Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Tuổi thanh xuân chôn dấu dưới bụi trần - Nguyễn Sênh Lục

 
Có bài mới 30.04.2013, 10:32
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7700 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Tuổi thanh xuân chôn dấu dưới bụi trần - Nguyễn Sênh Lục - Điểm: 9

TUỔI THANH XUÂN CHÔN GIẤU DƯỚI BỤI TRẦN


images


Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Dịch giả: Dương Kim Nguyệt
Công ty phát hành: NXB Tổng Hợp
Nhà xuất bản: NXB Tổng hợp TP.HCM
Trọng lượng vận chuyển: 500 grams
Kích thước: 14 x 21 cm
Số trang: 408
Ngày xuất bản: 28-02-2013
Giá bìa: 80.000₫

Giới thiệu


Dưới lớp tro tàn và hoang phế đó đã chôn giấu tuổi thanh xuân của họ.

Long Vĩnh Thành là người sống dưới đống hoang tàn, cô ôm lấy quá khứ, trốn tránh hiện thực, vui vẻ một cách giả tạo, đến khi có người nắm lấy tay cô dẫn cô đi một vòng trong hồi ức, sau đó hủy diệt tín ngưỡng của cô, hủy diệt mọi thứ cô mê đắm và cố chấp gìn giữ, rắc một lớp thuốc độc lên vết thương khiến cô đau không thiết sống, nói với cô rằng “Anh mãi mãi sẽ không nói cho em biết rằng anh yêu em đến nhường nào”.

Khi ấy cô mới tỉnh ngộ rằng có những người đã không còn nữa, còn bản thân cô từ trước đó rất lâu đã không còn đường lui...

Cuốn sách “Tuổi thanh xuân chôn dấu dưới bụi trần” sẽ mang đến nhiều suy ngẫm cho những độc giả trẻ, hãy biết quý trọng những gì mình đang có.

Quyển sách này được giới thiệu ở đây nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều kiện mua sách.
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách ủng hộ nhé!
  ;)





Đã sửa bởi thanhbt lúc 14.07.2013, 21:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: linda11311, ngocquynh520
     

Có bài mới 30.04.2013, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7700 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tuổi thanh xuân chôn dấu dưới bụi trần - Nguyễn Sênh Lục - Điểm: 11

Chương 1.1: Ước mơ của người tình

Tình yêu đối với tôi, không phải là sự va chạm xác thịt, không phải là thực phẩm ăn uống, mà là niềm hy vọng không bao giờ tắt, là ước mơ rạng rỡ trong cuộc sống đầy mỏi mệt.

Marguerite Duras


1.

Năm giờ chiều ngày lễ tình nhân Thất Tịch*, Long Vịnh Thanh nhận được mấy cuộc điện thoại liền. Người đầu tiên gọi điện là Lý Tịch, đồng nghiệp ở công ty Viên Nghệ, cũng là bạn chí cốt của cô. Vừa nhấc điện thoại lên, bên kia vẳng đến một tràng tiếng nước ngoài “Darling, lễ tình nhân vui vẻ, hôm nay hẹn hò ở đâu vậy?” [* Lễ tình nhân thất tịch: là ngày 7 thánh 7 âm lịch hàng năm, ngày Valentine Trung Quốc.]

Long Vịnh Thanh vẫn đang ngủ trên giường, có lẽ do lần đầu tiên dầm mưa nên bị cảm, đầu óc cứ nặng chình chịch, nói cũng không ra hơi, “Hẹn hò cái nỗi gì, tối hôm qua vừa chia tay, còn bị dầm mưa nữa, xui xẻo chết đi được.”

“Chia tay? Cậu thần kinh à? Chia tay trước lễ Tình nhân, thế này là quá không may mắn, hiểu không? Muốn chia tay cũng phải đợi qua lễ, ít nhất cũng kiếm chác được một món quà.” Lý Tịch lảm nhảm bên kia điện thoại, mở đầu là một tràng quở trách. Long Vịnh Thanh không nhìn cũng tưởng tượng ra được dáng vẻ cô nàng đang vừa đứng trước gương chải mascara, vừa nghiến răng nghiến lợi bên điện thoại: “Long Vịnh Thanh ơi là Long Vịnh Thanh, cậu quả xứng danh “Bách khoa thất tình toàn tập” của công ty chúng ta. Từ khi tớ quen biết cậu đến nay, cậu thất tình bao nhiêu lần rồi hả? Lần này là vì sao nữa đây? Anh ta ngoại tình hay là chỉ thích yêu đàn ông? Hay là bị vợ người ta chạy đến tận nhà đánh ghen? Tớ thật chẳng hiểu nổi, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, trình độ đánh giá đàn ông của cậu sao mà vẫn tệ đến thế chứ?”

“Lần này tự nhiên lắm, chẳng nói chẳng rằng, chia tay trong hoà bình.” Long Vịnh Thanh ở bên này cười khẽ hai tiếng, chui đầu ra khỏi chăn để thở cho thoải mái, bởi cô hơi bị ngạt mũi, “Có lẽ tớ sinh ra vào giờ không tốt, ra đời đúng ngày bảy tháng bảy âm lịch, chắc phạm phải điều cấm kị gì rồi. Đường tình duyên hơi kém một tí, nhưng mà vội vàng làm gì, tớ mới hai mươi bảy tuổi, trước ba mươi tuổi chắc chắn sẽ được gả đi cho mà xem.”

“Dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.” Tinh thần này của cậu quả thật rất đáng khen ngợi, nhưng phiền cậu lần sau đánh giá người khác chính xác lên một tí. Không phải ai cho kẹo là đều có thể vẫy đuôi đi theo người ta đâu, ít nhất cũng phải dò la xem hoàn cảnh của người đó như thế nào. Biết đâu hắn là một tên giết người, nhỡ khi cậu chết mà chẳng biết được nguyên nhân...” Lý Tịch mắng mỏ cô, giọng nói nghe không rõ ràng lắm, chắc là đang tô son. Sau đó Long Vịnh Thanh nghe thấy giọng của một người đàn ông, cô ấy đáp lại một tiếng, nhỏ giọng tạm biệt Long Vịnh Thanh, “Không nói chuyện với cậu nữa đâu, anh ấy đợi sốt ruột rồi, tớ đi đây. Cậu cũng đừng có giam mình trong nhà nữa, trang điểm đẹp vào rồi ra ngoài đi dạo, không chừng lại gặp một anh chàng nào đẹp trai thì sao. À, đúng rồi, sinh nhật vui vẻ, hôn cái nào, bái bai.”

Mặc dù sớm biết rằng khi nói chuyện với Lý Tịch, sẽ hoàn toàn không có cơ hội cho cô chen ngang, nhưng sau khi ngắt điện thoại, Long Vịnh Thanh vẫn bị nhức đầu một lúc. Sau đó chuông điện thoại không ngừng vang lên, nội dung cuộc nói chuyện chẳng khác nhau là mấy, đa phần đều là chúc cô lễ Tình nhân vui vẻ. Cô lại nhẫn nại giải thích cho từng người rằng, mình đang thất tình, lễ Tình nhân này đối với cô rất vô nghĩa, sau đó người gọi điện an ủi vài câu rồi ngắt điện thoại.

Một khi đã thất tình, nhất quyết không được giấu giếm, phải thông báo cho mọi người xung quanh biết rằng cô lại đang được tự do, qui tắc này do Long Vịnh Thanh cô tự đặt ra cho mình. Theo như lời cô nói, quy tắc đó có nghĩa là, nếu như cô giấu giếm, biết đâu xung quanh có người muốn theo đuổi cô, nhưng vì cô đã có người yêu mà người ta không dám tiến tới thì sao?

Lý Tịch từng tò mò hỏi cô, “Vịnh Thanh này, cậu không hề thấy buồn à? Nói cho toàn thế giới biết cậu đang thất tình, có khác nào đưa vết thương của mình ra cho mọi người xem? Cậu không thấy đau đớn sao?”

Long Vịnh Thanh cắn một miếng kem, vẻ mặt không chút sợ hãi trả lời, “Đau chứ, nhưng mà đau riết thành quen.”

Câu nói này, được mọi người trong công ty ghi chép nguyên văn vào trong “Bách khoa thất tình toàn thư Long Thị”, sau đó, thực tế nhiều lần đã chứng minh được rằng, câu nói này có chân lý sâu sắc hơn định luật số một của Newton. Long Vịnh Thanh quả thật đau lòng riết thành quen, còn mọi người thấy vết thương hết lần này đến lần khác của cô, xem hoài thấy mãi, rốt cuộc cũng cảm thấy quen luôn. Cho nên sau này, cách chào hỏi với cô cũng trở nên kỳ lạ, không hỏi “ăn cơm chưa?”, mà hỏi là “Hôm nay lại thất tình à?”

Long Vịnh Thanh cũng không phản đối, ngốc nghếch chấp nhận hết.

Thất tình là để đón nhận một tình yêu khác đẹp hơn, có thể người đàn ông tiếp theo mới chính là người đàn ông đích thực của đời mình.

Cô luôn tự răn đe mình như vậy, đồng thời cũng khích lệ mình như vậy.

Đổi người yêu từ người này sang người khác, người không quen biết Long Vịnh Thanh sẽ lầm tưởng rằng cô đa tình. Nhưng người quen biết cô tuyệt đối không nghĩ như vậy, bởi vì cô yêu hết lòng, cho dù là tình yêu ba ngày hay tình yêu ba năm, cô đều nghĩ rằng nhất định sẽ kết hôn với người đó. Có lần trong một bữa tiệc của công ty, mấy cô nàng túm năm tụm bảy lại nói chuyện yêu đương, Lý Tịch tay cầm một chai bia, nói với Long Vịnh Thanh đang say chếnh choáng: “Vịnh Thanh, không phải là cậu yêu không thật lòng, mà là quá thật lòng, hở một chút là nhắc đến cưới hỏi, những anh chàng đó bị cậu doạ chạy mất dép cả rồi.”

Nói quá chuẩn.

Mấy cô nàng xung quanh gật đầu lia lịa, ào ào khuyên cô, “Kiểu con gái thật lòng bây giờ không còn được ưa chuộng nữa, kiểu ỡm ờ nửa vời mới là thượng sách trong tình yêu.”

Nhưng không biết Long Vịnh Thanh thật không hiểu, hay là quá câu nệ kiểu tình yêu thật lòng, mà vẫn cứ đâm ngang bổ dọc, đâm nhiều đến nỗi đầu đau chảy máu ra đấy mà vẫn lạc quan yêu đời.

Tám giờ tối, Long Vịnh Thanh không cách nào ngủ tiếp được, nằm trên giường chỉ thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, lúc này mới ép mình bò dậy, chậm chạp đánh răng rửa mặt, thay quần áo, chuẩn bị xuống dưới lầu ăn chút gì đó. Lần này điện thoại lại đổ chuông, cô nghĩ rằng lại có người gọi điện chúc lễ Tình nhân vui vẻ, chẳng buồn xem màn hình, vừa xỏ giày đi ra cửa vừa cho điện thoại lên tai nghe.

“A lô.”

Phía bên kia trầm mặc không nói, có thể nghe thấy được tiếng thở nhẹ ngắt quãng của người gọi. Long Vịnh Thanh lại “A lô” thêm một lần nữa, thấy người gọi không phản ứng gì mới đưa điện thoại từ bên tai xuống, đứng nhìn màn hình trong hành lang tối om om, dưới biểu tượng hai người đang gọi điện cho nhau trên màn hình điện thoại là một cái tên làm cho cô cảm thấy bất ngờ: Vịnh Lục.

Long Vịnh Lục là em gái sinh đôi của Long Vịnh Thanh, mấy năm trước đã đoạn tuyệt quan hệ với cô, đồng thời thề thốt không bao giờ qua lại với cô nữa.

“Vịnh... Lục? Vịnh Lục, là em à?” Lâu lắm rồi không nói chuyện, Long Vịnh Thanh tuy có chút bất ngờ, lại vừa hơi căng thẳng, nhưng cũng sợ em mình xảy ra chuyện gì nên nhỏ giọng xác nhận lại một chút.

Người nghe không trả lời, rất lâu sau đó một giọng nói lạnh nhạt mới truyền đến từ phía điện thoại bên kia, “Anh Ngôn Từ ra tù từ tháng trước, chị biết không?”

Giọng nói lạnh nhạt, gần như không có chút tình cảm nào, chỉ như đang kể lại một câu chuyện. Long Vịnh Thanh bỗng cảm thấy hình như có cái gì đó thúc mạnh vào trái tim cô khiến nó phát ra những âm thanh nặng nề, vang vọng trong hành lang tối om, vắng lặng, âm thanh không ngừng lớn lên, tai cô cũng ù ù theo mất rồi.

Ra tù rồi, ồ, hoá ra đã ba năm, ba năm trôi qua nhanh quá.

“Em biết chị không có lương tâm, nhưng không ngờ, chị lại có thể vô lương tâm đến nước này, ngay cả việc anh Ngôn Từ ra tù, chị cũng không buồn đi đón. Long Vịnh Thanh, chị rốt cuộc muốn nhẫn tâm đến mức nào hả?” Giọng nói của Vịnh Lục vẫn không lớn lắm, nhưng từng câu từng chữ nghe có vẻ rất dữ dằn, thiếu điều cho thêm một nhát dao, đâm người nghe điện thoại bên kia vài phát.

“Chị... Hôm đó chị bận việc...” Long Vịnh Thanh cảm thấy toàn bộ máu trong người mình đều bị hút ra hết, nhúc nhích không nổi, mặt mày trắng bệch như một tờ giấy, vội vàng tìm cớ biện hộ cho mình. Bình thường cô cũng thuộc dạng nhanh mồm nhanh miệng, nhưng lúc này đây nói năng lại ấp a ấp úng, “Vịnh Lục, em khoan hãy giận chị, nghe chị nói đã... Chị không cố ý... Ngày đó chị... Ngày đó...”

Vội vàng tìm cớ giải thích, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được. Không phải cô không có tài nói dối, mà là lần này không thể nào nói dối được.

Cô nhớ rõ ngày đó, nhớ rất rất rõ là đằng khác.

Đó là một ngày chủ nhật, cô được nghỉ, mà thực ra chẳng có việc gì cả, nên ở nhà ngủ từ sáng đến tối, tắt điện thoại, tắt luôn đồng hồ báo thức, ngủ một mạch mười hai tiếng đồng hồ. Khi trời tối cô mới bò dậy, trang điểm thật đẹp để đến quán bar chơi với Lý Tịch. Cô còn nhớ ngày đó quán bar Kakkoi tổ chức tiệc chúc mừng một năm thành lập, chủ đề của buổi tiệc là “người yêu thích đồ đồng phục”. Cô mặc một bộ váy thủy thủ cách điệu. Lý Tịch còn chê bai màu mắt của cô không hợp với bộ váy, nhất quyết kéo cô vào nhà vệ sinh, tự tay trang điểm cho cô thành bộ dạng mỹ nữ xanh lè mới chịu buông tha cho cô.

Không tìm được lý do biện hộ, cuối cùng đành phải im lặng, Vịnh Lục hình như vốn cũng không muốn nghe cô giải thích. Im lặng một lúc mới quẳng qua một câu nói, “Nếu như chị không thích anh Ngôn Từ, xin chị đừng đến gần anh ấy nữa, anh ấy bị chị hại đủ thảm lắm rồi.”

Rất nhanh sau đó tắt luôn điện thoại, chỉ còn lại một tràng tút tút mịt mờ vang lên, Long Vịnh Thanh vẫn đứng trong hành lang với tư thế nghe điện thoại, đứng yên rất lâu không hề nhúc nhích.

Thực ra Long Vịnh Thanh thấy mình cũng dễ quên, rất nhiều việc chỉ cần cô không muốn nhớ, sẽ tuyệt đối được quên hoàn toàn. Đây cũng được tính là một công năng đặc biệt, nhờ phúc của công năng đặc biệt này mà trước khi thi đại học, cô vui vẻ hạnh phúc hơn bất kì người nào. Cho dù điểm thi đứng thứ nhất từ dưới lên, nhiều nhất cũng chỉ buồn mất vài phút. Thầy giáo vừa phê bình cô trước cả lớp xong, vừa quay người đi là cô đã có thể tiếp tục nói chuyện cười đùa với một bạn béo ú ngồi sau lưng mình rồi.

Cho nên trong não bộ luôn được làm mới đó của cô, những hình ảnh còn giữ lại không hề nhiều, mà mỗi lần nhớ lại, cô lại tự lừa dối mình chỉnh sửa lại một chút, những chuyện buồn trở thành chuyện vui, chuyện đau lòng trở thành chuyện tiếu lâm, kể cả chuyện hồi nhỏ trộm tiền mẹ mua kẹo bông, sau này ba phát hiện được, liền bị ba lấy dép đánh cho hai cái vào miệng, cũng bị cô mặt dày chỉnh sửa lại nội dung, rằng đó kỳ thực là Vịnh Lục ăn trộm, không liên quan gì đến cô, cô bị oan mà.

Cách sống tự lừa dối mình luôn làm cho cô thấy vui vẻ, nhưng không hiểu vì sao, có một số hình ảnh, một số người tồn tại trong ký ức, cho dù đã qua bao nhiêu thời gian, cho dù cô đã cố gắng quên đi, cố gắng chỉnh sửa lại, nhưng nó không hề mảy may suy chuyển, hơn nữa cô ngày một lớn tuổi hơn, những hình ảnh đó không những không phai màu, ngược lại qua mỗi một lần giày vò và chà xát của cô, nó lại trở nên rõ ràng hơn.

Ví dụ như, quê cô nằm ở vùng ngoại ô, một làng quê có cái tên rất oai hùng “Long Sơn Thôn”, con đường nhỏ sau thôn dẫn thẳng đến những thửa ruộng trồng lúa mì, hai bên con đường đó mọc đầy hoa dại đủ màu sắc sặc sỡ. Ban ngày trên con đường đó luôn có những đứa trẻ tụm năm tụm bảy chơi đùa với nhau, chúng chơi đuổi bắt quanh ruộng, rồi hì hục đào giun. Nhưng về đêm, ở đó lại yên tĩnh như một thế giới khác, bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió và tiếng kêu của côn trùng. Cô đứng xa xa trên bờ ruộng, nhìn thấy một chàng trai trẻ người đầy máu chạy về phía cô, trên khuôn mặt ôn hoà và sạch sẽ đó hiện rõ sự kinh hoàng, người ấy hét to với cô: “Chị Vịnh Thanh, chạy đi... chạy nhanh lên...”

Cũng không biết là vì trời quá tối, hay là vì quá kinh hãi, ký ức xuất hiện sự nhầm lẫn, người đó trước mặt cô lắc lư một cái, lập tức lại biến thành một khuôn mặt khác, hắn lạnh lùng nhìn cô, tay còn cầm một con dao găm. Cô nhận ra con dao đó, đó là quà sinh nhật cô tặng cho một người, hình dáng cong cong, giống như trăng ngày mồng một. Vừa nhìn thấy nó, cô vui mừng khôn xiết, nhưng mà cũng đúng lúc đó, trên con dao lại dính đầy máu.

Cô cố gắng thu người lùi về phía sau, lúc này mới phát hiện ra quần áo trên người đã rách nát gần hết, người dính đầy bùn đất, bẩn kinh khủng. Người này vứt con dao đi, chộp lấy cánh tay đang run rẩy của cô, trầm giọng nói: “Vịnh Thanh, đừng sợ, đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Hôm đó là ngày mồng một, mặt trăng hình vòng cung như con dao đó, xung quanh tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì cả. Chỉ có đôi mắt nhuộm đầy máu đang nhìn cô là sáng rực lấp lánh, trong một khoảng thời gian rất dài, nó in sâu vào trong trái tim cô, trở thành dấu ấn vĩnh hằng.

Cảm giác kinh hoàng đến tận xương tuỷ đó quá rõ ràng, cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại, Long Vịnh Thanh vẫn cảm thấy toàn thân dơ bẩn, áo quần bị xé rách tơi tả, gần như không còn che được cơ thể, cô thở dốc ngồi xuống ôm lấy đôi vai, cơ thể run lên từng hồi. Lúc này dưới lầu có người đang đi đến, bật đèn ở hành lang lên. Xung quanh đột nhiên sáng rực, cô nhìn thấy áo quần trên người mình vẫn còn lành lặn, bộ quần áo hải quân màu xanh và trắng, vừa sạch vừa đẹp, lúc này cô mới lấy lại bình tĩnh đứng dậy. Chỉ có điều ánh sáng chiếu thẳng vào mắt làm cô vẫn chưa quen, hai hàng nước mắt không cầm được chảy ra, vội vàng lấy tay úp vào mắt, ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu dưới ánh mắt khác thường của một dì ở cùng lầu.

2.

Căn hộ nhỏ mà Long Vịnh Thanh thuê nằm ở khu vực náo nhiệt của thành phố, mặc dù được xây dựng lâu rồi, nhưng nhìn bề ngoài vẫn còn mới chán. Quan trọng nhất là giao thông rất tiện lợi, chỉ cần đi xuống dưới lầu, các cửa hàng ăn uống, vui chơi giải trí đầy đủ cả, cho nên mặc dù chủ nhà là người chẳng biết phải trái, lại vừa lắm điều, mượn cớ mặt bằng giá thuê nhà gần đây tăng để tăng tiền phòng của cô, nhưng cô cũng không nỡ chuyển đi chỗ khác.

Hôm nay là ngày Lễ tình nhân Thất Tịch, dưới lầu càng đông vui hơn. Những chàng trai cô gái đi đi lại lại trên đường, thành cặp thành đôi, trên tay các cô gái hầu như đều cầm hoa hồng, khuôn mặt ửng hồng, hạnh phúc đến nỗi ngây ngốc cả ra, Long Vịnh Thanh đi được một đoạn đường, nhìn hoa hồng đầy rẫy trên phố, bắt đầu thấy hối hận vì nhất thời xúc động mà chia tay người yêu tối hôm qua, Lý Tịch nói không sai, muốn chia tay cũng phải chờ cho hết ngày hôm nay, cho dù có không vui, ít nhất hôm nay trong tay cũng có một bông hồng, đem về nhà cắm vào bình hoa, trang trí cho căn phòng, vẫn còn tốt hơn bây giờ một thân một mình, chỉ biết ghen tỵ đứng nhìn những bông hồng trong tay người khác mà chảy nước miếng.

Cô đi từ đầu đường đến cuối đường mà vẫn không tìm được một chỗ nào để ăn, Long Vịnh Thanh cô đơn một mình ôm bụng đói đi tiếp. Càng đi cô càng thấy bực mình, lễ tình nhân không có người yêu, giống như sắp bị cả thế giới khinh bỉ đến nơi vậy. Những quán ăn đàng hoàng một chút chỉ phục vụ những món ăn dành cho các cặp tình nhân, hơn nữa ngoài cửa còn treo một bảng hiệu cầu kì bằng gỗ trước cửa, trên đó viết: hết chỗ, xin dừng chân. Chỉ có quán mì sợi thịt bò ở góc đường chẳng có bóng dáng một thực khách nào, vắng lặng đến nỗi chẳng ăn nhập gì với sự náo nhiệt của con đường này cả. Người bán mặc bộ áo quần truyền thống của vùng Lan Châu để đóng giả làm người Lan Châu, nhìn thấy Long Vịnh Thanh đi ngang qua còn cất giọng gọi cô: “Này, cô gì ơi, đừng đi về phía trước nữa. Trước đó cũng đều là nhà hàng dành cho các cặp tình nhân thôi, một người thì đến đây ăn mì đi, dù sao cũng đang vắng khách, tôi giảm giá hai mươi phần trăm cho.”

Long Vịnh Thanh không thèm để ý đến ông ta, cúi đầu đi qua trước mặt ông ấy. Một người cô đơn trong ngày lễ tình nhân này đã đáng thương lắm rồi, mà cô mà thèm vào ăn loại mì giảm giá hai mươi phần trăm đó sao, cô không muốn ngày càng đẩy mình vào hoàn cảnh thê thảm hơn nữa, cho dù là một mình cũng phải đến một nhà hàng đàng hoàng để ăn.

Sau mấy lần liền bị nhà hàng từ chối ngay ngoài cửa, nửa tiếng sau, cuối cùng cô cũng tìm được một nhà hàng kiểu Pháp rất có phong cách, nhưng phải ngồi ghép bàn với một người khách khác. Long Vịnh Thanh vốn không ưng ý lắm, nhưng nghe nói là một chàng trai độc thân, liền nhanh chóng gật đầu đồng ý.

Có thể quen biết thêm với một người con trai cũng tốt, biết đâu đó là một người có tương lai thì sao?

Người phục vụ đi liên hệ với anh ta, cô hỉ hả ôm suy nghĩ ngây thơ đó đứng đợi trước quầy tiếp tân. Ánh mắt dõi theo bước chân người phục vụ đến bàn ăn dành cho hai người đó, là vị trí cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài sẽ thấy được đài phun nước của quảng trường, lãng mạn đấy chứ, điều quan trọng nhất là anh chàng đó trông rất trẻ, áo quần chỉnh tề bắt mắt, bước đầu có thể nhận định là một người con trai tốt, cho tám điểm.

Long Vịnh Thanh âm thầm cho điểm người ta, trong lòng cảm thấy rất đắc ý, cũng may lúc nãy không tự coi thường bản thân mình mà đi ăn mì giảm giá hai mươi phần trăm, nghĩ đến đó, khóe miệng cô bất giác cong lên thành một nụ cười. Lúc này người phục vụ đã giải thích cho người kia xong toàn bộ sự việc, chỉ tay về phía cô, người ngồi đó ngẩng đầu lên nhìn theo cánh tay của người phục vụ, đúng lúc chạm vào ánh mắt của cô, hai người hóa đá ngay tại chỗ. Đột nhiên, Long Vịnh Thanh quay người bỏ chạy.

Người sinh ra đúng ngày Thất Tịch, quả nhiên không được ông trời quan tâm thương xót, ý định của cô rất trong sáng, chỉ muốn ra ngoài ăn một bữa cơm mà thôi, không những nghe được tin không muốn nghe nhất, còn gặp lại người mà không nên để cô gặp nhất.

Thế giới này thực sự bị thu nhỏ lại rồi chăng? Hoặc cũng có thể nói, thượng đế chê bai cuộc sống của cô còn chưa đủ giống tuồng chèo, trong một ngày bi đát như hôm nay, lại để cô có một cuộc gặp gỡ trớ trêu như trong phim truyền hình thế này.

“Chị Vịnh Thanh, Long Vịnh Thanh, là chị phải không?”

Phía sau vọng đến giọng nói nghi hoặc, hình như người đó đuổi theo, cô giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục đi. Ban đầu còn đang đi, cảm thấy tiếng bước chân đuổi theo mình đang tới gần, bước đi của cô cũng vội vàng hơn, cuối cùng gần như là chạy trên con đường nhỏ, nhưng người đó vẫn không cho cô cơ hội trốn chạy, chạy mấy bước đã đuổi kịp, vươn tay giữ lấy cánh tay cô, “Vịnh Thanh, em nhìn thấy chị rồi, chị chạy đi đâu vậy?”

Bị người ta gọi đúng tên, cho dù da mặt có dày như tường nhà thế nào đi chăng nữa, Long Vịnh Thanh cũng không thể giả vờ như không nghe thấy, đành phải quay đầu lại, cười cười với người kia, nhanh miệng nói: “Chị có chạy đâu, tự nhiên nhớ ra chưa tắt bếp ga ở nhà, muốn quay về tắt thôi mà. Ồ, Vi Trần, thật không ngờ lại gặp em ở đây. Dạo này lớn quá nhỉ?”

Quan Vi Trần nhìn điệu bộ của Long Vịnh Thanh, biết ngay cô đang nói nhảm, nhưng cũng không nhịn được cười: “Chị chỉ lớn hơn em có hai tuổi, Long Vịnh Thanh, đừng ăn nói giống giọng điệu của mấy ông bà già, còn nữa, chúng ta mới không gặp nhau ba năm, ba năm trước em đã cao như vậy rồi, cho nên bây giờ em chẳng cao to hơn chút nào nữa cả.”

Quan Vi Trần được coi là đẹp trai, da trắng, ánh mắt ấm áp. Khi nheo mắt cười sẽ làm cho người khác có được cảm giác dịu dàng, hiền lành, vô hại, giống như những cậu sinh viên đẹp trai trong truyện tranh Nhật Bản, cho dù không bao giờ làm nũng, dịu dàng đáng tin cậy, tầm vóc đủ cao, hoàn toàn giống với dáng vẻ của người lớn, cũng đã có vô số chị sinh viên tình nguyện nhảy vào lửa vì anh rồi.

“Mới ba năm thôi, vậy mà chị cứ nghĩ đã lâu lắm rồi. Đúng rồi, không phải em đang ở Nhật Bản à? Về nước lúc nào vậy?” Nhìn nụ cười của Vi Trần, thần kinh căng thẳng của Long Vịnh Thanh cũng đã dịu lại đôi chút, thôi thì cứ thoải mái nói chuyện trên trời dưới đất đi vậy.

“Về hơn một năm rồi. Này, Vịnh Thanh, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện đi?” Quan Vi Trần sợ Long Vịnh Thanh lại bỏ chạy, nên từ nãy giờ không dám buông tay. Hơn nữa, tư thế lôi lôi kéo kéo của hai người trên đường quả thật không mấy lịch sự, liền nhìn vào ánh mắt bất ổn của cô và hỏi: “Chị về nhà tắt bếp ga trước? Hay là quay trở lại ăn cơm? Đi đâu trước cũng được, em không vội, cũng chẳng hẹn hò với ai, có thể đi với chị.”

Bếp ga của nhà Long Vịnh Thanh mấy tháng nay chưa hề động đến rồi, cần gì phải tắt, hơn nữa trong tình huống này, thực sự cô rất sợ phải ở trong nhà với Vi Trần, thôi thì cứ mặt dày đến cùng, ngượng ngập cười cười, nói: “Chị định ra ngoài ăn cơm, hình như chưa bật bếp ga, ha ha ha, là chị nhớ nhầm, chúng ta quay lại ăn cơm đi, chị sắp chết đói đến nơi rồi đây này. Này, Vi Trần, em thả tay ra được không? Em nắm chặt như vậy làm tay chị đau quá.”

Lúc này Quan Vi Trần mới thả tay cô ra, cong môi lên cười, ra vẻ tủi thân trách móc một câu: “Không còn cách nào khác, Vịnh Thanh, chị nhìn thấy em xong bỏ chạy, làm em bị tổn thương ghê gớm.”

Trở về lại quán ăn lúc nãy, chỗ ngồi vẫn còn đó, người phục vụ giúp cô kéo ghế, cô tự chọn cho mình món thịt bò sốt tiêu. Lúc này đây, họ vẫn mỗi người một câu tiếp tục nói chuyện.

“Lúc nãy quả thật chị không nhìn thấy em, Vi Trần, em nghĩ xem, giữa chúng ta không thù không oán, chị lại không nợ tiền của em, cần gì phải trốn tránh em, đúng không?”

Không biết trên thế giới này còn có ai nói dối một cách trơn tru hơn như vậy không, nói đi nói lại liên tục cho đến khi người khác tin mới thôi. Trong số những người Quan Vi Trần quen biết, cũng chỉ có Long Vịnh Thanh có nội công thâm hậu như vậy thôi, nghĩ kĩ lại, môn học nói dối này, cô ấy chính là người thầy đầu tiên của anh. Nghĩ đến chuyện trước đây, anh cười nhẹ, bảo người phục vụ cho thêm một cái ly, tự tay rót rượu vang cho cô, “Ba năm qua, chị chẳng thay đổi chút nào, nói cái gì cũng phải nói cho đến khi người khác tin mới được. Em đầu hàng, là em hiểu lầm chị, là em sai.”

“Đó là vì chị nói thật, mọi người chẳng có lý do gì để không tin chị.” Long Vịnh Thanh cười vô tư, nâng ly chạm vào ly rượu của Vi Trần, “Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Hôm nay là ngày tốt, hơn nữa hiếm khi mới gặp nhau ở đây, uống rượu đi đã, chị đây chúc em lễ tình nhân vui vẻ.” Nói xong, không cần biết người ta có kịp phản ứng lại hay không, cô ngửa cổ uống một hơi hết sạch.

Hiếm khi mới gặp nhau ở đây...

Quan Vi Trần cũng nâng ly, đắm đuối ngắm nhìn khuôn mặt của Long Vịnh Thanh dưới ánh đèn màu đỏ ấm áp, hai người không cùng sống trong một thành phố, khó khăn lắm mới gặp nhau, theo như toán học xác suất, xác suất này cao không thua kém gì so với việc trúng số năm trăm vạn tệ, nhưng nếu như có người cố ý đợi ở đây thì sao? Vậy thì xác suất này phải nhân lên mấy chục lần, thậm chí mấy trăm lần?

Ba năm không gặp, cô vẫn như xưa, ra khỏi cửa lúc nào cũng phải ăn mặc gọn gàng, thích mặc loại quần áo có kẻ sọc phóng khoáng, tóc ngang vai, nhuộm nâu màu hạt dẻ, tóc mái để rất dày, cắt vừa đúng ngang chân mày, để lộ ra khuôn mặt chỉ to như bàn tay, nhìn giống như học sinh cấp ba, mỗi khi cười nhìn rất vô tư, mỗi lần uống rượu thì bạt mạng, bất kể ly to hay ly nhỏ, đều một hơi uống sạch.

Trước đây anh cũng đã từng vô số lần tưởng tượng về khuôn mặt của cô, tưởng tượng khi gặp lại, cô sẽ có thái độ gì, cũng đã từng không ít lần cảm thấy đau lòng, không dám nghĩ tiếp, không dám nhớ lại đêm hôm đó, khi anh đè cô dưới thân mình, khuôn mặt của cô đầm đìa nước mắt, hai tay giữ chặt lấy vai anh, mơ hồ kêu tên của một người, anh không tài nào nghe được cô gọi tên của ai. Sau khi xảy ra chuyện đó, có dạo anh cho rằng khi họ gặp lại nhau, chắc chắn sẽ không cách nào cười nói như trước đây nữa. Giờ đây nhìn nụ cười thuở nào của cô, anh cảm thấy như được giải thoát, uống hết rượu trong ly, lại rót thêm hai ly nữa cho hai người, nhẹ nhàng chạm vào cốc của cô, nói:

“Ly này không phải chúc lễ tình nhân vui vẻ, mà là chúc mừng sinh nhật Vịnh Thanh, sinh nhật hai mươi bảy vui vẻ!

Long Vịnh Thanh bất mãn trừng mắt nhìn Quan Vi Trần, ra vẻ như vừa giận dỗi vừa làm nũng đá vào cái chân ở dưới bàn của Vi Trần một phát, “Tên nhóc chết tiệt kia, không nói ra tuổi của chị, không cảm thấy nhẹ lòng hả? Mới có hai mươi lăm tuổi, em sướng thật đấy.”

“Này, hai mươi bảy và hai mươi lăm, chỉ kém nhau hai tuổi, không cần phải tức giận đến vậy chứ?” Quan Vi Trần không ngờ cô lại có phản ứng mạnh như vậy, bắp chân bị giày cao gót của cô đá phải, đau nhói lên từng đợt, vừa xuýt xoa vừa cúi người xuống bóp nắn chỗ đau. Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Long Vịnh Thanh mà bật cười, “Nếu như chị còn bắt nạt em, em sẽ đánh trả đấy.”

Hai người gây sự với nhau một lúc, khúc mắc trong lòng cả hai cũng biến mất, vừa nói chuyện vừa ăn uống vui vẻ. Ăn xong đã là mười một giờ đêm. Khi bước ra khỏi nhà hàng, trời bỗng đổ mưa phùn, nhiệt độ đột ngột hạ xuống mấy độ liền, họ đều không mang theo ô.

Long Vịnh Thanh vốn đang bị cảm, không nhịn được oán thán một lúc.

Quan Vi Trần đi bên cạnh cô, nhạy cảm phát hiện ra sự khác lạ của Vịnh Thanh, liền cởi áo khoác ra choàng lên vai cô, Long Vịnh Thanh hết hồn, vội vàng kéo xuống, khăng khăng bắt Vi Trần nhanh chóng mặc vào.

“Tim mạch của em không tốt, không cần phải chịu đựng làm gì, nhỡ may lại ngất xỉu như trước đây thì sao? Chị bị ướt một tí cũng chẳng sao.”

“Em làm gì yếu ớt đến mức đó?” Quan Vi Trần cười trách móc, nhận áo khoác rồi lại choàng lên người cô, “Từ nhỏ đến lớn, em chỉ ngất một lần đó thôi, vậy mà chị cứ nhớ hoài.”

“Chỉ ngất một lần cũng đã doạ bọn chị chết khiếp, biết không? Chị và anh Ngôn Từ cứ nghĩ em chết rồi, đang thương lượng với nhau xem nên bí mật chôn em ở đâu, để đốt xác phi tang.” Long Vịnh Thanh không kéo chiếc áo đang khoác trên vai xuống nữa, nhắc đến chuyện hoang đường đã từng làm hồi nhỏ. Vốn định cười ha hả một tràng, nhưng không biết vì sao, nhắc đến tên anh Ngôn Từ, cổ họng đột nhiên thấy khô khốc, cười không nổi, cuối cùng chỉ có hai âm thanh kỳ lạ “hơ hơ” phát ra từ cổ họng.

Quan Vi Trần cũng trầm mặc, quay đầu đi nhìn đủ kiểu đèn sáng loáng, nhấp nháy trên đường. Những ngọn đèn đó hoà lẫn vào với bầu trời đêm mênh mông, có cảm giác xa xôi lúc ẩn lúc hiện, từ lâu lắm rồi trong ký ức, trên con đường nhỏ ngoài bờ ruộng cũng có thể nhìn thấy những ánh sao đêm lấp lánh trên bầu trời hòa với ánh đèn của mọi nhà, đẹp đẽ mà rất chân thực. Anh nhìn bầu trời, hoài niệm mỉm cười, “Anh Ngôn Từ chắc cũng ra tù rồi nhỉ?”

“Nghe Vịnh Lục nói ra tù từ tháng trước.” Long Vịnh Thanh trả lời.

“Chị nói xem, lần sau anh Ngôn Từ gặp em, có còn vỗ vai dạy em học hút thuốc nữa không?” Quan Vi Trần cười nhẹ, nghiêng đầu nhìn thái độ của cô.

Thái độ của cô rất lạnh lùng, ngước mắt nhìn xa xăm, cũng không biết đang nghĩ gì, “Chắc chắn là có, cái người bảo thủ đó, không cho anh ta hút thuốc chẳng khác nào giết anh ta cả.”

“Lần sau gặp nhau, em phải mang theo một ít thuốc thơm mời anh ấy mới được, trong tù không được hút thuốc, chắc anh ấy khó chịu lắm.” Nói xong, Quan Vi Trần cũng học theo bộ dạng của cô, ngước mắt nhìn xa xăm, những giọt nước mưa nhỏ làm ướt đôi mắt của anh, thứ anh có thể nhìn thấy chỉ là một màn sương, mơ hồ như màu xám của trời đêm.

Không được hút thuốc, Triệu Ngôn Từ, chắc anh phát điên lên mất phải không?

Long Vịnh Thanh tưởng tượng dáng vẻ buồn phiền ngồi vò đầu, rồi dáng vẻ sốt ruột đứng ngồi không yên của anh, không nhịn được cười, cười mãi rồi chẳng biết nên nói gì nữa. Mặc dù trên người đã khoác chiếc áo của Quan Vi Trần, nhưng cô vẫn thấy lạnh. Nước mưa thấm trong gió lạnh len lỏi vào cổ của cô, giống như ánh mắt người đó nhìn cô lần cuối, lạnh lùng và tuyệt vọng, cùng với một đêm nào đó, ánh mắt hằn lên tia máu đã cho cô biết bao hy vọng đan xen vào nhau, làm cho cô nhất thời tỉnh ngộ, người nào là thật, người nào là giả.

Đúng lúc này, Quan Vi Trần nắm lấy tay cô, “Vịnh Thanh, em biết chị cảm thấy có lỗi với anh ấy, nhưng đó không phải là lỗi của chị. Em cũng chưa từng cảm thấy mình sai, chúng ta không có lỗi với bất kỳ người nào, thôn Long Sơn sắp bị di dời, quay về thăm lại lần nữa đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
     
Có bài mới 03.06.2013, 06:42
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7700 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tuổi thanh xuân chôn dấu dưới bụi trần - Nguyễn Sênh Lục - Điểm: 11

Chương 1.2

3.

Việc di dời thôn Long Sơn, Long Vịnh Thanh là người biết sớm hơn bất kỳ người nào. Hiện nay cô đang sống tại thành phố K, mặc dù là một thành phố rất nhỏ, nhưng nhờ tiếng tăm của hai đô thị lớn được quốc tế hóa ở lân cận, sự phát triển của thành phố này có thể nói là thần tốc. Những công ty lớn nổi tiếng trong và ngoài nước đều có mặt tại khu công nghiệp của thành phố. Phát triển công nghiệp sẽ kéo theo nhiều ngành nghề khác cùng phát triển theo, giống như công ty trách nhiệm hữu hạn Viên Nghệ, công ty chuyên làm đẹp cho khuôn viên gia đình mà cô đang làm đây.



Thành phố K tiếp giáp với nhiều thành phố lớn, nhưng xung quanh không có một địa điểm nào trồng hoa và cây cảnh qui mô lớn cả, tổng giám đốc với đầu óc nhạy bén không cam chịu việc chỉ thiết kế nội ngoại thất cho sân vườn, sau khi tiếp nhận nhiều dự án xanh hóa sân vườn qui mô lớn, dã tâm ngày một lớn hơn, muốn xây dựng một địa điểm trồng hoa và cây cảnh qui mô lớn, một mặt có thể giải quyết được đầu ra của các giống cây, giống hoa quý được ươm trong nhà kính của công ty, một mặt thỏa mãn được nhu cầu hòa mình vào thiên nhiên của các thành phố lớn xung quanh.

Vì việc này, công ty đã họp đến mấy lần rồi. Lần họp cuối cùng, tổng giám đốc phấn khởi tuyên bố đã liên hệ được với phía đầu tư, mà địa điểm cũng đã chọn xong rồi, chính là thôn Long Sơn ở ngoại ô thành phố K, nơi đó non nước hữu tình, khí hậu dễ chịu, nguồn nước dồi dào, là địa điểm lựa chọn ưu tiên số một, không có nơi nào tốt hơn nữa cho việc gieo trồng hoa cỏ cả.

Long Vịnh Thanh nghe quê hương của mình sẽ biến thành địa điểm trồng hoa cỏ liền nhảy dựng lên, gào to lên ngay trước mặt đồng nghiệp trong công ty: “Sếp Hồ, không được di dời thôn Long Sơn, tổ tông nhà chúng em sống đời sống kiếp ở đó, di dời thôn làng đi chỗ khác, chẳng khác nào nhổ cả gốc gác chúng em lên? Không được, không được, đưa bao nhiêu tiền đền bù cũng không được.”

Tâm trạng của tổng giám đốc đang rất tốt, không truy cứu tội Long Vịnh Thanh vì lý do cá nhân làm gián đoạn cuộc họp, còn chỉ tay về cô cười đùa, “Đó, chưa di dời đã gặp phải một hộ phản đối rồi.”

Trong phòng họp cười lên ầm ầm. Lý Tịch ngồi ngay bên cạnh cảm thấy cô thật mất mặt, vội vàng kéo gấu áo của cô, ra hiệu cho cô ngồi xuống, nào ngờ Long Vịnh Thanh có chết cũng không chịu, “Sếp Hồ, em nói thật mà, trước nhà bọn em còn có một cây ngân hạnh do ông nội em trồng, nếu đập phá nhà, cây ngân hạnh đó không phải cũng bị đào lên ư? Gốc cây đó là ký ức tuổi thơ của em, em chịu không nổi đâu.”

Sếp tổng khoanh tay trước ngực, ngồi trên ghế da nhìn cô, “Long Vịnh Thanh, cô làm việc ở đây cũng sắp được ba năm rồi, cô nói đi, ký ức thuở nhỏ quan trọng, hay là sự phát triển của công ty quan trọng?”

Hai tay Long Vịnh Thanh nắm chặt lấy thành bàn, vốn đang định nói, đương nhiên là ký ức tuổi thơ quan trọng, ai thèm quan tâm đến sự phát triển của công ty, chỉ cần hàng tháng có lương là được. Tiếc là những lời này chưa kịp nói ra đã bị Lý Tịch ấn xuống ngồi trên ghế, vừa nhìn cô, vừa cười nói lấy lòng sếp tổng để giảng hòa, “Chi bằng như vậy đi, Vịnh Thanh, mình có ý kiến này này, đợi đến khi nào giải tỏa, mình tìm mấy người anh em chuyên chăm sóc cây xanh, giúp cậu đào cây ngân hạnh kia lên, trồng trước cổng nhà mới của cậu, cậu thấy thế nào?”

Cũng may có sự ra tay của Lý Tịch mới ngăn chặn được tai họa này, nếu không sau khi Long Vịnh Thanh nói những lời nói không lường trước hậu quả kia ra, lúc đó chắc chắn là cô phải trực tiếp đi thu dọn đồ đạc, biến khỏi công ty ngay lập tức. Việc qua rồi nghĩ lại mới thấy sợ, Long Vịnh Thanh đích thân đến quán starbucks mua một ly cà phê cảm tạ ơn cứu mạng của Lý Tịch. Lý Tịch cầm tập công văn trên bàn dí mạnh vào đầu cô, mắng xối xả, “Long Vịnh Thanh, khi làm việc cậu có thể động não một chút được không, ai thèm quan tâm vào ký ức tuổi thơ của cậu, cậu không thấy sao? Lúc đó trong phòng họp, ai nấy mắt xanh như mắt mèo, sếp tổng đã nói, nếu hạng mục này thành công, tiền thưởng cuối năm được tăng lên gấp mấy lần, trong mắt mọi người chỉ có cổ phiếu, chỉ có cậu đứng đó giữ gìn ký ức tuổi thơ. Cậu cho tớ xin, nếu như không phải mình giải vây, suýt nữa cậu đã đắc tội với mọi người trong công ty rồi.”

Long Vịnh Thanh nở một nụ cười, đưa ly cà phê lên đỉnh đầu, chuẩn bị cúi đầu sát đất để làm lễ, “Ân nhân, ơn cứu mạng của người, tiểu tử con cả đời không quên, xin nhận của tiểu tử này một lạy.”

“Thôi thôi thôi, mình đã chết đâu, cái gì mà lạy với chả lục.” Lý Tịch cầm lấy ly cà phê, cười cười trừng mắt nhìn cô một cái, quay người qua, tiếp tục công việc với mấy bản thiết kế.

Long Vịnh Thanh cũng trở về chỗ ngồi, chuẩn bị bắt đầu làm việc, nhưng con chuột cứ đứng yên trên màn hình, không cách nào mở những dữ liệu trên đó ra được. Trên màn hình là tấm ảnh cũ được chụp lại bằng máy ảnh kỹ thuật số, tấm ảnh cũ quá rồi, có chỗ đã bị ngả vàng nhưng nhìn vẫn rất rõ ràng, thấy rõ người chụp lại tấm ảnh này đã tốn không biết bao nhiêu công sức. Trên tấm ảnh là một cây ngân hạnh xanh tươi, từng chiếc lá hình rẻ quạt vươn ra đón ánh nắng mặt trời, trên lá vẫn còn đọng những hạt sương mai, đứng ở góc nào cũng đều có thể nhìn thấy những hạt sương long lanh, trên cành cây có một chàng thiếu niên đang nấp trên tán lá đọc sách. Chắc là có cảm giác bị người ta chụp ảnh, khó chịu nhìn qua bên này, ngũ quan thanh tú mang nét trẻ con, mái tóc đen ánh lên bởi những tia nắng, lộ ra cảnh sắc đắm say lòng người.

Người đó nhìn cô, qua màn hình máy vi tính, ánh mắt đó giống như có thể vượt qua thời gian để đọng lại trên khuôn mặt cô, sau đó cúi đầu xuống tiếp tục đọc quyển sách trên tay, “Vịnh Thanh, nếu em còn quậy, anh sẽ không giúp em làm bài tập hè nữa đâu.”

“Ui cha, sợ quá hà.” Cô phối hợp với mẩu đối thoại trong ký ức, lẩm nhẩm trong đầu: “Anh dám không giúp em à, em sẽ đi méc thầy giáo, anh đọc sách báo khiêu dâm.”

“Đây mà là sách báo khiêu dâm à, đây là tác phẩm nổi tiếng.” Từ trong đám lá, anh tức lồng lộn giơ quyển sách lên chứng minh sự trong sạch cho mình, “Em xem này, tác phẩm “Người tình” nổi tiếng của Duras, anh mượn trong thư viện trường. Thư viện trường làm gì có sách báo khiêu dâm, đồ ngốc.”

Cô nhào qua xem, nhìn thấy chữ chi chít trên đó, tự nhiên thấy như bị chóng mặt, thế là kéo cánh tay anh giở trò, “Này, này, anh đọc cho em nghe với, trong đó viết gì mà làm cho anh đọc say sưa vậy?”

“Muốn biết thật à?” Anh nhìn cô, thấy cô gật đầu liên tục, liền giở về trang một, đằng hắng một cái, bắt đầu chậm rãi đọc, giọng của anh rất mượt mà, xung quanh gió thổi vi vu, tiếng lá cây xào xạc, làm cho buổi sáng mùa hè đó thực sự trở thành vĩnh hằng. Cho đến mười hai năm sau, hôm nay hồi tưởng lại, cô vẫn có thể nghe thấy rõ ràng đoạn văn đó:

“Một ngày nọ, khi tôi đã già, một người đàn ông tiến đến bên tôi, ở lối vào một nơi công cộng. Ông ta tự giới thiệu mình, rồi nói, “Tôi biết bà đã nhiều năm rồi. Ai cũng nói khi còn trẻ bà rất xinh đẹp, nhưng tôi lại muốn nói với bà rằng tôi nghĩ hiện giờ bà còn xinh đẹp hơn thời ấy nữa. Tôi yêu thích khuôn mặt bà lúc này hơn là khuôn mặt bà khi còn là thiếu nữ. Một khuôn mặt bị tàn phá.”

Lúc đó cô không hề hiểu ý nghĩa của đoạn văn này, thậm chí còn cảm thấy buồn cười, làm gì có người đàn ông nào không yêu dung nhan xinh đẹp của người con gái đang độ tuổi thanh xuân, lại đi khen một bà già bị tàn phai nhan sắc đẹp hơn. Cô luôn nghĩ gì nói nấy, lúc đó phát biểu luôn sự bất mãn của mình với người đàn ông kia. Nhưng ngay lúc ấy anh lại hỏi: “Vịnh Thanh, nếu như nay mai khi em già đi, gặp lại em, anh cũng nói với em câu nói đó, em đó mắng anh biến thái không?”

“Có chứ, chắc chắn sẽ mắng, bởi vì chắc chắn là anh đang cười nhạo em, già rồi xấu hoắc, không đẹp tí nào.”

Cô không hiểu ý của anh trong câu nói đó, không khách sáo kéo anh từ trên cây xuống, mấy chiếc lá hình rẻ quạt rơi trên người anh. Anh nằm trên mặt đất, khư khư ôm lấy quyển sách, phẫn nộ nhìn cô hét lên: “Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Long Vịnh Thanh, em thật không có lương tâm.”

Đúng, cô từ nhỏ đã không có lương tâm, nhưng mà từng câu nói của anh, cô lại nhớ rất rõ. Kể cả những câu nói không hiểu lắm, cô cũng nhớ rõ, giống hệt như xăm vào đầu, không cách nào quên cũng không muốn quên. Cô có chức năng đặc biệt, có thể quên rất nhiều rất nhiều việc, giống như là quên những việc đó đi, cũng chỉ vì để có thể nhớ nhiều việc về anh hơn, cho dù là một câu nói, một nụ cười.

Nhưng mà, bây giờ phải làm sao? Thôn Long Sơn sắp bị di dời, cây ngân hạnh không thể nào mọc trước nhà mình nữa. Nếu như anh trở về, có tìm được mình hay không? Không còn cây ngân hạnh, làm sao anh trèo lên, ném viên sỏi vào nhà em đây? Không có âm thanh của những viên sỏi đó, làm sao em biết anh đến tìm em? Làm sao em biết được lúc nào nên chuồn ra ngoài trèo lên cây nằm ngắm các vì sao đêm với anh? Cô nhìn vào bức ảnh trước mặt, âm thầm nhớ nhung trong lòng, cuối cùng không kìm được, bật khóc.

Lý Tịch ngồi ở bàn bên cạnh, nhìn thấy đôi vai rung rung của cô thì hồn vía bay lên mây. Phải một lúc sau mới sực tỉnh, hóa ra cô đang khóc, đạp vào cái ghế xoay mình đang ngồi một cái, chồm đến bên cạnh, vỗ vào vai cô thở dài một cái, “Cây ngân hạnh đó quan trọng như vậy thật à? Nhưng mà biến thôn Long Sơn thành vườn thực vật là chắc chắn rồi, mình sẽ nghĩ cách giúp cậu đào nó lên, đừng khóc nữa, ngoan nào...”

Cô úp tay lên mắt nằm xoài trên bàn, khóc nức nở cho thoải mái, kết quả là bị ly cà phê mua ở starbucks để “hiếu kính” Lý Tịch đổ ngay lên bụng. Lúc tan tầm, Lý Tịch còn mời cô ăn một hộp Haagen-Dazs, mắt vẫn còn đỏ hoe, cô vừa liếm cái thìa vừa tiếp tục nức nở, “Lý Tịch, cậu giới thiệu người yêu cho mình đi, trụ cột tinh thần của mình không còn nữa, muốn sống tiếp phải dựa vào đàn ông thôi.”

“Được.” Để an ủi cô, Lý Tịch vội vàng đồng ý ngay. Nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, vẫn không nhịn được hỏi một câu, “Vịnh Thanh, thực ra cậu không cần phải yêu bậy yêu bạ, nguyên tắc tìm bạn trai của những cô gái đàng hoàng là: thà thiếu còn hơn yêu bừa, không phải ai đến ngỏ lời thì mình cũng không từ chối, chỉ cần là đàn ông cậu liền đồng ý qua lại. Rốt cuộc cậu là một người sợ cô đơn đến mức nào vậy?”

Cô nhét một thìa kem vào miệng, nức nở, “Mình muốn có người yêu mình, nếu không mình cảm thấy rất trống trải, mình sẽ chết mất...”

“Cậu muốn có người ở bên cạnh cậu, hay là muốn có tình yêu? Hay là chỉ muốn kiếm người để kết hôn?” Lý Tịch lại hỏi tiếp.

“Đương nhiên là tình yêu rồi.” Cô đáp.

“Vậy trong mắt cậu, tình yêu cuối cùng là cái gì?” Lý Tịch khoanh tay trước ngực, thắc mắc nhìn cô, “Là không khí hay là nước uống, hay là giống như loại kem cậu đang ăn?”

Lần này Long Vịnh Thanh không nức nở nữa, đẩy hộp kem lên bàn, dõng dạc đọc từng câu từng chữ, “Tình yêu đối với tôi, không phải là sự va chạm xác thịt, không phải là thực phẩm ăn uống, mà là niềm hy vọng không bao giờ tắt, là ước mơ rạng rỡ trong cuộc sống đầy mỏi mệt.”

Câu nói này ở trong quyển “Người tình”, đương nhiên cô không có tâm tư đọc hết quyển sách đó, vẫn là anh đọc cho cô nghe. Dưới gốc cây ngân hạnh đó, lúc ấy cùng ngồi nghe còn mấy người bạn khác của anh nữa, Quan Vi Trần nhỏ hơn họ hai tuổi cũng có ở đó, cô nghe chẳng hiểu gì cả, chỉ có Quan Vi Trần là nghe một cách đầy hào hứng, cô đẩy Quan Vi Trần một cái, ngày đó cô gọi Quan Vi Trần là Quan Quan, để cho dễ nhớ, những người bạn khác cũng đều gọi luôn cậu ấy là Quan Quan.

“Quan Quan, đừng nghe mấy cái này nữa, không hợp với con nít đâu. Đi, chị dẫn em đi câu tôm hùm.”

Quan Quan kiên quyết lắc đầu, giữ vạt áo lại không chịu đi, “Em không đi câu tôm đâu, em muốn nghe anh Ngôn Từ kể chuyện.”

“Nghe kìa nghe kìa, cẩn thận lại trở thành ông cụ non giống anh ấy đó.” Cô nhăn mặt chu miệng làm mặt xấu với Quan Quan, liếc xéo cái người đang ngồi đó đọc tiểu thuyết một cái rồi quay người xách thùng nước bỏ đi.

Ký ức gần như nguyên vẹn, nhưng mà mỗi lần hồi tưởng đến đoạn này, cô đều cảm thấy hình như mình quên mất thứ gì đó, cũng không biết có phải cô cố ý quên hay không. Bây giờ cho dù cố gắng như thế nào đi chăng nữa, cô cũng không nhớ ra đoạn ký ức đó rốt cuộc đã chôn giấu cái gì nữa.

Thực sự không nhớ ra nổi, chi bằng quên quách luôn cho xong, cô không thèm làm khó bản thân mình nữa.

4.

Đêm Thất Tịch đó, Quan Vi Trần đưa Long Vịnh Thanh về dưới lầu, hai người trao đổi số điện thoại, sau đó không hề gặp nhau nữa. Một thời gian sau, Long Vịnh Thanh và Lý Tịch bận bịu với mấy bản thiết kế sân vườn, hầu như ở công ty từ sáng đến tối, đương nhiên cũng không có thời gian gọi điện cho Quan Vi Trần, Quan Vi Trần lại thường xuyên gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho Long Vịnh Thanh, nhưng lần nào cũng không may, Long Vịnh Thanh không phải đang bận thì điện thoại lại quên sạc pin, rất lâu sau đó mới phát hiện ra cuộc gọi nhỡ hoặc tin nhắn. lần nào cũng từ chối lời mời hẹn hò của Quan Vi Trần, sau đó nữa, khi có lịch trình liên quan đến việc thi công vườn thực vật thôn Long Sơn, Long Vịnh Thanh hoàn toàn khóa máy.

Tạm thời cô không muốn về thôn Long Sơn, hoặc có thể nói cô không dám quay về.

Ở đó có quá nhiều hồi ức mà cô không muốn chạm vào. Cô sợ sau khi trở về, thành trì mà những năm vừa qua cô vất vả xây đắp trong lòng sẽ sụp đổ, đến lúc đó, cô không có đủ tự tin để có thể như trước đây, đứng dậy trong tuyệt vọng được nữa.

Những người đã từng gặp, những việc đã trải qua, cô thường chia ra hai loại, hiện tại và hồi ức, giống như người bạn chí cốt Lý Tịch và công việc hiện tại của cô là hiện tại, còn có một số người và một số việc được chỉ định chỉ có thể đọng lại trong hồi ức, giống như Quan Vi Trần và thôn Long Sơn. Cô muốn sống thật tốt ở hiện tại, còn những người và những việc nằm trong hồi ức, hãy cứ nằm trong hồi ức, đừng chạm vào, đừng tiếp xúc là tốt nhất.

Cô tự khuyên răn mình như vậy, càng cố gắng chăm chỉ làm việc, hết giờ làm thì đi hát Karaoke với đồng nghiệp, sắp xếp cuộc sống của mình thật là phong phú, không có phút giây nào rảnh rỗi.

Qua một thời gian liên lạc, công văn phê chuẩn của chính quyền thành phố K cũng đã gửi xuống, đồng ý kế hoạch di dời thôn Long Sơn, ở công ty cũng bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ, lên kế hoạch sau khi kết thúc việc di dời thôn Long Sơn sẽ đóng đô luôn ở đó, nỗ lực phấn đấu vì ngày mai tươi sáng của công ty.

Bởi vì không thích thú gì với việc này, khi công ty chọn người, cô cố gắng ép người ngồi lùi về phía sau, nhưng kết quả vẫn bị sếp chỉ điểm.

“Long Vịnh Thanh, cô là người của thôn Long Sơn, nắm rõ tình hình xung quanh đó nhất, kế hoạch thiết kế vườn thực vật đó giao cho cô và Lý Tịch, làm cho tốt nhé, đừng làm hỏng chiêu bài của công ty chúng ta đấy.”

Sếp tổng dùng ánh mắt sắc như con cáo già lướt qua mặt cô, ánh mắt uy nghiêm cộng thêm mỗi câu nói chắc nịch như vậy, làm những lời phản bác của Long Vịnh Thanh nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô đứng cúi đầu trong góc ra sức vân vê gấu áo, trong khi đang nghĩ nên dùng lý do gì để từ chối công việc này thì Lý Tịch liền ghé đầu tới, thì thầm bên tai cô, “Phụ trách thiết kế vườn thực vật không cần phải thường xuyên ở thôn Long Sơn, nhưng mà liên quan đến bộ mặt của công ty, sếp Hồ đã sắp xếp như vậy, có nghĩa là nói cho cậu biết, đã giao toàn bộ uy tín của công ty cho cậu, cậu đừng làm mất mặt công ty. Vịnh Thanh, nếu như cậu còn muốn làm việc ở công ty, thì phải nhịn, đợi về nhà hãy trút cơn giận. Đương nhiên, nếu cậu không muốn làm nữa, thì mình cũng không ngăn cản cậu đâu.”

Long Vịnh Thanh quay đầu nhìn Lý Tịch một cái, Lý Tịch đứng đằng sau vỗ vỗ vai cô. Cô chần chừ một lúc, không nói gì, lại tiếp tục cúi đầu xuống.

Lý Tịch nói đúng, cô không phải là nhân tài gì cả, cũng không phải là nhân tình của ai, sếp Hồ tội gì phải nhân nhượng cho cô, mà đãi ngộ của công việc này đích thực là rất tốt, tất cả mọi việc còn có đồng bọn là Lý Tịch che chở cho cô. Suy đi tính lại, đúng là cô phải biết an phận một chút.

Trong buổi tiệc của ngày hôm sau, một số nhân viên ở phía đầu tư cùng tổ kĩ thuật gặp nhau lần đầu tiên. Long Vịnh Thanh đến bữa tiệc cùng Lý Tịch với cặp mắt đen thui, mặc một bộ lễ phục nền trắng sọc đen tinh tế, trông rất giống quốc bảo*, lần lượt chào hỏi từng người. Phía đầu tư mà sếp Hồ liên hệ được là tập đoàn Phong Hoa nổi tiếng, tập đoàn Phong Hoa cũng rất chú trọng cho lần đầu tư này, cử rất nhiều nhân tài chuẩn bị đóng đô tại thôn Long Sơn. Điều làm cho người ta thấy phấn chấn nhất là, một trong những công tử của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Phong Hoa, Quan Dịch Phong cũng có mặt trong danh sách thành viên đóng đô tại thôn Long Sơn, là tổng phụ trách phương án đầu tư lần này. [* Quốc bảo: Con gấu mèo.]

“Vịnh Thanh, lần này cậu phải biết nắm bắt cơ hội, nghe nói rất nhiều người có tiền đồ đến đây...” Từ dạo học đại học, ai cũng biết Lý Tịch là hoa đã có chủ, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ghé sát vào tai thì thầm nói cho Long Vịnh Thanh biết. Từ lần trước Long Vịnh Thanh ủy thác cho cô giới thiệu người yêu, nên bây giờ khi gặp chàng trai nào, theo phản xạ có điều kiện, cô liền nghĩ ngay đến Long Vịnh Thanh. Tham gia những buổi tiệc tùng với người yêu, cô cũng phải để ý xin cách liên lạc với những chàng trai độc thân có điều kiện phù hợp với bạn mình, vì vậy thường xuyên làm cho người yêu nổi cơn ghen. Nói xong quay sang bĩu môi, “Nhìn ưng ý thì phải lập tức tấn công, đừng để thua mấy con tiểu yêu tinh bên Hoa Bồi nghe chưa.”

Hoa Bồi là tên gọi tắt của trung tâm trồng hoa, là nơi ươm mầm, nuôi dưỡng những loại hoa mới của công ty. Ở đó có những cô gái mới tốt nghiệp đại học, tâm hồn lãng mạn, mỗi ngày bay bổng với các loài hoa, nên cũng rất mong manh, giống như những mầm cây ở trung tâm, xanh mướt mà nõn nà làm ai cũng muốn ghen tị.

“Bọn họ làm gì xứng làm đối thủ của mình.” Long Vịnh Thanh khí thế ngất trời, dưới sự yểm hộ của Lý Tịch đã quét qua toàn bộ phòng tiệc một lượt, xác định mục tiêu hành động, bèn ra dấu tay “phối hợp cùng mình” với Lý Tịch, tự nhiên đi về phía có bóng dáng của chàng trai được cho là bắt mắt nhất.

Lý Tịch nháy nháy mắt ra hiệu đã quán triệt lĩnh hội, nhấc một ly rượu vang đế cao,vòng qua phía bên kia của hội trường, sau đó làm như vô tình đi đến trước mặt sếp tổng đang nói chuyện với mục tiêu, thật lòng tâng bốc: “Sếp Hồ, hôm nay trông sếp đẹp trai quá, làm em suýt nữa nhận nhầm người.”

“Ha ha, làm gì có, tôi đã có tuổi rồi, còn đẹp trai nỗi gì nữa, Lý Tịch, cô thật biết ăn nói.” Sếp tổng rất hài lòng với sự tâng bốc của Lý Tịch, cười phớ lớ chuyển mục tiêu, bắt đầu tán chuyện cùng Lý Tịch.

Mục tiêu đã bị bỏ rơi, Long Vịnh Thanh nắm bắt cơ hội, lập tức tiếp cận, cầm lấy một miếng bánh ngọt ở bàn ăn bên cạnh, giả làm thục nữ cắn một miếng nho nhỏ, sau đó bắt chước mấy cô sinh viên mới tốt nghiệp ở Hoa Bồi, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc kêu lên, “Ngon quá!”

Mục tiêu quả nhiên bị thu hút bởi giọng nói nũng nịu của cô, quay người qua, khuôn mặt sáng sủa đẹp đẽ xuất hiện ngay trước mặt Long Vịnh Thanh. Long Vịnh Thanh sững sờ, khuôn mặt ngây thơ của thiếu nữ cứng đơ ngay tại chỗ, sau đó dần dần trở nên méo xẹo.

“Vịnh Thanh, quả thật là chị, em nhìn thấy tên của chị trong danh sách sếp Hồ đưa cho em, đang nghĩ không biết có gặp được chị ở buổi tiệc này hay không nữa.”

Mục tiêu cong môi lên, lộ ra một nụ cười, nụ cười đó rất ấm áp, rất trong sáng, giống hệt như cây thường xuân bò trên tường nhà màu trắng vào mùa xuân, làm cho cả người anh bừng sáng lên. Mấy cô gái của trung tâm trồng hoa liên tục quay đầu qua đây theo dõi, Long Vịnh Thanh lại không cách nào cười nổi, tùy tiện nhét cả miếng bánh ngọt vào miệng, trong miệng toàn bánh là bánh, ngơ ngẩn chào hỏi lại.

“Khéo quá, Vi Trần, không ngờ lại là em.”

Thằng bé ngày nào còn lẽo đẽo chạy theo sau đuôi chị đây, cái gì cũng một tiếng chị hai tiếng chị, đột nhiên lại xuất hiện trước mặt cô với bộ âu phục thẳng tắp, nghiễm nhiên có dáng vẻ của một người thanh niên tốt trong xã hội. Hình tượng tuyệt đẹp thế này làm cho người đối diện cảm thấy trước mắt bừng sáng lên.

“Chúng ta có được tính là rất có duyên không nhỉ?” Sợ cô bị sặc, Quan Vi Trần cầm lấy cốc nước giải khát của một người phục vụ vừa đi ngang qua, đưa đến tận tay cô, tỉnh bơ vỗ vỗ lưng cô, giúp cô hít thở, “Vịnh Thanh, tại sao từ nhỏ đến lớn chị đều như vậy? Ăn uống chậm hơn một chút không được à? Không cần phải lo lắng, em có cướp của chị đâu.”

Cử chỉ quá thân mật xuất hiện ở bữa tiệc đông người vậy rất bắt mắt, mấy cô gái ở trung tâm trồng hoa từ nãy giờ quan sát Quan Vi Trần như hổ đói rình mồi, tím hết cả mặt mày, trừng mắt nhìn Long Vịnh Thanh, thậm chí có cô to gan, nói một câu với âm thanh không to không nhỏ, vừa đủ cho cô nghe, “Xùy, trâu già gặm cỏ non.”

“Ặc...” Lần này Long Vịnh Thanh bị sặc thật, để che giấu sự khó xử nên đã nhét toàn bộ miếng bánh ngọt vào miệng, giờ làm cho cổ họng của cô bị quá tải, toàn bộ mắc nghẹn ở đó, nhả ra không được, nuốt vào cũng chẳng xong, một ít vụn bánh còn lọt vào trong thực quản, cảm giác đau đớn, chua chua vì nghẹn chạy thẳng lên đầu. Ngay lúc đó, Long Vịnh Thanh trào nước mắt đứng ngay tại chỗ, uống thêm một ly nước cam mới có thể hít thở lại bình thường. Cũng không biết có phải vừa nãy âm thanh bị sặc của cô phát ra quá lớn, hay là bộ dạng bây giờ của cô quá thê thảm, vừa mới hít thở lại bình thường, cô lại xấu hổ phát hiện ra, hơn một nửa số người của buổi tiệc đang nhìn cô, Quan Vi Trần lại đang cười như sắp tắt thở đến nơi. Có điều tên này từ nhỏ đã cười rất có ý tứ, sẽ không cười ồ lên thành tiếng, bình thường là bặm môi lại để cười, khi thực sự không nhịn được nữa mới tìm cái gì đó dựa vào, rồi nín nhịn cúi đầu cười trộm. Tiếng cười không lớn, nhưng thường cười đến nỗi làm cơ thể rung lên từng hồi, cách cười nho nhã hơn nhiều so với kiểu ôm bụng cười lăn cười lộn trên đất của đám con trai thôn Long Sơn, tính ra là cũng rất có phong cách riêng.

Nhưng giờ đây Long Vịnh Thanh chẳng còn tâm trạng nào mà thưởng thức nụ cười nho nhã đó, mặt tối sầm lại, đẩy vai Vi Trần nói: “Em đừng cười nữa được không? Tất cả mọi người đang nhìn chúng ta, mắc cỡ chết đi được.”

“À, được....Xin lỗi...” Quan Vi Trần ngẩng đầu lên, lập tức thu hồi lại nụ cười, cố gắng sửa lại kiểu cười ôn hòa như trước đây, nhìn thấy khóe miệng Long Vịnh Thanh còn dính một ít vụn bánh, tự nhiên giơ tay ra lau đi giúp cô, nói: “Vịnh Thanh, chị đúng là quá để ý đến tuổi tác của mình, mỗi lần nhắc đến tuổi tác, chị đều không tự kiềm chế được.”

Xung quanh lại ồ lên, mấy cô gái bên trung tâm trồng hoa tức giận quay gót bỏ đi. Long Vịnh Thanh tự nhiên thấy vui trở lại, tâm trạng buồn bã vì bị chỉ trích “trâu già gặm cỏ non” lúc nãy cũng biến mất theo, thoải mái vui vẻ trả lời: “Con gái qua hai mươi lăm tuổi đều để ý đến tuổi tác của mình, tâm trạng này, em không hiểu được đâu.”

Quan Vi Trần đương nhiên không hiểu được hai mươi bảy tuổi và hai mươi lăm tuổi có gì khác nhau, cũng không muốn tranh cãi với cô, mỉm cười đổi chủ đề, “Vịnh Thanh, lần này chúng ta phải cùng nhau đến thôn Long Sơn làm việc rồi. Nghĩ lại những ngày tháng vui vẻ khi sống tại thôn Long Sơn thuở bé, quả thật rất nhớ.”

“Em vào làm ở Phong Hoa lúc nào thế?” Long Vịnh Thanh lại cầm một miếng bánh ngọt nhét vào miệng, vừa ăn vừa hỏi. Nhưng khi hỏi đến đây, cô bỗng nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, “Đợi đã, chú Bàn Tính họ Quan, em tên Quan Vi Trần, trời đất, đừng nói chú Bàn Tính hồi nhỏ chị gặp bây giờ là Quan Dịch Phong tiếng tăm lẫy lừng nha.”

“Bàn Tính là biệt hiệu hồi nhỏ của ba em, là mẹ Long đặt cho chứ ai, tên của ba em vốn là Quan Dịch Phong mà.” Quan Vi Trần cười đáp, để tránh việc cô lại bị nghẹn, chu đáo lấy thêm một ly nước cam cho cô, đồng thời cướp lấy miếng bánh ngọt trên tay cô, lấy dao và đĩa sạch chuẩn bị sẵn trên bàn, cắt thành từng miếng nhỏ, rồi mới nhét lại vào tay cô.

Long Vịnh Thanh quả thật rất kinh ngạc. Hồi nhỏ, mỗi lần đến nghỉ hè và nghỉ đông, búp bê mang trong người hai dòng máu Trung Quốc và Nhật Bản sẽ được bảo mẫu đưa đến nhà cô, cô chỉ biết rằng, quê của Quan Quan ở thôn Long Sơn, nhưng thường xuyên sống với mẹ ở Hokkaido Nhật Bản, tim của mẹ Quan Quan không tốt, bệnh nặng đến nỗi sắp không đi lại được, bố cậu ấy buôn bán ở Anh, không có thời gian rỗi chăm sóc, ông đành phải nhờ người bạn thanh mai trúc mã, chính là mẹ của Long Vịnh Thanh chăm sóc hộ. Mỗi lần Quan Quan đến, luôn mang theo một đống đồ ăn ngon, đồ chơi mới lạ, mẹ Long nói, người mẹ Nhật Bản muốn Quan Quan có một tuổi thơ bình thường, được ăn uống vui chơi thỏa thích. Có thêm một đứa em trai đẹp long lanh như ngọc, Long Vịnh Thanh mừng còn không kịp nữa là, đương nhiên không hỏi gì nhiều. Thật không ngờ rằng, người chỉ gặp qua một lần, chú Bàn Tính hiền lành đó lại có chí khí lớn như vậy.

“Công tử của nhà tổng giám đốc Quan sẽ lãnh đạo bọn chị ở thôn Long Sơn, hóa ra là em.” Thật lâu sau Long Vịnh Thanh mới nghe thấy giọng nói của mình, câu nói này nghe ra có phần hơi kỳ cục.

“Đây hoàn toàn không phải ý muốn của em, chị cũng biết thời đại học em học tâm lý, sau khi tốt nghiệp có chứng nhận được hành nghề bác sĩ, quay trở về thành phố S mở phòng tư vấn tâm lý, làm ăn cũng có vẻ được, làm bác sĩ tâm lý mới là nguyện vọng của em.” Quan Vi Trần xoay xoay cái cốc trên tay, nụ cười cũng hờ hững, “Sự việc lần này là giao dịch giữa em và bố. Nếu như em hoàn thành xuất sắc dự án đầu tư lần này, sẽ cho em tự do, cho em làm những việc em muốn, Vịnh Thanh, chị sẽ giúp em chứ?” Vi Trần nói đến đây, ánh mắt vô tình nhìn vào Long Vịnh Thanh, trên mặt cô đánh một lớp phấn dày, trang điểm xong, giống như đeo một cái mặt nạ. Anh nhìn cô, muốn nhìn thấu tâm tư của cô qua lớp mặt nạ đó, nhưng cố gắng thế nào đi nữa cũng không được.

Sau đêm hôm đó, cánh cửa trái tim cô đã đóng lại với anh. Anh đứng ở ngoài cửa, cho dù thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào giống hồi nhỏ kéo tay cô làm nũng, rồi dùng tiếng Hoa lơ lớ nói với cô, “Chị Vịnh Thanh, chúng ta ngủ cùng nhau được không?”

Chiếc cầu nối khó khăn vất vả lắm mới có được giữa họ đã bị chính tay anh phá bỏ.

“Bác sĩ tâm lý cũng rất tốt mà, Vi Trần, trẻ tuổi có năng lực, chị cảm thấy vẻ vang vì em.” Long Vịnh Thanh cười cười nói nói, phớt lờ luôn đề nghị của Vi Trần, lấy khí thế vỗ vỗ vào vai cậu ấy đúng kiểu của chị gái, sau đó run sợ rút lui, “Chị tới nhà vệ sinh một chút, em tự chơi đi.”

Đóng cửa nhà vệ sinh lại, Long Vịnh Thanh thở ra một cái, ngắm nhìn khuôn mặt mệt mỏi của mình trong gương, cười khổ vốc nước rửa mặt.

Hồi nhỏ, nghe bà đỡ trong thôn nói, người sinh đúng ngày Thất Tịch là phạm nhân phạm vào giới luật của trời, số mệnh đã định sẽ đau thương buồn bã cả đời, giống như Ngưu Lang và Chức Nữ mỗi người một nơi, những thứ mình thích, những người thân cận dần dần sẽ từ bỏ cô mà đi.

Trước tiên là Triệu Ngôn Từ, tiếp đó là Vịnh Lục, bây giờ đến cây ngân hạnh cuối cùng ông trời cũng không giữ lại cho cô. Mà điều làm cho cô khó có thể chấp nhận được là, người dẫn đầu đi đào cây ngân hạnh đó lên, lại là Quan Vi Trần.

Nếu như người khác thì tốt biết mấy, cô có thể viết tên hắn gắn lên trên người nộm, sau đó đóng đinh người nộm lên tường, mỗi ngày dùng phi tiêu đâm hắn, trù ẻo hắn bị tuyệt tự.

Nhưng mà cô có thể trù ẻo Quan Vi Trần như vậy được không? Cô trù ẻo Quan Quan được không?

Thực ra, cô cũng đã từng nghĩ, việc này không thể trách ai, là nhu cầu phát triển của xã hội, đương nhiên càng không thể đổ tội lên đầu Quan Quan, nhưng không trách cứ ai cô còn có thể làm gì bây giờ?

Cô rửa mặt một cách thô bạo, phấn trên mặt đã lem ra gần hết, cô đành phải lấy hộp phấn trong túi xách ra dặm lại. Trước đây cô rất ghét trang điểm, cảm thấy phiền phức, nhưng bây giờ cô thích cảm giác được trang điểm, phủ lên trên mặt một lớp phấn, giống như đeo mặt nạ, còn cô thì nấp sau chiếc mặt nạ đó, sẽ có cảm giác rất an toàn.

Khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, Quan Vi Trần đang đứng dựa vào bồn rửa tay chờ cô, giống những ngày hồi nhỏ cô đi bắt bò cạp với Triệu Ngôn Từ, cậu ấy cũng sẽ đứng đợi ở cổng thôn như bây giờ, mím môi cúi mặt im lặng không nói, sẽ nở nụ cười ấm áp lòng người ngay khi vừa nhìn thấy cô.

“Vịnh Thanh, sao chị vào đó lâu thế?”

“Quý ông thì không được hỏi những vấn đề không tao nhã như vậy.” Long Vịnh Thanh đi qua anh, mở vòi nước, nhẹ nhàng rửa tay, có thể hình ảnh anh đứng chờ bên ngoài làm cho cô cảm thấy nhớ nhung, tâm tư của cô bỗng nhiên rối bời, khoảnh khắc khi tắt vòi nước, cô nghe thấy tiếng mình đang hỏi: “Quan Quan, nhất định phải di dời thôn Long Sơn sao? Nhất định phải đào cây ngân hạnh đó lên sao?”

Quan Vi Trần ngẩn người. Không ngờ cô vẫn dùng cái tên đó để gọi anh, anh vẫn giữ nguyên tư thế dựa vào bồn rửa tay, quay đầu qua chăm chú nhìn cô, “Tất cả đều đã qua rồi, chị Vịnh Thanh, cho dù cây ngân hạnh vẫn luôn ở đó, anh ấy cũng không thể nào quay trở về được nữa.”

“Em nói bậy, anh ấy vẫn đang ở đó, luôn luôn ở đó...” Long Vịnh Thanh bất chợt xúc động, rảy hết nước trên tay vào mặt Quan Vi Trần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: canhmai, kimthu172, nhangxink_256, San963 và 160 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.