô, nhưng may là cô chỉ nấu ba món, sẽ không quá lãng phí.

Đúng vậy, may mắn…

Sáng hôm sau, Tri Kiều theo lời hẹn trước đó mà đến phòng chế tác hậu kỳ. Chế tác hậu kỳ cho bản chính cũng tốn rất nhiều thời gian, quan trọng hơn là cần máy móc và thiết bị, đối với nhà chế tác độc lập mà nói, không có tiền và tinh lực để xây dựng phòng làm việc như vậy, chỉ có thể thuê người khác sử dụng.

“Ha, lần này đi đâu?” Người phụ trách làm việc này gọi là “Tiểu Béo”, thực ra tuổi tác không nhỏ, chẳng qua mọi người luôn gọi anh ta thế này, do đó dù Tri Kiều nhỏ hơn anh ta sáu bảy tuổi, vẫn theo mọi người gọi anh ta là Tiểu Béo.

“Anh quốc.” Cô chun mũi.

“Ở đó bây giờ nóng không?”

“Cũng tốt, mùa hè ở Anh cũng không coi là nóng, thậm chí có thể gọi là mát mẻ.”

“Vậy chắc là một chuyến du lịch rất vui nhỉ.”

Cô cười lắc ngón trỏ: “Anh đó, lúc nào cũng cho rằng chúng tôi đi chơi. Nhưng thực ra một khi ‘chơi’ biến thành công tác, sẽ không chơi vui đâu.”

Tiểu Béo sờ đầu cười ha ha, cuối cùng nói: “Đúng rồi, hôm nay chờ một chút, Phùng Giai Thụy cũng tới.”

“Ờ…” Tri Kiều gật đầu.

Trên thực tế, Phùng Giai Thụy mới là ông chủ ở đây, đồng thời cũng là người trung gian giúp cô bán tiết mục cho các đài truyền hình, anh ta chỉ mới 35 tuổi, cũng đã mở vài công ty rất có lời. Thậm chí có đôi khi Tri Kiều cảm thấy, anh ta mới là người sản xuất tiết mục này, mà cô…chỉ là người phụ.

Trên cơ bản, cắt nối và hậu kỳ đều là việc của lão Hạ và A Khố, sau khi Tri Kiều ở bên cạnh đi vài vòng thì liền ra ngoài. Cuối hành lang có mấy người đang hút thuốc, cô đi vào, mới phát hiện Phùng Giai Thụy là một người trong số đó.

“Cô đã về.” Trên mặt Phùng Giai Thụy lộ vẻ ôn hoà của ngày thường, không phải cười, cũng không phải không có biểu cảm. Lần đầu tiên Tri Kiều gặp anh ta, cảm thấy mặc dù anh ta mỉm cười nhưng là một người khó tiếp cận. Sau này sự thật chứng minh…quả là như vậy.

Phùng Giai Thụy và Chu Diễn khác nhau, người sau sẽ dùng động tác và biểu tình của anh nói rõ ràng với bạn, anh muốn duy trì một khoảng cách, Phùng Giai Thụy hoàn toàn tương phản, anh ta cho bạn cảm giác bạn đã tiếp cận anh ta không có giới hạn, nhưng trên thực tế không ai biết trong đầu anh ta thật sự suy nghĩ cái gì.

“Ừm,” Tri Kiều cười với anh ta, “Hôm qua vừa về.”

Phùng Giai Thụy nhướng lông mày: “Hôm qua vừa về, sáng đã làm hậu kỳ, xem ra các người rất chăm chỉ.”

“Đâu có…” Cô luôn có chút khó xử đối với những lời khen ngợi.

Anh ta lại hàn huyên với người bên cạnh hai câu, sau đó dập tắt thuốc, đi đến trước mặt Tri Kiều nói: “Đến văn phòng tôi nhé, tôi có chuyện muốn nói với các người.”

“Chúng tôi?” Tri Kiều ngẩn người.

“Ừ, cô và Chu Diễn.”

Cô vừa định nói Chu Diễn không có tới thì người kia đã từ đầu hành lang khác đi đến, chào hỏi với bọn họ. Tri Kiều bất ngờ, bắt đầu đoán rốt cuộc Phùng Giai Thụy sẽ nói gì với bọn họ.

“Hãy nghe tôi nói,” Phùng Giai Thụy mời bọn họ vào văn phòng, đóng cửa lại, nói thẳng, “Tuần trước tôi nhận được thông báo của nhà đầu tư lớn nhất của hai người, nói rằng tạm thời huỷ bỏ nguồn tài trợ cho tiết mục.”

“Tạm thời?” Chu Diễn ngồi trên sofa, một tay chống đầu, nhíu mày.

“Khi nào tiếp tục thì còn chưa biết…”

“Nói cách khác…”

“Ừm,” Phùng Giai Thụy vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, “Nếu hai người muốn tiếp tục quay hình tiết mục, nhất định phải tìm nhà đầu tư khác.”

Tri Kiều quả thực sợ ngây người, ba năm nay mặc dù cũng gặp qua rất nhiều khó khăn, nhưng không có gì so với việc nhà đầu tư rút lui khiến cho cô và đoàn thể “của cô” lâm vào hoàn cảnh khó khăn.

“Anh có đề xuất gì không?” Chu Diễn lại có vẻ rất bình tĩnh.

Phùng Giai Thụy nhìn anh, lộ ra nụ cười đặc thù của thương nhân, nói: “Tôi rất thích vẻ gặp biến không sợ hãi của anh.”

“Cám ơn.”

“Tôi đang tìm một số nhà đầu tư mới, đã tiếp xúc với vài người, nhưng mà chuyện bỏ vốn lúc này là xây dựng trên nền tảng tín nhiệm mà hai bên cho nhau, ít nhất, anh muốn cho nhà đầu tư nhìn thấy lợi tức vốn đầu tư, muốn cho họ tín nhiệm anh —— cho nên không dễ dàng như trong tưởng tượng.”

“Anh muốn chúng tôi làm những gì?” Chu Diễn tiếp tục hỏi.

“Tốt lắm,” Phùng Giai Thụy nói, “Tôi muốn sắp xếp gặp mặt một lần. Tôi, hai người, cùng với nhà đầu tư mà tôi muốn thu hút tiền vốn.”

“Nhưng mà…” Tri Kiều lau mồ hôi lạnh trên trán, “Lúc gặp mặt, chúng tôi phải nói gì?”

Phùng Giai Thụy nhún vai: “Nói những gì nên nói, chính là tiết mục của hai người, ý nghĩ của hai người cùng với mức độ được hoan nghênh của tiết mục.”

Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, bởi vì hai người đàn ông đều rất trực tiếp, cho nên không cần tốn nhiều thời gian để hiểu rõ ý tứ lẫn nhau. Lúc đi ra văn phòng, Tri Kiều nghĩ đến cuộc hẹn sắp đến, có chút lo sợ bất an.

“Suy nghĩ gì đó?” Chu Diễn hỏi.

“…Không có gì.” Cô bất giác nhăn mặt nhíu mày.

Chu Diễn nhìn cô, bỗng nhiên nở nụ cười, “Nha đầu ngốc, đây không phải là chuyện ghê gớm gì.”

Cô nửa tin nửa ngờ: “Bố em…ông ấy cũng từng gặp chuyện như vậy?”

“Đương nhiên,” anh gật đầu, “Trong hai năm đầu tiên khi tiết mục vừa bắt đầu, chúng tôi không biết đã thay đổi bao nhiêu nhà đầu tư, lúc ấy còn chưa có tên tuổi gì, cũng chẳng có người chịu đầu tư. Suy nghĩ lại, bây giờ chúng ta có nhiều lợi thế không biết hơn mấy trăm lần so với thời điểm kia.”

Cô thoáng nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn cảm thấy tâm trạng nặng nề.

“Đừng như vậy,” anh vươn ngón trỏ dí vào mi tâm của cô, “Bố em nhất định không thích nhìn thấy em như vậy.”

Tri Kiều chụp tay anh lại, “Vì sao anh luôn nói ‘bố em không thích em thế này’, ‘bố em không thích em thế nọ’… Mỗi ngày bố em đều báo mộng cho anh sao?”

“Đúng vậy,” Chu Diễn lập tức lộ ra ánh mắt trống rỗng, giống như thật sự thông linh, “Ông ấy còn nói, ‘con gái tôi tính tình bướng bỉnh, ngực nhỏ lại ngốc nghếch, cậu hãy chăm sóc nó thật tốt’…”

“Xéo đi!” Cô trừng anh.

Chu Diễn cười cười nhìn cô, nói: “Em đừng lo, bánh mì còn lớn được, ngực cũng sẽ biến lớn thôi.”

Mặc dù ở sâu trong lòng có một tia nghi ngờ, nhưng trông thấy nụ cười của người đàn ông trước mắt, Tri Kiều chợt cảm thấy, bất luận gặp phải khó khăn gì cũng đều không thể đánh ngã cô!

Chẳng qua…

70B thật sự rất nhỏ sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ~Nhisiêunhân~ về bài viết trên: trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babymoon, Châu cute, dngan283, nguyennhatlinhsan@, Phamvan121997, Quýt~, Sal.it_study_, vantruong, Wang YiBo và 164 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.