Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Mật thám thiếu niên - Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn

 
Có bài mới 27.12.2014, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5990 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới [Cổ đại] Mật thám thiếu niên - Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mật thám thiếu niên

[Phong Yên Dẫn 2]

Tác giả: Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn

Edit: qoop!!

Nguồn : https://qttp.wordpress.com

Ngươi có phải là người chốn giang hồ?

Nếu phải, nhất định từng nghe nói qua những lời này—

Trên nước có thành, mang tên Trăm Dặm, chỉ nghe kỳ danh, chưa bao giờ thấy.

Ba mươi năm trước, những lời này có thể gây nên giang hồ chấn động. Ba mươi năm trước, Thành Trăm Dặm không chỉ là giang hồ đệ nhất danh thành, mà còn là thánh địa thần bí nhất võ lâm.

Bởi lẽ, chỉ cần nhìn vào việc người người đều biết đến sự tồn tại của Thành Trăm Dặm, mà lại không ai biết đến tột cùng nó nằm nơi nào, đương nhiên càng chưa người nào đi được đến đó… Nó tựa như gió, ngươi có thể cảm giác được nó tồn tại, nhưng trước sau vẫn không có cách nào thấy được nó; nó tựa như giấc mộng, tồn tại trong lòng mỗi một người chốn giang hồ, lại trước sau không thể biến cảnh trong mơ trở thành hiện thực.

Nhưng mà, đó đều là chuyện ba mươi năm về trước.

Hiện tại, Thành Trăm Dặm, vẫn như trước là giang hồ đệ nhất danh thành, vẫn như trước là thánh địa trong lòng nhân sĩ võ lâm, nhưng nếu ngươi hàng năm vào ngày mùng chín Tháng tám đuổi kịp tới biên giới Vân Nam, nơi dân cư sinh sống rất thưa thớt, rồi tìm đến một trấn nhỏ nọ cũng mang cái tên Trăm Dặm, ngươi sẽ phát hiện nơi đó tụ tập nhân sĩ giang hồ các bang các phái; nếu ngươi cùng bọn họ đi vào trấn tới khách điếm mang tên Trăm Dặm, rồi cam chịu xuất ra một lượng tiền đáng kể, ngươi sẽ nhận được một khối ngọc bài, sau đó ngươi có thể dùng thứ này nghênh ngang đi vào thánh địa trong lòng ngươi— Thành Trăm Dặm, rồi cứ việc ngây ngốc suốt ba ngày ở đâu đó.

Chỉ có ba ngày: mùng mười Tháng tám tới mười ba Tháng tám.

Nếu ngươi là người lương thiện, hơn nữa còn linh mẫn, nội ba ngày tại đây, ngươi chẳng những sẽ được dân chúng Thành Trăm Dặm tiếp đãi thịnh tình chu đáo, võ công của ngươi cũng sẽ thăng tiến vượt bậc.

Bởi lẽ, ba ngày này hàng năm, tại Thành Trăm Dặm, mấy ngàn đệ tử trong thành sẽ thượng đài tỷ thí kiếm thuật tranh cao thấp.

Thành Trăm Dặm xưng hùng võ lâm đã hơn trăm năm, trong thành cao thủ như mây, nếu ngươi là người giang hồ, ba ngày liên tục thấy nhiều cao thủ như vậy thượng đài tỷ thí, nhất định khiến ngươi mừng rỡ mà quên cả đường về.

Nhưng mà, hãy nhớ lấy nhớ lấy, ngày thứ ba trước khi mặt trời lặn ngươi nhất định phải rời khỏi Thành Trăm Dặm, ngàn vạn lần đừng lưu lại trong thành như kiểu tâm nhãn bị cảnh trí trong tranh mê hoặc, bằng không ngươi khả năng vĩnh viễn sẽ không thể trở ra.

Đương nhiên, nếu ngươi tâm thuật bất chính, chỉ cần dám tiến vào cửa tòa thành này, liền vĩnh viễn đều không ra được.

Ba mươi năm sau, câu nói nổi tiếng nhất trong giang hồ trở thành—

Võ lâm chí tôn, xưng Thành Trăm Dặm, người tốt được phước, kẻ xấu bại vong.

Ngươi có phải là người chốn giang hồ?

Nếu phải, nên nghe qua những lời này đi.

******

Vài điểm lưu ý nhỏ:

+ Truyện này được viết xen lẫn ngôi thứ nhất với ngôi thứ ba, cho nên có lúc nữ chính sẽ tự xưng là ta, có lúc sẽ được gọi là nàng.

+ Thể loại: ngôn tình mô phỏng kiếm hiệp ( =]] ), trinh thám, hài.

+ Rating: chống chỉ định trẻ em dưới 10 tuổi. ( =]] )



Đã sửa bởi Tề Ngự Phong lúc 30.12.2014, 19:44, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Bora, baonganpham, chu tước
     
Có bài mới 27.12.2014, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5990 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mật thám thiếu niên - Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


::Chương 1::

Nghệ thuật vét của

Mùng chín Tháng tám, ngày tốt lành. Thuận lợi buôn bán, thuận lợi xuất hành.

Tại khách điếm Trăm Dặm của trấn Trăm Dặm, điếm tiểu nhị vừa ngáp một cái vừa mở then cửa, trời mới tờ mờ sáng.

Một chút ánh nắng hắt lên con đường lát đá phiến tại trấn nhỏ biên giới Vân Nam, cùng với một đám người đông nghìn nghịt đứng canh giữ ở ven đường.

Nghe thấy tiếng mở cửa, đám người kia liền xôn xao một trận, trong số đó có một vị đại hán xông nhanh lên phía trước, hướng thẳng mặt điếm tiểu nhị hỏi dồn: “Giờ này mới mở cửa, muốn hại chết lão tử đây hả?”

Điếm tiểu nhị trông hắn đằng đằng sát khí, lại vận áo cộc quần xà cạp theo kiểu bọn giang hồ, y hệt như cường đạo vào nhà cướp của, ngay lập tức giống tiếng lợn bị chọc tiết kêu to: “Ta chỉ vừa mới tới trấn này, làm công được vài bữa thôi, trong người không có xu nào. Ngài muốn cầu tài, hãy tìm chưởng quầy của bọn ta ấy, ta cái gì cũng đều không thấy, cái gì cũng đều không hay biết…”

“Lão tử cầu tài cái rắm, phá tài thì đúng hơn!” Vị đại hán từ trong mồm khạc ra một cục đàm, nghĩ tên tiểu nhị này là người mới, có nhiều lời cũng vô ích, liền hỏi: “Chưởng quầy của nhà ngươi đâu rồi?”

“Ở trong nhà đếm ngọc bài.” Điếm tiểu nhị thực thành khẩn hồi đáp, “Chưởng quầy nói quan khách năm nay đến nhất định sẽ nhiều hơn so với năm ngoái, cho nên ngọc bài cũng được làm ra rất nhiều, đây chính là điểm trọng yếu.”

Vị đại hán sớm không còn kiên nhẫn, một phen đẩy hắn ra bước vào cửa, những kẻ khác ồ ạt noi gương, như ong vỡ tổ ùn ùn đi vào, ở phòng lớn tìm vị trí ngồi xuống.

Ngay khi vào được bên trong, Dương Tu Hồ lão nhân nhìn chằm chằm bảng hiệu bằng bông vải ở nội đường, hướng người bên cạnh nói: “Có nghe nói gì chưa? Năm nay Tiêu thành chủ Thành Trăm Dặm muốn đích thân chỉ điểm cho đệ tử tỷ thí trận cuối cùng, cho nên kẻ sĩ vì ngưỡng mộ đại danh mà đến so với năm rồi hơn gấp mấy lần!”

“Đúng vậy, nghe bảo vào ngày mười ba Tháng tám, cũng chính là ngày đại thọ tròn năm mươi tuổi của lão nhân gia, hôm đó Tiêu thành chủ sẽ hiện thân thượng đài tỷ kiếm.”

“Nói vậy đến lúc đó còn có thể chiêm ngưỡng Tiêu phu nhân chăng? Thời bà ấy còn trẻ đã là đại mỹ nhân, không biết hiện nay đã trở thành như thế nào rồi nữa.” Lão nhân hắc hắc cười nói. “Chẳng phải Tiêu phu nhân nổi danh nhất không phải là mĩ mạo của bà còn gì?”

“Đó là, người trong thiên hạ ai chẳng biết rằng bà là nữ thần tài, không có bà, làm sao Trấn Trăm Dặm có thể tồn tại đến ngày hôm nay? Các hạ khoan hẵng nói, trước kia có vị thượng thư nọ muốn gả cháu gái, người cháu họ chỉ đích danh muốn đến Trấn Trăm Dặm chọn đồ cưới, bởi vì nơi này cơ hồ tập hợp nguồn cung cấp phẩm vật tinh túy nhất từ nam tới bắc, trên đời này quả thật không có nơi thứ hai nào có đầy đủ hơn nơi này, cái gì cần có đều có cả.”

“Chẳng lẽ các hạ đã quên thân phận của Tiêu phu nhân trước lúc xuất giá—đại tiểu thư Cung gia tại Lạc Dương kinh kỳ, như thế nào không hiểu việc buôn bán được? Các hạ xem đi, Trấn Trăm Dặm ở trong tay bà từ không thành có, từ một nơi hoang vu biến thành thị trấn phồn hoa nhất vùng biên giới Vân Nam, chẳng qua chỉ mới có ba mươi năm thôi đấy.”

Đương lúc đang luận bàn sôi nổi, bảng hiệu bông vải bỗng nhiên nhấc lên, một người đàn ông trung niên gương mặt phúc hậu đã trắng lại béo bước ra, đích thị lão bản khách điếm Kim Nhất Đấu. Trông thấy người ở đại đường đã chật ních, lão bản chẳng những không kinh ngạc lấy một chút, mà còn mặt mày hớn hở hô: “Năm nay các vị đến so với các năm trước sớm a… Kiều lão Tam, trong một năm này e chắc chỉ có ngày hôm nay là lão khởi hành sớm như vậy chăng?”

“Trễ quá còn có thể đi được sao?” Đại hán trừng mắt sải bước đi đến trước mặt ông, “Năm ngoái bất quá chỉ chậm nửa canh giờ, mà các vị trí tốt đã bị người ta lựa hết, hại lão tử ngồi ở hàng cuối cùng, cổ duỗi thẳng hết mức cũng chẳng thấy rõ cái rắm gì hết!” Nói xong từ trong người lấy ra một thỏi vàng óng ánh, nôn nóng đưa tới, kêu lên: “Hoàng kim một trăm lượng, mua vị trí chính diện ở gian giữa hàng đầu tiên, mau cấp lão tử ngọc bài, không được để cho bọn họ đoạt trước.”

“Đã thất lễ, đó là mức năm ngoái.” Kim Nhất Đấu cười hòa hảo êm ái, “Năm nay thiết tưởng ghế hàng thứ nhất, cần phải có con số này.”

Ông xòe tay phải ra năm ngón, quơ quơ.

Năm trăm lượng hoàng kim! Cái này thực không phải là số lượng nhỏ chút nào đâu, nó đã trên mức chi tiêu chi phí gần mười năm của một gia đình bình thường rồi.

Ai ngờ tới trong mắt Kiều lão Tam lại xẹt qua một tia vui mừng, lớn tiếng nói: “Nói như vậy, lời giang hồ đồn đãi năm nay Tiêu thành chủ đích thân đấu trận cuối, là sự thật?”

Ánh mắt Kim Nhất Đấu dạo qua một vòng trên gương mặt chứa đầy mong chờ của mọi người, không nhanh không chậm nói: “Không sai—thành chủ nhà ta vào buổi luận võ cuối cùng, sẽ đích thân chỉ điểm võ công cho đệ tử bản thành chung cuộc…”

Chúng nhân nhất thời vui mừng lộ rõ trên nét mặt, trong đó có người khẩn cấp truy vấn: “Như vậy, thành chủ lão nhân gia có thực sẽ trước mặt mọi người thi triển ‘Quy khứ lai hề kiếm pháp’?”

Kim Nhất Đấu cười tủm tỉm nói: “Về việc này, phu nhân ở trên sẽ thuyết phục thành chủ nhà ta, thành công hay không, tại hạ cũng không dám cam đoan trước. Bất quá, Kinh Hồng kiếm đã mười năm chưa tuốt khỏi vỏ, nếu như thành chủ đáp ứng, các vị còn có phước được diện kiến. Đương nhiên, phải xem xét đến các chi phí khác…”

Nghe đến đó, Kiều lão Tam sao còn có thể kiềm chế được, liền lớn tiếng chấp thuận rồi nói: “Lão tử không cần biết ai thế nào, dù sao lão tử là kẻ dụng kiếm, dẫu cho có tốn bạc lượng đến mấy lão tử cũng phải nhìn thử xem đương kim đệ nhất danh kiếm dài kiểu gì!”

Chúng nhân âm thầm gật đầu. Ai ai đều biết, thành chủ Thành Trăm Dặm võ công cái thế, có cơ hội trực tiếp mục kích phong thái của ông ấy, kẻ ngốc cũng sẽ không bỏ qua, nếu có thể từ trong đó học được một chiêu nửa thức, cả đời đều được lợi vô cùng.

“Tốt lắm, thỉnh chư vị trước tiên tới bàn đưa lệ phí.” Kim Nhất Đấu ngồi vào bên trong quầy, xuất ra tập sổ thu chi.

Chúng nhân ào ào tranh nhau tiến lên trước, giành giật mua lấy vị trí có tầm nhìn tốt tương đối. Chưa đầy một phút, trên quầy thỏi vàng đã chất cao như núi, mà ngoài cửa khách điếm vẫn không ngừng có người tiến vào… Lúc bấy giờ, sắc trời cũng vừa sáng hẳn.

Kiều lão Tam tranh đoạt trước mặt chúng nhân mua được một chỗ tốt, cảm thấy mĩ mãn ngồi sang một bên, vừa uống ngụm trà liền gặp điếm tiểu nhị mới vừa rồi bị lão dọa chết khiếp đi tới, “Phanh” một tiếng quăng cái mâm lên bàn, giọng the thé nói: “Một phần điểm tâm sáng, mười hai lượng bạc.”

Kiều lão Tam nhìn kỹ, hóa ra cái gọi điểm tâm sáng chính là một bát nước lèo, bên trong có mấy cái hoành thánh, mấy cọng miến, vài lá cải, cộng thêm một cái lồng bánh bao hấp—lồng hấp mặc dù không nhỏ, nhưng lại chỉ có hai cái banh bao.

Kiều lão Tam trên mặt nhất thời có điểm không nhịn được, lão không cần tiền, nhưng lão không thích bị kẻ khác lôi ra làm thịt cừu. Tức thời cương mãnh vỗ vỗ cái bàn, quát: “Đồ ăn điểm tâm như vậy mà đòi mười hai lượng bạc! Lão tử nhìn qua giống thằng ngu lắm hả?”

“Cha của ta không phải thằng ngu. Về phần ngài…” Điếm tiểu nhị nghiêm cẩn nhìn lão vài lượt, cuối cùng lắc đầu, “Ta thật nhìn không ra.”

“Ta thì nhìn ra.” Kiều lão Tam cười hết cả hơi, “Ta nhìn ra ngươi là muốn tìm đến cái chết.”

“Ai nói ta muốn tìm cái chết?” Điếm tiểu nhị mở to cặp mắt vô tội, “Ta chỉ thầm nghĩ tìm ngài đòi tiền mà thôi.”

Hắn có vẻ thực sự không rõ Kiều lão Tam đang nói gì.

Kiều lão Tam vốn đã nhịn không được muốn động thủ, lại bình tĩnh trở lại, từ trên xuống dưới đem hắn đánh giá một phen, đột nhiên hiểu được——người này không bình thường, rất có khả năng là một kẻ nhược trí. Vì thế quyết định đùa giỡn hắn, liền hỏi: “Nếu ta cứ không đưa thì sao?”

“Ngài nhất định phải đưa.” Điếm tiểu nhị lại bày ra bộ dáng thật nghiêm cẩn kia, “Mẹ ta nói, chỉ cần khách nhân ở trong điếm ngồi xuống nhất định phải ăn cơm, ăn cơm nhất định phải trả tiền. Ngài mà không nghe, nương sẽ mất hứng. Mẹ ta mất hứng, cha ta cũng sẽ mất hứng. Cha ta mất hứng, ngài cũng sẽ không được yên.”

“Ta không được yên?” Kiều lão Tam quả thực muốn cười ra thành tiếng, “Ngươi cho cha ngươi là Thiên Vương lão tử?”

“Cha ta không phải gọi Thiên Vương lão tử, ông ấy họ Tiêu, kêu là Tiêu Tả.” Điếm tiểu nhị cứ như thế mà nói.

Trong khách điếm vốn thật ầm ĩ, giờ phút này lại chợt tĩnh lặng xuống.

Tiêu Tả… Mỗi người ít nhất ở trong lòng đều đem cái tên này niệm ba lần, tựa như mặc niệm tên hiệu thần thánh.

Ba mươi năm qua, hết lớp đầu bạc tới kẻ đầu xanh, thế sự trên đời luôn luôn thay đổi, chỉ duy cái tên Tiêu Tả này trước sau vẫn là một truyền kỳ vĩnh không phai màu trong lòng nhân sĩ giang hồ.

Bởi vì, hắn chính là thành chủ Thành Trăm Dặm, giang hồ đệ nhất danh thành, cũng là võ học tông sư tiếng tăm lẫy lừng nhất trên giang hồ gần trăm năm nay.

Nhưng hôm nay, cái gã điếm tiểu nhị đần độn này dám cư nhiên tự xưng là con Tiêu Tả?!

“Ngươi nói Tiêu thành chủ tiêu lão gia tử là cha ngươi?” Bộ dáng Kiều lão Tam nhìn qua dường như hận không thể đem lỗ tai chính mình cắt bỏ, quay đầu hướng quầy trừng mắt, giọng khàn khàn nói: “Kim đại chưởng quầy, hắn nói không phải là thật sự đấy chứ?”

Kim Nhất Đấu nhìn nhìn hắn, lại nhìn nhìn cái gã điếm tiểu nhị kia, khẽ thở dài nhỏ tới mức không thể nghe thấy, há mồm đang muốn trả lời, chợt nghe một thanh âm nữ nhân trong trẻo, lạnh lùng nhàn nhạt từ cửa khách điếm truyền đến——

“Lời hắn nói đều là thật sự. Hắn đích xác chính là con của thành chủ Thành Trăm Dặm, Tiêu gia Tam công tử, Tiêu Nặc.”

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy ngoài khách điếm không biết tự khi nào đã có một vị cô nương đứng tại đó: tuổi của nàng khẳng định không lớn, lại có được một khí chất thành thục lão luyện; ánh mắt nàng rõ ràng không nhìn một ai, vậy mà mỗi người đều cảm thấy nàng đang nhìn mình… Lạ nhất là, nàng rõ ràng đứng rành rành ở nơi đó, lại làm cho người ta cảm thấy nàng căn bản không tồn tại!

Nàng dường như không thuộc chốn trần tục này, một đôi mắt trong suốt, tựa như nước giống nhau lạnh nhạt không tạp chất, thờ ơ không vui không giận không ghét không mừng, đó là chưa kể đến băng lãnh.

Nàng là ai? Như thế nào tuổi còn nhỏ mà đã có vẻ lạnh nhạt đến thế?

Đang lúc trong lòng mọi người ở đây phát ra nghi vấn, vị cô nương kia bước lên thềm, đi thẳng đến điếm tiểu nhị, cũng chính là trước mặt người được nàng gọi là Tiêu Tam công tử khiến người ta mở rộng tầm mắt, rồi dừng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Bora, chu tước
     
Có bài mới 27.12.2014, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5990 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mật thám thiếu niên - Thập Tứ Khuyết, Thanh Ca Mạn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


::Chương 2::

Đồ đệ cố nhân

Ta đứng bình ổn trước bàn, ánh mắt đặt tại phần điểm tâm sáng trước mặt Kiều lão Tam, nhìn Tiêu Nặc mỉm cười, nói: “Người này thật hung dữ, dọa ngươi nhảy dựng, có phải không?”

Tiêu Nặc gật đầu, nét trẻ con trên mặt hiện rõ biểu tình vẫn còn sợ hãi trong lòng.

“Vậy nên ngươi mới muốn ông ta mua bữa điểm tâm sáng như thế này, có phải không?” Ta lại hỏi, ánh mắt như chớp như không quan sát hắn tỉ mỉ.

Trong mắt Tiêu Nặc xuất hiện một vẻ mê hoặc: “Tỷ tỷ đang nói cái gì thế? Không phải là đệ ép buộc ông ấy mua, là mẹ đệ từng nói chỉ cần người ở bên trong đại đường ngồi xuống thì nhất định phải ăn cơm…”

“Kim lão bản cũng ngồi, vì sao ngươi không đưa cho ông ta một phần đi?”

“A? Cái này…” Tiêu Nặc ngẩn người, ngồi vào một bên ghế tựa ôm lấy đầu, “Đúng vậy, hẳn là cũng nên cho ông ấy một phần luôn mới đúng.”

“Còn có, ngươi hiện tại cũng ngồi xuống, ngươi có phải cũng nên ăn một phần hay không?”

Tiêu Nặc sợ tới mức vội vàng nhảy dựng lên, xua tay nói: “Không không không, đệ không thể ăn! Mẹ đệ bảo, điểm tâm sáng là bán cho khách, như vậy mới có thể kiếm được tiền, nếu để người trong nhà ăn sẽ lỗ vốn!”

Mọi người phát ra tiếng cười trộm. Ta hơi nhíu mày, chẳng lẽ hắn thật sự như lời sư phụ nói là kẻ… Nhưng mà, một người thiếu niên thanh thanh tú tú như vậy, lại có hai bậc song thân kinh tài tuyệt diễm nhường đó, làm sao có thể a?

Ta quyết định thử hắn thêm lần nữa, liền cũng ngồi xuống, hỏi: “Tam công tử, nếu ta muốn bái kiến lệnh tôn, ngoài việc giao tiền mua ngọc bài ra, còn có phương pháp nào khác nữa hay không?”

“Có a.” Hắn trả lời cực nhanh, “Chỉ cần tỷ cạo trọc đầu, rồi khoác lên người một bộ hồng y là được.”

Chung quanh nhất thời nổi lên một tràng thanh âm kinh ngạc.

Tiêu Nặc giải thích nói: “Lần trước có lão bá bá trọc đầu đến, không mua ngọc bài, Kim đại thúc cũng dẫn ông ấy đi gặp cha đệ.”

Kim Nhất Đấu xấu hổ ho khan hai tiếng nói: “Tam thiếu gia, người nọ là Thiếu Lâm phương trượng đại sư.”

“Phải không?” Tiêu Nặc ngẩn ngơ, cực kỳ ngượng ngùng nhìn ta cười cười, “Vậy tỷ lận trên lưng mấy cái túi vải đi, cha đệ cũng sẽ gặp.”

Kim Nhất Đấu tiếp tục hổ thẹn: “Tam thiếu gia, kia là Cái Bang bang chủ.”

“Như vậy a…” Tiêu Nặc dường như cũng không nản lòng, cổ họng lục khục hồi lâu, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời, lớn tiếng nói: “Đúng rồi, tỷ tỷ! Tỷ đầu chải thẳng búi tóc tròn, thân bát bảo yếm lụa thêu hoa, chân mang hài ngọc trai xâu chỉ bạc, trang điểm xinh xắn đẹp đẽ, cha đệ chẳng những sẽ chịu gặp tỷ, biết đâu còn có thể rất cao hứng.”

Kim Nhất Đấu kinh ngạc quay đầu hỏi hắn: “Tam thiếu, người này là ai thế? Tôi không nhớ rõ từng có một vị khách như vậy cầu kiến lão gia a.”

“Mẹ ta đó.” Tiêu Nặc thần thái sáng láng trả lời, mọi người lại đen nửa bên mặt.

Ta trầm mặc một lát, quyết định buông tha, từ trong mình lấy ra một hộp gỗ mun nhỏ, xoay người hướng Kim Nhất Đấu nói: “Nếu là vật này, không biết có thể được ngoại lệ?”

Kim Nhất Đấu hai tay tiếp nhận, mở nắp hộp, rút ra bên trong một chiếc khăn gấm vuông. Đợi ông ta thấy rõ ràng chữ thêu trên khăn, sắc mặt nhất thời thay đổi, cực kỳ cẩn thận nhìn lại ta: “Cô nương tôn tính đại danh?”

“Phong Thần Hi.” Ta nhàn nhạt nói, “Ta không cha không mẹ, lấy theo họ sư phụ.”

Kim Nhất Đấu phun ra một hơi tức giận: “Hóa ra là đồ đệ cố nhân.”

Đồ đệ cố nhân… Ta phóng tầm mắt xuyên thấu qua cửa sổ đang mở, nhìn ra phía phương xa, chân trời ráng hồng tựa gấm vóc, cảnh sắc tươi đẹp nở rộ, thế nhưng đoạn chuyện cũ phủ đầy bụi kia rốt cuộc cũng bởi vì câu này lộn trở lại.

Ba mươi năm qua, thương hải tang điền.

Kim Nhất Đấu cứ nhìn ta đăm đăm vài lần, mới đóng lại nắp hộp, giao cho Tiêu Nặc nói: “Như vậy đi tam thiếu, tôi hiện tại hết cách không thể phân thân ra được, đành làm phiền thiếu gia mang vị cô nương này đi gặp thành chủ.” Phút cuối cùng lại dặn một câu: “Ngồi xe ngựa mà đi.”

“Ờ.” Tiêu Nặc ngoan ngoãn nghe lời ra khỏi cửa, còn phía sau truyền lại âm thanh khe khẽ:

“Không thể nào? Hắn thật là Tiêu Tam công tử?”

“Tiêu lão gia tử cả đời anh dũng, hai vị đại công tử cũng là nhân trung long phượng, không nghĩ tới tiểu nhi tử này lại như vầy, như vầy a…” Lời còn chưa dứt liền biến thành một cái thở dài thật dài.

Ta cũng không khỏi thầm than. Từ lúc trước khi xuất phát, sư phụ đã nhắc đến với ta, Tiêu Tả có ba người con trai, trưởng tử Tiêu Mạch dung mạo tuấn mỹ, tao nhã, xử sự trầm ổn lão luyện, vốn được xưng danh Gia Cát; thứ tử Tiêu Tiệm kiếm pháp cực cao, không thua gì cha,được giang hồ nhân sĩ công nhận là trẻ tuổi tài cao trong giới võ lâm; chỉ có riêng tiểu nhi tử này, cả ngày đi lòng vòng, không học vấn không nghề ngỗng, mà lại vĩnh viễn giống như đứa nhỏ không lớn, vô luận giáo dưỡng thế nào đều không thành công.

Sư phụ ơi sư phụ, rốt cuộc người bảo con làm sao xử lý phiền toái này đây?

Lúc này vị tam thiếu vô tích sự kia đã nhảy lên xe ngựa, vui vui vẻ vẻ hướng về phía ta vẫy tay hô: “Tỷ tỷ, mau lên xe đi, đệ đưa tỷ về nhà.”

Ta theo lời lên xe, vó ngựa tức tốc lướt băng băng, hai bên phong cảnh giống như lao xẹt qua, chỉ một lúc sau liền ra khỏi Trấn Trăm Dặm. Bên đường xuất hiện đỉnh núi, ta vừa ngẩng đầu nhìn, không khỏi thở nhẹ thành tiếng: “Kia là cái gì?”

Chỉ thấy trên vách núi đen hiểm trở như đao tước, liếc sơ cũng có thể thấy được bích họa hoa văn đỏ, không biết đã trải qua bao nhiêu mưa gió, lại vẫn như cũ sắc thái tiên diễm. Tại đây cạnh bích họa một chút, rõ ràng treo một đám quan tài màu nâu, số lượng đại khái hơn mấy trăm hòm.

Tiêu Nặc đáp: “Đây là hòm treo Bặc Nhân, trông rất là hay phải không? Vừa không đụng trời lại không chạm đất, có cảm giác như ‘Trời đất mênh mang, duy mình ta lửng lơ ngoài thế sự’. Đệ chết cũng muốn được mai táng như vậy a!”

“Bặc Nhân?”

“Phải đó, chính là bộ lạc ở tại thâm sơn này, cha đệ nói lịch sử của bọn họ khả năng so với chúng ta còn lâu đời hơn ấy.”

“Ngươi gặp qua bọn họ rồi?”

“Đương nhiên. Bọn họ tuy rằng không thích cùng người ngoài giao tiếp, nhưng Thành Trăm Dặm thì ngoại lệ, bởi vì bọn họ muốn mời chúng ta giúp bọn họ treo quan tài. Tỷ tỷ xem, cái này tương đối thấp, bên trong là táng người thường, do đệ tử Thành Trăm Dặm đi treo; còn mấy cái cao nhất kia, bên trong là táng tộc trưởng Bặc Nhân cùng vật hiến tế, nhưng là chính cha đệ tự mình treo lên nha. Ngoại trừ ông ấy, không ai có thể phi cao như vậy!”

Trong lòng ta âm thầm hồi hộp. Hắn vừa chỉ mấy cổ quan tài kia, nằm trên vách núi đen cao trăm trượng, hơn nữa vô luận là từ trên đi xuống hay từ dưới đi lên cũng khó có khả năng, phải là khinh công ra sao, mới có thể làm được? Khó trách sư phụ tự phụ cả đời, nhưng chỉ duy đối Tiêu Tả lại có rất nhiều kiêng kị.

Nghĩ lại một lát, chợt thấy không thích hợp, liền hỏi: “Ngươi vừa rồi nói bọn họ lịch sử đã lâu, Thành Trăm Dặm lập bất quá được trăm năm, vậy trước khi Thành Trăm Dặm xuất hiện, bọn họ làm thế nào treo quan tài?”

Tiêu Nặc bĩu môi, nói: “Cũng đúng thôi. Trước kia không có Thành Trăm Dặm, bọn họ đều phải tự bản thân trèo lên sườn núi đem quan tài treo lên. Nhưng rồi từ lúc bọn họ gặp tổ sư gia gia của đệ, nha, chính là Bách Lí Văn Danh, phát hiện ông có thể bay lượn như chim, Bặc Nhân sẽ không còn chịu vất vả như vậy. Đến hiện tại, bọn họ đến một người treo quan tài còn không có. Ai, thật sự là thế hệ sau không bằng thế hệ trước… Tỷ tỷ nói thử xem, mấy trăm năm nữa có khả năng người ta đến chạy bộ cũng không được không?”

Ta lắc đầu tỏ vẻ bản thân không nghĩ tới vấn đề xa như vậy, mà Tiêu Nặc lại thoáng nở nụ cười, hướng ta nháy mắt nói: “Đệ nghĩ đám hậu nhân này nhất định sẽ rất kỳ quái, có lẽ còn có thể có một đám người chuyên môn đến nghiên cứu này nọ kiểu như hòm treo làm sao treo lên được, là ai đem chúng phóng lên… Ha ha, mắc cười quá đi!”

Ta cũng cười cười, mà không đáp lời. Tiêu Nặc tự động mất hứng thú, cũng trầm mặc lại, một lát sau, rốt cuộc không chịu ngồi yên, liền mở hộp gấm lấy ra chiếc khăn lụa vuông kia, đọc nhẩm thành tiếng: “Uống rượu cất ba mươi năm, nhớ lại tư thế oai hùng khí độ của ngài. Chuyển lời thay tấm lòng cố nhân, cầu chúc thân thể kiện toàn sống lâu. Có biết không, biết không, thu này cây tử du vẫn như trước… Hóa ra là do Khuyết Như Mộng làm.”

Ta nhướng mày, xem ra vị tam thiếu này cũng không vô dụng giống như ta tưởng tượng vậy, ít nhất còn thông thạo thi từ.

Ai ngờ ngay sau đó hắn liền lộ ra biểu tình cực kỳ sợ hãi nói: “Xong rồi, xong rồi… Khăn tay này để mẹ đệ nhìn thấy nhất định sẽ làm lớn chuyện, không ngờ tới cha đệ lại vẫn giữ mối quen biết suốt ba mươi năm với tình nhân cũ!”

Ta thản nhiên nói: “Không phải tình nhân.”

“Không phải tình nhân, chẳng lẽ là địch nhân?”

“Xem như đã từng đi.”

Tiêu Nặc cười nham nhở: “Tỷ tỷ gạt người, địch nhân biết viết lá thư tình ý triền miên như vậy cho tỷ sao?”

Tình ý triền miên? Ta lắc lắc đầu, không muốn nói tới nữa, thẳng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Xe ngựa không biết khi nào đã tiến vào trong một khoảnh rừng trúc rậm rạp, phóng mắt nhìn đi, hai bên đều là thúy trúc diêu phong, tre nứa như cọ, chỉ mới có nhìn thôi, đã thấy khuynh đảo, đặt mình vào trong đó, bừng tỉnh bởi lục sắc hải dương vây quanh, cũng không biết khi nào mới có thể đi đến tận cùng… Chẳng lẽ Thành Trăm Dặm nằm quanh đây, ngay tại vùng hồ trúc này? Nếu quả thật là như vậy, ban đầu người lập thành đã chọn ra một nơi xinh đẹp nhường này, mà lại cận kề thâm sơn cùng cốc ít người lui tới, thật sự vừa có thể thưởng thức cảnh đẹp như tranh lại có thể bảo đảm tính cẩn mật an toàn.

Đá lửa chợt lóe sáng, một ý tưởng nhảy ra trong đầu ta——Trên nước có thành, mang tên Trăm Dặm——từ “Nước” này, phải chăng không phải là hồ nước, nước biển, mà là chỉ hồ trúc?

Ta không phải kiểu người thích võ đoán lung tung, chẳng qua tuy rằng hiện tại Thành Trăm Dặm đã không giống năm đó thần bí như thế, nhưng liên quan tới vị trí thành trì cụ thể, vẫn như trước là bí mật lớn nhất trên giang hồ… Làm chuyện bí ẩn vậy, dù là ai cũng không thể không nổi lên một chút tò mò.

Ngay lúc đó, xa phu đột nhiên cất cao giọng nói: “Căn cứ thành quy, đoạn đường phía dưới không tiện tham quan, thỉnh khách quý đóng cửa sổ.”

“Đến đây đến đây.” Tiêu Nặc khép cửa lại, ánh sáng bên trong xe chợt trở nên tối. Ta khẽ đẩy tay vào vách, xe ngựa này đúng là lấy sắt nguyên chất chế thành, nếu như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị người từ bên ngoài đóng lại, chẳng lẽ không phải muốn trốn cũng trốn không thoát sao?

Cứ như vậy, ta cùng Tiêu Nặc ở trong một mảnh tối đen, chỉ cảm thấy thân xe kinh hoảng, ước chừng đi độ một nén hương, từ từ dừng lại.

Cửa xe tự bật ra ngoài, hóa ra đã đứng trước phòng khách tại một tòa phủ đệ. Một âm thanh chậm rề rề truyền tới: “Hoan nghênh tam thiếu gia về nhà. A Bất, mau thay quần áo cho thiếu gia; A Hứa, mau đổi giày cho thiếu gia; A Biến, mau chải đầu cho thiếu gia; A Tâm, mau rửa tay cho thiếu gia.” Trong lúc nói chuyện, một bàn tay đưa ra kéo hắn xuống xe, bốn gia nhân bận thanh y nhất tề xúm lại, chỉ thấy quần áo không thấy mặt mũi đâu.

A Bất A Hứa A Biến A Tâm——Bất Hứa Biến Tâm? Không được thay lòng đổi dạ? Loại tên cổ quái này, vừa nghe liền biết là Tiêu phu nhân đặt cho, khó trách sư phụ thường nói, luận đến cổ linh tinh quái, trên đời này chỉ sợ không có người so được với vị Cung đại tiểu thư kia.

Bất quá chỉ trong chốc lát loay hoay, các gia nhân tản ra, Tiêu Nặc bộ dáng đã từ một gã điếm tiểu nhị biến thành hậu duệ quý tộc công tử. Một ông lão lục tuần vận trái phải tử bào đi tới, nhìn hắn từ trên xuống dưới đánh giá một phen, gật đầu nói: “Được rồi, với cái dạng này hẳn là có thể đi gặp phu nhân.” Lại xoay người về hướng bốn gia nhân thanh y kia nói: “Đưa đây.”

Bốn gia phó mỗi người ngoan ngoãn trình lên một thỏi bạc vụn.

Tiêu Nặc tò mò hỏi: “Tài Bá, hôm nay phát tiền công sao? Trước kia không phải là lão phát cho bọn hắn tiền à, hôm nay thế nào biến thành bọn hắn cho lão vậy?”

Tử bào lão nhân Tài Bá cung kính trả lời: “Hồi tam thiếu gia, đây không phải là tiền công, là bạc cược.”

“Bạc cược?”

“Lão nô cùng ‘Bất Hứa Biến Tâm’ bọn hắn đánh đố, xem tam thiếu gia có thể làm điếm tiểu nhị được bao lâu, lão nô đã cược thiếu gia hôm nay trở về.”

Tiêu Nặc lập tức lộ ra một bộ dáng thật xấu hổ, đối Bất Hứa Biến Tâm tứ nô nói: “Bởi vì ta muốn dẫn này vị tỷ tỷ về nhà, cho nên… Các ngươi nhất định cược ta có thể làm chừng ba ngày, có phải không?”

“Hồi tam thiếu gia.” Tài Bá đánh gãy hắn, “Bọn hắn chính là cược thiếu gia đêm qua sẽ trở về.”

“…”

Tài Bá đem tầm mắt chuyển tới trên người ta: “Vị cô nương này muốn gặp thành chủ sao? Thành chủ hiện tại có khách quý, tạm thời không có cách nào khác gặp cô.”

Tiêu Nặc hỏi: “Khách quý nào cơ?”

“À, vị khách quý này nhắc đến thì dài dòng. Hắn là nghĩa tử của võ lâm minh chủ đời trước, nhưng nói là nghĩa tử, kỳ thực là cháu, bởi vì minh chủ dưới gối không con, cho nên em gái minh chủ đưa lại làm con thừa tự cho ông ấy. Nói tới vị em gái minh chủ kia, tam thiếu gia có từng nghe qua một câu nói như vậy? ‘Tuyệt đại hữu giai nhân, nhất tiếu khuynh võ lâm’ chính là nói bà. Đương nhiên, câu nói kia nguyên bản vốn là nói Lí phu nhân của Hán Võ Đế, Lí Ương Ương thật đúng là nữ nhân thông tuệ, đáng tiếc kỳ nghệ kém một bậc, cuối cùng vẫn không thể đấu lại Vệ Tử Phu…”

Sau đó lại nghe lão từ Vệ Tử Phu nói đến Võ Tắc Thiên, lại nói đến thái tử Hoằng luyến đồng, trải qua phân tích nhận xét câu chuyện về nam sắc, cuối cùng tổng kết: “Vị Trình Tất Minh công tử kia, chính là võ lâm đệ nhất mỹ nam nức tiếng.”

Ta rốt cục cũng có thời gian rảnh để lên tiếng: “Vậy có thể bái kiến thành chủ phu nhân một chút được không?”

“Có thể a, để đệ đưa tỷ đi!” Tài Bá còn chưa kịp nói, Tiêu Nặc liền một phen kéo ta, nhanh như chớp chạy ra phòng khách.

“Tam thiếu, tam thiếu…” Phía sau truyền đến tiếng Tài Bá la lên, “Cậu chưa hỏi lão nô xem phu nhân ở đâu mà? Cậu không hỏi làm sao có thể biết phu nhân ở đâu chứ? Cậu không biết phu nhân ở đâu làm thế nào mang kia vị cô nương đi được… Ai nha, quên đi, vẫn là để lão nô nói cho cậu vậy, cậu còn nghe gì không——phu nhân đang ở nhà ăn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Bora, chu tước
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HsjELF, huongvi94, ngochancoca, Nguyễn Thị Nguyên, phuongktqdk48, Uyenemm, y229917 và 201 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1473

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.