Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Như Là Cố Nhân - Phỉ Văn Nữ Vương

 
Có bài mới 23.08.2013, 12:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53160 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới [Cổ đại, huyền huyễn] Như Là Cố Nhân - Phỉ Văn Nữ Vương - Điểm: 7
Như Là Cố Nhân


Tác giả: Phỉ Văn Nữ Vương

Thể loại: Huyền Huyễn, Cổ Đại

Số chương : 40 chương

♥ Edit : Soph
Bộ chiện này sẽ do Soph nhà mềnh phụ trách, mọi người ủng hộ nghen ;)

Nguồn:  https://hainguyetcung.wordpress.com/truyen-hoan/co-nhan/


♣ Giới thiệu ♣

Nữ quỷ nghịch ngợm đầu thai làm người, gặp gỡ công tử thần bí bề ngoài ấm áp, song nội tâm lạnh lùng. Trong gian nguy mới biết chân tình, hai người sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện tình đặc sắc bậc nào đây?

Diêm vương sắp đặt nàng đầu thai một kiếp ở nhân gian, rốt cuộc là ý đồ xấu hay dụng tâm suy nghĩ ?

Mà nàng đã quên bí mật kinh thiên động địa gì trong dĩ vãng?

Quá khứ sâu nặng đã qua hay tương lai tươi sáng phía trước, để bắt đầu một kiếp sống mới?

Vì ái tình mà nảy sinh, cũng vì ái tình mà tan thành mây khói.

Thế sự luân hồi, chẳng qua cũng chỉ thế thôi.

Có lẽ… thế gian một lần ly biệt , là vì khoảnh khắc tương phùng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.08.2013, 12:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53160 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Cổ Đại-Huyền Huyễn] Như Là Cố Nhân - Phỉ Văn Nữ Vương - Điểm: 11
chương 1.1

♥ Edit: Soph


Cái quái gì vậy! Đây là kiểu thời tiết quái quỷ gì?

Trời mưa cũng đành, nhưng vì sao giọt nước lại còn lớn hơn hạt đậu tương!

Có câu nói gì đấy nhỉ? Mưa tầm tã mưa như trút nước, đây tuyệt đối đúng với câu đó.

Chu Tước nghĩ đến chiếc váy dài biến thành màu xanh sẫm, vẻ mặt ai oán nhìn trời: “Ông trời là đồ chết tiệt ! Khiến cho lão nương lạc vào thâm sơn cùng cốc cũng không nói làm gì, vì sao mà còn giáng xuống một trận mưa to như vậy? Ngươi muốn chơi với lão nương a! Đến đây! Làm cho bão táp mãnh liệt thêm đi. Lão nương ta tuy chỉ là một tiểu nữ, nhưng ta không sợ ngươi nha! ..A…a.. Ông trời, ngươi nghe không? Ta không sợ ngươi !!!”

Trong núi sâu vang vọng tiếng kêu gào xa xôi “Ta không sợ ngươi …..!!!!”

Hừ! Biết sợ chưa? Lão nương nếu xuống âm ty, nhất định nghĩ cách thăng thiên, lên đến tận thiên đình, đem đám quỷ thần dám ức hiếp ta đánh một trận ! Thật sự là ‘ hổ xuống đồng bằng bị chó khinh’  mà

[1] hổ xuống đồng bằng bị chó khinh: ý chị là chị mất hết sức mạnh nên bị đám tôm tép khi dễ).

Ông trời trả lời nàng bằng một trận cuồng phong mạnh mẽ, mưa càng lúc càng mãnh liệt. Mưa gió bất chợt lớn hơn, giữa rừng rậm âm u, cây cối bị gió thổi hỗn loạn, ngay cả gốc rễ cũng bị đánh bật lên, rời khỏi mặt đất mà bay đi.

“Này, lão Thiên! Ta chẳng qua chỉ đùa một chút thôi, không cần tưởng thật nha.”

Chu Tước ôm một gốc cây đại thụ cao ngút trời, mưa gió giống như dao táp vào mặt nàng, mấy ngày nay mệt mỏi quá sức, vì muốn mau chóng thoát khỏi nơi quỷ quái này, lại ngày đêm không nghỉ, lúc này tinh thần và thể lực nàng đã đạt đến cực hạn, thân thể bám trên cây theo gió đung đưa sắp ngã, chỉ cần buông lỏng tay liền bị cuồng phong vũ bão thổi đi.

Phi! Phi! Phi! Uống một bụng toàn nước mưa.

Sắc trời lại nhanh chóng ảm đạm, nhìn cũng biết trời sắp tối, trước khi đêm xuống cần tìm một chỗ trốn mới phải.

Nhớ lại năm xưa, vẻ mặt mình tràn đầy uy phong, chúng quỷ phải cúi đầu, mọi người ai cũng phục tùng nghe lệnh. Hiện giờ nhìn lại bản thân, tựa như chó mất chủ, bị đám quỷ thời tiết bắt nạt, đâu còn thấy một chút uy nghiêm của Chu Tước La Sát ở Quỷ giới âm ty?

Gió thổi quá lớn, Chu Tước thử nằm trên mặt đất chậm chạp bò về phía trước, có lẽ sẽ tổn hại thứ danh dự nhân loại vốn chỉ dùng hai chân để đi, nhưng sinh tồn là trên hết, ai cũng đều phải cúi đầu.

Váy dài phồng lên theo từng đợt gió thổi, Chu Tước lộn nhào theo sức gió, cuối cùng thật sự không còn chút sức lực, ngã xuống mặt đất. Nước mưa cùng bùn đất xối xả quất vào người nàng.

Đến khi nàng tỉnh lại, cả người đã lạnh như băng, run run mở mắt, trước mặt là một mảng tối tăm không nhìn thấy phía trước, không hề có ngườii ở, không có một tia hy vọng.

Trời ạ! Chẳng lẽ ta lại chết ở chỗ này? Trong lòng mang suy nghĩ như vậy, vẫn đấu tranh tiếp tục đi tới.

Cũng may gió thổi  nhẹ lại, mưa cũng không còn lớn như trước.

Có câu: “Sơn cùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” ( Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu rũ hoa cười lại gặp thôn, theo mình nghĩa là đến lúc tuyệt vọng cùng cực thì thấy lối thoát), Chu Tước đang tự nghĩ trong lòng chắc là sẽ chết, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng.

Là lửa! Chu Tước trong lòng vui vẻ, có lửa là có người , có người thì có thể thoát khỏi rừng sâu rồi.

Khí lực vốn đã mất đi, thoáng chốc lại trào lên, theo dòng máu lưu chuyển khắp cơ thể.

Thật tốt quá! Chu Tước không chút suy nghĩ hướng về nơi phát ra ánh lửa hưng phấn mà phóng tới.

Chẳng lẽ nàng không sợ có quỷ?

Chuyện cười, nàng tốt xấu cũng là nữ La sát danh tiếng lẫy lừng của Quỷ giới âm ty, một đám tiểu yêu quái căn bản cũng không đáng nàng để mắt đến.

Ánh sáng ẩn trong một sơn động giữa rừng rậm, cách mặt đất hơn sáu thước. Thử nhảy vài cái, hình như phải nhảy cao hơn nữa?

Chẳng lẽ chỉ có thể “Trông mơ giải khát” ? [2]

[2] Điển tích: quân lính trên đường hành quân rất khát. Thấy vậy Tào Tháo liền bảo rằng, họ sắp sửa hành quân qua rừng mơ. Nghe vậy, ai nấy đều ứa nước miếng và cảm thấy đỡ khát hẳn)

Lão nương cũng không tin! Trong lòng Chu Tước nổi nóng, trèo lên một cây nhỏ gần rìa hang động nhất, bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cửa động.

Thật tốt quá, thành công ngay trước mắt!

Cuối cùng bò lên!

Không đợi nàng thưởng thức ánh sáng ấm áp trước mắt, bên tai chỉ nghe được một tiếng hét lớn: “Người nào!” Tiếp theo một trận hàn quang nhá lên, đích thị là một lưỡi dao sắc quét ngang trước mắt, thoắt cái nằm ngang cổ.

Không phải nha, tiêu biểu cho câu “Vừa ra hang hổ lại vào ổ sói”, trên đời này còn có ai xui xẻo hơn nàng không?

Nâng hai tay tỏ ý đầu hàng, Chu Tước vội la lên: “Hảo hán tha mạng, tiểu nữ chỉ là đi ngang qua mà thôi.”

Đáng thương là nàng đứng đối diện với thành hang động, ngay cả diện mạo người uy hiếp tính mạng cũng chưa nhìn thấy, mà lưỡi đao sắc bén chỉ cách cổ nàng 0.01cm, vì suy nghĩ đến cái mạng nhỏ, cổ cũng không dám di động đên nửa phần, chỉ có thể đảo mắt quan sát tình thể xung quanh.

Ta đảo, ta đảo, ta đảo đảo đảo, tròng mắt mệt mỏi quá, vẫn là không nhìn được cái gì hết.

Duy nhất nhìn thấy được là thanh đao đang đặt trước cổ lòe lòe tỏa sáng, hàn khí dày đặc tỏa ra xung quanh bảo đao, giống như đầm nước mùa thu sâu thăm thẳm, nhất định lưỡi đao sắc bén là làm từ đồng tâm thiết ngọc. Chu Tước từ trước đến nay đối với bảo vật một lòng thưởng thức, nhưng hôm nay nàng lại bị thứ luôn luôn tán thưởng đó uy hiếp tính mạng.

Không biết có phải do ở âm ty làm bậy nhiều quá, cho nên bây giờ mới ác giả, ác báo?

Thanh âm tàn bạo kia lại nói: “Đi ngang qua? Nơi đây thâm sơn cùng cốc nửa đêm khuya khoắt, ngươi một thân nữ tử, không phải yêu tinh cũng chính là mà quỷ.”

“Đại ca, ta thật sự chỉ là đi ngang qua, bên ngoài mưa quá, ta chỉ muốn sưởi ấm mà thôi.” Không biết tại sao hắn lập tức đoán được trước kia nàng là yêu quái. Hay là, người này là đạo sĩ lỗ mũi trâu.

Không xong rồi, âm phủ có câu nói như thế nào ấy chỉ, trêu thiên ghẹo địa cũng chớ chọc đạo sĩ. Chọc đạo sĩ, muốn “dạy dỗ” ngươi chịu cũng không nổi a. Xà mỹ nhân dù trong sạch như thế nào, không phải cuối cùng cũng bị chính đạo sĩ giết đó sao. [3]

[3] Trong truyền thuyết Thanh Xà, Bạch Xà.

“Răng rắc!”

“A!!!!!!………..” Tiếng hét chói tai của nữ nhân vang lên tận mây xanh, “Đau quá a! Tại sao ngươi lại bẻ gãy tay ta hả?”

“Công tử, nữ nhân này không có võ công, chắc không phải thích khách.”

Bị nam tử phía sau thả cánh tay bị bẻ ra, không kịp quan sát tình thế bốn phía, Chu Tước vội xoa xoa cánh tay chịu tội của mình, bộ mặt hung dữ la hét: ” Cái gì mà thích khách, ngươi mới là thích khách, cả nhà ngươi đều là thích khách.”

“Công tử, hành tung của người không thể tiết lộ, ta nghĩ trước tiên là giết yêu nữ này đi.”

Cái gì?!!!!

Một tia sét kinh thiên động địa đánh xuống!

Không nghĩ đến chỉ vì tìm lửa tránh mưa mà tánh mạng cũng không giữ đươc?

Trời ạ! Ta còn chưa muốn chết a!Không được, trước tiên phải nghĩ biện pháp để an toàn vượt qua ải này đã. Đời người chẳng phải lúc nào cũng có thể gặp nguy khốn không phải sao?

Tuy nhiên lúc nãy suýt mất mạng, làm sao còn nghĩ nhiều được, hàng ngàn ý niệm trong đầu chuyển một vòng, có điều trong nháy mắt khi viên đá lửa bắn lên, thân thể nàng đã đi trước lý trí lùi về phía vách tường, bởi vì do dùng lực quá mạnh, cánh tay bị thương đập vào đá gây một trận đau đớn trong lúc nhe răng nhếch miệng, nhưng cũng nhờ vậy mà nàng có thể quan sát xung quanh một lúc.

Sơn động chỉ là một vùng đất nhỏ chưa tới một trượng, ở giữa hang phía bên trái có một đống lửa đang cháy lốp bốp, phía trên đám lửa là một thanh gỗ đơn giản, một con thỏ hoang được xiên qua, lớp thịt nướng vàng rụm tỏa ra mùi hương ngất ngây. ( chẹp chẹp, đoạn này hơi chém nhưng mà nước miếng cũng ứa ra )

Thơm quá a! Muốn ăn quá a!

Nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng đang kêu réo, Chu Tước kìm lòng không đặng nuốt nuốt nước miếng.

Không, không đúng. Trước mắt không phải thời điểm để ăn.

Bỗng nhiên, trước mắt Chu Tước sáng ngời.




chương 1.2

Một nam tử bận bạch y đang ngồi ngay ngắn bên cạnh đống lửa, bởi vì bờ vai nghiêng về phía cửa động nên không thấy rõ hình dạng, hắn ăn mặc tuy đơn giản, nhưng khí chất lại thuần khiết hơn người đang đứng trước mặt nàng không ít, mà người kia đang dùng thanh hàn đao kê lên cổ nàng, y phục của hắn không như bạch y nam tử, căn cứ vào cách ăn mặc, nam tử ngồi kia hiển nhiên là chủ tử.

“Từ từ !” Rất đáng sợ, hành tung bại lộ sẽ giết người? Chẵng lẽ sau này ai gặp qua bọn họ đều chết hết hay sao?

“Cái gì?”

“Ta thật sự rất đói. Ta biết thỉnh cầu của ta có chút không hợp lẽ, xem như ta đã là miếng thịt nằm trên thớt đi, cũng nên để ta ăn no đã rồi hãy giết ta.”

Vừa dứt lời, bạch y nam tử đang ngồi ngay ngắn bên đống lửa “Phụt” cười, còn người đang cầm đao cũng không kềm chế được run run lưỡi đao.

“Ngươi cười cái gì?” Chu Tước ghét nhất chính là bị người khác dùng biểu hiện “Thỉnh cầu của ngươi thực buồn cười, nhưng ngươi vẫn sẽ trở thành vong hồn dưới đao của ta thôi.” tươi cười châm chọc nàng, “Chẳng lẽ ta yêu cầu trở thành ma no buồn cười lắm sao? Ngươi không biết sắc mặt của ma no so với ma đói khác nhau nhiều lắm sao. Ta không muốn trở lại âm ty bị thuộc hạ cười chết.”

“Trở lại âm ty? Cô nương nói thật buồn cười, chẳng lẽ cô từ âm phủ tới sao?” Bạch y công tử quay ngừoi lại, mang theo ánh lửa rực rỡ chiếu vào con ngươi của Chu Tước, quả nhiên là ung dung nhàn nhã, tuấn lãng mỹ lệ. Người ta nói dưới đèn ngắm mỹ nhân, phong vị đúng là đặc biệt. Hôm nay là dưới ánh lửa nhìn mỹ nam, càng thấy hắn thanh hoa tuyệt tục, tuy chỉ là một thân bạch y, nhưng một chút cũng không giảm khí chất tuấn nhã phong lưu.

Hắn bất quá chỉ mới nhược quán ( khoảng 20 tuổi), trên nét mặt ý cười ấm áp, nhưng lại không dâng lên đáy mắt.

Ánh mắt Chu Tước sáng lên, giống như phát hiện được mỹ thực : “Oa, Chào soái ca ! Đôi mắt thật đẹp nha, tựa như hắc diệu thạch, nói qua một chút, ta thích nhất là hắc diệu thạch.”( hắc diệu thạch: một loại đá).

Sáp đến gần: “Oa oa oa!Mũi cũng được lắm nha! Môi cũng gợi cảm, nhìn là muốn thơm một cái.”

Nàng cố gắng liều lĩnh giống như đang khiêu khích, bạch y nam tử vẫn như cũ, nụ cười ấm áp bên khóe môi, nhưng người cầm đao lại không kiềm chế được, một tiếng gầm lên: “Yêu nữ to gan, dám vô lễ với công tử nhà ta.”

Chu Tước ngạc nhiên nói: “Con mắt nào của ngươi thấy ta vô lễ với công tử nhà ngươi? Ta chỉ là đang khen hắn mà thôi.”

“Ngươi …. Ngươi nói muốn thơm công tử … Ngươi có nói vậy hay không? Ngươi còn dám phủ nhận hả?”

Chu Tước mắt trợn trắng: “Nhìn thấy vật yêu thích, người yêu thích ta biểu đạt một chút tâm ý cũng là sai hay sao?”

“Ngươi là một cô nương, cho dù thật lòng yêu mến, cũng phải dấu trong lòng, tại sao lại nói thẳng ra ngoài như vậy, ngươi nói ngươi không vô lễ thì là cái gì?”

“Cho dù ta thật sự vô lễ, thì cũng là đối với công tử nhà ngươi vô lễ, liên quan gì đến ngươi. Hơn nữa, ta nghĩ công tử nhà ngươi đã tu nhân tích đức mấy đời, rất nhiều người muốn cho ta thơm ta cũng không thèm để ý đâu.” ( chị lưu manh quá >_<).

Người cầm đao thấy nàng nói một hồi không hợp lễ giáo mà bản thân không thể cãi lại được, tức giận gào lên: “Ngươi là xú nữ nhân, sao xứng đôi với công tử nhà ta? Công tử nhà ta là ngườii như thế nào, há lại tha cho ngươi như vậy …”

“Xí ! Ngươi nói ai là xú nữ, ta hiện tại tuy tóc tai bù xù, xiêm y cũng bị cành cây làm rách, nhưng chỉ là hơi bê bối một chút, đem phi tần mỹ nữ gì gì đó so ra vẫn kém ta vài bậc.” ( chị đúng là thừa tự tin, thiếu tự trọng há há ^^)

Người kia còn muốn cãi lại, bạch y nam tử đã bình tĩnh phất tay ngăn cản:” Được rồi, A Lai, ngươi là một đại nam nhân vì sao hôm nay lại cùng một cô nương đấu khẩu.”

A Lai tự mình oán hận chưa hết giận, lui tới bên đống lửa: “Công tử, có muốn giết cô ta không?”

“Không cần đâu! Công tử.” Chu Tước đã bổ nhào về phía chân của công tử, nước mắt chảy ra ào ạt.: ” Tiểu nữ bình sinh chưa làm chuyện xấu, phẩm hạnh đoan trang, ta đây là người tốt, ngài không thể giết ta nha.”

Xem ra vị công tử này cũng biết lý lẽ, chỉ cần hắn mở miệng, kêu A Lai không xuống tay là được?

Vì bảo trụ tính mạng, trong phút chốc nước mắt cùng hành động kết hợp nhuần nhuyễn, biểu tình cùng âm điệu đều giống nhau hoàn hảo, vị thiếu niên công tử còn không ngoan ngoãn dễ trở như lòng bàn tay

“Ngươi không cần dát vàng lên mặt ta đâu, đối với ta vô dụng thôi.” Âm thanh của công tử như làn gió xuân ấm áp, ý tứ trong lời nói làm cho A Lai vui vẻ, làm cho Chu Tước đang gục trên mặt đất cầu xin tha thứ đăm chiêu ủ dột.

“Công tử anh minh thần võ, cơ trí hơn người …” Ai đó còn cố gắng giãy dụa một chút.

“Ngưng lại, không cần lôi lôi kéo kéo, một chút tác dụng đối với ta cũng không có.” Bạch y nam tử sắc mặt như trước, không lạnh không nóng, như hoa đào cuối xuân nở rộ, tuấn lãng tiêu sái không nói nên lời.

Nguời này thật sự là! Vẻ ngoài tốt như vậy, tại sao tâm hồn không tốt chút nào? Chẳng lẽ bên ngoài tô vàng dạm ngọc, bên trong thối nát? (=))))))), lung lạc không được bắt đầu chửi )

Chu Tước ngượng ngùng lui về sau, trên mặt cố gắng bày ra vẻ điềm đạm đáng yêu vô cùng, chỉ tiếc là nàng vốn tóc bù xù, váy cũng rách mướp, toàn thân tử trên xuống dưới thật sự không có một chút làm cho ngừoi khác có cảm giác thương tiếc, nếu xem nàng là một tên ăn xin cũng không khác biệt là mấy.

Ngón tay thon dài của công tử nâng cằm trầm ngâm một chút: “Thẩm gia của chúng ta ở thành Trường An hình như cũng không hề sát hại phụ nữ và trẻ em, cái này cũng là quy củ bất thành văn.”

Luật lệ tốt a ! Chu Tước lập tức từ trán nhăn mày nhó chuyển thành vẻ mặt vui vẻ, xe ra ta phúc dày mạng lớn, không phải có câu nói “Đại nạn không chết, tất có phúc suốt đời” sao? Vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ iêm vương giao phó, sao có thể dễ dàng chết như vây?

A Lai nắm chuôi đao, giương tay lên nắm rồi cúi xuống nói, “Vậy … đuổi nữ nhân này ra ngoài, bên ngoài mưa to gió lớn, nàng ta chỉ là một tiểu nữ, nhất định không chịu được, đến lúc đó nàng ta chết cũng không thể oán trách chúng ta, tướng quân cũng không thể xem là phá quy củ.”

Lời nói này có lý … Thật sự là làm cho ngừoi ta không còn gì để nói.

“Không cần ngoan độc như vậy nha~” Chu Tước run rẩy lấy tay chỉ vào chủ tớ hai người.” Các ngươi nếu chết đừng để rơi vào tay ta, hừ hừ, phải vào tay ta, nhất định cho các ngươi nếm khổ hình đao sơn chảo dầu, đem các ngừoi hầm đến khi các ngừoi kêu giống heo bị chọc tiết, khi đó các ngừoi mới biết sự lợi hại của bà cô ta đây.”

Dù sao trái phải cũng là tử lộ, trước khi chết cũng phải chửi rủa cho sướng mới được.

Công tử kia đối với ngôn từ giãy chết của nàng coi như tiếng nước ngoài không thèm để ý, thêm ít củi vào trong lửa, rồi mới chậm rãi nói: “Cô nương nếu không muốn bị đuổi ra ngoài, tốt nhất ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đao của ta luôn ghét tiếng người kêu náo loạn, chọc giận nó, sẽ làm cô kêu như heo chọc tiết.”

Lời hắn nói tựa hồ có chút dịu xuống, Chu Tước nghe  vậy lại ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

A Lai hiển nhiên đối với quyết định của chủ tử có chút bất mãn: “Tướng quân! Nha đầu chết tiệt kia là một con điên, cả ngày trong miệng đều là lời bậy bạ, chẳng lẽ ngài đồng ý cho kẻ như vậy ở chung một chỗ? Không chừng, nàng ta chính là mật thám của Tiêu gia.”

“Tiêu gia? Tiêu gia là nhà ai? Ta không biết Tiêu gia là cái gì.” Chu Tước suy nghĩ phá vỡ kết luận này , mặc kệ, dẹp A Lai qua một bên: ” Công tử nói như vậy, có phải ta không ầm ĩ thì có thể ở lại trong này?” Chẳng lẽ cái thạch động này là do hắn đục, vừa nhìn qua là đã biết đây là hang động tự nhiên, dựa vào cái gì mà một hang động không chủ lại muốn nàng đi cầu xin hắn cho trú ngụ?

Bạch y công tử bày ra bộ dạng xin cứ tùy ý, Chu Tước lập tức vui vẻ đắc ý, miệng nở nụ cười: “Công tử, ngươi thật sự rất tốt, ta thấy ngươi nướng thỏ rất khá, có thể…”

Đến lúc nói đến câu “có thể “, tay đã không tự chủ muốn với lấy đồ ăn, không có cách nào nha, nàng thật sự rất đói bụng, nhìn chung là không giữ được hình tượng. ( chị có hình tượng đâu mà giữ, haizz).

“Ba” một tiếng, một nhánh cây nho nhỏ hướng tới mu bàn tay mà đập xuống, Chu Tước chỉ kịp “Ôi” một tiếng, một đường lằn đỏ tươi lập tức hiện rõ trên mu bàn tay trắng nõn, “Tại sao ngưoi đánh ta?” ( Cướp đồ ăn của ngừoi ta mà còn hỏi, ngây thơ ghê =)))))

“Ngươi muốn ăn?”

Chu Tước cố gắng nhỏ hai giọt nước mắt, điềm đạm đáng yêu : “Uhm”

“Trả lời mấy vấn đề trước đã”

“Ngươi hỏi đi”. Ánh mắt vẫn chăm chú nhìn miếng thịt trên ngọn lửa.

“Tại sao cô nương tới đây?”

“Vấn đề này không trả lời được, ta mà nói ngươi lại cho ta là kẻ điên.”

Bạch y công tử cười cười: “Vậy được rồi, vấn đề này có thể bỏ qua. Cô nương có thể nói cho tại hạ biết, đối với vùng núi này có quen thuộc không?”

“Không quen tất không biết, ta cũng là lần đầu tiên đến đây.” Tuy rằng không biết dụng ý của hắn là gì, nhưng là một đứa nhỏ thành thực nàng cũng không muốn dấu hắn.

Chu Tước thấy bạch y công tử im lặng thật lâu, thèm ăn muốn chết:”Không phải muốn hỏi nữa sao? Ta ăn được chưa?”

“Không thể ” Công tử kia trả lời ngắn gọn

“Vì sao?” Chu Tước nghi hoặc.

Bạch y công tử trả lời tự nhiên: “Tay ngươi, bẩn.”

“Ngươi!” Còn tưởng hắn là người tốt, tuy nhiên, con thỏ này vốn của hắn, đành phải rũ mi cúi đầu đau khổ cầu xin, “Vậy nếu ta rửa sạch tay thì sao?”

“Rửa qua cũng bẩn”.

“Ngươi tư duy bị sao vậy?Nhọc thân ta nghĩ ngươi là người tốt, không ngờ ngươi cũng có tâm địa độc ác như vậy.”

Bạch y công tử cười ôn nhu: “Rất nhiều người đều nói như vậy với ta.”

Tựa người khác nói hắn như vậy chỉ là chuyện râu ria không đáng quan tâm.

” Công tử ~” âm cuối cao vút đột ngột, Chu Tước bắt đầu làm nũng, tuy nhiên làm nũng cũng là một nghệ thuật nha, nàng còn chưa trải qua hệ thống huấn luyện, thật sự là bất đắc dĩ phải làm, “Người ta thật sự rất dễ đói bụng nha, người chỉ cần thương ta một chút nha!”

Vừa mới dứt lời, Chu Tước trước tiên bị chính mình dọa cho một thân nổi da gà, thật sự là —– rất ghê tởm !

Truyền thuyết âm phủ nói nam tử ở nhân gian thích nữ tử nói như vậy, nữ nhân chỉ cần làm nũng, nam nhân liền thuận theo.

Nhưng mà truyền thuyết chung quy chỉ là truyền thuyết, kết quả thực tế là —–

Công tử “Rầm” một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ, tốc độ nhanh như tia chớp, con ngươi trong nháy mắt như một đầm nước sâu lạnh lẽo, mũi kiếm chỉ thẳng vào vị trí trái tim của Chu Tước.

“Nếu không muốn ở lại đây, thì đi ngay; còn ngược lại, thì ngậm chặt miệng lại.”

Chu Tước đầu tiên nghĩ chính là má ơi, trong vòng một ngày là đã hai lần bị lưỡi dao sắt bén uy hiếp, vận khí của ta không phải phi thường thối đâu a! Sau đó lại nghĩ thanh kiếm này cũng đẹp, cả thân kiếm toát ra ánh sáng xanh, giống như là muốn uống máu người, thật muốn sờ sờ hai thanh bảo đao, bảo kiếm a! Nếu vừa rồi nghĩ A Lai có được thanh đao cực phẩm thì thanh kiếm của vị công tử kia đích xác là cực phẩm trong cực phẩm. Cuối cùng mới nghĩ tới, tiêu rồi không đươc ăn.

“Công tử tha mạng, ta cũng không dám nữa.” Chu Tước thực không có cốt cách lùi sâu vào góc, hai mắt còn đáng thương nhìn về phía con thỏ nướng.

Bụng thực đói, vẫn là ngủ đi, ngủ mới bảo tồn thể lực. Chờ thời tiết tốt, bên ngoài chẳng lẽ không có đồ ăn?

Nơi này tuy có chút bụi bặm nhưng so với ngoài kia phong gào vũ quét vẫn còn tốt lắm. Chu Tước vỗ vỗ chung quang, ở trong góc nằm xuống.

“Công tử, thịt thỏ chín rồi. ” Từ khi công tử nói lưu lại nữ nhân điên kia, A Lai liền bày ra vẻ mặt mất hứng, nghĩ đến công tử nhà mình đột nhiên tình tình trở nên giống Bồ tát, không nghĩ đến sợ bóng sợ gió một hồi, thấy nàng ta đói quá mà chỉ dám xoa bụng, tâm tình trở nên cực tốt.

Chu Tước oán hận nhìn hai chủ tớ.

Không phải nói tay ta bẩn sao? Chẳng lẽ tay thủ hạ của hắn không bẩn? Cũng chỉ biết nói người khác, không nhìn lại chính mình. Rốt cuộc cái miệng hắn quý giá như thế nào, ăn không được đồ ta động qua sao. Hừ ! Hiện tại tay của tên A Lai kia đưa cho hắn còn không phải hân hoan lắm sao?

Thật quá đáng, ta không biết đụng phải cái thứ gì?

Không nghĩ, nghĩ tiếp bọn họ không điên còn ta thực sự phát điên,

Chu Tước oán hận xoay người sang chỗ khác.

Đại khái là quá mệt mỏi, hơn nữa trong bụng đói khát, rất nhanh liền bái kiến Chu công.

Tác giả: Cố gắng đánh chữ, hy vọng mọi người thích ~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hienheo2406
     
Có bài mới 23.08.2013, 12:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 53160 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Cổ Đại-Huyền Huyễn] Như Là Cố Nhân - Phỉ Văn Nữ Vương - Điểm: 11
chương 2.1


Trải qua giấc ngủ ngọt ngào, Chu Tước đứng dậy duỗi thân một cái.

Cổ xoay sang trái, lại xoay sang bên phải, chầm chậm mở mắt, trí nhớ về buổi tối hôm qua ùn ùn kéo đến.

Hai người kia đâu?

Trong hang trống rỗng, chỉ thấy trên đống lửa còn làn khói mờ mờ bốc lên.

Nhìn thấy đống lửa, lại nghĩ đến con thỏ nướng chín vàng, bụng dạ lại thi nhau lên tiếng.

A? Đều đi rồi sao? Thật quá đáng, không chừa cho nàng một miếng thịt thì thôi, còn đi mà không chào. Từ biệt một tiếng cũng chết người à? Dù sao bèo nước gặp nhau cũng tính là quen biết. Thật quá đáng!

Tâm tình uể oải đứng trước cửa động ngó nghiêng một chút. Nàng nheo mắt lại, quả thực không thể tin đươc, sao lại thế này?

Tựa như về lại âm phủ, hai bên bờ sông đích thực phủ đầy hoa châu sa mềm mại, cả một mảng lớn trải dài, như dòng nham thạch chảy tràn, phản chiếu ánh sáng chói mắt nhưng lại toát lên vẻ lẳng lơ quyến rũ.

Mà nơi này, rõ ràng không phải âm phủ, âm phủ chỉ có những bụi cây tối tăm, làm sao thấy được thấp thoáng bóng dáng của những tán dương xỉ sáng rực dưới ánh mặt trời.

Nhưng mà đám hoa màu đỏ mị hoặc chúng sinh kia rõ ràng là ngay trước mắt, giống như một tấm thảm nhuộm máu, hoa sinh không lá, lá sinh không hoa, cùng nhớ nhung cùng luyến tiếc cùng vĩnh viễn mất nhau, chính là hoa mạn châu sa không phải sao? ( phải hoa Bỉ ngạn không các nàng).

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Chỉ là buổi sáng sau cơn mưa, thời gian lại có vẻ sai, giống như đã qua giờ ngọ, sao nơi thâm cốc lại biến thành như vây?

Chu Tước suy nghĩ mãi mà không thể giải thích được, nàng sinh sống ở âm phủ đã nhiều năm, hiếm khi không nhớ được thời gian, hôm nay thấy được rõ ràng là màu đỏ của hoa châu sa, không khỏi vui vẻ trong lòng, giống như lại được về âm phủ, kỳ thật nàng từ âm phủ đến dương gian chính xác chỉ mới vài ngày. Nhanh như vậy đã muốn về sao?

Chính là giống nhau mà thôi, hoa mạn châu sa chỉ mọc trên đường xuống hoàng tuyền, làm cho hồn ma quên hết sầu khổ trên thế gian, hướng về địa phủ rồi tiếp tục luân hồi, là loài hoa chỉ có ở âm phủ.

Mà loài hoa này, lại không ngửi thấy hương thơm.

Cảm thấy lòng phơi phới, Chu Tước hưng phấn nhảy xuống, xoay người qua lại hái một mớ hoa đỏ ôm trước ngực.

Bởi vì ở âm phủ rất lâu, nàng đã xem nơi đó như nhà mình, bây giờ đột nhiên phải sống ở nhân gian, thực sự không thích ứng được. Bất quá là vì nhiệm vụ, không thích ứng cũng phải chịu đựng mà vượt qua. Bây giờ thấy được loại hoa giống ở dưới âm phủ, tình cảm nhớ nhà cũng sinh ra.

Không lâu sau lại có niềm vui hiện ra trước mắt.

Do đêm qua mưa to gió lớn, nên trái cây rơi rụng đầy trên mặt đất. Ai, thì ra cái ăn cách không bao xa, tội nghiệp cho bản thân tối hôm qua còn ôm bụng đói.

Nàng nhanh nhẹn đem trái cây nhặt lên, cũng không ngài bẩn, dùng ống tay áo chùi qua một lần liền há to miệng mà cắn một miếng.

Ngọt! Thật là ngọt quá đi!

Ăn liền một mạch đên khi no căng mới dừng lại, cảm giác thỏa mãn đúng là không gì có thể sánh bằng.

Sau khi ăn no rồi, Chu Tước sờ sờ cái bụng tròn vo, vừa lòng cười cười. Cầm lên một bó hoa không biết tên vừa mới hái, nhấc chân xuất phát.

Di chuyến một lát, cũng không tìm được lối ra, lại bắt đầu hết đường xoay xở — chỉ có thể đi bộ, mà cái sơn đạo này dường như lại vô hạn, đi như thế nào mới ra được a?

Đang nghĩ ngợi, không biết dùng cách gì để khỏi đi bộ, trước mắt liền hiện ra hai con tuấn mã cao lớn.

Hôm nay thật sự là may mắn quá đi, hay là do ta vui vẻ quá mà nhìn lầm? Chu Tước không thể tin được, đẩy cành là trước mắt ra, đúng là hai con ngựa cao to, một màu nâu đỏ thẫm, một màu trắng, hai con một trái một phải đang nhởn nhơ nhai cỏ.

Kích động tiến lên, ôm lấy đầu ngựa: “Mã nhi, mã nhi, các ngươi như thế nào lại lọt vào tay ta a? Có phải biết ta đi đường vất vả, muốn đến đón ta phải không? Sao trên đời lại có ngựa ngoan như vậy, ta rất vui nha, không cần tới hai ngươi chờ ta, bất quá nếu hai ngươi muốn, ta cũng không thể nhẫn tâm phụ bạc tấm lòng các ngươi nha.”

“Cô nương……”

Chu Tước ngạc nhiên nhìn con ngưa:”Lợi hại quá, các ngươi có thể nói chuyện a! Ta chỉ gặp ngựa biết nói ở âm phủ, không nghĩ dương gian cũng có. Đúng là thiên hạ to lớn, không gì không có.”

“…. Cô nương …. Nhìn qua …. Bên này ….”

Sao thanh âm hữu khí vô lực nghe quen quen, không phải con ngựa đang nói chuyện sao? Chu Tước nghi ngờ di chuyển ngó nghiêng bốn phía, rốt cuộc nhìn thấy dưới tàng cây hai người đang nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Chu Tước chậm rãi đi qua, chỉ thấy hộ vệ A Lai khóe miệng chảy máu, giống như hôn mê đã lâu, mà bạch y công tử đầu dựa vào rễ cây, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt lóe sáng tối qua mà giờ phút này đang khép hờ suy yếu.

Ngươi cũng có ngày hôm nay! Chu Tước trong lòng thích thú, nhưng không thay đổi nét mặt: “Công tử, ngươi tại sao … lại thảm hại như vậy?”

Nàng cho tới giờ cũng không hiện tỏ thái độ vui buồn, nhưng sao có thể thoát khỏi ánh mắt tinh tường của bạch y nam tử? Hắn thấy Chu Tước sắc mặt đắc ý, giọng lại mỉa mai, cũng không để ý, còn cười ảm đạm: “Việc này … Nói ra cũng dài, thiết nghĩ ….. cô nương …. cũng không muốn nghe.”

Chu Tước lắc lắc đầu: “Không, ta không giống ngươi, chút nữa có thể ngươi phải đi chầu Diêm vương rồi, mà ta thì thời gian rất nhiều, cũng không ngại nghe ngươi nói chuyện một chút đâu.”

Công tử cố gắng hít thở một hơi rồi nói: “À, ta đây là, là … Nói ngắn gọn, ta …. với, với A Lai bị, … bị rắn cắn.”

Hắn vốn đang cố gắng chống đỡ, nói xong câu đó, sắc mặt so với trước lại trắng hơn vài phần, giống như trong nháy mắt máu đều bị rút đi hết.

Chu Tước đã sớm thấy được nét mặt không chút huyết sắc nào của hắn, nhưng nàng cũng theo thói quen không để ý, chỉ chú ý nghe âm thanh yếu ớt từ giọng nói của công tử, âm thanh kia thật sự rất yếu, như một làn gió hư vô mờ ảo, thổi qua không để lại dấu vết, thật sự là nghe không rõ. Vất vả đoán tới đoán lui, mới hiểu được ý tứ của câu nói kia, nhìn chăm chú trên người hắn, rốt cuộc phát hiện trên mu bàn tay trái của hắn có một dấu răng, xung quanh vết cắn đã hiện lên màu đen, xem ra hai người bọn họ đã trúng kịch độc.

“Thì ra là như thế!” Chu Tước gật gật đầu, khinh bỉ nói: “Hai người các ngươi trốn đi, cuối cùng lại bị độc xà cắn cho thành như vậy.” Nghĩ một lúc, lại không kìm lòng được cảm thán: “Tục ngữ có câu thế này: Ác giả ác báo, thiện giả thiện lai, không phải không báo, chỉ chưa tới lúc. Câu nói này đúng là để nói các ngươi nha!”

Chu Tước đắc ý ngửa đầu lên trời cười to vài tiếng rồi mới nói tiếp: “Hiện tại ngươi biết sai rồi chứ, ai kêu các ngươi tối hôm qua không đem thịt chia cho ta. Ngươi có biết ôm bụng đói ngủ khó chịu đến mức nào không? Ngươi đương nhiên không biết, ngươi có hộ vệ chiếu cố, ta cái gì cũng không có.” Diêm vương cái gì cũng không cho nàng, chỉ lưu lại một miếng ngọc vỡ, lại làm cho nàng xuất hiện ở nơi rừng núi haong vu ở dương gian. Ngay cả nhiệm vụ giao cho nàng cũng không nói, còn nói chỉ cần đem miếng ngọc vỡ đến Trường An, tất cả mọi chuyện đều sáng tỏ. Nàng vốn nghĩ mọi chuyện rất đơn giản, ai ngờ đi suốt 5 ngày, cũng chưa ra khỏi nơi này, nói chi đến thành Trường An.




chương 2.2


Thật sự đường xá quá xa xôi, ngước mắt nhìn trời, không thấy Trường An. Nếu không có phương tiện di chuyển, đời này đừng hòng mơ đến thành Trường An. Chẳng qua, phương tiện đã có, Trường An còn có thể xa được sao?

“Khụ …” thấp giọng ho khan vài tiếng, tâm tình Chu Tước cực kỳ tốt, giọng điệu cũng ôn nhu hơn hẳn: “A, công tử vừa rồi gọi ta chẳng lẽ có chuyện gì muốn giao phó?” Trước khi chết, chẳng phải là trăn trối hoặc là giao cái gì tín vật, làm cho hắn an tâm đi xuống hoàng tuyền sao? Nếu tiện đường, thật ra cũng không quá phiền. Nếu không tiện đường, hắn liền mơ đi, nàng muốn hoàn thành nhiệm vụ sớm một chút để quay về âm phủ làm Chu Tước la sát của nàng, dựa vào cái gì mà yêu cầu người không liên quan gì làm một lão bà bà? ( chắc ý chị là anh nhờ chị làm khiến chị mất thời gian ở trên dương gian, bị lão hóa )

“Ta muốn nói …” thanh âm của bạch y công tử  ngày càng mỏng manh, Chu Tước đem lỗ tai dán vào miệng hắn mới nghe được ba phần. “Ngươi có vẻ thích hai con ngựa của ta.”

Chu Tước lập tức nhảy lên, đi đi lại lại xung quanh công tử một vòng: “Ngươi có ý gì? Muốn nói hai con ngựa của ngươi bị ta trộm hả? Được rồi, chờ đến lúc các ngươi tắc thở, hai con ngựa này sẽ thành vật vô chủ, ta có thể mang đi được rồi.” Lúc đầu giọng điệu mang vài phần tức giận, càng nói càng hăng, nói mãi một lúc, nàng mới cảm thấy không cần phải giận dữ, chỉ cần chờ một lúc, hai con ngựa này sẽ là của nàng, đến khi đó thoát được khỏi chỗ này, nàng còn có thể đem một con bán đi, như vậy có thể có lộ phí đến Trường An rồi.

Càng nghĩ càng cao hứng, không tự chủ được chân tay, vỗ vỗ vào ngực bạch y công tử, vốn định nói: “Ngươi an tâm nằm dưới đất đi.”

Ai ngờ, thời điểm nàng đụng vào ngực bạch y công tử, một luồng bạch quang bắn ra đẩy nàng văng ra, bị té bầm dập cả người.

Sao lại thế này?

Nàng xoa xoa chỗ đau trên người, trong đầu lại lóe sáng.

Trước khi đi, diêm vương từng nói với nàng: “Ngươi tới nhân gian rồi, sẽ gặp được một người hữu duyên.”

Nàng còn nhớ đã hỏi: “Người có duyên với ta? là ai? Nam hay nữ, có tuấn tú hay xinh đẹp không?”

Diêm vương liếc mắt nhìn nàng: “Không biết”

Nàng khinh bỉ: “Không biết còn đòi làm diêm vương !”

Diêm vương tức giận đến nỗi trừng mắt: “Chẳng lẽ bổn vương phải biết chuyện này mới có thể làm diêm vương hả?”

Nàng vội vã vuốt đuôi: “Đừng tức giận, là ta nói sai nha. Ta nhất định hoàn thành tốt nhiệm vụ, nhưng vì có thể hoàn thành xuất sắc, ngươi cũng phải cho ta biết vài tin tức xấu phải không a?”

Diêm vương tức giận đáp: “Cái khác không biết, bổn vương chỉ biết khi ngươi đụng vào ngực người đó, sẽ có một đạo bạch quang bắn ra.”

Lúc ấy nàng còn nghĩ, đúng là biến thái, như thế nào cũng phải đụng vào ngực người đó sao? Nếu đối phương là nữ, còn không nghĩ ta bị đồng tính luyến ái hả?

Nàng vốn nghĩ tìm kiếm người hữu duyên kia cần không ít thời gian, dương gian nhiều người như vậy, không nghĩ là ngay trước mắt. Vận khí của nàng thật tốt quá, giúp nàng tìm được quá dễ dàng.

Chu Tước xoa chỗ vừa ngã đau, bạch y công tử cùng A Lai hai người đã ngất đi, xem ra cũng sắp chết rồi.

Dưới tình huống như vậy, Chu Tước cũng không biết mình có vận khí tốt hay xấu nữa. Vốn nàng có thể chờ hắn chết, sau đó đem ngựa đi, chẳng là Diêm vương đã nói qua, một khi người hữu duyên chết đi, nàng cũng phải theo hồn mà về âm phủ. Bạch y công tử lại là người đó, nói cách khác, chỉ cần hai người bọn họ chết trước mặt nàng, như vậy nàng phải chôn cùng.

Nàng im lặng ngước đầu nhìn trời rồi lại cúi xuống đất: “Diêm vương chết tiệt, diêm vương thối tha, ngươi định ra quy củ ngu ngốc! Hại ta phải làm thánh mẫu, chờ ta trở về, sẽ không để ngươi được sống yên ổn đâu!”

Cúi đầu nhìn về phía hai người nằm sóng xoài trên mặt đật, trong lòng buồn rầu không dứt.

Nàng cũng không phải thầy thuốc, làm sao cứu được người trúng độc xà?

Nhìn xung quanh lại thấy bó hoa đỏ nàng mới đặt trên lưng ngựa, tâm tư khẽ động.

Có lẽ, chúng nó chính là Hắc tinh của xà độc “Linh đan diệu dược”

Không thể chậm trễ, Chu Tước lê lết tới chỗ mấy con ngựa đem đám hoa đỏ lại, nghiền nát một đóa hoa. Nếu nàng đoán không sai, giống mạn châu hoa vậy thì hoa này cũng sẽ là giải dược. Nếu đoán sai, mọi người đành phải cùng nhau xuống hoàng tuyền một chuyến.

Hoa hồng vừa đưa đến miệng bạch y công tử, nàng lại lầm bầm: “Nhân loại là giống vong ân phụ nghĩa, ta cứu hắn, hắn lại không chịu dẫn ta đi thì phải làm sao bây giờ? Ta không có ngựa, sao có thể ra khỏi nơi quỷ quái này.”  Nghĩ vậy, nàng cúi người xuống tai hắn la to: “Ngươi tỉnh, tỉnh, tỉnh nhanh lên, ta với người làm khế giao ước … Ngươi phải dẫn ta ra khỏi nơi này, có nghe không, ngươi phải ký vào điều khoản này ta mới cứu ngươi, ngươi không muốn sống sao? Tỉnh, tỉnh …. tỉnh ….”. Một bên nằm yên, một bên la to, hắn vẫn giống như người chết không nhúc nhích.

Không được rồi, vết thương ngày càng đau, như vậy không được, không đợi được hắn đồng ý ba điều kiện của ta, chính mình đã chết vì đau. Vẫn là cứu người trước nói sau, giống người Hắc cũng không xấu xa lắm, có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi.

Một mặt đem hoa hồng đưa đến miệng bọn họ, một mặt nói: “Ta chính là ân nhân cứu mạng các ngươi, ân nhân lớn hơn trời, hai ngươi không được khi dễ ta. Nếu như …. hay là ta cứ ăn trộm ngựa trước .”

Cho ăn xong, nàng quỳ xuống đất, chắp tay chữ thập, cầu cho mình không sai. Không thể hoàn thành nhiệm vụ, nàng cũng không muốn chôn cùng đâu a! Đợi khoảng nửa ngày, bạch y công tử từ từ tỉnh dậy, hộ vệ A Lai thì vẫn mê man, nhưng sắc mặt đã tốt hơn trước nhiều.

Hoa hồng kia quả nhiên lợi hại, Chu Tước thấy hơi yên tâm.

“Kỳ quái, tại sao hắn bất tỉnh sau mà lại tỉnh lại trước?” Chu Tước yên lặng nhìn mặt hắn, lại cầm lá cây hứng nước cho hắn uống.

Vừa mới nãy, phát hiện ra cách đó không xa có một dòng suối nhỏ. Nhân lúc công tử và A Lai chưa tỉnh, nàng đi ra đó múc một ít nước.

Công tử tỉnh lại, được uống nước chứa trong lá cây từ tay Chu Tước, miệng cũng mấp máy.

“Cô nương cứu ta?” thanh âm vẫn còn suy yếu.

Chu Tước đắc ý cười rộ: “Khách khí, khách khí ! Ta biết ngươi muốn cám ơn ta, cám ơn ta cũng không từ chối, nhưng các ngươi muốn ra khỏi khu rừng này, cũng nên đưa ta theo. Coi như là báo đáp ân nhân cứu mạng.”

Công tử hạ mi mắt, nhíu lại: “Nếu muốn đi, vừa rồi tại sao không để chúng ta chết, hai con ngựa không phải thuộc về ngươi sao? Đến lúc đó, ngươi muốn làm sao thì làm, cần gì phải cứu chúng ta?”

Ta cứu ngươi có phải sai rồi không? Chu Tước căm hân nghĩ trong bụng.

“Công tử, ta đã nói với ngươi rồi, con người ta rất lương thiện, sẽ không thấy chết mà không cứu.”

Công tử mở mắt ra, ánh mắt đã trong sáng hơn trước, không biết tại sao, ánh mắt của hắn như thế lại làm cho nàng cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Sao, như thế nào, công tử không tin ta? ” Ánh mắt của hắn lạnh như băng, cho nên Chu Tước nói chuyện đã có chút run rẩy.

“Không tin” công tử bình tĩnh nói.

Chu Tước: “…..” Đại ca à, ngươi sống trong tình cảnh nguy hiểm đến thế nào mà không thể tin người như vậy a! Tuy nàng cứu bọn họ không phải do lòng tốt, nhưng dù gì cũng là cứu người không phải sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Bach thao, Chính Tuyết, Joanale, lephuongthao1, Ức Nguyệt và 221 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.