Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Tổng Tài Bá Đạo - Sơ Thần

 
Có bài mới 11.08.2013, 20:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50757 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới [Hiện đại] Tổng Tài Bá Đạo - Sơ Thần - Điểm: 9
images


Tổng giám đốc bá đạo

Tên đầy đủ: Bá đạo tổng giám đốc: nữ nhân, ngươi dám lạnh nhạt

Tác giả: Sơ Thần

Thể loại: tiểu thuyết ngôn tình, hiện đại đô thị, tổng giám đốc hào môn, hơi ngược, H, HE

Tình trạng bản gốc: 180 chương

Edit + Beta: Nhóm Vficland

Nguồn: https://doremun190993.wordpress.com/truy ... ai-ba-dao/

Giới thiệu:

Nghe nói, ở thành phố F, hắc đạo lẫn bạch đạo đều gọi hắn một tiếng “Hạ thiếu!”

Nghe nói, 3 người phụ nữ tự sát ở tập đoàn Hạ Thị, đều có liên quan đến Hạ thiếu.

Nghe nói, ở thành phố F, chỉ có một người đàn ông có thể lấy 9 vị phu nhân, mỗi người đều là danh chính ngôn thuận, bọn họ đều gọi hắn là “Hạ thiếu!”

Nghe nói, Hạ thiếu là chủ tịch trong hội tập đoàn  các bang phái xã hội đen, có thể hô phong hoán vũ cũng huyết vũ tinh phong.

Nghe nói, Hạ thiếu là người đàn ông đa tình cũng là người đàn ông vô tình nhất trong thành phố F này, hắn cho mỗi người phụ nữ tiền tài cùng địa vị mà họ muốn, cũng vậy hắn cũng cho họ những hồi ức thảm khốc nhất . . . .


Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1→5 & Chương 6→10
Chương 11→15 & Chương 16→21
Chương 22→27 & Chương 28→33
Chương 34→39 & Chương 40→45
Chương 46→50 & Chương 51→55
Chương 56→60 & Chương 61→66
Chương 67→70 & Chương 71→75
Chương 76→80 & Chương 81→85
Chương 86→90 & Chương 91→95
Chương 96→100 & Chương 101→105
Chương 106→110 & Chương 111→114
Chương 115→118 & Chương 119→121
Chương 122→126 & Chương 127→129
Chương 130→132 & Chương 133→135
Chương 136→138 & Chương 139→141
Chương 142→144 & Chương 145→147
Chương 148→150 & Chương 151→153
Chương 154→156 & Chương 157→158
Chương 159→162 & Chương 163→165
Chương 166→168 & Chương 169→171
Chương 172→174 & Chương 175→177
Chương 178→180

~*~Hoàn~*~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Tocdothuhut, codiemtinh, phạm yến vi, saoxoay

Có bài mới 12.08.2013, 12:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50757 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tổng Tài Bá Đạo - Sơ Thần - Điểm: 10
Chương 1: Một màn kia – P1

Mùa đông Canada không ngừng bị tuyết bao phủ, không muốn ngừng, cũng không biết lúc nào mới có thể ngừng. Ở trong trí nhớ của Hàn Nhất Nhất, Canada luôn luôn chìm trong tuyết trắng.

Nó xoa xoa bàn tay nhỏ bé đẩy cửa ra, cần được sưởi ấm thật tốt, thời tiết bên ngoài đã khiến cơ thể nhỏ nhắn của nó không cách nào chịu được nữa.

“Van xin ngài, tiên sinh, đừng!”

Cơ thể nhỏ nhắn của nó đột nhiên bị giọng của người phụ nữ này hù dọa, chắc chắn thanh âm này là của mẹ, nó vừa nghe liền biết.

“Sao lại không? Bây giờ ngươi là con đàn bà thối tha mà gã đàn ông vô dụng kia ném cho ta, đợi một lát nữa ngươi sẽ cầu ta muốn ngươi”

Giọng đàn ông thô lỗ như vậy là của ai? Hàn Nhất Nhất cố gắng suy nghĩ. Cơ thể nhỏ nhắn của nó bước gần hơn về phía phòng ngủ.

“Tiên sinh, van xin ngài, như vậy không được, tôi van xin ngài, nếu như để phu nhân biết được, tôi nhất định sẽ chết, tôi van xin ngài”

Hàn Nhất Nhất nghe thấy tiếng cầu xin của mẹ, thân thể lại càng thêm run rẩy thế nhưng bước chân nho nhỏ của nó lại cũng bất động tại chỗ.

“Có ta ở đây phu nhân sẽ chẳng làm gì được ngươi? Tiểu mỹ nhân đừng để ta nôn nóng chờ đợi nữa bằng không bây giờ ta sẽ khiến cho chồng của ngươi phải chết, hahaha”.

Người phụ nữ trong phòng liều mạng chống đỡ, nhưng sức lực của đàn ông vẫn mạnh hơn, bàn tay nho nhỏ của nàng chỉ tựa như một làn gió nhẹ trước mặt hắn.

“Van xin ngài, tiên sinh, số tiền mà chồng tôi còn nợ, tôi sẽ thay hắn từ từ trả lại cho ngài cùng phu nhân, làm đầy tớ suốt đời làm người hầu suốt đời, van xin ngài thả tôi đi”.

Nàng còn đang hết lời van xin, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng lộ ra vẻ tuyệt mỹ phản kháng nhưng bất lực.

Gã đàn ông mang theo tiến cười dâng đãng cùng thái độ cường ngạnh bằng một tay kéo xuống quần áo của nàng, cơ thể tinh tế giống như một bức tranh, ánh mắt hắn càng trở lên tham lam.

Thân thể phụ nữ xinh đẹp cường liệt kích thích ánh mắt của hắn, hắn đã nhìn qua thân thể của vô số đàn bà, chơi đùa qua không biết bao nhiêu thân thể phụ nữ nhưng cơ thể của người phụ nữ này lại mang cho hắn một loại cảm giác khác, thậm chí liên tục kích thích mọi giác quan nguyên thủy nhất của hắn.

“Thật đẹp, thật đẹp, Hàn Chí Viễn vô dụng kia thật không biết hưởng thụ, đi theo ta mỗi ngày ta sẽ khiến cho ngươi càng thêm được yêu thích.”

Gã đàn ông không thể đợi được nữa, dục hỏa trong mắt hắn đã tựa như ác lang vậy.

“Không, tiên sinh, một lát nữa phu nhân sẽ đến, cầu xin ngài thả tôi đi mà!” Người phụ nữ bất lực phản kháng. Thân thể nàng run rẩy ngoại trừ âm thanh cầu xin tha thứ không dám có bất cứ hành động gì.

Nàng cho tới bây giờ vẫn luôn là như thế này, một người phụ nữ từ khi sinh ra đến lập gia đình, vận mệnh của họ đều là giao cho người khác, tuy rằng từ bé sinh ra đã có khuôn mặt quốc sắc thiên hương, nhưng chỉ là một kiếp bần cùng mà thôi, khuôn mặt này cũng đã định cả đời này là chuỗi bi kịch.


Chương 2: Một màn kia – P2


Thân thể nhỏ nhắn của Nhất Nhất run lên, nó lao người chạy tới cửa phòng ngủ, giơ tay nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mẹ làm cái gì ở bên trong? Gã đàn ông kia hình như không phải là cha nhưng tại sao lại có chút quen thuộc?

Người phụ nữ khóc than không phải do đau đớn từ gã đàn ông đang ra ra vào vào thân thể của nàng. Mà là khóc vì một lần nữa nàng lại phải thay gã chồng chết tiệt của nàng trả nợ, chủ nợ lần này là Uông lão gia, nếu để Uông phu nhân biết khẳng định nàng sẽ bị đánh chết tươi.

Nhanh như vậy người phụ nữ này đã khiến cho miệng gã đàn ông phát ra thanh âm hưởng thụ mà dâm dục, hắn không thể không thừa nhận rằng cơ thể người phụ nữ này mang lại cho hắn cảm giác hưng phấn mãnh liệt hơn bất kỳ bà vợ nào của gã.

Nhất Nhất đẩy cửa ra thấy cảnh mẹ bị thân thể một gã đàn ông nằm úp sấp trên người mẹ.

Nó mở to hai mắt, đây là cái gì? Tuy rằng nó không rõ tình hình nhưng trực giác nói cho nó biết hiện tại mẹ nó đang bị người ta khi dễ.

Ánh mắt của mẹ giống như đứa trẻ năm tuổi mở to vô tội chịu đựng tất cả sự kinh khủng.

“Nhất Nhất không nên nhìn, không nên nhìn, mau đi ra, đi ra ngoài!” Hàn Phong kêu to lên, ánh mắt lộ ra đau thương cùng thê lương. Đến tột cùng nàng đã phạm vào tội lỗi gì đến cả ông trời cũng muốn trừng phạt nàng cùng con gái của nàng như vậy?

Uông Vạn Thiên ghét nhất chính là tại thời điểm gã đang hứng khởi chơi đàn bà lại bị người khác cắt ngang. Gã phẫn nộ hung ác trừng mắt, độc địa nói: “Xú nha đầu nhà mày, mau cút ra ngoài cho tao!”

Hành động phủ phục trên người Hàn Phong của gã chẳng những không ngừng lại còn thêm điên cuồng ngang ngược cùng hung mãnh hơn nữa.

Nhất Nhất nhanh chóng chạy ra ngoài. Nàng cố gắng chặn lại thanh âm hỗn tạp đầy thống khổ kéo dài, kiên cường nén chịu khống chế nước mắt ở viền mắt.

Nàng nắm lấy khăn trải giường bên cạnh Uông Vạn Thiên che lại trên người. Nàng không muốn con gái tuổi còn nhỏ đã bị ảnh hưởng xấu như vậy, lại càng không muốn cho con gái nhìn thấy một thân thể xấu xí cùng dơ bẩn như vậy.

“Mẹ!” Nhất Nhất khẽ cắn môi, nhíu chặt lông mày. Nó nắm chặt bàn tay nho nhỏ nhìn gã đàn ông có thân hình to béo đang đu đưa kia.

Mẹ bảo nó đi ra, nó biết mẹ là vì tốt cho nó, thế nhưng mẹ đang chịu đựng thống khổ, nó không thể để mặc kệ mẹ mình, thân thể nhỏ bé của nó giống như bị công kích mà chạy vọt tới bên cạnh gã đàn ông.

Không đợi gã có bất cứ hành động gì, nó huy động sức lực nhỏ bé hung hăng mà cắn lên đùi gã.

Tức thời trong phòng truyền ra tiếng hét như lợn bị cắt tiết!

Rất nhanh gã đàn ông đã giống như một con thú hoang kinh hô thảm thiết.


Chương 3: Một màn kia – P3

- – -

“Tiểu nha đầu khốn kiếp mau nhả ra!” Uông Vạn Thiên cắn răng vì đau, nhưng một phần thân thể vẫn còn cứng đơ lưu lại trong cơ thể của Hàn Phong. Hắn muốn dùng lời lẽ hù dọa nha đầu không biết sống chết kia sợ mà bỏ chạy.

Hàn Nhất Nhất quật cường mà cố chấp không chịu nghe, nó một mất một còn mà cắn cái chân của hắn, hắn không rời khỏi người mẹ nó, nó tuyệt đối sẽ không nhả ra.

“Uông tiên sinh, van xin ngài, ngày hôm nay buông tha tôi đi, coi như tôi cầu xin ngài.” Hai mắt Hàn Phong khóc đến sưng đỏ, thảm thiết nói lời van xin.

“Hừ! Hai mẹ con nhà các ngươi làm mất sạch hứng thú của lão tử, ngày hôm nay lão tử liền cho cả nhà chúng mày chơi cho đã!” Hắn hung ác nói, ánh mắt tức giận trợn trừng giống như cái chuông đồng rất xấu xí.

Hàn Phong nhát gan không dám phản kháng thêm nữa, ngược lại chỉ có thể nhìn về phía Nhất Nhất: “Nhất Nhất nghe lời, mau đi ra. Lúc này mẹ đang bận, một lát là tốt rồi, mau đi ra!”

Nhất Nhất nghe thấy lời cầu xin lẫn tiếng khóc của mẹ, nó biết mẹ nói dối, nó không muốn nghe những lời như thế này của mẹ. Trong tiềm thức còn non nớt của nó, nó muốn ở lại cùng mẹ đối phó với gã xấu xa này.

Việc Nhất Nhất không chịu nhả ra rốt cục đã chọc giận Uông Vạn Thiên trên người Hàn Phong.

Hắn quát lên một tiếng, rút phần thân thể kia ra, nâng lên cái chân kia không bị Nhất Nhất cắn, cố sức đá về phía thân thể nhỏ nhắn của Nhất Nhất.

Thẩn thể nhỏ bé của Nhất Nhất không có bất kì phản kháng nào bị sức lực người lớn của hắn đánh trúng, cả người va vào cột gỗ trong phòng.

Tiếp theo! Bang một tiếng, một vật thể rơi xuống mặt đất.

Hàn Phong mặc qua loa bộ quần áo vào người, nhanh chóng lao đến trên mặt đất, chăm chú mà đem con gái ôm vào trong lòng “Nhất Nhất, con thế nào? Có bị thương hay không?”

Tay nàng cố gắng vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhất Nhất “Mau nhìn mẹ đi, nói cho mẹ biết con có bị thương không?”

Thanh âm lo lắng của nàng tràn đầy yêu thương vô hạn, nàng hận bản thân yếu đuối, hận bản thân nhát gan thế nhưng nàng trước sau lại vô lực phản kháng.

“Mẹ, mẹ!” Nhất Nhất mở mắt, lộ ra vẻ tươi cười nhưng không giống đang cười “Nhất Nhất không có việc gì, có Nhất Nhất ở đây Nhất Nhất sẽ không để người xấu này khi dễ mẹ nữa!”

“Nhất Nhất của mẹ thật là đứa con gái ngoan.” Hàn Phong nói xong liền đem nó ôm vào trong lòng mình.

“Hừ! Hai còn đàn bà thối, ngày hôm nay lão tử bỏ qua cho các ngươi, ngày nào đó tao sẽ cho hai mẹ con chúng mày biết cái gì gọi là hối hận! Con mẹ nó.” Hắn phun một bãi nước bẩn, vung ống tay áo hướng phía ngoài cửa đi ra.

Hàn Phong bị lời đe dọa của Uông Vạn Thiên làm cho sợ đến mức run bần bật lên, càng thêm cố sức ôm lấy thân thể nhỏ bé của Nhất Nhất.


Chương 4: Chủ nhân của Uông gia

Một tầng lại một tầng tuyết bao phủ cả thành phố, trong khu biệt thự ngày hôm nay bọn trẻ lại càng thêm vui vẻ.

“Đại tiểu thư, tôi không dám nữa, về sau tôi nhất định chỉ nghe lời nói của cô, van xin cô đừng trừng phạt tôi được không?” Một cô gái chừng hai mươi tuổi quỳ gối trước mặt  một tiểu cô nương, van xin giống như một con chó.

“Hừ! Con đầy tớ vô dụng. Nếu lần sau ngươi còn dám giúp đỡ con gái của người đàn bà kia, ta nhất định làm thật. Nếu để ta lại thấy ngươi đến lấy lòng nhị tiểu thư, ta sẽ may cái miệng của ngươi lại.” Một tiểu cô nương có khuôn mặt thon dài xinh đẹp lại lộ ra một cỗ tức giận hung ác, trừng mắt giáo huấn người hầu đang quỳ gối trước mặt.

“Vâng, đại tiểu thư, tôi hiểu, tôi nhất định sẽ ghi nhớ điểu này, van xin cô tha thứ cho A Đào lần này, xin cô!” Hai tay của cô ta dính đầy máu tươi, thanh âm run rẩy.

Lần giáo huấn này đây khiến cho cô hoàn toàn hiểu được rằng: trong Uông gia này, những đứa con của nhị phu nhân cùng tam phu nhân đều không có phần. Chỉ có con của đại phu nhân mới là con cháu Uông gia, những đứa nhỏ khác đều là kẻ thù của Uông gia.

“Giai Vi, con không luyện đàn thật tốt, ở trong này làm cái gì?” Một giọng nữ uy nghiêm vang lên.

“Mẹ!” Giọng nữ ngọt ngào như mở cờ, như dính mà bò lên cánh tay của người phụ nữ.
Ánh mắt tà tà của bà chăm chú nhìn A Đào đang quỳ gối bên cạnh, “Nó xảy ra chuyện gì?”

“Nó không nghe lời, Giai Vi thay mẹ giáo huấn người hầu. Để cho đôi mắt chó của nó kia hiểu rõ chủ nhân của gia đình này là ai, hừ!” Cái miệng nhỏ nhắn của nó đẩu lên giống như tư thế của nữ vương.

“Bảo bối của mẹ thực ngoan, thực hiểu chuyện!” Bà nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn tựa như báu vật của Uông Giai Vi, ở trên khuôn mặt nhỏ của nó hôn ấn xuống.

“A Kiều, đem A Đào đuổi ra khỏi Uông gia. Loại người hầu không hiểu biết phép tắc này, giữ lại chính là tai họa.” Bà một bên nở nụ cười xinh đẹp với con gái, một bên lạu âm ngoan mà ra lệnh.

“Vâng, phu nhân!” A Kiều nhẹ giọng đáp lời. Ngay lập tức, có hai người con trai kéo cơ thể của A Đào đi ra ngoài.

“Phu nhân, đừng, phu nhân. Van xin bà, tôi về sau không bao giờ tái phạm nữa. Xin bà, giữ lại tôi mà phu nhân!” Thanh âm của cô ta càng ngày càng xa ngoài cửa lớn. Một vết máu đỏ tươi, từ A Đào mà chảy ra, như khắc vào lớp tuyết trên mặt đất.

Một phía khác, một bóng dáng nho nhỏ bịt kín miệng, một chút âm thanh cũng không dám phát ra. Trong con ngươi đen bóng rơm rớm nước mắt lấp lánh.

“A Đào, thực xin lỗi, thực xin lỗi. Là em hại chị, là em hại chị.”

Tiểu cô nương kia có một mái tóc dài giống như rong biển che khuất vết bạt tai nho nhỏ.

Khuôn mặt của nó cùng mẹ nó xinh đẹp như nhau, e thẹn động lòng người, nó chính là nhị tiểu thư của Uông gia – Uông Giai Trừng.


Chương 5: Ta với nó xinh đẹp hơn? – P1

Tuyết vẫn như cũ. Tuyết bay bay đầy trời. Trên mặt đất, hai người tuyết cao cao đội mũ dạ màu đỏ.

Đứng bên cạnh người tuyết, một bé gái nhỏ xinh xắn mặc áo gió màu đỏ, trên đầu đội mũ tuyết màu đỏ trông có vẻ còn nhỏ tuổi, nhưng lại trang điểm rất hợp thời trang.

Phía sau nó là một đám người hầu.

Uông Giai Vi âu yếm ôm mái tóc của nó. Bông tuyết lất phất trên mái tóc của nó. Gió thổi làm vài sợi tóc nhẹ nhàng bay bay. Bông tuyết rơi trên chiếc áo ba-đơ-xuy cùng chiếc mũ màu đỏ thẫm. Uông Giai Vi có thân thể nhỏ bé duyên dáng cùng khuôn mặt nhỏ nhắn. Nó đẹp đến mức đứng ở đâu cũng đẹp. Nó quay người, ánh mắt nó vô tình lướt qua hai bóng người, sắc mặt vui vẻ từ từ biến mất.

“Đại tiểu thư!”

“Chị!”
Hai cô gái nhỏ cơ hồ là cùng thốt ra tiến. “Mày là Hàn Nhất Nhất?” Ánh mắt xinh đẹp của Uông Giai Vi cũng không thèm nhìn em gái của mình, Uông Giai Trừng, mà trực tiếp dùng vẻ mặt thách thức nhìn phía Hàn Nhất Nhất. “Đúng vậy, đại tiểu thư” . Hàn Nhất Nhất khẽ mỉm cười, khuôn mặt trong veo chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay khẽ nổi lên lúm đồng tiền. Uông Giai Vi có chút kinh ngạc. Con nhỏ này chưa từng nịnh hót và nịnh bợ nó. Mà nó chỉ cần khữ mỉm cười, khuôn mặt đã sáng lạng lên. Trong lòng nó rất khó chịu. Ở Uông gia, chỉ cần là phụ nữ sẽ nói nó là xinh đẹp nhất. Một lần nó nghe được một người không nói giống như thế. Người đó nói có một cô gái tuy rằng ăn mặc giản dị nhưng mà bộ dạng so với đại tiểu thư nhìn không tồi. Bởi vì câu này nó đã khiến A Đào vĩnh viễn phải cút khỏi Uông gia, cũng làm cho đứa em gái cùng cha khác mẹ càng thêm cô độc , càng có ác ý với nó. Ai dám nói ở đây có người xinh đẹp hơn Uông Giai Vi nó thì kẻ đó chính là kẻ thù của nó. Kết cục cũng không tốt đẹp gì.

“Bộ dạng bình thường nhưng so với đầy tớ có vẻ cũng xinh đẹp?” Uông Giai Vi cười như không cười mà nhìn nó.

“Đại tiểu thư quá khen. Nhất Nhất như thế nào có thể so sánh được với hai vị tiểu thư đây”

“Lớn mật. Ai nói mày có thể so sánh với chúng tao!” Lời nói vừa ra khỏi miệng, Uông Giai Vi vung bím tóc trên tay lên, liền hướng trên người Hàn Nhất Nhất mà quất túi bụi.

Hàn Nhất Nhất ngây ngốc đứng im mặc cho người có bị đánh đau đến mấy nó cũng không dám phát ra thanh âm, nhẹ nhàng mím chặt môi lại.

Mắt thấy bím tóc của Uông Giai Vi lại một lần nữa giơ lên, Uông Giai Trừng chỉ có thể đứng ra nói: “Chị, Nhất Nhất phạm phải điều gì sai? Nhất định phải dùng bím tóc đến trừng phạt cậu ấy sao?”

“Chẳng lẽ em là kẻ điếc sao? Chị khen nó một câu bộ dạng đầy tớ so với bình thường đẹp. Giờ nó liền tự cho mình thật sự là tiên nữ” . Chỉ bằng một kẻ sinh ra đã là người hầu mà cũng đòi so sánh với nó sao?

“Chị, chị hiểu lầm Nhất Nhất. Ý tứ của cậu ấy không phải như vậy” . Uông Giai Trừng tiếp tục nói.

“Đúng vậy, đại tiểu thư, em nghĩ là chị hiểu làm ý tứ của Nhất Nhất rồi.”

“Ba, ba” Cùng với tiếng ba, bím tóc hung hăng mà rơi vào trên cơ thể gầy yếu của nó.

Ánh mắt Hàn Nhất Nhất ủy khuất chống lại nó. Đại tiểu thư so với nhị tiểu thư đúng là kẻ ác độc, Uông gia tại sao lại có hai vị tiểu thu một thì hung ác dã man một lại dịu dàng thiện lương.

“Như thế nào? Mày dám lườm tao, không phục phải không?” Uông Giai Vi lại một lần giơ bím tóc trên tay lên. Hôm nay tao sẽ giáo huấn thật tốt con nha đầu không biết sống chết này.

Bím tóc không có hạ xuống mà bị Uông Giai Trừng dùng sức cầm lấy. Uông Giai Vi lườm nó, lại một lần nữa trợn to hai mắt. Quả thực không thể tin được việc này. Đứa em gái ình thường nhát gan, sợ phiền phức, hành động này là của em gái nó dám làm sao?

Bình thường nó đánh người hầu của nó. Em gái đứng ở một bên, một câu cũng không dám nói mà lúc này cư nhiên lại phản kháng?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.08.2013, 12:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 50757 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Tổng Tài Bá Đạo - Sơ Thần - Điểm: 10
Chương 6: Ta với nó ai xinh đẹp hơn? – P2

Những bông tuyết lớn nhẹ nhàng dính ở bím tóc của Uông Giai Vi nháy mắt một cái đã không còn

“Chị cả. Van xin chị đừng đối xử với Nhất Nhất như vậy được không? Em cam đoan không bao giờ. . . tranh đồ vật này nọ gì với chị nữa được không?” Uông Giai Trừng nhìn thấy ánh mắt thù hận ngày càng trở nên hung ác điên cuồng của chị, trong lòng nó sợ muốn chết. Chính là nếu nó không xin tha cho Nhất Nhất, khẳng định cậu ấy sẽ bị chị đánh chết tươi. Nó đã mất đi rất nhiều người hầu đối xử tốt với nó, nó không bao giờ. . . nữa nghĩ muốn mất đi bạn tốt Nhất Nhất này.

“Uông Giai Trừng mày có đầu óc hay không hả? Chỉ bằng mày mà dám tranh đồ gì đó với tao sao, mày nhìn tất cả đồ chơi búp bê vải của mày xem. Tất cả đều là tao chơi chán không muốn chơi nữa mới ném cho mày. Còn nữa, mày có biết hay không, cái con búp bê công chúa bạch tuyết dễ thương mày thích muốn chết đi. Cái con búp bê vải đấy, tao chơi xong, thà rằng xé rách nó cũng không thèm bố thí cho mày. Hễ là thứ mày càng muốn, tao càng không để cho, hừ!” Hết thảy tất cả đồ vật tốt đẹp hễ là không thuộc về Uông Giai Vi nó, nó đều muốn hủy diệt hết. Kể cả đứa bé gái kia, được gọi là Uông Giai Trừng em gái nó.

Trong mắt Uông Giai Trừng tràn ngập mê mang. Nó không hiểu bác gái cùng chị cả vì cái gì lại nói nó cùng mẹ nó đều bẩn giống nhau, không hiểu vì cái gì cha lại lấy nhiều vợ như vậy. Không hiểu vì cái gì mỗi lần cha từ trong phòng mẹ nó phòng đi ra. Bác sẽ tìm rất nhiều cách tra tấn mẹ. Tra đến dần dần, mà từ từ cha cũng rất ít rất ít đến phòng mẹ nó nữa, dần dần địa vị hai mẹ con nó ở Uông gia cũng ngày càng thấp.

Nhìn thấy vẻ mê mang cùng ủy khuất của nó, trong lòng Uông Giai Vi có một hồi khó hiểu, nó không biết bọn chúng có quan hệ huyết thống gì, em gái ở trong mắt nó trừ bỏ chán ghét vẫn là chán ghét.

“Mày buông tay ra!” Uông Giai Vi mang theo giọng điệu mệnh lệnh nói với nó.

“Trừ phi chị thả Nhất Nhất, bằng không em sẽ không buông tay.” Uông Giai Trừng cũng thêm cố chấp.

Uông Giai Vi đưa mắt ra hiệu, một đứa bé bên cạnh lập tức đi qua kéo Uông Giai Trừng đi. Rất nhanh tay nó đã bị bức buông lỏng ra. Uông Giai Vi rút bím tóc vừa được giải thoát liền giơ lên mà lúc này đây đột nhiên lại đánh lên người đứa em gái.

“Đừng!” Uông Giai Trừng đau đến kêu lớn lên.

“Mày cư nhiên dám giật bím tóc của tao. Mày còn dám uy hiếp tao, để coi tao làm gì lại mày.” . Không bởi vì đối phương là em gái mà bím tóc nhẹ tay xuống.

Tất cả tiểu hài tử cũng không dám lên tiếng, chỉ là đứng bên ngoài quan sát.

Thời điểm tay Uông Giai Vi lại nâng tay lên, Hàn Nhất Nhất nhào vào trên người Uông Giai Trừng. Bím tóc lại một lần vô tình mà dừng ở trên người nó.

“Nhị tiểu thư, thực xin lỗi!” Cô ôm thân thể nhỏ bé của Uông Giai Trừng nhẹ nhàng mà nói. Xong trong lòng của cô là tự trách chính là cô làm cho nhị tiểu thư bị đại tiểu thư dùng bím tóc đánh.

Uông Giai Vi thấy vậy chỉ vào Hàn Nhất Nhất nói với một đống tiểu hài tử: “Ta Uông Giai Vi xinh đẹp hay Hàn Nhất Nhất nó xinh đẹp?”

Những tiểu hài tử ấy cơ hồ không có gì do dự trăm miệng một lời nói: ” Đại tiểu thư xinh đẹp. Đại tiểu thư xinh đẹp.”

Miệng nó cười cong lên, nó chính là muốn nghe được mọi người nói Uông Giai Vi nó xinh đẹp hơn so với Hàn Nhất Nhất.

“Hiện tại các ngươi đi nhặt tảng đá cho ta. Nhiệm vụ chính là hướng trên người hai đứa nó mà ném, ném càng nhiều càng tốt!” Nó lại một lần nữa lớn tiếng ra lệnh.

Lúc này một đứa bé thân hình mập mạp đôi mắt híp lại tên là Trần Gia Linh đứng bên cạnh nói nói: “Đại tiểu thư. Trên mặt đất Khắp nơi đều là tuyết, căn bản là không có tảng đá nào. Làm sao bây giờ?”

“Không có tảng đá liền nặn bóng tuyết hướng người chúng nó mà ném, ném chết nó cho ta!” Nó nghiến răng phát ra lửa giận nói. Ở trong ý thức của nó, chỉ cần làm sai ý tứ của nó thì đều bị trừng phạt.

Lời của nó mới vừa dứt. Mấy đứa trẻ kia tựa như phát điên, nhặt tuyết trên mặt đất lên, hướng Hàn Nhất Nhất cùng Uông Giai Trừng mà ném, đặc biệt là Hàn Nhất Nhất bởi vì Uông Giai Trừng là nhị tiểu thư. Nếu không được sủng ái thì bọn chúng cũng không dám đắc tội đứa bé này.



Chương 7: Ta nói, nó xinh đẹp hơn ngươi.

“Các ngươi dùng sức ném cho ta. Người nào ném nhiều ta liền thưởng người đó một trăm đồng tiền!” Uông Giai Vi lớn tiếng tuyên bố. Phải biết rằng, khi đó, một trăm đồng tiền bằng tiền công một tháng của bố mẹ bọn nhỏ ở Uông gia.

Những đứa nhỏ đó vừa nghe nói đến có một trăm đồng tiền, cả đám như điên rồi, giống như Trần Gia Linh trực tiếp tấn công Hàn Nhất Nhất, ra sức mà cởi áo khoác của nó. Cứ như vậy, thân thể của Nhất Nhất gần như phơi bày trong không khí.

“Chị, xin chị, Nhất Nhất sẽ bị lạnh chết, chị đừng như vậy. Xin chị mà.” Uông Giai Trừng gần như chỉ dùng tư thế bò đến trước mặt nó.

Mà tại đây, bên trong một mảnh tuyết hỗn loạn, một mùa tuyết bay đầy trời rất là chướng mắt.

“Ha ha ha ha! !” Một trận cười to đột nhiên phá vỡ cảnh tượng này.

Trong lòng Uông Giai Vi nghĩ. Là đứa nào lớn mật như vậy, dám ngăn cản nó. “Uông đại tiểu thư, làm việc thật là tốt!” Nó theo tiếng cười quay đầu lại, một mà kia như gai trong mắt nó, như lửa đốt trong lòng nó.

Anh trai Uông Khánh Vũ của nó cùng một đứa bé trai khác mà nó không biết tên, trong mắt cậu bé lộ ra vẻ khinh thường. Nó chưa từng phải chịu qua sự đối xử lạnh lùng như vậy. Đứa bé trai này dựa vào cái gì mà dám nhìn nó như vậy, nó không muốn ánh mắt của tên kia nhìn nó như vậy.

“Anh Khánh Vũ, em xin anh mau cứu Nhất Nhất đi, bạn ấy sẽ bị bọn họ làm cho chết mất!”

Uông Giai Trừng vừa nhìn thấy Uông Khánh Vũ đến, giống như là bắt được cọng rơm cứu mạng. Giữa những đứa nhỏ ở trong Uông gia cũng chỉ có lời nói của Uông Khánh Vũ này mới có thể trị được Uông Giai Vi.

Uông Khánh Vũ vừa nghe đến cái tên Hàn Nhất Nhất lập tức xông tới hướng những đứa nhóc kia, hét lớn một tiếng bọn chúng liền sợ đến co chân bỏ chạy. Uông Giai Trừng chạy đến bên cạnh Hàn Nhất Nhất, ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của nó, Uông Khánh Vũ không suy nghĩ gì liền cởi cái áo khoác trên người mình, mặc vào trên người Hàn Nhất Nhất.

Bên cạnh, Uông Giai Vi cùng người bạn mà Uông Khánh Vũ dẫn tới đối diện nhau.

“Ta gọi là Hạ Thiên Cơ, ta muốn nói, bộ dạng của ngươi thật đẹp, làn da thật trắng, đôi mắt thật sáng.” Cậu hàm chứa ý trêu cợt cười như không cười nói.

Uông Giai Vi lại một lần nữa ngẩng đầu kiêu ngạo, vẻ đắc ý trong lòng càng tăng thêm.

“Bất quá. . .” Đầu Hạ Thiên Cơ chuyển hướng về phía Hàn Nhất Nhất cùng Uông Giai Trừng, khi mắt cậu đối diện với đôi mắt tĩnh lặng to tròn của Hàn Nhất Nhất thì trong lòng cậu mơ hồ có một loại xúc động, giống như cậu từng nhìn thấy nó ở đâu đó.

“Bất quá cái gì?” Uông Giai Vi mở miệng cao ngạo nói.

“Cô bé nằm trên mặt đất kia so với ngươi, bộ dạng trông xinh đẹp hơn rất nhiều.” Cậu nghênh đón ánh mắt của nó, trong mắt lộ ra ý cười.

“Ngươi, ngươi. . . !” Uông Giai Vi cảm giác như bản thân đột nhiên bị người khác lột trần y phục, tức giận trong lòng nháy mắt đã bùng cháy lên. Chính là đối diện với đứa bé trai này, nó cái gì đều không thể nói được.

“Không cần kích động! Ta còn nghĩ cần phải nói lại lần nữa. Nói thật là, ngay cả bộ dáng ngươi cũng kém xa người ta!” Cậu chỉ vào Uông Giai Trừng nói.

Lời này của cậu vừa nói ra, sắc mặt Uông Giai Vi càng thêm xanh mét, bỗng nhiên lớn tiếng mà hét ầm lên.

“Hạ Thiên Cơ, tên hỗn đản nhà ngươi. Ngươi hỗn đản. . . hỗn đản!”

Uông Giai Vi lần đầu tiên bị người khác coi thường như thế. Cảm xúc của nó đã tức giận đến cực hạn, lại giơ lên bím tóc trong tay, mà lúc nay đây, bím tóc của nó nhắm vào chính là Hạ Thiên Cơ.

Ở trong mắt nó, cho tới bây giờ đều là người khác nhìn sắc mặt của nó. Không nghĩ tới hôm nay, lần đầu tiên chịu đựng ánh mắt khinh thường của người khác, nó làm sao có thể cam tâm chứ?


Chương 8: Ta chán ghét ngươi, chán ghét ngươi!

Bím tóc của Uông Giai Vi còn chưa kịp vung đến, Hạ Thiên Cơ cũng đã gắt gao bắt lấy, không chút lo sợ mà đối diện với đôi mắt xinh đẹp đầy phẫn nộ của nó.

“Hạ Thiên Cơ, tên hỗn đản nhà ngươi!” Uông Giai Vi dùng sức muốn rút lại bím tóc từ trên tay cậu. Nhưng nó càng dùng sức cậu càng đắc chí nắm lại.

“Tuy tuổi còn nhỏ nhưng thực sự không thể ngờ được tâm địa ngươi lại ác độc như thế, đã đánh người còn xúi bậy những đứa trẻ khác làm theo ngươi.” Hạ Thiên Cơ nghĩ đến bản thân cậu tuy rằng không phải là đứa trẻ ngoan, thế nhưng cậu chưa bao giờ lại khi dễ em gái của mình, trái lại cậu càng yêu thương nhiều hơn. Dĩ nhiên, cậu cũng sẽ không đi khi dễ người hầu trừ phi bọn họ phạm sai lầm hoặc đe dọa đến cậu.

“Ngươi là kẻ nào? Chuyện của ta, ngươi dựa vào cái gì mà quản ta. Nhanh buông tay ra, tên hỗn đản nhà ngươi!” Uông Giai Vi the thé kêu lên.

Chẳng qua Hạ Thiên Cơ chỉ nhìn chằm chằm vào nó. Cậu như muốn nhìn thấu nội tâm nó. Đôi mắt sâu thẳm mang theo sự xâm lược của cậu làm chấn động sâu sắc đến trái tim nhỏ bé của Uông Giai Vi.

“Nhất Nhất, bạn thế nào rồi?” Uông Giai Trừng cảm thấy thân thể của nó đang run lẩy bẩy, gắt gao mà ôm lấy nó, bất an hỏi nó.

“Tôi không sao đâu, nhị tiểu thư!” Nó cố gắng mở mắt ra. Chính là tuyết bay đầy trời, tiểu thần tiên ở trước mắt bay qua bay lại nhiều thật nhiều, vì sao nó lại cảm thấy bọn họ tới để tìm nó chơi đùa?

Nhìn thấy ánh mắt mơ hồ của Hàn Nhất Nhất, Uông Giai Trừng càng thêm sợ hãi, nhịn không được mà lớn tiếng kêu lên: “Nhất Nhất, Nhất Nhất, bạn đừng là mình sợ mà. Có phải có chỗ nào khó chịu không?”

“Nhị tiểu thư, tôi, tôi muốn, tôi muốn ngủ. . .” Lời vừa nói xong, toàn thân Nhất Nhất liền ngã xuống.

Uông Khánh Vũ đoạt lấy thân thể nhỏ bé của Hàn Nhất Nhất từ trên tay Uông Giai Trừng, nhẹ giọng ôn nhu mà gọi: “Nhất Nhất, Nhất Nhất, em tỉnh, mau tỉnh!”

“Anh ơi, Nhất Nhất có thể xảy ra việc gì không? Chúng ta phải làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ mới được?” Uông Giai Trừng hoàn toàn không biết bản thân lúc này phải làm sao, đứng ngây ra đó cảm thấy mọi thứ dường như đã tê liệt.

“Không sao đâu, anh đưa em ấy đi tìm bác sĩ. Chẳng qua là bị nhiễm lạnh mà thôi, không có việc gì đâu!” Hắn giống như đang an ủi chính mình, gắt gao ôm lấy thân thể Hàn Nhất Nhất dưới bầu trời đầy tuyết vội vàng chạy như bay.

Theo sát phía sau chính là thân thể nhỏ nhắn của Uông Giai Trừng. Lúc này nó vô cùng quý trọng tình bạn này giữa hai người, mà Nhất Nhất cũng quý trọng nó như thế.

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện cô bé đó không có việc gì. Bằng không, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Lúc này đây, Hạ Thiên Cơ không nắm chặt cái bím tóc kia nữa mà hung hăng đem cái bím tóc quăng ra ngoài. Mà một khắc kia, cậu cũng không biết chính mình vì cái gì lại khẩn trương như vậy, cô bé gọi là Hàn Nhất Nhất kia làm cho cậu có cảm giác đã từng quen biết.

Cậu xoay người hướng về phía Hàn Nhất Nhất, đuổi theo.

“Hạ Thiên Cơ, ngươi hỗn đản, ngươi xấu xa, ngươi lừa đảo, ngươi quay lại cho ta.” Cậu đột nhiên buông tay ra, Uông Giai Vi trái lại cảm thấy mất mát. Loại cảm giác mất mát này khiến cho nó phẫn nộ. Cậu như thế nào lại có thể như vậy, cậu không thể bỏ lại nó mà đi tìm Hàn Nhất Nhất kia.

Nó mới là xinh đẹp nhất. Nó chán ghét miệng Hạ Thiên Cơ nói nó không xinh đẹp bằng Hàn Nhất Nhất, nó thật sự rất chán ghét.

“Hạ Thiên Cơ! Ta chán ghét ngươi, chán ghét ngươi, chán ghét ngươi, chán ghét ngươi. Ta sẽ hận ngươi, chán ghét ngươi, chán ghét ngươi!”

Bông tuyết còn rơi xuống mặt trên cái áo nhỏ đỏ thẫm của nó, còn có bím tóc xinh đẹp là dụng cụ đánh người hữu ích của nó. Thanh âm của nó giữa khoảng không mênh mông, không ai có thể nghe thấy được. Bóng lưng đã đi xa kia cũng không quay đầu liếc nhìn nó lấy một lần.


Chương 9: Hàn Chí Viễn – P1

Ngọn đèn yếu ớt không thể chiếu sáng cả gian phòng, Hàn Nhất Nhất từ từ có ý thức, chậm rãi cảm thấy máu trong cơ thể đang lưu thông.

“Ư!” Nó nhẹ nhàng phát ra âm thanh đánh thức người phụ nữ vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh.

“Nhất Nhất, Nhất Nhất, con tỉnh rồi?” Nàng lo lắng quan tâm mà hỏi.

Hàn Nhất Nhất cố gắng mở mắt ra, trước mắt hiện lên chính là người mẹ xinh đẹp, khuôn mặt nàng đầy vẻ lo lắng quan tâm, theo bản năng mỉm cười lộ ra núm đồng tiền xinh đẹp.

“Mẹ!” Nó nhỏ giọng kêu lên.

“Nhất Nhất!” Hàn Phong dùng sức ôm lấy Hàn Nhất Nhất, “Hù chết mẹ, về sau đừng bao giờ đắc tội với Đại tiểu thư nữa. Mẹ không muốn con xảy ra việc gì, nếu con có chuyện gì thì con bảo mẹ phải sống thế nào đây!”

Khi nói chuyện, Hàn Phong sớm đã không thể đè nén lệ rơi đầy mặt con gái. Nó chính là động lực để nàng tiếp tục sống trên đời này, nếu không có con gái nàng cũng sống không nổi.
——— ——————
“Phanh! Một tiếng động thật lớn, cửa phòng bị ai đó một cước đá văng ra khiến hai mẹ con ở trong phòng hoảng sợ.

Hàn Nhất Nhất nhìn thấy gã đàn ông đi vào liền gắt gao nắm lấy tay mẹ nó, miệng rất nhẹ rất nhẹ mà nói: “baba”

“Đừng sợ Nhất Nhất!” Hàn Phong lại một lần nữa gắt gao ôm lấy thân thể của Nhất Nhất nhưng bản thân lại vô thức mà run rẩy.

“Một mình mày cút lại đây cho tao!” Hàn Chí Viễn toàn thân mùi rượu còn chưa đến gần Hàn Phong, Hàn Phong đã bị ngạt thở đến chóng mặt.

“Mẹ không cần qua đó, không cần qua đó đâu!” Hàn Nhất Nhất gắt gao nắm lấy vạt áo của nàng. Tuy rằng nó còn chưa hiểu chuyện nhưng nó biết mẹ qua đó chắc chắn sẽ bị ba khi dễ. Mỗi lần, chỉ cần ba uống rượu khẳng định là đã thua tiền, thường lúc này mẹ chính là nơi để cho ba trút giận.

“Nhất Nhất, mẹ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, không có việc gì! Con chui vào trong chăn đi, bất luận có xảy ra chuyện gì cũng không được bước ra, biết không?” Nàng một mặt nới lỏng vòng tay của Hàn Nhất Nhất, một mặt khuyên bảo.

“Hàn Phong!” Thấy Hàn Chí Viễn ngay lập tức liền chạy đến bắt lấy nàng, nàng mạnh mẽ quyết tâm vung tay nhanh chóng chạy đến đón trước.

“Chí Viễn, ông lại uống nhiều nữa rồi. Để tôi đi nấu canh giải rượu có được không?” Nàng bước đến kéo tay hắn, muốn kéo hắn ra ngoài nói. Như vậy, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không làm ảnh hướng đến con gái còn nhỏ tuổi.

Hàn Chí Viễn hoàn toàn không cảm kích. Ngược lại, một tay nắm lấy tóc nàng sau đó dùng lực kéo căng xuống.

Hàn Phong bị bắt phải ngẩng mặt lên đối diện với khuôn mặt nàng từng một thời mê đắm này. Người đàn ông lương thiện năm đó hiện tại đã trở nên đến ngay cả súc sinh cũng không bằng.

“Mày cho rằng mày là ai? Uông Vạn Thiên vui lòng là phúc của mày! Mày cư nhiên dám khiến ông ấy mất hứng, ý định cản trở đường tiền tài của tao có phải không?” Vừa nói tay hắn lại tăng thêm sức.

“Chí Viễn, van xin ông không cần dùng sức như vậy. Ông làm tôi đau quá!” Trong nhất thời, đỉnh đầu Hàn Phong không chịu nổi lực lớn như thế, nhịn không được mở miệng cầu xin.

“Đau! Đau! Mày có biết cái đau của mày làm cho tao tổn thất bao nhiêu tiền không? Chẳng lẽ không biết tao cũng đau à? Mày không để cho Uông Vạn Thiên cham vào mày, hôm nay ông mày liền giết chết mày!” Khuôm mặt Hàn Chí Viễn vặn vẹo méo mó, vẻ hung ác cũng hiện lên trên khuôn mặt.

“Chí Viễn, tôi van ông, chúng ta trước tiên đi ra ngoài được không? Ra ngoài rồi ông muốn thế nào cũng được nhưng xin ông đừng làm trò trước mặt Nhất Nhất được không?” Trong mắt Hàn Phong đầy vẻ hèn mọn cầu xin.

Hàn Chí Viễn vừa nghe thấy Hàn Phong nhắc đến cái tên Nhất Nhất, rượu trong người hắn tựa như đã tỉnh một nửa. Không nhắc hắn thật đã quên, Uông Vạn Thiên sở dĩ chơi không vui, người phá hoại lớn nhất chính là con ranh Hàn Nhất Nhất này. Nghĩ tới, hắn liền đem Hàn Phong đẩy ra.


Chương 10: Hàn Chí Viễn – P2

Hàn Nhất Nhất thấy Hàn Chí Viễn mang theo vẻ mặt hung thần sát khí hướng nó đi đến , nó sợ tới mức gắt gao nắm chặt cái chăn trải trên người. Thân thể từng chút một lùi về phía góc tối bên trong giường.

“Đừng đến đây, đừng đến đây!” Nó khiếp đảm nhỏ giọng nói.

“Con ranh con, tao cho mày ăn, cho mày mặc, cư nhiên kết quả lại mày dám phá hỏng chuyện tốt của tao. Hôm nay, những thứ tao cho mày ăn, mày mặc tao lấy lại hết! Vừa nói, một bàn tay to của hắn dùng sức túm lấy thân thể nhỏ nhắn của Nhất Nhất, không cần tốn nhiều sức nó liền bị lôi ra ngoài.

Sau đó hung hăng quẳng một cái, thân thể của Hàn Nhất Nhất liền nặng nề ngã xuống mặt đất.

“Ba, ba đừng như vậy mà, mẹ sẽ mệt chết mất. Chúng ta cũng không thể trở lại được như ba năm trước đây sao?” Trong đôi mắt đầy nước mắt của Nhất Nhất lóe lên hy vọng, bản tính thiện lương trong lòng ba toàn bộ chưa bị chôn vùi.

“Khóc, khóc, khóc! Thảo nào Hàn Chí Viễn tao cứ thất bại chính là do cưới phải con mẹ sao chổi kia, sau đó còn có tiểu nghiệt chủng như mày!” Mắt Hàn Chí Viễn hằn lên tơ máu, hắn đem tất cả xui xẻo của bản thân quy kết đổ thừa cho mẹ con Hàn Phong.

Năm đó, nếu bản thân không phải say mê bộ dạng xinh đẹp của Hàn Phong, hắn cũng sẽ không cưới người đàn bà mới vừa sinh một đứa bé. Cũng không có, vừa vào cửa đã bị người khác cho đội nón xanh (cắm sừng! ) này. Khẩu khí bị đè nén cho tới bây giờ đã bạo phát hoàn toàn.

“Chí Viễn, ông có tức giận thì trút lên người tôi đi, đừng đối xử với con như vậy!” Cả người Hàn Phong che chắn trước mặt hắn giống như bộ dáng bảo vệ con khỏi diều hâu, hùng ưng vậy.

Hàn Chí Viễn ngay cả nhìn cũng không liếc lấy một cái, nhấc chân lên không lưu tình mà dùng sức đá về phía người Hàn Phong.

Hàn Phong kêu to đồng thời cũng không quên hô lên: “Nhất Nhất, chạy đi!”

“Ba ba, ba đừng đánh mẹ, đều là lỗi của Nhất Nhất. Ba muốn phạt liền phạt Nhất Nhất đi, Nhất Nhất sẽ làm nhiều việc, sẽ kiếm tiền phụ giúp gia đình!” Hàn Nhất Nhất không nghĩ chạy đi mà lớn tiếng nói, hy vọng làm cảm động người cha gần như đã điên cuồng. Việc nói lớn tiếng làm cho cơ thể suy yếu của nó càng thêm suy nhược.

“Các ngươi cũng không phải là người, các ngươi đều là sao chổi, đều là sao chổi. Lúc nói, Hàn Chí Viễn giống như người bị chó săn cắn điên. Sau đó, một cước đem Hàn Phong đá đến cạnh cửa.

Cả người Hàn Nhất Nhất được bọc trong cái áo choàng của Uông Khánh Vũ khẽ lay động người, mở to hai mắt sợ hãi.

Hàn Chí Viễn chặn ngang người nhấc lấy nó. “Mẹ mày! So với mẹ mày mày còn nhỏ tuổi hơn đã mặc quần áo đàn ông. Xem tao thu phục hai mẹ con mày như thế nào!”

“Ba thả con ra, thả con ra!” Hàn Nhất Nhất giãy dụa thân thể, dùng sức mà huy động tay chân, hy vọng có thể thoát ra nhưng có vẻ bất lực.

Hàn Phong bị một màn trước mắt dọa sợ, cố gắng chống đỡ cơ thể. Ngay cả quần áo bị đá văng ra nhưng mà cũng không kịp mặc vào.

“Ông buông Nhất Nhất ra, buông con bé ra!”, dùng sức đẩy mạnh thân thể hắn.

Thấy hắn không có phản ứng, nàng khẽ cắn môi, sau đó dùng sức cắn vào cánh tay của Hàn Chí Viễn.

“Con đàn bà đê tiện này, nhả ra.”

Hàn Phong không thèm nghe hắn nói gì. Nàng liều mạng, hôm nay ở đây không phải nàng chết thì là hắn chết! Hàn Chí Viễn chịu không nổi đau đớn nữa. Chất rượu kích thích tay hắn vung lên, thân thể Hàn Nhất Nhất bay ra ngoài, đụng trúng trụ gỗ trong phòng.

“Ầm!” Một tiếng động mạnh vang vọng trong không khí.

Thân thể Nhất Nhất lại một lần nữa rơi trên mặt đất, máu tươi từ bên trái khuôn mặt do bị cành cây xé rách mà ồ ồ trào ra. . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

4 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

8 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 75, 76, 77

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

18 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 37, 38, 39

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1053

1 ... 123, 124, 125

20 • [Xuyên không] Dưỡng chồn thành hậu tà mị lãnh đế ôn nhu yêu - Túy Mộng Khinh Cuồng

1 ... 215, 216, 217



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 376 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 549 điểm để mua Mèo xám ngủ
Tuyền Uri: -.-
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 248 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày hồng thắt nơ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 312 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 738 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1738 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 544 điểm để mua Hamster trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 701 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 365 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1654 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 517 điểm để mua Hamster trắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 420 điểm để mua Ngựa gỗ biết bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1574 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 346 điểm để mua Kún sủa
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
lazy_nhi: làm sao để đăng truyện lên diễn đànvajay?
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 244 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Kún sủa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.