Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Phù sinh nhược mộng - Lưu Diên Trường Ngưng

 
Có bài mới 13.12.2014, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.10.2013, 16:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1852
Được thanks: 4954 lần
Điểm: 8.63
Có bài mới [Xuyên không, Bách hợp] Phù sinh nhược mộng - Lưu Diên Trường Ngưng - Điểm: 10
Phù sinh nhược mộng

Tên gốc: 浮生若梦

Tên dịch: Cuộc đời phù du như giấc mộng

Tác giả: Lưu Diên Trường Ngưng -流鸢长凝

Thể loại: Bách hợp [GL], xuyên không, mất quyền lực lịch sử, ngược luyến tàn tâm.

Tình trạng bản raw: 5 quyển -106 chương hoàn.

Editor: Bách Linh

Nguồn:  https://vongtinhgiang.wordpress.com/

Giới thiệu


Trở lại Đại Đường những năm khói lửa, khuynh tẫn một đời chỉ vì muốn được gần nhau.

Biến động bất ngờ, hồng nhan bi ca, cuộc đời phù du, bao giờ mới yên vui.

Im lặng chờ đợi, yêu không dám nói, bước cuối cùng, muốn thế nào mới dám bước ra?.

Xuyên qua gió lửa, bỗng nhiên quay đầu lại, ngươi có còn tại nơi đó xướng [Tử Dạ ca] không?

Ôn nhu của ngươi mềm mại như mây, phản chiếu tại trái tim vốn đã vong tình của ta.

Nếu thời gian có thể quay trở lại, có thể lại đem tóc xanh đổi một đời?.

Không hối hận, trải qua quanh co ngoặt ngoèo cũng là say.

Trong chỗ tình sâu mới hiểu hết bi thương.

Tây tiến đường rất xa, nhìn lại chỉ mây khói.

Ai giữ chân chợt bừng tỉnh.

Tìm tìm kiếm kiếm, không thể quên.

Chúng ta đã từng ước định.

Lúc đó trăng sáng, mây nhẹ nhàng trôi.

Không thể quên được phần tình cảm này

[Đã từng ước định].

Bao nhiêu rêu xanh mới phủ kín hết tường?.

Mưa to cỡ nào mới cần dù?.

Ngoài đình hoa lại lơ đãng rơi.

Dòng nước tiễn đưa gọi ta không nỡ muốn.

Gió thổi bên bờ xốn xanh hai hàng liễu.

Ngươi cúi đầu khóc tiếc những ngày qua.

Chiều tà rọi chiếu mái hiên ánh nơi cửa sổ.
Ngày trước thản nhiên giờ buồn bã.

Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói.

Ngươi ngồi nhìn duyên phận kết thúc.

Lúc đổi ý lòng nhiều tiếc nuối.

Cũng chỉ là nói xuông.

Ta đứng dậy an tĩnh thắp hương.

Ta ngừng nhớ của ngươi hình dáng.

Nhắm mắt lại quật cường.

[Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói]

Từng cảm động qua là đã trọn vẹn.


Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!



Đã sửa bởi dienvi2011 lúc 08.01.2015, 11:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn dienvi2011 về bài viết trên: LăngLamCa, xinmayco

Có bài mới 13.12.2014, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.10.2013, 16:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1852
Được thanks: 4954 lần
Điểm: 8.63
Có bài mới Re: [Xuyên không, Bách Hợp] Phù Sinh Nhược Mộng - Lưu Diên Trường Ngưng - Điểm: 11
Lời dẫn
Editor: Bách Linh
Nguồn: https://vongtinhgiang.wordpress.com/


“Kim tịch dĩ hoan biệt, hòa hội tại hà thì?” (Đêm nay vui đã hết, bao giờ tới thái bình?)

Tiếng ca u oán vang lên ở tiểu trấn Giang Nam trước mắt, không hiểu sao tim đập nhanh, nhất thời xả ra một chút thê lương cùng hoảng hốt.

Yến Tử Thanh không khỏi nâng tay che ngực, khuôn mặt tuấn tú thoáng chốc trở nên một mảnh trắng bệch.

“Tử Thanh, cậu làm sao vậy?” Tiểu cân ban (1) Trầm Linh thấy thế liền lại gần, đưa tay sờ soạng vầng trán cô: “Không có phát sốt a, như thế nào sắc mặt cậu lại đột nhiên kém thành như vậy?”

“Tôi không sao…” Tử Thanh mãnh liệt hít
sâu mấy hơi, đứng thẳng dậy: “Có thể là hơi mệt.”

“Đã nói cậu đừng cố chấp như thế rồi, tác phẩm để triển lãm ảnh kỳ thật đã xong xuôi, thiếu mấy tấm về văn hoá Giang Nam thì cũng không ảnh hưởng bao nhiêu a. Cậu cứ phớt lờ thân thể mà một ngày một đêm không nghỉ, cho dù là người năng động phóng khoáng lạc quan cũng thừa nhận không nổi đâu!” Cau mày, Trầm Linh cúi xuống xem xét Tử Thanh, liếc một cái: “Cẩn thận không thiết nương tử (2) lão đại của chúng ta ngã xuống, Hồng Phấn quân đoàn của chúng ta chắc phải khóc thét mất.”

Kỳ thật cái gọi là “Hồng Phấn quân đoàn” là chỉ Tử Thanh cùng các bạn học cùng bạn bè ở triển lãm ảnh.

“Ha ha, tôi dám nói cậu là người thứ nhất sẽ không khóc!” Cảm giác tim đập nhanh dần dần biến mất, mày Tử Thanh mới giãn ra, một chút ý cười trong đáy mắt trong suốt, tràn đầy không phải nhu ý nữ tử, mà là nam tử anh khí.

Thân mình Trầm Linh chấn động, đột nhiên thực sự không chống lại được ánh mắt của nàng: “Tôi chắc chắn sẽ khóc!”

Cảm thấy không khí có chút cứng ngắc, Tử Thanh đột nhiên cười hắc hắc: “Tôi nói vui mà thôi, cậu đừng tưởng thật a.”

Trầm Linh ảm đạm cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Một chút cậu cũng không cảm giác được sao?”

“Cái gì?” Tử Thanh nhìn bộ dáng mất mát của cô: “A Linh, có phải cậu có chỗ nào không thoải mái không?”

“Ngu ngốc! Đại ngu ngốc!” Trầm Linh đột nhiên hét to một tiếng. “Giờ tôi thực muốn lập tức bắt cậu đi bệnh viện!”

“Vì sao tôi phải đi bệnh viện? Tôi hiện tại tốt lắm a!”

“….”

“….”

Đột nhiên trầm mặc, Tử Thanh dường như phát hiện ra cái gì, mở miệng dò hỏi: “Cậu sẽ không cùng đám hồng phấn kia giống nhau, muốn bắt tôi đi bệnh viện để phẫu thuật biến đổi…?”

“Đúng vậy, như vậy là tôi có thể…” Trầm Linh chợt thu nhỏ miệng lại, mặt phá lệ đỏ ửng rạng rỡ.

Cười chua sót, Tử Thanh lắc đầu: “Nếu tôi không thay đổi thì sao?”

“Vậy thì thực đáng tiếc…Nếu cậu là một chàng trai, oa tắc (3), nhất định khiến vô số người mê đảo.”

Tử Thanh thở dài, không thèm nhắc lại. Đời này, nhất định là phải cùng làm bạn với cô độc, vì thế gian này không có “nếu”. Nhất định thế. Mặc kệ là vui hay buồn, đều phải thừa nhận.

“Minh đăng chiếu không cục, du nhiên vị hữu kì.” (Đèn kia soi thế cục, bao giờ mới thản nhiên)

Tiếng ca u oán lại xuất hiện một lần nữa, Tử Thanh theo bản năng ôm ngực, nhìn chung quanh tìm kiếm nơi phát ra tiếng ca.

Đá lớn, rêu phong, con hẻm, lối ngõ bình thường của Giang Nam dần dần kỳ dị chớp lên xuất hiện trước mắt.

Từng bước đi tới, hoảng hoảng hốt hốt tiến lên, bên tai đột nhiên vang lên tiếng Trầm Linh kêu gọi.

“Tử Thanh! Cậu muốn đi đâu? Tử Thanh! Trở về, trở về, đó là ven cầu rồi, đừng đi nữa! Đừng, Tử Thanhhhh……….!”

…..

Tim đập nhanh, không biết khi nào đình chỉ, tiếng ca kia càng ngày càng gần, tựa như thể gần trong gang tấc.

Giương mắt, đưa tay ra, bắt lấy chỉ là một mảnh hỗn độn, cảnh tượng trước mắt lại trở thành một mảnh hắc ám mê li…

——— —————— ——————

(1) cân ban: người hầu, người đi theo.

(2) thiết nương tử: người phụ nữ sắt thép – mạnh mẽ)

(3) oa tắc: xuất phát từ ngôn ngữ phía Nam, đến nay truyền lưu thành ngôn ngữ không chính thức (giống như ngôn ngữ teen vậy), đến giờ được mặc định cùng nghĩa với “sợ hãi than”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn dienvi2011 về bài viết trên: Anh Đào 138
Có bài mới 14.12.2014, 09:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.10.2013, 16:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1852
Được thanks: 4954 lần
Điểm: 8.63
Có bài mới Re: [Xuyên không, Bách Hợp] Phù Sinh Nhược Mộng - Lưu Diên Trường Ngưng - Điểm: 10
Quyển 1: Phong khởi Biện Châu.
(Gió nổi lên ở Biện Châu)

Chương: Trang Sinh hiểu mộng (1)
Editor: Bách Linh
Nguồn: https://vongtinhgiang.wordpress.com/



Minh nguyệt kỉ thì hữu, bất tri thiên thượng cung khuyết, kim tịch thị hà niên? (2)

Bên tai, là tiếng côn trùng thưa thớt kêu vang, vừa mở mắt, đầy trời ánh sao phản chiếu trong đáy mắt, Tử Thanh theo bản năng sờ tìm chiếc máy ảnh trên cổ: “A! Máy ảnh của mình đâu?!”

Không nhìn không biết, vừa nhìn lại liền bị dọa nhảy dựng!

“Quần áo của mình đâu?!” Tử Thanh không khỏi kêu to một tiếng.

“Không phải công tử đang mặc y phục đó thôi.” Thoáng truyền tới một thanh âm khàn khàn, lại dọa Tử Thanh kinh hãi.

“Tôi…tôi nói là quần áo vốn mặc cơ!” Quay đầu nhìn lão ẩu (3) dưới ánh trăng sáng, nhất thời ngẩn người, lại quay đầu nhìn xem bốn phía – dưới ánh trăng, nơi này cỏ mọc đầy, cây cối um tùm, cô linh một gian nhà nhỏ bằng trúc, làm cho Tử Thanh không khỏi nhớ tới chỗ ở của mấy vị ẩn sĩ thời cổ đại.

Lão ẩu cao thấp đánh giá nàng một phen:
“Công tử nói mê sảng sao? Một thân y phục này, lão thân thấy công tử mặc thực vừa người, sao có thể không phải là y phục của công tử?”

“Tôi…tôi…” Thoáng lấy lại bình tĩnh, Tử Thanh cẩn thận liếc mắt đánh giá quần áo trên người mình – bạch bào ngọc đái, hạc văn lãng ảnh (4), còn trên chân nay đã là một đôi hài thư sinh bạch sắc. Giơ tay sờ lên đầu vốn phải đầy tóc dài, nhưng giờ đâu còn nữa! Từng sợi đều đã bị chải vuốt lên búi thành một khối, bao trong một mảnh khăn.

A! Người cổ đại!

Lão ẩu tiến lại gần, đột nhiên cười mở lời: “Ta biết hiện tại công tử khẳng định thực kinh ngạc, nhưng mà, đây cũng là số mệnh, là con đường mà nhân sinh này ngươi tất phải đi.”

“Tôi muốn trở về…”

“Về đâu?”

“Về thời hiện đại!”

“Nơi này mới chính là ngươi chân thật, cái người kia chỉ là ảo ảnh trong mộng mà thôi.”

“Không có khả năng…”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua cố sự ‘Trang Sinh mộng điệp’ sao?”

“Nhưng mà…tôi còn rất nhiều việc chưa hoàn thành, nếu không thấy tôi, khẳng định các cô ấy sẽ rất lo lắng!”

“Các nàng sẽ lo lắng cho ngươi sao?”

Tử Thanh nhất thời nghẹn lời, có đôi khi ngay cả cô cũng không biết, những người đó thích là bề ngoài của cô, hay chính là bản thân con người cô?

“Cơ duyên chưa tới, ngươi không thể quay về. Công tử, ký lai chi, tắc an chi (5), nói không chừng ngày sau ngươi còn không muốn trở về nữa ấy chứ.” Lão ẩu cười thần bí, đầy mặt đều là nụ cười hiền lành ấm áp.

“Nơi này không có internet, không máy bay, không điện, không có hệ thống cung cấp nước uống, không có năng lượng mặt trời…Một khắc tôi cũng không muốn ở lại!”

“Nhưng nơi này có số mệnh của ngươi.” Còn nghiêm túc nhìn gương mặt nàng, nói: “Ngươi không muốn một lần cố hết sức thay đổi số mệnh cô độc của mình sao?”

Tử Thanh cười khổ, có chút thê lương, giang rộng hai tay: “Cho dù mặc thế này, chung quy tôi vẫn là một người con gái, yêu người nào, cuối cùng cũng phải buông tay, cần gì phải một lần lại một lần thương tâm?”

“Ngươi không dốc toàn lực, sao có thể biết được kết quả?”

“Thời hiện đại đều không chấp nhận được tình yêu của tôi, huống chi nơi này là…” Cổ đại phong kiến, làm sao dung thứ?

“Vậy chúng ta đánh cuộc, nếu thời điểm lần sau chúng ta gặp lại mà ngươi vẫn nghĩ như vậy, ta sẽ lập tức đưa ngươi trở về.”

“Được…từ  từ, lần sau gặp mặt là lúc nào?”
“Là lúc hữu duyên…a a.” Nói xong, lão ẩu xoay ngươi sang chỗ khác, thì thào lẩm bẩm: “Lãng lãng quân tử, thanh thanh ngã tâm (6), đi thôi, Đại Đường có một đoạn truyền kỳ thuộc về ngươi!”

“Đại Đường?!” Tử Thanh kinh ngạc vô cùng, không đợi cô phản ứng, lão ẩu đã biến mất trong tầm mắt.

“Chờ…từ từ đã a!”

Bốn bề trống vắng, tiểu trúc ốc phía sau đã nhất thời tiêu thất không thấy đâu, trừ bỏ ánh trăng thưa thớt, làn gió hiu hiu thổi, cũng chỉ còn lại một mảnh mờ mịt.

“Cho dù là xuyên việt thì cũng phải nói cho tôi biết bây giờ là lúc nào của Đại Đường chứ ?! Còn có, nơi này là chỗ nào? Lão bà bà? Lão bà bà?!” Hô hoán, cũng hoàn không, Tử Thanh hít sâu một hơi, vô lực ngã ngồi xuống đất: “Không tiền, không nhà, chỉ sợ không kịp đợi cơ duyên đến thì mình đã liền trực tiếp chết đói đi gặp Phật tổ…”

“Ai da! Yến Tử Thanh ơi Yến Tử Thanh, sao mày có thể dễ dàng buông tha như vậy được?! Từ cô nhi cho đến khi thành nhiếp ảnh gia, từng bước một, gian khó gì cũng đã vượt qua, còn có thể sợ bắt đầu lại từ đầu sao? Thực sự chết đói mới là dọa người thì có!”

Vỗ vỗ đầu, Tử Thanh đứng lên, nhìn chung quanh: “Bước đầu tiên, đúng, bước đầu tiên là phải tìm một nơi có người, hảo hảo tìm việc làm. Bình tĩnh, bình tĩnh, cho dù gặp được kẻ xấu, mày còn có bản lĩnh đánh đấm kia mà, đừng sợ, Đại Đường mà thôi, cứ cho là kiến thức một phen lữ hành đi.”

“A di đà Phật – – !” Đột nhiên một tiếng phật hiệu vang lên.

Tử Thanh vội vàng xoay người nhìn, không biết từ khi nào đã xuất hiện một lão hòa thượng bạch mi: “Đại sư…” Không biết vì sao, mỗi lần nhìn thấy lão hòa thượng thì tổng luôn nhớ tới Pháp Hải (7), sẽ luôn cảm thấy không phải là một người tốt gì.

“Thí chủ, kỳ thật muốn trở về cũng không  khó.” Lão hòa thượng lạnh lùng nhìn cô: “Đừng hùa theo lão yêu tinh điên khùng kia, lão nạp chỉ ngươi một kế, cam đoan ngươi có thể nhanh chóng trở về địa
phương ngươi từ đó tới.”

“Là kế gì?” Tử Thanh vẫn cảm thấy là lạ, chính là nhìn mặt mày lão hòa thượng này, cảm thấy lão rất giống Pháp Hải lão đầu a.

“Tử.” Thản nhiên, lão hòa thượng phun ra
một chữ này.

Tử Thanh không khỏi lắc đầu: “Đại sư, ngài là người xuất gia, thế nhưng lại khuyên người ta đi chết?”

“Tiểu cô nương mà lão yêu tinh kia mỗi lần câu đến đều là dùng phương pháp này để trở về. Tử tức là sinh.  Nàng nhất định không có ở đây để ngăn ngươi tìm chết, bằng sự thông minh của thí chủ, tin tưởng ngươi biết nên làm như thế nào?”

“Con lừa ngốc chết tiệt kia! Mỗi lần ngươi  đều dùng chiêu này bức lão nương buông tha, lần này lão nương nhất định không! Cho dù phạm vào sát nghiệp, cũng tuyệt sẽ không thả nàng đi!” Giữa trời đêm, thanh âm lão ẩu đột nhiên vang lên, nghe qua nộ khí trùng trùng.

“Ngươi đây là làm cái gì hả? Bất quá chỉ là một phen đánh cuộc mà thôi.” Lão hòa thượng thở dài.

“Ngươi quản ta?! Ta không tin ái tình không thể vượt lên hết thảy!”

Tử Thanh giật mình liếc mắt nhìn lão hòa thượng: “Xem ra mình thật sự không đi được, quên đi, đúng như lão bà bà nói, ký lai chi, tắc an chi, mình sẽ lưu lại… Bất quá tôi rất hiếu kì, hai người đánh cuộc cái gì vậy?”

“Chúng ta…”

“Con lừa ngốc chết tiệt kia! Không chuẩn nói!” Lão ẩu bắt đầu rít gào, đột nhiên cuồng phong gào thét. “Thủ đoạn này của ngươi ta đã nhịn suốt một trăm năm! Lần này, lão nương ta nhất định phải hảo hảo thu thập ngươi!”

“A di đà Phật, lão yêu tinh, ngươi vẫn mãi
chấp mê bất ngộ!”

“Từ từ đã, hai người đừng vội đánh a…”

“Ngươi tránh ra!”

Một trận cuồng phong đột nhiên nổi lên, đem Tử Thanh thổi bay cao cao. Trong tầm mắt, dần dần đã không còn thấy hình bóng lão hòa thượng kia…

_Hết chương 1_

——— —————— —————

(1)Trang Sinh hiểu mộng: hay còn gọi là tích Trang Chu mộng điệp,  là tên người ta đặt cho một đoạn văn trong sách “Trang tử” của Trung Quốc. Đoạn văn này rất nổi tiếng, nó đã trở thành một điển tích thường dùng trong văn chương xưa ở Trung Quốc và Việt Nam. Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà không biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu.

(2) Trích trong bài “Thủy điệu ca” – Tô Thức:
Minh nguyệt kỉ thời hữu?
Bả tửu vấn thanh thiên:
“Bất tri thiên thượng cung khuyết,
Kim tịch thị hà niên?” …

Dịch:
Mấy lúc có trăng thanh?
Cất chén hỏi trời xanh:
“Cung khuyết trên chính từng,
Ðêm nay là đêm nào?” …
(nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/T %C3%B4_Th%E1%BB%A9c)

(3) lão ẩu: bà già

(4) hạc văn lãng ảnh: hình con hạc và sóng nước (đc thêu trên áo quần)

(5) Ký lai chi, tắc an chi: Chuyện gì đến cũng sẽ đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó.

(6) Lãng lãng quân tử, thanh thanh ngã tâm: chịu, ai dịch đc hộ ta thì tốt =.=

(7) Pháp Hải: nhân vật đại sư trong truyện Thanh Xà – Bạch Xà.

——— —————— ———————

Chương này bạn Tử Thanh mới xuyên về, nên mình vẫn giữ ngôn ngữ  hiện đại, từ chương sau mới chuyển sang xưng hô cổ đại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.