Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Em Chờ Anh - Thư Nhã

 
Có bài mới 12.09.2013, 14:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53357 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới [Hiện đại] Em Chờ Anh - Thư Nhã - Điểm: 11
images


                     Em Chờ Anh

                                     Tác giả: Thư Nhã

                                      Biên tập: Candy




giới thiệu:



Tình yêu là gì?

Với Lưu Minh Chân, một người phụ nữ mạnh mẽ, yêu là thập toàn thập mỹ, nếu cô đã yêu, dù người đó vô vàn thiếu sót vẫn được một trăm điểm tròn. Nhưng nếu không yêu, có tốt đến đâu cũng chỉ vô dụng.

Với Tống Lễ, một doanh nhân thành đạt, tình yêu không có thực, bởi với anh, phụ nữ chỉ là một vật trao đổi đồng giá với tiền, có tiền là đến, không tiền rời đi.

Khi hai con người đó gặp nhau, khi một bên trúng tiếng sét ái tình, câu chuyện sẽ diễn ra như thế nào?

Một người phụ nữ khẩu xà tâm phật, một người đàn ông chẳng biết buông lời đường mật. Không có những lời bay bướm lãng mạn, không có quá trình theo đuổi vờn bắt trái tim. Chỉ có chân tình, chỉ có sự tin tưởng, để rồi mấy chục năm nhìn lại, người đó vẫn ở bên cạnh mình, ngày ngày nắm tay cùng dạo bước trên bờ biển thiên đường.



- Trích đoạn 1 -

    Hắn lên tiếng: “Bán Nguyệt, không có em, anh luôn cảm thấy khuyết thiếu thứ gì đó, anh bối rối không biết phải làm sao nữa.”

    Thế nên tôi mới bảo, người đàn ông này trước nay không biết buông lời đường mật, ngay cả câu ‘anh nhớ em’ cũng không nói nổi. Nhưng chung quy lời lẽ của hắn vẫn chân thật nhất, nhớ một người chính là cảm thấy khuyết thiếu thứ gì đó.



- Trích đoạn 2 -

    “Anh không đạt tiêu chuẩn.” Tôi không ngóc nổi đầu nữa.

    “Đạt hay không đạt là do em. Em yêu anh là anh đã đạt tiêu chuẩn, em rất yêu anh, anh được tám mươi điểm, em yêu anh muốn chết, anh chính là một trăm điểm.”

    Em đưa chiếc đũa sang cho tôi, giục tôi ăn. Tôi được khuyến khích, nhìn em cười tươi nói: “Vậy anh chính là một trăm điểm!”

    Em xoa bụng tôi bảo: “Nếu không ăn cơm sẽ trừ điểm.”



- Trích đoạn 3 -

    Ánh trăng bao trùm lên màn đêm, lóng lánh như thủy ngân. Chúng tôi không bật đèn, không kéo rèm, nghe nhạc, chỉ lẳng lặng mà nghe, hoặc nói đôi ba câu – vô nghĩa, ngồi dựa vào nhau trên sô pha, hoặc dưới thảm. Cảm giác này, giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi, nguyện ước cả đời, chẳng qua chỉ là sự tồn tại của một người khác trong cuộc đời mình mà thôi.



Đã sửa bởi Yến My lúc 12.09.2013, 14:35, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: bangyeong, lan trần
     

Có bài mới 12.09.2013, 14:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53357 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Em Chờ Anh - Thư Nhã - Điểm: 11
Em chờ anh

Tác giả: Thư Nhã

Biên tập: Candy

*

[1] Cô gái trong tivi

Ngồi trên sô pha, Tống Lễ đặt hai tay lên đầu gối. Vừa bỏ thạch cao xong nên lúc đi vẫn cảm thấy hơi khập khiễng, hơn thế chân còn đau nhức.

Tống Lễ cầm điều khiển bấm chuyển kênh tivi, Trần Tuấn quan sát bộ dáng sốt ruột nhàm chán của hắn, biết rằng lúc này mà nói chuyện của Kiều Ngũ sẽ không có có kết quả, vì thế thử dò hỏi: “Anh ba, hay là em tìm cho anh một “em gái” đến đây nhé. Vừa giải sầu vừa tiện chăm sóc anh. Bây giờ anh đi lại cũng hơi khó khăn.”

Tống Lễ không đáp, chỉ tập trung vào màn hình, Trần Tuấn thấy hắn chăm chú bèn ngẩng đầu nhìn một cái, tivi đang phát chương trình phỏng vấn trên đường. MC là một chàng trai bề ngoài không bắt mắt, cầm mic ngăn hết người đi đường này đến người đi đường nọ, lặp lại câu hỏi: “Bạn có hạnh phúc không?”

Một cô gái đi ngang qua, tóc ngắn trông khá cá tính, vóc dáng cao gầy, có vẻ rất khó chịu khi bị chặn lại như vậy, cô không thèm ngẩng đầu, bực mình đáp bừa: “Tôi không họ “Phúc”,[1] tôi họ Lưu, đây là câu hỏi khốn kiếp gì thế!” Sau đó liền bước nhanh đi.

Trần Tuấn không nhịn được bật cười, chợt phát hiện thiếu gia Tống Tam bên cạnh cũng nở nụ cười hiếm hoi, thì thầm: “Muốn tìm thì tìm một “em gái” như thế này đi.”

Trần Tuấn vui mừng, xem ra chuyện Kiều Ngũ nhờ vả có hy vọng rồi. Anh vội vàng nói: “Anh ba, vậy anh nghỉ ngơi cho khỏe, có gì cứ gọi các anh em.”

Vừa lên xe, điện thoại của đàn em Kiều Ngũ đã gọi đến, Trần Tuấn có lợi thế rồi, giọng điệu không khỏi uy phong hơn: “Tôi muốn nói chuyện với Kiều Ngũ.”

“Anh năm, em tìm được “cửa” cho anh rồi.” Trần Tuấn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Coi như Kiều Ngũ nợ chú một lần, chú em cũng nhanh lên. Hàng hóa vẫn còn đang xếp xó, mỗi ngày thiệt hại không biết bao nhiêu.”

“Vậy còn phải xem bản lĩnh tìm người của anh năm.”

“Họ gì, tên gì, nghề gì?” Kiều Ngũ rất tỉ mỉ.

“Nghe nói họ “Lưu”, không biết có đúng không, còn lại thì chịu.” Trần Tuấn thành thật.

“Chú đùa tôi đấy à?”

“Ai có thời gian mà đùa! Anh ba vừa mắt người này, chuyện của anh còn phải nhờ vào cô ta đấy.”

Sau đó hai người hẹn gặp mặt, Trần Tuấn kể lại chi tiết chuyện xem tivi cho gã, Kiều Ngũ xoa cái đầu bóng loáng: “Xem ra phải tìm người ở đài truyền hình trước đã.”

Tiết mục này được phát trong phần tin tức thường nhật, chủ đề là vật chất dồi dào của hiện tại cũng không mang lại nhiều cảm giác hạnh phúc cho người dân hơn hồi mới kiến quốc. Cảnh quay của Lưu Minh Chân đặc biệt được chiếu toàn bộ để chứng minh.

Lưu Minh Chân thật sự không ngờ sau khi mình trả lời phỏng vấn truyền hình ở trên đường sẽ bị người ta đeo bám.

Đầu tiên là nhờ cái miệng rộng của Lý Kinh Vĩ mà đồng nghiệp của cô đều biết chuyện này. Chỉ trách ở công ty quan hệ công chúng như của cô, chuyện không bình thường và người không bình thường được phổ biến rất nhanh, mọi người vừa mới kháo nhau câu chuyện “kinh điển” của Lưu Minh Chân mà thôi, lập tức ngay cả các khách hàng cũng biết. Cuối cùng cô được tặng một chữ “ngầu”. Đương nhiên, mấy ngày đầu, câu đầu tiên khi gặp Lưu Minh Chân chính là: “Thưa cô, xin hỏi cô có hạnh phúc không?”

Sau đó, càng không ngờ là ba ngày sau chương trình còn có người tìm đến tận công ty, chỉ tên hỏi người. Lễ tân gọi điện thoại cho cô, giọng nói hơi kỳ lạ: “Có người tặng hoa.”

Tất nhiên không phải hoa chuyển phát. Người đến tặng là một chàng trai trẻ tuổi nhã nhặn đeo kính mắt, vừa thấy cô liền đứng lên, trao bó hoa đã chuẩn bị sẵn cho cô. Lưu Minh Chân nhận hoa, nặn ra một nụ cười, cảm thấy cực kỳ mơ hồ.

“Có chuyện gì sao?”

“Tôi tên là Chân Thành, thay mặt cho ngài Kiều muốn bàn một vụ giao dịch với cô.” Giọng nói của anh ta hơi chậm, nhưng quả thực mang lại hiệu quả chân thật đáng tin.

Lưu Minh Chân nhíu mày, rất ít người nói chuyện với cô mà dùng từ giao dịch, cô thường gọi là bàn dự án với khách. Hơn nữa người này lai lịch không rõ ràng, cô lại không phải dân buôn bán, không muốn phí thời gian vào lúc nước sôi lửa bỏng đang dở dang vài dự án như thế này.

“Anh Chân, tôi không có hứng thú với việc “giao dịch” của anh.”

“Cô còn chưa nghe nội dung cụ thể.”

“Đã không có hứng thú.”

Khóe môi Chân Thành giương lên, chợt nhớ đến lời bọn Kiều Ngũ: “Đúng là phải như vậy mới xứng với thiếu gia Tống Tam.”

“Cô Lưu, chúng tôi có một người bạn rất muốn làm quen với cô.”

Lưu Minh Chân đột nhiên nở nụ cười, hỏi: “Anh coi tôi là hàng hóa à?”

“Ai cũng có giá.” Chân Thành đáp.

Cô gật đầu, dường như đồng ý với anh, sau đó hỏi: “Anh Chân, bạn của anh là nam hay nữ?”

“Nam.”

“Sao anh ta lại biết tôi?”

“Qua tivi.”

Lần đầu tiên trong đời được lên tivi đúng là rất tai hại.

“Sao anh ta không đích thân đến?”

“Tạm thời sức khỏe không cho phép.”

“Bệnh nan y? Giai đoạn cuối?” Lưu Minh Chân bình tĩnh hỏi.

“À, không phải, đợt trước mới bị tai nạn xe cộ, gãy xương đùi thôi ấy mà.”

“Anh Chân, mời anh đi cho, tôi rất bận, hơn nữa không muốn tỏ ra bất lịch sự.”

“Cô Lưu, tôi xin cô nghe cho xong điều kiện đã. Thù lao là…”

Có đồng nghiệp đến tìm Lưu Minh Chân, khách hàng đang chờ điện thoại. Vì thế cô chỉ liếc mắt nhìn Chân Thành một cái rồi quay người đi về.

Bó hoa kia đưa cho bàn lễ tân. Đến hai giờ chiều cô mới có thời gian ra ngoài ăn cơm, khi qua bàn lễ tân, nhớ tới chuyện kỳ quái xảy ra lúc sáng, Lưu Minh Chân bĩu môi. Thật ra cũng hiếu kỳ, trong cuộc sống cô là người khá dũng cảm, thích mạo hiểm, nhưng từ “giao dịch” nghe sao mà ngứa tai, nói thẳng ra là bán mình mà thôi.

Không ngờ Chân Thành thấy cô đi ra từ cửa chính cũng bước xuống khỏi xe, anh còn chưa kịp mở miệng, Lưu Minh Chân đã nói: “Anh Chân, kiên trì thật đấy.”

Anh đành gật đầu chào: “Cô Lưu.”

“Tôi có đáng giá không?”

Anh lại gật đầu, nghĩ rằng: Nếu không đáng giá, tôi có dở hơi mới ngồi đây chờ cô.

“Cho tôi hỏi một câu.”

Anh vẫn chỉ biết gật đầu, “Các anh tìm tôi bằng cách nào?”

“Hỏi người quen ở đài truyền hình, tìm được nhóm biên tập tin tức kia, sau đó xác định là cô làm việc ở khu vực này liền cầm ảnh của cô đến các tòa nhà gần đây để tìm.”

Lưu Minh Chân tỏ vẻ rất khâm phục, nhưng lại quay người bỏ đi. “Này này.” Chân Thành gọi với theo, “Ba tháng mười lăm vạn!”

Lưu Minh Chân dường như không nghe thấy, vẫn thờ ơ. Chân Thành đuổi theo cô: “Theo tôi được biết, tiền lương một năm của cô Chân không khác con số này là bao.”

Rốt cuộc cô dừng chân, thành thử Chân Thành bị dừng đột ngột, thân thể hơi lảo đảo. Cô cười: “Nhân lúc tôi còn chưa động tay động chân, anh đi nhanh đi.”

Chân Thành buộc lòng nói: “Hay cô ra một cái giá vậy.”

Không ngờ cô thật sự giơ tay tát, càng không ngờ anh ta có thể nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô.

Anh ta cười: “Nhân lúc tôi còn chưa động tay động chân, cô nên đồng ý đi.”

[1] “Hạnh phúc” và “họ Phúc” đồng âm trong tiếng Trung (xìng fú).

*

P.S. Nhá hàng cái coi thế nào, cũng coi như một động lực để mình edit cho nhanh. ;))

Chống chỉ định:

- Bạn nào thích nam/nữ chính là tình yêu đầu tiên/duy nhất của nhau. (Truyện bắt đầu khi nữ chính gần 30 tuổi, nam chính hơn nữ chính khoảng 5 tuổi, cả hai đều có quá khứ của mình.)

- Bạn nào kỳ thị love at first sight. (Đọc chương 1 chắc mọi người cũng nhận ra ha, nam chính có cảm tình với nữ chính rất nhanh, cộng thêm cả hai anh chị đều từng trải nên tiến triển tình cảm cũng không cần rụt rè chi hết.)

- Bạn nào thích nam chính đẹp trai ngời ngời, không phải lạnh lùng thì cũng phúc hắc. (Bạn Tống Lễ trong này không đẹp trai, tính cách ngang ngược ngứa đòn, cơ mà vào tay nữ chính thì cũng mềm như cọng bún thôi. =]])

- Bạn nào thích nữ chính Tiểu Bạch/lạnh lùng/hoạt bát, vân vân và vân vân… Đừng dùng thước đo bình thường với Lưu Minh Chân, bà này thuộc dạng quái gở. =.=

Cảnh báo làm màu tí thôi, chứ truyện nhẹ nhàng hài hước dễ đọc lắm, cộng thêm series ngoại truyện bắn tim hồng dài ngang ngửa chính truyện chắc chắn sẽ giúp mọi người giải trí sau một bộ truyện ngược/cung đấu/gia đấu. :))

Vậy nhé, chào thân ái và quyết thắng. Hẹn chương 2 vào… một ngày không xa nha mọi người.

*vẫy vẫy tay* *chạy vội*







Em chờ anh

Tác giả: Thư Nhã

Biên tập: Candy

*

[2] Phát hiện ra không cùng một cấp bậc

Tống Lễ lẳng lặng ngồi bên giường nhìn cô trong một chốc. Lưu Minh Chân ngủ như trẻ con, gương mặt trái xoan, nước da rất trắng, vài lọn tóc lòa xòa trên mắt, khiến cho người ta không thể tưởng tượng được khi cô tỉnh táo lại là một người nóng nảy đến thế. Thấy mí mắt cô giật giật, hắn nhịn không được cúi xuống, nhìn cô chớp mắt mấy cái, bộ dáng mơ màng trông rất ngây thơ, Tống Lễ không suy nghĩ lập tức hôn cô.

Lưu Minh Chân chỉ cảm thấy môi mình âm ấm, hơn nữa còn ướt át mềm mại, cô hơi do dự nhưng không hề cự tuyệt. Kỹ xảo của đối phương rất tốt, càng lúc càng tiến sâu hơn, thân nhiệt hai người nhanh chóng tăng lên, đầu lưỡi quất quít lấy nhau, vì thế tay chân cũng không nằm im. Một tay cô quấn lấy cổ hắn, một tay khác ôm vai hắn. Động tác của hắn chậm lại, tách hai người ra rồi đưa tay cởi áo cô, vừa nhìn cô vừa nói: “Tôi tên là Tống Lễ.”

Lưu Minh Chân đang ý loạn tình mê, rõ là không nghe lọt tai, chỉ đòi hỏi nụ hôn của hắn, vì thế Tống Lễ cho rằng cô đã đồng ý rồi, tay lại tiếp tục. Nhưng đợi đến khi cởi được cúc áo sơ mi thứ ba của cô, áo lót đã lộ ra, cuối cùng cô cũng tỉnh táo, bất thình lình đạp chân hất tay. Tống Lễ không ngờ cô lại hành động như vậy, lập tức bị đẩy ngã xuống giường, nghe bịch một tiếng rõ to.

Lưu Minh Chân vội vàng nhảy xuống giường, chạy ra khỏi phòng.

Tống Lễ bị đá lên vết thương trên đùi, đau đến nghiến răng. Hắn chầm chậm hít thở, một tay ấn đùi, đến cử động cũng không thể, cứ thế trơ mắt nhìn cô chạy đi như thỏ. Trong lòng vừa tức vừa cảm thấy buồn cười, thiếu gia Tống Tam đã bao giờ bị một “em gái” hại thảm như vậy đâu? Nếu để người ta biết, e rằng ai cũng không tin.

Nhìn thấy lời nói cử chỉ của cô trên truyền hình chỉ cảm thấy thú vị, nào ngờ khó thuần phục như vậy. Kiều Ngũ sai người đưa cô đến xong còn gọi điện thoại nói: “Anh ba, là chỗ anh em em nhắc anh một câu, người do em đưa đến, nhưng những chuyện về sau em không giúp nổi đâu.”

Hắn vịn giường thử đứng dậy nhưng không được, không ngờ nghe thấy tiếng bước chân quay lại. Cô trừng to mắt, vẻ mặt khó hiểu nhìn bộ dạng chật vật của hắn, lạnh lùng nói: “Đừng cử động.”

Sau đó ngồi xổm xuống đặt tay lên đùi hắn, đẩy tay hắn ra hỏi: “Là chỗ này à?” Hắn không nói gì, cũng không cử động.

Cô không để ý đến hắn, bắt đầu tự động kiểm tra, dùng tay xoa bóp chân hắn, đau đến mức hắn phải rên khẽ. Lưu Minh Chân liếc nhìn, giọng nói không mang theo chút cảm tình nào: “Anh vừa bỏ thạch cao hả? Không có chuyện gì rồi. Nghỉ dưỡng cho khỏe, đừng để bị lạnh, mát xa nhiều vào. Gãy xương thương gân trăm ngày khỏi. Đứng lên đi.”

Tống Lễ nghe cô nói mà dở khóc dở cười, nhìn cô vươn tay ra nhưng chỉ nghiến răng tự vịn giường đứng lên. Lưu Minh Chân thấy hắn gắng sức thì hết kiên nhẫn, thẳng tay kéo hắn ngồi lên giường. Tống Lễ thở hổn hển nhìn cô, nhẫn nại hỏi: “Sao em lại trở về?”

Nhắc tới cô liền điên người, phẫn nộ đáp: “Rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Tống Lễ hơi cúi người xoa chân, cố tình nói rất chậm: “Tôi muốn em ở bên giúp đỡ tôi một thời gian, một trăm ngày đi.” Ánh mắt dán chặt vào Lưu Minh Chân.

Cô chợt nhớ tới lúc trước khi mê man, tên Chân Thành kia chỉ vung tay chặt một cái lên gáy mà cô đã ngất. Đúng là không nên khởi xướng bạo lực, cô và bọn họ căn bản không cùng một cấp bậc. Sư phụ dạy Tán Đả của cô từng nói đừng tùy tiện động thủ, vì với bản lĩnh của cô, nếu gặp phải người biết võ sẽ càng nguy hiểm. Quả thế.

Tống Lễ thấy hình như cô đang suy nghĩ bèn tiếp tục: “Tôi cam đoan em sẽ không mất việc.”

Lưu Minh Chân lắc đầu, bĩu môi nói: “Đang đóng phim à? Các người là xã hội đen?”

Tống Lễ bật cười, đúng ra là bị chọc cười. Hắn chỉ ngăn kéo đầu giường, Lưu Minh Chân mở ra thấy một hộp thuốc nước xoa bóp, vì thế lôi ra đổ một ít lên tay, xắn quần hắn lên, thuần thục mát xa ở chỗ bị thương.

Tống Lễ bị cô bóp đau đến mím môi mím lợi, Lưu Minh Chân chỉ nói: “Kiên nhẫn chút đi, tôi cũng đâu cố ý, nếu không đã đá “chân giữa” của anh rồi.”

“Em đang nói gì thế hả, đàn bà con gái sao lại thô lỗ như vậy?” Hắn không kìm được hỏi.

“Không phải anh vất vả sai người đi tìm tôi sao? Rốt cuộc thì anh thích cái tính thô lỗ của tôi  hay thích diện mạo của tôi nào?”

Lần đầu tiên Tống Lễ bị một cô gái nói cho á khẩu không trả lời được, hắn lại túm lấy cô hôn tiếp. Lúc đầu hai người như muốn cắn xé lẫn nhau, nhưng không hiểu sao lại dần dần nhẹ nhàng mơn trớn, Tống Lễ cảm thấy đôi môi của cô như một đóa hoa lưu luyến trên môi hắn. Mãi đến khi Lưu Minh Chân siết cổ áo hắn, hắn mới ngừng lại, cô cũng không cử động, đầu dựa vào ngực hắn. Cứ như vậy, hắn ôm cô, cảm giác không khí chung quanh như thoang thoảng hương hoa nào đó.

Hai người đều không ngờ, thật ra một trăm ngày này chỉ là khởi đầu cho cuộc sống chung của họ. Mỗi một ngày trong một trăm ngày đều được hai người ghi nhớ rõ ràng, tựa như một trăm tập của “Sáng thế kỷ”.[1]

[1] Một bộ phim Hongkong, có tựa tiếng Anh là “At the Threshold of an Era”, tên tiếng Việt là “Thời đại khủng hoảng”.

*

P.S. Hmm, chương này ngắn quá nên mình post sớm sớm tí. Truyện này cũng vui cơ, chương thì lèo tèo hai ba trang, chương thì hơn chục trang. @_@

À, mọi người đọc đến hết chương 2 đang nghĩ gì thế? Nữ chính đã thuận theo? Gian tình ở chương tiếp? ;;) Hãy chờ xem thế nào nhé!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: lan trần
     
Có bài mới 12.09.2013, 14:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53357 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Em Chờ Anh - Thư Nhã - Điểm: 11
[3] Phụ nữ giống như mèo [Tống Lễ]

‘Em gái’ này, tôi nên miêu tả em như thế nào đây? Thích hợp nhất có lẽ chính là, con mẹ nó, đây đếch phải phụ nữ!

Lúc ấy tôi cảm thấy Lưu Minh Chân đã bị tôi chinh phục hoàn toàn: Em nằm trong lòng tôi thở gấp, gương mặt hồng như hoa đào, nhẹ tay túm lấy áo sơ mi của tôi. Vì thế trong chớp mắt tôi nảy sinh sự coi thường trước sau như một của mình đối với phụ nữ: Bọn họ đều giống như mèo, không dính dáng gì đến “trung thành” hay “tình nghĩa”, ai có đồ ăn thì đến với người đó, đồ ăn của ai ngon hơn thì đến với người đó. Hơn nữa, muốn chinh phục bọn họ, chỉ cần thu phục thân thể. Ngoài mặt thì họ có có đủ loại phản ứng đối với đàn ông tấn công bất ngờ, nhưng chỉ cần là người có thể lực mạnh hơn họ, chế ngự được họ, bọn họ sẽ ngoan ngoãn thuận theo như một con mèo. Chuyện này có thể thí nghiệm với tất cả phụ nữ, bất luận xuất thân, bằng cấp, công tác, diện mạo.

Cho nên phụ nữ chưa bao giờ ngang hàng với đàn ông, có lẽ tôi từng thích phụ nữ, nhưng từ trước tới nay tôi không cần phải giả vờ tỏ ra kính trọng bọn họ. Tôi thích họ vì họ có thể lấy lòng tôi trong chốc lát.

Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ rằng mặc dù bề ngoài em là một phụ nữ ngang bướng tột cùng, nhưng cũng chẳng gì hơn thế này, thật phí công tôi khổ tâm tìm em về. Nhưng nào ngờ ngay sau đó, em khiến tôi kinh ngạc, thậm chí tức giận.

Em cựa quậy trong lòng tôi, cuối cùng giãy ra. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn em nhanh nhẹn chỉnh trang quần áo của mình, tùy tay buộc lại tóc, không thèm nhìn tôi một cái đã nói: “Anh tên Tống Lễ nhỉ, tôi phải đi đây. Chuyện hôm nay tôi sẽ không báo cảnh sát. Các anh nên tìm người khác đi.”

Phản ứng của người phụ nữ này thật không đồng nhất, một hồi mưa rồi một hồi gió, khiến cho người có tư duy bình thường khó có thể đoán trước. Vừa mới hiền dịu ngả vào lòng tôi, khiến tôi nghĩ đã thu phục được em, thế mà bây giờ lại thuận miệng nói phải đi, còn bảo như thể không thiếu nợ nhau!

Không ai, chưa từng có ai có thể đối xử với Tống Tam tôi như thế, người phụ nữ này càng không thể. Tôi hỏi: “Em có ý gì? Em coi tôi là ai!”

Kết quả, ánh mắt của em dường như rất vô tội, rất oan ức, em nhún vai: “Làm sao tôi biết các người là ai? Cái tên Chân Thành kia tự nhiên bảo cho tôi một công việc, rồi đánh ngất tôi, tôi tỉnh lại ở đây, hóa ra công việc kia chính là cái gọi là ‘làm bạn’ với anh! Cái công việc chết tiệt này dù sao cũng cần phải đôi bên tình nguyện. Mà tôi thì không muốn!” Em chống nạnh, cũng giận điên người, thế nhưng tư thế kia lại khiến tôi muốn bật cười.

Con người rất đê tiện, tôi là người, tôi cũng thế. Tôi quyết định tha thứ cho em dễ dàng một chút: “Có phải giá chưa đủ không?”. Ai cũng có giá, không có gì là tiền không mua được. Chỉ cần trả được tiền, sẽ có tình nguyện.

Em nhướng mày nói: “Đóng phim thật đấy à? Không phải mấy phú hào vừa ra tay phải tung ra cả trăm vạn sao? Giờ có mười lăm vạn đã muốn mua một trăm ngày của tôi, rẻ mạt thật đấy nhỉ?”

Tôi cố tình biếng nhác đáp: “Nếu em bán hết, đương nhiên có thể bàn bạc lại giá.”

Người phụ nữ này lại quăng một cái tát lại đây, em thật không biết bản thân đã sai lầm rồi, có lẽ tôi chẳng thèm chấp nhặt với phụ nữ, nhưng tôi không phải là kẻ tùy tiện cho người ta đánh. Tôi nắm chặt cổ tay em, siết rất chặt, siết rất đau. Đau đến mức em cắn môi, nhưng vẫn không nói gì, hai mắt rực lửa trừng trừng nhìn tôi. Tựa như trò mèo vờn chuột, tôi bắt đầu cảm thấy thú vị.

Đột nhiên điện thoại của em vang lên, điện thoại di động của em là kiểu cũ, tiếng chuông đơn điệu, không nhạc nhẽo gì. Chắc là Kiều Ngũ đã nói chuyện với công ty em, từ trưa tới giờ điện thoại của em chưa từng đổ chuông.

Em muốn nghe máy, lại không động đậy, tôi nhìn em, em trừng tôi, hận đến mức cắn môi chảy máu, rốt cuộc tôi buông em ra.

Cầm di động, cổ tay em để lại dấu vết của tôi, tay em trắng, hơn nữa còn dài dài thon nhỏ, vệt màu đỏ kia khiến tôi khẽ động lòng. Bất đắc dĩ phải nói chuyện trước mặt tôi, em sốt ruột gào lên: “Nói đi!”

Bên kia bắt đầu nói liên mồm, tôi thấy biểu tình trên mặt em biến đổi rất nhiều, cuối cùng là phẫn nộ khó tin, gân xanh trên cổ cũng nổi lên, phát tác cả tiếng mắng: “Bây giờ Trình Thanh ở trong bệnh viện, chưa biết sống chết thế nào, thế mà cô dám đi bỏ đứa bé đã bốn tháng à? Còn muốn sang Canada với người khác? Đây là chuyện mà con người có thể làm à! Cô nói với tôi thì có ích gì?” Em cúp điện thoại, giây tiếp theo vì phẫn nộ mà cả người run lên, tôi vô thức đỡ em, em thuận theo, ngồi xuống giường, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt lại khó chịu như người sắp chết. Ngay lập tức em gọi điện lại, chỉ hỏi một câu: “Bệnh viện nào?”

Sau đó em ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt không sờn: “Trừ phi hôm nay tôi chết ở đây, nếu không tôi nhất định phải đi.”

Tôi dám khẳng định đời trước em không phải là phụ nữ, hoặc là đời này đã đầu thai nhầm thân thể. Tôi đúng là không ổn, có lẽ xem nhiều điện ảnh, đầu óc rối loạn rồi.

Nhưng nghe lời của em, không biết vì sao tôi cảm thấy hơi khó ở, mặc dù có điểm cường điệu, tôi nói: “Ở đây khó gọi xe, tôi đưa em đi.”

Em mím môi, không từ chối, cầm lấy túi xách trên bàn bước đi. Còn tôi vẫn phải dùng nạng, chân vẫn đau, có lẽ vì không nghe lời thầy thuốc nói, bỏ thạch cao ra hơi sớm. Nhưng để thứ kia ở trên chân thì rất vướng víu, mới được mấy bữa, chân trái đã gầy hơn chân phải.

Em cũng coi như có lòng, dừng lại một chút chờ tôi, còn chủ động đưa tay đỡ tôi. Trước kia tôi không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt người khác, nhất là phụ nữ. Bọn họ giống như mèo, chỉ biết được thể làm càn. Nhưng không hiểu vì sao tôi lại để người phụ nữ này giúp mình, hơn nữa trong lòng cảm thấy như đây là chuyện tất nhiên, cực kỳ yên tâm.

Cho nên tôi mới nói, em căn bản không phải là phụ nữ, chỉ vào nhầm thân thể thôi.

Tôi đứng trong thang máy gọi điện cho Lý Hào, bảo cậu ta lập tức lái xe đến chở tôi. Tôi thấy em hơi sửng sốt khi nhìn thấy chiếc Audi A6 phổ thông không đời mới. Chắc em kỳ vọng sẽ là loại xe gì đó chỉ có thể nhìn thấy ở triển lãm xe hơi, đúng là vẫn mang tính hư vinh của phụ nữ. Ý tưởng này khiến tôi dễ chịu hơn một chút.

Em tự mở cửa xe ngồi vào trong, tôi lên sau. Em nói tên bệnh viện cho lái xe xong, hai tay bắt đầu nắm chặt lấy nhau, bộ dạng run rẩy. Tôi cảm thấy bực mình, gã đàn ông kia nhất định rất quan trọng với em, khiến em nóng ruột nóng gan như vậy.

Tôi lớn tiếng nói: “Chân tôi đau.” Khi tôi ý thức được đã quá muộn, quả nhiên tôi giành được sự chú ý của em. Tôi mà lại muốn em chú ý sao? Tôi nói rồi, chưa từng có ai, nhất là phụ nữ, có thể đối xử với tôi như vậy, việc đó là không đích đáng.

Em nhăn mặt nhíu mày, nhìn tôi, đôi mắt ngập nước, em còn khóc vì tên kia nữa!

“Nhấc chân lên.” Giọng nói của em rất ôn hòa.

Tôi không biết em muốn làm gì, nhưng vẫn nghe theo. Em đặt chân tôi lên đùi em, đặt tay lên chân trái bắt đầu mát xa. Hàng ngày bác sĩ Đông y vẫn đến mát xa cho tôi nên tôi biết tay nghề của em rất chuyên nghiệp. Lúc đầu cực kỳ đau, sau đó bắt đầu ấm lên, dần dần không đau nữa.

Nhưng nhìn em tôi lại thấy giận, vừa thấy cặp mắt kia liền biết ngay suy nghĩ của em lại bay đến chỗ người nào đó!

Đến nơi, em đặt chân của tôi xuống, mở cửa xe chạy vào. Bên ngoài trời đang mưa nhỏ, em chạy rất gấp, bóng dáng có phần giống Kiều. Trước đây tôi ở Thái Lan, đánh nhau tranh địa bàn với người ta, Kiều chạy đi gọi người cũng mang bộ dáng này.

Tất nhiên tôi đi rất chậm, khi đến đại sảnh tầng một liền phát hiện em bị người khác ngăn lại, miệng gào to muốn lên tầng. Đã qua thời gian thăm bệnh, em kêu lên: “Mạng người quan trọng, các người không cho tôi đi vào, có tin rằng hôm nay tôi đánh cho các người tàn tật hay không!”

Tôi thật muốn cười lớn, bản lĩnh không nhiều nhưng khẩu khí không nhỏ. Thật ra y tá kia chỉ muốn em điền tên vào bản đăng ký, nhưng em không nghe thấy gì hết, túm ống tay áo của tôi nói: “Tống Lễ, anh giải quyết bọn họ!” Nói xong chạy luôn.

Tôi giải quyết mọi chuyện, cũng tiện thể hỏi các nữ y tá xem người tên Trình Thanh đang nằm ở đâu. Hóa ra là mệt mỏi quá sức, tái phát bệnh tim, hiện tại nằm trong ICU.[1] Em mặc bộ đồ tiệt trùng màu xanh, ngồi bên cạnh giường. Tôi ngồi ngoài ghế sô pha, không thấy rõ mặt của em, nhưng cũng cảm giác được em đang cầu xin hắn, cầu xin hắn sống sót, khoảnh khắc đó, tim của tôi như bị người ta đâm một dao.

Bên ngoài còn có một người đàn ông đứng dựa vào cửa kính, chú ý đến nhất cử nhất động ở bên trong, hẳn là người nhà của hắn. Dáng rất cao, mặc áo vét màu xám với quần bò.

Em ngồi trong đó cũng không lâu. Sắc mặt khó coi đến mức khiến người ta nghĩ rằng người nằm bên trong phải là em mới đúng. Người đàn ông đứng ngoài thấy em đi ra liền lại gần, bọn họ không hề kiêng dè gì ôm nhau ngay trước mặt tôi, như người chết đuối ôm nhau để sống. Tôi thập phần khó chịu, không chỉ thập phần, mà vạn phần khó chịu.

Sau đó bọn họ bắt đầu nói chuyện, không phải tiếng Trung cũng chẳng phải tiếng Anh! Tôi nghe không hiểu. Giọng nói không căng thẳng lắm, nhưng em khóc, nước mắt cứ từng hàng rơi xuống. Những ai chưa từng gặp em, không biết đến một người phụ nữ vừa rồi còn giống như có thể lên núi đánh hổ xuống biển bắt rồng, nay lại lê hoa đới vũ[2] là một chuyện khiến người ta đau lòng thế nào.

Tôi không nhịn được bước lên, bọn họ cũng sắp nói chuyện xong, người đàn ông kia nhìn thấy tôi, khẽ gật đầu. Dường như lúc này Lưu Minh Chân mới nhớ ra tôi đang ở đây, nhìn tôi chớp mắt hai cái, bộ dạng như thể vừa mới nghĩ ra tôi là ai, dùng tiếng phổ thông nói với người kia: “Đây là ông chủ mới của em.”

Người nọ nói: “Xin chào.”

Tôi chỉ gật đầu. Sau đó bọn họ ôm nhau thật chặt, chết tiệt, còn hôn má!

Chúng tôi chầm chậm đi xuống, em đã mệt đến mức đi không nổi, thắt lưng không thể đứng thẳng. Lúc này đến lượt tôi kéo em, em không kháng cự.

Ngồi trên xe, em nhìn tôi, thái độ thấy chết không sờn nói: “Tôi nhận công việc của anh. Nhưng, một, bây giờ tôi phải về nhà lấy quần áo. Hai, bạn của tôi ốm nặng, tôi muốn hàng ngày đi thăm cậu ấy. Ba, chăm sóc cuộc sống sinh hoạt của anh thì được, chứ tôi không phụ trách lên giường với anh, giặt quần áo, nấu cơm hay dọn dẹp phòng ở. À, còn nữa, ngày mai tôi phải đến gặp đồng nghiệp dặn dò chuyện công việc. Tôi không thể cứ bỏ đi như vậy.”

Tôi tin tưởng Lý Hào kín miệng, sẽ không bao giờ nói ra những chuyện mình nghe được. Nhưng mà, đây là chủ đề một người phụ nữ có thể nói ra trước mặt người khác sao?! Hơn nữa còn có thể đánh đồng bốn chuyện này với nhau!

Tôi cố ý nói giọng không cảm tình: “Nói địa chỉ nhà em đi. Mỗi lần thăm bệnh tôi sẽ đi cùng, thời gian không được quá nửa tiếng. Ngày mai bảo đồng nghiệp đến chỗ tôi.”

Chưa từng có người phụ nữ nào đề cập đến điều kiện với tôi, em là người đầu tiên.

Em cho tôi địa chỉ xong liền im lặng, dựa lưng lên xe, mệt mỏi và yếu ớt, cặp mắt vẫn hơi sưng đỏ. Tôi không nhịn được bảo: “Hắn ta không có chuyện gì đâu.” Lời lẽ vô dụng như rắm thế này, trước kia tôi chưa bao giờ nói.

Em có phản ứng, thoáng quay đầu nhìn tôi nói “Cám ơn”, giọng lí nhí khó mà nghe lọt.

Đến dưới một khu nhà, em nói: “Tôi ở phòng 506, không có thang máy, anh đừng lên. Chuyện tôi đã đồng ý thì nhất định sẽ hoàn thành. Tôi xuống ngay thôi.”

Trong chớp mắt đó, thậm chí tôi có phần hoài nghi, có lẽ trên đời này không có phụ nữ giống người bình thường, bọn họ đều giống cẩu nhiều hơn một chút.

Tôi nhìn đồng hồ, nhìn chằm chằm từng giây từng phút. Sau 35 phút 49 giây, em đi xuống mang theo một cái vali nhỏ, nhìn thấy em tôi mới ý thức được vừa rồi mình vẫn rất căng thẳng, sợ em không quay lại. Đương nhiên thế cũng chẳng sao, san bằng cả tòa nhà kiểu gì cũng tìm thấy em thôi.

Em nhìn bàn tay tôi đang đặt trên đùi, chủ động nói: “Giơ chân lên đây.” Tôi đương nhiên cao hứng nghe theo, em lại giúp tôi mát xa. Em nói: “Anh đi bệnh viện khám xem có phải xương cốt chưa lành hẳn hay không, kẻo sau này thành tật đấy. Thực vật thì ăn nhiều rau chân vịt, cải dầu và đậu phụ, động vật thì ăn gan. Uống canh xương vô dụng.” Giọng nói không mang theo cảm xúc, nhưng rất chân thành.

Tôi đột nhiên bất mãn, có một loại phụ nữ như đàn ông, từ nhỏ đã ở cùng con trai, đối xử với ai cũng như anh chị em, không hề có ý thức giới tính. Nhưng vừa rồi ở bệnh viện rõ ràng em đã khóc vì người đàn ông kia, hắn không giống những anh chị em khác.

Tôi không để ý đến em, chốc sau mới hỏi: “Sau em am hiểu nhiều thế?”

“Cha tôi là bác sĩ Đông y, mẹ tôi là chuyên gia dinh dưỡng.” Hóa ra là thế, tôi tìm cũng đúng người.

Sắp đến nhà, em hỏi: “Tôi muốn nướng bánh ngọt, anh có lò nướng và nguyên liệu không? À, có thể cho tôi mượn máy tính của anh để dùng không?” Cô gái này luôn có bản lĩnh gom những thứ chẳng liên quan lại một chỗ.

Tôi gọi điện cho Trần Tuấn, bảo cậu ta chuẩn bị mấy thứ cho mình, sau đó đưa điện thoại cho em, bảo em đưa ra yêu cầu. Em nói mấy thứ bột trà xanh, khoai môn, bột lúa mạch, sữa đặc gì đó, tôi nhắc em: “Còn máy tính nữa.”

Mắt em ánh lên vẻ ngạc nhiên, nói: “Còn cả một cái máy tính… IBM là được.” Ngắt điện thoại, em nhìn tôi, nụ cười nhàn nhạt vẻ bất đắc dĩ, nói: “Bây giờ mới có cảm giác của kẻ có tiền nhỉ, không tệ.”

Nhìn thấy vẻ mặt em, tôi rất thoải mái.

Cơm nước trong nhà đã được dọn sẵn. Tôi chỉ cho em căn phòng của em, bảo em cất đồ trước rồi ra ăn cơm tối. Em lắc đầu, kéo vali bước đi.

Tôi thay quần áo, đến gõ cửa phòng em, em đang ở trong sắp xếp đồ đạc, mở cửa để tôi vào rồi lại quay ra dọn tiếp. Tôi không thích có người không để ý đến lời nói của mình, đến gần bảo em: “Đi ra ăn cơm tối.”

“Bữa tối của tôi chỉ có sữa tươi, bánh mì và dưa chuột.”

“Vậy ăn mấy thứ đó, bây giờ.”

“Cho tôi năm phút.” Đây là người phụ nữ duy nhất không thèm nghe lời tôi.

Đồ đạc của em không nhiều lắm, đã thu xếp xong. Em còn cầm theo bốn bức tranh đến, đặt trên giường, tôi cầm lên xem, tất cả đều là một căn nhà ở những góc độ khác nhau. Tranh phun màu, rất đẹp, hai tầng, hai màu trắng đỏ, tầng hai là ban công kiểu Pháp. Sân trước trồng hoa, có một cây xoài, sân sau trồng rau, thêm một cây nho. Mái nhà hơi kỳ lạ, bình thường mái nhà chỉ có hai mặt, nhưng mái nhà ở đây lại chia thành mấy mặt, dường như chụm lại với nhau.

Sau khi em xong việc, tôi hỏi: “Đây là cái gì?”

“Nhà của tôi.” Em cẩn thận cầm tranh lên, vẻ mặt ấm áp.

Quả thực em chỉ ăn một lát bánh mỳ, một cốc sữa, một quả dưa chuột, sau đó liền lơ đãng ngồi bên cạnh tôi, không nói gì cả. Em lại đang nghĩ đến người đàn ông trong ICU kia. Tôi cũng ăn không ngon miệng, nhanh chóng cho xong bữa.

Em đi dọn bàn, đến phòng bếp bắt đầu nướng bánh. Mấy thứ em muốn, kể cả laptop IBM cũng đã được Trần Tuấn mang đến. Nhìn thấy tôi cậu ta còn cười nói: “Anh ba, mắt nhìn không tệ nhỉ.” Tôi bảo cậu ta biến, trước khi biến cậu ta còn hỏi chuyện của Kiều Ngũ, tôi gọi điện thoại cho Lưu Quan Trường xong, cậu ta mới yên tâm.

Tôi ngồi trong phòng bếp nhìn bóng dáng bận rộn của em, đeo tạp dề, nhào bột mì, đánh trứng, thêm sữa… Dáng người mảnh mai, gương mặt mang theo nét cười, vừa dán hồ lên khuôn giấy bạc vừa huýt sáo, đến lúc em bất chợt nhìn sang, tôi vẫn chưa hoàn hồn, cho nên cảm thấy hơi bối rối, chỉ đành làm bộ ho khan một tiếng, nói: “Nghỉ sớm một chút đi.”

Em bảo: “Anh đừng ngồi lâu quá, có ngồi cũng nên để thẳng chân lên ghế, khi ngủ nhất định phải mặc quần ngủ. Lúc anh tắm rửa có cần tôi giúp không?”

Sao em có thể nói chuyện này tự nhiên thế? Như thể tất cả đàn ông đều như nhau? Ngoài miệng tôi lại vờ như hờ hững đáp: “Được, nhưng hôm nay cho em nghỉ đã.” Sau đó tôi bỏ đi. Một ngày nào đó người phụ nữ này sẽ khiến tôi tức điên, sau nó em sẽ còn tỏ ra vô tội.

Tôi đi tắm, thật ra cực kỳ bất tiện, tắm vòi sen thì không đứng được, tắm trong bồn thì sau khi xong lại khó đứng dậy. Đột nhiên, em gõ cửa hỏi: “Cần giúp không?”

Vừa lúc tôi cần giúp. Em đi vào, nước đã xả đầy bồn tắm, tôi chỉ quấn khăn tắm ngang hông, vẫn chưa đứng lên được. Em đúng thực không phải phụ nữ! Sau khi cặp mắt thích ứng với hơi nước, nhìn thấy bộ dáng của tôi, em còn có thể tặc lưỡi một cái rất vang, sau đó cầm một chiếc khăn tắm khác, giúp tôi lau khô người, chỗ giữa hai chân em cũng không tha, sau đó vững vàng đỡ tôi đứng lên, một tay tôi cầm khăn tắm để che, em giúp tôi quấn chắc.

Phụ nữ phục vụ tắm rửa, tôi đã trải qua rất nhiều lần trong đời, nhưng chưa bao giờ khiến tôi không được tự nhiên và bực bội như vậy, hơn nữa đến chính tôi cũng không biết vì sao!

Trở về giường, đột nhiên tôi nói: “Được rồi.”. Em nói khẽ “Ngủ ngon”, sau đó rời đi. Tôi chầm chậm mặc quần áo, sấy tóc. Ngẫm lại ngày hôm nay đúng là không thể tưởng tượng nổi. Người phụ nữ này đúng là quái thai.

Ngủ đến nửa đêm, vì chân bị đau nên tỉnh lại. Nhìn đồng hồ đã là hai giờ, tôi đi ra ngoài, tivi phòng khách vẫn bật, em đắp một cái chăn, cuộn mình trên sô pha xem Friends,[3] chảy nước mắt. Nhìn thấy tôi, em lập tức nở nụ cười. Lần đầu tiên tôi thấy có người xem Friends mà khóc.

Tôi ngồi ở đầu kia sô pha, nhấc chân lên, em đưa chăn sang đắp lên đùi tôi, sờ chân tôi rồi sờ lên tận đùi, hỏi: “Sao lại lạnh như vậy? Anh không ngủ được à, bị đau nên tỉnh à?”

Tôi không để ý đến em. Chưa bao giờ tôi lộ vẻ yếu đuối cho người khác nhìn, hôm nay trước mặt em đã có ngoại lệ, nhưng bây giờ trên mặt em còn vệt nước mắt, là vì một người đàn ông khác, tôi không cần ngoại lệ nữa. Em là một người phụ nữ tự cho mình là đúng, không cần tôi trả lời, ngồi lại gần, đặt chân tôi lên đùi em, lại mát xa cho tôi, không cần nói, tất nhiên là có tác dụng.

Khi tôi cảm thấy buồn ngủ, em đã ôm chân của tôi ngủ mất tiêu. Hiện tại tôi không có cách nào bế em về phòng, chỉ có thể đắp chăn cho em cẩn thận, tăng điều hòa nhiệt độ.

Bộ dạng khi ngủ của em khá đáng yêu, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như em bé. Tôi không kìm lòng được, nhẹ nhàng vuốt ve gò má em.

[1] ICU: Viết tắt của Intensive-care Unit, phòng săn sóc đặc biệt.

[2]  Lê hoa đới vũ: Hình dung hoa lê đọng hạt mưa, miêu tả điệu bộ khóc của người phụ nữ đẹp.

[3] Friends: Một bộ phim sitcom nổi tiếng của Mỹ.

*

P.S. Từ giờ cho đến lúc chính văn bộ CRUU hết thì ECA mình sẽ post 1 chương/tuần nhé. Sau đó nếu được thì sẽ cố gắng nhanh hơn. :D







[4] Mặc kệ hắn là ai [Lưu Minh Chân]

Sáng sớm tỉnh dậy phát hiện mình đang ngủ trên sô pha, mà đây không phải sô pha ở nhà, lúc này tôi mới nhớ ra tất cả những chuyện phát sinh trong ngày hôm qua, đúng là y như phim.

May mà sô pha nhà hắn vừa rộng vừa thoải mái. Có điều không thể lề mề được, còn phải đi thăm Trình Thanh nữa. Nghĩ đến Trình Thanh, tôi vốn đang định đứng dậy lại nhịn không được mà ôm chăn thở dài.

Hôm qua nhìn thấy tôi, cậu ấy liền hỏi: “Có phải Linh Linh đi rồi không?”

Tôi cố gắng hết sức mới có thể đánh trống lảng trước mặt cậu ấy: “Trình Thanh, cậu mau khỏe lại. Cậu nhìn mình xem, cả Trình Nhiên bên ngoài nữa, đều bị cậu hù dọa thành dạng gì rồi.”

Nhưng rõ ràng cậu ấy đã biết hết mọi chuyện, nhìn tôi tuyệt vọng: “Đứa con thì sao? Không còn?”

Rốt cuộc tôi không nhịn được, nói: “Phải, Trình Thanh, nhưng Sử Linh Linh không phải người duy nhất trên đời này yêu quý cậu. Tớ yêu mến cậu nhiều năm như thế, Trình Nhiên yêu cậu, cha mẹ cậu yêu cậu, còn những người khác nữa, cho nên cậu phải khỏe lại.”

Chắc chắn tôi đứng đầu danh sách những người không biết cách an ủi người khác, không ai an ủi bệnh nhân như thế cả, bảo với cậu ta rằng vị hôn thê bỏ đi, nạo thai; nhưng không sao, tớ cũng yêu quý cậu. Cho nên lúc từ bệnh viện về tôi vẫn lo lắng, không biết liệu Trình Nhiên có thể bị tôi chọc tức đến mức tái phát bệnh tim không.

Sau khi đi ra, tôi kể với Trình Nhiên, anh lại nói: “Không có khả năng tệ hơn, không sao đâu. Cũng chẳng thể giấu nổi nó. Bọn nó yêu nhau bốn năm, nó hiểu tính cách Linh Linh rõ nhất.”

Tống Lễ thình lình xuất hiện, hắn đứng bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn tôi bảo: “Còn không nhanh đi rửa mặt, nếu chậm thì trừ vào thời gian đi thăm bệnh của em.”

Tôi lập tức ném chăn đứng dậy đáp: “Thôi trừ tiền đi.”

Hắn cười không đứng đắn: “Em coi tôi là thằng ngu à, bao nhiêu tiền cũng không mua được thời gian.”

Không phải vợ chồng, thậm chí không phải bạn bè, thế mà sáng sớm hắn thấy tôi bù xù, buổi tối tôi thấy hắn trần truồng. Tôi vội vàng ra khỏi toilet, ngồi xuống ăn sáng. Cô giúp việc nấu theo thực đơn tôi đưa: Sữa, mì cà chua trứng, cải bó xôi, cháo trắng với đậu và ngô, gan xào đỗ, cải thìa xào tương vừng, bánh ngô.

Hắn hỏi tôi: “Em chắc chắn đây là bữa sáng?”

“Đây là bữa sáng trong một trăm ngày tới của anh.” Tôi quả quyết nói cho hắn.

Hai chúng tôi đều cúi đầu ăn, không nói chuyện. Bữa sáng của tôi vẫn như thế này, căn bản chính là thực đơn bữa tối của người khác. Ăn xong rồi, tôi lập tức thay quần áo, mang theo Muffin trà xanh và bánh bơ khoai môn vừa nướng hôm qua. Nói với hắn: “Anh ở đây chờ tôi đi, chân của anh như thế không nên đi lại nhiều.”

Kết quả, gương mặt hắn không chút thay đổi: “Đi thôi.” Đúng là lãng phí nước bọt.

Sau đó dọc đường tôi vẫn phải giúp đỡ hắn, ngồi trên xe bảo hắn nhấc chân lên để tôi mát xa cho. Tôi không thể nhìn cảnh người khác chịu khổ, cho dù là người tôi không thích, nhìn người ta chịu khổ trong lòng tôi cũng khó chịu. Vì thế tôi rất khẳng định mình là người tốt.

Trong ICU không thấy cậu ấy! Tôi nhìn Tống Lễ, sợ hãi không thốt được một tiếng. Hắn điềm tĩnh nói: “Gọi điện thoại cho hắn!” Tôi run run rút điện thoại, ấn bàn phím không chuẩn xác lắm. Vừa hay có một y tá đi qua, hắn chặn người ta lại hỏi người trong ICU đi đâu, cô bé kia nói: “Chắc là sáng sớm chuyển về phòng bệnh thường, để tôi đi tìm cho anh chị.”

Nghe thấy thế tôi mới nhẹ nhõm đôi phần, gọi điện cho Trình Nhiên hỏi: “Hai người ở đâu thế?”

Anh ấy áy náy bảo: “À, bọn anh chuyển ra phòng bệnh thường, 1006. Em đang ở đây à?”

“Vâng, chờ em.” Tôi thở phào đáp.

Tôi quay người nói với Tống Lễ: “Đi thôi, 1006.” Hắn không động đậy, lúc này tôi mới ý thức được mình đã vô thức nói tiếng Pháp với hắn. Thế là nói lại lần nữa. Sắc mặt hắn không tốt lắm. Gì chứ, chẳng qua tôi chưa kịp chuyển kênh thôi mà, hôm qua lúc tôi nói chuyện với Trình Nhiên ở bệnh viện, hắn cũng đeo cái bộ mặt sầm sì này.

Trình Nhiên và Trình Thanh sinh ra ở Quebec,[1] cha mẹ là người Hồng Kông. Tuy cũng nói được tiếng phổ thông, nhưng trước nay tôi thường nói chuyện với họ bằng tiếng Pháp. Sử Linh Linh với Trình Thanh thì nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh.

Mike đứng ngoài cửa chờ tôi, nhìn thấy tôi liền nở một nụ cười rạng rỡ như ánh dương. Anh ấy là người Scotland, tóc nâu mắt xanh, giống Trình Nhiên, dáng rất cao. Các cô gái quen biết họ đều nói: Thật tiếc họ là gay. Trên thế giới này, đàn ông tốt không phải đã kết hôn thì chính là đồng tính luyến ái. Hai vế này anh em họ Trình đều chiếm hết, đương nhiên cuối cùng Trình Thanh không kết hôn. Tôi nói lời này hoàn toàn không phải có ý vui mừng, tôi rất mong cậu ấy thuận lợi kết hôn sinh con với Sử Linh Linh, sau đó hạnh phúc cả đời.

Tôi ôm Mike, hôn hai má, dùng tiếng Trung giới thiệu với anh ấy: “Đây là sếp mới của em, ừm, Tống Lễ; đây là Mike, anh ấy là luật sư.”

Khả năng nói tiếng Trung của Mike rất giỏi, phát âm còn chuẩn hơn Trình Nhiên. Mike vươn tay, cánh tay Tống Lễ còn đang được tôi đỡ, tôi buông tay ra, ánh mắt hắn rất bất mãn, vờ vịt bắt tay một cái. Tôi đưa hắn ra ngoài sô pha ngồi, còn mình thì vào phòng. Hắn chỉ trỏ đồng hồ, nhắc tôi rằng chỉ có nửa tiếng. Tôi hung hăng lườm hắn, hắn nhướng mày.

Trình Nhiên thấy tôi đi vào, cao giọng chào hỏi rồi hôn hai má, xong quay ra ngoài. Anh ấy rất cao hứng, Trình Thanh có thể chuyển ra phòng bệnh thường đã là một bước tiến lớn.

Trình Thanh vẫn phải truyền dịch, thở bình oxi. Có lẽ vì trời nắng, khí sắc của cậu ấy tốt hơn hôm qua rất nhiều. Tôi để hộp bánh xuống, gỡ mặt nạ oxi ra, quả thực có phần vui vẻ.

“Cảm giác ra sao?”

“Tốt hơn nhiều, cảm ơn cậu.” Lúc nào cậu ấy cũng là người đàn ông điềm đạm mà tôi quen biết từ bốn năm trước.

“Bánh ngọt mình mới làm tối qua, cậu có ăn được không?” Tôi mở hộp ra. Tự tay làm đồ ăn cho người mình yêu quý quả là chuyện hạnh phúc. Trình Thanh chính là người dạy tôi làm bánh ngọt. Dựa theo ngôn ngữ thời thượng bây giờ, cậu ấy là một người đàn ông rất ‘trạch’.[2] Còn Sử Linh Linh luôn thích ra ngoài shopping, là người phải đi lại mới thấy vui vẻ. Cho nên vào mùa hè đầu tiên họ yêu nhau, lúc Trình Thanh không bận đưa cô ta đi chơi, chúng tôi liền gặp nhau nướng bánh quy và bánh ga-tô, sau đó cùng nhau uống trà chiều. Cậu ấy nói chúng tôi là soul mate,[3] chúng tôi thường xuyên có những ý tưởng giống nhau, rất nhiều sở thích giống nhau. Nhưng cậu ấy yêu Sử Linh Linh, cho nên có thể bao dung cô ta, chiều cô ta, thuận theo cô ta.

Vì thế tôi cũng khăng khăng nghĩ chỉ có hai người trái ngược, bù trừ cho nhau mới có thể trở thành người yêu của nhau. Có lẽ tôi rất kiên cường, cho nên vẫn thích đàn ông dịu dàng quan tâm. Phùng Lý là một người như vậy, hơn nữa anh ta còn là giảng viên đại học, mọi người cũng có thể tự tưởng tượng ra phong cách của anh ta, thật sự khiến tôi rung động. Tuy rằng anh ta rất tệ, giờ thì kết hôn rồi.

Thấy tôi hơi ngây người, Trình Thanh cố tình nói: “Nhìn trông ngon miệng đấy, mình muốn ăn.”

Tôi mau mắn lấy một cái Muffin trà xanh ra, bọc vào giấy ăn rồi đưa cho cậu ấy. Cậu ấy yếu đến mức nhấc tay lên cũng hơi khó khăn, tôi hỏi: “Tớ đút cho cậu nhé?”

Trình Thanh gật đầu, tôi cẩn thận đút, cậu ấy chậm rãi nhai rồi nuốt. Tôi hỏi: “Thế nào, tiến bộ hơn hồi trước phải không? Đoán xem mình dùng nguyên liệu gì?”

“Bột trà xanh, mật ong, sữa?” Thật ra tôi thừa biết bây giờ vị giác cậu ấy không nhạy, dù thế cậu ấy vẫn đoán trúng được hết. Chúng tôi là soul mate không sai.

Tôi gật đầu bảo: “Bội phục bội phục.”

Thấy Trình Thanh ăn xong, tôi cho cậu ấy uống nước. Tôi bảo: “Trình Thanh, cậu khỏi mau lên, chúng mình mở một cửa hàng bánh ngọt đi. Cậu đừng làm kiến trúc sư thiết kế nữa, mình cũng không phải phục dịch đám khách hàng.”

Cậu ấy mỉm cười hỏi: “Trình Nhiên bảo cậu có sếp mới?”

Ừ nhỉ, giờ tôi đã không còn là một nhân viên quan hệ xã hội nữa, không cần phục dịch nhiều khách hàng như thế, cả ngày chỉ cần hầu hạ một khách hàng mà thôi. Tôi bất đắc dĩ đáp: “Đúng, hơn nữa hôm nay anh ta cũng đến đây. Quả là một câu chuyện hiếm thấy, chính mình cũng không hiểu nổi, hôm sau sẽ kể cho cậu.”

Trình Nhiên gõ cửa, ló đầu vào ra hiệu với tôi. Tôi biết ba mươi phút đã trôi qua. Tôi giúp Trình Thanh nằm xuống, lại đeo mặt nạ oxi cho cậu ấy, thơm một cái lên má rồi nói: “Ngày mai đến thăm cậu, mang cho cậu Soufflet cam.”

Tôi đi ra, nhìn thấy Tống Lễ đang nói chuyện với Mike về rượu whisky, dùng tiếng Anh. Lúc này tôi mới biết hắn cũng nói được tiếng Anh. Hắn đứng cạnh tôi, vì lễ phép, chúng tôi cũng nói chuyện bằng tiếng Anh, tôi bảo với Trình Nhiên: “Ngày mai em lại đến, anh có muốn ăn cái gì không? Em mang đến cho, hoặc em có thể giúp gì được?”

Anh ấy lắc đầu đáp: “Cảm ơn em, nhưng em có thể đến thăm nó đã là sự trợ giúp lớn rồi. Còn nữa, Tống tiên sinh cũng rất tốt.”

Tống Lễ nói: “Có việc gì cần cứ bảo với tôi. Dù sao Trung Quốc là địa phương của tôi.”

Tôi hoài nghi nhìn hắn, rốt cuộc bọn họ nói với nhau những gì. Hơn nữa, từ khi nào thì cả Trung Quốc trở thành địa phương của hắn?

Nhưng không thể hỏi, tôi chỉ đành nghẹn trong lòng.

Ngồi trên xe, hắn tự giác nhấc chân lên, tôi cũng rất tự giác mát xa cho hắn. Nhưng hắn lại nói: “Em nghỉ một lát đi.”, thế mà chân cũng không đặt xuống. Tôi kéo chăn trên xe đắp cho hắn, hắn không nói chuyện, như thế này có phải hơi mờ ám quá hay không.

Tôi nói với Tống Lễ: “Hôm nay nắng đẹp, buổi chiều anh ngồi phơi nắng trong sân, giúp hình thành vitamin D, đẩy mạnh quá trình hấp thu dinh dưỡng.”

Ánh mắt hắn rất sáng, chiếu vào mặt tôi có hiệu quả như đèn pha, lại dám chất vấn tôi: “Hôm qua em bận bịu vì làm bánh ngọt cho mấy người đó?”

“Trong nhà vẫn còn, anh cứ tùy tiện ăn. Với cả anh thích cái gì thì bất cứ lúc nào tôi cũng có thể làm cho anh. Sao, muốn tôi trả phí nguyên liệu à?” Tôi cũng chẳng tức giận, ai biết hắn nở nụ cười, lại còn cười đến ngu người. Tôi thật không hiểu nổi cái tên này.

“Em có muốn mua quần áo không?” Hắn đột nhiên hỏi.

Đây là vấn đề gì, chẳng liên quan đến chuyện đang nói. Tôi thắc mắc nhìn hắn, lắc đầu: “Tôi không cần mua quần áo, đã mang đủ rồi.”

Hắn lại cảm thấy kỳ lạ: “Tủ quần áo của phụ nữ luôn luôn thiếu một bộ.”

Hắn quả thực chọc cho tôi bật cười, những lời này nói ra từ miệng hắn, hoàn toàn có tính giải trí.

Tống Lễ cũng cười. Thật ra, nếu hắn cười cũng có thể coi là ưa nhìn. Hơn nữa, không biết vì sao, tôi cảm thấy hắn trông quen quen.

Chúng tôi về nhà đúng lúc bác sĩ mát xa đến. Tống Lễ mời người này hàng ngày về nhà mát xa cho mình. Bác sĩ tên Quý Thần, hơn bốn mươi tuổi, bộ dáng điển hình của bác sĩ Đông y, giống bố tôi, gọn gàng, điềm tĩnh.

Nhìn thấy Tống Lễ, ông ấy trách cứ: “Lại chạy khắp nơi, bảo cậu đừng bỏ thạch cao sớm, không nghe, bảo cậu ở nhà tĩnh dưỡng, vẫn không nghe. Như vậy xương cốt khó lành thì làm sao?”

Đại khái là người quen nên mới có trách nhiệm và dám nói thế. Hơn nữa, chắc ông ấy coi tôi là đám phụ nữ bình thường ở với hắn, chẳng thèm liếc nhìn một cái. Tôi cùng ông ấy đưa Tống Lễ vào phòng ngủ. Tống Lễ giới thiệu tôi: “Đây là…” liếc mắt nhìn tôi một cái, “…trợ lý sinh hoạt của tôi.”

Nếu lúc ấy tôi đang uống nước, trăm phần trăm sẽ phải phun ra, nhọc cho hắn nghĩ ra một chức danh như vậy.

Bác sĩ Quý vẫn không để ý tới tôi. Tôi giúp Tống Lễ nằm xuống giường, quay lại nói với ông ấy: “Khi mát xa cho anh ta, ông có thể tiện tay ấn Can Kinh[4] được không? Hiện tại việc sinh hoạt hàng ngày không giống trước đây, mức ngon miệng và tiêu hóa hình như không tốt.” Tôi cầm tay hắn, sờ lên đốt trên cùng của ngón trỏ, nói: “Chỗ này hơi cứng, đại tràng cũng có vấn đề, không phải có chứng táo bón thì là bệnh trĩ.”

Lúc này bác sĩ Quý mới nhìn tôi, ánh mắt ngợi khen đáp: “Chờ một lát tôi bắt mạch cho cậu ấy. Cô học y à?”

Nhưng Tống Lễ đã không nhịn được nữa, xấc xược nói: “Em đi ra ngoài.”

Tôi trừng mắt: “Nói ‘mời’.”

Bác sĩ Quý lại bảo: “Không cần ra, chúng ta có thể cùng nhau thảo luận một chút.”

Tống Lễ nổi giận: “Mời, em đi ra ngoài.”

Tôi lè lưỡi với bác sĩ Quý, đi ra.

Lúc cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng Quý Thần cười, Tống Lễ khẽ gầm.

Tôi bật máy tính mới mà hôm qua họ đưa đến, hòm thư có thư đáp của ông sếp, nói về chuyện công việc của tôi. Không biết rốt cuộc Tống Lễ đã làm gì, giọng điệu của ông sếp rất khách khí. Tôi ở trên mạng tán gẫu mấy câu với Lý Kinh Vĩ và Tiểu Cường, bảo bọn họ chiều nay tới đây để tôi sắp xếp công tác. Cả hai cực kỳ tò mò, nhưng tôi không thể thỏa mãn bọn họ. Hiểu biết của chính tôi về sếp mới cũng chẳng đáng là bao.

Sau đó tôi đến phòng bếp kiểm tra đồ vừa đưa tới. Tôi nhìn thấy dưa hấu đầy sàn, đủ giống, Hồng Ngọc, Tiểu Phượng Nhi, Hải Nam Vô Tử Nhi… Bởi vì trong danh sách của tôi có dưa hấu, nhưng không ghi rõ là loại nào, cuối cùng tạo thành cục diện này. Thật thần kỳ! Đúng là tư duy người thường không thể tưởng tượng ra nổi.

Cô Trần lại tới làm cơm trưa. Tôi dặn cô nhất định phải bớt dầu bớt muối, cứ làm theo thực đơn của tôi. Cô ấy cười nói: “Tình cảm của cô với Tống tiên sinh thật tốt.”

Tôi choáng váng không nhẹ, vội vàng giải thích: “Không phải, anh ta là ông chủ của cháu.”

“Không sao, với ông chủ cũng được, Tống tiên sinh tốt lắm.” Cái cô này thế nào cũng nói được. Tôi chỉ đành im miệng, hằng làm nhạt đi ám chỉ tâm lý của cô ấy.

Tivi nhà hắn có thể xem được hầu hết các kênh truyền hình vệ tinh trả phí, tôi ngồi xuống xem phim. Một kênh Tây Ban Nha đang diễn Ocho Citas,[5] là một bộ phim hài nói về tám mối tình. Tôi xem mà cười ha hả. Quý Thần đi ra, tôi đứng dậy. Ông ta lên tiếng: “Cô nói rất đúng, gần đây dạ dày của cậu ta không tốt. Cái đó có liên quan đến trạng thái cảm xúc và thời gian hoạt động. Quan trọng nhất là cậu ta không được cử động bừa bãi, cô quản lý cậu ta chặt vào. Nếu xương cốt lành không tốt, tương lai sẽ rất phiền phức.”

Mấy người này nghĩ tôi là ai thế? Nhưng xem ra càng giải thích càng loạn, tôi cứ gật đầu là được.

Tiễn Quý Thần rồi, tôi gõ cửa đi vào nhìn Tống Lễ. Hắn vẫn nằm trên giường. Tôi ngồi xuống đầu giường, thấy trên đầu hắn có mồ hôi, vì thế rút khăn tay lau hộ.

Hắn nhìn tôi, giọng điệu không tốt lắm, hỏi: “Bệnh của bạn em đã đỡ, em vui vẻ?”

Thể loại gì thế này, sao hôm nay suy nghĩ của ai cũng quái gở như vậy. Đương nhiên, có thể vừa rồi Quý Thần mắng hắn nên hắn mất hứng. Mà nghĩ cho cùng, thật ra hắn cũng là bệnh nhân, hơn nữa không tiện đi lại nên rất bực bội.

Tôi dịu giọng nói với hắn: “Đứng dậy ăn cơm đi.”

“Anh muốn ăn bánh lão bà[6] và Pastel de Belem.”[7]

“Cơm nước xong, buổi chiều tôi sẽ làm.” Đàn ông có thể làm trẻ con cả đời, chuyển từ tay mẹ sang tay vợ bọn họ.

Tống Lễ vừa lòng, ngồi dậy. Tôi đỡ hắn ra nhà ăn.

Hắn không thích ăn cá và tôm, tôi không chút khách khí ra lệnh: “Ăn đi.”

Lý do của hắn lại còn là: “Không thích thứ phải lột vỏ.”

Lần sau nhất định phải mua tôm bóc vỏ, còn cả loại cá không vẩy như cá Tam Văn. Lần sau không được viện lý do này nữa, nhưng lần này tôi tạm thời nể tình Tống Lễ còn là bệnh nhân, giúp hắn.

Ánh mắt phẫn nộ trừng lớn của tôi kích thích dây thần kinh cười của hắn, cả bữa cơm đều cười tủm tỉm.

Ăn cơm xong, Tống Lễ đến thư phòng làm việc. Tôi vẫn không biết hắn nghề gì, nhưng thấy hắn còn dùng máy tính để làm việc, tôi đã đủ giật mình.

Tôi lên mạng tra xem làm bánh lão bà như thế nào, sau đó ghi danh sách nguyên liệu. Tôi bảo với Tống Lễ muốn trả thù cái tên Chân Thành kia, hắn đồng ý, nhưng chỉ có thể tra tấn anh ta ba lần. Giây phút đó, tôi chân chính cảm thấy có người làm chỗ dựa cho mình, cảm giác ấy đúng là còn sướng hơn thành Thượng Đế!

Tôi bảo Chân Thành bảy giờ tối nay đưa bánh lão bà của quán Đông Hải Đường ở Quảng Châu đến đây. Trừ phi anh ta bảo người ta chuyển bằng máy bay từ Quảng Châu đến, nếu không nhất định không kịp. Ha ha!

~*~

Tiểu Cường và Lý Kinh Vĩ đến nhà, vừa vào cửa đã gào: “Chị hai à, chị quá thần kỳ rồi, có biết chúng em bắt xe đến đây tốn bao tiền không? Còn đắt hơn đến sân bay đấy!”

Phải rồi, chúng tôi đang ở tại biệt thự ngoại ô trong truyền thuyết. Bọn họ đi vào, tham quan một chút. Tôi rót cà phê, lấy bánh mới nướng hôm qua ra. Bọn họ tỏ vẻ khoa trương hỏi: “Người giúp việc đâu? Không phải là một người nấu cơm, một người dọn dẹp, một người làm vườn, một người lái xe sao?”

Tôi nhảy lên cốc đầu bọn họ. Lúc này, Tống Lễ đi ra, chắc do âm thanh của chúng tôi quá lớn. Tôi giới thiệu: “Đây là hai đồng nghiệp trước của tôi, Tiểu Cường và Lý Kinh Vĩ; đây là…” hắn quay đầu nhìn tôi, “…ông chủ, Tống Lễ tiên sinh.” Nhưng hiển nhiên hắn không hoàn toàn hài lòng với xưng hô ‘ông chủ’ này, khẽ hừ một tiếng. Gật đầu nói: “Mọi người cứ tiếp tục đi, đừng làm khách.”

Sau đó nhẹ giọng nói bên tai tôi: “Đừng ăn hết bánh ngọt.”

Hắn cố ý, tuyệt đối là cố ý. Tư thế mờ ám như vậy mà chỉ nói một câu bình thường, đơn thuần muốn bọn họ hiểu lầm. Công ty quan hệ xã hội vốn đã là nơi dưa lê táo tàu kinh khủng, sau khi bọn họ trở về, không biết sẽ bóp méo tình hình của tôi thành dạng gì nữa.

Ba người chúng ta ngồi xuống, hai bọn họ liền hỏi: “Xin hỏi tiểu thư, cô có hạnh phúc không? Ha ha ha ha!” Bọn họ lăn ra cười.

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Chị hạnh phúc, rốt cuộc chị đây họ ‘Phúc’.”

Nói xong chuyện chính, bọn họ còn chưa hết tà tâm, muốn dò hỏi thêm một chút, nhưng tôi thật sự cũng không biết nhiều, chỉ đành nói: “Hai đứa trở về tự phát huy sức sáng tạo đi, chị thật sự không biết.”

Tống Lễ đi ra nói sẽ bảo Trần Hào lái xe đưa bọn họ về, vì thế cũng khiến cho bọn họ tìm được manh mối. Chúng tôi chào tạm biệt ngoài cửa, Tiểu Cường ôm tôi một cái nói: “Chân Chân, em yêu chị.” Lý Kinh Vĩ nói: “Chân Chân, chị phải bảo trọng.”

Đóng cửa xoay người, nhìn thấy Tống Lễ vẻ mặt bực bội. Lại làm sao vậy?

Tôi không để ý đến hắn, quay người vào phòng bếp, mang bánh ngọt và hồng trà ra: “Phơi nắng uống trà chiều đi.”

Một mặt của phòng là cửa sổ sát đất, Tống Lễ đi qua, ngồi trên sô pha, tôi đắp chăn cẩn thận, đưa chén trà cho hắn. Hắn ăn một miếng Muffin trà xanh, tôi hỏi: “Cảm thấy mùi vị thế nào?”

“Hương vị rất lạ.” Hắn nói vậy.

Tôi nhịn, gật đầu, đưa bánh bơ khoai môn, hắn nói: “Không ngọt, chẳng có vị gì cả.”

Bánh tôi làm không phải rất thơm, rất ngọt. Bởi vì vấn đề sức khỏe, tất cả nguyên liệu của tôi đều từ thiên nhiên, hơn nữa chỉ dùng bột lúa mạch, không thêm đường.

Tôi mỉm cười bảo: “Tốt lắm, chỉ còn lại ba cái. Tôi rất vui là anh không thích, vậy mấy cái này đều là của tôi.”

“Tôi chưa bảo là không thích mà, ngon lắm.” Hắn lại cầm lên một cái Muffin trà xanh ‘hương vị rất lạ’.

Tôi nhìn hắn, không còn lời nào để nói.

Buổi chiều ngợp nắng, đứng tử cửa sổ sát sàn trên tầng hai nhìn xuống, cảnh sắc ngoại ô cũng rất đẹp. Tôi hỏi Tống Lễ: “Rốt cuộc anh làm nghề gì?”

“Kinh doanh.” Hắn không hứng thú lắm. Nói hay thật đấy, trên đời này có gì mà không phải kinh doanh. Ngay cả kỹ nữ cũng có thể coi là người làm nghề tự do cơ mà.

“Em thích tên Tây kia à?” Hắn đột nhiên hỏi, vừa ăn bánh ngọt tôi làm, vừa nheo nheo mắt.

Đây là loại câu hỏi gì? Tôi cự tuyệt trả lời.

“Vậy là thích tên Tây nửa mùa?”

Rất vô lễ, tôi không muốn nghe nữa, đứng dậy muốn rời đi.

Hắn bắt lấy tay tôi, vẻ mặt nhơn nhơn hỏi: “Có phải với ai cũng có thể tùy tiện ôm ôm ấp ấp rồi còn hôn hít?”

Nếu không phải có kinh nghiệm lần trước, nếu không phải coi hắn là một bệnh nhân, tôi thật sự sẽ tát cho hắn một cái. Nhưng tôi chỉ có thể quay người bỏ đi.

Tới phòng bếp, tôi làm Soufflet cam. Đó là một loại bánh rất phức tạp, tôi tập trung làm, dần dần tâm tình cũng khá hơn. Nướng bánh đúng là cách tốt nhất để vực dậy tâm tình, hơn nữa, mỗi khi làm bánh, nghĩ đến Trình Thanh, đáy lòng lại cảm thấy mềm mại. Tôi không phải là người muốn lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn để tranh thủ thổ lộ gì đó. Mà là, nhiều năm như vậy tôi đặt cậu ấy vào một góc riêng dưới đáy lòng, bởi vì cậu ấy là bạn trai của em họ tôi, bởi vì cậu ấy là soul mate của tôi, bởi vì chúng tôi chỉ có thể giống như Lương Triều Vĩ và Trương Mạn Ngọc, hoặc là Hoàng Lỗi cùng Lưu Nhược Anh. Cậu ấy là một người quan trọng với tôi trên thế giới này.

Sau đó tôi làm Pastel de Belem, nhưng đã lâu không đụng đến loại này, tôi đặt sai thời gian. Chờ đến lúc tôi ý thức được thì bánh đã bị nướng hơi cháy. Tôi vội vàng rút điện, mở lò nướng muốn lấy ra ngay. Kết quả cuống quýt quá nên bị bỏng, không phải quá nghiêm trọng, chỉ là một vệt đỏ hằn trong lòng bàn tay. Bánh vẫn được giải cứu, tôi nhúng tay vào nước lạnh để đỡ rộp, sau đó bôi ít kem đánh răng, cũng chẳng còn biện pháp nào hơn. Trong lòng tôi mắng Tống Lễ, vết bỏng này đương nhiên cũng là lỗi của hắn.

~*~

Mãi đến tận giờ cơm chiều tôi cũng không nhìn thấy Tống Lễ. Tôi rất giận, có phải vì lúc đầu mới gặp nhau tôi hơi mơ mơ màng màng, nên hắn nghĩ bà cô đây là người như vậy không. Tôi vốn có lòng cảm kích hắn, tình huống hôm qua hắn giải quyết hộ tôi cũng coi như giúp tôi một lần, còn đồng ý đưa tôi đi thăm Trình Thanh hàng ngày, cho phép tôi trả thù Chân Thành… Hơn nữa, hắn không có ý đồ xâm phạm tôi.

Đến giờ ăn, Tống Lễ vẫn không đi ra. Tôi chỉ đành làm tròn phận sự đi vào phòng gọi. Hắn không bật đèn, dựa vào ánh trăng, tôi thấy hắn đang ngồi trên giường. Bóng dáng ngược sáng đó có vẻ rất cô đơn. Sự thông cảm quá mức của tôi lại dâng lên, cũng tạm thời không tính đến sự vô lễ hồi chiều của hắn.

Tôi hỏi: “Có muốn tôi bê cơm vào không?”

Hắn không lên tiếng.

Tôi chỉ đành lại gần: “Anh không thoải mái à?”

Tống Lễ chẳng thèm động đậy. Tôi khoát tay lên trán hắn, không nóng, không đổ mồ hôi. Tôi muốn rụt tay về, hắn lại nắm lấy tay tôi, vẫn không nói gì, tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào hắn hỏi: “Chân rất đau à?”

Ánh mắt Tống Lễ nóng rực, nắm tay tôi phát đau. Tôi cảm thấy nguy hiểm, muốn lùi về phía sau, tay kia cũng giơ lên đẩy, kết quả đụng phải chỗ bị bỏng, tôi không nhịn được kêu lên. Hắn sửng sốt hỏi: “Làm sao thế?” Tôi đau đến mức hít vào, Tống Lễ bật đèn bàn, cẩn thận mở lòng bàn tay tôi ra, nhìn thấy vết bỏng khó coi kia, lập tức nói: “Bị bỏng? Sao không tìm tôi hỏi thuốc bỏng!”

Sau đó định xuống giường, tôi đau khổ: “Chẳng phải là vì bánh của anh à! Ở đây, tôi tự đi tìm, anh đừng cố.”

Tống Lễ nhìn tôi, chỉ chỉ vào ngăn kéo ở tủ quần áo. Có một hộp thuốc, bên trong không thiếu gì cả. Hắn lấy bông gạc lau đi kem đánh răng trên mặt vết bỏng, sau đó lấy ít thuốc mỡ, cẩn thận xoa lên cho tôi, cuối cùng còn dùng miệng thổi thổi. Lòng bàn tay bị hắn thổi khí, thấm lạnh, nhìn bộ dáng hắn cẩn thận và nghiêm túc lo lắng, tôi cũng không giận nổi nữa.

Tống Lễ thấy tôi không sao, nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Bữa cơm này rất yên tĩnh, tôi vẫn như cũ, bánh mì, sữa, dưa chuột, hắn là sò hầm trứng, rau cải xào, cơm ngũ cốc.

Sau khi ăn xong, tôi nhắc hắn uống vitamin và canxi. Khi hắn ngồi xem tivi trong phòng khách, tôi lên QQ nói chuyện phiếm với mẹ, bảo rằng tạm thời bị điều đi công tác ở chỗ khác ba tháng, công ty còn thuê phòng hộ. Những chuyện còn lại, tôi không kể nhiều.

Tống Lễ mà cũng xem ‘Thâm cung nội chiến’,[8] tôi liếc mắt qua tivi, thấy đại phu Tôn Bạch Dương bắt mạch cho tiểu chủ Nhĩ Thuần, lập tức dào dạt tình cảm nói: “Lâm Bảo Di[9] là người tôi yêu nhất kiếp này.”

Tống Lễ liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt có vẻ xao động kỳ lạ, nhưng không nói gì.

Hắn nhận vài cuộc điện thoại, giọng nói trầm thấp uy nghiêm, tôi không nghe rõ lắm. Sau đó đi tắm cũng không cần tôi giúp, chắc vì vết bỏng trên tay tôi. Thật ra hắn không phải người xấu, hoặc giả con người tôi rất lương thiện, dễ dàng tha thứ cho người khác.

Tôi đem túi sưởi đã sẵn sàng đặt trên giường hắn, hy vọng có thể giúp hắn giữ ấm chân.

[1] Tỉnh bang lớn nhất của Canada.

[2] Trạch: Chỉ những người thích ở nhà, không hay ra ngoài giao tiếp xã hội.

[3] Soul mate: Chỉ một người có cảm xúc mãnh liệt hoặc sự tương đồng với một người khác ở nhiều mặt, có thể về tinh thần cũng như tình cảm, tình dục.

[4] Danh từ trong Đông y, một trong 14 kinh mạch chủ yếu của con người.

[5] Ocho Citas: Tám lần ước hẹn.

[6] Bánh lão bà: Tên một loại bánh của Trung Quốc, lão bà = vợ.

[7] Pastel de Belem: Bánh trứng nhỏ rắc quế của Bồ Đào Nha.

[8] Thâm cung nội chiến: Tên gốc là Kim chi dục nghiệt,  sản xuất từ năm 2003, nói về các âm mưu thủ đoạn trong thâm cung nhằm tranh quyền đoạt vị.

[9] Lâm Bảo Di: Sinh năm 1965, diễn viên, ca sĩ người Hồng Kông.

*

P.S. Hmm, một trong hai chương dài nhất truyện. >.<~ Kể ra chắc cũng không tốn thời gian làm hết chính văn của bộ này cho lắm, thôi cứ một chương/tuần là đẹp mọi người nhỉ. XD~

Mới làm được vài chương mà mình đã làm bìa sẵn cho bộ này để in rồi =)) háo hức quá đáng đây mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoalan12, Izzel, lantran, MyBen, nhuhuynhkhanh, PhamThiThu, Phuchuyvoicon, tatham, tiểu bạch 2010 và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.