Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Sắc màu ấm - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 20.02.2013, 00:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5938 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới [Hiện đại - Quân nhân] Sắc màu ấm - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 10
images

Tên tác phẩm: SẮC MÀU ẤM

    Tác giả: Phong Tử Tam Tam

    Người dịch/Editor: Seobaby, Huỳnh Như, Nguyengiau, Vivian lai
    
    Beta: Loyal Pang, Phương Phương

    Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, HE, 1 vs 1

    Số chương: 89c (7c/tuần)

    Giới thiệu sơ lược:


Cho đến khi Giản Tang Du gặp lại Thiệu Khâm, cô mới biết được, đau khổ 5 năm trước của cô chỉ là một trò cười.

Đối mặt với người đàn ông này, cô nên yêu, hay nên hận --

Thiệu Khâm hoàn toàn không lường trước được, chỉ một lần sai sót ngẫu nhiên, chỉ vì cố chấp thời niên thiếu của anh, lại làm tổn thương sâu sắc đến cô gái này.

Thiệu Khâm: "Vợ à, em nhẫn tâm để anh dùng tay phải* cả đời sao?"

Giản Tang Du: "...Vô lại"

Thiệu Khâm: "Anh đây vô lại cả đời với em thì sao nào."

Tiểu Mạch Nha "Mẹ, vô lại là gì, có thể ăn không?"

Lời tác giả:

Đây là một câu truyện nói về lịch sử đầy máu và nước mắt của anh Trung Tá lưu manh vô lại từ từ lột xác trở thành tên nô lệ trung thành cho vợ. Đây là thể loại 1 vs 1 từ đầu đến cuối, một câu chuyện tình yêu sạch sẽ vô cùng... Đứa bé là của ai? Cuối cùng nữ chính có bị.... hay không? Yên tâm, Thiệu công tử sẽ nói cho các bạn biết toàn bộ...


Mục lục

Chương 1 - Chương 2.1, 2.2 - Chương 3

Chương 4 - Chương 5 - Chương 6

Chương 7.1, 7.2 - Chương 8 - Chương 9.1, 9.2

Chương 10 - Chương 11 - Chương 12

Chương 13 - Chương 14 - Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18

Chương 19 - Chương 20 - Chương 21

Chương 22 - Chương 23 - Chương 24

Chương 25.1, 25.2 - Chương 26 - Chương 27

Chương 28 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31 - Chương 32 - Chương 33

Chương 34 - Chương 35 - Chương 36

Chương 37 - Chương 38 - Chương 39

Chương 40 - Chương 41 - Chương 42

Chương 43 - Chương 44 - Chương 45

Chương 46 - Chương 47 - Chương 48

Chương 49 - Chương 50 - Chương 51

Chương 52 - Chương 53 - Chương 54

Chương 55 - Chương 56 - Chương 57

Chương 58 - Chương 59 - Chương 60

Chương 61 - Chương 62 - Chương 63, 64

Chương 65 - Chương 66 - Chương 67

Chương 68,69 - Chương 70 - Chương 71

Chương 72 - Chương 73 - Chương 74

Chương 75 - Chương 76 - Chương 77

Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 3 - Ngoại truyện 4

Ngoại truyện 5 - Ngoại truyện 6

Ngoại truyện 7 - Ngoại truyện 8

Ngoại truyện 9 - Ngoại truyện 10

Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện 12



Đã sửa bởi loyal1502 lúc 23.07.2013, 22:51, lần sửa thứ 17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.02.2013, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5938 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sắc Màu Ấm - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 43
CHƯƠNG 1:

Một giờ sáng, đêm hè.

Trong căn phòng sáng ngời xinh đẹp, khói thuốc mờ mịt, miệng Thiệu Khâm nhả từng vòng khói lượn lờ, gương mặt anh lạnh lùng, an nhàn yên tĩnh ngồi đó, trên bàn mạt chược còn lại ba người, hiển nhiên là không giống trạng thái như anh, mặt ai cũng mệt mỏi, không màng nói chuyện.

Ván bài đến vòng thứ 4, Hà Tịch Thành ngồi phía đối diện bỗng nhiên "bốp" một tiếng đẩy ngã dãy bài trước mặt, tươi cười "Toàn màu, lần này còn không thu được cả vốn lẫn lời sao, chơi chết mấy tên khốn các cậu."

Hai người còn lại trêu ghẹo khinh thường "Ngồi cả đêm rốt cuộc thấy cậu tươi tỉnh được một trận, ngoài ra cậu luôn luôn ủ rủ."

Hà Tịch Thành nói cả giận "Bớt nói nhảm đi, chung tiền, chung tiền."

Lông mày rậm của Thiệu Khâm nhíu lại, ngón tay thon dài vừa mới chạm vào ví tiền, di động trong túi liền vang lên, tay anh lập tức thay đổi vị trí, chuyển qua lấy di động.

Hình như người bên đầu dây bên kia hốt hoảng, giọng nói run run, âm lượng làm cho người khác sợ hãi, 3 người trong phòng đều có thể nghe rõ "Thiệu lão đại, anh mau đến đây đi, Trí thiếu đã xảy ra chuyện."

Thiệu Khâm không kịp hỏi kỹ là xảy ra chuyện gì, mắt anh cũng trở nên lạnh lẽo, anh lấy áo khoác treo trên lưng ghế, đứng dây, bài mạt chược trên bàn bị vạt áo quét ngã rơi xuống.

Hà Tịch Thành yên lặng hút thuốc, ánh mắt chuyển động theo động tác của anh "Lại đi giải quyết hậu quả?"

Thiệu Khâm nhếch môi, không lên tiếng, chỉ là động tác mặc áo hơi thô lỗ, đầy bực bội, ai cũng nhìn thấy được sự thiếu kiên nhẫn và nóng nảy của anh.

"Đi trước đây."

Vừa dứt câu, Thiệu Khâm đi ra ngoài cũng không quay đầu lại, bọn Hà Tịch Thành nhìn bóng lưng cao ngất kiêu căng của anh, khẽ lắc đầu "Cái tính không chịu thua của Thiệu lão nhị, sớm muộn cũng ép Thiệu Khâm nổi nóng."

Quả thật Thiệu Khâm đã nổi nóng, đối với đứa em họ không chịu thua ai này, nhẫn nại của anh đã nhanh chóng đến cực hạn. Nếu không phải vì nể tình bác hai và mặt mũi của Thiệu Gia, anh ước gì có thể trực tiếp ném thằng nhóc kia vào tù.



Thiệu Khâm chạy xe như đua đến quán bar của Thiệu Trí, khó khăn lắm xe mới ngừng ổn định, nhìn thấy Hắc Tam hay đi theo Thiệu Trí đứng đón "Đại ca, anh đã tới, mau vào xem, lần này thật xảy ra tai nạn chết người rồi."

Thiệu Khâm nhíu mày, cuộc sống nhiều năm trong quân đội, khiến anh cảm thấy xấu hổ khi đối diện với bộ dáng của kẻ nhát gan sợ phiền phức trước mặt, không kiên nhẫn nói "Nói rõ ra."

Hắc Tam sốt ruột, vội hoảng sợ vừa dẫn đường, vừa còn phải lớn tiếng can ngăn những phụ nữ muốn bổ nhào vào người Thiệu Khâm "Đêm nay Trí thiếu uống thuốc, cũng không biết là ai cho anh ta, hơi qua liều."

Thiệu Khâm biết thuốc trong miệng cậu ta là đã xảy ra chuyện gì, chỉ là đơn giản uống thuốc kích thích quá liều, không đến mức phải kêu anh đến, xác định chắc chắn là bọn họ đã gây ra chuyện lớn rồi.

Gương mặt Thiệu Khâm vẫn lạnh lùng nhìn cậu ta "Chơi đến xảy ra chuyện?"

Hắc Tam khúm núm "Thần trí Trí thiếu không tỉnh táo, làm bị thương một cô gái, đã đưa đi bệnh viện rồi."

Thiệu Khâm nheo lại, đôi mắt sắc bén trừng cậu ta "Mẹ kiếp, có thể nói xong 1 lần không? Cuối cùng là xảy ra chuyện gì rồi?"

"... Bấy giờ Trí thiếu lại muốn chặn một nữ phục vụ để giải tỏa, nhưng cô gái kia không biết sao lại như thế, liều chết chống cự, sau đó, sau đó đâm vài nhát dao làm cho Trí thiếu bị thương, cũng không nguy hiểm đến tính mạng." Cậu ta sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nói chuyện lắp ba lắp bắp, lo sợ Thiệu Khâm nổi nóng "Tụi em không biết nên xử lý cô gái đó như thế nào, Trí thiếu lại không tỉnh lại, đành phải gọi điện thoại cho anh đến đây."

"Được rồi." Thiệu Khâm kéo kéo caravat, thở hắt "Mẹ kiếp, chỉ biết đem chuyện rắc rối cho tôi."

Hắc Tam giật giật khóe miệng phẫn nộ, cố gắng đè nén cảm xúc lại.

Lúc Thiệu Khiêm bước vào, không khí trong phòng còn vương vài mùi vị, mùi máu tanh sền sệt, mùi rượu nực nồng, còn nồng nặc mùi kích thích giao hợp của nam nữ.

Cảm thấy chán ghét, Thiệu Khâm đá văng chai rượu dưới chân ra "Người đâu?"

"Ở đằng kia." Cậu ta hoảng loạn chỉ chỉ vào góc phòng.

Thiệu Khâm nhìn thấy trên ghế sofa rộng rãi có một hình dáng nho nhỏ, ánh sáng mờ tối, chỉ có thể nhìn thấy quần áo không chỉnh tề, một nửa gương mặt và mái tóc đen rối tung.

Thiệu Khâm không đi qua, càng không liếc nhìn thêm cái nào, anh lạnh lùng thu hồi tầm mắt, sau đó trầm ngâm vài giây, đưa ra quyết định "Báo cảnh sát."

Hắc Tam và cô gái đang lạnh run cùng nhau ngẩng đầu hoảng sợ, Hắc Tam nói khó tin "Báo, báo cảnh sát? Trí thiếu hẳn đã uống thuốc rồi, trước đó lại làm một cô gái bị thương..."

Thiệu Khâm từ từ xoay người, ánh mắt lợi hại làm cho người ta có cảm giác bị ép bức rất mạnh "Cậu cũng biết Thiệu Trí không tỉnh táo."

Hắc Tam cười ngượng ngùng "Lão đại, anh xem, Trí thiếu hẳn luôn tôn kính anh nhất, anh cũng không thể --"

"Không thể như thế nào?" Thiệu Khâm cười lạnh, liếc nhìn cậu ta bằng nửa con mắt, lịch sử đầy rẫy chuyện xấu của Thiệu Trí anh đã quen rồi, bây giờ càng chơi càng quá, huống chi bây giờ là thời kỳ mấu chốt của anh, nếu Thiệu Trí là quậy ra chuyện phiền phức, liên lụy đến anh là tiêu.

Thiệu Khâm lạnh lùng lặp lại "Báo đi, để cảnh sát xử lý"

Không cho phép phản đối, anh nói xong quay người định đi, ai ngờ còn chưa bước được nửa phòng, ống quần thẳng thớm đã bị một một sức lực nhỏ bé túm chặt lấy.

Thiệu Khâm từ từ cúi đầu, lọt vào tầm mắt, là một gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, không còn chút máu.

"Đừng báo cảnh sát, không thể... báo cảnh sát." Tiếng nói nhỏ xíu, nói ra lời khẩn cầu, nhưng trong giọng nói và ánh mắt không hề có chút gì thỏa hiệp.

Thiệu Khâm im lặng nhìn đôi mắt đó, vén quần lên, lạnh lẽo căn dặn Hắc Tam "Làm theo lời tôi nói."

Hoàn toàn chẳng quan tâm đến cô gái, bàn tay cô nắm lấy ống quần anh không hề nới ra, dường như còn dùng nhiều sức hơn. Thiệu Khâm nhẫn nại cúi đầu "Cô là người bị thương, có tội hay không, không phải tôi định, cảnh sát sẽ cho câu trả lời thỏa đáng."

Thiệu Khâm đứng ngược sáng, thân hình cao lớn chặn lại mảnh sáng, trong phòng vốn đã u tối, anh nhìn không rõ hình dáng cô gái bên chân, chỉ mơ hồ chú ý tới đôi môi màu đỏ chói mắt của cô.

Mái tóc dài của cô rối tung hỗn độn không chịu được, gò má bị che lại chỉ chừa một đôi mắt đen ẩn dưới mái tóc, quần áo lao động trên người càng lam lũ rách nát, thậm chí còn xấu hổ lộ ra đôi ngực tròn khiêu gợi đang phập phồng, cô hoàn toàn chưa tỉnh táo lại.

Một đôi mắt ảm đạm gắt gao nhìn chằm chằm Thiệu Khâm, cô nói "Cảnh sát chỉ biết tin tưởng Thiệu Trí."

Một câu nói ngắn ngủn, Thiệu Khâm lại nghe thấy trong đó có phần nghiến răng nghiến lợi.

Anh nổi lên hứng thú dạt dào, ngồi xổm xuống - đánh giá tỉ mỉ cô gái trước mặt, không thể không nói thằng nhóc Thiệu Trí này trời sinh trong lòng toàn sắc dục, cho dù thần trí không tỉnh táo cũng biết tìm được một món thượng đẳng.

Tuy rằng mái tóc dài rối loạn của cô như cỏ dại che khuất gần hết khuôn mặt, nhưng với dáng người và làn da này, cô gái trước mặt này quả thật kích thích dục vọng chinh phục của đàn ông.

Thiệu Khâm vươn ngón tay lạnh lẽo, nâng chiếc cằm gầy của cô lên, cười nhạo "Rất căm phẫn đây, nó đã làm gì cô, cùng lắm chỉ sờ soạng vài cái, nhưng mà cô lại ra tay rất ác độc đó."

Toàn thân cô run lên, không biết là vì sợ hãi hay là vì sự đụng chạm của anh, cô hất mạnh tay Thiệu Khâm ra, trừng mắt nhìn anh quật cường.

Thiệu Khâm không có tâm tình muốn đùa với cô, nghiêm túc gằn từng chữ "Nếu làm sai, sẽ phải trả giá thật nhiều, cô yên tâm, Thiệu Trí cũng như vậy."

"Tôi bảo đảm, cảnh sát sẽ không thiên vị bất cứ ai." Anh thản nhiên đứng dậy, không hề chú ý đến cô gái trên đất nữa, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi cho sở trưởng.

Vừa mới tìm ra số điện thoại, chợt di động bị cướp mất, Thiệu Khâm nhìn trong tay trống không, từ từ nheo mắt lại, nhìn về cô gái bên cạnh đang run rẩy. Cô gái này rõ ràng sợ muốn chết nhưng vẫn muốn khiêu chiến sự chịu đựng của anh.

Hai tay Thiệu Khâm bỏ vào túi, yên lặng nhìn cô.

Cô nắm lấy điện thoại thở dốc không ngừng, đứng cách Thiệu Khâm mấy bước "Anh bảo đảm thì được gì, tôi không thể đến cục cảnh sát."

Hắc Tam đứng bên cạnh nhịn không được nữa, quát lên tức giận "Mẹ kiếp, cô muốn chết à."

Thiệu Khâm giơ tay lên ngăn cản cậu ta, tiếp tục nhìn cô "Vậy cô nói cho tôi biết, món nợ cô gây thương tích cho Thiệu Trí, tính thế nào?"

Môi cô mấp máy, sắc mặt càng khó coi thêm, trong mắt ẩn chứa cuồng phong bảo táp, nhưng miệng vẫn yên lặng không lên tiếng.

Thiệu Khâm buông tay ra "Xem ra, không có phương pháp tốt để giải quyết rồi."

Khi anh đứng dậy chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên cô mở miệng ngăn cản "Tôi bồi thường, tiền thuốc thang, phí thiệt hại tinh thần, cái gì cũng được, nhưng... Tôi không thể đến cục cảnh sát, tôi, nhà tôi có người cần phải chăm sóc..."

Thiệu Khâm quay đầu lại nhìn cô, gương mặt không biểu cảm "Không liên quan đến tôi."

Đột nhiên cô ngẩng đầu, trong mắt đầy khiếp sợ và tức giận, và hơi có chút tuyệt vọng.

Thiệu Khâm nương theo ánh đèn mờ ảo ở hành lang, thản nhiên liếc nhìn cô, sau đó thong thả cất bước khỏi phòng.

Hắc Tam đi theo sát phía sau, sai người khóa cửa phòng lại, cậu ta hỏi "Đại ca, báo cảnh sát thật à?"

Thiệu Khâm quay lưng về phía cậu, dường như đang nghĩ ngợi gì đó.

Tình tình Thiệu lão đại từ đó đến giờ khó mà đoán được, tâm tính thất thường, cậu ta sụp mi mắt ngoan ngoãn đứng phía sau anh, không dám thở mạnh.

Bỗng nhiên Thiệu Khâm quay người lại, ánh mắt phức tạp nhìn vào cánh cửa "Cậu vào xem tình hình của Thiệu Trí trước, cô gái này giao cho tôi."

"Dạ?" Cậu ta chần chờ, nhưng không dám cải lại "Dạ, nếu Trí thiếu hỏi tới --"

"Hỏi tới?" Khóe miệng Thiệu Khâm nhếch lên, gương mặt vốn cau có cũng hơi tươi tỉnh lên "Hắc Tam, thuốc của Thiệu Trí là ai đưa?"

Hắc Tam hoảng sợ, liền cười nịnh "Chuyện này, em không biết."

Thiệu Khâm không cười nữa, bỗng giọng nói cũng lạnh lẽo hơn "Nói với Thiệu Trí, sau này đừng tìm cô gái đó gây phiền phức."

Hắc Tam hoảng sợ lần nữa, thầm nuốt nước miếng, chẳng lẽ Thiệu lão đại vừa mắt cô gái kia rồi sao? Không phải chứ, Thiệu lão đại không giống người cợt nhã như vậy --

Ánh mắt u tối của Thiệu Khâm bỗng nhiên liếc qua, Hắc Tam rụt cổ lại, cam đoan "Dạ dạ, em biết rồi."

Hắc Tam dẫn theo vài tên lính của Thiệu Trí đi khỏi, Thiệu Khâm nhìn bóng dáng bọn họ từ từ xa dần, bước đến cửa phòng, anh do dự giơ tay lên, mở cánh cửa màu đỏ thắm ra lần nữa.

Dường như cô không ngờ anh lại xông vào đây, bỗng dưng nắm chặt đồ trong lòng bàn tay, nhìn anh đầy đề phòng.

Thiệu Khâm cẩn thận đánh giá khuôn mặt dơ dáy bẩn thỉu của cô, gương mặt dưới mái tóc rối, tay anh run run bật công tắc đèn trên tường, trong phòng bỗng chốc sáng ngời chói mắt.

Cô giơ tay lên ngăn tầm mắt mình, lông mày nhỏ chau lại thật sâu.

Chợt Thiệu Khâm nhìn thấy rõ khuôn mặt và thân hình của cô, trái tim đập kịch liệt, dè dặt nói ra "Giản Tang Du?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.02.2013, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 30.01.2013, 17:08
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 6
Được thanks: 55 lần
Điểm: 23.5
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sắc Màu Ấm - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 26
Chương 2:

Giản Tang Du, Thiệu Khâm thật sắp không nhớ rõ diện mạo thật sự của cô ra sao. Trong những năm tháng niên thiếu của một chàng trai, ai cũng có bí mật khiến mình khó ngủ giữa đêm khuya.

Mà chuyện bí mật này, chính là Giản Tang Du.

Giản Tang Du là rung động đầu đời của Thiệu Khâm, thậm chí giữa hai người có một chuyện xấu hỗ và xúc động, lúc đó Giản Tang Du xinh đẹp giống như hoa Hải Đường nở rộ trong đêm.

Nhưng những năm tháng đó ,Thiệu Khâm chỉ lơ mơ nhớ diện mạo của cô, đã không còn nhớ rõ từng cử chỉ, từng cái nhăn mặt, nụ cười rạng rỡ của cô nữa.

Giản Tang Du nghe được có người gọi tên mình, chần chờ ngẩng đầu, từ từ vén mái tóc dài che trước mặt lên, nghi hoặc nhìn Thiệu Khâm.

Thiệu Khâm nhìn rõ mặt của cô, cho dù có chút sưng đỏ, vẫn là xinh đẹp động lòng người, khóe miệng anh phát ra một tiếng cười nhẹ: "Giản Tang Du, em không nhận ra anh hả?"

Sắc mặt Giản Tang Du đang mơ màng bỗng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh nhạt lại thêm một chút căm phẫn, cô nhìn vào mắt của Thiệu Khâm, làm cho anh không hiểu nổi những phức tạp này là do đâu.

Thiệu Khâm ngẩn người, nhưng cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu nữa, anh bước từng bước đến gần, cố gắng không đụng vào bên gò má bị sưng đỏ của cô: "Bị Thiệu Trí đánh hả ——"

Vẻ mặt Giản Tang Du không thay đổi, chặn tay anh lại, đốt ngón tay nổi rõ, khó khăn dừng ở giữa không trung. Giản Tang Du không màng đến sự ngạc nhiên trong mắt anh, bình thản trả lời không chút lay động: "Không sao, bị thương ngoài da thôi."

Thiệu Khâm nhớ, lúc trước Giản Tang Du không lạnh nhạt như thế này, lúc đó Giản Tang Du thật là đáng yêu.

Anh đứng trước sô pha, rất gần Giản Tang Du, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ lông mi của Giản Tang Du cong cong giống như hai cây quạt nhỏ.

Thiệu Khâm nhớ lại tình cảm chết non kia, trong khoảnh khắc dường như bắt đầu chộn rộn. Anh đè nén tâm tư trong lòng, nói dịu dàng: "Thật xin lỗi, lúc nãy không nhận ra em.”

Giản Tang Du nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt, trong vài phút ngắn ngủi, từ một người máu lạnh, anh lại đổi thành một người nhiệt tình, giống như đeo một chiếc mặt nạ có thể tháo bỏ dễ dàng. Chỉ có người của nhà họ Thiệu mới am hiểu điều này nhất.

Giản Tang Du cúi đầu không nhìn anh nữa, từ từ vuốt bên bị mặt đau của mình, nói : "Bây giờ anh làm cảnh sát sao?"

Thiệu Khâm cười cười, ngồi xuống bên cạnh cô. Anh mới vừa ngồi xuống, Giản Tang Du nhanh chóng ngồi xa anh một chút, quan sát mọi hành động của anh.

Thiệu Khâm kinh ngạc: "Em làm sao vậy? Chúng ta là bạn học mà, mấy năm không gặp, em cũng không cần trở thành người xa lạ như vậy chứ?"

Giản Tang Du như đang suy nghĩ điều gì đó lại liếc nhìn anh một cái.

Thiệu Khâm nói: "Anh hiểu rõ chuyện này là không đúng, lúc nãy anh nói bắt em đến cảnh sát, nhưng thật ra là muốn cho em một bài học mà thôi, anh sẽ không làm gì tổn hại đến em cả, cảnh sát sẽ phán xét em vì tự vệ mà đả thương người thôi, thật không có việc gì mà."

Thiệu Khâm nhìn Giản Tang Du, hơi mỉm cười, nói: "Nhưng mà bây giờ anh đổi ý rồi, bạn học cũ đã lâu không gặp, vừa gặp lại đã bắt em vào đồn cảnh sát thì thật không đúng rồi."

Giản Tang Du cười lạnh trong lòng, vẻ mặt khách khí: "Cám ơn."

Thiệu Khâm nhìn Giản Tang Du dốc lòng phòng bị anh, cho rằng chỉ vì chuyện năm xưa giữa hai người đã trôi qua quá lâu, vì vậy mới chủ động trò chuyện với cô, nhưng Giản Tang Du chỉ thỉnh thoảng đáp lời, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không nhìn anh lần nào, điều này làm cho Thiệu Khâm cảm thấy vô cùng bất lực.

Cuối cùng anh im lặng, nhìn chăm chú vào Giản Tang Du không hề lên tiếng.

Giản Tang Du thấy ánh mắt nóng bỏng của Thiệu Khâm, toàn thân như bị ngàn con rắn độc bò qua, tê dại cứng ngắc, quần áo trên người cô mỏng đến nỗi có thể xé rách ra bất kỳ lúc nào, cả cúc áo cũng không biết bay đi đâu mất, quần áo trước sau cũng không lành lặn cho lắm.

Áo lót đã bị lộ ra bên ngoài, bộ ngực trắng nõn từ từ phậm phồng theo hô hấp.

Giản Tang Du cầm váy, cắn chặt môi dưới: "Em có thể đi rồi chứ?"

Dường như Thiệu Khâm thở dài, Giản Tang Du nghe được tiếng ma sát của quần áo, trong mắt cô nhanh chóng xuất hiện một chiếc áo vest màu đen, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại đụng vào đôi mắt đen láy của Thiệu Khâm.

Thiệu Khâm nhìn cô sâu sắc: "Mặc vào đi."

Giản Tang Du cũng không nói thêm lời nào nữa, dù rất chán ghét người của Thiệu gia, nhưng cô vẫn là không thể mặc quần áo không ngay ngắn như vậy ra ngoài, vì vậy đưa tay cầm lấy, không quên nói câu: "Cám ơn."

Thiệu Khâm nhìn chăm chú vào cô, áo vest to lớn, che lại đường cong quyến rũ của cô, đôi chân thon dài mảnh khảnh, nhìn qua cũng rất cám dỗ.

Giản Tang Du ngẩng đầu, thấy được dục vọng trong mắt Thiệu Khâm không cách nào che giấu, ánh mắt như vậy. . . . . . Làm cô cảm thấy thật ghê tởm và sợ hãi, đột nhiên cô đứng lên, khắc chế cảm xúc sôi trào không ngừng trong lòng: "Em đi trước."

Thuộc khâm cũng đứng lên, thân hình cao lớn chắn trước cô: "Anh tiễn em."

Giản Tang Du liền cự tuyệt: "Không cần, tự em có thể đi!"

Vẻ mặt Thiệu Khâm không hề thay đổi nhìn cô, rất nhiều ký ức thời niên thiếu mơ hồ cũ kỹ dần dần thức tỉnh, chuyện về Giản Tang Du cũng bắt động sống động hơn một chút.

"Em sợ anh sao?"

Giọng anh vang lên, thật sự nghe không ra vui hay buồn, nhưng là trong lời nói của Thiệu Khâm, Giản Tang Du làm sao không hiểu được cảm xúc mãnh liệt này chứ. Cũng khó trách, người của Thiệu gia làm sao có thể chịu được người khác cự tuyệt và coi thường chứ? Cô ngẩng đầu lên, từ từ chống lại đôi mắt đen nhánh của anh: "Chúng ta cũng không thân thiết lắm, em không muốn làm phiền anh ."

Thiệu Khâm nhếch mày lên: "Nếu như anh cảm thấy không phiền thì sao?"

Sự chán ghét của Giản Tang Du, nhanh chóng liền bị cô thay bằng vẻ mặt bình tĩnh ,cô cười nói: "Vậy làm phiền anh."

Giản Tang Du lướt qua anh đi lên phía trước, nụ cười trên mặt trong nháy mắt hầu như biến mất không còn dấu vết.

Thân hình thon thả, dáng lưng cao ngạo, trong phút chốc, Thiệu Khâm nhớ lại vô số những chuyện liên quan đến Giản Tang Du, trí nhớ như thủy triều dâng lên, tâm tình của anh hơi sục sôi, lại có chút kích động, rất khó diễn tả ra được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hmp, Hương Nhi Trần, Mia Chen, Min Hồng Hạnh, namlun2921, yenbach1122 và 433 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.