Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Lãng tử xinh đẹp - Hắc Khiết Minh

 
Có bài mới 25.04.2014, 17:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 61249 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới [Hiện đại] Lãng tử xinh đẹp - Hắc Khiết Minh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lãng tử xinh đẹp

(Phần 7 trong hệ liệt Nhật ký mãnh nam của Tiểu Phì Phì)

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: mèomỡ & đỗ đỗ béo

Betor: mèomỡ

Thể loại: Hiện đại, năng lực đặc biệt, H, HE

nguồn: https://bjchjpxjnh.wordpress.com





@@Thứ tự đọc các truyện liên quan

Phần về đời cha mẹ (nên đọc trước – đương nhiên, có đời cha mới có đời con, ngoài ra còn hiểu thêm về hoàn cảnh phức tạp của các nhân vật đời sau nữa)

1. Mật mã – Cảnh Dã x Ô Hiểu Dạ
2. Hải Dương – Đồ Hải Dương x Hà Đào Hoa
3. Nguyệt quang – Mạc Sâm x Ba Như Nguyệt

Nhật kí mãnh nam của Tiểu Phì Phì

1. Tặc đầu đại lão bản – Hàn Võ Kì x Phong Thanh Lam
2. Ôn nhu đại điềm tâm – Đồ Cần x Giang Tĩnh Hà
3. Anh chàng bỉ ổi đáng yêu – Tằng Kiếm Nam x Hách Điềm Điềm
4. Khốc ngốc đại hắc ưng – Đồ Ưng x Phương Thủy Tịnh
5. Buồn thiêu đại thiên sứ – Nghiêm Phong x Lương Linh Hồng
6. Thâm tình đại quê mùa – Irapa x Cảnh Sơ Tĩnh
7. Mĩ lệ đại nương tử – Quan Lãng x Đàm Như Nhân
8. Xấu tính đại dã lang – Phượng Lực Cương x Hạ Vũ
9. Bảo bối đại mãnh nam – Đồ Chấn x Đinh Khả Phỉ



Giới thiệu
Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cô thật sự không cố ý chơi trò ngu ngốc giả vờ câm điếc trước mặt anh.

Ai bảo anh có tiếng sức hấp dẫn vô địch, điện lực siêu mạnh.

Chỉ cần bị anh mỉm cười phóng điện một lần, cô sẽ hóa đá mất một lúc…

Không nói nổi một câu ra hồn, chỉ có thể há hốc mồm sững sờ ngốc nghếch nhìn anh ──

Những năm gần đây cô thầm mến anh, vẫn cho rằng anh sẽ không chú ý tới mình.

Nhưng chuyện bất ngờ đã xảy ra, soái ca lại chủ động hẹn cô!

Mặc dù với nguyên nhân thật đáng buồn, cô biết anh không thật sự thích cô…

Nhưng cô chỉ nói một câu “Tôi là bạn học cấp hai của anh.”

Đã bị anh vừa giả vờ cười vừa “mời” ra khỏi nhà, thật quá khoa trương.

Thôi, là do cô ngốc, không nên nói bí mật của anh ra.

Biết rõ anh ghét nhất là bị người ta nhìn thấu tâm tư.

Cũng khó trách anh coi cô như quái vật, tránh né e sợ còn không kịp. . . . . .

Bị đối tượng thầm mến xếp vào danh sách đen đã rất kinh khủng rồi…

Lại còn xui xẻo “Tận mắt nhìn thấy” một vụ án máu me ghê người.

Thế này thì cô cũng không dám vọng tưởng có một ngày anh sẽ yêu cô nữa.

Bởi vì cô có ‘cái đầu’ không khống chế được, cùng với cuộc sống lung lay sắp đổ.

Cô và anh chưa từng có quá khứ, không có hiện tại, càng không thể có tương lai. . . . . .

Lời editor: Truyện của Hắc Khiết Minh rất hay, rất cảm động, cũng rất … H.

Hai nhân vật không sống trong thế giới màu hồng mà ngược lại thế giới của họ rất u ám.

Họ cũng có người yêu thương nhưng vì mặc cảm tự ti mà tự đẩy mình ra xa. Để rồi khi họ tìm được nhau, giúp nhau cảm nhận được tình yêu, sự ấm áp mà họ tưởng rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ có được ~

~ Hố mới của mèo. Mọi người nhảy hố xin tự nguyện nằm dài dưới hố. Chỉ nhận hoa tươi không nhận gạch.

Cảm ơn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cao Thanh, blackeyes.anh, o0linh_nhi0o, sxu
Có bài mới 25.04.2014, 17:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 61249 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lãng tử xinh đẹp - Hắc Khiết Minh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


MỞ ĐẦU
Editor: mèomỡ


(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ba giờ sáng, điện thoại vang lên.

Tiếng chuông chói tai phá tan bầu trời đêm, người đàn ông theo phản xạ vươn tay nhấc điện thoại bên đầu giường.

Người phụ nữ bên cạnh cũng tỉnh theo, nhưng cô chờ đến khi anh cúp máy mới hỏi nguyên do. Đó không phải tin tức tốt, anh chần chờ một chút mới mở miệng nói cho cô.

Mấy phút đồng hồ sau, cô cùng anh đến hiện trường.

Không phải anh muốn vậy, anh đã đề nghị với cô là để anh đi cùng bạn bè đến đó trước là được, nhưng người phụ nữ này có ý chí kiên cường, từ trước đến nay khiến anh không thể nào cự tuyệt, hơn nữa, lần này anh quả thật là cần cô giúp.

Cho nên, anh nhanh chóng nhượng bộ, báo cho bạn tốt ở cách vách để ý nhà hộ anh rồi nhanh chóng cùng cô ra ngoài, đến nơi đây.

Đây là một khu nhà cũ kỹ rách nát, sơn loang lổ, mái ngói vỡ bung, nhà thấp bé xây san sát giống như xếp gỗ cũ tựa vào nhau, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là sập như quân bài.

Bình thường nơi này ban ngày rất ít người qua lại, đến đêm khuya thì chỉ còn lại đèn đường mờ nhạt. Nhưng khu nhà yên tĩnh cũ kỹ vào lúc ba giờ sáng hôm nay lại ồn ào náo động hiếm thấy.

Xe cảnh sát chớp đèn xanh đỏ sáng ngời, đứng ở cửa ngõ hẻm chật hẹp, có lẽ chỉ đến trước anh một chút mà thôi. Vài người hàng xóm xem náo nhiệt, vây quanh trướccửa nhà đứa trẻ bất hạnh kia ngó đầu ngó cổ vào.

Nhưng cũng giống như trước, lúc anh tiến đến, mọi người sợ hãi lùi ra tự động nhường đường cho anh, để anh dễ dàng đi xuyên qua đám người xem náo nhiệt, vào tuyến phong tỏa cảnh sát vừa mới chăng ra. May rằng từ lúc trước khi ra cửa, người phụ nữ kia cũng đã ngoan ngoãn, đồng ý sẽ ở ngoài cửa chờ anh.

Cảnh sát canh gác ở ngoài phòng, thấp giọng báo cáo tình huống cho anh. Vài năm trước, anh tuyệt đối không tin mình sẽ có một ngày nâng cốc nói cười cùng nhân viên chấp pháp, còn trở thành dân chúng lương thiện. Nhưng cuộc sống anh muốn chính là như vậy, khi anh còn chưa chuẩn bị tâm lý, anh đã mua phòng ở nơi này, cưới vợ, kết bạn, lạc địa sinh căn*.

[*] Lạc địa sinh căn: vào đất bén rễ

Càng ngày càng nhiều người và chuyện cột chặt anh tại nơi này.

Lúc còn trẻ, có lẽ anh sẽ vì vậy mà cảm thấy kinh hoảng cùng bất an, nhưng hôm nay. . . . . .

Quay đầu nhìn cô một cái, cô mặc một chiếc áo khoác khoác vội lúc ra khỏi nhà, trong đêm đen gió lạnh, vừa lo lắng khẽ nói chuyện với một cảnh sát khác vừa dùng di động liên lạc với bạn bè luật sư cô quen.

Khi cô bừng tỉnh phát hiện tầm mắt của anh, cô ngẩng đầu, nhìn về phía anh.

Một giây đó, chỉ cần một ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định, anh hiểu được cô gái này sẽ không lùi bước. Lúc anh cần, cô sẽ vĩnh viễn đứng ở phía sau anh, cho anh tất cả trợ giúp anh cần.

Bởi vì cô, anh có liên kết với những người khác. Có lẽ phiền toái sẽ nhiều lên nhưng anh vui vẻ chịu đựng.

Cô nhẹ nhàng gật gật đầu, anh không nói thêm gì, xoay người vào nhà.

Chỗ này thật thấp bé, cao lớn như anh phải xoay người mới có thể vào cửa, dù vào đến trong nhà, cũng không thể hoàn toàn đứng thẳng. Tuy rằng anh đã cố gắng cúi đầu, nhưng đầu vẫn chạm đến trần nhà, khiến một ít tro bụi rơi xuống.

Hiện trường là ở phòng khách, cho nên anh vừa vào cửa đã thấy rõ tình huống.

Ngọn đèn tối tăm, mùi rượu nồng nặc cùng mùi tanh quen thuộc tràn ngập khắp phòng.

Trong phòng có hai cảnh sát, nhân viên cảnh sát anh quen biết cầm súng đứng ở bên cửa, tuy rằng sắc mặt tái nhợt nhưng cũng coi như giữ được bình tĩnh, thấy anh tiến vào, thở phào một hơi, gật đầu với anh.

Một gã đàn ông trung niên nằm ngửa mặt lên trời, một người phụ nữ ngã vào giường gỗ, tai người đàn ông bị cắn đứt, cổ và ngực đều có miệng vết thương đáng sợ, quần áo phía trước nhuộm đầy máu, trên người người phụ nữ cũng không khá hơn.

Người đàn ông nằm giữa vũng máu, rõ ràng đã chết, nhưng người phụ nữ thì không nhất định.

Sau đó, anh thấy con dã thú ngồi xổm trước giường.

Mắt đỏ ngầu, răng sắc, hung mãnh, liều lĩnh.

Có một giây, anh cho rằng mình đã thấy chính bản thân nhiều năm về trước.

Đó là một thiếu niên.

Một thiếu niên mặc đồng phục cấp hai nhuốm máu, phía trên lông mày cậu có vết thương rất nặng, máu tươi ồ ồ chảy ra, chảy qua mắt cùng với khuôn mặt chồng chất vết thương. Đôi mắt đen từng sáng ngời, giờ phút này vì bị đánh mà sưng đỏ, chỗ lòng trắng mắt có tơ máu đỏ tươi, đồng tử đen vì máu chảy vào mà có vẻ vẩn đục không rõ.

Mũi cậu bị đánh gãy, máu mũi chảy ròng ròng, đôi môi vỡ rách cũng có vết máu đỏ tươi, bên cạnh đôi chân trần còn có một cục thịt hình như là cái tai, trên tay còn nắm lấy một thanh đao gỉ nhưng đầm đìa máu tươi.

Thiếu niên rất gầy nhưng khung xương thô to, qua vài năm, ăn nhiều một chút, thiếu niên sẽ trưởng thành thành một người đàn ông cao lớn. Nhưng giờ phút này cậu chỉ là một thằng nhóc tay chân đã lớn, người đã cao, nhưng chưa phát triển hết. Cậu còn rất gầy, không đủ cường tráng, cho nên mới cầm đao.

Thiếu niên lại chớp chớp mắt, muốn lau đi máu loãng trên lông mày nhưng không thể hoàn toàn cầm máu.

Cho dù như thế, thiếu niên vẫn nhìn thấy anh. Anh biết rõ cơ thể cao lớn cường tráng của mình trước giờ luôn khiến người ta không thể bỏ qua.

Một giây đó, cả người thiếu niên tản ra hơi thở khẩn trương. Cậu nắm chặt đao ở trong tay, khiến đốt ngón tay nhuốm máu xước da càng thêm rõ ràng.

Máu trên đao còn chưa khô, chầm chậm nhỏ xuống đất.

Cảnh sát bên cạnh thần kinh càng thêm căng thẳng, không dám rời mắt khỏi thiếu niên cầm đao, họng súng cũng nhắm thẳng vào cậu, ngay cả lão đội trưởng gọi anh đến cũng gần như mất hết kiên nhẫn.

Anh không trách bọn họ đối xử như thế với một đứa bé. Nơi này bình thường không hay phát sinh vụ án máu me thế này, ít nhất sẽ không công khai.

Tình huống trước mắt, rõ ràng chính là đứa nhỏ này giết người, có lẽ còn uống rất nhiều rượu, không ai có thể cam đoan, thằng nhóc này có tiếp tục vung đao chém loạn, làm ra những việc ngốc nghếch khác nữa hay không.

Người đàn ông đi lên phía trước, bóng dáng khổng lồ tạo thành cảm giác áp lực cao lớn, khiến thiếu niên bất giác rụt lại một chút, nhưng vẫn cố chấp trừng mắt nhìn anh, phẫn nộ gầm gừ.

“Đừng tới đây ──”

Anh không dừng lại, đôi mắt đỏ đậm của thiếu niên hiện lên sợ hãi cùng lệ khí hung ác, tựa như dã thú cảm thấy bị uy hiếp. Một giây sau, đứa nhỏ kia xông lên, vung đao chém về phía anh.

Anh biết tại căn phòng nhỏ hẹp này, thân thể cao lớn của anh hoàn toàn chặn tầm mắt và đường đạn của đám cảnh sát phía sau.

Người đàn ông nhanh chóng bắt được cổ tay còn chưa đủ cường tráng kia, kéo giật thanh đao ra, đột nhiên ôm đứa nhỏ kia vào trong lòng, hoặc nên nói là mạnh mẽ kiềm chế ở trong ngực.

Thằng nhóc này cắn đứt lỗ tai tên đang nằm trên đất kia, có lẽ còn có thể dùng hàm răng sắc nhọn tấn công vào cổ hoặc ngực anh. Anh đã định dùng phương pháp khác, nhưng ở giây cuối cùng, anh thấy đôi mắt đứa nhỏ kia, mang theo máu và nước mắt, phẫn nộ và sợ hãi, tự ti và lệ khí, đôi mắt đen gần như tuyệt vọng.

Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt đen láy vẫn có bất an yếu ớt, vẫn đang lặng lẽ thét gào.

Anh nhận ra ánh mắt này, cho nên anh không dùng vũ lực tước vũ khí mà quyết định đánh cược một phen, kéo thanh đao rỉ sắt kia ra, ôm chặt dã thú hung mãnh nhưng bất lực này vào trong lòng.

Tại một giây đó, anh biết mình đã không làm sai.

“A Lãng.” Anh mở miệng gọi.

Nghe được tên của mình, dã thú nhỏ cứng đờ cả người, run rẩy cùng tiếng thở gấp truyền đến rõ ràng.

“Không sao rồi.” Người đàn ông không siết chặt cổ tay cầm đao của cậu thiếu niên nữa mà chậm rãi mở miệng, là thông báo cũng là tuyên bố, giọng nói trầm thấp quanh quẩn khắp căn phòng.

Đứa nhỏ kia run run, không thể tin được ngẩng đầu, không giãy dụa nữa.

Có âm thanh không rõ từ cái miệng giập vỡ trào ra, giống như tiếng khóc nức nở, nhưng chỉ một cái chớp mắt, đứa nhỏ kia lại cứng rắn nuốt nó về.

Trong nháy mắt đó anh lĩnh ngộ ra rất nhiều chuyện.

Quả nhiên, thằng nhóc này rất rõ bản thân mình đang làm gì, lý trí của nó vẫn còn, nó vẫn nhận ra giọng anh, không uống say, cũng không phát cuồng. Đứa nhỏ này chỉ là quá sợ hãi, hơn nữa bị đánh đến nỗi tầm mắt mơ hồ không thấy rõ cảnh vật ở phía trước. Anh đã từng có kinh nghiệm giống như thế, khi bị đánh mạnh đôi mắt sẽ tạm thời mất đi khả năng. Anh hiểu, đối với đứa nhỏ này, đám người trước mắt đều chỉ là những cái bóng mơ hồ.

Mùi rượu trên người là bị dính vào, hơi thở cậu thở ra không hề có mùi rượu.

Cậu cầm đao không phải vì tấn công, mà là vì phòng thủ, vì bảo vệ mẹ cậu phía sau.

Lúc trước, anh cũng đã phát hiện không ổn, từng định nhúng tay, cho nên mới bảo lão đội trưởng chú ý nhiều hơn đến đứa nhỏ này, không ngờ vẫn chậm một bước.

Người đàn ông nhìn đứa nhỏ trước mắt bị đánh đến nỗi không ra hình người, hoàn toàn không không có ý định bắt cậu lại. Đứa nhỏ này, không có tính nguy hiểm.

Nhẹ ôm cậu bé, anh dùng bàn tay to nhè nhẹ chụp lên sống lưng cứng rắn như tấm thép của cậu.

“Chúng ta đưa mẹ cháu đến bệnh viện.” Anh nói.

Nghe thế, cả người thiếu niên lại chấn động, nước mắt tích trong hốc mắt bỗng nhiên trào ra, nhẹ buông tay, để thanh đao rỉ sắt leng keng rơi xuống đất.

Cậu không khóc ra tiếng, chỉ thở phì phò, run run nức nở.

Mấy phút sau, người ta đưa người phụ nữ bị trọng thương lên xe cứu thương. Người đàn ông đi cùng thiếu niên ra cửa, mỗi một bước đều khiến đứa nhỏ kia co rúm lại run rẩy. Anh đoán xương sườn cậu bị gãy, có lẽ còn có chút nội thương, nhưng anh không định đỡ.

Thằng bé này có kiêu ngạo của mình.

Người phụ nữ của anh không chút do dự tiêu sái đến gần.

Trong đêm khuya, ánh đèn xanh đỏ chói mắt trên nóc xe cảnh sát luân phiên sáng tắt, nhuộm cảnh vật xung quanh thành hai màu xanh đỏ khiến người ta hoảng hốt. Đỏ như máu tươi, xanh âm trầm, giống như những vết xanh tím sưng đỏ trên mặt thiếu niên, khiến người ta nhìn thấy mà ghê người.

Anh có thể cảm nhận được sự khẩn trương cùng kinh hoảng của thiếu niên kia, nhận thấy thân thể bất giác căng thẳng của cậu, nhưng người phụ nữ này không hề chần chờ. Cô tiến lên nhẹ nhàng ôm đứa nhỏ kia vào trong lòng.

“Yên tâm, không sao đâu, không sao đâu.”

Cô khàn giọng mở miệng, cam đoan với đứa nhỏ kia.

Anh biết mọi chuyện không đơn giản như vậy, chỉ sợ giờ khắc này cả đứa nhỏ kia cũng không tin. Nhưng cam đoan như vậy quả thật có thể an ủi lòng người.

Mà anh biết mình sẽ dốc hết sức thực hiện bất cứ những gì cô cam đoan.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Tiểu Bạch Dươngg, sxu
Có bài mới 25.04.2014, 17:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 61249 lần
Điểm: 9.76
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Lãng tử xinh đẹp - Hắc Khiết Minh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.1
Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Anh có thể thấy rõ ràng viên đạn đang bay về phía mình.

Anh rất bình tĩnh, dường như thế giới trở nên chậm lại, trong một phần ngàn vạn giây đó, anh cảm giác được adrenalin chạy tán loạn toàn thân, tất cả sự vật tại thời điểm đó đều như chuyển động với tốc độ chậm.

Viên đạn ấy nhanh chóng bắn tới, sượt qua sống lưng đầy mồ hồi của anh. Bụi cát bị gió cuốn tung bay, nhìn ánh mắt tàn bạo của kẻ địch, cô gái nhỏ trong lòng anh sợ sệt kinh hoàng run rẩy, nước mắt thấm ướt cả vạt áo anh.

Tất cả đều vô cùng thong thả.

Đạn trong hộp đạn vừa mới dùng hết, dưới họng súng uy hiếp của đối phương, anh mỉm cười vứt súng xuống, nhưng đương nhiên lời cam đoan của bọn khốn kiếp này đều không đáng giá tiền, cho nên phương nổ súng.

Mục đích nổ súng là vì diệt khẩu, mục tiêu là cô bé kế thừa gia tài bạc tỉ trong ngực anh, còn cả anh nữa.

Viên đạn bắn về phía anh, xé rách không khí, xẹt qua gió lớn.

Anh ôm cô bé kia, không chút do dự xoay người né tránh viên đạn, đồng thời rút con dao nhỏ trong đai lưng, phi về phía bọn chúng.

Phốc.

Anh nghe thấy tiếng đạn găm vào trong thịt mình, nhưng cũng thấy con dao của mình sau một giây đâm vào chính giữa ngực mục tiêu. Đối phương kinh ngạc trừng mắt nhìn anh, ngã xuống.

Gió còn đang thổi, anh cúi đầu xem xét người ủy thác.

“Em có sao không?”

Cô gái nhỏ bé nâng đôi mắt đẫm lệ, lắc đầu, trên người không hề có vết đạn.

Tốt lắm.

Sau đó, đau đớn mới bắt đầu lan tràn, anh buông cô bé ra, ngồi dưới đất, dựa vào tường đá sụp đổ bên vách núi đen, lấy điện thoại ra, vừa thông báo với đồng bạn vừa tự cầm máu.

Lẽ ra anh nên mặc áo chống đạn, nhưng nếu mặc lũ chết tiệt kia sẽ không tin anh. Dù sao làm gì có ai về tổ chức còn võ trang toàn thân chứ?

Anh cần lấy được sự tín nhiệm của bọn chúng, để lũ khốn kiếp đó tin rằng anh cũng là một tên khốn kiếp, là đồng bạn của bọn chúng, cho nên anh chỉ mặc áo sơmi, mà không phải áo chống đạn có thể bảo vệ cái mạng nhỏ của anh.

Dù thế nào, anh cố gắng hết sức tránh điểm yếu.

Anh cố gắng hết sức, thật sự, nhưng viên đạn xuyên qua thân thể anh, anh cảm giác được máu tươi đang chậm rãi thấm ướt cái mông đáng yêu của anh. Mà mọi vật trước mắt đã bắt đầu trở nên mơ hồ.

Anh đang mất máu.

Sức lực bị máu mang đi, đầu anh trống rỗng. Nhìn bầu trời u ám, đã bắt đầu đổ mưa rồi.

Anh chưa dám mang cô bé về tòa biệt thự kia, anh chưa nhận được tín hiệu an toàn, cho nên anh mang theo cô bé kia tiếp tục trốn ở sau tường đá. Nhưng vết thương quả thật đã phân tán lực chú ý của anh, cho nên khi người đàn ông kia đột nhiên xuất hiện, thì hắn đã tiếp cận bọn họ rất gần

“Ngoan, người đẹp nhỏ, em mắt nhắm lại, OK?” Anh nói nhỏ bên tai cô bé.

Cô bé con tóc vàng ngoan ngoãn gật đầu, anh mỉm cười, dùng áo khoác che trên người cô bé, sau đó lặng lẽ đi đến phía sau tên sát thủ kia. Tuy rằng phục kích giúp anh bắt buộc được tên khốn đó nộp vũ khí, nhưng tên này cao lớn cường tráng, sau một hồi ẩu đả, anh không còn sức cũng không dám mạo hiểm. Một lần nữa khống chế sức mạnh, anh tay không làm thịt tên sát thủ kia, nhưng cũng đã trúng vài đấm.

Xong việc, anh mỏi mệt quỳ rạp xuống bãi cỏ, thấy máu mũi của mình tí tách nhỏ xuống.

Anh vừa lạnh, vừa ẩm, vừa đói, gần như không phân biệt rõ trên người mình là máu hay là mưa. Anh lau máu mũi ngoài miệng, ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời.

Khi chân trời lóe lên ánh sáng bạc, tiếng sấm rền vang lên, một người khác nhào về phía anh, nắm đấm giáng xuống như mưa rơi, không ngừng giã lên người anh. Trong lúc hoảng hốt, gương mặt người đàn ông đó vặn vẹo rồi lại biến thành ác quỷ đời này anh hận nhất.

Không, không thể nào, người nọ đã chết rồi.

Anh há miệng thở hổn hển, trợn to mắt dưới làn mưa tầm tã. Gương mặt người trước mắt vẫn là người đàn ông anh căm thù đến tận xương tuỷ kia, rít gào như dã thú.

Anh biết rõ chuyện này không thể nào xảy ra, rồi anh đột nhiên nhận ra.

Lúc này, có lẽ anh thật sự đã xong đời rồi.

Anh nghĩ vậy, nhưng trong đầu lại chỉ hiện lên một suy nghĩ khác.

Anh muốn về nhà, thật sự.

Nháy mắt tiếp theo, đầu đã trúng một phát thật mạnh ──

Trong mồ hôi lạnh như băng, anh bừng tỉnh.

Có một giây, anh cho rằng mình vẫn còn đang ở dị quốc xa xôi kia, nhưng trí nhớ nhanh chóng quay về. Anh nhìn đèn hình đóa hoa trên trần nhà, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Đèn là do chị Hiểu Dạ chọn, chụp đèn như đóa lan chuông màu trắng, hơn nữa trên tay anh không có máu. Anh sờ mồ hôi trên ngực bụng, nghĩ, máu tươi dính hơn nước, đây là mồ hôi, không phải máu của anh hoặc người khác.

Anh về nhà rồi.

Ngày đó, anh Võ và chị Lam kịp thời tới nơi, cứu anh một mạng.

Anh ở nhà, an toàn nằm ở trên giường mình.

Nhưng anh vẫn không thích ác mộng này, đặc biệt là đoạn ngắn không thật vặn vẹo phía sau.

Nhíu mày, anh để thân thể trần trụi xoay người xuống giường, miệng vết thương ở thắt lưng vẫn hơi đau, nhưng đã không còn trở ngại. Khả năng hồi phục của anh trước giờ vẫn rất tốt.

Ngoài cửa, trời vẫn mờ mờ nhưng cũng sắp sáng rồi.

Ranh giới bữa biển và trời thoáng hiện lên cách đó không xa, anh nhìn thấy ánh sao lấp lánh, còn có bóng rừng dừa.

Hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời.

Anh xoay người đi vào phòng tắm, mở vòi hoa sen bắt đầu xối rửa mồ hôi lạnh, sau đó thuận tiện rửa mặt đánh răng, chuẩn bị đi ra ngoài chạy buổi sáng.

Anh còn đang nghỉ phép, nhưng anh cần rèn luyện thể lực, anh không thích cảm giác suy yếu. Trải qua hơn một tuần lễ tĩnh dưỡng, tất cả lại bắt đầu trở nên nhàm chán rồi.

Thật là.

Bởi vì bị thương, anh đã bỏ lỡ một nhiệm vụ vốn thuộc về mình, nhưng có lẽ anh có thể xin anh Võ nhiệm vụ khác để làm.

Anh cần nhiệm vụ, nó luôn có thể phân tán lực chú ý của anh.

Anh lau khô thân thể, mặc quần áo thể thao, đi giày vải, tản bộ đến làn đường, bắt đầu chạy chậm.

Khi mặt trời mọc, trời cao trong xanh.

Đồi núi nhấp nhô chập chùng dưới bầu trời, xanh ngắt giống như vẽ.

Sao Kim phía Đông nằm trên mặt biển xanh thẳm, ánh sao lấp lánh màu bạc, cho đến khi mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, mới bị ánh vàng che đi.

Sáng sớm sáu giờ, không khí còn hơi lạnh.

Mấy con chó còn đang nằm bẹp trên vạch phân cách làn giữa đường, đàn chim sẻ giương cánh bay ngang trời xanh sau đó đậu trên hàng dây điện đen, nhìn giống hệt như những khuông nhạc.

Trên đường, mấy chiếc xe tạp hóa lục tục tiến đến, đàn ông cùng phụ nữ rút vải nhựa che bên trên, bận rộn bày đủ loại hàng hóa đa dạng lên sạp quán.

Đây là một khu chợ truyền thống nằm ven biển, trong gió có hương vị biển mặn tươi mới.

Đương nhiên, cũng hấp dẫn một vài con mèo lân la. Khi mọi người vội vàng chuẩn bị buôn bán lũ mèo to dẫn mèo nhỏ nhanh như chớp lướt qua hàng quán.

Chỉ thoáng chốc, hàng hóa ở chợ dần dần đã được bày ra hết.

Nửa giờ trôi qua, những bà nội trợ đi mua đồ ăn bắt đầu xuất hiện, tiếng người ồn ào, rao hàng cũng dần nhiều lên.

Ông chủ quán thịt heo vung dao chặt sườn, bà chủ quán thịt bò cầm dao sắc dài nhỏ cắt ức bò, ông chú bán hoa quả vội vàng cân hoa quả cho khách, bác gái bán cá đứng trước quán cao giọng giới thiệu đủ loại cá sáng nay vừa mới đánh bắt về bờ.

Giống như chủ quầy hàng khác, bà chủ cửa hàng rau Đàm Như Nhân, từ sáng sớm đã dùng xe vận tải nhỏ đến sửa sang lại quầy hàng, đặt rau quả tươi mới rực rỡ muôn màu lên giá.

Tuy rằng Đàm Như Nhân là một trong ít những người buôn bán trẻ tuổi chưa đầy ba mươi ở cái chợ này, nhưng buôn bán không hề qua loa.

Mới mở hàng, cũng chỉ thấy bóng dáng của mình cô lượn quanh quầy hàng gọn gàng, lúc thì trả tiền thừa, lúc thì cân rau. Lúc tính tiền, vẫn còn không quên tùy tay nhét hai cây hành vào.

“Bà chủ, cà rốt bán thế nào?”

“Một túi năm mươi đồng, rất rẻ đó.” Cô tươi cười đáng yêu, thân thiết trả lời, không quên thuận miệng giới thiệu: “Trứng gà là buổi sáng hôm nay mới đẻ, tôi tự mình tới nông trại chọn đó, thuận tiện mua một cân nhé? Cà rốt xào trứng ăn với cơm rất tuyệt.”

“Tốt, vậy lấy một cân trứng đi.”

“OK, không thành vấn đề.” Cô vui vẻ trả lời, tay trái nhặt trứng, tay phải lấy tiền. Vừa mới đưa cà rốt và trứng gà xong, bên kia đã có thêm một người tới hỏi.

“Cà chua bao nhiêu một cân?”

“Cà chua hạ giá, một cân chỉ hai lăm đồng thôi.”

“Oa, rẻ thế sao?”

“Bởi vì bây giờ là đúng mùa, rau quả mùa này vừa rẻ vừa ngon lại còn rất dinh dưỡng. Cà chua này còn nguyên cành lá, là chín mới hái xuống đấy, cam đoan tươi mới. Chị gái à, em bảo này, nhân lúc bây giờ còn rẻ mua về nấu sốt cà chua, để trong tủ có thể bảo quả rất lâu.”

“Ai ôi, em gái này sao miệng ngọt vậy, tôi đáng tuổi mẹ em, sao lại gọi là chị gái được chứ, ha ha ha . . . . . .”

“Không đâu không đâu, nhìn chị thật sự rất trẻ mà, ha ha ha a. . . . . .” Nhìn bác gái phúc hậu kia, cô không mắt chớp vỗ vỗ vai đối phương, vẫn cười ngọt ngào như trước.

Tuy rằng biết rõ cô trợn mắt nói dối, đối phương vẫn vui vẻ mua một túi cà chua lớn.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: sxu
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Rain2801 và 41 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1476

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

16 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.