Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Cô nàng hợp đồng - Ni Xảo Nhi

 
Có bài mới 18.07.2011, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 142 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới [Hiện đại] Cô nàng hợp đồng - Ni Xảo Nhi - Điểm: 11
Cô nàng hợp đồng


Tác giả: Lý Xảo Di
Người dịch: Minh Thuận
Nguồn: http://www.vanvietbooks.wordpress.com

Sách do NXB Văn Học và Công ty cổ phần sách Văn Việt liên kết xuất bản

images

Hương Tranh trong một ngày đen đủi đã đánh lại lão chủ háo sắc, thất nghiệp quay về nhà, trên đường về cô chọc giận nhầm con chó điên, bị nó đuổi cho thừa sống thiếu chết,để tự cứu mình cô đành hi sinh người thanh niên cô gặp trên đường, anh ta là Sở Trung Thiên, khiến con chó cẳn hỏng chiếc áo hàng độc của anh ta, anh ta quyết trả thù Hương Tranh.


Hương Tranh thất nghiệp, không biết làm gì, mở “Dịch vụ cho thuê bạn gái”, ngày đi phát tờ rơi quảng cáo, gặp phải Trung Thiên, bị anh ta lừa ký hợp đồng làm bạn gái thuê của anh ta trong vòng 1 năm. Trung Thiên bắt Hương Tranh đi học ở “trường đào tạo cô dâu quý tộc”, tại đây Hương Tranh gặp và yêu anh chàng ở ẩn trong rừng phong Sở Tu Phàm- con trai của Sở Nhân Vũ. Sở Nhân Vũ là em nuôi của cha Sở Trung Thiên, vì muốn chiếm gia tài đã lập mưu giết anh, may mà mẹ con Trung Thiên chạy thoát. Sau 20 năm ông ta phát hiện mẹ con Sở phu nhân chạy thoát, đang ráo riết theo dõi họ.


Bị Sở Tu Phàm từ chối, Sở Trung Thiên ép thực hiện hợp đồng, dần dần Hương Tranh và Sở Trung Thiên tình giả thành thật. Hai người đang yêu say đắm thì bị Diệp Luyến Hoàn là bạn gái cũ của Trung Thiên gièm pha với Sở phu nhân. Sở phu nhân nói sự thật, Trung Thiên cần lấy Luyến Hoàn, dựa vào thanh thế gia đình cô ấy mà chống lại Sở Nhân Vũ. Sở Trung Thiên vì sợ liên lụy đến Hương Tranh nên lấy cớ chia tay cô. Hương Tranh biết chuyện do Luyến Hoàn nói, đã tự tìm đến cầu cứu Sở Tu Phàm, nhờ đó cô lọt vào nhà họ Sở làm giúp việc, định bụng tiếp cận khuyên giải Sở Nhân Vũ, bị lộ cô bị Nhân Vũ ra lệnh giết chết, Tu Phàm muốn cứu cô, định dùng cái chết của mình ép cha, Nhân Vũ thấy con trai vậy mới bị lên cơn đau tim chết.



Hai năm sau Hương Tranh, Trung Thiên, Tu Phàm giữa họ sẽ có kết cục thế nào? Nhân duyên, số phận, hận thù sẽ có một câu trả lời trọn vẹn khi bạn gấp cuốn sách lại.


Đoạn chiêm
Họa vô đơn chí


“Hương Tranh, Tổng giám đốc cho gọi cô.”


Tiếng đồng nghiệp Mạt Tiểu Kinh vang lên bên cạnh. Hương Tranh đang đánh máy vội ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi lại Mạt Tiểu Kinh: “Tổng giám đốc ư?”. Một người bận trăm công nghìn việc như Tổng giám đốc sao lại cho gọi một nhân viên quèn như cô nhỉ?

“Đúng thế. Tổng giám đốc nói cô hãy đến ngay phòng làm việc của ông ấy.”

Mạt Tiểu Kinh gật gật đầu, nhìn Hương Tranh rồi mới quay người bước đi. Ánh mắt Tiểu Kinh như muốn cảnh báo cô: Chuyến này nguy hiểm, hãy tự cứu lấy mình.

Nhìn Mạt Tiểu Kinh đi xa dần, Hương Tranh thấy vô cùng bất an.
Gần đây, nền kinh tế suy thoái nên khắp nơi rộ lên tin đồn rằng công ty sẽ cắt giảm biên chế. Ánh mắt đầy cảm thông của Mạt Tiểu Kinh… không phải là muốn ám chỉ cô… là người bị sa thải đấy chứ?
Hương Tranh không dám nghĩ tiếp, nhanh chóng đứng bật dậy, lao nhanh đến trước phòng Tổng giám đốc, rồi dừng lại, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ sồi mát lạnh.

“Tổng giám đốc, tôi là Hương Tranh.”

“Vào đi.”

Hương Tranh hít một hơi sâu, mở cửa. Một người đàn ông trung niên với mái tóc húi cua đang ngồi dựa lưng vào ghế da phía sau bàn làm việc đầy ắp hồ sơ, ngón trỏ của bàn tay trái gõ nhịp trên tay vịn ghế. Nghe thấy tiếng mở cửa, người đàn ông trung niên ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt như hai hạt đậu xanh thích thú nhìn cô từ đầu đến chân rồi dừng lại ở khuôn mặt đẹp của cô.

“Lại đây.”

“Vâng.”

Hương Tranh, cố kìm ý định bỏ chạy thoát thân, nuốt nước bọt, đóng cửa lại, bước về phía bàn làm việc, cúi đầu kính cẩn hỏi:

“Tổng giám đốc tìm tôi có việc ạ?”

“Tôi đã đọc báo cáo cô nộp hôm qua, làm tốt lắm.”

Người đàn ông trung niên đứng lên, nở nụ cười ma quái, đi vòng qua bàn làm việc, tiến sát về phía cô.

Hừ! Không sa thải cô thật hay sao? Hương Tranh đang băn khoăn thì đúng lúc đó, một đôi tay thô ráp đã đặt trên bàn tay thon dài mềm mại của cô.

Tên háo sắc đã hiện nguyên hình. Tất cả các nhân viên nữ của công ty, chưa ai thoát khỏi nanh vuốt của hắn, thậm chí cả nữ nhân viên dọn vệ sinh hắn cũng không tha. Mọi người đều rất phẫn nộ, nhưng thời buổi này tìm được việc làm thật không dễ, để kiếm kế sinh nhai, không còn cách nào khác là phải nhẫn nhịn hắn.

Bản thân Hương Tranh cũng từng bị hắn ta cầm tay mấy lần. Mỗi lần như thế, cô đều tức giận đến mức muốn đập nát đôi bàn tay cầm thú ấy. Riêng lần này, cô có cảm giác không chịu đựng hơn được nữa, vậy mà vẫn phải cố nhắc nhở bản thân: “Vì công việc, phải biết kiềm chế, gây sự với hắn chẳng ích gì”.
Hít một hơi thật sâu, Hương Tranh lặng lẽ rút tay mình ra khỏi bàn tay hắn, cười nhã nhặn và nói với hắn: “Tổng giám đốc quá khen ạ”.

Người đàn ông trung niên nhìn hau háu vào đôi môi Hương Tranh. Bộ mặt đểu cáng của hắn giả bộ tử tế.

“Tôi định thăng chức cho em lên làm trợ lý Tổng giám đốc. Em nghĩ sao?”
Nói rồi, đôi bàn tay hắn từ từ đặt lên hông cô.

Hương Tranh bị bất ngờ. Cô lập tức gạt tay hắn ra khỏi người cô, đôi mắt tức giận nhìn trừng trừng nhìn vào hắn, đồng thời lớn tiếng cảnh cáo: “Tổng giám đốc, xin hãy cư xử đúng mực!”.

Cô đã nhẫn nhịn đủ rồi, làm sao có thể ngoan ngoãn phục tùng hắn ta mãi được? Mỗi người đều có nguyên tắc hành xử của riêng mình. Nếu hắn dám làm điều gì quá đáng thì dù hắn có là Tổng giám đốc hay là vua đi chăng nữa, cô cũng quyết không nhịn nữa.

Lão già háo sắc không hiểu được những gì Hương Tranh đang nghĩ. Hắn tiếp tục tiến đến trước mặt Hương Tranh, khua môi múa mép:

“Mỗi tháng nhận một khoản tiền ít ỏi mà công việc vất vả như vậy, cực khổ lắm phải không? Chỉ cần em cùng với tôi… thì không phải nhọc nhằn mà lương tháng lên tới mười ngàn. Em thấy sao?”

Hắn ta bị hôi miệng. Mỗi khi hắn mở miệng là mùi hôi tỏa ra,nồng nặc bao quanh cô.

Thật không thể chịu nổi. Hương Tranh bừng bừng lửa giận. Cô tát mạnh lên má trái của hắn, quát: “Đồ đê tiện!”. Nhưng chưa đầy hai giây sau, cảm giác đau nơi bàn tay khiến côthấy hối hận. Đáng lẽ cô phải tháo giày ra mà nện thật lực vào trán hắn, chứ không phải dùng tay như thế này.

Lão tổng giám đốc háo sắc không ngờ Hương Tranh phản ứng kịch liệt đến thế. Bị Hương Tranh dồn hết lực mà tát, lão phản ứng không kịp, loạng choạng lùi lại một bước. Đang lúc hoảng loạn, lại không cẩn thận, nên hắn bị trượt chân, ngã xõng xoài ra đất.

Hương Tranh cũng bất ngờ mất một lúc mới bật cười “ha ha” trước cảnh lão già háo sắc bị ngã. Cô vui vẻ vỗ tay nói: “Ha ha! Trời giúp ta!”.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn cô trừng trừng. Dấu bàn tay cô còn in rõ trên mặt hắn. Đôi mắt hình hạt đậu xanh đầy vẻ giận dữ. Hắn hận là không thể xé cô ra thành trăm mảnh.

“Cô dám đối đầu với tôi!?” Hắn ta nghiến răng, cố gắng đứng lên.

Hương Tranh vẫn giữ vẻ kiên quyết. “Tôi không những dám đánh vào mặt ông mà còn dám làm cho ông tuyệt giống, tuyệt nòi!”

Nói rồi, Hương Tranh giơ chân đạp mạnh vào đáy quần lão già trước khi bước ra ngoài.

Hắn ôm lấy hạ bộ, cơ thể cuộn tròn lại như quả bóng, vật vã vì đau đớn, khuôn mặt khỉ trông càng khó coi hơn, miệng không ngừng rên rỉ: “Mẹ ơi! Chết tôi rồi!”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vanviet về bài viết trên: PemDan, Rainy158, luu, ngocquynh520
     

Có bài mới 19.07.2011, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 142 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới [Hiện đại] Cô nàng hợp đồng - Ni Xảo Nhĩ - Điểm: 11
Hương Tranh vòng tay trước ngực, đầu ngẩng cao, giống như một nữ hoàng, khinh bỉ nhìn xuống hắn ta, tự hào hỏi: “Sao? Đến lúc này ông đã biết tôi dám làm gì hay chưa?”.

“Cô không muốn làm việc?...” Hắn giận dữ lắc đầu, trán đầm đìa mồ hôi, mặt nhăn nhó.

Hương Tranh đáp lại bằng giọng khinh bỉ: “Hừ! Làm việc với loại người như ông chỉ tổ thêm bẩn người”.

“Cô… cô đừng có ngạo mạn. Sau này tôi sẽ tìm luật sư kiện cô vì tội tấn công tôi.”

Hương Tranh chống nạnh, trừng mắt nhìn lão vẻ thách thức. “Ông cứ việc kiện đi. Đến lúc đó tôi cũng sẽ kiện lại ông vì tội quấy rối tình dục nữ nhân viên.”,Nói xong, cô quay người bỏ đi.

Đi được hai bước, cô vẫn cảm thấy bực tức, cúi đầu nhìn hai bàn chân mình vẻ thương tiếc. Lão Tổng giám đốc háo sắc thì vẫn ôm hạ bộ, tru lên đau đớn như lợn bị chọc tiết. Tiếng tru ấy có lúc to đến độ tưởng như có thể làm vỡ cả các cửa kính trong phòng làm việc. Hương Tranh mỉm cười vẻ hài lòng, phẩy tay phủi những hạt bụi tưởng tượng, rạng rỡ bước ra khỏi phòng Tổng giám đốc.

Cô vừa bước ra khỏi phòng hắn thì nhận ra chuyện động trời đã được loan truyền. Các nhân viên khác nhìn đương sự đang đi ra là cô với những ánh mắt ngưỡng mộ. Có người còn quay về phía cô giơ ngón tay cái lên biểu lộ sự khâm phục.
Một lúc sau Hương Tranh mới hiểu ra nguyên nhân của những hành động kì lạ ấy. Tường cách âm của công ty này rất kém, từ phòng Tổng giám đốc vọng ra âm thanh to như vậy, chắc chắn mọi người đều nghe thấy cuộc cãi vã giữa họ. Thật không ngờ mọi người lại ủng hộ và ngưỡng mộ hành động đó của cô. Hương Tranh cũng có chút đắc ý.

Nhưng sự đắc ý qua mau, nỗi thất vọng kéo đến.

Hương Tranh cúi đầu, ôm hộp cát tông nhỏ đựng đồ dùng cá nhân vừa thu dọn ở văn phòng, buồn bã trở về nhà.

Hương Tranh biết rằng với cô gái mới chỉ tốt nghiệp phổ thông như cô, rất khó để tìm một công việc tử tế. Nhớ lại, năm cô thi đại học, vì ham mê những trò game trực tuyến, nên cô học hành chểnh mảng, điểm số giảm sút. Cuối cùng, cô thành cá không vượt qua vũ môn để hóa rồng. Sau khi thi trượt đại học, Hương Tranh cầm tấm bằng tốt nghiệp phổ thông đi xin việc. Mất hơn bốn tháng, đi mòn mất mấy đôi giày, cuối cùng nhờ sự giúp đỡ của chị Hương Đình, qua muôn vàn gian khổ, cô mới được vào làm ở công ty này. Vậy mà vì một phút tức giận nhất thời, cô đã tự làm mất đi công việc không dễ gì có được. Về nhà cô sẽ giải thích với chị gái như thế nào đây?
Hương Tranh càng nghĩ càng thấy đau đầu, không thể kiềm được tiếng hét: “A!!! Điên quá đi!!!”.

Tiếng hét ấy làm con chó vàng to lớn đang gặm xương cạnh thùng rác bên đường cũng phải giật mình sợ hãi. Sau đó, nó giận dữ ngẩng đầu nhìn Hương Tranh trừng trừng rồi tức tối lắc cái đầu phủ đầy rác và nước thải để những thứ đó bắn tung tóe vào người cô như sự trừng phạt kẻ gây rối. Đến lượt Hương Tranh bị bất ngờ, chỉ còn biết tức tối la lên mấy tiếng: “Ối!ối”.

Con chó làm Hương Tranh càng thêm giận dữ.

“Trời ơi! Không phải ngay cả những con chó bên đường cũng muốn bắt nạt tôi đấy chứ?” Hương Tranh vừa trừng mắt nhìn con chó vừa kêu la.

Con chó vàng cũng không chịu kém cạnh, nó quay đầu về phía cô, đáp trả bằng một tràng sủa ầm ĩ.

Hương Tranh tức giận đá vào cái thùng rác bằng sắt bên cạnh con chó vàng mấy cái. Âm thanh lớn phát ra, con chó vàng sợ hãi nhảy lên mấy bước.

“Hừ! Đáng đời! Ai bảo mi dám sủa ta.” Hương Tranh đắc thắng khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo mắng con chó.

Nhưng ngay sau đó, cô mở to mắt, nhìn chằm chằm mà vẫn không dám tin là con chó vàng đang lao về phía mình với đầy vẻ giận dữ. Cô kinh sợ hét lên và quay người bỏ chạy.

Con chó vàng đuổi theo sau và rõ ràng là nó không có ý định buông tha cô, thậm chí còn đuổi theo rất hăng.

Chạy được chừng mười phút, Hương Tranh có cảm giác chân mình bị tê liệt, đôi giày cũng đã bị văng đâu mất.

Đằng sau cô, con chó vẫn đuổi theo. Hương Tranh quay đầu nhìn lại, con chó điên chỉ còn cách cô chưa đầy một mét.

Muộn rồi, mặt cô như muốn khóc. Cô cố gắng chạy thật nhanh nhưng đôi chân nặng như đeo đá không chịu nghe lời. Bàn chân cô bị cát sỏi làm cho trầy xước, càng chạy càng thấy đau rát.

Đúng lúc Hương Tranh đang tuyệt vọng vì ý nghĩ cô không thể thoát khỏi số phận bị một con chó điên đuổi theo cắn thì đôi mắt tinh tường của cô bỗng phát hiện ra một chàng trai đang từ con ngõ nhỏ phía trước mặt đi ra.

Mắt cô sáng lên, đầu nhẹ hẳn đi bởi ý tưởng mới nảy ra. Cô biết làm như thế này là có lỗi với anh chàng ấy nhưng đây là cơ may cuối cùng của cô, cô đã sức cùng lực kiệt rồi, không thể cố thêm được nữa.

“Đây không phải là hại người, mà là tự cứu mình. Xin Thượng đế tha tội!” Hương Tranh trấn an mình. Rồi cô cố dồn chút sức lực còn lại, lao về phía chàng trai. Chuyện xảy ra nhanh đến nỗi, cô vừa kịp xoay người thì những chiếc răng của con chó vàng tìm đến người anh chàng kia.

Anh chàng bị Hương Tranh chọn làm vật thế mạng ấy tên là Sở Trung Thiên. Anh ta vừa từ văn phòng thám tử đi ra, trong tay còn cầm bằng chứng ngoại tình của bạn gái, tâm trạng nặng nề nên muốn đi bộ một lúc.

Cuối con đường lớn chia thành hai nhánh, nhánh chính tuy rộng hơn nhưng lại cách xa bãi đậu xe ô tô, nhánh phụ tuy nhỏ hẹp nhưng chỉ đi đến cuối đường hầm là tới bãi đậu xe ngay.

Sở Trung Thiên do dự giây lát rồi kiên quyết lựa chọn con đường nhỏ. Đường tuy hẹp nhưng rất sạch sẽ. Trên đoạn đường dài chỉ có anh và một cô gái dáng người hơi đậm.

Tiến lại gần hơn, anh nhận ra cô gái đó có thân hình đầy đặn, dung mạo xinh đẹp, nhưng nét mặt hoảng loạn đang cố chạy về phía anh. Gió thổi làm mái tóc khẽ tung bay, trông càng cuốn hút. Sở Trung Thiên chú ý đến đôi chân trần của cô. Chân trái có một vết thương nhỏ đang dần tấy đỏ.

Anh dừng chân, định bụng hỏi xem cô có cần giúp gì không thì chỉ thấy mắt cô gái sáng lên và rồi, cô như một đầu máy xe lửa lao về phía anh.

Sở Trung Thiên thấy có chút khó hiểu, đang cố gắng nghĩ xem rút cuộc cô gái ấy muốn làm gì, khi nhìn thấy con chó vàng to lớn hung hãn đuổi theo cô gái, anh mới dần đoán được chuyện gì đang diễn ra, chỉ tiếc là quá muộn mất rồi…

Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ, đến khi định thần lại được thì Sở Trung Thiên đã ngã lăn ra đất, những bức ảnh trong tay bay khắp nơi, còn con chó đang chồm lên bụng anh, điên cuồng cắn xé quần áo của anh.

Ôi!!! Chiếc áo hàng hiệu của anh. Lại còn là hàng độc nữa chứ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vanviet về bài viết trên: PemDan
     
Có bài mới 28.07.2011, 14:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 142 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới [Hiện đại] Cô nàng hợp đồng - Ni Xảo Nhĩ - Điểm: 10
Sở Trung Thiên chẳng kịp suy nghĩ nhiều, lấy hết sức giơ chân đạp con chó vàng qua một bên. Sau đó mới thấy ân hận, nhỡ con chó ấy càng điên lên mà quay sang tấn công anh thì sao. May thay, không hiểu con chó phát hiện ra cái gì phía trước mà bỏ mặc anh nằm đó, chạy mất dạng.
Sở Trung Thiên xấu hổ đứng dậy, tức giận quay tìm cô gái chết tiệt kia để báo thù, nhưng phía cuối con đường hầm đã không còn thấy bóng dáng cô gái ấy đâu nữa. Cô ta đã khôn ngoan trốn biệt tăm tích.

Chương 1: Tiếng gọi của Kim Tiền



Quán cà phê Dạ Lan.

Hương Đình đứng trước quầy thu ngân, chăm chú nhìn đồng hồ trên tường, nhưng ánh mắt nửa vô tình nửa cố ý dừng lại nơi chiếc bàn kê phía dưới chiếc đồng hồ.

Khách ngồi bàn ấy là một cặp nam nữ. Chàng trai xem chừng chưa đến hai mươi tuổi, sáng sủa, đẹp trai. Cô gái khoảng hai mươi hai tuổi, xinh đẹp, duyên dáng. Chàng thanh niên nhẹ nhàng đưa tách cà phê lên môi, nhấp một ngụm và nói: “Chúng mình chia tay nhau nhé!”. Từ lúc vào quán, anh ta đã nói câu này hơn chục lần rồi, nhưng lần nào cô gái cũng cự tuyệt. Lần này cũng không phải là ngoại lệ.

“Em không đồng ý!” Cô gái ngồi thẳng người lên, nhìn chàng trai với ánh mắt quả quyết.

“Anh đã quyết định rồi. Em có phản đối cũng chẳng ích gì nữa.” Chàng trai cất giọng ôn hòa, trên môi còn như đang nở nụ cười.
Cô gái bối rối một chút rồi định thần lại ngay, giọng kiên quyết: “Trừ phi anh đưa ra được một lý do thuyết phục, nếu không, em tuyệt đối không chia tay anh”.

Anh ta quay qua nhìn bạn gái, ánh mắt có chút khinh khi. “Anh không còn yêu em nữa, lý do vậy được chưa?”

“Xin lỗi, nhưng em không cho rằng lý do ấy đủ thuyết phục đối với em.” Ngữ khí trong lời nói của cô gái trở nên kiên định lạ thường.
Xem chừng họ nói chuyện chia tay đến hết ngày cũng chẳng xong, Hương Đình lặng lẽ buông tiếng thở dài.

Thật sự không thể trách cô vì đã nghe lén. Hai người đó chẳng phải quá đáng lắm sao? Gọi hai tách cà phê, rồi ngồi lì ở đó gần ba tiếng đồng hồ, những vị khách khác đã về hết, quá giờ đóng cửa lâu rồi mà họ vẫn chưa có ý định ra về. Họ không chịu hiểu rằng, chia tay là chuyện riêng của họ, cớ gì mà cứ ngồi lì tại quán của cô? Cô đang muốn về nhà sớm để xem phim trên truyền hình. Hương Đình quay ra nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường lần thứ n.

Hic, bộ phim mà cô thích đã chiếu được mười lăm phút rồi.

Đôi nam nữ ấy chuyên tâm đến mức hoàn toàn không để mắt đến việc Hương Đình đang có mặt trong quán.

Chàng trai nhìn thẳng vào cô gái, ánh mắt dịu hẳn đi. “Luyến Hoàn, em biết anh không đùa mà, tốt nhất là em từ bỏ đi, nếu không người xấu mặt sẽ là em đấy.”

Người con gái khẽ run lên vì ánh mắt và lời nói của chàng trai đó. Để trấn tĩnh, cô đưa tay làm bộ chỉnh lại quần áo. “Anh nói vậy là có ý gì?”

Nụ cười khó hiểu hiện trên môi chàng trai. “Em nghĩ nó là gì thì nó là như thế.”

Cô gái nhẹ đung đưa đôi bàn chân dưới gầm bàn, đôi mắt mở to đầy nghi ngờ nhìn thẳng vào khuôn mặt đàn ông quyến rũ, nhưng ngay sau đó cô ta bình tĩnh nói: “Đó không phải là vấn đề chính của chúng ta. Tóm lại là em nhất quyết không đồng ý chia tay”. Nói rồi, cô gái kéo ghế đứng dậy.

Vốn đang định mang cây chổi đến quét để đuổi khéo khách thì Hương Đình nhìn thấy hành động của cô gái. Cô chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì không cần dùng đến hạ sách đó thì đã thấy chàng trai nắm lấy cổ tay cô gái kéo lại.

“Ngồi xuống.” Anh ta nói nhỏ nhưng giọng nói đầy uy lực, không thể cưỡng lại được.

Cô gái cúi đầu. Khi nhìn thấy khuôn mặt chàng trai chuyển từ hiền hòa sang giận dữ, mắt cô ta lộ rõ vẻ hoảng loạn, do dự một chút rồi lại ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Hương Định quan sát hai người họ, trong lòng thầm nguyền rủa gã kia, đôi môi hồng của cô trễ xuống vì thất vọng, đôi mắt vô thần một lần nữa liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đặn nhích từng phút.

“Em cần một lý do đủ thuyết phục phải không?” Chàng trai nhìn cô gái, ánh mắt dần linh hoạt trở lại.

Cô gái cúi đầu để tránh ánh mắt của chàng trai, im lặng.

“Bây giờ tôi sẽ nói sự thật cho cô nghe”, chàng trai lên tiếng. “Tôi đã biết người đàn ông tên là Kiệt Thâm.” Cô gái giật mình kinh ngạc, ngẩng lên nhìn chàng trai.

“Trong thời gian hẹn hò với tôi, cô đã giấu tôi, thường xuyên cùng người đàn ông tên Kiệt Thâm đó đi ăn, đi bar, thậm chí vào cả khách sạn. Thế mà trước mặt tôi, cô lại làm ra vẻ không có chuyện gì, giả bộ yêu thương tôi. Nói thật, bộ dạng ấy của cô làm tôi thấy buồn nôn.” Anh ta đã hết cả nhẫn nhịn, cách xưng hô cũng thay đổi.

Giọng nói của chàng trai không bộc lộ chút cảm xúc nào. Hương Đình mải nghe họ nói chuyện mà quên cả việc miếng dưa hấu đang chờ trước miệng.

Trời ạ! Cô không thể ngờ câu chuyện giữa hai người đó lại phát triển theo chiều hướng ấy. Cô tự hỏi không biết có phải bọn họ đang đóng một bộ phim tình ái nào đó hay không.

Mặt cô gái tái dần đi rồi trắng bệch. Chưa đầy một phút sau, chàng trai đứng dậy bỏ đi, cô gái cũng vội vàng đứng lên khiến cái ghế đổ nhào. Nhưng cô ta cũng không quan tâm đến cái ghế bị đổ, ngay cả thể diện, lòng tự trọng cô ta cũng vứt bỏ hết rồi. Cô ta hoảng hốt chạy theo chàng trai, vội vàng nói: “Trung Thiên, em và Kiệt Thâm chẳng qua là vui vẻ một chút, người em thật sự yêu là anh, anh hãy cho em thêm một cơ hội nữa được không? Em sẽ không bao giờ tái phạm nữa… Anh… Anh!!!”.

Trông cô ta có vẻ thành khẩn và biết lỗi lắm, vậy mà chưa đầy hai giây sau, cô ta đã đanh giọng nói: “Em là cô gái đích thân mẹ anh chọn. Bác đã nói em là người thích hợp nhất để làm vợ anh, thế nên chưa được sự đồng ý của bác, anh không được chia tay với em”.
Đôi mắt lạnh lùng của chàng trai hướng về phía cô gái, đôi môi màu anh đào của khẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh như băng.


Vẫn giữ thái độ lạnh lùng ấy, anh ta nói: “Nếu mẹ tôi biết cô đi lại với người đàn ông khác sau lưng tôi, liệu bà còn đồng ý chuyện của chúng ta?”.

Cô gái toàn thân run rẩy, vội vàng nắm chặt lấy cánh tay phải của chàng trai, đôi môi hồng lắp bắp: “Trung Thiên, em cầu xin… cầu xin anh, cho em thêm một cơ hội nữa, được không anh?”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vanviet về bài viết trên: PemDan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cửu Thiên Vũ, ducklovely1106, meoconlc91, raisovangtrang và 535 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.