Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 

Bưu hãn dân quê - Thập Nhị Cửu Lâu

 
Có bài mới 07.08.2014, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 25.05.2014, 09:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 158
Được thanks: 1243 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới [Xuyên không] Bưu hãn dân quê - Thập Nhị Cửu Lâu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


BƯU HÃN DÂN QUÊ

images

Tác giả: Thập Nhị Cửu Lâu

Thể Loại: Xuyên không, chủng điền, 3S

Độ dài: 110 chương

Converter: Poisonic

Editor: Thư Kỳ

Nguồn: Thư Kỳ Quán

( https://thukyquan.wordpress.com )




Giới thiệu…

           Mỗi người đều nói Hắc Muội nhà lão Phùng tìm được nam nhân thành thân sợ là so với lên trời còn khó



           Cuối cùng nàng tìm vị hôn phu làm mọi người kinh ngạc sắp rớt tròng mắt,



           Vô cùng —– cao đoan, phong cách tây, thượng đương Chi! ! ! ! (chỗ này không biết edit sao, hiểu nôm na là người đứng đắn, hào phóng)



           Hắc Muội ngửa mặt lên trời than thở, gặp phải phúc hắc mỹ nam rước họa vào thân,



           Từ đó cuộc sống ngày ngày đêm đêm, đêm đêm ngày ngày!



           Hiện đại vận động viên bắn súng xuyên đến cổ đại thâm sơn cùng cốc nhà quê,



           Vì sinh tồn phải bưu hãn mạnh mẽ ở nông thôn sinh sống,



           Tóm lại, cuộc sống bưu hãn tính phúc không cần giải thích!

______

Đây là dự án mới, qua tết mình sẽ làm (có thể sẽ làm sớm hơn), truyện này mình cũng chưa đọc nhưng nghe spoil bên TTV thấy hợp khẩu vị nên quyết định đào hố, bạn nào thấy thích thì cùng làm chung với mình images

Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
CHƯƠNG 1CHƯƠNG 2CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4CHƯƠNG 5CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7CHƯƠNG 8CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10CHƯƠNG 11CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13CHƯƠNG 14CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16CHƯƠNG 17CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19CHƯƠNG 20CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22CHƯƠNG 23CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25CHƯƠNG 26CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28CHƯƠNG 29CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31CHƯƠNG 32CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34CHƯƠNG 35CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37CHƯƠNG 38CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40CHƯƠNG 41CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43CHƯƠNG 44CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46CHƯƠNG 47CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49CHƯƠNG 50CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52CHƯƠNG 53CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55CHƯƠNG 56CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58CHƯƠNG 59CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61CHƯƠNG 62CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64CHƯƠNG 65CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67CHƯƠNG 68CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70CHƯƠNG 71CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73CHƯƠNG 74CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76CHƯƠNG 77CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79CHƯƠNG 80CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82CHƯƠNG 83CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85CHƯƠNG 86CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88CHƯƠNG 89CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91CHƯƠNG 92CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94CHƯƠNG 95CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97CHƯƠNG 98CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100CHƯƠNG 101CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103CHƯƠNG 104 + 105 ♡  
CHƯƠNG 106CHƯƠNG 107CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109CHƯƠNG 110





Đã sửa bởi Đông Hoa lúc 26.01.2015, 09:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.08.2014, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 25.05.2014, 09:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 158
Được thanks: 1243 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bưu hãn dân quê - Thập Nhị Cửu Lâu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Rút đao bảo vệ đất đai.

Editor: Thư Kỳ



Giữa ngày mùa nóng nhất trong năm, ban ngày toàn bộ địa giới đều bị nắng gắt như lửa nướng, ve sầu một tiếng cao hơn một tiếng kêu lên , làm người nghe cảm thấy phiền chán không chịu nổi.



Khi bóng đêm dần tới, nắng chiều hồng thấu bầu trời, nhiệt khí dần dần thối lui, rốt cục có một tia gió lạnh.



Dưới chân núi Đại Diệp nông dân đang cày cấy trên mảnh ruộng rộng lớn rốt cục khẽ thở dài một hơi, cố gắng làm việc, nghĩ trước khi trời tối về nhà ăn cơm.



Trong thôn Đại Diệp trên cơ bản đều là người nhà họ Phùng, ở cuối đường có một nhà do Phùng Quý làm chủ là nam đinh duy nhất trong nhà này, con gái lớn Cát Tường năm trước đã xuất giá, gả chính là ở dưới thôn Diệp, trong nhà còn có ba đứa con gái, theo thứ tự là Hắc Muội mười ba tuổi, Béo Nha mười tuổi, và Tứ Nha năm sáu tuổi, vợ là Tú Cô thân thể không tốt lại đang mang thai, nên nằm ở trên giường, vì thế thời tiết ngày mùa này một người của ông cày đất cho nước vào ruộng.



Hắc Muội đang ở nhà mang theo tam muội Béo Nha vo gạo nấu cháo.



Béo Nha tuy rằng chỉ mới mười tuổi, nhưng đứa nhỏ nhà nghèo sớm đã làm việc nhà, chỉ chốc lát sau nàng đã đốt lửa lên, một bên nhìn củi lửa trong lò một bên ngắt đậu sừng trong rỗ, thời tiết này vườn rau quê nhà vẫn sinh trưởng rất mạnh, đúng là thời điểm qua quả nhiều vô số kể.





Hắc Muội ở trên lò vừa đào gạo vừa nói, “Béo Nha, buổi tối chúng ta ăn phần nước cháo, phần cháo thì để cha ăn, hôm nay cha cày ruộng cả một ngày khẳng định rất đói .”



“Dạ.”Béo Nha gật đầu, suy nghĩ hỏi, “Nhị tỷ, buổi tối nương ăn cái gì?”



“Nương mang thai khẳng định không có thể ăn nước cháo , tỷ đã nấu nước trứng cho nương, lát nữa muội bưng vào, gọi nương dậy ăn, muội cũng đừng ăn a.”



Béo Nha lại gật đầu, tiếp tục cúi đầu ngắt đậu, bỗng nhiên yên lặng nói, “Nhị tỷ, lần này nương mang thai đệ đệ hả?”



Hắc Muội sửng sốt, nói, “Khẳng định là vậy, chỉ cần chúng ta chiếu cố thân thể nương cho tốt.”



Béo Nha mở to đôi mắt tròn vo nhìn Hắc Muội, nhu thuận gật đầu, bàn tay nhỏ bé mập mạp tay bắt lấy con sâu trên đậu sừng, “Gà con khanh khách —– “Gọi mấy con gà trong nhà đến dưới chân ăn sâu.



Hắc Muội đậy nắp nồi lại, lau tay, sờ sờ đầu Béo Nha, “Ngoan, buổi tối tỷ cắt dưa gang cho muội và Tứ Nha ăn.”



Đang nói, Tứ Nha lắc lư vào nhà bếp, giọng nói trẻ con kêu, “Nhị tỷ, tam tỷ, lúc nào thì ăn cơm?”



Hắc Muội nhìn bộ dáng chờ đợi của Tứ Nha, phỏng chừng nàng đã đói bụng, ngồi xổm xuống bế nàng, “Tứ Nha nhà ta có phải đói bụng hay không?”



Kỳ thực Tứ Nha đã hơn năm tuổi, nhưng bởi vì lúc nương mang thai nàng thân thể đã có chút suy yếu, sau đó sữa lại không đủ, cho nên Tứ Nha có vẻ đặc biệt gầy yếu, nhìn qua tưởng chừng chỉ có ba bốn tuổi.



Hắc Muội lấy ra một trái dưa chuột trong rỗ rửa sạch cho nàng, “Cho, ăn xong thì uống cháo.”



Tứ Nha cầm dưa chuột lại chạy ra bên ngoài.



Hắc Muội không cần hỏi cũng biết nàng khẳng định muốn đi trong phòng chia cho nương một nửa, vội vàng kéo nàng, “Tứ Nha, muội ăn hết đi, nương cảm lạnh hiện tại không thể ăn.”



Tứ Nha thế này mới cắn giòn giã.



Một lát sau nước trứng trong nồi đã tràn ra mùi thơm, Hắc Muội bưng ra trong phòng càng tràn đầy mùi trứng, Béo Nha và Tứ Nha nuốt nước miếng cúi đầu.



Trong lòng Hắc Muội thực không biết tư vị, mấy đứa nhỏ này nếu đặt ở hiện đại sớm khóc nháo lên rồi, mấy đứa nhỏ ở nông thôn cổ đại đều hiểu biết.



Hắc Muội đem nước trứng đặt ở một bên dùng nước giếng làm lạnh , một bên mở cái nắp lấy thìa quấy quấy cháo, còn chưa có nấu tốt, đậy lại, Béo Nha vội vàng bỏ thêm củi vào lò.



Hắc Muội nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, mặt trời đã sắp hoàn toàn xuống núi , nhưng rặng mây đỏ vẫn chiếu bên ngoài một mảnh sáng rực, nàng đánh giá hai mẫu ruộng nước, cha nàng hẳn là sắp cày xong rồi, trong chốc lát cháo nấu xong, xào đậu, sắc cà tím, cha nàng một hồi về vừa vặn có thể ăn cơm .



Cháo lại nấu nở ra, nàng mở nắp dùng thìa tiếp tục khuấy, lại kêu Béo Nha tiếp tục cho củi vào lò, Tứ Nha ở bên cạnh Béo Nha ngồi trên mặt đất chơi gậy gộc.





Hắc Muội nhìn các nàng cười cười, bưng nước trứng đã nguội vào buồng trong.



Buồng trong một phụ nhân gầy yếu nằm trên giường gỗ, bộ dáng ba mươi bốn ba mươi lăm tuổi, khuôn mặt thanh tú trắng nõn, chính là nữ chủ nhân nhà lão Phùng gia, Tú Cô nương của Hắc Muội.



Bà nhìn thấy Hắc Muội vào phòng, cười dịu dàng.



“Nương, mau ăn .”Hắc Muội đem trứng đặt lên bàn nhỏ bên giường, đặt thìa vào trong tay nương nàng.



“Hắc Muội, mệt muốn chết rồi đi!”Nói xong liền muốn đứng dậy giúp Hắc Muội lau mồ hôi trên trán, Hắc Muội cười hắc hắc, “Không mệt. “



Nàng vung tay áo liền lau mồ hôi trên trán, nói, “Nương, nương mau ăn đi, lát nữa cha về, chúng ta ăn cơm , chờ chúng ta ăn xong lại đưa cháo vào cho nương.”



Tú Cô gật đầu, trong mắt vừa vui vừa đau lòng.



Hắc Muội trở lại nhà bếp lại nhìn cháo đã nấu rất khá , nhắc nồi xuống.



Kỳ thực một nồi cháo cùng với nắp sắt rất nặng, may mắn khí lực Hắc Muội lớn, cũng đã làm quen việc này, nên không có vấn đề gì.



Lúc này Hắc Muội không thể không cảm thấy may mắn chính mình như trước giữ lại tập tính mỗi ngày rèn luyện, mặc dù ăn uống không có dinh dưỡng gì nhiều nhưng ít nhất bộ dạng của nàng vẫn vô cùng rắn chắc .



Chạy nhanh lấy cái nồi trên kệ xuống bắt đầu xào rau, Béo Nha nhu thuận nhóm lửa, Tứ Nha vừa thấy Hắc Muội bắt đầu xào rau , vội vàng chạy ra vườn rau ngắt hành, lập tức cầm một nắm hành tiến vào, Hắc Muội khen nàng hai câu tiếp tục xào rau.



Đợi hai món ăn đều làm xong, nàng chuyển bàn gỗ nhỏ tới dưới đại thụ ở cửa, Béo Nha và Tứ Nha vội vàng hỗ trợ chuyển ghế, mang chén đũa .



Hắc Muội xách thùng đi ra dòng suối nhỏ múc nước, bởi vì thùng cũng không lớn, hai tay nàng mỗi một bên xách một thùng lập tức đã trở lại, hắt hai thùng nước xuống dưới đất, như vậy lát nữa ăn cơm sẽ mát mẻ hơn.



Béo Nha đã dọn xong chén đũa, Tứ Nha ngồi ở bên cạnh mong chờ ăn cơm.



Hắc Muội múc một chén cháo lớn cho cha, lại múc thêm một chén đặt bên cạnh chờ chút nữa đưa cho nương nàng, thế này mới đem cháo chia đều vào chén ba tỷ muội nàng, nhìn trong nồi chỉ còn lại có một chén .





Không có biện pháp, trong nhà chỉ có hai mẫu ruộng nước, còn phải bán gạo lấy tiền, lương thực còn lại càng không nhiều.



Hắc Muội lấy ra khoai lang sớm đã luộc chín, đặt lên bàn, coi như là lấp đầy bụng .



Hiện tại sẽ chờ cha về nhà cùng nhau ăn cơm .



Đợi lúc này, Hắc Muội mang theo Tứ Nha đi phía trước vườn rau nhỏ cỏ, chỉ chốc lát sau đã nhỏ một rỗ cỏ dại về, Béo Nha đã mang dao và thớt gỗ đặt ở phiến đá, Tứ Nha chuyển ghế đá nhỏ lại, Hắc Muội khen các nàng bắt đầu ngồi xuống cắt cỏ dại, nàng cắt vô cùng mảnh, một bên cắt một bên đùa với Béo Nha Tứ Nha.



“Tứ Nha, có muốn ăn cá tôm không?”



“Muốn.”



“Vậy sáng mai muội với tam tỷ nhỏ cỏ cho gà ăn giữ nhà a, tỷ với cha sẽ ra đồn cấy mạ, nếu ngày mai trồng xong, sáng sớm ngày kia sẽ đi ra sông mò cá tôm về cho muội ăn.”



“Nhị tỷ, muộn muốn ăn thịt heo luộc.”Béo Nha nói.



“Muội giữ nhà, còn múc nước cho nương rửa mặt.”



“Ừm, Béo Nha, Tứ Nha đều ngoan.”



“Nhị tỷ, vẫn ăn cá tôm chiên sao?”



“Lần này tỷ làm bánh tôm cho các muội ăn, thế nào?”



“Tốt quá!”Béo Nha và Tứ Nha đều hoan hô .



Đúng lúc này, cách hàng rào ngoài cửa có tiếng thét lên, “Hắc Muội, cha ngươi ở ngoài đồng đang cãi nhau với người ta.”



Hắc Muội lập tức đứng dậy, người đang nói chuyện chính là người lập dị nhất thôn, thợ săn Lâm Đại, ông xem như là một nửa sư phụ của Hắc Muội, hắn đã nói như vậy khẳng định nghiêm trọng .



“Hai huynh đệ nhà Phùng Dũng, lại vì chuyện tháo nước.”Phùng Đại tiếp tục nói.



Vẻ mặt Béo Nha và Tứ Nha thấp thỏm lo âu nhìn Hắc Muội.



“Cám ơn Lâm thúc, con sẽ đi xem.”



Nói xong Hắc Muội một tay cầm dao phay một tay cầm củ khoai lang trên bàn, đối với Béo Nha nói, “Béo Nha, muội ở nhà trông chừng Tứ Nha, đợi cha về ăn cơm, đói bụng thì ăn khoai lang trước đi, không cần chờ tỷ.”



Nói xong nàng rút dao phay, dưới chân như cưỡi gió nhắm thẳng chân núi bay nhanh đến.



Hai mẫu ruộng nước nhà Hắc Muội nằm ngay dưới chân núi Đại Diệp, từ một cái hồ nước xuống phía dưới chính là ruộng bậc thang, mảnh ruộng nước không nhiều lắm nhưng xem như là mảnh ruộng có chất lượng tốt nhất thôn Đại Diệp, thu hoạch hàng năm hầu như từ mảnh ruộng này.



Thời điểm Hắc Muội đuổi tới bên cạnh hai mẫu ruộng nhà nàng đã có bảy tám người vây quanh, đều là người nhà họ Phùng ở đầu thôn, cha nàng, Phùng Quý và huynh đệ Phùng Dũng Phùng Trung ba người đang lôi kéo .



Phùng Trung và Phùng Dũng là người nổi danh ngang ngược ở đầu thôn, hai huynh đệ ỷ vào thân hình lực lưỡng và võ nghệ nên vô cùng bá đạo.



Cha nàng Phùng Quý rõ ràng bị vây trong hoàn cảnh xấu, nhưng như cũ không cam lòng hô, “Huynh đệ các ngươi không cho ta tháo nước ngày mai cấy mạ làm sao bây giờ a!”



Hắc Muội đến trên khúc cong của mảnh ruộng hét lớn một tiếng, “Phùng Dũng Phùng Trung, ta chém chết các ngươi!”, nói xong tựa như điên giơ dao phay lên xông về phía bọn họ.



Xa xa nhìn bóng người mạnh mẽ giơ cao dao phay chói lọi, mang theo dũng khí đập nồi dìm thuyền cùng một khí thế mãnh liệt quyết liều mạng mà đến.



Bên này ba người bị hù dọa giật mình, mấy người vây xem cũng đều né tránh.



Mắt thấy dao phay của Hắc Muội sắp đến trước mặt Phùng Dũng Phùng Trung không có xu thế thu hồi, hai huynh đệ vội vàng né tránh, Hắc Muội không buông tha tiếp tục đuổi theo, “Chém chết hai huynh đệ thiếu đạo đức các ngươi, dám ngăn cản nhà ta tháo nước vào ruộng, ta liều mạng với các ngươi.”



Cha nàng Phùng Quý cũng bị dọa choáng váng, còn tưởng rằng con gái thứ hai điên rồi, liền như vậy nhìn ngây người, Hắc Muội quay đầu hô, “Cha, tháo nước!”

Phùng Quý thế này mới phục hồi thần trí, tranh thủ thời gian lấy cái cuốc đào đất trong thửa ruộng nhà mình dẫn nước.



Lúc này ruộng nước các nhà đều tranh thủ từ giây từ phút dẫn nước vào ruộng, để mai cấy mạ cho tốt, huống chi mảnh ruộng dưới chân núi nguồn nước duy nhất chính là hồ nước này, các nhà khẳng định tranh nhau tháo nước.



Ruộng của Phùng Dũng Phùng Trung và ruộng nhà Hắc Muội ở trên một cái dốc, nhà hắn có năm sáu mẫu ruộng khẳng định vội vã dẫn nước, nên ngăn cản nhà Hắc Muội tháo nước, năm trước cũng như thế, đó là Hắc Muội đã ghi tạc trong lòng .



“Năm trước đã nhường nhịn các ngươi, năm nay chúng ta sẽ không nhịn nữa, ta chính là liều cái mạng này cũng không tiếc! Hôm nay cùng hai huynh đệ các ngươi nói trắng ra, ta chính là chém chết các ngươi, nhà chúng ta cũng còn nhiều đứa con gái thiếu đi một người, ta không sợ, một mạng đổi một mạng! Đêm nay ta sẽ ở trong này không ngủ trông chừng ruộng nhà ta, ta xem ai dám chặn nước của ta! Quản hắn là ai ta sẽ từ bỏ cái mạng này cùng hắn liều mạng!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đông Hoa về bài viết trên: Jenny Chau0811, Mechimsau, TTripleNguyen, Won LiLy, bichvan, ehriki, kytruc, lan trần, ngoung1412, sxu, thienly, thtrungkuti, tngh218000, Đoàn Chibh
     
Có bài mới 07.08.2014, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 25.05.2014, 09:13
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 158
Được thanks: 1243 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bưu hãn dân quê - Thập Nhị Cửu Lâu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Trận đấu cấy mạ.

Editor: Thư Kỳ


   Đêm nay Hắc Muội thật đúng là nói được làm được, dám canh giữ ở bờ ruộng xem nước trong mángtừng chútchảy trong ruộng nhà nàng, cha nàng Phùng Quý khuyên cũng khuyên không được.



   “Cha, cha mau về nhà ăn cơm đi, buổi tối nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai chúng ta bắt đầu cấy mạ.”



   “Vậy con cũng phải về nhà ăn cơm a.”



   “Cha, con mà đi nói không chừng bọn họ lại đây đào đất , tối hôm nay không để nước chảy đủ, ngày mai chúng talàm sao cấy mạ.”



   Phùng Quý ngẫm lại cũng đúng cuối cùng đành phải lay độngtự mình về nhà ăn cơm trước.



   Ông vừa trở về nhà, Béo Nha vội vàng bưng nước lạnh lên, uống xong lại đưa ông đến bên thùng nước gột rửa bùn đất trên người.



   Ông sờ đầu Béo Nha đầu nói, “Béo Nha hiện tại cũng giỏi giang như nhị tỷ con .”



   Mặc dù một thân mệt mỏi nhưng vẫn cảm thấy thực vui vẻ.



   Tắm rửa xong chuyện đầu tiên chính là vào phòng nhìn vợ Lâm Tú Cô.



   “Hôm nay cày cả một ngày, làm ông mệt chết rồi, mau đi ăn cơm đi.”



   Tú Cô nhìn chồng phơi nắng đến da đen kịt trong lòng khổ sở, trong thôn tuy nói rất nhiều nhà cũng không có gia súc cày ruộng đều là dựa vào sức người, nhưng trong nhà bà chỉ có Phùng Quý là một người đàn ông, thành thân suốt mười tám năm , lại không thể sinh một đứa con trai cho Phùng gia ông, cày ruộng toàn dựa vào một mình Phùng Quý, thật sự rất vất vả.



Phùng Quý dường như biết Tú Cô muốn nói cái gì đó, vội vàng nói trước, “Một chút cũng không mệt, Hắc Muội và Béo Nha hiện tại đều có thể giúp đỡ, hiện tại nàng đang mang thai, không nên nghĩ loạn , nói sau Hắc Muội làm việc nhà nông cũng không thua nam đinh, sáng mai nó sẽ cùng ta đi cấy mạ, khẳng định có thể một ngày làm xong.”



   Phùng Quý mang theo hai đứa con gái nhỏ ở trong sân vô cùng cao hứng ăn cơm, chừa lại hai củ khoai lang để ở một bên.



   Phùng Quý cơm nước xong đem chén cháo trước đo Hắc Muội đã lưu lại bưng vào trong phòng cho vợ, thế này mới cầm hai củ khoai lang đi ra ruộng nước.



   Hắc Muội tiếp nhận khoai lang ăn như hổ đói, nàng thật đúng là đói bụng.



   Phùng Quý nhìn tướng ăn của nàng cười cười, Hắc Muội này thật đúng là giống con trai.



   “Cha, cha đi nói với tiểu thúc một tiếng, sáng sớm chúng ta cấy mạ, nhờ thúc ấy đến hỗ trợ, ruộng nước nhà bọn họ hôm nay không đến phiên tháo nước, ngày mai hẳn là có thể tháo nước .”



   Phùng Quý gật đầu, “Vậy con ở đây trông coi, cha đi nhà bà nội con, lát nữa đến đổi cho con.”



   “Dạ”



Phùng Quý từ ruộng nước hướng lên trên đường đi tắt qua sườn núi đi đến nhà đệ đệ ông Phùng Kim, cũng là nhà cũ của ông, chẳng qua lúc trước thời điểm ở riêng nhà cũ chia cho đệ đệ, ông trừ bỏ được chia hai mẫu ruộng nước trên đất gò kia, cơ hồ là cái gì cũng không có .



   Nhà ở hiện tại là lấy tiền của nhà mẹ đẻ Tú Cô xây cất .



   Cha Phùng Quý chết sớm, nương ông là Phùng bà bà thân thể vẫn khỏe mạnh, thật xa nhìn thấy bà Phùng Quý vội vàng hô, “Nương!”



   “Đại quý, con đã đến rồi, ăn cơm chưa?”



   “Nương, con đã ăn , Tiểu Kim đâu?”Phùng Quý nhìn trên bàn cơm có cháo đậu xanh còn có một chậu bánh mì thơm ngào ngạt hành dầu.



   “Là đại ca đến à, huynh tìm chồng muội có chuyện gì không?”Từ trong phòng đi ra là một người phụ nữ trẻ khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mặc một thân quần áo rách vá, khuôn mặt xinh đẹp, nói chuyện tròng mắt quay tròn chuyển động, chính là Vương Kiều Nga vợ của Phùng Kim.



   Phùng Quý vội vàng tươi cười nói, “Đệ muội,  sáng mai ta cấy mạ, muốn nhờ Tiểu Kim đi giúp —— “



   Ông còn chưa nói hết, Vương Kiều Nga liền tỏ vẻ xin lỗi nói, “Ai nha, đại ca thật sự là ngại a, hai ngày nay muội không thoải mái, chồng muội đi trấn trên đến nhà mẹ muội lấy thuốc.”



Phùng Quý chà xát tay không nói thêm lời nào nữa, Vương Kiều Nga liếc mắt nhìn ông một cái khóe môi hé ra cười xoay người vào buồng trong.



   Phùng bà bà nói, “Đại quý, không phải nương nói con, cô vợ ma ốm của con chính là con gà chỉ biết kêu khanh khách không biết sinh trứng, con đã ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi rồi, cho tới bây giờ ngay cả một đứa con trai cũng không có, một phòng hàng lỗ vốn, chuyện gì cũng phải dựa vào một mình con làm, nghe nương nói, con nên bỏ nó —– “



   “Nương, trong nhà còn chờ con trở về , con đi đây!”



   Phùng Quý luống cuống muốn về nhà.



   Phùng bà bà xem xét trong phòng, tựa hồ con dâu thứ hai ở trong phòng không đi ra, vội vàng cầm lấy một miếng bánh hành khô nhét vào tay Phùng Quý, “Mau ăn.”



   Thấy Phùng Quý cầm ở trong tay không ăn, quát khẽ, “Ăn ở trong này, đừng lại mang về cho người đàn bà vô dụng kia.”



   Phùng Quý bất đắc dĩ nói, “Nương, nàng đang mang thai —– “



   Phùng bà bà liếc trắng mắt nói, “Được rồi, mau trở về đi, nếu nó có thể giống Kiều Nga tiến vào cửa Phùng gia ta đã có thể sinh con trai thì con cũng đã không phải khổ cực như bây giờ.”



   Nhìn cha cúi đầu ảo não đi tới, Hắc Muội khẽ hừ một tiếng, “Cha, có phải nhị thúc không ở nhà lại đi trấn trên không ?”



Phùng Quý gật đầu.



   Hắc Muội cười nhạo một tiếng, kết quả như vậy nằm trong dự kiến của nàng, “Cha, lần sau bà nội kêu cha đi giúp nhà nhị thúc cấy mạ nếu cha đi con sẽ không nấu cơm , con dẫn theo Béo Nha Tứ Nha đi trấn trên làm ăn mày.”



   Phùng Quý thở dài, “Ai, Hắc Muội, nói như thế nào hai nhà chúng ta cũng là —— “



   “Là huynh đệ ruột có phải không? Có huynh đệ nào như vậy sao?”Hắc Muội đứng lên nói, “Cha, từ lúc con biết chuyện đến nay cũng chỉ thấy cha đi giúp nhà bọn họ làm việc, bọn họ có khi nào giúp nhà chúng ta việc gì chưa, có huynh đệ như vậy sao? Dù sao hôm nay con đã nói , nếu cha lại đi giúp nhà bọn họ làm việc con sẽ mang theo Béo Nha Tứ Nha lên trấn làm ăn mày, không trở lại cái nhà này nữa, con nói được thì làm được.”



   Phùng Quý lại không nói lời nào, thật ra trong lòng ông cũng khó chịu, cha ông chết sớm, hồi đó chính mình là người duy nhất trong nhà lao động cực khổ làm ruộng nuôi cả nhà, đem đệ đệ Phùng Kim duy nhất này thương yêu như con mình, thậm chí còn đưa hắn đến trường tư ở trấn trên đọc sách vài năm, từ lúc hắn cưới vợ ở trấn trên đã xa lạ không ít.



   Hắc Muội nhìn bộ dạng thương cảm của cha cũng không thể nói thêm gì nữa, tiếp tục ngồi ở trên bờ ruộng, cầm lá sen lớn ở trên đùi chính mình và cha nàng quạt đuổi muỗi, “Cha, cha về đi, con chờ tháo nước xong cũng trở về nhà ngủ, ngày mai chúng ta dậy sớm tranh thủ thời gian cấy mạ một ngày một đêm hẳn là không xê xích gì nhiều .”



“Nếu không hiện tại cha sẽ đem mạ rút trước, như vậy ngày mai có thể nhanh chút.” Phùng Quý suy nghĩ nói.



   Hắc Muội vừa nghe nghĩ cũng đúng, dù sao hiện tại nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi còn không bằng trước đem mạ nhổ lên, ngày mai chỉ cần cấy xuống, như vậy sẽ mau hơn.



   “Được, cha với con cùng nhổ đi!”



   “Con không biết, nhổ không tốt, một mình cha làm là được rồi.”



   “Không biết thì con có thể học a, hai năm trước cha cũng nói con không biết cấy mạ a.”



   Phùng Quý cười cười, nhớ tới tình cảnh hai năm trước.



   Khi đó con gái lớn Cát Tường vừa mới đính hôn vì chuẩn bị đồ cưới ông đã không cho nàng xuống ruộng cấy mạ, thân thể Tú Cô luôn không tốt làm không được bao nhiêu việc nhà nông, ông cũng đau lòng không cho bà xuống ruộng, vì thế hai mẫu ruộng nước đều phải dựa vào một mình ông làm việc.



   Khi đó Hắc Muội vừa tròn mười một tuổi nói nàng muốn cùng ông xuống ruộng làm việc, chọc ông cười, nhưng không nghĩ tới Hắc Muội là người tính tình ương ngạnh mặt trời chưa lên mọc đã ở trong ruộng nước chậm rãi học, cuối cùng ba ngày cứ thế cắm được không ít.



   Hắc Muội không nói hai lời trực tiếp đi theo phía sau cha đến bên góc ruộng nước.



Nương theo chút ánh sáng mơ hồ của hoàng hôn cuối cùng có thể thấy bộ dạng mạ xanh um tươi tốt ở nơi này.



   Phùng Quý thoát giầy xuống nước, khom lưng xuống từ ngoài vào trong bắt đầu nhổ mạ, một bên nhổ một bên nói, “Duỗi ngón tay tới rễ mầm miễn cho khi nhổ bị đứt .”



   Hắc Muội gật đầu cũng vội vàng cỡi giầy vén ống quần xuống nước, học bộ dạng của cha giơ tay sờ soạng gốc mạ trong bùn, vươn hai ngón tay xuống moi móc liền đem mạ nhổ lên.





   Chỉ chốc lát sau càng nhổ càng nhiều, càng nhổ càng nhanh, rất nhanh đã có một bó to , lại học theo cha rút một mảnh lá mạ buộc chặt thành một bó, rễ mạ hướng về phía giữa ruộng nước.



   Hai người bận rộn vài canh giờ , ánh trăng mọc lên thật cao trên không trung, chiếu xuống ruộng nước tỏa sáng chói lọi.



   Phùng Quý mệt đến thắt lưng đều thẳng không đứng dậy.



   “Cha, không sai biệt lắm , chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi! Sáng mai lại đến.” Hắc Muội thấy tháo nước không sai biệt lắm , mạ cũng nhổ hơn phân nửa .



   Hai người về nhà rửa mặt xong lúc lên giường ngủ trăng đã nhô cao, mệt mỏi một ngày tự nhiên vừa nằm xuống liền ngủ.



   Hắc Muội là bị Tứ Nha đánh thức , tiểu hài tử ngủ sớm thức dậy cũng phá lệ sớm, nàng nhìn ngoài cửa sổ, thấy sắc trời đã sáng không ít.



Nàng tuyệt đối dậy muộn, nàng vội vàng ra đồng, cha đã đi từ sớm , Béo Nha thế nhưng cũng đã đi ra phía sau núi cắt hoa ngũ vị.



   “Tứ Nha, sao muội không kêu tỷ dậy sớm một chút?!”



   “Cha nói đừng gọi tỷ, cho tỷ ngủ nhiều một chút.” Tứ Nha sợ đánh thức nương, nói chuyện âm thanh ép tới rất thấp.



   Hắc Muội sờ sờ đầu nàng, cười cười, “Tứ Nha về sau đừng nghe cha , cha so với tỷ càng mệt, tỷ không đi làm việc thì cha phải làm một mình.”



   Tứ Nha gật đầu.



   “Tứ Nha, điểm tâm sáng, chờ tam tỷ trở về, hai đứa ăn đi, ăn xong rồi thì đưa điểm tâm ra ruộng cho cha và tỷ, hâm nóng mì trong nồi lại bưng vào cho nương.”



   Tứ Nha một bên lên tiếng trả lời một bên đi theo phía sau Hắc Muội ra cửa , thân hình nho nhỏ ngồi xổm ở vườn rau vừa nhổ cỏ vừa cùng nàng nói lời tạm biệt.



   Hắc Muội bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi hôm qua trở thành hư không , vì những người thân đáng yêu này nàng phải mau chóng trở nên mạnh mẽ.


Đã sửa bởi Đông Hoa lúc 07.08.2014, 22:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mẹ miu mun và 165 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.