Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Sương Khói Giai Nhân - Du Du Nhàn Nhân

 
Có bài mới 07.02.2014, 16:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54600 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới [Cổ Đại] Sương Khói Giai Nhân - Du Du Nhàn Nhân - Điểm: 10
Sương Khói Giai Nhân

Tác giả: Du Du Nhàn Nhân

Biên tập: Candy

Thể loại: Cổ đại

Độ dài: 10 chương

Nguồn: https://nhuoclinh.wordpress.com/truyen- ... nhan-gian/[/b]
[/center]

Chương 1: Nam kha

Biên tập: Candy

Bình sinh Doãn Lễ chưa từng nghĩ rằng một cảnh tượng huyền ảo thần tiên nhường ấy sẽ xuất hiện trước mắt mình, kể cả hồi còn ở trong hoàng cung nguy nga lộng lẫy cũng chưa từng.

Đầu xuân, gió mát hây hây, sắc hoa dập dìu, mặc dù đã là giữa trưa, nhưng sương mù trong núi mãi chưa tan.

Khe suối uốn lượn quanh cây lê, như một bức tranh thủy mặc vẽ bởi nét bút mảnh, thanh đạm, tao nhã.

Một bóng xanh bích nhạt buông xuống từ cây lê, xoay một vòng trên mặt đất, hóa thành hình người.

Nàng mặc lớp váy nhạt màu mềm mại như sương khói, eo thắt dây lưng hoa văn mây, dưới nếp xếp tay áo lụa là cổ tay trắng muốt, mái tóc đen mượt như suối, hai bên cài đôi trâm màu ngà trong suốt, cặp mắt màu xanh lam, mặt mày như vẽ, đeo trang sức chạm trổ hoa văn, khẽ nở nụ cười.

Nàng nô đùa ở khe suối nơi trăm hoa đua nở, lúc ngước mắt mới giật mình phát hiện nơi đây không chỉ có một mình mình.

Doãn Lễ đứng bên kia suối, nhìn nàng uyển chuyển vượt suối đến trước mặt mình, cẩn trọng đánh giá hắn.

“Chàng nhìn thấy ta?” Âm thanh như dung mạo, tựa hoàng oanh, ngọc vỡ.[1]

“Hai mắt của tại hạ rất tốt, sao lại không thấy cô nương được?” Doãn Lễ khó hiểu.

“Thật thú vị, chàng lại nhìn thấy ta.” Nữ tử mỉm cười.

Doãn Lễ vừa định đáp lời, yết hầu bỗng nóng rực, không khỏi ho khan, ngũ tạng bị ảnh hưởng nên đau nhức.

Đây là di chứng của độc dược năm xưa, cho dù được cận vệ trung thành cứu sống, may mắn được thần y cứu chữa, cũng không thể khôi phục sức khỏe như lúc trước, cuối cùng sẽ dần suy yếu.

Khi Doãn Lễ đang ho khan khó ngừng, nàng kia chợt đưa tay lên bả vai hắn, ánh mắt linh hoạt dao động nói: “Đây là chứng bệnh cũ, thân thể của chàng bị rút cạn rồi, có cố cũng vô dụng.”

“Nhưng đừng lo.” Nữ tử giơ hai ngón tay điểm đại huyệt của Doãn Lễ, sau đó dùng sức vỗ lên ngực hắn một cái thật mạnh. Chỉ chớp mắt Doãn Lễ đã cảm thấy nhẹ nhõm, khí đen giữa hai chân mày tiêu tan, thoải mái hơn rất nhiều.

“Cô nương không phải người tộc ta, cớ gì lại cứu ta?” Giọng của Doãn Lễ không hề có vẻ yếu ớt, tiếng nói dịu dàng như vọng về từ năm xưa, có điều nay lại hòa lẫn với sự từng trải và tang thương của thời gian, không còn trong trẻo nữa.

“Chàng đã nhìn thấy ta, vậy chàng và ta có duyên với nhau.” Nữ tử cười khẽ, quay người đi.

“Xin hỏi cô nương là?” Doãn Lễ không biết vì sao bỗng nhiên hôm nay mình lại nói nhiều hơn bình thường.

Nữ tử ngoái đầu: “Ta là yêu tinh, không sợ ta ăn chàng sao?”

Ánh mắt màu xanh mê hoặc hồn phách con người, hai tay để móng dài như vuốt ưng giơ lên uy hiếp.

Doãn Lễ không sợ, vén áo bào, ngồi xuống đất: “Nếu yêu hướng thiện, không khác con người, nếu người độc ác, không xứng làm người.”

“Lần đầu tiên trong trăm năm nay nghe thấy tư tưởng như vậy, ta thích.” Nữ tử quay lại, ngồi xuống cạnh Doãn Lễ.

“Chàng là người đầu tiên thấy ta, cũng là người đầu tiên cười với ta.” Nữ tử nhìn Doãn Lễ, trầm ngâm rồi hỏi: “Chàng tên là gì?”

“Vân Ly.” Doãn Lễ giấu tên thật, chỉ vì không muốn dấy lên phong ba.

“Là Vân trong mây mù, Ly trong biệt ly sao?” Nữ tử liếc mắt.

“Phải.” Doãn Lễ gật đầu.

“Tên của chàng không may mắn, ngụ ý chia lìa, không tốt không tốt.” Thần sắc nữ tử nghiêm túc, càng có vẻ đáng yêu.

Doãn Lễ cười: “Vậy tên của nàng là gì?”

Nữ tử cầm tay Doãn Lễ, viết trong lòng bàn tay hắn: ‘Lê Huân’.

“Lê Huân?” Doãn Lễ đoán thử.

Nữ tử thỏa mãn, vui mừng gật đầu.

“Vì sao không trực tiếp nói ra?”

“Không ai biết tên của yêu, cũng không ai dám, lâu dần, ta chỉ nhớ cách viết, nhưng lại quên gọi như thế nào rồi.”

Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt trông nghiêng của nữ tử, lúc này Doãn Lễ dường như cảm giác được sự tịch mịch của nàng.

“Lê Huân, màu trắng thuần khiết nhất thế gian, sương khói ấm áp lượn lờ, tên này nghe rất êm tai.”

“Cảm ơn chàng.” Nữ tử cười rất vui sướng, nhưng hình như nhớ ra điều gì, vội vàng đứng lên.

“Vân Ly, hôm nay ta cứu chàng, chàng phải báo đáp. Hai ngày sau, chàng đến đây, mang cho ta một bó hoa thơm nức được không?” Thực ra nữ tử không cần hắn báo đáp, chẳng qua muốn gặp lại hắn nên viện cớ mà thôi.

“Được.” Doãn Lễ vốn ngày ngày rảnh rỗi, lập tức đồng ý.

“Chàng đáp ứng rồi thì không được đổi ý, nếu chàng không đến, ta sẽ ăn thịt chàng.” Nét cười của nữ tử muốn giấu cũng không giấu được, chớp mắt đã biến mất.

***

Hai ngày sau, Doãn Lễ quả thực cầm một bó hoa lan vào khe suối khúc khuỷu trong núi, nữ tử kia chưa đến, Doãn Lễ bèn đứng dưới tàng cây lẳng lặng chờ.

Hai mắt bỗng tối đen, mắt Doãn Lễ bị bịt kín, mùi hoa thanh tân thoảng qua.

Khóe miệng Doãn Lễ cong lên: “Lê Huân, nàng đã đến rồi.”

“Chơi không vui, chàng vừa đoán đã trúng.” Lê Huân bỏ hai tay ra, đi đến trước mặt Doãn Lễ.

Doãn Lễ đưa bó U Lan cho nàng, Lê Huân ngửi nói: “Sao hoa này lại không có mùi.”

“Đây là hoa U Lan, mùi hương thanh khiết có thể tẩy cả dơ bẩn, giữa chốn tăm tối vẫn ngát mùi hương, sao lại không có mùi được.” Doãn Lễ cũng lại gần, ngửi thấy mùi hoa tỏa ra bốn phía, rõ ràng thơm ngào ngạt.

Nhìn bộ dạng của Doãn Lễ, Lê Huân không nhịn được bật cười: “Chẳng lẽ chàng không biết yêu không có cảm giác ư?”

“Không có cảm giác?”

“Không nhận ra sự vật, không có cảm giác gì, ngay cả nhìn cũng chỉ thấy một màu tối tăm.” Lê Huân cầm bó hoa lan, đặt trước mũi hít nhè nhẹ, con mắt màu xanh nhìn về phía Doãn Lễ: “Đây là bi ai của yêu.”

“Ta vốn tưởng rằng yêu tộc tu luyện, trăm độc bất xâm, đáng ra nên trường mệnh vạn năm.” Doãn Lễ than tiếc, nữ tử tinh nghịch như thế nhưng lại không cảm giác được gì trên cõi đời này.

“Bởi thế nên ta mới muốn trở thành người, cảm nhận những điều ta chưa từng trải nghiệm.” Lê Huân khát khao.

“Cuộc sống của con người có lẽ cũng chẳng tốt đẹp đến thế.” Doãn Lễ đã từng trải qua sự đắng cay của thế gian, không muốn nàng biết được nỗi bất lực và thống khổ của con người.

“Nhưng mà, chưa từng biết chẳng phải còn nhàm chán hơn sao.” Cặp mắt xanh sẫm sáng rực lên như sao như lửa, Lê Huân dang hai tay, chân xoay tròn, mở miệng: “Ta muốn được ngửi mùi hoa, cảm nhận được mùi vị, thấy ánh mặt trời.”

Gió nhẹ mơn trớn mái tóc dài của nàng, làn váy lay động, cánh hoa tung bay, Doãn Lễ nhìn Lê Huân như vậy, trong lòng không hiểu sao cảm thấy thương xót.

“Sao nàng không tới thăm nhân gian, nếu thế gian không tốt đẹp ấm áp như nàng đã nghĩ, vậy nàng có thể trở về, lại tu luyện.” Doãn Lễ gợi ý cho Lê Huân.

Lê Huân dừng bước chân xoay tròn, ngừng lại nhìn Doãn Lễ hỏi: “Thật sự có thể chứ, ta có thể tới nhân gian?”

“Có gì là không thể, chẳng lẽ nàng không ra khỏi dãy núi này được sao?”

“Có thể ra ngoài, nhưng mà…” Cặp mắt xanh lam linh động của Lê Huân đảo qua, nói tiếp: “Chàng có thể cho ta mượn một giọt máu không?”

“Nhấc tay chi lao.” Doãn Lễ nhặt một hòn đá cứng lên, rạch giữa lòng bàn tay, máu đỏ tươi nhỏ xuống theo đường chỉ tay.

Lê Huân chớp mắt đã tới bên, lấy tay hứng máu, máu tươi đỏ như mực đặc thấm vào làn da của Lê Huân, sau đó nàng làm lành vết thương của Doãn lễ.

Nàng nhìn hai tay của mình, nắm lại rồi buông ra, nở nụ cười lộ hàm răng trắng tinh, sáng lạn như ráng mây trời.

“Máu tươi của nhân loại thần kỳ thật, chẳng trách lại có loại yêu chuyên hút máu người.” Lê Huân thì thào tự nói, nàng vui vẻ cầm tay Doãn Lễ hỏi: “Có phải cơ thể ta trở nên chân thật hơn không?”

Doãn Lễ còn chưa hiểu rõ, cầm lại bàn tay của Lê Huân, nhiệt độ hơi man mát không còn là hư ảo nữa.

“Như vậy sẽ không chỉ mình chàng nhìn thấy ta nữa, cảm ơn chàng, Vân Ly.” Lê Huân ôm chầm lấy Doãn Lễ như một đứa bé vui vẻ, để mặt mình cọ cọ lên mặt Doãn lễ.

Doãn Lễ không biết vì sao bản thân không đẩy Lê Huân ra, thân thể cứng đờ, trong lòng nghĩ tính cách nàng chỉ như một đứa trẻ.

Đến cuối hoàng hôn, Doãn Lễ dẫn Lê Huân về nhà, đối mặt với mọi thứ mới mẻ, Lê Huân đều cảm thấy vô cùng hứng thú.

Đình viện vùng sông nước Giang Nam, những mảnh ngói sứ đã phủ bụi hiện ra đường cong dịu dàng tao nhã, cánh cửa sổ vách ngăn nhìn xuyên thấu, chạm trổ hoa chim trùng điệp, giữa hành lang gấp khúc buộc mành lụa, hải đường nở rộ, hạc xanh bài trí, sân nhà vuông vắn, sào trúc dựng thẳng, thật ứng với câu nhã thi ‘nhất cầm kỉ thượng nhàn, sổ trúc song ngoại bích’.[2]

Mặc dù không trang hoàng hoa lệ, nhưng khí khái tĩnh lặng và tao nhã này người ngoài muốn học theo cũng không được.

“Gia, đây là?” A Tấn thân là tổng quản, thấy nữ tử đi theo Tống Lễ mà suýt chút nữa rớt cả cằm.

“Đây là người ta đưa về, ngươi không cần hoảng hốt.” Doãn Lễ vỗ vai A Tấn, dí dỏm đùa.

Hiếm khi thấy Doãn Lễ nói giỡn thoải mái như vậy, nghĩ rằng vị cô nương này chắc chắn có chỗ hơn người, A Tấn cũng tỏ thái độ cung kính.

“Lê Huân, đây là A Tấn, về sau nàng có cần gì, đến hỏi y là được.” Doãn Lễ giới thiệu cho Lê Huân.

“A Tấn, ta tên là Lê Huân, về sau chúng ta sẽ là bằng hữu.” Lê Huân cười ngọt ngào, ấm áp như gió xuân, khiến A Tấn cảm thấy dễ chịu, nhưng cũng không dám quên quy củ, kính cẩn đáp: “Tiểu thư Lê Huân là bằng hữu của gia, là chủ tử, A Tấn là người hầu, tôn ti khác biệt, A Tấn sao có thể trở thành bằng hữu của tiểu thư.”

Lê Huân không hiểu lễ nghi của con người, chỉ có thể kéo tay áo Doãn Lễ hỏi: “Vân Ly, chủ tử là gì, người hầu là gì?”

Doãn Lễ không giải thích cho Lê Huân, quay sang nói với A Tấn: “Ngươi cứ thuận theo nàng đi, nàng không phải loại người bị vấy bẩn chốn nhân gian, không hiểu mấy chuyện này.”

Nghe Doãn Lễ nói vậy, A Tấn cũng không chối từ nữa, y thấy nữ tử này không giống tiểu thư được nuông chiều trong bốn bức tường, cũng không giống các vị phi tần hay đấu đá trong cung, vừa nhìn đã khiến người ta cảm thấy thân thiết và đơn giản, không rành thế sự, chẳng trách gia lại đưa nàng về nhà, ở chung với một nữ tử tốt như vậy khiến cho tâm tưởng con người ta cũng có thể trở nên trong sáng nhàn nhã hơn.

Vậy là kết thúc ngày đầu tiên Lê Huân tới nhân gian, ngày đến trăng tan, Doãn Lễ muôn thuở như một dậy từ sớm tinh mơ, đi dạo hai vòng quanh đình viện, ăn xong bữa sáng, không thấy Lê Huân, cho rằng tiểu cô nương ra ngoài chơi đùa, bèn an vị dưới một tàng cây, pha một ấm trà xanh, tay cầm sách cổ, chăm chú đọc.

Một cơn gió ấm thổi qua, lật trang sách, đưa mùi hoa, một chiếc lá rơi xuống vai Doãn Lễ, hắn không để tâm tới, nhưng chỉ một chốc sau lại có ba chiếc lá rơi xuống chính giữa trang giấy, Doãn Lễ phất lá cây đi, thầm nghĩ giờ không phải mùa thu, sao lá cây lại rụng nhiều vậy.

Ngẩng đầu lên, chợt trông thấy một nữ tử ngồi trên thân cây cũng đang nhìn hắn, hai bên đối diện nhau đều mang theo ý cười, nữ tử mặc quần áo sắc vàng nhạt nhảy xuống, cầm lá cây trong tay đặt lên bàn, nhìn nam tử nhạt như gió mát kia nói: “Cuộc sống của chàng không khỏi quá tiên phong đạo cốt rồi, e rằng thần tiên trên trời cũng chẳng thanh nhàn như chàng.”

Doãn Lễ cầm chén sứ, khẽ thổi nước trà xanh, hỏi: “Sao nàng không ra ngoài chơi?”

Lê Huân ngồi xuống, đoan trang cầm một chiếc chén sứ khác: “Vốn định đi cùng chàng, nhưng chàng rất lười, đến xuất môn cũng không muốn.”

“Bất luận cái đẹp hay cái xấu ta hầu như đã xem hết, trải nghiệm hết rồi, không cần xuất môn nữa.” Doãn Lễ nhấp ngụm trà, quả nhiên ngọt mà không gắt, cực phẩm trong các loại trà.

Lê Huân không tranh luận, hai tay chống cằm, con mắt xanh lam nhìn cây cổ thụ bên bàn đá, cẩn thận đánh giá: “Cây lê này có phải đã lâu rồi không trổ hoa không?”

“Từ lúc ta tới đã không thấy ra hoa.” Doãn Lễ nhìn sách, đáp.

“Chắc chắn dưới gốc cây chôn thứ gì đó, mới khiến rễ cây không thể hấp thu khí đất, không thể nở hoa.” Lê Huân khẳng định.

Doãn Lễ đặt sách xuống nhìn tán cây: “Sao nàng lại biết?”

Lê Huân không đáp lời Doãn Lễ, hai ngón tay cách không chỉ vào phần rễ cây lộ thiên, ánh sáng xanh nhạt hiện lên giữa lòng bàn tay, năm ngón tay khẽ móc lên, một cái bình dính bùn đất chợt chui ra khỏi mặt đất.

“Bởi vì, đây là sự thật.” Lê Huân đắc ý nói với Doãn Lễ.

Hóa ra dưới tàng cây có chôn một cái bình, Doãn Lễ tiến lên xem xét, Lê Huân bóc lớp giấy dầu bọc kín bên ngoài, bỗng thấy một phong thư không đề tên.

Doãn Lễ chưa kịp ngăn cản, Lê Huân đã mở thư ra, trên trang giấy hơi ố vàng chỉ viết hai câu. Một câu là ‘Bình sinh chưa từng tương tư, vừa mới hiểu tương tư, đã quay quắt vì tương tư’,[3] một câu khác là ‘tình kiếp cả đời, chỉ mong người gỡ’.

Doãn Lễ thấy thế khó tránh khỏi thương cảm, xúc động khẽ niệm: “Bình sinh chưa từng tương tư, vừa mới hiểu tương tư, đã quay quắt vì tương tư.”

“Ý là sao?” Lê Huân nghiêng đầu nhìn Doãn Lễ.

“Ta vốn không biết thế nào là tương tư, nay vừa biết, đã bị nỗi khổ tương tư giày vò.” Doãn lễ lắc đầu, thở dài: “Đáng sợ nhất là tương tư.”

“Tương tư là thú dữ lũ lớn hay sao? Ai cũng sợ nó ư?” Lê Huân giải thích sai lời Doãn Lễ, quả thực là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, nhưng lời này lại khiến Doãn Lễ khuây khỏa: “Đúng vậy, tương tư rất đáng sợ, cho nên tuyệt đối không được đụng phải tương tư.”

Lê Huân nửa hiểu nửa không, nhìn cái bình: “Bình này đựng Lê Hoa Nhưỡng, chắc đã được người ta chôn từ rất lâu rồi, chuyện hôm nay chớ để ngày mai, ta mở nó ra nhé, ta còn chưa bao giờ uống rượu Lê Hoa Nhưỡng.”

“Thế e là không tốt.” Doãn lễ biết vật này gửi gắm nỗi tương tư, sao có thể đụng vào.

“Người kia chắc chắn không chờ được người mình muốn chờ nên mới chôn thư và bình rượu ở đây, hôm nay đào được lên coi là duyên phận, cớ gì phải cô phụ?”

“Nàng không nếm được mùi vị, chỉ mình ta thưởng thức được rượu ủ đã trăm năm hoặc ngàn năm trước, chẳng phải phí hoài rồi.” Doãn Lễ cảm thấy Lê Huân nói cũng có lý, nhưng Lê Huân không có vị giác, tự rót tự uống khó tránh khỏi cô đơn.

Lê Huân ngẫm nghĩ rồi đáp: “Cũng phải, chi bằng cứ cất đi đã, chờ sau này ta thành người sẽ cùng chàng uống.”

Hai người nhất trí, Doãn Lễ gọi người hầu, để bình rượu vào nơi mát mẻ.

[1] Hoàng oanh, ngọc vỡ: Hình dung âm thanh trong trẻo.

[2] Câu thơ khen ngợi nghệ thuật làm cửa sổ của vườn nhà cổ điển vùng Tô Châu.

[3] Nguyên văn là: “Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư.” Trích trong “Thiềm cung khúc – Xuân Tình”.

*

P.S. Hơn hai tháng rồi mình mới quay lại phủi bụi cho nhà, không biết mọi người đã quên mình chưa. :(( Thời gian này mình bận nhiều chuyện nên không có tâm trạng edit mấy (chứ thực ra không phải là bận bù đầu không có thời gian đâu >.< nói ra thấy thiệt là tội lỗi), cơ mà bộ Sương khói nhân gian khá ngắn nên mình sẽ cố gắng hoàn thành trước Tết để mọi người đọc cho liền mạch nha, coi như là đền bù đợt lười biếng vừa rồi. :”>

Truyện này thuộc thể loại cổ đại, có yếu tố huyền huyễn, kỳ thực nội dung không phức tạp, cũng không đặc sắc lắm (câu này nghe quen quen, hình như phần lớn truyện mình edit đều là thể loại nội dung đơn giản, nhẹ đầu :)) ), nhưng mình thích cách viết và không khí của truyện nên vẫn quyết tâm làm. Hy vọng mọi người sẽ thích. <3



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hienheo2406
     

Có bài mới 07.02.2014, 16:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54600 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Sương Khói Giai Nhân - Du Du Nhàn Nhân - Điểm: 10
Chương 2 Bồ đề

Biên tập: Candy

Có một ngày, Lê Huân và Doãn Lễ ngồi dưới tàng cây lê, Doãn Lễ đọc sách, Lê Huân ngắm cây, mong ngóng hoa lê nở rộ, đến lúc đó nhất định sẽ ngát hương khắp vườn.

Lê Huân nhìn quyển sách cổ trong tay Doãn Lễ, hỏi: “Vân Ly, chàng thích thảo nguyên phải không?”

Doãn Lễ ngước lên, trong mắt ẩn chứa vẻ kinh ngạc.

“Cỏ thơm hữu tình giữ chân ngựa, mây lành vô cớ giấu lầu son.”[1] Lê Huân gật gù đắc ý niệm ra câu thơ trong quyển sách hắn đọc hàng ngày.

“Quả thực ta rất thích thảo nguyên, hồi trẻ từng tới đó một lần, phong cảnh đẹp không sao tả xiết.” Doãn Lễ nhớ lại quá khứ, hắn từng du lãm khắp nơi, tiêu sái nửa đời người.

Lê Huân thấy vẻ mặt hồi tưởng của Doãn Lễ, liền kéo tay hắn nói: “Ta cũng muốn đi ngắm cảnh, cùng đi đi.”

“Thảo nguyên cách xa như thế, đi làm sao được?”

“Tất nhiên là ta có cách.” Lê Huân giơ ngón tay chạm vào trán Doãn Lễ, nhắm mắt lại, miệng niệm linh chú, Doãn Lễ chợt cảm thấy sự vật xung quanh thiên hồi bách chuyển, ào ạt trôi qua, chẳng mấy chốc, bọn họ đã ở thảo nguyên.

Là thảo nguyên bát ngát vô tận, nghìn dặm xanh mướt, trải dài cùng thiên không, cho đến khi đất trời giao nhau.

Doãn Lễ choáng váng nhìn khung cảnh trước mắt, không ngờ sinh thời mình vẫn có thể thấy lại thảo nguyên bao la khôn cùng này một lần nữa.

Lê Huân dắt Doãn Lễ, rảo bước tới gần đàn gia súc, gió thổi tới âm thanh đinh đang như chuông bạc từ giữa đàn gia súc, đó chính là tiếng trang sức bạc nơi góc áo rủ của nhóm mục nữ.

Dưới sự năn nỉ dai dẳng của Lê Huân, cuối cùng mục nhân cũng chịu bán hai con ngựa hoang vừa bắt được.

Hai người cưỡi ngựa, Lê Huân nhanh nhảu hưng phấn lập tức nhảy lên, có điều con ngựa hoang bờm đen kia dường như không muốn tiếp nhận, cứ di chuyển vòng quanh, thi thoảng còn nhảy lồng lên, hận không thể hất cẳng kẻ đang cưỡi trên lưng nó xuống.

Lê Huân giữ chặt dây cương, có phần lúng túng nhìn Doãn Lễ, ánh mắt thảm thương da diết.

Doãn Lễ hết cách, nghiêng người giữ lấy dây cương, cũng nhảy lên hắc mã, vòng qua tay Lê Huân kéo dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, chỉ vài động tác đã khiến hắc mã ngoan ngoãn quy thuận.

Lê Huân quay đầu nhìn Doãn Lễ: “Chàng còn lợi hại hơn yêu quái, ngay cả ta cũng không thuần phục được con ngựa này.”

Doãn Lễ xuống ngựa, nói: “Ngựa hoang cương liệt, nếu không thể lập tức khống chế nó, nó sẽ hất nàng xuống.”

Hắn vỗ vỗ bờm con ngựa lớn của chính mình. Từ nhỏ Doãn Lễ đã biết cưỡi ngựa, dù không thể so với dũng sĩ, nhưng cũng có thể coi là hảo thủ số một số hai.

Doãn Lễ dạy Lê Huân khoảng vài canh giờ, Lê Huân học được phân nửa đã muốn đua ngựa với Doãn Lễ, lấy sông tuyết làm điểm cuối, hai người vung roi, rong ruổi giữa chốn núi tuyết cỏ xanh.

Bởi vì xóc nảy, búi tóc của Lê Huân tuột lỏng, mái tóc dài đen tuyền tung bay trong gió, như một bức tranh động lòng người.

Kết quả đua ngựa đương nhiên là Doãn Lễ thắng, nhưng không ai để ý thắng thua, đời này chỉ cầu vui vẻ mà thôi.

Trên đồng nội trải thảm cỏ cắt ngang một con sông hẹp, trải mình dưới ánh mặt trời, từ xa nhìn lại, sóng gợn lăn tăn, miên man ngàn dặm.

Lê Huân khó tránh khỏi động tâm, nàng gạt tóc sang một bên, cởi giầy, bàn chân nhỏ nhắn như ngọc điểm nhẹ xuống mặt nước, cặp mắt xanh lúng liếng, môi mọng cong lên thập phần đáng yêu, mũi chân vẩy bọt nước, thấy không đủ bèn nhúng cả hai chân vào trong nước, nước sông không sâu nhưng lạnh buốt, chỉ cao tới cẳng chân, Lê Huân kéo váy nô nghịch.

Doãn Lễ cũng thả hai con ngựa hoang đi nơi khác, nằm xuống thảm cỏ nhung bên bờ sông, hai tay gối sau đầu, ngắm nhìn thiên không tĩnh lặng không tiếng động, mênh mông bao la, bảng lảng hòa vào mây trắng.

Đám hoa dại rực rỡ ướt sương có chút vị thanh tân độc hữu của bùn đất, tiếng cười lanh lảnh dễ nghe lọt vào tai, khép hờ hai mắt, trong đầu hiện lên bộ dáng không sầu không lo khi còn trẻ, đã bao lâu rồi không trải qua thời giờ yên tĩnh thanh bình như thế này. Trong không gian này, Doãn Lễ từ bỏ tất cả sở hữu.

Không bao lâu sau, Lê Huân chơi chán, đi lên bờ chợt phát hiện Doãn Lễ lười nhác nằm trên mặt đất, rón rén đến cạnh người hắn, ngồi quỳ xuống, Lê Huân dựa vào ngực Doãn Lễ, nghe tiếng rung động trong lồng ngực, đó là tim, tim đang đập.

Lê Huân nằm trên người Doãn Lễ, Doãn Lễ cũng không có phản ứng gì, khi hắn biết yêu tộc đều thân mật như vậy với người mình tin cậy, hắn liền coi Lê Huân như một đứa trẻ, để Lê Huân dựa dẫm.

Lê Huân ngắm nghía mái tóc của mình, hỏi: “Vân Ly, bầu trời có màu gì?”

“Nhân gian bốn mùa, sắc trời, xuân sáng, hạ biếc, thu trong, đông xám. Sắc nước, xuân lục, hạ biếc, thu xanh, đông đen.” Doãn Lễ chậm rãi đáp.

Âm thanh trầm ấm khiến con ngươi màu xanh lam dần khép lại, muốn thông qua trái tim Doãn Lễ mà thể nghiệm.

“Cảnh xuân, sương mù khói tỏa, nước như nhuộm lam, sắc núi non xanh. Cảnh hạ, cổ mộc che trời, nước biếc lặng sóng. Cảnh thu, trời soi sắc nước, cây cối tĩnh mịch. Cảnh đông có tuyết, thuyền cá neo bờ, nước cạn cát phẳng.”

Từng câu từng chữ đều khiến cảnh sắc tối đen trước mắt Lê Huân hiện lên sắc thái rực rỡ, yêu quái vốn vô tâm, nay nàng lại có thể thấy, xuyên thấu qua trái tim Doãn Lễ, thấy rõ xuân tản mác, mây tàn nhuốm màu tím lợt lạt.

Hoa cỏ lay động, gió mát đưa hương, Lê Huân dường như bắt được cái gì, nàng mở hai mắt, lông mi màu bạc khẽ chớp, đồng tử xanh lam trở nên sâu thẳm, không biết vì sao, lúc này Lê Huân có thể cảm giác được một chút.

Lê Huân nắm tay Doãn Lễ, mơ hồ nhận thấy nó tỏa nhiệt, ấm áp, nàng lập tức đứng lên, cặp mắt quét qua cảnh vật chung quanh.

“Đây là màu xanh.” Lê Huân nhìn chăm chăm thảm cỏ dưới chân, bần thần nói.

Doãn Lễ thấy Lê Huân khác thường, vội hỏi: “Nàng làm sao vậy?”

Lê Huân ngẩng đầu, nhìn tia nắng xuyên qua tầng mây, ánh sáng màu vàng rọi thẳng khiến hai mắt của Lê Huân phải cụp xuống, nhìn thảo nguyên bát ngát mênh mông, Lê Huân quả thực không thể tin được, nàng lại có thể cảm giác được sức sống tràn trề của ánh sáng, tuy chỉ mỏng manh, nhưng thật khiến cho người ta sửng sốt.

Nàng quay đầu nhìn Doãn Lễ, rồi tiến lên ngửi hương vị trên người Doãn Lễ, là mùi cỏ cây thanh lãnh.

“Mắt của chàng màu đen, có phải không.” Lê Huân nhìn chăm chú vào mắt Doãn Lễ như muốn đi sâu vào trong lòng hắn.

“Nàng có thể thấy được?”

Lê Huân gật đầu, nói: “Chỉ cảm thấy một chút, nhưng đã tốt lắm rồi.”

Nàng cọ cọ lên mặt Doãn Lễ: “Nhất định là vì chàng, chàng là quý nhân trời định của ta, có thể gặp được chàng quả thực là phúc khí của ta.”

Doãn Lễ mặc cho tiểu nha đầu làm nũng cảm tạ, cúi mắt thấy đôi chân ngọc giữa cỏ xanh, suy ngẫm rồi rút chuỗi ngọc thắt bên hông xuống, từ trong đó lấy ra một dây đeo khắc hoa sen ngọc trắng, nói: “Đây là dây phụ thân ta tặng mẫu thân, mẫu thân không thích đeo vòng chân, liền đưa cho ta, đã nhiều năm ta không lấy ra, hôm nay coi như duyên phận đến, tặng vật này cho nàng.”

Lê Huân nhìn đóa hoa chạm khắc tinh xảo trên xích ngọc, vô cùng yêu thích, nhưng không biết có nên nhận hay không, mẫu thân từng nói không thể nhận thứ người khác tặng, sợ tương lai không dễ đáp lễ.

Doãn Lễ thấy Lê Huân không đáp, tự ý cầm bàn chân nhỏ nhắn, buộc dây xích vào, hoa văn sen trắng chạm khắc tao nhã độc đáo, làm nền cho cổ chân trắng nhỏ của Lê Huân càng thêm xinh đẹp mềm mại.

“Trông đẹp lắm.” Doãn Lễ nhận xét.

“Thật sao?” Lê Huân nhấc chân lên lắc lắc xích ngọc, thời điểm đó hoa khắc tựa như thật sự nở rộ, vô cùng mỹ lệ.

Hai người chơi đến gần nửa đêm mới về nhà, A Tấn luôn đứng canh ngoài cửa rốt cục cũng thấy Doãn Lễ và Lê Huân.

“Gia, Lê Huân cô nương làm sao vậy.” A Tấn nghênh tiếp thấy Doãn Lễ ôm Lê Huân vào ngực, còn tưởng xảy ra chuyện gì.

“Nha đầu nghịch ngợm đùa nước ở bờ sông, không cẩn thận để hài bị nước cuốn trôi rồi.” Doãn Lễ bất đắc dĩ cũng chỉ đành ôm nàng về.

A Tấn vụng trộm nở nụ cười, thấy Lê Huân nhảy xuống khỏi vòng tay Doãn Lễ, vội vàng hỏi y: “Có phải hoa lê trong vườn nở rồi không?”

“Sao cô nương lại biết, cũng chẳng hiểu sao hôm nay hoa lê lại nở.” A Tấn còn chưa nói xong, Lê Huân đã chân trần chạy vào trong.

Doãn Lễ theo sau nàng, nhắc: “Chậm một chút.” Lại quay đầu dặn A Tấn: “Hôm nay không cần bữa tối, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút.”

Đợi Doãn Lễ vào sân, cây lê đã trổ bông từ lâu, từng khóm từng tầng, như gấm hoa trải khắp trời, dưới ánh trăng nhu hòa, như tuyết như ngọc, trắng ngần không gian.

Dưới cây lê có một người, tóc trắng chạm gối, mắt ngọc xanh biếc, mi dài vút cong, môi đỏ mọng nước, cánh tay áo màu ngọc rủ xuống bờ vai thon gầy, thân khoác lụa mỏng bảng lảng như khói, nhuốm sắc tuyệt lệ như lê hoa chớm nở, hoàn toàn không vương chút dơ bẩn nơi thế tục.

“Nàng là hoa yêu?” Tuy Doãn Lễ vẫn chỉ nghi vấn, nhưng trong lòng lại khẳng định, tất nhiên lần trước Lê Huân hiểu biết sinh trưởng của cây lê, hắn đã đoán được.

“Trông ta như vậy, chàng có sợ hãi không?” Lê Huân dè dặt hỏi hắn, con mắt xanh lam nhìn Doãn Lễ, sợ gương mặt Doãn Lễ sẽ hiện ra nét hoảng sợ.

“Ta vốn đã biết nàng không phải người, nay chỉ cảm thấy nàng còn yêu mỹ bất phàm hơn nữ tử trần gian.” Doãn Lễ nói xong, Lê Huân khẽ cất tiếng cười.

Lê Huân đi đến trước mặt Doãn Lễ, hai tay vịn lên vai hắn, nhẹ chạm lên môi hắn, chỉ thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước rồi lập tức lùi ra: “Ta thích chàng, chúng ta thành thân đi.”

Cặp mắt Doãn Lễ vẫn phẳng lặng như nước: “Kiếp này tâm ta lạnh tới chết, quyết không cưới vợ, thật sự không muốn cô phụ nàng.”

Nghe vậy, Lê Huân cười thở dài: “Hóa ra thích không phải chuyện một người, lưỡng tình tương duyệt, nay ta đã hiểu được, đáng thương cho ta lần đầu thích người khác lại lập tức chấm dứt.”

Nàng nhìn cánh hoa trên cây bay lượn, vươn tay đón được một đóa hoa lê chưa kịp bung nở đã rời cành, đưa tay lên ngửi rồi nói: “Chàng cho ta mượn bàn tay một chút.”

Doãn Lễ nghe lời, mở tay ra, lúc này Lê Huân thả hoa lê vào giữa tay hai người, ngón tay nàng nắm chặt bàn tay Doãn Lễ, dường như muốn đưa hoa lê thâm nhập vào lòng hắn.

Ánh sáng xanh lam lóe lên giữa lòng bàn tay, chỉ chốc lát đã tiêu tan, Lê Huân buông tay: “Đợi đến ngày chàng thích ta, tên của ta sẽ xuất hiện trong lòng bàn tay chàng.”

Doãn Lễ nhìn hai chữ Lê Huân trong tay dần dần mất đi ánh sáng, cho tới khi trở về như cũ.

Lê Huân nhảy lên cây lê, bình yên tựa vào cành cao nghỉ ngơi, bắt đầu lờ mờ hiểu ra ‘tình kiếp cả đời, chỉ mong người gỡ’ là có ý gì.

[1] Trích trong bài “Miên Cốc hồi ký Thái thị côn trọng” của La Ẩn thời Đường. Câu thơ miêu tả cảnh đẹp hấp dẫn của Cẩm Giang, đồng thời thể hiện tình cảm lưu luyến của thi nhân đối với phong cảnh nhân tình Cẩm Giang.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hienheo2406
     
Có bài mới 07.02.2014, 16:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54600 lần
Điểm: 9.69
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Sương Khói Giai Nhân - Du Du Nhàn Nhân - Điểm: 10
Chương 3: Lưu niên

Biên tập: Candy

Bởi vì Lê Huân có được chút cảm giác, nên một ngày nàng đi theo Doãn Lễ tới Vu Tinh các mua rượu anh đào mà Doãn Lễ Thích uống, chờ đến chạng vạng, Doãn Lễ gọi vài món ăn chuẩn bị dùng bữa tại đây.

Ngó sen chua ngọt, cá kho tương, sò huyết nướng, đậu phụ hạnh nhân, canh cá bạc, ăn cháo bạch yến, uống tất nhiên phải chọn trà Long Tĩnh Tây Hồ, ông chủ biết Doãn Lễ là khách quen còn tặng thêm hai món điểm tâm là chè sữa chưng đường và nhân hạt thông.

Đồ ăn đều được dọn lên, hương sắc đầy đủ, chỉ khổ cho Lê Huân, nàng vốn là yêu tộc hấp thụ thiên địa linh khí chứ không cần ăn uống, chưa từng đụng tới đũa, việc phải ăn thế nào thật khiến nàng nhức đầu.

Doãn Lễ kiên nhẫn dạy, nhưng Lê Huân vẫn không làm được, muốn thay đổi thói quen mấy trăm năm đâu phải chuyện ngày một ngày hai.

‘Cạch’ một tiếng, đũa lại rơi xuống bàn, bất luận thế nào, ngón tay cũng không chịu phối hợp, Lê Huân tức giận chỉ nhìn được chứ không ăn được.

Doãn Lễ gọi người đổi đôi khác, đưa tay dạy nàng: “Ngón cái, ngón trỏ chụm vào ngón giữa, ba ngón kẹp lấy một chiếc đũa, đầu ngón cái và ngón áp út kẹp lấy chiếc kia, khi gắp đồ, ngón trỏ và ngón giữa co vào trong, để cho chiếc đũa thứ nhất ép vào chiếc đũa thứ hai, kẹp lấy đồ ăn.”

Doãn Lễ làm mẫu gắp một miếng thịt bò, rất chắc chắn vững vàng, nhưng Lê Huân lại lóng ngóng run tay, miếng cá bất hạnh còn chưa kịp vào miệng đã rơi xuống bát, muốn gắp tiếp phải thao tác lại từ đầu. Doãn Lễ thấy Lê Huân có vẻ ấm ức, không đành lòng nên đưa miếng cá trong bát của mình vào miệng Lê Huân, còn gọi tiểu nhị đưa thìa đến, đặt vào bát Lê Huân nói: “Thôi nàng cứ dùng thìa ăn đi, tiện hơn.”

Lê Huân vừa nhấm nháp miếng cá thơm ngon mềm ngọt vừa thỏa mãn gật đầu, còn với Doãn Lễ, bữa cơm này thật vất vả.

“Lê Huân, bên miệng nàng có dính sữa chưng đường.” Doãn Lễ nhìn lớp đường trắng trên viền môi nàng, nhắc nhở.

“Ở chỗ nào?” Lúc này không có gương, cũng không biết Doãn Lễ chỉ bên nào, thế nên Lê Huân chùi sao cũng không sạch.

Nha đầu không biết tự lo này, Doãn Lễ thầm than, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau vết dính trên khóe môi nàng.

Thanh toán xong, Doãn Lễ cùng Lê Huân dạo chơi trên đường, Lê Huân mua một ít đồ chơi, lúc nàng quay người lại, Doãn Lễ bỗng nhiên biến mất.

Lê Huân sử dụng yêu pháp, giữa đám người nhốn nháo tìm kiếm bóng dáng của Doãn Lễ, chợt nghe một tiếng cười kiều mỵ của nữ tử truyền đến, cùng chung một tộc, Lê Huân cảm thấy không ổn.

Tiến tới ngã tư đường, nàng bắt gặp Doãn Lễ đang nắm tay một nữ tử, thân hình phiêu hốt.

“Định mang chàng đi đâu.” Lê Huân tiến lên giữ vai nữ tử kia, quả nhiên yêu phí tràn ra bốn phía.

“Huyên Nhi…” Doãn Lễ như thể mất hồn, hai mắt vô thần nhìn nàng kia.

Lê Huân không nhiều lời với nàng ta, kéo Doãn Lễ chạy vào ngõ nhỏ, định giúp hắn hóa giải yêu thuật, ai ngờ nàng kia lại đuổi theo, bộ dạng dịu ngoan đã biến mất, mi trắng muốt, mắt như máu, móng đỏ rực, một thân áo son bay vút lên, muốn lấy tính mạng của Doãn Lễ.

Tất nhiên Lê Huân không để cho người khác tùy ý bắt nạt, cặp mắt xanh lam lóe hàn phong lạnh buốt, gót sen di hình hoán ảnh, nhanh như chớp móc lấy cổ tay nữ yêu, đạp lên vách tường đấu chọi, lụa trắng và gấm đỏ hòa vào nhau.

Móng dài màu đỏ hung ác quét qua, vách tường lập tức bị năm ngón tay ấn vỡ, sát khí sắc bén bức bách ngày càng gần, Lê Huân đưa vai nhận một trảo của nữ yêu, nhưng nàng cũng thừa cơ bắt lấy mệnh môn của nữ yêu, năm ngón tay mảnh dẻ trảo vào nguyên đan của yêu tộc, chỉ cần nhẹ nhàng móc ra, nữ yêu sẽ hồn phi phách tán.

Thế nhưng nữ yêu không hề hoảng hốt, nở nụ cười xinh đẹp với Lê Huân rồi rời khỏi vòng kiềm chế của nàng, chớp mắt đã bay đi, Lê Huân cũng lướt gió đuổi theo.

Ra đến rừng cây ngoài thành, nữ yêu vừa rồi ung dung ngắm nghía móng tay màu đỏ của mình, cất lên thanh âm quyến rũ lòng người: “Nếu hôm nay móng tay ta tẩm độc, muội đã không có cơ hội đứng ở đây rồi, muội muội.”

Lê Huân chữa lành vết thương trên vai rồi đáp: “Đa tạ ơn tha mạng của tỷ tỷ, nhưng bất kể thế nào tỷ cũng không thể động vào chàng.”

Môi đỏ nhếch lên, cặp mắt như máu dao động phong tình vạn chủng: “Hắn là long tử long tôn, nếu ta hút tinh nguyên của hắn, công lực tăng lên trăm năm còn là ít.”

“Chàng là người muội thích, tỷ không thể tổn thương chàng.” Lê Huân mắt lạnh như sương, ngăn cản nàng.

“Muội còn nhớ cha mẹ từng nói, loài người là giống loài vô tình nhất, tàn nhẫn nhất không?” Cặp mắt đỏ vẫn mỹ lệ như trước, có điều mái tóc bay loạn theo gió, rất có tư thế muốn đánh thêm một hồi.

“Tất nhiên muội vẫn nhớ rõ, nhưng chàng không như thế, mẫu thân cũng nói nếu đã thích hãy trải lòng đi yêu một lần, nay muội đã gặp được sao có thể buông tay.”

“Hắn không thích muội, muội muội ngốc của ta ạ.” Nữ yêu nháy mắt đến trước mặt Lê Huân, nâng cằm nàng lên, giọng nói thong dong.

Lê Huân né mặt đi, quật cường đáp: “Muội thích chàng, đây là số mệnh của muội, cho dù chàng không thích muội, muội cũng chấp nhận.”

“Ôi.” Nữ yêu thở dài, dí tay lên đầu Lê Huân: “Ta không hiểu sao cha mẹ lại sinh ra nữ nhi như muội, nếu đổi là ta, sinh xong là vứt luôn, cần gì chờ đến hôm nay chọc ta tức giận.”

Lê Huân mỉm cười, nịnh nọt nói: “Nếu không phải chúng ta cách nhau gần ngàn năm tuổi, cha mẹ thấy tỷ muội thân thiết, hẳn sẽ vứt muội đi.”

“Hừ!” Nữ yêu liếc mắt nhìn Lê Huân: “Ta còn thắc mắc mấy ngày nay muội đi đâu, hóa ra rời Lê sơn đến nhân gian, còn không mau đưa đá Thanh Phượng muội cất giữ cho ta, dù sao muội không tu hành thì cũng không cần, bằng không đợi ta đổi ý ăn thịt hảo ca ca của muội, lúc đó mới sáng mắt.”

“Vâng vâng vâng, tỷ tỷ quả nhiên trí tuệ.” Lê Huân cười hì hì dâng lên đá Thanh Phượng mình đã luyện trăm năm.

“Vậy còn được, nhưng có một điều ta phải nhắc nhở muội, tuyệt đối không được sa quá sâu vào lưới tình, yêu tộc không thể kết hợp với phàm nhân.” Nữ yêu vân vê hòn đá trong tay, khuyên nhủ muội muội duy nhất của mình, nhân thế hiểm ác không thể dùng chân tình.

“Muội biết rồi, tỷ tỷ đi nơi khác săn người đẹp đi.” Lê Huân giả bộ khắc ghi trong lòng.

“Nếu bị bắt nạt thì quay lại, nói cho tỷ tỷ, tỷ tỷ giúp muội báo thù.” Nữ yêu xoa đầu Lê Huân, xoay người rời đi.

Lê Huân nhìn vị tỷ tỷ từ nhỏ đã chăm sóc cho mình, vô cùng cảm khái.

Không biết vì sao, phụ thân cửu vĩ hồ lại ở cùng mẫu thân thụ yêu, sinh ra xích hồ linh lực mạnh mẽ, sau đó lại sinh ra Lê Huân mặc dù không mạnh nhưng linh tính rất cao, tuệ căn thâm hậu. Trong trí nhớ của Lê Huân, trăm năm trước phụ thân và mẫu thân cùng nhập luân hồi để độ thiên kiếp là tình kiếp, còn vị xích hồ tỷ tỷ này được cha mẹ dặn trông coi Lê Huân, cho đến khi nàng bình an lớn lên.

Bất kể thế nào, Lê Huân vẫn rất yêu thương và cảm kích vị tỷ tỷ này.

Trở lại con ngõ, Lê Huân không ngờ Doãn Lễ vẫn còn ở đó, Doãn Lễ vừa thấy Lê Huân đã vội giữ chặt tay nàng hỏi: “Nàng có bị thương không?”

“Chàng tỉnh rồi?” Lê Huân nhìn Doãn Lễ, vẻ mặt hắn không còn ngơ ngẩn nữa, ánh mắt sáng ngời.

“Không biết vì sao tưởng như gặp lại cố nhân, đột nhiên tỉnh ra lại thấy nàng đánh nhau với một nữ tử áo đỏ, sau đó biến mất.” Doãn Lễ kể lại sự tình.

Lê Huân lại biết rõ từ trước: “Người đó là tỷ tỷ của ta, đùa cợt chàng một chút, chàng đừng giận.”

Doãn Lễ sao có thể không biết người nọ không phải nhân loại: “Nàng ấy buông tha cho ta, sao ta có thể giận dữ.”

Lê Huân chỉ cười không nói.

Doãn Lễ bảo: “Hôm nay là lễ Trung Thu, về nhà sẽ cho nàng nếm thử mùi vị bánh trung thu.”

Lê Huân theo sau Doãn Lễ bỗng dừng bước, ngước đầu lên thiên không nói: “Hôm nay chính là Trung Thu.”

Doãn Lễ quay đầu: “Mười lăm tháng tám, Trung Thu trăng tròn.”

“Chàng có thể đi cùng ta tới một nơi không?” Lê Huân nhớ tới việc gấp, hỏi Doãn Lễ.

“Ừ.” Doãn Lễ không hiểu sao nhưng vẫn đáp.

Hai người bước đi, tới tận dòng suối gấp khúc ở Lê sơn, Lê Huân nhìn ánh trăng dưới nước: “Chàng có thể cho ta trái tim chàng được không.”

“Được.” Doãn Lễ nhìn cây lê phía xa, hoa nở rộ, giống hoa lê ở nhà trổ bông trắng ngần như tuyết.

Lê Huân nghe câu trả lời lạnh nhạt không khỏi siết hai tay, mi tâm cau chặt: “Ta không nói giỡn với chàng, hôm nay trăng tròn âm thịnh, chỉ cần chàng nguyện ý cho ta tim của chàng, ta có thể thành người.”

Doãn Lễ sửng sốt, sau đó mới ôn hòa cất tiếng: “Được.”

Lại là một câu ‘được’, Lê Huân bực bội: “Người không có tim sẽ chết, chàng không có gì vướng bận ư?”

Doãn Lễ khoanh tay nhìn trăng tròn bị mây đen nơi chân trời che khuất, vân đạm phong khinh đáp: “Tàn niệm theo gió, không còn vướng bận.”

Tay của Lê Huân sớm đã xuất ra ưng trảo, móng tay trắng ngần ôn nhu như một lưỡi dao sắc dễ dàng cắt qua y phục của Doãn Lễ, nàng cười khổ: “Ngày đó cứu chàng, rốt cuộc là đúng hay sai?”

Móng tay đâm vào ngực, không phải rất đau, nhưng Doãn Lễ lại nghe thấy một giọng nói cay đắng.

Trong lòng bàn tay chàng thủy chung không có tên của ta.

Mơ màng phiêu diêu, thân thể bồng bềnh, Doãn Lễ cảm thấy mình đang du đãng giữa mây mù, không lạnh cũng không nóng.

Khi mở hai mắt, đã thấy màn trướng màu xanh lá hải đường, nhìn quanh bốn phía chính là phòng ngủ của mình.

Hắn không chết sao?

Nên vui mừng, hay nên than tiếc đây.

Cánh tay rất nặng, vừa động một chút đã đánh thức người đang dựa vào mình.

Lê Huân tỉnh dậy nhìn thấy Doãn Lễ, bốn mắt giao nhau không nói lời nào.

Trước khi mất ý thức, Doãn Lễ cảm thấy còn vướng bận với nụ cười của Lê Huân, sợ rằng sau khi mình chết đi không còn ai chăm sóc cho nữ tử thuần khiết ngây thơ này.

“Ta còn sống?” Cổ họng Doãn Lễ khô khốc, nhưng thanh âm vẫn nhẹ nhàng như trước.

“Ta sẽ không cho chàng chết.” Lê Huân rót chén nước cho Doãn Lễ.

Doãn Lễ uống xong ngụm nước mới phát hiện ra Lê Huân thay đổi: “Cặp mắt của nàng…”

Lê Huân mỉm cười: “Ta là người, mắt tất nhiên màu đen.”

“Lê Huân, nàng đã thành người?”

Lê Huân tựa vào ngực Doãn Lễ, lẳng lặng nói: “Tim của chàng đang đập trong thân thể ta, ta đưa nội đan vào thân thể chàng, cho dù chàng không còn gì vương vấn, ta cũng muốn chàng cùng ta sống.”

Đến lúc này, Doãn Lễ không biết phải nói gì.

Lê Huân ngẩng mặt lên, dịu dàng nói: “Hoa lê đã trổ bông, nhụy xanh non mềm, cánh hoa trắng muốt, chúng ta cùng nhau ra ngắm được không?”

Doãn Lễ chưa bao giờ cự tuyệt Lê Huân, tất nhiên khoác một tấm áo choàng nhung mịn, cùng Lê Huân ra ngoài.

Trong vườn, cây cao nhuộm trắng, trăm đóa hoa lê, cánh hoa theo gió bay lượn, giống như biển tuyết thấm hương, đẹp đẽ an lành.

Lê Huân đứng dưới màn tuyết hoa bỗng nhiên quay đầu, khẽ nở nụ cười, tao nhã tuyệt trần như tinh linh lê tuyết hạ phàm, hoa nở khuynh thành.

“Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh, nô tài còn tưởng ngài không qua khỏi, định ra đi cùng gia.” A Tấn thấy Doãn Lễ khỏe mạnh đứng trước hành lang, tay run run đánh rơi chén thuốc trên khay, quỳ xuống trước mặt Doãn Lễ khóc không thành tiếng.

Doãn Lễ muốn cười cũng không thể cười, vươn tay kéo A Tấn nói: “Đại nam nhân, ngươi khóc cái gì!”

“Gia, ta đây là cao hứng, cao hứng.” A Tấn lau nước mắt, hỏi: “Ngài cảm thấy thế nào, có chỗ nào không thoải mái không, thôi ta cứ gọi đại phu đến khám cho ngài đi.”

A Tấn không đợi Doãn Lễ đáp lời đã vội vã ra ngoài mời đại phu.

“Như vậy rồi, chàng còn cảm thấy sống không có ý nghĩa sao?” Không phải cặp mắt xanh lam trong suốt, mà là ánh mắt đen láy thanh khiết như hồ lạnh đang nhìn Doãn Lễ.

Doãn Lễ mở hai tay, đón lấy ánh mặt trời nhàn nhạt ấm áp giữa trời quang, một cánh hoa nghịch ngợm bay vào lòng bàn tay hắn.

Nghĩ tới A Tấn kích động vừa rồi, nghĩ tới Lê Huân yêu cầu hắn cùng nàng sinh sống, bỗng nhiên hắn thông suốt, hóa ra còn sống, cũng rất tốt.

*

P.S. Hự, mình mới lượn qua trang Tấn Giang của tác giả, giờ tác giả đã đổi tên thành Tự Tả Kim Triêu. @_@ Mà tình hình là trong có khoảng 1 năm tác giả đổi tên tận 2 lần. Kỳ này mình lại phải thay poster truyện và chỉnh lại thông tin mấy chương đầu.

Không biết đến khi edit xong tác giả có đổi tên tiếp nữa không đây. >.<~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chuông Gió, jee_aan, LTKY, May May, meo lucky, natalicao, ngoc241083, Ngô Thanh, p.abaochua, Phuongxoan, Vân Cà Bông và 228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.